Nhất Niệm Vĩnh Hằng
Tập 148 : Sắp Tạc Lô (c736-c740)
❮ sautiếp ❯Chương 736: Sắp Tạc Lô
Cùng lúc đó các đại sư khác trong Công Giáp Các cũng nghe nói Bạch Tiểu Thuần đang luyện dược, nội tâm bọn họ cười lạnh, có một ít người dứt khoát đi tới bên ngoài đình viện của Bạch Tiểu Thuần dò xét, muốn đích thân xem Bạch Tiểu Thuần có bao nhiêu tài năng.
Đối với những đại sư xuất hiện, bốn thanh niên phụ trách thủ hộ không chú ý, chỉ cần bọn họ không bước vào đình viện thì bốn người không đi ra ngăn cản.
– Giả thần giả quỷ, lão phu úuốn xem Bạch Tiểu Thuần có bản lãnh gì!
– Hừ, nếu hắn không thể luyện dược, chắc chắn sẽ gặp nguy cơ sinh tử!
Những đại sư đứng bên ngoài nói chuyệ với nhau, bọn họ nhìn một trăm đan lô trong đình viện, ánh mắt ghen ghét và đố kỵ.
Lại qua hai ngày, nhữngđaại sư kia không kiên nhẫn, có một ít người rời đi, chỉ có bảy tám người vẫn lưu lại, thời gian này Bạch Lân có tới một lần, sắc mặt hắn hơi âm trầm, hiển nhiên áp lực chiến tranh bên ngoài không nhỏ, nhìn thấy bộ dạng Bạch Tiểu Thuần như vậy cũng không quấy rầy, hắn cũng rời đi.
Buổi trưa ngày thứ sáu, Bạch Tiểu Thuần ngẩng đầu lên, ánh mắt đầy tơ máu, khuôn mặt hơi tiều tụy, trong mắt bắn ra hào quang sáng ngời có thần.
– Dùng Vân Hồn Diệp làm chủ… Ân, phụ dùng dùng Linh Căn, phối hợp đặc tính Hư Không Hoa… Dùng biện pháp phong ấn lò đan, kể từ đó tăng uy lực Tụ Hồn Đan, ít nhất có thể đề cao mấy lần! Mặc kệ, nên thử xem phương hướng đúng hay không… Đã như vậy thử luyện mười lò đan.
Bạch Tiểu Thuần quân thời gian trôi qua, cũng quên mình đang ở nơi nào, càng quên những người chung quanh, sau khi mạch suy nghĩ đã rõ ràng, hắn lập tức hành động.
Lúc này mười lò đan bị lực lượng vô hình nâng bay lên, chúng đáp xuống tứước mặt hắn, Bạch Tiểu Thuần bắt đầu điều chỉnh lò đan.
Hỏa tinh bay vào trong lò đan, bị Bạch Tiểu Thuần kích phát hỏa lực, trong nháy mắt mười lò đan đỏ rực, nhiệt độ cao khuếch tán ra chung quanh, bốn thanh niên ngẩng đầu nhìn Bạch Tiểu Thuần.
Bạch Tiểu Thuần nhìn chằm chằm vào lò đan, lúc lò đan đỏ một nửa, hắn không chần chờ thêm dược thảo vào bên trong, dựa theo đan phương cải tiến của mình, sắc mặt hết sức chăm chú, bởi vì lần đầu tiên luyện thử cho nên Bạch Tiểu Thuần thả dược thảo vào trong, hắn cũng không muốn thất bại, cho nên lần luyện dược này, dù suy nghĩ hay hành động đều được chú ý cẩn thận.
Đây cũng là nguyên nhân hắn lựa chọn mười lò đan, sau khi những dược thảo bay vào trong lò, Bạch Tiểu Thuần điều chỉnh tâm tình, ánh mắt sinh ra hào quang, hắn đậy nắp lò đan và bấm niệm pháp quyết.
– Phong!
Sau khi hắn hô to, từng đạo ấn ký bay vào lò đan, mỗi một ấn ký dính vào lò đan đều làm chúng rung động.
Không bao lâu Bạch Tiểu Thuần đã đánh ra hơn trăm ấn ký, các lò đan chấn động nhưng bị phong ấn phi thường triệt để, nhiệt khí bên trong không tiết ra chút nào, dù là khói cũng không bay ra.
Sau khi làm xong mọi việc, trên trán Bạch Tiểu Thuần đổ mồ hôi như mưa, hắn không có cúi đầu, tay phải vỗ túi trữ vật xuất ra một bình linh dịch và uống cạn, sau khi phong ấn lò đan đầu tiên, hắn cũng làm thế với chín lò đan khác, Bạch Tiểu Thuần thở phào khi hoàn thành mọi việc, hắn lui ra sau vài bước, sắc mặt hơi tái nhợt, cũng tìm nơi cách đó không xa đả tọa khôi phục.
Bốn thanh niên ngồi bên cạnh không hiểu hành vi của hắn là gì, trong mắt đám đại sư đứng bên ngoài lại có khác thường.
– Đây là… Phong đan pháp?
– Không đúng, tại sao dùng phong đan pháp trên lò đan? Hắn làm thế nào?
– Khả năng tạc lô rất cao, rốt cuộc Bạch Tiểu Thuần có biết luyện dược hay không?
– Chà đạp những dược thảo quý hiếm kia! Không quá bốn canh giờ sẽ tạc lô, hừ, đến lúc đó xem ngươi ứng phó thế nào!
Những đại sư này nhíu mày, sau đó bọn họ nghị luận với nhau, đồng thời cũng xem thường hành vi của Bạch Tiểu Thuần.
Thời gian trôi qua, qua bốn canh giờ, những đại sư nhìn chằm chằm vào lò đan, quả nhiên đúng như bọn họ suy đoán, mười lò đan đã đỏ rực, thậm chí bên trong có tiếng nổ ầm ầm, nhiệt độ cao không ngừng lan tràn ra chung quanh
Trong đó có năm lò đan nghiêm trọng nhất, mặt ngoài đan lô xuất hiện khe hở, khi khe hở lan tràn, âm thanh ầm ầm càng ngày càng mạnh.
Bạch Tiểu Thuần mở to mắt, hắn nhìn năm lò đan rạn nứt, lập tức biến sắc, hắn lui ra sau thật nhanh và hô to.
– Sắp tạc lô, các ngươi chuẩn bị sẵn sàng!
Hắn nói xong liền hành động, hai tay bấm niệm pháp quyết điểm vào năm lò đan không xuất hiện khe hở, sau khi bảo hộ chúng liền rút lui.
Lời hắn nói quanh quẩn trong đầu bốn thanh niên thủ hộ, bọn họ chỉ cười lạnh và không thèm quan tâm, bọn họ thân kinh bách chiến, tu vi không tầm thường, đều có cảnh giới Kết Đan, suy nghĩ không phải chỉ luyện dược tạc lô hay sao, có thể có bao nhiêu uy lực?
Sắc mặt đám đại sư bên ngoài đình viện cũng không thèm quan tâm, nội tâm khinh thường, không đặt Bạch Tiểu Thuần vào trong mắt.
– Chỉ là tạc lô mà thôi, này tại sao sắc mặt Bạch đại sư lại đen như thế?
– Luyện dược tạc lô, uy lực lớn nhỏ quyết định bởi lò đan và bản thân đan dược, lò đan tam phẩm nổ bung, mặc dù uy lực lớn cũng không cần sợ như vậy chứ?
– Cho dù hắn phong ấn lò đan, lực lượng đan dược bành trướng cũng không ảnh hưởng không lớn.
Bốn thanh niên thủ hộ nghe đám đại sư nói cũng an lòng, bọn họ cách lò đan không xa, vì vậy trong lúc cười nói vẫn xuất ra một ít pháp khí phòng hộ tượng trưng, trong nội tâm không cho là đúng.
Thậm chí còn có một thanh niên không thèm sử dụng pháp khí phòng ngự, cảm thấy với tu vi của mình đủ sức ngăn cản, vào lúc bốn người này và đám đại sự bên ngoài đình viện đang xem thường…
Đột nhiên hai lò đan trong năm lò đan sắp nổ tung rạn nứt thật nhanh, dường như bị đè nén quá lâu cho nên lò đan không thể dung nạp nổi đã nổ tung.
Khí lãng lan ra chung quanh mang theo khí thế vô cùng khủng khiếp, sau đó là tiếng nổ kinh thiên động địa, long trời lở đất, lò đan chia năm xẻ bảy, bị phá thành mảnh nhỏ, thậm chí lúc sụp đổ những mảnh nhỏ của lò đan bay đi rất nhanh, khí lãng quá lớn, chúng giống như sao băng oanh tạc khu vực chung quanh.
Khí lãng nổ tung làm hư vô vặn vẹo, không nói thiên địa biến sắc, phong vân đảo ngược nhưng cũng không kém bao nhiêu, vụ nổ lớn tới mức đầu óc những người đứng rất xa cũng choáng váng.
Trận pháp trong đình viện vừa va chạm với vụ nổ liền hủy diệt, mặc dù không tới mức sụp đổ hoàn toàn nhưng bị tàn phá không ra hình thù.
Ánh mắt bốn thanh niên thủ hộ mang theo khiếp sợ, bốn người há to mồm nhưng không thể phá ra âm thanh, cũng không kịp suy nghĩ, trong chớp mắt bốn người đã bị uy lực hai lò đan nổ tung bao phủ.
Ba người dùng pháp khí phòng ngự còn tốt một chút, chỉ phun máu tươi, thân thể bay ra xa mấy trăm trượng, xương cốt toàn thân kêu răng rắc, dường như vỡ vụn một ít, thất khiếu cũng chảy máu, ngay cả linh hồn cũng suýt bị vụ nổ hút đi.
Tên thanh niên không dùng pháp khí phòng ngự nhất thê thảm, hắn không ngừng kêu la thảm thiết, thân thể bị khí lãng ảnh hưởng không biết bay tới nơi nào.
Nhất Niệm Vĩnh Hằng
Nhĩ Căn
Chương 737: Đây Là Pháp Bảo Gì?
Vẫn chưa chấm dứt, bốn người còn như thế, càng không cần nói đám đại sư không phòng hộ gì, tuy bọn họ đứng ngoài đình viện nhưng không thể thoát khỏi uy lực vụ nổ, bọn họ vẫn bị khí lãng vụ nổ ảnh hưởng, đám đại sư kêu thảm thiết, thân thể bị khí lãng đẩy đi thật xa.
Cả đám phun máu tươi, thần hồn bất ổn, toàn thân không còn chỗ nào lành lặn.
Ngay cả mặt đất cũng chấn động rất mạnh, không ít kiến trúc chung quanh sụp đổ, uy lực tạc lô vượt xa tưởng tượng của mọi người.
– Không có khả năng!
– Trời ạ, đây… Đây là tạc lô sao, đây là tạc lô sao?
– Tại sao có thể như vậy, Bạch Tiểu Thuần luyện chế đan dược gì? Lão phu luyện đan cả đời nhưng chưa bao giờ nhìn thấy có vụ tạc lô nào như thế, đây không phải tạc lô, đây là giết người!
Lúc tiếng kêu la thảm thiết vang lên, cả Công Giáp Các oanh động, rất nhiều tu sĩ bay ra nhìn về phía đình viện Bạch Tiểu Thuần, Bạch Tiểu Thuần cũng sợ hãi kêu to, lúc trước hắn đã lui ra xa, hơn nữa da dày thịt béo, trong nội tâm có chuẩn bị cho nên dùng hàn khí hình thành phòng ngự.
Hắn cũng không nghĩ tới phương thuốc mình nghĩ ra, ngay cả tạc lô cũng có uy lực lớn như thế này, vụ nổ có thể so sánh với một kích của Nguyên Anh.
Nhất là dược lực Tụ Hồn Đan ẩn chứa bên trong, đây mới là điểm chết người nhất, chúng có thể hấp xả linh hồn con người, hắn khẩn trương nhìn chung quanh, lập tức nhìn thấy không ít người bị ảnh hưởng, nội tâm thất thần.
Vẫn còn ba lò đan chưa nổ, có thể tưởng tượng nếu lò đan cùng nổ, sợ rằng những người nơi đây không bị nổ chết cũng bị hút linh hồn mà chết.
– Ta… Ta…
Bạch Tiểu Thuần há hốc mồm, hắn nhìn thấy ba lò đan còn lại xuất hiện nhiều khe hở, khí tức khủng bố bên trong đan lan tràn ra ngoài, dường như chúng sắp sụp đổ, Bạch Tiểu Thuần vừa phát hiện đã sợ hãi lui ra xa.
Lúc hắn lui ra sau đã nghe tiếng gào to vang lên.
– Bạch Tiểu Thuần!!!
Tiếng gào thét như thiên lôi, oanh động thiên địa, lỗ tai mọi người mất thông, thậm chí có người còn chảy máu, trên bầu trời xa xa có một thân ảnh màu đen thuấn di tới nơi này.
Người tới chính là quân chủ Bác Bì Quân Bạch Lân!
– Không nên oán ta, lúc trước ta đã nhắc nhở mọi người rồi.
Bạch Tiểu Thuần ủy khuất, hắn cũng phiền muộn, hắn đã sớm nói chuyện tạc lô, thậm chí vừa rồi đã nhắc nhở nhưng không có ai tin hắn.
Bạch Lân gào thét tới gần, hắn vốn đứng trên tường thành, tự mình áp trận, mấy ngày hôm trước đám thổ dân đã vận chuyển Minh Hà tới nơi đây, hằng hà oan hồn tràn ngập thiên địa, áp lực của năm quân đoàn vô cùng lớn, thậm chí còn có thân ảnh Luyện Hồn Sư xuất hiện, cho nên hắn mới không thể không tự mình đốc chiến tọa trấn.
Không thể chờ Luyện Hồn Sư xuất hiện, lại chờ được vụ nổ kinh thiên trong Công Giáp Các, khí lãng khuếch tán ảnh hưởng quá rộng, cho dù là Bạch Lân cũng giật mình, sau khi tới đây phát hiện mọi thứ bừa bộn, nhìn thấy nhiều người phun máu tươi và ba lò đan sắp nổ.
Trong lúc lửa giận thiêu đốt, Bạch Lân không kịp nghĩ nhiều, hắn hét lớn tới gần ba lò đan, hắn nâng tay phải cuốn lấy ba lò đan sắp nổ tung thuấn di xuất hiện trên tường thành, trực tiếp ném ra bên ngoài.
Bên ngoài tường thành có vô số oan hồn ngưng tụ cùng một chỗ, càng có nhiều cự nhân gào rú hung ác, chúng không quan tâm sinh tử tấn công trường thành, tu sĩ năm quân đoàn chém giết đỏ mắt, thậm chí rất nhiều pháp khí bắn ra từng cột sáng kinh thiên, bởi vò oan hồn quá nhiều, trong thời gian ngắn khó có thể đẩy lùi thế công.
Cũng có không ít thổ dân dựa vào thân thể cường hãn xen lẫn vào trong hồn triều ra tay tàn nhẫn, một khi gặp nguy cơ không do dự tự bạo, tu sĩ năm quân đoàn chết tổn thương thảm trọng.
Đúng lúc này ba lò đan sắp nổ bay tới… Ba lò đan đỏ rực nhìn từ xa giống mặt trời nhỏ, thế như chẻ tre, chúng rơi xuống ba hướng khác nhau.
Vào lúc rơi xuống khe hở trên lò đan nhiều hơn, khí lãng cường đại trùng kích và nổ tung.
Dùng lò đan làm thủ đoạn tấn công, đám thổ dân không ngừng sững sờ, bọn chúng chưa từng thấy vật như vậy, trong đó một cự nhân thân cao vài trượng hừ lạnh, hắn bay về phía một lò đan, hắn nâng tay lên đấm ra một quyền.
Vào lúc nắm đấm của hắn chạm vào lò đan, lò đan bị giáp công trong ngoài đx không thể thừa nhận, vụ nổ kinh thiên động địa sinh ra, vô số mảnh vỡ hóa thành sao băng bay khắp chiến trường, khí lãng khuếch tán ra bốn phía, những nơi đi qua mặt đất run rẩy, vô số oan hồn kêu gào thảm thiết, còn có những thú dữ không tránh được, chúng bị khí lãng thiêu đốt.
Tên thổ dân tấn công lò đan càng thê thảm, vào lúc lò đan nổ tung, khí lãng lập tức cắn nuốt thân thể hắn, khí lãng bao phủ xé nát nửa thân thể hắn.
Uy lực của những lò đan chưa bày ra hoàn toàn, uy lực của nó chủ yếu năm ở dược lực Tụ Hồn Đan, sau khi lò đan sụp đổ, tất cả oan hồn trong phạm vi ngàn trượng chung quanh lồ đan rung động, chúng bị hấp lực kéo vào vụ nổ, bị khí lãng xoắn nát ngay sau đó!
Mọi chuyện xảy ra quá nhanh, không đợi đám oan hồn và thổ dân kịp phản ứng, hai lò đan khác cũng nổ tung ngay sau đó, cả chiến trường chỉ còn lại tiếng kêu la thảm thiết.
Thổ dân thương vong không ít, đám oan hồn và hung thú vô cùng thê thảm, biển lửa thiêu đốt khắp nơi, trên mặt đất đầy hố lớn nhìn mà giật mình.
Huyết nhục mơ hồ, đám thổ dân vô cùng hoảng sợ, cho dù đám oan hồn không có ý thức cũng hoảng hốt…
– Đây là pháp bảo gì?
– Tại sao trước giờ chưa từng gặp qua?
Đám thổ dân bàng hoàng nhìn nhau, ánh mắt hoảng sợ khi nhìn lên tường thành.
Trên thực tế không chỉ có bọn chúng hoảng sợ, ngay cả tu sĩ trên tường thành cũng sợ hãi không nhỏ, không chỉ là Bác Bì Quân, thậm chí người bốn quân đoàn khác cũng khiếp sợ.
– Đó là vật gì?
– Là lò đan đúng không?
– Làm sao có thể, tạc lô không có uy lực lớn như vậy!
– Hình như quân chủ Bác Bì Quân tự mình ném ra, chẳng lẽ là pháp bảo thiên lôi mới sáng tạo?
Vào lúc mọi người rung động thất thần, bản thân Bạch Lân cũng quên tức giận lúc trước, hắn ngây người, hắn nhìn những hố sâu bên ngoài tường thành, nhìn vô số oan hồn bị xé nát và đám thổ dân hoảng loạn, Bạch Lân hít thở dồn dập, trong mắt hắn sinh ra hào quang cực sáng và một ít vui mừng như điên.
– Tạc lô chỉ là thứ yếu, chủ yếu là dược lực ẩn chứa bên trong, một kích khi nó nổ tung còn lớn hơn cả tạc lô ban đầu…
Hai mắt Bạch Lân càng ngày càng sáng, đến cuối cùng hắn cười lớn, lập tức quay người bay về Công Giáp Các.
Trong Công Giáp Các, tâm thần Bạch Tiểu Thuần bất định, nội tâm vô cùng ủy khuất nhìn năm lò đan trước mặt, những thứ chung quanh hắn vị hai lò đan nổ tung không có thứ gì lành lặn, đám tu sĩ chạy tới đều khiếp sợ nhìn tình cảnh bên trong đình viện.
Mặc dù đình viện chưa biến thành phế tích nhưng sụp đổ không ít, nhất là bốn thanh niên thủ hộ bị thương, trừ một tên bay mất tích không nói, sắc mặt ba người còn lại tái nhợt, ba người kiêng kị khi nhìn về phía Bạch Tiểu Thuần.
Nhất Niệm Vĩnh Hằng
Nhĩ Căn
Chương 738: Bạch Tiểu Thuần, Ngươi Biết Ngươi Làm Gì Không?
Những đại sư bên ngoài không ngừng ăn đan dược, sắc mặt khó coi nhìn chằm chằm Bạch Tiểu Thuần.
Bạch Tiểu Thuần khẩn trương nhìn chung quanh, hơi chần chờ liền giải thích:
– Không nên oán ta, trước kia ta đã nhắc nhở các ngươi rồi…
– Nếu các ngươi nghe ta lui ra sau hoặc dùng nhiều pháp bảo phòng ngự sẽ không có việc gì… Huống hồ… Ta cũng không mời các ngươi đến đây, là chính các ngươi tự đến đấy chứ.
– Trước kia khi ta luyện đan không có người nào dám tới gần, lúc ta luyện đan trên Trung phong Huyết Khê Tông, người cả ngọn núi chạy sạch… Hết lần này tới lần khác các ngươi lại đâm đầu vào.
Bạch Tiểu Thuần chưa dứt lời, đám người chung quanh hít thở dồn dập, những người bị thương lúc trước nhìn hắn chằm chằm.
– Hủy Công Giáp Các, lại tổn thương đồng tông, Bạch Tiểu Thuần, ngươi chờ giải thích với quân chủ đi.
– Người khác luyện đan tạc lô, tối đa đan toái lô hủy, ngươi lại tận lực làm nó nổ lớn như vậy, chắc chắn là cố ý.
Đám người chung quanh tức giận, nhất là những đại sư sớm ghi hận Bạch Tiểu Thuần trong lòng, bọn họ cảm thấy biệt khuất, dù sao chỉ tới xem mà thôi, không ngờ suýt nữa bị tạc lô nổ chết, vừa nghĩ tới tình cảnh lúc tạc lô, cảm giác hồn phách suýt bị hút đi, nhớ lại càng sợ hãi.
Bạch Tiểu Thuần đau đầu, hắn nghi Bạch Lân gào thét, đáy lòng của hắn càng không cam lòng, nhớ lại mình đã từng nói trước với Bạch Lân nhưng đối phương không đặt trong lòng.
Nghĩ tới đây Bạch Tiểu Thuần mặt ủ mày chau, trong đầu không ngừng suy nghĩ nên giải thích tình hình thế nào, bỗng nhiên ở phương xa có tiếng nổ tung truyền tới.
Sau đó có một đạo hào quang bay tới nơi này, chính là quân chủ Bác Bì Quân Bạch Lân!
Tốc độ hắn cực nhanh, chỉ trong nháy mắt đã bay tới giữa không trung Công Giáp Các, hắn lại đáp xuống trước mặt Bạch Tiểu Thuần.
– Bạch Tiểu Thuần, ngươi biết ngươi làm gì không?
Sắc mặt Bạch Lân nghiêm túc và trịnh trọng, ánh mắt mang theo hào quang kỳ lạ nhìn thẳng Bạch Tiểu Thuần.
Bạch Tiểu Thuần thấy Bạch Lân xuất hiện, hắn cũng không biết chuyện ngoài Trường thành, nội tâm chấn động và bi phẫn, dứt khoát bất chấp giá nào.
– Quân chủ, ta đã từng nói qua với ngươi, lúc ta luyện dược sẽ xuất hiện các hiện tượng kỳ quái, trước kia ngươi cũng nói, ta phụ trách luyện dược, chuyện khác do ngươi phụ trách, cùng không thể trách ta…
Bạch Tiểu Thuần nói thế, Bạch Lân tiến lên nắm tay Bạch Tiểu Thuần, tốc độ cực nhanh, tu vi Bạch Tiểu Thuần kém hắn quá lớn cho nên không thể né tránh, cánh tay bị Bạch Lân bắt lấy, đáy lòng hắn chấn động, hàn khí trong người muốn phản kháng nhưng đột nhiên cảm thấy sắc mặt Bạch Lân không đúng.
Thần thái trong mắt Bạch Lân khác lạ quái dị, hô hấp cũng dồn dập, ánh mắt nhìn Bạch Tiểu Thuần giống như của quý, sau khi cầm tay Bạch Tiểu Thuần, hai mắt hắn tỏa sáng.
– Làm sao không liên quan chứ, chuyện này có quan hệ lớn với ngươi, ha ha, Bạch lão đệ, quả nhiên ngươi không làm ta thất vọng, ngươi tiếp tục luyện đi, yên tâm lớn mật luyện đi, không phải chỉ tạc lô sao? Chuyện này tính là gì chứ!
– Ngươi muốn luyện thế nào thì luyện, chuyện tạc lô càng nhiều càng tốt, hơn nữa uy lực phải lớn hơn nữa, khủng bố hơn nữa càng tốt, ngươi yên tâm đi, tất cả có ta!
Bạch Lân cười ha hả.
Hắn nói lời này không chỉ Bạch Tiểu Thuần sững sờ, tất cả người chung quanh đều ngẩn ngơ, bọn họ cho rằng Bạch Lân xuất hiện sẽ nổi trận lôi đình, không ngờ tình cảnh lại nghịch chuyển như thế.
– Rốt… Rốt cuộc là chuyện gì?
Những đại sư bị thương không thể tin nổi, sự thật khác xa suy nghĩ, bọn họ vẫn cảm thấy tình hình trước mặt giống như đang mơ.
Lúc mọi người ngạc nhiên, Bạch Lân nhớ tới cảnh tượng ngoài Trường thành, hắn vô cùng kích động, hắn cảm thấy tạc lô chính là lợi khí tốt nâất đối phó oan hồn, đối phó thổ dân!
Đây là quân công không gì sánh bằng.
Phải biết rằng những năm qua Tinh Không Đạo Cực Tông nghĩ rất nhiều biện pháp diệt oan hồn Man Hoang, đã từng tìm ra phương pháp nhưng không bao lâu đã bị Man Hoang tìm được cách phá giải, cũng mất đi uy lực sắc bén.
Trước mắt hắn không cầu phương pháp của Bạch Tiểu Thuần sẽ hữu hiệu trong thời gian dài, cho dù chỉ thời gian ngắn cũng đủ chấn nhiếp đám thổ dân, dù sao lần này Minh Hà xuất hiện, chuyện này rất lớn, ngay cả Thiên Nhân cũng tức giận, không nói thời khắc chú ý nhưng không kém bao nhiêu.
– Bạch lão đệ, ta chỉ có một yêu cầu với ngươi, tốc độ luyện chế phải nhanh hơn nữa.
Bạch Lân hít sâu một hơi, ánh mắt chờ mong nhìn Bạch Tiểu Thuần.
Bạch Tiểu Thuần ngạc nhiên không nhỏ, hắn nghe Bạch Lân xưng hô hắn là lão đệ vài lần, bộ dạng ân cần thân thiết, Bạch Tiểu Thuần đã khôi phục tinh thần, đối phương không trách hắn, thậm chí còn cổ vũ mình tạc lô nhiều hơn, Bạch Tiểu Thuần kinh ngạc.
– Không ngờ còn có người đưa ra yêu cầu này… Như vậy những lò đan Bạch Lân vừa mang đi có tác dụng kỳ diệu…
Bạch Tiểu Thuần hiếu kỳ hỏi nguyên nhân.
Bạch Lân không giấu diếm, hắn lập tức kể lại tình hình bên ngoài Trường thành, sau khi nghe xong đôi Bạch Tiểu Thuần tỏa sáng.
– Đúng thế, chẳng lẽ ngươi cho rằng ta thật sự luyện dược tạc lô sao, đó là thành quả nghiên cứu của ta, hiện tại nó đã phát huy tác dụng.
Bạch Tiểu Thuần lập tức không có việc gì, tinh thần vô cùng phấn chấn, ngẩng đầu nhìn trời.
– Bạch Tiểu Thuần ta luyện dược, chú ý thiên thời địa lợi nhân hoà, ngươi cũng đã biết, cho dù tạc lô cũng nằm trong dự liệu, đan dược trong lò đan có chín thành cần mượn nhờ khí lãng lúc tạc lô mới hoàn thành, khi đó mới luyện chế hoàn mỹ, phối hợp uy lực tạc lô để tăng cao uy lực!
Bạch Tiểu Thuần kiêu ngạo.
Người chung quanh nhìn nhau, nếu không phải lúc trước nhìn tâấy Bạch Tiểu Thuần khẩn trương giải thích, có lẽ bọn họ thật tin… Bạch Lân vội ho một tiếng, cũng không cắt lời khoác lác của Bạch Tiểu Thuần, hắn chỉ mỉm cười tán thành.
Cảnh tượng này làm đám người chung quanh rung động, bọ chưa bao giờ nhìn thấy Bạch Lân đối đãi với ai như vậy, lại còn khách khí như thế, từ đó có thể thấy sức nặng của Bạch Tiểu Thuần trong lòng Bạch Lân lớn cỡ nào.
– Chuyện tạc lô, Bạch huynh yên tâm, tối đa ba ngày ta sẽ tạo ra một đám, việc nhỏ.
Bạch Tiểu Thuần vung tay lên, hắn đắc ý lên tiếng, Bạch Lân cười ha hả, sau khi ước định thời gian với Bạch Tiểu Thuần mới cảm thấy mỹ mãn rời đi.
Hắn cũng lườm đám tu sĩ chung quanh, tâm thần những người này rung động cúi đầu xuống, vội vàng tản ra, nội tâm đám đại sư vô cùng phiền muộn, cũng không có biện pháp gì, đành phải rời đi.
Về phần ba thanh niên bị Vạn phu trưởng răn dạy một phen, rồi sau đó lại thông qua bằng hữu kể lại tình hình bên ngoài tường thành, bọn họ lập tức kính sợ Bạch Tiểu Thuần như thần minh.
Tên thanh niên bị văng ra xa cũng quay trở về, bước đi khập khiễng, trong lòng hắn e ngại Bạch Tiểu Thuần tới cực điểm.
Rốt cuộc việc này cũng qua đi, năm lò đan kia cũng không nổ, Bạch Tiểu Thuần mở ra vào lúc đêm khuya, đáng tiếc lò đan nguyên vẹn nhưng đan dược biến thành phế đan.
Bạch Tiểu Thuần cân nhắc thật lâu, sau khi nghỉ ngơi một đêm liền ra khỏi lầu các đi vào trong sân, hắn đứng bên cạnh lò đan, thở sâu, ngửa mặt lên trời hét lớn.
Nhất Niệm Vĩnh Hằng
Nhĩ Căn
Chương 739: Mười Ba!
– Đừng có tới đây, không nên bảo ta không nhắc nhở các ngươi, Bạch Tiểu Thuần… Ta sắp bắt đầu luyện dược!
Âm thanh của Bạch Tiểu Thuần như sấm sét truyền khắp Công Giáp Các.
Đám đại sư ở chung quanh hắn… Vội vàng rời khỏi chỗ ở, sắc mặt bi phẫn tránh ra thật xa, bốn thanh niên trong sân Bạch Tiểu Thuần khiếp sợ và run rẩy, nếu có khả năng bọn họ cũng không muốn lưu lại nơi này nhưng không có biện pháp, chỉ có thể kiên trì ở lại, nội tâm khẩn trương và vận chuyển tu vi phòng bị.
Sau khi mình rống to đã có hiệu quả như vậy, Bạch Tiểu Thuần cảm thấy mỹ mãn điều khiển lò đan, sau khi suy nghĩ hắn quyết định luyện hai mươi lò.
– Phương hướng của ta đã đúng, chỉ điều lúc phối hợp xảy ra vấn đề… Mặc kệ, cứ từ từ luyện thử, dù sao tạc lô cũng có quân chủ lo.
Bạch Tiểu Thuần cảm thán, hắn cảm thấy Trường thành là nơi rất tốt.
Tối thiểu hắn có thể tùy ý luyện dược, không cần lo lắng sẽ bị trách phạt, thậm chí cho dù tạc lô cũng được tán dương, thật sự là ngược đời.
Nhìn mấy lò đan trước mặt, Bạch Tiểu Thuần ổn định tâm thần, sắc mặt hắn nghiêm túc, lần này hắn có ý định điều phối dược thảo mỗi lò đan khác nhau, kể từ đó có thể dùng tốc độ nhanh nhất nghiệm chứng đan phương.
Nghĩ là làm, hắn dùng tốc độ nhanh nhất ném dược thảo vào trong lò đan, lại khống chế hỏa diễm, nhiệt độ hai mươi lò đan có lớn có nhỏ, đồng thời dược thảo bên trong lò đan cũng khác nhau.
Nhất là hắn nhớ tới yêu cầu của Bạch Lân, hi vọng uy lực càng lớn hơn trước, vì vậy hắn càng không quan tâm lò đan hư hao, nội tâm Bạch Tiểu Thuần vẫn có một chút lo lắng, hắn cảm thấy dù sao mình cũng ở nơi này, lại đứng gần lò đan, một khi bản thân không khống chế tốt hỏa hầu sinh ra tạc lô sớm, chẳng phải chơi bản thân mình tàn hay sao?
Có lo lắng như vậy hắn hơi thu liễm một ít, hắn không ngừng điều khiển hai mươi lò đan, khi thì dừng lại sẽ gia nhập dược thảo mới, trong hai mươi lò đan có mùi thuốc lan tỏa ra ngoài.
Hắn vẫn đắm chìm trong luyện dược, sắc mặt chuyên chú, bốn thanh niên thủ hộ ngồi cách đó không xa lại hãi hùng khiếp vía, mấy canh giờ qua đi, bọn họ nhìn thấy Bạch Tiểu Thuần phong kín toàn bộ lò đan sau đó phong ấn, tâm thần bốn người lại rung động.
– Không tốt, bạch đại sư sắp phong ấn lò đan.
– Trời ạ, tạc lô lần trước cũng do phong ấn, khí lưu bên trong không thể thoát ra ngoài, càng bị đè nén lâu càng dễ tạc lô, lò đan không thể thừa nhận nổi…
– Làm sao bây giờ ah!
Bốn người hít thở dồn dập, bọn họ nhìn nhau, lập tức cắn răng lấy rất nhiều pháp bảo phòng ngự thủ hộ chung quanh thân thể, lại lui ra sau một ít, ánh mắt khẩn trương nhìn hai mươi lò đan.
– Lần này chắc chắn sẽ tạc lô, cũng không biết tạc mấy cái… Trong những cái không nổ, chỉ cần có một lò thành công là đủ!
Bạch Tiểu Thuần nhìn không rời mắt, hắn điều chỉnh hỏa diễm sau đó bắt đầu suy diễn đan phương.
Mục đích của hắn là nhớ phương thức luyện chế của mỗi lò đan trước mắt, từ đó tìm ra đan phương cuối cùng.
Thời gian tám canh giờ trôi qua, hai mươi lò đan đỏ thẫm, khí tức chấn động lan tỏa ra chung quanh, thậm chí nhiệt độ cao làm mặt đất khô vàng, sắc mặt bốn thanh niên thủ hộ càng khó coi.
– Lần trước tích lũy bốn canh giờ, uy lực đã lớn như thế, hôm nay… Hôm nay…
– Hôm nay đã tích lũy tám canh giờ!!
Vào lúc bốn người khẩn trương, đột nhiên trong hai mươi lò đan có bốn cái chấn động mạnh, từng khe hở xuất hiện trên vách lò!
– Sắp nổ!
Bạch Tiểu Thuần cũng mở to mắt nhìn bốn lò đan, hắn quát lớn sau đó lui ra phía sau, hai tay bấm niệm pháp quyết đánh ra từng đạo phù văn hình thành phòng hộ, hắn cùng vận dụng pháp bảo phòng ngự bản thân.
Lúc hắn hét lớn bốn thanh niên bên cạnh rơi vào khủng hoảng, bọn hợ hơi do dự nhưng không ngờ có bảy lò đan xuất hiện khe hở, chúng cũng có dấu hiệu tạc lô, thậm chí mặt đất bên dưới cũng lõm xuống!
– Mười… Mười một!
– Trước kia chỉ có hai cái đã suýt hút linh hồn của ta vào, bây giờ là mười một!
Bốn người hít khí lạnh, bọn họ quay người bỏ chạy không do dự, dùng tốc độ nhanh nhất thoát khỏi đình viện.
Bạch Tiểu Thuần cũng giật mình, ánh mắt như rớt ra ngoài.
– Tại sao là mười một!
Bạch Tiểu Thuần bất an, hắn lui ra phía sau, trong lúc hắn đang lui lại có hai lò đan sinh ra tiếng kêu ken két, hai lò đan này có dấu hiệu tạc lô.
– Mười ba!
Bạch Tiểu Thuần than thở, hắn không có thời gian lo lắng, cùng lúc đó sáu lò đan trong mười ba cái sinh ra khí tức hủy diệt, chúng vỡ vụn nhiều hơn, dường như không cách nào thừa nhận khí lưu bên trong, ngay cả khí lãng cũng bùng phát ra bên ngoài.
Đúng lúc này có tiếng cười dài vang lên, thân ảnh Bạch Lân xuất hiện trong đình viện, sắc mặt vô cùng vui vẻ nhìn mười ba lò đan giống như nhìn mười ba chí bảo, hắn phất tay áo một cái.
Lúc này mười ba lò đan giống như mười ba mặt trời nhỏ bay lên cao, bị Bạch Lân dùng tu vi áp chế sau đó mang lên tường thành.
Lúc hắn vừa xuất hiện trên tường thành, tu sĩ năm quân đoàn khiếp sợ khi phát hiện mười ba lò đan đỏ thẫm trên tay Bạch Lân, bọn họ càng nhớ lại cảnh tượng ba ngày trước.
Lúc này Bạch Lân hét lớn, hắn ném mười ba lò đan này ra ngoài tường thành.
Hiện tại chiến tranh vẫn tiếp tục, chiến dịch lần này hoàn toàn khác với lúc trước, rất hiển nhiên Man Hoang rất chú trọng cuộc chiến, dường như đã có kế hoạch và dự mưu từ sớm, ban đầu là quấy rối và thăm dò, sau đó dẫn động Minh Hà và dẫn dắt đại quân tấn công.
Mặc dù các bộ lạc xuất hiện không nhiều, hiện tại không còn dùng thổ dân quấy rối, các thổ dân bộ lạc Man Hoang khởi xướng tấn công rất mạnh, có hơn vạn thổ dân tham gia trận chiến tường thành, thậm chí trong có có thổ dân thân cao hơn mười trượng, chung quanh bọn chúng là oan hồn vô cùng vô tận.
Trong đó không thiếu thủy hồn và hồn đặc thù, hồn triều vô biên vô tận, chúng tấn công điên cuống, muốn phá nát màn sáng bảo hộ Trường thành.
Pháp khí trên tường thành bắn ra từng cột sáng kinh người, cả chiến trường là cối xay thịt, Bạch Lân lại ném mười ba lò đan của Bạch Tiểu Thuần vào đám thổ dân.
Mỗi lò đan trong mười ba lò đan cao một trượng, chúng còn nhỏ hơn thân thể thổ dân nhưng lại rất bắt mắt, bởi vì mỗi lò đan giống như một mặt trời nhỏ, khí tức cuồng bạo làm hư vô vặn vẹo, lúc này tu sĩ trên tường thành và thổ dân Man Hoang đều chú ý.
Sau khi phát hiện mười ba lò đan đang bay về phía mình, không ít người trong đám thổ dân biến sắc, những người này tận mắt nhìn thấy ba lò đan nổ tung vào ba ngày trước, những thổ dân khác cũng nghe qua Trường thành xuất hiện pháp bảo mới có thể tận diệt oan hồn.
Mặc dù tạc lô xuất hiện trong thời gian ngắn cho nên Man Hoang không tìm ra biện pháp hóa giải, chỉ có thể nhìn mười ba lò đan bay tới gần, nhìn chúng rơi trên mặt đất và nổ mạnh kinh thiên động địa.
Mặt đất rung động rất mạnh, mảnh vỡ pháp bảo bắn ra bốn phía, sóng xung kích lan tràn phạm vi rất rộng, chỉ trong thời gian ngắn một biển lửa bao phủ các nơi.
Nhất Niệm Vĩnh Hằng
Nhĩ Căn
Chương 740: Tấn Chức Thập Phu Trưởng
Càng kinh người chính là lực hút của mười ba lò đan, trong đó ẩn chứa dược lực Tụ Hồn Đan cho nên bao phủ phạm vi vạn trượng, tất cả oan hồn trong phạm vi này đều gào rú thảm thiết, hoàn toàn không có biện pháp né tránh, chúng bị áp chế gắt gao, không chống cự được bao lâu liền bị xé nát!
Uy lực vụ nổ không dừng lại, tốc độ cực nhanh, chúng giống như hai bàn tay lớn xé rách thiên địa trong phạm vi vụ nổ.
Các thổ dân ngây người, cùng lúc đó trong hoang nguyên cách Trường thành không xa có một khu vực bị trận pháp bao phủ, bên trong tồn tại không ít lều vải tàn phá, ở giữa nhất có một tế đàn màu đen đang lơ lửng, trên tế đàn có một lão giả đang ngồi, lão giả mở to mắt ra, ánh mắt mang theo khó tin và tức giận khôn cùng.
Sắc mặt âm trầm như nước, một màn nước xuất hiện trước mặt lão giả, trong màn nước là hình ảnh phạm vi vạn trượng trống trải.
Hoang nguyên này rất lớn, chung quanh tràn ngập khói đen, ở trong khói đen còn tồn tại không ít oan hồn, chúng đang gào thét vô cùng chói tai, tiếng gào có thể ảnh hưởng tới khói đen,, làn khói không ngừng chấn động và khuếch tán ra chung quanh.
Khu vực bên ngoài khói đen bị trận pháp bao phủ, bên trong còn có rất nhiều lều vải tàn phá, phần lớn là da của cự thú tạo thành, nhìn chung quanh có mấy vạn lều vải như vậy.
Trong mỗi lều vải đều có mấy thổ dân ăn mặc da thú đơn giản, có đang ngủ say, có đi lại quanh lều vải, có đi ra ngoài, mỗi khi nhìn sang lều vải trung tâm đều mang theo ánh mắt kính sợ, nếu gặp được đồng bạn thì nhìn chằm chằm vào đối phương, trong mắt mang theo chiến ý, tính tình cực kỳ táo bạo nhưng bị thứ gì đó áp chế nên ẩn nhẫn, nếu thật sự áp chế không nổi sẽ vung tay đánh nhau, vào lúc này sẽ có đại tù trưởng dùng thần thức quát tháo mới ngăn cản được.
Nơi đây bị phân chia thành mười khu vực, phân thành các bộ lạc khác nhau, mà những thổ dân này nhìn không có gì khác biệt, chỉ có lẽ màu da và đồng tử có màu khác nhau nhưng khác biệt này rất nhỏ.
Trừ những thổ dân nơi đây, chung quanh mấy vạn lều vảo có rất nhiều hung thú, những con hung thú đều bị dây xích khóa lại, mỗi khi chúng gào thét phát ra âm thanh như tiếng sấm.
Trong mấy vạn lều vảo, khu vực trung tâm quây lại thành vòng tròn, nơi đây có một ngàn ba trăm khối đá đen tạo thành hình tròn, mỗi khối đá sinh ra uy áp vặn vẹo hư vô, phạm vi vạn trượng nơi đây bị chia cắt với chung quanh giống như hai thế giới.
Những khối đá kia không phải dùng để trang trí.
Một ít khối đá tỏa ra hào quang sáng ngời, thỉnh thoảng có tu sĩ ra vào chung quanh.
Những tu sĩ mặc quần áo không xa hoa nhưng khác với những thổ dân, dung mạo bọn họ tuấn mỹ và không cao lớn như thổ dân.
Nếu quan sát kỹ sẽ nhận ra bọn họ chính là hồn tu trong Man Hoang!
Ngẫu nhiên có hồn tu ra khỏi khu vực trung tâm, lúc đi ngang qua lều vải của những thổ dân, đám thổ dân gặp bọn họ trên đường đi đều quỳ lạy.
Cả Man Hoang, hồn tu không khác gì quý tộc, thân phận cao quý, bọn họ nô dịch thổ dân, điều khiển hồn hải, quát tháo phong vân.
Trung tâm những khối đá có một tế đàn lơ lửng trên không trung.
– Đáng chết!
Trên tế đàn có tiếng gầm tức giận vang lên, sắc mặt lão giả ngồi trên tế đàn vô cùng khó coi, ánh mắt như phun ra lửa, hàn nhìn vào màn nước trước mặt, nhìn thấy mười ba lò đan nổ tung san bằng phạm vi vạn trượng thành khu vực trống trải.
Hắn càng nhìn thấy các thổ dân khiếp sợ, cũng nhận ra các oan hồn đang hoảng hốt.
– Lò đan…
Ánh mắt lão giả tàn nhẫn, lò đan nổ tung, hắn đã nhìn thấy hai lần, hắn không chú ý lò đan nổ tung, hắn chú ý dược lực cường đại ẩn chứa trong lò đan.
Cũng không biết là đan dược gì nhưng có tác dụng khắc chế oan hồn tới mức không tưởng tượng nổi.
– Thủ đoạn này ảnh hưởng đến kế hoạch của Đại trưởng lão… Dẫn xuất Trần Hạ Thiên ra khỏi trường thành và diệt sát…
Lão giả nhíu mày, ánh mắt nhìn chung quanh, hắ phát hiện các đại tù trưởng đã biết tới tình hình chiến đấu.
Bọn họ cũng nhận ra sự đáng sợ của những lò đan, nếu không có hồn hải phụ trợ, thổ dân tấn không có khả năng tấn công Trường thành.
Trên chiến trường bên ngoài tường thành, từ khi khu vực trống xuất hiện, cả chiến trường lâm vào yên tĩnh tạm thời, tu sĩ năm quân đoàn hít khí lạnh, bọn họ không dám tin vào mắt mình.
– Đây… Đây là tạc lô sao?
– Trời ạ, uy lực kinh người hơn lần trước, mười ba lò đan nổ tung lại có lực uy hiếp hồn hải kinh người.
– Dường như đám oan hồn đang hoảng sợ.
Trên chiến trường xôn xao rất lớn, nhất là tu sĩ năm đại quân đoàn có đồng bạn vẫn lạc hoặc bản thân suýt vẫn lạc đều có cảm xúc vô cùng mãnh liệt, bọn họ đều nhìn chằm chằm khu vực Bác Bì Quân, trong mắt còn mang theo hào quang khác thường
Cuộc chiến vẫn tiếp tục nhưng có thể nhận ra thổ dân hay oan hồn đều chậm hơn rất nhiều, đôi lúc lại nhìn lên bầu trời, dường như rát sợ lò đan đột nhiên xuất hiện.
Bạch Lân vô cùng phấn chấn, hắn kích động lui ra sau, hắn tiến thẳng vào trong Công Giáp Các, Bạch Tiểu Thuần đứng trong Công Giáp Các lo lắng không yên nhìn những lò đan trước mặt, đa số suy nghĩ lại đặt vào cuộc chiến trên tường thành.
Đứng ở khu vực này không thể quan sát chiến trường, trừ thời điểm Minh Hà xuất hiện sinh ra dị tượng ngoài trường thành, bởi vì có trận pháp ngăn cách nên Bạch Tiểu Thuần không thể nghe được tiếng chém giết và nổ tung.
Thân ảnh Bạch Lân xuất hiện từ đằng xa, người còn chưa tới nhưng tiếng cười đã vang vọng bốn phía, Bạch Tiểu Thuần nghe được tiếng cười liền an ổn lại, lập tức bày ra bộ dáng cao nhân chắp tay sau lưng.
– Bạch lão đệ, ngươi lập đại công!
Bạch Lân cười to, hắn xuất hiện sau lưng Bạch Tiểu Thuần, trên mặt còn mang theo thần sắc kích động, hắn phất tay lấy ra một khối lệnh bài đồ án lột da màu tím đưa cho Bạch Tiểu Thuần.
– Năm đại quân đoàn Thiết Huyết Đường thưởng phạt phân minh, Bạch Tiểu Thuần, ngươi dùng đan đạo lập công, công lao đủ giúp ngươi trở thành Thập phu trưởng, từ giờ trở đi ngươi chính là Thiên phu trưởng của Bác Bì Quân!
Sau khi Bạch Lân nói lời này, dù sao Bạch Tiểu Thuần mới đến nên không hiểu nhiều về chức vị Thập phu trưởng, thân thể bốn thanh niên thủ hộ bên cạnh lại chấn động, ánh mắt bọn họ nhìn lệnh bài màu tím mang theo khát vọng và kính nể.
Bọn họ gia nhập Bác Bì Quân nhiều năm, khoảng cách Thập phu trưởng còn kém một ít, Bạch Tiểu Thuần vừa tới đây không bao lâu đã trở thành Thập phu trưởng.
Nếu là lúc trơớc bọn họ sẽ không phục, hiện tại sau khi cảm nhận được uy lực tạc lô, bốn người bọn họ không dám không phục.
– Lệnh bài chẳng những đại biểu thân phận Bác Bì Quân của ngươi, càng có công năng tự ghi chép quân công của ngươi, mỗi khi có lò đan nổ tung tạo thành sinh ra quân công sẽ có ghi chép cho ngươi một phần!
Bạch Lân nhìn thẳng Bạch Tiểu Thuần, trong mắt mang theo tán thưởng, nếu không phải trở ngại quy tắc trong quân, thậm chí hắn còn muốn tăng Bạch Tiểu Thuần làm Bách phu trưởng.
Nhất Niệm Vĩnh Hằng
Nhĩ Căn








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)










