Nhất Niệm Vĩnh Hằng
Tập 146 : Thổ Dân Cự Nhân (c726-c730)
❮ sautiếp ❯Chương 726: Thổ Dân Cự Nhân
Đứng tại đây Bạch Tiểu Thuần không nghe được ngoài Trường thành có âm thanh gì, khi bước lên bậc thang hắn cảm nhận được tiếng kêu gào yếu ớt, cùng lúc đó cảm giác khó nói nên lời bộc phát, máu huyết chảy nhanh, chiến ý bộc phát.
– Không đúng!
Bạch Tiểu Thuần lập tức ổn định tâm thần, hắn bước theo mọi người.
Đoàn người dễ dàng vượt qua bậc thang vạn giai, lúc đi lên cao, Bạch Tiểu Thuần nghe được tiếng gào thét càng ngày càng lớn, lúc bọn họ bước lên bậc thang cuối đứng trên tường thành hùng vĩ, âm thanh kinh thiên động địa trên chiến trường ập tới
Tiếng gào thét thê lương, tiếng cười, tiếng gào tức giận xen lẫn với tiếng nổ ầm ầm, cảnh tượng long trời lở đất xuất hiện trước mặt bọn họ.
Tường thành to lớn có thể cung cấp chỗ đứng cho trăm người đứng song song, nhưng tường thành rộng rãi như thế đã bị binh khí lắp kín, trên người những tu sĩ này mặc áo giáp, trên khải giáp mỗi người đều có đồ đằng, trên người sinh ra khí và sát ý ngập trời.
Có người điều khiển pháp khí cực lớn không ngừng bắn ra cột sáng tử vong xuống đám thổ dân, có người đứng trên tường thành thi pháp công kích phía dưới.
Còn có một ít người đang lơ lửng giữa không trung chém giết với oan hồn đang lao xuống.
Cả chiến trường nổ mạnh đinh tai nhức óc, Bạch Tiểu Thuần vừa bước lên tường thành, đầu óc trống rỗng, hắn rung động trước cảnh tượng trước mắt, cảm giác này chỉ xuất hiện trong nháy mắt, sau khi hắn tỉnh táo liền dùng ánh mắt khó tin nhìn Lý Hoành Minh.
Hắn là người khôi phục đầu tiên trong đám người, cho dù là Triệu Thiên Kiêu vẫn chưa tỉnh táo, hắn bị chiến trường chấn nhiếp.
Bạch Tiểu Thuần khôi phục quá nhanh nên Lý Hoành Minh kinh ngạc, hắn vốn đứng xem náo nhiệt, hắn quanh năm ở chỗ này và gặp qua không ít thí luyện giả mới tới, vào lúc mỗi người đi lên tường thành đều cần một ít thời gian mới tỉnh táo lại.
Cho dù khôi phục nhanh hơn nữa cũng cần mấy hô hấp, hắn không ngờ tu sĩ trước mặt lại dùng không tới một hô hấp đã tỉnh táo lại, xem bộ dáng của hắn cũng không xa lạ với chiến tranh
Bạch Tiểu Thuần thật sự không xa lạ gì, hắn trải qua chiến tranh còn nhiều hơn đám người Triệu Thiên Kiêu quanh năm tu luyện, từ hạ du Tu Chân giới cho đến trung bình Tu Chân giới, Bạch Tiểu Thuần đều tự mình trải qua nhiều cuộc chiến tranh.
Hắn đã quen thuộc cảm giác hãi hùng khêếp vía, Bạch Tiểu Thuần nhìn những tu sĩ trên tường thành ra tay, nhìn các pháp khí chiến tranh nổ vang, hắn lại nhìn ra ngoài trường thành.
Bầu trời ngoài tường thành màu đỏ, bầu trời màu đỏ do chiến hỏa bộc phát quanh năm, ngay cả mặt đất cũng bị máu nhuộm đỏ.
Phía dưới tường thành có rất nhiều oan hồn, những oan hồn vô cùng dữ tợn, chúng gào thét thê lương và liều lĩnh xông lên tường thành, muốn diệt sát tu sĩ phòng thủ.
Những oan hồn kia nữ có nam có, trẻ có già có, chúng có chung đặc điểm hung tàn..
Bạch Tiểu Thuần quan sát chung quanh, cho dù là mặt đất hay bầu trời đều có oan hồn vô tận… Ở phương xa còn có hồn hải không nhìn thấy điểm cuối cùng.
Có oan hồn cắn xé hào quang màu đen trên tường thành, có đánh giết tu sĩ, có khai chiến với Bác Bì Quân giữa không trung.
Nếu nhìn kỹ sẽ phát hiện Bác Bì Quân tiến thối khác nhau, những oan hồn chỉ có thể không ngừng trùng kích về phía trước, chúng tấn công không có quy củ, có tấn công màn sáng, có truy đuổi tu sĩ, không cách nào ảnh hưởng tới tường thành.
Tu sĩ Bác Bì Quân thì khác, bọn họ vừa đánh vừa lui, dựa vào tường thành và màn sáng hao phí thực lực oan hồn.
Trừ những oan hồn ở ngoài và hồn triều phía sau, trong chiến tranh có những thân ảnh to lớn cao hơn một trượng xuất hiện, chúng có bộ dạng xanh xao vàng vọt nhưng khát máu và điên cuồng, bọn chúng nhìn tường thành với ánh mắt thù hận không gì sánh kịp.
Bạch Tiểu Thuần nhận ra đám người này, đó là… Thổ dân!
Những thổ dân đứng sau hồn triều, nếu tìm được cơ hội sẽ lao tới phía trước, bọn chúng bộc phát lực lượng thân thể cường đại, chỉ nhảy vài cái đã bay lên tường thành như sao băng.
Mỗi lần như vậy tu sĩ Bác Bì Quân khẩn trương nhất, có không ít tu sĩ bay ra đánh giết thổ dân.
Tiếng nổ kinh thiên động địa truyền ra khắp nơi, trên chiến trường huyết nhục mơ hồ, đại chiến vô cùng thảm thiết, tất cả những hình ảnh này tạo thành một bức tranh, đối với Bạch Tiểu Thuần hắn đã nhìn quen rồi, dường như đám thổ dân ngoài tường thành phát giác đám người Bạch Tiểu Thuần xuất hiện, cũng nhận ra bọn họ là người mới, lúc này có một cự nhân cao một trượng rưỡi nhảy lên tường thành.
Tốc độ cực nhanh, hắn hóa thành một đạo hào quang, trên đường lao tới còn bấn niệm pháp quyết, oan hồn bốn phía ngưng tụ lại bay thẳng đến vị trí đám người Bạch Tiểu Thuần!
Trong nháy mắt tới gần, thậm chí Bạch Tiểu Thuần có thể nhìn rõ từng cây răng vàng và đen của nó, thân thể cự nhân gầy gò nhưng ánh mắt vô cùng điên cuồng.
Đôi mắt Lý Hoành Minh co rút lại, hắn bấm niệm pháp quyết sau đó điểm ngón tay phải vào tên thổ dân, lúc này tu sĩ quân đoàn chung quanh cũng xuất động tấn công thổ dân đang lao tới.
Bạch Tiểu Thuần bị ánh mắt thổ dân nhìn chằm chằm vào, đáy lòng của hắn sợ hãi, hắn càng lâm vào nguy cơ càng thể hiện chiến lực kinh người, hắn không kịp suy nghĩ nhiều, bỗng nhiên Thông Thiên Pháp Nhãn mở ra, tia sáng màu tím hội tụ vào con mắt và bắn ra ngoài.
Ánh sáng tím xuyên thấu hư vô, nó vượt qua mọi người bắn trúng thổ dân, thân thể thổ dân dừng lại và giãy dụa, ngay sau đó Bạch Tiểu Thuần đã bấm niệm pháp quyết bộc phát hàn khí kinh người, hư vô chung quanh thân thể cự nhân xuất hiên nhiều băng thứ sắc bén
Cùng lúc đó đám người Lý Hoành Minh cũng ra tay, ngay lập tức tiếng nổ vang vọng không gian, lúc tiếng nổ lớn bộc phát Triệu Thiên Kiêu cùng Trần Nguyệt San mới tỉnh táo lại, sắc mặt hai người tái nhợt, lập tức ra tay giết địch.
Tên thổ dân cự nhân kêu gào thảm thiết, thân thể sụp đổ máu đen bắn tung tóe, thân thể hắn không chạm vào tường thành, cũng không trúng màn sáng mà là rơi đại địa, mặt đất màu đen bị máu tươi ăn mòn hình thành lỗ thủng cực lớn.
– Máu huyết đám thổ dân này có độc, tạp độc có thể ăn mòn tường thành, đây là thứ mới xuất hiện trong trăm năm qua, cho nên không tới lúc vạn bất đắc dĩ, chúng ta không cho đám cự nhân tiến tới gần tường thành.
Lý Hoành Minh lên tiếng, ánh mắt nhìn qua mọi người, lúc nhìn Bạch Tiểu Thuần đã thu hồi không ít khinh thường.
Bạch Tiểu Thuần mở to mắt, hắn nhìn mặt đất bị máu tươi ăn mòn một lỗ to
– Thổ dân không khác gì một vụ tạc lô… Sau khi đánh chết có thể nổ tung…
Bạch Tiểu Thuần càng khẩn trương, phát hiện ánh mắt Lý Hoành Minh nhìn mình đã khác trước, vì vậy hắn ngẩng cao đầu lên tiếng.
– Cuối cùng đã nhìn thấy chiến tranh nơi đây, tâm nguyện Bạch mỗ đã thỏa mãn, chắc hẳn quy mô chiến tranh thế này không thấy nhiều.
Trên người Bạch Tiểu Thuần dần dần có một đạo khí thế sinh ra.
– Vậy thì sai rồi, đây chỉ là quy mô nhỏ thôi, chiến tranh như thế cách ba ngày sẽ diễn ra một lần.
Lý Hoành Minh nhìn thấy bộ dạng Bạch Tiểu Thuần như vậy càng ít khinh thường hơn, hắn tươi cười giải thích một câu.
Nhất Niệm Vĩnh Hằng
Nhĩ Căn
Chương 727: Luyện Hồn Sư
Hắn không giải thích còn khá tốt, vừa giải thích đã tạo thành chấn động trong lòng Bạch Tiểu Thuần, hắn nhìn biển oan hồn vô cùng vô tận bên ngoài, lại nhìn thân ảnh thổ dân ẩn hiện trong đó, thậm chí phát hiện phía sau hồn triều còn có không ít hung thú chưa sử dụng.
– Như vậy mới là quy mô nhỏ? Quy mô lớn sẽ có tới cỡ nào?
Đáy lòng Bạch Tiểu Thuần hoảng sợ, hắn cảm thấy nơi đây quá nguy hiểm, nhớ lại mình phải rời trường thành ba lần trong mười năm, hắn lập tức đau đầu.
– Chư vị, nơi đây quá nguy hiểm, các ngươi đã nhìn thấy chiến trường là như thế nào, không bằng chúng ta đi xuống thôi.
Lý Hoành Minh mỉm cười nhìn đám người Triệu Thiên Kiêu.
Bạch Tiểu Thuần đang muốn đồng ý, Triệu Thiên Kiêu hít sâu một hơi, ánh mắt hắn sáng ngời nhìn chiến trường bên dưới một lát, lập tức nói:
– Lý huynh, trận chiến này sẽ kéo dài trong bao lâu?
– Xem quy mô có lẽ tới nửa đêm hồn triều tiêu tán, một hai ngày sau sẽ bình tĩnh trở lại.
Lý Hoành Minh quan sát chiến trường rồi trả lời.
– Như vậy Triệu mỗ sẽ chờ ở nơi này, sau khi chiến tranh chấm dứt cũng không lưu lại Trường thành, ta sẽ ra ngoài… Bước vào Man Hoang, bắt đầu con đường lịch lãm rèn luyện của ta!
Triệu Thiên Kiêu lên tiếng, Bạch Tiểu Thuần đã sớm biết suy nghĩ của Triệu Thiên Kiêu nên không ngoài ý muốn, Lý Hoành Minh lại sững sờ.
– Ngươi muốn ra ngoài Trường thành?
– Mục đích ta đến nơi này chính là muốn bước vào Man Hoang.
Triệu Thiên Kiêu trả lời, Lý Hoành Minh nhìn Triệu Thiên Kiêu thật kỹ, trầm mặc một lát, lạiôm quyền cúi đầu.
– Lý mỗ ở Trường thành nhiều năm, gặp qua không ít người ra khỏi Trường thành không quay trở về, Triệu đạo hữu thân phận cao quý lại quyết đoán như vậy, Lý mỗ bái phục, chúc đạo hữu lên đường bình an.
Triệu Thiên Kiêu nghe xong cười ha ha, khí tức bộc phát, hắn nhìn sang Trần Nguyệt San.
Trần Nguyệt San che miệng cười cười, không nói gì nhưng đi tới bên cạnh Triệu Thiên Kiêu, nàng dùng hành động miêu tả quyết tâm của mình, nàng sẽ đi cùng Triệu Thiên Kiêu, mặc dù nàng cảm thấy bên ngoài quá nguy hiểm, dù nàng là thiên chi kiều nữ trong Tinh Không Đạo Cực Tông, có được rất nhiều thứ nhưng nàng không thèm quan tâm.
Hai tùy tùng của Triệu Thiên Kiêu và hai khuê mật của Trần Nguyệt San lại do dự, bọn họ không nói gì, lúc trước bọn họ có ý định đi cùng với Triệu Thiên Kiêu, nhưng trên đường đi tới nơi này trải qua nhiều nguy hiểm, hiện tại tận mắt nhìn thấy chiến tranh, nội tâm bọn họ dao động, lúc này trầm mặc cúi đầu xuống.
Triệu Thiên Kiêu không chú ý, hắn mỉm cười nhìn Bạch Tiểu Thuần.
– Tiểu Thuần, muốn ra ngoài hay không?
Bạch Tiểu Thuần ho khan, hắn chỉ là Kim Đan hậu kỳ, ra ngoài rất không ổn thỏa.
Nếu chờ mình đột phá Kim Đan Đại viên mãn lại ra trường thành, khi đó năng lực tự bảo vệ sẽ nâng cao rất nhiều, chỉ cần tùy ý ứng phó sau đó quay về, có lẽ nguy hiểm không lớn.
Nếu sống qua mười năm, lại mang Thiên Nhân Hồn trở về đổi lấy một phần Ngũ Hành Thiên Thú Hồn, hắn có thể ổn thỏa đột phá Nguyên Anh, hắn cảm thấy đây mới là con đường mình cần đi.
Đã có quyết định, Bạch Tiểu Thuần càng kiên định tín niệm của mình, đang nghĩ ngợi nên trả lời thế nào mới không làm người khác nghĩ mình không dám đi, đột nhiên tu sĩ Bác Bì Quân kêu to.
Tu sĩ tại một khu vực trên trường thành khiếp sợ quát lớn, có không ít người không tiếc linh khí bản thân bộc phát toàn bộ tu vi.
Bạch Tiểu Thuần và đám người Triệu Thiên Kiêu ngạc nhiên với biến hóa bất ngờ, lập tức nhìn sang chiến trường, bọn họ phát hiện hồn triều vô tận dừng lại đột ngột, chúng dừng công kích.
Sau khi dừng lại chúng liền lui ra phía sau, sắc mặt chúng không còn hung tàn, thay thế bằng ánh mắt cơ trí, cảm giác cơ trí không phù hợp khi xuất hiện trên người oan hồn.
Nếu chỉ như thế cũng bỏ đi, toàn bộ đám oan hồn ngẩng đầu, chúng thống nhất gào thét chói tai, sau khi gào thét chúng liền dung hợp với oan hồn khác.
Sau khi dung hợp, trên chiến trường hiện tại hình thành hơn mười hồn ảnh thân thể cao mấy trăm trượng, thân thể tráng kiện tràn ngập vô số gương mặt oan hồn giống như Hồn Đế, trong tay cầm pháp khí khác nhau, khí bùng nổ làm thiên địa phong vân biến ảo khó lường.
Hơn mười Hồn Đế vừa xuất hiện, chúng gào thét và vung vẩy pháp khí, tâm thần người nhìn thấy đều chấn động.
Bạch Tiểu Thuần mở to mắt, hắn nhận ra đám Hồn Đế này không khác gì Hồn Đế trong thí luyện màu xanh trên Tinh Không Đạo Cực bảng!
Bộ dáng khác nhau nhưng khí tức giống như đúc.
– Này… Này…”
Bạch Tiểu Thuần nhớ tới sự đáng sợ của Hồn Đế, lập tức hãi hùng khiếp vía, nhất là đám Hồn Đế nơi này cho hắn cảm giác sâu không lường được, chúng có thể sánh ngang Nguyên Anh!
Không chỉ như vậy, trên chiến trường trừ đám Hồn Đế to lớn xuất hiện, Bạch Tiểu Thuần còn nhìn thấy bên ngoài chiến trường có một ít hồn đặc thù!
Oan hồn tầm thường không có thần trí cũng không biết sử dụng pháp bảo, chỉ hành động theo bản năng, thân thể mơ hồ hư ảo như sương mù, hiện tại có bảy tám thân ảnh đen kịt xuất hiện ở xa xa.
Những thân ảnh này lơ lửng giữa không trung, quanh người chúng có một tia sét màu đen chạy quanh.
Trừ tia chớp còn có vô số oan hồn vây quanh chúng, thân thể không ngừng dung hợp với nhau, bộ dáng không giống người không giống thú, trong tay cầm vũ khí cực lớn tiến tới gần trường thành.
Ở nơi xa còn có một đám sương mù xuất hiện, sương mù cuồn cuộn tạo thành một con chiến mã có khói đen bao phủ toàn thân, đôi mắt đỏ rực như ác quỷ.
Trên chiến mã có một thân ảnh mặc quần áo xám đang ngồi.
Người mặc áo bào xám không phải oan hồn, cũng không phải thổ dân, mà là… Tu sĩ!! Hoặc nói kẻ này giống tu sĩ, thân thể thon dài, tay và móng tay không bẩn, ngược lại còn trắng sáng.
Trên người xuất hiện khí tức cao quý, hắn không tới đây một mình, bên cạnh hắn còn có bảy tám nam tử đi cùng, bọn họ không ăn mặc hoa lệ nhưng y phục không tàn phá rách rưới, mỗi người đều có dung mạo tuấn mỹ, đều quan sát chiến trường.
Trên người bọn họ có gợn sóng tu vi chấn động cảnh giới Kết Đan.
Đám cự nhân cao lớn chung quanh bọn họ hoảng sợ, chúng cúi đầu hành lễ.
Nhìn con chiến mã bao phủ trong khói đen trước mặt,, Bạch Tiểu Thuần nghĩ đến Thiết Đản, hắn lại nhìn người áo bào xám trên người chiến mã, trong nháy mắt nhìn sang, Bạch Tiểu Thuần cảm giác người này bất phàm.
Hắn ngồi trên ngựa giống như vương giả của đám thổ dân và oan hồn, chỉ một mình hắn có thể điều khiển toàn cục… Bạch Tiểu Thuần nghĩ tới điểm này liền nhớ tới Trần Mạn Dao và thế lực sau lưng nàng.
Lý Hoành Minh khiếp sợ khi phát hiện nam tử áo bào xám xuất hiện trên chiến trường.
– Không nghĩ tới chiến tranh quy mô nhỏ lại xuất hiện… Hồn tu cùng Luyện Hồn Sư!!”
– Hồn tu? Luyện Hồn Sư?
Triệu Thiên Kiêu nhìn chằm chằm vào người áo bào xám, nội tâm sinh ra hàn ý.
– Hệ thống tu hành của Man Hoang, từ thấp lên cao, theo thứ tự là oan hồn, thổ dân, hồn tu và Luyện Hồn Sư, trong đó hồn tu là cường giả trong Man Hoang, thổ dân chỉ là nô bộc của bọn họ, bởi vì bọn họ không có linh khí tu hành cho nên lui mà cầu tiếp theo, hấp thu hồn nguyên thay thế linh lực, vì vậy xuất hiện tồn tại đặc thù, gọi là hồn tu!
Nhất Niệm Vĩnh Hằng
Nhĩ Căn
Chương 728: Ai Nói Ta Sợ?
– Người phụ trách bắt oan hồn cường đại, dùng phương pháp đặc thù luyện ra hồn nguyên cung cấp hồn tu hấp thu, loại người này số lượng thưa thớt nhưng không thể thiếu trong Man Hoang, cực kỳ trân quý, đó chính là Luyện Hồn Sư!
– Luyện Hồn Sư rất đáng sợ, mỗi người đều là cường giả, bọn họ có thể điều khiển oan hồn, luyện hóa oan hồn, một ít người đặc thù có thể trợ giúp oan hồn mạnh hơn!
Lý Hoành Minh giải thích.
Khi Lý Hoành Minh giải thích hồn tu và Luyện Hồn Sư, người áo bào xám trên lưng ngựa nâng tay phải chỉ thẳng vào tường thành, lập tức mười mấy Hồn Đế to lớn lao thẳng về phía tường thành, cùng lúc đó hung thú chung quanh cũng lao lên.
Cũng không phải tất cả đều ngưng tụ tại nơi này, vẫn tồn tại vô số oan hồn chưa dung hợp vây quanh Hồn Đế, chúng cùng nhau tấn công.
Thậm chí những thổ dân cùng gào thét tiến công tường thành, cũng chỉ có người áo bào xám và bảy tám hồn tu áo đen đứng nguyên tại chỗ nhìn chiến trường.
Chiến tranh lại thăng cấp, tiếng nổ lớn và giết chóc kinh thiên động địa sinh ra, âm thanh giết chóc vang vọng bốn phía, Triệu Thiên Kiêu quan sát chiến trường, bên tai vẫn còn quanh quẩn lời Lý Hoành Minh nói, đối với Man Hoang, mặc dù hắn hiểu biết không bằng lão binh như Lý Hoành Minh, hắn chỉ muốn chiến đấu và rèn luyện chính mình mà thôi…
Bạch Tiểu Thuần liếm liếm bờ môi, ánh mắt nhìn qua người áo bào xám và bảy tám hồn tu, khác với Triệu Thiên Kiêu, Bạch Tiểu Thuần từng tiếp xúc với Man Hoang, bởi vì có qua lại cho nên hắn xem lời Lý Hoành Minh nói là cách giải thích khác.
– Trong Man Hoang, cho dù là oan hồn hay thổ dân đều không phải chúa tể chính thức, chúa tể chân chính là những người bị đuổi vào Man Hoang, tu sinh tự dưỡng… Cũng là nghịch tặc!
– Có lẽ số lượng của những người này lúc trước không nhiều, trải qua bao nhiêu năm sinh sôi nảy nở và tích lũy thực lực nhưng nơi đây quá cằn cỗi, bọn họ chỉ có thể hấp thu hồn nguyên tu hành, cho nên sinh ra hồn tu.
– Về phần Luyện Hồn Sư… Bọn họ là những kẻ nổi bật trong òồn tu, có thể luyện dược, luyện pháp bảo?
Bạch Tiểu Thuần suy nghĩ thật nhiều, Trần Nguyệt San đứng bên cạnh lại lên tiếng.
– Hồn tu đã cường đại như thế, Luyện Hồn Sư lại rất thưa thớt, vì sao bọn chúng còn xuất hiện tại nơi đây, chỉ bằng mấy người kia cũng dám khiêu chiến Trường thành? Bọn chúng không sợ cường giả Tinh Không Đạo Cực Tông ra tay chém giết bọn chúng hay sao?
Vấn dề này không chỉ Trần Nguyệt San khó hiểu, Triệu Thiên Kiêu cũng muốn hỏi, Bạch Tiểu Thuần nhìn về phía Lý Hoành Minh.
Lý Hoành Minh không nói gì, hắn nâng tay cầm một ngọc giản, hắn ra lệnh vào trong, khu vực khác của tường thành đã vận dụng mười mấy pháp khí hình dạng trường cung, trường cung sinh ra chấn động vô cùng khổng lồ, sau đó hơn mười cột sáng bắn ra ngoài.
Những nơi đi qua hư vô vặn vẹo, trực tiếp xuyên thấu thân thể mấy Hồn Đế, đám Hồn Đế kêu la thảm thiết sau đó thân thể sụp đổ, những cột sáng thế như chẻ tre, chúng dễ dàng phá hủy oan hồn đặc thù và đám thổ dân trên đường đi, cuối cùng bay thẳng vào người Luyện Hồn Sư.
Tiếng nổ kinh người, hơn mười cột sáng có thể hủy diệt tu sĩ Nguyên Anh nhưng lúc chạm vào Luyện Hồn Sư, ngay cả những hồn tu chung quanh Luyện Hồn Sư cũng bị hủy diệt, thân thể tan vỡ
Hiển nhiên bọn họ không tử vong, xuất hiện tại chiến trường không phải thân thể chân thật, mà là một loại pháp thuật chiết xạ ánh sáng.
Trần Nguyệt San sững sờ, ánh mắt Triệu Thiên Kiêu mở to, Bạch Tiểu Thuần cảm thấy không tin vào mắt mình.
– Vào lúc ta mới xuất hiện trong Trường thành, ta cũng có khó hiểu như các ngươi, khi đó không có người nào cho ta biết đáp án, về sau ta dần dần hiểu ra.
Lý Hoành Minh lên tiếng, hắn cũng không cảm thấy ngoài ý muốn, hiển nhiên đã sớm biết như vậy.
– Ngươi hiểu Man Hoang không?
Lý Hoành Minh nhìn sang Trần Nguyệt San.
– Phạm vi Man Hoang to lớn, còn lớn hơn cả Thông Thiên Hà chúng ta nhiều, ngươi cũng đã biết nơi đây có oan hồn vô biên vô hạn, chúng tích lũy suốt mấy vạn năm, thổ dân vừa ra đời đã có thiên phú thần lực, sau khi thành niên có thể cao hơn ngàn trượng, là cự nhân chân chính.
– Trong Man Hoang có rất nhiều hung thú, ngươi biết rõ không? Man Hoang phải đối mặt không chỉ một mình Tinh Không Đạo Cực Tông chúng ta, mà là… Tất cả tông môn trong lưu vực Thông Thiên Hà!
– Không chỉ chúng ta mới có Thiên Nhân, Bán Thần không phải độc quyền của tu sĩ.
Bạch Tiểu Thuần nghe Lý Hoành Minh nói thế, lại nhìn vào vị trí đám Luyện Hồn Sư vừa đứng, chiến trường vẫn chém giết thảm thiết, Bạch Tiểu Thuần cảm thấy bên ngoài thật đáng sợ.
Vào lúc mọi người đang than thở, Triệu Thiên Kiêu ngửa mặt lên trời cười lớn.
– Nếu Man Hoang quá yếu, có ra ngoài lịch lãm rèn luyện cũng không có ý nghĩa gì, Man Hoang tàng long ngọa hổ, đối với Triệu mỗ mà nói mới có tác dụng! Huống hồ Man Hoang mạnh hơn nữa, có Thiiên Nhân, có Bán Thần nhưng chúng ta có Thiên Tôn!
– Có Thiên Tôn tồn tại, Man Hoang vĩnh viễn chỉ là Man Hoang, vĩnh viễn bị ngăn cản bên ngoài trường thành, đừng mơ tưởng chiếm Thông Thiên Hải!
Khi Triệu Thiên Kiêu nói những lời này, trên người hắn sinh ra chiến ý dạt dào, khí thế mạnh mẽ không gì sánh nổi, Lý Hoành Minh nghe xong cũng cười to.
– Đúng vậy, chúng ta có Thiên Tôn, Man Hoang chỉ có thể bị ngăn cách bên ngoài trường thành, cho dù đánh bao nhiêu năm cũng như thế!
Lý Hoành Minh cười vang, hắn rất tán thành người như Triệu Thiên Kiêu.
Hai người cười to nhìn nhau, Triệu Thiên Kiêu nghiêng đầu nhìn sang Bạch Tiểu Thuần, nội tâm Bạch Tiểu Thuần khẩn trương.
– Tiểu Thuần, nơi này có quá nhiều oan hồn, nghe Man Hoang mạnh như thế, ngươi có sợ không? Tu hành là chuyện nghịch thiên mà đi, tu sĩ đời ta nên quát tháo phong vân, chỉ có như vậy mới thành tựu Bán Thần đại đạo.
Bạch Tiểu Thuần nghe Lý Hoành Minh cùng Triệu Thiên Kiêu nói chuyện, trên người hắn cũng sinh ra khí thế hào hùng, hắn cảm giác mình không thể e sợ, vì vậy hắn mở to mắt, ngẩng đầu vỗ ngực.
– Ta sợ?
– Ai nói ta sợ, Bạch Tiểu Thuần ta muốn tiêu diệt đám oan hồn nho nhỏ trước mặt quá dễ dàng!
Bạch Tiểu Thuần nói xong liền nhìn thẳng vào hồn triều vô tận bên ngoài, cũng nhìn chằm chằm vào đám Hồn Đế, vì để chứng minh lời mình nói có sức thuyết phục, muốn người khác biết rõ Bạch Tiểu Thuần không sợ, hắn vỗ túi trữ vật mang ra một viên Ngưng Hồn Đan…
Hắn cầm đan dược trong tay, sắc mặt khinh thường ném ra bên ngoài trường thành.
– Thu cho ta!
Sau khi ném đan dược ra xa, Bạch Tiểu Thuần đứng tại chỗ bấm niệm pháp quyết điểm vào đan được.
Viên đan dược bay ra khỏi trường thành và rơi vào đám oan hồn, không chờ nó rơi xuống đất, ngón tay Bạch Tiểu Thuần điểm vào hư không, đan dược nổ tung!
Trong nháy mắt đan dược nổ tung sinh ra hấp lực vô cùng kinh người, hấp lực không ngừng khuếch tán ra bốn phía, một lỗ đen xuất hiện trong phạm vi mấy trăm trượng ngoài trường thành.
Đám oan hồn đang gào thét ngoài trường thành nằm trong phạm vi mấy trăm trượng của đan dược, chỉ trong nháy mắt chúng bay ngược ra phía sau, các tu sĩ Bác Bì Quân trên tường thành không dám tin những gì mình đang nhìn thấy.
Nhất Niệm Vĩnh Hằng
Nhĩ Căn
Chương 729: Ngươi Muốn Gia Nhập Bác Bì Quân Sao? (Thượng)
Tất cả oan hồn trong phạm vi mấy trăm trượng không bị khống chế, tất cả bọn chúng đều tụ tập vào giữa trung tâm vụ nổ, bản thân đám oan hồn không kịp chuẩn bị, trong nháy mắt đã dính chặt vào nhau, phạm vi mấy trăm trượng không còn một oan hồn nào!
Đứng từ xa dễ dàng nhìn thấy oan hồn vô cùng vô tận lại xuất hiện một khu vực trống trải mấy trăm trượng, tất cả mọi người muốn không chú ý cũng không được.
Bọn họ mở to mắt nhìn tất cả oan hồn ngưng tụ cùng một chỗ hóa thành một hồn cầu nhỏ như viên đan dược rơi trên mặt đất, ngàn vạn oan hồn trong đan dược gào thét giãu dụa nhưng không thoát được.
Không chỉ các tu sĩ trên tường thành không dám tin, ngay cả đám thổ dân trên chiến trường cũng ngạc nhiên không nhỏ, thậm chí oan hồn bốn phía cũng dừng lại.
Cho dù mấy Hồn Đế cũng ngạc nhiên ngây người.
– Là…
Đầu óc Lý Hoành Minh chấn động mạnh, hắn xem hành động lúc trước của Bạch Tiểu Thuần là chết sĩ diện, hiện tại hắn ngẩn ngơ như người say rượu.
Triệu Thiên Kiêu khó tin nhìn khu vực mấy trăm trượng trống trải, nhìn mấy vạn oan hồn đang giãy dụa trong hồn cầu, hắn khiếp sợ nhìn sang Bạch Tiểu Thuần.
Trần Nguyệt San và mấy tùy tùng chấn động mạnh nhất, nhất là đám người Trần Nguyệt San nhớ lúc Bạch Tiểu Thuần tham gia thí luyện màu xanh.
– Trời ơi! Đây là việc gì?
– Vừa rồi… Vừa rồi là pháp bảo gì?
– Trước kia chưa từng gặp qua, cũng không ngờ thứ vừa rồi có tác dụng kinh người với đám oan hồn như thế.
– Hắn là ai!
Tu sĩ Bác Bì Quân trên tường thành ngơ ngác một thời gian ngắn, bọn họ xôn xao nhìn sang Bạch Tiểu Thuần, bọn họ không dám tin vào mắt mình.
Chỉ tiện tay ném viên đan dược ra ngoài, chẳng những có hiệu quả kinh người còn làm mọi người chấn động, Bạch Tiểu Thuần phấn chấn, lập tức lấy một đống Tụ Hồn Đan ném ra ngoài như thiên nữ tán hoa sau đó bấm niệm pháp quyết.
Trên chiến trường có nhiều vụ nổ bộc phát, rất nhiều oan hồn kêu thảm thiết, từng khu vực biến thành trống trải, có một… Hồn Đế cũng bị đan dược nổ gần thân thể và bị hút vào hồn cầu.
Mọi người rung động khi nhìn thấy cảnh tượng trước mặt.
Phát hiện hiệu quả tốt như vậy, Bạch Tiểu Thuần vui vẻ vung tay áo liên tục..
– Ai nói ta sợ? Bạch Tiểu Thuần ta xuất hiện ở nơi nào, đám oan hồn sẽ tan thành mây khói ngay lập tức! Ta sợ chúng?
– Bạch Tiểu Thuần ta sợ sao?
Nội tâm Bạch Tiểu Thuần đắc ý, hắn cố gắng bày ra hình tượng anh hùng thiết huyết, chỉ cần có người nào dám nói hắn sợ, hắn sẽ lập tức liều mạng với người đó ngay lập tức.
Phối hợp với Tụ Hồn Đan hắn vừa ném ra ngoài, hiệu quả chấn nhiếp vô cùng to lớn, chiến trường lâm vào yên tĩnh ngắn ngủi, tu sĩ Bác Bì Quân trên tường thành cuồng nhiệt khi nhìn Bạch Tiểu Thuần.
Ngay cả Triệu Thiên Kiêu cũng ngừng thở, vừa rồi hắn chỉ thuận miệng nói mà thôi, không nghĩ tới Bạch Tiểu Thuần phản ứng lớn như vậy, phất tay diệt không biết bao nhiêu oan hồn.
Thậm chí không chỉ như vậy, tu sĩ Bác Bì Quân trong phạm vi quan tài đỏ cực lớn phía sau cũng chú ý tới tình hình bên này, các quan chỉ huy đều nhìn Bạch Tiểu Thuần.
– Bạch Tiểu Thuần ta trải qua rất nhiều cuộc chiến, lúc trước Linh Khê Tông và Huyết Khê Tông đại chiến tông môn bị một mình ta ngăn cản, hai tông dung hợp với nhau chinh chiến cả hạ du Tu Chân giới!
Bạch Tiểu Thuần ngẩng đầu nhìn phương xa, trên người bộc phát sát khí khủng khiếp.
– Ta tung hoành trong trăm vạn đại quân, dung Đan Khê, nuốt Huyền Khê, ta cũng là người đặt tên cho Nghịch Hà Tông!
Bạch Tiểu Thuần ngẩng đầu ưỡn ngực nhìn chiến trường, hào khí vượt mây.
– Nghịch Hà Tông đại chiến Không Hà Viện, Bạch mỗ đánh giết không biết bao nhiêu cường địch, càng điều khiển thân thể Huyết Tổ ngăn cản nội tình chí bảo Không Dong Tà Thục của Không Hà Viện!
– Lý đạo hữu, vừa rồi ngươi giật mình khi Bạch mỗ bước vào trường thành không bị tràng diện chiến tranh làm hoảng hốt, hiện tại ngươi hiểu nguyên nhân chưa? Từ khi Bạch mỗ tu hành đến nay đã trải qua quá nhiều cuộc chiến.
Trên người Bạch Tiểu Thuần bộc phát khí chất kiên cường cương nghị, trong mắt hắn mang theo thần thái trầm ổn, giọng nói trầm thấp như lão nhân trải qua năm tháng tang thương.
Hắn càng như thế, cảm giác thiết huyết không sợ sinh tử càng mãnh liệt, tâm thần mọi người chấn động, Lý Hoành Minh hít thở dồn dập.
Bọn họ không biết Bạch Tiểu Thuần, đây là lần đầu tiên gặp mặt, sở dĩ bị bộ dạng và khí thế cùng ngôn từ của Bạch Tiểu Thuần chấn nhiếp, không phải bọn họ ngu dốt, thật sự là do Tụ Hồn Đan tạo thành hiệu ứng oanh động quá lớn, quá mức có rung động hiệu quả, tích tụ các hiệu ứng mới sinh ra hiệu quả như hiện tại.
Thậm chí đám thổ dân ngoài trường thành cũng hãi hùng khiếp vía, cảm thấy không thể tưởng tượng nổi, thậm chí không dám tiếp tục đánh về phía trước, đám oan hồn không ngừng lui ra phía sau.
– Tiểu Thuần, là sư huynh trách oan ngươi.
Triệu Thiên Kiêu tự trách, hắn nhìn thẳng Bạch Tiểu Thuần, nhớ lại thời điểm ở chung với Bạch Tiểu Thuần, hắn ôm quyền cúi âầu tạ lỗi.
– Không sao, sư huynh không nên cho rằng Bạch Tiểu Thuần ta không sợ chết, trên thực tế ta rất sợ chết, bởi vì ta sự tử vong không có ý nghĩa, ta sợ người thân của ta sống không có tương lai!
Bạch Tiểu Thuần phất tay áo, lời lẽ tang thương nhưng trong lòng vui vẻ, cảm giác mình đã đánh ra danh tiếng, về sau ai còn dám nói mình sợ ra chiến trường.
– Tiểu Thuần…
Triệu Thiên Kiêu chấn động.
– Triệu sư huynh, ta hiểu tâm ý của ngươi, không cần nhiều lời, cuộc chiến trước mắt chưa chấm dứt, Lý đạo hữu không nên bỏ qua cơ hội, còn không hạ lệnh khai chiến, không nên làm cơ hội Bạch mỗ sáng tạo trôi qua!
Bạch Tiểu Thuần nói nhỏ, Lý Hoành Minh nhìn Bạch Tiểu Thuần thật lâu, hắn không nhiều lời, liên tục ra lệnh tấn công.
Lúc này rất nhiều pháp khí trên tường thành nổ vang, từng cột sáng bắn ra ngoài, càng có không ít tu sĩ bay lên cao thi triển thần thông pháp thuật.
Trong thời gian ngắn chiến trường sinh ra hàng loạt tiếng nổ mạnh, đám oan hồn ý định giãy dụa, Bạch Tiểu Thuần thỉnh thoảng ném Tụ Hồn Đan phá tan oan hồn, cuối cùng chúng không thể không lui ra phía sau.
Sau khi Tụ Hồn Đan nổ tung, phạm vi mấy trăm trượng biến thành trống trải, hồn triều vô tận đã bị Tụ Hồn Đan thanh lý ngay lập tức, chúng ngưng tụ thành hồn cầu, tiếng kêu thảm thiết và tức giận oanh động tứ phương.
Khi hồn triều giảm mạnh, những thú dữ kia và thổ dân không nơi che chắn, căn bản không thể ngăn cản pháp khí trên trường thành, bọn chúng liên tục tử vong.
Đối với thổ dân, oan hồn là căn bản của bọn họ, xua đuổi oan hồn oanh kích trường thành chính là chiến lơợc của Man Hoang, hiện tại cách này đã mất hiệu quả.
Tâm thần bọn họ rung động, bọn họ cảm thấy chiến trường khác xa dĩ vãng quá nhiều, sau khi thiệt hại quá lớn, bọn chúng không thể không rút lui.
Trận chiến tranh phải đánh tới nửa đêm, hiện tại vẫn chưa tới hoàng hôn liền chấm dứt, cuộc chiến kết thúc, tu sĩ Bác Bì Quân vẫn còn cảm giác không tưởng tượng nổi, bọn họ đánh nhau với thổ dân và oan hồn nhiều năm nhưng chưa bao giờ nhìn thấy đối phương rút lui nhanh như vậy.
Nhất Niệm Vĩnh Hằng
Nhĩ Căn
Chương 730: Ngươi Muốn Gia Nhập Bác Bì Quân Sao? (Hạ)
– Trận chiến này, đa tạ Bạch đạo hữu.
Nhìn đám thổ dân Man Hoang chật vật lui ra sau, Lý Hoành Minh ôm quyền cúi đầu với Bạch Tiểu Thuần, sắc mặt vô cùng chân thành.
Trường thành có tác dụng phòng hộ, tu sĩ không đến lúc vạn bất đắc dĩ sẽ không ra ngoài đánh giết, chẳng những Lý Hoành Minh như thế, các tu sĩ Bác Bì Quân trên tường thành cũng ôm quyền với Bạch Tiểu Thuần.
– Không cần cám ơn ta, tất cả vì lưu vực Thông Thiên Hà, vì đồng bào và tông môn chúng ta! Nếu thật nói cảm tạ, cũng là Bạch Tiểu Thuần ta cảm tạ các ngươi, nếu không có các ngươi quanh năm thủ hộ nơi này, ta cũng không có thời gian tu hành an nhàn.
– Chư vị đạo hữu, cám ơn các ngươi!
Bạch Tiểu Thuần ôm quyền cúi đầu thật sâu.
Lời lẽ chân tình còn mạnh hơn ngàn vạn lời khen, mọi người nơi đây nhìn Bạch Tiểu Thuần thuận mắt hơn trước, cũng tán thành hắn rất nhiều, Lý Hoành Minh cười ha hả…
– Triệu huynh, Bạch huynh, đến đến, hôm nay nhất định phải nâng cốc ăn mừng với Lý mỗ.
Lý Hoành Minh vừa cười vừa nói, hắn kéo Bạch Tiểu Thuần cùng đám người Triệu Thiên Kiêu xuống dưới tường thành.
Thái độ trên đường đi khác với lúc trước, nhiệt tình giới thiệu trường thành và đàm luận Man Hoang, cũng không dẫn mọi người về khách sạn, mà là vào một đình viện, nơi này là chỗ ở của Lý Hoành Minh, có thị nữ chuẩn bị hai bàn tiệc rượu, mọi người nhanh chóng bàn luận vui vẻ.
– Triệu huynh, ra ngoài trường thành nguy cơ tứ phía, ta biết rõ lai lịch ngươi không tầm thường, nhất định có một ít thủ đoạn bảo vệ tính mạng, ta có một ngọc giản, chính là địa đồ miêu tản Man Hoang đơn giản khi ta ra ngoài chấp hành nhiệm vụ, có lẽ ngươi sẽ dùng đến.
Lý Hoành Minh nâng chén rượu uống cạn, sau đó đưa cho Triệu Thiên Kiêu một ngọc giản.
– Đa tạ!
Triệu Thiên Kiêu gật đầu.
– Bạch lão đệ, ta biết ngươi có chí nguyện vĩ đại, cho dù như thế nào, ngày sau có chỗ cần Lý mỗ giúp, ngươi lên tiếng là được.
Lý Hoành Minh nhìn thẳng Bạch Tiểu Thuần, hắn thật tâm xem trọng Bạch Tiểu Thuần, muốn kết giao.
Bạch Tiểu Thuần không nói hai lời, cầm chén rượu uống cạn, ba người cười ha ha..
Trần Nguyệt San yên tĩnh nhìn ba người, nàng vui vẻ rót rượu cho bọn họ.
Thời gian trôi qua, đêm khuya đã tới, ba người đều là tu sĩ Kết Đan, cũng có tâm kết giao với nhau, sau khi trò chuyện sung sướng, càng nói về những tâm đắc tu hành của nhau, cảm thấy lúc này được lợi ích không nhỏ.
Thẳng đến khi trời sáng, Triệu Thiên Kiêu đặt chén rượu xuống, trong mắt mang theo tinh quang, hắn vận chuyển tu vi bức mùi rượu ra ngoài.
– Tiểu Thuần, Lý huynh, Triệu mỗ phải cáo từ, hi vọng lúc ta trở về, ba người chúng ta còn tiếp tục uống rượu với nhau!
Nói xong Triệu Thiên Kiêu ôm quyền, Bạch Tiểu Thuần cùng Lý Hoành Minh đưa tiễn, chờ Triệu Thiên Kiêu cùng Trần Nguyệt San tạm biết mấy tùy tùng, hai người ly khai đình viện, có tu sĩ Bác Bì Quân dẫn đường, bọn họ theo đường hầm rời khỏi trường thành đi Man Hoang! Mấy tùy tùng của bọn họ cũng rời đi.
– Triệu sư huynh, lên đường bình an!
Bạch Tiểu Thuần nhìn bóng lưng Triệu Thiên Kiêu, hắn rất phục Triệu Thiên Kiêu, bội phục tu vi, bội phục tâm tính đối phương, thậm chí nội tâm còn kém một chút nữa đã đi theo đối phương vào Man Hoang, Bạch Tiểu Thuần giật mình nén xúc động vừa rồi.
– Triệu sư huynh có đường của hắn, mà ta cũng có đường của mình.
Bạch Tiểu Thuần thu hồi ánh mắt, hắn nâng chén rượu uống cạn.
– Đường của ta là quay về thành Đông Hải, ta sẽ ở gần nơi đó, chờ tám chín năm rồi đi Man Hoang, cũng không ở phá địa phương này.
Bạch Tiểu Thuần suy nghĩ cẩn thận, hắn đứng lên muốn cáo từ Lý Hoành Minh.
– Bạch huynh, ngươi muốn rời đi, Lý mỗ cũng không ở lại lâu, quân lệnh trên người, ngày sau như có cơ hội sẽ tương kiến, ta sẽ tụ hợp với ngươi.
Lý Hoành Minh không nhiều lời, hắn tự mình tiễn Bạch Tiểu Thuần ra ngoài, đi vào hướng chủ thành, đi lên trường thành, trên đường đi ngẩng đầu nhìn mặt trời trên cao.
Bạch Tiểu Thuần thỉnh thoảng nhìn sang bầu trời Man Hoang, đáy lòng chúc phúc Triệu Thiên Kiêu cùng Trần Nguyệt San bình an, kiên quyết cất bước đi về cửa hông.
Hắn muốn rời khỏi Trường thành.
– Lý huynh, hữu duyên gặp lại.
Bạch Tiểu Thuần quay người, hắn cảm khái nhìn Lý Hoành Minh.
– Tiểu Thuần…
Lý Hoành Minh chần chờ một lát.
– Kỳ thật ta cảm thấy nơi này rất thích hợp với ngươi, ngươi không cân nhắc gia nhập Bác Bì Quân sao? Nếu ngươi gia nhập, Lý mỗ nhất định toàn lực giúp ngươi.
Lý Hoành Minh nói rất nghiêm túc.
– Ah?
Bạch Tiểu Thuần nghe câu này, tất cả cảm khái trong nội tâm lập tức tiêu tán, thậm chí tim gan như muốn vỡ nát, hắn không muốn ở nơi này, vừa nghĩ tới nơi đây quá nguy hiểm, Bạch Tiểu Thuần nhanh chóng lắc đầu, hắn đang suy nghĩ nên nói thế nào để không bị xem thường.
– Ta cũng muốn, đáng tiếc gia nhập Bác Bì Quân không dễ dàng, ta không muốn Lý huynh mệt nhọc vì ta, một ngày nào đó ta sẽ dựa vào cố gắng của mình gia nhập Thiết Huyết Đường… Ta đi trước đây.
Bạch Tiểu Thuần trả lời rất tình cảm, sợ Lý Hoành Minh lại nói thêm lời nào đó, hắn nhanh chóng quay người bước về phía cửa hông.
Không chờ hắn bước đi đã có một giọng nói uy nghiêm từ hư vô vang lên.
– Ngươi muốn gia nhập Bác Bì Quân sao?
Giọng nói này vô cùng uy nghiêm, dường như mang theo uy lực vô cùng, nhất ngôn cửu đỉnh, Bạch Tiểu Thuần vừa nghe đã chấn động tâm thần.
Người nói chuyện là nam tử trung niên mặc quần áo màu đen, lúc trước còn ở xa, chỉ trong nháy mắt bước một bước đã xuất hiện trước mặt Bạch Tiểu Thuần, ngăn cản hắn rời đi.
– Ah?
Bạch Tiểu Thuần mở to mắt, ngơ ngác nhìn thân ảnh đột nhiên xuất hiên trước mặt mình, đối phương xuất hiện quá nhanh, giọng nói vẫn còn quanh quẩn bên tai nhưng người đã tới ngay trước mặt mình, thực lực của người này vô cùng khủng khiếp.
Áo choàng đen, dung nhan tuấn tú, tuy là trung niên nhưng trên người sinh ra mị lực kỳ lạ, chẳng những không có giảm bớt ngược lại còn lắng đọng theo năm tháng, đôi mắt thâm thúy như ẩn chứa cả bầu trời, Bạch Tiểu Thuần vừa nhìn vào mắt đối phương đã bị mê hoặc.
Người này mặc quần áo tùy ý nhưng hắn đứng nơi đó giống như dung hợp với thiên địa, mặc dù không bằng Thiên Nhân đạt tới trạng thái Thiên Nhân Hợp Nhất nhưng đã có thể vận dụng lực lượng thiên địa cho mình sử dụng, chiến lực siêu quần.
Đây không phải cảnh giới Thiên Nhân nhưng cũng là Nguyên Anh Đại viên mãn, sau khi cảm ngộ thiên địa pháp tắc đến trạng thái nhất định sẽ bước vào cảnh giới… Chuẩn Thiên Nhân!!
Bạch Tiểu Thuần hít thở dồn dập.
Nói tất cả rất dài dòng nhưng trên thực tế chỉ diễn ra trong nháy mắt, Lý Hoành Minh nhìn rõ nam tử trung niên vừa xuất hiện liền biến sắc, sắc mặt vô cùng nghiêm túc, thậm chí trong mắt còn mang theo cuồng nhiệt, hắn ôm quyền cúi đầu thật sâu.
– Bái kiến quân chủ!
Nghe bốn chữ này, nội tâm Bạch Tiểu Thuần chấn động mạnh, hắn lập tức đoán được người này là ai, dù sao có thể được Lý Hoành Minh gọi là quân chủ, lại xuất hiện tại nơi này, hiển nhiên chỉ có thể là… Tướng quân Bác Bì Quân!
Vì vậy hắn lập tức ôm quyền cúi đầu.
Nhất Niệm Vĩnh Hằng
Nhĩ Căn








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)










