Nhất Niệm Vĩnh Hằng
Tập 12 : Nương Tựa Lẫn Nhau (c56-c60)
❮ sautiếp ❯Chương 56: Nương Tựa Lẫn Nhau
Dịch: Hàn Thiên Long – nhóm dịch: HTP
Giờ phút này đã là hoàng hôn của ngày hôm sau, ba người Bạch Tiểu Thuần đang vội vã bay nhanh, thỉnh thoảng lại lấy ra ngọc giản thử truyền tin, nhưng thủy chung vẫn không có cách nào liên hệ được với tông môn, dù rất nóng vội, nhưng lại không có cách nào.
Cũng may đan dược có đủ, ở trong tui trữ vật của bay người Lạc Trần gia tộc bị Bạch Tiểu Thuần giết chết cũng có một ít, mặc dù không bằng của Linh Khê Tông, nhưng vào lúc này thì vẫn còn tốt hơn là không có.
Dưới sự trợ giúp của đan dược, Đỗ Lăng Phỉ cùng với Hầu Vân Phi giữ vững tinh thần, đè xuống thương thế, cùng với Bạch Tiểu Thuần ở trong bóng đêm đi về phía trước.
Trên đường đi, Bạch Tiểu Thuần run như cầy sấy, bất luận gió thổi cỏ lay gì đều khiến hắn ra một đầu đầy mồ hôi lạnh, tinh thần luôn bị kéo căng, hai mắt lại càng nhiều tơ máu.
Nhất là đau đớn ở trên thân thể, thỉnh thoảng lại khiến cho hắn nhe răng nhếch miệng.
Cái đau đớn này không phải là không thể nhịn được, so sánh với lúc hắn tu hành Bất Tử Trường Sinh Công còn xa xa không bằng. chỉ là đau đớn của Bất Tử Trường Sinh Công là do tu hành, nhưng hôm nay, trên người hắn có rất nhiều chỗ huyết nhục mơ hồ, hắn lo lắng thương thế chuyển biến xấu, sẽ nguy hiểm đến tính mạng, nên không khỏi mặt ủ mày chau.
Nếu đổi là ngày thường thì nhất định là Đỗ Lăng Phỉ sẽ thấy khinh bỉ, cũng càng xem thường Bạch Tiểu Thuần, nhưng lúc này thái độ của nàng đã hoàn toàn nghịch chuyển, trong mắt lộ ra nhu hòa, liên tục ở bên cạnh an ủi Bạch Tiểu Thuần.
“Không có chuyện gì đâu, Bạch sư đệ đừng sợ.
Chút tổn thương ấy thoạt nhìn thì nghiêm trọng, nhưng thực ra không tổn thương tới tính mạng đâu.”
“Ngươi đừng nhúc nhích, ta bôi cho ngươi một ít thuốc mỡ…”
Nhìn bộ dạng nhe răng nhếch miệng của Bạch Tiểu Thuần, mặc dù đang ở trong nguy cơ, nhưng Đỗ Lăng Phỉ vẫn che miệng cười khẽ.
Trong nụ cười mang theo một tia suy nghĩ không nói rõ.
Nàng biết Bạch Tiểu Thuần sợ chết.
Nhưng càng biết rõ điều ấy thì nàng lại càng bị sự trở về lucc trước của Bạch Tiểu Thuần làm rung động tâm thần.
Nàng cảm thấy ở trên người Bạch Tiểu Thuần ở trước mắt này, có một loại dũng khí vượt xa người khác.
Loại dũng khí này đã ngưng tụ ra một cái thân ảnh đầy thiết huyết mà nàng khó có thể quên.
Dưới sự an ủi của Đỗ Lăng Phỉ, đáy lòng Bạch Tiểu Thuần không nhịn được đắc ý, thầm nghĩ mình dốc sức liều mạng một lần dường như cũng không tệ lắm, rõ ràng lại được Đỗ Lăng Phỉ tiểu mỹ nhân này chăm sóc ôn nhu như vậy.
Hầu Vân Phi nhìn chuyện này, trong mắt cũng thấy vui vẻ.
Ở trong cuộc trốn chạy này, bọn hắn khó mà có được một tia ôn hòa, nhất là cảm giác sống nương tựa lẫn nhau này, càng làm cho mối quan hệ giữa ba người thêm phần gắn bó.
“Nếu chúng ta có thể trở về tông môn.
Bạch sư đệ, Đỗ sư muội, ân này, cả đời không quên!” Hầu Vân Phi ngưng trọng nói.
“Nếu có thể trở về tông môn…” Trong mắt Đỗ Lăng Phỉ lộ ra vẻ mong ước, nhưng rất nhanh lại than nhẹ một tiếng, nhìn Bạch Tiểu Thuần một cái, đáy lòng đắng chát.
Nàng hiểu rõ, lần này khả năng ba người mình có thể sống sót trở về là… cực kỳ nhỏ bé.
Bạch Tiểu Thuần cũng trầm mặc.
Thời gian trôi qua, nhoáng một cái đã trôi qua hai ngày.
Ba người gần như không có nghỉ ngơi bất kỳ lúc nào, toàn lực bay nhanh, trên đường cũng nhiều lần lấy ra ngọc giản thử truyền về tin tức, nhưng thủy chung vẫn thất bại.
Thương thế của Hầu Vân Phi đã nặng thêm, sắc mặt của Đỗ Lăng Phỉ cũng dần dần tái nhợt.
Mỏi mệt cùng với thương thế, khiến cho tinh thần của hai người rệu rã.
“Đáng tiếc là chúng ta không thể nào ẩn núp, phải nhanh truyền tin tức về cho tông môn.
Dựa theo tính toán của ta, thì cái nghi thức kia của Lạc Trần gia tộc cũng đã sắp hoàn thành.
Một khi hoàn thành… vị lão tổ Trúc Cơ kia sẽ đích thân xuất hiện, dù chúng ta có trốn kỹ, cũng hẳn phải chết không thể nghi ngờ.” Hầu Vân Phi than nhẹ, hướng về phía Bạch Tiểu Thuần và Đỗ Lăng Phỉ nói ra.
Đúng lúc này, vẻ mặt Bạch Tiểu Thuần bỗng nhiên biến đổi, kéo Đỗ Lăng Phỉ và Hầu Vân Phi đến bên một khe núi, đột nhiên ngồi xổm xuống.
Sắc mặt hai người biến hóa, lập tức im lặng.
Cũng không lâu lắm, bỗng nhiên, ở trên bầu trời có một đạo trường hồng gào thét bay qua.
Đạo trường hồng kia là một mảnh huyết vụ, ở trong đó là một gã tộc nhân Lạc Trần gia tộc Ngưng Khí tầng tám đang cúi đầu dò xét mọi nơi.
Bởi vì lúc vừa nãy Bạch Tiểu Thuần kịp thời né tránh, nên tên tộc nhân Lạc Trần gia tộc này cũng không dừng lại ở đây quá lâu, bay về phía xa xa.
Trái tim Bạch Tiểu Thuần nhảy lên phanh phanh, nhìn thân ảnh của đối phương đi xa, trong mắt lại nhiều thêm tơ máu.
Nhưng hắn biết là mình không thể ra tay, trừ phi là có thể thuấn sát người này, nếu không thì sợ rằng không được bao lâu, sẽ càng có nhiều tộc nhân Lạc Trần gia tộc xuất hiện.
“Bọn hắn đuổi theo tới…” Đáy lòng Đỗ Lăng Phỉ than nhẹ, nhìn Bạch Tiểu Thuần, do dự một chút.
Nàng đang định nói cái gì đó thì đã bị Bạch Tiểu Thuần kéo về phía trước bay nhanh.
Dọc đường, cả ba người càng thêm trầm mặc, bốn phía trời đất dường như đều có áp lực, khiến cho lòng người dâng lên cảm giác bất an.
Dường như bóng ma tử vong càng lúc càng lớn, muốn đem cả ba người đè sập.
“Chúng ta vẫn còn hi vọng!” Hầu Vân Phi bỗng nhiên lên tiếng.
“Lão tổ của Lạc Trần gia tộc kia chỉ là tu sĩ Trúc Cơ, tuy cường đại vượt xa chúng ta, nhưng trận pháp của hắn không có khả năng là vô biên vô hạn.
Lão tổ của Hầu gia ta cũng là tu sĩ Trúc Cơ, ta đã từng may màn nhìn thấy lão nhân gia ông ta bố trí một cái trận pháp, có thể bao trùm phạm vi ngàn dặm.
Điều này còn cần phải đi lạc ấn một số tiết điểm từ trước mới có thể.”
“Ý của Hầu sư huynh là dù lão tổ của Lạc Trần gia tộc này có chuẩn bị từ trước, thì cũng không vượt qua phạm vi vạn dặm quá nhiều!” Trong mắt Đỗ Lăng Phỉ lộ ra hào quang, lập tức nói ra.
“Không sai, cho nên chúng ta cách Lạc Trần gia tộc càng xa, thì cơ hội sử dụng ngọc giản truyền tin để liên hệ với tông môn càng lớn.
Chỉ cần đem tin tức truyền về được cho tông môn thì chúng ta sẽ được cứu!” Hầu Vân Phi chắc chắn nói.
“Phạm vi vạn dặm.
Dựa theo tốc độ của chúng ta, thì còn cần khoảng sáu ngày…” Bạch Tiểu Thuần thì thào, cắn răng, tiếp tục đi về phía trước.
Trên đường đi bọn hắn trốn trốn tránh tránh, liên tục mấy lần bắt gặp bóng dáng tộc nhân Lạc Trần gia tộc, mỗi một lần đều nhờ Bạch Tiểu Thuần có nhạy cảm đặc thù với nguy cơ mà tránh đi được.
Nhưng loại tập trung tinh thần cao độ này, hơn nữa lại không ngừng nghỉ chạy vội, khiến cho hai người Đỗ Lăng Phỉ và Hầu Vân Phi ngày càng mệt mỏi, sắc mặt cũng từ từ tái nhợt.
Mà thương thế của Đỗ Lăng Phỉ và Hầu Vân Phi cũng ngày càng trầm trọng, tốc độ dần dần chậm chạp.
Đến cuối cùng, gần như là Bạch Tiểu Thuần một người kéo lấy hai người bọn họ về phía trước.
Lúc này Bạch Tiểu Thuần càng thêm cẩn thận.
Tính cách hắn ưa thích ổn thỏa, tâm tư nhanh nhạy, lại rất nhạy cảm với nguy hiểm, nên dưới sự cảnh giác của hắn, ba người liên tiếp sống qua ba ngày.
Ba ngày này, ba người trốn trốn tránh tránh, Bạch Tiểu Thuần đã mệt mỏi không chịu nổi, thần sắc tiều tụy.
Lúc tiến vào một sơn cốc, còn chưa chạy được vài bước, tâm thần Bạch Tiểu Thuần bỗng nhiên nhảy lên, lập tức mang hai người Đỗ, Hầu trốn sau một tảng đá lớn.
Nhưng chỉ sau một thoáng, có tiếng gào thét từ trên bầu trời nháy mắt truyền đến, Bạch Tiểu Thuần đột nhiên đẩy hai người, thân thể cấp tốc lui về phía sau.
Oanh một tiếng, một đạo ánh trắng từ giữa không trung rơi xuống, trực tiếp đánh lên tảng đá kia làm nó sụp đổ tứ tán.
Hầu Vân Phi phun ra máu tươi, khóe miệng Đỗ Lăng Phỉ cũng có máu tươi tràn ra.
Đúng lúc này, một tiếng hừ lạnh từ trên bầu trời truyền đến.
“Thì ra các ngươi trốn ở chỗ này!”
Chỉ thấy một tên đệ tử Ngưng Khí tầng bảy đang đứng ở trên huyết vụ, tay trái cầm một tấm gương, lúc này tay phải đang vỗ vào túi trữ vật, lấy ra một cái ngọc giản, đang định truyền tin.
“Không thể để cho hắn truyền tin!” Hầu Vân Phi gấp gáp, Đỗ Lăng Phỉ sắc mặt tái nhợt, đang định miễn cưỡng thi triển phi kiếm.
Đúng lúc này, Bạch Tiểu Thuần sắc mặt tái nhợt đang lui về phía sau, thân thể run rẩy, tròng mắt đỏ lên, hung hăng cắn răng một cái.
Khi thân hình đang lui về phía sau thì bỗng nhiên đạp mạnh một cái, đùi phải của hắn run run, ngưng tụ toàn bộ khí huyết.
Oanh một tiếng, mặt đất phía sau hắn vỡ vụn, thân hình hắn đột nhiên bật khỏi mặt đất, cả người bay vọt lên, tốc độ cực nhanh, hóa thành một đạo trường hồng.
Ở trong khoảnh khắc tên tộc nhân Lạc Trần gia tộc kia đang muốn truyền tin, Bạch Tiểu Thuần đã vù một tiếng, trực tiếp nhảy vọt trước mặt người này.
Gã tộc nhân Lạc Trần gia tộc này biến sắc, không kịp truyền tin, lập tức lui về phía sau, bấm niệm pháp quyết.
Tấm gương ở trên tay trãi của gã đột nhiên lóe lên hào quang, bay ra mấy đạo ánh sáng trắng, phóng tới Bạch Tiểu Thuần.
Hai mắt Bạch Tiểu Thuần lộ ra hung mang, lại không có chút nào né tránh, mặc kệ cho mấy đạo ánh sáng tránh kia đánh lên trên người, thân hình vọt tới trước.
Trong nháy mắt, khi tên tộc nhân Lạc Trần gia tộc kia còn đang hoảng sợ, hắn đã đến ngay bên cạnh, hai ngón tay lóe lên hắc mang, trực tiếp chụp vào cổ của gã, hung hăng bóp mạnh.
Toái Hậu Tỏa!
Răng rắc một tiếng, tên tộc nhân Ngưng Khí tầng bảy này mở to mắt, trong miện phun ra máu tươi, khí tuyệt bỏ mình.
Cho đến lúc chết, gã vẫn chưa kịp truyền tin.
Giờ phút này, khóe miệng Bạch Tiểu Thuần cũng có máu tươi tràn ra, một phát đoạt lấy túi trữ vật của đối phương rồi trở về bên cạnh Đỗ Lăng Phỉ.
Thân hình của hắn lảo đảo, suýt chút nữa thì ngã sấp xuống, cắn thoáng vào đầu lưỡi một cái để giữ vững tinh thần.
“Đi!” Hắn kéo Đỗ Lăng Phỉ cùng với Hầu Vân Phi.
“Thả ta ra!” Hầu Vân Phi bỗng nhiên mở miệng.
“Hai người các ngươi đi đi, như vậy tốc độ của các ngươi sẽ nhanh hơn không ít.” Hầu Vân Phi nhìn Bạch Tiểu Thuần và Hầu Vân Phi, quyết đoán nói.
“Bạch sư đệ, một mình ngươi…” Đỗ Lăng Phỉ nhìn Bạch Tiểu Thuần thật sâu.
Những lời này của Hầu Vân Phi, mấy ngày trước nàng đã định nói rồi, lúc này đang muốn mở miệng.
“Câm miệng! Ta sợ chết như vậy mà còn dốc sức liều mạng.
Các ngươi không thể làm cho ta công cốc dốc sức liều mạng.
Đi thì cùng đi!” Bạch Tiểu Thuần gào lên, cắt ngang lời nói của Hầu Vân Phi và Đỗ Lăng Phỉ, tiếp tục lôi Hầu Vân Phi cùng với Đỗ Lăng Phỉ, đột nhiên xông ra.
Hai người trầm mặc, không nói nữa, nhưng cảm giác cảm động này đã in thật sâu ở tận đáy lòng.
Bạch Tiểu Thuần càng thêm cẩn thận, liên tục cải biến phương hướng, mấy lần đã tránh được sự đuổi giết của Lạc Trần gia tộc.
Lại ba ngày nữa trôi qua, lúc hoàng hôn, trên bầu trời có tia chớp xẹt qua, mây đen tràn ngập.
Dần dần nước mưa đổ xuống, hạt mưa to như hạt đậu rơi vung vãi trên mặt đất, khiến cho toàn bộ đất trời đều truyền đến những âm thanh ào ào.
Lại càng có hơi lạnh tràn ra.
Thân hình của Đỗ Lăng Phỉ và Hầu Vân Phi run lên, bị khí lạnh này đánh vào, sắc mặt càng thêm tái nhợt.
Bạch Tiểu Thuần rất nôn nóng, biết hai người không chịu được hơi lạnh, vì vậy mà đã tìm được một sơn động, đốt lửa lên.
Sau khi ngăn chặn ánh lửa không lộ ra ngoài, Bạch Tiểu Thuần khoanh chân ngồi xuống, nhìn qua hai người Đỗ Lăng Phỉ.
Đống lửa phát ra âm thanh bùng cháy, tràn ra hơi ấm, dần dần xua đi rét lạnh ở bên ngoài.
Sắc mặt của Đỗ Lăng Phỉ và Hầu Vân Phi dần dần khôi phục được một ít, nhưng vẫn còn tái nhợt.
Ở trong sơn động này, ba người trầm mặc không nói, đều nhìn vào đống lửa, trong lòng mỗi người đều dâng lên mỏi mệt.
“Còn có ba ngày nữa là chúng ta có thể chạy ra ngoài vạn dặm.
Ha ha, chờ chúng ta trở về tông môn, lập được đại công này, các ngươi nói xem tông môn sẽ ban thưởng cho chúng ta như thế nào?” Bạch Tiểu Thuần ha ha cười, phá vỡ trầm mặc.
Đỗ Lăng Phỉ nhìn qua Bạch Tiểu Thuần, ánh mắt nhu hòa.
Hầu Vân Phi muốn cười, nhưng lúc vừa mở to miệng, lại phun ra một ngụm máu tươi, sắc mặt càng thêm tái nhợt, thân thể lung lay sắp đổ.
Mấy ngày hôm nay chạy trối chết, đan dược đều đã dùng hết rồi.
Bạch Tiểu Thuần lập tức đứng lên, vừa muốn đi qua xem xét thì bỗng nhiên thần sắc của hắn biến đổi, tay áo đột nhiên hất lên, chắn trước hai người.
Những hòn đá ngăn ở cửa động để chặn lại ánh lửa kia, lúc này đang bị người ở bên ngoài dùng đại lực, trực tiếp oanh mở!
Nhất Niệm Vĩnh Hằng
Nhĩ Căn
Chương 57: Chúng Ta Đều Phải Sống Sót!
Dịch: Hàn Thiên Long – nhóm dịch: HTP
Tiếng nổ mạnh vang lên quanh quẩn.
Những hòn đá bắn ra bị Bạch Tiểu Thuần đánh văng ra, khí lạnh từ bên ngoài dũng mãnh ùa vào làm cho đống lửa lay động.
Nhờ có ánh lửa, có thể nhìn thấy được ở bên ngoài sơn động, đang có một đại hán.
Đại hán này cực kỳ khôi ngô, đang cầm một cây trường thương ở trong tay, ánh mắt lộ ra hàn mang, một thân tu vi j tầng tám, bộ dáng thoạt nhìn còn cường hãn hơn so với gã Trần Việt kia một ít.
“Thiếu chủ phán đoán rất chính xác, ngày mưa rét như thế này, các ngươi có thương thế trên người, không chịu nổi hơi lạnh, chắc chắn là sẽ tránh né.
Trần mỗ liên tục tìm kiếm trên trăm tòa núi, quả nhiên đã tìm được các ngươi.”
Gần như ngay khi đại hán này vừa mở miệng, thì thân hình của Bạch Tiểu Thuần bỗng nhiên xông ra.
Ánh mắt của hắn lộ ra vẻ hung tàn, trong nháy mắt liền đã giao thủ với đại hán này.
Âm thanh rầm rầm quanh quẩn, gã đại hán này nhìn thì giống như cuồng ngạo, nhưng ở bên trong lại luôn luôn cảnh giác, căn bản là không có đi vào bên trong sơn động, thân thể lập tức lui về phía sau.
Trong chớp mắt, Bạch Tiểu Thuần liền đuổi theo ra khỏi sơn động, ở trong cơn giông kéo đến, ở trong những giọt mưa rơi vãi, liên tục giao thủ cùng với đại hán này.
Nhưng rõ ràng, đại hán này căn bản là không công kích mà chỉ toàn lực phòng hộ.
Bạch Tiểu Thuần nhìn thấy vậy, trong lòng đánh bộp một tiếng, biết là không ổn, cắn răng, không tiếc bị tổn thương, điên cuồng lao qua chém giết.
Gió lạnh thổi tới, dập tắt đống lửa ở trong sơn động.
Hầu Vân Phi giãy giụa muốn đứng lên, nhưng lại một lần nữa phun ra máu tươi.
Đỗ Lăng Phỉ cắn răng, miễn cưỡng điều khiển phi kiếm, đứng dậy đuổi theo ra ngoài, đứng ở bên ngoài sơn động bấm niệm pháp quyết, trợ giúp cho Bạch Tiểu Thuần đang kịch chiến với gã đại hán này.
Một lát sau, một tiếng kêu thê lương thảm thiết truyền ra ở trong đêm giông bão.
Ngực của đại hán kia đã bị một thanh mộc kiếm xuyên thấu.
Còn về phần thanh trường thương ở trong tay gã, trước khi chết, cũng đã đam vào đùi phải của Bạch Tiểu Thuần, dù không xuyên qua, nhưng cũng đâm vào non nửa.
“Các ngươi trốn không thoát, Thiếu chủ sẽ đến rất nhanh thôi!” Gã đại hán gắt gao nhìn chằm chằm vào Bạch Tiểu Thuần, trong miệng ộc ra máu tươi, nghiêng đầu một cái, khí tuyệt bỏ mình.
Sắc mặt của Bạch Tiểu Thuần tái nhợt, thân thể run rẩy.
Bởi vì để nhanh chóng săn giết được người này, mà hắn đã không tiếc tổn thương để đổi giết.
Giờ phút này đùi phải đang truyền đến từng trận đau đớn kịch liệt, lúc cúi đầu xuống, mưa rơi lên trên người làm toàn thân hắn ướt sũng, máu loãng nhuộm đỏ cả mặt đất dưới chân.
Cả nửa người của hắn đều đã rét lạnh rồi.
Đỗ Lăng Phỉ lảo đảo chạy tới, nhìn thấy đùi của Bạch Tiểu Thuần, nước mắt nàng chảy xuống, đi tới bên cạnh hắn, giúp hắn chậm rãi rút thanh trường thương kia ra.
Quá trình này giống như là đang xé rách huyết nhục xương cốt.
Thân thể Bạch Tiểu Thuần run rẩy, nhưng lại không kêu lên một tiếng.
Lời nói của đối phương trước khi chết, còn có thời gian bị kéo dài, khiến cho tâm của hắn đã sớm trầm xuống thật sâu.
Hắn thậm chí còn cảm nhận được tiếng gió chấn động ở bốn phía.
Hắn hiểu được, lần đuổi giết này, tất cả tộc nhân của Lạc Trần gia tộc đều sẽ xuất hiện.
Không bao lâu, Đỗ Lăng Phỉ đã nâng Bạch Tiểu Thuần trở về tới trong sơn động.
Thanh trường thương kia bị Bạch Tiểu Thuần lấy đi.
Trong sơn động, Bạch Tiểu Thuần thở hổn hển, đùi phải của hắn rất đau, nhưng cũng may là không bị tổn thương đến xương cốt, giờ phút này đã được băng bó.
Mặc dù có ảnh hưởng, nhưng lúc này nguy cơ sinh tử ở trước mắt, nên cũng coi như là không có gì.
“Chúng ta đi ngay bây giờ, Lạc Trần gia tộc tùy thời sẽ đến!” Bạch Tiểu Thuần thở sâu, đứng dậy.
Lại nhìn Hầu Vân Phi, lúc này đã hấp hối.
Mấy ngày giày vò, thương thế của y đã không áp chế nổi rồi.
Đỗ Lăng Phỉ cả người tiều tụy, kinh mạch của nàng dưới đoạn đường này đã đứt mất đi một tí, lúc trước nàng trợ giúp Bạch Tiểu Thuần là nàng cắn răng run rẩy mới làm được.
Giờ phút này nàng ngẩng đầu, ngóng nhìn Bạch Tiểu Thuần.
Dưới bóng đêm, hai con ngươi của nàng rất đẹp, có một loại thần thái đặc thù.
“Bạch sư đệ…”
“Không cần lo chúng ta, tốc độ của ngươi nhanh hơn.
Một mình ngươi… Đi thôi!!” Đỗ Lăng Phỉ ôn nhu mở miệng.
Hầu Vân Phi ở bên cạnh cũng giãy dụa ngồi dậy, mỏi mệt nhìn qua Bạch Tiểu Thuần, nhẹ gật đầu.
“Còn có ba ngày nữa là chúng ta có thể chạy ra ngoài vạn dặm.
Các ngươi đừng…” Hai mắt Bạch Tiểu Thuần đỏ bừng, nhưng lời còn chưa nói xong, đã bị Hầu Vân Phi suy yêu cắt ngang.
“Bạch sư đệ, sau khi ngươi chạy đi, truyền tin về cho tông môn, thì ta cùng với Đỗ sư muội có lẽ còn có một tia sinh cơ…”
Bạch Tiểu Thuần cười thảm, loại nói dối thế này, hắn cũng không phải là trẻ con ba tuổi, sao có thể tin.
Hắn rất rõ ràng, chờ sau khi mình chạy đi, đợi lúc tông môn đến được nơi này, dù có nhanh hơn nữa… Hầu Vân Phi cùng với Đỗ Lăng Phỉ, cũng đều phải chết không thể nghi ngờ.
“Cũng được.
Ta chết đi, ngươi có thể đi rồi.” Nhìn thấy Bạch Tiểu Thuần như muốn cự tuyệt, Hầu Vân Phi bỗng nhiên nở nụ cười.
Trong lòng Bạch Tiểu Thuần run lên, mắt nhìn chút linh khí còn lại không nhiều lắm của Hầu Vân Phi chấn động toàn thân, như muốn tự bạo kinh mạch.
“Bạch sư đệ, ngươi đi, hay là không đi!!” Hầu Vân Phi bình tĩnh nhìn qua Bạch Tiểu Thuần.
Bạch Tiểu Thuần bi ai ***, thân hình lui ra phía sau vài bước, nhìn qua Hầu Vân Phi cùng Đỗ Lăng Phỉ.
Hắn đã đắng chát phức tạp đến cực hạn rồi.
“Nếu như… Còn có hi vọng.
Nếu như… Còn có kiếp sau, ta hi vọng lại có thể có cơ hội quen biết ngươi một lần nữa… Bạch sư đệ… Sống sót!” Đỗ Lăng Phỉ vuốt xuống mất sợi tóc bị gió lạnh thổi bay ở trước mặt, đem nó đặt ở vành tai.
Giờ phút này, khuôn mặt thanh tú dù có tái nhợt, nhưng lại có vẻ xinh đẹp khác so với lúc trước, ngước nhìn Bạch Tiểu Thuần, nhẹ giọng thì thào.
Hai chữ sống sót kia vừa truyền ra trong nháy mắt, thân hình Bạch Tiểu Thuần mãnh liệt chấn động, giống như bị một cây trọng chùy đập vào ngực, khiến cho ngực hắn cảm thấy nhói đau.
Hắn kinh ngạc nhìn qua Đỗ Lăng Phỉ, nhìn qua Hầu Vân Phi, trầm mặc.
Sau một lúc lâu, hắn cũng không biết là mình đã suy nghĩ cái gì, không nói một lời, thân thể bỗng nhiên lùi lại phía sau, biến mất trước mặt hai người, đi ra khỏi sơn động, ở trong giông bão, trực tiếp bay vọt vào không trung.
Nhìn thấy Bạch Tiểu Thuần rời đi, đáy lòng Hầu Vân Phi buông lỏng.
Đỗ Lăng Phỉ yên lặng ngóng nhìn, trong mắt lộ ra chúc phúc cùng với ly biệt.
Nàng thật sự hi vọng…. Thời gian có thể quay lại, trở lại lúc nàng gặp Bạch Tiểu Thuần lần đầu tiên, như vậy, nàng có thể lại một lần nữa… Quen biết Bạch Tiểu Thuần.
Bốn phía yên tĩnh.
Nhưng vào lúc này, đột nhiên, Hầu Vân Phi cùng với Đỗ Lăng Phỉ, đang nhìn Bạch Tiểu Thuần ở giữa không trung, sắc mặt bỗng nhiên đại biến.
Chỉ thấy Bạch Tiểu Thuần đứng ở giữa không trung, tu vi của hắn ở trong khoảnh khắc này ầm ầm bộc phát.
Linh khí trong cơ thể liên tục phóng xuất ra ngoài, hướng về bốn phía mà khuếch tán, khiến cho ngay cả màn mưa cũng đều bị vặn vẹo.
Giống như là một bó đuốc hừng hực cháy ở trong đêm tối, mà ngay cả mưa lạnh cũng không thể đem hắn giội tắt, dù ở rất xa cũng có thể cảm nhận được rõ ràng.
Trên bầu trời sấm chớp nổ vang, tất cả tộc nhân Lạc Trần gia tộc từ bốn phương đang phóng tới, toàn bộ đều phát hiện ra.
Đặc biệt là Trần Hằng, ánh mắt lại càng lóe sáng.
Giờ phút này, tất cả mọi người đều bị Bạch Tiểu Thuần hấp dẫn.
Thân thể Bạch Tiểu Thuần nhoáng một cái, bỗng nhiên hướng về phía xa xa bay đi.
Lúc bay vọt qua ngọn núi có sơn động, bên tai Đỗ Lăng Phỉ cùng với Hầu Vân Phi vang lên âm thanh trầm thấp mang theo kiên quyết của Bạch Tiểu Thuần.
“Ta dẫn bọn hắn đi.
Các ngươi tìm cơ hội… Đi mau!”
Nước mắt Đỗ Lăng Phỉ chảy xuống, đáy lòng nàng lúc này đang có sóng lớn ngập trời, còn Hầu Vân Phi thì cả thể xác và tinh thần đều đang rung động.
Cùng lúc đó, tốc độ của Bạch Tiểu Thuần cực nhanh, bộc phát ra toàn lực, hướng về một hướng khác, gào thét bay đi.
“Đều chết hết, đều chết hết rồi, Lạc Trần gia tộc, ta không diệt được gia tộc của các ngươi, nhưng lkt nhất định sẽ đến nơi đây diệt toàn tộc của các ngươi!” Bạch Tiểu Thuần vừa chạy vội, vừa phát ra tiếng cười thảm thê lương.
Âm thanh điên cuồng, ở trong giây phút này bỗng nhiên truyền ra.
Phương hướng mà hắn xông đi, thoạt nhìn thì dường như cũng có thể chạy ra khỏi phạm vi vạn dặm.
Mà bộ dạng của hắn khiến cho người ta có cảm giác rằng đồng bạn đều đã chết cả rồi, nên mới trở nên cuồng loạn, cho dù bản thân mình có chết cũng phải lao ra truyền tin tức, để báo thù cho đồng bạn.
Một màn này, khiến cho Trần Hằng biến sắc.
Dù gã biết có lẽ là có gian trá, nhưng tốc độ của Bạch Tiểu Thuần quá nhanh, gã không dám đem vận mệnh của cả gia tộc đi đánh bạc.
“Trước hết dùng toàn lực săn giết người này, còn đồng bọn của hắn, cứ cho là không chết thì nhất định cũng trọng thương.
Giết kẻ này sau đó lại đi tìm!” Tất cả đám người bộc phát ra toàn bộ tốc độ, rầm rầm ở trong mưa gió sấm chớp hướng về Bạch Tiểu Thuần mà đuổi giết.
Mưa gió sấm chớp, thiên địa sấm sét nổ vang.
Một lát sau, ở trong sơn động đen kịt, Đỗ Lăng Phỉ hung hăng cắn răng một cái, lau đi nước mắt, trong mắt lộ ra vẻ kiên quyết mãnh liệt.
Nang biết rõ cách duy nhất cứu được Bạch Tiểu Thuần là tự mình phải xông ra được khỏi cái phạm vi này, đem tin tức truyền lại về cho tông môn.
Giờ phút này nàng nhìn về phía Hầu Vân Phi, ở trong mắt của Hầu Vân Phi cũng đang lộ ra vẻ kiên định.
“Không cần dìu ta.
Chúng ta chia ra làm hai đường, vô luận là ai xông ra trước đều phải lập tức truyền tin để cho tông môn tới cứu Bạch sư đệ!” Hầu Vân Phi đã quyết định, dù bản thân có chết, chỉ cần còn một hơi thở cuối cùng, cũng phải lao ra, để cho tông môn tới cứu Bạch Tiểu Thuần.
Hai người thở sâu, đội mưa xông ra, ở bên ngoài sơn động chia làm hai ngả, hướng về phía xa xa liều hết tất cả chạy vội.
Cơ thể của bọn họ đều đã tới cực hạn, nhưng ý chí của bọn họ, vào giờ phút này thì dường như đã vượt qua giới hạn của thân thể, trở thành một cỗ chấp nhất mãnh liệt.
Tiếng sấm vang rền, tia chớp xẹt qua.
Bạch Tiểu Thuần lúc này đang dùng toàn lực chạy như điên, đùi phải của hắn sớm đã mất đi cảm giác.
Giờ phút này ánh mắt hắn đỏ bừng, nguy cơ tử vong tràn ngập toàn thân.
Hắn sợ hãi, hắn sợ chết, hắn cảm thấy tử vong đang nhanh chóng đuổi kịp bản thân, muốn đem mình kéo xuống vực sâu.
Hắn không biết hành động lúc vừa rồi của mình có phải là xúc động hay không, cũng không biết mình phải chăng là sẽ hối hận.
Dù sao mục đích tu tiên của hắn là vì trường sinh.
Nhưng cái này hắn không có đáp án.
Thậm chí dọc theo con đường này, đáy lòng của hắn cũng đang có một cái thanh âm tự nói với bản thân… Chạy trốn một mình đi….
Chỉ là hắn không thể quên mấy ngày này sống nương tựa vào nhau, đồng sinh cộng tử.
Không thể quên ở trong đầu, Hầu Vân Phi lấy cái chết để áp chế bản thân, ép buộc mình chạy trốn để tránh khỏi cái chết.
Không thể quên nét tươi cười xinh đẹp hơn hẳn ngày thường ở trên gương mặt tái nhợt của Đỗ Lăng Phỉ kia.
Giữa sợ chết cùng với tình nghĩa, hắn lựa chọn cái sau!
“Đỗ sư tỷ, Hầu sư huynh, chúng ta đều phải sống sót!” Bạch Tiểu Thuần cắn răng, liều mạng chạy vội.
“Lạc Trần gia tộc, các ngươi đuổi tận giết tuyệt như thế, vậy thì cứ tới đi!!” Ánh mắt Bạch Tiểu Thuần lộ ra hung mang, tựa như một con dã thú ở trong tuyệt cảnh duỗi ra móng sắc.
Nhất Niệm Vĩnh Hằng
Nhĩ Căn
Chương 58: Ngoan Cố Chống Cự!
Dịch: hoangtruc – nhóm dịch: HTP
Đêm mưa, sấm sét ầm ầm, tia chớp đan xen chớp lóe ngang dọc bầu trời khiến khung cảnh nơi này lúc lóe sáng, lúc tối, tiếng sấm ì ùng, từng hạt mưa lớn như hạt đậu liên tiếp rơi đầy trên mặt đất thành từng tràng âm thanh rào rào.
Từ xa nhìn lại, trời đất lúc này như hoàn toàn bao phủ trong màn mưa, như một phiến mờ ảo đầy xơ xác và tiêu điều đến khôn cùng.
Trên mặt đất, cả người Bạch Tiểu Thuần run rẩy, hai mắt vằn đỏ đang rướn hết sức lực mà chạy đi, vội vàng hướng thẳng về phía trước.
Thỉnh thoảng lại hung hăng đạp xuống đất rồi nhảy lên như một mũi tên sắc bén rời khỏi cung rồi xé gió lao đi.
“Sống sót, chúng ta đều phải…sống sót!” Bạch Tiểu Thuần run rẩy, miệng hắn liên tục lẩm bẩm câu này, trong đầu thì luôn hiện lên hình ảnh của Đỗ Lăng Phỉ và Hầu Vân Phi.
Bóng đen tử vong buông xuống như dung hòa vào làm một với màn mưa này, khiến bốn phía như càng thêm băng hàn.
Xung quanh hắn, có tám thân ảnh đang ở vị trí khác nhau cũng nhanh chóng truy kích lại.
Còn có thêm Trần Hằng, lúc này vì gã đang ở khoảng cách xa nhất so với mọi người, nhưng tốc độ gã lại cực nhanh, từ phương xa kia hóa thành một đạo cầu vồng xuyên thẳng qua màn mưa.
Gã càng lúc càng bay nhanh, khiến cho màn mưa cũng phát ra từng tràng thanh âm ào ào mỗi khi gã lướt qua.
“Ngươi trốn không thoát, không có kẻ nào chạy ra được trận pháp do lão tổ gia tộc Lạc Trần ta bố trí!”Trong mắt Trần Hằng chợt lóe lên đầy sát cơ.
Đoạn đường đuổi giết ba người đối phương, cho dù là hắn cũng không nghĩ tới, mấy tên đệ tử ngoại môn Linh Khê tông vậy mà có thể chạy trốn tới mức độ này, đến lúc này chỉ còn vài ngày nữa là bọn hắn đã chạy ra khỏi phạm vi trận pháp của lão tổ rồi.
Hơn nữa cái tên đang bị bọn hắn truy sát lại có tu vi không hề tầm thường, không nói tới chuyện giết ngược lại hết đám người Trần Việt, mà đoạn đường này hắn còn diệt sát thêm vài tên tộc nhân Lạc Trần gia trong đợt truy sát tiếp theo này.
Điều này càng khiến gã thêm khẳng định, đối phương nhất định là một trong hai người thanh danh hiển hách nhất bờ Nam Linh Khê tông này, là Thượng Quan Thiên Hữu, hoặc là Lữ Thiên Lỗi mà thôi.
Vì dù sao nơi này vẫn nằm trong phạm vi khống chế của bờ Nam Linh Khê tông, tình huống bình thường thì những người bên bờ Bắc cũng sẽ không xuất hiện.
“Thiên kiêu Linh Khê tông…” Sát cơ trong mắt Trần Hằng càng thêm mãnh liệt, thậm chí bên trong còn ẩn ẩn thêm chút hưng phấn.
Sấm sét nổ vang, Bạch Tiểu Thuần cắn răng bay nhanh, hơi thở đầy gấp gáp, linh khí trong cơ thể hắn cũng tiêu hao nhanh chóng.
Lúc này, trời đất đã trở thành một phiến mơ hồ, như một hung thú Viễn cổ đang há to miệng rộng mà che đậy toàn bộ trời xanh bốn phía lại.
Đột nhiên, Bạch Tiểu Thuần chợt ngẩng đầu lên, đưa đôi mắt đỏ ngầu đầy hung hãn nhìn về một hướng phía trước.
Rồi màn mưa phía trước cách hắn mười trượng đột nhiên chấn động, rồi một lực lượng mạnh mẽ khiến cho hàng loạt hạt mưa vỡ nát tung tóe ra, ập đến thẳng vào mặt Bạch Tiểu Thuần.
Bên kia màn mưa, một thân ảnh tộc nhân Lạc Trần đầu tiên đã xuất hiện chặn đường Bạch Tiểu Thuần!
Là một tên nam tử trung niên có một vết sẹo dài trên mặt, nhìn qua đầy vẻ hung ác, tu vi Ngưng khí tầng bảy Đại viên mãn.
Lúc này gã cất bước tiến đến, cây búa khổng lổ trong tay phải theo sát người mang đến một hồi gió lớn thổi đến.
Ngay khi tới gần thì gã thét dài, nghiêng mặt đưa hai tay cầm lấy búa hung hăng chém xuống!
“Cút về cho ta!” Thanh âm của tên nam tử này ầm ầm như sấm động, vang vọng bốn phía.
Hai mắt Bạch Tiểu Thuần đỏ ngầu, cả người cũng không chút dừng lại, ngay khi búa của đối phương giáng xuống, tay trái hắn đã biến thành màu đen, trong nháy mắt đó trực tiếp đụng thẳng vào búa kia.
Ầm một tiếng, tay trái Bạch Tiểu Thuần nắm lấy lưỡi búa, lực đạo to lớn khiến cho nước mưa tung tóe văng ra khắp xung quanh.
Cảm giác đau nhức kịch liệt truyền tới, máu tươi rớt ra, nhờ có Bất tử Thiết bì cường hãn được Bạch Tiểu Thuần triển khai toàn lực, mà bàn tay hắn tuy tràn ra máu tươi, nhưng cũng không hề bị đứt gãy.
Nam tử trung niên cau mày, dùng sức kéo một cái.
Nhưng nắm tay của Bạch Tiểu Thuần tựa như kìm sắt vẫn nắm chặt lấy lưỡi búa, cái vận sức kéo lưỡi búa về của gã này cũng không mảy may rung chuyển được.
Một màn này khiến nam tử trung niên kia chợt biến sắc, lúc gã ngẩng đầu lên nhìn lại đã thấy đôi mắt đầy điên cuồng của Bạch Tiểu Thuần đang nhích đến gần mình!
Loại điên cuồng này, gã chưa từng nhìn thấy trên người của ai khác, mà chỉ có thể nhìn thấy ánh mắt quen thuộc đó trong trên những hung thú đang trong tuyệt cảnh ở Lạc Tinh sơn mạch mà thôi!
Một màn này khiến cho gã nam tử trung niên giật thót mình lại.
Trong nháy mắt, gã bèn xuất ra mấy đạo sáng phòng hộ khắp toàn thân từ trên xuống dưới, hai tay cũng không chút do dự buông cây búa ra, cả người lùi nhanh lại phía sau.
Gã nhanh, nhưng Bạch Tiểu Thuần…còn nhanh hơn!
Tay trái Bạch Tiểu Thuần vừa chế trụ cái búa đó, tay phải hắn cũng bắt đầu chuyển sang màu đen, ngay khi ánh chớp vừa xẹt ngang qua bầu trời, thì tay phải đen kịt của hắn cũng đã xuất hiện trước mặt tên nam tử trung niên này.
Nháy mắt đã tới gần rồi xuyên thấu qua màn sáng phòng ngự bên ngoài thân thể của gã nam tử trung niên, thanh âm két két vang lên, màn sáng phòng hộ kia vỡ vụn ra từng cái một, tay phải Bạch Tiểu Thuần với khí thế như chẻ tre nháy mắt như xuyên thấu hết thảy.
Mà ngay thời khắc này, dường như Bạch Tiểu Thuần lại ở vào trong một loại trạng thái cực hạn, khiến cho Toái Hầu Tỏa của hắn như có khác biệt lớn so với bình thường.
Vậy mà…có một hấp lực bạo phát ra từ trong lòng bàn tay hắn.
Khiến tên nam tử trung niên đang lùi ra sau, đột nhiên khựng lại.
Ngay khi gã còn chưa kịp phản ứng lại, thì thế giới trước mắt gã cũng đã bị bàn tay màu đen của Bạch Tiểu Thuần hoàn toàn thay thế!
Ầm một tiếng, tay phải Bạch Tiểu Thuần trực tiếp nắm vào trên cổ của tên nam tử trung niên kia, gương mặt đầy tàn nhẫn mạnh mẽ bóp một cái!
Rặc một tiếng!
Ánh mắt tên nam tử trung niên này lộ ra một vẻ không cách nào tin được, máu tươi trong miệng tràn ra, thậm chí gã còn không kịp kêu lên một tiếng nào.
Toàn bộ xương cốt trên cổ gã đã bị bóp nát, đầu gã vì vậy mà rơi thẳng xuống dưới đất, tắt thở bỏ mình!
Cho đến lúc gần chết đi, hai mắt của gã vẫn đầy vẻ hoảng sợ.
Gã biết rõ đối phương cường hãn, ngay từ đầu cũng có chuẩn bị đầy đủ, xuất thủ cũng không vì truy sát đối phương mà chỉ muốn cầm chân hắn nhằm kéo dài thời gian.
Gã hoàn toàn không nghĩ tới tên đệ tử ngoại môn Linh Khê tông nhỏ gầy vậy mà lại cường hãn đến trình độ này.
Ngay khi nam tử trung niên này vừa tử vong, thì hai đạo thân ảnh phía xa xa cũng đang dốc hết tốc lực mà đến đây.
Trong đó có một người có tu vi ngang bằng với Trần Việt, Ngưng khí tầng tám.
“Trần Trung!” Nhìn thấy tên nam tử trung niên này tử vong, hai người kia nhất thời đau buồn mà gầm lên.
“Đây là các ngươi bức ta đó!” Tay phải của Bạch Tiểu Thuần hất ra, ném thi thể của tên nam tử này xuống đất.
Lúc này hơi thở hắn dồn dập, cả người nhoáng lên nhanh chóng đổi hướng chạy như điên mất hút.
Toàn thân hắn run rẩy, chỉ là trong đôi mắt hắn lúc này là một vẻ hung bạo còn mãnh liệt hơn cả lúc trước.
Hắn thừa hiểu bản thân không thể bị cản trở mà dừng lại được.
Hơn nữa ý định của hắn là đánh lạc hướng đám tộc nhân gia tộc Lạc Trần, nên hắn nhanh chóng đổi hướng chạy đến một mảnh sơn mạch liên miên trùng điệp không dứt phía xa xa kia.
Rặng núi này không nằm trong ranh giới địa đồ nên cũng không có tên, chỉ là nằm dọc theo phiến sơn mạch không thuộc về Lạc Tinh sơn mạch, thậm chí sơn mạch này càng thêm trùng điệp núi non.
Mà kinh người hơn, là mưa tại nơi này dường như trút xuống nhiều hơn hẳn, sấm sét phần lớn cũng sẽ được ngưng tụ xuống nơi này.
Ngẩng đầu nhìn lên còn có thể thấy được vô số tia chớp liên tiếp nhau bổ xuống hình thành nên những quả cầu lôi đình mà ầm ầm nổ tung trong màn mưa.
Thở hắt ra một hơi, Bạch Tiểu Thuần lại cắm đầu chạy tiếp.
Phía sau hắn là hai tên tộc nhân gia tộc Lạc Trần đang truy đuổi gắt gao, thậm chí bốn phía lúc này đều có thể nhìn thấy đám tộc nhân Lạc Trần gia tộc đang từ xa xa mà đổ dồn về đây.
Hơn nữa còn có một đạo cầu vồng, là Trần Hằng, đang lao nhanh tới đây.
Đám tộc nhân Lạc Trần gia tộc càng tới gần, thì khoảng cách giữa Bạch Tiểu Thuần và khu rừng rậm dãy sơn mạch này càng gần lại.
Lúc này, còn khoảng mười trượng nữa, toàn thân Bạch Tiểu Thuần cũng đã ướt nhẹp, hắn mạnh mẽ đạp xuống mặt đất lấy đà rồi tung người lên, nhìn qua như đang chuẩn bị nhảy vào rừng rậm trong sơn mạch này.
“Ngăn hắn lại!” Trần Hằng còn đang ở phía xa thét ra thanh âm vang vọng.
Đúng lúc này, thì hai tên tộc nhân gia tộc Lạc Trần đang đứng gần Bạch Tiểu Thuần nhất, trong đó có một tên Ngưng khí tầng tám vội gầm nhẹ lên, nắm lấy tên Ngưng khí tầng bảy còn lại, hai người nhìn nhau, rồi lập tức nhận ra suy nghĩ của đối phương.
Thân thể tên Ngưng khí tầng bảy nhanh chóng co người lại như một quả bóng, rồi bị tên Ngưng khí tầng tám kia mạnh mẽ quăng mạnh tới phía trước.
Rầm một tiếng, thời khắc này gã như ngưng tụ ra toàn bộ lực lượng tu vi rồi bộc phát ra, tốc độ thân thể của tên tộc nhân Ngưng khí tầng bảy đang co lại như quả bóng kia nhanh chóng bạo tăng, trong tiếng gào thét đó đã nhanh chóng xuyên thẳng qua màn mưa, chớp mắt đã đuổi kịp Bạch Tiểu Thuần.
Nháy mắt đã lao tới gần, tu vi của tên tộc nhân Ngưng khí tầng bảy được triển khai mà tiến đến truy kích Bạch Tiểu Thuần.
Tiếng nổ lớn vang rền, cả người Bạch Tiểu Thuần dừng lại, rồi hắn quay người bấm niệm pháp quyết điều khiển thanh mộc kiếm gào thét lao tới tên tộc nhân Lạc Trần gia tộc này.
Có điều, tên này dường như không còn để ý tới sinh tử của mình nữa mà tùy ý để cho thanh mộc kiếm xuyên qua người, ngay khi sắp chết, khóe miệng y còn lộ ra một nụ cười quỷ dị.
Cả người y chợt vang lên một tiếng rồi nổ tung, hóa thành vô số huyết nhục rồi dần hiển lộ thành một sợi dây thừng bằng huyết nhục muốn quấn quanh người Bạch Tiểu Thuần lại.
Sắc mặt Bạch Tiểu Thuần biến đổi, cả người lùi về phía sau.
Nhưng ngay khi hắn đang phân tâm lùi lại thì một tiếng rít xé gió từ sau lưng hắn truyền đến, là một mũi tên!
Là từ tên tộc nhân Ngưng khí tầng tám bắn ra, thanh đại cung đang cầm trên tay gã vẫn còn đang rung rung chấn động.
Căn đúng ngay thời điểm mấu chốt khi Bạch Tiểu Thuần không cách nào né tránh được, thế cục từ sự phối hợp cực kì tài tình với tên tộc nhân Ngưng khí tầng bảy không tiếc tử vong lúc nãy mà hình thành!
Ánh mắt Bạch Tiểu Thuần chợt lóe sáng nhìn một màn nguy cơ trước mắt, cả người hắn như bị cưỡng ép dừng lại rồi như chủ động mà tiến đến mũi tên xé gió kia.
Một tiếng phập vang lên, mũi tên xé gió này nhanh chóng lao tới cắm thẳng trên người Bạch Tiểu Thuần, cảm giác đau đớn kịch liệt truyền tới khiến sắc mặt hắn tái mét lại.
Ngay lúc mũi tên này xuyên qua vai phải của hắn, lại như bị xương cốt trong người hắn kẹp chặt mà kẹt lại không xuyên thấu qua được.
Chất liệu của mũi tên không tầm thường, lực đạo to lớn từ một tên Ngưng khí tầng tám bắn ra, lại bị xương cốt kẹp chặt lại, do vậy mà cả người Bạch Tiểu Thuần bị hất thẳng ra, nhờ vậy tránh được sợi dây thừng bằng huyết nhục kia quấn quanh người!
Phập một tiếng!
Mũi tên nhọn mang theo cả thân thể Bạch Tiểu Thuần mạnh mẽ đâm thẳng vào một gốc đại thụ ngay sát rìa của khu rừng rậm này, dính thẳng cả người Bạch Tiểu Thuần bên trên thân cây!
Mà tên tộc nhân Lạc Trần bắn ra mũi tên cách đó không xa lộ ra ánh mắt vui mừng, cả người gã nhoáng một cái nhanh chóng tới gần Bạch Tiểu Thuần, đồng thời tay phải giương cung lên sẵn sàng bắn ra mũi tên thứ hai diệt sát Bạch Tiểu Thuần hoàn toàn nếu tình thế có xảy ra biến hóa!
Xa xa, những tên tộc nhân Lạc Trần gia tộc khác đều lộ ra vẻ mặt tàn nhẫn, cả đám đồng loạt gào thét mà lao đến.
Nhưng lúc này, Trần Hằng đang cấp tốc tiến đến chợt biến sắc mặt lại.
“Coi chừng!!”
Nhất Niệm Vĩnh Hằng
Nhĩ Căn
Chương 59: Ta Sống Ngươi Chết
Dịch: hoangtruc – nhóm dịch: HTP
Ngay khi Trần Hằng vừa vang lên tiếng cảnh báo, thì Bạch Tiểu Thuần còn đang bị đóng đinh trên cây đại thụ kia lại mạnh mẽ ngẩng đầu lên, trong mắt đầy vẻ hung lệ.
Hắn đưa tay trái lên nắm chặt lấy đuôi mũi tên còn đăng găm trên vai phải mình, cũng không để ý móc ngược của đầu mũi tên mà dùng sức dứt khoát rút mũi tên ra khỏi người.
Một vòi máu bắn ra, kèm theo vài mẩu thịt còn bám trên đầu mũi tên, cả người Bạch Tiểu Thuần đau đớn mà run rẩy mãnh liệt, nhưng hắn không chút chần chừ mà bộc phát hết sức lực ngưng tụ Cử trọng nhược khinh của công pháp Tử Khí Ngự Đỉnh công bên trong.
Rồi phóng thẳng về phía tên tộc nhân Ngưng khí tầng tám của gia tộc Lạc Trần kia.
Tiếng rít xé gió mới vừa truyền ra thì mũi tên đã dùng một tốc độ nhanh chóng gào thét mà vọt thẳng vào tên tộc nhân Lạc Trần tu vi Ngưng khí tầng tám này.
Dưới tác động của Cử trọng nhược khinh, mũi tên nhẹ này bỗng trở nên nặng nề tựa như một ngọn núi cao.
Cùng lúc đó, cả người Bạch Tiểu Thuần cũng rớt xuống, hai tay hắn cũng đồng thời bấm niệm pháp quyết điểm ra một chỉ, thanh phi kiếm cũng gào thét bay tới, hình thành một trận thế song sát, sát khí ngập trời nổi lên.
Cùng với đám gia tộc Lạc Trần này chém giết mấy ngày nay, kinh nghiệm chiến đầu của hắn cũng cấp tốc tăng trưởng với một tốc độ đáng sợ mà ngay cả bản thân hắn cũng không nhận ra.
Dường như ẩn sâu bên trong bản chất con người hắn đã tồn tại sẵn một loại thiên phú chiến đấu mà ngày thường không hiển lộ ra.
Bây giờ chịu sự kích thích liên tục của sinh tử mà hoàn toàn bạo phát ra ngoài.
Tên tộc nhân gia tộc Lạc Trần vốn còn đang định bắn ra mũi tên thứ hai, lúc này cũng phải biến đổi sắc mặt.
Gã không nghĩ tới Bạch Tiểu Thuần vậy mà lại có thể ngoan lạt đến như vậy, thậm chí nghĩ lại thì rất có khả năng lúc nãy Bạch Tiểu Thuần chịu trúng một tên, cũng chỉ là vì tránh bị trói buộc thân thể rồi nhanh chóng phản kích lại với tốc độ này, đây mới chính là mục đích thật sự của Bạch Tiểu Thuần.
Cả người gã mạnh mẽ lùi về phía sau, dù sao thì với một tộc nhân có tu vi Ngưng khí tám tầng đại viên mãn, gã quanh năm giao chiến với hung thú bên trong Lạc Tinh sơn mạch, kinh nghiệm chiến đấu phong phú.
Lúc này cho dù gã đã mất đi chủ động, trong nguy cơ như vậy nhưng ngay khi lùi lại, gã không triển khai phòng ngự ngay, mà dùng thời gian quý giá lúc này…đem một cung tên mới kéo được một nửa kia, kéo ra hoàn toàn!
“Ngươi đỡ hay không đỡ!” Gã gầm nhẹ lên, đồng thời mũi tên thứ hai cũng gào thét lao về phía trước, thẳng tới Bạch Tiểu Thuần.
Ánh mắt gã đầy vẻ dữ tợn.
Gã suy đoán Bạch Tiểu Thuần nhất định sẽ dùng phi kiếm chắn đỡ lại.
Như vậy, thế song sát này của hắn cũng sẽ bị hóa giải, gã từ bị động cũng chuyển thành chủ động.
Nhưng lúc này, hai mắt Bạch Tiểu Thuần đỏ vằn, hắn quyết định không cho đối phương một chút cơ hội nào.
Vì một khi bị quấn lấy, nhất định những người khác sẽ tới gần, đến khi đó bản thân hắn chết chắc không phải nghi ngờ.
Hắn cắn răng một cái, không điều khiển phi kiếm ngăn cản lại mà tùy ý cho mũi tên kia tới gần rồi xuyên thấu qua bụng hắn.
Mà mũi tên của hắn lại bộc phát ra một lực lượng to lớn đâm mạnh vào ngực của tên tộc nhân Lạc Trần này.
Màu tươi phun ra, tên tộc nhân Ngưng khí tầng tám kêu lên thê lương, đồng thời mượn lực này định lùi người về phía sau.
Nhưng lúc này, thanh mộc kiếm trong tay Bạch Tiểu Thuần như đã quen gặt lấy sinh mạng mà quấn quanh cổ của đối phương một cái.
Trong chớp mắt, đầu lâu kia rơi xuống.
Hoàn thành xong mọi việc, Bạch Tiểu Thuần cũng phun ra một ngụm máu tươi nhưng hắn cũng không dừng lại mà quay người phóng thẳng vào rừng rậm phía sau, nhanh chóng khuất dạng trong khu rừng.
Trong mười hơi thở sau, từng đạo thân ảnh tộc nhân Lạc Trần từ bốn phía cũng vù vù lao đến nơi này.
Từng người trong đám đều kinh hãi, một màn vừa rồi bọn hắn cũng tận mắt nhìn thấy, sự tàn nhẫn của Bạch Tiểu Thuần, lấy tổn thương đổi giết, nhìn thấy mà giật mình.
Thiếu chủ Lạc Trần, Trần Hằng cũng nhoáng người đi, xuất hiện ngay rìa khu rừng rậm.
Gã nhìn qua thân thể không đầu của tên tộc nhân Ngưng khí tầng tám, lại nhìn về phía sợi dây thừng bằng huyết nhục của tên còn lại, chợt trầm mặc, nhưng ánh mắt lại lộ ra sát cơ càng thêm mãnh liệt.
“Trần Phong, Trần Cổ, hai người các ngươi tranh thủ tìm kiếm mấy tên kia phòng ngừa kẻ này dùng kế điệu hổ ly sơn, còn những người khác…cùng đi vào với ta.
Không lấy được đầu kẻ này, tuyệt không quay trở lại!” Tay áo Trần Hằng hất lên, đặt chân vào khu rừng đầu tiên, sau lưng gã là năm tên tộc nhân gia tộc, trong đó có ba tên Ngưng khí tầng tám, hai tên Ngưng khí tầng bảy.
Hai tên Ngưng khí tầng bảy tuân theo mệnh lệnh của Trần Hằng mà quay ngược lại hướng khác tìm kiếm, còn ba tên Ngưng khí tầng tám sát khí ngưng đầy trong ánh mắt mà theo sau Trần Hằng tiến vào trong rừng rậm.
Sâu trong rừng của sơn mạch vô danh, Bạch Tiểu Thuần đang đầu váng mắt hoa, thương thế trên bả vai, bụng và đùi phải đều rất nghiêm trọng.
Trong đêm mưa này, hàn khí xâm nhập vào người khiến cho thân thể hắn vốn đã run run lại càng thêm run rẩy không ngừng.
“Sắp chết rồi sao…” Bạch Tiểu Thuần cười thảm.
Nhìn thấy vô số thương thế trên người mình, cái loại đau đớn thấu xương này khiến cho nước mắt hắn như chực trào ra.
Trong đầu hắn lại hiện lên hình ảnh bệnh tật trước khi chết của cha mẹ, bản thân nhìn thi thể dần dần lạnh băng của bọn họ mà dâng lên sợ hãi trong lòng.
Có lẽ, là từ khi đó, hắn bắt đầu đặc biệt sợ chết.
“Ta còn muốn sống!” Bạch Tiểu Thuần đưa tay trái quệt đi chút nước trào ra trên khóe mắt.
Hắn hung hăng cắn hai hàm răng gần đơ cứng vì lạnh lại, cứ cắm đầu mà chạy đi trong khu rừng này.
Hắn không biết mình ở đâu, cũng không biết tiếp theo mình sẽ đi đến chỗ nào, trong đầu hắn chỉ có duy nhất một ý niệm mãnh liệt.
“Sống sót!”
Sợ hãi tử vong lúc này lại trở thành một động lực kích phát ra lực lượng mạnh mẽ vô cùng, giúp Bạch Tiểu Thuần gắng gượng chạy nhanh về phía trước trong màn đêm đầy mưa gió nơi đây.
Thậm chí hắn còn chậm rãi phát hiện ra, trải qua mấy lần sinh tử chiến vừa rồi, tu vi của hắn đã xuất hiện dấu hiệu buông lỏng xuống.
Tựa như khoảng cách để tu vi đột phá Ngưng khí tầng sáu cũng không còn bao xa nữa.
Thời gian dần qua, mặt trời cũng đã ló dạng phía xa nơi chân trời, từng chùm ánh nắng xuyên qua đám lá, rơi xuống những hạt mưa rừng, chiếu xạ ra ánh sáng lấp lánh tuyệt đẹp, chẳng qua cơn mưa trong khu rừng vẫn không có dấu hiệu tạnh lại.
Sau lưng Bạch Tiểu Thuần, bốn người Trần Hằng trong khu rừng cũng nhanh chóng dốc sức đuổi theo.
Sắc mặt Trần Hằng càng ngày càng khó coi, tốc độ đối phương quá nhanh, dù thân mang trọng thương nhưng nhóm người bọn họ vẫn không cách nào đuổi kịp.
Thậm chí sau một đêm truy đuổi, dấu vết phương hướng của đối phương cũng có chút không rõ ràng rồi.
Cơn mưa dông đã tẩy đi gần hết các dấu vết còn sót lại, cho dù bọn hắn đều ở trong gia tộc tu chân tại Lạc Tinh sơn mạch này, quanh năm giao tiếp cùng với đám hung thú, dưới cơn mưa to này cũng không thể nhìn ra được tung tích nào nữa.
“Tản ra tìm kiếm, người này đã trọng thương rồi, không trốn đi xa được đâu.
Ba người các ngươi giữ khoảng cách trong vòng một trăm trượng với nhau.
Phát hiện ra người này, không được khai chiến mà lùi ngay về phía sau truyền tin cho ta!” Trần Hằng nghiến răng nói từng chữ một.
Ba tên tộc nhân Ngưng khí tầng tám nghe được có chút chần chừ trong lòng nhưng cũng đồng loạt gật đầu rồi nhanh chóng tản ra.
Thời gian trôi qua, sau một ngày, toàn thân Bạch Tiểu Thuần đầy mỏi mệt, lúc này Bạch Tiểu Thuần đã tới giới hạn của mình lâu rồi, nếu không phải do khát vọng sống sót mãnh liệt mà gắng gượng thì hắn đã sớm gục ngã xuống.
Đôi môi hắn khô nứt, sắc mặt tiều tụy, tốc độ chạy cũng chậm lại.
Sau khi đi tiếp khoảng một nén nhang thì bỗng nhiên hắn chợt biến sắc, mãnh liệt nhìn về phía bên phải.
Một đạo thân ảnh cũng vọt ra, không phải phóng tới hắn mà quay ngược lại về phía sau mà bỏ chạy.
Tên này chính là thanh niên mặt dài, là một trong ba tên tộc nhân Lạc Trần có tu vi Ngưng khí tầng tám, gã lùi về phía sau, tay phải đồng thời bóp mạnh lên miếng ngọc giản trong tay.
Tin tức cũng lập tức được truyền ra ngoài.
Đáy lòng Bạch Tiểu Thuần trầm xuống, cả người nhanh chóng vọt lên, hướng về một chỗ sâu trong rừng rậm rồi bay nhanh.
Sắc mặt người thanh niên mặt dài kia cũng biến hóa.
Trong lòng hắn khá kiêng kị Bạch Tiểu Thuần nên đang chần chừ có nên truy kích hay không thì nhìn thấy hai thân ảnh cách mình hơn hai trăm trượng đang gấp rút chạy đến bèn lộ ra sắc mặt vui mừng.
Hai người đang tới cũng có tu vi Ngưng khí tầng tám, mà phía xa xa, một đạo cầu vồng hiện ra, chính là Trần Hằng!
Ba người kia dùng tốc độ nhanh chóng gào thét tiến về nơi này.
Áng chừng với tốc độ của bọn họ, thì khoảng mười hơi thở là hai tên tộc nhân Ngưng khí tầng tám tới nơi, còn Trần Hằng tối đa cũng chỉ khoảng hai mươi hơi thở là xuất hiện.
Thấy vậy tên thanh niên mặt dài này cười lớn, trở nên quyết đoán, bộc phát tu vi ầm ầm, hơn nữa còn có thêm một phòng hộ ánh sáng cực lớn ở bên ngoài.
Gã vỗ lấy túi Trữ vật, lấy ra thanh đại kiếm cầm trong tay.
Thanh đại kiếm này dài khoảng bảy thước, nhìn qua có phong cách cổ xưa, được tên thanh niên này cầm trong tay, vung ra rạch phá bốn phía trông vô cùng sắc bén.
Sát cơ trong mắt gã cũng lóe lên rồi nhe răng cười cười, đồng thời triển khai tốc độ cao nhất hướng về phía Bạch Tiểu Thuần mà truy kích.
“Thiên kiêu Linh Khê tông, giết chết ngươi hẳn có thể khiến cho người ta vô cùng sung sướng a, so với giết những tán tu kia thì càng có cảm giác thành tựu hơn xa!” Tiếng cười của thanh niên mặt dài truyền ra, trường kiếm trong tay cũng trảm xuống một nhát, lập tức hiện ra một đạo kiếm quang vạch phá bốn phương, còn kèm theo tiếng gió rít lên.
Tay trái gã bấm niệm pháp quyết điểm một chỉ về phía trước, một hỏa cầu bằng nắm tay cũng lập tức xuất hiện lao về phía Bạch Tiểu Thuần.
Ầm một tiếng, cho dù đang là cơn mưa dông nhưng khi hỏa cầu này nổ tung, khí nóng vẫn lan ra trùng kích bốn phía.
Cả người Bạch Tiểu Thuần cũng dừng lại, khi quay đầu lại, trong ánh mắt hắn cũng đầy sát cơ.
Hắn hiểu rõ, nếu không nhanh chóng giải quyết đối phương thì bản thân không cách nào tiếp tục chạy trốn được.
Nhưng ngay khi Bạch Tiểu Thuần vừa quay người lại, thì tên thanh niên mặt dài chợt lùi nhanh lại, trong mắt vẫn đầy vẻ mỉa mai.
Gã tuyệt đối không cho Bạch Tiểu Thuần cơ hội đến gần, bởi gã chỉ có một mục đích duy nhất, đó chính là cầm chân Bạch Tiểu Thuần.
Bạch Tiểu Thuần nắm chặt nắm tay lại quay người tiếp tục chạy đi, nhưng rất nhanh sau đó, tên thanh niên mặt dài lại quấy nhiễu quấn lấy hắn.
Sau mấy hơi thở nữa, thì hai tên tộc nhân Ngưng khí tầng tám cũng đã tới gần, nhìn thấy Bạch Tiểu Thuần, tu vi hai gã đều toàn lực bộc phát mà tiến thẳng tới.
Cùng lúc đó, tên thanh niên mặt dài cũng cười lớn một tiếng, cũng không tránh né nữa mà triển khai toàn bộ tốc độ cùng với hai người kia, tạo thành ba hướng khác nhau mà lao về phía Bạch Tiểu Thuần.
Ba tên Ngưng khí tầng tám, cùng lúc kích sát xuống.
Trong lòng Trần Hằng đang lao tới từ phía xa xa cũng có chút thả lỏng, vì gã biết rõ, cho dù đối phương có giở thủ đoạn gì đi chăng nữa cũng chết chắc không còn phải nghi ngờ gì nữa.
“Đáng tiếc, ngươi không có khả năng trưởng thành.” Trần Hằng nhàn nhạt nói.
Nhưng chớp mắt sau, sắc mặt hắn đột nhiên biến đổi.
Phía xa, khi ba đạo thân ảnh gào thét triển khai riêng thần thông thuật pháp riêng của mỗi người mà đánh tới, Bạch Tiểu Thuần bèn đưa tay phải bấm niếm pháp quyết điểm lên, thanh phi kiếm gào thét lao thẳng về hướng một người trong đó.
Đồng thời hắn nắm tay phải lại xuất một quyền thẳng về một người khác.
Tiếng nổ mạnh vang lên, khi thanh phi kiếm của hắn bị ngăn cản lại, thì một quyền của hắn cũng đã rơi xuống khiến cho khóe miệng của tên tộc nhân Ngưng khí tầng tám kia tràn ra máu tươi, cả người cũng bị bức lùi về phía sau.
Mà bản thân Bạch Tiểu Thuần cũng phun ra máu tươi, thương thế cũ cũng rách toạc ra, nhưng hắn còn chưa kịp lùi lại thì tên thanh niên mặt dài đã lao tới gần, trường kiếm trong tay tràn ra tia sáng sắc bén cũng đâm tới.
Nguy cơ trước mắt, Bạch Tiểu Thuần chỉ có thể miễn cường lách người tránh bị đâm vào tim, cũng vì thế mà thanh trường kiếm kia xuyên thấu qua cả lồng ngực của hắn.
Cảm giác đau đớn kịch liệt khiến cho mồ hôi toàn thân Bạch Tiểu Thuần không khống chế được mà toát ra đầm đìa, cả người run lên.
Tên thanh niên mặt dài kia truyền ra một tràng cười, đang muốn tiến tới rút lấy thanh kiếm về, thì đột nhiên Bạch Tiểu Thuần nắm chặt lại thanh trường kiếm trước ngực, để rồi mặc kệ thanh kiếm vẫn còn cắm lút cán trên người mình mà mạnh mẽ lao về phía trước.
Coi như là đánh đổi, cả người hắn xuất hiện ngay trước mặt thanh niên mặt dài kia.
Ngay lúc gã còn đang sững người, rồi chợt hoảng sợ, da đầu gã run lên trước nguy cơ sinh tử đang bao trùm như vậy.
Đúng lúc gã đang định buông tay cầm kiếm mà lùi lại phía sau, thì tay phải của Bạch Tiểu Thuần đã lóe lên hắc mang, một phát túm được cần cổ của thanh niên mặt dài này.
“Ngươi…” Tên thanh niên mặt dài trợn to mắt, nhưng còn chưa kịp nói xong…
Rặc rặc một tiếng!
Trực tiếp bóp nát!
Nhất Niệm Vĩnh Hằng
Nhĩ Căn
Chương 60: Sinh Tử Kịch Chiến
Dịch giả: Hàn Thiên Long – nhóm dịch: HTP
Chuyện này xảy ra quá nhanh, chỉ trong điện quang hỏa thạch, ba tên tộc nhân Ngưng Khí tầng tám của Lạc Trần gia tộc đã lập tức tử vong một người, hai người khác hít vào một hơi, nhưng giờ phút này không kịp nghĩ nhiều, thẳng tới Bạch Tiểu Thuần.
Khóe miệng Bạch Tiểu Thuần tràn ra máu tươi, thân hình run rẩy lùi lại, trực tiếp đụng vào một cây đại thụ ở sau lưng.
Lúc thanh trường kiếm ở bụng bị đụng mạnh vào thì tay phải của hắn chụp lấy thanh kiếm này, đột nhiên lôi ra, hướng về phía một người ở trong đó quét ngang một kiếm.
Nhưng đối phương đã tránh đi được, đồng thời tên tộc nhân Ngưng Khí tầng tám khác cũng đã tới gần, tay phải bấm niệm pháp quyết, bộc phát ra một cỗ đại lực.
Oanh một tiếng, thân hình Bạch Tiểu Thuần bay lên giữa không trung.
Hắn phun ra máu tươi, y phục toàn thân đã trở thành huyết sắc.
Hai tên tộc nhân Lạc Trần gia tộc kia cũng đồng thời đuổi theo.
Mắt thấy nguy cơ sinh tử, nhưng Bạch Tiểu Thuần vẫn không tuyệt vọng, ý chí muốn sống mãnh liệt, làm cho hắn phát ra một tiếng gầm nhẹ, bấm niệm pháp quyết.
Một thanh trường thương, một cây búa lớn xuất hiện, đồng thời còn có hai thanh phi kiếm bị Bạch Tiểu Thuần lấy ra.
Dùng Tử Khí Ngự Đỉnh Công của hắn, hung hăng bắn mạnh ra phía ngoài.
Sắc mặt của hai gã tộc nhân Lạc Trần gia tộc biến hóa, lập tức thi triển thuật pháp, hóa thành vô số khói đen để ngăn cản.
Tiếng nổ lớn vang vọng, lực trùng kích khuếch tán, những pháp khí kia đều rơi vãi tứ phương, khóe miệng Bạch Tiểu Thuần không ngừng tràn ra máu tươi, lảo đảo lui về phía sau.
“Nên kết thúc rồi!” Hai tên tộc nhân Ngưng Khí tầng tám lại vọt tới lần thứ ba.
Lần này tốc độ cũng nhanh hơn, lực lượng tu vi cũng bộc phát tới cực hạn, trong nháy mắt đã tới gần, muốn săn giết Bạch Tiểu Thuần.
“Sống sót, ta phải sống sót!” Trong mắt Bạch Tiểu Thuần lộ ra vẻ điên cuồng, linh khí ở trong cơ thể đã như dầu hết đèn tắt.
Hắn phát ra một tiếng gào rú khàn khàn, những linh lực yếu ớt được tích lũy ở trong vô số sợi kinh mạch rất nhỏ, ở trong vô số huyết nhục xương cốt trong cơ thể hắn những năm gần đây, giống như trăm sông đổ về biển, toàn diện bộc phát.
Ầm ầm ầm!
Những linh khí trong kinh mạch rất nhỏ này, lúc trước trong nhiều lần chiến đấu sinh tử, cũng đã mở rộng.
Giờ phút này trong lúc nguy cấp, rốt cục đã thức tỉnh toàn bộ, nhất thời hướng về kinh mạch trụ cột của Bạch Tiểu Thuần dũng mãnh tiến vào.
Trong chớp mắt đã hội tụ thành một con sông lớn, chảy khắp toàn thân.
Từng trận âm thanh đùng đùng giống như tiếng trống vang vọng, một đường thế như trẻ che, đem không ít kinh mạch đều trùng kích mở rộng.
Cùng lúc đó, một cỗ chấn động tu vi Ngưng Khí tầng bảy ở trên người Bạch Tiểu Thuần, bỗng nhiên tràn ra.
Hai tên tộc nhân Ngưng Khí tầng tám phát giác ra được chấn động tu vi Ngưng Khí tầng bảy trên người Bạch Tiểu Thuần thì sắc mặt đại biến, thậm chí trong mắt còn có hoảng sợ cùng với không cách nào tin.
“Trong chiến đấu đột phá!”
“Cái này… Điều này sao có thể!!” Khi hai người còn đang hoảng sợ, Bạch Tiểu Thuần đột nhiên ngẩng đầu.
Trong mắt hắn lộ ra tinh mang, cỗ linh lực nhiều thêm này, tuy không cách nào giảm bớt đi thương thế của Bạch Tiểu Thuần, nhưng lại khiến cho trạng thái dầu hết đèn tắt của hắn một lần nữa tỏa ra sinh cơ.
Thân hình của hắn chớp mắt xông ra, trực tiếp xuất hiện ở trước mặt một người.
Trong tiếng kinh hô của gã tộc nhân Lạc Trần gia tộc, toàn bộ tay phải của hắn đen kịt, đột nhiên thi triển Toái Hậu Tỏa.
Răng rắc một tiếng, gã tộc nhân Ngưng Khí tầng tám này, căn bản là không cách nào né tránh, thân thể không thể không chế đưa đến tay phải của Bạch Tiểu Thuần, giống như chủ động đưa tới vậy, bị Bạch Tiểu Thuần bóp một phát nát cổ.
Người còn lại, lúc này da đầu run lên, khi thấy Bạch Tiểu Thuần nhìn mình, thì lập tức phát ra âm thanh thảm thiết, thân hình đột nhiên lui về phía sau.
Trong mắt gã lộ ra sợ hãi mãnh liệt, Bạch Tiểu Thuần đã làm cho gã bị chấn nhiếp tâm thần.
“Thiếu chủ cứu ta!!” Lúc lùi về phía sau, gã tộc nhân Ngưng Khí tầng tám cuối cùng này, phát ra âm thanh khẩn trương.
Giờ phút này, Trần Hằng đã cách nơi đây không đến ba mươi trượng, gã nhìn thấy cảnh tượng diễn ra ở trước mắt, gào lên.
“Ngươi muốn chết!!”
Bạch Tiểu Thuần cũng không nhìn Trần Hằng lấy một cái, tay phải bấm niệm pháp quyết chỉ một chỉ.
Lập tức những pháp khí rơi vãi ở bốn phía kia, lúc này tất cả đều rung lên, phát ra những âm thanh vù vù mãnh liệt, giống như hưởng ứng sự kêu gọi của Bạch Tiểu Thuần.
Nháy mắt, tất cả đã bay lên, tốc độ cực nhanh, vượt xa lúc trước quá nhiều.
Trong một cái đã tiến thẳng đến phía Trần Hằng, đi ngăn cản bước chân của gã.
Những âm thanh bang bang vang vọng.
Bị những pháp khí kia ngăn cản, mặc dù Trần Hằng có tu vi là Ngưng Khí tầng chín, cũng không thể đánh nát tất cả trong nháy mắt, bị ngăn trở thoáng một phát.
Trong lúc Trần Hằng đang bị ngăn cản, thì đồng thời thân hình của Bạch Tiểu Thuần nhoáng một cái bay ra, tới gần gã tộc nhân Ngưng Khí tầng tám đang bỏ chạy kia, ý muốn giết người tràn ngập trong mắt, đánh ra một quyền.
Oanh một tiếng, tên tộc nhân Ngưng Khí tầng tám này phun ra máu tươi.
Gã đang muốn tiếp tục lui lại phía sau, nhưng lại không nhìn thấy tay trái của Bạch Tiểu Thuần đã sớm bấm niệm pháp quyết.
Một thanh mộc kiếm vô thanh vô tức xuất hiện ở sau lưng tên tộc nhân Ngưng Khí tầng tám này, trong chớp mắt đã lao đến, nháy mắt xuyên thấu qua đầu lâu của tên tộc nhân Ngưng Khí tầng tám này, mang theo máu tươi, xuất hiện ở trước mặt Bạch Tiểu Thuần.
Tên tộc nhân Ngưng Khí tầng tám kia mở to mắt, ngơ ngác nhìn toàn bộ thế giới, thân hình phịc một tiếng, rơi xuống mặt đất, co rúm vài cái, miệng không ngừng tràn ra máu tươi, tắt thỏ bỏ mình.
Làm xong những điều này, thân hình Bạch Tiểu Thuần lảo đảo một cái.
Tuy hắn đột phá tu vi, nhưng một loạt săn giết lúc mới rồi đã làm tu vi tiêu hao không còn.
Giờ phút này, khóe miệng tràn ra máu tươi không dứt, thân hình hắn đột nhiên lui về phía sau, lại một lần nữa trốn vào trong rừng.
Hắn biết rõ, giờ phút này tuy đối phương chỉ còn lại một người cuối cùng, nhưng người này cũng chính là người mạnh nhất.
Bạch Tiểu Thuần đã sớm cảm thụ được, tên kia có tu vi là Ngưng Khí tầng chín.
“Ngưng Khí tầng chín…” Đáy lòng Bạch Tiểu Thuần đắng chát, nhưng ý chí muốn sống mãnh liệt, khiến cho lòng hắn có huyết hỏa bùng cháy.
Hắn hiểu được, lúc này, không phải đối phương chết, chính là mình chết!
Không có cái lựa chọn thứ ba.
Gần như ngay khi hắn vừa lui về phía sau, Trần Hằng phát ra một tiếng gào thét kinh thiên, huyết vụ toàn thân ầm ầm khuếch tán ra phía bên ngoài.
Giờ phút này, những pháp khí kia đều run rẩy, xuất hiện dấu hiệu vỡ vụn, rồi nhanh chóng sụp đổ.
Trần Hằng nháy mắt bay ra, hô hấp của gã dồn dập, nhìn thi thể của ba tên tộc nhân ở bốn phía, lại phát ra tiếng gào rú càng thêm phẫn nộ.
Hai mắt cũng đã đỏ lên, hướng về chỗ Bạch Tiểu Thuần rời đi, cấp tốc đuổi theo.
Hai người, một trốn một đuổi, càng chạy càng xa ở trong sơn mạch vô danh.
Trên bầu trời sấm sét nổ vang, tuy là ban ngày, nhưng lại không nhìn rõ tia chớp, tuy nhiên mưa thì lại càng lúc càng lớn.
“Ngươi là Thượng Quan Thiên Hữu, hay Lữ Thiên Lỗi!!” Âm thanh mang theo sát ý của Trần Hằng truyền ra, đồng thời bấm niệm pháp quyết.
Lập tức ở bốn phía có chín đạo huyết vụ, giống như chín đầu huyết mãng, không ngừng xuyên qua phía trước, thỉnh thoảng phun ra huyết quang, thắng hướng Bạch Tiểu Thuần.
“Ta là ông nội của ngươi!” Sắc mặt Bạch Tiểu Thuần tái nhợt, nhưng linh giác nhạy cảm, nên nhiều lần tránh đi.
Nhìn thấy tên thiếu chủ của Lạc Trần gia tộc kia càng lúc càng gần, thân hình run run của Bạch Tiểu Thuần nhảy lên, bày ra bộ dáng muốn lao nhanh về phía trước.
Trần Hằng ở phía sau hắn cũng đột nhiên muốn nhảy lên, thì Bạch Tiểu Thuần lại đạp một cước lên cây đại thụ ở phía trước.
Cây đại thụ này lung lay dữ dội.
Thân hình của Bạch Tiểu Thuần cũng mượn nhờ cỗ lực lượng này mà bỗng nhiên bắn lên, ở giữa không trung chợt xoay người, lao thẳng đến Trần Hằng đang truy kích ở sau lưng.
“Mặc kệ ngươi là ai, hôm nay ngươi nhất định phải chết!” Trong mắt Trần Hằng lóe lên sát khí, tay phải bấm niệm pháp quyết rồi đột nhiên vung lên.
Chín đầu huyết mãng ở bốn phía, mở ra cái miệng rộng, hướng về phía Bạch Tiểu Thuần thôn phệ.
Tròng mắt Bạch Tiểu Thuần đỏ bừng, gầm nhẹ một tiếng, hai tay bấm niệm pháp quyết.
Linh khí không còn nhiều lắm ở trong cơ thể tràn ra.
Lập tức một cái đỉnh màu tím bỗng nhiên xuất hiện, đem thân thể của hắn bao phủ ở bên trong, tùy ý để cho chín đầu huyết mãng kia tới thôn phệ, tốc độ không có nửa điểm chậm lại, thẳng hướng Trần Hằng mà đánh tới.
“Chút tài mọn!” Trần Hằng cười lạnh, bấm niệm pháp quyết.
Chín đầu huyết mãng kia nháy mắt hóa thành sương mù, trong nháy mắt ngưng tụ lại một chỗ, thình lình tạo thành một cái đầu lâu màu huyết sắc, trôi nổi ở trên đỉnh đầu, trực tiếp đụng vào cái Tử Đỉnh kia.
Âm thanh ầm ầm vang lên ngập trời, Tử Đỉnh run rẩy, ken két một tiếng rồi lập tức vỡ vụn, cuối cùng trực tiếp nổ tung.
Còn cái đầu lâu huyết vụ kia, mặc dù bị tiêu tán hơn phân nửa, nhưng lại vẫn còn.
Gần như nháy mắt khi vừa va chạm, đại đỉnh tan vỡ, Bạch Tiểu Thuần đã xông ngay ra ngoài, nháy mắt xuyên qua đại đỉnh vỡ vụn, lao thẳng đến phía dưới sương mù.
Cùng lúc đó, ở trong sương mù, hai mắt Trần Hằng lóe lên.
Nháy mắt khi sương mù nhạt dần, thân hình của gã ở trong huyết vụ đột nhiên lao lên, đồng thời tay phải bấm niệm pháp quyết.
Toàn bộ tay phải của gã bị sương mù quấn quanh, huyễn hóa ra một cái mặt quỷ dữ tợn ở trong lòng bàn tay.
Ngay khi gã vừa xông ra, thì gã đã nhìn thấy Bạch Tiểu Thuần ở trước mặt.
Ánh mắt của hai người nhìn nhau, rồi trực tiếp lao vào cùng một chỗ.
Một cái là nắm đấm, một cái là thủ chưởng.
Một cái là Bất Tử Thiết Bì bộc phát ra hắc mang lóng lánh, một cái là mặt quỷ dữ tợn, thuật pháp yêu dị.
Tiếng nổ đinh tai nhức óc vang lên.
Bạch Tiểu Thuần phun ra máu tươi, toàn thân truyền ra âm thanh đùng đùng, cả người như diều đứt dây bay ngược về phía sau, trên đường đụng gãy rất nhiều cành cây.
Về phần Trần Hằng thì chỉ chấn động thân hình, sắc mặt tái nhợt, khí huyết ở trong cơ thể quay cuồng.
Gã cũng rất kinh hãi trước lực lượng to lớn của Bạch Tiểu Thuần, lúc này thân hình nhoáng một cái bay ra, nháy mắt đuổi theo Bạch Tiểu Thuần.
Lúc tay phải của gã nâng lên, sương mù ầm ầm khuếch tán ra xung quanh, bao trùm phạm vi mười trượng, hình thành một cái mặt người cực lớn, hòa cùng với gã, hướng về phía Bạch Tiểu Thuần lao tới trấn áp.
Trong mắt Bạch Tiểu Thuần lộ ra hung ác khi bị dồn đến cận kề cái chết.
Thân hình ở giữa không trung hung hăng uốn éo, khi quay người thì tay phải đột nhiên nâng lên, chỉ một cái về phía Trần Hằng.
Dưới một chỉ này, Tử Khí Ngự Đỉnh Công của hắn đột nhiên bộc phát.
Không phải đi điều khiển vật thể, mà là điều khiển thân thể của Trần Hằng.
Loại cách dùng này, Trần Hằng chưa bao giờ nghe qua.
Gã lập tức cảm thụ được một cỗ đại lực đang bao phủ ở bốn phía, giống như có một bàn tay vô hình bắt được thân thể của mình.
Trần Hằng cười lạnh, tu vi đột nhiên khuếch tán.
Mặt người huyết sắc ở sau lưng đột nhien gầm nhẹ một tiếng.
Âm thanh ken két vang vọng, linh khí của Bạch Tiểu Thuần trực tiếp bị chặt đứt.
Nhưng thân thể của Trần Hằng cũng bởi vì điều này mà có chút dừng lại.
Nháy mắt khi gã dừng lại, mộc kiếm đã gào thét bay tới.
Đồng thời thân hình Bạch Tiểu Thuần cũng đột nhiên xông ra, không tiếc trả một cái giá lớn, vận chuyển Bất Tử Thiết Bì toàn thân, gào thét lao tới.
“Nực cười!” Trần Hằng vung tay áo lên.
Mặt người huyết sắc ở sau lưng gã xuyên qua thân thể, hướng về phía dưới đụng chạm cùng với mộc kiếm.
Mộc kiếm run rẩy, nhưng lại không có sụp đổ, mà xuyên qua mặt người huyết sắc này, đánh ra một cái lỗ hổng.
Thân hình của Bạch Tiểu Thuần theo lỗ hổng, dựa vào Bất Tử Thiết Bì, liều mạng bị thương mà xông ra.
Hai mắt Trần Hằng lóe lên, tay phải lại bấm niệm pháp quyết chỉ một cái.
Lập tức có một đạo huyết quanh hình cung giống như một thanh loan đao xuất hiện, thẳng tới chỗ Bạch Tiểu Thuần.
Trong chốc lát, đạo huyết quanh hình cung này đã trực tiếp đánh lên trên người Bạch Tiểu Thuần, khiến cho ổ bụng của hắn huyết nhục mơ hồ.
Nhưng nắm đấm ngưng tụ tu vi toàn thân của hắn cũng đồng thời đánh xuống.
Lúc âm thanh nổ vang truyền ra, thân hình Trần Hằng chấn động, lui về phía sau vài bước, sắc mặt tái nhợt đi một ít.
Nhưng công kích của Bạch Tiểu Thuần vẫn còn chưa chấm dứt, tốc độ của hắn vào lúc này gần như tăng lên gấp bội, như không muốn sống… Toàn diện bộc phát.
Oanh oanh oanh oanh!
Nhất Niệm Vĩnh Hằng
Nhĩ Căn








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)





![[Dịch] Từ Đô Thị Đến Mạnh Nhất Vũ Trụ [Dịch] Từ Đô Thị Đến Mạnh Nhất Vũ Trụ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/10/Dich-Tu-Do-Thi-Den-Manh-Nhat-Vu-Tru-Audio-Truyen.jpg)




