Nhất Niệm Vĩnh Hằng
Tập 10 : Nhiệm Vụ Từ Chấp Pháp Đường (c46-c50)
❮ sautiếp ❯Chương 46: Nhiệm Vụ Từ Chấp Pháp Đường
Dịch: Hoangtruc – nhóm dịch: HTP
Lệnh bài đen nhánh, chỉ duy nhất ở chính giữa lệnh bài có gồ lên một chữ “Pháp”, khiến người khác nhìn vào không khỏi cảm thấy một khí thế sát phạt nghiêm nghị.
Ngay lúc Bạch Tiểu Thuần còn đang sửng sốt thì một giọng nói lạnh như băng bỗng nhiên truyền từ bên trong lệnh bài, vang khắp cả gian phòng.
“Đệ tử ngoại môn Bạch Tiểu Thuần, qua điều tra của Chấp Pháp Đường, ngươi nhập môn đã được mấy năm nhưng chỉ hoàn thành một nhiệm vụ gieo trồng linh thực cho tông môn, xúc phạm môn quy.
Do vậy, cưỡng ép tham gia nhiệm vụ bên ngoài tông môn vào ba ngày sau, không được quyền từ chối!”
Giọng điệu đầy lạnh lẽo truyền ra từng trận băng hàn, như muốn tỏ rõ nếu Bạch Tiểu Thuần dám cự tuyệt nhiệm vụ lần này, thì chắc chắn sẽ phải lãnh chịu trách phạt của Chấp Pháp Đường bọn họ!
“Chấp Pháp Đường!” Hai mắt Bạch Tiểu Thuần chợt trừng lớn, trong lòng cũng giật thót lại.
Lệnh bài kia sau khi truyền xong tin tức thì cũng hóa thành một đạo hắc mang biến mất không còn dấu vết.
Bốn phía chợt yên tĩnh, sắc mặt Bạch Tiểu Thuần cũng liên tục biến hóa.
Hắn lấy lệnh bài thân phận ra thì phát hiện bên trong đã mạnh mẽ xuất hiện một nhiệm vụ cụ thể, muốn chính bản thân phải hoàn thành.
Quả thật hắn sơ sót mất chuyện mỗi năm cần phải hoàn thành một nhiệm vụ cho tông môn, nhưng đột nhiên lệnh bài Chấp Pháp đường xuất hiện khiến Bạch Tiểu Thuần nghĩ thế nào cũng cảm thấy chuyện này có chút kỳ quặc.
Hắn trầm mặc trong chốc lát rồi rời khỏi phòng luyện dược, đi ra khỏi Luyện Dược các rồi thẳng lên đỉnh núi.
“Việc này không thích hợp, đến cùng thì vẫn cảm giác sau lưng rét lạnh…ta lên núi đã nhiều năm nay nhưng cũng chưa từng chủ động diện kiến chưởng tòa, lần này nên đi bái kiến một chút, tiện thể hỏi luôn rốt cuộc có chuyện gì xảy ra.” Một đường ôm đầy tâm sự nặng nề, nhưng khi hắn lên được đến đỉnh núi hỏi thăm đạo đồng Lý Thanh Hậu một chút mới biết mấy tháng trước y đã đi ra ngoài, đến bây giờ cũng chưa quay về.
Bạch Tiểu Thuần chỉ còn nước kêu khổ trong lòng, đáy lòng đầy bất an quay về, nhưng cũng không về Luyện Dược các ngay mà quyết định đi tìm Hứa Bảo Tài.
Dù sao tên này tự xưng Bách sự thông, Bạch Tiểu Thuần nghĩ có thể từ chỗ đối phương mà tìm ra chút manh mối nào đó.
Hứa Bảo Tài cũng là đệ tử ngoại môn Hương Vân sơn nên cũng cư trú trên một tiểu viện ở mặt khác của ngọn núi.
Một đường bay nhanh đi, tới khi hoàng hôn buông xuống, sắc trời trở nên tối lại, trên đường chỉ còn lác đác vài bóng người thì Bạch Tiểu Thuần cũng đã tới được tiểu viện của Hứa Bảo Tài.
Nơi này không yên tĩnh như tiểu viện của Bạch Tiểu Thuần mà nằm liền kề với khoảng bảy, tám tiểu viện khác.
Trong đêm nhìn vào, những tiểu viện này đều có ánh nến le lói tràn ra ngoài.
Bạch Tiểu Thuần cúi đầu, không gõ cửa mà nhoáng người một cái bay thẳng vào bên trong, nhìn thấy Hứa Bảo Tài đang cúi đầu ghi ghi chép chép gì đó trên một cái bàn nhỏ.
“Hứa Bảo Tài.” Bạch Tiểu Thuần thấp giọng gọi nhỏ.
Hắn vừa gọi thì Hứa Bảo Tài càng thêm giật mình hoảng sợ, ngẩng phắt đầu lên nhận ra Bạch Tiểu Thuần mới chợt phản ứng kịp.
“Bạch sư huynh.” Hứa Bảo Tài đầy kinh ngạc, tranh thủ đứng dậy mời Bạch Tiểu Thuần bước vào bên trong gian nhà.
“Không phải Bạch sư huynh bế quan tại Luyện Dược các hay sao? Thế nào mà lại tới tiểu viện của ta thế này?” Hứa Bảo Tài tò mò hỏi.
“Hứa Bảo Tài, ngươi biết được bao nhiêu về Chấp Pháp đường?” Bạch Tiểu Thuần lập tức hỏi.
“Chấp Pháp đường? Chia là hai đường Nam, Bắc, mỗi đường có quyền giám sát tất cả các đệ tử ngoại môn và tạp dịch tại mỗi khu tương ứng.
Nhưng mà bình thường không hay ra mặt, trừ phi là những trường hợp vi phạm môn quy thật nghiêm trọng.” Hứa Bảo Tài cũng cảm thấy có điều bất thường, nhìn thấy vẻ mặt đầy âm trầm của Bạch Tiểu Thuần, hắn vội vàng trả lời.
“Thỉnh thoảng mới ra mặt mà thôi, mà quyền lợi của bọn họ rất lớn, không nói tới việc cưỡng ép áp đặt một vài sự tình, còn có thể trực tiếp truy sát đối với những phản đồ chạy trốn ở tông môn.
Nói ra thì, Chấp Pháp Đường là một thanh đao, được treo sẵn trên đầu mỗi đệ tử ngoại môn khiến cho không có bất kì đệ tử ngoại môn nào dám xúc phạm vào môn quy.”
“Một khi xúc phạm vào môn quy, bị Chấp Pháp Đường nhìn vào chằm chằm thì cho dù không chết, cũng phải bị róc xuống một lớp da a…”
“Tuy quyền lợi đặc thù của Chấp Pháp Đường không nhỏ, nhưng cũng có rất nhiều hạn chế.
Chỉ cần ngươi không xúc phạm vào môn quy thì cũng không cần phải để ý đến Chấp Pháp Đường làm gì.” Hứa Bảo Tài nói rất kỹ càng, đem toàn bộ tin tức về Chấp Pháp Đường mà hắn biết được nói cho Bạch Tiểu Thuần.
Thậm chí sau khi nói xong, gã còn đề cập đến một vài trường hợp đệ tử bị Chấp Pháp Đường nhìn chằm chằm vào, đến cuối cùng thê thảm thế nào cũng nói qua một lượt cho Bạch Tiểu Thuần nghe.
“Năm trăm năm trước, Linh Khê tông ta xuất hiện một tên phản đồ bị Chấp Pháp Đường truy sát bảy ngày bảy đêm liền, thân hồn đều câu diệt.
“Ba trăm năm trước có một đệ tử ngoại môn phạm vào một lỗi nặng, Chấp Pháp Đường đã để cho hắn một cơ hội, nhưng lại không chút hối cải.
Kết quả bị Chấp Pháp Đường bẩm báo tông môn, bị trách phạt tại Hắc Phong khẩu, ngày đêm chịu liệt phong cắt xé, mà hình phạt này vẫn còn kéo dài đến ngày nay.”
“Một trăm năm trước, xung quanh sơn đạo xuất hiện phản loạn, Chấp Pháp Đường cũng cảnh cáo nhưng đối phương không biết hối cải nên đã xuất động.
Ngoại trừ phàm nhân ra, toàn bộ tu sĩ xung quanh sơn đạo đều bị diệt sát hoàn toàn, oanh động bốn phương.”
Bạch Tiểu Thuần càng nghe càng trở nên khó coi, trong lòng liên tục giật thon thót.
“Ý của ngươi muốn nói, Chấp Pháp Đường hành sự, đầu tiên là cảnh cáo, nếu như không hối cải thì sẽ nghiêm trị?”
“Đúng vậy a, đây chính là một trong những hạn chế của Chấp Pháp Đường, bằng không thì chẳng phải quyền lợi của Chấp Pháp Đường là vô biên hay sao chứ.” Hứa Bảo Tài nhìn Bạch Tiểu Thuần một cái.
Trong lòng gã cũng thầm đoán được đối phương có lẽ cũng bị Chấp Pháp Đường để mắt tới.
Nhưng dù sao chuyện này cũng quá mẫn cảm, Hứa Bảo Tài cũng phải bo bo giữ mình cho kĩ, nói chút ít tin tức thì không sao, nhưng cũng không dám tham dự vào quá nhiều.
Cuối cùng, khi Bạch Tiểu Thuần gần đi, Hứa Bảo Tài cũng chần chờ chút ít, lại nghĩ tới tạo nghệ thảo mộc của Bạch Tiểu Thuần mà thấp giọng hướng về hắn nói một câu.
“Bạch sư huynh, ngươi có lẽ cũng nghe đến đệ tử nội môn Thanh Phong sơn…Tiền Đại Kim? Hắn chính là anh họ của Trần Phi, cũng là một thành viên của Chấp Pháp Đường.”
Sau một nén nhanh thì Bạch Tiểu Thuần cũng rời đi, bước trên đường mòn nhỏ trong tông môn, nhìn ánh trăng trên bầu trời, Bạch Tiểu Thuần chợt nhớ đến câu nói kia của Hứa Bảo Tài sau đó lần lượt xác minh những hiểu biết của bản thân.
Sau khi đã khẳng định đúng sự thật bèn thở dài một tiếng.
“Trong tông môn ta không đắc tội với ai a.
Nếu có cũng tính chỉ có Trần Phi, rồi thêm đám người hâm mộ Chu Tâm kỳ nữa mà thôi…Tiền Đại Kim, Tiền Đại Kim!” Bạch Tiểu Thuần cắn răng.
Sau khi về tới Luyện Dược các, bèn khoanh chân ngồi trong phòng nhìn vào Đan lô trước mặt, sau đó hắn khẽ nhăn mặt một cái.
“ Cũng đã minh bạch một chút rồi, nguyên do vì ta không hoàn thành nhiệm vụ hàng năm mà nên chuyện.
Nhưng chuyện tình bậc này, nếu như không có người tra xét tìm hiểu thì cũng không tính là đại sự gì, dù sao thì không có khả năng chỉ sót mình ta không hoàn thành nhiệm vụ.
Tên Tiền Đại Kim kia thân là một thành viên trong Chấp Pháp Đường, hẳn đây là việc công báo tư thù rồi!” Bạch Tiểu Thuần trầm mặc suy nghĩ đến nửa ngày, trong mắt cũng đã vằn tơ máu.
“Nếu như ta chấp hành nhiệm vụ, người này hẳn sẽ có hành động nào đó trên đường đi, nếu không cũng sẽ không hao phí tâm tư nhiều như vậy.
Cho dù thế, dù sao thì việc này cũng là giấu diếm, hắn sao dám để cho tông môn biết được, nên nhìn chung mà nói thì hắn ở trong tình thế bị động.”
“Nhưng nếu ta không để ý tới, như vậy thì sẽ theo đúng ý nguyện của hắn, hắn không còn bị động nữa mà dựa vào thân phận Chấp Pháp Đường sẽ chủ động trách phạt ta!”
Bạch Tiểu Thuần suy nghĩ một hồi lâu, trái cũng không được, phải cũng không được, hắn đành lấy lệnh bài thân phận ra xem xét một chút về nhiệm vụ bị cưỡng chế lần này.
Rất nhanh, hắn đã thấy dược một cái tên khá là quen thuộc.
“Hầu Vân Phi?” Bạch Tiểu Thuần sững sờ.
Nhớ lại thời điểm mới trở thành đệ tử ngoại môn, là Hầu Vân Phi đã mang theo hắn giới thiệu kĩ càng tông môn một phen.
Sau khi nhìn xem thì hắn lại tiếp tục nhắm mắt suy nghĩ.
Nhiệm vụ này không khó.
Mấy năm trước Hầu Vân Phi tiếp nhận một nhiệm vụ, chấp hành ở bên ngoài.
Mỗi tháng cố định hắn đều truyền tin tức về trong tông môn, đây cũng là việc cần phải làm của mỗi đệ tử tiếp nhận nhiệm vụ trường kì.
Nhưng mãi đến hai tháng trước, đã hoàn toàn mất liên hệ, mà cũng không có tin tức truyền về.
Nên mới có nhiệm vụ xuất động ba đệ tử ngoại môn đi điều tra sự việc, nhưng yêu cầu cũng không cần phải tìm được toàn bộ manh mối.
Loại nhiệm vụ này tính ra cũng rất thông thường trong tông môn.
Chỉ cần sưu tầm chút ít tin tức, điều tra thoáng qua một lần, tìm ra một vài manh mối là đủ, rồi sau đó quay về trình tông môn.
Chuyện tiếp theo tông môn sẽ tự xử lý.
Huống chi mất tích lần này chỉ là một đệ tử ngoại môn, đối với tông môn cũng không phải là chuyện tình lớn.
Nhưng dù sao cũng là đệ tử tông môn, đối với chuyện mất tích cũng cần phải xử lý một chút.
Nên mới có nhiệm vụ lần này.
Bạch Tiểu Thuần trầm ngâm suy nghĩ một hồi, sau đó mới cắn răng.
“Nhiệm vụ này, phải đi!” Hơi thở của Bạch Tiểu Thuần chợt gấp gáp, hai mắt đỏ lên rồi lập tức tiến hành luyện đan.
Hắn dự định cần phải đạt được Bất tử Thiết Bì đại thành ngay trước khi ra ngoài chấp hành nhiệm vụ.
Hai ngày sau, toàn thân Bạch Tiểu Thuần chợt nổ vang, làn da trên cơ thể hắn chấn động không ngừng.
Trong tích tắc trở nên đen kịt toàn bộ, nhưng sau đó làn da cũng khôi phục lại nhanh chóng như bình thường.
Chỉ là nếu nhìn kĩ lại, thì có thể thấy một tia màu đỏ chợt lóe lên trên làn da rồi biến mất.
“Màu đen là Thiết, Màu đỏ là đồng!”
Bạch Tiểu Thuần ấn một cái lên da mình, lại truyền ra từng tràng thanh âm kim loại va chạm, bèn đứng dậy một cái, tốc độ cực nhanh vượt trội hẳn lúc trước.
Sau đó hắn thử nghiệm lực lượng bản thân một chút, cả người chợt nhảy lên, ngón trỏ và ngón cái mạnh mẽ bóp một cái triển khai ra Toái Hậu Tỏa.
Hư không không còn truyền ra thanh âm ken két, mà là tiếng nổ vang rầm rĩ, tuy âm thanh này không lớn nhưng Bạch Tiểu Thuần có thể cảm nhận được uy lực Toái Hậu Tỏa của bản thân không chỉ tăng lên gấp đôi.
“Bất Tử Thiết Bì, đại thành!” Bạch Tiểu Thuần phấn chấn, xem ra hắn đã có chút nắm chắc hơn một chút về chuyện ra ngoài làm nhiệm vụ tông môn lần này.
“Đáng tiếc là bây giờ ta chỉ có thể luyện ra nhất giai Linh dược phù hợp cho cảnh giới Ngưng khí tầng năm trở xuống, cho dù thêm Luyện linh nữa thì hiệu quả phục dụng cũng không cao lắm.” Bạch Tiểu Thuần đứng trong phòng thầm cảm thấy có chút đáng tiếc, chỉ là thời gian gấp gáp, hắn cũng không cách nào luyện chế ra được Nhị giai Linh dược thích hợp cho Ngưng khí tầng tám trở xuống.
“Sáng sớm mai, phải đi ra ngoài rồi…” Trong lòng Bạch Tiểu Thuần cũng cảm thấy hồi hộp.
Từ khi hắn bái nhập Linh Khê tông đến nay, đây chính là lần ra ngoài chân chính của hắn.
Chỉ là trong lòng cảm thấy có chút không an toàn, bèn đem tấm thuẫn đoạt được của Trần Phi luyện linh ba lần, thậm chí hắn còn chưa thấy ổn thỏa lắm bèn lấy mấy món áo da từng mặc trong trận Tiểu bỉ đem Luyện linh vài lượt.
Cuối cùng hắn nghĩ ngợi một chút, rồi suốt đêm đó chạy đi tìm Trường Đại Bàn mượn cái nồi đen lớn có Địa hỏa trận pháp mang theo.
Nhưng hắn vẫn còn chưa yên lòng, chỉ là không còn thêm cách nào nữa bèn mặt ủ mày chau ngồi ở trong tiểu viện chờ tới hừng đông mà không quay về Luyện Dược các nữa.
“Tiền Đại Kim, chờ đến khi ta Trúc cơ rồi, ta nhất định phải cho ngươi thật đẹp mặt!” Bạch Tiểu Thuần càng nghĩ càng khẩn trương, hai mắt cũng dần đỏ lên.
Hắn sợ chết a, hắn cũng không phải là gà mờ vừa mới bước chân vào tông môn mà đã hiểu chút ít nhất định đối với Tu Chân giới này rồi.
Một đêm nghĩ ngợi miên man. . .
Dần dần, trời đã sáng.
Nhất Niệm Vĩnh Hằng
Nhĩ Căn
Chương 47: Tiểu Thuần Ra Tông Môn
Dịch: Hàn Thiên Long- nhóm dịch: HTP
Sáng sớm, khi ánh mặt trời đầu tiên chiếu xuống, Bạch Tiểu Thuần cảm nhận được lệnh bài thân phận chấn động.
Hắn đứng ở trong sân nhỏ của mình, quay đầu nhìn thoáng qua căn nhà đã cư ngụ hơn hai năm qua, thở dài một tiếng.
“Việc này nhất định phải chú ý cẩn thận, cũng không thể đem cái mạng nhỏ vứt bỏ đi được…” Bạch Tiểu Thuần mặt ủ mày chau, mặc vào bảy tám tấm áo da, lại đem chiếc nồi đen lớn của Trương Đại Bàn cõng ở trên lưng.
Hắn vốn nhỏ gầy, lúc này mặc một bộ trang phục như vậy, nhìn như một quả bóng.
Mang theo tâm sự dày đặc, Bạch Tiểu Thuần rời khỏi Hương Vân Sơn, đi về sơn môn phía bờ nam.
Trên đường đi không ít đệ tử ngoại môn nhìn thấy hắn, đều bị bộ trang phục của Bạch Tiểu Thuần làm cho sửng sốt.
Bạch Tiểu Thuần mặt như đưa đám, nếu gặp phải người quen thì vẫy vẫy tay từ biệt, dần dần đi tới bên cạnh sơn môn của bờ nam.
Vừa mới tới gần, hắn đã nhìn thấy ở chỗ này có hai người.
Trong đó có một thanh niên đang khoanh chân ngồi, người còn lại là một cô gái.
Nhìn bóng lưng, Bạch Tiểu Thuần cảm thấy có chút quen mắt.
Cô gái này đang không kiên nhẫn đi tới đi lui ở bên cạnh sơn môn.
“Đỗ Lăng Phỉ?” Bạch Tiểu Thuần sững sờ.
Giờ phút này Đỗ Lăng Phỉ cũng đã nhìn thấy Bạch Tiểu Thuần, nàng cũng sửng sốt một chút.
Nhất là sau khi Bạch Tiểu Thuần mặc một bộ trang phục như vậy thì nhíu mày.
“Người đứng đầu trong nhiệm vụ điều tra Hầu sư huynh mất tích là ngươi?”
“Là ta a.
Thật là xảo hợp a…” Bạch Tiểu Thuần vội ho một tiếng, ánh mắt giống như tùy ý quét về phía thanh niên ở bên cạnh Đỗ Lăng Phỉ.
Gã thanh niên này mặt không biểu tình, nhưng vừa rồi trên mặt lại tràn ra một chút sát khí.
Khi Bạch Tiểu Thuần nhìn về phía gã, thì gã cũng mở mắt ra, giống như cười mà không phải cười nhìn Bạch Tiểu Thuần một cái.
Trong lòng Bạch Tiểu Thuần khẽ động, trước khi đến hắn dĩ nhiên là đã phân tích qua, trong nhiệm vụ lần này, Tiền Đại Kim sẽ hành động như thế nào.
Trong đó, đơn giản nhất đúng là tìm một đồng môn cũng chấp hành cái nhiệm vụ này, sau khi rời xa tông môn, ra tay ở trong bóng tối.
Như vậy liền có thể thần không biết quỷ không hay.
Giờ phút này, vô luận là Đỗ Lăng Phỉ hay là gã thanh niên kia, thì đáy lòng của Bạch Tiểu Thuần đều có hoài nghi, nhưng tự nhiên là hắn sẽ không để lộ ra ngoài, thậm chí còn hướng về phía thanh niên kia cười ngây ngô.
“Tại hạ là Bạch Tiểu Thuần, không biết sư huynh là…”
“Thanh Phong Sơn, Phùng Viêm.” Thanh niên này cũng nở nụ cười, chậm rãi mở miệng.
“Thì ra là Phùng sư huynh.
Phùng sư huynh nhìn liền thấy tuyệt đối không phải thế hệ tầm thường.
Ta lần đầu tiên ra ngoài chấp hành nhiệm vụ, mong Phùng sư huynh dìu dắt một hai.” Bạch Tiểu Thuần vội vàng ôm quyền, phát hiện ra tu vi của đối phương là Ngưng khí tầng bảy.
“Dễ nói, dễ nói.” Trong mắt Phùng Viêm có một chút khinh miệt không thể nhìn thấy khẽ quét qua.
Sở dĩ gã tham gia nhiệm vụ này là bởi vì đệ tử nội môn Tiền Đại Kim đã hứa cho gã món lợi lớn, khiến cho gã cực kỳ động tâm.
Lúc này mới đồng ý trong lúc chấp hành nhiệm vụ này, lừa giết Bạch Tiểu Thuần.
Việc này đối với gã mà nói rất đơn giản, thậm chí không cần bản thân gã phải trực tiếp ra tay, mà chỉ cần làm ra một chút ngáng chân, là đã có thể làm cho Bạch Tiểu Thuần này ngoài ý muốn mà bỏ mình.
Duy nhất cần phải chú ý đó là không được để cho Đỗ Lăng Phỉ nhìn thấy.
Nhưng theo gã thấy, thì nhiệm vụ lần này đã có cả Đỗ Lăng Phỉ, thì hiển nhiên cũng là do Tiền Đại Kim thôi động.
Đỗ Lăng Phỉ nhíu mày, nàng không ngờ lần này ra ngoài chấp hành nhiệm vụ, rõ ràng lại đụng phải cùng một chỗ với tên gia hỏa làm cho mình chán ghét trước mắt này.
Nhiệm vụ lần này cũng không phải là do người khác áp đặt cho nàng, mà là do nàng chủ động nhận lấy.
Dù sao loại nhiệm vụ này tuy có nguy hiểm nhất định, nhưng tổng thể thì vẫn đơn giản, mà điểm cống hiến thì lại rất nhiều.
Mà nàng đã kẹt ở Ngưng khí tầng năm đại viên mãn đã rất lâu rồi, nên muốn đạt được đủ điểm cống hiến để đổi lấy Lăng Vân Hương đột phá.
Nghĩ tới Lăng Vân Hương, nàng lại càng chán ghét Bạch Tiểu Thuần.
“Nhát như chuột!” Đỗ Lăng Phỉ nhìn thấy bộ dạng kia của Bạch Tiểu Thuần thì đáy lòng càng thêm chán ghét.
Nhất là đối phương toàn thân trên dưới nhìn giống như một quả bóng, đã thế còn đeo một cái nồi đen lớn, nhìn thế nào cũng thấy một cái bộ dáng sợ chết đến cực hạn rồi.
Giờ phút này nàng hừ lạnh một tiếng, không để ý tới Bạch Tiểu Thuần nữa, mà hướng về phía Phùng Viêm ôm quyền.
“Phùng sư huynh, người đã đủ rồi.
Xin mời lấy ra Phong Hành Phàm, sớm hoàn thành nhiệm vụ, cũng mau chóng trở lại.”
Phùng Viêm mỉm cười, tay phải vỗ túi trữ vật.
Lập tức một đạo ánh sáng trắng bay ra, đón gió mà lớn dần, rất nhanh liền hóa thành một chiếc thuyền màu trắng dài hai trượng ở giữa không trung.
Từng trận linh lực chấn động từ trên chiếc thuyền này truyền ra, tạo thành uy áp, nhìn có chút bất phàm.
“Phùng sư huynh, đây là cái gì?” Bạch Tiểu Thuần sau khi nghe thấy có tiếng xì xì thì bắt đầu đánh giá.
Vật ấy vẫn là lần đầu tiên hắn nhìn thấy, nhất là nhìn cái thuyền lơ lửng ở giữa không trung này có vẻ là vật có thể cưỡi được, lại càng cảm thấy bất phàm.
Trong mắt Đỗ Lăng Phỉ lộ ra vẻ khinh miệt, còn Phùng Viêm thì cười cười.
“Vật ấy chính là Phong Hành Phàm.
Chúng ta ra ngoài chấp hành nhiệm vụ, nếu phải đi tới địa phương xa xôi thì tông môn sẽ cho chúng ta thuê loại thuyền này.
Nó không cần tiêu hao quá nhiều linh lực cũng có thể điều khiển, sử dụng rất thuận tiện, chỉ là tiêu hao linh thạch rất lớn.” Phùng Viêm nói xong thì thân hình nhảy lên, rơi vào bên trong thuyền.
Đỗ Lăng Phỉ theo sát ngay phía sau, Bạch Tiểu Thuần cũng vội vàng nhảy lên.
Cái thuyền này không lớn, không gian bên trong cũng không nhiều, nhưng dung nạp ba người thì vẫn dư xài.
Bạch Tiểu Thuần ngồi ở sau cùng, sờ sờ chỗ này, nhìn ngó bên kia, càng cảm thấy vật này không tệ.
“Đợi sau này ta cũng làm một chiếc.” Bạch Tiểu Thuần lẩm bẩm.
“Ngươi có đem mình bán đi cũng mua không nổi!” Đỗ Lăng Phỉ nhìn bộ dáng nhà quê của Bạch Tiểu Thuần thì mở miệng mỉa mai.
Bạch Tiểu Thuần ghé mắt đánh giá Đỗ Lăng Phỉ, nghe thấy vậy thì nhẹ gật đầu.
“Nếu đem ngươi bán đi thì đoán chừng có thể mua được.”
“Ngươi!” Đỗ Lăng Phỉ mắt phượng lườm nguýt, đang muốn mở miệng, thì Phong Hành Phàm dưới sự điều khiển của Phùng Viêm, vù một tiếng đã hóa thành một đạo trường hồng, bay thẳng đến chân trời xa.
Tốc độ của nó rất nhanh, nhấc lên tiếng gió rít, nhưng lại có một tầng màn sáng bay lên, ngăn cản gió lớn, khiến cho ba người Bạch Tiểu Thuần ở trong thuyền, mặc dù có thể nghe được tiếng gió ở bên ngoài, những cũng sẽ không có cảm giác không khỏe.
Từ xa nhìn lại, chiếc thuyền dần dần biến mất ở chân trời.
Cùng luc đó ở trong Dược Sư Điện trên Hương Vân Sơn, vị Từ trưởng lão phụ trách khảo hạch tấn chức dược đồ kia đang cầm ở trong tay một miếng ngọc giản, lông mày thoáng nhíu lại một phát.
“Chấp Pháp đường lại vượt qua Hương Vân Sơn ta, cưỡng ép Bạch Tiểu Thuần đi ra ngoài chấp hành nhiệm vụ?” Từ trưởng lão nhìn kỹ ngọc giản, một lúc lâu sau lông mày buông ra.
Lão thấy nhiệm vụ này cũng đơn giản, tuy có nguy hiểm nhất định, nhưng cũng không gây nguy hiểm tới tính mạng.
“Kẻ này lười biếng quen rồi, hơi trừng phạt một chút cũng có thể.” Từ trưởng lão nhớ tới những lời nhắc nhở cùng với tính cách của Bạch Tiểu Thuần theo như lời của Lý Thanh Hậu trước khi đi, vì vậy để ngọc giản xuống không để ý tới nữa, tiếp tục luyện dược.
Cùng thời gian đó, ở trên Thanh Phong Sơn, trong chỗ ở của đệ tử nội môn, bên ngoài một động phủ, Tiền Đại Kim đứng ở nơi đó, nhìn chiếc thuyền đi xa, trên mặt lộ vẻ âm lãnh.
“Dùng tu vi của Phùng Viêm, ở trong bóng tối lừa giết Bạch Tiểu Thuần này thì dễ như trở bàn tay.
Bạch Tiểu Thuần… Thảo mộc tạo nghệ của ngươi không tệ.
Đáng tiếc, ngươi không có khả năng trưởng thành.
Lần này, ngươi hẳn phải chết không thể nghi ngờ!” Sâu trong mắt Tiền Đại Kim hiển hiện nhàn nhạt âm hàn, mỉm cười, quay người trở về động phủ.
Trời xanh như rửa, xanh biếc vạn dặm.
Ở trên chiếc thuyền này, Bạch Tiểu Thuần mặc dù hồi hộp, nhưng sau khi nhìn thấy mặt đất ở dưới chân biến thành nhỏ bé thì vẫn không nhịn được phấn chấn tinh thần.
Hắn thò đầu nhìn xuống phía dưới, có thể nhìn thấy từng tòa núi giống như kiếm, một mảnh sơn mạch dài hẹp giống như rồng.
Đặc biệt là hắn còn thấy được một… Con sông lớn long trời lở đất!
“Thông Thiên Hà…” Bạch Tiểu Thuần thở sâu.
Sau khi trở thành đệ tử ngoại môn, hắn đã lật xem rất nhiều tư liệu, biết rõ toàn bộ tu chân giới, trên thực tế là đều dựa vào dòng Thông Thiên Hà để tu hành.
Dòng sông này là chỗ căn nguyên của tất cả linh khí.
Cho nên phàm là tông môn thì đều được thành lập ở những nơi gần Thông Thiên Hà.
Càng gần thượng du thì linh khí lại càng nồng đậm.
Chỗ của Linh Khê Tông cũng chỉ có thể được coi là vùng trung du mà thôi, nhưng mặc dù như thế, cũng đã có thể sừng sững vạn năm không ngã.
Bạch Tiểu Thuần thấy ở trong tư liệu đã từng nói, Linh Khê Tông vạn năm trước không phải là ở chỗ này, mà ở hạ du, là do có một vị lão tổ khó lường mạnh mẽ giết ra vô số tông môn cùng với gia tộc tu chân ở dưới hạ du, nhận được sự tán đồng của thượng tông, lúc này mới có được tư cách mở tông môn ở vùng trung du.
“Nghe nói trình độ cường đại của những tông môn ở thượng du của Thông Thiên Hà, thì mấy cái Linh Khê Tông cũng không thể so sánh.
Mà ở đầu nguồn, thì truyền thuyết… lại càng là một cái tông môn kinh khủng hơn nữa.” Bạch Tiểu Thuần đè xuống kích động ở trong lòng.
Lần ra ngoài này, trong lòng hắn rất là cảnh giác.
Dòng Thông Thiên Hà này ở phía dưới cách đó không xa.
Nước sông có màu vàng, giống như biển liên tục cuồn cuộn chảy xuôi.
Bên kia sông, có bốn tòa núi cao ngút trời, linh khí kinh người.
“Chỗ đó là bờ bắc của Linh Khê Tông rồi.” Bạch Tiểu Thuần nhìn bốn tòa núi của bờ bắc, cũng thấy được ngọn núi chính của Linh Khê Tông, tòa núi này kéo dài qua Thông Thiên Hà, hình thành một cây cầu bằng núi!
“Chủng Đạo Sơn!” Lúc trước khi Bạch Tiểu Thuần bị Lý Thanh Hậu mang đến đã từng nhìn thấy những thứ này, chỉ là lúc đó hắn vẫn còn là phàm nhân, mà bây giờ đã là đệ tử ngoại môn, một lần nữa nhìn lại, cảm thụ đã hoàn toàn bất đồng.
Chiếc thuyền bay nhanh, dần dần đã rời xa tông môn, dọc theo dòng Thông Thiên Hà cuồn cuộn chảy, thẳng tới hạ du.
“Đỗ sư muội, Bạch sư đệ.
Chắc hẳn là các ngươi cũng đều biết nhiệm vụ lần này, nơi mà chúng ta phải đi là Lạc Tinh sơn mạch ở hạ du của Thông Thiên Hà.
Lần cuối cùng Hầu sư đệ truyền tin chính là ở chỗ này.
Lạc Tinh sơn mạch này thuộc về vùng biên giới của Linh Khê Tông ta rồi, ở bên kia sơn mạch chính là phạm vi của Huyết Khê Tông.” Phùng Viêm hờ hững mở miệng, âm thanh bị tiếng gió xen lẫn có chút mơ hồ không rõ.
“Việc này có lẽ sẽ có những nguy hiểm nhất định, nhưng mà chúng ta tiếp nhận nhiệm vụ, đều đã chuẩn bị tâm lý, cho nên chỉ cần cẩn thận một chút thì cũng sẽ không có trở ngại gì.”
“Chỉ là nơi mà chúng ta muốn đi quá xa, linh thạch tiêu hao không nhỏ, cho nên phần lớn thời gian hay là vẫn nên đi bộ đi.
Một số nơi khó vượt qua thì lại dùng cái thuyền này.” Phùng Viêm nói xong, ở sâu trong mắt có hàn mang lóe lên, rồi nhắm mắt ngồi xuống ở phía trước.
Đỗ Lăng Phỉ không muốn để ý tới Bạch Tiểu Thuần, cũng dựa vào bên cạnh đó thổ nạp.
Trong lòng Bạch Tiểu Thuần có chút cảnh giác, mặc dù khoanh chân ngồi xuống, nhưng trong lòng thì vẫn luôn cân nhắc xem hai người ở trước mắt kia, đến cùng ai mới là người mà Tiền Đại Kim phái tới.
“Khả năng là Đỗ Lăng Phỉ rất nhỏ… Như vậy Phùng Viêm này, tám chín phần mười chính là hắn rồi!”
Nhất Niệm Vĩnh Hằng
Nhĩ Căn
Chương 48: Thế Giới Bên Ngoài
Dịch: Hàn Thiên Long- nhóm dịch: HTP
Một ngày sau, cũng là lúc khối linh thạch thứ nhất ở trong thuyền tiêu hao hết, Phùng Viêm thu hồi Phong Hành Phàm.
Ba người cùng đáp xuống một ngọn núi.
Giờ phút này là hoàng hôn, có thể nhìn thấy ráng chiều đang rơi xuống ở phía chân trời xa, mặt đất dần dần đen kịt.
Ở dưới núi là một mảnh rừng rậm, thỉnh thoảng có tiếng chim thú truyền ra, bốn phía có rất nhiều hơi ẩm.
“Đi qua cánh rừng rậm này thì chúng ta sẽ nghỉ ngơi.
Các ngươi cảm thấy thế nào.” Phùng Viêm nhàn nhạt mở miệng, nhìn về phía Đỗ Lăng Phỉ và Bạch Tiểu Thuần.
“Trời tối rồi, trong cánh rừng này nói không chừng còn có chút hung thú, hay là chúng ta dùng Phong Hành Phàm bay qua đi.” Bạch Tiểu Thuần đề nghị.
“Cần nghỉ ngơi thì chính là nghỉ ngơi, một mảnh rừng rậm mà thôi”.
Đỗ Lăng Phỉ hừ lạnh một tiếng.
Nàng không ưa nhìn cái bộ dạng sợ chết này của Bạch Tiểu Thuần, thân thể nhoáng lên một cái, đi lên đầu tiên.
Sâu trong mắt Phùng Viêm cũng có khinh miệt lóe lên, nhưng biểu hiện lại là hướng về phía Bạch Tiểu Thuần cười cười, cũng chạy vội xuống dưới núi.
Bạch Tiểu Thuần cau mày.
Thấy hai người như thế, hắn đành thở dài, càng cảnh giác đi theo hai người bước xuống núi, nhảy vào trong rừng rậm.
Ở trong rừng càng thêm ẩm ướt, thậm chí đôi lúc còn có thể nhìn thấy vài đầm lầy, thỉnh thoảng có các loại chim thú qua lại.
Nhưng ba người đều là tu sĩ Ngưng Khí, thân thể linh hoạt, tốc độ cũng không chậm, liên tục xuyên qua, dần dần hướng về chỗ sâu bên trong đi về phía trước.
Thời gian trôi qua, sắc trời chậm rãi tối dần.
Lúc trăng sáng treo cao thì ba người đã đi được non nửa, trên đường đi cũng không gặp phải hung thú gì, rất thuận lợi.
Đỗ Lăng Phỉ nhìn Bạch Tiểu Thuần đi ở sau cùng, dường như chỉ hơi có chút động tĩnh là đã nhảy dựng lên, trong lòng càng thêm xem thường.
“Coi chừng!” Bạch Tiểu Thuần bỗng nhiên mở miệng, bước chân dừng lại, thần sắc lộ ra bất an.
Đỗ Lăng Phỉ cười lạnh, đang muốn mỉa mai.
Nhưng đúng vào lúc này, đột nhiên ở bốn phía có từng trận gió lớn quét tới, trong tiếng gió còn mang theo cả mùi tanh.
Đỗ Lăng Phỉ biến sắc, ngẩng đầu lên thì lập tức ở giữa rừng rậm xa xa, xuất hiện vô số ánh mắt.
Những con mắt kia đều có màu đỏ thẫm, gần như ngay khi ba người vừa thấy những con mắt này, thì nháy mắt đã có từng trận âm thanh vỗ cánh truyền ra.
Từng con dơi to bằng lòng bàn tay, nhưng lại có hai đầu, bay ra thành đàn.
“Song Thủ Bức, trên nanh vuốt của bọn chúng có kịch độc, dung huyết phong hậu!”
“Tách ra mau.
Tập trung ở đỉnh núi phía bên kia rừng rậm.” Phùng Viêm biến sắc, lập tức kinh hô, thân hình nhoáng một cái đã thay đổi phương hướng, tốc độ thoáng một cái cũng bộc phát.
Hai mắt Đỗ Lăng Phỉ cũng co rút lại, phất tay lên.
Lập tức ở trước người xuất hiện một lá bùa, chậm rãi bùng cháy, tràn ra ánh sáng màu xanh lam, hóa thành một màn sáng bao phủ toàn thân.
Tốc độ của nàng cũng tăng lên, vội vã thay đổi phương hướng tách ra.
Lúc quay đầu lại, nàng sửng sốt một chút, phát hiện ra Bạch Tiểu Thuần vốn dĩ nên ở cuối cùng, thì giờ phút này đã không còn bóng dáng.
Bạch Tiểu Thuần, từ lúc tiếng gió vừa xuất hiện, đã sớm lui về phía sau.
Tính cách của hắn ưa thích ổn thỏa, lại càng đặt cẩn thận lên đầu, cho nên đối với nguy hiểm, hắn có được sự nhạy cảm vượt quá người bình thường.
Giờ phút này, những con dơi tiến đến kia, ông một tiếng, lại chia làm ba cỗ, phân biệt đuổi theo ba người.
Ở trong rừng, khóe miệng Phùng Viêm lộ ra cười lạnh, nhanh chóng đem một đoạn hương ở trong tay cất đi.
Sở dĩ những con dơi này xuất hiện chính là do cây hương này gây ra.
Mà ngay cả việc lựa chọn dừng lại ở chỗ này, đi xuyên qua rừng rậm, cũng chính bởi vì trong một lần gã ra ngoài chấp hành nhiệm vụ đã phát giác ra được, ở trong cái mảnh rừng này có loại dơi hai đầu này.
“Bất cứ một con nào, đều có tu vi không kém gì Ngưng Khí tầng ba.
Bạch Tiểu Thuần, ngươi không nên oán ta.
Là có người muốn ngươi phải chết.” Phùng Viêm cười nhạt một tiếng, vỗ túi trữ vật, lấy ra một mảnh gỗ màu đen thổi một chút.
Mảnh gỗ này bùng cháy, tỏa ra khói đen.
Lập tức những con dơi đang đuổi theo gã ở phía sau kia, nguyên một đám phát ra những tiếng rít bén nhọn, dường như có chút chán ghét cái loại khói này, lập tức tản ra.
Phùng Viêm cười cười, rất nhẹ nhàng đi về phía trước, dần dần biến mất.
Trong rừng, tốc độ của Bạch Tiểu Thuần rất nhanh.
Ở phía sau, những con dơi kia đang gào thét đuổi theo.
Nhưng mặc cho những con dơi này tăng tốc như thế nào, thì thủy chung cũng không đuổi kịp Bạch Tiểu Thuần.
Cũng không lâu lắm, đã bị Bạch Tiểu Thuần triệt để kéo dài khoảng cách, thỉnh thoảng có ánh kiếm lóe lên, lật tức liền có một con dơi phát ra âm thanh bén nhọn rồi rơi xuống.
Bạch Tiểu Thuần tiếp tục chạy chậm một đoạn, sau một nén nhang thì dừng lại, đưa mắt nhìn sau lưng, lông mày nhăn lại.
“Những con dơi này kỳ quặc a.” Bạch Tiểu Thuần vừa suy tư vừa đi quay lại con đường cũ, nhặt lên một con dơi bị hắn dùng phi kiếm giết chết.
Sau khi cẩn thận quan sát, hai mắt bỗng sáng ngời.
“Đây không phải là Song Thủ Bức, đây là Tử Văn Bức.
Mặc dù đều có độc, nhưng răng nanh của nó lại là tài liệu chủ yếu để luyện chế nhị giai Linh Dược Nhiên Huyết hương!”
“Ở trong tông môn, loại tài liệu này cần năm mươi điểm cống hiến mới có thể đổi được một phần.” Bạch Tiểu Thuần lập tức kinh hỉ.
Đây là nội dung trong Linh thú đệ ngũ thiên, người có thể nhận ra không nhiều lắm.
Lòng hắn động rồi, vội vàng đi sưu tập thi thể con dơi, cũng không lâu lắm đã tìm được hơn mười con.
Sau khi đều nhổ ra hết răng nanh, hắn có chút động tâm.
“Hình như mấy con dơi này rất yếu…” Bạch Tiểu Thuần cười ha ha, bên ngoài thân thể xuất hiện một màn sáng phòng hộ, bắt đầu tìm tòi ở trong rừng.
Rất nhanh đã có một đám Tử Văn Bức phát hiện ra hắn, gào thét bay đến.
Tay phải Bạch Tiểu Thuần bấm niệm pháp quyết, tốc độ của phi kiếm nháy mắt bạo tăng, lao thẳng tới đám dơi kia.
Tốc độ của nó quá nhanh, những con dơi kia còn chưa kịp tới gần, đã rít lên những tiếng kêu thê lương, đều bị xuyên thấu rơi xuống.
Mặc dù có mấy con tới được gần, nhưng khi vừa đâm vào màn sáng phòng hộ bên ngoài thân thể của Bạch Tiểu Thuần đã bị bắn lên rất cao.
Bạch Tiểu Thuần tiến lên thu hồi lại toàn bộ, phát hiện là thực sự không có bất kỳ nguy hiểm gì thì càng thêm yên tâm, lại ngẩng đầu ưỡn ngực, tiếp tục tìm kiếm.
Cứ như vậy, một hắn ở trong rừng liên tục tìm kiếm, số lượng răng nanh thu được cũng ngày càng nhiều…
Hai canh giờ sau, Phùng Viêm đã đi ra khỏi mảnh rừng rậm này, đi tới ngọn núi đã hẹn trước, khoanh chân ngồi xuống, khóe miệng khẽ mỉm cười, yên lặng chờ đợi.
Lại qua một canh giờ nữa, Đỗ Lăng Phỉ toàn thân chật vật xông ra.
Trong lòng nàng vẫn còn sợ hãi quay đầu lại nhìn thoáng qua mảnh rừng rậm đen kịt, vội vã rời đi.
Sau khi tới được đỉnh núi, nhìn thấy được Phùng Viêm, nhưng quét mắt nhìn qua lại không thấy Bạch Tiểu Thuần.
“Bạch Tiểu Thuần còn chưa tới sao?” Nàng hỏi một câu.
“Bạch sư đệ tự cầu nhiều phúc thôi.
Đáng tiếc Song Thủ Bức này ở trong bóng tối vô cùng linh hoạt, chúng ta nếu như lại xông vào, sợ rằng bản thân cũng khó bảo toàn.” Phùng Viêm than nhẹ một tiếng, cười khổ lắc đầu.
Vì để cho giống thật một ít, gã dứt khoát không nghỉ ngơi, mà bày ra bộ dạng khẩn trương lo lắng, nhìn vào mảnh rừng rậm không chuyển mắt.
Đỗ Lăng Phỉ trầm mặc.
Mặc dù nàng chán ghét Bạch Tiểu Thuần, nhưng còn chưa tới mức hi vọng Bạch Tiểu Thuần chết, dù sao cũng là đồng môn với nhau.
Giờ phút này nàng cũng khoanh chân ngồi xuống, đưa mắt nhìn rừng rậm phía xa xa.
Hồi lâu sau, than nhẹ một tiếng.
Thời gian trôi qua, rất nhanh trời đã sáng.
Đợi suốt một đêm, Đỗ Lăng Phỉ thủy chung vẫn không thấy Bạch Tiểu Thuần xuất hiện, đáy lòng ít nhiều đã có một ít dự cảm.
“Đến giờ vẫn còn chưa đi ra, Bạch Tiểu Thuần sợ là… lành ít dữ nhiều rồi.”
“Đều tại ta.
Nếu ta không đưa ra chủ ý đi qua cái mảnh rừng rậm này, thì Bạch sư đệ cũng sẽ không… Ai!” Phùng Viêm đứng dậy.
Một đêm không nghỉ, ở trong mắt gã đã có tơ máu, thần sắc lộ ra vẻ bi phẫn, nhìn qua rừng rậm.
“Phùng sư huynh không nên tự trách.
Chúng ta cũng không có nghĩ rằng nơi đây lại có Song Thủ Bức.
Có lẽ Bạch Tiểu Thuần vẫn còn chưa có chết, mà dù nếu thật đã chết rồi, chúng ta thân là đồng môn, thì cũng phải mang thi thể của hắn đem đi!” Đáy lòng Đỗ Lăng Phỉ có chút phức tạp, nàng cũng không biết đó là cái cảm xúc gì.
Nhớ tới bộ dạng của Bạch Tiểu Thuần, mặc dù nàng vẫn thấy chán ghét, nhưng có nhiều hơn đó là không đành lòng, dù sao thì giữa hai người cũng không có cừu hận gì quá sâu.
“Đỗ sư muội nói phải, vô luận thế nào, chúng ta cũng không thể buông tha được.” Phùng Viêm thở sâu, ngưng trọng nhẹ gật đầu, định cùng Đỗ Lăng Phỉ xuống núi tìm kiếm.
Nhưng đúng vào lúc này, bọn hắn lập tức nhìn thấy ở trong rừng, Bạch Tiểu Thuần ngáp một cái, lảo đảo đi ra, thậm chí lúc đi ra còn duỗi lưng một cái.
Đỗ Lăng Phỉ mở to mắt, còn Phùng Viêm ở bên cạnh thì trong mắt lại càng lộ ra vẻ không thể tin nổi, ngơ ngác nhìn Bạch Tiểu Thuần nhẹ nhõm dần dần đi tới.
Nhất là bộ dáng của đối phương, cảm giác giống như là ngủ một giấc rất ngon, tinh thần rất phấn chấn, mà hai người bọn họ thì một đêm không nghỉ, ngược lại lại có chút mỏi mệt.
Không bao lâu, Bạch Tiểu Thuần đi tới trên núi, sau khi nhìn thấy hai người liền vội vàng chạy tới chào hỏi.
“Sớm a.
Phùng sư huynh, Đỗ sư tỷ, trong cánh rừng này thật là đáng sợ, cái mạng nhỏ của ta thiếu chút nữa thì hết rồi.” Bạch Tiểu Thuần hoàn toàn chính xác là nghỉ ngơi vô cùng tốt.
Hắn đem tất cả dơi ở trong rừng hầu như giết chết, chẳng những thu hoạch được rất lớn, cuối cùng còn vào bên trong động dơi, sung sướng ngủ một giấc.
Sâu trong mắt Phùng Viêm lóe lên hàn mang, nhưng biểu hiện ra ngoài lại là vui sướng.
“Bạch sư đệ không có chuyện gì là tốt rồi.
Chúng ta đã lo lắng suốt một đêm.”
Bạch Tiểu Thuần cười ha ha, nhìn thì như thường, nhưng sâu trong mắt của hắn cũng tương tự lóe lên hàn mang.
Không lâu sau, ba người tiếp tục đi, không có cưỡi thuyền.
Sau khi qua việc lần này, Bạch Tiểu Thuần đề nghị ban đêm thì dùng thuyền phi hành, còn ban ngày thì đi bộ.
Đỗ Lăng Phỉ không phản đối gì, còn Phùng Viêm hơi suy nghĩ một chút rồi cũng nhẹ gật đầu.
Ba người chậm rãi đi xa, dọc theo Thông Thiên Hà, bay nhanh về phía hạ du.
Thời gian chậm rãi đi qua, rất nhanh đã một tháng.
Một tháng này, là quãng đường dài nhất mà non nửa đời người của Bạch Tiểu Thuần đi qua.
Hắn thấy được một tòa rồi lại một tòa núi lớn, thấy được một mảnh rồi lại một mảnh rừng rậm, bốn phía hoang tàn vắng vẻ, toàn bộ trời đất giống như là man hoang.
Một lần, lúc ba người bọn họ đang chạy đi thì đột nhiên mặt đất run rẩy.
Bạch Tiểu Thuần hoảng sợ phát hiện, ở một mảnh sơn mạch phía xa, rõ ràng có một người khổng lồ toàn thân có vô số lông lá, chậm rãi bước từng bước một.
Mỗi một lần bước chân của người khổng lồ này rơi xuống, mặt đất đều chấn động.
Người khổng lồ như thế này, khiến cho Bạch Tiểu Thuần hít vào một hơi.
Còn có một lần ở trong đêm, bọn hắn đang ở trên thuyền phi hành, đột nhiên ở phía xa sấm chớp nổ vang.
Bạch Tiểu Thuần nhìn thấy một con… chim lớn chừng Hương Vân Sơn đang gào thét bay qua, trên người có vô số tia sét chạy qua chạy lại, ở trong đêm thoạt nhìn cực kỳ kinh người.
Mà làm cho Bạch Tiểu Thuần khắc sâu nhất, là vào một ngày, bọn hắn thấy được Thông Thiên Hà
Ở bên cạnh bờ có một con hung thú bốn chân ngắn nhỏ, nhưng cái đầu lại như một ngọn tiểu sơn, bị một con cá sấu màu vàng lớn chừng vạn trượng từ bên trong Thông Thiên Hà lao ra, một ngụm thôn phệ con hung thú này.
Ánh mắt của nó lạnh như băng, còn nhìn thoáng qua ba người Bạch Tiểu Thuần bị một màn này làm cho hoảng sợ ở phía xa xa.
Chỉ một cái nhìn đã khiến cho trong đầu ba người ù ù, khóe miệng tràn ra máu tươi.
Đầu đau như muốn nứt mất mấy ngày, mới miễn cưỡng khôi phục.
“Thật là đáng sợ.
Bên ngoài thật đáng sợ!” Bạch Tiểu Thuần toàn thân run rẩy, liên tiếp thầm thì rất lâu.
Nhất Niệm Vĩnh Hằng
Nhĩ Căn
Chương 49: Lạc Trần Gia Tộc
Dịch: Hàn Thiên Long- nhóm dịch: HTP
Cho dù Phùng Viêm đã nhiều lần làm nhiệm vụ ở bên ngoài, nhưng vẫn chưa từng có lần nào đi xa như lần này.
Sau khi nhìn thấy từng màn lại từng màn, da đầu của gã cũng phải run lên, lại không cần phải nói tới Đỗ Lăng Phỉ nữa.
Cũng may tất cả những sinh vật hung hãn như vậy mà bọn hắn gặp được ở trên đường đi cũng đều không có khởi xướng bất luận công kích gì, tối đa cũng chỉ là liếc mắt nhìn mà thôi.
Dường như ở trên người của bọn họ có cái khí tức gì đó, nên cũng không làm cho những sinh vật này thấy phản cảm.
Bạch Tiểu Thuần đoán có lẽ là bởi vì bọn họ là đệ tử của 4, mà những nơi đó… trong phạm vi vô tận xung quanh, dù sao thì cũng thuộc về thế lực của 4.
Cứ như vậy, ba người liên tục đi về phía trước trong kinh hãi, mỗi một tháng cũng sẽ cố định thời gian truyền tin về cho tông môn biết vị trí.
Cho đến hai tháng sau, rốt cục cũng đã đi tới biên giới của Linh Khê Tông, Lạc Tinh sơn mạch.
Trên đường, Phùng Viêm không phải là không muốn lại ra tay trong bóng tối, nhưng đủ loại rung động ở trên đoạn đường này đã khiến cho gã rối hết cả đầu rồi, cả ngày đều kinh hồn táng đảm, hơn nữa Bạch Tiểu Thuần cũng có chút cẩn thận, luôn đi gần Đỗ Lăng Phỉ, làm cho gã có quá nhiều cố kỵ mà không tìm thấy được cơ hội để ra tay, vì vậy mà vẫn luôn ẩn nhẫn.
Giờ phút này đã đến Lạc Tinh sơn mạch, lúc Phùng Viêm nhìn về phía Bạch Tiểu Thuần, ở trong mắt có âm mang hiện lên mà người ngoài không phát giác ra.
“Đây là quyết tâm muốn giết chết ta a… Bao nhiêu thù a.” Đáy lòng Bạch Tiểu Thuần phát sầu.
Hắn cẩn thận nhanh nhạy nên đối với tâm tư của Phùng Viêm đã rõ như lòng bàn tay.
Lạc Tinh sơn mạch là một mảnh đất có núi non ngang dọc trải khắp bắc nam, đưa mắt nhìn không thấy điểm cuối, trông giống như là một đầu long xà nằm sấp, tựa như đem mặt đất phân cách.
Thậm chí nhìn về phía xa xa, dường như bầu trời ở bên kia sơn mạch không lớn bằng ở nơi đây, mơ hồ xuất hiện màu huyết sắc.
Trong truyền thuyết, ở không biết bao nhiêu năm về trước, có một ngôi sao từ trên trời rơi xuống nơi đây, khiến cho mặt đất sụp xuống, nhưng lại có một bộ phận cao lồi lên, lúc này mới tạo nên một mảnh sơn mạch này.
Ở trong đó tràn ngập rừng rậm, rất nhiều hung thú, nhưng lại có các loại thảo mộc quý hiếm, khiến cho nơi này mặc dù tràn ngập nguy cơ, nhưng vẫn luôn sẽ có tu sĩ mạo hiểm xâm nhập.
“Nơi này chính là Lạc Tinh sơn mạch rồi.” Đỗ Lăng Phỉ chậm rãi mở miệng.
Đoạn đường này làm cho nàng cảm thấy rất mỏi mệt, giờ phút này cuối cùng đã tới được chỗ cần đến, nên đáy lòng nàng cũng nhẹ nhàng thở ra.
“Lần cuối cùng mà Hầu sư đệ liên hệ với tông môn, để lại dấu hiệu chính là ở khu vực này.” Phùng Viêm vỗ túi trữ vật, trong tay có thêm một cái pháp khí nhìn giống như la bàn.
Trên pháp khí này có một cây châm, lúc này đang nhanh chóng chuyển động.
“Dựa theo quy định của tông môn, đệ tử đi ra ngoài mỗi tháng thì đều phải đem vị trí truyền về cho tông môn.
Cái Linh Khê bàn này có thể giúp chúng ta tìm được chỗ mà Hầu sư đệ truyền về phương vị một lần cuối cùng.” Gã đang nói thì cây kim ở trên la bàn đột nhiên dừng lại, chỉ về một hướng.
“Tìm được rồi!” Thân hình của Phùng Viêm nhoáng lên một cái lao về phía trước.
Thần sắc của Đỗ Lăng Phỉ cũng khẽ động, đi theo.
Bạch Tiểu Thuần nhìn qua mảnh Lạc Tinh sơn mạch ở trước mắt này.
Nơi đây thảo mộc mọc thành rừng, vô biên vô hạn, giống như một cánh rừng bao la bạt ngàn, thỉnh thoảng lại có âm thanh chim thú truyền ra, thầm chí còn có thể nghe được loáng thoáng những tiếng gầm nhẹ của một ít hung thú ở sâu bên trong.
Vẻ mặt của Bạch Tiểu Thuần ngưng trọng, kích phát màn sáng phòng hộ của ngọc bội.
Sau khi đảm bảo dù có bất kỳ gió thổi cỏ lay gì thì bản thân cũng sẽ phát hiện ra đầu tiên, lúc này mới cẩn thận từng li từng tí một đi về phía trước, giữ một khoảng cách nhất định với Phùng Viêm.
Phùng Viêm cùng với Đỗ Lăng Phỉ đi ở phía trước không có lúc nào dừng lại, bay nhanh ở trong Lạc Tinh sơn mạch, dần dần đi sâu vào trong một mảnh sơn cốc.
Nơi đây có rất nhiều cây cối, mà xem ra thì những cây này cũng đã sống không ít năm rồi, nhìn qua giống như một con mãng xà, thường cứ cách một đoạn lại có một cái u lồi lên, nếu là ban đêm, thì tất sẽ làm cho người ta nhìn thấy mà giật mình.
Một lúc lâu sau, ba người dừng lại ở một chỗ sâu trong sơn cốc này.
Phùng Viêm cúi đầu nhìn xuống là bàn ở trong tay, kim đồng hồ ở bên trên rõ ràng đang chỉ vào một cây đại thụ ro bằng mười người ôm.
“Bạch sư đệ, ngươi đi thăm dò một chút xem.” Phùng Viêm nhìn về phía Bạch Tiểu Thuần, chỉ vào cây đại thụ này.
Bạch Tiểu Thuần do dự một chút, cẩn thận xem xét gốc đại thụ này.
Sau khi xác định không có gì đáng ngại, tay phải ấn một cái lên ngọc bội, lập tức màn sáng màu xanh bao trùm toàn thân lại càng nồng đậm thêm một tý.
Thậm chí còn lấy thêm ra một ít phù chỉ dán lên trên thân thể, lúc này mới chậm rãi bước tới gần cây đại thụ kia.
“Sợ chết như vậy, còn đi tu hành làm gì!” Đỗ Lăng Phỉ hừ lạnh một tiếng.
Nàng vốn chán ghét Bạch Tiểu Thuần, suốt dọc đường mặc dù nàng cũng nhiều lần mạo hiểm, nhưng biểu hiện của Bạch Tiểu Thuần này, mỗi một lần đều giống như sợ chết đến cực hạn rồi.
Bây giờ đã đến được chỗ cần tìm, lại vẫn là như thế, khiến cho nàng càng nhìn càng thấy không vừa mắt.
Bạch Tiểu Thuần không có thời gian để ý tới Đỗ Lăng Phỉ.
Sau khi cẩn thận tới gần gốc đại thụ này, hắn lấy ra một thanh phi kiếm gõ gõ vào vỏ cây, thấy được một chỗ dường như mới mọc ra.
Sau khi rạch phá thì phát hiện ra ở bên trong có cất giấu một miếng ngọc giản.
Sau khi đem cái ngọc giản này cầm lấy, Bạch Tiểu Thuần dùng thần thức quét qua, sắc mặt khẽ biến, ném nó cho Phùng Viêm.
Trong ngọc giản chỉ có một câu không đầu không đuôi.
“Ta điều tra ra được một vài manh mối khác, phải đi tới Lạc Trần gia tộc xác minh…”
Phùng Viêm xem xong, nhíu mày, lại đem ngọc giản ném cho Đỗ Lăng Phỉ.
Đỗ Lăng Phỉ xem xong, cũng nhíu mày, trầm ngâm.
Lạc Trần gia tộc… Sau một lúc lâu, Đỗ Lăng Phỉ thì thào nói nhỏ, quay đầu nhìn vào nơi sâu hơn nữa trong Lạc Tinh sơn mạch.
Lạc Tinh sơn mạch rất lớn, tài nguyên lại rất nhiều.
Một nơi như vậy, lại thuộc về phạm vi của Linh Khê Tông, vả lại cũng là chỗ giao giới với Huyết Khê Tông, nên Linh Khê Tông tự nhiên là phải an bài người tới thủ hộ.
Cái gia tộc thủ hộ này, chính là… Lạc Trần gia tộc.
Lạc Trần gia tộc có không ít tộc nhân, trú đóng ở Lạc Tinh sơn mạch này đã nghìn năm.
Mỗi một thời đại đều có lão tổ Trúc Cơ tồn tại, vô luận là chấn nhiếp hay thủ hộ đều đã đầy đủ.
Thậm chí trong nhiệm vụ lần này còn nói rõ, nếu ba người Bạch Tiểu Thuần gặp phải nguy hiểm thì có thể liên hệ với Lạc Trần gia tộc.
Nhưng giờ phút này ngọc giản của Hầu Vân Phi rõ ràng lại chỉ hướng về Lạc Trần gia tộc.
Hơn nữa, dường như là… Trong lúc y đi tới Lạc Trần gia tộc để xác minh một vài sự tình, thì từ đó về sau mất tích.
“Các ngươi cảm thấy thế nào, chúng ta có nên đi tới cái Lạc Trần gia tộc này nhìn một cái hay không?” Ánh mắt của Phùng Viêm giống như tùy ý quét qua Bạch Tiểu Thuần một cái, nhìn về phía Đỗ Lăng Phỉ.
“Phùng sư huynh, Đỗ sư tỷ, tìm được miếng ngọc giản này thì nhiệm vụ của chúng ta coi như là đã hoàn thành rồi… An toàn làm chủ, hà tất phải vẽ vời cho thêm chuyện.” Bạch Tiểu Thuần vội vàng mở miệng, ánh mắt nhìn bốn phía.
Nơi đây làm cho hắn cảm thấy có chút áp lực.
Đỗ Lăng Phỉ có chút do dự.
Nếu cứ như vậy mà trở về, nàng nghĩ điểm cống hiến chỉ có thể đạt được cơ bản.
Nhưng nếu điều tra ra thêm được một chút manh mối nữa, thì điểm cống hiến cũng sẽ nhiều thêm.
Phùng Viêm thấy Đỗ Lăng Phỉ do dự, khẽ chau mày.
Nếu cứ như vậy mà trở về, gã lo rằng sẽ không tìm được cơ hội giết chết Bạch Tiểu Thuần, vì vậy mà bình tĩnh mở miệng.
“Ý của ta là phải đi tới Lạc Trần gia tộc này nhìn một cái.
Đã tới đây rồi, dù như thế nào cũng không thể cứ rời đi như vậy được.
Phải hỏi rõ ràng xem Hầu sư đệ đến cùng đã xảy ra chuyện gì ngoài ý muốn.
Huống hồ nói không chừng lại có thể nhờ người của Lạc Trần gia tộc trợ giúp tìm kiếm.
Nói như vậy, điểm cống hiến mà chúng ta đạt được cũng sẽ nhiều hơn không ít”.
“Huống hồ… Việc này chỉ cần chúng ta không tiến vào chỗ sâu trong Lạc Tinh sơn mạch, chỉ ở chỗ mép ngoài thì cũng sẽ không có cái nguy hiểm gì.
Mà cái Lạc Trần gia tộc kia, hừ, tất cả các gia tộc tu chân ở trong phạm vi của Linh Khê Tông ta, ở trong huyết mạch của bọn hắn đều có ấn ký của Linh Khê Tông, đời đời kiếp kiếp đều không thể phản bội, làm sao dám vô lễ với chúng ta.” Phùng Viêm từ tốn nói ra, nói xong thì nhìn qua Đỗ Lăng Phỉ.
Đỗ Lăng Phỉ nhẹ gật đầu, đáy lòng cảm thấy lời nói của Phùng Viêm rất có đạo lý.
“Được.
Chúng ta sẽ đi tới cái Lạc Trần gia tộc này nhìn một lần.
Nói không chừng là Hầu sư huynh sau khi rời khỏi Lạc Trần gia tộc mới mất tích ngoài ý muốn.”
Thấy Đỗ Lăng Phỉ đồng ý, Phùng Viêm cười cười, nhìn Bạch Tiểu Thuần ở trước mặt, sâu trong mắt có băng hàn nhàn nhạt hiện lên.
“Đã hoàn thành nhiệm vụ rồi, cần gì phải phức tạp như thế?” Bạch Tiểu Thuần nhíu mày.
“Nếu ngươi sợ chết thì đừng đi theo là được rồi.” Đỗ Lăng Phỉ không để ý đến Bạch Tiểu Thuần, quay người, nhoáng một cái đi về phía trước.
“Bạch sư đệ, nhiệm vụ lần này là do Phùng mỗ phụ trách.
Ba người chúng ta cùng tiến cùng lui, nếu ngươi không đi, sau này trở về tông môn, sẽ làm cho ta gặp khó.” Phùng Viêm giống như cười mà không phải cười nhìn Bạch Tiểu Thuần, rồi cũng bước về phía trước.
Gã tin rằng Bạch Tiểu Thuần nhất định sẽ đi theo, bằng không, có Đỗ Lăng Phỉ làm chứng, mình nói hắn bỏ bê nhiệm vụ thì chỉ cần riêng một cửa của Chấp Pháp đường đã đủ gây khó dễ cho hắn rồi.
Sắc mặt của Bạch Tiểu Thuần âm u, máu huyết cũng chảy nhanh, khi nhìn về bóng lưng của Phùng Viêm thì trong mắt dần dần xuất hiện tơ máu.
Mặc dù hắn sợ chết, thế nhưng dần dần cũng đã hiểu ra, bây giờ chỉ có bản thân mình đảo khách thành chủ, giải quyết gã Phùng Viêm này trước mới là phương pháp xử lý ổn thỏa nhất.
“Phùng Viêm, đây là ngươi bức ta!” Bạch Tiểu Thuần đứng ở đó trầm mặc mấy hơi thở, cuối cùng cúi đầu, nhoáng một cái liền xông ra ngoài, đi theo sau Phùng Viêm và Đỗ Lăng Phỉ.
Ba người dần dần biến mất ở trong rừng.
Hai canh giờ sau, ba người đi không ngừng nghỉ.
Sắc trời đã là hoàng hôn, ánh trời chiều phía xa xa dần xuống, trong rừng cũng chầm chậm tối đen.
“Đến rồi!” Phùng Viêm bỗng nhiên mở miệng.
Bước chân của ba người dừng lại, khi ngẩng đầu lên thì đều thấy được ở trước mặt, cây cối thưa thớt, trên mặt đất có không ít đá xanh, trải ra một khu vực.
Ở trong khu vực này có mấy cái Tứ Hợp Viện, tạo thàng một tòa nhà không nhỏ, thoạt nhìn có thể để cho mấy trăm người cư trú.
Chỉ là lúc này là hoàng hôn, vốn nên là thời điểm náo nhiệt nhất ở bên trong một giá tộc.
Nhưng hết lần này tới lần khác, ở trong tòa nhà này lại là một mảnh đen kịt, yên tĩnh im ắng, giống như hòa vào màn đêm, để cho người ta một loại cảm giác hoang vu.
Ở trước cổng chính có treo hai cái đèn lồng đang phát ra ánh sáng mờ mờ.
Bốn phía không có gió, nhưng hai cái đèn lồng này lại nhẹ lắc lư, khiến cho hai con sư tử đá ở ngay dưới hai cái đèn lồng này có vẻ âm u bất định.
Cảnh tượng này khiến cho sắc mặt của Phùng Viêm và Đỗ Lăng Phỉ đều biến đổi.
Về phần Bạch Tiểu Thuần, nháy mắt khi hắn vừa nhìn thấy tòa nhà này thì đáy lòng đột nhiên dâng lên cảm giác nguy cơ.
Dường như mỗi khối huyết nhục toàn thân đều đang hướng tới hắn mà hò hét.
“Có chút không đúng…” Trong lòng Phùng Viêm cũng đánh bộp một tiếng.
Nhưng gã còn chưa nói xong thì đột nhiên, két kẹt một tiếng, đại môn của tòa nhà chậm rãi mở ra.
Một cỗ gió lạnh thổi đến.
Trong lúc mơ hồ, hình như có một thân ảnh, vô thanh vô tức xuất hiện.
Nhất Niệm Vĩnh Hằng
Nhĩ Căn
Chương 50: Đình Viện Quỷ Dị
Dịch: hoangtruc – nhóm dịch: HTP
Ngay khi đại môn của tòa nhà mở ra, ba người Đỗ Lăng Phỉ đầy cảnh giác nhìn lại, trong lòng Bạch Tiểu Thuần càng khẩn trương bèn xuất ra một bó phù lục dán khắp người, thanh âm phù lục lốp bốp đầy ồn ào.
Thân ảnh kia xuất hiện đứng trên đại môn, tay cầm một chiếc đèn lồng, cả người như dung hợp lại cùng với bóng tối nơi này, ánh mắt đầy âm u nhìn về phía ba người.
Trong ánh sáng đèn lồng mờ ảo, ba người lờ mờ nhận ra trước mặt là một người thanh niên với ánh mắt đầy bình thản, sắc mặt tái nhợt như không có chút huyết sắc, toàn thân mặc một trường bào màu xanh.
Thấy có người xuất hiện, Phùng Viêm và Đỗ Lăng Phỉ đều thở ra một hơi nhẹ nhàng, cái cảm giác âm trầm phủ đầy nơi này vẫn còn nhưng dường như đã phai nhạt đi rất nhiều.
“Đạo hữu, ba người chúng ta là đệ tử Linh Khê tông, lần này bái phỏng là vì một chuyện quan trọng cần tìm hiểu.” Phùng Viêm chắp tay nói.
Lúc này Đỗ Lăng Phỉ mới chợt nhìn thấy tầng tầng màn phòng hộ của Bạch Tiểu Thuần, bất giác cau mày lại.
Bạch Tiểu Thuần cũng không hơi sức đâu mà để ý đến thái độ của Đỗ Lăng Phỉ, không hiểu sao tòa nhà này, và cả người thanh niên đi ra kia đều mang lại cho Bạch Tiểu Thuần một cảm giác nguy cơ mãnh liệt.
“Hóa ra là các đạo hữu Linh Khê tông, như vậy thì mời vào trong nói chuyện…” Thanh niên ôn hòa nói.
Ngay sau đó, tay cầm lồng đèn cũng chợt lắc lư, bên trong ánh sáng lờ mờ kia, gương mặt y cũng chợt sáng chợt tối bất định, nói xong thì y cũng lùi lại vài bước rồi quay người đi vào.
Đại môn được mở rộng ra như đang chờ ba người Bạch Tiểu Thuần bước vào.
Phùng Viêm có chút chần chừ nhưng cũng bước đi đầu tiên, Đỗ Lăng Phỉ đi theo sau, còn Bạch Tiểu Thuần thì nhìn khắp xung quanh một lượt, sau đó cũng cắn răng cẩn thận từng li từng tí theo sau, tiến vào bên trong tòa nhà.
Bọn hắn vừa tiến vào, thì cạch một tiếng, cửa đại môn cũng được đóng kín lại.
Hai chiếc đèn lồng càng thêm lắc lư, mà hai mắt của hai con sư tử đá bên dưới cũng đột nhiên chuyển động, rồi từ từ chuyển sang một màu huyết sắc.
Trong tòa nhà, trên con đường nhỏ lát đá xanh, xung quanh còn có non bộ, thảo mộc nhưng cho dù dưới ánh trăng, những hình ảnh này vẫn mông lung.
Chỉ có chiếc đèn lồng trong tay người thanh niên phía trước còn tỏa ra ánh sáng leo lắt, đong đưa theo từng bước chân của y.
Bốn người bước trên con đường lát đá xanh này mà đi, xung quanh cũng đầy yên tĩnh.
Dường như nơi này cùng với bên ngoài như là hai thế giới hoàn toàn tách biệt với nhau vậy.
Lúc này, bên phải của mọi người cũng có mấy gốc cây ăn quả, có rất nhiều trái cây màu hồng.
Trong tòa đình viện này không có gió, nhưng không hiểu sao đám trái cây này vẫn cứ đong đưa, còn phát ra âm thanh soàn soạt.
Đỗ Lăng Phỉ và Phùng Viêm đầy cảnh giác, mà Bạch Tiểu Thuần đi sau cùng liên tục nhìn quanh bốn phía, hơn nữa đám trái cây đang đong đưa kia còn mang đến cho hắn cảm giác rất quỷ dị.
Thời gian dần qua, hắn còn ngửi thấy một mùi máu tươi tràn ra, cho dù mùi này rất nhạt nhưng thật sự chính xác có mùi này.
Trong lòng Bạch Tiểu Thuần giật thót một cái, lúc hắn đang định mở miệng nói.
Đột nhiên, đám trái cây trên mấy gốc cây ăn quả chợt rụng lộp bộp xuống đất rồi lăn ra xa.
Mặt ngoài của mỗi trái cây đều có một gương mặt trẻ em tươi cười như có người cố tình vẽ lên vậy.
Đám trái cây này còn hướng về đám Bạch Tiểu Thuần nở nụ cười.
“Nha nha nha, mọi người khỏe.”
Trên người bọn chúng còn mọc ra thêm tay chân nữa.
Nguyên một đám khua khua cánh tay, nhanh chóng chạy về hướng đám người Bạch Tiểu Thuần, vây quanh lấy đám người Đỗ Lăng Phỉ, Phùng Viêm cùng Bạch Tiểu Thuần đang còn đầy biến hóa trên mặt.
Thậm chí bọn chúng lúc này còn phát ra tiếng cười vui sướng.
“Cô cô nói, phải nghe lời, không được khóc, chỉ được cười, trái cây chín mọng là tuyệt vời nhất!” Đám trái cây này chạy vòng vòng quanh ba người Bạch Tiểu Thuần, thanh âm dễ nghe truyền ra.
Khi chúng tới gần, một hương vị ngọt ngào ập vào mặt ba người, nhưng hương vị ngọt ngào trên mũi này lại khiến cho mọi người gần như nôn thốc nôn tháo cả lục phủ ngũ tạng ra.
Có mấy trái cây còn chạy tới trước mặt người thanh niên kia, nhưng người này nghoảnh mặt làm ngơ, một cước mang đám trái cây này giẫm nát dưới chân.
Thế nhưng đám trái cây sau khi bị giẫm nát vẫn bò lên như cũ, rồi tiếp tục giữ vẻ tươi cười đó mà hát bài ca dao mang giai điệu kì quái kia.
“Cái thứ quỷ quái gì thế này?” Trong mắt Phùng Viêm chợt lóe lên, gã hất tay áo tạo ra một cơn gió quét qua đám trái cây kia.
Không ít trái cây bị hất lên, rơi xuống vỡ nát ra, nhưng chúng nó vẫn cứ đứng dậy rồi tiếp tục vui cười chạy vòng quanh mọi người như trước.
Toàn thân Bạch Tiểu Thuần lúc này nổi đầy da gà, bèn mở ra toàn bộ màn sáng phòng hộ bao bọc lấy bên ngoài cơ thể hắn.
Sắc mặt Đỗ Lăng Phỉ tái nhợt lại, nhìn những đám trái cây đang cầm tay nhau ca hát kia làm nàng thêm hoảng sợ, bèn nén cảm giác buồn nôn trong lòng xuống, cắn răng lại, mắt phượng cũng lộ ra một vẻ đầy tàn khốc.
Nàng đang định đưa tay bấm niệm một đoạn pháp quyết, thì đám trái cây này đột nhiên lộ ra một vẻ vô cùng sợ hãi.
“Cô cô đến rồi!!” Chúng nhanh chóng chạy ngược trở lại bên đám cây ăn quả, nhảy trở lại vị trí của riêng mình trên cây, khuôn mặt tươi cười cũng biến mất, chỉ còn lại một đám trái cây bình thường như cũ.
“Đây là một loại linh quả mà lão tổ chúng ta lấy về từ sâu bên trong Lạc Tinh sơn mạch.
Đại khái thì chúng nó rất ưa thích ca hát, ba vị đạo hữu thấy bọn chúng hát như thế nào?” Thanh niên Lạc Trần gia vẫn đang đi về phía trước, cũng không quay đầu nhìn lại mà đột ngột hỏi một câu.
Sắc mặt Phùng Viêm và Đỗ Lăng Phỉ đều trở nên khó coi, chỉ hừ lạnh một tiếng rồi cất bước tiến lên phía trước.
Bạch Tiểu Thuần ở phía sau, sâu trong lòng chợt dâng lên một trận lạnh lẽo.
Đang lúc bước tiếp về phía trước, hắn chợt phát hiện ra, dường như tiếng bước chân ở nơi này…nhiều hơn một tiếng!
Lộp cộp, lộp cộp, lộp cộp….
Không biết chuyện này khi nào thì đã bắt đầu, nhưng tiếng bước chân bây giờ, không còn là bốn người, mà là…của năm người!
Có lẽ là ngay từ đầu khi bọn họ vừa mới bước chân vào tòa nhà, tiếng bước chân này đã đi theo họ nhưng vì bị đám trái cây kia hấp dẫn mà không ai chú ý tới.
Nhưng lúc này yên tĩnh lại nên nghe được rất rõ.
Bạch Tiểu Thuần nghe ngóng cẩn thận, rồi cả người run lên bần bật.
Hắn phát hiện, cái bước chân nhiều thêm này là ở ngay sau lưng hắn.
Thậm chí hắn còn cảm thấy sau cổ mình lạnh lẽo, tựa như có ai đó đang thở sát phía sau mình.
“Các ngươi…có nghe thấy, tiếng bước chân…nhiều hơn một tiếng!” Bạch Tiểu Thuần cảm thấy toàn bộ tóc gáy dựng đứng lên.
Phùng Viêm đang đi phía trước cũng chợt biến sắc mặt lại, gã cũng đã nghe được tiếng bước chân nhiều thêm một người kia.
Đồng tử mắt của Đỗ Lăng Phỉ cũng chợt co rút lại, hơi thở đầy gấp gáp.
Bước chân của ba người đều dừng lại, cùng lúc đó, tiếng bước chân kia cũng chợt biến mất.
Trong lòng Bạch Tiểu Thuần đầy sợ hãi, nhưng cũng cắn răng quay đầu nhìn lại.
Vừa quay đầu, thì hắn đột nhiên nhìn thấy một nữ tử áo đỏ đang đứng ngay sau lưng hắn!
Nữ tử này mặc một bộ đồ đỏ bay phất phơ, gương mặt xám như tro, nụ cười đầy xảo trá nhìn qua Bạch Tiểu Thuần, đôi môi nàng này cũng khẽ nhúc nhích như đang định nói gì đó.
“Lửa còn thiếu, giúp ta một chút.”
Một màn này xảy ra đột ngột, cũng đủ làm cho Bạch Tiểu Thuần nhảy dựng lên, đồng thời thét lên một tiếng thê lương.
Nhưng ngay khi hắn lùi lại, trong nháy mắt đó nữ tử kia cũng hóa thành một tia sáng đỏ chớp lóe lên rồi biến mất.
Sắc mặt Bạch Tiểu Thuần trở nên tái mét, hắn nhìn lại nhưng xung quanh lại không có gì nữa…chỉ còn tiếng thét của hắn vọng lại, vang khắp bốn phía.
Đỗ Lăng Phỉ và Phùng Viêm bị hắn hù đến chấn động cả tâm thần, đồng loạt nhìn quanh.
Cho dù hai người không nhìn thấy bóng dáng nào cả nhưng cũng cảm thấy hãi hùng khiếp vía.
Đúng lúc này lại có giọng hát của một nữ tử loáng thoáng truyền tới giữa bốn phía không gian đình viện đen kịt và yên tĩnh này.
Giọng hát như có như không, như một khúc hát ru dỗ dành cho trẻ ngủ, nhưng giữa không gian yên tĩnh như vậy lại không khỏi khiến người khác tê dại cả da đầu.
“Hài tử ngoan, nhanh ngủ, gió nhẹ thổi tới khiến cho lửa lay động mà thôi, không cần cản, cũng đừng kêu la…”
“Giả thần giả quỷ!” Phùng Viêm đầy khẩn trương, đưa tay bấm niệm pháp quyết, một thanh phi kiếm xuất hiện vờn quanh.
Vừa lúc đó, người thanh niên đang cầm lồng đèn đi phía trước chợt quay người lại.
Lồng đèn trên tay gã sáng le lói, nhìn qua cả người hắn như mờ mờ ảo ảo.
“Thế nào lại không đi? Tới đây, tới đây a.” Trên mặt người thanh niên này đầy nét tươi cười, nhưng nụ cười nhìn đầy quỷ dị.
“Chắc là chúng ta sẽ không đi vào nữa, lần này chúng ta đến đây để điều tra sự việc một vị đồng môn bị mất tích.
Không biết đạo hữu có nhớ, khoảng năm tháng trước có gặp vị đồng môn của chúng ta đến đây hay không?” Phùng Viêm hít sâu một hơi rồi hỏi thẳng, trong mắt đầy vẻ lăng lệ ác liệt.
Đỗ Lăng Phỉ cũng đã lấy ra pháp khí từ trước, lúc này cũng tập trung tinh thần cao độ.
“Không có.” Thanh niên cầm lồng đèn kia nhẹ giọng trả lời.
Thanh âm cũng chợt mơ hồ bất định, dường như đã cùng với giọng ca kia dung hợp lại thành một.
“Tộc nhân gia tộc đạo hữu, như thế nào lại không ở đây?” Đỗ Lăng Phỉ đột nhiên hỏi.
“Có việc ra ngoài rồi, các ngươi đã hỏi xong chưa?” Vẻ tươi cười trên mặt của thanh niên kia càng nhiều, thậm chí khóe miệng cũng cong lên vô cùng mất cân đối.
“Đã xong, vậy chúng ta cáo từ.” Phùng Viêm cũng nhanh chóng trả lời rồi lùi nhanh lại, đồng thời Đỗ Lăng Phỉ cũng nhanh chóng lùi về phía sau.
Còn Bạch Tiểu Thuần thì đã nhanh chóng thụt lùi lại trước cả hai người kia.
“Các ngươi đã không muốn vào, vậy thì đành lưu lại nơi này luôn đi…Ở chỗ này, cùng với chúng ta…” Tiếng cười của thanh niên này truyền ra, mà khóe miệng của gã lại như bị xé rách thành một đường dài như muốn chia đôi cả cái đầu của gã ra!
Đèn lồng trong tay gã cũng đột nhiên biến thành màu xanh lá, khiến toàn bộ tòa nhà này càng thêm u tối, lờ mờ hơn.
Cả người gã trong lúc vừa nói ra, vừa bay thẳng tới chỗ của Phùng Viêm.
Phùng Viêm biến sắc, nhanh chóng bấm niệm pháp quyết điểm ra một chỉ, thanh phi kiếm cũng gào thét bay đi.
Nhưng gã thanh niên này cũng không có vẻ né tránh, mà tùy ý để thanh kiếm đâm xuyên qua cơ thể mình, đồng thời gã mang theo nụ cười đầy quỷ dị lao đến, quai hàm đang treo trên mặt cũng đáng thẳng về Phùng Viêm.
Hơi thở của Phùng Viêm đầy gấp gáp, cả người liên tục lùi về phía sau.
Sau đó, gã cắn răng lấy ra một viên đan dược màu đen ném thẳng xuống mặt đất.
Một tiếng nổ vang rền, đan dược kia ngay khi va chạm với mặt đất thì đã trực tiếp nổ tung lên.
Phùng Viêm đánh tới thẳng hướng thanh niên kia, nên gã bị lực trùng kích trực tiếp lên người mà bật lui lại.
Trên người gã xuất hiện vô số chỗ bị tổn thương, nhưng dường như gã không biết đau đớn mà vẫn cười quỷ dị như trước, rồi như một cánh diều lượn vòng theo gió mà tiếp tục đánh tới.
Ở chỗ mà đan dược đen đó oanh kích xuống, lại xuất hiện vô số đường vân đan xen chằng chịt lẫn nhau.
Những đường vân đó như được tạo thành từ những sợi tử khí, đang nhanh chóng đan xen như muốn khép kín lại.
“Nơi này có Trận pháp, là Âm Minh trận!” Sau khi Phùng Viêm nhìn thấy những đường vân kia thì nghẹn ngào kinh hô lên.
Mà lúc đó, đám đá xanh dưới chân Đỗ Lăng Phỉ cũng bắt đầu chuyển động, một đôi mắt xuất hiện, rồi dần sinh ra hai cánh tay khô gầy như que củi, giống như một thây khô.
Nhìn kỹ lại thì có thể thấy được một vật nào đó hình sợi tơ dài hẹp đang chui tới chui lui bên dưới… chụp lấy chân của Đỗ Lăng Phỉ.
“Ngươi giẫm lên làm chúng ta đau quá…”
“Đến đây, đến đây, đến đây ở chung với chúng ta luôn đi…” Trong đám đá lát xanh kia, một giọng nói đầy lạnh lẽo, khiến người khác nghe được rõ ý câu trên đều phải chấn động tâm thần.
Sắc mặt Đỗ Lăng Phỉ đầy tái nhợt, nhanh chóng đưa tay bấm niệm pháp quyết điểm một chỉ.
Một cây tiểu kì trong túi trữ vật của nàng chợt bay ra, tạo thành hai vòng sương mù quấn quanh thân bảo vệ cho nàng, rồi một thanh phi kiếm cũng gào thét lao ra, ánh kiếm sáng rực chặt đứt lìa cánh tay đang tóm chặt chân nàng, rồi nàng cũng nhanh chóng lùi lại phía sau.
Còn về phần Bạch Tiểu Thuần, ngay chớp mắt này, bên tai hắn đột nhiên vang lên giọng hát của nữ tử kia!
“Không cần cản, cũng đừng kêu la…”
Nhất Niệm Vĩnh Hằng
Nhĩ Căn








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)










