Ngạo Thế Cửu Trọng Thiên
Tập 53 : Vấn Thiên kiếm kỳ diệu! (c261-c265)
❮ sautiếp ❯Chương 261: Vấn Thiên kiếm kỳ diệu!
“Trung Châu thành sôi sục lên rồi.”
Sở Dương đứng trên đỉnh khách sạn lớn nhất Trung Châu, nhìn bóng người bốn phương tám hướng di chuyển không ngừng, nghe thanh âm náo loạn bốn phương tám hương, thật là có chút đã nghiền.
“Đổng Vô Thương đánh thật khoan khoái.”
Cố Độc Hành có chút hâm mộ.
Tính cách của Cố Độc Hành và Đổng Vô Thương không khác nhau nhiều lắm, đều là cuồng nhân chiến tranh nội liễm bên trong, khát vọng chiến đấu, khát vọng giết chóc.
Đương nhiên cũng hi vọng mình có thể giống như Đổng Vô Thương, đánh tới sảng khoái đầm đìa.
Bất đồng duy nhất chính là, Cố Độc Hành là loại bình tĩnh chiến đấu, còn Đổng Vô Thương lại là càng đánh càng cuồng nhiệt.
“Loạn như vậy, còn chưa đủ.”
Sở Dương trầm ngâm nói:
“Đây chỉ là loạn ở mặt ngoài, một khi đám đệ tử thí luyện của các đại gia tộc tới, là sẽ bị bình định nhanh chóng.”
“Dù sao, bọn họ cũng đều biết, tám ngàn năm trước, không hề có Vấn Thiên võ thánh và Hoàng Tuyền đao thánh!”
Sở Dương thở dài nói:
“Chuyện này, phải làm thế nào mới có thể khuấy thêm cho loạn?”
“Vị tất!”
Cố Độc Hành mỉm cười nói:
“Cái mưu ma chước quỷ này, là của Kỷ Mặc rồi.
Nếu nghĩ ra được kế hoạch như vậy, hơn nữa rõ ràng lại có bốn người bọn hắn cẩn thận cân nhắc, tất là có dụng ý.
Tuyệt không thể đơn giản như vậy.”
“Dụng ý?”
Sở Dương ngẩn người.
“Khi Kỷ Mặc cầm đao đi, không phải đã từng bảo ngươi khắc lên thân đao một cái ký hiệu sao?”
Cố Độc Hành trầm giọng nói:
“Mặc dù ta lớn lên ở Cố gia, nhưng dù sao cũng không phải con cháu trực hệ, cho nên… một số điển tịch thế gia trân quý, ta cũng không có cơ hội chạm tới.”
Cố Độc Hành trầm giọng:
“Nhưng Kỷ Mặc lại là con cháu dòng chính của Kỷ thị gia tộc! Tuy ta không biết ký hiệu kia của Kỷ Mặc có ý nghĩa gì, nhưng lại biết nhất định có thâm ý bên trong.”
“Theo ta suy đoán… Chỉ chờ đến khi ký hiệu kia bị người ta phát hiện, hơn nữa vạch trần cái âm mưu Vấn Thiên võ thánh này, nhất định sẽ gây ra chấn động cực lớn!”
Cố Độc Hành thở dài một tiếng, nói:
“Hiện giờ ta chỉ lo lắng, hắn không nên làm chuyện này náo loạn quá lớn, nếu không, vạn nhất các đại gia tộc Trung Tam Thiên cũng tham dự cướp đoạt, thì đó mới chính thức là một đại tai nạn.”
Sở Dương nhíu mày, cẩn thận tính toán, sau một hồi lâu mới lưỡng lự nói:
“Không thể nào?”
“Ha ha….”
Trên khuôn mặt lãnh khốc của Cố Độc Hành chợt lộ ra một nụ cười ấm áp, nói: “Có thể chính ngươi cũng không nhận ra.
Sáu huynh đệ chúng ta, ngay từ thời điểm gặp nhau, đã bắt đầu nội đấu rồi.
Hoàn toàn không phục lẫn nhau.
Nhưng ngươi lại có thể áp chế tất cả nội đấu ở trong phạm vi mọi người có thể thừa nhận.
Vỡi vũ lực thấp hơn xa bọn hắn lúc đó, lại có thể khống chế toàn bộ tình thế, thậm chí tâm tình mỗi người cũng phát sinh biến hóa.
Điều này đã khiến bọn họ khuất phục.
“
Sau đó, dưới sự trợ giúp của ngươi, mỗi người đều thu được lợi ích cực lớn, cũng đã xác định được địa vị lão đại không thể thay đổi của ngươi.
Cái này đối với bất cứ một vị đệ tử thế gia nào của Trung Tam thiên, đồng thời thu phục nhiều nhị công tử như vậy, đều là khó hơn lên trời.
Nhưng ngươi lại làm được điều này.
Điều này đương nhiên là bởi vì ngươi không thuộc bất cứ một gia tộc của Trung Tam Thiên, nhưng năng lực bản thân ngươi cũng không thể nghi ngờ.”
Cố Độc Hành trầm giọng nói: “Càng về sau, mọi người luận bàn với ngươi, ngươi hầu như đều bị hành hạ, nhưng lại không hề tức giận chút nào, thậm chí còn cam chịu như vậy.
Chính điều này đã xúc tiến hình thành nên hai chữ huynh đệ.
Giữa huynh đệ không có gì là không thể nhận, lão đại cũng không phải là người lãnh đạo cao cao tại thượng, mà chính là một thanh viên bên trong.
Như vậy mới khiến mỗi người thoải mái trong lòng, cảm thấy được sự ấm áp.”
Sở Dương trầm tư, không nói gì.
“Cho nên, tới một tháng trước, chúng ta đã không thể phân cách.”
Ánh mắt Cố Độc Hành lộ ra ý cười: “Ngươi đột nhiên nói muốn đối phó Mạc Thiên Vân, năm người chúng ta đều cảm thấy bất ngờ.
Lúc ấy đã phân tích một lần, say đó ngươi lại giống như thay đổi chủ ý, không đề cập tới chuyện đó nữa.
Nhưng bọn Kỷ Mặc lại biết, ngươi không đề cập tới, cũng không phải là không muốn làm, mà là không muốn thương lượng với bọn họ.”
“Ngươi đề nghị đối phó Mạc Thiên Vân, là vì Tiểu Vũ, lúc ấy có thể có chút xúc động, sau lại cân nhắc tới gia tộc của các huynh đệ, cho nên không đề cập tới.
Nhưng ngươi không đề cập tới, cũng không có nghĩa là bọn họ không nghĩ tới.”
“Ngươi muốn khiến Đại Triệu nội loạn, Trung Châu phong vân, chỉ là vì vương triều tranh bá, nhưng bọn Kỷ Mặc làm chuyện này, là muốn khuấy lên phong ba thí luyện gia tộc Trung Tam thiên.”
Truyện FULL
“Như vậy, nếu ngươi muốn đối phó Mạc Thiên Vân, lại dễ dàng hơn rất nhiều.
Hơn nữa, trong thời điểm đại loạn, cho dù Mạc Thiên Vân có chết thật, thì cũng chẳng có ai hoài nghi tới ngươi cả… Dù sao, Sở diêm vương hiện giờ vẫn còn đang ở Thiết Vân.”
“Đây là chuyện cuối cùng các huyenh đệ muốn làm cho ngươi trước khi đi.”
Cố Độc Hành lẳng lặng nói:
“Tuy trước đó bọn họ không nói gì, nhưng chỉ cần làm, thì sẽ làm điều tốt nhất cho ngươi! nếu không, bọn họ sẽ không an tâm rời đi.”
“Sở Dương, kể tử ngày sáu người chúng ta thật sư coi nhau là huynh đệ, chúng ta đã có được tài phú trân quý nhất…. Đó chính là thế lực đại gia tộc gần như có thể tương đương với một nửa Trung Tam thiên! Điểm này, có thể bọn họ đã nghĩ tới, cũng có thể là chưa ý thức được, nhưng đợi đến nhiều năm sau…huy hoàng đã nằm trong tầm tay!”
“Cho nên ta đoán, Vấn Thiên kiếm cùng Hoàng Tuyền đao, mới chỉ là bắt đầu!”
Cố Độc Hành khẽ nói.
Sở Dương trong lòng ấm áp vô cùng.
Những lời của Cố Độc Hành đã dậy lên sóng to gió lớn trong lòng hắn.
Hắn từ từ đi đến phía trước cửa sổ, nhìn bóng đêm bên ngoài, thật lâu sau, mới khẽ thở ra một hơi thật dài:
“Huynh đệ như vậy, tình cảm như vậy….Làm sao quên được! Quân không phụ ta, ta không phụ quân.
Độc Hành,huynh đệ chúng ta tương lai không chỉ là ở Trung Tam Thiên.”
Cố Độc Hành mỉm cười nhàn nhạt, hắn tựa hồ có thể cảm nhận được tâm cảnh Sở Dương, nói:
“Sở Dương, làm bất cứ chuyện gì cũng không được nóng vội.
Đối phó Đệ Ngũ Khinh Nhu, ngươi gần như tính toán không sai sót.Nhưng đối với chuyện Mạc Thiên Vân, ngươi lại có chút nóng vội rôì.”
“Ừm.”
Sở Dương làm sao không biết? Nhưng trong lòng vừa nghĩ tới tình cảnh của Mạc Khinh Vũ, thì cái gì cũng không thể nhịn nổi!
“Còn nữa, lần này tới Đại Triệu, chúng ta cần một thân phận.”
Cố Độc Hành đi tới bên cạnh Sở Dương, cùng hắn nhìn ra tuyết trắng ánh lên trong bóng đêm nói:
“Vụ hỗn loạn này, chúng ta phải tham dự vào mới được!”
“Yên tâm, đã sớm chuẩn bị từ trước rồi….”
Sở Dương khẽ cười, nói:
“Chúng ta bây giờ chỉ cần chém giết tranh đoạt, Tham dự cuộc tranh đoạt cây đao và thanh kiếm này!”
“Hay lắm!”
Hai mắt Cố Độc Hành sáng lên.
Chỉ cần hai người tham gia cướp đoạt, hơn nữa tạo ra danh tiếng, thì không có thân phận cũng sẽ trở thành có thân phận.
Như vậy không chỉ có thể khuấy vũng nước càng đục hơn, mà tuyệt đối còn khiến người không thể hoài nghi tới Sở diêm vương.
Bởi vì toàn bộ chuyện này chính là âm mưu của Sở diêm vương, ai có thể ngờ tới, Sở diêm vương lại đích thân tham gia tranh cướp?
“
Đi!” Sở Dương dưới chân phát lực, xuyên qua cửa sổ mà ra.
Thân hình Cố Độc Hành phiêu thốt như gió, theo sát bên cạnh hắn, hai đạo hắc ảnh, cùng hòa mình vào trong bóng đêm.
Đổng Vô Thương cầm Vấn Thiên kiếm trong tay đại sát tứ phương.
Sử kiếm chiến đấu trong thời gian dài, Đổng Vô Thương lúc đầu cũng cảm thấy không quen, nhưng bây giờ lại đắc tâm ứng thủ rồi, rất nhiều cảm ngộ cũng dần dần dâng lên trong lòng.
Mà võ kỹ của bản thân hắn, trong đoạn thời gian chiến đấu tôi luyện này, cũng càng ngày càng thuần thục.
Ẩn ước, không ngờ lại có xu thế đột phá đao tông cửu phẩm!
Điều này khiến Đổng Vô Thương rất kinh ngạc.
Trong khoảng thời gian này mình vẫn một mực dùng kiếm, đao đạo như thế nào lại tiến bộ nhanh như vậy?
Nhưng nghi hoặc cũng chỉ là nghu hoặc, hắn không thể buông tha loại cảm ngộ này một khắc nào!
Tâm tư lóe lên như thiểm điện, hai tay huy vũ không ngừng, điên cuồng gào thét một tiếng: “Chỉ bằng vào mấy người các ngươi, cũng muốn tranh đoạt Vấn Thiên kiếm của ta?! Các ngươi xứng?”
Kiếm thế đột nhiên triển khai, một đạo kinh hồng đột nhiên lóe sáng trong đêm tối, tiếng loảng xoảng liên tiếp vang lên như châu rơi khay ngọc, tất cả binh khí bốn phía công tới, đều bị chém đứt, bảy tám người cùng kinh hãi lui về phía sau, mọi người xung quanh trong mắt cũng lộ ra thần sắc nóng rực!
Vấn Thiên kiếm! Quả nhiên là thần binh danh truyền thiên cổ!
Sắc bén tới mức độ này, một kiếm chặt đứt hơn mười thanh binh khí, thân kiếm không ngờ không hề hư hại chút nào. nếu như lại mở ra ấn ký võ thánh thì….
Mọi người điên cuồng gào rống: “Lưu kiếm lại!”
Cả đám lại hưng phấn gần như muốn hoa tay múa chân, bổ nhào tới, cuồng oanh loạn tạc.
Sắc mặt Đổng Vô Thương lãnh khốc, trường kiếm rung lên, đột nhiên vẽ lên một đóa kiếm hoa thật lớn, không tránh không né, chính diện nghênh đón.
Tiếng loảng xoảng không ngừng vang lên, Đổng Vô Thương thét dài một tiếng: “Gia gia không bồi tiếp các ngươi nữa!” Không ngờ lại kiêu ngạo như vậy, mạnh mẽ đánh ra một con đường trong đám đông, thân hình lóe lên một cái, mang theo máu tươi đầm đìa nhảy lên mái nhà, một đường chạy như bay.
Mọi người vừa tức vừa nóng nảy, gầm rống đuổi theo.
Đổng Vô Thương giống như một vận động viên ma ra tông, cuốn theo gió bụi, huênh hoang chạy khắp thành, hơn nữa còn cố ý để lộ ra cây kiếm chiêu bài, trên đường đi không ngừng có người phát hiện ra hắn.
“Hả? Đây chẳng phải là Vấn Thiên kiếm sao?
“
Đuổi theo!
“
Một đường chạy như điên, lòng vòng luẩn quẩn, từ hơn mười người đuổi theo ban đầu, hiện giờ đã biến thành mấy rtăm người.
Nhưng Đổng nhị thiếu gia lại càng lúc càng hứng trí, chỉ cảm thấy chiến ý trong lòng càng lúc càng dâng cao, đao khí trong lòng cũng đang bành trướng, đàng kích phát! Đang đột phát!
“Ngao….”
Đổng Vô Thương ngửa mặt lên trời thét dài, đột nhiên tung người lên cao, hưng phấn cực độ, không ngờ đạp không mà lên, lần này mạnh mẽ bước lên trời cao hơn mười trượng!
Cánh tay uy mãnh giơ lên, một thanh kiếm thẳng tắp đâm lên trời cao! Nguyên khí như thuỷ triều tràn vào thân kiếm, chiếu rọi thiên không tinh quang nhật nguyệt, giống như một vầng tiểu thái dương chói mắt!
Cái này, không nói tới người truy tung phía dưới, mà ngay cả phạm vi hơn mười dặm cũng có thể thấy được.
Lập tức, tiếng kinh hô kinh hỉ liên tiếp vang lên, từng đám từng dám người ồ ạt đổ về phía này.
Nhưng mọi người vừa mới động thân thì khiếp sợ dừng bước!
Bởi vì Đổng Vô Thương giữa không trung chợt gầm lên một tiếng điên cuồng, đột nhiên, một cỗ khí tức cường hoành bùng nổ! Thân thể trong nháy mắt cũng ngưng lại trên không trung!
Võ tôn cửu phẩm, đột phá!
Không tại thời khắc này, hắn lại đột phá!
Đổng Vô Thương đột nhiên gầm lên một tiếng điên cuồng, ở giữa không trung rống lên như khoe khoang:
“Gia gia lại đột phá! Oa ha ha ha ha… Vấn Thiên kiếm quả nhiên là thần vật thiên hạ!”
Mấy ngàn nhân sĩ giang hồ thấy cảnh tượng như vậy, ánh mắt nhất thời đỏ lừ lên, hâm mộ và ghen tị vô cùng… Lực lượng của Vấn Thiên kiếm a! Không ngờ lại có thể đột phá trong chém giết…
Cái này kh*ng b* đến thế nào chứ.
Đám người phía dưới lại càng thêm điên cuồng!
Chương 262: Ngao ô Các huynh đệ, kiên trì!
Bị đuổi giết cũng có thể đột phá!
Người giang hồ, ai mà chưa từng bị đuổi giết? Người nào khi bị đuổi giết mà cực kỳ chật vật? Có thể chạy trối chết, thoát một mạng cũng là không tệ rồi, còn nói gì tới đột phá?
Nhưng tên hỗn đản may mắn trước mắt này, không ngờ lại đột phá khi bị đuổi giết!
Đây là vì cái gì?
Không thể nghi ngờ! Đây chính là lực lượng kỳ diệu của Vấn Thiên kiếm a.
Đổng Vô Thương từ trên không, mang theo kiếm quang chói mắt nhào xuống, nộ hống một tiếng:
“Tới đây! Tiếp ta một Vấn Thiên kiếm!”
Người phía dưới gần như hộc máu.
Tên hỗn đản này, đã chiếm được tiện nghi còn khoe mẽ.
“Ngao…”
Một tiếng rống lớn, mấy trăm người cùng vọt lên.
Trường kiếm của Đổng Vô Thương vừa chạm phải rừng binh khí phía dưới, liền lập tức bắn ngược lên trên, bỏ chạy giống như sao băng.
Trên nóc nhà bốn phía sớm đã đứng không ít người giang hồ quan chiến, chờ thời cơ hạ thủ, giờ phút này đồng thời xuất thủ ngăn cản.
Nhưng sự sắc bén của Vấn Thiên kiếm, bọn hắn có thể ngăn cản sao?
Thanh âm loảng xoảng vang lên, mảnh kiếm gãy còn chưa kịp rơi xuống mặt đất thì Đổng Vô Thương đã lao ra khỏi vòng vây.
Vù vù, gần ngàn người đồng thời vọt lên như đằng vân giá vũ.
Đổng Vô Thương cắm đầu chạy như điên.
Trong nháy mắt đã chạy tới cửa lớn một nha môn, nhìn qua tràn đầy khí phái.
Cũng là nha môn binh bộ Đại Triệu Trung Châu, còn có mấy đội sĩ binh tuần tra trông coi.
“Người nào? Đứng lại!”
Một tiếng quát vang lên.
Đổng Vô Thương nào quan tâm tới bọn hắn, lao tới như gió lốc, hai chân phốc phốc phốc, liên tục đá ra.
Bảy tám tên binh lính bị hắn đá bay, trong nháy mắt đã lộ ra một con đường.
Đổng Vô Thương nhằm thẳng vào cửa lớn binh bộ nha môn đang khép kín, kiếm quang Vấn Thiên kiếm chợt lóe, cả người mang theo kiếm quang đánh vào đại môn!
Uỳnh một tiếng, đánh ra một động lớn.
Thân hình Đổng Vô Thương nhoáng lên một cái, đã không thấy tăm hơi đâu nữa.
Phía sau, hơn một ngàn nhân sĩ giang hồ lao tới như bay, vừa thấy Đổng Vô Thương xông vào trong binh bộ nha môn, đám đông đang phát điên, gần như ngay cả một chút suy nghĩ cũng không có, lập tức cùng nhau đổ xô về phía cửa lớn binh bộ nha môn…
“Đứng lại! Đứng lại!”
Tiếng quát tháo của gã thủ vệ đã yếu đi rất nhiều:
“Nơi này là quân sự trọng địa! Ai dám xông loạn…!”
Lời còn chưa dứt đã bị một cước đá bay.
Ngay sau đó, vô số cái chân cường tráng thi nhau dẫm lên người hắn, mọi người kêu gào ầm ĩ, xông vào trong binh bộ!
Chỉ trong nháy mắt, binh bộ nha môn vốn vẫn trang nghiêm khí thế đã náo loạn như một nồi cám lợn.
Quân sĩ phòng giữ từ trong mộng bừng tình, vội vàng ra sức cản lại, nhưng chỉ trong thoáng chốc đã bị đánh cho choáng váng đầu óc.
Uỳnh một tiếng, Đổng Vô Thương cả người mang kiếm đánh vỡ một bên tường vây, tựa hồ đang hoảng hốt chạy bừa, nhưng vừa thò đầu ra đã thấy có mấy trăm người giang hồ đang chờ sẵn như hổ rình mồi, rú lên một tiếng sợ hãi, vội vàng lùi lại nhanh như chớp, uỳnh một tiếng, lại đánh bên kia thành một cái động lớn.
Những người này vốn nhìn thấy binh bộ nha môn, trong lòng có chút cố kỵ, không xúc động công vào bên trong như những người khác.
Chỉ là đúng lúc này, lại nhìn thấy vị chủ nhân Vấn Thiên kiếm này hốt hoảng chạy tới, rồi lại chạy rụt trở lại, chẳng khác nào một miếng thịt béo tới miệng rồi mà còn để mất.
Chịu thế quái nào được?
Rống lên một tiếng, đầu mọi người đều nóng lên, làm gì còn để ý đây là binh bộ nha môn cái quái gì? Bất chấp cùng đám đông xông vào bên trong.
Ầm một tiếng, khói bụi mù mịt, bức tường vây bên này binh bộ nha môn đã đổ sập xuống.
Tiếng kèn u u khẩn thiết thê lương vang lên, chính là kèn lệnh xin trợ giúp của thủ vệ binh bộ!
Lập tức, bốn phương tám hướng liên tiếng vang lên tiếng kèn lệnh.
Những người giang hồ đuổi theo ở phia sau chậm rãi răng lên, nhưng lại không biết Vấn Thiên kiếm hiện đang ở nơi nào, lại không dám xông vào binh bộ, cả đám đều dừng lại.
Nhưng đúng vào lúc này, chỉ nghe thấy một tiếng rống phẫn nộ:
“Muốn cướp đoạt Vấn Thiên kiếm, trước tiên phải bước qua xác ta đã!”
Sau đó lại nhìn thấy một đạo kiếm quang chói mắt xông thẳng lên trời, tiếng kêu thảm thiết liên tiếp truyền tới…
Tinh thần không khỏi rung lên.
Một lão giả tự thị tu vi võ tôn, quát lên:
“Lão phu vào xem.”
Phi thân lên, liền xông vào binh bộ nha môn.
Mọi người đưa mắt nhìn nhau, mắt thấy người giang hồ tụ tập càng lúc càng đông, dũng khí càng lúc càng lớn, trong lòng mọi người đều nhớ tới một câu
” Pháp bất trách chúng…..”
Đột nhiên có người hét lớn:
“Vấn Thiên kiếm ở bên trong, chúng ta còn chờ gì nữa?”
Một tiếng hét này xé tan bầu trời đêm, mọi người lập tức gầm rống, lấy thế bài sơn đảo hải, xông vào binh bộ nha môn vốn đã tan tành!
Sau khi chạy vào mới phát hiện, cảnh tượng bến trong đã là một mảnh phế tích, trên mặt đất ngang dọc không ngờ tất cả đều là thi thể, có binh lính, có người giang hồ, đều đã chết không ít!
Tiếng hò giết, kêu thảm, từ bốn phương tám hướng không ngừng truyền tới nơi này, mọi người đã giết đến đỏ cả mắt lên rồi.
Trong khi những người này đang nghi hoặc tìm kiếm thì đột nhiên, một thanh âm bi phẫn rống lên:
“Chuyện gấp phải tòng quyền, còn quản nguyên nhân gì nữa? Dám xông vào binh bộ nha môn, chính là tử tội! Bắn tên!”
!
“
Vút vút vút, mưa tên từ bốn phương tám hướng bắn tới.
Bất ngờ không kịp đề phòng, hơn mgười người lập tức trúng tên, kêu thảm một tiếng, đồng bọn bị tử vong bị thương, khơi lên nhiệt huyết trong những giang hồ hán tử này: “
Lên! Liều mạng với bọn hắn!
“
Liều mạng với đám chó săn này!”
Trong tiếng hò hét, mọi người cùng rút đao rút kiếm, nhào vào chém giết với đám binh linh xung quanh.
Tiếng vó ngựa rền vang như sấm truyền tới, quân doanh phụ cân tới tiếp viện.
Tướng lĩnh cầm đầu vừa nhìn cảnh tượng hỗn loạn giống như long trời lở đất này liền quyết định thật nhanh, ra lệnh một tiếng, thiết kỵ thiên quân vạn mã trực tiếp xông vào… Bạn đang đọc truyện được copy tại
Truyện FULL
Một trường đại chiém giết, đã được mở màn…
Trước khi tiếng vó ngựa từ bốn phương tám hướng xuất hiện, chủ nhân Vấn Thiên kiếm – Đổng Vô Thương, – kẻ gây ra trận tai nạn và hỗn loạn này đã hoảng hốt cướp đường, phá một mặt tường vây, bỏ chạy trối chết…
“Ngao ô!….
“
Một tiếng rú kỳ quái vang lên, La Khắc Địch La thiếu gia mang theo một đạo kiếm quang chói mắt xuất hiện, cực kỳ hưng phấn hét lớn một tiếng: “
Vấn Thiên kiếm là của ta! Đám hỗn đản các ngươi không ngờ lại dám tới cướp đoạt?”
Kiếm quang chớp động, lập tức cản lại hơn phân nửa số người đang truy kích Đổng Vô Thương.
Mọi người gần như bị hắn chọc giận tới hôn mê bất tỉnh.
Cho dù ngươi muốn, cho dù ngươi có cấp bách, thì cũng phải đoạt được kiếm tới tay rồi nói chứ? Hiện giờ không đi cướp đoạt thì thôi, ngược lại còn ngăn trở chúng ta, đây không phải thuần thúy là giúp cho tên kia chạy thoát sao.
Bọn hắn điên cuồng chửi bới, nhưng bọn hắn đã chửi đúng rồi.
La Khắc Địch chính là muốn giúp Đổng Vô Thương đào thoát.
Hưng phấn kịch chiến thêm một hồi, La Khắc Địch lại xuay người bỏ chạy: “Fuk, tên kia chạy đâu rồi? Lưu kiếm lại…..
“
Nhưng…
Ầm ầm…
Phía đối diện, một đội nhân mã mấy ngàn người đã vượt qua góc tường, lao về phía này như bay, đối diện với La Khắc Địch….
“
Các huynh đệ, giết thôi! Cẩu quan tới rồi.
Cho dù chúng ta chết cũng phải kéo theo đám cẩu quan này theo! Ngao ô….
” La Khắc Địch rú lên một tiếng quái dị, cực kỳ bi phẫn xông lên phía trước.
“
Bắn tên!
” Tướng lãnh cầm đầu, ánh mắt lạnh lẽo, lóe lên thần quang tàn khốc.
Lệnh vừa phát ra, vạn tên cùng bắn.
Vút vút vút….
Lập tức, mưa tên phô thiên cái địa bắn tới, che kín bầu trời, La Khắc Địch cuồng khiếu: “
Cẩu quan! Ngươi thật ác độc!” Múa kiếm không ngừng, bảo vệ toàn thân, xông tới như sao băng, phát sau mà tới trước, tiến vào trong đám quân đội!
Đương đương đương, mấy tiếng binh khí va chạm vang lên, La Khắc Địch nhoáng một cái đã một cước đạp vị võ tướng cầm đầu xuống ngựa, hai chân điên cuồng đạp vào khuôn mặt chữ quốc uy nghiêm của vị võ tướng kia, thậm chí còn chửi bới: “Này thì uy phong! Này thì kiêu ngạo! Ngươi là một tên Vương Bát Đản vô liêm sỉ.. Ngao ô….
“
Đại quân vội vàng xúm tới, hơn mười thanh đại đao cùng phẫn nộ chém về phía La Khắc Địch.
La Khắc Địch hét lớn một tiếng, phi thân lên, chạy trốn dưới bụng ngựa: “
Ngao ô, các huynh đệ phải kiên trì! Kiên trì….
“
Sau đó rầm một tiếng, đụng đổ tướng vây một đại trạch viên, biến mất vô tung vô ảnh.
Vị tướng quân bị La Khắc Địch đáp mấy chục phát vào mặt, mặt mũ xám ngoét bò dậy, miệng mũi ồ ồ chảy máu tươi, nhìn chẳng khác nào đầu heo, răng cũng gãy mất mấy cái, dữ tợn tới cực điểm, rống lên: “
Giết! Giết giết! Một tên cũng không để lại!
“
Giết!” Hai ngàn đại quân cùng xông vọt tới mấy trăm tên giang hồ hảo hán.
Trải qua một trận mưa tên, những người này đã tử tương thảm trọng, giờ phút này cảm đám chỉ muốn chạy trốn, nhưng đã quá muộn, mấy ngàn đại quân xông tới, lập tức bao vây bọn hắn vào giữa, đao kiếm mưa tên điên cuồng từ trên trời giáng xuống.
“Giết giết giết…..” Tên tướng lĩnh cầm đầu dưa tay bưng mặt, vẻ xấu hổ cuồng nộ trong mắt gần như đã ngưng tụ thành thực chất.
Minh nghe được kèn cầu cứu của binh bộ, lập tức dẫn quân tới tiếp viện, không ngờ lại bị chặn đứng giữa đường.
Tên kia hạ thủ không chút lưu tình! Cục giận này, có muốn nhịn cũng không nhịn được? Nếu những kẻ này là huynh đệ của ngươi, vậy lão tử sẽ giết sạch bọn chúng…
Trung Châu thành đột nhiên bốc khói khắp nơi, tiếng kèn lệnh liên tiếp vang lên.
Đống hỗn loạn binh bộ còn chưa kịp bình ổn, thì từ ở một phương hướng khác, lại truyền tới thanh âm hỗn loạn hơn nữa.
“Vấn Thiên kiếm! Vấn Thiên kiếm ở chỗ này!”
Nếu như có người hiểu rõ Trung Châu thành, nhất định sẽ phát hiện ra, nơi truyền ra thanh âm kia, chính là hộ bộ nha môn của Đại Triệu Trung Châu…
Binh bộ đã biến thành phế tích, hộ bộ nha môn lại bắt đầu hỗn loạn rồi.
Đổng Vô Thương nhị thiếu gia mang theo mấy ngàn người vọt vào trong hộ bộ, chiến đấu loạn xạ.
Nhưng không hiểu Đổng nhị thiếu gia may mắn thế nào lại xông vào trong hộ bộ kim khố!
Cái này thật đúng là quá khủng khiếp rồi!
Đổng nhị thiếu gia vốn chỉ là môt cuồng nhân, làm sao lại quan tâm tới vàng bạc? Bay lên một cước, một cái rương lập tức bay tới, táng hai giang hồ hán tử đang truy kích thành thịt vụn, đồng thời rầm một tiếng, vàng ròng lấp lánh rơi rụng đầy đất.
“Oa! Vàng kìa!
” La Khắc Địch La nhị thiếu gia vừa mới đuổi tới nơi này, nhìn thấy vàng rơi đầy đất liền dùng một thanh âm kinh hỉ phát điên rống lên: “
Ngao ô… Thiệt là nhiều vàng… Mọi người mau cướp…. Con mẹ nó, Vấn Thiên kiếm chỉ có một thanh, nhưng vàng lại có nhiều như vạy….. Con mẹ nó, vàng hàng thật giá thật đó….
“
Nói xong liền xông tới trước, lụm mấy cục…
Đổng Vô Thương lực lớn vô cùng, hai tay liên tiếp ôm lấy rương vàng, ầm ầm ném ra. lập tức, toàn bộ hộ bộ kim quang chói mắt, ngân quang chớp động…
Oanh…
Sôi trào rồi…
“
Ngao ô… Không cướp thì là không cướp, cướp rồi thì cũng chẳng ai biết… Bà nội nó! Vàng đó, bạc đó… Ngao ô… ” La Khắc Địch rống lớn.
Chương 263: Kiếm khách quái dị!
Tiền tài động nhân tâm! Câu danh ngôn này quả nhiên luôn đúng!
Từng rương từng rương chứa vàng bạc vỡ tan.
Trắng lóa chính là bạc, váng óng chính là vàng, từng khối từng khối tung bay như sao đầy trời.
Truyện FULL
Đám hán tử giang hồ này tuy ăn thịt lớn, uống chén lớn, nhưng làm sao từng được nhìn thấy nhiều vàng bạc như vậy? Đại bộ phận đều hai mắt sáng ngời, một đám chỉ hận cha mẹ sinh thiếu hai cánh tay, điên cuồng vơ vét vàng bạc vào lòng mình.
Trong lúc nhất thời, Vấn Thiên kiếm chủ – Đổng Vô Thương ôm kiếm đứng ở xa xa, không ngờ chẳng có ai thèm để mắt tới.
Những người còn giữ được thần trí thanh tỉnh, thì đều bị đám người điên cuồng vì vàng cản lại hết cả rồi, ngược lại không thể nào qua được.
La nhị thiếu gia ngao ô một tiếng, rồi chẳng thấy bóng dáng đâu nữa.
Tiếp đó, chỉ nghe thấy một tiếng kèn cầu cứu viện thê lương vang lên.
Tiếp đó, một tiếng hét rách họng kinh thiên động địa truyền đi:
“Đạo tặc cướp kinh khố hộ bộ… Đạo tặc cướp kim khố hộ bộ…..”
Đúng là La nhị thiếu gia vận hết công lực, rống lên.
Ngay lập tức, tiếng kèn lệnh điên cuồng từ bốn phương tám hướng truyền tới, rất nhiều rất nhiều quân đội nhanh chóng tiến về phía này…
Tướng lãnh cầm đầu chính là một trong thập đại danh tướng của Đại Triệu – danh tướng Thu Phong Dương.
Danh tướng xuất thủ, đâu thể bình thường.
Sau một tiếng kèn lệnh, tiếng kèn bốn phương tám hướng lập tức biến mất.
Mà trong bản trận của Thu Phong Dương, tiếng kèn lệnh lại vang lên đâu vào đấy.
Gần vạn binh lính, thôi tiến như lâm, bao vây toàn bộ hộ hộ, đến một giọt nước cũng không lọt.
Thu Phong Dương mặt trầm như nước:
“Một tên cũng không được để thoát! Bắt hết cho ta!”
Chúng sĩ tốt ầm ầm ứng tiếng.
Ngay lập tức, dưới sự chỉ huy của quan quân, bắt đầu cường công.
Bọn họ chính là tinh binh cường tướng của Đại Triệu, đám ô hợp ở nơi này làm sao có thể ngăn cản được?
Đổng Vô Thương sớm đã trốn ra khỏỉ loạn cục rồi…
Bên này vừa mới kết thúc một lúc, thì đột nhiên, phía thành tây lại vàng lên tiếng chiêng trống vang trời, đại hỏa hừng hực bốc lên, như muốn thiêu cháy cả trời cao.
“Hoàng Tuyền đao kìa! Hoàng Tuyền đao xuất hiện ở nơi này… Ngao ô… Cẩu đại di! Cẩu đại di!”
Kỷ Mặc công tử cầm Hoàng Tuyền đao, rõ ràng không có ai đuổi theo, nhưng lại tìm một ch* k*n đáo, bịt mũi hét lên.
Trong thanh âm tràn đầy vẻ hứng phấn, giống như vừa ăn được một trăm cân xuân dược.
Bên kia, Nhuế Bất Thông cũng mang theo một cái túi lớn, từ trong một nhà phú hộ chui ra, đứng luôn trên nóc nhà người ta hò hét:
“Hoàng Tuyền đao xuất hiện rồi… Tiểu tử, chạy đi đâu! Lưu lại Hoàng Tuyền đao cho lão tử!”
Lập tức, dẫn phát một thùng thuốc nổ!
“Cái gì cái gì? Hoàng Tuyền đao cũng xuất hiện?”
“Đi xem một chút.”
“Nhanh lên, chậm sẽ chẳng còn gì….”
Bóng người rào rào bay trong không trung, như một đàn châu chấu.
Kỷ Mặc hưng phấn múa may cây đao trong tay, giống như chỉ sợ người ta không nhìn thấy, sau đó không ngờ còn không quên kêu thảm một tiếng:
“Là ai? Là ai hèn hạ như vậy? Đánh lén mông lão tử?”
Tiếp đó, hét lớn một tiếng:
“Ai dám cướp Hoàng Tuyền đao của ta?”
Trong bóng tối, Cố Độc Hành cùng Sở Dương cười ngặt nghẽo.
Là Cố Độc Hành bẻ xuống một mảnh ngói, hung hăng phi vào đít Kỷ Mặc.
Thật sự là ngứa mắt: con hàng này quá kiêu ngạo rồi.
Chỉ thấy Kỷ Mặc thoáng cái đã lọt vào trùng vây, ỷ vào Hoàng Tuyền đao sắc bén mà tả xung hữu đột, trên nhảy dưới nhót, hưng phấn tới cả người run rẩy, miệng phun phì phì:
“Ngao… ngao ngao ngao….! Cẩu đại di! Cẩu đại di!”
“Tên hỗn đản này vui quá hóa buồn rồi!”
Sở Dương vừa bực mình vừa buồn cười nhìn Kỷ Mặc:
“Trong đám người vây công hắn, có mấy vị cao thủ võ tôn! Đây là nhóm võ tôn đầu tiên xuất hiện trong loạn cục tối nay!”
“Chúng ta phải chuẩn bị xuất thủ bất cứ lúc nào!”
Cố Độc Hành gật đầu, tay phải đã nhẹ nhàng dặt lên chuôi kiếm.
Bỗng nhiên, mấy bóng người lao vọt lên giống như lưu tinh, trong nháy mắt đã gia nhập chiến cuộc, đồng thời xuất thủ!
Bốn vị cao thủ võ tôn!
Kỷ Mặc đột nhiên cảm thấy áp lực nặng như núi, không khỏi hét lớn một tiếng, mắng to:
“Hỗn đản! Nhiều người như vậy vây công ta? Có gan thì đơn đả độc đấu!”
Ngay cả đám người đang vây công hắn cũng phải cười ngất! Trong tình huống thế này rồi mà còn mở miệng nói hai chữ đơn đấu, thằng nhãi này đúng là có trí tưởng tượng phong phú!
Theo một tiếng quát lớn, Nhuế Bất Thông từ trong bóng tối lao ra:
“Hoàng Tuyền đao là của ta!”
Nhưng vào giờ khắc này, bốn vị võ tôn đã cùng xuất thủ, chia thành bốn phương tám hướng, cùng những người khác nhất loạt công kích Kỷ Mặc! Kình phong như hồng thủy bùng phát!.
Kỷ Mặc vốn chỉ là võ tông, lại đang bị vây công trùng trùng, làm sao có thể ngăn cản?
Ầm ầm ầm.
Kỷ Mặc ăn nhiều đau khổ.
Thân thể gần như đứng không vững, đột nhiên lưng lại bị cách không đánh trùng một chưởng, oa một tiếng, phun ra một ngụm máu tươi, lảo đảo tiến về phía trước.
Tiếp đó, một bàn tay vươn tới nhanh như một tia chớp, chụp được sống đao của Hoàng Tuyền đao.
Một cỗ lực lượng cường đại nháy mắt từ trong thân đao truyền tới, Kỷ Mặc chỉ cảm thấy cánh tya tê rần, lồng ngực chấn động, Hoàng Tuyền đao đã rời khỏi tay.
“Đắc thủ rồi! Đi!”
Người vừa cướp được Hoàng Tuyền đao hưng phấn quát một tiếng, ba người khác đồng thời xúm lại, che chắn cho hắn đột phá, xông ra khỏi vòng vây.
Trên mặt mỗi người đều là một vẻ kích động.
Hoàng Tuyền đao đó, thần vật để đột phá tới đao thánh, rốt cuộc cũng tới tay.
“Hỏng rồi, Hoàng Tuyền đao bị cướp đi rồi… Ngăn bọn hắn lại….”
Nhuế Bất Thông gấp đến độ toát hết cả mồ hôi hột.
Kỷ Mặc cũng choáng váng.
Ta fuk, căn cứ theo kịch bản của ta, còn chưa diễn đến đoạn này mà…
Hỏng hết cả ăn rồi! Kỷ Mặc buồn bực gần như muốn hộc máu.
Tại sao hôm nay lại xuất hiện cả cao thủ võ tôn chứ? Quá… Cái này đáng lẽ không nên có chú!
“Lưu lại Hoàng Tuyền đao! Ngăn bọn hắn lại! Còn muốn chạy? Không có cửa đâu!”
“Giết! Hoàng Tuyền đao bị bốn tên kia cướp mất….”
Nói thì chậm mà diễn ra thì nhanh.
Đám đông bốn phía ầm ầm xông tới, không ngừng gào thét vây bốn vị võ tôn kia vào giữa.
Nhưng bốn người này nguyên công cao cường, không hề nao núng chút nào,hô giết đánh nhau kịch liệt.
Bọn họ cũng không giống như Kỷ Mặc.
Kỷ Mặc tuy cầm bảo đao, nhưng nếu không cần đả thương người thì hắn sẽ không đả thương người.
Những bốn người này cầm bảo đao trong tay, lại không hề cố kỵ đại khai sát giới, trong phút chốc đã chém ra vô số máu tươi.
Một đống đầu người giống như dưa hấu, tung bay trên không trung như làm xiếc.
Trong đó có một tên, đầu bị chém bay lên không trung mấy trượng, không ngờ miệng vẫn còn kịp hét lên một tiếng:
“Hoàng Tuyền đao là của ta….”
Mắt thấy bốn người này thế như chẻ tre, sắp giết ra trùng vây! Với tu vi của bốn người này, trong tình huống rất nhiều cao thủ chưa kịp đuổi tới Trung Châu, chỉ sợ xoay người một cái là có thể không lưu lại bóng dáng tăm hơi! Đến lúc đó, chỉ sợ quân đội khắp thiên hạ cũng chưa chắc đã tra ra được.
Kỷ Mặc khóc không ra nước mắt, Nhuế Bất Thông cũng ghiến răng ken két.
Tại sao lại có thể như vậy?
Nói thì chậm nhưng xả ra thì nhanh.
Đột nhiên, một bóng đen bỗng không xuất hiện, hét lớn một tiếng:
“Lưu lại Hoàng Tuyền đao!”
Trường kiếm như rồng, một kiếm đâm ra!
Một cỗ khí tức lạnh thấu xương, theo một kiếm này mà ầm ầm tràn ra!
Bốn người cùng đại kinh thất sắc, thất thanh kêu lên:
“Kiếm khách!”
Một kiếm này khí thế cuồng cuộn, trước nay chưa từng có! Đối diện với một kiếm này, bốn vị cao thủ võ tông không ngờ không có một ai dám đón đỡ, đều né tránh. trong phút chốc, bốn người đang liên thủ giống như tường đồng vách sắc, lại bị một kiếm này phá tan thế liên thủ.
Kiếm của kiếm khách, đao của đao khách! Chính là binh khí mà cao thủ đồng cấp sợ hãi nhất! Kiếm khách cũng là một loại cảnh giới!
Đồng dạng của kiếm tông, nhưng thân là kiếm khách trong kiếm tông, lại có thể dễ dàng tiêu diệt một kiếm tông khác!
Cái này căn bản không thể so sánh!
Bốn người chợt lóe, nhưng thanh kiếm như ma quỷ này lại không hề thay đổi phương hướng, hướng về phía người cầm Hoàng Tuyền đao trong tay, đâm thẳng tới, thế không thể đỡ! Kiếm khí giống như phong ba sóng biển, ồ ạt tràn tới!
Người nọ hiển nhiên đã không thể trốn tránh, ánh mắt nhắm lại, trong lúc cấp bạch giơ Hoàng Tuyền đao lên đỡ kiếm.
Choang một tiếng, đao kiếm va chạm, hỏa quang khắp nơi! Mà kiếm thế giống như ánh sáng của vị kiếm khách kia rốt cuộc cũng bị cản lại một chút, chậm đi một ít.
Vị võ tôn kia chỉ cảm thấy đầu toát mồ hôi lạnh, hai chân gần như nhũn ra!
Cũng may có Hoàng Tuyền đao đỡ được.
Nhớ tới một khắc vừa rồi, một kiếm giống như bôn lôi điện xẹt, hắn đã có cảm giác giống như linh hồn của mình rời khỏi thân thể, một loại cảm giác tử vong đã trần ngập trong lòng.
Ngay sau đó, trường kiếm thu về nhanh như chớp…
Vị võ tôn này hoàn toàn chẳng để tâm tới khí tiết nữa, xoay người bỏ chạy, bởi vì hắn biết, sau khi kiếm khách thu kiếm về, chính là một lần nữa đâm tới!
Vừa rồi bốn người còn không chặn được, huống chi lúc này chỉ còn lại một mình mình? Cho nên hắn xoay người bỏ chạy.
Trong lòng chỉ thầm mắng, con mẹ nó, ngươi đã thành kiếm khách rồi, còn đoạt Hoàng Tuyền đao làm gì? Cho dù nguoi đoạt được… thì ngươi có thể dùng sao?
Thật là buồn con mẹ nó bực, chưa từng nghe tới chuyện kiếm khách đi chớp đao.
Đáng lẽ ngươi phải đi chém giết anh bạn Vấn Thiên kiếm mới đúng.
Nhưng vị kiếm khách này lại không nhanh không chậm đuổi theo hắn.
Hắn chỉ cảm thấy kiếm ý sau lưng dày đặc, trên lưng phảng phất như có vô số độc xà đang thi nhau bò lên bò xuống, rợn hết cả tác gáy.
“Muốn chạy? Lưu lại đao! Bằng không thì lưu lại mạng?”
Đang lúc tâm hoảng ý loạn, đột nhiên phía trước lại xuất hiện một đạo kiếm khí lăng lệ, khóa chặt mình lại! Kiếm khí lạnh lẽo thấu xương như kiếm của thiên thần tài quyết! Kiếm khí không ngờ lại tung bay đầy trời gióng như tuyết trắng!
Một vùng ngân bạch lạnh lẽo!
Không ngờ lại là một vị kiếm khách!
Trước có ngáng đường, sau có truy binh, hai người đều là là tử thần đòi mạng! Vị võ tôn đang cướp đường chạy như điên này lập tức hồn bay lên mây, lê rơi đầy mặt.
Cùng lúc bị hai vị kiếm khách hỏi thăm?
Cho dù là vương cấp cũng phải luống cuống tay chân? Ta, ta… ta mới chỉ là một võ tôn, làm sao xứng đáng được đãi ngộ như vậy? hai người cácn ngươi cũng quá đề cao ta rồi…
Hai vị kiếm khách tranh cướp một cây đao? Vị võ tôn này đã quên không cân nhắc tới vấn đề khó tin tới cực điểm này, mà lúc này cũng chẳng có thời gian mà buồn bực nữa rồi.
Giờ khắc này, hắn chỉ còn một ý nghĩ duy nhất, vội vàng ném củ khoai lang phỏng tay Hoàng Tuyền đao này đi!
Hoàng Tuyền đao tốt thật đấy, cũng có thể khiến người ta trở thành đao thánh… nhưng mà! Nếu mạng mất rồi… thì dùng răng để tăng cấp à?
“Hoàng Tuyền đao cho ngươi….”
vị võ tôn này gần như phải dùng phương thức tru lên để vội vàng nói, hốt hoảng tới cực điểm.
Hắn hoàn toan có thể cam đoan, nếu như mình nói chậm một chút thôi, trên người tuyệt đối sẽ có thêm hai cái lỗ.
Nhưng lời còn chưa kịp nói xong, Hoàng Tuyền đao trong tay đã vội vàng ném ra ngoài!
Đại gia, đao cho ngươi rồi, mạng cũng không thể cho ngươi a. vị võ tôn này nhắm mắt lại, trong lòng thầm cầu nguyện.
Hiện giờ, chỉ hi vọng đối phương thấy mình nghe lời mà hạ thủ lưu tình.
Nhưng ngay sau đó, chuyện tuyệt đối bất ngờ đã xuất hiện!
Chương 264: Hâm mộ đố kỵ!
Kiếm khách xuất hiện, mọi người đều câm như hến, bảo đao thuộc về ai, đã là chuyện ván đóng thuyền rồi.
Nhưng… thanh bảo đao này bay trên không trung, mà hai vị kiếm khách này, không ngờ lại không có ai dám xông tới cướp đoạt, mà lại đứng giằng co.
Cái loại đề phòng cao độ, tư thế nghiêm cẩn thế này, cái khí thế như lâm đại địch thế này, ánh mắt không đội trời chung… Kiếm khí từ trên thân thể hai người xuất hiện, giằng co khắp nơi, khiến cho trời đông giá rét tràn ngập tuyết rơi lại càng biến thành băng thiên tuyết địa….
Hai ngươi fnày đang giằng co? Phòng bị lẫn nhau?
Thì ra hai người này không phải là một phe.
Giờ khắc này, bốn vị cao thủ võ tông gần như hối hận muốn chết rồi.
Nếu sớm biết bọn họ không phải cùng một phe, chúng ta… chúng ta hoàn toàn có thể liên hợp đối phó một vị, đối phó vói người còn lại… Vừa rồi bảo đao đã tới tay, không ngờ mình lại cứ như vậy chắp tay ném ra ngoài…
Bảo đao tiếp tục bay trên không trung, may mắn thế nào, lại rơi trúng đầu Kỷ Mặc….
Mà vị nguyên chủ nhân Hoàng Tuyền đao vốn đang bị thương, lại rú lên vui mừng,nhảy dựng lên, vô kinh vô hiểm doạt được Hoàng Tuyền đao tới tay, cười hả hả:
“Hai tên đại ngu ngốc này, đa tạ rồi ha ha ha…..”
Vặn người một cái giữa không trung, linh hoạt như chim yến, sưu một tiếng đã biến mất vào bóng đêm.
Mọi người cùng nhổ nước miếng ầm ầm:
“Xứng đáng! Mắng một chữ cũng không sai! Các ngươi chính là hai thằng ngu.
Hừ, nói các ngươi ngu cũng là vũ nhục những kẻ ngu….”
Rõ ràng là đoạt đao, ngươi nói hai kiếm khách các ngươi chạy tới làm gì?
Hiện giờ thì xong rồi, ai cũng không đoạt được.
Các ngươi trước tiên đánh bay đao đi, xong rồi lại quay sang đấu đá lẫn nhau…
Nhưng ai cũng không dám trêu chọc hai người này, sau đó hai người này còn bám theo phía sau mọi người, đuổi theo.
Đến lúc này, tất cả mọi người đều khóc không ra nước mắt.
Kỷ Mặc vừa chạy, khó chịu muốn khóc, vừa đố kỵ trong lòng muốn chết.
Lửa ghen tỵ bốc lên thiêu đốt trong lòng, lệ hâm mộ rơi đầy mặt!
Kiếm khách! Ta fuk, Cố Độc Hành là kiếm khách rồi!
Cố Độc Hành vốn nổi danh cùng ta, trở thành kiếm khách rồi! Hơn nữa còn là kiếm tôn kiếm khách!
Sở Dương cũng là kiếm khách rồi!
Kỷ Mặc gần như muốn tìm một chỗ không người khóc lớn một trận.
Đây là chênh lệch lớn thế nào chứ? Có khác gì lòng sông với biển cả… Ông trời quá bất công đi….
Quẹo quanh mấy vòng cắt đuôi người truy đuổi, đến khi hội hợp với Nhuế Bất Thông, cũng phát hiện Nhuế Bất Thông mặt mày uể oải.
Bất quá, sau khi nhìn thấy Kỷ Mặc, trên mặt Nhuế Bất Thông lập tức hiện lên một loại sắc mặt
“Người ta cưỡi ngựa, ta cưỡi lừa.
Ở đây còn có kẻ thảm hơn. cái này cũng coi như an ủi.
Hô hô.”
Ừ, ta vốn không bằng Cố Độc Hành rồi, bây giờ thua kém nữa thì có làm sao? Nhìn con hàng Kỷ Mặc này đi.
Đây mới là thảm nhất há há.
Hài tử đáng thương, vốn là đứng ngang hàng, hiện giờ lại bị người ta cho hít khói.
Vừa nghĩ tới đây, Nhuế Bất Thông không chỉ hết sạch khó chịu, mà ngược lại còn vô cùng khoan khoái.
Nhìn mặt Kỷ Mặc giống như bị con lừa đá cho tám mươi tám cái vào mặt, Nhuế Bất Thông gần như cười ra thành tiếng, câu đầu tiên nói ra không ngờ lại là:
“Ai nha, tam ca, nhị ca là kiếm khách rồi, oa ha ha….”
“Vậy mà đột phá kiếm tôn rồi, oa ha ha.. đây chính là hỉ sự a, trở về hai ta nhất định phải ăn mừng….”
Kỷ Mặc nghiến răng nghiến lợi, cơ nhục trên mặt co giật như động kinh, nói:
“Câm miệng!”
“Ta thật hâm mộ….”
Nhuế Bất Thông hai tay ôm ngực, mặt nghếch lên, tựa như rất ước ao, sau đó lại đột nhiên có bộ dáng giống như bừng tỉnh:
“Kỷ Mặc tam ca, ta nhớ trước đây ngươi vẫn luôn nổi danh với nhị ca ở Trung Tam thiên, chẳng phân biệt cao thấp….”
Kỷ Mặc tức thở phì phò, trong mắt toát ra quang mang muốn ăn thịt người.
Nhuế Bất Thông sung sướng cực kỳ, không biết sống chết tiếp tục châm lửa:
“Ai nha nha, hiện giờ hình như ngươi cũng là võ tông bát phẩm nhỉ? Ô ô, tiến bộ của ngươi thật nhanh, ta hâm mộ quá đi thôi… Oa ha ha….”
Thần công vui sướng khi người khác gặp họa của Nhuế Bất Thông đã luyện tới cảnh giới đăng phong tạo cực, khuôn mặt cười hô hố vô cùng vô sỉ.
Kỷ Mặc nghiến răng ken két, đột nhiên lại mỉm cười:
“Lục đệ!”
“..”
Nhuế bất Thông vội vàng lủi ra, nói:
“Hả hả… ta có nói gì đâu.”
“Sao lại không nói gì đâu?”
Kỷ Mặc thân thiết ôm quàng lấy cổ hắn, hai người kề vai sát cánh bước đi:
“Ngươi nói đúng, khuya hôm nay ai huynh đệ chúng ta phải uống cho sảng khoái.
Chúc mừng chúc mừng.
A ha ha, kỳ thật, đáng chúc mừng nhất cũng không phải là nhị ca đột phá, mà là… tu vi của ngươi hình như vẫn thấp hơn ta hai phẩm.
Chuyện này thật sự là khiến lòng người thu sướng!”
Kỷ Mặc hưng phấn cười:
“Lục đệ, lão lục, ngươi thấy có đúng không?”
Nhuế Bất Thông cười gượng bi tráng, dè dặt nói:
“Tam ca đại nhân đại lượng….”
“Hả… Ừ, đi, hôm nay chúng ta phải tổ chức ăn mừng thật lớn, thật lớn….”
Kỷ Mặc gồng tay lên.
Nhuế Bất Thông lập tức cảm thấy bả vai không thể động, nửa người trong nháy mắt đã chết lặng, mặt cười mà giống như buồn như cha chết, trong lòng nghiến răng nghiến lợi, dù sao cũng bị ngươi cho ăn hành, không bằng nói thống khoái một hồi.
“Tam ca, hắc hắc, một khi đã vậy, tiểu đệ hôm nay sẽ muôn chết không từ, để cho ngài sảng khoái một lần.
Ai bảo nhị ca đột phá chứ, ngài nói có đúng không? Ta biết trong lòng ngài cũng không dễ chịu gì, có đúng không? Ta cũng biết ngài thất lạc và thất vọng, ngài thẫn thờ và đau buồn, ngài đau lòng và thương tâm, ngài chán nản vô lực.
Khoảng cách có thúc ngựa cũng theo không kịp mà.
Haiz, ta thực đồng tình… Tam ca….Ngài cứ thoải mái đê, ta chịu được!” Nhuế Bất Thông bi tráng nói.
Nhưng còn chưa kịp dứt lời, âm thanh đã biến thanh r*n r*, tiếp đó Kỷ Mặc lại nghiến răng nghiến lợi, rít lên rừng chữ từng chữ một:
“Được! Được được được! Ngươi đã có tâm ý như vậy, nếu tam ca không hưởng thụ cho tốt, thì đúng là có lỗi với ngươi….”
Chạy đi như bay.
Hai người bọn họ vừa biến mất, từ trong bóng tối bỗng hiện ra một thanh y nhân.
Nhín bóng lưng hai người, không tự chủ được lại vuốt mồ hôi lạnh, cả người vẫn còn run rẩy….
“Mẹ ơi!”
thanh y nhân kẽ r*n r*:
“Hai tên gia hỏa này… không phải là gay chứ… Nói chuyện mà lão tử nổi hết cả da gà…”
Nói xong liền vén tay áo lên gãi gãi:
“Thật sự là quá dọa người rồi.”
Có thể khiến một vị cao thủ hoàng cấp sởn cả da gà tới mức độ này, nếu Kỷ Mặc và Nhuế Bất Thông biết được, nhất định sẽ có cảm giác phi thường thành tựu.
Mà thật sự cũng không thể trách người ta nghĩ bậy được.
Chỉ là hai người bọn hắn nói chuyện quá mức cá tính.. cái gì mà sảng khoái một hồi, bồi tiếp bồi tiếp ngươi, hưởng thụ thật tốt…. Bạn đang đọc truyện tại
–
“Ta phải đi tìm tiểu tử kia mới được, nếu vạn nhất hai tên gia hỏa này là đồng tính thật… Hừ!”
Thanh y nhân lẩm bẩm:
“Bất quá, cũng thật kỳ quái, tên tiểu hỗn đản kia không phải là võ sư sao? Làm sao lại đột phá tới võ tông nhanh như vậy được.
Hơn nữa còn là kiếm khách? Chưa từng thấy tốc độ nào nhanh như vậy.
Cho dù có dùng tử tinh ngọc từ nhỏ, cũng không thể nào….”
“Chẳng lẽ ta bỏ sót cái gì?”
Thanh y nhân vừa suy nghĩ, vừa lướt đi như bay:
“Trung Châu thành hỗn loạn long trời lở đất thế này, tên tiểu tử hỗn đản này không phải bị người ta giết rồi chứ….”
Vượt qua một ngã rẽ, Kỷ Mặc rốt cuộc cũng buông Nhuế Bất Thông ra:
“Trời đất ơi, ngươi có cảm giác được không?”
“Vớ vẩn! Ngươi không cần hoài nghi linh giác của ta!”
Nhuế Bất Thông giống như bị vũ nhục hét lên, nói xong liền len lén quay đầu lại, vẫn còn sợ hãi.
“Tuyệt đối không phải là ảo giác!”
Kỷ Mặc lau mồ hôi lạnh:
“Quá kinh con mẹ nó khủng! Lão tử cảm thấy giống như đột nhiên bước vào bãi tha ma.
Áp lực bậc này, chẹp chẹp, Kỷ thị gia tộc ta tuy lớn, nhưng không ai có khí thế kh*ng b* như vậy….”
“Thật không biết tên cao thủ đó có bị thần kinh gì không, tự dưng lại bám theo hai chúng ta… Con mẹ nó, ta còn tưởng bại lộ rồi…..”
Nhuế Bất Thông líu lưỡi.
Hai người đều nổi tiếng là thiên tài, linh giác siêu cường.
Thanh y nhân tuy vẫn chưa hiện thân, cũng chưa để lộ ra khí tức, nhưng hai người vẫn theo bản năng cảm nhận được.
Cái cảm giác lạnh lẽo giống như một người bình thường đi giữa bãi tha ma, trong một đêm không trăng không sao…
Loại cảm giác này, sẽ không xuất hiện trên người một gõ giả bình thường.
Nhưng chỉ cần là người có loại linh giác này, chỉ cần có cơ hội trưởng thành, thì tuyệt đối sẽ là nhân vật không ai bì nổi!
Loại linh giác mẫn tuệ bậc này, nếu như xuất hiện trên người quan văn, tuyệt đối có thể xu cát tị hung, xuất hiệnt rên người võ tướng, tuyệt đối có thể quyết thắng ngoài ngàn dặm, gặm nạn cũng thành an, xuất hiện trên người võ giả, chắc chắn sẽ trở thành một thế hệ bá chủ!
Giác quan thứ sáu!
“Ừ, tam cam, ngươi cũng biết mấy lời đó của ta không phải nhằm vào ngươi, hoàn toàn là vì kẻ thần bí kia….”
Nhuế Bất Thông cười nịnh bợ.
“Ừm, ta biết ngươi không nhằm vào ta.
Nhưng lão tử nghe xong, trong lòng cũng không thoải mái.
Nếu như ta không thoải mái, vậy ngươi càng không thể thoải mái.
Đi thôi, trở về ta sẽ chiêu đã ngươi thật ốt.”
Kỷ Mặc cười gian manh:
“Thật sự là tán dương cái mồm của ngươi, dẻo thật đấy….”
“A!? Không thể nào?!”
Nhuế Bất Thông kêu thảm một tiếng.
Một đêm này, đối với Trung Châu mà nói, tuyệt đối là một đêm đẫm máu!
Đến khi hừng đông, toàn bộ nhà ngục của Trung Châu thành đều chật cứng! Hơn nữa, thậm chí còn có một quân doanh bị biến thành nhà ngục lâm thời, giam giữ rất nhiều người.
Nhưng người giang hồ trong Trung Châu Thành cũng chỉ thấy tăng lên chứ không có giảm.
Trong tướng phủ..
Đệ Ngũ Khinh Nhu mặc áo lông nhẹ, trong tay cầm một cái kéo nho nhỏ, đang cắt tỉa một bồn hoa tinh tế trên bàn của mình.
Động tác nhẹ nhàng, chậm rãi, vẻ mặt thích ý tiêu sái, hai tròng mắt bình tĩnh như nước.
Cái xao động thoáng qua một ngày trước không biết đã đi nơi nào rồi.
Hàn Bố Sở cùng Cảnh Mộng Hồn vội vã chạy tới.
“Chuyện gì? Vội cái gì?”
Đệ Ngũ Khinh Nhu thản nhiên nói.
Vẫn như cũ hết sắc chăm chú vào bồn hoa, ngay cả khóe mắt cũng không thèm nhìn bọn hắn.
Tựa hồ vào giờ khắc này, tất cả tâm thần của hắn đều dồn vào chậu hoa này,
Cao Thăng vừa định nói chuyện thì bị Hàn Bố Sở khẽ kéo kéo tay áo.
Đệ Ngũ Khinh Nhu coi mọi người như không khí, tỉa tót chậu hoa.
Tỉa xong không ngờ còn ngắm nghía một hồi, lúc này mới hài lòng cầm một tấm lụa trắng như tuyết, bọc tất cả cành lá vụn lại, thong dong rửa tay, thời gian đã trôi qua gần nửa canh giờ.
Lúc này mới ngồi xuống, nói:
“Các ngươi vội vã, chẳng lẽ có đại sự?”
Chương 265: Quân vương hai nước
Xảy ra đại sự gì sao? Coi ngài nói kìa.
Thật là khiến chúng ta kinh ngạc…. Mấy người quay sang nhìn nhau.
Đêm qua toàn bộ Trung Châu đều bị lật nhào lên, động tĩnh giống như long trời lở đất.
Đến bây giờ, toàn bộ không trung Trung Châu vẫn còn mùi máu tươi… Chẳng lẽ, ngài ở trong tướng phủ,lại không hề hay biết một chút gì…
Cái này, có nói chúng ta cũng không tin.
Bất quá, tuy ba người nghĩ trong lòng như vậy,nhưng lúc này nhìn thấy Đệ Ngũ Khinh Nhu trấn tĩnh bình thản như thế, lại không tự chủ được cảm thấy an tâm, tựa hồ chuyện có lớn bằng trời, cũng không đáng để trong lòng…
Sự nóng nảy khi mới tiến vào, trong bất tri bất giác đã biến mất sạch sẽ rồi.
“Có chuyện lớn đã phát sinh!”
Cảnh Mộng Hồn nói: “Đêm qua, chừng hơn hai vạn người giang hồ cùng tranh đoạt Hoàng Tuyền đao và Vấn Thiên kiếm.
Trong thành nhiều chỗ phát sinh ẩu đả đại quy mô có binh khí.
Thậm chí ngay cả hình bộ nha môn, hộ bộ nha môn, lễ bộ nha môn, thủ bị kinh thành nha môn cũng bị biến thành phế tích.
Nhân viên quân sĩ tử thương vô số, hiện giờ vẫn đang thống kê.”
“Ồ… Đệ Ngũ Khinh Nhu khẽ gật gật đầu: “
Là mấy chuyện này sao?”
Là mấy chuyện này sao? Ba người không biết nói gì hơn.
Như vậy còn ít sao?
Nhất là Cảnh Mộng Hồn, trong lòng lại càng buộc bực.
Đêm qua hỗn loạn, Đệ Ngũ Khinh Nhu nghiêm lệnh không cho Kim Mã Kỵ Sỹ đường tham dự, mới khiến cho Trung Châu náo loạn thành cái dạng này.
Nếu như Kim Mã Kỵ Sỹ đường được xuất động, nhất định sẽ không thể loạn tới mức độ này.
“Kế này của Sở diêm vương thật độc!
” Hàn Bố Sở lo lắng trùng trùng nói: “
Hơn nữa, xem bộ dáng như vậy, có vẻ đã thành công, thành công khiến cho Trung Châu đại loạn. trước mắt, trong thành đã biến thành chiến trường, mà người từ bên ngoài tới lại càng lúc càng nhiều.
Chẳng mấy chốc là Trung Châu thành sẽ lại chật cứng rồi.
Chém giết máu tanh càng lúc càng kịch liệt, hiện giờ mỗi một ngày đều có mấy trăm người chém giết, không ít người giang hồ còn dám công kích cả quân đội….
“
Dân chúng bình thường trong lòng bàng hoàng, cứ tiếp tục như vậy, thật sự không ổn?
“
Ừm….
” Đệ Ngũ Khinh Nhu ngẩng mặt lên, như có điều suy nghĩ, nói: “
Cao Thăng, vị Kỷ công tử kia thế nào?
“
Hắn quen Sở diêm vương, hơn nữa quan hệ cá nhân cũng không tệ.
Hắn không hề giấu diếm những điều này.
” Cao Thăng nhíu mày: “
Hắn cự tuyệt tiết lộ bất cứ tin tức gì.
Bất quá, hắn đã nói qua, đợi đến khí người của Kỷ thị gia tộc tới Trung Châu, hắn sẽ theo gia tộc trở về….
“
Ừm, quả nhiên là cẩn thận…..
” Đệ Ngũ Khinh Nhu khẽ thở dài một tiếng, gật gật đầu nói: “
Đệ tử thế gia như vậy, lại là nhị công tử, xem ra quả nhiên không phải bình thường.
Bất quá… thái độ của chúng ta, ngươi đã nói rõ chưa?
“
Nói rõ rồi.
Bất quá Kỷ Mặc vẫn tỏ ra không quá để ý.
” Cao Thăng nói: “
Phản ứng của hắn rất bình thản.
“
Ừm, phải phái một vị cao thủ, theo dõi sát sao hành tung của Kỷ Mặc…
” Đệ Ngũ Khinh Nhu trầm tư nói: “
Vậy còn Nhuế Bất Thông kia? Có điểm gì đáng ngờ không?
“
Về phần Nhuế Bất Thông kia, thì ra chính là truyền nhân của thần thâu quỷ trộm….
” Cao Thămg cẩn thận nói: “
Thân phận người này không phải bình thường.
Hai vị sư phó của hắn có tu vi cửu phẩm vương tọa đỉnh phong.
Nếu như đả động hắn, chỉ sợ hậu hoạn vô cùng.
Mà hắn… lại không nằm trong quy tắc Cửu Trọng Thiên…
“
Chỉ cần thẩm tra thân phận không có sai lầm, một Nhuế Bất Thông nho nhỏ… cũng không cần để tâm tới.
” Đệ Ngũ Khinh Nhu khẽ cười một tiếng, nói: “
Đêm qua, quân trú đóng ngoài thành không được xuất động chứ?
“
Không.
” Hàn Bố Sở trầm giọng nói: “
Tướng gia, chúng ta nhất định phải xuất động quân trú đóng ngoài thành thôi.
Chỉ bằng vào lực lượng phòng vệ trong thành…. chỉ sợ quá bạc nhược.
“
Không cần.
” Đệ Ngũ Khinh Nhu vung tay lên, quả quyết nói: “
Cứ để bọn hắn làm loạn! Càng loạn càng tốt! Tốt nhất là hấp dẫn hết tất cả nhân sĩ giang hồ trong phạm vi ngàn dặm quanh Đại Triệu tới đây.
“
Hả?!
” Hàn Bố Sở tuyệt đối không ngờ tới, Đệ Ngũ Khinh Nhu lại nói như vậy.
“
Tướng gia, nếu cứ để hỗn loạn như vậy kéo dài, chỉ sợ… Trung Châu Thành sẽ….
” Hàn Bố Sở hít một hơi lạnh, vội vàng nói.
“
Bố Sở, ngươi vẫn dừng lại trong hình thức vương triều tranh bá cổ xưa, coi một tòa thành trì là quan trọng.
” Đệ Ngũ Khinh Nhu ôn hòa nói: “
Ngươi phải có tầm nhìn lâu dài hơn mới được.
“
Lâu dài hơn?” Hàn Bố Sở có chút ngẩn ngơ, nhiều năm đi theo bên người Đệ Ngũ Khinh Nhu như vậy, đây là lần đầu tiên hắn có cảm giác suy nghĩ của mình không theo kịp tướng gia.
Trung Châu chính là đô thành của Đại Triệu, quan trọng đến mức nào? Chẳng lẽ trong mắt Đệ Ngũ Khinh Nhu, nó không hề quan trọng sao?
“Trung Châu chính là đô thành Đại Triệu.
Nằm ở chính giữa Đại Triệu, bốn phương tám hướng thành trì san sát, trọng binh trấn giữ! Cho dù địch nhân gần nhất, cũng phải ở ngoài sáu ngàn dặm! Cho dù nói phòng thủ kiên cố cũng có chút không đủ!
” Đệ Ngũ Khinh Nhu mỉm cười nhàn nhạt: “
Nhưng theo ta thấy, đây quả thực là một truyện cười! Một trò cười đáng để cả thế gian phỉ nhổ!
“
Trò cươi?
” Hàn Bố Sở trầm tư, nhíu mày, suy ngẫm những lời này.
Không chỉ có hắn, ngay cả Cao Thăng, Cảnh Mộng Hồn cũng không nhịn được phải suy nghĩ.
“
Đem đô thành xây dựng ở một vị trí được bảo hộ tứ phía, quả thực chính là cái nôi cho kẻ nhu nhược!
” Đệ Ngũ Khinh Nhu trầm giọng nói: “
Đô thành, cho dù không thể thành lập ở tiền tuyến, thì cũng không nên đặt trong cái nôi êm ái.
Lẽ ra phải thiết trí ở một khoảng cách thỏa đáng, thời thời khắc khắc cảm nhận được nguy cơ, như vậy bất kể là văn thần hay là võ tướng, mới có thể toàn tâm toàn ý chăm lo việc ước, toàn lực hộ vệ hoàng đế! Hơn nữa, dem toàn lực khai cương khuếch thổ, tiêu trừ uy h**p! Đây là đạo cường thịnh quốc gia!
Năm đó, quốc quân đầu tiên của Đại Triệu tuy hùng tài đại lược, nhưng sau khi chiếm được giang sơn,lại chỉ muốn hướng lạc, giữ gìn những gì đã có.
Cho nên mới đem đô thành định ở Trung Châu.
Quân vương như thế, có thể khai quốc quả thực là kỳ tích! Mà trong những năm sau này, loại tâm lý này của bọn họ đã làm Đại Triệu chậm trễ mấy trăm năm! Từ khí thế ngất trời tới nay, đã vô hình trung biến thành tư tưởng muốn giữ gìn những gì đã có, ảnh hưởng tới lịch đại quốc quân, cũng khiến bá nghiệp của Đại Triệu bị trì hoãn!
“
Cho dù là một vị quân chủ đầy hứa hẹn, nhưng nếu cứ ở cách chiến trường cả ngàn dặm thế này, mắt thấy tai nghe đều là cảnh tượng thái bình hoan lạc… Làm sao còn nuôi dưỡng ra được trí tiến thủ chứ?”
Đệ Ngũ Khinh Nhu khẽ cười, trong nụ cười lại tràn ngập vẻ trào phúng: “Cho nên, cho đến khi có được Đệ Ngũ Khinh Nhu ta, Đại Triệu mới bắt đầu khuếch trương! Trước đây, không phải là không thể khuếch trương, mà là không muốn.
Nếu không có Đệ Ngũ Khinh Nhu ta, ta dám chắc, nhất định sẽ có một ngày, toàn bộ Đại Triệu sẽ sụp đổ trong an nhàn!
“
Mà uy h**p lớn nhất của Đại Triệu chính là Thiết Vân!” Đệ Ngũ Khinh Nhu đi tới trước cửa sổ, đưa mắt nhìn về phương bắc, chậm rãi nói: “Các ngươi xem, khi Thiết Vân gặp phải đại tuyết, giá rét căm căm, ngươi đi đường cho dù mặc ba lớp áo khoác da chồn cũng cảm thấy rét run.
Mà chúng ta ở nơi này, lại chỉ mặc một bộ áo giáp, là có thể qua được mùa đông.
Đi về phía nam Trung Châu thêm ngàn dặm nữa, lại là bốn mùa như xuân! Địa vực sai khác lớn như vậy, các ngươi không nhìn ra điều gì sao?
“
Điều gì?” Hàn Bố Sở theo bản năng hỏi một câu.
“Nơi khắc nghiệt, tất sinh ra người kiệt ngạo! Địa vực gian khổ, tất sản sinh ra phong trào hiếu võ! Hơn nữa, khắp cả Thiết Vân là thảo nguyên, gần với bắc cương.
Nam nhi Thiết Vân, ai nấy đều phóng mắt nhìn ra xa, hòa mình vào thiên địa, lòng dạ lớn đến thế nào chứu? Cứ thế mãi, có thể nào không thành phong trào thượng võ?” Đệ Ngũ Khinh Nhu nói: “Mấy ngàn năm qua, bưu hãn chính là đặc trưng của người phương bắc. hơn nữa, biên loạn cũng đều khởi nguồn từ phương bắc.
“
Đại Triệu so với Thiết Vân, nhân thân quá mức yếu đuối.” Đệ Ngũ Khinh Nhu thản nhiên nói:
“Cho nên nhất định phải thay đổi?”
Hàn Bố Sở im lặng không nói, cẩn thận nghĩ những lời Đệ Ngũ Khinh Nhu nói, lại cảm thấy có mấy phần đạo lý, lại tựa hồ có ẩn chứa ý tứ khác….
“Nhìn Thiết Vân quốc, các người chỉ thấy hiện giờ nó bị Đại Triệu áp chế.
Nhưng các ngươi nhầm rồi.
Thiết Vân kiến quốc mới được bao nhiêu năm?”
Đệ Ngũ Khinh Nhu thản nhiên nói: “Ba trăm năm trước, Thiết Vân chỉ là một thế gia.
Nhưng nhiều năm khuếch trương, gia tộc tư quân lại khuếch trương lớn tới mức sinh ra dã tâm.
Vì thế,… hơn hai trăm năm trước, Thiết Vân kiến quốc! Khi đó chỉ là một tiểu quốc gia có được mười mấy thành trì.
“
Cho tới một trăm ba mươi năm trước, Thiết Vân đã có được thổ địa khác xa.
Gần một trăm tòa thành trì!
“
Tám mươi năm trước, đất đai Thiết Vân mở rộng, có quân đội tới trăm vạn người….” Đệ Ngũ Khinh Nhu thở dài một hơi thật sâu: “Tới bốn mươi năm trước, Thiết Thế Thành ngang trời xuất thế, trực tiếp biến Thiết Vân thành một con đại quái vật.
Ngay cả đại thảo nguyên mênh mông cũng không dám xâm chiếm Thiết Vân.
“
Mà Thiết Thế Thành vẫn chưa thấy đủ, mang trăm vạn đại quân xuôi nam, cùng Đại Triệu quyết chiến!” Đệ Ngũ Khinh Nhu hít một hơi thật sâu: “Cho tới bây giờ, Thiết Vân tuy bị ra dùng độc kế vây khốn, nhưng tân quốc quân Thiết Vân thế hệ này, không ngờ lại là một kỳ tài ngút trời!
“
Hơn hai trăm năm, Thiết Vân thay đổi bảy tám vị quốc quân, nhưng bản đồ của Thiết Vân, từ hơn hai trăm năm trước, mở rộng tới bây giờ, đã gấp mấy ngàn lần thời điểm kiến quốc.”
Đệ Ngũ Khinh Nhu thở dài: “Đối diện với con số như vậy, chẳng lẽ các ngươi không cảm thấy áp lực? Không cảm giác được sợ hãi?
“
Điều này có ný nghĩa gì? Chẳng lẽ các ngươi chưa từng nghĩ tới sao?” Đệ Ngũ Khinh Nhu trong mắt có vẻ mệt mỏi.
“Chẳng lẽ… những quân chủ Thiết Vân này đều là khai sáng chi quân?”
Hàn Bố Sở rốt cuộc cũng hiểu ra.
Cẩn thận suy nghĩ, bỗng nhiên đưa ra một đáp án, mà chính hắn cũng cảm thấy líu lưỡi.
“Hơn mười vị quân chủ, hơn mười vị tuyệt thế kiêu hùng!”
Ánh mắt Đệ Ngũ Khinh Nhu thâm trầm: “Cũng là mười vị bá chủ dã tâm bừng bừng!
“
Mà các ngươi suy nghĩ một chút, Đại Triệu đế quốc, trong hơn hai trăm năm qua, đã xuất hiện hơn hai mươi vị quân chủ!” Đệ Ngũ Khinh Nhu thở dài một tiếng:
“So với Thiết Vân thì thế nào?”
Hàn Bố Sở hổ thẹn cúi đầu, không thể không nói, từ sau khi khai quốc đế quân qua đời, cũng chỉ có mấy vị hoàng đế chăm lo việc nước, khiến cho Đại Triệu cường thịnh, nhưng tiếp đó cũng không hề động đậy gì, thủy chung lấy duy trì cơ nghiệp tổ tông làm mục tiêu.”
Nhưng giữ gìn những gì đã có, trên thực tế chính là thụt lùi về phía sau.
Những năm gần đây, lịch đại quân chủ, hôn quân thật sự không có mấy người, nhưng một đám đều là tầm tầm thường thường, căn bản không có cái gì mà khí phách thôn thiên.
So với quân chủ Thiết Vân thì quân chủ Đại Triệu, quả thực chính là phế vật.
“Quân vương như vậy, đã không xứng làm quân!” Đệ Ngũ Khinh Nhu thở dài một tiếng thật sâu, Lời đại nghịch bất đạo như vậy, tuy do hắn đích miệng nói ra, nhưng đám người Hàn Bố Sở lại cảm thấy đây là chuyện đương nhiên từ đáy lòn.
Quả thực không xứng!
Đệ Ngũ Khinh Nhu nói không xứng, thì nhất định là không xứng!








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)






![[Dịch] Trùng Sinh Chi Kiêu Hùng Quật Khởi [Dịch] Trùng Sinh Chi Kiêu Hùng Quật Khởi](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/06/Dich-Trung-Sinh-Chi-Kieu-Hung-Quat-Khoi-Audio-Truyen.jpg)



