1. Home
  2. Truyện Kiếm tu
  3. Ngạo Thế Cửu Trọng Thiên
  4. Tập 295 : Cửu thiên vũ! (c1471-c1475)

Ngạo Thế Cửu Trọng Thiên

Tập 295 : Cửu thiên vũ! (c1471-c1475)

❮ sau
tiếp ❯

Chương 1471: Cửu thiên vũ!

Sở Nhạc Nhi hừ một tiếng, tức giận không nói lời nào.

Vũ Tuyệt Thành nói: “Kỳ thật, luyện tập võ đạo, trở nên mạnh mẽ, mục đích thật sự là để giết người.

Ngươi vì thủ hộ cũng được, vì cướp đoạt cũng thế, hay là vì trường sinh… Nhưng có một điều kiện tiên quyết đó là: Mặc kệ ngươi làm gì, cũng phải giết người!”

“Ngươi không giết người thì sẽ bị người giết!”

“Ngươi nói ngươi thủ hộ, vậy nếu có người muốn thương tổn thứ ngươi muốn thủ hộ, người ngươi muốn thủ hộ, ngươi có giết kẻ đó hay không? ngươi không giết, hắn sẽ làm lần nữa, nói không chừng sẽ phá sạch những thứ ngươi muốn thủ hộ! Cho nên ngươi phải giết!”

“Có ngươi cản trở ngươi trường sinh, ngươi giết không?”

“Ngươi muốn cướp đồ của người ta, người ta có chịu dễ dàng đưa cho ngươi hay không?”

“Cho nên luyện võ, mục tiêu quan trọng nhất chính là giết người!”

“Luyện đao, luyện kiếm, luyện quyền cước, đều là để giết người! Mà chúng ta dùng độc, cũng là vì giết người!” Vũ Tuyệt Thành nói: “Vì sao bọn họ có thể đường đường chính chính, chúng ta lại không thể?”

“Chúng ta đầu độc người khác, thật ra so với người ta luyện đao luyện kiếm luyện quyền cước còn đúng lý hợp tình hơn! Còn quang minh chính đại hơn!”

“Bởi vì so sánh với chúng ta, bọn họ mới là kẻ một lòng một dạ muốn giết người.

Còn chúng ta dùng độc giỏi, không những giết được người mà còn có thể cứu người! Nhưng bọn hắn dùng đao dùng kiếm có thể cứu người sao?”

Vũ Tuyệt Thành ung dung nói: “Cho nên, chúng ta mới là người tốt! Nhạc Nhi, ngươi phải nhớ kỹ điểm này.”

Sở Nhạc Nhi không phục nói: “Bọn họ dùng đao kiếm quyền cước hành hiệp trượng nghĩa, đương nhiên có thể cứu người!”

“Hành hiệp trượng nghĩa cái gì?” Vũ Tuyệt Thành bĩu môi: “Bọn họ muốn cứu một người bị vây công, không giết những kẻ vây công, bọn họ có thể cứu sao? Có thể hành hiệp trượng nghĩa sao? Hành hiệp trượng nghĩa cũng phải giết người!”

Sở Nhạc Nhi lập tức có chút mơ hồ… Nàng cảm thấy tất cả lời sư phụ nói đều là ngụy biện. nhưng muốn phản bác thì căn bản không làm được.

“Cùng một loại độc, chúng ta dùng, có người sẽ chết.

Nhưng nếu cố ý dùng độc tính tương khắc, người ta sẽ sống lại… Ngươi thấy qua chuyện bổ một đao, lại bổ cho người ta sống lại chưa?” Vũ Tuyệt Thành cười nhạo nói.

Sở Nhạc Nhi trừng mắt nhìn.

Mấy lời này thật sự càng không thể phản bác.

“Cho nên chúng ta mới là chính nhân quân tử chân chính!” Vũ Tuyệt Thành lý lẽ hùng hồn giáo dục: “Cho nên tâm pháp của Thiên Độc môn chúng ta, mới là quang minh lỗi lạc!”

Sở Nhạc Nhi bán tín bán nghi: “Thì ra là thế.”

Vũ Tuyệt Thành lòng đầy an ủi.

“Vùng Tây Bắc này, hiện tại chính là nơi giang hồ hiểm ác nhất.

Chờ ngươi đột phá chí tôn là có thể ra ngoài rèn luyện rồi.” Vũ Tuyệt Thành nói: “Cao thủ nhiều như mây, hoàn toàn có thể để ngươi phóng tay phóng chân, rèn luyện tứ phía một phen.”

“Được!” Sở Nhạc Nhi nóng lòng muốn thử, hai mắt sáng lên.

Trong hai ngày này, ngươi ở lại nơi này, không nên đi đâu cả, toàn lực đột phá, ta phải ra ngoài một chút.” Vũ Tuyệt Thành chậm rãi nói: “Có ba người Vạn Nhân Kiệt hộ pháp cho ngươi, chắc chắn không có vấn đề gì.”

“Sư phụ, ngươi muốn đi đâu?” Sở Nhạc Nhi nghiêng đầu hỏi.

Trên khuôn mặt gầy gò của Vũ Tuyệt Thành lộ ra một tia cười lạnh: “Ta cảm giác được, tựa hồ có một vị lão bằng hữu cũng tới nơi này.

Hơn nữa còn đang muốn tạo mây làm mưa.

Bằng hữu một hồi, thế nào ta cũng phải tới chào hỏi một tiếng.”

Sở Nhạc Nhi cái hiểu cái không, gật đầu: “Vậy sư phụ đi sớm về sớm.”

Vũ Tuyệt Thành chậm rãi gật đầu: “Đó là đương nhiên.”

Bên kia, ba người Vạn Nhân Kiệt cũng đang luyện công suốt ngày suốt đêm.

Từ khi Ngụy Vô Nhan qua đời, ba người tựa hồ đều trở nên trầm mặc.Luyện công đã trở thành việc quan trọng nhất đối với bọn họ.

Tu vi không cao, làm sao có thể san bằng Trần gia, báo thù cho Ngụy Vô Nhan?

Đây là ý nghĩ chung trong lòng ba người.

Hơn nữa, lần này đi theo Độc Y Vũ Tuyệt Thành, người này bất kể là độc thuật hay là võ công, đều có thể gọi là đại tông sư!

Cơ hội trời ban như thế, không sử dụng thật tốt há chẳng phải lãng phí cơ duyên?

Mà Vũ Tuyệt Thành cũng chẳng tàng tư, mặc dù có chút không kiên nhẫn nghe ba người này thỉnh giáo, nhưng khi đã chỉ giáo thì hỏi gì nói nấy, khiến ba người trong khoảng thời gian này thu được lợi ích không nhỏ.

Đến hiện tại không ngờ đã ẩn ước có dấu hiệu đột phá.

Mặ dù có một phần là nhờ tài nguyên Sở Dương lưu lại, nhưng đây dù sao cũng là lần đầu tiên ba người tu luyện với tốc độ nhanh như vậy.

Cho nên ba người kinh hỉ không thôi.

Luyện công càng thêm cố gắng, chỉ hận không thể không ăn không uống không ngủ, dùng tất cả thời gian để luyện công, chỉ sợ kết thúc khoảng thời gian này lại bị đánh về nguyên hình.

Vũ Tuyệt Thành dặn dò một chút, tiếp đó hắc y tung bay, biến mất.

Không biết là đi nơi nào.

Đám người Sở Dương một đường phóng ngựa như bay, ít khi gặp phải cản trở trên đường.

Chỉ có vài ba chục người là nhận ra hắn chính là vực ngoại thiên ma Sở Dương trong truyền thuyết.

Nhưng bọn hắn hiện giờ đều là chí tôn lục phẩm cả rồi, chẳng ai có thể ngăn cản bọn hắn một lát.

Cứ như vậy một đường thuần buồm xuôi gió vượt qua lãnh địa Dạ gia.

Khiến Sở Dương cảm thấy lo lắng chính là, từ khi đột phá chí tôn lục phẩm xong, Mạc Khinh Vũ đột nhiên trở nên phi thường thích ngủ.

Thường xuyên cuộn mình trong lòng Sở Dương, ngủ một giác là một ngày một đêm.

Điều này khiến tâm thần Sở Dương có chút bất an.

Còn Mạc Thiên Cơ trong lòng lại sốt ruột như có lửa đốt.

Chớ nói là chí tôn lục phẩm, cho dù là vương tọa cũng không thể thèm ngủ như vậy chứ.

Trong lòng hai người đều không yên, dọc đường không biết bắt mạch cho Mạc Khinh Vũ bao nhiêu lần, kiểm tra bao nhiêu lần, hỏi bao nhiêu lần, thậm chí còn Mạc Thiên Cơ còn đặc biệt dò xét thiên cơ cho muội muội…

Nhưng đương nhiên chẳng thu hoạch được gì.

Duy nhất khiến hai người an tâm chính là, chỉ cần Mạc Khinh Vũ tỉnh lại là lập tức khôi phục bình thường.

Tình trạng ngủ mê man kia hoàn toàn không ảnh hưởng chút nào tới thần trí và tu vi của nàng.

Cho tới hiện giờ, Mạc Khinh Vũ đã nửa ngủ nửa tỉnh bảy tám ngày rồi.

Mạc Thiên Cơ thậm chí còn có chút hoài nghi, liệu lồng ngực Sở Dương có phải có vấn đề gì không? Chẳng lẽ thịt tên gia hỏa này có thuốc mê, khiến cho muội muội ta vừa chui vào lòng hắn đã không kìm được cơn buồn ngủ?

Đối với vấn đề này, Sở Dương giận tím mặt hồi lâu.

Mạc Thiên Cơ từng muốn ôm lấy muội muội mình chạy đi, rốt cuộc bị Sở Dương hung hăng cự tuyệt.

Nói một câu khiến Mạc Thiên Cơ tức đến ba ngày thở không thông: “Cút ngay! Ngươi là đồ lưu manh!”

Trời mới biết lúc nghe được câu này, Mạc Thiên Cơ có tâm tình thế nào.

Nhưng nhìn bộ dáng hắn nghiến răng nghiến lợi, có lẽ đã điên tới mức muốn băm Sở Dương thành thịt vụn làm mì vằn thắn rồi.

Sáng sớm hôm nay.

Càng đi về phía bắc trời càng lạnh.

Sở Dương đã khoác lên người Mạc Thiên Vân một tấm áo da chồn thật dày, bao bọc kín mít.

Theo tuyết trắng lất phất rơi, Sở Dương đột nhiên cảm thấy trong lòng có động tĩnh, tiểu nha đầu ngủ trong lòng mình cựa quậy, tựa hồ đã tỉnh…

Vội vàng vén áo ra thì nhìn thấy tinh mâu tiểu la lỵ như mê như say.

Má đào hồng hồng, sóng mắt như nước, đúng là bộ dáng vũ mị như hải đường ngủ xuân….

Trong phút chốc Sở ngự tọa đã trợn trừng mắt lên, mê đắm nhìn.

“Sở Dương, có chuyện rất kỳ quái, rất kỳ quái.” Mạc Khinh Vũ dụi dụi hai mắt, nói: “Thật sự kỳ quái….”

“Làm sao vậy?” Khi hỏi những lời này, trong lòng Sở ngự tọa có chút run run, không phải giấc mơ chết tiệt kia lại đến chứ?

Trời ạ, muốn dày vò ta đến chết sao…

“Ta mê man mấy ngày nay, đột nhiên cảm thấy mình lĩnh ngộ được cái gì đó….” Mạc Khinh Vũ nhíu hàng mi xinh đẹp, nói: “Không ngờ trong đầu ta tự động xuất hiện một công pháp tu luyện đầy đủ… hơn nữa, mỗi khi công pháp này xuất hiện, nó lại tự động thay thế lộ tuyến hành công ban đầu của ta, cho nên mới khiến ta mê man mấy ngày nay….”

“Cái gì?” Sở Dương trợn mắt há hốc miệng: “Thiên hạ còn có chuyện như vậy?”

“thiên chân vạn xác!” Mạc Khinh Vũ cũng có chút ngạc nhiên: “Sở Dương, ta không phải cũng có huyết mạch của chủng tộc cổ quái nào chứ? Trong huyết mạch cũng có truyền thừa?”

“Nói vớ vẩn!” Mạc Thiên Vân bên cạnh nổi xung lên: “Tiểu nha đầu ngươi còn nói linh tinh nữa, ta đánh mông ngươi nở tám cánh hoa!”

Mạc Thiên Cơ không thể không giận.

Nếu Mạc Khinh Vũ có huyết mạch cổ quái nào đó, vậy mình… vậy cả nhà mình thành cái gì chứ?

Sở Dương giận dữ, quay đầu quát: “Ngươi hung hăng cái gì? Sao khi Khinh Vũ bị bắt nạt, không thấy ngươi hùng hổ như thế? Bây giờ bắt nạt muội muội mình, ngươi ngược lại lại có tài nhỉ! Câm!”

“Trừ nói ngon ngọt ra, ngươi còn bản sự gì khác?” Mạc Thiên Cơ bất mãn nói thầm, nhưng cũng thành thật ngậm miệng, mặt nổi đầy gân xanh.

Sở Dương vừa nói tới khuyết điểm của hắn, giống như bím tóc bị người ta túm được. cho dù Mạc Thiên Cơ có trí tuệ thông thiên, Sở Dương vừa nói ra câu này là lập tức khiến Mạc Thiên Cơ phải treo miễn chiến bài.

Đây là lợi khí vô thượng đối phó Mạc Thiên Cơ! Sở Dương đương nhiên không thể quên được.

Chỉ cần Mạc Thiên Cơ khiến Sở Dương mất hứng là mấy câu này lại được phun ra cực kỳ lưu loát.

Sau khi nói xong, trên khuôn mặt vênh vênh cứng đờ của Mạc Thiên Cơ lại xuất hiện biểu tình giống như ăn phải ruồi vậy.

Mỗi khi nhìn thấy vẻ mặt này, Sở Dương lại sáng khoái trong lòng vô cùng, giống như nhìn thấy chuyện vui nhất quả đất vậy…

Mạc Thiên Vân rụt cổ lại: “Vẫn là Sở Dương ca ca tốt.

Nhị ca thật đáng ghét.”

“Đúng đúng! hắn rát đáng ghét, chúng ta mặc kệ hắn!” Sở Dương vội vàng tận dụng cơ hội bỏ đá xuống giếng.

Mạc Khinh Vũ cười khanh khách vui vẻ.

Text được lấy tại Truyện FULL

“Khinh Vũ, công pháp hiện của ngươi, so với công pháp ban đầu, cái nào cường đại hơn?” Sở Dương thân thiết hỏi.

Bên cạnh, Mạc Thiên Vân mặt đen dỏng lỗ tai lên nghe.

“Công pháp hiện tại uy lực lớn! hơn nữa so với công pháp công pháp mà sư phụ Ngạo Thiên Hành dạy ta còn lớn hơn!” Mạc Khinh Vũ kỳ quái nói: “Nhưng nó từ đâu ra?”

Mạc Thiên Cơ bên cạnh thở phào một hơi, nói: “Không có nguy hại gì chứ? Tỷ như sau khi tu luyện có hậu quả nghiêm trọng gì không?”

“nhị ca…Ngươi thật quá lo lắng rồi!” Mạc Khinh Vũ sẵng giọng: “Công pháp thần kỳ như vậy làm sao có khuyết điểm như lời ngươi nói được?”

Mạc Thiên Cơ yên tâm cười: “Ta chỉ theo thói quen, hỏi một chút thôi, không việc gì là tốt rồi.”

Sở Dương cũng nhíu chặt mày, hỏi: “Môn công pháp này tên gì?”

“Cửu Thiên Vũ!” Mạc Khinh Vũ nói: “Đoạn giới thiệu nói, một khi đại thành, nhất vũ động Cửu Thiên!” (Khẽ múa chấn động Cửu Thiên)

“Cửu Thiên Vũ? Nhất vũ động cửu thiên?” Thân hình Sở Dương chấn động


Chương 1472: Nguyện cả đời múa vì ngươi

Nghe được xong, Sở Dương bỗng nhiên nhớ tới một bài thơ.

Khinh doanh như mộng mộng diệc phiêu, huyết hải cốt sơn vũ yêu nhiêu; trượng kiếm thiên lý quân mạc vấn, sinh tử tương tùy đáo cửu tiêu.

Ý cảnh trong bài thơ này chẳng phải là nhất vũ động cửu tiêu?

Chẳng lẽ…

Chỉ nghe Mạc Khinh Vũ thì thầm: “Cửu Thiên Vũ, Vũ Cửu Thiên, nhất vũ thiên địa nhất biên tiên; nhị vũ thiên hôn địa dã ám, tam vũ thiên phong triệt nguyệt hàn; tứ vũ chuyển động càn khôn lực, ngũ vũ thương tang nhất thuấn gian; lục vũ tinh thần tùy ngã chuyển, thất vũ quỷ thần dã kháo biên; bát vũ tạo hóa sinh tử nghịch, cửu vũ vũ động cửu trọng thiên! Cửu thiên vũ, nhất vũ nhất động thiên!”

“Lợi hại!” Trong lòng Sở Dương suy nghĩ, nếu đúng như lời Mạc Khinh Vũ nói, công pháp Cửu Thiên Vũ này quả thực khó lường.

Nhưng rốt cuộc nó từ đâu mà ra?

Dù sao cũng không thể nào là truyền thừa huyết mạch gì đó được! Nếu tồn tại, tất có lai lịch.

“Đợi một chút!” Sở Dương đột nhiên nhớ tới một chuyện, đó là khi mình cùng Mạc Khinh Vũ, Tử Tà Tình ở Thiên Cơ thành.

Khi gặp mặt Mạc Khinh Vũ lần đầu tiên, Tử Tà Tình từng nói, công pháp Mạc Khinh Vũ tu luyện hiện tại không tương xứng với thể chất của nàng.

Nếu đi tới vị diện cao hơn, nó sẽ trở thành rào cản.

Cho nên lúc đó, Tử Tà Tình đã đặc biệt dùng đại thần thông, trực tiếp truyền vào trong ý thức Mạc Khinh Vũ, truyền thụ cho Mạc Khinh Vũ một bộ công pháp, nói chờ tới khi Mạc Khinh Vũ đạt tới chí tôn lục phẩm, vượt qua ranh giới tiên phàm, bộ công pháp sẽ tự động khai mở!

Hiện tại, bộ công pháp này có thể đã khai mở ra rồi!

Chẳng lẽ, đây chính là bộ công pháp thần diệu mà Tử Tà Tình truyền thụ cho Mạc Khinh Vũ lúc trước?

Trong lòng Sở Dương lại có chút nghi hoặc.

Nếu nó thật sự cường đại thần dị như lời Mạc Khinh Vũ vừa kể, vậy vì sao Tử Tà Tình lại không luyện?

Sở Dương nhíu mày hỏi: “Khinh Vũ, tu vi ngươi hiện tại, ở trong Cửu Thiên Vũ là vũ thứ mấy?”

Mạc Khinh Vũ bĩu môi nói: “Còn vũ thứ mấy… Đệ nhất vũ, Nhất Vũ Thiên Địa Nhất Phiên Tiên còn chưa nhập môn đâu.

Tu vi không đủ…”

Sở Dương cùng Mạc Khinh Vũ đều hoảng sợ!

Hai người suýt chút nữa là ngã lăn ra đất.

Chí tôn lục phẩm đỉnh phong, ở Cửu Trọng Thiên đại lục này tuyệt đối có thể tính là cao thủ đỉnh phong rồi.

Tu vi như thế, không ngờ ngay cả… đệ nhất vũ cũng không tính là nhập môn?

Tu vi không đủ? Trong lúc nhất thời, Cửu Kiếp kiếm chủ đại nhân và Thần Bàn Quỷ Tính quân sư đều có một cảm giác choáng váng…

Rốt cuộc là dạng công pháp gì mà có lực lượng kh*ng b* như thế?

“Nhưng ta có thể cảm giác được, uy lực bộ công pháp này rất lớn rất lớn!” Mạc Khinh Vũ đắc ý, nghênh cái đầu nhỏ nhắn lên.

Trong lòng Sở Dương càng lúc càng nghi hoặc.

Từ phương diện này mà xem, đây là công pháp Tử Tà Tình truyền cho Mạc Khinh Vũ, mà công pháp Tử Tà Tình tu luyện, hình như còn không cường đại bằng bộ công pháp này…

Đây là chuyện gì?

Hắn lại không biết, bộ công pháp Cửu Thiên Vũ cực kỳ cường đại này cũng là Tử Tà Tình có được trong lúc vô tình.

Mà bộ công pháp này lại có một điều kiện nghiêm khắc, đó chính là tu vi tu luyện giả phải ở dưới cảnh giới phân hồn mới có thể tu luyện.

Một khi vượt qua cảnh giới phân hồn rồi.

Tu luyện bộ công pháp này lại là nguy hiểm trí mạng, động một cái là tẩu hỏa nhập ma!

Đọc Truyện Online mới nhất ở

Mà “Phân hồn” bộ công pháp này quy định, theo như cách phân chia của Cửu Trọng Thiên đại lục, chính là chí tôn lục phẩm!

Dưới phân hồn, chính là dưới chí tôn lục phẩm.

Mà một khi đạt tới giới hạn này.

Bộ công pháp này sẽ tự động khai mở.

Khi Tử Tà Tình có được bộ công pháp này, nàng đã sớm vượt xa khỏi cảnh giới phân hồn rồi.

Tuy biết rõ bộ công pháp này thích hợp cho nữ tử tu luyện, đối với nữ tu mà nói, có thể nói là công pháp đệ nhất thiên hạ, nhưng đối với nàng lúc đó lại chẳng có nửa điểm tác dụng.

Vừa thấy Mạc Khinh Vũ có thể chất nghịch thiên như thế, Tử Tà Tình lập tức vừa nhìn đã thích, không chút do dự truyền lại cho nàng.

Mạc Khinh Vũ đột nhiên đột phá chí tôn lục phẩm, bộ công pháp này lập tức tự động vận chuyển trong cơ thể nàng, đó cũng là nguyên nhân Mạc Khinh Vũ mê man mấy ngày nay.

Mà ngay từ lúc xuất phát, Mạc Khinh Vũ đã cảm giác được cái gì đó không thích hợp, tuy không biết chính xác là chỗ nào, nhưng nàng vẫn lựa chọn lồng ngực có thể che trở cho nàng.

Cho nên mới kiên quyết muốn cưỡi chung một ngựa với Sở Dương.

Mà nàng, quả nhiên đã ngủ trong lồng ngực Sở Dương một mạch tám ngày! (Chả hiểu, chương trước nói 1 ngày 1 đêm, h lại biến thành 8 ngày)

Hoàn thành quá trình lột xác long trời lở đất này!

Việc này, bất kể là Sở Dương hay là Mạc Khinh Vũ, đều không biết.

Nhưng đáng nói tới chính là, kể từ hôm nay trở đi, Mạc Khinh Vũ chính thức có được vốn liếng lớn nhất để sinh tử cả đời cùng Sở Dương!

Khinh doanh như mộng mộng diệc phiêu, huyết hải cốt sơn vũ yêu nhiêu!

Trượng kiếm thiên lý quân mạc vấn, sinh tử tương tùy đáo cửu tiêu!

Cho dù ở trong huyết hải cốt sớm, Mạc Khinh Vũ vẫn múa đẹp tuyệt thế như vậy! Nhất định ở cùng người mình yêu mến, trường kiếm ngàn dặm, sinh tử không rời, trên trời dưới đất, nhất vũ Cửu Trọng Thiên…

Sở Dương yên lòng, nhắc nhở: “Khinh vũ, ngươi còn nhớ, Tử Tà Tình tỷ tỷ tặng cho ngươi một lễ vật gặp mặt? Đó chính là bộ công pháp này.”

Mạc Khinh Vũ lập tức nhớ ra, hai mắt sáng lên: “Nha! Ta nhớ ra rồi, đây là lễ vật Tử Tà Tình tỷ tỷ tặng ta, lúc đó tỷ tỷ còn từng nói qua, chờ ta tu luyện tới chí tôn lục phẩm, bộ công pháp này sẽ tự động vận chuyển….”

Trong mắt nàng tràn đầy cảm kích và tưởng niệm: “Tử tỷ tỷ thật là người tốt… Ta thật không nghĩ tới, công pháp này lại lợi hại như vậy… Lúc đó chỉ thấy đầu ngón tay nàng điểm vào trán ta một cái, ta đã cảm thấy trong đầu ta tựa hồ có thêm cái gì đó… Thì ra….”

Lập tức tràn đầy tưởng niệm nói: “Thật không biết Tử tỷ tỷ hiện đang ở nơi nào, sống có tốt không…. Nếu có thể nhìn thấy nàng, ta nhất phải thơm nàng một cái.”

Sở Dương ha ha cười, trong mắt lóe lên quang mang khó hiểu, nói: “Một ngày nào đó, chúng ta sẽ tìm được nàng.

Khinh Vũ, ngươi phải tu luyện cho tốt, chớ cô phụ kỳ vọng của Tử tỷ tỷ.”

“Ừm, ta rất thích bộ công pháp này.

Nhất cái tên Cửu Thiên Vũ này….” Mạc Khinh Vũ nói: “Mụ mụ nói, nữ nhi nhất sinh mạc khinh vũ, nhưng ta nguyện múa vì ngươi…”

Nhiệt huyết Sở Dương dâng lên, cố gắng kìm nén, nói: “Ta cũng thích nhìn ngươi múa….”

Mạc Khinh Vũ trầm tư một chút, có chút do dự gật gật đầu, nhẹ giọng nói: “Sở Dương, kỳ thật….”

Nửa câu sau, nàng đột nhiên muốn nói lại thôi.

Sở Dương có chút kỳ quái, hỏi: “Làm sao vậy?”

Mạc Khinh Vũ hít sâu một hơi, nói: “Ta tu luyện, chủ yếu là vì muốn ở bên cạnh ngươi… Không khiến ngươi vướng tay vướng chân.

Ngươi muốn bay lượn cửu tiêu, ta sẽ cùng ngươi múa khắp Cửu Trọng Thiên….”

Nếu bây giờ ngươi lựa chọn quy ẩn núi rừng làm một người bình thường… ta cũng tình nguyện tán đi một thân tu vi, cùng ngươi an nhàn núi rừng.”

Mạc Khinh Vũ nói rất nghiêm túc.

Sở Dương ngẩn ra.

Mạc Thiên Cơ bên cạnh cũng ngẩn ra.

Sở Dương chỉ cảm thấy nhiệt huyết toàn thân như muốn xông lên tới đỉnh đầu.

Dùng một thanh âm khe khẽ nói: “Khinh Vũ… Khinh Vũ….” Ôm chặt nàng vào trong lòng. giờ khắc này, hắn không muốn nói gì cả, cũng không biết nói gì nữa.

Bởi vì nói gì cũng là dư thừa.

Mạc Khinh Vũ lẳng lặng dựa vào lòng hắn, cảm thụ nhịp tim thình thịch của hắn, trên mặt lộ ra nụ cười, nhẹ giọng nói: “Sở Dương, Tử tỷ tỷ cũng rất thích ngươi phải không?”

Thân thể Sở Dương không khỏi cứng lại.

Mạc Khinh Vũ ngẩng đầu: “Ngươi cũng rất thích Tử tỷ tỷ?”

Ánh mắt Sở Dương lộ ra thần sắc mơ hồ, hai tay ôm Mạc Khinh Vũ lập tức siết chặt lại.

Ánh mắt Mạc Khinh Vũ lộ ra ý cười, tiếp đó rúc đầu vào trong lòng Sở Dương.

Tuấn mã lao đi, gió lạnh như đao, tóc Sở Dương xõa bay, phất phới trên không trung, hắn nhíu mày, tựa hồ đang suy nghĩ một vấn đề trọng đại.

Mạc Khinh Vũ lặng lẽ chờ đợi.

Sở Dương suy nghĩ thật lâu, cuối cùng khổ sáp nói: “Khinh Vũ, có một chuyện mà ngươi nhất định phải biết.

Nhưng ta vẫn chưa nói với ngươi, lúc này không phải thời cơ thích hợp, đợi đến lúc rảnh rỗi, ta cẩn thận kể cho ngươi nghe.”

Mạc Khinh Vũ chớp mắt, nghĩ nửa ngày mới nói: “Được, ta chờ Sở Dương ca ca… kể cho ta.”

Kể?

Trong lòng Sở Dương khẽ run lên.

Mạc Khinh Vũ ngồi trước người hắn, nhìn về con đường phía trước từ xa tới gần, nhanh chóng biến mất sau người, mái tóc không ngừng tung bay, v**t v* khuôn mặt Sở Dương, ôn nhu, tựa như vô số tia nhu tình.

Một lần nữa bao phủ Sở Dương lại.

“Sở Dương… ba tháng nữa, ta đã mười lăm rồi….” Không biết nghĩ tới cái gì, khuôn mặt nhỏ nhắn của Mạc Khinh Vũ đột nhiên lại ửng hồng, thanh âm cũng nhỏ đi rất nhiều.

“Ặc, mười lăm rồi….” Sở Dương ho khan hai tiếng: “Mười lăm rồi sao?”

Mạc Khinh Vũ bất mãn uốn éo thân thể, Sở Dương chỉ cảm thấy giống như có một khối lụa mềm mại ấm áp khẽ uốn éo trong mình mấy cái, không khỏi hít sâu một hơi…

Yêu tinh!

Mạc Khinh Vũ mặc dù có chút xấu hổ, thanh âm càng nhỏ, mặt cũng đỏ hơn, nhưng vẫn nói: “Nghe nhị ca nói… Nhị Nha bên cạnh nhà ta, chỉ lớn hơn ta nửa tuổi, hiện tại nhi tử đã đầy tháng rồi….”

Sở Dương bừng tỉnh đại ngộ.

Chẳng lẽ tiểu nha đầu này tư xuân rồi?

Không khỏi cười một tiếng quái dị, ghé miệng vào cánh tai gần như trong suốt của tiểu nha đầu, nhẹ giọng nói: “Ừm, so với ngươi nhỏ hơn nửa tuổi, nhi tử đã đầy tháng rồi… Lợi hại như vậy!”

Mạc Khinh Vũ hừ hừ hai tiếng, nhỏ giọng nói: “Sở Dương, ta muốn… ta muốn….”

Sở Dương trong lòng ngứa ngáy, nói: “Ngươi cũng muốn có một tiểu oa nhi?”

Sắc mặt Mạc Khinh Vũ lập tức đỏ tới tận cổ, bàn tay nhỏ bé hung hăng nhéo Sở Dương một cái, yêu kiều th* d*c: “Bại hoại! Đại phôi đản!”

Sở Dương cười ha ha, quay đầu lại, nhìn ánh mắt tức giận sắc như đao của Mạc Thiên Vân.

Ánh mắt này, cứ như là biết trân bảo của mình bị người khác cướp đi, nhưng bản thân chỉ có thể bi phẫn bất lực.

Sở Dương nhe răng, quát: “Lúc Tiểu Vũ bị bắt nạt, ngươi đang làm gì? Bây giờ còn ở đấy mà nhe răng trợn mắt nhìn ta?”

Sắc mặt Mạc Thiên Cơ cứng đờ, bi phẫn không thôi, nói: “Ta nói này đại ca… Ngươi có thể đừng luôn mồm nhắc tới lúc Tiểu Vũ bị bắt nạt không… ta… ta thật sự hết rồi nói rồi….”

Sở Dương cười lạnh âm hiểm, dương dương đắc ý nhìn hắn, thầm nghĩ, lão tử mà không lôi chuyện này ra chặn họng ngươi lại, ai biết tên âm hồn nhà ngươi chọc ngoáy làm hỏng chuyện của ta với Tiểu Vũ hay không…

Mạc Thiên Cơ hết đường xoay sở, đành xả hết lửa giận lên tuấn mã dưới mông, vung tay quất roi: “Giá….”


Chương 1473: Ải bàn tử kỳ lạ

Tuấn mã dưới mông Mạc Thiên Cơ đau quá, lập tức tăng tốc, lao đi giống như một cơn gió.

Mạc Thiên Cơ vẫn luôn cẩn thận không ngờ lại xông lên đầu đội ngũ, chuyện này khiến cho Cố Độc Hành và Đổng Vô Thương vẫn luôn đi trước mở đường đều cảm thấy kỳ quái, trợn trừng mắt lên nhìn.

Mở đường tiên phong từ trước tới nay vẫn luôn là chuyện của hai người bọn ta, hôm nay Mạc Thiên Cơ muốn tham gia náo nhiệt sao?

Hai người này vẫn đi ở phía trước, không nghe thấy phía sau nói chuyện gì.

“Ngươi bị bệnh à?” Đổng Vô Thương ù ù cạc cạc hỏi: “Hôm nay mát dây thần kinh hả?”

“Cút!” Mạc Thiên Cơ đầy bụng ức chế, gầm lên tức tối, quất ngựa tiếp tục tăng tốc, để lại một đám bụi mù.

Đổng Vô Thương mơ mơ hồ hồ, hỏi Cố Độc Hành: “Vừa xông qua là Mạc Thiên Cơ hay là Kỷ Mặc? “

Cố Độc Hành nhịn không được cười ha ha.

“Ngươi chậm một chút!” Sở Dương cao giọng hét lớn: “Phía trước chính là Tuyết sơn rồi, chớ để bọn khỉ bắt mất….”

Trong tiếng cười đùa, cuối cùng cũng tới Tuyết sơn.

Một cơn gió lạnh phả vào mặt.

Mạc Khinh Vũ hiển nhiên chưa thấy qua cảnh tượng kỳ dị như vậy, không nhịn được mở to hai mắt ra nhìn, cẩn thận quan sát, không nhịn được tán thưởng: “Thật sự là kỳ quái! Trên thế giới này, còn có cảnh tượng kỳ lạ thế này!”

Hai ngọn núi trước mặt nối liền nhau, ở giữa chỉ có một con đường trống trải dài không tới bốn năm dặm, hình thành một khe sâu.

Đỉnh ngọn núi phía bắc bị tuyết trắng bao phủ, vạn năm không thay đổi,khiến cho người ta vừa nhìn thấy đã có một loại cảm giác rét lạnh.

Trên bầu trời còn có tuyết trắng không ngừng lất phất rơi.

Mà ở ngọn núi bên kia, lại là một cảnh sắc cuối thu, lá cây vàng vọt, thỉnh thoảng lại có lạnh rụng rơi xuống.

Trên bầu trời, phương bắc trời u mây ám tuyết trắng tung bay, phía nam lại vạn năm quang đãng, thu phong xào xạc….

Giống như có một vị đại năng, một đao chém thiên địa này thành hai nửa.

Phân thành thu đông.

“Có lẽ bởi vì địa thế.” Sở Dương chỉ chỉ ngọn núi chọc trời, khẽ cười nói.

Mạc Khinh Vũ đưa mắt nhìn xung quanh, bừng tĩnh đại ngộ: “Thì ra là thế.”

Trong lúc nói chuyện, Cố Độc Hành cùng Đổng Vô Thương đã song kỵ sánh vai xông vào con đường nhỏ hẹp giữa Tuyết sơn!

Đối với hai người mà nói, thật chẳng quá lo lắng nơi này có mai phục gì đó.

Một đao một kiếm chí tôn, đều vượt qua ranh giới tiên phàm, quản bọn hắn là cửu phẩm chí tôn hay là bát phẩm chí tôn, lúc này đều có lực đánh một trận hết!

Còn mai phục bình thường mà nói, đối với bọn hắn chính là dâng cơm tới miệng.

Cho nên, hai con hàng này thuần thúy là nhắm mắt xông lên phía trước.

Đọc Truyện Online mới nhất ở

Mạc Thiên Cơ đã sớm lui trở về, tụt phía sau cùng đột ngũ, cùng Kỷ Mặc và La Khắc Địch đi song song.

Tuy Mạc Khinh Vũ đã khôi phục, nhưng vẫn không chịu xuống, một đường dựa vào lòng Sở Dương, không biết thích ý cỡ nào, mệt mỏi liền thay đổi tư thế, chán thì lai ngủ một giác, muốn nói chuyện thì nói chuyện, không muốn nói chuyện thì ôm Sở Dương trầm tư một hồi…

Đối với Mạc Khinh Vũ mà nói, đây quả thực là một cuộc lữ trình hạnh phúc!

Đối với câu ” Nữ hài tử phải biết e thẹn” mà Mạc Thiên Cơ vẫn hay lải nhải, Mạc Khinh Vũ trực tiếp mặc kệ.

Một đường đi về phía trước, tới sườn núi Tuyết sơn rồi, phát hiện khói bếp tung bay tứ phía, trên đường dựng một cái biển xiêu vẹo thật lớn: Thu mua ngựa!

Nhìn cái biển này, ngay cả người luôn tham tài keo kiệt như Ngạo Tà Vân cũng bội phục sát đất, tặc lưỡi khen ngợi: “Thật là khiến bản công tử bội phục từ trong lỗ ass bội phục ra, ý tưởng này thông minh cỡ nào, tính kế chính xác cỡ nào? ánh mắt độc cỡ nào!… Thật sự là nhân tài nha…”

Khó trách Ngạo Tà Vân phải cảm khái như thế.

Một đường đến đây, tất cả đều là đại lộ, duy chỉ có tới nơi này là đột nhiên biến thành dốc đứng, căn bản không thể cưỡi ngựa!

Chỉ có có thể đi bộ ở nơi này!

Mà người này thành lập một trạm thu mua ngựa như thế, quả thực là một vốn bốn lời: mặc kệ ngươi là người phương nào, cho dù ngươi là thần thiên, chỉ cần ngươi cưỡi ngựa thì tới đây cũng phải bỏ lại!

Hơn nữa, chỉ cần một cái giá rất nhỏ là có thể mua được ngựa!

Mà chỉ cần là ngựa có thể một đường tới đây thì chẳng có con nào là ngựa thường cả.

Người này thu mua xong, dắt xuống chân núi, bán qua tay một cái là có thể thu lợi nhuận gấp trăm lần!

Có thể thấy được tài năng kinh doanh của người này.

“Nha… nha nha nha….” Theo một tiếng kêu kỳ quái, lập tức một tên ải bàn tử ( béo lùn) kỳ quái khiến người ta ngạc nhiên.

Đám người Sở Dương vừa nhìn thấy liền trợn mắt há hốc miệng.

Tên ải bàn tử này tuyệt đối đúng với biệt hiệu.

Thân thể hắn không cao quá một thước bốn, nhưng trọng lượng tuyệt đối đã vượt qua hai trăm cân.

Tứ chi của hắn dài như nhau, hai cái chân vừa to vừa tròn, bắp đùi to như bắp chân, giống như đại thụ trăm năm bị chặt đứt nửa khúc trên, chỉ để lại cái khúc gỗ ngắn ngủn.

Cái đầu vuông vưng vức lại được đặt trên một cái cổ ngắn choằn, vừa to vừa tròn, so với đầu còn muốn to hơn.

Phía dưới là bả vai, từ bả vai tới bụng, tuyệt đối là một hình vuông!

Vóc dáng người này rất đặc biệt.

Giống như đặt một cái hình vuông thật lớn trên hai khúc gỗ ngắn ngủn, bên trên hình vuông lớn lại đặt một quả cầu lớn! Ở trên quả cầu đó lại đôn lên một hình vuông không lớn không nhỏ.

Hai con mắt tròn xoe giống như thủy tinh cầu, hai hàng lông mày tựa như hai cái bàn chải giày, cứ thế chĩa thẳng ra, cái mũi cũng vuông chành chạnh, lắp trên một cái miệng anh đào nhỏ nhắn, đến ngay nữ nhân cũng chẳng có.

Nếu nói kẻ này là “Người” thì không khỏi quá miễn cưỡng rồi.

Đám người Sở Dương vừa nhìn thấy, không khỏi đều cảm thán tạo vật giả thần kỳ!

Lão thiên gia có thể làm ra tuấn nam mỹ nữ cũng tuyệt không kỳ lạ, nhưng có thể tạo ra một “người”như vậy thì đúng là quỷ phủ thần công, dụng tâm rất nhiều rồi.

“Nha… Các vị quan khách có phải muốn vượt qua Tuyết sơn, Nha nha… sơn đạo này dốc đứng, thật không dễ đi chút nào.

Nha nha nha, tuyêt đối không thể cưỡi ngựa qua, nha nha… Các ngươi đều cưỡi ngựa… Nha nha.. thật sự là đáng tiếc nha….”

Sau một tràng khách sáo lưu loát đến không thể lưu loát hơn, ải bàn tử này giống như một cóc ngồi bới tuyết, thần tình tươi cười xoa xoa tay chạy tới, cúi đầu khom lưng: “Các vị anh hùng, không biết mấy thớt ngựa này, nha nha… Các vị có tính toán gì không? Nếu không… Ha ha, không bằng bán lại cho ta đi…”

Tên gia hỏa này không chỉ có dáng người đặc biệt mà ngay cả thanh âm cũng đặc biệt nốt.

Cái cổ họng vịt đực tiêu chuẩn không lẫn vào đâu được, há miệng ra một cái như có ngàn con vịt cùng kêu quàng quạc khi bị ném một con chồn vào ổ.

HƠn nữa, hắn còn không chỉ có thanh âm đặc biệt mà ngay cả cách nói chuyện cũng đặc biệt! Cứ nha nha nha liên tiếp khiến người ta choáng váng đầu óc.

Chúng huynh đệ không tự chủ được ngẩng đầu lên nhìn lại, muốn nhìn một chút xem có phải vừa có một đàn quạ bay qua hay không.

Về phần mặc cả trả giá, đương nhiên là Ngạo Tà Vân phụ trách.

Tà công tử đảo điện nhãn một cái, tiêu sái đi về phía trước: “Nha nha nha… Nơi này còn có lão bản nha, nha nha nha… Còn thua mua ngựa nha? Nha nha nha… Ý tưởng hay nha ý tưởng hay nha… Nha!”

Nha liên tiếp khiến cho đám người Sở Dương ôm bụng cười lớn.

Đám người Kỷ Mặc thậm chí còn cười ra cả nước mắt.

Vị lão bản nói như vậy quanh năm suốt tháng cho nên thành câu cửa miệng rồi, nhưng Ngạo Tà Vân lại đang đùa dai.

Chẳng qua trò đùa này thật sự quá tức cười rồi.

Hàm dưỡng ải bàn tử vô cùng tốt, xoa xoa tay cười: “Nha nha, vị công tử này thật là khôi hài nha.

Tiểu lão nhân nha mười năm cho nên thành câu cửa miệng nha.

Biết là tật xấu nhưng mà chẳng bỏ được nha, khiến cho chư vị anh hùng chê cười nha….”

Kỷ Mặc nghiêm túc nói: “Không việc gì nha! chúng đâu có chê cười nha, ngươi xuất hiện nhiều nhất chỉ khiến chúng ta giật mình một chút nha….”

Ải bàn tử chu cái miệng nhỏ nhắn lên, không ngờ còn đánh mắt: “Công tử nói đùa nha.”

Phốc một tiếng.

Kỷ Mặc tức khắc bị cái đánh mắt này đánh cho rớt ngựa, cả người run run: “Má ơi, doạ chết ta nha….”

Mạc Khinh Vũ ôm bụng cười đến gần như không thở nổi.

Trong mắt Sở Dương chợt lóe lên tinh mang.

Hắn cảm thấy có cái gì đó không thích hợp.

Khi nhìn thấy ải bàn tử này, hắn đột nhiên nhớ tới Đàm Đàm.

Nhìn kỹ lại, chỉ thấy trên trán ải bàn tử này giống như bị người ta đánh cho một cái vậy, đo đỏ, bất quá, không nhìn kỹ thì không thể nhận ra.

Nhưng vết đo đỏ đó lại có thể che giấu một số thứ…

Phát hiện này khiến tim Sở Dương nhảy thót lên một cái.

Chẳng lẽ ải bàn tử này, chính là người của Tam Tinh thánh tộc? Bất quá, người có thể che giấu khí tức bản thân hoàn mỹ như thế, khiến cho tất cả mọi người không nhận ra, cũng không phải nhân vật đơn giản đâu…

HƠn nữa, loạn thân hình, diện mạo, cách nói chuyện buồn cười này… Ngoại nhân thoạt nhìn giống như một tên hề đang diễn trò cười, nhưng thực chất lại là che dấu thiên y vô phùng!

Loại dị thường này, ngay cả người tâm tư vô cùng cẩn thận như Mạc Thiên Cơ cũng không nhìn ra.

Nhưng Sở Dương lại có thể nhìn ra, đó là bởi vì hắn quá quen thuộc sư đệ rồi, lại thấy rõ tất cả biến hóa trước sau của Đàm Đàm, nhớ trong lòng, cho nên mới phát hiện điểm này.

Nhưng hắn vẫn không dám xác định.

Ngạo Tà Vân đang đứng đó nói chuyện: “Ngươi định dùng giá bao nhiêu để thu mua ngựa chúng ta?”

Ải bàn tử vái một cái, sắc mặt lập tức trở nên nịnh bợ: “Các vị anh hùng nha, ta cũng là vì cuộc sống bức bách thôi nha, tìm chút sinh nhai nha… Chư vị anh hùng đều tà đại khí thô nha, dứt khoát thanh lý cho ta chẳng phải xong rồi sao….”

Nói xong lại lau nước mắt: “Cuộc sống thực gian nan nha…

Đúng lúc này, Sở Dương tiến lên hỏi: “Ngươi ở đây thu mua ngựa, chẳng lẽ còn có người đánh ngươi nha?”

Theo an bài trước đó, Sở Dương là không mở miệng, nhưng hiện tại không chỉ mở miệng mà còn hỏi một câu kỳ quái, lạc đề cả ngàn dặm.

Ngạo Tà Vân có chút kỳ quái, vốn là ta phụ trách nha, thế nào lão đại lại đứng ra rồi? Bất quá, kỳ quái thì kỳ quái, nhưng hắn cũng biết Sở Dương đột nhiên chen vào, tất có đạo lý của hắn, lui về phía sau một bước, giữ im lặng.

Sở Dương vừa mở miệng, Mạc Thiên Cơ lập tức dỏng lỗ tai lên, lập tức xoay người, ánh mắt nhìn như ấm áp, nhưng ở sâu trong đáy mắt lại chớp động tinh quang.

Vô tình hữu ý bước sang hai bước, che Mạc Khinh Vũ phía sau.

Ải bàn tử rõ ràng có chút ngạc nhiên rồi: “Vị anh hùng này vì sao nói vậy?”

Sở Dương mỉm cười, giơ ngón tay chỉ: “Vết thương trên trán ngươi, là ai đánh nha?”

Ở sâu trong đáy mắt ải bàn tử chợt xẹt qua một thần sắc kinh ngạc, nói: “Nha… Vị anh hùng này là hỏi cái này nha.

Kỳ thật không phải nha, là buổi tối lúc ta ngủ, thích úp mặt mà ngủ, không cẩn thận đè vào một vật.”

Sở Dương khẽ cười: “Vậy ngươi đè đầu lên cái gì?”


Chương 1474: Cổ Nhất Cổ, Cổ Nhất Cổ!

Ải bàn tử ngại ngùng cười cười, chu cái miệng anh đào, cất cái giọng như vịt đực lên: “Đúng là vậy nha.

Con người ta cứ tham tài như vậy nha.

Đêm ngủ ta thường đem thỏi bạc đặt trên gối nha… Thế là lúc ngủ đè vào nha….”

Sở Dương cười trong lòng.

Gia hỏa này rõ ràng vừa mới rồi nói chuyện còn chưa nghĩ ra, nhưng chỉ tích tắc đã phản ứng kịp lại rồi.

Năng lực phản ứng như vậy cũng nhanh thật.

Vung tay lên nói: “Để khao ngươi đè mặt lên thỏi bạc, mười con ngựa này một phân bạc cũng không cần, tặng hết cho ngươi đó!” Nói xong liền ra hiệu cho Ngạo Tà Vân đem ngựa tới.

Ngạo Tà Vân lập tức ngây người.

Lão đại làm sao vậy?Mua bán thua thiệt như vậy làm sao có thể làm…

Mạc Thiên Cơ trầm giọng nói: “Còn không đưa tới?”

Ngạo Tà Vân mơ hồ ừ một tiếng, khó hiểu dặt ngựa đi tới.

Mấy thớt ngựa đều thành thành thật thật đi theo phía sau hắn.

Ải bàn tử hiển nhiên cũng kinh ngạc ngây người.

Buôn bán ở nơi này không biết bao nhiêu năm rồi, thật đúng là chưa gặp qua tình huống nào như thế này.

Bạn đang đọc chuyện tại

Thậm chí còn không thèm mặc cả… Trực tiếp tặng không!

Cái này quả thực khiến người ta không dám tin tưởng!

Cười gượng hai tiếng: “Vị anh hùng này nha… Cái này… Cái này, ta làm sao không biết xấu hổ như vậy nha?”

Sở Dương mỉm cười nói: “Không việc gì, mấy thớt ngựa mà thôi, kết giao bằng hữu vẫn đáng giá.”

Ải bàn tử lập tức lộ vẻ tươi cười: “Vị anh hùng này thật sự là người tốt nha….”

Sở Dương cười ha ha, lui về phía sau hai bước, nói: “Chúc ngươi phát tài, chúng ta cáo từ.”

Ải bàn tử nói: “Vậy… Không tiễn!”

Sở Dương xoay người, nắm tay Mạc Khinh Vũ, cất bước đi lên núi, chúng huynh đệ không hiểu ra sao nhưng vẫn đi theo sau hai người.

Ải bàn tử nhìn Sở Dương cất bước đi rồi mới nhẹ nhàng thở ra một hơi, đang định xoay người…

Sở Dương đột nhiên xoay phắt người lại, dồn dập hỏi: “Thánh Vương trở về mấy ngày rồi?”

“Hơn hai….” Ải bàn tử theo bản năng há miệng trả lời, phun ra hai chữ, tiếp đó lập tức cứng họng, trợn mắt há hốc miệng.

Người thanh niên này là ai? Làm sao biết được bí mật lớn nhất của Tam Tinh thánh tộc?

“Nga, đã được hơn hai tháng.” Sở Dương hiểu ý gật đầu, trong lòng thở phào nhẹ nhõm một hơi.

Xem thời gian, có lẽ sau khi giải quyết chuyện ở Lan gia xong, Đàm Đàm đã lập tức lên đường, không ngừng chạy về đại bản doanh của Tam Tinh thánh tộc rồi.

“Hỗn đản này coi như thức thời.” Sở Dương thả lỏng, lẩm bẩm một câu.

Ải bàn tử đột nhiên trở nên căng thẳng, nhìn Sở Dương, ánh mắt chậm rãi lộ ra hung quang, lạnh lùng nói: “Ngươi là ai?”

người này không ngờ biết bí mật lớn nhất của Tam Tinh thánh tộc. nếu để hắn sống sót thì thật sự rất bất lợi cho Thánh Vương! Ải bàn tử lúc này dã có cả tâm tư giết người diệt khẩu rồi.

Sở Dương thú vị nhìn hắn: “Ngươi là ai?”

Trong mắt ải bàn tử b*n r* sát khí lăng lệ, bộ dạng buồn cười vừa mới rồi đã sớm biến mất không thấy đâu nữa, thay vào đó chỉ có một vẻ trầm ổn nghiêm nghị như đầm sâu núi lớn.

Hắn đứng ở đó, khiến cho đám người Sở Dương đều có một loại cảm giác: Hắn cực kỳ trầm ổn! Thân hình cùng trường không đại địa mờ mịt tuyết sơn hòa tan thành một thể, không kẻ nào có thể tách ra, cũng không kẻ nào có thể đánh bại!

Nhưng đồng thời cũng cảm thấy hắn cực kỳ nhẹ nhàng, tựa như một bông tuyết phiêu đãng trong không trung, không thể nắm bắt.

Cao thủ!

Hơn nữa là cao thủ chí tôn! Chí tôn cao giai!

Một cỗ uy áp giống như thực chất đột nhiên tràn ra! Tựa như trời sập đất nứt, ầm ầm áp về phía đám người Sở Dương.

Trong mắt mười một người đều lộ ra vẻ chấn kinh, gần như không hẹn mà cùng dốc hết tu vi đỉnh cao của mình!

Hai mắt Tạ Đan Quỳnh trở nên thâm thúy, hai tay chậm rãi thu vào trong tay áo, chỉ cần tâm niệm vừa động, quỳ hoa sẽ nở rộ giữa mưa tuyết khắp trời này.

Khi cảm giác kia vừa xuất hiện, Tạ Đan Quỳnh lập tức quyết định sử dụng quỳnh hoa rồi, hơn nữa, một kích cũng là toàn lực!

Kình địch!

Thân hình Mặc Lệ Nhi khẽ di động, tới gần Mạc Khinh Vũ, cùng Mạc Thiên Cơ chia một phải một trái.

Thân thể Mặc Lệ Nhi trong lúc di chuyển đã chậm rãi biến thành hư vô…

Kỷ Mặc cùng La Khắc Địch cùng nhau đặt tay lên chuôi kiếm.

Thân hình Ngạo Tà Vân đột nhiên hơi ngửa ra sau, khoảng cách ngửa ra sau chỉ không tới một ngón tay nhưng lại phát ra tiếng xé gió chói tai. hai tay mạnh mẽ thu về bên hông.

Trên hai cánh tay, trong phút chốc đã xuất hiện quang mang giống nhu kim long.

Trên mặt Nhuế Bất Thông thoáng đỏ hồng rồi lập tức biến mất.

Trong mắt ẩn ước bốc lên hỏa diễm, chân phải hơi tiến lên, chân trái nhẹ kiễng, đây là dấu hiệu chuẩn bị tấn công.

Chỉ cần vừa động thủ, Nhuế Bất Thông sẽ dùng tốc độ nhanh nhất xông lên, dùng mạng của mình sáng tạo cơ hội cho các huynh đệ!

Cố Độc Hành cùng Đổng Vô Thương đứng nghiêm nghị bất động, hai mắt cùng sáng lên.

Ánh đao ẩn ước chớp động, kiếm ý âm thầm cuộn trào, hai người đều đã chuẩn bị xuất thủ!

Vào giờ khắc này, tất cả mọi người đều như lâm đại địch!

Ải bàn tử này khiến cho người ta không nhìn thấu tu vi của hắn, nhưng chẳng biết tại sao, khí tức do hắn phát ra, không ngờ so với Tiêu Thần Lôi cửu phẩm chí tôn ngày đó còn mạnh mẽ hơn!

Mà lúc đó đối đầu với Tiêu Thần Lôi, tu vi mọi người cũng không cao được như hiện tại!

Nói như vậy, chẳng phải ải bàn tử này đã đạt tới cảnh giới như Phong Nguyệt rồi sao? Thậm chí…

Suy đoán này khiến cho nắm tay cửu kiếp huynh đệ đều siết chặt lại, đổ mồ hôi lạnh!

Cái tên ải bàn tử quái dị, thoạt nhìn rất buồn cười, vụng về, lại còn vừa già vừa xấu này không ngờ lại là một siêu đại cao thủ?

Nhìn bộ dáng mọi người như lâm đại địch, khóe miệng ải bàn tử lộ ra một vẻ khinh miệt, chình nhìn chằm chằm Sở Dương trước mắt, trầm giọng hỏi: “Ngươi, là ai?”

Trong lòng Sở Dương cũng thầm giật mình!

Cho dù chính hắn cũng không nghĩ tới, người này lại là một cao thủ đáng sợ như thế………..

Vào giờ khắc này, Sở Dương đột nhiên nhớ tới lời bình của Tử Tà Tình về Phong Nguyệt: “Ở Cửu Trọng Thiên đại lục này, trong những người đã giao thủ với ta, hai người Phong Nguyệt có thể liệt danh trước mười!”

Sau lần đó, Sở Dương từng có hỏi qua Tử Tà Tình, tám người còn lại là ai?

Bởi vì Sở Dương biết, trước đó Tử Tà Tình vẫn chưa giao thủ với Bố Lưu Tình và Ninh Thiên Nhai, cũng chưa từng giao thủ với Pháp Tôn và Vũ Tuyệt Thành!

Nói cách khác, Cửu Trọng Thiên đại lục này, mấy đại cao thủ nổi danh nhất, Tử Tà Tình đều chưa từng tiếp xúc qua!

Nhưng, Phong Nguyệt vẫn chỉ có thể bài danh trước mười!

Nói cách khác, ít nhất còn có chín vị cao thủ ẩn mình ở Cửu Trọng Thiên đại lục này!

Sở Dương đã hỏi, Tử Tà Tình đương nhiên trả lời.

Trong đó, có một người Tử Tà Tình miêu tả, rất giống với ải bàn tử trước mắt này.

“Hai vạn năm trước, có người muốn Hắc Huyết mân côi ( hoa hồng) trong Hắc Huyết tùng lâm, đơn thương độc mã xông vào Hắc Huyết tùng lâm! Trong Hắc Huyết tùng lâm có hơn vạn cao thủ, nhưng không ai có thể ngăn cản hắn! Ta nhất thời tò mò, giáo huấn cho hắn một chút.”

“Người này thân thể rất cao, trên trán cũng có ấn ký ngôi sao.

Lúc đó ta còn không nghĩ ra, hiện giờ có lẽ là người của Tam Tinh thánh tộc rồi.

Ta giao thủ với hắn mười lăm chiêu, một chưởng vỗ vào trán hắn, đánh cho hắn từ thân cao tám thước biến thành bốn thước, hơn nữa còn miết một chỉ lên ngôi sao trên trán hắn… Khiến cho hắn cả đời không thể tiêu trừ cũng như khôi phục ấn ký đó.

Chỉ cần không phải ta đích thân xuất thủ, chiều cao và trán của hắn, vĩnh viễn không thể khôi phục!”

“Ta vốn không muốn làm như vậy, nhưng tên của hắn lại khiến ta có một loại h*m m**n đánh phế hắn… Hắn họ Cổ, tên Nhất Cổ… Nếu tên đã gọi là Cổ Nhất Cổ, ta đây khiến hắn thật sự biến thành cái trống…. Người gầy như vậy, làm sao lại tên là Cổ Nhất Cổ?” ( Cổ là cái trống)

“Bất quá, thực lực người này rất cao… Cho dù hai người Phong Nguyệt liên thủ cũng chưa chắc đã là đối thủ của hắn!”

Đây chính là tư liệu một người mà Tử Tà Tình kể với Sở Dương lúc trước.

Lúc đó Sở Dương buồn cười đến đau bụng.

Thế gian làm sao lại có cái tên cổ quái như thế, hơn nữa, Tử Tà Tình còn đánh cho hắn một thương thế cổ quái nữa…

Lúc đó Tử Tà Tình còn nói: “Ta niệm tình hắn tu luyện một thân tu vi không dễ, cho nên không lấy mạng hắn.

Sau khi đánh hắn trọng thương liền bắt hắn nôn ra ba kiện thiên tài địa bảo, sau đó đem Hắc Huyết mân côi cho hắn… Ba tháng sau, thương thế của hắn chưa lành là đưa cho ta ba kiện thiên tài địa bảo rồi… Ừn, chính là mấy thứ ta đưa cho ngươi….”

“Tuy ta thay đổi thân hình hắn, nhưng tu vi của hắn lại không tổn hao gì.

Sau này nếu ngươi gặp được, phải cẩn thận.

Bất quá, ta phỏng chừng hắn gặp phải đả kích nghiêm trọng như vậy, vị tất đã còn tâm trí bước chân vào giang hồ nữa.

Khả năng ngươi gặp phải hắn cũng không lớn, chỉ cần chú ý một chút là được rồi….”

Khi Sở Dương nhớ lại những điểm này, ải bàn tử đối diện đã mất kiên nhẫn, giọng the thé nói: “Tiểu bối, chớ trách lão phu tâm ngoan thủ lạt, chỉ trách vận khí ngươi quá tệ! Lần này xuống hoàng tuyền phải nhớ kỹ, họa từ miệng mà ra, kiếp sau chớ có nói lung tung!”

Thân hình vừa động đã muốn xuất thủ.

Đúng vào lúc này, Sở Dương đột nhiên nở một nụ cười cổ quái: “Ngươi là Cổ Nhất Cổ?”

Thân thể như khúc gỗ của ải bàn từ vừa mới bay lên liền lui phắt trở lại chỗ cũ, hai mắt tròn xoe gần như muốn lồi ra khỏi hốc mắt, nhìn Sở Dương.

Bộ dáng hiện tại của hắn, càng tương xứng với cái tên Cổ Nhất cổ rồi.

“ngươi là ai?” Ải bàn tử này đương nhiên chính là Cổ Nhất Cổ.

Ba chữ Ngươi là ai kia, hắn đã hỏi tới ba lần.

Khẩu khí lần sau càng trầm trọng hơn lần trước.

Mà trong lần cuối cùng này,còn mang theo một vẻ kinh ngạc nồng đậm.

Mình ở Cửu Trọng Thiên đại lục này mấy vạn năm rồi, nhưng đây đúng là lần đầu tiên bị người há miệng một cái đã gọi đúng tên!

Hơn nữa, người này còn là một kẻ rất trẻ tuổi!

Sở Dương khẽ cười rộ lên: “Ngươi còn nhớ người trong Hắc Huyết tùng lâm?”

Cổ Nhất Cổ khẽ kêu lên một tiếng như gặp quỷ, lui ra ngoài năm sáu bước như gió lốc, hai con mắt càng như lồi ra, lắp bắp nói: “Ngươi ngươi ngươi… hắn hắn hắn… ngươi là gì của hắn…?”

Chuyện năm đó, hắn còn nhớ rất rõ ràng, đã hai vạn năm rồi, nhưng mỗi một chi tiết lúc đó, hắn nằm mơ cũng có thể mơ thấy.

Thực sự là một cơn ác mộng nha.”

Nhớ tới cũng phát run.

“Ta là sư huynh Thánh vương cách ngươi, không biết hắn có nói với ngươi không?” Sở Dương mỉm cười.

Chúng huynh đệ đều rất khẩn trương, nhưng Sở Dương lại không hề khẩn trương một chút nào.

Bởi vì hắn có nắm chắc tuyệt đối, người này sẽ không hạ thủ với mình.

Cho dù không có quan hệ với Tử Tà Tình, hắn cũng không.

Nếu Đàm Đàm không dặn dò điểm này thì đó k phải là Đàm Đàm mà Sở Dương quen biết rồi.

“Ngươi là Sở Dương? Sở Thánh Vương?” Đối diện, vẻ mặt Cổ Nhất Cổ lập tức thả lỏng đi.

Đàm Đàm quả nhiên đã dặn dò.


Chương 1475: Sở Thánh Vương

Sở Dương vuốt vuốt mũi, gật gật đầu, trong lòng không hiểu sao bỗng có một cảm giác quái dị.

Đàm Đàm không chỉ nói về mình, không ngờ còn tặng cho mình một cái danh hiệu ” Sở Thánh Vương”.

Trong lòng Sở ngự tọa có chút vui mừng, tên sư đệ này thật không khiến mình thất vọng.

Nhìn khí thế Cổ Nhất Cổ thoáng cái đã dịu xuống, Sở Dương cũng hoàn toàn thả lỏng: Vương của Tam Tinh thánh tộc, uy thế, uy vọng, quyền lực của Đàm Đàm trong Tam Tinh thánh tộc có thể nói là không phải tầm thường nha.

Không hổ là sư đệ ta! Sở Dương có chút dương dương đắc ý.

“Sở Thánh Vương….” Cổ Nhất Cổ có chút ngượng ngùng, gãi gãi cái đầu vuông vắn: “Vương thượng đã dặn dò, thân phận Sở Thánh Vương tôn quý vô cùng, chính là người vương thượng coi trọng nhất đời này.

Nếu như người trong thánh tộc gặp được, cũng tương đương với gặp vương thương! Nếu như Sở Thánh Vương tới, nhát định phải thay ta tiếp đón, đồng thời lập tức báo cáo tin tức hành tung của Sở Thánh Vương lên trên.

Không nghĩ tới lại gặp được hôm nay, mạo phạm pháp giá Sở Thánh Vương.”

Sở Dương gật đầu, ôn hòa cười nói: “Không sao.

Cổ lão tiền bối khách khí rồi.” Đàm Đàm quả nhiên đã tốn không ít tâm tư rồi…

Sở Dương có chút an ủi, cảm giác giống như “lòng già an tâm”, nhưng bỗng nhiên, một cảm giác quái dị dâng lên trong lòng Sở Dương.

Vừa mới rồi còn không phát giác, nhưng bây giờ nghe lại, cái danh hiệu Sở Thánh Vương này thế nào càng nghe càng thấy không ổn?

Đàm Đàm tên là Thánh Vương thì đúng rồi, chỉ là đặt cái danh hiệu này lên đầu mình, thế nào lại cứ quái quái?

Sở Dương nghĩ nghĩ hồi lâu, rốt cuộc mới nghĩ ra, trong phút chốc sắc mặt đã đen như đít nồi.

Sở Thánh Vương? Súc Sinh Vương?

“Sở Dương có một cảm giác muốn hộc máy!

“Sở Thánh Vương?” Cổ Nhất Cổ có chút buồn bực, sắc mặt tên gia hỏa này thế nào nhoáng cái đã khó coi như vậy? Không khỏi hỏi: “Ngươi làm sao vậy?”

“Không sao cả!” Sở Dương áp chế xúc xuống muốn lập tức xông tới Tam Tinh thánh địa, bẻ tên khốn Đàm Đàm này thành tám khúc, thở hồng hộc một hồi.

Hai người nói chuyện mọt phen, không khí giương cung bạt kiếm lập tức giảm bớt.

Trừ Cổ Nhất Cổ đối diện ra, tất cả những người khác, bao gồm cả Cố Độc Hành và Đổng Vô Thương, đều thở phào một hơi thật dài!

GIằng co chỉ diễn ra trong khoảng thời gian ngắn ngủi, nhưng ai nấy đều cảm thấy dài như một năm vậy.

Một hơi vừa thở ra, toàn thân Cố Độc Hành và Đổng Vô Thương lập tức túa ra mồ hôi như mưa, muốn ngăn cũng không ngăn được.

Toàn thân không ngờ lại có một cảm giác thoát lực.

Chiến lực hai người bọn họ mạnh nhất, nhưng cũng là người chịu áp lực lớn nhất!

Ở trong trạng thái chiến đấu thì còn có thể chống đỡ, nhưng một khi tâm thần thả lỏng, so với đại chiến một hồi thì chẳng có gì khác biệt!

Cố Độc Hành cùng Đổng Vô Thương nhìn nhau, đều hoảng sợ trong lòng!

Biết không phải người ngoài, sắc mặt Cổ Nhất cổ dễ coi hơn rất nhiều, thậm chí còn thân thiết nói: “Sở Thánh Vương, thỉnh ngươi và bằng hữu vào ngồi một chút.

Lão hủ có chuyện muốn thỉnh giáo… Đương nhiên, Sở Thánh Vương chắc hẳn cũng có chuyện muốn phân phó….”

Sở Dương mỉm cười nói: “Cầu còn không được.”

Cổ Nhất Cổ cười ha ha, đưa tay mời khách.

Sở Dương cùng đám người Mạc Thiên Cơ đều đi theo Cổ Nhất Cổ.

Ở phía sau núi đá, không ngờ lại có một căn đại viện, bên trong rộng rãi trống trải.

Cổ Nhất Cổ mỉm cười áy náy, muốn đi pha trà.

Kỷ Mặc kinh ngạc hỏi: “Vị… Cổ lão tiền bối này, không ngờ lại không có mấy tên hạ nhân hầu hạ?”

Tất cả mọi người đều cảm thấy kinh ngạc, với thân phận của Cổ Nhất Cổ lại buôn bán làm ăn ở nơi này, chẳng lẽ lại không có nổi một hạ nhân? Ngay cả pha trà cũng phải đích thân động thủ?

Cổ Nhất Cổ cười cười nói: “Đương nhiên… Chớ nói là mấy tên, cho dù là một người cũng không có.

Thân phận lão hủ mẫn cảm, nhiều người thêm một người lại có thêm một phần nguy hiểm.

Làm sao dám thuê hạ nhân?”

Mạc Thiên Cơ bật thốt khen: “Lão tiền bối cẩn thận, khiến chúng vãn bối bội phục vô cùng!”

Mạc Thiên Cơ đây là nói thật lòng.

Khi thực lực ngươi còn yếu, cẩn thận làm việc, bất luận kẻ nào cũng không nói gì, thậm chí còn cho rằng nên như vậy.

Nhưng nếu đạt tới loại cảnh giới đỉnh phong thiên hạ như Cổ Nhất Cổ rồi, còn cẩn thận như vậy thì thật khiến người ta cảm thấy bất ngờ.

Bởi vì trong thiên hạ, người có thể đả thương Cổ Nhất Cổ chỉ có thể đếm trên đầu ngón tay.

Nhưng Cổ Nhất Cổ vẫn bảo trì cẩn thận như thế, thật khiến Mạc Thiên Cơ cảm thấy… quý giá vô cùng.

Cổ Nhất Cổ mỉm cười: “Giang hồ mà, càng già lá gan càng nhỏ.

Hơn nữa, ta là người duy nhất của Thánh tộc ở bên ngoài, có thể nói là trung tâm liên hệ tất cả.

Nếu ta xảy ra chuyện gì… Thánh tộc làm sao bây giờ?”

Hắn cười khổ một tiếng: “Hơn nữa… Ở trong mắt các ngươi, tu vi ta có thể là rất cao. bất quá, trên đại lục này, vẫn có người chỉ cần dùng một đầu ngón tay là có thể di chết ta dễ dàng… Lão phu không dám không cẩn thận.”

Chúng huynh đệ trợn mắt líu lưỡi: “Với tu vi chí tôn cửu phẩm đỉnh cao như ngươi, lại có người chỉ cần dùng một đầu ngón tay…”

cảm thấy chuyện này quả thực giống như thần thoại.

Cổ Nhất Cổ cười khổ, chỉ Sở Dương; “Ngươi đó, hắn quen!” nguồn

Lập tức, mấy ánh mắt sáng quắc nhìn về phía Sở Dương!

Sở Dương vội ho một tiếng, trong lòng cười thầm, biết hắn đang nói tới Tử Tà Tình nhưng không nói toạc ra, chỉ lấp lửng: “Quả thực có một người.”

Đám người Cố Độc Hành đều lộ ra thần sắc hoảng sợ.

Trong mấy huynh đệ, chỉ có Đổng Vô Thương Mặc Lệ Nhi Nhuế Bất Thông và Mạc Khinh Vũ là không cảm thấy bất ngờ, bởi vì bọn họ đã sớm gặp Tử Tà Tình, cũng biết thực lực của Tử Tà Tình, đương nhiên biết lời Cổ Nhất Cổ nói tuyệt đối là thật.

Nước trà đã pha xong, Cổ Nhất Cổ hiển nhiên là một người biếng, chẳng thèm dùng ấm trà, phát cho mỗi người một cái chén trà lớn, ước chừng phải chứa được một cân nước, bên trong nhồi một nửa là lá trà.

“Sở Thánh Vương… có chuyện thỉnh giáo.” Cổ Nhất Cổ nâng chung trà lên.

“Khụ… Cổ lão gọi ta là Sở Dương, hay là Sở huynh đệ cũng được.

Ngàn vạn lần đừng gọi ta là Sở Thánh Vương, trong lòng ta không được tự nhiên.” Sở Dương vội vàng từ chối.

“Cái này gì không được tự nhiên?” Cổ Nhất Cổ lập tức kinh ngạc, cái tên này chính là cách xưng hô tôn quý nhất mà?

Đột nhiên…. “Phốc…. ha ha ha ha….” Kỷ Mặc phun hết nước trà trong miệng vào mặt La Khắc Địch, tiếp đó ôm bụng cười như điên.

Hiển nhiên con hàng này đã nhìn thấu ảo diệu trong cái tên này.

“Fuk!” La Khắc Địch bất ngờ không kịp chuẩn bị, lập tức trúng chiêu, khắp mặt là trà, vội vàng luống luống lấy tay áo lau, chỉ hận không thể túm lấy con hàng kia đánh cho một trận.

Chúng huynh đệ đều ù ù cạc cạc nhìn Kỷ Mặc, không hiểu vì sao con hàng này lại đột nhiên nổi cơn điên như thế…

Sở Dương dùng một ánh mắt có thể giết người nhìn Kỷ Mặc, khẩu khí cực kỳ nguy hiểm: “Ngươi làm sao vậy?”

“Ta không nghe được gì hết….” Nhìn thấy ánh mắt có thể băm nhừ xương cốt của Sở Dương, Kỷ Mặc lập tức giơ tay đầu hàng.

Nhưng tiếp đó lại không kìm chế được cảm giác tức cười, ôm bụng trên ghế lăn lộn.

Tiếp đó, Mạc Thiên Cơ tựa hồ suy nghĩ cái gì đó, đang uống trước trà, đột nhiên cũng phốc một ngụm, liên tục ho khan.

Còn chưa kịp lên tiếng, ánh mắt giết người của Sở Dương lại chiếu tới.

Mạc Thiên Cơ cố hít mấy hơi, rốt cuộc mới kìm chế được.

Sở Dương ôm một bụng tức, quay sang, cố ra vẻ ôn hòa nói: “Cổ lão có chuyện gì muốn hỏi ta?”

Cổ Nhất Cổ chớp chớp mắt, hỏi: “Vị đại nhân kia… còn….”

Sở Dương gật đầu: “Ừm, hắn hiện tại vẫn khỏe….”

Cổ Nhất Cổ thở phào một hơi, liên thanh nói: “Vậy là tốt rồi, vậy là tốt rồi.” Tiếp đó dè dặt hỏi: “Sở huynh đệ, ngươi với hắn….”

Sở Dương khẽ cười: “Vị đại nhân đó không chê, chúng ta luận giao đồng bối.”

“Luận giao đồng bối?” Tròng mắt Cổ Nhất Cổ gần như muốn rớt ra.

Sở Dương thản nhiên gật gật đầu, tiện tay lấy lệnh bài của Tử Tà Tình ra, đặt lên bài, thôi động nguyên lực, lập tức một cỗ uy áp tràn ra.

Cỗ uy áp khổng lồ này tựa hồ cảm nhận được nơi này có cường giả, không ngờ trực tiếp xông về phía Cổ Nhất Cổ.

Cổ Nhất Cổ kêu lên kinh hãi một tiếng, ngã ngửa về phía sau, ba một tiếng, cái ghế gỗ thông cứng rắn đã bị mông hắn đè gãy.

Phốc một tiếng, cả mông đã phệt xuống đất, đánh ra một cái hố rõ to trên mặt đất, lắp bắp nói: “Mau… Mau thu lại….”

Vị Cổ Nhất Cổ này có thể nói là bị rắn cắn, mười năm sợ dây thừng.

Giáo huấn lúc trước khắc cốt minh tâm, khiến cho hắn hiểu rõ một điều, cho dù mình tu luyện mười vạn năm nữa, cũng tuyệt đối không phải là đối thủ của người đó.

Giờ phút này nhìn thấy lệnh bài của Tử Tà Tình, lập tức hết sạch hoài nghi, kinh sợ vô cùng.

Sở Dương cười cười, thu lệnh bài vào.

Sở dĩ hắn không nói thật ra, giấu giếm một chút, đồng thời cũng lấy lệnh bài ra, đó là muốn thu được hiệu quả như vậy.

Nếu như vị Cổ Nhất Cổ này biết Tử Tà Tình không còn ở thế giới này, hắn sẽ có phản ứng thế như thế nào thì chẳng ai đoán trước được.

Sở Dương không dám mạo hiểm.

Dù sao, nếu người trước mắt này trở mặt vô tình thì mười một người mình, rốt cuộc có mấy người sống sót… lại là chuyện trời định rồi.

Không bằng kinh sợ hắn một phen, thu phục tất cả!

Vị Cổ Nhất Cổ này thấy lệnh bài xong, cho dù có gan lớn bằng trời cũng không dám làm càn.

“Ừm, không việc gì!” Sở Dương thu hồi, có chút tò mò, nói: “Không biết Cổ tiền bối, thế nào lại… biết vị đại ca kia của ta?”

Vừa hỏi như vậy, biểu tình Cổ Nhất Cổ lại đặc sắc vô cùng, vừa giống khóc vừa giống cười.

Thật lâu sau mới chán nản nói: “Chuyện này nói ra thật mất mặt….”

Trong lòng nghĩ mất mặt thì mất mặt, dù sao bọn họ có quan hệ sâu như vậy, sớm muốn gì cũng biết, mình bây giờ che che giấu giấu, ngược lại càng mất mặt.

Cười khổ một tiếng: “năm đó ta được các vị tiền bối ủy thác.

Mấy vị trưởng lão hao hết sinh mệnh lực, giúp ta phá tan phong tỏa, từ nơi Tam Tinh thánh tộc tù cấm chi địa thoát ra….”

“Sau khi tu luyện mấy ngàn năm, trở thành cao thủ đương thời! Phóng mắt khắp giang hồ, gần như vô địch thủ.

Càng ngày càng kiêu ngạo tự mãn… Rốt cuộc có một ngày, giao thủ với cung phụng chấp pháp giả, trúng Tuyệt Tình Diệt Hồn chưởng… Vết thương này chỉ có Hắc Huyết mân côi mới trị được.

Thế là ta xâm nhập Hắc Huyết tùng lâm, tìm kiếm Hắc Huyết mân côi….”

Theo hắn kể lại, chuyện cũ năm đó dần dần hiện ra trước mắt Sở Dương.

Trái tim Sở Dương có chút loạn nhịp, tựa hồ thấy được Tử Tà Tình bạch y bồng bềnh, bễ nghễ thiên hạ, tư thái oai hùng, nhịn không được khẽ thở dài trong lòng.

❮ sau
tiếp ❯

Avatar

Bình luận gần đây
https://audiosite.net
Thông Báo: Bộ Tiên Công Khai Vật ( 1 số lý do đã buộc phải xóa ) Rất mong các bạn yêu thích bộ này thông cảm nhé... Lý do: Không thể nói..:(
https://audiosite.net
Bạn thông cảm nhé...! Mình có ghi rõ ở bình luận đó bạn ^^! Cái này do yêu cầu... bản này là chỉ cover do nhóm đình huy vội vàng thui bạn :) Bản chuẩn chưa có: CTV: Đình Huy đang giúp mình Liên Hệ Bên Trung những Tác Giả mà bản thân tôi đã bán bản Thảo...Dạo này biến nhiều quá, mà 1 phần mình rất lười, 1 phần nhiều lúc khá ức chế Truyện do chính mình sáng tác .. Hợp Đồng ghi rõ tôi được phép làm bản Audio, và truyện gốc bản thảo hoặc bản trung đều được phép chia sẽ riêng cho thành viên Telegram ( Thành viên nòng cốt và Các Shop Ủng Hộ ) ... Nói chung bản hợp đồng không sai và bên Tác Giả cũng không sai... vấn đề người Việt mua Bản Quyền cứ bắt tôi phải xóa Bộ Truyện mà do chính tôi Sáng Tác..( nói gì nhỉ, cảm giác hơn tệ bạn à ...) ... Haizz...!!! *** Tiện đây mình thông báo 1 chút - Sẽ có 1 số bộ truyện sẽ Tạm Xóa hoặc Xóa luôn nhé ***
https://audiosite.net
Hà Thanh 2 ngày trước
Ad ơi! Có bản dịch nào nó xuôi câu chữ chút ko. Bản dịch này câu văn nó ngang quá, nghe mất hay
https://audiosite.net
Nguyễn Minh 2 ngày trước
Bộ này fix lỗi chương chưa ad
https://audiosite.net
Nguyen Dinh Tuan Anh 3 ngày trước
Bộ này còn làm tiếp không ad ơi
https://audiosite.net
Gin 3 ngày trước
Bộ này còn tiếp k ad ơi
https://audiosite.net
Gin 3 ngày trước
Cho mình hỏi bộ này còn làm tiếp không
https://audiosite.net
Đã xong nhé bạn ^^
https://audiosite.net
Chinh Đàm 5 ngày trước
Xong chưa ad ơi
https://audiosite.net
Cảm ơn bạn thích bộ này ^^! Dạo này hơn bận bạn à, ừm chưa có nhé. Mình đang viết dở bộ Vu Chi Nguyên rùi bạn :D Có lẽ lần này mình sẽ không bán sang bên Trung nữa.. thử đăng tại Việt Nam coi sao ^^
https://audiosite.net
haizz lại cháy file này rồi :Z Bạn đợi mình chút nhé đang liên hệ mới CTV upload bộ này nhé
https://audiosite.net
Chinh Đàm 6 ngày trước
Ad ơi sửa lại sever đi Bị lỗi rồi
Khí Linh xin chào!
Lotus
Chat Box