Ngạo Thế Cửu Trọng Thiên
Tập 296 : Đi Tây Bắc, chiến Khinh Nhu (c1476-c1480)
❮ sautiếp ❯Chương 1476: Đi Tây Bắc, chiến Khinh Nhu
“Năm đó tiến vào vào Hắc Huyết tùng lâm, lão phu một đường xông phá, chỉ cần có người cản trở là một chưởng đánh bay.
Nhớ tới cái cảm giác đó, thật là uy phong lẫm liệt đằng đằng sát khí.
Bất quá, nghĩ kỹ lại lại thấy có chút ngu ngốc, khiến người ta phản cảm giống như nhà giàu mới nổi vậy…”
Cổ Nhất Cổ thở dài.
Trong lòng đám người Sở Dương thầm nghĩ.
Đúng như vậy rồi còn gì, dùng bốn chữ nhà giàu mới nổi lên người ngươi, thật đúng là không oan chút nào.
“Nhưng ta cần Hắc Huyết mân côi, mà Hắc Huyết mân côi lại kỵ huyết tinh, cho nên ta cũng không đại khai sát giới, nhưng không nghĩ tới chính bởi vậy mà ta mới bảo vệ được một mạng.”
“Xâm nhập Hắc Huyết tùng lâm ba ngàn bảy trăm dặm về phía trước, một đường rất thuận lợi, ta rốt cuộc cũng nhìn thấy Hắc Huyết mân côi mà ta muốn, đang định tới hái thì đột nhiên nghe được một thanh âm nói với ta: “Ngươi muốn thứ này?”
Tuy hiện giờ Cổ Nhất Cổ đã cực lực khiến thanh âm mình trầm ổn dễ nghe, nhưng vẫn như cũ giống như thanh âm vịt đực, câu chuyện cũ này thật đơn giản nhưng lại khiến đám người Sở Dương phải cố gắng lắm mới nghe được.
Không phải nghe không hiểu, mà là loại thanh âm này thật khiến người ta có cảm giác muốn trúng độc.
“Lúc đó lão phu một đường vô địch xông tới, đang đắc chí kiêu ngạo, nghe thấy người đó hỏi liền vênh váo nói: “Lão phu muốn cái thì lấy cái đó! Thế nào, ngươi có ý kiến? Nhưng chỉ một câu nói đó thôi đã khiến cho lão phu rơi xuống vực sâu không đáy.”
“Vừa nói xong, ta lập tức ù ù cạc cạc trúng một cái tát, bị đánh văng ra ngoài bảy tám chục trượng.”
“Lão phu bị tập kích bất ngờ, giận tím mặt, xoay người động thủ, lại bị đánh cho một trận thê thảm nhất đời này! Chỉ trong mười lăm chiêu ngắn ngủi, lão phu chỉ có năm chiêu trước tấn công, sau đó liền một mực phòng thủ, không có bất cứ cơ hội tiến công nào, hơn nữa đến phòng thủ cũng không được, lúc đó chỉ cảm thấy mình giống như một cái bao cát, bị người ta đánh cho lên bờ xuống ruộng….”
“Lúc đó ta thật không dám tin trên thế gian này lại có cao thủ như vậy!”
“Người đó vừa xuất thủ đánh ta vừa nói: Hắc Huyết tùng lâm là của ta, ngươi nói ta có ý kiến gì hay không? Ngươi tới trộm đồ của ta, không ngờ còn hỏi ta có ý kiến gì không.
Bây giờ ta nói cho ngươi biết, không đánh chết ngươi là ta có ý kiến.
Vừa nói, trên mặt tát đã trúng mấy trăm cái bạt tai….”
Cổ Nhất Cổ vừa nói, Sở Dương liền cười thầm trong lòng.
Quả nhiên là phong cách Tử Tà Tình.
Cũng không biết vì sao vị đại tỷ kia lại thích bạt tai người ta như vậy.
Nghe Cổ Nhất Cổ kể lại, Sở ngự tọa thậm chí cũng cảm thấy trên mặt phát rát, không nhịn được đưa tay sờ sờ mặt.
Cổ Nhất Cổ thần tình bi thảm, nói: “Ngay lúc sắp bị đánh chết, lão phu bất chấp thể diện, hét lớn một tiếng: Ta chưa từng giết người trong Hắc Huyết tùng lâm mà…. Vừa nói xong thì người đó ngừng tát.”
“Sau đó người nọ lại nói: Không giết người? Ta hỏi một chút.”
“Sau đó liền phát ra tin hiệu gì đó, sau một lúc lâu, đột nhiên lại tát một cái lên mặt lão phu, nói: Đả thương người cũng không được!” Cổ Nhất Cổ vô hạn bi ai, nói với Sở Dương: “Vị đại ca kia của ngươi quá bá đạo….”
Cổ Nhất Cổ cũng không biết Tử Tà Tình là nữ tử, Sở Dương đương nhiên sẽ không nói cho hắn biết chân tướng, nhưng nghe xong hắn kể một hồi, Sở Dương không nhịn được cảm thấy không biết nói gì cho phải.
Bá đạo? Bà nội nó… Khi nàng bá đạo thật sự, ngươi còn chưa thấy đâu….
“Sau đó hắn liền đánh một chưởng vào đầu ta, ta lập tức cảm thấy xương cổ bất chợt ngắn lại vô hạn, cả cổ to ra, sau đó xương sống lại liên tục ngắn lại, thắt lưng liên tục ngắn lại… Hai chân cũng bị đánh cho ngắn lại một nửa, cuối cùng cảm thấy cả đầu cũng bị xoa xoa hai cái, biến thành hình vuông như thế này…”
Nói tới đây, bao gồm cả Sở Dương bên trong, mười một người đều cảm thấy sống lưng lạnh toát…
Tưởng tượng tình cảnh lúc đó một chút, ai nấy đều sợ run lên.
Cổ Nhất Cổ khóc không ra nước mắt, nói: “Lúc đó ta đã muốn bỏ chạy, nhưng chạy rồi thì độc thương không thể khu trừ được.
Thế là ta nói: Tiền bối, ta thật sự rất cần Hắc Huyết mân côi… Người nọ nghe xong liền nói: Được rồi, ta cho ngươi một đóa mân côi.
Lão phu đang cao hứng trong lòng thì trên trán đã bị điểm một chỉ… Đây, chính là chỗ này.”
Cổ Nhất Cổ chỉ vào trán mình: “Một chỉ này xóa sạch ấn ký của ta, để lại một đóa mân côi cả đời bất diệt….”
Đám người Sở Dương ngưng thần nhìn lại, lập tức sách sách xưng kỳ.
Trên trán vị đại cao thủ Cổ Nhất Cổ này, nếu nhìn kỹ cái điểm đo đỏ kia, quả nhiên là một nụ hoa hồng sắp nở…
“Cuối cùng, vị đại nhân kia cũng đại phát thiện tâm, vơ vét của ta ba kiện thiên tài địa bảo, sau đó cho ta một đóa Hắc Huyết mân côi….” Cổ Nhất Cổ thực bi phẫn: “Giá trị ba kiện thiên tài địa bảo đó ít nhất cũng phải lớn gấp chín lần Hắc Huyết mân côi… Nếu không phải vì tính mạng…”
Sở Dương chậm rãi gật đầu, nhìn ba kiện thiên tài địa bảo trong Cửu Kiếp không gian, vẫn đang phất phơ lay động theo gió trong dược điền của mình.
Một gốc Huyền Băng liên, một gốc Hàn Tuyết ngẫu, một gốc Xích Hồn thảo.
Hắn đương nhiên là không nói ra, chỉ gật gật đầu, thổn thức nói: “Thì ra là thế… Khụ, vị đại… ca kia của ta quả thực là có chút bá đạo. bất quá, hắn vẫn thường nói đạo lý.”
Mấy lời này khiến cho Cổ Nhất Cổ thầm trợn trắng mắt.
Chuyện như vậy, không ngờ còn tính là… nói đạo lý…
Cổ Nhất Cổ hít một hơi, chán nản nói: “Lão phu tuy tuổi không còn nhỏ, nhưng vốn cao ráo, cũng coi như tuấn tú đẹp trai… Hiện tại….”
Bi ai nhìn thân hình vuông vưng vức của mình, thở dài một tiếng tại: “Hiện giờ thì heo cũng còn đẹp hơn ta….”
Khóe miệng Sở Dương nhếch lên, lộ ra vẻ cổ quái, thiếu chút nữa thì phun ra cười.
Những người khác cũng vội ngậm chặt miệng, kiệt lực khống chế bản thân.
Xem ra, vị Cổ Nhất Cổ này… vẫn rất tự biết mình….
Heo còn đẹp hơn hắn…
“Hơn nữa, sau khi trả một cái giá như vậy, ta còn để lại một hứa hẹn.” Cổ Nhất Cổ cười thê thảm, giống như là tự giễu: “Chỉ cần nhìn thấy lệnh bài này, nếu người nắm lệnh bài phát mệnh lệnh cho ta, ta phải thực hiện vô điều kiện, làm cho hắn một chuyện!”
Cổ Nhất Cổ khổ sáp nói: “Chuyện này… Bao gồm cả cái chết!”
Đám người Mạc Thiên Cơ lập tức trợn tròn mắt lên.
Nhìn Sở Dương.
Những lời này đại biểu cho cái gì, tất cả mọi người đều rõ ràng.
Hiện tại lệnh bài ở trong tay Sở Dương, nói cách khác, chỉ cần Sở Dương nói: Ngươi chết đi! Vậy… Cổ Nhất Cổ sẽ lập tức tự sát!
Lệnh bài trong tay Sở Dương, không ngờ lại có thể dễ dàng quyết định sinh tử của một vị chí tôn cửu phẩm đỉnh phong!
Đây là dạng uy lực thế nào chứ?
Cổ Nhất Cổ nghiêm nghị nói: “Sự tồn tại của lời hứa hẹn đó chính là tâm ma lớn nhất của ta….”
Sở Dương thở phào nhẹ nhõm một hơi, khẽ cười, thật lòng nói: “Cổ lão, ngài có thể thẳng thắn thành khẩn như vậy, tiểu đệ bội phục vô hạn!”
Đúng vậy, Sở Dương rất rõ ràng chuyện này.
Tấm Hắc Huyết lệnh bài này chính là tín vật của Tử Tà Tình ở Cửu Trọng Thiên!
Trong thiên hạ, chỉ có không quá mười người biết đến sự tồn tại của lệnh bài này, nhưng mười người này ai nấy đều là chí tôn cửu phẩm đỉnh phong! Trong đó bao gồm cả Thần Phong và Lưu Vân.
Mà hiên tại, Thần Phong và Lưu vân không còn ở trên đại lục này, nói cách khác, trên đại lục này chỉ còn tám người!
Trong tám người này, có ba người để lại tinh huyết bên trong tấm lệnh bài này.
Lúc đó, Tử Tà Tình từng nói qua, Sở Dương cầm tấm lệnh bài này, chỉ cần gặp được ba người đó là có thể yêu cầu bọn họ toàn lực trợ giúp mình!
Người trong Hắc Huyết tùng lâm không thể ra ngoài, ba người đó cũng là người bên ngoài.
Đây mới là khoản tài phú lớn nhất mà Tử Tà Tình lưu lại cho Sở Dương!
Chỉ tiếc rằng, ba người đó, cho tơi tận hôm nay, Sở Dương mới gặp được một người!
Cổ Nhất Cổ nhìn Sở Dương, Sở Dương cũng đang nhìn Cổ Nhất Cổ.
Thật lâu sau, hai người đều không nói gì.
Nhưng bản thân đều biết, lời hứa hẹn này nhất định sẽ được hoàn thành lúc này.
“Ta không muốn hiệp thiên tử để lệnh chư hầu như vậy.
Cái này khiến ta rất không có cảm giác thành tựu.” Sở Dương khẽ cười cười, nói: ” Nhưng nếu có một ước định như vậy, hôm nay ta cũng kết thúc luôn cho Cổ lão.”
Cổ Nhất Cổ hít một hơi thật sâu, nói: “Ngươi nói đi!”
“Ta chỉ muốn Cổ lão truyền cho ta một lời nhắn, nói với Thánh Vương của các ngươi, ta cùng các huynh đệ đã tụ hợp, đi Tây Bắc, chiến Khinh Nhu!”
Sở Dương khẽ mỉm cười, nói.
“Truyền tin tức cho Thánh Vương….” Cổ Nhất Cổ nhíu mày nói: “Ngươi không cần chiếu cố ta, ta có thể giúp ngươi một đại ân! Vô luận là chuyện gì.”
Theo hắn xem, yêu cầu này của Sở Dương thật sự qúa dễ dàng rồi, đến hắn cũng phải ngại ngùng.
Bạn đang xem truyện được sao chép tại:
chấm c.o.m
Truyền lời nhắn… Cho dù Sở Dương không nói, hắn cũng nhất định phải truyền tin tức của Sở Dương trở về.
Bởi vì đó là lời Thánh Vương phân phó.
“Không cần.
Cổ lão có thể truyền nguyên vẹn lời của ta cho Sở Dương, ta đã cảm kích vô cùng rồi!” Sở Dương mỉm cười nói.
Cổ Nhất Cổ nhíu mày, có chút hổ thẹn, đáp ứng: “Được!”
Yêu cầu đã có rồi.
Sở Dương lấy ra Hắc Huyết lệnh bài, chỉ thấy trên mặt bốc lên một đám sương mù mờ mịt.
Cổ Nhất Cổ lập tức cảm thấy trong lòng thoải mái.
Tinh huyết ở trong lệnh bài đã dược giải phóng một nửa.
Chỉ cần mình truyền tin tức trở về, nó sẽ tiêu tán toàn bộ.
Cho nên, Cổ Nhất Cổ dứt khoát truyền tin luôn lúc này.
Hắn lấy ra một mặt gương kỳ lạ, một tay quán thâu nguyên lực vào, tấm gương lập tức tỏa ra quang mang vạn trượng.
Tay phải Cổ Nhất Cổ vung lên, trên ngón trỏ lập tức xuất hiện một giọt máu, dùng máu tươi của mình viết lên gương, nói: “Cổ Nhất Cổ bẩm báo Thánh Vương.
Sở Thánh Vương đã đi qua nơi đây.
Hắn bảo ta chuyển cáo cho ngài: Hắn đã tụ hợp với các huynh đệ, đi Tây Bắc chiến Khinh Nhu!”
Viết xong, lại để Sở Dương xác nhận lại, tiếp đó đánh một chưởng lên gương.
Sau một tiếng nổ vang, mấy hàng chữ đã biến mất không thấy đâu nữa.
Tin tức đã truyền ra ngoài.
Trên Hắc Huyết lệnh bài lại một lần nữa tỏa ra sương mù.
Cổ Nhất Cổ thở phào một hơi nhẹ nhõm.
Tâm sự lớn nhất hai vạn năm qua, hôm nay rốt cuộc cũng hoàn thành.
Kế tiếp, Cổ Nhất Cổ lại càng thân thiết với Sở Dương hơn.
Theo hắn xem, Sở Dương này thuần thúy là giúp mình một đại ân, giải khai tâm ma cho mình.
Hơn nữa còn thoải mái giống như nhấc một cái tay, cố ý thành toàn cho mình.
Người ta đã tặng nước, Cổ Nhất Cổ đương nhiên phải lấy cả suối nguồn đáp lại.
Chỉ là, cho dù lấy đầu Cổ Nhất Cổ, hắn cũng không thể nghĩ tới, Sở Dương truyền tin lần này, tuyệt không phải truyền tin bình thường! Mà là một lần điều động!
Nếu chỉ cầu Cổ Nhất Cổ làm một chuyện, vậy lao động sẽ chỉ có một mình Cổ Nhất Cổ.
Nhưng nếu lời nhắn này rơi vào tay Đàm Đàm, vậy thì hắn khác nào đã điều động toàn bộ Tam Tinh thánh tộc!
Chương 1477: Thánh tộc bi ca
Kế tiếp, không khí lại càng thêm hòa hợp.
Mọi người nói chuyện trên trời dưới đất, Cổ Nhất Cổ còn thuận miệng nói tới mấy chuyện thú vị trong giang hồ, khiến đám người Sở Dương nghe mà thích thú vô cùng.
Đang nói, Sở Dương đột nhiên nhớ ra một chuyện: “Cổ lão, ta có một chuyện khó hiểu.”
Cổ Nhất Cổ mỉm cười, nói: “Ngươi nói đi.”
“Đây cũng không phải lần đầu tiên ta đi con đường này.
Lần trước tới đây, sao không thấy ngươi ra mua ngựa?” Sở Dương nói.
Cổ Nhất Cổ lập tức giật mình, nói: “Lần trước? Ngươi từ nơi này đi qua? Ngươi có cưỡi ngựa không?”
Sở Dương lập tức ngẩn ngơ: “Không.”
Cổ Nhất Cổ khinh bỉ, nói: “ngươi không cưỡi ngựa, vậy ta chui ra mua cái gì?”
Sở Dương ngạc nhiên.
“Tất cả những người đi qua từ nơi này, chỉ cần có ngựa là đều được mua lại!” Cổ Nhất Cổ nói: “Đi qua bên kia, có ngũ đại gia tộc đi ngang qua chỗ này.
Hiện tại, ngựa của bốn nhà đã được ta xử lý.”
Sở Dương cười khổ, lão hàng này cũng thật mạnh mẽ.
“Chỉ có Trần gia là dùng Truy Phong thú, lần trước đi qua nơi này là ta không mua được.” Cổ Nhất Cổ hừ hừ, nói: “Máu Truy Phong thú rất khó ngửi! Có bệnh mới mua về….”
Mạc Khinh Vũ sợ run cả người.
Mạc Thiên Cơ nhíu mày: “Ý tứ Cổ tiền bối là… Những con ngựa này, đều bị ngươi thịt?”
Khóe miệng Cổ Nhất Cổ khẽ co quắp, nói: “Không phải.
Trước kia ta bị đả thương, cần phải dùng tinh huyết để tẩm bổ thân thể.
Mà huyết tính chiến mã khá mạnh, nhiều năm chinh phạt, trong cơ thể còn có lệ khí, hơn nữa càng dễ hấp thu… Những con ngựa này sau khi qua tay ta, ta đều dùng bí pháp lấy đi một nửa tinh huyết, để lại cho mình dùng, còn ngựa thì đem bán đi.”
“Tiền bạc kiếm được đều đổi thành vật tư sinh hoạt, sau đó mỗi năm hai lần, vận chuyển từ nơi này tới đông bắc man hoang, cung ứng tộc nhân.” Trong mắt hắn có chút bi ai: “Chỗ chúng ta ở quanh năm đều là băng thiên tuyết địa…. người lớn còn dễ nói, nhưng hài tử với lão nhân, còn có một số nữ nhân… lại không thể….”
Sở Dương trầm trọng gật đầu, thở dài.
“Ba vạn năm qua, ta đa, ta đã mua vật tư hết chừng bảy trăm ngàn tử tinh trở về….” Khóe miệng Cổ Nhất Cổ khẽ co quắp: “Ta vừa cố gắng hạn chế tiêu hao bản thân xuống mức thấp nhất, vừa đốt giết đánh cướp không chuyện ác nào không làm… Tất cả tiền bạc tử tinh đoạt được đều đổ hết vào cái động không đáy này… hiện giờ, ta mặc dù là chí tôn cửu phẩm đỉnh phong, nhưng trừ một thân tu vi và mấy lượng bạc ra, thật sự chẳng khác nào một kẻ nghèo hèn!”
Bảy trăm ngàn tử tinh tiền vật tư!
Con số khổng lồ như vậy khiến cho tất cả mọi người đều chấn động!
Phải biết răng bảy trăm ngàn tử tinh không phải đơn giản như bảy trăm ngàn lượng bạc.
Mà những vật tư sinh hoạt mà Cổ Nhất Cổ mua, đều chỉ cần bạc là có thể mua được.
Một khối tử tinh, ít nhất cũng phải đổi được trăm vạn lượng bạc trắng!
Cứ tính như vậy, số lượng vật tự mà Cổ Nhất Cổ lén vận chuyển về quả thực là không thể tính toán nổi!
“Thế nào lại nhiều như vậy?” Sở Dương kinh ngạc hỏi: “Có nhiều thứ dùng được nhiều năm mà…”
Khóe miệng Cổ Nhất Cổ khẽ méo xẹo: “Ở chỗ chúng ta… đại đa số đồ dùng đều chỉ có một năm tuổi thọ thôi! Còn mấy thứ như chăn bông, ba tháng là không dùng được nữa rồi….”
Hắn trầm giọng nói: “Mà chúng ta… Trước khi thiên địa biến đổi, có hai mươi ức người.
Nhưng sau biến đổi, may mắn còn tồn tại lại không tới hai ức.
Hơn nữa còn bị phong bế trong man hoang băng nguyên.
Tám vạn năm trước, suy giảm mạnh chỉ còn một ức năm ngàn vạn.
Năm vạn năm trước, còn sống sót không tới 1 ức.
Ba vạn năm trước, chỉ còn bảy ngàn vạn người.
Hai vạn năm trước, chỉ còn lại bốn ngàn vạn. hiện tại… chỉ miễn cưỡng còn một ngàn vạn thôi!”
Đám người Sở Dương không khỏi nhìn nhau hoảng sợ.
Tỉ lệ tử vong, tiêu giảm dân số nhanh như vậy! Nếu cứ tiếp tục theo đà này… Chỉ sợ ngày Tam Tinh thánh tộc diệt tộc cũng không còn xa nữa.
“Mỗi một lần Cửu Kiếp kiếm chủ xuất thế, man hoang băng nguyên đều khai mở một lần.
Mà mỗi lần mở lại chỉ mở một ngày thời gian rồi đóng lại.
Trong một ngày đó, nội tộc phải lựa chọn cao thủ cấp tốc lao ra, sau đó liều mạng, cố gắng hết khả năng kiếm tiền, mua đồ trở về….”
Hắn nói tới đây, Mạc Thiên Cơ lên tiếng hỏi: “Xin hỏi tiền bối, ta có một chuyện khó hiểu.”
Cổ Nhất Cổ nói: “Chuyện gì?”
“Nếu chỉ có một ngày thời gian, chỉ có rất ít người đi ra, vậy vật tư các ngươi thu gom được, làm thế nào để vận vào? Nếu đồ vật này nọ có thể đưa vào, vậy chẳng phải người cũng có thể thoát ra?” Mạc Thiên Cơ hỏi.
Cổ Nhất Cổ cười thê lương: “Chúng ta bị phong bế bên trong, chỉ cần không có sinh môn xuất hiện, người sống liền không ra được.
Nhưng đồ vật chuyển từ bên ngoài vào lại có thể thu được.. Nói cách khác, lúc bình thường, không có sinh mạng nào có thể ra vào.
Cánh cửa đó hạn chế, chính là sinh mệnh và linh hồn.”
Mạc Thiên Cơ à một tiếng rồi trầm mặc.
Trong lòng thần suy đoán, đó rốt cuộc là cánh cửa gì mà bá đạo như vậy? Lại có thể hạn chế linh hồn.
“Mà người chúng ta ra tới nơi, một khi bại lộ thân phận là sẽ bị toàn bộ đại lục vây công… Bao nhiêu năm qua, trừ lão phu ra, chẳng có một cao thủ Tam Tinh thánh tộc nào có thể kiên trì tới lúc Cửu Kiếp kiếm chủ kế nhiệm xuất thế….”
“Nhóm lão phu tất cả có bốn trăm người, đều là tinh nhuệ, nhưng… cho tới bây giờ, cũng chỉ có mình lão phu sống sót.
Những người khác đã sớm chết sạch từ hai vạn năm trước rồi….”
“Mãi cho tới ba năm trước đây, lần Cửu Kiếp kiếm chủ xuất thế gần nhất, cánh cửa đáng hận kia rốt cuộc cũng mở ra, nhưng… các tộc nhân của ta đã….”
Cổ Nhất Cổ thở ra một hơi thật dài: “Những năm qua, người tốt ta cũng cướp, người xấu ta cũng giết, quả thực giết không ít người, nhưng ta không dám chết.
Ta cũng không sợ chết, nhưng ta không thể chết được… Hắc hắc… Sở huynh đệ, ngươi hẳn cũng biết, người có thể tu luyện tới cảnh giới như lão phu, có mấy người sợ chết chứ… Nhưng ta lại phải đau khổ cầu xin tha mạng trước mặt vị đại ca kia của ngươi.
Đừng nói là một lời hứa với mấy thiên tài địa bảo, cho dù bắt ta quỳ xuống gọi gia gia, ta cũng phải sống sót….”
“Ta chết đi rồi… Thánh tộc chẳng còn ai bên ngoài nữa rồi… Chẳng còn ai vận chuyển vật tư trở về nữa….”
Nói tới đây, Cổ Nhất Cổ lại thở dài một tiếng, không nói gì nữa.
Đám người Sở Dương đều không lên tiếng, trầm mặc.
Nói gì đây?
Mọi người đều không biết nói gì mới tốt, cảm thấy trong lòng nặng nề.
Lúc Cổ Nhất Cổ kể lại chuyện năm đó, mọi người đều cảm thấy kỳ quái, bởi vì vị chí tôn cửu phẩm đỉnh phong này không khỏi quá sợ chết rồi… Không ngờ còn cầu xin tha mạng.
Nhưng hiện tại rốt cuộc mới biết được, cũng hiểu được.
Nhìn vị thánh tộc Cổ Nhất Cổ trước mặt, trong lòng bỗng dâng lên một ý kính trọng.
Khẳng khái vì nghĩa mà chết, đều không phải việc khó, Nhẫn nhục cố sống vì tộc đàn mới là gian nan.
Thật lâu sau, Sở Dương hỏi dò: “cái này… Tam Tinh thánh tộc và nhân loại, có thể chung sống hòa bình không?”
Cổ Nhất Cổ giận dữ! truyện được lấy tại
Hai mắt đều lồi ra, cả giận nói: “Ngươi nói vậy là ý gì?”
Sở Dương ngạc nhiên: “…?”
Cổ Nhất Cổ cả giận nói: “Tam Tinh thánh tộc và nhân loại có thể chung sống hòa bình không? Chẳng lẽ Tam Tinh thánh tộc không phải là người sao?”
Sở Dương hôn mê.
Cái này còn cần ngươi nói? Truyền thuyết chín vạn năm qua, có ai từng nói Tam Tinh thánh tộc cũng là người? Tam Tinh thánh tộc vốn đứng ngang hàng với các loại chủng tộc như long phượng tinh linh, biến thành người từ khi nào vậy?
Cơn giận của Cổ Nhất Cổ vẫn chưa tan hết: “Tam Tinh thánh tộc chỉ có chút đặc biệt mà thôi, từ khi nào lại không phải là người? Mười vạn năm trước, Tam Tinh thánh tộc thống trị thiên hạ, có từng đuổi tận giết tuyệt cái gọi là nhân loại?”
“Khi đó, Tam Tinh thánh tộc cùng nhân loại trong miệng các ngươi thông hôn, chẳng phải chuyện rất bình thường? Vì sao đến khi cái gọi là nhân loại thống trị đại lục, ngay cả hậu đại thông hôn dị tộc cũng đuổi tận giết tuyệt? Rốt cuộc là Tam Tinh thánh tộc tàn nhẫn hay là cái gọi là nhân loại trên đại lục này tàn nhẫn?”
“Hiện tại trên đại lục này, cái gọi là nhân loại, trừ khoác một tấm da người, ngươi thấy bọn hắn có điểm nào thật là nhân loại? Bọn họ cũng xứng làm nhân loại?”
Cổ Nhất Cổ đại nhân hung hăng hừ một cái.
Mạc Thiên Cơ cúi đầu, cân nhắc một hồi, nói: “Tam Tinh thánh tốc từ lúc mới sinh ra đến lúc trưởng thành, quả thực là giống với nhân loại.
Bất đồng duy nhất chính là, kinh mạch hơi bất đồng, hơn nữa, huyết mạch Tam Tinh thánh tộc cũng có thể giác tỉnh.
Điểm này tựa hồ khác hẳn với thường nhân.
Lại nói, trên trán bọn họ từ lúc sinh ra đã có dấu hiệu tộc đàn… Cho nên mới bị coi là dị tộc…”
“Nhưng xét đến cùng mà nói… Nói Tam Tinh thánh tộc là người không phải là không được.
Nhưng nói không phải là nhân loại… cũng không phải không thể.”
Mạc Thiên Cơ nói lời này rất công băng, Sở Dương chậm rãi gật đầu.
Tam Tinh thánh tộc dã khổ mười vạn năm rồi, nếu mình có thể thống nhất Cửu Trọng Thiên, có nên cho bọn hắn một chút công bằng không?
Những lời này, Sở Dương cũng không nói ra, thậm chí loại tính toán này, hắn còn phải thương nghị thật tốt với các huynh đệ, sau đó trưng cầu ý kiến của đám người Phong Nguyệt một phen.
Như vậy mới đưa ra sách lược vẹn toàn được.
Nếu không cứ tuỳ tiện quyết định, chỉ sợ ngày thống nhất cũng là ngày đại chiến chủng tộc bắt đầu!
Hậu quả tàn khốc như vậy, chẳng ai thừa nhận nổi.
Đó cũng là nguyên nhân thực sự mà Sở Dương không dám đáp ứng Úy công tử.
Mạc Thiên Cơ trầm tư, liếc mắt nhìn Sở Dương một cái, từ một cái nhíu mày của Sở Dương, Mạc Thiên Cơ cũng biết được vị lão đại này đang suy nghĩ cái gì.
Trong mắt hắn không khỏi xẹt qua một tia lo lắng.
Chủ đề này quá trọng đại.
Sở Dương dứt khoát bỏ qua, đè xuống đáy lòng, tiếp đó lại đàm luận về chuyện thú vị trong giang hồ.
Đám người Đổng Vô Thương cũng tận dụng đoạn thời gian rảnh rỗi hiếm có này để nghỉ ngơi.
Mạc Khinh Vũ nằm trong lòng Sở Dương, ngủ gà ngủ gật.
“Cái này…Cổ lão, lúc trước theo ta được biết, lưu lại huyết ký trên tấm Hắc Huyết lệnh bài này có ba người.
Hai người còn lại, Cổ lão có biết là ai?” Sở Dương chăm chú hỏi.
“Cái này… Lão phu quả thực không biết.” Cổ Nhất Cổ lộ ra vẻ xấu hổ, nói: “Dù sao chuyện này cũng không phải vinh quang gì, ai lại nói ra ngoài chứ?”
Sở Dương thản nhiên nói: “Vậy cũng chưa chắc, Cổ lão cũng biết, nếu không phải cao thủ cả thiên hạ đều biết… Vị đại ca kia của ta cũng không cho phép hắn lưu lại huyết ký trên tấm lệnh bài này… Có thể ưu lại huyết ký, không ai không phải là tuyệt đỉnh cao thủ, phóng mắt khắp thiên hạ cũng chỉ có thể đếm trên đầu ngón tay!”
Sắc mặt Cổ Nhất Cổ lập tức đỏ bừng giống như khỉ đít đỏ.
Chương 1478: Tám lần thua trận
Cho dù da mặt có dày cũng chẳng ai lấy đó làm chuyện vinh quang… bị người ta đánh một trận, phong bế thần hồn, sau khi bị dày xéo chà đạp xong, không ngờ còn coi là vinh quang, tự mãn khắp nơi… Cổ Nhất Cổ cảm thấy mình còn chưa thần kinh tới mức đó.
Dùng cái này suy ra, hai người còn lại đương nhiên cũng không ngốc như vậy.
Nguồn tại FULL
Nhưng đối với những lời Sở Dương nói, hắn lại không thể phản bác được.
Bởi vì sự thật đúng là như thế.
Nếu không phải tuyệt đỉnh cao thủ, người nọ thật đúng là không phong ấn thần hồn vào trong.
“Lúc đó đại ca ta từng nói, trong thiên hạ, người có tư cách giao thủ với hắn, chỉ có mười người! Mà Cổ lão, chính là một người trong số đó! Mà đại ca ta cũng từng nói với ta về hai cao thủ nổi danh trên lệnh bài, nhưng không biết mấy vị khác là ai?”
Sở Dương mỉm cười: “Cổ lão biết rõ anh hùng thiên hạ như lòng bàn tay, chắc hẳn cũng biết được?”
Cổ Nhất Cổ nhíu mày, sắp xếp lại trí nhớ trong đầu lại một chút, nói: “Cái này, lão phu thật đúng là không biết những ai từng giao thủ với tên điên kia….”
Sở Dương lau mồ hôi: “Vậy, theo Cổ lão, cao thủ trên thế gian này có ai?”
Cổ Nhất Cổ ngẩng đầu lên, hai mắt có chút mơ hồ, tựa hồ đang suy tư, tìm kiếm trong trí nhớ.
lỗ tai Mạc Thiên Cơ khẽ giật giật, ánh mắt nghiêm túc hẳn lên.
Đây chính là tư liệu tối mật không phải người thường có thể biết được.
“Từ khi ta xuất thế… từng bị đánh bại tám lần!” Cổ Nhất Cổ nói: “Đó là không tính trước khi ta đạt tới chí tôn cửu phẩm đỉnh phong….”
Những lời này lập tức khiến đám người Sở Dương giật mình.
Không tính trước khi tu vi đạt tới chí tôn cửu phẩm đỉnh phong… Nói cách khác, sau khi hắn đạt tới cảnh giới hiện giờ, không ngờ bị tổng cộng tám người đánh bại…
Chuyện này khiến đám người Sở Dương đổ mồ hôi lạnh ròng ròng.
Thiên hạ này, thế nào lại có nhiều cao thủ như vậy?
“Lần đầu tiên là khi ta đoạt một kiện bảo bối… Chọc tới một người, hắn đánh cho ta một trận, nhưng bảo bối ta bán mất rồi, thế là hắn lại đánh ta thêm một trận thê thảm.
Nhưng cuối cùng, sau khi người nọ biết sứ mạng của ta, cũng không giết ta, ngược lại còn tặng ta một trăm vạn tử tinh….”
Cổ Nhất Cổ nói.
Sở Dương nhíu mày: “Người nọ là ai?”
“Người đó… tên Vũ Thần Phong….” Cổ Nhất Cổ cố gắng nhớ lại: “Đó là ba vạn năm trước? Hay là hơn ba vạn năm gì đó… Thật sự không nhớ rõ lắm…..”
Vũ Thần Phong!
Thần Phong chí tôn!
Thân hình Sở Dương khẽ chấn động.
“Lần thứ hai bại trận, là một nữ nhân xinh đẹp, tên là Lưu Vân… Nàng rất quý ngựa của mình, lúc đó nói rõ chỉ gửi, không bán, hơn nữa còn trả cho ta số tiền gấp mười mấy lần số tiền ta bán ngựa… Nhưng lúc đó ta thật sự không nhịn được, lấy chút tinh huyết ăn, không tưởng được sau khi nữ nhân kia trở về lại có thể phát hiện ra… Hung hăng đánh ta một trận….” Cổ Nhất Cổ miệng méo xệch: “Đánh xong ta mới biết được, nàng là lão bà của Vũ Thần Phong!”
Sở Dương trán nổi gân xanh.
Vị Cổ Nhất Cổ này thật là biết gây chuyện mà.
Thần Phong Lưu Vân hai nhân vật trong truyền thuyết, mỗi người đều đánh hắn một trận.
Mạc Thiên Cơ đột nhiên ngắt lời: “Không đúng! Cổ lão, theo ta được biết, bất kể là hai vạn hay là ba vạn năm trước, hai vị tiền bối Thần Phong và Lưu Vân đều không còn ở thế giới này nữa rồi…”
Cổ Nhất Cổ giận dữ nói: “Đừng có chẹn họng ta! Ta làm sao không biết bọn họ đi lên rồi lại trở về… Lúc đó nghe nói là chuẩn bị cứu người nào đó….”
Vừa nói xong, Sở Dương cùng Mạc Thiên Cơ lập tức hiểu ra.
Thì ra lúc đó Vũ Tuyệt Thành được cứu, là Thần Phong Lưu Vân đích thân trở lại…
“Bại trận lần thứ ba, là một chấp pháp giả.
Lúc đó ta cùng đường… Tộc đàn bị cắt đứt cung ứng một tháng, ta liền chạy tới cướp bóc một cái tổng bộ chấp pháp giả… Sau đó chấp pháp giả liền phái ra lão gia hỏa đó… Trận chiến đó, đánh năm ngày, ta chỉ bại một chiêu…” Cổ Nhất Cổ lắc đầu than thở: “Haiz, một chiêu cũng bại….”
Mười một người trợn mắt méo miệng!
Ta x, cướp bóc tổng bộ chấp pháp giả… Có thật sự muốn chết cũng chẳng ai làm như vậy…. Vậy mà con hàng này vẫn còn sống sót được! Cái này thật sự là…
“Vị chấp pháp giả kia, bây giờ còn sống không?” Sở Dương vội vàng hỏi một câu.
Cổ Nhất Cổ trừng mắt, hừ hừ, rất bất mãn khi Sở Dương chẹn họng mình, nhưng nể mặt mũi Sở Thánh Vương, vẫn cố bình tĩnh trả lời một câu: “Đạt tới loại tu vi như chúng ta, muốn chết cũng khó!”
Sở Dương ho khan một tiếng, đưa mắt trao đổi với Mạc Thiên Cơ.
Sắc mặt Mạc Thiên Cơ trầm trọng.
Nếu người kia còn sống, chỉ sợ đó chính là địch nhân kinh khủng nhất của đám người mình.
“Lần bại trận thứ tư… Vẫn là một lão đầu tử của chấp pháp giả!” Cổ Nhất Cổ phẫn hận nói: “Ta bại trận ba lượt trong tay chấp pháp giả, lần nào cũng là nỗi nhục một chiêu! Con mẹ nó, còn là ba người khác nhau nữa! Bà nội nó chứ!”
Mạc Thiên Cơ mặt biến sắc, ngón tay không nhịn được run rẩy.
ba người!
Sở Dương cũng có tâm tình nhứ vậy, giờ khắc này chỉ hận không thể cùng mắng một câu với Cổ Nhất Cổ: Cái bà nội nó chứ! Nhiều vậy!
“Lần bại trận thứ sáu, là bại bởi đại ca ngươi….” Cổ Nhất Cổ phẫn nộ trừng mắt nhìn Sở Dương: “Kỳ thật trận thứ sáu này cũng không tính là bị đánh bại.
Cơ bản là đánh từ đầu tới cuối, hắn còn chưa chân chính động thủ.”
“Phốc…” Cảm phục Cổ lão tiền bối thẳng thắn, Sở Dương lập tức phun một ngụm nước trà vào mặt hắn.
Cổ Nhất Cổ hừ một tiếng, thân hình chấn động, một đám sương mù tràn ra, nước trà vừa mới phun lên mặt hắn liền bốc hơi toàn bộ.
“Bất quá, sau khi thua trong tay đại ca ngươi, hình dáng của ta bị thay đổi, chấp pháp giả ngược lại không tìm được ta….” Cổ Nhất Cổ có chút đắc ý.
Đám người Sở Dương lúc này mới hiểu được: Con hàng này chắc là cướp tổng bộ chấp pháp giả xong, một mực bị cao thủ chấp pháp giả truy đuổi, đánh bại ba lượt liên tiếp.
Mà Tử Tà Tình một tát đánh hắn từ cao gầy thành ải bàn tử, lại là thành toàn cho hắn, khiến cho chấp pháp giả không tìm được. cái này không thể không nói… Thế sự thật là kỳ diệu…
“Về phần trận thua thứ bảy, cũng là ta tự chuốc, cũng không tính là đánh bại. nếu nguyên thần ta không bị giam cầm, tên kia chưa chắc đã là đối thủ của ta.” Cổ Nhất Cổ miệng cười toe toét, răng sáng lấp lánh: “Nghe nói xuất hiện một đệ nhất cao thủ, tên là Thiên Nhai.
Ta liền chạy tới đánh với hắn một hồi… Đây là chuyện bảy ngàn năm trước… Lúc đó ta cũng thật không nghĩ tới ta lại bại.
Kỳ thật ta vẫn chưa bại, chỉ bị chém hai đao thôi.”
Nói xong, đến ngay cả đám mặt quan tài như Cố Độc Hành với dvh cũng không nghe nổi nữa: “Ninh Thiên Nhai chém ngươi hai đao, vậy ngươi có chém hắn không?”
Mặt Cổ Nhất Cổ đỏ lên, già mồm cãi láo: “hắn nhỏ hơn ta rất nhiều, xem như tiểu bối, ta nhường hắn.”
Mười một người, trừ Mạc Khinh Vũ đang nằm trong lòng Sở Dương ra, những người còn lại đều nhất tề phun trà.
“Khụ khụ… Cổ lão thật là tốt bụng….” Sở Dương trái lòng khích lệ một câu.
Ta vẫn tự nhận da mặt ta dày lắm rồi, không ngờ da mặt lão hàng này còn dày hơn….
Cổ Nhất Cổ đỏ mặt tía tai: “Lúc đó nguyên thần ta đã bị đại ca ngươi phong bế, nếu như bây giờ gặp được Ninh Thiên Nhai, ta nhất định có thể đánh hắn răng rơi đầy đất! Thế nào, ngươi không tin?”
“Chúng ta tin!” Đám người Sở Dương gật đầu như gà mổ thóc, thầm nghĩ: Chúng ta tin thì có tác dụng rắm gì? Ngươi vẫn bại thôi…
“Lần thất bại thứ tám, ngay cả cơ hội xuất thủ cũng không có, đã bị chế trụ.
Người kia… cường đại hơn đại ca ngươi, cường đại hơn nhiều!” Trên mặt Cổ Nhất Cổ lộ ra thần sắc sợ hãi: “Hơn nữa mới phát sinh nửa năm trước…”
Hơn nửa năm trước: “Người nọ có phải rất anh tuấn tiêu sái, bộ dáng như một thư sinh?”
Cổ Nhất Cổ lập tức nhảy dựng lên, vẻ mặt chấn kinh: “Làm sao ngươi biết?”
Sở Dương mỉm cười, hắn thế nào lại không biết? Bởi vì người đánh bại Cổ Nhất Cổ hẳn chính là Tuyết Lệ Hàn.
Hơn nữa hẳn là ngay trước lúc Tuyết Lệ Hàn gặp mình…
Với tu vi của Tuyết Lệ Hàn, Cổ Nhất Cổ có thể kịp phản ứng… đó mới là cổ quái!
“Khụ.” Sở Dương ho khan một tiếng, bộ dạng đắc ý vô cùng: “Ta đương nhiên biết, bởi vì người đó cũng là đại ca ta!”
Cổ Nhất Cổ ngây người, sau đó mới giật mình kêu lên một tiếng: “.. Cũng là đại ca ngươi.” Tiếp đó trừng mắt lên bi phẫn: “Ta có cừu oán gì với nhà ngươi….” Sở Dương cười ha ha: “Hiện tại không phải hóa thù thành bạn sao?”
Cổ Nhất Cổ thở dài một hơi.
Từ sau khi Tử Tà Tình rời đi, để lại cho Sở Dương không ít bí mật.
Nhưng hôm nay, rốt cuộc cũng giải được một vấn đề ở nơi này! Hơn nữa, Sở Dương cũng xác định, thập đại cao thủ mà Tử Tà Tình nói lúc đó, ít nhất có ba người là địch nhân của mình!
Cổ Nhất Cổ nói tám người.
Trong đó, trừ phu thê Thần Phong chí tôn ra, Ninh Thiên Nhai chưa từng động thủ với Tử Tà Tình, Tuyết Lệ Hàn lại càng bài trừ, vậy là còn bốn.
Tử Tà Tình nói mười người, bỏ Phong Nguyệt đi còn chín, trừ Cổ Nhất Cổ còn tám, trừ Thần Phong Lưu Vân còn sáu, giả sử ba vị cao thủ chấp pháp giả kia đều từng giao thủ với Tử Tà Tình… vậy còn thiếu ba người nữa!
Ba người kia là ai?
Cái này không một ai biết.
Sở Dương có chút nặng nề: Đây là mình giả sử ba vị cao thủ chấp pháp giả kia đều từng động thủ với Tử Tà Tình.
Nếu như ba người bọn họ chưa từng động thủ với Tử Tà Tình thì sao?
Đây không phải là chuyện không thể xảy ra!
Như vậy chẳng phải còn có sáu người sao?
Mà sáu người này, đối với Sở Dương mà nói quả thực chính là tâm bệnh lớn nhất: Vạn nhất sáu người này đều là chấp pháp giả thì sao?
Sở Dương nghĩ mà choáng váng.
Bên cạnh, Mạc Thiên Cơ cũng trầm tư.
Ngạo Tà Vân nhíu mày, Mặc Lệ Nhi mắt lộ sầu lo, Tạ Đan Quỳnh sắc mặt trầm trọng, Cố Độc Hành máy kiếm nhíu chặt, bọn họ đều nghe ra được thứ bất thường trong cuộc nói chuyện này.
Sắc mặt Đổng Vô Thương thản nhiên, bát phong bất động, Kỷ Mặc cười hì hì chẳng quan tâm, La Khắc Địch mắt liếc nhìn lên trời, căn bản không thèm để ý, Nhuế Bất Thông hai chân đưa tới đưa lui, càng thêm thoải mái thích ý.
Mấy tên này tuyệt đối không chịu động não.
Đối với Đổng Vô Thương nói, chính là không sợ.
Trước mặt là một vương tọa, một đao, là một chí tôn cửu phẩm, cũng chỉ một đao.
Cho dù là Tuyết Lệ Hàn ở trước mặt, chỉ cần là địch, cũng chỉ là một đao.
Về phần thắng bại, Đổng nhị gia trước nay đều không cân nhắc tới.
Kỷ nhị gia và La Khắc Địch lại là: cái này không thuộc phạm vi chúng ta quan tâm, dù sao có quan tâm cũng chẳng để làm gì. bọn họ nói thế nào, chúng ta làm thế đó.
Về phần Nhuế Bất Thông, lại càng đơn giản: Cũng lắm thì liều mạng chứ gì.
Mấy huynh đệ đều có tâm tính khác nhau hoàn toàn!
Chương 1479: Thiên Cơ Khinh Nhu, trận chiến đầu tiên
Nhất là bốn người Đổng Vô Thương đằng sau, càng tùy tiện lười nhác hơn nữa.
Khó trách Mạc Thiên Cơ thường xuyên nói: Bắt mấy con hàng này lo nghĩ, sớm muộn gì bổn quân sư cũng chưa già đã yếu.
Địch nhân chưa tra tấn được ta, nhưng mấy con hàng này đã khiến ta mệt chết rồi…
Nghỉ ngơi một hồi, mọi người liền cáo từ.
Cổ Nhất Cổ cũng không giữ lại, tiễn ra ngoài cửa.
“Thuận buồm xuôi gió!” Cổ Nhất Cổ vẫy vẫy tay chào từ biệt mọi người.
“Yên tâm, chúng ta sẽ nhanh gặp lại thôi.” Sở Dương vẫy tay, mười một người nháy mắt đã biến mất trên đỉnh Tuyết sơn.
Cổ Nhất Cổ nhức đầu, thì thào tự nói: “Lão phu đâu có đi nơi các ngươi muốn đi.
Thế nào lại gặp mặt?”
Trong cơn đại tuyết.
Doanh địa bát đại gia tộc trầm mặc, đứng sừng sững ở đó.
Đệ Ngũ Khinh Nhu đứng ở cửa trướng bồng, nhìn tuyết bay tán loạn trên bầu trời, không biết đang suy nghĩ điều gì.
Tiêu Tránh Ngôn cùng Thạch Khải Thư đã đi hai ngày rồi… Vẫn chưa về.
Đệ Ngũ Khinh Nhu cũng không lo lắng cho hai người bọn họ, mà đang chờ một người: Sở Dương! Sở Dương không đến, áp lực cho bên kia quá nhỏ, căn bản không thể hình thành đối kháng.
“Thời gian đã qua lâu như vậy, thời cơ đảo loạn thiên hạ tốt như vậy, Cửu Kiếp kiếm chủ ngươi không thể không nắm lấy… chỉ là làm sao vẫn chưa có động tĩnh?” Trong lòng Đệ Ngũ Khinh Nhu thầm nghĩ.
Tiếp đó dòng suy nghĩ lại chuyển, nghĩ về thần bí nhân kia: “Rốt cuộc là ai… đang lợi dụng chuyện này? Làm sao lại giống như đang… thật sự muốn giúp ta?”
Đứng đó hồi lâu, Đệ Ngũ Khinh Nhu vẫn không nhúc nhích.
Nhưng hắn không biết, ngay tại lúc này, ở nơi cách đại doanh mấy trăm trượng về bên phải, có mười một bóng người bóng người giống như cuồng phong lướt tới, bay vào Tây Bắc!
Cửu Kiếp kiếm chủ mà Đệ Ngũ Khinh Nhu kiễng chân hi vọng, kỳ thật… đã tới rồi!
Được Sở Dương dẫn dắt, Mạc Thiên Cơ bày kế, mười người giống như một mũi lợi tiễn sắc bén, xuyên thẳng vào sâu trong Tây Bắc tuyết nguyên!
Bọn họ đương nhiên chú ý tới doanh địa bát đại gia tộc, nhưng bây giờ không phải là lúc bọn hắn phát uy… Hơn nữa, thực lực đối phương tụ hợp ở nơi này vô cùng hùng hậu, Mạc Thiên Cơ căn bản không định đối đầu trực diện.
Mạc Thiên Cơ tính toán rằng: Không bạo lộ thân phận, tận lực lợi dụng lực lượng của Lệ gia, đánh tiêu hao chiến với bát đại gia tộc!
Tiêu hao càng nhiều cao thủ càng tốt!
Hiện tại, sự tình đã tới nước này, ngay cả Sở Dương cũng không đoán ra trong bụng Mạc Thiên Cơ đang mưu đồ chuyện gì!
Trên bầu trời, tuyết rơi càng lúc càng dày đặc.
Sở Dương phát hiện, những địa phương bị san bằng, mấy sơn mạch bị cày ải khi mình tới lần trước giờ phút này đã sớm biến thành một vùng đất trắng xóa.
Một chỗ vẫn còn mới như in trong ký ức, Sở Dương thử lật một chút tuyết đọng, không ngờ đã dày tới bảy tám trượng…
Có thể thấy trong khoảng thời gian này, lão thiên gia cũng không chịu nhàn rỗi, ra sức rắc tuyết rơi…
Mười một người đều mặc bạch y trắng toát.
Vì Sở Dương kiên trì cho nên Mạc Khinh Vũ cũng thay y phục màu đỏ thành bạch y như tuyết.
Phong hồ nho nhỏ vẫn nằm ngủ say trong túi áo Mạc Khinh Vũ, nhưng sau đít lại mọc ra một cái đuôi nho nhỏ nữa rồi.
Sở Dương sợ hãi than thở không thôi, tiểu gia hỏa này thật không biết đã ăn bao nhiêu đồ tốt, định dứt khoát một giác cho tới đỉnh phong hay sao?
Trải qua ba lượt nghỉ ngơi, đã tiến sâu vào Tây Bắc hai ngàn dặm.
Giờ phút này, tuy còn cách đại bản doanh Lệ gia rất xa, nhưng Mạc Thiên Cơ vẫn cẩn thận bảo mọi tất cả mọi người bay sát mặt đất, không được lưu lại bất cứ chút dấu vết nào.
Đang cấp tốc lướt đi, đột nhiên nghe thấy phía trước tựa hồ ẩn ước truyền tới thanh âm vang dội.
Ở nơi băng thiên tuyết địa này, lại có người đang giao chiến?
Sở Dương ở phía trước vung tay lên, mười một người đồng loạt nằm rạp xuống mặt tuyết.
Thanh âm càng lúc càng gấp gáp, hơn nữa còn di động về phía bên này.
Thanh âm binh khí va chạm!
Còn có người đang cuồng nộ chửi mắng, loáng thoáng nghe được là: “Các ngươi là ai? Người của Lệ gia?”
Tiếp đó chỉ có tiếng cười âm trầm đáp lại.
Tiếng gió càng lúc càng lớn, nhưng tất cả mọi người đều biết, đây không phải gió to lên, mà là người giao thủ càng ngày càng tiến gần về phía này.
Bọn họ giao thủ tạo ra tiếng gió, kết hợp với uy thế thiên địa ở nơi này, khiến cho phong lực bội tăng!
Mạc Thiên Cơ nhíu mày, nghĩ một chút, trao đổi ánh mắt với Sở Dương, Sở Dương chậm rãi gật đầu.
Trong lòng hai người đều hiểu, chiến đấu giao thủ ở nơi này, nhất định là người của bát đại gia tộc và người của Lệ gia, thậm chí còn có chấp pháp giả.
Vô luận là bên nào, đối với đám người mình mà nói, đều là địch nhân.
Sở Dương quay đầu.
Mạc Thiên Cơ thò ra hai tay, chỉ chỉ về hai bên.
Sở Dương, Cố Độc Hành, Mạc Khinh Vũ, Kỷ Mặc, La Khắc Địch, năm người vô thanh vô tức lướt sang bên trái.
Tiếp đó tuyết trắng tán loạn, chôn vùi thân thể năm người vào trong tuyết.
Mạc Thiên Cơ, Đổng Vô Thương, Ngạo Tà Vân, Tạ Đan Quỳnh, Nhuế Bất Thông, Mặc Lệ Nhi, sáu người lại lướt sang bên phải, không nhúc nhích.
Để lại một khoảng trống bốn năm mươi trượng ở chính giữa.
Vù, một thanh âm xé gió vang lên, một bóng trắng chạy tới như một tia chớp, ở bên cạnh hắn còn có một bóng trắng khác, bất quá trên người đã đầm đìa máu tươi.
Ở phía sau bọn hắn, trái phải đều có hai bóng người lăng không nhào tới, một người trong đó vừa bay xuống vừa cười âm hiểm: “Tiêu Tránh Ngôn, đã đến chỗ chúng ta rồi, chẳng lẽ còn muốn chạy sao? Ở lại chơi một chút đi!”
Bóng người cao gầy ở phía trước đúng là Tiêu gia Tiêu Tránh Ngôn, nghe vậy liền cả giận nói: “Ngươi quả nhiên là Lệ gia!”
Bạch y nhân kia cười dài một tiếng, lạnh lùng nói: “Nói nhảm!”
Lăng không đánh xuống.
Tiêu Tránh Ngôn lóe lên, đuổi tới bên cạnh Thạch Khải Thư, hai người quát lớn một tiếng… Cũng không tiếp chiến và toàn lực rút lui!
Đại thủ giữa không trung rắc một tiếng, đánh ra một vết nứt trong không khí, tựa hồ phát ra thanh âm giống như thủy tinh nứt, kéo dài ra bốn phương tám hướng, xuất hiện một hắc động.
Nhưng Tiêu Tránh Ngôn cùng Thạch Khải Thư đã xông ra ngoài.
Hai vị chí tôn bát phẩm liên thủ, đối đầu với bốn vị bát phẩm chí tôn, tuy đánh chẳng lại, nhưng đào tẩu thì không có vấn đề.
Nhưng Sở Dương há có thể để hai kẻ này đào tẩu?
Bọn họ đi rồi, còn trò hay gì để xem chứ?
Ý niệm vừa động, kiếm linh vù một tiếng đã từ trong Cửu Kiếp không gian xông ra ngoài, vô hình vô ảnh ngăn trở con đường phá vây của hai người.
Hai người vừa mới lao đi hai mươi trượng, phía trước đột nhiên dâng lên một cỗ sát khí, hai người chấn động, còn chưa kịp trốn tránh thì sát khí đã phả vào mặt, trong tối tăm tựa hồ có một đôi bàn tay.
Tay trái đặt lên trán Tiêu Tránh Ngôn, tay phải đặt lên bả vai Thạch Khải Thư, phát lực.
Hai người quát lớn một tiếng, thân hình lảo đảo một cái, đồng thời thất thanh: “Có quỷ!” Trong lúc nhất thời thần hồn bất phụ thể.
kiếm linh dùng hư thể xuất kích, tuy địch nhân không thể thương tổn hắn, nhưng chính hắn cũng không thể tạo thành thương tổn gì cho đối phương.
Bất quá, nếu là quấy nhiễu thì như vậy cũng đủ rồi.
Chỉ bị cản trở trong tích tắc, bốn bạch y nhân phía sau đã phi thân đuổi tới, chắn trước mặt hai người Tiêu Tránh Ngôn, liên thanh cười lạnh: “Tiêu Tránh Ngôn, Thạch Khải Thư, các ngươi không đi được nữa rồi!”
Ánh mắt Thạch Khải Thư vẫn mang theo vẻ hoảng sợ, nhìn về phía trước, môi run run trắng bệch: “Có… có quỷ?”
“Quỷ cái chim!” Bạch y nhân bịt mặt cầm đầu vung tay lên: “Thịt bọn hắn!”
Bốn người đồng loạt xuất thủ!
Tâm thần Tiêu Tránh Ngôn và Thạch Khải Thư không yên, lập tức rơi xuống hạ phong.
Vừa rồi hai người còn rõ ràng cảm giác được một bàn tay lạnh lẽo đặt lên người mình, hơn nữa còn cảm nhận được rõ ràng lực lượng, hiện tại trợn mắt lên thì lại không thấy gì, lập tức luống cuống.
Thân đang chiến đấu kịch liệt, tâm thần lại không ngưng định, lập tức rơi vào thế hạ phong toàn diệt.
Nhưng trong lòng bốn người hắc y nhân này cũng nôn nóng, điên cuồng chửi mẹ nó.
Bọn hắn vốn không muốn giết Tiêu Tránh Ngôn với Thạch Khải Thư thật, chỉ cần tạo áp lực không ngừng cho đối phương mà thôi, hiện tại lại đảo ngược, hai con hàng này không ngờ không chạy, hơn nữa còn ngây ngốc, hồn vía lên mây….
Con mẹ nó, đây không phải là tìm chết sao?
Các ngươi muốn chết cũng chẳng sao, chỉ là đừng có phá hư kế hoạch của chúng ta chú.
Bên kia, Sở Dương đang truyền âm với Mạc Thiên Cơ.
“Có kế hoạch gì không?” Đây là Sở Dương.
“Muốn lưu hai kẻ này lại không?” Thanh âm Mạc Thiên Cơ: “Hai người kia, một người là Tiêu Tránh Ngôn, một người là Thạch Khải Thư, đều là nhân vật trọng yếu của cửu đại gia tộc. nếu như lưu lại sẽ rất có lợi cho kế hoạch sau này của chúng ta.”
Sở Dương trầm ngâm: “Chỉ là ta không hiểu… Ta có một điểm xác định, bốn người này tuyệt đối không phải là người của Lệ gia! Cơ bản, người của Lệ gia ta đều gặp qua… nhất là cao thủ.”
Mạc Thiên Cơ trầm mặc một chút, tựa hồ bị lời của Sở Dương khiến cho chấn kinh, sau đó mới lên tiếng: “Không phải Lệ gia? Nhưng giả mạo Lệ gia tới đánh giết?”
“Đúng.” Sở Dương nhíu mày.
Mạc Thiên Cơ nói: “Vậy, bọn họ có mục đích gì… Hoặc là, có mưu đồ gì? Chẳng lẽ… chẳng lẽ là người của Đệ Ngũ Khinh Nhu?”
Sở Dương buồn bực nói: “Vấn đề ở chỗ này, Đệ Ngũ Khinh Nhu căn bản không có cao thủ như thế!”
Tình huống này, vừa rơi vào trong tai hắn liền cảm thấy không hợp lý.
Mạc Thiên Cơ nghĩ nghĩ, chậm rãi nói: “Thực lực Đệ Ngũ Khinh Nhu… Không có cao thủ như thế… Ngươi có thể chắc chắn không?”
Text được lấy tại Truyện FULL
Sở Dương ngẩn ra: “Không thể chắc chắn!”
Ánh mắt Mạc Thiên Cơ chớp động tinh mang, chậm rãi nói: “Tuy không thể chắc chắn, nhưng ta biết chuyện này nhất định có bóng dáng Đệ Ngũ Khinh Nhu! Cho nên ta quyết định, lần gặp gỡ vô tình này sẽ là trận chiến đầu tiên của ta Đệ Ngũ Khinh Nhu!”
“Trận chiến đầu tiên!” Trong lòng Sở Dương vừa động.
Nhanh như vậy, sớm như vậy… đã chạm trán rồi sao?
Sở Dương ngưng thần nhìn chiến cuộc, nói: “Thiên Cơ, ngươi có nhìn ra không? Bốn người này… Căn bản không thi triển sát chiêu! Tuy sát khí đậm… nhưng… ta lại có cảm giác, bọn họ không muốn lấy mạng hai người kia!”
Mạc Thiên Cơ nói: “Không sai, cho nên, chuyện này có khả năng lớn nhất là Đệ Ngũ Khinh Nhu mượn gió tạo thế.”
mặc kệ Sở Dương nói như thế nào, Mạc Thiên Cơ hiện tại đã nhắm chuẩn Đệ Ngũ Khinh Nhu rồi!
“Gây áp lực?” Sở Dương thì thào tự nói.
Thanh âm Mạc Thiên Cơ đột nhiên trở nên dồn dập: “Bất kể thế nào, chúng ta nhất định phải quấy rối một lần.
Bốn người này không muốn để đối phương chết… đây là khẳng định, nhưng chúng ta lại không thể bọn hắn được như nguyện!”
Sở Dương nói: “Làm thế nào? Chúng ta nhúng tay, lưu lại hai người này?”
Ánh mắt Mạc Thiên Cơ chợt lóe, quả quyết nói: “Chết một người! Trở về một người… Đây là cục diện tốt nhất!”
Ánh mắt Sở Dương sáng lên: “Diệu kế!”
Chiến cuộc càng lúc càng kịch liệt, Tiêu Tránh Ngôn cùng Thạch Khải Thư nhanh chóng điều chỉnh lại tâm trạng, tuy trong lòng vẫn nghi thần nghi quỷ, nhưng cũng không dám phân tâm nữa.
Nhưng liệt thế đã thành, hai người dốc hết vốn liếng, không ngờ không thể xoay chuyển. (Liệt thế: hoàn cảnh xấu)
Đúng vào lúc này, Mạc Thiên Cơ trầm giọng truyền âm: “Động!”
Chương 1480: Chết một người, sống một người!
Trong trường, tình thế song phương chiến đấu đã xuất hiện biến hóa vi diệu.
Bốn vị bạch y nhân đều gầm rống gào thét, tựa hồ đang liều mạng công kích, nhưng đều rất vừa vặn, tối thiểu hai người Tiêu Tránh Ngôn luôn có thể “vừa vặn” ngăn cản được, không đến mức thương gân động cốt, cũng không tổn hại tới tính mạng.
Đúng mực như vậy, quả thực phát lực vô cùng chuẩn xác!
Nếu không phải là người hữu tâm bình tĩnh đứng ngoài quan sát, cho dù là Tiêu Tránh Ngôn và Thạch Khải Thư trong chiến cuộc cũng chỉ tưởng rằng mình đại phát thần uy, ngăn cản được đối phương công kích.
Trong cao thủ đồng cấp, loại tình huống này căn bản không nên xuất hiện, nhưng đối phương có tới bốn người, thực lực cao hơn gấp đôi, muốn làm được điểm này cũng không phải không thể.
“Tiêu Tránh Ngôn, Thạch Khải Thư!” bạch y nhân bịt mặt cầm đầu cười âm hiểm: “Chẳng lẽ các ngươi thật sự nghĩ rằng Lệ gia chúng ta dễ bắt nạt như vậy sao? Không ngờ chỉ hai người các ngươi cũng dám xâm nhập ngàn dặm, thăm dò tin tức.
Khinh người quá đáng rồi!”
Tiêu Tránh Ngôn thở hồng hộc, vừa xuất kiếm, vừa cười lạnh: “Lệ gia, cũng chỉ đến thế mà thôi!”
Bạch y nhân bịt mặt giận dữ, quát: “Giết hắn!”
Thế công bốn người lập tức mãnh liệt hơn rất nhiều.
Nhưng ánh mắt Tiêu Tránh Ngôn lại sáng ngời, đối phương đã tăng mạnh tấn công, nhưng tiết tấu lại hơi quá nhanh, khiến cho phối hợp giữa bốn người có chút miễn cưỡng!
Tuy chỉ có một tia bất ổn, thoáng hiện rồi biến mất, nhưng đó cũng là cơ hội thoát khỏi trùng vây!
Hắn hét lớn một tiếng, nhấc chân đạp mạnh xuống đất một cước!
Oanh một tiếng, trên mặt đất đột nhiên nứt toác, xuất hiện một vết nứt thật sâu, răng rắc ngoác rộng về hai bên, giống như linh xà có sinh mạng uốn lượn, một đường nứt ra.
Trên mặt đất, tuyết động đá tảng bùn đất đều bị chấn bay ngược lên không trung, bắn văng ra bên ngoài!
Tiêu Tránh Ngôn cùng Thạch Khải Thư lợi dụng cát đá bùn đất, ẩn mình vào bên trong xông ra bên ngoài.
Hai người đều vung trường kiếm chớp động, kiếm quang lập lòe, bộ dáng giống như muốn liều mạng!
Bốn người đối diện hiển nhiên không ngờ hai người lại đột nhiên liều mạng, hai người đối diện không tự chủ được liền tách ra hai bên.
Trong thiên hồn địa ám…
“Đi!” Tiêu Tránh Ngôn hét lớn một tiếng, hai người thế như hổ điên, từ trong lỗ hổng xông ra ngoài.
Ngay trong tích tắc vừa thoát khỏi trùng vây, hai người không hẹn đều cùng cắn đầu lưỡi, phun ra một ngụm máu tươi mãnh liệt, lợi dụng bí pháp tổn hại thân thể, gia tăng tốc độ, tựa như hai còn cự long cuốn theo cuồng phong bão tuyết xông ra ngoài, lao về phía trước giống như lợi tiễn rời cung!
Bốn bạch y nhân đều thở phào một hơi.
Hai tên khốn này, rốt cuộc cũng biết đào tẩu… Nếu không cứ tiếp tục như vậy, chúng ta cũng chẳng biết nên diễn thế nào nữa.
Nhưng miệng vẫn quát lớn một tiếng: “Chạy đi đâu! Lưu mạng lại!”
Đọc Truyện Online mới nhất ở
“Không tiếc bất cứ giá nào, giết hai tên lão tặc này!”
“Đuổi theo!”
Bốn người cùng đuổi theo, nhưng tốc độ nhất định phải chậm hơn một chút, không thể đuổi theo thật được.
Hai người phía trước cũng không quay đầu lại, tuy nghe thấy phía sau quát lớn nhưng vẫn mặc kệ.
Hai chân đạp mạnh lên mặt đất một cái, toàn bộ đất đá chấn động mãnh liệt, từ trên mặt đất bắn tung lên cao, ập về phía sau.
Bốn người hừ lạnh một tiếng, huy động trường kiếm, kiếm quang chợt lóe, đột phá bức tường đất.
Phía trước đột nhiên vang lên tiếng kêu bi thảm.
Thạch Khải Thư đang chạy trốn bỗng nhiên ngã gục xuống giống như diều đứt dây.
Tiêu Tránh Ngôn chấn động, vội vàng túm lấy bả vai hắn: “Lão Thạch! Làm sao vậy?”
Thạch Khải Thư hai mắt trợn tròn, cắn chặt răng: “Thật ác độc!”
Tiêu Tránh Ngôn liếc mắt nhìn xuống, không khỏi nổi giận hét lớn một tiếng: “Lệ gia! Các ngươi thật độc ác!”
Chỉ thấy trên lồng ngực Thạch Khải Thư, một thanh kiếm đâm vào lưng, xuyên ra trước ngực, mũi kiếm nhiễm máu, không ngờ đang nhỏ tí tách.
Đây là một thanh kiếm do hàn băng tạo thành.
Thạch Khải Thư rung giọng nói: “Ta không xong rồi, ta ngăn cản truy binh cho ngươi, ngươi đi mau…!”
Tiêu Tránh Ngôn hét lớn một tiếng, lại phun ra một ngụm máu tươi, xốc Thạch Khải Thư lên vai mình, thét dài một tiếng thê lương, điên cuồng chạy trốn giống như một mũi tên rời cung, không ngờ so với tốc độ vừa rồi còn nhanh hơn mấy phần, trong chớp mắt đã biến mất trong gió tuyết khắp trời.
Tiếng thét dài phẫn nộ thê lương đó vẫn còn vang vọng trong không trung, nhưng người thì biến mất không thấy đâu nữa!
Phía sau, bốn người đều ngây dại.
“Đây là chuyện gì? Thạch Khải Thư thế nào lại đột nhiên trọng thương trí mạng?”
Bọn họ xông vào bức tường tuyết và đất đá, trước mắt tuyết vụt ràn ngập, bụi đất di thiên, căn bản không thấy cái gì, chờ đến khi xông ra, nhìn thấy rõ rồi, thì Thạch Khải Thư đã trúng kiếm!
Một kiếm đó,bốn người phía sau đều nhìn thấy rõ ràng: Đâm thẳng vào lưng, xuyên qua trái tim.
Sau đó xuyên qua lồng ngực, lưu lại trong thân thể.
Thạch Khải Thư cho dù có thể dựa vào tu vi chí tôn bát phẩm kéo dài hơi tàn trong thời gian ngắn, nhưng cuối cùng cũng tất chết không nghi ngờ!
“Ai làm?”
Bốn người cùng đặt câu hỏi, quay sang nhìn nhau.
Chúng ta tới tạo áp lực, chứ không phải thật muốn giết người.
Hai người này đều là lực lượng trong liên minh của mình, giết một người là thiếu một phần lực lượng, huống chi là bát phẩm chí tôn?
Nhìn sang những người khác thì chỉ thấy một vẻ mờ mịt.
Mọi người càng lúc càng mơ hồ.
Không một ai biết, ngay trong một khắc khi bức tường tuyết kia bay lên, bốn người người dùng kiếm công phía tường tuyết, kiếm linh được Sở Dương chỉ thị kiếm linh, ngưng băng thành kiếm, bay tới phía sau Thạch Khải Thư, phi kiếm ra ngoài!
Vô thanh vô tức, nhiệm vụ cứ như vậy hoàn thành!
Một kiếm xuyên tim!
Khi kiếm mới đâm vào thân thể, Thạch Khải Thư lập tức phát giác, dùng nguyên khí phong tỏa, nhưng lực lượng kiếm linh lớn cỡ nào chứ.
Tuy chỉ dùng một nửa lực lượng nhưng cũng đủ để băng kiếm đâm xuyên qua ngực Thạch Khải Thư!
Theo nhiệt độ cơ thể hắn, chậm rãi tan chảy.
Mạc Thiên Cơ kêu động! Sở Dương cũng không thật sự động, mà là cho kiếm linh động.
Như vậy lại càng thêm bí mật!
Quả nhiên là chết một thoát một.
Cao thủ như vậy, địa vị như vậy, giết một người chính là mối thù khó giải, lưu lại một người, là để mang cừu hận trở về!
Khiến cho mối thù này không đến mức oan khuất, không có người làm chứng, không thể giải tội.
Lưu lại một mối tai họa ngầm mạnh mẽ, chỉ cần có thời cơ thích hợp là vạch trần ra, bởi vì bất kể là đấu tranh nội bộ hay là uất ức trong lòng, đều có chỗ để lợi dụng.
Đây mới là chân ý Mạc Thiên Cơ trong lần hành động này!
Bốn vị chí tôn bát phẩm nhìn nhau một hồi, người cầm đầu rốt cuộc mới phản ứng, mãnh liệt xoay người, quát lạnh: “Thì ra còn có bằng hữu ở nơi này… Không biết là bằng hữu lộ nào? Ra gặp một lần đi!”
Bốn người đều hiểu rõ.
Trừ sáu người bọn họ ra, nhất định có người đang trốn ở đây, âm thầm xuất thủ.
Hơn nữa, xuất thủ một cái liền khiến cho tình thế xấu tới mức không thể cứu vãn, không chỉ khéo quá hóa vụng, tổn thất một vị chí tôn bát phẩm mà còn để lại tai họa ngầm.
Sau này, đám người mình không bị người ta nhận ra thì còn tốt, nhưng một khi để Tiêu Tránh Ngôn nhận ra, chỉ sợ Thạch gia và Tiêu gia sẽ trở mặt với chấp pháp giả.
Ta trồng cây, chăm sóc nó lớn lên, hầu hạ nở hoa, kết trái.
Sau đó ta đem tới ghế ngồi, cố định thang leo, chuẩn bị hái quả.
Vừa lúc đó, lại có một kẻ nhè ngay sát na ta leo lên thang, vươn tay hái quả, nhanh tay hái trước.
Tâm tình bốn người hiện tại quả thực giống hệt như vậy.
Có muốn nhẫn cũng không nhẫn được!
Một tiếng gầm lớn, bông tuyết đang bay tán loạn trong không trung lập tức bị chấn nát.
Đại địa cũng run lên một cái, nhưng bốn phía vắng lặng, tuyết nguyên cơ mịt, không ai xuất hiện!
Bốn người xoạt một tiếng tách ra, dựa vào bốn phương tám hướng mà đứng.
Sau đó liền đồng loạt nhấc chân phải lên, dậm mạnh một cái!
“Đi ra!”
Không trung tựa hồ có điện quang hoa lửa lam sắc lần lượt chớp động!
Ầm một tiếng, tất cả tuyết đọng trên mặt đất trong phạm vi mấy trăm trượng đều bị chấn lên cao mấy chục trượng.
Hai người cùng cúi đầu, ánh mắt xẹt qua mặt đất bốn phía, hai người khác thì cùng ngẩng đầu, ngưng thần nhìn tuyết đọng bị chấn lên không trung, xem có người ẩn náu hay không.
Đúng lúc này, một tiếng cười dài khàn khàn, mang theo vô tận tang thương vang lên.
Một đạo hắc ảnh từ trong tuyết trắng lắc mình xuất hiện, nhưng không đáp xuống, nhoáng cái đã chạy được mấy trăm trượng về phía Tây Bắc.
“Ha ha… Các ngươi có thể vu oan giá họa Lệ gia chúng ta, chẳng lẽ lão phu không thể mượn gió bẻ măng?” Nói xong một câu đã ở ngoài hai trăm trượng rồi.
Bốn người cùng xuất chưởng, bốn đạo lốc xoáy hợp thành một đạo, cấp tốc xoay tròn, biến thành một cơn vòi rồng khổng lồ, cấp tốc đuổi theo, tiếp đó lại biến ảo thành một chiếc cự chưởng tựa như hoàng kim lớn mấy trăm trượng, hung hăng vỗ xuống!
Lập tức đánh cho kẻ đang bỏ chạy kia rơi xuống đất!
Bốn người còn chưa kịp thở phào đã thấy đạo hắc ảnh kia nhảy dựng lên, không ngờ không tổn hao lông tóc gì, cười trào phúng nói: “Thật sự là hảo công phu, hảo uy phong, hảo sát khí! hắc hắc hắc… lĩnh giáo!”
Vù một tiếng đã biến thành một đạo hắc tuyến bay vụt ra ngoài trong gió tuyết.
Cường địch!
Cao thủ!
“Đuổi theo!” Bốn người rùng mình trong lòng, thân hình cùng lăng không bay lên, đuổi theo như đằng vân giá vũ.
Tuyệt đối không thể để cho người này chạy thoát, vạn nhất hắn tiết lộ ra chuyện hôm nay thì đúng là phiền toái ngập trời rồi.
Ngay lúc thân ảnh bốn người biến mất, đất tuyết trên không trung mới phốc một tiếng rơi xuống đất.
Mười một bóng người trắng như tuyết từ trong đám tuyết động nhảy ra.
Đúng là đám người Sở Dương.
Cố Độc Hành kỳ quái đếm một chút, buồn bực nói: “Người không thiếu, vừa rồi là ai dụ bọn hắn đi?”
“Là một thủ đoạn nhỏ của ta.” Sở Dương lấp l**m nói: “chúng ta đuổi theo thôi. hôm nay nhất định phải tra rõ lai lịch bốn người này, xem là người phương nào muốn lén lút hô phong hoán vũ!”
Mười một người cùng dán sát thân hình xuống mặt đất, lướt đi.
Trên không trung, bông tuyết vẫn rơi xuống không ngừng, chẳng bao lâu sau đã vùi lấp tất cả đống hỗn hộn này, khôi phục lại cảnh tượng an tĩnh trắng toát.
Không hề có chút dấu vết.
La Khắc Địch cùng Kỷ Mặc vừa bay đi vừa khó hiểu trong lòng, há há miệng, rốt cuộc hết kiên nhẫn, truyền âm nói: “Nếu muốn tra rõ lai lịch bọn hắn, sao vừa rồi không trực tiếp đại chiến một phen, bắt bọn hắn thẩm vấn là được rồi, thế nào lại dụ đi trước rồi truy tung?”
Sở Dương cùng Mạc Thiên Cơ trợn trừng mắt, làm như không nghe thấy.
Hai tên đầu gỗ này thật tình không còn gì để nói nữa.
Hai kẻ này tuyệt đối không phải ngu, nhưng chỉ cần có Sở Dương với Mạc Thiên Cơ ở bên cạnh là tuyệt đối không bao giờ chịu động não, suy nghĩ, cho dù chỉ là một chút.
“Hai người các ngươi cộng lại vừa vặn một chữ “Tỉnh” ( 井)!” Ngạo Tà Vân hắc hắc trào phúng nói: “Một tên nhị 二 ngang, một tên nhị 二 dọc.” ( Cả La Khắc Địch và Kỷ Mặc đều là nhị thiếu, còn chữ tỉnh kia là ý chửi “Thế nào cũng là nhị, chẳng bao giờ thay đổi được”.
Về chữ nhị, có hai nghĩa, một là lão nhị – chim đấy ạ =)), hai là chửi đùa, ám chỉ đối phương là đồ ngốc, cực kỳ lười biếng, túm váy lại là ngu)








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)









