Ngạo Thế Cửu Trọng Thiên
Tập 163 : Thân nhân gặp mặt (c811-c815)
❮ sautiếp ❯Chương 811: Thân nhân gặp mặt
Hai vị lão gia tử ở cách đó khá xa, lại nghe không thấy, đánh tới đỏ mắt, vẫn còn người một quyền ta một cước, hung hăng ẩu đả.
Sở lão gia tử mắt tinh, trong lúc cấp bách liếc mắt nhìn lại, chỉ thấy Sở Dương đang đứng trước mặt Dương lão phu nhân, vui mừng quá đỗi, vội vàng nói: “Trở về rồi, trở về rồi….”
Trong lúc kinh hỉ lại thoáng sơ xảy, lập tức bị Dương Bạo giáng hai quyền liên tục lên mặt, chỉ thấy xung quanh toàn sao là sao, phẫn nộ quát lớn: “Đánh cái con bà ngươi, ngoại tôn ngươi đã về rồi.
Ngươi còn đánh cái gì?”
Dương Bạo ngẩn ra, nói: “Ngoại tôn đã trở lại là một chuyện tốt, nhưng ta và ngươi là thông gia, ngươi chửi bà nội ta thì không được.” Vung quyền đánh tiếp.
Sở Hùng Thành thấy mắng vậy cũng không phải, đuối lý đành phải tránh phải né trái.
Dương Bạo không chịu buông tha, liều mạng truy đuổi khắp trường.
Dương lão phu nhân tức giận tới thất khiếu bốc khói, phẫn nột quát: “Lên, tách hai người bọn hắn ra cho ta.”
Ra lệnh một tiếng, Sở Phi Lăng Dương Nhược Hùng lập tức suất lĩnh mấy trăm vệ sĩ như lang như hổ xông lên, mạnh mẽ tách hai vị lão gia tử ra.
Bị kéo ra nhưng Dương lão gia tử vẫn còn giãy dụa, đạp một cước, Sở lão gia tử cũng không cam lòng chịu yếu thế, cũng đạp một cước đáp lễ.
Tiểu phúc hai người cùng bị tập kích, lúc này mới chịu tách ra, nằm vật ra trên mặt đất, thở hồng hộc.
Dương lão phu nhân giận dữ, đứng dậy, vung quải trượng trong tay chỉ trỏ, chính khí lẫm liệt giáo huấn một trận: “Còn ra cái thể giống gì nữa hả? Đây là thông gia sao? Nào có ai đi thăm người thân, cuối cùng lại biến thành bộ dạng như vậy hả? Hai người các ngươi có biết xấu hổ không? Tuổi tác các ngươi cộng lại cũng sắp tới hai trăm rồi, vậy mà vẫn còn tranh cường háo thắng giống như một đám con nít vậy.
Hôm nay chính là ngày vui, gặp lại ngoại tôn. nếu hai lão gia hỏa các ngươi còn phá rối, ta sẽ lột da sống từng người một.”
Sở lão gia tử trong lòng oán thận: “Ngoại tôn ngươi trở về rồi ngươi mới nói như vậy.
Vừa rồi sao ngươi không nói vậy, lại còn kêu gào bảo lão công ngươi hung hăng giáo huấn ta… Thật sự là không gì độc hơn tâm đàn bà….”
Chỉ nghe Dương lão phu nhân tiếp tục mắng: “Sở Hùng Thành ngươi cũng vậy.
Nói thế nào chúng ta cũng là khách nhân.
Ngươi thân là Sở gia gia chủ, dây chính là đạo tiếp đại khách nhân của ngươi hả? Đáng thương lão thân vượt mấy ngàn dặm chạy tới đây, bây giờ bụng đói miệng khát, vậy mà ngươi vẫn còn đi khi dễ lão Dương….”
Sở Hùng Thành tức giận tới thất thiếu bốc khói, nhất thời há miệng trợn mắt: “Ta khi dễ lão Dương? Ngươi nói thật đúng là không có lương tâm.
Rõ ràng là Dương gia các ngươi đánh tới cửa nhà chúng ta…..”
Dương lão phu nhân giận dữ nói: “Nếu ngươi không làm gì sai, hắn lại đi đánh ngươi? Đánh ngươi là muốn tốt cho ngươi?”
Sở Hùng Thành lập tức tắt tiếng.
Haiz, đã từng gặp bao nhiêu kẻ bao che khuyết điểm, nhưng cũng chưa từng thấy ai như lão thái bà này….Mẹ nó, ai bảo lão tử không phải là lão công ngươi… Bất quá, cũng may mà lão tử không phải…
Chỉ thấy Dương lão phu nhân đá một cước vào mông Dương Bạo lão gia tử, mắng: “Ngươi thật là mất mặt, chỉ một Sở Hùng Thành nho nhỏ, không ngờ cũng có thể đánh ngươi thành bộ dáng thế này.”
Dương lão gia tử rú lên một tiếng đau đớn, nhảy dựng lên, há cái miệng vừa rách vừa xưng tếu lên: “Ta chỉ đùa với hắn mà….”
Sở Dương đứng bên cạnh nhìn mà miệng há hốc, mắt trợn trừng, cơ bắp co giật.
Ta fuk, cả nhà ngoại công, tất cả đều là một ổ cực phẩm a.
Bây giờ thì ta đã hiểu, cái tính cách vô lại lưu manh không chịu thua thiệt của ta từ đâu mà ra rồi.
Hóa ra đều là từ nơi này di truyền mà có… cái này thật sự không thể trách ta được a…
Bên kia, Sở lão gia tử rống lớn một tiếng: “Thu thập chỗ này sạch sẽ.
Bảo phòng bếp giết heo mổ dê đãi khách, chuẩn bị rượu ngon.”
Hai vị lão gia tử oán hận trừng mắt nhìn nhau một hồi, đột nhiên lại cùng ôm bụng, lăn ra cười lớn.
Dương Bạo lão gia tử chỉ Sở Hùng Thành: “Ngươi nhìn bộ dáng ngươi hiện tại kìa… Ha ha ha, thật giống một con chó hoang…”
Sở Hùng Thành cười ha ha: “Thế ngươi không nhìn bộ dáng ngu ngốc của ngươi hiện tại sao? Thật giống một con la hoang bị người ta nướng sạch lông.”
Mọi người dở khóc dở cười.
Sở Dương nhìn mà da đầu run lên.
Không chú ý có một tráng hán chạy tới bên cạnh mình, đột nhiên cảm thấy trước mắt tối sầm lại, một cảm giác áp bách ập xuống đầu.
Ngẩng đầu lên thì thấy, vị tráng hán hình thể cao lớn, cường tráng giống như một con beo đã đứng trước mặt, cúi đầu quan sát mình.
Sở Dương tự cho rằng vóc dáng mình đã không thấp rồi.
Một thước tám ba còn thấp sao? Chỉ là vị tráng hán này, so với mình không ngờ vẫn cao hơn tới hai cái đầu, chiều ngang lại càng to gấp đôi.
Hắn vừa đứng ở chỗ này, Sở Dương lập tức cảm thấy thương thiên đại địa đều mất đi nhan sắc.
Tráng hán Dương Nhược Hùng vươn bàn tay lớn như tay gấu, vỗ vỗ lên vai Sở Dương, cười ha ha, nói: “Sở Dương? Ta là cữu cữu ngươi – Dương Nhược Hùng.
Ồ, ngươi sao vậy?”
Thì ra một cái vỗ này đã đập cho Sở Dương ngồi phệt xuống mặt đất.
Hắn hiện giờ còn chưa khôi phục công lực, nào chịu được Cự Linh thần chưởng vỗ như thế?
Dương Nhược Hùng lại vươn tay, túm tóc Sở Dương nhấc lên, chân rời khỏi mặt đất, đưa tới trước mặt mình quan sát từ trên xuống dưới một lượt, hồ nghi nói: “Làm sao ngươi cứ mềm nhũn ra như bún thế? Vỗ cái là gục? Thể trạng ngươi quá yếu đi….”
Một tay treo Sở Dương như treo cá khô, tay còn lại thì nhéo nhéo khuôn mặt Sở Dương, chậc chậc không ngừng: “Bộ dáng diện mạo thật không tệ.
Giống hệt ta trước đây.
Đúng là cháu ngoại giống chú, không giống là có vấn đề… Cháu trai, cười với cữu cữu một cái nào…”
Truyện FULL
Trong lòng cả giận không ngừng chửi rủa: May mắn là không giống ngươi… nếu giống như… chỉ sợ đời này tìm vợ cũng khó… chẳng qua ngươi tên Dương Nhược Hùng… cái tên này thật sự đặt quá chuẩn… cũng không biết ai lợi hại như vậy, vừa sinh ngươi ra đã biết ngươi giống gấu…
Thanh âm vừa kinh vừa sợ của Dương Nhược Lan truyền tới: “Dương Nhược Hùng, ngươi buông nhi tử ta ra….” Lao tới giống như một con hổ cái.
Dương Nhược Hùng vội vàng thả Sở Dương xuống, theo thói quen vỗ vỗ bả vai: “Thân thể ngươi quá yếu, sau này phải theo cữu cữu luyện tập cho tốt….Ặc…lại ngã rồi…”
Lại một chường vỗ cho Sở Dương ngồi phệt xuống đất, thở hồng hộc, sắc mặt trắng bệch…
Dương Nhược Lan giận dữ xông tới, một chưởng đánh đại ca mình thối lui sang một bên, giận dữ nói: ” Cháu trai ngươi thân thể gầy yếu, lại bị phong trụ kinh mạch, không có nửa điểm huyền công.
Ngươi ngươi… ngươi muốn hại chết hắn sao?”
Dương Nhược Hùng gãi dầu gãi tai, cười gượng hai tiếng: “Thì ra là thế, ta còn đang không hiểu sao tên tiểu tử này lại mềm oặt như bún thế….” Ngượng ngùng tính cách đánh bài chuồn, đột nhiên bừng tỉnh, giận tím mặt: “Là ai phong trụ kinh mạch cháu trai ta? Thật là to gan, có phải là lão già Sở Hùng Thành kia không?”
Dương Nhược Lan vừa thẹn vừa giạn, mắng: “Lăn qua một bên.”
Dương Nhược Hùng từ nhỏ đã sợ muội muội mình, miệng lẩm bẩm hậm hực đi mất.
Người nhiều lực lớn.
Tuy Sở gia đã bị phá lanh tanh bành, nhưng hơn ngàn người cùng nhau quét dọn, chẳng mấy chốc đã đâu lại vào đấy.
Đương nhiên, đại sảnh tiếp khách đã không thể dùng nữa rồi.
Dù sao thời tiết cũng ôn hòa, dứt khoát tổ chức tiệc trong sân vậy.
Hai vị lão gia tử đều trở lại chỗ của mình, điều trị thương thế, tẩm bổ thân thể, đổi một bộ quần áo mới, xử lý một chút máu ứ đọng tím đỏ trên mặt, sau đó khoác một cái áo choàng thật đẹp, vênh cái mặt tựa như đầu heo của mình, nghênh ngang xuất hiện.
Sở Dương lúc này mới bắt đầu bái kiến ông ngoại, bà ngoại, cậu mợ, dập dầu liên tùng tục như gà mổ thóc, thu hoạch một đống lễ vật thật lớn.
Trong đó, Dương lão phu nhân tặng cho một thanh bảo kiếm, nghe nói chém sắt như bùn, Dương lão gia tử tặng cho một thanh chủy thủ, hàn quang tứ phía, nghe nói là thượng cổ thần binh.
Hai kiện lễ vật này vừa lấy ra, toàn bộ Sở gia lập tức tràn ngập ánh mắt hâm mộ.
Đây chính là hi thế chi bảo a…
Chỉ có Sở Phi Lăng cùng Dương Nhược Lan cười khổ trong lòng.
Đao kiếm của bọn họ đều là Sở Dương tặng cho.
So với đao kiếm trước mắt này, không chỉ mạnh hơi vài cấp bậc.
Mấy thứ này Sở Dương tùy tiện cũng có thể lấy ra được, cho nên làm sao có thể để ý tới chứ?
Với ánh mắt của Sở Dương, đương nhiên không coi một thanh chủy thủ một kiếm này vào đâu.
Nhưng đây vẫn là lần đầu tiên Sở Dương nhận được quà của người thân mình tặng, cả ở kiếp trước lẫn kiếp này.
Cho nên hắn vẫn rất kích động.
Lễ phép cảm tạ, thưởng thức một phen, yêu thích không nỡ buông tay.
Thậm chí trong mắt còn có chút cảm xúc dâng trào, khó khăn lắm mới khống chế được.
Dương Nhược Lan cùng Sở Phi Lăng nhìn thấy, đột nhiên trong lòng đau xót.
HIểu được tại sao Sở Dương lại như thế.
Phu thê hai người lập tức giống như đánh vỡ ngũ vị bình trong lòng, vừa xấu hổ vừa hối hận.
Nhi tử cần, cũng không phải là bảo đao bảo kiếm thần binh lơi khí gì. hắn cần là một phần tâm ý.
Mình thân làm cha mẹ, không ngờ chỉ lo cao hứng mà quên mất chuyện này.
“Thanh kiếm này tên ‘Xuy Tuyết’, tục truyền là bội kiếm của nhất đại kiếm quân Đông Phương ngàn năm trước.
Chém đinh chặt sắt, chém sắt như bùn, để một sợi tóc rơi lên cũng đứt.” Dương lão phu nhân thấy cháu ngoại phi thường thích thú lễ vật mình tặng, không khỏi an lòng, ánh mắt đều híp lại, cười nói.
“Đa tạ bà ngoại tặng kiếm.
Cháu nhất định sẽ không cô phụ thanh kiếm này.” Sở Dương cảm động nói.
Hắn biết, một thanh kiếm như vậy, ở trong mắt mình tuy không tính là gì, nhưng ở trong Cửu Trọng Thiên đại lục, vẫn là thần binh lợi khí có số má.
Dương gia đoạt được nó, nhất định cũng phải khó khăn một hồi.
“Thanh chủy thủ này, truyền thuyết là Nghiệt Long chủy, chính là dùng sừng của một con linh thú thập cấp Nghiệt Long chế tạo mà thành.
Sắc bén vô cùng, hơn nữa ban thân mang sẵn hàn khí, chỉ cần cắt vào một điểm da thịt, là co thể khiến địch nhân huyết mạch đông cứng trong nháy mắt mà chết.
Dương Bạo cười ha hả,nói: “Lão phu luôn quang minh lỗi lạc, thích dùng nắm tay, lại càng ưa thích cái kh*** c*m nện bang bang lên thân kẻ khác, tựa như đánh gia gia ngươi vừa rồi vậy… khụ khụ khụ… Cho nên không thích loại tiểu binh khí có chút âm hiểm này.
Bất quá ta thấy tiểu tử ngươi bộ dáng âm hiểm, cho nên mới mang tặng.”
Mọi người cười ngất.
Sở Dương dở khóc dở cười.
Đây là tặng quà sao?
Cái gì mà ‘bộ dáng âm hiểm’? Hơn nữa, ngài từng gặp ta sao? Không ngờ còn vì ta có ‘bộ dáng âm hiểm’ mà mang tới tặng?
Sở Dương sờ sờ mũi, thu lấy lễ vật.
Trong Cửu Kiếp không gian, kiếm linh như có điều suy nghĩ, nói: ” Thanh Nghiệt Long chủy này cũng có chút tác dụng.
Tạm thời ngươi có thể dùng để đâm lén, ám sát, đợi đến khi thực lực trưởng thành, có thể trực tiếp hấp thụ hàn khí trong Nghiệt Long chủy, hóa thành Thất Âm Hàn Khí của ngươi.”
Sở Dương ừ một tiếng.
Đem ra so sanh, kỳ thật lễ vật của cữu cữu vẫn khiến Sở Dương thích nhất.
Vị cữu cữ này không ngờ lại trực tiếp nhất: tặng luôn năm trăm khối tử tinh.
Đây là thực tế a!
Chương 812: Ta có lão bà
Tên biểu muội thực đáng yêu – Dương Nha Nha, không ngờ cũng tặng một cái túi bình an.
Sở Dương thầm nghĩ trong lòng, xem ra toàn gia ông ngoại cũng chẳng có bao nhiêu văn hóa, lấy cái tên cũng nhà quê.
Trình độ đặt tên, so với sư phụ Mạnh Siêu Nhiên của mình đúng là có điểm kém cỏi.
Giống như Sở Dương, Đàm Đàm… Tên thật hay a…
Dương Nhược Hùng cười ha ha, muốn vỗ vỗ vai Sở Dương nhưng vẫn kịp nhịn lại, đành vỗ bắp đùi mình, nói oang oang lên: “Ta không có bảo bối gì.
Ta cảm thấy bảo bối bảo ba linh tinh gì gì cũng không thể thực tế như tử tinh được.
Cháu trai, gia gia ngươi không cho ngươi tử tinh, vậy cữu cữu cho ngươi tử tinh.
Ngươi muốn bao nhiêu cữu cữu cho bấy nhiêu.
Chỗ này ngươi cầm trước, còn muốn nạp tiểu thiếp, thiếu tử tinh thì cứ bảo cữu cữu, chỗ ta vẫn còn.”
Mọi người tợn mắt há hốc miệng.
Nạp tiểu thiếp? Còn có cữu cữu trực tiếp như vậy? Đây mới là lần đầu tiên gặp mặt a, không ngờ đã chuẩn bị cả vợ bé cho cháu trai rồi….
“Dương Dương, tên ngươi là do ai đặt? Đặt thật hay nha.” Dương Bạo cười toe toét, đánh giá ngoại tôn.
Cảm thấy thằng cháu ngoại này trừ thân thể hơi gầy yếu, không thật khỏe mạnh ra, cái gì cũng tốt.
Đương nhiên, nếu có thể cao lớn thô kệch như cữu cữu hắn thì lại càng tuyệt hơn.
Nghĩ nghĩ, tiếc nuối thở dài, thầm nghĩ Sở gia giống quá tệ, xem ra cũng chỉ như vậy mà thôi.
“Là sư phụ ta đặt cho.” Sở Dương cẩn thận nói, thầm nghĩ cái tên này hay chỗ nào? Ngươi cũng hiểu được cái tên này hay?”
“Ồ, khi đó ngươi còn chưa biết thân thế của mình đúng không? Sư phụ ngươi làm sao lại biết cha ngươi họ Sở, mẹ ngươi họ Dương?” Dương lão gia tử rất là kinh ngạc: “Người này không đơn giản nha.
Sở Dương, Sở Dương…. Ha ha ha, đây không phải là hai nhà chúng ta sao? Hơn nữa nhũ danh còn là Dương Dương.
Rõ ràng là Dương gia chúng ta chiếm phần hơn.”
Sở Dương dờ khóc dở cười, rốt cuộc cũng hiểu được cái tên này hay chỗ nào.
Thì ra vị lão gia tử này tưởng Dương trong cây dương.
“Là dương trong dương quang.” Sở Dương sửa lại.
“Dù sao cũng đều là dương.” Dương Bạo vung tay lên: “Dắt dương ( dê) vào trong chuồng lừa, cũng là dê chứ không phải lừa.”
Sở Dương trợn trừng mắt.
“Thế nào? Cháu ngoan, ngươi có vừa lòng với lễ vật của chúng ta không?” Dương Bạo lão gia tử cười ha ha, nhìn quanh, tự hào nói: “Chúng ta đâu có giống một số kẻ, keo kiệt đến nỗi giấu hết tử tinh vào trong túi, không nỡ lấy ra.”
Nói xong liền liếc mắt nhìn Sở Hùng Thành, hừ hừ cười lạnh.
Sở Hùng Thành tức giận, lập tức quay đầu đi chỗ khác, trong lòng thầm hừ lạnh.
Lão tử không muốn nói toạc ra mà thôi.
Sở gia chúng ta không tài đại khí thô như Dương gia các ngươi? Ngươi cho rằng lão phu không biết chuyện Dương gia các ngươi tìm được một mỏ tử tinh quáng nhiều năm trước? Bằng không tử tinh ngọc tủy ở đâu ra?
Lập tức lấy ra năm trăm khối tử tinh, thật hào phóng nha.
Tuy đây đã là tiền thu vào nửa năm của Sở gia chúng ta, nhưng đối với Dương gia các ngươi, cũng chỉ là một sợi lông trên chín con trâu mà thôi!
Bằng không, Huyết Y đội – tất cả đều là hoàng tọa – của các ngươi làm thế nào là luyện ra? Lão hỗn đản, thật nghĩ người ta đều ngốc… Lão phu chỉ nể mặt quan hệ hai nhà, không muốn vạch mặt ngươi.
Bằng không, một câu truyền ra là gia tộc ngươi chết sạch….
Dương Bạo cười ha ha, nói: “Hiện tại ngoại tôn ta rốt cuộc cũng về nhà, ta an tâm rồi.
Nhớ năm đó, cha ta bảy mươi sáu, mới sinh hạ lão tử, có thể nói là chịu bao nhiêu gian nan…..”
“Khụ khụ khụ….” Dương lão phu nhân liên tục ho khan.
Mọi người đều ngạc nhiên.
Ngoại tôn ngươi trở về thì có liên quan gì tới chuyện cha ngươi bảy sáu tuổi mới sinh ngươi? Bất quá, vị lão gia tử này thật đúng là quá mạnh mẽ… Bảy mươi sáu tuổi không ngờ vẫn còn khai chi tán diệp….
Thấy ho khan, Dương Bạo lập tức đổi giọng, mặt không đỏ thở không gấp, nói: “….Ờ ờ, lúc ấy Nha Nha và Dương Dương đều sắp sinh, đúng lúc đó cha ta lại đoạt được một khố tử tinh ngọc tủy, cho nên liền mời cao nhân phân ra thành hai khối ngọc bội.
Một khối khắc chữ Sở, một khối khắc chữ Dương, đại biển thân thế thân phận hai người.”
Dương Bạo quay đầu: “Cháu trai, ngọc bội của ngươi đâu?”
Sở Dương vội vàng móc ra, còn hồng y thiếu nữ bên cạnh, cũng lấy ra ngọc bội, đưa tới.
Dương Bạo tay cầm hai khối ngọc bội, mừng rỡ cười toe toét, nói: “Chính là hai khối này, ha ha ha…”
Sở Dương ẩn ước cảm thấy có gì đó không ổn.
Quả nhiên lập tức nghe thấy Dương Bạo nói: “Lúc ấy, còn có một ước định.
Đó chính là… Nếu hai hài tử này, đều là trai hoặc đều là gái thì cũng thôi.
Nhưng nếu là một nam một nữ, thì sẽ kết thành phu thê. ha ha ha… Đây đúng là ông trời tác hợp a.”
Sở Dương trong đầu nổ ầm một tiếng, lập tức cảm thấy choáng váng.
Vị hồng y thiếu nữ bên cạnh cũng kinh ngạc một hồi, sau đó mặt mũi đỏ bừng, hung hăng dậm chân: “Gia gia, ngài lại nói lung tung rồi.”
Rất hiển nhiên, cô nương này cũng không biết từ trước.
Dương Bạo mừng rỡ nói: “Dương Dương, lại đây, xem vợ ngươi nổi xung lên kìa.”
Dương Nhược Hùng vỗ bả vai Sở Dương, mặt mày hớn hở: “Cháu trai, mau tới xem khuê nữ nhà ta thế nào.
Mà sau này không thể gọi là cháu trai nữa rồi, gọi là hiền tế.
Ha ha ha.
Hiền tế, nhanh lên nào….”
Sở Dương ngây ra như phỗng.
Dương Nhược Lan cùng Sở Phi Lăng ngây ngẩn cả người.
Hai người cùng nhớ ra, năm đó quả thực là có chuyện này, lập tức thầm hô không ổn.
Nhi tử trở về, chỉ lo cao hứng, không ngờ lại quên mất chuyện này… Làm thế nào cho phải đây?
Người khác không biết, nhưng hai người bọn họ há lại không hay? Sở Dương trong lòng đã sớm có người ái mộ yêu mến, Hơn nữa dưới Hạ Tam Thiên còn có một hoàng đế lão bà sinh hài tử, còn có hoàng hậu lão bà si ngốc chờ đợi…
Tên gia hỏa này, bây giờ lại lòi ra một cái hôn ước từ trong bụng mẹ….
Có thể khẳng định một điều, Sở Dương tuyệt đối sẽ không tiếp nhận.
Ngay cả tuyệt sắc như Ô Thiến Thiến, Sở Dương ở chung trong một thời gian dài như vậy, cũng không hề động tâm mảy may, huống chi là vị biểu muội mới gặp này?
“Không được.” Sở Dương còn chưa kịp nghĩ ra nên trả lời thế nào thì Dương Nha Nha đã nổi giận đùng đùng mở miệng, nước mắt rưng rưng: “Ta còn tưởng các ngươi dẫn ta tới làm gì, thì ra là chuyện này… Các ngươi làm sao có thể… làm sao có thể làm như vậy?”
Tiểu cô nương ủy khuất dẩu miệng, thực bi phẫn.
“Đây là cha mẹ đặt đâu con ngồi đấy.
Đã ước định rồi, ngươi nói không có tác dụng, ta nói được là được.” Dương Nhược Hùng vung tay lên: “Huống chi gia gia ngươi đã định, lại càng không thể sửa đổi.”
Dương Nha Nha vừa tức vừa vội vừa ủy khuất, rốt cuộc nước mắt cũng trào ra.
“Dương Dương, ngươi thấy sao?” Dương Bạo trừng mắt nhìn cháu ngoại mình.
Sở Dương sờ sờ cằm, nói: “Biểu muội xinh đẹp như vậy… Đây đương nhiên là chuyện tốt.
Chỉ là ta… chỉ là ta đã có lão bà rồi….”
“Ngươi có lão bà rồi?”
Lời vừa nói ra, không chỉ toàn gia Dương Bạo mà ngay cả toàn gia Sở Hùng Thành cũng trợn mắt há hốc mồm.
Bao gồm cả Dương Nhược Lan lẫn Sở Phi Lăng đều giống như bị sét đánh.
Những lời này thực sự quá mức kinh người.
Bạn đang đọc truyện được copy tại
Truyện FULL
“Ngươi ngươi ngươi….” Dương Bạo trợn mắt nhìn Sở Dương, ngón tay chỉ chỉ, kích động đến run rẩy cả người: “Vậy lão bà ngươi đâu?”
Vốn định chất vấn một câu, nhưng nghĩ tới gia hỏa này lưu lạc bên ngoài nhiều năm như vậy, làm sao biết trong nhà đã định hôn nhân? Thật sự là không trách được hắn.
“Lão bà ta đi học nghệ với sư phụ rồi.” Sở Dương bình thản ung dung nói.
“Đi với sư phụ nàng rồi?” Dương Nhược Lan quan tâm nhất, lập tức hỏi: “Lão bà ngươi tên gì? Bộ dáng thế nào? Các ngươi đã thành thân?”
Sở Dương lộ ra thần sắc khó xử, ghé sát tai mẫu thân, nói: “Nương, chúng ta cũng không thể hối hôn lần này đâu.
Không chỉ riêng nhà chúng ta, cho dù là đệ nhất cửu đại gia tộc – Dạ gia, cũng không thừa nhận nổi hậu quả khi hối hôn đâu.”
Tâm nhãn Sở Dương sắc bén thế nào chứ? Liếc mắt một cái đã nhìn ra, muốn thoái thác vụ hôn nhân này, trừ mẹ mình ra, không ai có thể làm được
Cho nên rõ ràng phải thuyết phục được mẹ đã.
Bất quá hắn cũng không có nói dối.
Đệ tử chung của ở nơi này Ninh Thiên Nhai cùng Bố Lưu Tình, cho dù là Dạ gia, cũng không dám hối hôn.
Một khi chọc cho hai vị chí tôn này nổi giận, thì đúng là tai họa ngập đầu rồi.
À, hơn nữa, đệ tử chung của hai vị chí tôn, nếu đổi thành Dạ gia, đừng nói là một đại mỹ nhân quốc sắc thiên hương, cho dù là một con heo nái… cũng phải lấy về nhà cung phụng.
Làm sao có gan đi hối hôn chứ?
Dương Nhược Lan vừa kinh vừa hỉ, trái tim đập thình thịch, hỏi: “Là cô nương nhà nào?”
Sở Dương thần bí, nói: “Chuyện này không thể nói ở đây.”
Dương Nhược Lan liếc nhìn Sở Phi Long, bừng tỉnh đại ngộ, nói: “Đúng đúng, quả thực không thể nói ở chỗ này….”
Nói xong liền quay sang Dương Bạo, nói: “Cha, nếu Dương Dương đã có thê thất rồi thì không bằng bỏ qua chuyện này đi.
Nha Nha là chất nữ ta thương yêu nhất, dù sao diệu nữ Dương gia chúng ta nói gì cũng không thể làm thiếp thất cho người ta.”
Dương Bạo lão gia tử vân vê chòm râu, trầm ngâm nói: “Kỳ thật nam tử hán đại trượng phu ba vợ bốn nàng hầu cũng là bình thường….”
Bên cạnh, thê tử Dương Nhược Hùng ôm lấy tay Dương lão phu nhân, vẻ mặt cầu xin nói: “Bà bà….”
Dương lão phu nhân hừ một tiếng, nói: “Nếu Dương Dương đã có thê thất rồi, chúng ta còn quan tâm làm gì? Lão nhân, việc này cứ thôi đi.”
Dương lão gia tử có chút không tình nguyện nói: “Việc này… Chờ lão bà tên tiểu tử này tới đây để lão phu xem đã rồi nói sau.
Nếu như không được, dứt khoát bỏ đi, rước Nha Nha của chúng ta làm lão bà.”
Sở Dương dở khóc dở cười.
Việc này cứ thế nhẹ nhàng bỏ qua.
Kế tiếp, Sở gia tổ chức buổi tiệc, sơn trân hải vị, vô số rượu ngon giống như nước chảy không ngừng tuôn chảy…
Lập tức Sở gia hương bay ngàn dặm, mùi rượu tứ phía. phụ tử Dương Bạo chén lớn chén nhỏ, không bao lâu sau đã ngà ngà say.
Lúc đầu, Dương Bạo lão gia tử còn bắt được Sở Phi Lăng giáo huấn mấy câu, nói khiến nhi tử không được khôi vĩ, con rể ngươi quá vô dụng.
Bất quá qua một lúc cũng quên luôn chuyện này.
Uống đến lúc này, hai lão gia tử mặt mũi bầm dập đã quàng vai bá cổ, cực kỳ thân thiết, vừa cười vừa mắng vừa uống.
Chưa phân thắng bại trên chiến trường thì nhất quyết phải thư hùng một trận trên tiệc rượu, uống chết đối phương…
Đều điểm một chỉ, khóa hết nguyên khí đối phương, sau đó ôm bình rượu ầm ầm cụng chén….
Uống xong, bụng hai vị lão gia tử đã phình ra như cái trống, lảo đảo không ngừng, mắt say lờ đờ, rốt cuộc cũng chẳng phân biệt được trước sau, ầm ầm ngã xuống.
Bị khiêng vào phòng ngủ.
Lúc này trăng đã lên tới giữa trời.
Dương Nhược Lan cuối cùng cũng thả lòng, xong việc liền gọi nhi tử vào trong phòng, hỏi kỹ tình huống con dâu.
Nghĩ tới tôn tử dưới Hạ Tam Thiên, Dương Nhược Lan lại nóng nòng như lửa đốt.
Chương 813: Y quán gặp chuyện không may
Dương Nhược Lan rất phiền muộn, cũng rất rối rắm.
Tên nghiệt chướng này, đã lớn như vậy rồi mà không khiến người ta bớt lo lâu? Hoàng đế cô nương người ta tốt nhất vậy, ngay cả nhi tử cũng sinh cho ngươi rồi, không ngờ ngươi…
“Lão bà kia của ngươi, rốt cuộc là đồ đệ của ai?” Dương Nhược Lan nhìn nhi tử chằm chằm.
“Ninh Thiên Nhai.” Sở Dương thở dài.
“Ai?” Dương Nhược Lan mơ mơ hồ hồ, còn chưa kịp nhớ ra: Dường như cũng không phải là danh nhân gì a….
“Còn có Bố Lưu Tình.” Sở Dương nói tiếp…
“Ninh Thiên Nhai? Ai vậy? Tên làm sao lại quen như vậy? Bố Lưu Tình?…..” Dương Nhược Lan nghĩ đi nghĩ lại, đột nhiên kinh hô một tiếng, hai mắt cũng trợn trừng lên: “Ninh Thiên Nhai? Bố Lưu Tình?”
“Ngài nhỏ giọng một chút?” Sở Dương cười khổ.
Dương Nhược Lan vô lực ngồi xuống ghế, hai mắt dại ra, thân hình cứng ngắc, môi mấp máy, lo lắng không yên nhỏ giọng hỏi: “Là hai vị chí tôn trong truyền thuyết?”
“Chính là hai người bọn hắn.” Sở Dương cười khổ: “Ở cực bắc hoang nguyên, hai vị chí tôn xuất hiện, sau đó nhìn thấy con dâu ngài, cũng nhìn trúng tư chất của nàng, cho nên thu nàng làm đồ đệ.
Thậm chí còn vì thế mà thiếu chút nữa đánh nhau.
Sau đó, hai người mới quyết định cùng thu làm đệ tử….”
Dương Nhược Lan giống như nghe được một câu chuyện thần thoại cực kỳ khó tin, thần tình biến ảo không ngừng giống đèn kéo quân.
Không ngờ ngay cả thở cũng quên mất.
Cái này thật sự quá kinh người rồi.
Lão bà nhi tử lại là đồ đệ chung của Ninh Thiên Nhai, Bố Lưu Tình – hai vị chí tôn trong truyền thuyết, hơn nữa còn là đồ đệ mà hai vị chí tôn đánh nhau tranh đoạt…
Thân phận như vậy… Tuyệt đối so với công chúa một nước còn cao quý hơn ngàn vạn lần… Bạn đang đọc truyện tại
–
Khó trách nhi tử lại nói: Hôn sự này chúng ta hối không nổi… Quả thực là hối không nổi a….
Dương Nhược Lan cũng từng nghe nói, hai đại chí tôn này từng xuất hiện ở cực bắc hoang nguyên Trung Tam Thiên.
Hiện giờ đối chiếu với lời Sở Dương, lập tức tin tưởng.
Nhi tử thật sự không có lý do lừa gạt mình…
Nhưng… Điềm Điềm thì phải làm sao đây?
Đáng thương tiểu sư muội của ta… đáng thương tiểu tôn của ta…
Dương Nhược Lan tâm loạn như ma…
“Nương, ngài đang suy nghĩ gì vậy?” Thấy Dương Nhược Lan tim đập thình thịch, sắc mặt biến ảo không ngừng, Sở Dương không nhịn được hỏi.
“Không… không có gì….” Dương Nhược Lan thở dài thật sâu, nói: “Dương Dương, nữ hài tử này… ngươi… ngươi có thích không?”
Nói xong lại bổ sung một câu: “Ta nói… là nữ hài tử mà… bị hai đại chí tôn dẫn đi đó?”
Sở Dương gật đầu khẳng định: “Nương, đó là nữ nhân ta yêu nhất cả đời này.”
“Như vậy sao….” Dương Nhược Lan buồn bã thất lạc, nói: “Vậy…. cũng chính bởi vì nàng, ngươi mới không tiếp nhận Ô Thiến Thiến sao?”
Sở Dương sửng sốt, thoáng nhíu mày, hồ nghi hỏi: “Nương, làm sao ngài lại biết Ô Thiến Thiến?”
Dương Nhược Lan lúc này mới phát hiện mình lỡ miệng, cười lớn nói: “Ta nghe nói qua….”
Sở Dương ừ một tiếng, coi như trả lời, lại tựa hồ đang trầm tư.
Dương Nhược Lan trong lòng có quỷ, không dám hỏi tiếp nữa, vội vàng đổi đề tài, nói: “Vậy… bộ dáng cô nương kia thế nào?”
Sở Dương gật đầu liên tục: “Phong hoa tuyệt đại, quốc sắc thiên hương.”
Dương Nhược Lan có chút yên tâm nói: “Tính tình thế nào? Có nghe lời ngươi không?”
Sở Dương vỗ vỗ ngực: “Ta bảo nàng đi hướng đông, nàng không dám đi hướng tây.
Ta bảo nàng đánh chó, nàng tuyệt không dám mắng gà.”
Dương Nhược Lan phì cười, nói: “Dáng người thế nào?”
Sở Dương vô hạn mơ màng,nói: “Muốn ngực có ngực, muốn mông có mong, dáng người yểu điệu….” Ừm ta nói là Khinh Vũ sau khi lớn lên rồi…
Dương Nhược Lan thì thào nói: “Xem ra có thể sinh nhi tử….”
Sở Dương ngạc nhiên….
…..
Dương Bạo lão gia tử sau khi chuyển nhà tới Sở gia rồi, không ngờ ở lỳ lại luôn, giống như chim c* gáy chiếm tổ vậy.
Trong nhất thời nửa khắc, không ngờ không nhìn ra ý định trở về.
Vì thế Sở gia lập tức náo nhiệt hẳn lên.
Ngày ngày đều được nghe hai vị lão gia tử khí thôn sơn hà mắng chửi lẫn nhau, sau đó lại đột nhiên động thủ tới gà bay chó chạy.
Sau đó lại vác hai cái mặt bầm dập tới cùng ngồi ăn cơm một bàn, cùng rót rượu, cúng say túy lúy, cùng ngủ…. cuộc sống thật thích chí vô cùng….
Cuộc sống Sở Dương cũng khôi phục lại như thường.
Ngày hôm sau, khi Sở Dương tới y quán, phía sau lưng lại kéo theo một cái đuôi nhỏ: Sở Nhạc Nhi….
Sở Nhạc Nhi hiện giờ đã không còn thống khổ nữa, thân thể tốt lên theo từng ngày.
Chỉ trong vòng bốn năm ngày, không ngờ đã thay đổi rõ ràng, có thể nhìn thấy bằng mắt thường.
Sắc mặt hồng nhuận, trắng nõn, tóc cũng mềm mại bóng mượt, không còn vẻ khô vàng cứng nhắc như trước nữa.
Dáng người cũng dần dần nẩy nở, duy chỉ có một điểm giống với trước kia.
Nha dầu này vẫn giữ cái tính cách điềm đạm, thực quá trầm ổn quá trấn định…
Khóe miệng thường mỉm cười dịu dàng, bước đi bình tĩnh nhẹ nhàng, giống như u lan thâm cốc, không nhiễm một hạt bụi.
Chỉ có khi đối diện với Sở Dương, tiểu nha đầu này mới có thể hoạt bát.
Sau khi ở với mẫu thân mấy ngày, tiểu nha đầu này liền bắt đầu đi theo, thành cái đuôi nhỏ của Sở Dương, đồng thời cũng là tiểu tiểu nhị miễn phí cho y quán.
Lẽ ra, y quán của Sở thần y quả thực có chút khó coi, tiểu cô nương giống như tiên lộ minh châu như thế ở trong, quả thực là có chút chà đạp.
Nhưng Sở Nhạc Nhi lại không thèm để ý chút nào, cho dù vội vã, nhưng thoạt nhìn vẫn an an tĩnh tĩnh, nhu nhu hòa hòa….
Sáng sớm ngày thứ hai tới y quán, khi nhìn thấy Sở Phi Yên, Sở Dương hoảng sợ.
Sở Phi Yên đi đứng khập khiễng, mặt mũi bầm dập, đang thu dọn y quán.
Trong y quán là một đống hỗn độn, khắp nơi đều là dụng cụ bị phá vỡ, mấy cái tủ thuốc cũng bị nện cho nát nhừ cả rồi.
Tiểu la lỵ Sở Nhạc Nhi đi theo Sở Dương không nhịn được kinh hô một tiếng: “Tứ thúc, ngài sao vậy?”
Sở Dương lập tức lửa giận vạn trượng.
Nhìn tình huống này, nhất định là có kẻ tới phá phách, hơn nữa còn mang tính chất trả thù.
Bằng không, tuyệt đối sẽ không như vậy.
“Tứ thúc, ngài không sao chứ?” Sở Dương chạy vội tới.
Sở Phi Yên thở dài, vẻ mặt hổ thẹn: “Dương Dương, tứ thúc thực vô dụng….”
“Bây giờ còn nói cái này làm gì.” Sở Dương hạ thấp giọng xuống, nói từng chữ một: “Là… ngươi của Tiêu gia?”
Sở Phi Yên gật đầu, nói: “Hẳn là bọn hắn.” Hắn thở dài: “Hai nhà kia tuy cũng có cao thủ cường đại hơn tứ thúc ngươi, nhưng đại đa số đều biết rõ nhau rồi.
Vừa xuất thủ là có thể nhận ra.
Nhưng mấy người này lại nhận không ra, trừ Tiêu gia, hẳn là không còn người khác.”
Sở Dương ừ một tiếng.
Sở Phi Yên nói: “Khuya hôm nay, có thể bọn hắn lại tới.”
“Khuya hôm nay còn tới?” Sở Dương nhíu mày: “Ngươi chắc chứ?”
Thì ra, đêm hôm đó Sở Dương trở về gia tộc, Sở Phi Yên lập tức đi Huyết Thù đường phát nhiệm vụ, tiêu sạch tử tinh Sở Dương giao cho, không còn một mảnh.
Đến ban đêm trở về, phát hiện Sở Dương còn chưa về, Sở Phi Yên lo lắng, mấy ngày nay đều ở lại đây trông y quán.
Không nghĩ tới, nửa đêm hôm qua đột nhiên ầm một tiếng, cửa đã bị đạp đổ, Sau đó mấy kẻ bịt mặt liền xông vào.
Sở Phi Yên mặc dù có tu vi hoàng cấp ngũ phẩm, nhưng năm sáu kẻ này đều là cao thủ hoàng tọa cửu phẩm, căn bản ngăn không nổi, còn bị người ta bắt được, đánh cho một trận.
Mấy người kai cũng biết thân phận Sở Phi Yên, không dám đối đã quá phận.
Chỉ đánh cho mặt mũi bầm dập, ép hỏi tử tinh ở nơi nào.
Tử tinh đã dùng để phát nhiệm vụ rồi, Sở Phi Yên làm sao giao ra được? Lại nói, cho dù có trong tay, Sở Phi Yên thà chết cũng không chịu giao ra.
Đây chính là hi vọng của Nhạc Nhi, làm sao có thể giao ra?
Thấy ép không ra tử tinh, đám người kia liền nổi giận.
Trước khi đi còn hung hăng đe dọa: Cho ngươi một ngày, nếu tối nay còn không giao tử tinh ra thì cứ đợi mà nhặt xác cháu ngươi đi.
Sở Phi Yên bị đánh cho thương tích đầy mình, tuy không thương tới gân cốt, nhưng vẫn phải nghỉ ngơi tới nửa đêm.
Thẳng cho tới sáng sớm, mới đứng lên, muốn về gia tộc cầu viện, lại có chút lưỡng lự.
Chuyện này có chút mất mặc a.
Đang lúc mâu thuẫn thì Sở Dương đã tới rồi…
Vừa tiến vào sân, Sở Dương lại càng bốc lên lửa giận.
Tử trúc mà mình yêu thích nhất, không ngờ cũng bị chặt đổ mấy chục cây.
Những thứ khác cũng không có tổn hại gì, tựa hồ đối phương tìm không ra nên mới bỏ đi.
Sở Dương mặt mày âm trầm, nhíu mày nói: “Tứ thúc, chuyện này có điều gì đó không đúng.
Lẽ ra, nếu Tiêu gia muốn tử tinh, thì cũng không cần đợi lâu như vậy chứ? Vì sao phải chờ tới ba ngày sau mới động?”
Sở Phi Yên trợn trắng mắt, nói: “Ba ngày sau… cũng là nhanh lắm rồi.
Bằng không, ngươi vừa mới xem xong bệnh, chặt chém của Tiêu gia nhiều tử tinh như vậy, mà bọn hắn lại lập tức đánh tới cửa… Đây chẳng phải mà muốn tuyên chiến với Sở gia hay sao? Tiêu gia mặc dù tài hùng thế lớn, nhưng Sở gia thân là địa đầu xà Bình Sa Lĩnh, cũng không phải dễ chọc vào.
Trải qua ba ngày giảm xóc, các đại gia tộc cũng khôi phục nguyên khí.
Lúc này đánh tới, mới khiến tất cả các đại gia tộc đều có hiềm nghi.
Cho dù có hiềm nghi Tiêu gia thì cũng không quá nhiều. cho nên bọn hắn mới trắng trợn như vậy.”
Sở Dương gật đầu, trầm tư nói: “Thì ra là thế.”
Trong mắt hắn chợt lóe lên tinh mang: “Tứ thúc, ngài nghỉ ngơi cho tốt đi.
Khuya hôm nay ta sẽ chuẩn bị cho bọn chúng một món quà lớn.”
Sở Phi Yên lo lắng nói: “Ngươi? Được không?”
Sở Dương cười âm trầm, nói: “Nếu ta còn không được… người khác có thể làm được sao?” Hắn đưa tay vào trong người, lấy ra một cái bình nhỏ, bên trong là một chút tuyền thủy màu trắng ngà: “Tứ thúc, nhài uống cái này đi.
Có lợi cho thương thế của ngươi.”
Sở Phi Yên kiến thức rộng rãi, mở nắp bình ra, lập tức kinh hô: “Sinh cơ tuyền thủy? Ngươi kiếm đây được đồ tốt như vậy?”
Sở Dương mỉm cười: “Trước kia có người cho, còn thừa lại một chút.”
Sở Phi Yên cầm bình Sinh Cơ tuyền thủy, lập tức luyến tiếc nói: “Thương thế của ta chỉ là ngoài da.
Đừng lo, tuyền thủy này, cứ chờ đến khi tam ca trở về, cho hắn uống.
Mấy năm nay hắn bôn ba bên ngoài… Thương thế quả thực không nhẹ.”
Sở Dương nói: “Chỗ ta vẫn còn, đã sớm chuẩn bị tốt cho tam thúc rồi.”
Sở Phi Yên lúc này mới lưu luyến, nói: “Vậy ta uống một nửa, còn một nửa lưu lại cho tứ thẩm ngươi.”
Sở Dương cả giận nói: “Tứ thẩm cũng uống rồi, cho ngươi uống thì ngươi cứ uống, sao lại nói lắm như vậy.”
Sở Phi Yên trợn trắng mắt, rốt cuộc yên tâm uống hết.
Sở Dương đỡ Sở Phi Yên về phòng nghỉ ngơi, sau đó thu thập sơ qua một chút mặt tiền cửa hiệu, tủ thuốc bị đánh nát cũng dứt khoát ném hết ra ngoài.
Dặn Sở Nhạc Nhi không được chạy loạn, cẩn thận coi y quán.
Sau đó Sở Dương liền từ cửa nhỏ hậu viện đi ra ngoài, biến đổi dung mạo, nhoáng lên một cái đã không thấy tăm hơi đâu nữa…
Không bao lâu sau, Sở Dương một thân hắc bào đã đi tới trước chấp pháp đường, kéo mũ chùm đầu xuống, lộ ra tướng mạo thực sự, cười nói: “Thỉnh đại nhân bẩm báo cho Sa thống lĩnh, cứ nói Sở Dương cầu kiến.”
Chương 814: Uyên Ương Tử Mẫu ngọc
Một tiếng cười sảng khoái vang lên.
Cái đầu hói bóng loáng của Sa Tâm Lượng đã xuất hiện trước mắt Sở Dương, vội vàng chạy xuống, hai tay nắm chặt tay Sở Dương: “Tiểu huynh đệ, ha ha ha, làm sao mới mấy ngày đã quay trở lại rồi? Vào đây vào đây, chúng ta cùng uống trà, đến trưa ở lại ăn cơm luôn.
Huynh đệ chúng ta phải uống say một phen.”
Nói xong, không đợi Sở Dương trả lời đã kéo tay hắn, cực kỳ nhiệt tình lôi vào trong chấp pháp đường.
Tròng mắt hai vị chấp pháp giả canh cửa lập tức lồi ra.
Ta fuk, đây là Sa thống lĩnh mặt lạnh hiểm độc của chúng ta sao? Sa thống lĩnh mặt lúc nào cũng hầm hầm, nhìn thấy ai cũng lạnh lùng, cho dù là gia chủ tam đại thế gia tới, Sa thống lĩnh cũng phải hếch lỗ mũi lên tận trời, kiêu ngạo vô đối.
Hôm nay làm sao vừa nhìn thấy thiếu niên này lại giống như gặp được cha ruột vậy? Cho dù là lần trước tổng chấp pháp đại nhân tới đây, Sa thống lĩnh cũng không có bộ dạng như vậy?
Nghe được tin Sở Dương tới, Tần Bảo Thiện vẫn ở lại đây dưỡng thương lập tức cười ha hả ra tiếp đón.
Dùng sức ôm chầm lấy Sở Dương, thực có một vẻ kinh hỉ giống như ‘một ngày không gặp tựa như xa cách ba thu’: “Lão đệ, ha ha ha… Tiểu lão đệ của ta, ngươi tới rồi, ca ca nhớ ngươi muốn chết….”
Trên người Sở Dương lập tức nổi da gà: Ta vừa mới rời khỏi đây chưa tới một ngày một đêm đâu…
Sa Tâm Lượng nhanh nhẹn bày biện trà nước, cười ha hả, nói: “Tiểu huynh đệ, ngồi đi ngồi đi.
Ta đang chơi cờ với lão Tần.
Lão hỗn đản kia thua còn quỵt nợ, chơi với hắn thật bực mình.”
Tần Bảo Thiện cả giận nói: “Rõ ràng ngươi trộm của ta một con xe….”
Sở Dương vội vàng xua xua tay, cắt ngang hai người tranh cãi, nhíu mày lo lắng nói: “Ta nói này… hai vị lão ca, các ngươi thế nào lại rảnh như vậy? Dược liệu của các ngươi…cần gấp như thế mà các ngươi vẫn còn tâm trí ở nhà chơi cờ? cái này cái này cái này….”
Sở Dương bỗng thở hổn hển, dậm chân nói: “Cái này, cái này… còn ra thể thống gì nữa.”
Không ngờ tức tới sùi bọt mép rồi.
Tần Bảo Thiện cùng Sa Tâm Lượng thấy Sở Dương thật tâm sốt ruột cho mình, nhìn nhau, trong mắt đều có vẻ cảm động.
Tần Bảo Thiện ôn hòa nói: “TIểu huynh đệ chớ sốt ruột, ha ha, với thân phận của hai người chúng ta, chỉ là một chút dược liệu, làm sao phải đích thân động thủ? Sớm an bài xong xuôi cả rồi.”
Sa Tâm Lượng cười nói: “Nếu không an bài xong xuôi, hai người chúng ta cũng chẳng có tâm tư chơi cờ đâu.”
Hai mắt Sở Dương sáng lên, lúc này thật sự kinh hỉ nói: “Vậy cửu biện ngọc linh chi và cửu thiên ngọc linh dịch, cũng tìm được rồi?”
Tần Bảo Thiện gật đầu, nói: “Hai vị thuốc này thật sự khó tìm, bất quá chúng ta cũng có con đường riêng.”
Hắn cười ngạo nghễ, nói: ” Cửu biện ngọc linh chi cùng cửu thiên ngọc linh dịch, chính là linh dược cấp bậc thiên tài địa bảo.
Nơi khác tìm không được, Hai người chúng ta phải ngày đêm liên hệ với Dược cốc cùng Gia Cát thế gia.
Mà trong Dược cốc, lại trùng hợp có cửu thiên ngọc linh dịch, còn Gia Cát gia tộc, những năm gần đây phải chuẩn bị cho Vạn Dược đại điển, trong số tài liệu bọn họ sưu tầm được, có hai gốc cửu biện ngọc linh chi.”
Sa Tâm Lượng thở dài,nói: “Hai người chúng ta cũng phải phải dùng quyền lực làm việc riêng, sử dụng danh tiếng của chấp pháp giả để mua dược liệu.
Người ta ít nhiều cũng phải bán một chút mặt mũi cho chấp pháp đường, cho nên mới thuận lợi hơn một chút.
Nếu không, tự mình đi tìm kiếm, cũng không phải phải tìm tới năm nào..”
“Thì ra là thế.” Sở Dương gật đầu, cười thoải mái nói: “Ta an tâm rồi.
Hai vị lão ca chắc phải tốn không ít tiền nhỉ?”
“Tốn tiền?Tốn vô cùng a.” Sa Tâm Lượng có chút đau lòng, nói: “Đó đều là tử tinh a.
Cửu biện ngọc linh chỉ còn dễ nói một chút, chỉ tốn năm ngàn tử tinh.
Còn cái cửu thiên ngọc linh dịch kia của ta, đám tạp chủng Dược cốc kia há miệng đòi tới một vạn tử tinh, nói gì cũng không chịu xuống giá.
Cả vạn tử tinh a.
Ta phải dốc hết toàn bộ số tử tinh mà ta ăn hối lộ trái pháp luật, lấy của công làm của tư mấy năm gần đây.
Còn phải mượn lão tân ba ngàn mới đủ.”
Sa Tâm Lượng nghiến răng nghiến, mắng chửi mấy tên Dược cốc lòng dạ hiểm độc không thôi, thở dài nói: “Lão ca ca hiện tại, đúng là nợ nần chồng chất rồi.”
Tần Bảo Thiện trợn trắng mắt, nói: “Ngươi nói khó nghe bỏ mẹ.
Ta không đòi nợ ngươi nữa là được chứ gì.
Ở trước mặt tiểu huynh đệ, ngươi nói lấy của công làm của tư, ăn hối lộ trái pháp luật cái gì? Tiểu huynh đệ là người chính trực thuần khiết.”
Sa Tâm Lượng cười lớn, nói: “Chính vì tiểu huynh đệ không phải người ngoài, cho nên mới ta nói thằng.
Bằng không, ngươi nói thử xem, hai người chúng ta, bổng lộc hàng năm mới có ba trăm khối tử tinh, lại còn phải tiêu pha hàng ngày, bây giờ đi đâu lấy ra một vạn khối tử tinh?”
Sở Dương cười ha ha, nói: “Nói đúng lắm.
Tần lão ca đích thật là quá lo xa rồi.
Nói thật, chấp pháp giả chấp chưởng Cửu Trọng Thiên đại lục nhiều năm như vậy rồi, không tham không cầu, có mấy người đâu? Lại nói… Cái này cũng thật quá bình thường.
Tất cả mọi người đều hiểu rõ trong lòng, cần gì phải che che giấu giấu? Càng chưa nói tới, hai vị còn là lão ca ca của ta.
Chẳng lẽ tiểu đệ trong mắt Tần đại ca, lại không hiểu đạo đối nhân xử thế như vậy?”
Tần Bảo Thiện cười ha ha: “Là lỗi của ta.
Nói sai rồi, đợi lát nữa uống rượu, tự phạt một vò.”
Ba người cùng cười lớn.
Sở Dương trong lòng khẽ nhảy thót lên một cái: cửu biện ngọc linh chi, năm ngàn tử tinh.
Cửu thiên ngọc linh dịch, một vạn tử tinh.
So với giá mà mình phỏng đoán lúc trước thì cao hơn nhiều lắm.
Bạn đang đọc truyện tại
Truyện FULL
– FULL
Phải biết rằng, sáu vị độc dược còn lại, giá cả mỗi loại, đều tuyệt đối cao hơn cửu thiên ngọc linh dịch nhiều lắm.
Chuyện thu thập linh dược này, đúng là không dễ dàng a.
“Ồ, hai vị lão ca, các ngươi như thế nào lại liên hệ được nhanh như vậy?” Sở Dương đột nhiên nhớ tới một chuyện, không khỏi giật mình: “… Dược cốc cùng Gia Cát thế gian, hẳn là ở rất xa mà.
Cho dù dùng phi ưng truyền thư nhanh nhất, cũng phải mất tới mấy ngày…?”
“Ha ha ha….” Sa Tâm Lượng cười lớn, vỗ vỗ vai Sở Dương: “Tiểu huynh đệ, nếu dựa vào kiểu truyền tin tức đó, đừng nói là vài ngày, cho dù là mấy tháng, cũng chưa chắc đã thu được.
Nói không chừng nửa đường lại bị người ta bắt xuống làm thịt… chấp pháp đường của chấp pháp giả chúng ta, các nơi đều có chi nhánh.
Hơn nữa, cũng có liên hệ với các đại gia tộc.
Bên trong mỗi một chi nhánh đường khẩu, đều có một phần Uyên Ương Tử Mẫu ngọc.
Mà chúng ta truyền tin tức, phải dựa vào Uyên Ương Tử Mẫu ngọc.
Như vậy, nơi này phát tin tức, cho dù là xa mấy vạn dặm, cũng không quá một canh giờ là bên kia có thể thu được.
“Uyên Ương Tử Mẫu ngọc? Đây là thứ gì? Thật sự là thế gian rộng, không gì không có.” Sở Dương sợ hãi than thở: “Càng ở cùng với hai vị lão ca, tiểu đệ càng cảm thấy mình như ếch ngồi đáy giếng.
Quả thực cái gì cũng không biết….”
Lần này là thật sự ngạc nhiên.
Sa Tâm Lượng cười ha ha, vỗ đùi mình, nói: “Uyên Ương Tử Mẫu ngọc chính là một loại ngọc kỳ quái, có liên hệ với nhau, là một kỳ vật trong thiên địa.
Cho dù cách xa nhau ngàn vạn dặm, hai khối Tử Mẫu ngọc vẫn có thể cảm ứng lẫn nhau.
Chỉ cần mấy vị cao thủ thánh cấp bát phẩm trở lên, vận huyền công truyền vào trong mẫu ngọc, đặt ở tổng bộ.
Những khối tử ngọc khác phân đi các nơi, khi cần sử dụng, chỉ cần truyền một chút huyền công vào bên trong tử ngọc, là có thể truyền thông tin đi được.”
Hắn mỉm cười: “Thứ này chính là độc hữu của chấp pháp giả chúng ta.
Mà Huyết Thù đường khẩu dùng cũng chính là nó.
Bằng không, làm sao có thể truyền tin tức ra ngoài ngàn dặm trong vòng một ngày? Đây không phải là vô nghĩa sao? Ha ha ha….”
Sở Dương tâm phục khẩu phục: “Thật là đồ tốt a.”
“Cũng nói cho tiểu huynh đệ biết, tử tinh của chúng ta, hiện tại đều đã thanh toán xong xuôi.
Nói cách khác, tiền hàng hai bên thỏa thuận xong.
Còn Cửu biện ngọc linh chi cùng Cửu thiên ngọc linh dịch đã dược cao thủ Huyết Thù hộ tống, đang trên đường tới nơi này….” Tần Bảo Thiện cười nói: “Yêu cầu của chúng ta chính là cấp tốc.
Bằng không chúng ta làm sao có tâm tư chơi cờ cho được.”
“Thật sự là thần tốc.” Sở Dương sợ hãi than, lập tức nghi vấn: “Nhưng hai người các ngươi còn ở nơi này.
Tử tinh thanh toán thế nào được? Uyên Ương Tử Mẫu ngọc kia… hẳn là không thể vận chuyển tử tinh chứ?”
“Tiểu huynh đệ thật sự là ngốc.” Sa Tâm Lượng vui vẻ: “Chẳng lẽ hai người chúng ta không có mấy người huynh đệ giao tình sinh tử sao? Để bọn họ ứng trước cho chúng ta, chúng ta trả nợ sao là được rồi.
Lần này người của Huyết Thù áp tải linh dược tới đây, thuận tiện cũng áp tải tử tinh về luôn.”
“Thì ra là thế.” Sở Dương rốt cuộc cũng hiểu được một bí mật: “Uyên Ương Tử Mẫu ngọc.
Đây chính là đồ tốt a.
Cách xa ngàn dặm, vẫn có thể truyền thông tin… Con mẹ nó, so với cái gì cũng nhanh hơn a.
Nếu như cung cấp một lượng lớn thứ này cho Mạc Thiên Cơ, bảo hắn dùng thứ này thành lập một mạng lưỡi tình báo… Sẽ đáng sợ biết bao nhiêu chứ?
Sở Dương thầm ghi nhớ trong lòng.
Ba người cười nói một hồi, vẫn là Tần Bảo Thiện nhìn ra trước, nói: “Tiểu huynh đệ hôm nay tới đây, hẳn không phải là tìm chúng ta nói chuyện rồi? Nhìn thần sắc lo lắng trên mặt ngươi, chẳng lẽ có chuyện gì? Không ngờ lại khiến tiểu huynh đệ bất an như thế?”
Vừa nói như thế, Sa Tâm Lượng cũng lập tức thân thiết nói: “Nếu tiểu huynh đệ có chuyện thì cứ nói thẳng.
Chỉ cần hai người chúng ta làm được, nhất định sẽ không từ chối.”
Sở Dương thở dài nói: “Chuyện này, thật sự là khiến ta khó mở miệng được.”
“Ở trước mặt chúng ta, có gì mà khó mở miệng chứ.” Sa Tâm Lượng vung tay lên: “Chuyện của tiểu huynh đệ, cũng chính là chuyện của chúng ta.
Có gì cứ nói, không sao đâu.”
Sở Dương ảm đạm, nói: “Hai vị lão ca hẳn cũng biết, tiểu đệ phi thường thiếu tử tinh, cho nên mới mở một cái Tử Tinh Hồi xuân dường…”
Hai người gật đầu liên tục.
Sở Dương nói: “Nhưng hôm qua ta tới y quán, lại phát hiện ra, mặt tiền cửa hàng nhà ta lại bị người ta đập phá tan tành.
Ngay cả tứ thúc ta trông coi ở đó, cũng bị đánh cho trọng thương….”
“Cái gì?” Hai người lập tức giận tím mặt, nhảy dựng lên: “Ở trong phạm vi chúng ta quản hạt, không ngờ lại có chuyện vô pháp vô thiên như thế?”
Sở Dương thở dài, nản lòng thoái chí: “Ta cũng không nghĩ tới….”
Tần Bảo Thiện nỏi giận lôi đình: “Phản rồi, phản rồi, đúng là phản rồi.
Con mẹ nó, dám khi dễ tiểu huynh đệ ta có khác nào đánh vào mặt Tần Bảo Thiện ta.
Có muốn nhẫn cũng không nhẫn được.”
Sa Tâm Lượng lửa giận vạn trượng: “Cũng khác gì đánh vào mặt Sa Tâm Lượng ta.
Tên hỗn đản nào to gan như vậy?”
“Ta cũng không biết là ai.
Những người này tu vi phi thường cao cường.” Sở Dương buồn rầu nói: “Hơn nữa, tối hôm qua, sau khi đập phá bản đ**m, còn từng để lại một câu, tối nay lại tới, nếu không nôn tử tinh ra, cứ chuẩn bị nhặt xác cho ta đi….”
“Cái gì?” Hai ngươì đều tức tới lông tóc dựng đứng, lập tức nổi giận lôi đình.
Chương 815: Đào hố chờ ngươi nhảy vào
“Bọn khốn chết tiệt này, quả thực là muốn cắt đứt đường sống của hai người chúng ta mà.” Sa Tâm Lượng cùng Tần Bảo Thiện hai người cùng có một ý nghĩ này.
Trong phúc chốc lửa giận đã bốc lên không thể ngăn chặn.
Nếu như Sở Dương chết… Hai người bọn hắn chẳng phải cũng sẽ đi theo sao?
Sở Dương thở dài, nói: “Chuyện này, nói với gia tộc, thật ra cũng dược.
Nhưng ta vừa mới về tới gia tộc, lại chọc phải phiền toái lớn như vậy.
Sau này… ta còn lăn lộn thế nào nữa.
Nhưng ta ở nơi này, cũng chẳng còn chỗ dựa nào nữa… đành phải mặt dày tới tìm hai vị lão ca.”
Hai người tức giận đứng phắt dậy, vỗ ngực: “Chuyện này cứ để hai người chúng ta giải quyết.
Không giết sạch đám hỗn đản này, lão tử thề không làm người.”
Sở Dương cảm kích nói: “Như vậy có khiến hai vị lão ca gặp phiền toái không?”
“Phiền toái gì chứ, chẳng qua chỉ như một cái nhấc tay thôi mà.” Sa Tâm Lượng hào sảng,nói.
Trong Cửu Kiếp không gian, kiếm linh đã trợn trừng mắt: Ngươi chết rồi, hai người bọn hắn cũng phải chết theo.
Bây giờ ba người các ngươi có khác gì ba con châu chấu trên dùng một sợi dây thừng.
Bọn họ vì cái mạng già cũng phải đi liều mạng, làm sao còn sợ phiền toái? Thế mà ngươi vẫn còn giả mù sa mưa được, nhìn thật ghê tởm… ọe.
Sở Dương nghĩ nghĩ, nói: “Ta còn có một lo lắng…”
“Lo lắng gì?” Hai người cùng hỏi.
“Ta lo lắng, những người này, rất có thể là người của các đại gia tộc.” Hắn hít sâu một hơi, nói: “Trừ các đại gia tộc ra, chỉ sợ chẳng có ai dám ngang nhiên dám xúc phạm quyền thế của Sở gia chúng ta ở nơi này.
Hai vị lão ca, nếu như nhúng tay, liệu có thể ảnh hưởng tới các ngươi không?”
“Tuyệt đối không.” Hai người cười ha ha.
“Nếu là như vậy, tiểu đệ lại có một kế hoạch.” Sở Dương đảo tròng mắt, nói: “Làm thế này, không những miễn trừ được hậu họa, mà còn có thể giúp hai vị lão ca thu hồi được một chút tử tinh sau khi mua dược liệu… Ha ha….”
“Hả? Lại còn ngon nghẻ như vậy?” Hai mắt Sa Tâm Lượng cùng Tần Bảo Thiện lập tức sáng ngời.
Hai người bọn hắn vừa mới phải trả một cái giá trên trời, gần như bằng tích lũy cả nửa đời rồi.
Lúc này vẫn còn đang xót ruột không thôi, nằm mơ cũng muốn kiếm lại một chút.
Thấy Sở Dương nói như vậy, lập tức tập trung tinh thần mười hai phần, chú ý vô cùng, ngay cả hai lỗ tai cũng dỏng hẳn lên.
Sở Dương cười cười quỷ dị, nói: “Chúng ta chỉ cần thế này… thế này… thế này….”
Hai người cùng vỗ đùi cái đét, cười ha hả, híp hết cả mắt lại: “Tiểu huynh đệ, diệu kế.”
Tới trưa hôm đó, Sở Dương không thể chối từ được hai người thịnh tình giữ lại, đành phải ở lại chấp pháp đường ăn lớn uống lớn một phen.
Sa Tâm Lượng không ngờ còn rất có tình thú, gọi hai kỹ nữ tới bồi rượu ca hát.
Sau một hồi ca múa cơm no rượu say, Sở thần y mới say khướt xuất môn, đường vòng trở lại Tử Tinh Hồi Xuân đường.
Dọc đường đi, Sở Dương cười gian không thôi.
Chuyện này, nếu hắn trực tiếp để kiếm linh xuất mã, tuyệt đối có thể khiến cho địch nhân xâm phạm chết sạch sẽ cả đám.
Nhưng Sở Dương lại không cam tâm xử lý chuyện này đơn giản như vậy? Đây chẳng phải là tiện nghi cho bọn hắn sao?
Nếu phải khuấy cho nước đục, thì đương nhiên phải khuấy vũng nước lớn lớn một chút.
Những kẻ này rõ ràng là người của Tiêu gia Tiêu Ngọc Long phái tới.
Sở Dương còn đang suy nghĩ làm thế nào mới kéo Tiêu gia vào trong loạn cục.
Bây giờ có cơ hội trời ban như thế, hắn làm sao có thể buông tha?
Chỉ cần chấp pháp giả cùng người của Tiêu gia đánh nhau, tốt nhất là chết mấy người… như vậy bất kể Tiêu gia có li do gì đi nữa, bùn đã vào đ*ng q**n rồi, không phải phân thì cũng là cứt…
Sở thần y cười hừ hừ, tiến vào trong Tử Tinh Hồi Xuân đường.
Vừa vào cửa đã đụng phải ánh mắt trong suốt, bình tĩnh của tiểu nha đầu.
“Vừa rồi không có khách nhân tới chứ?” Sở Dương vuốt vuốt mũi.
Tay kia thì thuận tiện vuốt vuốt tóc tiểu nha đầu, mềm mại trợn trượt, cảm giác thoải mái vô cùng.
Sở Nhạc Nhi bĩu môi, nói: ” Cứ coi bộ dáng cửa hàng của ngươi đi, cho dù không bị phá nát thì cũng chẳng có ai vào đâu.”
Sở Dương bật cười, nói: “Hay cho một nha đầu, mồm mép khá lắm.”
Sở Nhạc Nhi khẽ hít hít mấy hơi, lập tức dẩu môi lên: “Đại ca, ngươi lại uống rượu phải không? Nặng mùi quá.”
“Thế nào, Nhạc Nhi không thích ca ca uống rượu?” Sở Dương nhéo nhéo má nàng.
“Haiz… Không phải đã sớm nói với ngươi, đừng coi ta là tiểu hài tử rồi mà…” Sở Nhạc Nhi nhíu đôi mi thanh tú lại, thở dài nói: “Phàm là nữ tử, đều không thích nam nhân uống rượu, nhưng ta lại khác.”
“Vì sao ngươi lại khác?”Sở Dương lâu dần cũng thành thói quen.
Vị muội muội này đích thật là vì thân thể thống khổ, cho nên so với những hài tử khác thì trưởng thành sớm hơn rất nhiều. nghe vậy không khỏi kỳ quái hỏi.
“Nam nhân uống rượu, mùi trong miệng rất nặng.
Nữ nhân phần lớn đều yêu thích sạch sẽ, cho nên phu thê cãi nhau thường đều vì vậy mà phát sinh.” Sở Nhạc Nhi lẳng lặng nói, thần thái nói chuyện lại giống như một thiếu nữ trầm tĩnh thành thục hai mươi tuổi, chứ tuyệt không giống một tiểu nữ đồng mới chỉ mười hai.
“Nhưng cha ta mỗi khi trở về nhà, cho dù chỉ có một mình, ông ấy cũng muốn uống rượu.
Ta biết lão nhân gia trong lòng khổ sở, hơn nữa còn lo lắng cho ta… Ta không thể khiến ông ấy bớt lo lắng, cũng không thể giúp ông ấy giải bỏ tâm sự.
Hơn nữa, mỗi khi cha ta uống rượu ở nhà, ta vẫn rất quý trọng đoạn thời gian đó, bởi vì… Cha dù sao cũng ở nhà.”
Sở Nhạc Nhi có chút thê lương nói: “Cho nên, những khi đó, cho dù đầu ta có đau, cũng phải tựa vào trong lòng phụ thân, hắn uống một chén, ta lại rót một ly.
Lo rằng lần này rót rượu cho phụ thân xong, hắn lại ra ngoài tìm thuốc, mà ta ở nhà lại không gắng gượng được đến lúc hắn trở về, cũng không thể rót rượu cho phụ thân nữa….”
“Mỗi lần phụ thân về nhà, đều nhíu mày lo lắng, nhưng mỗi lần nhìn thấy ta, mỗi lần ôm ta uống rượu, hắn đều mỉm cười.
Cho nên mỗi lần hắn về nhà, ta đều chui vào lòng hắn.
Nhưng mỗi khi phụ thân xuất môn, ta lại đều không đưa tiễn… Bởi vì nếu phụ thân nhìn thấy ta, hắn sẽ càng khó chịu.
Áp lực quá nặng.”
Sở Nhạc Nhi mỉm cười,nói: “Cho nên ta thích nhìn phụ thân uống rượu.
Nhưng mỗi lần, ta đều phải giả vờ mất hứng.
Phụ thân sẽ dỗ ta, dỗ ta một hồi, ta bật cười, hắn mới chịu nở một nụ cười chân thật….”
Sở Dương nghe mà ngây dại.
Thật sự không thể tưởng tượng được, mà cũng không dám tin tưởng, những lời như vậy, lại được nói từ miệng một nữ hài mười hai tuổi.
“Cho nên ta không ghét đại ca uống rượu.” Sở Nhạc Nhi nở một nụ cười dịu dàng, ngẩng dầu nói: “Ngươi cũng giống cha ta, cũng không phải người thích rượu như mạng.
Có thể vì xã giao mà không thể không uống, cũng có thể bởi vì áp lực không thể giải mà uống rượu… Nhưng bất kể như thế nào, cũng là vì không thể không uống mà uống.
Vì rượu có thể giúp các ngươi giảm bớt áp lực tâm lý.
Cho nên các ngươi uống rượu là đúng.”
Nàng nghiêng nghiêng đầu nhìn Sở Dương, cũng chỉ có giờ khắc này, mới hiện ra một sự hồn nhiên phù hợp với tuổi tác của nàng: “Đại ca, sau này nếu ngươi muốn uống rượu, ta không chỉ rót rượu cho ngươi, mà còn có thể uống rượu cùng ngươi….”
Sở Dương sửng sốt hồi lâu,nói: “Nhạc Nhi, nếu ngươi không phải là muội muội của ta, ta khẳng định không nỡ gả ngươi ra ngoài đâu.”
Sở Nhạc Nhi đỏ mặt, phì một tiếng, nói: “Ngươi thật sự không biết xấu hổ.
Người ta mới chỉ mười hai… Lại nói, trên đời này, nam nhân nào lọt vào mắt ta… ha ha, còn không biết có tồn tại hay không nữa.”
Sở Dương nghiêm chỉnh nói: “Mười hai không còn nhỏ đâu.” Thầm nghĩ, đại tẩu tương lai của ngươi so ra còn nhỏ hơn ngươi mấy tháng…
Sở Nhạc Nhi hừ một tiếng, trừng đôi mắt hạnh, nói: “Đại ca, nếu ngươi còn nói như vậy, cẩn thận ta mách bá mẫu, nói ngươi chọc ghẹo ta….”
Nếu bị tiểu nha đầu này cáo trạng như vậy, Sở thần y thật sự đúng là không bằng cầm thú rồi.. Ngay cả muội muội mình cũng chọc ghẹo…
Sở Dương lập tức rụt đầu, hoàn toàn bại lui, giơ tay đầu hàng: “Là đại ca sai, ta sửa là được chứ gì…”
Sở Nhạc Nhi cười hì hì, cầm một cái phất trần, phủi phủi người Sở Dương, quan tâm nói: “Ca ca uống rượu, mau vào phòng nằm nghỉ một chút đi.”
Sở Dương ừ một tiếng, chỉ nghe Sở Nhạc Nhi lại nói: “Thứ rượu này, nghe nói là Tảo Sầu tửu.
Ca ca uống rượu, nếu không phải vì xã giao, chẳng lẽ lại đang tương tư? Nhớ tới đại tẩu ta?”
Sở Dương trừng mắt uy h**p: “Tiểu nha đầu gia gia, làm sao lại lắm miệng như thế? Cẩn thận ta đánh mông ngươi.”
Sở Nhạc Nhi không hề sợ hãi, bĩu môi: “Cũng khó trách.
Một người bị vây ở đây, một người theo sư phụ học nghệ.
Nỗi khổ tương tư… thật sự khó mà chịu được.”
Sở Dương trừng mắt, dở khóc dở cười, không biết làm sao.
Sở Phi Yên dùng Sinh Cơ tuyền thủy, đả tọa mãi cho tới mặt trời về tây, rốt cuộc mới hoàn toàn khôi phục.
Đừng dậy, chỉ thấy Sở Dương đang cùng mười hắc y nhân bịt mặt uống trà nói chuyện.
Sở Phi Yên giật mình, nói: “Dương Dương, không phải ngươi điều cao thủ từ gia tộc chứ?”
Sở Dương cười thần bí, nói: “Người ta mời tới, thậm chí còn hữu dụng hơn đám cao thủ trong gia tộc.”
Sở Phi Yên bán tín bán nghi, nhìn mười người này một cái thầm nghĩ, không đúng nha, mười người này tu vi cao nhất cũng chỉ ngang với ta thôi.
Sở Dương nói hết thảy cứ để hắn giải quyết, chẳng lẽ là mời tới mười người này trợ giúp? Nhưng ta rõ ràng đã nói, đối phương đều là hoàng tọa cửu phẩm a.
Nhìn mấy người trước mặt này, người ta chỉ cần một người cũng có thể giết sạch toàn bộ.
Tựa hồ nghìn ra nghi hoặc của Sở Phi Yên, Sở Dương cười ha ha, nói: “Tứ thúc, ngươi không cần nói gì hết.
Đợi tới tối, ngài cũng không cần xuất thủ, chỉ cần bảo vệ tốt cho Nhạc Nhi.
Sau đó xem náo nhiệt là được.”
“Nhạc Nhi cũng ở lại chỗ này?” Sở Phi Yên lập tức hoảng sợ.
Sở Nhạc Nhi chớp chớp mắt, nói: “Có tứ thúc ở đây, ta không sợ gì hết.” Sở Phi Yên lập tức đầu lớn như cái đấu.
Tiểu tổ tông của ta, trong dạng chiến đấu này, một tiểu tổ tông ta đã chiếu cố không xuể rồi, chứ đừng nói là hai…
Sở Nhạc Nhi chớp chớp mắt, thở dài, nói: “Tứ thúc, ngài cũng quá cẩn thận rồi.
Đại ca biết rất rõ thực lực đối phương, nếu đã an bài như vậy, nói đại ca chưa tính toán kỹ lưỡng trong lòng, phỏng chừng ngài cũng không tin đâu.”
Sở Phi Yên lập tức tỉnh ngộ, hổ thạn cười tự giễu, nói: “Haiz, già rồi già rôi.
Không ngờ còn không hiểu chuyện bằng một tiểu nha đầu mười hai tuổi….”
Sở Nhạc Nhi ngẩng đầu lên, nói: “Không phải Tứ thúc già rồi, mà là thiên tài như Nhạc Nhi thực sự quá ít…”
Sở Dương cùng Sở Phi Yên cùng tắt tiếng.
Tiểu nha đầu này rất có phong phạm của ca năm đó.
Sở Dương thầm nghĩ.
Tới ban đêm, Sở Dương sang tửu điểm bên cạnh đặt một bàn rượu thịnh soạn, cùng mọi người nhâm nhi.
Sở Phi Yên càng lúc càng buồn bực, mười người này đều không nói một lời, hơn nữa ngay cả uống rượu dùng thức ăn, cũng không tháo mặt nạ.
Cứ trầm mặc như vậy, rượu đến chén cạn.
Sở tứ gia càng lúc càng lo lắng, đợi đã lâu mà không có viện binh mới tới, thầm thở dài: Con mẹ nó, nhìn mười tên viện binh này, thuần thúy là đi tìm chết… bọn họ tuy không dám giết ta, nhưng giết mười người như vậy, nhất định sẽ chẳng chùn tay đâu…








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)










