Ngạo Thế Cửu Trọng Thiên
Tập 161 : Lừa bịp tống tiền (c801-c805)
❮ sautiếp ❯Chương 801: Lừa bịp tống tiền
Sở Dương “từ từ tỉnh lại’, lập tức nhìn thấy một tên hói đầu đang nghiến răng nghiến lợi nhìn mình cùng một đôi mắt hung tợn trợn trừng lên như hai mắt con lừa.
Lập tức “chấn động’, luống cuống tay chân lui lại phía sau, ngồi phệt xuống đất, gào khóc nói: “Ta ta… ta cái gì cũng không có làm nha!”
Quả nhiên là một câu đổ vấy hết cho thần trí.
Lão giả đầu hói lập tức tức tới lệch mũi.
Ngươi đã mắng của mười tám đời tổ tông lão tử rồi, không ngờ còn nói một câu như vậy.
Nhưng lai không thể nào phát tác được, đành nghiến răng hừ một tiếng nói: “Đúng, ngươi đúng là cái gì cũng không làm.”
Khi nói những lời này, gần như đã muốn tát bôm bốp mấy cái lên mặt mình.
Nói trái với lương tâm như vậy, lão tử lần đầu tiên làm trong đời.
Khuôn mặt đỏ bừng lên.
Kỳ thật chuyện này cũng khó trách.
Bí thuật tra khảo của chấp pháp giả chính là đệ nhất kỳ thuật của Cửu Trọng Thiên.
Cho tới giờ chưa từng thất bại.
Đối với người bình thường, thậm chí cho dù là người có tu vi tương đương với lão giả đầu hói, chỉ cần rơi vào tay hắn, cũng phải nói ra hết.
Nhiều lắm chỉ là tốn chút công sức mà thôi.
Nhưng hắn lại xui xẻo tới cực điểm, lần này hắn thẩm vấn lại là Cửu Kiếp kiếm chủ!
Mà nếu Cửu Kiếp kiếm chủ xuất hiện, thì kiếm linh đương nhiên cũng phải ở trong thân thể Cửu Kiếp kiếm chủ! Cái này có khác gì trong một thân thể có hai linh hồn!
Hắn chỉ khống chế được một cái, há có thể không thua thiệt lớn?
Mà điểm này… trên tổng bộ chấp pháp giả cũng không hề có ghi chép.
Dù sao, tổ chức chấp pháp giả được thành lập nên, cũng là để trợ giúp Cửu Kiếp kiếm chủ.
Ai lại đoán được, sau này mình sẽ đi thẩm vấn Cửu Kiếp kiếm chủ chứ? Ai có cái lá gan này?
Thế là, hắn ngầm bồ hòn làm ngọt, chính là hợp tình hợp lý, thuận lý thành chương.
“Vậy… ta có thể đi rồi chứ?” Sở Dương đáng thương nhìn hắn, thanh âm run run, hiển nhiễn vẫn cực kỳ sợ hãi.
Nhưng ở trong mắt lão giả dầu hói, ngược lại là chuyện đương nhiên.
Ở nơi này, trừ chấp pháp giả ra, người bình thường ai cũng không muốn nán lại một khắc thời gian nào.
“Đâu có đâu có, Sở thần y tới đây, tiểu lão nhân làm sao lại không khoản đãi được.” Lão giả đầu hói che giấu lương tâm, trong lòng thầm hung hăng mắng mình không có tiền đồi, gắng gượng cười nói: “Thực không dám giấu giếm, lần này mới Sở thần y tới đây, quả thật là có chuyện muốn nhờ.”
“Có việc muốn nhờ?” Sở Dương buồn bực chớp chớp mắt, nói: “Xin hỏi… là chuyện gì?”
“Vị bằng hữu kia của lão phu… khụ khụ khụ, đêm hôm đó bị thương….” Lão giả đầu hói rốt cuộc cũng nói tới chính đề, vẻ mặt cực kỳ buồn bực.
Nguyên định bắt tên tiểu tử này lại, sau đó vừa phá án vừa chữa bệnh, hai phương diện đều làm.
Nào nghĩ tới, sự thật lại hoàn toàn khác với tưởng tượng, bất đắc dĩ đành biến thành vẻ ăn nói khép nép, cầu người.
Đây quả thực là tao ngộ khó gặp.
“Nha… thì ra là thế.” Mồ hôi lạnh trên mặt Sở Dương dần dần giảm bớt, chậm rãi trở nên trấn định.
Từ thấp thỏm lo âu, dần dần khôi phục lại như thường.
Bộ dáng ‘thần y’ không ngờ còn oán hận nhìn lão giả hói đầu một cái, biểu đạt sự bất mãn của mình.
Tiểu tử này trở mặt thật nhanh a… Lão giả dầu hói chỉ cảm thấy sắp không nhịn được phun ra một búng máu… Bạn đang đọc truyện được copy tại
Truyện FULL
“Không phải ta nói….” Sở Dương rõ ràng còn có chút cố kỵ, nhưng nghe thấy đối phương đang có việc cầu mình, bắt đầu có chút kiêu ngạo: “… Lão trượng, ngài làm như vậy thật sự không đúng… Nào có ai như các ngươi? Không ngờ xông tới cửa bắt người, lại còn đòi gia tộc ta hối lộ nữa….”
Sở Dương nói một thôi một hồi, ‘rốt cuộc’ cũng thoái mái hơn, tức giận ‘dần dần’ dâng lên, lửa giận phừng phừng, giống như đã thích ứng được nhân vật hiện tại, rốt cuộc tình ngộ ra: À, thì ra là các ngươi cầu ta!
Kết quả là từ mặt đất bỏ dậy, chửi té tát vào mặt: “Đây không phải là hỗn đản sao! Chấp pháp giả các ngươi cũng không thể không nói lý chứ! Cầu người cứu mạng, không ngờ còn đòi hối lộ? Trên đời này nào có đạo lý như vậy?”
Sắc mặt Lão giả đầu hói cùng Tần Bảo Thiện lập tức biến thành màu gan heo.
Chuyện này…. quả thực không phản bác được.
“Hai tên hỗn đản đó! không ngờ còn dám đòi hối lộ!” Tần Bảo Thiện giận tím mặt: “Thật to gan!”
Sở Dương nổi giận đùng đùng: “Không chỉ đòi hối lộ, mà còn không ngừng đe dọa, kiêu ngạo tới cực điểm, áp giải ta tới đây cứ như là phạm nhân.
Dọc đường mặt mày còn hầm hầm như ta nợ bọn hắn tiền vậy….”
Càng nói càng giận, đột nhiên phất tay áo bỏ đi: “Không trị! Bệnh gì ta cũng không trị, thương thế gì ta cũng không trị.
Đi, về nhà!”
“Chậm đã chậm đã….” Lão giả dầu hói quả thực muốn khóc.
Nếu để hắn đi thật rồi, đám gia hỏa Tần Bảo Thiện nhất định sẽ lột da mình mất: “Sở thần y, Sở thần y, cái này… Cái này có thể thương lượng….”
“Thương lượng cái rắm!” Sở Dương chửi ầm lên: “Ngươi nhìn xem các ngươi đã làm chuyện gì! Trên đời này, lại có chuyện lẫn lộn phải trái, chỉ hươu nói ngựa, man không nói lý, đổi trắng thay đen như thế.
Ta là một lương dân, cả đời cẩn thận, luôn luôn lấy giúp người làm vui, đại từ đại bi, cứu vớt thiên hạ, phổ độ chúng sinh, lòng mang theiẹn lương, trời quang trắng sáng! Quét rác cũng sợ đả thương con kiến, yêu quý bươm bướm mà lấy vải lụa che lồng đèn, vì nhân gian khó khăn mà kính dâng một chút khí lực, không ngờ lại gặp phải vận rủi như thế! Trời xanh ơi, ngươi mở mắt ra mà xem này! Đây là cái thế đạo gì?”
Sở Dương khóc không ra nước mắt, lên án.
Trong Cửu Kiếp không gian, kiếm linh đột nhiên phun ra mọt búng máu…
Tần Bảo Thiện sắc mặt xanh mét, lão giả đầu hóc gân xanh nổi đầy mặt, bị chửi mà không thể phản kháng.
Không dám làm Sở Dương tức giận, dành phải hét lớn một tiếng, dậm chân: “Dẫn hai tên hỗn đản đó lên cho ta!”!”
Không bao lâu sau, hai vị thiết bài chấp pháp giả đã bị giải tới nơi này, thần tình buồn bực.
Vừa mới tiến vào, lão giả đầu hói đã xông tới, ba ba ba… mỗi người mười mấy cái bạt tai, cái đầu cứ lắc qua lắc lại hai bên không ngừng.
Hai người còn chưa kịp hiểu ra chuyện gì đã bị đánh thành đầu heo rồi.
“Đồ hỗn trướng!” Lão giả đầu hói vừa đánh vừa mắng vừa nháy nháy mắt: “Lão phu không phải bảo các ngươi, đi mời Sở thần y thì phải lễ phép? Phải cẩn thận hầu hạ? Vậy mà hai tên vương bát đản các ngươi, không ngờ lại dám đối đãi với Sở thần y như thế.
Hôm nay nếu lão phu không lột da các ngươi… há chẳng phải… khiến Sở thần y thất vọng?”
Hai tên thiết bài chấp pháp giả vốn bị đánh cho choáng váng đầu óc, hiện giờ lại bị mắng tới hôn mê.
Nhìn thấy lão giả đầu hói điên cuồng nháy mắt, mới kịp phản ứng.
Hai người vội vàng quỳ xuống: “Vâng vâng, thống lĩnh mắng phải lắm, là hai người chúng ta không phải!”
Lão giả đầu hói thở phào nhẹ nhõm một hơi, tiếp tục mắng: “Hai người các ngươi không ngờ lại dám đòi hối lộ! Đâu hết rồi? Còn không mau lấy ra? Chần chờ cái gì? Có bao nhiên nôn hết ra!”
“Vâng vâng… là bọn thuộc hạ hồ đồ… thống lĩnh thứ tội!” Hai tên thiết bài chấp pháp giả cực kỳ chật vật, thầm nghĩ trước nay k phải đều làm như vậy sao? Lại nói tới tử tinh, chúng ta đã phân ra một nửa, lén đưa vào trong phòng ngài rồi… Chẳng lẽ còn đem đi đâu được nữa?”
Bây giờ lén lấy ra thì tuyệt không có khả năng, chỉ có thể tự bù vào mà thôi.
Hai người ủy khuất tới cực điểm, bất đắc dĩ nói: “Vâng, chúng ta lập tức trở về mang tử tinh tới, tổng mộng sáu mươi khối tử tinh, một khối cũng không thiếu….”
“Cái gì sáu mươi khối! Rõ ràng là ba trăm khối!”
Sở Dương lập tức nổi giận đùng đùng, chỉ vào trời xanh, mắng xuống dưới đất, bi phẫn vô cùng, nhảy dựng lên: “Trên đời nào có chuyện vô sỉ như thế! Lấy ba trăm khối tử tinh, lại dám mặt dày nói sáu mươi khối! Ta ta ta… đây là cái thế đạo gì thế! Chấp pháp giả lại… hắc ám như thế! Ta khóc không ra nước mắt… ta bi phẫn… ta…. ta hộc con mẹ nó máu rồi!”
Ba trăm khối! Chúng ta mới là người hộc con mẹ nó máu… Hai vị thiết bài chấp pháp giả khóc không ra nước mắt.
Rõ ràng chỉ có sáu mươi khối, như thế nào nhoáng cái đã biến thành ba trăm khối? Con mẹ nó, hơn hai trăm khối còn lại chúng ta biết đi đâu kiếm đây?
Sở Dương vẫn không chịu buông tha: “Trời ơi, người này tâm địa tham lam, thật sự khiến ta không dám tin a.
Ba trăm khối a! Hai người các ngươi ôm túi lớn túi nhỏ, đều đầy chặt, hiện giờ không ngờ đến mí mắt cũng không thèm chớp, biến thành sáu mươi khối!”
Hắn bi phẫn vọt tới trước mặt Tần Bảo Thiện: “Tiền bối, ngài nghe được không? Ba trăm khối tử tinh… không ngờ biến thành sáu mươi khối….”
Trong Cửu Kiếp không gian, kiếm linh nghi hoặc nói: “Rõ ràng là sáu mươi khối mà.”
Trong ý niệm, Sở Dương hét thẳng vào mặt kiếm linh: “Cút!”
Sau đó hắn lại than thở khóc lóc với Tần Thiện Bảo: “Trên đời này còn có oan khuất nào hơn! Tiền bối… không phải tiểu tử không muốn chữa bệnh cho ngài, mà là.. thật sự ta đang tâm thần đại loạn, quá loạn rồi… tiền bối, ngài mời người khác cao minh hơn đi… ta bất lực rồi….”
Tần Bảo Thiện giận tím mặt, không để ý tới bả vai đau đớn, lắc mình một cái, bang bang, hai chân đã đá văng hai tên thủ hạ giống như đá hai quả bóng cao su, gầm lên như sử tử: “Còn không đi lấy tử tinh, còn chờ cái gì nữa hả? Đồ hỗn trướng! Ba trăm khối tử tinh, nếu thiếu một khối, lão phu xét nhà diệt tộc hai người các ngươi! Nếu làm chậm trễ bệnh tình lão phu, hai người các ngươi cứ chuẩn bị quan tài cho cả cừu tộc đi!”
Hai người bị đá hơi nặng, nhưng vẫn chưa tới mức hôn mê bất tỉnh.
Bất quá vừa nghe Tần Bảo Thiện nói xong, hai mắt lập tức trợn tròn trên không trung, hôn mê hoàn toàn.
Cái này… coi như xong rồi…
Trong thiên hạ nào có kẻ vô sỉ như thế. chúng ta rõ ràng chỉ thu sáu mươi khối… ô ô ô… còn phải chia cho thống lĩnh ba mươi khối…
Lấy đâu ra ba trăm khối bây giờ?
“Còn không mau đi?” Lão giả đầu hóc hung thần ác sát hét lớn một tiếng.
Hai người lúc này mới thất hồn lạc phách bò dậy.
Đang định đi ra ngoài thì nghe vị Sở thần y kia buồn bã nói: “Tiền bối… tài sản gia tộc còn chưa tìm lại được… ta thật sự không có tâm tình.. Haiz, xin cho ta nghỉ ngơi một chút được chứ?”
Hai vị thiết bài chấp pháp giả lập tức giống như thiên lôi oanh đỉnh, đứng ngây ngẩn ra, trong lòng cùng khóc thét, ngươi hoàn toàn là muốn giết chúng ta mà… chưa từng thấy qua kẻ nào tâm địa độc ác như thế…
Tần Bảo Thiện cũng sắp không chịu nổi: Con mẹ ngươi không có tâm tình, cũng chỉ có ta chịu đau a!
Lập tức lại nhảy tới, bang bang hai cước: “Hai người các ngươi nghe cho rõ, một khắc đồng hồ sau, nếu không trở về, hai người các ngươi cứ cùng già trẻ cả nhà tự sát đi!”
Hai người như cha chết mẹ chết, chạy trối chết.
Sở thần y vẫn thì thào than thở: “Thế gian này, công đạo ở đâu? Công lý ở đâu? Lương tâm ở đâu? Thiên lý ở đâu?… Đây là chấp pháp giả chúa tể Cửu Trọng Thiên sao… trời ơi… ta chết mất thôi..”
Lão giả đầu hói đưa tay lên che mặt, lão tử mới chính thức chết đây… con mẹ nó, không ngờ lại bắt được một tên cực phẩm thế này…
Chương 802: Ngươi gặp lang băm
Lão giả đầu hói trong lòng đã sớm khóc không ra nước mắt.
Bằng vào kinh nghiệm của hắn, há có thể không nhìn ra, hai tên thiết bài chấp pháp giả vừa rồi kỳ thật chỉ thu sáu mươi khối tử tinh thôi.
Hơn nữa, con mẹ hắn vừa mới trở về Sở gia, lại còn mất hoàn toàn công lực, là một phế vật chân chính.
Sở gia vì ngươi là lấy ra ba trăm khối tử tinh?
Đây là nói giỡn à?
Nhưng đối phương lại đang lừa bịp tống tiền, hơn nữa bên ta không chỉ đuối lý trước mà còn có việc cầu người!
Không trả? Làm sao giờ?
Không chỉ có hắn nhìn ra, Tần Bảo Thiện đương nhiên cũng không phải kẻ ngu.
Cũng nhìn ra được, nhưng nhìn ra là một chuyện, có cho hay không lại là một chuyện khác.
Hiện giờ, xem như bị dồn tới bờ vực rồi.
Không cho không được a.
Hai người liếc mắt nhìn nhau, đều buồn bực lắc đầu.
Lão giả đầu hói khẽ mấp máy môi, truyền âm qua: “Lão Tần, hai người chúng ta lần này gặp hạn rồi.
Bị tên tiểu tử còn chưa dứt sữa này lừa bịp tống tiền… Ta chỉ không hiểu được một điều, tên hỗn đản này vừa mới rồi còn kinh sợ, sao vai diễn lại chuyển biến nhanh như thế? Vừa nghe chúng ta có việc cầu hắn, hắn lập tức trở mặt ngay? Đây… đây quả thực chính là một tên lưu manh!”
Tần Bảo Thiện thở dài, truyền âm: “Cái này còn phải nghĩ sao? Ngươi nghe chuyện thời thơ ấu của hắn rồi đó.
Hắn trực tiếp lớn lên trong ổ lưu manh mà…. Ở trong cái phường lưu manh đó, bổn sự thuận gió thả buồm là không thể thiếu được… Nếu hắn không làm như vậy mới là lạ đó….”
Lão giả đầu hói gật đầu liên tục: “Nói cũng đúng… vẫn là Tần huynh quan sát tinh tế.”
Hỏi tiếp: “Hiện giờ, chỉ có lấy tử tinh ra trước, trấn trụ tên tiểu tử này, sau đó khiến hắn trị thương cho ngươi, rồi… hử?”
Tần Bảo Thiện thở dài: “Đi bước nào hay bước đó.
Nếu là trị thương, nhận ân huệ của người ta rồi, sau đó lại trở mặt.. chẳng phải là vong ân phụ nghĩa? Không nói cái khác, có vượt qua tâm ma bản thân hay không, cũng đã là trở ngại lớn rồi!”
Trong mắt lão giả đầu hói lóe lên hung quang, nói: “Chuyện này…. nói sau.”
Tần Bảo Thiện đoán được hắn muốn làm gì, cũng thở dài nói: “Ngươi xem liệu thế nào mà làm.”
Lúc này, Sở Dương cuối cùng cũng từ cái loại cảm xúc kia bình tĩnh trở lại: “Tiền bối, không bằng cho ta xem thương thế của ngươi trước đi.
Xem nó rốt cuộc là thương thế gì, cũng chuẩn bị tâm lý trước.”
Tần Bảo Thiện mừng rỡ: “Vậy phải phiền toái Sở thần y rrồi.”
Sở Dương thở dài, ra vẻ đạo mạo nói: “Y giả phụ mẫu tâm.
Dù sao nhìn lão tiền bối thống khổ như vậy, ta cũng không đành lòng.” Lão giả đầu hói vội quay đầu đi, che miệng ho khan.
Con mẹ nó! Y giả phụ mẫu tâm của ngươi phải dùng tới ba trăm tử tinh mới đổi được! Cho dù là đại cung phụng dược cốc cũng không tham lam bằng ngươi….
“Thỉnh tiền bối thả lỏng toàn thân, tán đi huyền công hộ thể.
Bằng không vãn bối công lực bị phế, căn bản không xem rõ bệnh được.” Sở Dương thản nhiên ói.
Tần Bảo Thiện nghe lời mà làm.
Đây là địa bàn của mình, thật sự chẳng có gì phải sợ hãi.
Nhìn Tần Bảo Thiện cởi áo chỗ bị thương, Sở Dương đưa tay tới, hai đầu ngón tay nhẹ nhàng tiến vào bên trong.
Tần Bảo Thiện kêu lên một tiếng đau đớn, chỉ cảm thấy hai đầu ngón tay không ngờ trực tiếp ngập vào trong thịt mình, giống như tiến vào trong nội tạng của mình vậy.
Nếu không phải tận mắt nhìn thấy, thật sự không thể tin được cắm sâu như vậy mà ngay cả da thịt cũng không hề rách.
Tựa hồ toàn bộ cơ bắp, từng khối xương của mình đều bị hai ngón tay này tách ra hai bên.
May mà tu vi Tần Bảo Thiện tuyệt đỉnh, sức chịu đựng cao hơn không ít người, chỉ rên lên một tiếng Sắc mặt trở nên trắng bệch, mồ hôi to như hạt đầu không ngừng đổ ra, rơi xuống.
Sở Dương rốt cuộc cũng thu tay, chỉ nhíu mày.
Nhìn thấy sắc mặt hắn trầm trọng, lão giả đầu hói cùng Tần Bảo Thiện đều lo lắng, không nhịn được hỏi: “Sở thần y, có vấn đề gì sao?”
“Rất phiền toái!” Sở Dương nhíu mày, nhìn sắc mặt Tần Bảo Thiện ẩn hiện giận dữ, nhưng tựa hồ lại không dám phát tác, rốt cuộc thở dài nói: “Làm sao ngươi… lại làm bừa như vậy?”
“Làm bừa?” Tần Bảo Thiện khó hiểu hỏi.
“Thương thế của tiền bối, vốn là do một loại công phu âm độc tạo ra.
Từ thương thế mà xem, tuyệt đối là ‘Toái Mạch chỉ’ không thể nghi ngờ.
Trúng chỉ, toàn bộ vả vai và cánh tay đều bị phong trụ! Hơn nữa đau nhức khó chịu, một ngày sau, nếu không giải, kinh mạch xung quanh bắt đầu nứt vỡ, hai ngày sau, nếu không giải, liền bắt đầu vỡ tan.
Ba ngày sau là bắt đầu nát.”
“Đây cũng là chỗ đáng sợ của Toái Mạch chỉ! Dễ dàng phế đi cả cánh tay!”
Sở Dương thuộc như lòng bàn tay.
“Đúng, đúng là như thế!” Ánh mắt Tần Bảo Thiện tỏa sáng, hưng phấn, gia hỏa này quả nhiên có thể trị.
“Vốn trúng loại thương thế này, nếu tìm ta ngay, ta sẽ lập tức giải cho ngươi, cũng không có gì đáng ngại.
Nhưng thương thế của ngươi, lại kéo dài ít nhất ba ngày rồi!” Sở Dương nói
“Đúng.. Quả thực là kéo dài năm ngày rồi.” Tần Bảo Thiện hơi hoảng sợ, nói.
“Nếu như kéo dài thì cũng thôi.
Kinh mạch vỡ nát, sau khi ta giải thương cho ngươi, lại dùng một loại bí pháp, điều chế thuốc, sau đó dùng nửa tháng, là có thể thuyên giảm.
Chỉ là… Không ngờ ngươi….”
Sở Dương lắc đầu thở dài.
Tần Bảo Thiện càng nghe càng cảm thấy không ổn.
Không khỏi khẩn trương hỏi: “Làm sao?”
“Chỉ là không ngờ ngươi lại đi tìm đại phu, xem qua cho ngươi rồi.
Hơn nữa, còn tiến hành hóa giải cho ngươi.
Nhưng phương pháp hóa giải lại hoàn toàn sai lầm!” Sở Dương giận không nhịn được trừng mắt nhìn hắn một cái: “Hắn dựa theo phương pháp Liệt Mạch thủ chữa trị cho ngươi! Đây quả thực là lang băm, cực kỳ hỗn đản!”
Sắc mặt Tần Bảo Thiện lập tức trắng bệch.
Mình đi tìm đại phu trong chấp pháp giả, trị liệu một lần. vị đại phu kia còn nói như đinh đóng cột, đây là Liệt Mạch thủ không sai, sau đó trị liệu cho mình một phen.
Ngay lúc đó, mình cảm thấy thực sự thoải mái rồi, còn tặng đại lễ, sau đó kích động trở về, lại phát hiện một ngày rưỡi sau không ngờ còn đau hơn.
Lại tìm vị đại phu kia, nhưng bó tay không có biện pháp.
“Sở thần y… Cái này, có hậu quả gì không?” Lão giả đầu hói cũng sợ hãi: Vị đại phu kia, đúng là hắn giới thiệu cho Tần Bảo Thiện….
“Có hậu quả gì không?” Sở Dương bực bội nói: “Hậu quả cũng không có gì.
Chẳng qua vốn ta chỉ cần một ngày là có thể chữa khỏi, bây giờ thì biến thành nửa năm cũng chưa chắc đã trừ được! Hơn nữa, hiện tại xem ra, tựa hồ còn không chỉ như thế! Hậu quả như vậy, ngươi hiểu không?”
“Hả?” Với định lực vượt xa thường nhân của hai người mà cũng không nhịn được, kinh hô một tiếng.
“Ngươi thử cử động bả vai một chút, đừng sợ đau, nâng lên cao… Lấy tay ngươi ấn vào ngực phải, dùng sức ấn xuống! Đúng, dùng sức!” Sở Dương lạnh lùng chỉ đạo.
Một ngón tay đặt lên uyển mạch hắn, cũng không dùng sức.
Tần Bảo Thiện ấn theo như lời hắn nói, nâng vai trái lên, tay phải đồng thời dùng sức ấn vào một một vị trí trên ngực phải.
Trong lúc bất tri bất giác, lực lượng thần hồn của kiếm linh đã dọc theo cánh tay Sở Dương tiến vào thân thẻ Tần Bảo Thiện, sau đó ẩn giấu của Tần Bảo Thiện ở ngực phải, chuẩn bị bạo tạc….
Tần Bảo Thiện dùng sức ấn một cái, đột nhiên hét thảm một tiếng.
Chỉ cảm thấy ở chỗ đó giống như bị một con dao nhỏ hung hăng khoét mất một miếng thịt vậy.
Lập tức cả người đổ môi lạnh, đau đớn không chịu nổi, suýt chút nữa là hôn mê bất tỉnh.
Nhưng vẫn đau tới mức không thể hô hấp không thể nói chuyện, chỉ ngồi xồm trên mặt đất hít hơi lạnh.
Bạn đang đọc truyện tại
–
“Đây là sao vậy?” Lão giả đầu hói chấn động.
“Không sao cả, bất quá chỉ bị lang băm trị hỏng mà thôi.
Chẳng những không chữa khỏi vai trái, mà còn làm biến dạng kinh mạch.
Thủ pháp trị liệu Liệt Mạch thủ kỳ thật chính là đảo ngược lại phương hướng mà kinh mạch bị nghịch chuyển.
Nói dễ hiểu một chút, chính là thi triển ngược lại Liệt Mạch thủ của đối phương… Kinh mạch của hắn vốn không có bị xoay, nhưng sau khi được trị liệu như Liệt Mạch thủ lại chẳng khác nào bị thừa nhận thêm một lần Liệt Mạch thủ…”
Sở Dương thản nhiên nói: “Vị lang băm mà ngươi tìm được lợi hại nhất là ở chỗ… Hắn thi triển Liệt Mạch thủ trên thương thế Toái Mạch chỉ.
Lập tức khiến toàn bộ kinh mạch nửa trên hai bả vai cũng bị vạ lây! Hơn nữa còn là trộn lẫn lực lượng Toái Mạch chỉ, biến thành thương thế kỳ dị không phải Liệt Mạch chỉ, cũng không phải Toái Mạch chỉ!”
Hắn thương hại nhìn Tần Bảo Thiện: “May mà ngươi tìm được ta lúc này.
Nếu không, để qua một ngày nữa,toàn bộ bả vai phải của ngươi xong rồi.
Hơn nữa, còn kéo theo tâm mạch… Cho dù ngươi có tìm được ta, ta cũng không chữa được….”
Tần Bảo Thiện há hốc miệng, khẽ r*n r*.
“Ta nói này, vị đại phu ngươi tìm, có cừu oán với ngươi phải không? Đây quả thực rõ ràng là dồn ngươi vào chỗ chết?… Hơn nữa, không nắm chắc thương thế, hắn trị không được thì cũng đừng có trị a.
Lần này thì phiền toái lớn rồi.
Thật là… con mẹ nó… thật là…..” Sở Dương lắc đầu thở dài.
Tần Bảo Thiện ngây người.
Lão giả đầu hói cũng ngây người.
Trong phút chốc, hai người đều có biểu tình: khóc không ra nước mắt!
Tiếp đó Tần Bảo Thiện nỏi giận đùng đùng, túm lấy cổ áo lão giả đầu hói, hung tợn rống lên: “Sa Tâm Lượng! Cái con mẹ ngươi, tìm cho lão tử đại phu! Làm hại ta rồi! Ta… ta với ngươi có thâm thì đại hận gì mà ngươi lại hại ta như thế….”
Tần Bảo Thiện bi phẫn mà không biết nói gì.
Lão giả đầu hói Sa Tâm Lượng gần như nướt mắt cũng muốn rớt xuống rồi, không ngừng giải thích: “Tần huynh, Tần huynh… cái này… chuyện này không liên quan tới ta…..”
“Vậy thì liên quan tới ai?” Tần Bảo Thiện hét lên như sấm động: “Thương thế lão phu vốn không nặng, lại bị người giới thiệu lang băm, giờ thì ra bộ dạng thế này… Mắt thấy khó giữ được tính mạng.
Không ngờ ngươi vẫn còn nói không liên quan tới ngươi?”
Những lời này cũng nhắc nhở Sa Tâm Lượng, vội vàng quay đầu nhìn Sở Dương, không ngờ giống như cầu xin nói: “Tiểu huynh đệ, ngươi xem… Tần huynh… còn cứu được không?”
Sở Dương hừ một tiếng nói: “Hai người các ngươi còn tranh cãi gì? Tiền bối, ngươi cố nhiên là bị lang băm trị vào tuyệt cảnh, nhưng vị Sa lão tiền bối này… hai đầu lông mày lại là một vùng hắc khí, rõ ràng cũng từng bị trọng thương tới căn bản.
Hơn nữa còn trúng Âm Dương nhị cực chi độc, sau đó lại bị trị sai cách, độc đi vào cơ thể, mất ba trăm năm tuổi thọ rồi.
Hai người các ngươi không phải… Ha ha, phỏng chứng chắc cũng xuống mồ cùng một lúc.”
Một câu nói kia giống như sét đánh giữa trời quang.
Sa Tâm Lượng choáng váng, sắc mặt trắng bệch, sững sờ nói: “Ngươi nói cái gì?… Làm sao ngươi biét ta từng bị trọng thương tới căn bản? Trúng Âm DƯơng nhị cực chi độc?”
Đủ loại hậu quả đáng sợ cùng xuát hiện trong não, Sa Tâm Lượng càng nghĩ càng sợ hãi.
Nếu là thật, vị thần ý mà hắn giới thiệu cho Tần Bảo Thiện, căn bản là một tên lang băm.
Hoặc cũng chính là một tên ngu ngốc.
Mà người trị thương cho mình cũng chính là hắn… Nếu hắn cũng trị liệu cho mình như Tần Bảo Thiện….?”
Càng nghĩ càng sợ, không ngờ không đứng vững được nữa.
Có vết xe đổ của Tần Bảo Thiện trước mặt, Sa Tâm Lượng nào còn dám tin tưởng vị ‘thần y’ của chấp pháp giả kia nữa? Hơn nữa, y thuật Sở Dương cao mình như vậy, hắn há lại nói sai được?
Sở Dương cười cao thâm mạt trắc, thở dài: “Hai người… đều gặp langbăm!”
Trong lòng hung hăng nói: Lão tử dọa chết hai lão bất tử các ngươi!
Chương 803: Tiểu huynh đệ, ngươi thật là quang minh lỗi lạc
Tình huống như vậy, đương nhiên là Sở Dương chỉ thị kiếm linh tra xét mà ra được.
Hơn nữa, so với kết quả mà kiếm linh tra ra cũng khác nhau rất lớn.
Kỳ thật vừa rồi, sau khi kiếm linh tra xét tình huống Sa Tâm Lượng, nói lại với Sở Dương thế này: Sa Tâm Lượng này tuy huyền công trong kinh mạch rất thâm hậu, nhưng nền tảng của hắn lại rất uy yếu, nhất định là từng bị trọng thương nguyên khí, tổn hại với căn bản.
Hơn nữa tâm mạch của hắn có chút cứng nhắc, bề mặt lại có màu thâm đen.
Hiển nhiên là từng trúng phải Âm Dương nhị cực chi độc, nhưng không được bài trừ sạch sẽ, lưu lại trong cơ thể… Tuy không ảnh hưởng tới toàn cục, không tổn hại tới tuổi thọ, bất quá cuối cùng vẫn để lại hậu hoạn.”
Chỉ đơn giản mấy câu như vậy,nhưng sau khi qua miệng Sở Dương, lập tức lại biến thành một bộ dáng khác.
Sa Tâm Lượng thiếu chút nữa bị hắn dọa cho thần hồn bất phụ thể… Ta chỉ còn lại bốn năm năm tuổi thọ thôi sao?
Ta không mơ chứ!!!!
Nhìn thấy bộ dáng hai người như vậy, Sở Dương cười âm hiểm.
Hắn cũng không có lòng tốt, dễ dàng chữa thương cho hai người như vậy… Mà là… hiện tại mình còn chưa có căn cơ.
Hơn nữa, cũng không có chỗ dựa vững chắc.
Trong Bình Sa Lĩnh này, thật sự có chút lo lắng.
Hôm nay trời ban cơ hội như vậy, trước tiên cứ phải cột hai người này vào thắt lưng cái đã.
Sau này mình làm việc, nhất định sẽ thuận lợi hơn nhiều!
Hai người kia, chẳng có ai là loại bình thường cả.
Một người là người tổng phụ trách chấp pháp phách mại đường, một người là đệ nhất thống lĩnh chấp pháp đường nơi này…
Chấp pháp giả tổng cộng có ba đường khẩu một trong số đó là Huyết Thù đường khẩu.
Sở Dương nắm được hai trong ba thì chẳng khác nào như mặt trời ban trưa trên Bình Sa Lĩnh.
Cho nên Sở ngự tọa vừa mới bắt đầu đã không muốn tha cho hai lão gia hỏa này.
Mẹ nó, xã hội đen đầu đường còn phải tìm đương sai nha môn làm ô dù.
Lão tử nói thế nào cũng là đại thiếu gia Sở gia, muốn tìm cũng phải là hàng đủ phân lượng.
Nhìn Sa Tâm Lượng, Sở Dương cười lạnh một tiếng, nói: “Ta làm sao biết được? Ta hỏi ngươi, trước khi ngươi bị thương, mặt của ngươi cho dù đen cũng không có màu xanh đen như vậy? Nhìn gương xem, màu xanh đen trên trán ngươi, có phải đậm hơn màu sắc trên hai má?”
Cái này thuần thúy là nói nhảm.
Người bình thường, đến lúc già chẳng lẽ làn da có thể trắng nõn như thiếu niên sao? Huống chi Sa Tâm Lượng còn là chấp pháp giả, ngày nào cũng ở nơi ngoan lệ như chấp pháp đường?
Nếu làn da mà càng ngày càng giống tiểu bạch kiểm thì đó mới là kỳ quặc đó.
Về phần trên trán đen hơn một chút.. Con mẹ nó, ai mà chẳng có chỗ này đen hơn chỗ kia….
Đương nhiên, nếu đặt những thứ này trong thế kỷ 21, chúng ta đều biết.
Chỉ là Cửu Trọng Thiên đại lục… đi đâu để học mấy lý luận cao thâm đó đây?
Sa Tâm Lượng lập tức mềm nhũn hai chân, ngồi phệt xuống đất, đầu túa ra mồ hôi lạnh ròng ròng.
Cả cái đầu hói chẳng mấy chốc đã bóng loáng.
Hai người thi nhau đổ mồ hôi, ngây ra như phỗng.
Thấy hai người có bộ dáng như vậy, Sở Dương liền tỏ ra ‘ngạc nhiên’: “Hai người các ngươi… không phải cùng một tìm… ‘vị thần y’ đó chứ?”
Hai người vẻ mặt cầu xin gật đầu, hiện tại đến ý nghĩ chặt vị ‘thần y’ kia thành tám khối cũng có rồi.
“Thật… thật là… ta hết chỗ nói rồi.” Sở Dương thở dài một tiếng: “Hai người các ngươi thật sự là nan huynh nan đệ, không ngờ ngay cả tìm lang băm hai mình cũng tìm đúng một người….”
Ta cũng hết chỗ nói rồi.
Trong Cửu Kiếp không gian, kiếm linh đã bội phục sát đất bản lĩnh lừa đảo của vị kiếm chủ đại nhân này rồi.
Quá khủng khiếp rồi! Người ta rõ ràng đã hóa giải đi một chút chỉ lực của Toái mạch chỉ, giảm bớt một chút bệnh trạng.
Tuy không thể trị tận gốc, nhưng cũng đã đi theo chiều hướng tốt.
Nhưng qua miệng Sở Dương, không ngờ lại biến thành mưu sát đoạt mệnh…
Còn có vị Sa Tâm Lượng này, hắn bị trọng thương trí mạng, động chạm tới căn bản.
Người ta có thể cứu hắn trở về cũng là đã là rất giỏi rồi.
Hơn nữa, loại thương thế động chạm tới căn bản này, làm sao mà khôi phục cho được? Nhất là đã từng đấy tuổi rồi… lại càng không có khả năng…
Còn độc nữa…. Âm Dương nhị cực chi độc, chỉ cần không dùng cửu trọng đan, thì nhất định sẽ còn sót lại.
Hơn nữa cũng không nguy hiểm tới sinh mệnh, giảm thiểu tới mức thân thể có thể chịu đựng được.
Vậy mà vào miẹng Sở Dương, lại biến thành một vụ mưu sát!
Haiz… Dường như bản kiếm linh cũng là đồng lõa…
Kỳ thật cái này cũng không thể trách Sa Tâm Lượng cùng Tần Bảo Thiện ngu xuẩn.
Ngược lại hai người bọn họ không những không ngu xuẩn, mà còn là người cực kỳ thông minh, có thể tu luyện tới quân cấp, có ai là kẻ vụng về chứ?
Nhưng sự tình liên quan tới an toàn tính mạng bản thân, ai có thể bình tĩnh xử lý cho được? Huống chi danh tiếng ‘thần y’ của Sở Dương đã thâm nhập vào trong lòng hai người, nói năng cũng có đạo lý rõ ràng, hết thảy đều giống như tận mắt nhìn thấy, nào dám l* m*ng hoài nghi?
Chúng ta càng hết chỗ nói rồi!
Sa Tâm Lượng cùng Tần Bảo Thiện quay sang nhìn nhau, khóc không ra nước mắt.
Không ngờ hai người chúng ta đều bị hủy trong tay một tên lang băm… Bị lừa một lần còn chưa đủ, không ngờ còn kéo theo cả huynh đệ để hắn lừa lần thứ hai…
Sa Tâm Lượng thổn thức không thôi, kéo tay Tần Bảo Thiện: “Tần huynh, không thể tưởng hai người chúng ta, lại cùng lật thuyền trong một cái mương….”
Tần Bảo Thiện có cảm giác không biết nói gì: Nếu không phải là ngươi, ta còn có thể lật thuyền trong mương sao? Mẹ nó, đêm hôm đó lão tử đã nghĩ tới đi tìm tên tiểu tử này rồi, còn không phải là ngươi kéo lão tử đi tìm ‘thần y’ của ngươi, mới thành ra thế này sao?
Nhưng bây giờ, nói những cái này có tác dụng gì? Tần Bảo Thiện cũng chỉ có thể thở dài một tiếng.
“Nếu kiếp này ta còn có thể gặp lại tên hỗn đản đó, ta sẽ xẻo thịt hắn, từng miếng một, ăn tươi nuốt sống!” Cơ nhục trên mặt Sa Tâm Lượng co giật, thần tình dữ tợn.
Ngay sau đó, hai người đều giật mình, cùng quay sang nhìn Sở Dương, giống như nhìn thấy bồ tát sống, cùng hỏi: “Sở thần y… vết thương của ta… có thể trị được sao?”
Sở Dương dở khóc dở cười, nói: “Ta có nói không trị được sao?” Hai người lập tức rú lên, trong phút chốc đã cảm thấy muôn hoa nở rộ, suýt chút nữa thì nhào tới ôm chầm lấy Sở Dương, lão lệ lập tức lưng tròng….
Mẹ nó, thì ra lão tử còn cứu được!
“Bất quá….” Sở Dương cực kỳ buồn bã, một câu’ bất quá’ lập tức khiến hai người lo lắng không thôi.
Sở Dương mới tiếp tục nói: “Các ngươi đều từng bị lang băm trị hỏng.
Nếu muốn xoay chuyển, thật sự là khó như lên trời.
Không phải chuyện một sớm một chiều.
Hơn nữa liên quan tới mấy vị linh dược… ta chỉ có thể khống chế thương thế cho hai vị tiền bối trước.
Về phần hoàn toàn khỏi hắn, thì phải xem có tìm được linh dược hay không… Nếu như tìm được, ta sẽ phụ trách trị liệu.
Trong vòng một năm, Tần lão tiền bối có thể khỏe mạnh, trong vòng hai năm, Sa lão tiền bôi cũng có thể khôi khục hoàn toàn.
Thậm chí nguyên khí bị hao tổn cũng có thể hồi phục trở lại…”
Hai người cùng mừng rỡ: “Lời này là thật sao?”
Sở Dương mặt mày ủ rũ, khoát tay: “Các ngươi đừng có cao hứng quá sớm.
Ta còn chưa nói hết đâu… Nhưng nếu không tìm được linh dược, ta cũng bất lực….”
Trái im hai người lập tức nhảy lên, vội vàng hỏi Sở Dương: “Linh dược gì?” Trong lòng thầm cầu nguyện, ngàn vạn lần đứng là thiên tài địa bảo khó tìm nha… Nếu như vậy thì đúng là toi cái mạng già này rồi… Bạn đang đọc truyện được lấy tại
chấm cơm.
“Tử tinh!… Tử tinh… Đến rồi….” Đúng lúc này, hai vị thiết bài chấp pháp giả đã chạy tới, đầu đầy mồ hôi.
Trong tay mỗi người là một cái túi thật lớn.
Mẹ ơi, gần như phải vay mượn tất cả mọi người, dập đầu như băm tỏi mới kiếm được ba trăm khối tử tinh, vội vàng chạy trở về…
Đây đúng là hai tên xui xẻo, đang nói tới chỗ mấu chốt nhất thì lại thò đầu ra, chen vào…
Sa Tâm Lượng, Tần Bảo Thiện đều cùng quay đầu lại, tức sùi bọt mép, trợn mắt mà nhìn.
Gần như chỉ muốn ăn tuơi nuốt sống hai tên này,nghiến răng nghiến lợi, rít lên từng chữ một: “Đồ… hỗn… trướng….”
Hai vị thiết bài chấp pháp giả lập tức ngây người! Đúng là không hiểu gì cả.
Lại chuyện gì đây?
“Đặt tử tinh xuống, cút ra ngoài!” Sa Tâm Lượng giương nanh múa vuốt gầm lên: “Trong thởi gian nháy mắt, biến mất ngay khỏi mắt ta!”
Hai người sưu một tiếng, lập tức không thấy bóng dáng đau nữa.
AI dám ở trước mặt ngươi? Mẹ nó, còn phải dùng tới thời gian một cái nháy mắt sao?
Sa Tâm Lượng bước tới, xách hai cái bao lớn trở lại, cười cười, hơi khom người, có chút khép nép, nói với Sở Dương: “Sở thần y, khụ khụ khụ… Tử tinh của ngài….”
Trong thanh âm, tràn ngập ý nịnh bợ lấy lòng.
Sở Dương mỉm cười nói: “Sa lão, chuyện này ta làm hơi quá… Ha ha, tất cả mọi người đều là người biết chuyện.
Hai người kia tới nhà ta, quả thực chỉ lấy sáu mươi khố tử tinh.
Nhưng tình thế như vậy, ta đương nhiên phải giáo huấn bọn hắn.
Bắt bọn hắn nhè ra ba trăm khố tử tinh! Ha ha… Hai vị đừng để ý!”
“Nên làm như vậy! Người như thế nhất định phải giáo huấn!” Tần Bảo Thiện liên tục gật đầu, cực kỳ đồng ý.
“Đúng đúng! Cái loại hỗn đản đó, cũng chỉ có như vậy mới trị được.
Thật là đại khoái nhân tâm.” Sa Tâm Lượng nắm tay trái, nện vào lòng tay phải: “Thật sự là thống khoái!”
Hai người nhìn Sở Dương, khen: “Tiểu huynh đệ thật sự là người quang minh lỗi lạc.
Trong Cửu Kiếp không gian, kiếm linh mở to hai mắt, thực sự tắt tiếng, không biết nói gì nữa rồi.
Chuyện làm sao lại phát triển tới thế này? Thế nào nháy mắt một cái, Sở Dương đã biến thành thẳng thắn quang minh rồi.
Không ngờ còn có bộ dáng cực kỳ chân thành, mà ở trong mắt hai vị lão đại này, Sở Dương lại biến thành… người quang minh lỗi lạc?!
Hắn quang minh lỗi lạc chỗ nào? Ta sao không nhìn ra chứ?
“Đương nhiên, vui một mình không bằng vui chung.
Tới đây, hai vị lão ca. chúng ta ba người mỗi người một trăm khối.” Sở Dương nhiệt tình tiếp đón, khoảng cách cấp tốc xích lại, đã trở thành lão ca rồi.
Hai người cùng lắc đầu, phật lòng khó chịu: “Tiểu huynh đệ, ngươi quả thực là đang vũ nhục đám lão ca ca! Chúng ta làm sao lại lấy đồ của ngươi?”
Cũng là câu này, nếu là nói ra trước đó, chớ nói là mỗi người một một trăm khối, chỉ sợ Sở Dương ngay cả một khối cũng không lấy được, còn phải mất mạng ở nơi này.
Nhưng bây giờ nói ra, không những tranh thủ được hảo cảm của hai người, mà còn cho dù hai người này gan lớn bằng trời, cũng tuyệt đối không dám nhận một trăm khối tử tinh này!
Vạn nhất thu rồi hắn trở mặt thì sao? Cái mạng già của mình vẫn nằm trong tay người ta đó..
“Vậy dược liệu….” Sa Tâm Lượng xoa xoa tay.
“Đúng đúng.
Ta thiếu chút nữa lại quên mất.
Có văn phòng tứ bảo không?” Sở Dương vỗ trán một cái, thuận tay đặt hai bao tử tinh xuống dưới đít, thản nhiên ngòi lên.
Sa Tâm Lượng tự mình chạy đi lấy văn phòng tứ bảo, Sở Dương vung bút viết nhanh.
“Tần lão ca, phương thuốc của ngươi đây.
Nhât định phải trong hai tháng tìm được những vị thuốc này.
Nhất định, nhất định!” Sở Dương vừa múa bút thành văn, vừa liên thanh dặn dò.
“Ta hiểu.” Tần Bảo Thiện hết sức chăm chú nhìn tên dược liệu, tinh thần vô cùng tập trung.
“Năm trăm năm kim linh chi, tuyết sâm, năm trăm năm tuyết sâm, kim huyết huyền sâm… Cửu biện ngọc linh chi….” Tần Bảo Thiện trong lòng thả lòng.
Trong này, chỉ có cửu biện ngọc linh chi là khó kiếm, còn lại đều rất bình thường.
Bất quá… cừu biện ngọc linh chi này, vẫn không làm khó được lão phu…
Chương 804: Thu hoạch quá lớn
Sở Dương mỉm cười, nói: “Tần lão ca, ngươi nhìn kỹ đi.
Ở trong này có ba mươi bảy vị dược liệu, đại bộ phận đều là cần dùng gấp! Mà cửu biện ngọc linh chi… hẳn là khó kiếm hơn….”
Hắn nhíu mày, nhắc nhở: “Cửu biện ngọc linh chi này khá quý hiếm, kỳ thật cũng không liên quan quá lớn tới thương thế của ngươi.
Chỉ là ta nghĩ.. xem tu vi của ngươi, cũng đạt tới bình cảnh rồi.
Nếu như có thể cùng kiếm được, dựa vào tác dụng hỗn hợp của các loại dược liệu, vừa vặn trùng kích kinh mạch, phá vỡ bình cảnh của ngươi… Bất quá nếu phiền toái thì bỏ đi cũng được.”
Phá vỡ bình cảnh?!
Hai tròng mắt Tần Bảo Thiện lập tức trợn tròn lên, cũng chẳng để ý tới cánh tay trái đang đau thấu tim nữa, hai tay cùng vươn ra, gần như là cướp lấy, ôm phương thuốc vào trong lòng, cứ như là gà mẹ ấp trứng, lắc đầu như trống bỏi: “Không không không, không phiền toái, một chút cũng không phiền….”
Trời đất, lão phu bị vây khốn ở bình cảnh đã ba mươi năm, vốn tưởng đời này vô vọng rồi.
Hiện giờ rốt cuộc cũng nhìn thấy cơ hội, nếu như buông thả, chẳng phải lão phu sẽ hối hận cả đời sao?
Vạn lần không thể bỏ qua!
“Nếu như Tần lão cả kiên trì, vậy tiểu đệ cung kính không bằng tuân mệnh.
Bất quá… nếu không tìm thấy trong vòng hai tháng, nhất định phải bỏ qua tiến cấp, trước tiên cứ giữ tính mạng cái đã.” Sở Dương nghiêm mặt nói: “Tần lão ca, đây không phài chuyện đùa! Hy vọng đến lúc đó, ngươi ngàn vạn lần không nên vì tìm không được cửu biện ngọc linh chi mà….”
“Ừ ừ, lão cả hiểu được.” Tần Bảo Thiện sống chết cũng không bỏ phương thuốc này, liên thanh đáp ứng.
Trong lòng thầm hạ quyết tâm, cho dù có phải liều cái mạng già này, cũng phải tìm được cửu biện ngọc linh chi trong hai tháng, không tiếc bất cứ giá nào!
Sở Dương bất đắc dĩ gật đầu, cười cười, quay đầu đối diện với ánh mắt như lửa nóng của Sa Tâm Lượng.
“Sa lão ca. ta vừa mới chỉ xem qua, bây giờ sẽ chẩn mạch cho ngươi.” Sở Dương vươn tay.
Hiện tại quan hệ ba người đột nhiên tăng mạnh.
Đã biến thành lão ca ca tiểu huynh đệ thân thiết lắm rồi!
Sa Tâm Lượng cực kỳ phối hợp, đưa tay ra, cảm kích nói: “Đều phải nhờ tiểu huynh đệ rồi….”
Sở Dương sờ mạch môn Sa Tâm Lượng…kiếm linh nhân cơ hội này tiến vào thân thể Sa Tâm Lượng, tra xét một lượt.
Bệnh tình Sa Tâm Lượng, không ngờ trong bất tri bất giác, đã hoàn toàn biến thành lời Sở Dương nói rồi… là thật…
“So với ta tưởng tượng còn nghiêm trọng hơn một chút….” Sở thần y nhíu mày, lắc đầu thở dài: “Không thể tưởng được, lang băm hại người lại giống nhau như vậy….”
Sa Tâm Lượng nghiến răng nghiến lợi, nghiến răng ken két.
Tức chết ta, uổng lão phu vẫn mang ơn hắn. coi hắn là tri kỷ nhiều năm như vậy.
Tên gia hỏa này lại coi lão phu như kẻ ngu ngốc, bỡn cợt bao nhiêu băm như vậy.
Thù này hận này, không đội trời chung!
Cái này không riêng là cừu hận, là sinh mệnh, mà mỗi khi nhớ tới còn xấu hổ vô cùng… Thật là buồn cười a! Lão phu vậy mà lại nhận giặc làm cha, cung cấp nuôi dưỡng tên hỗn đản này bao nhiêu năm như vậy.
“Sa lão ca, ngươi hiện tại tìm góc phải dưới đan điền, dùng sức ấn, còn có trên tâm mạch một tấc, dùng sức ấn, còn có chỗ phía trước huyệt bách hội trên đỉnh đầu một lóng tay, dùng sức ấn….”
Sa Tâm Lượng y lời mà làm, ấn vào đan điền, chỉ cảm thấy giống như đột nhiên bị người ta đâm một đao, lập tức rú lên như lợn bị chọc tiết.
Mồ hôi lạnh trên mặt thi nhau chảy ròng ròng.
Một nửa là đau, một nửa lã bị dọa, quả thực là như thế a!
Tiếp đó sờ tới trên tâm mạch một tấc, chỉ cảm thấy như có ngàn vạn cương châm cùng đâm vào, không khỏi thống khổ kêu thảm một tiếng, hai con mắt gần như muốn lồi hẳn ra.
Tiếp đó sờ tới trước huyệt bách hội, dùng sức ấn xuống.
“A a aa…..” Sa Tâm Lượng gào lên một tiếng tê lâm liệt phế rồi trợn trắng mắt, ngã thẳng cẳng, hôn mê bất tỉnh.
Cái gáy đập bịch cái xuống đất, không còn động đậy nữa.
Tần Bảo Thiện hoảng sợ: “Cái này… Lão Sa, làm sao vậy??”
“Thương thế trong người hắn đã bị lang băm trị thành ung tật rồi….” Sở Dương thương hại nói: “Không sao đâu, ngươi niết nhân trung hắn một chút là tỉnh ngay.
Đây chỉ là quá đau đớn mà tạm thời hôn mê, không tính là đại sự gì.”
Tần Bảo Thiện theo lời hắn mà làm, rờ tới nhân trung Sa Tâm Lượng, hung hăng ấn mấy cái.
“A! Oa!” Sa Tâm Lượng rống lớn một tiếng, tỉnh lại.
Chỉ là sau khi tỉnh lại, vẫn ngồi ngây ngẩn tại chỗ, ánh mắt dại ra, tinh khí cả người giống như bị người ta rút sạch, thoạt nhìn cũng tựa hồ đột nhiên già đi rất nhiều, ngay cả cái đầu hói bóng loáng cũng ảm đạm đi không ít.
Thật lâu sau, đột nhiên kinh ngạc giống như nằm mơ, nói: “Là… thật sao….”
“Lão Sa… ngươi phải đối diện với sự thật… chúng ta còn có Sở tiểu huynh đệ mà….” Tần Bảo Thiện lo lắng khuyên giải.
Ngay lập tức, Sa Tâm Lượng liền nhảy dựng lên, giống như một con cự hùng bị hãm hại, nhốt trong lồng, trung khí mười phần: “Đồng Vô Tâm… Ngươi đúng là vô tâm a.
Ta fuk…. ta fuk lão nương ngươi, ta nguyền rủa…..”
Vô số tam tự kinh từ trong miệng phắn phun ra, cuồn cuộn mãnh liệt giống như hoàng hà tuôn chảy vậy.
Nếu như tổ tông vị thần y Đồng Vô Tâm kia mà có linh, giờ phút này chắc cũng bị chửi bật ra khỏi quan tài mất thôi.
Sở Dương ho khan một tiếng.
Sa Tâm Lượng cùng Tần Bảo Thiện lập tức như nghe thấy chỉ dụ luân âm, vội vàng ngậm miệng, bu lại, vô cùng thân thiết nói: “Sở huynh đệ… tiểu huynh đệ….”
“Sa lão ca, việc này không thể chậm trễ, ta trước tiên cứ viết phương thuốc cho ngươi đã.” Sở Dương lại bày ra bộ dáng thần y chân chính, thương cảm nói: “Thương thế của ngươi,,, Xem như vô cùng phiền phức đó.
Haiz….”
Sa Tâm Lượng kinh hãi, vội vàng nhô đều lên nhìn qua bả vai Sở Dương.
Nhìn thấy chữ hắn viết, toàn bộ cái đầu hói bóng loáng đều ướt dẫm mồ hôi.
Sở Dương viết chữ như rồng bay phượng múa, nhấc bút, dùng miệng thổi thổi: “Sa lão ca thương thế của ngươi chính là vết thương cũ năm xưa, lại bị người ta hãm hại.
Cho nên khá phiền phức.
Chú ý, hai mươi sáu loại dược liệu này, so với Tần lão ca thì trân quý và hiếm thấy hơn một chút, cho nên ngươi càng phải tranh thủ thời gian, bởi vì ngươi chỉ còn lại nửa năm thời gian! Qua tiếp nửa năm, độc vào xương tủy, nguy hại tới kinh mạch, lúc đó thì đúng là hết đường xoay chuyển rồi.”
Dược liệu mà Sở Dương viết cho hai người, tất cả đều là dược liệu để Sở Dương khôi phục tu vi và ngưng động thần hồn.
Còn cửu biện ngọc linh chi cùng cửu thiên ngọc linh dịch, chính là dược liệu Nhạc Nhi cần!
Tất cả mọi người đều không phải kẻ ngu.
Sở Dương đương nhiên không dám trộn lẫn độc dược vào phương thúc này… Cho nên đành phải đem hai vị thuốc bổ này bù vào…
Tay Sa Tâm Lượng run run, cầm lấy phương thuốc, thần tình cảm kích, giống như không nói thành lời: “Cám ơn, cám ơn, thật sự cám ơn….”
Lúc này mới cẩn thận coi dược liệu trên mặt.
Nhìn thấy vị thứ nhất, trong lòng không khỏi thả lỏng.
Thầm nghĩ, tuy khó tìm, nhưng cũng không phải quá khó khăn.
Nhìn thấy vị thứ hai, vẫn như thế.
Vị thứ ba, còn có thể tìm được… Liên tục nhìn hơn hai mươi loại dược liệu, thả lỏng được hơn phân nửa: Tuy trân quý hi hữu, nhưng… đối với mình mà nói, hoàn toàn không thành vấn đề.
Khi nhìn tới vị cuối cùng, Sa Tâm Lượng rốt cuộc cũng sợ run cả người, bật thốt lên nói: “Cửu thiên ngọc linh dịch?”
“Đúng là cửu thiên ngọc linh dịch!” Sở Dương nghiêm túc, trịnh trọng nói: “Nó dùng để trị liệu thương thế căn bản của ngươi.
Căn bản của ngươi bị hao tổn, trừ lấy cửu đại kỳ dược ra, cũng chỉ có cửu thiên ngọc linh dịch mới có thể khiến ngươi khôi phục toàn bộ.
Tìm không thấy nó, cho dù tìm được toàn bộ hai mươi lăm vị thuốc trước, cũng là uổng công!”
Sa Tâm Lượng khẽ cắn môi, kiên định nói: “Tiểu lão đệ yên tâm, lão ca ca ta nhất định tìm được cửu thiên ngọc linh dịch trong vòng nửa năm!”
Sở Dương cầm lấy tay hắn thật chặt: “Lão ca, tiểu đệ cũng không biết nói gì nữa.
Bệnh của mình thì bản thân phải chú ý.
Trong khoảng thời gian này, nghĩ nhiều một chút tới chuyện cao hứng, tận lực khiến mình vui vẻ, sau đó bảo trì loại tâm tình này,… như vậy mới có lợi cho bệnh tình.”
Sa Tâm Lượng gần như muốn góc, gật đầu: Lão tử mắt thấy sắp chết rồi. làm sao còn có thể… vui vẻ cho được?
“Trước tiên ta sẽ trị liệu sơ qua cho hai vị lão ca, giảm nhẹ một chút thống khổ.” Sở Dương thở dài thật sâu: “Còn dược liệu… các ngươi phải tranh thủ thời gian đi! Nhất định phải tranh thủ!”
Hắn lau mắt: “Ba người chúng ta hôm nay gặp mặt, không ngờ lại tâm đầu ý hợp như thế… Tuy ta tới Trung Tam Thiên, trở về gia tộc rồi… nhưng, trong cả đời này, thân thiết với tiểu đệ như thế… thật sự không nhiều lắm… Hai vị lão ca, ta không muốn mất các ngươi a….”
Hai người rất là cảm động, nắm chặt lấy tay Sở Dương, trịnh trọng nói: “Tiểu huynh đệ! Hảo huynh đệ! Ngươi yên tâm, có hai huynh đệ chúng ta ở đây, trong Thượng Tam Thiên này, cho dù ngươi bị sét đánh thì cũng không sao hết!”
“Lời này khó nói a….” Sở Dương thở dài: “Tỷ như hôm nay.
Haiz….”
Hai lão cười ha ha, nói: “Tiểu huynh đệ yên tâm, chuyện như vậy, sau này tuyệt đối sẽ không phát sinh!” Sa Tâm Lượng nháy nháy mắt: “Không chỉ như vậy, tiểu huynh đệ ở Bình Sa Lĩnh này, muốn trị ai… Lão ca nhất định sẽ cúc cung tận tụy, sinh tử không từ.”
“Thật sao?” Sở Dương hai mắt đẫm lệ lưng tròng, cảm động hỏi.
“Lão phu thề với trời! Nếu trái lời thề, thiên lôi đánh xuống, vạn tiễn xuyên tâm, sau khi hình thần câu diệt, vạn kiếp không được siêu sinh!” Sa Tâm Lượng vẻ mặt trịnh trọng, vừa há miệng cái đã phun ra một câu thề độc.
Bạn đang đọc truyện tại
–
Sở Dương tựa hồ cảm động tới ngây người, nước mắt trào ra, không ngờ còn quên ngăn cản hắn thề, rốt cuộc kịp phản ứng, cả người khẽ run lên một cái, lúc này mới vội vàng giữ lấy tay Sa Tâm Lượng: “Sa lão ca! Sa lão ca! Tuyệt đối không nên như thế, tuyệt đối không nên như thế… Tiểu đệ… tiểu đệ làm sao đáng để lão ca phát trọng thệ như vậy.
Tiểu đệ…. tiểu đệ thật….”
“Đây có là cái gì!” Sa Tâm Lượng hảo sảng nói: “Ta và ngươi tâm đầu ý hợp.
Lão phu chiếu cố tiểu huynh đệ của mình, cũng là đương nhiên! Chodù là tổng tọa chấp pháp giả, cùng pháp tôn đại nhân tới dây, cũng không nói được gì!”
Sở Dương cực kỳ cảm động, kéo tay hắn, liên tục lay động, nói: “Sa lão ca, ngày mau ngồi.
Tiểu đệ giảm bớt thống khổ cho ngươi….”
Sau khi được Sở Dương trị liệu, trên người Sa Tâm Lượng quả nhiên không còn chút đau đớn nào.
Thương thế Tần Bảo Thiện cũng được khống chế.
Tuy ẩn ước còn hơi đau, nhưng so với vừa rồi, đã là trên trời dưới đất rồi.
Hai người lập tức lại càng tin phục thủ đoạn của Sở Dương, lôi kéo tay Sở Dương lại càng thêm thân thiết.
Chương 805: Ta từ nơi này dẫn bạo Cửu Trọng Thiên!
Rốt cuộc cũng trị liệu xong cho hai người, Sở Dương mệt mỏi không chịu nổi, đầu đầy mồ hôi, ngồi phệt xuống đất, thở hồng hộc, sắc mặt xám xanh, hai người thấy hắn vì mình mà mệt mỏi như thế, trong lòng lại càng cảm thấy băn khoăn.
Vị tiểu huynh đệ này, thực là một người chân thành a.
Sở Dương hữu khí vô lực, hé mắt, nói: “Hai vị lão ca…. khụ khụ khụ, có câu này, ta nhất định phải nhắc nhở các ngươi.
Chớ trách ta… thân thiết với người mới quen….”
Hai người cùng kêu lên,nói: “Tiểu huynh đệ có gì cứ nói.
Giữa chúng ta còn phải khách khí nữa sao?”
Sở Dương thở phì phò, nói: “Hai phương thuốc này… tuyệt đối không thể… để rơi vào tay tên lang băm kia.
Nếu không… hai vị lão ca.. Ta thực lo lắng… trên giang hồ, lòng người khó lường…. khụ khụ khụ….”
Sa Tâm Lượng cùng Tần Bảo Thiện gật đầu liên tục: “Tiểu huynh đệ nói phải lắm.
Hai người chúng ta cũng hiểu được lợi hại bên trong.
Chuyện này há lại để người khác biết? Không nói tên hỗn đản này bụng dạ khó lường, mà hai người chúng ta trên giang hồ cũng cừu gia đầy đất, nếu như biết tin chúng ta trọng thương, tranh nhau tìm tới cửa… thì đúng là không xong rồi.”
Sở Dương liên tục gật đầu, liên thanh kho khan, tựa hồ mệt mỏi thở không ra hơi.
Sa Tâm Lượng cùng Tần Bảo Thiện hai người mỗi người một bên, xoa xoa lưng giúp hắn thuận khí, dùng sức không lớn không nhỏ, vừa vặn.
“Tìm được dược liệu rồi, lập tức mang tới cho ta… Hoặc là gọi ta tới lấy cũng được.
Ta dùng bí pháp… chế thuốc….” Hô hấp Sở Dương thông thuận hơn không ít rồi: “Chú ý, những dược liệu này, nhất định phải bảo tồn hoàn hảo, tốt nhất là dược liệu mới khai thác, dược hiệu là tốt nhất…”
“Cái này đương nhiên.
Sau khi dược liệu tới tay, chúng ta lập tức giao cho tiểu huynh đệ.” Hai người cùng nói như đinh đóng cột.
“Mà không được… Sở gia lắm thầy nhiều ma.
Tiết lộ bí mật của hai vị lão ca thì không tốt.
Dù sao, sau khi uống thuốc, hai vị lão cả cũng có một thời gian ngắn lâm vào thời kỳ suy yếu… Chỉ cần dược liệu tới rồi, đến lúc đó ta sẽ mang dược lô tới đây, chế thuốc ngay tại nơi này.” Sở Dương cực kỳ quan tâm, ngay cả nguy hiểm cuối cùng cũng tính tới toàn bộ, đồng thời nghĩ cách tránh được…
“Đến lúc đó, ta nhất định một tấc không rời, đợi đến khi hai vị lão ca hoàn toàn khôi phục, mới có thể yên tâm.”
Hai người cùng giữ chặt tay Sở Dương, dùng sức lay động, cảm động tới nước mắt rưng rưng.
Không biết nên nói gì cho phải.
Đây đúng là vấn đề hai người lo nhất, nhưng Sở Dương đã nghĩ phương pháp giải quyết thỏa đáng rồi.
Người tốt a.
Sa Tâm Lượng đột nhiên cảm thấy hổ thẹn, thầm nghĩ mình đúng không phải là người.
Vừa rồi còn muốn đem tiểu huynh đệ tốt như vậy giết người diệt khẩu, đoạt lại ba trăm khối tử tinh… Haiz, so với người ta quang mình lỗi lạc, mình thật là không bằng cầm thú a…
Sau đó, Sở Dương bắt đầu bình ổn nghỉ ngơi, đồng thời ánh mắt có chút lóe sáng, tựa hồ muốn nói ra suy nghĩ của mình, nhưng lại nói không nên lời.
Thần sắc có chút do dự, có chút trầm trọng vô cùng.
Sa Tâm Lượng cùng Tần Bảo Thiện là lão hồ ly bao nhiêu năm rồi chứ? Đều sắp thành nhân tinh cả rồi, há có thể không nhìn ra Sở Dương khác thường? Tuy hai người đang lo lắng suy nghĩ tìm cách kiếm dược liệu, nhưng nhìn thấy sắc mặt Sở Dương như vậy, vẫn có chút bất an trong lòng, cùng lên tiếng hỏi: “Tiểu huynh dệ dường như đang lo lắng điều gì?”
“Đúng, thật sự là ta đang lo lắng…” Sở Dương tựa hồ bất giác nói ra một câu, lập tức tỉnh ngộ lại: “Không không không, ta không lo lắng, ha ha, tuyệt không lo lắng, ha ha ha…..”
Nụ cười cực kỳ gượng gạo, bất cứ ai nhìn thấy thì cũng có thể nhận ra, đó là thất kinh, cũng có thể nói là… cực kỳ sợ hãi, cố kỵ trùng trùng.
Hai người đều rất kỳ quái, tức giận nhíu mày: “Tiểu huynh đệ, nếu đã là huynh đệ, chẳng lẽ tiểu huynh đệ còn điều gì giấu giếm hai người lão ca hay sao? Nói như vậy, hai người chúng thật sự rất thương tâm thất vọng a.”
“Nhưng… đây chỉ là phỏng đoán của tiểu đệ.
Chưa chắc đã đúng,hơn nữa sự tình trọng đại, quan hệ tới chấp pháp đường… À, không có gì… Ta không dám nói đâu….” Sở Dương ủy khuất nói.
“Sự tình trọng đại? Liên quan tới chấp pháp đường?” Vẻ mặt hai người cùng ngưng trọng hẳn lên, nói: “Tiểu huynh đệ cứ nói, không sao cả.
Cho dù nói sai cũng không sao… Nơi này trời biết đất biết ta biết ngươi biết, tuyệt không có người thứ tư ở đây…”
Sở Dương mâu thuẫn, tranh đấu, do dự hồi lâu, rốt cuộc nói: “Đây chính là hai vị lão ca bắt ta nói, cũng không ta muốn nói.
Tương lai nêu có trách nhiệm gì… tiểu đệ không đảm đương nổi đâu nha.”
“Đó là đương nhiên.” Hai người đều ý thức được, chỉ sợ tự tình thật sự trọng đại rồi.
Không khỏi vận hết mười hai phần tinh thần, chú ý lắng nghe.
“Một khi đã vậy, tiểu đệ đành phải nói thẳng vậy… Kỳ thật, ta rất kỳ quái!” Sở Dương nhíu mày: “Hai người các ngươi không thấy kỳ quái sao? Các ngươi chính là chấp pháp giả! Chấp pháp giả là ai? Chấp pháp giả là loại tổ chức nào? Thế nào lại xuất hiện loại tình huống này? Loại lang băm chuyên hai người này… không không không, nói là lang băm thì thật oan uổng cho hắn… Hắn thật sự là một đại phu đỉnh cấp! Bởi vì vị nhân huynh này, hại người đều là trong vô thanh vô tức, thiên y vô phùng… Nếu không phải ta vừa vặn có kỳ ngộ kia, chỉ sợ cũng bó tay không có biện pháp….”
Sở Dương lắc đầu liên tục: “Trong chấp pháp giả các ngươi, tại sao lại có đại phu như vậy?”
Hai người rùng mình! Không khỏi nhìn thoáng qua lẫn nhau, đều thấy được ánh mắt ngưng trọng của đối phương.
Sở Dương nói: “Mọi người đều biết, Cửu Trọng Thiên đại lục, chính là chấp pháp giả chưởng quản.
Nói cách khác… quyền lợi của chấp pháp giả, chính là lớn nhất, còn vượt lên trên của cửu đại gia tộc chúa tể!”
“Mà nơi này không có quan phủ, cho dù có quan phủ, đối với những nhân vật thần tiên giống như chấp pháp giả… cũng không thể làm gì được… Nhưng nên biết…. có một loại người có thể khiến chấp pháp giả tan rã… đó chính là y giả!”
Sở Dương trầm trọng nói nói: “Đây chỉ là phỏng đoán của ta… Y giả giết người, thậm chí so với đao phủ chuyên nghiệp còn càng khó lòng phòng bị hơn… Hơn nữa, hoàn toàn có thể khiến thương thế của ngươi lui lại, đến khi hoàn toàn không còn hoài nghi hắn nữa… tới khi… có phản nghịch tạo phản… hoặc là… trong thời điểm chiến đấu đại quy mô, chấp pháp giả tập thể phát bệnh….”
Sở Dương chân thành nói: “Không dối gạt hai vị lão ca.
Tiểu đệ cũng có loại bổn sự này… Huống chi… ha ha.. cho nên ta lo lắng, hai vị lão ca chữa khỏi rồi… nhưng kiếp sống giang hồ nguy cơ bước bước, há có thể không tìm đại phu?”
Sắc mặt hai người lập tức đen như đít nồi….
Hai người bọn họ vốn đã hoài nghi chuyện này trong lòng rồi.
Giờ phút này, lại bị Sở Dương nói toạc ra, lập tức càng nghĩ càng đáng sợ.
Tần Bảo Thiện vân vê chòm râu, cau mày: “Chẳng lẽ bên trong có âm mưu? Hoặc là có tổ chức nào đó hạ thủ chấp pháp giả chúng ta?”
Sa Tâm Lượng cả người run lên, nhớ tới một chuyện, sắc mặt lập tức trắng bệch như giấy trắng, môi run run, hai mắt đăm đăm, nói: “Ta nhớ ra rồi, ta nhớ ra rồi… thì ra là thế, thì ra là thế….”
Tần Bảo Thiện hỏi: “Ngươi nhớ ra cái gì?”
Sa Tâm Lượng môi run run: “Tên Đồng Vô Tâm này… vốn là cung phụng y sư của Thạch thị gia tộc… Lần trước y sư của chúng ta tử vong liên tục, không tìm được người thích hợp.
Thạch thị gia tộc bất ngờ dẫn người tới giới thiệu cho chấp pháp giả chúng ta…Cái này… đã rất nhiều năm rồi… khoảng chừng mười ba năm a….”
“Nếu thật sự là thế… chuyện này có thể rất nghiêm trọng rồi….” Cả người Sa Tâm Lượng đều run lên.
Trái tim Sở Dương nhảy lên thình thịch, trong phút gần như muốn nhảy ra khỏi lồng ngực.
Đây chính là địa thu hoạch a.
Ta vốn định châm chọc một chút quan hệ bọn họ với lang băm, cộng thêm phân lượng của mình, kiếm một nguồn thu tài nguyên ổn định.
Không nghĩ tới lại có thể liên lụy tới Thạch thị gia tộc – một trong cửu đại gia tộc! Tên thần y kia, lại là người Thạch thị gia tộc phái tới…
Một khi đã vậy, lão tử không ngại bắt đầu từ nơi này, trực tiếp dẫn bạo Cửu Trọng Thiên!
“Trong mười ba năm nay… chấp pháp giả các ngươi có thương vong lớn không?” Sở Dương đảo tròng mắt, cau mày, chợt nói ra một câu.
Những lời này thật sự là vô nghĩa, chấp pháp giả chưởng quản tất cả mọi chuyện trên Cửu Trọng Thiên, gần như mỗi giờ một khắc đều có chuyện phát sinh, thương vong sao lại không lớn được?
Quả nhiên…
“Thương vong? Lớn! Làm sao lại không lớn? Cực lớn! Người chết không minh bạch thật sự nhiều lắm….” Sa Tâm Lượng trừng mắt lên, trên trán đổ mồ hôi lạnh ròng ròng.
Mồ hôi lạnh lúc này so với trước kia thì nhiều hơn nhiều lắm, không ngừng thì thào: “Chẳng trách, chẳng trách… Con mẹ nó… thật là độc kế hèn hạ…..”
Lập tức cảm thấy, thương vong của chấp pháp giả trong toàn bộ khu vực này mấy năm gần đây, đều là do lang băm hại người!
Hai người nhìn nhay, trong lòng sợ hãi vô cùng.
Con mẹ, nhiều năm như vậy rồi, không ngờ còn chưa bị tên hỗn đản âm hiểm đó hại chết.
Hai người chúng ta thật sự là may mắn…
“Nếu thật sự là như thế, chẳng lẽ là âm mưu của Thạch thị gia tộc?” Tần Bảo Thiện nhíu mày, trầm tư suy nghĩ.
“Thạch thị gia tộc tuyệt đối không thoát được liên can!” Sa Tâm Lượng hung hăng nói.
“Bất quá chuyện này, cũng không thể tùy tiện nói được.
Ta và ngươi không đảm đương nổi chuyện hệ trọng như vậy.
Chỉ có thể nhanh chóng bẩm báo lên tổng chấp pháp đại nhân.
Mời lão nhân gia định đoạt!” Tần Bảo Thiện nói.
“Bất quá… trải qua bao nhiêu năm như vậy Đồng Vô Tâm đã hòa hợp với nội bộ chúng ta rồi.
Ai cũng xưng huynh gọi đệ, ta và ngươi nếu tùy tiện…Chẳng những không ai chịu tin tưởng, chỉ sợ ngược lại còn….” Sa Tâm Lượng đi đi đi lại, tâm sự nặng nề.
“Cũng đúng.
Việc này quan hệ trọng đại, có ai chỉ vì mấy câu nói của chúng ta mà đắc tội với đệ nhất đại phu toàn bộ khu vực đông nam?” Tần Bảo Thiện cũng mặt cau mày có: “Nhưng nếu lưu lại người này, lưu càng lâu nguy hại càng lớn….”
Sa Tâm Lượng nhíu mày trầm tư, đột nhiên hai mắt lóe sáng: “Tiểu huynh đệ, qua một thời gian ngắn ngữa, có thể giúp lão ca một chuyện?”
Sợ Sở Dương cự tuyệt, Sa Tâm Lượng vội vàng nói: “Chỉ cần tiểu huynh đệ đáp ứng, lão phu có thể cam đoan, Sở gia và tiểu huynh đệ, vĩnh viễn sừng sững nơi này, tuyệt đối không có bất cứ thay đổi! Hơn nữa, toàn bộ Bình Sa Lĩnh, cũng đều là của Sở gia!”
Sở Dương cẩn thận nói: “Cần gì như vậy… Sa lão ca, tiểu đệ thuần thúy là lo lắng an nguy của hai vị lão ca, mới nói hươu nói vượn một phen.
Hai vị lão ca khoan hồng độ lượng không trách tội, ta đã cảm thấy mỹ mãn rồi.
Lại nói… ngươi hẳn cũng biết, chuyện vừa mới nói, ta không nên nói, cũng không nên nghe được.
Cái này đối với ta mà nói, chính là bí mật động trời.
Tiểu đệ ta… chỉ sợ….”
“Ngươi không có hung hiểm gì cả!” Ánh mắt Sa Tâm Lượng chân thành mà bức thiết, mang theo khẩn cầu: “Đến lúc đó, tổng chấp pháp đại nhân khu vực đông nam chúng ta sẽ tới đây, xin tiểu huynh đệ ngươi xem cho lão nhân gia một lần… được không?”
Tần Bảo Thiện vỗ đùi một cái: “Diệu kế!”








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)










