Ngạo Thế Cửu Trọng Thiên
Tập 16 : Thực lực của Đệ Ngũ Khinh Nhu (c76-c80)
❮ sautiếp ❯Chương 76: Thực lực của Đệ Ngũ Khinh Nhu
“Ngươi nói tiếp đi, ngươi vì đâu mà biết rõ số lượng nhân mã của Kim Mã Kỵ Sĩ Đường hơn xa con số tám ngàn này?”
Thiết Long Thành thận trọng hỏi tiếp:
“Ngươi có biết nhân mã của bọn chúng vượt qua tám ngàn nói lên điều gì không? Nó nói lên rằng toàn bộ đại lục không có một chi quân đội nào có thể ngăn cản Kim Mã kỵ sĩ tấn công trực diện.
Ta có thể nói cho ngươi biết, tu vi chưa đến cấp Vũ Sư thì không thể trúng tuyển vào Kim Mã Kỵ Sĩ Đường đâu đấy!”
Thiết Long Thành quả thật hơi kinh ngạc.
Bởi sự tồn tại của Kim Mã Kỵ Sĩ Đường thì ngay cả trong nội bộ của Đệ Ngũ Khinh Nhu cũng là một bí mật lớn.
Thiết Vân quốc phải trả một cái giá rất đắt cùng với vô số người nằm xuống mới tìm hiểu được tin tức Đệ Ngũ Khinh Nhu còn ẩn tàng một đạo nhân mã như thế.
Mặc dù biết là thế, nhưng những tin tức về Kim Mã Kỵ Sĩ Đường chỉ là những điều rời rạc, chủ quan của bọn họ mà thôi, không thể nào liên kết với nhau được.
Nào ngờ thằng nhóc trước mắt này lại há miệng nói ra một tràng, như thể tin tức của Kim Mã Kỵ Sĩ Đường đối với hắn căn bản không hề là một bí mật gì cả.
“Tám nghìn nhân mã bất quá chỉ là số lượng của Kim Mã kỵ sĩ mà thôi, nhưng bên trong Kim Mã Kỵ Sĩ Đường không chỉ tồn tại duy nhất Kim Mã kỵ sĩ!”
Sở Dương xòe bàn tay ra đếm như thể đã nắm rõ mồn một:
“Kim Mã kỵ sĩ chính là lực lượng chiến đấu chủ lực của Kim Mã Kỵ Sĩ Đường, là lực lượng bí mật của họ, chỉ vào thời khắc thắng bại của cuộc chiến mới được điều động.
Nhưng như thế còn chưa hết, bên trong Kim Mã Kỵ Sĩ Đường còn tồn tại Bảo Mã kỵ sĩ là lực lượng cao tầng để quyết định những quyết sách, Hắc Mã kỵ sĩ đều là những sát thủ vạn người tuyển một, số lượng không rõ.
Ngoài ra còn có Ngân Mã kỵ sĩ chuyên chủ quản tài chính.
Trong mỗi quốc gia trên đại lục chỉ có tầm một nghìn vị đại tài chủ, thế nhưng trong đó có ít nhất mười người là Ngân Mã kỵ sĩ.
Đã thế lại còn có Kỵ Binh kỵ sĩ phụ trách tin tức, chịu trách nhiệm thu thập tình báo khắp nơi.
Cuối cùng là Huyền Giáp kỵ sĩ chủ quản hình đường trong Kim Mã Kỵ Sĩ Đường.
Tổng thể lực lượng của Kim Mã Kỵ Sĩ Đường ít nhất là ba vạn người.”
Sở Dương cười hắc hắc, nói tiếp:
“Hiện tại, Bổ Thiên Các của Bổ Thiên thái tử so với Kim Mã Kỵ Sĩ Đường đúng là lực lượng ngang bằng nhau, nhưng nếu so về quy mô hay chiến lực thì lại thua kém cả vạn dặm so với Kim Mã Kỵ Sĩ Đường, như là đất với trời vậy đó! “
Thiết Long Thành cùng với cô gái kia nhìn nhau, nội tâm dấy lên sự hoảng sợ vô cùng.
Bọn họ tuy biết Đệ Ngũ Khinh Nhu không hề xuất toàn lực, nhưng không nghĩ ra rằng Đệ Ngũ Khinh Nhu còn bảo lưu một lực lượng khổng lồ đến thế.
“Ngoài ra, về mặt triều chính thì Đệ Ngũ Khinh Nhu còn được bá quan văn võ ủng hộ, tất cả người phản đối hắn không chết thì bị giáng chức, đều đứng ngoài vòng trung tâm quyền lực của Đại Triệu.
Hắn một khi đã đưa ra kế sách gì thì căn bản không có người phản đối.
Sự tập trung quyền lực này mới là lực lượng lớn nhất của hắn.”
Sở Dương chậm rãi nói tiếp:
“Hơn nữa, theo ta được biết thì Đệ Ngũ Khinh Nhu đã bí mật hiệp nghị cùng Lang Đình ở Bắc Cương thảo nguyên, bất quá nội dung cụ thể của hiệp nghị là gì thì ta không biết, nhưng ta biết có sự kiện như thế xảy ra.”
Sở Dương đã ném ra một tin tức trọng yếu.
Chuyện này vốn xảy ra ở kiếp trước, vào thời điểm Đệ Ngũ Khinh Nhu đang phát động chiến tranh toàn diện với Thiết Vân thì Lang Đình bất ngờ nhào vào công kích, lúc bấy giờ người trong thiên hạ mới biết được chuyện ấy.
Trước đó, thậm chí ngay cả trong trung tâm tập đoàn quyền lực của Đệ Ngũ Khinh Nhu, người biết chuyện này cũng rải rác không có bao nhiêu.
Trong mắt Thiết Long Thành bỗng lóe lên một tia quang mang, trên mặt không hề biểu lộ một tia thần sắc nào, tựa hồ đang khoác lên mặt một lớp mặt nạ vậy.
Lang Đình – Bắc Cương thảo nguyên chính là ở phía sau lưng Thiết Vân… Trong lúc đang cùng người ta sống mái mà bị người khác đâm một đao sau lưng thì… Vậy thì xong cmnr… (đoạn này lưu manh tí – ta miễn biên nhá)
Vốn Thiết Vân quốc còn đang trù tính, trong thời gian ngắn nhất cùng không tiếc bất cứ giá nào để thiết lập quan hệ hữu hảo với Lang Đình tại Bắc Cương thảo nguyên.
Trước tiên cứ ứng phó xong với Đệ Ngũ Khinh Nhu đã rồi mới tính tiếp.
Trong vòng nửa năm nay, nhóm ngoại giao đầu tiên cùng lễ vật thương thảo đã thành công tới Lang Đình, sắp tới còn chuẩn bị đi tiếp thêm một đợt nữa…
Nếu như không phải mấy tỷ tỷ của thái tử Thiết Bổ Thiên đã sớm quy tiên, dẫn đến việt Thiết Vân không còn vị công chúa nào thì chỉ sợ đã sớm hòa thân (hôn lễ bang giao/ hôn nhân chính trị) cùng bọn họ rồi.
Bây giờ nghe được tin tức này, tuy không thể xác định được thật giả nhưng tâm can của bọn họ dường như đang bị lửa đốt vậy.
Nếu đúng là như thế, chẳng khác nào toàn bộ Thiết Vân quốc đang bị Lang Đình đùa bỡn trên tay.
Chuyện này đối với Thiết Long Thành quả thật là một chuyện tình không thể chấp nhận, bởi chuyện này chính là đề nghị của quân bộ.
Quân bộ tuy luôn là phía chủ chiến, chưa bao giờ chủ hòa, thế nhưng dưới áp lực quá lớn của Đệ Ngũ Khinh Nhu nên không thể không đưa ra sách lược cầu hòa.
Nếu như cứ thế mà đâm đầu vào bẫy… Thật là một sự sỉ nhục quá lớn.
Trái lại, cô gái kia thần sắc hết sức tự nhiên, tựa hồ như không hề minh bạch chuyện tình trong đó.
“Phần lớn người trong giang hồ đều là người của Đệ Ngũ Khinh Nhu.
Ngoài ra, trong bảy đại môn phái ở Hạ Tam Thiên này thì đã có hai nằm gọn trong lòng bàn tay của hắn, những môn phái khác đều có thế lực riêng của hắn cài cắm ở bên trong.”
Sắc mặt của Thiết Long Thành mỗi lúc càng thêm trầm trọng.
“Đệ Ngũ Khinh Nhu còn có bốn tên cao thủ đỉnh cấp làm thủ hạ, trong đó hai người phụ trách bảo hộ an toàn cho hắn, còn lại hai người chính là chánh phó thủ lĩnh của Kim Mã Kỵ Sĩ Đường.
Nghe nói thực lực bốn người này đều có thể dễ dàng tiến vào Trung Tam Thiên, thậm chí không hề thua kém những cao thủ tại Trung Tam Thiên.
Bọn họ đều là cao thủ Vương cấp, người mạnh nhất đã là Lục phẩm Đao Vương!”
Sở Dương lại tung thêm một tin tức động trời nữa.
Bốn vị cao thủ Vương cấp!
Tin tức này không khỏi khiến cho Thiết Long Thành cùng với cô gái kia chấn động mãnh liệt.
Ngay cả đến Cố Độc Hành đang đứng bênh cạnh cũng không khỏi hoảng hốt nhìn sang.
“Không có khả năng! Cao thủ Vương cấp không phải đã sớm tiến vào Trung Tam Thiên sao? Thậm chí còn có thể tiến vào Thượng Tam Thiên nữa kia.
Họ chấp nhận ở lại cái địa phương khỉ ho cò gáy như Hạ Tam Thiên này làm gì?”
Cố Độc Hành hỏi.
“Không nói đến Vương cấp, thậm chí đến Hoàng cấp còn có người tham luyến phú quý nhân gian nữa là… “
Sở Dương mỉm cười đáp:
“Bằng không chuyện thiên hạ đang hồi phân tranh như thế này không phải đã ko xảy ra rồi sao? Trở thành cường giả để ngạo thị thiên hạ chẳng qua là sự truy cầu của một số người mà thôi, công danh lợi lộc và mỹ nữ tiền tài mới chính là sự đeo đuổi cả đời của tuyệt đại đa số người.”
“Tiểu huynh đệ nói chí phải!”
Thiết Long Thành thở dài, lẩm bẩm đáp:
“Trách không được hai vị huynh đệ Tôn cấp của ta đi ám sát Đệ Ngũ Khinh Nhu đã một đi không trở lại, nguyên lai bên người của Đệ Ngũ Khinh Nhu thậm chí có cao thủ Vương cấp…”
Khẩu khí của hắn trầm trầm, đầy vẻ bi thống.
Chuyện bên người Đệ Ngũ Khinh Nhu có cao thủ hộ vệ thì sau khi Thiết Long Thành phái người ám sát bất thành mới có sự suy đoán này.
Nhưng hắn tuyệt đối không tưởng tượng được là có tận bốn tên cao thủ Vương cấp.
Cao thủ Vương cấp tại Hạ Tam Thiên này chẳng khác nào là một ngọn núi cao không thể vượt qua.
Căn bản là nhân tố không nên tồn tại.
Thân hình thẳng tắp như một ngọn tiêu thương của Thiết Long Thành bỗng hơi chút còng xuống.
Trên mặt lộ ra thần sắc kỳ quái, dường như là hối hận, dường như là…
“Trong vòng mười năm, Đệ Ngũ Khinh Nhu đã bồi dưỡng thân tín của mình, cài c*m v** từng khâu một.
Nhất là trong quân đội, đúng là đông như kiến cỏ.
Đại tướng quân quanh năm giao chiến với Đại Triệu có thể nhìn ra đấy! Trong mười năm trở lại đây, các tướng lĩnh trung thành với hoàng thất Đại Triệu một là không thấy bóng dáng, hai là đều trở thành công tích của các tướng quân Thiết Vân quốc cả, có phải như thế không?”
“Không sai!”
Thiết Long Thành thở dài đáp, những nếp nhăn trên khuôn mặt hắn dường như càng thêm sâu hoắm.
“Cùng lúc đó, những người tuổi trẻ phát triển lên thì tên nào tên ấy đều rất khó đối phó.
Đệ Ngũ Khinh Nhu chính là dùng thủ đoạn như vậy để bài trừ sự chống đối, trắng trợn dàn xếp vào nhằm chuẩn bị cho kế hoạch mười năm sau của hắn… “
Sở Dương đang nói đột nhiên ngừng bặt.
Bạn đang đọc truyện tại
–
Bởi hắn ý thức được một sự kiện cơ hồ là không thể tin: Đệ Ngũ Khinh Nhu bày ra một thế cuộc song song trên cả hai quốc gia! Nếu không có sự phối hợp ăn ý thì dù hắn có khả năng thông thiên độn địa đến đâu cũng không cách nào làm được, càng không có tâm tư đi khống chế tâm lý thủ lĩnh quân địch được.
Chuyện này…
Thiết Long Thành lại thở dài, vô lực đáp:
“Ngươi nói không sai…”
Vị tướng quân quyền thế ngập trời này mỗi khi nói ra một câu thì dường như mỗi lúc một già hơn.
“Chuyện này tuyệt đối là có người phối hợp! Mà người phối hợp với hắn… Chính là ta!”
Thiết Long Thành thở dài, bi ai đáp.
Chương 77: Sự hợp tác khó tin
Thiếu nữ bỗng nhiên quay đầu nhìn về phía Thiết Long Thành, ánh mắt bén nhọn như mũi kiếm và lạnh như băng.
Thế nhưng theo thần sắc suy tư tăng dần trong mắt nàng, một lát sau thì nét sắc bén ấy cũng dần dần biến mất.
“Tám năm trước, Bệ hạ đột nhiên trúng tên tẩm độc, tính mạng như đèn treo trước gió.
Lúc đó Thái tử còn nhỏ, mới chỉ lên mười, dù có trí tuệ hơn người thì cũng là khó lấy được lòng thiên hạ.
Thiết Vân quốc trong tình huống lăm le sụp đổ, trọng thần triều đình ai cũng có lòng riêng, thế cục chí nguy như ngàn cân treo sợi tóc.””
Thiết Long Thành chậm rãi nói.
Hơn nữa, còn khiến cho Sở Dương có cảm giác như là hắn ta đang giải thích!
Sở Dương tự biết bản thân cũng chỉ mới gặp hắn lần đầu, không nói tới việc là có tư cách hay không, nhưng cho dù có tư cách đi nữa thì hắn cũng không nên giải thích những chuyện này với mình phải… Vì vậy liền không khỏi nghi hoặc trong lòng.
Thiết Long Thành tiếp tục nói:
“Sau đó, Đệ Ngũ Khinh Nhu lại đột nhiên phạm phải những sai lầm căn bản trên chiến trường, cũng chính là những sai lầm khiến người ta không thể nào lý giải, vì thế mà khiến những lão tướng chinh chiến lâu năm của Đại Triệu đế quốc phải vùi thây giữa sa trường.
Những chiến dịch này đối với Đại Triệu mà nói căn bản là không cần thiết, lại càng không thể nào có tổn thất đến mức ấy được!
“
Bởi vì khi đó chỉ cần bọn họ đồng loạt tiến công thì toàn bộ Thiết Vân sẽ tan thành mây khói trong vòng nửa năm ngắn ngủi! Thiết Vân chúng ta lúc ấy vốn đã lực bất tòng tâm! Nhưng đúng vào thời khắc mấu chốt này, không ngờ mấy vị Đại tướng thống lĩnh phe địch lại bởi vì tình báo sai lầm mà xông vào tử địa! Kết quả là chúng ta cứ thoải mái mà mặc tình tiêu diệt! Ba trận đại chiến mang tính quyết định kia cũng chính là cơ hội để cho Thiết Vân lấy lại một tia sinh cơ!
“
Sau đó, chúng ta ngồi lại tổng kết mọi mặt, nhìn lại thời điểm ba trận chiến kia xảy ra, mới phát hiện là dù chúng ta có cố gắng thế nào thì cũng không có khả năng đẩy họ rơi vào cạm bẫy! Nói cách khác là chính bọn họ tự tìm đường chết, là tự mình muốn chết.
Chuyện như vậy thực sự khiến cho chúng ta kinh ngạc và khó hiểu không thôi.
“
Sau chuyện này, quân đội Đại Triệu đế quốc phải nghỉ ngơi và chỉnh đốn lại đến một tháng.
Mà quan trọng là bọn họ không cần thiết phải nghĩ ngơi hay chỉnh đốn cái gì cả; tựa hồ như bọn hắn cố ý để cho chúng ta có thời gian dưỡng sức và suy tính…
“
Thiết Long Thành hít sâu một hơi, nói:
“
Mãi cho tới khi chúng ta đem tin tức từ Đại Triệu về phân tích kỹ lưỡng nhiều lần, mới phát hiện ra đây chính là âm mưu của Đệ Ngũ Khinh Nhu! Nhưng khốn nỗi, mưu đồ này của hắn lại khiến chúng ta không thể không phối hợp! Không thể không để cho hắn xỏ mũi dắt đi!
“
Đệ Ngũ Khinh Như cần một hồi chiến tranh lâu dài nhằm không ngừng tích lũy chiến công, bài trừ những kẻ đối lập, đề bạt tâm phúc, đem một phương quân đội nắm trọn trong lòng bàn tay của hắn.
Mà Thiết Vân chúng ta ngay lúc đó còn cần thời gian hơn gấp bội so với Đệ Ngũ Khinh Nhu.
Hơn nữa lại cần phải đem quân đội trong nước quy về một mối, vì khi đó chính là thời điểm quyết định sinh tử tồn vong của Thiết Vân!
“
Nếu chúng ta không thuận theo thì Thiết Vân quốc sẽ bị diệt vong chỉ trong vòng mấy tháng, mà cho dù chúng ta không phối hợp thì Đệ Ngũ Khinh Nhu vẫn còn đầy cơ hội khác.
Ví dụ như Vô Cực quốc chẳng hạn! Cho nên chúng ta không còn đường khác để lựa chọn.
Cho dù đây chính là một sự sỉ nhục thì bọn ta cũng chỉ có thể nuốt nghẹn mà sống!”
Thiết Long Thành nói đến đây thì thở ra một hơi thật dài.
Bạn đang đọc truyện tại
Truyện FULL
– FULL
Dù hắn không nói tiếp, bọn Sở Dương cũng đã hiểu mọi chuyện.
Khi đó, Thống soái hai nước dưới sự phối hợp ăn ý này đã thống nhất triển khai hành động thanh trừ phe đối lập, thống nhất quốc nội! Vô hình trung, sự hợp tác ngươi giành lấy chiến công của ngươi, ta chiếm lại cương thổ của ta, ngươi bài trừ hàng ngũ đối lập, ta tiêu diệt kẻ thù của mình đã diễn ra một cách âm thầm và lặng lẽ như vậy!
Tóm lại, mục tiêu của cả hai là như nhau: đem toàn bộ lực lượng của quốc gia ngưng tụ về một mối để có thể phát huy hết tất cả sức mạnh của mình!
Nếu lúc đó Đệ Ngũ Khinh Nhu quyết chiến, tất nhiên là Đại Triệu có thể giành lấy thắng lợi hoàn toàn, không còn gì để mà bàn cãi.
Nhưng sau khi chiến thắng, thứ mà hắn phải đối diện chính là quân nghi thần kị, là công cao lấn chủ.
Mà khi đó, căn cơ của hắn vẫn chưa ổn định, cho nên kết quả xấu nhất dành cho hắn là có thể đoán trước, đó chính là chết không có đất chôn thây! Cho dù có thể bảo toàn tánh mạng thì cũng chỉ giữ lại được địa vị nhất định của mình, nhưng lại vĩnh viễn mất đi cơ hội mưu đoạt quyền lực tối cao!
Với dã tâm bừng bừng của một Đệ Ngũ Khinh Nhu, hơn nữa trước mặt lại là một thế cục cực kì tốt đẹp như thế, liệu hắn có thể buông tha ư?
Dĩ nhiên là hắn không thể.
Mà toàn bộ Thiết Vân quốc khi đó đều do một tay Thiết Long Thành nắm giữ.
Trong tình trạng bấp bênh, cơ hồ không cần địch nhân công kích cũng tự mình tan vỡ, Thiết Long Thành tự nhiên càng không muốn quyết chiến!
Thống soái hai nước chưa gặp nhau lấy một lần, cho dù cách xa nhau vạn dặm thì cũng đã triển khai hợp tác ăn ý đến mức độ đáng kinh sợ! Đôi bên kiềm chế lẫn nhau, dè chừng lẫn nhau, hôm nay ngươi thắng ta một hồi, g**t ch*t tên đại tướng đối địch với ta; ngày mai ta thắng lại ngươi một trận, đem trở ngại của ngươi diệt đi cho sạch sẽ!
Trăm vạn đại quân chém giết lẫn nhau trên cương thổ lãnh địa của hai nước không khác nào một trò chơi mặc cho hai người thao túng! Mấy trăm vạn vong hồn một phương đã dựng nên thanh danh cái thế cho một Đệ Ngũ Khinh Nhu.
Mặt khác, cũng mấy trăm vạn vong hồn ấy đã gúp ngưng tụ lại Thiết Vân!
Chỉ có điều… Trò chơi này mặc dù là vì tranh thủ thời gian, tranh thủ địa vị, nhưng đối với song phương mà nói, động cơ của hai bên là hoàn toàn khác biệt nhau.
Đệ Ngũ Khinh Nhu là vì Đại Triệu, càng là vì cá nhân mình.
Còn Thiết Long Thành sau một thời gian chinh chiến đầy khuất nhục như vậy, đã thành công đem một Thiết Vân trên đà tan rã một lần nữa đoàn kết lại.
Từ tình trạng chia năm xẻ bảy lúc ban đầu thì giờ đây đã trở thành một phương chiến lực thiết quốc hùng thành!
Nếu không có sự phối hợp tinh vi giữa Thiết Long Thành và Đệ Ngũ Khinh Nhu thì Thiết Vân quốc tuyệt đối không thể nào chống đỡ được cho tới bây giờ, chứ đừng nói gì tới lúc Thái tử Thiết Bổ Thiên lên chấp chưởng quyền hành, đứng ngang hàng với Đệ Ngũ Khinh Nhu!
Đủ loại biến hóa trong chuyện này làm cho người ta có nghĩ đến nát óc cũng không thể nào tưởng tượng ra được.
Hơn nữa, trong mỗi một nước cờ tung ra, Thống soái song phương đều đưa ra một ám chỉ mà chỉ có đối phương mới có thể thấu hiểu được, sau đó đôi bên đều đạt được mục đích của mình.
Mà loại ám chỉ như vậy, người ngoài đương nhiên không thể nào nhận ra!
Thân là người trong cuộc, cần phải tổn hao trí lực tới mức nào? Đúng là nghĩ không ra! Sở Dương cũng không cách nào tưởng tượng được vị Đại tướng quân Thiết Long Thành này đã làm như thế nào để được kết quả như hiện tại.
Dưới sự dẫn dắt của Đệ Ngũ Khinh Nhu, hắn vẫn dốc hết sức phối hợp, nhưng lại không để cho đối phương đạt được mục đích hoàn toàn.
Hơn nữa, dưới thiên la địa võng mà đối phương bủa ra, hắn vẫn có thể từng bước thiết lập lực lượng đề kháng cho Thiết Vân.
Thẳng tới bây giờ, vùng biên giới hai nước đã trở thành một mảng tường đồng vách sắt!
Khả năng tính toán, năng lực điều khiển, năng lực khống chế, năng lực quân sự, thậm chí là khả năng chính trị của tên này, cho dù không bằng được so với Đệ Ngũ Khinh Nhu thì chênh lệch cũng là cực kỳ có hạn!
Hai kẻ thù không đội trời chung vừa chiến đấu với nhau, vừa tranh thủ tiến hành tổ chức xây dựng hậu phương to lớn của mình, hơn nữa xây dựng đến mức không chê vào đâu được.
Đúng là hai kẻ đáng sợ!
Nhưng có một điểm khiến cho Sở Dương cảm thấy trong lòng rét lạnh: Thiết Long Thành và Đệ Ngũ Khinh Nhu chinh chiến như vậy, cũng chẳng khác gì đem mấy trăm vạn tướng sĩ của đôi bên làm một đống chốt thí có thể tùy ý vứt bỏ.
Đây rõ ràng là sinh mạng của mấy trăm vạn người đang còn sống sờ sờ a!
Chưa bao giờ Sở Dương lại minh bạch ý nghĩa của câu “Nhất tướng công thành vạn cốt khô
” như lúc này!
“
Hối hận rồi sao?
“
Người nói ra câu này chính là Cố Độc Hành.
Ánh mắt của hắn giống như hai mũi kiếm lạnh băng chiếu vào Thiết Long Thành: “
Mấy trăm vạn tướng sĩ dưới sự hợp tác của hai vị Thống soái các ngươi đã vùi thây nơi sa trường, đến một chút xương cũng không còn!
“
Không phải mấy trăm vạn, số lượng chính xác là hai trăm bảy mươi chín vạn ba ngàn bảy trăm chín mươi sáu người!
” (DG: 2.793.796 người =”
= Biên: Tên nào đánh đề thử xem J)
Vẻ mặt Thiết Long Thành trơ ra như tượng, không hề có chút cảm xúc:
“Đó là con số tính cho tới hiện tại, hơn nữa chỉ mới là tính riêng số tướng sĩ đã hy sinh.
Con số này không tính tới những người bị thương, không tính đến những thương binh tàn tật đã xuất ngũ cũng như không thể nào tác chiến, vẫn còn chưa có tính tới những người đã mất tích…! Đây cũng chính là cái giá cực lớn phải trả cho cục diện ngày hôm nay của Thiết Vân!”
Chương 78: Phải trái, đúng sai hãy để lịch sử phán xét
“Hối hận? Thiết Long Thành ta không bao giờ hối hận.
Chết trên sa trường vốn chính là số mệnh của quân nhân!”
Ánh mắt Thiết Long Thành không chút xao động, tựa hồ đang nhìn vào cõi hư vô:
“Lão phu cho dù có đau buồn thương xót, nhưng quyết sẽ không hối hận!”
“Đau buồn thương xót?”
Cố Độc Hành cười lạnh:
“Lúc ngươi điều từng đội quân đi, rồi lại tự tay đưa bọn họ vào chỗ chết, thí bọn họ cho địch quân đồ sát, ngươi có chút đau buồn tiếc hận nào không? Biết là tướng lãnh dưới trướng tuy có sai, tuy không một lòng đối với ngươi, nhưng binh sĩ lại là người vô tội! Ngươi hoàn toàn có thể dùng cách khác để bảo toàn binh sĩ mà?”
Cố Độc Hành thật sự không tài nào tưởng tượng nổi trên thế gian này còn có chuyện như vậy! Càng là người tốt, càng là nam nhi kiên cường như sắt thép thì càng bị người ta biến thành vật hy sinh, càng dễ dàng bị vứt bỏ!
Đây là cái lý luận chó má gì vậy?
Mà làm ra cái sự tình hoang đường vớ vẩn ấy dĩ nhiên chính là tầng lớp thống trị của hai siêu cường quốc kia! Hai kẻ đại diện cho hai đế quốc vốn hẳn phải tạo phúc cho dân chúng thì lại biến thành hai tên đao phủ tàn nhẫn, tự tay đưa mấy trăm vạn nam nhi nhiệt huyết vào tử địa!
“Nếu không như thế thì làm sao thủ tín với Đệ Ngũ Khinh Nhu? Với những tướng sĩ đã tử trận, lão phu mặc dù đau buồn nhưng không hối hận!”
Thiết Long Thành lạnh lùng nói:
“Bọn họ tuy chết đi nhưng lại bảo toàn mạng sống cho sáu trăm triệu dân chúng Thiết Vân này! Nếu không có cái chết của bọn họ thì Thiết Vân đã trở thành lãnh thổ của Đại Triệu từ tám năm trước rồi! Lúc đó, toàn bộ nam thanh nữ tú của Thiết Vân quốc cũng đã biến thành nô lệ, mặc cho người ta lăng nhục, mặc cho người ta khi dễ!”
“Thiết Long Thành ta làm ra sự tình mà người người oán trách, nhưng ta tuyệt đối không hối hận! Cho dù sử sách ngày sau có tìm ra chân tướng của tám năm này, cho dù Thiết Long Thành ta có phải biến thành tội nhân thiên cổ đi chăng nữa thì ta vẫn không hề hối hận! Nếu sự tình như vậy có lặp lại một lần nữa, ta cũng sẽ lựa chọn làm như vậy.”
“Thiết Long Thành ta nếu như đầu hàng, mặc cho Đại Triệu tiến công, bản thân ta dù có tổn thất gì thì cũng không đến nỗi quá lớn.
Ta tại Thiết Vân là Vương gia và cũng là Nguyên soái, cho nên khi về với Đại Triệu thì cho dù không làm Vương cũng làm Công hầu.
Cho dù không phải là Nguyên soái, không thể dưới một người trên vạn người đi chăng nữa, ta cũng không đời nào trở thành kẻ cho người ta tùy ý chà đạp khinh khi, dù là Đệ Ngũ Khinh Nhu cũng không có tư cách đó!”
“Dù cho lão phu có phải bêu danh thiên cổ thì đã làm sao?”
Thiết Long Thành khẽ nở nụ cười.
“Danh nhơ thì cũng phải có người nhận lấy.
Chỉ cần có thể bảo toàn cho Thiết Vân, lão phu chấp nhận là nhân tuyển tốt nhất để gánh chịu tiếng xấu muôn đời.”
“Nhưng thực sự gánh chịu những tiếng xấu này cũng không phải dễ dàng đâu đấy.”
Sở Dương hừ một tiếng rồi nói:
“Các ngươi đã hợp tác mật thiết đến vậy, lợi dụng lẫn nhau đến trình độ này rồi, hẳn là cũng không quên an bài gián điệp vào đội ngũ của đối phương chứ nhỉ?”
Thân thể Thiết Long thành đột nhiên cứng đờ, trong mắt bỗng b*n r* hai luồng điện quang sắc bén nhìn về phía Sở Dương, sau đó lại im lặng không nói tiếng nào.
“Suốt tám năm! Tám năm chiến đấu, song phương đều chịu thương vong trầm trọng.
Tất nhiên càng cần phải thay máu nội bộ nhiều hơn nữa.
Mà những kẻ này dĩ nhiên sẽ mượn từng hồi thắng lợi để từng bước nâng cao địa vị của mình! Đây cũng chính là thời khắc tốt nhất để an bài nội gián! Ta không tin Thiết Đại nguyên soái ngài sẽ không làm như vậy.”
Thiết Long Thành sắc mặt lạnh lùng, không nói không rằng.
“Ta cũng tin chắc là Đệ Ngũ Khinh Nhu đã an bài tay chân vào Thiết Vân rất tốt rồi.
Hơn nữa, ngươi mặc dù có tâm kế, hiểu chiến thuật, có thể nhìn rõ chiến cuộc, vì phe mình mà tranh thủ lợi ích tốt nhất, cũng có cái nhìn toàn cục… nhưng ngươi lại không giống như Đệ Ngũ Khinh Nhu.
Ngươi không phải là một tay mưu lược quyền biến, một chính trị gia xuất sắc như hắn.
Cho nên ta càng tin tưởng vào chuyện này…”
Sở Dương mỉm cười, lời nói ra lại khiến cho Thiết Long Thành toàn thân lạnh buốt:
“…Nếu như ngươi có thể an bài mười nội gián ở Đại Triệu, như vậy gian tế của Đệ Ngũ Khinh Nhu tại Thiết Vân tuyệt đối sẽ không ít hơn một trăm! Chênh lệch gấp mười lần!”
Hắn ngừng lại một chút rồi lại nói:
“Ta nói ở đây chính là quân đội, Đại tướng lãnh binh đại nhân ạ!”
Thiết Long Thành khe khẽ buông tiếng thở dài.
Bạn đang đọc truyện được lấy tại
chấm cơm.
“Cho nên, hiện tại từ bên ngoài nhìn vào tuy thấy một Thiết Vân vững chắc và kiên cố tựa như tường đồng vách sắt vậy, nhưng nếu như Đệ Ngũ Khinh Nhu thực sự dấy lên chiến tranh thì Thiết Vân cũng không khác gì tám năm về trước, chịu không nổi một đòn!”
Sở Dương càng nói càng gay gắt:
“Không lẽ ngươi thực sự cho rằng Đệ Ngũ Khinh Nhu thật tình mặc kệ cho ngươi biến Thiết Vân thành một khối thép cứng rắn không thể vỡ ư? Nếu như ngươi thật sự nghĩ như vậy thì ngươi không xứng đáng với cái địa vị Đệ nhất danh tướng này!”
Thiết Long Thành nở một nụ cười quỷ dị, thật lòng tán thưởng:
“Không sai! Nói rất hay!”
Hắn đột nhiên lâm vào trầm tư, rồi lại hỏi:
“Những chuyện mà ngươi nói vừa rồi, rốt cuộc là do ngươi có được một mạng lưới tình báo bí mật, hay là do ngươi tự nhìn ra được? Là tự mình ngươi nghĩ ra sao?”
Những lời này vừa ra khỏi miệng Thiết Long Thành thì trong mắt người thiếu nữ nãy giờ vẫn một mực đứng yên lặng ở một bên bỗng phát ra ánh sáng long lanh.
Nàng quay hẳn người về phía Sở Dương, sâu trong ánh mắt mơ hồ hiện lên một tia cấp bách.
Khẩu khí của Thiết Long Thành khi hỏi câu này cũng rất là thận trọng.
Cũng bởi vì vấn đề này có quan hệ quá trọng đại.
Nếu như Sở Dương có một mạng lưới tình báo như vậy, có thể dò xét tới tận những tin tức mà ngay cả hắn cũng không thể nào lấy được, thì chắc chắn đó chính là một sự trợ giúp cực kỳ to lớn! Chỉ bằng vào lực lượng tình báo hùng mạnh này, Sở Dương liền có tư cách hợp tác cùng Thiết Vân!
Hợp tác, chứ không phải là thuộc hạ!
Nhưng nếu như Sở Dương không có mạng lưới tình báo gì cả, những thứ này cũng chỉ là do hắn dựa vào một chút đầu mối nhỏ nhoi mà lần ra được, vậy thì càng đáng sợ hơn! Điều đó đủ để chứng minh rằng: người thiếu niên trước mắt này có trí tuệ tuyệt đối không kém hơn Đệ Ngũ Khinh Nhu một chút nào!
Thậm chí còn có phần hơn!
Đây chính là kỳ tài tuyệt thế! Đắc nhân ắt hưng bang, đắc nhân thời định quốc! Câu ấy chính là để chỉ người như thế! (1)
Sở Dương trầm mặc một chút, sau cùng lại nói:
“Ta không có lực lượng tình báo ưu việt đến như vậy.”
Thiết Long Thành cùng thiếu nữ kia đồng thời chấn kinh biến sắc.
Vốn từ đầu tới giờ bọn họ vẫn một mực bình thản như không, dù nghe được âm mưu và lực lượng vượt xa dự tính của Đệ Ngũ Khinh Nhu thì ánh mắt cũng chỉ là thoáng dao động một chút, nhưng vừa nghe được những lời này của Sở Dương thì sắc mặt ngay lập tức biến đổi.
Hết thảy những điều này cũng chỉ là trí tuệ của một mình thiếu niên này nghĩ ra đấy ư?
“Những điều này không phải do ta đoán.”
Sở Dương lại nói tiếp một câu.
Hắn hiểu rõ ý tứ của Thiết Long Thành khi hỏi mình như vậy, cũng thừa biết là nếu bản thân mình cứ để mặc cho hắn ta hiểu lầm thì sẽ có lợi với mình biết bao nhiêu.
Nhưng Sở Dương vẫn bỏ qua cơ hội này.
Bởi vì nếu để cho đối phương thật sự hiểu lầm, sau này nếu có hợp tác thì tất nhiên sẽ đem rất nhiều sự tình đến hỏi ý kiến của hắn.
Lúc đó mặc dù bản thân hắn có rất nhiều quyền lợi xa xa vượt ngoài mong đợi, nhưng lỡ may nếu có một chút phán đoán sai lầm thì sẽ trực tiếp chôn vùi trăm vạn đại quân!
Điều đó sẽ ảnh hưởng trực tiếp tới thắng bại giữa hai quốc gia! Một khi mắc sai lầm, ngay cả chính hắn cũng không còn bất kì cơ hội xoay chuyển tình thế nữa! Hết thảy mọi chuyện sẽ diễn ra hệt như quỹ tích ở kiếp trước, không thể sửa đổi!
Ví như Sở Dương thực sự có năng lực như vậy, hắn tự nhiên sẽ không trốn tránh.
Nhưng hắn chẳng qua cũng chỉ dựa vào trí nhớ của kiếp trước mà thôi, không hề có sự quan sát tinh tế và nhạy cảm đến như thế.
Điểm này hắn tự mình hiểu được.
Đây cũng là nguyên do vì sao hắn bỏ qua cơ hội này, nhưng hắn cũng không nói rõ ràng mà chỉ lập lờ khiến cho Thiết Long Thành mơ hồ suy đoán: Kẻ này chắc chắn chính là một thiên tài tuyệt thế!
Thiết Long Thành suy ngẫm một lát, khi ngẩng đầu lên cũng không thấy Sở Dương nói năng gì thêm, liền biết rằng trước khi song phương chính thức hợp tác với nhau thì đối phương tự nhiên sẽ không có khả năng nói ra toàn bộ.
Hiện tại chính là thời điểm để đưa ra yêu sách.
Nhưng Thiết Long Thành lại không đề cập đến vấn đề ấy, bởi vì hắn có ý đồ khác.
Hắn quay đầu lại nhìn Sở Dương: “Nói đến nước này rồi, rốt cuộc thì ngươi muốn thế nào? Những lời mà ngươi nói đều là bí mật không thể tiết lộ của Đệ Ngũ Khinh Nhu.
Bất kể như thế nào thì ngươi cũng đã biết được rất nhiều chuyện, chỉ dựa vào một điểm này cũng đủ nói lên giá trị to lớn của ngươi.
Ngươi chẳng ưa gì Đệ Ngũ Khinh Nhu, ta tin ngươi.
Vậy rốt cuộc là ngươi đến Thiết Vân với mục đích gì?”
“Ta muốn làm cái gì, kỳ thật đã rất rõ ràng.”
Sở Dương cười cười:
“Ngươi còn nhìn không ra sao?”
Thiết Long Thành cũng cười:
“Đúng vậy, mặc kệ ngươi muốn làm như thế nào thì chuyện đó cũng không có quan hệ gì tới lão phu.
Người ngươi muốn tìm chính là Thái tử Bổ Thiên chứ không phải ta.”
Khoảnh khắc nói đến mấy chữ Thái tử Bổ Thiên, Thiết Long Thành tuy không hề chớp mắt lấy một cái, chỉ đơn thuần là nhìn thẳng về phía Sở Dương, thế nhưng thanh âm lại có chút quái dị khác thường.
“Ta cũng chẳng có muốn tìm ngươi, là chính ngươi tự vác xác đến đây thì có.”
Sở Dương hừ lạnh, cả giận nói:
“Hơn nữa ngươi còn niêm phong cái Thiên Binh Các này của ta luôn rồi!”
Chương 79: Dù đã thành sẹo cũng phải vạch trần
“Hôm nay ngươi tìm tới ta, nhưng lại e chúng ta hợp tác sẽ khiến thái tử Bổ Thiên nghi kỵ, nên giờ lại muốn lờ đi ư? Đã vậy lại còn nói ta không nên đến tìm ngươi?”
Sở Dương thở dài:
“Ngươi cũng đã già tới mức này rồi.
Sao lại ăn nói lung tung như vậy chứ?”
“Ha ha ha ha…”
Nghe Sở Dương nói thế, đám thị vệ của Thiết Long Thành đều tức đến trợn ngược hai mắt, thế nhưng bản thân Thiết Long Thành lại thoải mái cười ha hả, sải bước đi ra ngoài.
Khi đi đến cửa, hắn lại ngoái đầu nhìn Sở Dương:
“Mấy thanh kiếm này của ngươi ta cũng rất thích, nhưng mười vạn lượng vàng là quá đắt.
Thiên tài địa bảo mặc dù lão phu có không ít, thế nhưng những thứ đó lão phu còn muốn để dành cứu trợ cho quân sĩ dưới trướng, không thể đổi được.
Vậy ta phải làm sao mới có được mấy thanh kiếm của ngươi đây?”
Sở Dương đã bắt đầu thấy chóng mặt, đúng là chưa từng thấy ai có da mặt dày giống như vậy.
Lão ta nói như thế có khác nào bảo mình tự tay tặng cho lão một thanh sao?
Hắn bèn tức giận nói:
“Mấy thanh kiếm này ta cũng không nỡ bỏ, tất nhiên là sẽ không thể tặng không cho bất cứ ai, mà người thứ nhất không thể tặng đó… chính là ngươi!”
“Ha ha ha ha…”
Thiết Long Thành vô cùng vui vẻ, cười đến chảy cả nước mắt:
“Nhóc con, cuối cùng ngươi vẫn sẽ phải tặng cho ta thôi, ta dám khẳng định điều ấy! Đến lúc đó, ta nhất định sẽ không nhận, để cho ngươi phải năn nỉ ỉ ôi một hồi rồi mới miễn cưỡng nhận lấy, ngươi cứ chờ mà xem.”
Nói xong, hắn lại sảng khoái cười to thêm một tràng.
Sau khi lưu lại một câu nói không rõ ràng như vậy liền xoay người đi ra cửa, cứ như vậy mà rời đi.
“Muốn ta phải cầu xin ngươi? Vậy ngươi cứ chờ đi nha!”
Sở Dương hừ hừ:
“Trời còn chưa có tối mà ngươi cũng có thể mơ một giấc đẹp đến như vậy!”
Những tiếng loạt xoạt vang lên đều đặn ở ngoài cửa, chỉ trong chốc lát, trên cả con đường đã không còn một mống binh sĩ nào.
Đám quân sĩ lúc rút đi vậy mà không hề gây ra chút động tĩnh nào dù là nhỏ nhoi.
Phía xa xa mơ hồ đã có tiếng rì rầm náo nhiệt vang lên.
Đường phố lúc này mới bắt đầu khôi phục lại sức sống.
Sở Dương quay đầu lại, đang định nói gì đó thì lại đột nhiên há hốc miệng.
Trước mặt hắn giờ chỉ còn lại có mỗi một mình Cố Độc Hành, người thiếu nữ kì lạ kia chẳng biết đã đi đâu mất dạng.
Nàng đến đây dường như chỉ để hỏi giá cả cho vui, sau đó cũng không làm gì hết, rồi cứ như vậy rồi biến mất tăm…
“Đi đâu rồi?”
Sở Dương gãi gãi đầu.
“Mặc kệ nàng ta có đi hay là không.
Ta chỉ muốn hỏi ngươi…”
Cố Độc Hành nhìn xoáy vào mắt hắn:
“Có phải ngươi định can dự vào cuộc chiến giữa Thiết Vân quốc và Đại Triệu Đế quốc hay không?”
“Sở Dương khẽ gật đầu đáp: “
Không sai.
“
Đây là một quyết định rất ngu xuẩn! Ta và ngươi chẳng qua chỉ là Vũ giả.
Vũ giả có nghĩa là gì thì chắc hẳn ngươi đã biết rõ.
Vị trí của Vũ giả ở nơi Hạ Tam Thiên này, thái độ của các triều đình đối với Vũ giả ra sao thì ngươi cũng không phải là không biết.
Huống chi bất kể là triều đình hay là chiến trường cũng đều hung hiểm hơn so với giang hồ nhiều lắm.
Ta không cho rằng đây là quyết định đúng đắn của ngươi.
“
Ta biết đây không phải là con đường của Vũ giả, cũng như biết sự nguy hiểm trong chuyện này.
Ta cũng biết chắc rằng, một khi đã dấn thân vào con đường này thì lúc nào cũng có thể chết không có đất chôn thây.
Nhưng dù vậy thì ta vẫn phải bước vào.
“
Sở Dương nhìn Cố Độc Hành, giọng nói đầy hàm ý: “
Cũng như ngươi thà chết một vạn lần cũng không thể không cứu Cố Diệu Linh, ta cũng có lý do giống như vậy.”
Cố Độc Hành nhìn thẳng vào mắt Sở Dương, hắn nhìn thấy ở sâu trong mắt Sở Dương ẩn chứa một niềm đau đớn thật sâu sắc hòa chung với sự mỏi mòn mong đợi.
Thứ tình cảm sâu đậm này so với tình yêu của hắn dành cho Cố Diệu Linh còn tha thiết hơn nhiều lắm!
Cố Độc Hành chậm rãi gật đầu.
Thời khắc này, hắn đột nhiên hiểu ra vì sao Sở Dương lại muốn giúp hắn cứu Cố Diệu Linh.
Cho dù Sở Dương không nói ra thì Cố Độc Hành cũng đã hiểu được tâm ý của hắn.
Chính là vì Sở Dương cũng có một hồng nhan như thế! Cho nên hắn không cho phép một người con gái như vậy phải chịu cảnh ngọc nát hương tan, cũng không cho phép một mối tình đẹp đẽ và chân thành tha thiết đến nhường ấy phải hóa thành tro bụi, chôn vùi theo năm tháng.
Cũng chính vào lúc này, một niềm xúc cảm ấm áp bỗng dâng trào trong lòng Cố Độc Hành.
“Nếu ngươi cảm thấy nguy hiểm, bây giờ rời đi hãy còn kịp.
“
Sở Dương thản nhiên nói: “
Chuyện ta đã đáp ứng với ngươi, ta vẫn sẽ làm như cũ.
“
Ta cũng muốn bỏ đi… Nhưng ta hiểu…, nơi có thể giúp tu vi của ta tăng lên nhanh nhất cũng chính là chiến trường.
“
Cố Độc Hành bỗng nở nụ cười.
Hơn thế nữa, nụ cười của hắn thế mà lại rạng ngời và ấm áp như ánh thái dương:
“
Vả lại, ta đã đồng ý bán cho ngươi mười năm.
Ta tuy muốn rút lui nhưng ta lại càng muốn trân trọng lời hứa của mình hơn.
“
Hắn nháy mắt mấy cái rồi nói tiếp: “
Ngươi chỉ biết tuân thủ lời hứa của mình, mà không muốn Cố Độc Hành ta giữ trọn lời hứa, biến ta thành một kẻ tiểu nhân à?
“
Sở Dương lặng lẽ nhìn hắn một hồi lâu, rốt cuộc nét mặt mới giãn ra, cười nói: “
Đúng vậy, ta nghĩ ngươi muốn nuốt lời rồi chứ, ai ngờ là không phải như vậy.”
Cố Độc Hành cười lớn, đấm mạnh vào vai Sở Dương một cái.
Hai người đưa mắt nhìn nhau, bỗng nhiên cả hai đều nở một nụ cười sảng khoái.
Thời khắc này, thứ tình cảm huynh đệ đồng cam cộng khổ, dù có phải đối mặt với phong ba bão táp cứ như vậy mà lặng lẽ nảy mầm trong lòng cả hai.
Ngươi có thể vì chuyện của ta mà ra sức, ta cũng có thể vì ngươi mà bán mạng.
Chỉ đơn giản là như vậy!
Hai thiếu niên này hiện tại đã chính thức chấp nhận lẫn nhau, nhưng không ai nói ra dù chỉ một lời.
Ngược lại, cả hai đều lấy lời hứa khi trước ra làm cái cớ để che giấu cho sự thành tâm của mình.
Nhưng đôi bên đều biết rõ là đối phương hiểu được lòng mình.
Dáng vẻ tươi cười trong giờ phút này mới thực sự là ấm áp.
Bạn đang đọc truyện được copy tại
Truyện FULL
Cách đó không xa, trong vòng bảo vệ của quân đội, Thiết Long Thành và người thiếu nữ kỳ lạ kia đang thì thầm to nhỏ với nhau.
Thiết Long Thành: “Người này có thể dùng.
Nên trọng dụng.
“
Thiếu nữ: “
Hả? Thật không?
“
Đừng có làm bộ với ta.
Ngươi tới đây làm cái gì? Lại còn đi có một mình nữa?
“
…
“
Tuy lão phu không biết nguyên do vì sao hắn muốn đối đầu với Đệ Ngũ Khinh Nhu, nhưng khi hắn khai trương Thiên Binh các, chỉ dựa vào hai chữ Thiên Binh này là lão phu đã hiểu rõ ý đồ của hắn.
“
Thiết Long Thành nở nụ cười: “
Chắc chắn không có ai ngu tới mức mở một cái Thiên Binh Các tại Thiết Vân, bởi vì hai chữ này cũng chính là hai chữ mà Thiết Vân kiêng kỵ nhất, vậy mà hắn vẫn cố tình mở ra.
Vì thế ta nghĩ tên này có thể không biết sự tình khi trước…
“
Thiếu nữ ừ một tiếng, đột nhiên quay sang hỏi: “
Vì vậy cho nên Nhị thúc mới…
“
Ừm, vì vậy ta mới đến đây.
Cũng vì khi ngươi gặp hắn trước cổng thành, ngươi lại tỏ ra có hứng thú với hắn, hơn nữa thái độ còn có vẻ hơi quá đà nữa.
Cầu tài như hạn hán cầu mưa tất nhiên là tốt, nhưng dù sao tuổi của ngươi hãy còn trẻ.
Nhị thúc tuy già, nhưng vẫn còn có thể giúp ngươi nhìn người một chút.
“
Thiết Long Thành cười cười: “
Chỉ không nghĩ tới ngươi lại nhanh chân đến như vậy.
“
Vậy tất cả những gì Nhị thúc nói với hắn, hóa ra đều là có ý đồ cả à?
“
Thiếu nữ ngẫm nghĩ trong chốc lát, lại cười: “
Mỗi một câu đều có dụng ý ngầm? Nhị thúc quả là cao minh.
“
Ha ha, hắn muốn đối phó với Đệ Ngũ Khinh Nhu, mà ngươi cũng có mặt ở đó nữa, nên đương nhiên ta sẽ nói cho hắn biết vì đối đầu với Đệ Ngũ Khinh Nhu mà chúng ta đã phải trả giá biết bao nhiêu.
Đây cũng chính là điều kiện tiên quyết, nhưng những thứ cơ mật mà hắn đã nói, quả thực có một số thứ ta còn chưa biết.
“
Nhưng điều này lại chạm tới vết thương trong lòng Nhị thúc…
“
Thiếu nữ hít sâu một hơi, giọng nói có chút nặng nề: “
Ta biết rõ trong cả Thiết Vân quốc này, người không muốn nhắc tới chuyện năm đó nhất chính là Nhị thúc người, nhưng hôm nay người đã chủ động đề cập đến rồi.
Nhị thúc làm như vậy, tất cả đều vì ta…
“
Cũng là vì Thiết Vân.
“
Thiết Long Thành trầm mặc, trên mặt hiện rõ nét kiên cường:
“
Không nhắc tới không có nghĩa là chưa từng xảy ra.
Ngươi đã muốn dùng người này, vậy thì để cho hắn biết được càng nhiều càng tốt.
Ví như có một ngày, đến lúc Nhị thúc ta đã không còn chinh chiến trên sa trường được nữa, ta cũng không hy vọng các ngươi bởi vì chân tướng sự thật bị lịch sử xóa mờ mà phán đoán sai lầm.
“
Cho nên ta nhất định phải nói ra! Dù vết thương đã thành sẹo thì cũng phải vạch trần.”
Chương 80: Cái gì là huynh đệ?
“Người này mặc dù có thể dùng nhưng vẫn phải cẩn thận đề phòng.
Hắn muốn đối phó Đệ Ngũ Khinh Nhu là điều chắc chắn, không cần phải nghi ngờ gì cả, nhưng lý do hắn đưa ra lại quá mơ hồ.
Điều kỳ quái nhất là ta không hề tìm thấy khát vọng đối với quyền lực trong mắt hắn.
Đây mới là điều làm cho ta ngạc nhiên không thôi.” Thiết Long Thành trầm tư.
“Có phải hay không là về phương diện kia…?”
“Ý ngươi nói là… thí luyện? Ừ, cũng có khả năng.
Nhưng nếu như vậy thì thân phận của ngươi càng không thể bại lộ.”
“Biết đâu… Đã thật lâu không có truyền thuyết như vậy rồi.”
“Ngươi tính toán lại thời gian, đồng thời phái thám báo đi các nơi thăm dò tin tức, xem trong khoảng thời gian gần đây có những cường giả trẻ tuổi nào đột nhiên xuất hiện hay không?”
Thiết Long Thành thản nhiên nói:
“Nếu là có, hơn nữa không chỉ là một người, như vậy liền có thể khẳng định phán đoán của chúng ta là đúng.”
” Um, nhưng chúng ta vẫn phải giữ khoảng cách với những người kia một chút.”
“Điều đó là dĩ nhiên.
Bọn hắn có thể dùng, nhưng không thể bị khống chế!”
“Tên Sở Dương này quả thật là bị Thiên Ngoại Lâu đuổi khỏi môn hộ.”
Thiếu nữ lâm vào trầm tư, thật lâu sau nàng mới chậm rãi nói ra một câu.
“Bị Thiên Ngoại Lâu tống cổ sao? Không thể nào như vậy? Lẽ nào Ô Vân Lương cam lòng vứt bỏ một nhân tài như thế?”
“Ta cũng cảm thấy kỳ quái.
Hơn nữa, ta cảm thấy người bên cạnh hắn mới đúng là đến từ nơi đó.”
“Người bên cạnh hắn ư?”
“Người thanh niên bên cạnh hắn cũng rất đáng sợ.
Hơn nữa lai lịch của hắn so với Sở Dương lại càng thêm thần bí.
Hắn tựa hồ xuất hiện một cách quá đột ngột.”
“Bất kể như thế nào, chỉ cần hắn nghe lời Sở Dương là được.
Cho nên chúng ta chỉ việc theo dõi hành động của Sở Dương là đủ.
Uhm, mặt khác ngươi nghĩ biện pháp cho ta cùng Ô Vân Lương của Thiên Ngoại Lâu gặp mặt một chút, ta muốn hỏi thăm hắn vài chuyện.”
“Được!”
“Thông báo cho bên Hình bộ, bản án của Thông Thiên Đạo Tặc không cần tiếp tục tra xét nữa.”
Thiết Long Thành cười hắc hắc:
“Nếu cứ tra tới tra lui, một khi lỡ tra ra được thì ta và ngươi lại phải tốn công đi chùi mông cho hắn à?”
“Thì ra nhị thúc cũng đã nghĩ đến việc đó rồi.”
Thiếu nữ đỏ mặt nói.
Hiển nhiên da mặt nàng vẫn còn có chút mỏng đối với từ
“Chùi mông”
này của nhị thúc.
“Mọi người đều muốn chùi mông cho hắn thì đúng hơn!”
Thiết Long Thành cười ha ha.
Hắn nói ra một câu này lại làm thiếu nữ lâm vào trầm tư một chút, rồi sau đó đôi mắt chợt trở nên sáng ngời.
Những lời này tuy th* t*c, nhưng lại tựa hồ ẩn chứa một ngụ ý gì cao thâm đấy?
Ngay tại một ngã ba đường, thiếu nữ cùng Thiết Long Thành chia tay, mỗi người đi một ngả.
Thiếu nữ phất phất tay áo, uyển chuyển dời bước, sau khi vòng vo mấy vòng liền đã biến mất không thấy bóng dáng.
Thiết Long Thành dõi mắt nhìn theo bóng lưng của thiếu nữ đang dần dần khuất xa, ánh mắt của hắn thoáng hiện lên vẻ thương tiếc, sâu kín thở dài và lẩm bẩm nói:
“Thiết Vân đã trở thành một gánh nặng khó chống đỡ a…”
“Mặc kệ là gánh nặng như thế nào, chỉ cần nguyên soái ngài còn thì Thiết Vân vĩnh viễn tồn tại!”
Vị Phó tướng bên cạnh hắn tràn đầy kính ý nói, tựa hồ như có lòng tin tuyệt đối vào Thiết Long Thành.
“Ta chỉ là nguyên soái, lại không phải là…”
Thiết Long Thành lắc đầu, không có nói xong câu đó mà quát lớn:
“Trở về thôi.”
Nói xong liền dẫn đầu đoàn người bước đi.
Phía trước không xa chính là Thiên Uy phủ, và cũng chính là chỗ ở của Thiết Long Thành.
Thiết Long Thành tại Thiết Vân quốc được phong hào là Thiên Uy vương gia!
“Ta già rồi, cũng nên vì đám thanh niên nhiệt huyết mà nhường lại con đường này thôi.”
Thiết Long Thành yên lặng suy nghĩ, rồi hạ lệnh:
“Về sau, sự tình trong quân đội vô luận là nhỏ hay lớn, ngay khi thông báo cho ta thì đồng thời cũng phải thông báo cho Thái tử điện hạ! Chỉ cần không phải là đại chiến thì cũng không cần hỏi ý kiến bản thân ta.
Lão phu… cũng cần phải nghỉ ngơi vài năm rồi.”
“Cái này…”
Tất cả thuộc hạ bên cạnh hắn đều hoảng sợ.
“Thái tử có thể giải quyết được.”
Thiết Long Thành thản nhiên nói:
“Hắn nếu làm không được thì cái quốc gia này cũng không cần phải tồn tại nữa rồi.”
Những lời này, hắn nói giọng điệu đầy ý vị thâm tường.
Thiết Long Thành tuy đi rồi, nhưng cấm lệnh lại không hề hủy bỏ.
Cửa hàng của Sở Dương vẫn có rất nhiều người đến bàn tán chỉ trỏ, nhưng lại không một ai dám đi vào.
Chỉ có điều hai người trong cửa hàng lại tuyệt đối không sốt ruột.
Tới gần giữa trưa, Cố Độc Hành còn cầm theo rất nhiều bạc đi ra ngoài vung tay một phen, sau khi trở về thì rượu và thức ăn lập tức đầy bàn, hai người cứ thế mà thả cửa chén thù chén tạc.
Sau khi rót đầy chén rượu, Cố Độc Hành đầu tiên là bưng bát rượu lên nói:
“Sở Dương, ta mời ngươi một chén!”
“Tốt, cạn!”
“Oài…, bát rượu này kỳ thật là ta không muốn uống.”
“Ah? Vì sao?”
“Uống bát rượu này xong, Cố Độc Hành ta lại không bao giờ còn… độc hành nữa, không tương xứng với tên ta tí nào.”
“Vậy ngươi có thể sửa danh tự, gọi là… Cố Song Phi đi… Ngươi cảm thấy như thế nào?”
“Vậy cũng được, nhưng là… Ngươi song phi ta hay là ta song phi ngươi?”
“Cút mợ ngươi đi! Ngươi có mà song phi với bọn đầu trư thì có!”
“Ha ha ha…”
Rượu qua tam tuần, trên mặt đất đã nằm chỏng chơ hai cái vò rượu không, đồng thời hai vò rượu trên bàn cũng đã trống một nửa.
Nghe thì có vẻ ít nhưng đây chính là bình rượu năm cân a, hơn nữa lại chính là loại rượu mạnh nhất nữa chứ.
Cố Độc Hành đã có chút chếnh choáng say, lớn tiếng nói:
“Sở Dương, ta giờ mới biết ngươi ngon lành đến thế! Tuy nhiên ta nghĩ mãi vẫn không đoán được ngươi rốt cuộc là đi ra từ gia tộc nào? Thật là không có đạo lý a, trong thiên hạ này làm gì có người trẻ tuổi nào đáng để cho Cố Độc Hành ta bội phục chứ? Vô lý quá…”
“Ta không có gia tộc.”
Sở Dương thoáng lặng im một chút, rồi mạnh mẽ bưng bát rượu lên uống một hơi cạn sạch.
“Không có gia tộc?”
“Ta là cô nhi, nghiêm khắc mà nói là một cô nhi bị vứt bỏ.”
Sở Dương hắc hắc cười, hắn cười ra nước mắt:
“Ta ngay cả mình họ gì tên gì cũng không biết, danh tự hiện tại chính là sư phụ ta ban cho đấy.”
Bầu không khí chợt lâm vào một hồi trầm mặc.
“Cũng còn tốt chán, ít nhất thì ngươi vẫn còn có hi vọng gặp lại họ, chỉ là không biết họ ở đâu thôi.”
Cố Độc Hành thở dài nói:
“Ta có cha mẹ, cũng biết họ là ai, nhưng cha mẹ của ta đều bị người giết hại.
Ta vĩnh viễn không được thấy bọn họ nữa rồi…”
“Móa…! Không nói nữa! Uống rượu, uống rượu đi…”
“Đúng, uống rượu! Không nói cái này nữa.”
“Sở Dương, trước khi gặp được ngươi, ta không có huynh đệ…, hắc hắc…, nhưng hiện tại đã có rồi… he he…”
“Đã có sao? Hắn ở nơi nào? Sao ta không được gặp hắn?”
“Ngươi không gặp cũng không sao.
Ta gặp là được rồi, ha ha ha…”
“Huynh đệ… Cái gì là huynh đệ?”
“Huynh đệ…, ha ha.. Ta nói cho ngươi biết… Huynh đệ chính là… huynh đệ, không phải là cái gì cả!”
Cố Độc Hành cười to:
“Nếu như trước mặt huynh đệ của ta là núi đao, ta sẵn sàng vì tình huynh đệ mà bước qua núi đao ấy một cách cam tâm tình nguyện! Cái này mới chính là huynh đệ! Mặc dù huynh đệ của ta không xem ta như huynh đệ, nhưng chỉ cần ta xem hắn là huynh đệ thì hắn đã chính là huynh đệ của ta rồi!”
Cố Độc Hành rốt cục cũng uống say, hắn lung la lung lay đứng dậy, đột nhiên đấm một quyền lên ngực của mình và ngửa mặt lên trời thét dài:
“Vài chục năm rồi, ta chưa bao giờ cao hứng như vậy! Ha ha ha… Thống khoái…!”
Nói xong câu đó, hắn đột nhiên ngã đánh ầm xuống bàn, miệng ngáy khò khò…
Sở Dương ánh mắt có chút mông lung, tay vẫn bưng chén rượu uống cạn.
Nuốt xong chén rượu, hắn đột nhiên ngẩn ngơ một hồi, miệng thì thào lặp lại: “Nếu như trước mặt huynh đệ của ta là núi đao, ta sẵn sàng vì tình huynh đệ mà bước qua núi đao ấy một cách cam tâm tình nguyện! Cái này mới chính gọi là huynh đệ! Cái này mới chính là huynh đệ! Mặc dù huynh đệ của ta không xem ta như huynh đệ, nhưng chỉ cần ta xem hắn là huynh đệ thì hắn đã chính là huynh đệ của ta rồi!”
Hắn hết gật gật đầu rồi lại lắc đầu, mỉm cười lẩm bẩm:
“Ngươi nếu đã đối đãi với huynh đệ của mình như thế, vậy huynh đệ của ngươi tự nhiên cũng sẽ đối đãi với ngươi như vậy.
Huynh đệ là hai bên cùng đối đãi lẫn nhau, trước có huynh sau có đệ, là hai người vì nhau chứ không còn là một người đơn độc nữa.”
Ánh mắt của hắn lơ đãng nhìn vào hư không, trầm trầm nói:
“Nếu là huynh đệ của ta thì càng sẽ không đơn độc!”
Những lời này tuy thanh âm rất thấp nhưng lại vô cùng khí phách.
Đôi mắt hắn lúc này đột nhiên trở nên mơ màng, hắn đang nhớ tới Đàm Đàm, nhớ tới người cả đời chỉ lấy được một kiện trân bảo duy nhất lại muốn tặng cho huynh đệ của mình!
Đó cũng là huynh đệ!
Sau đó hắn liền trực tiếp bưng vò rượu lên mà uống ừng ực…
Rượu văng tung tóe khắp nơi!
Hậu quả của việc uống rượu thả cửa chính là Thiên Binh Các phải đóng cửa buôn bán.
Hai người nằm trong đại sảnh mà ngáy pho pho… Ngoài cửa người đến người đi như nước chảy, nhưng trong cửa lại truyền ra từng trận tiếng ngáy, mùi thơm của rượu thịt xông vào mũi lượn lờ khắp nơi… Bạn đang đọc truyện được copy tại
Truyện FULL
Hai người khó lắm mới được phóng túng chính mình một lần.
Cả hai cũng biết từ nay về sau sẽ hiếm mà có được một thời khắc buông lỏng như hôm nay.
Thẳng đến xế chiều hai người mới tỉnh lại, quần áo dính đầy rượu cũng đã khô.
Cả hai nhìn nhau rồi đột nhiên cùng cười to.
Đúng lúc này thì bên ngoài chợt truyền đến tiếng gõ cửa:
“Xin hỏi, nơi này là của Sở Dương phải không?”
Thanh âm là của một thiếu nữ.
Sở Dương khẽ giật mình, thanh âm này hắn đương nhiên rất quen thuộc, chính là thanh âm của Ô Thiến Thiến!








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)










