Ngạo Thế Cửu Trọng Thiên
Tập 122 : Tìm đường sống trong chỗ chết (c606-c610)
❮ sautiếp ❯Chương 606: Tìm đường sống trong chỗ chết
Mọi người tinh thần rung lên, bất chấp truy vấn lai lịch đám người Đàm Đàm nữa, quay đầu nhìn lại, đám người Âu Độc Tiếu xoạt một tiếng, đã rút ra đao kiếm.
Chỉ thấy nước sông dao động mãnh liệt.
Ngay sau đó, một hắc ảnh từ dưới mặt nước đột nhiên vọt lên, lập tức, binh khí từ bốn phương tám hướng mãnh liệt ập tới.
Xoạt xoạt xoạt, một mảnh huyết nhục tán loạn.
Người nọ không kịp rên lên một tiếng, đã bị chém thành mảnh nhỏ.
Thì ra là một vị võ tôn lặn dưới nước lúc trước của Điền gia!
Đồng thời, từ phương hướng khác chợt truyền ‘ào’ một tiếng.
Một thân ảnh nhảy vụt lên, đại đao trong tay chớp động tinh quang.
Chính là Viêm Dương đao đoạt được lúc trước dưới Hạ Tam Thiên.
Thanh đao này vẫn được Ngạo Tà Vân coi là trân bảo, cất giữ bên người.
Nhưng hắn cũng không phải dùng đao.
Thậm chí toàn bộ tuyệt học gia truyền của Ngạo thị gia tộc, đều sử kiếm!
Cho nên, vẫn không có cơ hội lấy ra đối địch..
Quen dùng kiếm, cầm đao đối địch, thật sự không bằng dùng tay không còn hơn.
Cho nên vẫn không có cơ hội dùng tới.
Nhưng lần này, sau khi bị đối phương phát hiện ra dưới đáy nước, Ngạo Tà Vân cũng chỉ có thể dùng đao thôi.
Bởi vì kiếm của hắn đã sớm nát rồi…
“Ngạo huynh, đã lâu không gặp.”
Âu Độc Tiếu cười hắc hắc, tao nhã nói.
“Là các ngươi.”
Ngạo Tà Vân đứng trong trùng vây, vẻ mặt vẫn thản nhiên.
Cả người ướt đẫm nước, tí tách rơi xuống, thản nhiên nói:
“Giết ta… còn phải dùng tới trận thế lớn như vậy sao?”
“Cũng không có cách nào.
Ngạo huynh thân là đệ nhất nhân thanh niên Trung Tam Thiên.
Bất cẩn một chút, làm sao có thể bắt được?”
Âu Độc Tiếu cười ha ha:
“Cho dù là thế, cũng để Ngạo huynh chạy trốn tới mấy ngàn dặm, thật sự là khiến tiểu đệ bộ phục không thôi.”
Ngạo Tà Vân đưa mắt nhìn xung quanh, mỉm cười:
“Bất quá, vẫn bị ngươi đuổi kịp rồi.”
Thân trong tuyệt cảnh, Ngạo Tà Vân lại trở nên bình tĩnh, mỉm cười tao nhã:
“Âu huynh, ta có thể hỏi ngươi một vấn đề không?”
“Ngạo huynh muốn hỏi… tại sao phải giết ngươi?”
Âu Độc Tiếu mỉm cười.
“Không sai.”
“Nói thật, ta cùng Ngạo huynh chân thành tương giao, một mực coi Ngạo huynh là bằng hữu, huynh đệ thân thiết nhất! Nếu không thật sự bất đắc dĩ, Âu Độc Tiếu ta cũng không muốn nhẫn tâm hạ thủ với ngạo huynh.”
Âu Độc Tiếu than thở, bất đắc dĩ nói.
“Âu huynh quả nhiên là trọng tình trọng nghĩa, là một hảo hán tử.”
Ngạo Tà Vân như cười như không nói.
Điền Bất Hối, Đồ Thiên Hào, thiếu niên Hắc Ma cùng xì cười một tiếng.
Trên mặt Âu Độc Tiếu có chút hồng, cố gắng bình tĩnh nói:
“Hảo hán tử, chung quy vẫn mạnh hơn tử hán tử.”
Ngạo Tà Vân gật đầu, tràn đầy đồng cảm:
“Âu huynh, ta và ngươi quả nhiên là bằng hữu.
Một khi đã vậy, ngươi cũng không để ta làm một con quỷ hồ đồ chứ?”
“Ngạo huynh, kỳ thực ngươi rất vô tội.
Chúng ta căn bản không muốn đối phó ngươi… Nhưng lại không thể không đối phó ngươi.
Ai bảo ngươi là đại công tử Ngạo thị gia tộc chứ?”
Âu Độc Tiếu cười nhạt:
“Không giết ngươi, chúng ta làm sao giá họa cho Tạ Đan Quỳnh? Không giá họa cho Tạ Đan Quỳnh, thì làm sao khiến Trung Tam Thiên đại loạn? Không khiến Trung Tam Thiên đại loạn, chúng ta làm sao có thể thừa dịp đối phó Sở diêm vương, Tạ gia, Mạc gia, Đổng gia, Cố gia, La gia?”
Âu Độc Tiếu hừ một tiếng:
“Không đối phó bọn hắn, chúng ta làm sao có thể tự bảo vệ mình? Làm sao có thể xưng bá? Nhưng nếu Ngạo gia các ngươi không xuất thủ, thì tất cả chẳng phải biến thành hư không sao? Cho nên, chỉ cần ngươi chết rồi, những thứ này lại biến thành có.”
“Thì ra là thế.”
Ngạo Tà Vân tỉnh ngộ gật đầu:
“Xét đến cùng, bất quá là dị tâm của các ngươi thôi.”
Điền Bất Hối bước lên một bước, nói:
“Ngạo Tà Vân, Điền mỗ cũng muốn đánh một trận công bằng với ngươi.
Bất quá.. Xem ra không có cơ hội rồi, thật tiếc nuối a.”
Ngạo Tà Vân khẽ lắc đầu, thản nhiên nói:
“Giữa ta và ngươi, cho tới bây giờ vẫn chưa từng có công bằng.
Bởi vì Điền thị gia tộc căn bản không được đặt vào mắt Ngạo Tà Vân ta.”
Trong mắt Điền Bất Hối tinh mang đại thịnh, thản nhiên nói:
“Hi vọng sau khi làm quỷ, võ miệng Ngạo huynh vẫn lợi hại như vậy.”
Ngạo Tà Vân cười ha ha, nói:
“Cái này thì thật không dám khẳng định.
Nhưng có thể khẳng định một điều, đó chính là, cho dù Ngạo Tà Vân ta làm quỷ, cũng không làm một con quỷ bội bạc đê hèn.”
Hung quang trong mắt Điền Bất Hối chợt lóe, quát:
“Ai lấy đầu Ngạo Tà Vân xuống cho ta?”
Cùng lúc đó, Ngạo Tà Vân cũng cười lớn, thanh âm hào hùng, lan truyền ra xa, không hề có một chút khiếp nhược, hoành đao trước ngực, quát lớn:
“Đầu ta ở đây, ai tới lấy?”
Đàm Đàm huých tay Mộng Lạc, Mộng Lạc lập tức hiểu ý búng người nhảy tới, mỉm cười nói:
“Ngạo huynh, tiểu đệ so chiêu với ngươi.”
Mấy vị đại công tử đều sửng sốt: Mộng Lạc làm sao vậy?
Hiện giờ Ngạo Tà Vân đã là cá trong chậu, có mọc cánh cũng chẳng thoát được, dưới tình huống như, cần gì phải đích thân mạo hiểm?
Nếu biết, tu vi thực sự của Ngạo Tà Vân vẫn hơn xa Mộng Lạc, hiện giờ mặc dù trọng thương, nhưng kéo Mộng Lạc đồng vu quy tận, vị tất đã không làm được.
Mà bây giờ, bất kể là ai tiến lên, Ngạo Tà Vân liều mạng là điều chắc chắn.
Bạn đang đọc truyện được copy tại
Truyện FULL
Mấy vị công tử cũng chính bởi vì cố kỵ điểm này cho nên mới không tự mình xuất thủ! Không nghĩ tới, Mộng Lạc vẫn luôn âm trầm lại nóng đầu nhảy ra.
Mộng Lạc cười ha ha, nói:
“Thi thể Ngạo huynh có chỗ rất hữu dụng, tại hạ làm sao yên tâm để người khác giày xéo?”
Nói xong liền giơ chưởng, mỉm cười:
“Tại hạ cùng Ngạo huynh tay không so mấy chiêu.”
Trong mắt Ngạo Tà Vân lóe lên sát khí, nói:
“Một khi đã vậy, Mộng huynh, mời.”
Mộng Lạc cười ha ha, xuất thủ công kích, Ngạo Tà Vân ánh đao chợt lóe nghênh đón, hai người lập tức quấn chặt lấy nhau!
Bốn năm mươi vị cao thủ Âu thị gia tộc tựa hồ sợ thiếu chủ xảy ra chuyện, lập tức chen chúc tới, quan sát.
Đây cũng là chuyện thường tình, đám người Điền Bất Hối cũng thoáng nhượng một bước.
Đám người Sở Dương tựa hồ hoàn toàn không có hứng thú, khoanh tay đứng trên một tảng đá lớn đằng xa quan chiến.
Hai người giữa trường đánh tới kình phong vù vù, thanh âm đối chưởng không ngừng vang lên.
Ngạo Tà Vân càng đánh càng giật mình, càng đánh càng khó hiểu.
Mộng Lạc xuất thủ mặc dù mãnh liệt, chiêu thức cũng cực kỳ ác độc, nhưng hoàn toàn không có sát ý, chiêu nào chiêu đấy đều thanh thế lớn, nhưng khi tới người lại chẳng có điểm khí lực.
Đây rõ ràng là cố ý! Vì cái gì?
Ngạo Tà Vân không hiểu chút nào.
Mình cùng Mộng Lạc cho tới bây giờ vốn không có giao tình, thậm chí ấn tượng lẫn nhau cũng không tốt.
Trước kia gặp mặt cũng là châm chọc khiêu khích, địch ý trùng trùng, lần này tại sao lại nhường mình?
Nhưng bất kể thế nào, trong lòng Ngạo Tà Vân vẫn dâng lên hi vọng.
Hắn vốn tưởng lần này tất chết không phải nghi ngờ, cho nên lúc này mới thấy chết không sờn, hiện giờ đã có hi vọng sống sót, như thế nào còn một lòng tìm chét?
Ánh mắt không khỏi đảo qua xung quanh, tìm kiếm cơ hội đột phá, cho dù cơ hội này xa vời tới cực điểm… Nhưng Ngạo Tà Vân đã không còn lựa chọn nào khác.
Đang lúc đánh nhau, đột nhiên Mộng Lạc hét lớn một tiếng, cười dài, nói:
“Ngạo huynh quả nhiên danh bất hư truyền, sau ngàn dặm truy sát không ngờ vẫn còn chiến lực bậc này, bội phục bội phục.”
Nói xong liền trợn trừng hai mắt.
Ngạo Tà Vân trong lòng đầy bụng nghi hoặc, nhưng lại đột nhiên thấy được một tia hi vọng trong tuyệt vọng, hừ lạnh một tiếng, nói:
“Cho dù vượt qua ngàn dặm truy sát, nhưng muốn kéo Mộng huynh cùng xuống hoàng tuyền, Ngạo mỗ vẫn có nắm chắc mười phần.”
Mộng Lạc không ngừng đánh ra chưởng phong gió rít, cát bụi mù mịt, thanh thế cực lớn, gần như không thấy bóng dáng đối diện, chỉ nghe thấy tiếng ầm ầm không ngừng vang lên.
Chắc chắn hai người đang giao chiến kịch liệt, sau đó Mộng Lạc hét lớn một tiếng:
“Ngạo Tà Vân! Nhận lấy cái chết.”
Cùng lúc đó, áp sát gần tới Ngạo Tà Vân trong khói bụi, thấp giọng dồn dập nói:
“Phía trước bên phải, toàn lực! Sau đó không cần ngăn cản, có người mang ngươi rời đi.”
Nói xong, không đợi Ngạo Tà Vân trả lời, đột nhiên điên cuồng hét lớn một tiếng:
“Ngạo… Tà … Vân! Chết đi.”
Ầm một tiếng, tựa hồ hai người đã ngạng kháng một chưởng, cát bay đá chạy, mạnh mẽ bay vụt lên!
Mọi người phất ống tay áo, ngăn cản cát đá bay tới.
Bên trong khói bụi mù mịt, một đạo hắc ảnh đột nhiên bay lên trời cao như sao băng, ngay sau đó là thanh âm Mộng Lạc cười lớn:
“Chết đi.”
Phi thân lên, vỗ ra hai chưởng, đánh thẳng vào hậu tâm Ngạo Tà Vân giữa không trung, lại xoay người đá một cước vào lưng hắn.
Ngạo Tà Vân hét thảm một tiếng, bị đánh văng ra ngoài giống như sao băng.
Mộng Lạc không chút buông bỏ, đuổi tới, đắc ý cười lớn.
Ngạo Tà Vân xong rồi!
Đám người Điền Bất Hối, Âu Độc Tiếu trong lòng đều có cảm giác này.
Không nghĩ tới, Ngạo Tà Vân lại như nỏ mạnh hết đà, bị Mộng Lạc thu thập dễ dàng như thế.
Sớm biết như vậy, mình đã đoạt lấy cái công lao này rồi..
Đang hối hận, quay đầu lại nhìn, lập tức tất cả mọi người đều trợn tròn mắt.
Chỉi thấy thân thể Ngạo Tà Vân không ngờ lại bay đi hơn ba mươi trượng rồi, nhưng vẫn không hề rơi xuống!
“Nguy rồi!”
Thiếu niên Hắc Ma phản ứng nhanh nhất, dậm chân một cái đã lao đi như bay.
Mọi người đều bừng tỉnh: Với năng lực của Ngạo Tà Vân, cho dù thời kỳ toàn thịnh cũng tuyệt đối không bay xa được như vậy, huống chi là bị đánh bay? Xuất hiện loại tình huống như thế, chỉ có một khả năng: Mộng Lạc!
Chỉ có Mộng Lạc và Ngạo Tà Vân thông đồng, trợ giúp hắn đào tẩu mới được như thế!
Nghĩ tới đây, các vị đại công tử đều nghiến răng ken két!
Hay cho một Mộng Lạc!
Nói thì chậm, mà diễn ra thì nhanh., trong nháy mắt Ngạo Tà Vân đã bay tới trên đỉnh đầu đám người Sở Dương.
Đột nhiên, Hắc Long kiếm của Cố Độc Hành choang một tiếng rời vỏ, hóa thành một đạo thiểm điện hắc sắc, nhân kiếm hợp nhất hướng lên thiên không, một trảo túm lấy đai lưng Ngạo Tà Vân, Hắc Long kiếm phá không, xoạt một tiếng bay ra ngoài!
Giống như một đạo lưu tinh thiểm điện phía chân trời, lóe lên một cái đã ra ngoài trăm trượng!
Thiếu niên Hắc Ma đuổi theo nhanh nhất, cả người chấn động, thốt lên:
“Kiếm đế?”
Đám người Sở Dương thét dài một tiếng, nhanh chóng chạy theo!
Mộng Lạc rớt lại cuối cùng.
Toàn bộ những hành động này diễn ra quá nhanh, gần như cùng phát sinh một lúc, khiến cho người ta không kịp nhìn, căn bản không phản ứng kịp, nằm mơ cũng không nghĩ tới sẽ phát sinh chuyện như vậy!
Đám người Âu Độc Tiếu cùng cao thủ mấy đại thế gia muốn đuổi theo thì lại bị cao thủ của Mộng thị gia tộc mạnh mẽ tập kích, lập tức có năm sáu người mất mạng.
Tức giận tới mức ngay cả phổi cũng muốn nổ tung.
Còn chưa kịp phản ứng lại thì người của Mộng thị gia tộc đã theo sau Mộng Lạc, bỏ chạy.
“Mộng Lạc! Ngươi là tên tiểu nhân đê tiện.”
Âu Độc Tiếu tức giận đến cả người run rẩy, gần như hộc máu, điên cuồng hét lớn:
“Đuổi theo! không tiếc bất cứ giá nào, giết bọn hắn! Một tên cũng không để lại.”
Đám cao thủ các đại gia tộc lập tức lao vụt đi.
Vịt nấu chín rồi, không ngờ lại cứ như vậy bay mất! Đám người Âu Độc Tiếu suýt chữa nữa muốn dụi hai mắt mình.
Con mẹ nó, cũng quá kinh người rồi.
Cho dù bất cứ người nào, hành động như vậy cũng có thể lý giải.
Thậm chí Âu Độc Tiếu để cho Ngạo Tà Vân chạy mất cũng có thể hiểu được… Nhưng vì sao lại là Mộng Lạc – căn bản không có khả năng nhất?
Con mẹ nó, đây là mơ sao?
Chương 607: Qua cầu không rút ván, giữ ngươi lại làm gì?
Âu Độc Tiếu quả thực hoài nghi mình đang nằm mơ! Hắn có thể hoài nghi bất cứ kẻ nào, nhưng duy chỉ không hoài nhi Mộng Lạc!
Bởi vì Mộng Lạc cùng Mộng thị gia tộc là những kẻ tán thành liên minh này nhất! Hơn nữa từ trước tới nay cũng xuất cực kỳ nhiều sức lực đuổi giết Ngạo Tà Vân.
Nguyên nhân rất đơn giản, Mộng thị gia tộc đã tới sơn cùng thủy tận, hi vọng có thể kiếm được lợi ích trong loạn lạc!
Hơn nữa, Mộng Lạc luôn luôn không hợp với Ngạo Tà Vân.
Lại nói, cho dù Mộng Lạc có giao hảo với Ngạo Tà Vân, nhưng Mộng Lạc từ xưa tới nay vẫn là kẻ tuyệt tình tuyệt nghĩa, tuyệt đối sẽ không vì Ngạo Tà Vân mà đắc tội với cả liên minh.
Nhưng người không có khả năng phản bội nhất, lại đột nhiên phản bội!
Chuyện này khiến cho đám người Âu Độc Tiếu, Điền Bất Hối vừa buồn bực vừa phẫn nộ vừa không hiểu!
Đây rốt cuộc là chuyện gì?
Nếu như Mộng Lạc muốn để Ngạo Tà Vân chạy thì trước đó cũng có rất nhiều cơ hội.
Thậm chí còn có thể vô thanh vô tức đưa Ngạo Tà Vân ra khỏi vòng vây.
Nhưng hắn lại chưa từng làm.
Cho nên, mọi người mới thực sự yên tâm.
Nếu như có cấu kết, vì sao còn không sớm hành động?
Làm sao lại hạ thủ vào lúc Ngạo Tà Vân đã sơn cùng thủy tận, tuyệt đối không có khả năng trốn thoát này? Bây giờ thuộc hạ trung thành của Ngạo Tà Vân đã chết sạch rồi… cho dù cứu Ngạo Tà Vân ra thì cũng có thể làm nên trò trống gì?
Ngạo Tà Vân làm sao có thể bỏ qua cho hắn?
Trong lòng mọi người quả thực rối như mớ bòng bong rồi! Nghĩ mãi cũng không ra một nguyên nhân hợp lý!
Nhưng sự tình đã đến nước này rồi, hoàn toàn mất khống chế, cho nên cho dù nghĩ không ra thì cũng phải tiếp tục truy sát.
Nếu không, để Ngạo Tà Vân trở về Ngạo gia, tất cả chúng ta thật sự là xong rồi..
Hơn một ngàn người ầm ầm đuổi theo….
Cố Độc Hành giống như lưu tinh, khiêng Ngạo Tà Vân chạy trốn.
Ngạo Tà Vân chỉ cảm thấy mình giống như đằng vân giá vũ, cảm kích nói:
“Đa tạ tiền bối cứu trợ.
Xin hỏi tiền bối là….”
Ngạo Tà Vân đương nhiên không phải là người vô tri.
Trường kiếm Cố Độc Hành vừa xuất khỏi vỏ, tất cả trường kiếm của địch nhân đều cùng ngân vang một tiếng, giống như triều bái hoàng đế.
Đương nhiên biết, vị này chính là đế quân trong kiếm.
Cái này gọi là chưa ăn thịt heo thì cũng phải nhìn thấy heo chạy qua đường.
Tuy Trung Tam Thiên mấy trăm năm nay chưa từng xuất hiện kiếm đế, nhưng Ngạo Tà Vân thân là truyền nhân đệ nhất đại thế gia, làm sao có thể không nhận ra kiếm đế?
Cho nên hắn đương nhiên cho rằng, có loại tu vi này, nhất định là một vị cao nhân tiền bối!
Cố Độc Hành phía sau khăn che mặt chợt khẽ cười, nói:
“Tà công tử, ta là Cố Độc Hành!”
Ngạo Tà Vân thiếu chút nữa ngã lăn ra đất!
Nếu không phải là Cố Độc Hành đang khiêng hắn, lúc này hắn tuyệt đối đã ngã thất điên bát đảo rồi!
Cái gì? Cố Độc Hành nổi danh cùng mình?
Vị kiếm đế này… không ngờ lại là Cố Độc Hành? Đầu óc Ngạo Tà Vân thoáng chốc đã trở nên trống rỗng.
Hắn như thế nào lại đột nhiên trở thành kiếm đế?…. Mình dựa vào cái gì mà nổi danh cùng người ta?
Cố Độc Hành một hơi chạy ba nghìn trượng, sau đó bả vai khẽ rung lên, ném Ngạo Tà Vân ra ngoài.
Đổng Vô Thương thét dài một tiếng, hóa thành một đạo đao quang, đỡ lến Ngạo Tà Vân trên ngưng, tiếp tục chạy trốn!
Lúc này, Ngạo Tà Vân cũng không hỏi nữa, chỉ cúi đầu thở dài một tiếng:
“Đổng Vô Thương, cám ơn ngươi!”
Trong lòng mất mát vô hạn, người đã từng nổi danh cùng mình, giờ một người là kiếm đế, một người là đao hoàng! Mà mình vẫn chỉ là vương cấp lục phẩm, lại được đặt lên vị trí đệ nhất cao thủ thanh niên Trung Tam Thiên.
Nếu không phải là Ngạo gia, nếu không phải là gia tộc mình, còn đến phiên mình sao?
Khó trách người khác đều không phục mình, đủ loại ưu thế như vậy, há có thể khiến người ta tin phục?
Mà Cố Độc Hành và Đổng Vô Thương, lại dựa vào cố gắng của mình, từng bước từng bước đi lên, há có thể so sánh với mình? Nếu mình mất đi cái danh hãm ‘Ngạo thị gia tộc đại công tử’, liệu còn ai để mình vào trong mắt?
Ngạo Tà Vân ảm đạm thở dài một tiếng.
Khi hắn đối mặt với sinh tử tuyệt cảnh, cũng không hề thở dài, cũng không có mất mát.
Nhưng hiện tại, hắn lại cảm thấy tự ti.
Ta không bằng!
“Mấy chữ Ngạo thị gia tộc đại công tử này, mới là địch nhân lớn nhất của ta….”
Trong lòng Ngạo Tà Vân không khỏi tự giễu nghĩ.
Khi đoạt Ngạo Tà Vân chạy trốn, đám người Cố Độc Hành đã khôi phục lại gây cốt toàn thân về nguyên trạng, không còn thời thời khắc khắc tập trung duy trì bộ dáng nữa.
Cứ như vậy thì thực lực mới dễ phát huy.
Thứ hai, cũng là để Ngạo Tà Vân nhận ra, nếu không lại sinh ra hiểu lầm không hay.
Sưu sưu sưu…
Bảy người giống như một đám lưu tinh chỉnh tề, hướng về sâu trong núi rừng mà lao tới.
Phía sau là Mộng Lạc cùng người của Mộng thị gia tộc, đang liều mạng chạy theo.
Đám cao thủ Mộng thị gia tộc tụt lại ở phía sau, đã bị cao thủ mấy đại thế gia nổi cơn thịnh nổi giết sạch rồi.
Tuy bị giết không ít người, bên người chỉ còn lại hai vị hoàng tọa, nhưng Mộng Lạc vẫn cảm thấy kích động vạn phần!
Rốt cuộc cũng đoạt được Ngạo Tà Vân ra ngoài, không phụ ủy thác Dạ thiếu chủ!
Chắc chắn Dạ thiếu chủ sẽ càng thưởng thức ta rồi.
Hắc hắc, may mà ta quyết định thật nhanh, quyết đoán đoạt lấy Ngạo Tà Vân.
Đây chính là đệ tử dòng chính trọng yếu nhất của Ngạo thị gia tộc, huyết mạch thuần khiết a.
Lấy được bảo tàng Cửu Kiếp kiếm chủ dưới long mạch, chắc chắn không thể thiếu đồ tốt.
Bạn đang đọc truyện tại
–
Công lớn như vậy, hắc hắc hắc hắc…
Lần này đoạt được bảo tàng Cửu Kiếp kiếm chủ, nhất định có thể hưởng sái một phần rồi.
Hơn nữa, còn có cơ hội tiến vào Trung Tam Thiên…
Mộng Lạc vừa chạy vừa nghĩ, cảm thấy toàn thân tràn đầy khí lực, dùng không hết…
Đương nhiên, hắn cũng có quyết định của mình: Chờ đến khi tìm được bảo tàng, nhất định phải gọi lão tổ tông trong nhà, cộng thêm mấy cao thủ nữa áp trận mới được.
Vị Dạ thiếu chủ này tuy thoạt nhìn là một kẻ ngu ngốc, nhưng cũng không thể bài trừ khả năng bọn họ qua cầu rút ván…
Nhưng vô luận thế nào, rốt cuộc cũng bước xong bước đầu tiên.
Bước xong bước đầu tiên, chính là mũi tên rời cung không thể quay đầu nữa rồi.
Cho dù là mạo hiểm, cũng chỉ có thể kiên trì tiến lên phía trước.
Từ xưa tới nay, người thành đại sự, có ai mà không phải mạo hiểm? Đây gọi là cầu phú quý trong hiểm nguy! Mộng Lạc thầm tự an ủi trong lòng mình.
Không bỏ vốn lớn, làm sao có thể thu hoạch được khổng lồ?
Không bỏ ra cố gắng, làm sao lại có tương lai huy hoàng?
Đây thật đúng là trời không tuyệt đường người.
Ở trong nghịch cảnh cực đoan, lại có sinh cơ mới xuất hiện! Hơn nữa còn là sinh cơ cường đại!
Trong lòng Mộng Lạc, trong phút chốc đã nhớ tới tất cả điển cố! Tin tưởng trong tương lai không xa, Mộng Lạc ta sẽ trở thành một truyền thuyết mới của Trung Tam Thiên.
Sau khi ta thành công, ai dám nói hôm nay ta sai lầm? Chỉ có thể hâm mộ ta có ánh mắt độc, có gan liều mạng, có bá lực, có thủ đoạn!
Thắng làm vua thua làm giặc, làm gì có ai giảng giải nhân nghĩa đạo đức?
Con mẹ nó, đây là giang hồ!
Hung tợn chửi thề một câu trong lòng, Mộng Lạc liền vui mừng rạo rực tiếp tục đuổi theo đám người Sở Dương.
Nhưng đại đội nhân mã phía sau càng lúc càng gần rồi, nhất là hơn mười vị hoàng tọa, lại càng cấp tốc tiếp cận.
Vị hoàng tọa tam phẩm kia của Mộng thị gia tộc cắn răng một cái, quát: “Tất cả vương tọa, lưu lại nghênh địch! Hôm nay đã là thời khắc sinh tử tồn vong của Mộng thị gia tộc chúng ta.
Thiếu chủ vì Mộng thị gia tộc, đã chịu nhục! Hiện giờ, tốc độ của các ngươi tuyệt đối không bằng được hoàng tọa, hãy vì hi sinh thân mình vì gia tộc đi! Các vị yên tâm, lão phu dùng sinh mạng mình để bảo đảm, người nhà của các vị, có thể sống thoải thoải mái mái.
Cho dù gia tộc diệt vong, lão phu cũng có thể bảo chứng bọn họ sống đến thời khắc cuối cùng mà không bị khi dễ!”
Mười vị vương tọa cuối cùng còn sót vốn đã tuyệt vọng.
Hiện giờ nghe được những lời này, lập tức giống như đám gà choi!
“Nhị trưởng lão yên tâm.
Mộng thị gia tộc phải giao cho thiếu chủ rồi! Người nhà bọn thuộc hạ, xin trưởng lão chớ quên hứa hẹn hôm nay!”
Hét lớn một tiếng, đột nhiên dừng bước, tiếp đó liều mạng đánh về phía phía sau.
Đều là một tư thế liều mạng, đồng vu quy tận!
Mọi người đều rõ ràng trong lòng, nhị trưởng lão nói không sai, cục diện hôm nay, đã là hữu tử vô sinh! So với chết uổng phí, không bằng đổi lấy một đời bình an cho người nhà!
Chỉ cần Thiếu chủ và nhị trưởng lão có thể thoát khốn, xông tới Thượng Tam Thiên, thì người nhà của mình cũng sẽ nhận được chiếu cố tốt nhất.
Hơn nữa, người thân từ nay về sau sẽ là người của Thượng Tam Thiên!
Cho dù chết, cũng an lòng!
Ầm ầm mấy tiếng đinh tai nhức óc, mấy tiếng kêu thảm thiết, đám vương tọa của Mộng thị gia tộc đã triển khai ngăn trở liều mạng.
Hai vị hoàng tọa thở dài một tiếng, đột nhiên sắc mặt thoáng ửng hồng, kẹp lấy Mộng Lạc, đồng thời thi triển bí pháp thiêu đốt sinh mệnh, tốc độ trong phút chốc đã gia tăng gấp ba, bám theo phương hướng đám người Sở Dương đào tẩu, đuổi theo giống như sao băng!
Trong mắt Mộng Lạc xẹt qua một tia tàn nhẫn, thầm nghĩ, vương tọa đã chết hết, tuy đáng tiếc, nhưng cũng là bất đắc dĩ.
Nếu tới thời khắc mấu chốt rồi, mình cũng chỉ có thể vì tiền đồ gia tộc, để cho hai hoàng tọa này liều mạng ngăn trở địch nhân, đổi lấy một đường sinh cơ cho mình.
Chỉ cần mình có thể đào thoát, thì tất cả đều đáng giá rồi.
Sau này tiến vào Thượng Tam Thiên, muốn bao nhiêu hoàng tọa mà chẳng có?
Lại nói, những người kia liên tục truy đuổi một thời gian dài như vậy, ai nấy đều đã kiệt sực, như ngựa hết hơi, tin tưởng chưa chắc đã đuổi kịp mình.
Huống chi, bên người thiếu chủ còn có kiếm đế đao hoàng, cùng cao thủ thần bí…
Cho dù không đánh lại người ta người đông thế mạnh, thì đào tẩu cũng tuyệt đối không thành vấn đề.
Đám cao thủ mấy gia tộc kia đuổi theo như gió, nào nghĩ tới Mộng thị gia đang bị mình truy đuổi chật vật không chịu nổi, lại đột nhiên quay đầu lại, quyết chiến chứ?
Lập tức bị cản trở một chút thời gian.
Chờ đến khi giải quyết xong đám vương tọa này, thì phía trước chỉ còn núi rừng mờ mịt, tất cả người bị truy sát đã vô tung vô ảnh…
Đám công tử Điền Bất Hối thở hồng hộc chạy tới, sắc mặt âm trầm, quả thực tức giận tới cực điểm.
“Đuổi theo! Không tiếc bất cứ giá nào!”
Ánh mắt Đồ Thiên Hào ngoan tộc.
“Phóng hỏa! Đốt toàn bộ khu rừng này!”
Âu Độc Tiếu còn độc hơn.
Đồng thời hạ lệnh!
Hai vị hoàng tọa mang theo Mộng Lạc, dùng bí pháp thiêu đốt sinh mạng không ngờ cũng phải mất nửa canh giờ mới đuổi kịp đám người Sở Dương.
Kỳ thật cũng không phải là đuổi kịp, mà là đám người Sở Dương dừng lại nghỉ ngơi một chút trên đỉnh núi.
“Thiếu chủ!”
Mộng Lạc cao hứng, phân chấn chạy tới, thở hổn hển, cười ha ha:
“Cuối cùng cũng không nhục sứ mệnh! Đây là huyết mạch thuần khiết nhất Ngạo thị gia tộc.
Cuối cùng cũng cướp được tới tay!”
Đàm Đàm cười tủm tỉm, ừ một tiếng, nói:
“Khổ cực ngươi rồi.”
Mộng Lạc tiêu sái cười, trung thành tân tâm nói:
“Làm việc gì thiếu chủ, chính là vinh quang của Mộng Lạc, làm sao có thể nói tới vất vả hay khổ cực?”
Hắn lau mồ hôi, tỏ vẻ mình mặc dù nói thoải mái, nhưng trên thực tế lại cực kỳ ‘vất vả’.
Có chút nóng vội hỏi han:
“Thiếu chủ, kết tiếp chúng ta nên làm gì?”
“Ừm, kết tiếp… các ngươi có thể trở về rồi.
Không cần đi theo ta nữa.”
Đàm Đàm hời hợt nói.
“Hả… Cái gì?”
Mộng Lạc lập tức không tin được lỗ tai của mình, cười ha ha, nió:
“Thiếu chủ… Ngài cứ nói đùa….”
“Fuk, nói giỡn? Ai có hứng nói giỡn với ngươi?”
Đàm Đàm đột nhiên cả giận nói:
“Ngay cả nhi tử trong nhà ta cũng không thèm đùa cợt, hơi đâu mà nói giỡn với ngươi? Thế nào, không đi chẳng lẽ còn muốn lão tử mời sao? Qua cầu không rút ván còn giữ ngươi lại hả? Ngươi tính là cái quái gì? Ta nhổ vào!”
Trước mắt Mộng Lạc tối sầm, lập tức cả người đều run rẩy.
Chương 608: Ta đắc tội ngươi chỗ nào?
Mộng Lạc đột nhiên cảm thấy mình như phát mộng.
Trong mộng, có một người nói: Ngươi giúp ta làm một chuyện, ta mang ngươi lên Cửu Trọng Thiên… Hiện giờ tỉnh mộng.
“Ngươi gạt ta?”
Mộng Lạc bi phẫn nhìn Đàm Đàm, chỉ cảm thấy thiên địa xoay chuyển, hai con ngươi gần như muốn lồi ra khỏi hốc mắt.
“Lừa ngươi?”
Đàm Đàm kỳ quái nói:
“Ta căn bản không lừa ngươi.
Muốn trách cũng chỉ có thể trách ngươi có cái tên thối hoắc.
Tên gì mà chẳng được? Thế nào lại lấy tên Mộng Lạc? Con mẹ nó! Mộng Lạc, đến giấc mộng cũng đánh mất, cũng chính là giấc mộng căn bản không hề tồn tại.
Ta đây là thành toàn cho ngươi.”
Mộng Lạc cả người đều run rẩy, trong lòng hắn chỉ có hai chữ: Xong rồi!
Bẫy chết ta rồi! Cái này thật đúng là bẫy chết bất đắc kỳ tử!
Mộng thị gia tộc vốn còn có cơ hội kéo dài hơi tàn, nhưng hiện tại… đến nửa điểm may mắn cũng không còn nữa rồi!
Ba người Mộng Lạc thất hồn lạc phách, xụi lơ trên mặt đất.
Giờ khắc này, tất cả đều tuyệt vọng, đến cả khí lực phẫn nộ cũng không có.
Đó là một loại cảm giác ‘ tâm tàn tro lạnh ‘ chân chính.
Tựa hồ cả thiên địa này, đều mất đi màu sắc.
“Dương Dương Ngang… Các ngươi có cảm thấy vui không? Ta đùa giỡn hắn thật vui ha ha…”
Đàm Đàm cười cạc cạc:
“Hiếm thấy kẻ nào ngu ngốc như hắn, thật khiến ta sảng khoái….”
“Này thì Dương Dương Ngang…!”
Sở Dương giận dữ, một cước đá hắn.
Lập tức, đám người Cố Độc Hành, Đổng Vô Thương cũng đồng loạt xông tới, ở ngay trước mặt Mộng Lạc, bắt lấy vị nhị công tử Dạ thị gia tộc – Đệ nhất gia tộc chúa tể Thượng Tam Thiên, hung hăng chà đạp!
Quyền cước không ngừng giáng lên người Đàm Đàm.
Đàm Đàm rú lên thảm thiết, thân hình quay cuồng bay lộn trên không trung, không ngờ không thể chạm được xuống đất.
Ngay cả Mộng Lạc trong lòng tràn đầy tuyệt vọng, cũng phải kinh ngạc mở to hai mắt mà nhìn: Đám hạ nhân này, không ngờ dám ẩu đả thiếu chủ? Thật sự là to gan lớn mật!
Rốt cuộc Sở Dương cũng xả giận xong, ném Đàm Đàm ra, đi tới trước mặt Mộng Lạc.
“Mộng công tử, chúng ta phải cáo từ rồi.
Ngài cứ chậm rãi ở chỗ này hưởng thụ đi.
Yên tâm, bọn Âu Độc Tiếu, Đồ Thiên Hào đều minh hữu của ngươi.
Ngươi sẽ không sao đâu.”
Sở Dương cười tủm tỉm nói.
“Không! Các ngươi không thể bỏ ta!”
Mộng Lạc thê thảm kêu lên.
Chỉ cảm thấy cả người mềm nhũn ra.
Minh hữu? Hiện giờ, nếu như đám người Âu Độc Tiếu nhìn thấy mình, tuyệt đối có thể ăn sống nuốt tươi ấy chứ!
Điểm này Mộng Lạc có thể khẳng định.
“Xem ra Mộng huynh còn chưa nhận ra chúng ta rồi.”
Sở Dương mỉm cười, kéo khăn che mặt xuống, ôn hòa cười nói:
“Mộng huynh, hiện tại đã nhận ra ta chưa?”
Mộng Lạc giống như gặp quỷ, bò trên mặt đất, lui lại:
“Là ngươi? Là ngươi? Sở diêm vương? Tại sao lại là người?”
“Tại sao không thể là ta?”
Sở Dương vui vẻ cười nói.
Lúc này, đám người Cố Độc Hành, Đổng Vô Thương cũng kéo khăn che mặt xuống, mỉm cười nhìn Mộng Lạc.
Tựa như nhìn một kẻ đáng thương tới cực điểm.
“Là các ngươi.. Làm sao lại là các ngươi?”
Mộng Lạc bi phẫn hét lên:
“Ta đã thấy các ngươi, hình thể lúc trước hoàn toàn không giống… Nếu là các ngươi, làm sao ta lại không nhận ra chú?”
“Ngu ngốc! Trên đời này có một môn công phu gọi là Súc Cốt Dịch Hình, đừng nói với ta là ngươi không biết đấy!”
Kỷ Mặc vươn vay, khinh bỉ vô hạn nhìn Mộng Lạc.
“Vậy hắn… cũng không phải là nhị công tử Dạ thị gia tộc?”
Mộng Lạc tuyệt vọng nhìn Đàm Đàm, trong mắt có vô hạn mong đợi.
Cho tới lúc này mà con hàng này không ngờ vẫn còn hi vọng như vậy.
“Hắn là sư đệ ta.
Về phần Dạ gia gì đó… thật xin lỗi.”
Sở Dương cười ha hả:
“Chúng ta cũng không biết.”
Sở Dương mỉm cười:
“Kỳ thật… chỉ là ta muốn đối phó ngươi.
Không hơn.
Hiểu chưa?”
“Sở diêm vương? Ta đắc tội với ngươi chỗ nào? Tại sao ngươi lại đuổi tận giết tuyệt ta, dồn ta vào chỗ chết? Thậm chí ngay cả gia tộc ta cũng không buông tha?”
Mộng Lạc bi phẫn hét lên.
Trong thanh âm của hắn, tràn đầy sự tuyệt vọng thê thảm và không dám tin tưởng.
“Ngươi đắc tội ta chỗ nào? Ha ha ha….”
Sở Dương cười lạnh một tiếng:
“Mộng Lạc, ngươi đắc tội ta nặng lắm! Để ta nói cho ngươi biết, tội lớn nhất ngươi phạm phải!”
“Tội lớn nhất ta phạm phải?”
Trên mặt Mộng Lạc lộ vẻ tuyệt vọng, ngẩng đầu lên, cố gắng trầm tư.
Hắn thật sự suy nghĩ, hơn nữa còn dốc hết tâm lực suy nghĩ, mình làm sao lại đắc tội với tên Sở diêm vương kh*ng b* này? Không ngờ khiến cho hắn trăm phương ngàn kế đối phó mình.
Từ Định Quân sơn tới bây giờ, gia tộc cường đại mấy trăm năm như vậy, trực tiếp bị hắn bức vào tuyệt cảnh vạn kiếp bất phục!
Gần như mỗi một chuyện xui xẻo của Mộng thị gia tộc, đều có bóng dáng người này bên trong.
Ta đắc tội với hắn?
Hắn luôn luôn ở Hạ Tam Thiên, ta ở Trung Tam Thiên, cho tới bây giờ vẫn chưa tiếp xúc được mấy lần, như thế nào lại đắc tội?
Mộng Lạc vẻ mặt mê man, đau khổ suy tư, không nghĩ ra nổi.
Thậm chí còn nhớ lại tất cả những ấu nữ mà mình c**ng b** qua một lần, nhưng không có bất cứ ai liên quan tới Sở Dương… rốt cuộc hung tợn hỏi:
“Ta rốt cuộc đắc tội ngươi chỗ nào? ngươi nói đi!”
Không ngờ lại có tư thế giống như cây ngay không sợ chết đứng.
Ta không đắc tội ngươi, ngươi bằng gì đối phó ta? Cái này thật quá oan ức rồi…
“Hắc hắc… Mộng Lạc ngươi thương thiên hạ lí thế nào, chẳng liên quan quái gì tới ta. ngươi tu luyện ma công, người khác sợ hãi, nhưng trong mắt ta, cũng không bằng một cái rắm! Càng không đáng để ta kiêng kỵ ngươi!”
Sở Dương cười lạnh một tiếng:
“Nhưng điều ngươi không nên làm nhất chính là…. không ngờ ngươi dám tính tới Mạc Khinh Vũ… Hắc hắc hắc… Từ một khắc ngươi cầu hôn Mạc thị gia tộc, ngươi cùng Mộng thị gia tộc của ngươi đã chú định có kết cục hủy diệt rồi!”
Sở Dương lộ ra một nụ cười rạng rỡ như ánh mặt trời, nhe răng:
“Chó gà không tha!”
“Chỉ bởi vì một nữ nhân?”
Mộng Lạc trợn trừng mắt:
“Ngươi chỉ vì một nữ nhân mà đối phó ta? hơn nữa còn là một tiểu cô nương?”
“Không sai, vì nàng, ta có thể giết ngươi một trăm lần!”
Ánh mắt Sở Dương lạnh lẽo:
“Kể cả gia tộc ngươi.”
“Ta hiểu rồi.”
Mộng Lạc thất hồn lạc phách cúi đầu, rốt cuộc cũng ngã vật ra đất, mềm nhũn như một đống c…, ngay cả lực lượng đứng lên cũng không có.
Hắn đã mất tất cả hi vọng, tất cả trụ cột tinh thần.
HIện giờ, ngay cả một ý niệm muốn trả thù Sở Dương, hắn cũng không sinh ra nổi, chỉ muốn đập đầu vào gốc cây mà chết.
Có thể thấy được hắn nản lòng thoái chí ra sao?
“Thì ra tất cả đều là do các ngươi làm trò quỷ! Căn bản là các ngươi cố ý muốn cứu Ngạo Tà Vân! Hai vị hoàng tọa của Mộng thị gia tộc trợn mắt, nhìn đám người Sở Dương.
“
Các ngươi muốn giết Ngạo Tà Vân, còn không phải là vì đối phó chúng ta?
” Sở Dương ôn hòa cười, nói: “
Chúng ta đương nhiên phải cứu!
“
Ngươi!
” Hai vị hoàng tọa đứng phắt lên, mắt lộ ra hung quang.
“
Còn không mang theo thiếu chủ các ngươi chạy trốn? Còn muốn chúng ta đánh một trận sao?
” Sở Dương cười lạnh một tiếng: “
Thật sự không biết sống chết? Ngay cả gia tộc các ngươi cũng không để ý tới nữa sao?
“
Ngươi không giết chúng ta?
” Hai vị hoàng tọa tim đập thình thịch.
“
Vì sao phải giết các ngươi?
” Sở Dương lạnh nhạt, quay đầu lại bước đi: “
Tay ta sạch sẽ lắm.”
Một tiếng quát lớn, Đổng Vô Thương cõng Ngạo Tà Vân lên lưng, bảy người lao vút đi như gió lốc.
Hai vị hoàng tọa chợt phát hiện: Bảy người này tuy di chuyển nhanh như chớp, nhưng những nơi đi qua, ngay cả lá cây bụi bỏ, cũng không thể lay động chút nào!
Phía sau, thanh âm liên tiếp từ bốn phương tám hướng đuổi tới, hiển nhiên truy binh đã tới gần!
Hai vị hoàng tọa lập tức hiểu được: Sở Dương căn bản không có hảo tâm gì.
Hắn chờ ở đây, là muốn chọc tức Mộng Lạc, thuận tiện kéo dài thời gian, chờ đến khi truy binh tới gần rồi mới bỏ chạy.
Như vậy, nhóm mình ngược lại còn có thể giúp hắn dẫn đi một phần truy binh! Từ đó bọn hắn có thể thong dong bỏ chạy!
Bởi vì bảy huynh đệ bọn họ, đối diện với đám truy binh khổng lồ này, căn bản không dám phân tán.
Một khi phân tán, liền tất có người chết.
Tụ tập lại với nhau, ngược lại còn an toàn hơn nhiều.
Chỉ cần tìm đúng đường, là có thể rời đi.
Cho nên bọn họ mới để Mộng Lạc dẫn dắt đi một phần truy binh.
Cho dù chỉ là một phần thôi, cũng có thể tăng thêm cơ hội chạy trốn cho đám người Sở Dương.
Ngươi không dẫn bớt truy binh, thì sẽ chết!
Hiện giờ, cừu hận của mấy đại gia tộc kia đối với Mộng thị gia tộc đã vượt qua tất cả, vô luận nói gì bọn họ cũng không tin tưởng nữa…
Cho nên, không trốn cũng phải trốn! Mà một khi trốn… lại để Sở Dương hưởng lợi.
Uất ức như vậy, thật sự là trước nay chưa từng có!
Bị đối phương lừa gạt, làm việc cho đối phương, rồi lại bi đối phương qua cầu rút ván, vứt bỏ.
Nhưng sau khi bị vứt bỏ, vẫn phải cống hiến tiếp cho đối phương… không làm không được!
Hai vị hoàng tọa này cũng muốn dứt khoát đồng vu quy tận với đám người Sở Dương.
Nhưng bọn hắn lại không dám.
Bởi vì phía sau bọn hắn còn có một gia tộc khổng lồ, không biết chút nào… còn đang ở trong cái trận doanh này….
Nếu như bọn hắn trốn không thoát, gia tộc sẽ bị toàn diệt.
“Mộng thị gia tộc, lần này thật sự xong rồi…
” Hai vị hoàng tọa thở dài một tiếng, đều cảm thấy vô lực: “
Thiếu chủ, chúng ta đi thôi.
Nhất định phải rời khỏi nơi này, thông báo cho gia tộc.
“
Mộng Lạc thất hồn lạc phách, giống như nằm mơ, nói: “
Đi? Đi đâu bây giờ? Ta còn đường nào để đi nữa?” Trong mắt hắn tràn ngập tử ý mờ mịt, không còn một chút sinh cơ nào!
Không còn ý chí chiến đấu! Không còn sinh cơ! Thậm chí d*c v*ng muốn sống cường liệt lúc trước cũng bị đập nát!
Tuy hắn còn sống, nhưng cũng không khác gì đã chết.
Hai vị hoàng tọa lo lắng trong lòng, địch nhân đã gần trong gang tấc.
Thiếu chủ lại tinh thần sa sút như vậy! Hai người nhìn nhau, rốt cuộc cũng hạ quyết định! Ba một chưởng, vỗ vào gáy Mộng Lạc.
Mộng Lạc ngơ ngơ ngẩn ngẩn, căn bản không hề né tránh chút nào, đổ gục xuống như một khúc hỗ.
Một vị hoàng tọa lập tức cõng hắn lên, đang muốn chạy trốn thì nghe thấy một thanh âm tức giận nói: “Ta thấy bọn hắn rồi, đang ở bên này?
“
Truy binh đã tới!
Hại vị hoàng tọa uất ức, phẫn nộ lao vụt đi, hướng về phương hướng đám người Sở Dương vừa bỏ chạy mà đuổi theo.
Cho dù là chết, ta cũng phải kéo các ngươi chết cùng.
Phía sau, truy binh gào thét khắp núi rừng, ầm ầm đuổi theo..
“
Đi bên này!
” Đám người Sở Dương một đường bỏ chạy, tới dưới chân núi, Sở Dương liền dẫn đầu, thay đổi phương hướng, chuyển thành hướng tây nam mà đi.
“
Không nên để mấy con quỷ chết kia liên lụy chúng ta.
” Sở Dương cười hắc hắc: “
Cứ để ba kẻ ngu ngốc kia đi trước đi.
Chạy trốn càng xa càng tốt.”
Chương 609: Lệ rơi đầy mặt!
Dưới Cửu Trọng đan bản không hoàn chỉn của Sở Dương, thương thế của Ngạo Tà Vân, đã khôi phục từ lâu.
Tự mình bước đi, không cần người khác cõng trên lưng nữa, chỉ là dọc đường đi, vẫn có chút thương cảm, có chút trầm mặc.
“Sư huynh, chơi thì cũng đã chơi rồi, sao không trực tiếp làm thịt hắn, để làm chi?”
Đàm Đàm nhíu mày.
“Làm thịt hắn… Chẳng phải quá tiện nghi cho hắn sao?”
Sở Dương trợn trắng mắt:
“Lưu lại bọn hắn có trọng dụng! Thứ nhất, giúp chúng ta dẫn truy binh rời đi.
Thứ hai, có thể để mấy gia tộc bọn hắn tiêu diệt lẫn nhau, tiêu hao lực lượng.
Thứ ba, Mộng thị gia tộc dù sao cũng xong đời rồi… Cứ để hắn tận mắt nhìn thấy gia tộc mình bị đồ sát, đó mới là trừng phạt tốt nhất?”
“Nói rất đúng, một đao làm thịt thì cái gì cũng chẳng biết nữa rồi.
Thật đáng tiếc!”
La Khắc Địch giương giương đ*ng q**n, đắc ý nói.
“Này.. ngươi có đau không?”
Kỷ Mặc có chút sợ hãi nhìn đ*ng q**n La Khắc Địch, không kìm nổi sờ sờ của mình.
Thầm nghĩ La nhị thiếu gia đúng là khác người a.
Cứ như vậy một ngày rồi… ta nhìn cũng phải đau trứng, vậy mà hắn vẫn còn như rất hạnh phúc… Con mẹ nó…
Đang nói chuyện thì Sở Dương chợt ra hiệu.
Mọi người lập tức phủ phục xuống, nấp vào trong bụi cỏ, đồng thời nhìn về phía sau.
Chỉ thấy ở xa xa, hai bóng người, trên lưng tựa hồ còn có một người đang liều mạng chạy trốn.
Ngay sau đó, một đại đội nhân mã ầm ầm đuổi theo.
Nhìn từ đằng xa, giống như một bầy kiến đang đuổi theo hai con kiến, mà hai con kiến kia, còn khiêng một con kiến nhỏ khác…
“Thật con mẹ nó thích nhaa!”
La Khắc Địch ưỡn eo, cảm thán nói:
“Quá điên cuồng… Đuổi đến đỏ mặt tía tai như vậy, phải có bao nhiêu cừu hận nhỉ….”
“Đúng đó, tiểu tử Mộng Lạc có thể sống tới nước này, cũng coi như không uổng công rồi…. Trung Tam Thiên tổng cộng mới có mấy đại gia tộc như vậy.
Hiện giờ toàn bộ lại đuổi giết hắn.
Con mẹ nó, đây chính là đãi ngộ của Ngạo thị gia tộc đại công tử a.”
Kỷ Mặc hai mắt tỏa sáng, bộ dáng có vẻ rất hâm mộ.
“Nói cũng đúng, bọn hắn tổ chức hành động, đã đắc tội Ngạo gia, Tạ gia, Mạc gia, Đổng gia, La gia, Cố gia, Kỷ gia.
Hiện giờ đuổi giết hắn lại là Âu gia, Hắc Ma, Điền gia, Đồ gia, Lý gia, Triệu gia….”
Đổng Vô Thương đếm, không khỏi hoảng sợ, nói:
“Con mẹ nó! Vị Mộng Lạc công tử này thật đúng là không ít phiền toái nha.”
“Cái này cần bao nhiêu bá lực a.”
La Khắc Địch La nhị thiếu gia khâm phục nói.
“Vẫn là lão đại chúng có bá lực nhất.
Phải biết, tất cả những người đối phó Mộng thị gia tộc, đều là được lão đại đưa tới.
Kỳ thật, Mộng Lạc cái gì cũng không làm… Nỗi oan khuất này thật sự là… Khó lòng giãi bày, nhảy xuống sông Hoàng Hà cũng không rửa sạch được!”
Kỷ Mặc chậc chậc hai tiếng, đưa ra một kết luận:
“Nhìn Mộng Lạc đi, sau này đắc tội ai chứa đừng đắc tội lão đại ta nhé.
Nói không chừng bị hắn chơi cho như Mộng Lạc lúc nào cũng không hay….”
Mọi người cùng cười….
Thoáng chốc, chỉ thấy có không ít người bắt đầu chia ra tìm kiếm.
Sở Dương cười cười, đứng lên, nói:
“Đi thôi, cơ bản không có việc gì rồi.
Bọn hắn đã chia thành bốn phướng, cho dù có đuổi kịp chúng ta, cũng không phải sợ nữa.
Chúng ta đi Tạ thị gia tộc, đi tìm Tạ Đan Quỳnh thôi.”
Mọi người lướt đi như một cơn gió, lặng im không một tiếng động, trong nháy mắt đã để lại cây cối âm u đằng sau lưng.
Ngạo Tà Vân mỉm cười, vừa đi vừa nói:
“Sở huynh, hôm nay đa tạ các ngươi cứu giúp! Ân đức này, Ngạo Tà Vân ta chắc chắn sẽ hậu báo!”
Sở Dương đi trước mọi người, cũng không quay đầu lại, chỉ thản nhiên nói:
“Hả? Một khi đã vậy, ngươi muốn hậu báo thế nào đây?”
Ngạo Tà Vân sửng sốt, hắn nói như vậy, vốn là xã giao khách khí thôi, nào thật sự nghĩ tới sẽ báo đáp người ta thế nào? Tâm loạn như ma còn không kịp nữa là… Bạn đang đọc truyện được lấy tại
chấm cơm.
“Ha ha… ta cứu ngươi, cũng không hi vọng ngươi báo đáp.”
Sở Dương thoải mái nói:
“Cứu ngươi, cũng không bởi vì đại cục, loạn cục gì gì.
Mà là vì bọn hắn giết ngươi là để đối phó chúng ta, giá họa cho chúng ta.
Nếu ngươi chết rồi, chúng ta sẽ có phiền toái lớn.
Nếu không phải như vậy, cho dù ngươi có là đại công tử cửu đại thế gia Thượng Tam Thiên… ta cũng không cứu..”
“Cho nên, ngươi không cần cảm kích ta.”
Sở Dương ung dung kết luận:
“Chờ đến Tạ gia, cơ bản là an toàn rồi.
Đến lúc đó, ngươi trở về gia tộc của ngươi, chúng ta cũng an tâm.”
Ngạo Tà Vân cười cười, nói:
“Tuy ngươi không thèm để ý, nhưng đối với ta mà nói, thủy chung vẫn là ơn cứu mạng! Đại ân không lời nào nói hết được, Ngạo Tà Vân ta cũng không phải người nhiều lời, không nói nữa.
Ha ha….”
“Không nói là được rồi.”
Kỷ Mặc chen vào một câu.
Ngạo Tà Vân cười nói:
“Sở Dương, kỳ thật… Ta vẫn nợ ngươi.
Ngạo thị gia tộc chúng ta không phải kẻ ngu.
Bọn họ giá họa, vị tất đã có thể thành công.
Cho dù ta chết đi, cung chưa chắc đã vu oan được cho ngươi.”
Sở Dương cười hắc hắc:
“Ta biết, ta càng rõ ràng hơn ngươi.
Nếu như ta không cứu ngươi, bọn họ giá họa cũng không thành công.
Bởi vì trong những người bọn hắn muốn đối phó, có một người tên là Mạc Thiên Cơ!”
Ngạo Tà Vân cười khổ một tiếng:
“Mạc Thiên Cơ vị tất đã thần thông quảng đại như vậy… Ngạo thị gia tộc chúng ta, cũng không phải kẻ ngu.”
“Mạc Thiên Cơ có thần thông quảng đại như vậy đấy.”
Sở Dương khẳng định, lập tức liếc mặt nhìn hắn, nói:
“Ngạo thị gia tộc các ngươi đương nhiên cũng không phải kẻ ngu, nhưng kẻ ngốc cũng có không ít đâu!”
Hắn cười lạnh một tiếng:
“Ngạo Tà Vân ngươi không phải là Ngạo thị gia tộc.
Ngươi chết rồi, Ngạo thị gia tộc vẫn là Ngạo thị gia tộc! Nhưng vừa nãy ngươi nói chuyện, lại liên tục nhắc tới Ngạo thị gia tộc mấy lần! Thế nào, không tự tin sao?”
Ngạo Tà Vân ngơ ngẩn!
Vừa rồi, ở sâu trong tiềm thức, quả thực có một chút ý niệm này.
Không nghĩ tới Sở Dương lại mẫn tuệ nhìn ra như vậy.
“Có Mạc Thiên Cơ ở đó, bọn hắn sẽ không thể giá họa thành công.
Ta cứu ngươi, là vì phòng ngừa vạn nhất.
Dù sao Mạc Thiên Cơ hiện giờ, cũng còn quá non!”
Sở Dương nhàn nhạt nói một câu, khiến Ngạo Tà Vân căn bản không hiểu được.
Dù sao Mạc Thiên Cơ hiện giờ, vẫn còn quá non? Những lời này in sâu vào lòng Ngạo Tà Vân.
Cố Độc Hành xẹt qua bên người.
“Cố huynh, ngươi bây giờ thật sự là… kiếm đế?”
Ngạo Tà Vân hỏi.
“Ừ, nhất phẩm kiếm đế.”
Cố Độc Hành thành thành thật thật trả lời.
“Ồ….”
Ngạo Tà Vân buồn bã mất mác.
“Đổng huynh, ngươi hiện tại thật là… đao hoàng?”
“Ừ, may mắn nhất phẩm đao hoàng.”
“Ồ….”
Ngạo Tà Vân sắc mặt tối sầm.
“Kỷ Mặc, tu vi ngươi bây giờ thế nào?”
Mặt Kỷ Mặc tối sầm:
“Lão tử chỉ là vương tọa cửu phẩm, có gì hay ho hả?”
Ngạo Tà Vân sửng sốt.
Ngươi cũng là vương tọa cửu phẩm?
“Tiểu Lang, ngươi hiện tại… thế nào?”
“Ta cũng giống Kỷ Mặc! Mẹ nó, mắc cỡ chết người.”
Vừa nhắc tới chuyện này, bao nhiêu cao hứng vui vẻ của La Khắc Địch liền mất sạch.
Mắc cỡ chết người…
Ngạo Tà Vân có cảm giác giống như thiên địa đảo lộn.
Ngươi năm nay mới bao nhiêu? Vương tọa cửu phẩm đã mắc cỡ chết người? Ta đây còn lớn hơn ngươi vài tuổi… Mới là vương tọa lục phẩm, chẳng phải không còn mặt mũi nào nữa sao?
“Nhuế huynh, ngươi thì sao?”
Nhuế Bất Thông tức giận, nói:
“Ngươi định cười ta phải không? Vương tọa bát phẩm, người xếp bét!”
Ngạo Tà Vân lệ rơi đầy mặt…..
Chương 610: Hỏa tinh nơi nào?
Sở Dương cười hắc hắc, nói:
” Không cần hỏi ta nữa, ta là vương tọa cửu phẩm.
À, đây là sư đệ ta – Đàm Đàm.
Cũng là vương tọa cửu phẩm.
Ngạo huynh, khi nào có thời gian, xin chỉ giáo.”
“Chỉ giáo…..”
Ngạo Tà Vân nghiến răng gần như muốn khóc lớn một trận.
Một đám vương tọa cửu phẩm, lại còn kiếm đế đao hoàng!
Những người này, đều là người từng nổi danh cùng mình.
Thậm chí có giai đoạn còn không bằng mình… Hiện giờ, mình mới chỉ là vương tọa cửu phẩm…
Thật sự là quá xấu hổ! Quá tự ti rồi!
“Ngạo huynh, xin hỏi hiện giờ ngươi có tu vi gì?”
Kỷ Mặc đảo mắt, hỏi.
“Haiz!”
Ngạo Tà Vân thở dài một tiếng, chưa nói mà nước mắt đã rưng rưng.
Nhuế Bất Thông hừ lạnh một tiếng, vui sướng khi người khác gặp họa, an ủi:
“Ngạo huynh không cần như vậy, chúng ta có thể đạt được thành tựu hiện tại, cũng phải chịu bao nhiêu vất vả? Bỏ ra bao nhiêu cống gắng? Chúng ta phải trả giá… Ờ, gần như mỗi ngày đều luyện công tới mức bất tỉnh mấy chục lần… Cái đó gọi là phải trả giá mới có thể thu hoạch.
Kỳ thật, ngươi hiện giờ đã rất giỏi rồi….”
Con hàng này bê nguyên xi lời Sở Dương k*ch th*ch hắn lúc trước nói lại, xem như vứt phăng nó ra ngoài.
Mẹ nó, ai biết lúc đầu khi ta nghe thấy mấy câu này liền có cảm tưởng gì trong lòng… Vui một mình không bằng vui chung a.
Sắc mặt Ngạo Tà Vân lúc trắng lúc xanh, cúi đầu đi tiếp, cũng không lên tiếng nữa.
Thật lâu sau mới thở dài một tiếng, nói:
“Ngạo Tà Vân ta cũng không xứng với một chữ Ngạo….”
Đột nhiên trong lòng dâng lên một cảm giác không phục mãnh liệt.
Bọn họ có thể làm được, vì sao ta không thể? Một ngày nào đó, ta muốn mình xứng đáng với chữ Ngạo này!
Ngạo thiên hạ!
Dẫn trước kẻ khác, luôn có áp lực rất lớn, nhưng động lực lại không đủ.
Hiện giờ biến thành theo đuổi người ta, động lực mười phần, nhưng áp lực lại hoàn toàn không có.
Ngạo Tà Vân một khi buông xuống ngạo khí, lập tức cảm thấy đấu chí mười phần!
Thứ nhất, ta muốn làm Ngạo Tà Vân, Ngạo Tà Vân độc nhất vô nhị! Thứ hai, ta muốn báo thù! Thù mấy vị thúc thúc, ta muốn đích thân đòi lại! Gia quyến bọn họ, ta sẽ tận hết khả năng chiếu cố thật tốt! Thứ ba, ta muốn vượt qua bọn họ, vượt qua bọn họ! Đòi lại danh xưng đệ nhất nhân Trung Tam Thiên của ta!
Đều là người, đều là cha sinh mẹ đẻ, đều là thân thể huyết nhúc! Ta không chịu thua!
Dọc đường đi, đoàn người lại gặp phải mấy lần đuổi giết, mấy lần chiến đấu, mọi người chỉ lấy thoát thân làm chính, không hề ham chiến.
Ngạo Tà Vân cùng Nhuế Bất Thông bị thương nhẹ, nhưng rốt cuộc vẫn xông được ra ngoài.
Sự tình quay ngược lại một tháng trước.
Mạc Thiên Cơ một tay nhấc lên sóng gió Trung Tam Thiên.
Toàn bộ Trung Tam Thiên đã chao đảo.
Âu gia Điền gia Mộng gia cùng mấy đại gia tộc đều chuẩn bị trận địa sẵn sàng, đón chờ quân địch.
Phía Tạ gia, Mạc gia, Đổng gia cũng cảnh giới sâm nghiêm!
Đại chiến hết sức căng thẳng.
Hôm đó, sau khi Mạc Thiên Cơ cùng đám người Đổng Vô Lệ, La Khắc Vũ, Kỷ Chú thương nghị, lại im lặng một hồi lâu, thần sắc có vẻ rất mâu thuẫn.
“Mạc huynh đang suy nghĩ gì vậy? Làm sao lại ủ rũ như thế?”
Đổng Vô Thương vốn vẫn bội phục Mạc Thiên Cơ trù tính sát đất.
Thấy hắn khó xử, không khỏi hỏi.
“Theo các vị vừa nói, đám người Mộng Lạc, Điền Bất Hối, Đồ Thiên Hào không có trong gia tộc… Như vậy, những người này có thể chủ lực truy sát Ngạo Tà Vân! Ta đang suy nghĩ điểm này.. Rốt cuộc nên ứng phó như thế nào mới ổn.”
Mạc Thiên Cơ nặng nề nói.
“Chúng ta đâu có nói bọn hắn không ở trong gia tộc?”
La Khắc Vũ có chút buồn bực, gãi gãi đầu.
“Bởi vì, hiện giờ tuy phong ba chưa nổi lên, nhưng lại quá bình tĩnh rồi.
Chiến tranh chính là chiến tranh, chỉ mây mù không mưa, đề phòng lẫn nhau, còn tính là chiến tranh sao?”
Mạc Thiên Cơ nhẹ giọng nói:
“Vừa rồi các vị tới đây, đều nói phụ cận sóng êm gió lặng.
Cho nên tiểu đệ mới phỏng đoán như vậy.”
“Nếu như bọn chúng ở đây, nhất định sẽ không thể an tĩnh như vậy.
Cho dù không có hành động lớn gì, thì cũng phải có va chạm nho nhỏ không ngừng.
Một khi an tĩnh như vậy, chứng tỏ tất cả người chủ sự ở đây đều là hạng người cáo già. mà đám tiểu nhân kia, nhất định không ở đây! Nếu không ở đây, ở trong thời khắc quan trọng như vậy lại chạy đi nơi nào? Không phải đuổi giết Ngạo Tà Vân, thì còn làm việc gì nữa?”
“Đám lão gia hỏa này đều lão luyện thành tinh! Chuyện gì cũng thích quan vọng làm chủ, bảo tồn thực lực! Đây là phương pháp xử sự của bất luận gia tộc lâu đời nào, nhưng lại không có cái nhuệ khí tuổi trẻ! Cho nên ta kết luận, bọn hắn không ở đây.”
Mạc Thiên Cơ nhíu mày, nói:
“Ta đang suy nghĩ tới Ngạo Tà Vân.”
“Ngạo Tà Vân?”
Đổng Vô Lệ nhíu mày:
“Mạc huynh đang suy nghĩ… Có nên cứu hắn hay không? Nếu như chúng ta cứu Ngạo Tà Vân, đối với chúng ta trăm cái lợi mà không có một cái hại! Quả thật nên cứu.”
Mạc Thiên Cơ trầm ngâm lắc đầu, ngẩng đầu nhìn bầu trời, trầm tư hồi lâu, nói:
“Nói vậy là sai rồi.”
Mạc Thiên Cơ thở dài một hơi, qủa quyết nói:
“Chúng ta an bài lâu như vậy, cuối cùng mới khiến cho trường hỗn loạn bắt đầu lan tràn khắp cả Trung Tam Thiên! Nhưng phản ứng của các đại gia tộc, vẫn không mãnh liệt! Vạn nhất chờ tới khi Ngạo Tà Vân chết, mâu thuẫn nhạt đi, các đại gia tộc đều bế quan tự bảo vệ mình, Ngạo thị gia tộc cũng không có bổn sự thôn tính nhiều thế lực như vậy!”
“Lại nói Ngạo Tà Vân không chết, Ngạo thị gia tộc có khả năng sẽ coi đây là một lần lịch lãm giang hồ của Ngạo Tà Vân, căn bản sẽ không xuất động.”
“Tất cả công sức của chúng ta, sẽ biến thành công dã tràng.
Đám lão gia hỏa này nhẫn nhịn rất giỏi.”
Mạc Thiên Cơ thở dài:
“Bọn họ chỉ chú trọng tới gia tộc sinh tồn mà thôi… Haiz.”
Ánh mắt La Khắc Vũ chớp động, nói:
“Nếu nói như vậy, Ngạo Tà Vân nhất định phải chết? Chúng ta không thể cứu?”
“Ngạo Tà Vân nhất định phải chết! Bằng không, Ngạo thị gia tộc sẽ không nhúng tay vào trường hỗn loạn này.”
Mạc Thiên Cơ thâm trầm gật đầu:
“Chúng ta không thể có bất cứ cứu viện nào, một khi có trợ lực, Ngạo Tà Vân rất có thể sẽ chạy thoát.”
Hắn thở dài, nói:
“Ngạo Tà Vân cũng là một nhân tài.
Mạc Thiên Cơ ta cũng luyến tiếc một người như vậy chết! Nhưng… khi nên vứt bỏ, nhất định phải vứt bỏ không chút do dự.”
“Nhưng… cái này….”
La Khắc Vũ sửng sốt:
“Vạn nhất bị giá họa thành công… xui xẻo chính là chúng ta đó.”
Khó miệng Mạc Thiên Cơ giật giật, thản nhiên nói:
“Từ mấy ngày trước, ta đã liên hệ với Tạ Đan Quỳnh, bảo hắn sắp xếp xong xuôi chuyện trong gia tộc, thì lập tức tới Ngạo thị gia tộc, cầu kiến Ngạo Tà Vân.”
“Cầu kiến Ngạo Tà Vân?”
Đổng Vô Lệ cùng La Khắc Vũ trợn trừng mắt mà nhìn.
“Không sai! Cầu kiến Ngạo Tà Vân.”
Mạc Thiên Cơ cười cười:
“Nếu như Ngạo Tà Vân không ở đó, thì Tạ Đan Quỳnh phải nghĩ cách ở lại Ngạo thị gia tộc, chờ Ngạo Tà Vân trở về…. Dù sao, nếu Tạ Đan Quỳnh muốn rời khỏi Ngạo thị gia tộc, chỉ có hai khả năng, một chính là Ngạo Tà Vân bình an vô sự trở về.
Thứ hai chính là tin Ngạo Tà Vân tử trận truyền về… Nhưng việc này, nhất định phải làm kín đáo….”
“Diệu!”
Đổng Vô Lệ vỗ đùi:
“Âu Độc Tiếu muốn giá họa, đương nhiên sẽ phải giá họa cho Tạ Đan Quỳnh, nhưng hiện giờ, Tạ Đan Quỳnh vẫn ở Ngạo thị gia tộc… Cho dù Ngạo Tà Vân có chết một vạn lần, cũng chẳng liên quan tới hắn.”
Mạc Thiên Cơ mỉm cười gật đầu:
“Chính là như vậy.
Cho nên chúng ta bây giờ phải kiên nhẫn nghe ngóng… Tin tức ta muốn nghe thấy nhất, chính là…. tin Ngạo Tà Vân tử vong..”
Đổng Vô Lệ La Khắc Vũ cùng Kỷ Chú vỗ đùi tán thưởng.
“Bất quá việc này… thủy chung vẫn thiếu sót một thứ gì đó….”
Mạc Thiên Cơ nhíu mày, đi qua đi lại…
“Thiếu sót? mạc huynh, chuyện này đã không còn chút sơ hở nào rồi! Còn có thể thiếu sót gì nữa?”
Đổng Vô Lệ bội phục sát đất.
“Thiếu một lực đẩy…. Cần lực đẩy rất cường đại.”
Mạc Thiên Cơ nhíu mày:
“Chúng ta đem tất cả mâu thuẫn khơi lên, khiến toàn bộ trở nên gay gắt, giống như thảo nguyên ngàn dặm, tất cả cỏ xanh đã khô héo, tiếp đó chỉ cần một mồi lửa là có thể hỏa phần liêu nguyên! Nhưng mồi lửa đó… ở nơi nào?”
“Nhưng chúng ta không thể chủ động xuất thủ.
Một khi chủ động xuất thủ… sẽ từ chủ động hóa bị động.
Thậm chí bị người ta quật ngược lại, nói chúng ta có dã tâm cũng không phải là không thể.
Cho nên chỉ có thể súc thế giương cung, chờ thời mới hành động được.”
Hắn nhíu mày suy tư:
“Mồi lửa kia ở nơi nào? Ở nơi nào? Làm sao mới khơi lên đại hỏa, hơn nữa còn phải khiến cho trận đại hỏa này cháy tới không thể ngăn cản, trực tiếp hủy diệt tất cả?”
“Chúng ta đã làm được quá nhiều, toàn bộ giang hồ bắt đầu rung chuyển… Nếu như lại chủ động tấn công, lập tức sẽ gây ra hoài nghi… Nhưng, ai có thể đốt đống cỏ khô này cho ta? Hình thành thế hỏa phần liêu nguyên?”
Hắn trầm tư đi đi lại lại, hai hàng luông mày nhíu càng lúc càng chặt, thần sắc suy tư trong mắt càng lúc càng đậm.
Đổng Vô Lệ cùng La Khắc Vũ thở dài một tiếng, liếc mắt nhìn nhau.
Rốt cuộc cũng cảm giác được, suy nghĩ của mình hoàn toàn không theo kịp tiết tấu Mạc Thiên Cơ.
Mạc Thiên Cơ suy nghĩ điều gì, đã vượt qua khỏi một phạm trù, thăng lên tới mức độ quan sát tất cả!
Thật lâu sau đó, Mạc Thiên Cơ mới dừng bước, nhíu mày, thì thào nói:
“Nếu không có lửa… Tất cả những gì vất vả xây dựng lên, sẽ biến thành công cốc a….”
“Ngạo Tà Vân chết, không chừng lại hình thành nên trận đại hỏa này?”
Đổng Vô Lệ buồn bực nói.
“Đó là báo thù chi chiến của Ngạo thị gia tộc! Hoàn toàn khác với tranh bá chiến! Nếu như chỉ là báo thù chi chiến… vẫn chưa đủ đục! Chúng ta chiếm không được bao nhiêu tiện nghi….”
Mạc Thiên Cơ buồn bực.
“Chỉ là không biết… khi nào bọn Sở diêm vương mới có thể trở về?”
Đổng Vô Lệ thì thào:
“Nếu như bọn hắn trở về sau khi đã bắt đầu… Mạc huynh, tính toán của ngươi phải làm thế nào? Chuẩn bị trước kia đều uổng phí hết rồi sao?”
“Tuyệt đối không uổng phí.”
Mạc Thiên Cơ tin tưởng vô cùng, nói:
“Cho dù bọn họ không thể về kịp lúc… Chúng ta vẫn đứng ở thế bất bại!”
Sau đó, hai mắt Mạc Thiên Cơ đột nhiên sáng lên:
“Sở diêm vương? Trở về?”
Trong phúc chốc, vô số ý niệm đã xuất hiện trong đầu hắn: Sở diêm vương có thể như vậy hay không? Có thể hay không…
Mạc Thiên Cơ trầm ngâm, rốt cuộc nói:
“Cái này… tất cả mấu chốt đều được Sở diêm vương dẫn lên, ta chỉ lợi dụng mà thôi….”
“Dựa theo quy tức thiên địa và lệ thường…. Nếu hắn dẫn lên, thì nhất định phải bị cuốn vào…Vậy, mồi lửa mấu chốt của trận đại hỏa này, liệu có thể tìm được trên người Sở diêm vương hay không?”
Mạc Thiên Cơ như có điều suy nghĩ.








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)










