[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)
Tập 70 : Siêu hung tàn (c346-c350)
❮ sautiếp ❯Chương 346: Siêu hung tàn
Nguồn: EbookTruyen.Me
“Nhân Hoàng thật hung tàn!”
Thanh U sơn nhân cười nhạt nói:
“Bây giờ ngươi giống như một con mèo nhỏ bị thương đang giơ nanh múa vuốt, phô trương thanh thế, muốn ra oai nói ta vô cùng hung tàn nhưng thực ra ngươi chỉ muốn che giấu sự sợ hãi trong lòng mà thôi.
Tuy nhiên nếu ngươi đã nói vậy, vậy thì tiên nhân của Tiểu Ngọc Kinh ta sẽ đợi Nhân Hoàng chỉ giáo ở Tam Nguyên Điện, Ngũ Khí Điện.”
Ông ta lạnh nhạt nói:
“Nhưng muốn khiêu chiến chúng ta, ngươi vẫn cần phải đánh bại ba đệ tử của Tiểu Ngọc Kinh thì mới có tư cách vào Tam Nguyên Điện, Ngũ Khí Điện.
Không thể đánh bại bọn họ thì hãy mau chóng xuống núi!”
Trưởng thôn mắt phát sáng:
“Thanh U, cám ơn!”
Thanh U sơn nhân lạnh lùng nói:
“Cám ơn ta làm gì? Ta chỉ muốn để cho hai kẻ một già một trẻ không biết sống chết các ngươi từ bỏ ý định mà thôi! Đúng rồi, quên không nói với ngươi, trước khi các ngươi tới, Hư Sinh Hoa của Thượng Thương đã tới đây, hắn dùng mười ngày để vượt qua Tam Nguyên Điện và Ngũ Khí Điện.
Tới hắn mà cũng không sánh bằng thì hãy sớm xuống núi, đừng làm mất mặt Nhân Hoàng các đời và thánh nhân của Thiên Thánh giáo!”
Tần Mục tinh thần phấn chấn, cười ha ha:
“Hư Sinh Hoa, một tên bá thể giả mà thôi! Ta, bá thể thật sự, hắn có thể đi qua, ta lại không thể sao?”
Thanh U sơn nhân sửng sốt, lắc đầu nói:
“Không biết ngươi lấy đâu ra sự tự tin biến thái tới vậy.”
Tần Mục ngừng cười, nhìn ba bóng người đang nhanh chóng lại gần, đột nhiên nhớ ra một chuyện, nói nhỏ:
“Trưởng thôn, vừa rồi con rất hung dữ sao?”
Trưởng thôn gật đầu, dường như đã bước ra khỏi bóng tối của niềm tin sụp đổ, nói:
“Vô cùng hung dữ.”
“Có đáng sợ không?”
“Vô cùng đáng sợ!”
Tần Mục phát động Bá Thể Tam Đan Công, mỉm cười nói:
“Con còn có thể đáng sợ hơn nữa!”
Nguyên khí trong người hắn vận chuyển vọng ra tiếng cuồng phong gầm rít, trưởng thôn và Thanh U sơn nhân nhướng mày lộ vẻ kinh ngạc.
Trong tiếng cuồng phong gầm rít, lại có tiếng sóng cuồn cuộn xô bờ, chắc là tiếng vang khi nguyên khí của Tần Mục vận chuyển với tốc độ cao lúc chuyển hướng va vào các thành vách phát ra.
Âm thanh sóng vỗ qua đi lại truyền tới tiếng sấm rền giống như sấm sét rền vang trong mây đen, tiếng sấm nhanh chóng phóng từ chỗ này tới chỗ khác, chắc đó là âm thanh khi nguyên khí lưu chuyển trong bầu trời thần tạng phát ra!
Lúc này, ba đệ tử của Tiểu Ngọc Kinh cũng đang trên đường tới đây, cách nơi này ba tiên đảo.
“Thanh U tiên.”
Khí thế của Tần Mục đạt tới đỉnh điểm, có cảm giác không phát tác sẽ không thoải mái, hắn nhìn hào hứng Thanh U tiên, cười nói:
“Chi bằng trước lúc họ tới, ngươi và ta đánh một trận!”
Thanh U sơn nhân lắc đầu:
“Không đánh bại bọn họ ngươi sẽ không có tư cách khiêu chiến ta…”
Bùm…
Tần Mục nhảy lên một bước, cơ thể lập tức ép xung quanh vang rền tiếng sấm, chỉ một bước đã tới trước mắt Thanh U sơn nhân, không khí bị nén lại giống như một bức tường, sau đó tường không khí bị dồn nén nổ tung!
Khóe mắt Thanh U sơn nhân co giật, cuối cùng cũng nổi giận giơ tay lên, ánh sáng màu xanh phóng thẳng lên trời.
Trưởng thôn kiên quyết nói:
“Thanh U, Lục Hợp!”
“Biết rồi!”
Thanh U sơn nhân thét lên, trong cơ thể vọng ra tiếng cánh cửa khép lại, ông đóng hết bốn đại thần tạng Thần Kiều, Sinh Tử, Thiên Nhân, Thất Tinh của mình lại, nguyên khí bùng phát, giật dữ cười nói:
“Tiểu Nhân Hoàng, ta bực ngươi lắm rồi đấy! Ngươi chẳng qua là một tên nhóc chỉ biết nghịch nước, nghịch bùn…”
Quyền chưởng của hai người lao vào nhau, Thanh U sơn nhân kêu lên một tiếng, bay ngược trở lại, đập lên một bức tượng đá.
Tượng đá vô cùng nặng, giống như tượng đá ở Đại Khư, không gì có thể phá vỡ được, người ông đập vào nhưng tượng đá vẫn không hề hấn gì.
“Tu vi này…”
Không khí trong ngực của Thanh U sơn nhân bị nén tới mức phun hết ra ngoài, mặt ông đỏ bừng, thét lệ:
“Lão đạo huynh, ngươi chắc chắn hắn là cảnh giới Lục Hợp chứ?”
Tần Mục lao đến như một con rồng thô bạo, khi hắn di chuyển cơ thể vô cùng nặng nhưng tốc độ thì nhanh không tưởng, cơ thể nặng như núi và tốc độ cùng tồn tại, ở lứa tuổi của hắn dường như là việc không thể, vậy mà Tần Mục lại có thể làm được!
Thanh U sơn nhân không thể nghĩ ngợi nhiều, hai tay vung lên, khí màu xanh đột nhiên biến đổi, màu xanh biến thành một đen một trắng giống như hai con cá lớn đá bơi lội, hai con cá bất ngờ hóa thành hai con rồng phóng về phía Tần Mục đang lao tới.
“Là cảnh giới Lục Hợp!”
Trưởng thôn cũng không khỏi kinh ngạc, định thần nói:
“Chỉ có điều tu vi mạnh hơn trước rồi!”
Tu vi của Tần Mục khi ở cảnh giới Linh Thai đã đạt tới mức độ khiến trưởng thôn ở cùng cảnh giới cũng khó mà sánh bằng, tới cảnh giới Ngũ Diệu, cảnh giới Lục Hợp, khoảng cách đó mới không tiếp tục kéo dài.
Nhưng bây giờ, sau khi Tần Mục tới Minh Cốc, trở về từ U Đô, tu vi lại có bước tăng tiến vượt bậc!
Pháp lực vô cùng hùng hậu này, cho dù là trưởng thôn cũng cảm thấy kinh ngạc, chấn động.
Chỉ nghe thấy hai tiếng động lớn vang lên, Tần Mục móc hai tay xé tan hai con rồng kia ra, tốc độ vẫn không hề giảm, Thanh U sơn nhân bay lên, tụ khí thành kiếm, ngón tay chỉ xuống phía dưới, hàng vạn kiếm khí như vô số sao băng tập trung lại phóng về phía Tần Mục.
Một đốm sao sáng lóe lên, vạn kiếm phá không bay đi!
Tần Mục bay lên, kiếm quang bạo phát, nguyên khí như rồng, người rung lên, vạn long quấn quanh, lao về phía trước.
“Cửu Long Đế Vương Công!”
Rồng và kiếm lao vào nhao, Thanh U sơn nhân kêu lên, chân đạp liên tục trong không trung, né tránh hóa giải sức mạnh cuồn cuộn do thần thông của Tần Mục truyền tới.
Rồng và kiếm của hai người tan vỡ, hóa thành mưa sao rợp trời, trong mưa sao có một nắm đấm mỗi lúc một lớn, Thanh U sơn nhân dịch chân định né tránh.
Trưởng thôn không khỏi lắc đầu:
“Đọ thân pháp với lão què, ngươi sao mà sánh bằng…”
Thanh U sơn nhân không né được đòn đó, đành phải cùng Tần Mục đọ quyền pháp, chỉ nghe rầm một tiếng, Thanh U sơn nhân bay ngược trở lại.
Khói bụi bốc lên ở một tiên đảo khác, một lát sau, tiếng Thanh U tiên nhân đập vào tiên sơn truyền tới.
“Đọ quyền pháp với Mã gia, Thanh U, ngươi vẫn thua.”
Trưởng thôn lại lắc đầu.
Tần Mục lao nhanh trong không trung, ba đệ tử của Tiểu Ngọc Kinh vừa tới tiên sơn đã thấy Tần Mục hóa thành một luồng ánh sáng trong không trung, tiếp theo đó húc Thanh U sơn nhân rơi xuống đất, cả ba há hốc miệng không biết đã xảy ra chuyện gì.
Trưởng thôn nhìn ba người, cười nói:
“Thanh U tiên nhân đã qua bên kia rồi, chúng ta cũng qua bên đó.”
Nói xong liền bay lên, bay qua tiên đảo kia.
Ba ngời đưa mắt nhìn nhau, vội vàng đi theo ông.
Trên những tiên sơn tiên đảo khác, các lão tiên nhân cũng đi ra từ nơi bế quan, ngạc nhiên nhìn tiên sơn có Tần Mục và Thanh U sơn nhân.
“Có chuyện gì vậy?”
Lão Như Lai và lão Đạo Chủ cũng bị kinh động, nhìn về bên kia.
Lão Như Lai pháp nhãn vô song, kinh ngạc nói:
“Hình như Tần Nhân Hoàng đánh Thanh U sơn nhân, Thanh U không dám phản đòn.”
Lão Đạo Chủ cười nói:
“Hình như là không thể phản đòn, mất thời cơ, bị pháp lực của Nhân Hoàng áp chế rồi!”
Trên tiên đảo kia, núi non trùng điểm, hai người một già một trẻ đánh từ chân núi lên tới đỉnh núi, pháp lực của Tần Mục cuồng bạo, hóa thành đại thủ ấn đè xuống, Thanh U sơn nhân lăn lộn né tránh, hàng loạt cây cối xanh tốt bị chưởng của Tần Mục đè gãy, đổ rạp dưới đất, trên mặt đất lập tức xuất hiện một đại thủ ấn to hàng mẫu.
Tần Mục liên tục tấn công, dọc đường đánh lên dồn Thanh U sơn nhân lên tới đỉnh núi, trên đỉnh núi là một tòa đại điện, gạch xanh ngói đỏ, trụ đồng to bằng vại nước.
Thanh U sơn nhân bị hất tung vào trong điện, bước chân Tần Mục vô cùng nặng nề, một chân đạp lên trụ đồng, trưởng thôn lắc đầu, nói:
“Mục Nhi, nơi này là Ngọc Kinh của thời kì Khai Hoàng, cung điện do thần nhân luyện chế, ngươi sao có thể phá nổi?”
Ông vừa dứt lời, cột đồng lập tức bị chân Tần Mục đạp gãy, trưởng thôn sững sờ.
Thiếu niên bên cạnh thì thầm giải thích:
“Tiền bối, đại điện này là do sau này Thanh U sư bá luyện, không chắc chắn như đại điện cũ nữa…”
Bên kia, hai tay Tần Mục cắm vào trong cột đồng, ôm cây cột to bằng vại nước lên, dùng cột làm thương đâm thẳng vào trong điện.
Trong điện vọng ra hàng loạt tiếng động lớn, cây cột đồng này cho dù to lớn nhưng được Tần Mục vung lên linh hoạt như thương, cột đồng xé không lao đi phát ra âm thanh “xẹt, xẹt”, chỉ có điều do quá lớn, chỉ sau vài chiêu đại điện đã bị đâm tan tành, gạch ngói bay loạn xạ.
Thanh U sơn nhân vô cùng thê thảm, hai tay cuối cùng cũng đỡ được cột đồng nhưng cây cột bất ngờ trở lên vô cùng nóng, bị pháp lực của Tần Mục làm nóng chảy, nước đồng giàn giụa.
Nước đồng chảy xuống như nước, sau đó hóa thành những thanh kiếm đồng trong không trung, vạn kiếm cùng bay, đâm lên người Thanh U sơn nhân.
Thanh U sơn nhân bay ngược đi, đập vào tiên sơn trên một tiên đảo khác.
Tần Mục dồn lực vào tay, thét lên một tiếng, đẩy cột đồng đang nóng chảy đi, bám sát phía sau Thanh U, đập thẳng vào ngực Thanh U sơn nhân, ghim chặt ông ta vào trong tiên sơn.
Cùng lúc đó, Tần Mục bay tới như một luồng sáng, giơ đầu gối huých lên cột đồng.
Tiên sơn rung chuyển, cây cối trên núi rung lên rào rào.
Trưởng thôn và ba đệ tử Tiểu Ngọc Kinh vội vàng bay tới, vừa đặt chây tới tiên đảo thì nhìn thấy Tần Mục rút cột đồng từ vách núi ra, sau đó xách cổ áo Thanh U tiên nhân từ trong hốc núi ra, giơ cao tay ném mạnh ông lão xuống mặt đất, mặt đất vang động, đập thành một hố lớn.
“Ai bảo ngươi nói lải nhải, không dứt khoát khiến ta bực mình! Lại còn làm trưởng thôn gia gia khóc! Ta đánh chết ngươi!”
Tần Mục quay đầu nhìn bốn người vừa bay tới, toét miệng cười với ba đệ tử Tiểu Ngọc Kinh:
“Đừng sợ.
Nhiều ngày rồi ta không đánh nhau, chỉ muốn hoạt động gân cốt thôi, không phải giết người báo thù.
Giờ hoạt động xong rồi, cơ thể tinh thần đều thoải mái!”
Ba người vừa ngạc nhiên vừa kinh hãi nhìn xuống dưới, Thanh U sơn nhân đang nằm sõng soài dưới đáy hố.
“Sư bá…”
Một cô gái run rẩy nói.
“Ta không sao!”
Thanh U sơn nhân nằm bẹp ở đó không nhúc khích, giọng vẫn rất khỏe:
“Cứ để mặc ta, ta nằm một lát!
Ba người yên tâm, một nam tử lớp lớn nói:
“Thanh U sư bá không sao.”
Tần Mục nhìn ba người, hắn có quen biết một người trong số đó, Vương Mộc Nhiên từng có duyên gặp mặt một lần.
Vương Mộc Nhiên là đệ tử của Chân tản nhân, Chân tản nhân là một tiên nhân của Tiểu Ngọc Kinh, bị bát hoàng thúc Linh Ẩn Phong mời xuống núi, ngăn cản quốc sư Duyên Khang và bị quốc sư giết chết.
Vương Mộc Nhiên năm đó còn là một thiếu niên nghịch ngợm, lần đầu tiên Tần Mục gặp hắn, Chân tản nhân đang câu cá bên đầm dưới thác nước ở chân núi, còn hắn thì đứng cạnh ném đá, Việt Thanh Hồng còn nói đứa trẻ này là con ruột, nếu không sớm đã đánh chết rồi.
Vương Mộc Nhiên khi đó rất tinh nghịch, hai năm không gặp hắn đã trở lên chín chắn hơn nhiều.
Cái chết của Chân tản nhân khiến hắn bị đả kích, buộc phải trở lên chín chắn.
Nét ngây thơ và nghịch ngợm của thiếu niên này đã không cánh mà bay, thay thế vào đó là sự chín chắn và trầm tĩnh, quần áo trên người hắn cũng đổi thành màu đen, ánh mắt trở nên sâu xa, thi thoảng có linh quang lóe lên.
Chắc là động lực báo thù cho sư phụ khiến hắn chăm chỉ khổ luyện suốt hai năm qua, cũng động lực này khiến hắn không có tư thái tiên gia của Tiểu Ngọc Kinh, khí thế của hắn cực kì cuồng bạo, chắc công pháp thần thông cũng rất bá đạo!
Tần Mục trưởng thành, hắn cũng trưởng thành!
oOo
Chương 347: Hung khí hình người không góc chết
Nguồn: EbookTruyen.Me
Tần Mục nhìn qua hai người còn lại, hai người này một nam một nữ, phong thái ngời ngời, Vương Mộc Nhiên từng nói, trong Tiểu Ngọc Kinh không có mấy người bằng tuổi hắn, hai người này chắc cùng lớn lên với Vương Mộc Nhiên, chỉ có điều lớn tuổi hơn hắn một chút.
Cô gái kia chừng mười bảy mười tám tuổi, đã trở lên trở lên xinh đẹp, quyến rũ, nhã nhặn, hoạt bát, nàng ta mặc chiếc áo màu xanh lam, cổ tay và vạt áo đều có nền thêu xanh lam, dải áo một xanh lục một trắng, trên trán có một sợi dây xỏ bằng hạt ngọc bích, một đầu treo ở trước trán, một đầu buộc vào búi tóc.
Nàng ta chắc rất thích ngọc bích, trang sức trên đầu cũng dùng ngọc bích.
Không biết là do gió núi hay nguyên khí khiến dải áo của nàng tung bay sau lưng, dải áo màu xanh lục và màu trắng rất dài, giống như linh xà đang bò trườn.
“Hơi gầy nhưng không xinh đẹp bằng Linh Dục Tú, ngực của Linh Dục Tú cũng béo hơn nhiều.”
Tần Mục không nhìn nàng ta nữa mà quay sang nhìn nam tử còn lại, nam tử này trưởng thành hơn cô gái ngọc bích, quần áo và tư trang không cầu kì như con gái, chỉ là áo dài, eo đeo ngọc bội, nhưng cũng có chút khí chất đạo cốt tiên phong.
Ánh mắt hắn rất thông minh, lúc có ánh sáng sao sáng lấp lánh, lúc hóa thành mặt trời bùng cháy, phát ra hỏa quang.
“Tiểu Ngọc Kinh đứng đầu thánh địa trong thiên hạ, công pháp họ tu luyện hình như không giống nhau, mỗi loại đều không hề thua kém Đại Lôi Âm Tự và Đạo môn.”
Tần Mục nhủ thầm.
“Tần sư huynh.”
Vương Mộc Nhiên nhìn thấy hắn, đôi mắt đen nhánh ánh lên một chút thần sắc, rõ ràng hắn còn nhớ Tần Mục nhưng sau đó lại trở lên u ám.
Tần Mục khiến hắn nhớ tới sư phụ Chân tản nhân của mình.
Lúc trước hắn và Chân tản nhân cùng tới Duyên Khang quốc, ngăn cản quốc sư Duyên Khang tới phương nam dẹp loạn, hắn gặp Tần Mục thời gian đó.
Tần Mục cùng Thẩm Vạn Vân, Việt Thanh Hồng, Vân Khuyết đều trạc tuổi hắn vì thế tuy gặp gở ngắn ngủi nhưng ấn tượng về nhau đều rất sâu sắc.
Chân tản nhân bị quốc sư Duyên Khang giết, Vương Mộc Nhiên mang thi thể Chân tản nhân về Tiểu Ngọc Kinh, từ đó họ không gặp lại nhau nữa.
“Mộc Nhiên huynh.”
Tần Mục chào hỏi, nói:
“Hai vị sư huynh sư tỉ này là…?”
“Đây là Mộ Thanh Đại Mộ sư tỉ, đây là sư huynh của ta Long Du.”
Vương Mộc Nhiên nói:
“Mộc sư tỉ là đệ tử của Đinh Tây tản nhân, Long Du là đệ tử của Thiên Vân sơn nhân.”
Tần Mục ngẫm nghĩ, truyền thừa của Tiểu Ngọc Kinh có rất nhiều, những công pháp như Như Lai Đại Thừa Kinh của Đại Lôi Âm Tự, Tiên Thiên Thái Huyền Công của Đạo môn cũng có thể lấy ra mười mấy môn.
Mỗi tiên nhân của Tiểu Ngọc Kinh đều tinh thông một môn hoặc nhiều môn công pháp, nhưng trong Tiểu Ngọc Kinh có tuyệt học vượt lên những công pháp này không?
Nếu như không có vậy thì cho dù công pháp đỉnh cấp có nhiều thế nào đi nữa, sức lực của một người có hạn, không thể nào đều luyện tới đỉnh điểm tất cả các môn công pháp này, dù sao thì không phải ai cũng là bá thể giống mình.
Đột nhiên, giọng của Thanh U sơn nhân vọng tới:
“Bản lĩnh của Hư Sinh Hoa không tầm thường, Mộ Thanh Đại bại trong tay hắn với hai mươi bảy chiêu, Long Du hai mươi bốn chiêu thì thất bại, Vương Mộc Nhiên là hai mươi ba chiêu.
Tuy nhiên ngươi đừng tưởng thực lực của Vương Mộc Nhiên kém cỏi, trong số ba người họ, thực lực của Mộc Nhiên mạnh nhất, nhưng giao chiến với Hư Sinh Hoa, thực lực càng mạnh càng nhanh thất bại.”
Tần Mục sửng sốt, cúi đầu nhìn, quả nhiên không thấy Thanh U sơn nhân dưới đáy hố.
Lúc này Thanh U sơn nhân đã đứng bên trưởng thôn giống như không có chuyện gì xảy ra, trên người không hề có thương tích nào, quần áo cũng không bụi bẩn nhàu nát, như thể người Tần Mục đánh ban nãy không phải là ông ta.
“Lão tiên nhân quả nhiên bất phàm, tốc độ thật nhanh.”
Tần Mục khen ngợi nói:
“Ta còn không nhìn thấy ngươi bò lên từ lúc nào, chỉnh đốn trang phục khi nào.”
Sắc mặt Thanh U sơn nhân xám xịt, Tần Mục lại nói:
“Tại sao Thanh U tiên lại nói, giao chiến với Hư Sinh Hoa, thực lực càng mạnh thì bại càng nhanh?”
Thanh U sơn nhân nhìn Vương Mộc Nhiên nói:
“Mộc Nhiên, ngươi nói đi.”
Vương Mộc Nhiên vâng lời, nói:
“Công pháp của Hư Sinh Hoa rất lạ kì, gặp mạnh sẽ mạnh, thần thông của hắn cũng rất kì lạ, thuộc loại hình ứng biến, rất nhiều thần thông hình như đều là ứng biến tại chỗ, sáng tạo tại chỗ.
Thực lực của đối phương càng mạnh thì thực lực của hắn cũng càng mạnh, thần thông của đối phương càng tinh thâm, thần thông của hắn càng tinh thâm.”
Sắc mặt Tần Mục căng thẳng:
“Hắn đã nhảy qua thuật, tới cảnh giới pháp rồi sao?”
Vương Mộc Nhiên nói:
“Ta không nhìn ra.
Giống như có liên quan tới công pháp, cũng giống như hắn đã bước vào cảnh giới đó.”
Tần Mục bần thần, nếu như có loại công pháp này thì đúng là thú vị.
Công pháp loại phát triển lực sáng tạo rất hiếm gặp, trước đây Bá Thể Tam Đan Công của hắn không đầy đủ, cũng cần hắn phát triển sáng tạo, Tiều Phu truyền kinh cũng là một loại pháp một phát triển lực sáng tạo.
Tuy nhiên đây là tại vì Bá Thể Tam Đan Công thực sự chỉ lưu lại ở Tần thị Vô Ưu Hương, sau khi Tần Mục được phụ thân Tần Hán Trân truyền thụ Bá Thể Tam Đan Công hoàn chỉnh thì không cần làm vậy nữa.
Nếu công pháp của Hư Sinh Hoa thực sự có thể phát triển lực sáng tạo thì đúng là một công pháp lợi hại.
Người như vậy, mình giao đấu với hắn sau mấy chiêu sẽ phân thắng thua?
Một chiêu?
Hay là mấy chục, mấy trăm chiêu?
“Đúng là một đối thủ đáng gờm, không hổ là bá thể giả?”
Tần Mục lẩm bẩm.
Sắc mặt Thanh U sơn nhân cứng đờ, nhìn trưởng thôn, nói nhỏ:
“Đạo huynh, bá thể đã đành, bá thể giả ở đâu ra nữa vậy?”
Sắc mặt trưởng thôn cũng xám xịt, nói:
“Ngươi kiến thức nông cạn, không hỏi nữa thì hơn.”
Thanh U sơn nhân hừ một tiếng, nói với ba người Vương Mộc Nhiên:
“Tần Nhân Hoàng vừa là Thiên Thánh giáo chủ, vừa là Nhân Hoàng, một mình kiêm hai đại truyền thừa, hơn nữa công pháp, thần thông đều rất kì quái, pháp lực hùng hậu, giao đấu với hắn đừng đọ pháp lực, nếu không sẽ bị hắn áp đảo!”
Nói tới đây ông lại không khỏi hổ thẹn, vừa rồi ông cũng đấu pháp lực với Tần Mục, kết quả bị Tần Mục áp đảo từ đầu tới cuối, bất cứ chiêu thức lợi hại nào cũng không kịp thi triển.
Vương Mộc Nhiên, Mộ Thanh Đại và Long Du đều vội vàng lắng tai nghe, ghi nhớ thật kĩ.
“Thủ đoạn tấn công của hắn rất hỗn tạp, thân pháp và bộ pháp quái dị, tốc độ cực nhanh, đừng để hắn quấn lấy, nếu không sẽ rất khó thoát thân.”
Thanh U sơn nhân tiếp tục chỉ điểm ba người, nói:
“Quyền pháp của hắn là Lôi Âm Bát Thức của Đại Lôi Âm Tự, thần thông chưởng pháp của Đế Thích Thiên Kính, lực tấn công cực cao.
Đọ quyền pháp với hắn sẽ bị pháp lực và sức mạnh của hắn áp chế, phải cẩn thận.
Hắn còn tu luyện Cửu Long Đế Vương Công của Linh gia, thần thông không hề kém.
Hơn nữa, hắn còn dung hợp pháp môn luyện bảo trong chiến đấu, các ngươi phải đề phòng!”
Ông ta đau đầu nhất chính là điểm này, Tần Mục rút cột đồng ra, dùng cột đồng làm thương, thế tấn công bá đạo, thậm chí dùng nguyên khí nung chảy cột đồng, biến đồng thành kiếm.
Đòn này đã hoàn toàn đánh bại ông ta.
Tần Mục sử dụng chính là pháp môn luyện bảo.
Luyện bảo trong chiến đấu, biến luyện bảo thành lực tấn công, cách đánh này ông chưa từng gặp bao giờ!
Mộ Thanh Đại nhăn nhó, nói:
“Sư bá, vậy thì đánh thế nào?”
Thanh U sơn nhân sững sờ, đột nhiên nhớ tới vấn đề này, tiểu Nhân Hoàng vô cung hung hãn, pháp lực hùng hậu, thân pháp thiên biến vạn hóa, tốc độ cực nhanh, thần thông cực mạnh, lại dung hợp pháp môn luyện bảo vào trong chiến đấu, vậy thì đánh thế nào?
Ba đệ tử của Tiểu Ngọc Kinh căn bản không có phần thắng!
“Kiếm pháp thắng hắn!” Long Du trầm giọng nói.
Thanh U sơn nhân liếc nhìn “khúc cọc người” ở bên cạnh, “khúc cọc người” đó mặt mày rạng rỡ, chỉ thiếu bật cười thành tiếng.
“Kiếm pháp, Mục Nhi đã bước vào cảnh giới pháp rồi.”
Trưởng thôn cố nhịn cười, tốt bụng nhắc nhở.
Thanh U sơn nhân nghiến răng, lần đầu tiên cảm thấy đau đầu.
Hư Sinh Hoa tới Tiểu Ngọc Kinh, nói thẳng muốn xem công pháp, thần thông của Tiểu Ngọc Kinh, thực ra là muốn khiêu chiến Tiểu Ngọc Kinh, khi đó Thanh U sơn nhân cũng không đau đầu thế này.
Tần Mục rõ ràng là hung khí chiến đấu hình người mọi phương diện đều đạt điểm tối đa, lúc nào cũng có thể dùng trạng thái tốt nhất để chèn ép, tàn phá kẻ khiêu chiến cùng cảnh giới!
Hơn nữa, sự tự tin của gã này cũng đạt tới cấp biến thái, không coi ai ra gì, tự cho mình là cái gọi là “bá thể”, ngạo mạn cho rằng không ai bằng mình.
Sự tự tin vô biên cùng thực lực hùng mạnh, đúng là cục diện áp đảo.
“Không biết sức bền của hắn thế nào?”
Khóe mắt Thanh U sơn nhân co giật:
“Nếu như sức bền của hắn không ra gì, thì có thể dùng cách kéo dài thời gian để tiêu hao thể lực…”
Tuy nhiên, nhìn cơ thể Tần Mục đúng là một gã trai trẻ cường tráng, sau khi đánh mình xong vẫn nói là hoạt động gân cốt, trong người tràn đầy sinh lực dồi dào.
“Kinh nghiệm chiến đấu của hắn thế nào?”
Thanh U sơn nhân nghĩ tới đây lại lắc đầu, kinh nghiệm chiến đấu của Tần Mục có thể nói là đỉnh cấp, chiến pháp ngông cuồng, lỗ mãng, tới pháp môn luyện bảo cũng có thể dung hợp vào chiến đấu, đây chính là một kẻ cuồng chiến đấu, đương nhiên kinh nghiệm chiến đấu phong phú.
Ngược lại, Tiểu Ngọc Kinh không tranh giành với đời, kinh nghiệm chiến đấu của đệ tử không bằng Tần Mục.
“Vậy năng lực ứng biến thì sao? Năng lực ứng biến tại trận không đủ, thực lực tu vi cao cũng sẽ thất bại… Đợi một chút, tiểu tử này ngông cuồng như vậy, tới nay vẫn chưa bị ai đánh bại, năng lực ứng biến chắc cũng thuộc hàng đỉnh cấp!
Thanh U sơn nhân lại nhìn “khúc cọc người” bên cạnh, “khúc cọc người” đã hoàn toàn bước ra khỏi bóng đen niềm tin sụp đổ, gương mặt mỉm cười, thần sắc đắc ý, rõ ràng đang chuẩn bị cười nhạo Tiểu Ngọc Kinh.
Thanh U sơn nhân nghiến răng, nói với ba người Vương Mộc Nhiên:
“Các ngươi tùy cơ ứng biến!”
Ba người đưa mắt nhìn nhau, trong lòng làu bàu:
“Sư bá nói rõ nhiều nhưng cũng chả khác gì không nói, ngược lại khiến áp lực tâm lí của chúng ta càng lớn.
Không nói còn hơn!”
Long Du ánh mắt lấp lánh, ngước lên nói:
“Tiểu Nhân Hoàng, ta muốn đấu kiếm với ngươi.”
Thanh U sơn nhân suýt chút nữa thì hộc máu, chỉ biết nghiến răng nghiến lợi.
Tên tiểu tử thối Long Du này đấu gì không đấu lại đi đấu kiếm!
“Khúc cọc người” bên cạnh mình vừa mới nói rồi, kiếm pháp của Tần Mục đã đạt tới trình độ pháp, tới trình độ pháp là đã bắt đầu tự sáng tạo kiếm pháp, lĩnh ngộ về kiếm đã đạt tới cảnh giới tông sư hoặc mấp mé tông sư.
Đương nhiên nếu như tầm nhìn hạn hẹp, khởi điểm thấp, kiếm pháp sáng tạo ra bình thường kém thì không nói làm gì, nhưng quan trọng là khởi điểm kiếm pháp của Tần Mục tuyệt đối không thấp kém, không những không thấp kém thậm chí kiếm pháp của Tiểu Ngọc Kinh cũng không thể sánh bằng khởi điểm kiếm pháp của hắn.
Bây giờ Long Du đã nói rồi, mình không thể ngăn cản được hắn ta.
Tần Mục tỏ vẻ kinh ngạc, nói:
“Long Du sư huynh, ta từng học Đạo Kiếm.
Kiếm pháp của Tiểu Ngọc Kinh các ngươi so với Đạo Kiếm thì thế nào?”
Long Du mỉm cười:
“Đạo Kiếm Thập Tứ Thiên chưa chắc đã bằng kiếm pháp của Tiểu Ngọc Kinh ta.”
Tần Mục thở phào, không kém hơn Đạo Kiếm, vậy thì đấu kiếm pháp với mình sẽ không bị mình dùng một chiêu đánh chết rồi.
“Kiếm của ta hơi nặng, có lúc còn thích dùng trọng lượng của kiếm hoàn để ám toán kẻ khác.
Tuy nhiên nếu đã là đấu kiếm pháp vậy thì ta sẽ không dùng trọng lượng của kiếm hoàn để ám toán Long Du sư huynh nữa.”
Tần Mục tốt bụng nhắc nhở:
“Sư huynh cẩn thận.”
Phụt…
Kiếm vũ khắp trời, tám ngàn thanh kiếm bay ra khỏi túi Thao Thiết sau lưng, cắm đầy mọi ngóc ngách của tiên sơn, nơi nào cũng là kiếm.
“Mời!”
Tần Mục mỉm cười nói.
oOo
Chương 348: Sơ hở chồng chất
Nguồn: EbookTruyen.Me
Khóe mắt Long Du co giật, nhìn núi đồi chung quanh đầy kiếm của Tần Mục, trận chiến này nên đánh như thế nào?
Những thanh kiếm này, chỉ bằng vào sức nặng cũng đủ đánh chết mình!
Long Du nhìn về phía Thanh U sơn nhân, Thanh U sơn nhân làm như không thấy, chỉ việc làm tám ngàn phi kiếm cắm vào mặt đất như thế này, nhìn thì có vẻ đơn giản, chỉ sợ rất nhiều thần thông giả cảnh giới Lục Hợp cũng phải tiêu hao sạch pháp lực, cũng chỉ có gia hỏa pháp lực hùng hậu không tưởng tượng nổi như Tần Mục mới có thể thúc dục nhiều phi kiếm như thế.
Hơn nữa, điều khiển nhiều phi kiếm như vậy, yêu cầu thuật số và thuật tính toán cực cao, cần đầu óc hoạt động thật nhanh, có thể điều khiển mỗi một thanh phi kiếm, lại vận hành quỹ tích phi kiếm không giống nhau, không thể quấy nhiễu lẫn nhau.
Chỉ cần tính toán quỹ tích vận hành của tám ngàn thanh phi kiếm cũng cần tạo nghệ thuật số cao tới mức đáng sợ!
Hiển nhiên, Tần Mục đã dung hợp Đạo kiếm của Đạo môn và kiếm pháp của trưởng thôn với nhau, cho nên mới có thể khống chế nhiều phi kiếm như thế.
– Chẳng lẽ trên đời này thực sự có Bá thể?
Thanh U sơn nhân nghi ngờ, nếu như có Bá thể, nhất định sẽ xuất hiện ghi chép trong Tiểu Ngọc Kinh, nhưng khi hắn chán nản quay về Tiểu Ngọc Kinh liền bắt đầu đọc tàng thư trong Tiểu Ngọc Kinh, trong đó không có bất cứ ghi chép nào về Bá thể!
Tàng thư của Tiểu Ngọc Kinh bao gồm nhiều mặt, hắn ngược dòng tìm hiểu thời đại lâu hơn, lâu tới mức không có bất cứ môn phái nào hoặc thánh địa nào có thể tưởng tượng nổi, trong đó cũng không có ghi chép về Bá thể, như vậy đã nói rõ Bá thể không tồn tại.
Cho nên Thanh U sơn nhân chắc chắn cho rằng trưởng thôn đang lừa dối mọi người, hiện tại hắn nhìn thấy biểu hiện của Tần Mục, tin tưởng của hắn đã dao động.
– Long Du sư huynh, mời.
Tần Mục lại nói.
Long Du khôi phục tinh thần, trầm giọng nói:
– Nhân Hoàng, mời!
Trong mắt của hắn sinh ra lửa giận, nghĩ thầm:
– Vị Nhân Hoàng này điều khiển nhiều phi kiếm như vậy, khẳng định cực kỳ tiêu hao pháp lực, khống chế tám ngàn kiếm thi triển kiếm chiêu, chỉ sợ dùng một hai chiêu như thế sẽ tiêu hao sạch pháp lực của hắn, chỉ cần ta chèo chống một hai chiêu là có thể chuyển bại thành thắng!
Hắn vừa nghĩ như thế lại phát hiện mình nghĩ nhiều.
Tần Mục căn bản không cho hắn cơ hội ngăn cản, chiêu thứ nhất đã trực tiếp vận dụng chiêu thứ tư trong Đạo kiếm, Mặc Bả Chu Thiên Oát Vận, Kiến Tham La Vạn Tượng Thôi Thiên!
Trong nháy mắt tám ngàn kiếm vận chuyển chu thiên tinh đấu, sâm la vạn vật, thi triển kiếm chiêu!
Đây là thức thứ tư của Đạo kiếm, lúc Lâm Hiên Đạo Chủ kiểm tra tạo nghệ thuật số của Tần Mục đã dùng tới Chu Thiên Tinh La Kỳ Toán Pháp, đó chính là thức thứ tư của Đạo kiếm!
Tần Mục thúc dục thức thứ tư của Đạo kiếm, phát huy chu thiên tinh đầu chi chít như bầu trời sao, sâm la vạn tượng, vạn vật biến thiên, ngân hà vận chuyển vô cùng tinh tế.
Đạo kiếm thập tứ thiên, một chiêu mạnh hơn một chiêu, đến thiên thứ tư, tám ngàn kiếm hóa thành sao đầy trời, vận chuyển biến hóa vây khốn Long Du trong kiếm trận
Long Du không nghĩ nhiều, trong hai mắt bắn ra ánh lửa, hai mắt khép mở, hai đạo kiếm quang tuyết trắng bay ra!
Kiếm pháp của hắn không giống người thường, là một trong những tuyệt học chí cao của Tiểu Ngọc Kinh, chủ tu đôi mắt nhưng không giống đồng pháp, mà là luyện kiếm nhập vào đôi mắt, mắt đến kiếm đến, cho nên gọi là Thiên Nhãn Tuyết Kiếm Quyết.
Loại kiếm pháp này cường đại ở chỗ không tu Linh binh kiếm hoàn, mà là dùng mắt biến thành kiếm hoàn, mắt nhìn nơi nào, kiếm chỉ nơi nào, trực tiếp và dứt khoát.
Hơn nữa chỉ có công pháp, hai mắt hóa thành mặt trời, kiếm quang vô kiên bất tồi, hai mắt hóa thành ánh sao, rực rỡ như tinh hà, ánh sao lóng lánh, kiếm quang tấn công quỷ dị làm địch thủ khó lòng phòng bị.
Nếu như luyện thành kiếm tâm, tâm kiếm như một, nó còn mau lẹ và đáng sợ hơn kiếm nhãn, tâm đến kiếm đến.
Long Du chưa đạt tới cảnh giới này, kiếm nhãn của hắn cũng không tầm thường.
Qua một lúc, vô số đạo phi kiếm trực tiếp đánh tan Đạo kiếm của hắn, kiếm quang của hắn hóa thành nguyên khí, Tần Mục lại vơ vét bảo vật trong Thiên Ma giáo luyện bảo, từ tính chất đã vượt qua kiếm quang của hắn, hơn nữa tu vi vô cùng hùng hậu, nghiền nát kiếm quang của hắn!
Trong đôi mắt Long Du bắn ra vô số ánh sao, ánh sao trong mắt hắn giống như tinh hà bay ra ngoài, đây là biến hóa của thức thứ tư trong Đạo kiếm, kiếm pháp của hai người nhìn thì giống nhau nhưng bản chất lại khác nhau.
Đạo kiếm dùng toán học kết cấu tạo thành chu thiên tinh đấu, biến hóa cũng nằm trên thuật toán, Thiên Nhãn Kiếm Tâm Quyết lại tùy thích, tùy tâm mà biến, trình độ tinh tế của nó không bằng Đạo kiếm nhưng phương diện biến hóa thất thường còn cao hơn Đạo kiếm một bậc.
Nhưng kiếm so sánh với kiếm, bản chất của kiếm quang lại thua xa phi kiếm của Tần Mục.
Long Du rên rỉ một tiếng, trong mắt bắn ra ngân hà phá diệt, tám ngàn kiếm hóa thành kiếm vũ cắn nát ngân hà, vào lúc sắp đánh trúng người Long Du, Long Du nghe thấy Thanh U sơn nhân kêu lên:
– Kiếm hạ lưu nhân!
Sau đó hắn nhìn thấy tất cả phi kiếm bao quanh mình, biến thành một kiếm hoàn cực lớn, bản thân mình ở trong kiếm hoàn, từng mũi kiếm sáng bóng đều chỉ vào tất cả bộ vị thân thể của hắn, hắn cảm thấy lo lắng, nếu những phi kiếm này đâm tới thì thân thể của mình còn nguyên vẹn hay không.
Kiếm hoàn kêu “long cong”, hội tụ thành dòng sông kiếm và bay vào trong túi Thao Thiết sau lưng Tần Mục.
Long Du vội vàng sờ sờ toàn thân, phát hiện mình vẫn nguyên vẹn, hắn lúc này mới thở ra một hơi, hắn muốn cảm ơn Tần Mục nhưng tay chân mềm nhũn, yết hầu khát khô không nói thành lời.
Mộ Thanh Đại bước tới, giao tịnh thủy cho hắn, Long Du uống miếng nước, lúc này mới có đủ khí lực nói chuyện:
– Đa tạ Nhân Hoàng lưu tình.
Nhưng kiếm pháp của ta không bại! Ngươi chỉ dựa vào bảo vật áp chế ta một cấp bậc!
Tần Mục không phủ nhận, khiêm tốn nói:
– Long Du sư huynh nói đúng.
Ta không có khổ tu Đạo kiếm, kỳ thật ta chỉ học Đạo kiếm trong mười ngày, cũng không am hiểu.
Gương mặt Long Du biến thành màu đen, yết hầu lại hơi khô, giọng nói khàn khàn:
– Không am hiểu Đạo kiếm?
Tần Mục nhìn sang trưởng thôn, nói:
– Ta học kiếm pháp từ trưởng thôn, hắn truyền cho ta kiếm pháp quá mạnh, ta sợ ta không học nổi.
Tạo nghệ Đạo kiếm của ta không cao, ngươi còn có thể ngăn cản.
Long Du uống liền mấy ngụm nước, yết hầu đã tốt hơn trước một chút.
Ánh mắt Mộ Thanh Đại chớp động, nói:
– Như vậy Tần Nhân Hoàng vẫn chưa thi triển kiếm pháp mạnh nhất của mình?
Đôi mắt Vương Mộc Nhiên cũng sinh ra hào quang, lộ ra vẻ chờ mong.
Tạo nghệ Đạo kiếm của Tần Mục đã mạnh như vậy, kiếm pháp mạnh nhất của hắn còn đáng sợ cỡ nào?
Tần Mục lộ ra vẻ làm khó, hắn nhìn sang trưởng thôn, thẹn thùng nói:
– Kiếm pháp của ta có chút sơ hở… Không thể nói có chút sơ hở, mà là đều là sơ hở! Nhất là gần đây, sơ hở càng ngày càng nhiều.
Long Du, Mộ Thanh Đại và Vương Mộc Nhiên kinh ngạc, Thanh U sơn nhân cũng ngạc nhiên không kém:
– Ngươi nói thật hay khiêm tốn?
Tần Mục xấu hổ:
– Kiếm pháp mạnh nhất của ta cũng thua trưởng thôn, chưa bao giờ thắng nổi, ta lại gặp được phụ thân mình, cũng chưa bao giờ thắng… Đoạn thời gian trước quốc sư ngộ đạo, ta rình xem hắn ngộ đạo thì sơ hở càng nhiều.
Ở lại bảo thuyền của Tần Hán Trân suốt mấy tháng, đó là mấy tháng Tần Mục bị đả kích lớn nhất, Tần Hán Trân đánh hắn trong tranh, hắn không ngừng đánh Tần Mục đánh nằm xuống mặt đất.
Nếu không phải Tần Mục đánh Ban Công Thố một trận, hắn sẽ không khôi phục tự tin.
Ở Khánh môn xem Duyên Khang quốc sư ngộ đạo, Tần Mục rình coi, xâm nhập vào trong đạo tâm của Duyên Khang quốc sư, quan sát toàn bộ quá trình quốc sư ngộ đạo, hắn lại rung động tới tột đỉnh.
Nhưng việc này cũng có hậu quả, tầm mắt và kiến thức của hắn tăng nhanh, đạt tới độ cao hắn khó chạm tới.
Tần Mục lại nhìn Kiếm Đồ kiếm pháp do mình cải tiến, hắn phát hiện sơ hở càng ngày càng nhiều!
Trưởng thôn cũng kinh ngạc, nói:
– Mục nhi, ngươi thi triển kiếm pháp sơ hở chồng chất cho ta xem một chút.
Tần Mục do dự một lúc, nói:
– Vậy thì bêu xấu.
Hắn nín thở tập trung tâm thần, Vô Ưu Kiếm bay ra khỏi vỏ.
Tần Mục cầm kiếm trong tay, kiếm quang trên Vô Ưu Kiếm hơi động, vô số phi kiếm bay ra khỏi túi Thao Thiết và bay vào bên trong Vô Ưu Kiếm.
Ba ngàn lưỡi kiếm xác nhập vào trong Vô Ưu Kiếm.
Vô Ưu Kiếm là mẫu kiếm, những thanh kiếm khác đều là tử kiếm, có thể nhập vào trong mẫu kiếm.
Hắn thân là người luyện bảo, kiếm hoàn có hai chủng hình thái, tử kiếm nhập vào mẫu kiếm là một loại hình thái, cho dù Tần Mục bị pháp lực vàc lực lượng hạn chế, chỉ có thể dung hợp ba ngàn kiếm vào Vô Ưu Kiếm, nếu như lại nhiều hơn một chút, khi hắn vận dụng sẽ không nhẹ nhàng như thế, ngược lại sẽ hạn chế hắn phát huy thực lực.
Ánh mắt Tần Mục nhìn chằm chằm vào mũi kiếm, dường như trừ kiếm thì không còn thứ nào khác, sau đó thúc dục kiếm pháp, Vô Ưu Kiếm trong tay bắt đầu di chuyển.
Hô…
Tiếng gió vang lên, Tần Mục di chuyển Vô Ưu Kiếm với tốc độ rất chậm nhưng nó lại phát ra âm thanh phá tan không khí.
Hắn thi triển kiếm pháp, Vô Ưu Kiếm di động, từng thanh tử kiếm bay ra khỏi Vô Ưu Kiếm, chúng giống như ảo ảnh của Vô Ưu Kiếm, kiếm quang không ngừng phân liệt, mỗi khi có tử kiếm bay ra khỏi Vô Ưu Kiếm sẽ xuất ra kiếm chiêu khác nhau, những phi kiếm này vận dụng mười bảy thức kiếm pháp trụ cột, kiếm chiêu thác loạn điệp gia, kiếm pháp vô cùng lộn xộn.
Hắn thi triển một chiêu Kiếm Lý Sơn Hà nhưng hoàn toàn khác với kiếm lý Kiếm Lý Sơn Hà do trưởng thôn dạy bảo.
Kiếm pháp của hắn rất ngốc, không có cảm giác linh động, tốc độ di chuyển của Vô Ưu Kiếm dần dần nhanh hơn, dần dần có cảm giác linh động, phi kiếm phi hành trên không trung càng lúc càng nhiều, kiếm pháp càng lúc càng nhanh, chúng bay múa theo sau Vô Ưu Kiếm!
Gương mặt Thanh U sơn nhân càng ngày càng ngưng trọng, mà Long Du, Mộ Thanh Đại và Vương Mộc Nhiên phát hiện mình đã bắt đầu xem không hiểu.
Kiếm pháp của Tần Mục liên quan tới kiếm lý càng ngày càng phức tạp, càng ngày càng thâm hậu, trên không Tiên Thánh sơn, ba ngàn phi kiếm tản mác như mây mù, khi thì hóa thành núi cao lồng lộng xé rách mây trôi, khi thì hóa thành dòng sông, bọn họ có thể nghe được tiếng thác nước đổ xuống.
Khi thì lại là ngàn cây vạn cây, màu xanh trải rộng tầm mắt, khi thì hóa thành cỏ cây xanh biếc, có thể nhìn thấy từng hoa văn trên lá cây.
Qua một lúc, tất cả kiếm quang biến mất.
Tần Mục lắc lắc Vô Ưu Kiếm, từng thanh tử kiếm bay ra khỏi Vô Ưu Kiếm, chúng bay vào trong túi Thao Thiết sau lưng hắn.
– Không cần so!
Mộ Thanh Đại khôi phục tinh thần, vội vàng nói:
– Tu vi và thực lực của ta thua kém Long Du sư huynh một đường, không cần so!
Vương Mộc Nhiên lắc đầu nói:
– Ta không nhìn rõ chiêu này, không cần so, ta nhận thua.
Gương mặt Long Du tái nhợt, hắn há hốc mồm, phát hiện yết hầu lại khát khô, vội vàng uống hai ngụm nước và nói:
– Ta không xem hiểu kiếm pháp của ngươi.
Thanh U sơn nhân giật mình, nhìn Tần Mục, lại nhìn trưởng thôn, đột nhiên thở dài:
– Lão đạo huynh, ngươi thu đệ tử giỏi.
Kiếm pháp của ngươi đã nhập đạo.
Trưởng thôn lắc đầu nói:
– Ta không dạy hắn luyện kiếm, là chính bản thân hắn ngộ ra.
Mục nhi, kiếm pháp của ngươi còn có rất nhiều sơ hở, nó giống như cái sàng đầy khe hở, cần tiếp tục cố gắng.
Nếu như gặp được người có kiến thức vượt qua ngươi, chết cũng không biết chết như thế nào!
Tần Mục sởn gai ốc, lúng ta lúng túng nói:
– Ta cũng nhìn ra quá nhiều sơ hở nhưng không có biện pháp cải tiến.
– Có người dạy đồ đệ như vậy sao?
Thanh U sơn nhân dở khóc dở cười:
– Kiếm pháp này rõ ràng đã có thể xưng hùng thiên hạ rồi đó? Có thể vượt qua hắn đều là nhân vật đã nhập kiếm đạo!
oOo
Chương 349: Tam nguyên đột phá
Nguồn: EbookTruyen.Me
Thanh U sơn nhân đánh giá kiếm pháp của Tần Mục cực cao, kiếm pháp xưng hùng thiên hạ, thực sự không phải học được mấy chiêu kiếm pháp cao thâm liền có thể xưng hùng thiên hạ, cần phải lý giải kiếm lý tới cảnh giới cực cao, từ thuật tới pháp, tự nghĩ ra kiếm pháp.
Tiêu chuẩn của Tần Mục hiện tại đã vượt qua kiếm thuật, đã đạt tới cấp bậc kiếm pháp, cho dù hắn nói kiếm pháp mình sáng tạo ra có sơ hở chồng chất, nhưng có thể nhìn ra những sơ hở này đều là người bước nửa chân vào kiếm đạo hoặc đã là cao nhân kiếm đạo.
Trong thiên hạ, người như thế hiếm như lông Phượng sừng Lân, có thể đếm hết trong một bàn tay.
Tần Mục còn trẻ như thế đã bước vào cấp độ kiếm pháp, cho dù kiếm pháp này trong mắt hắn có sơ hở chồng chất, với tầm mắt của người chưa bước vào cấp độ này lại là kiệt tác có một không hai.
Có đệ tử như thế, trưởng thôn còn không hài lòng, nói kiếm pháp như cái sàng, toàn thân đều là lỗ thủng, chết cũng không biết chết như thế nào.
Yêu cầu quá cao.
Hơn nữa Tần Mục lại thừa nhận, cũng không có bất mãn và tự mãn, trình độ khiêm tốn này còn thành ý hơn sau khi đánh bại Long Du.
Thanh U sơn nhân lắc đầu:
– Đôi sư đồ các ngươi thật hiếm thấy.
Trong mắt hắn bắn ra hào quang, trầm giọng nói:
– Tần Nhân Hoàng, vượt qua ba đệ tử Tiểu Ngọc Kinh của ta cũng không thể nói tài năng của ngươi cao minh hơn bao nhiêu, kỳ thật thực lực của ngươi chỉ cao minh hơn đám người Long Du một chút mà thôi.
Tam Nguyên điện và Ngũ Khí điện mới thật sự là khảo nghiệm!
Hắn vừa nói ra lời này, Long Du, Mộ Thanh Đại đều lộ ra vẻ xấu hổ, cho rằng Thanh U sơn nhân đang gia tăng thể diện cho bọn họ, Vương Mộc Nhiên lại như có điều suy nghĩ.
– Nhãn lực của Thanh U Tiên thật bất phàm.
Tần Mục gật đầu:
– Thực lực của ta thật sự chỉ cao hơn bọn họ một chút mà thôi.
Hắn nói lời này không phải khiêm tốn, hắn thật sự cầu thị.
Cùng là cảnh giới Lục Hợp, tu vi thực lực đến cấp độ của bọn họ, cao minh hơn một hai phần là có thể dùng một hai chiêu đánh bại đối thủ.
Cao hơn một hai phần, tầm mắt kiến thức sẽ khác nhau!
Thực lực đến cấp độ của bọn họ, muốn tiếp tục tăng lên, cần thập phần cố gắng mới có thể có tiến bộ, hơn nữa còn rất khó tăng lên.
Rất khó có được ưu thế một hai phần.
Nếu như Tần Mục không bước vào cấp độ pháp, hắn muốn đánh bại ba người Long Du, Mộ Thanh Đại cũng không phải chuyện một hai chiêu.
– Mộc Nhiên, các ngươi lui ra đi.
Tần Nhân Hoàng đi theo ta, ta dẫn ngươi đi Tam Nguyên điện.
Thanh U sơn nhân đi xuống núi.
Ba người Vương Mộc Nhiên lộ ra vẻ hâm mộ, Long Du thấp giọng nói:
– Khi nào ta có thể tiến vào Tam Nguyên điện Ngũ Khí điện…
Trưởng thôn vội vàng nói:
– Đa tạ Thanh U đạo hữu!
Thanh U sơn nhân lắc đầu, nói:
– Nhân Hoàng có tư cách tiến vào Tam Nguyên điện Ngũ Khí điện.
Tần Mục đuổi kịp hắn, trong nội tâm buồn bực:
– Nghe ý trong lời của bọn họ, Tam Nguyên điện Ngũ Khí điện không phải khảo nghiệm, nó giống như một hồi kỳ ngộ lớn lao.
Ngay cả trưởng thôn cũng đa tạ Thanh U Tiên hai lần, có thể làm cho trưởng thôn cũng cảm ơn, khẳng định không phải chuyện đùa.
Chẳng phải Hư Sinh Hoa lúc đó cũng tiến vàoTam Nguyên điện Ngũ Khí điện sao? Hắn dùng thời gian mười ngày thông qua Tam Nguyên điện Ngũ Khí điện, cũng không có nghe trưởng thôn nói cảm ơn gì đó…
Hắn vẫn cảm thấy Tam Nguyên điện và Ngũ Khí điện là do tiên nhân của Tiểu Ngọc Kinh tự mình ra tay, là khảo nghiệm nhắm vào hắn, hiện tại, hắn không dám khẳng định.
Trưởng thôn cười nói:
– Nếu Tam Nguyên điện Ngũ Khí điện đều cho phép Mục nhi đi vào, tại sao không nhất cổ tác khí, mở cả Lục Hợp điện?
Thanh U sơn nhân cười lạnh nói:
– Đạo huynh được một tấc lại muốn tiến một thước!
Trưởng thôn cười lạnh nói:
– Ngươi cho phép Thượng Thương tới Hư Sinh Hoa tiến vào Tam Nguyên điện và Ngũ Khí điện, Nhân Hoàng còn không bằng Hư Sinh Hoa?
Thanh U sơn nhân lắc đầu:
– Thượng Thương cực kỳ cường đại, cũng không kém Nhân Hoàng chút nào, thậm chí còn mạnh hơn rất nhiều.
Ta cần xử lý công bằng, nếu không sẽ có người mượn cớ.
Trưởng thôn khích tướng nói:
– Đệ nhất thánh địa, không ngoài như vậy, còn không phải lo lắng bị Thượng Thương làm khó dễ?
Thanh U sơn nhân lạnh nhạt nói:
– Ngươi không có khả năng khích tướng ta.
Tiểu Ngọc Kinh được gọi là đệ nhất thánh địa, đó là người ngoài cưỡng ép gọi chúng ta như vậy, chúng ta chưa bao giờ có ý niệm này trong đầu.
Đạo huynh, tâm tư của ngươi không nên thả vào việc này.
Trong lúc nói chuyện, bọn họ đi vào một tiên đảo, leo lên tiên sơn, Tam Nguyên điện xuất hiện trước mặt.
Bên ngoài Tam Nguyên điện có ba lão tiên nhân của Tiểu Ngọc Kinh chờ đợi đã lâu, ba người này còn già hơn cả trưởng thôn, Đạo Chủ, hốc mắt lõm sâu, đôi mắt rất tròn và nhỏ, tóc trắng và lông mày dài chạm đất, cho dù đứng tại chỗ cũng có dáng người thấp bé.
Ba lão tiên nhân này có chiều cao không kém gì Hùng Kỳ Nhi.
– Ba vị sư huynh, làm phiền các ngươi.
Thanh U sơn nhân chào hỏi.
Ba lão tiên nhân hoàn lễ, nói:
– Nhân Hoàng tới chơi, tự nhiên phải ân cần chiêu đãi một phen.
Ánh mắt trưởng thôn lóe sáng, nói:
– Tiểu Ngọc Kinh Tam Nguyên? Các ngươi còn sống? Tuổi của các ngươi còn lớn hơn ta đấy.
Ba vị lão tiên nhân nhìn hắn, trong đó có một bà lão miệng không còn răng, bà ta bĩu môi nói:
– Đại khái là Thổ Bá đã quên chúng ta, cho nên vẫn không tới lấy mạng chúng ta.
Trưởng thôn kinh nghi bất định.
Ba lão tiên nhân này kéo lông mi dài và tóc bạc đi vào trong điện, nói:
– Mời Nhân Hoàng đi theo chúng ta.
Tần Mục đuổi kịp bọn họ, hắn sợ giẫm lên tóc và lông mi của bọn họ, nhưng cũng may việc này không xảy ra.
Lông mi và tóc của bọn họ như vật sống, có thể tự động tránh bước chân của hắn.
– Chẳng lẽ bởi vì sống quá lâu, lông tóc của bọn họ đều thành tinh?
Tần Mục thầm suy đoán trong lòng.
Đột nhiên chân hắn đạp hụt, thân thể nhanh chóng bay lên, nguyên khí chấn động hóa thành hai cánh sau lưng hắn.
Tần Mục vỗ cánh đứng giữa không trung, thân thể chợt cao chợt thấp.
Ở trước mặt hắn có ánh lửa khôn cùng và chói mắt, trong mắt Tần Mục xuất hiện trận vân, vận chuyển Cửu Trọng Thiên Khai Nhãn Pháp, mở Thanh Tiêu Thiên Nhãn, lúc này hắn có thể nhìn chằm chằm vào ánh lửa.
Trước mặt hắn là biển lửa che khuất bầu trời, hỏa diễm chạy đi thật nhanh, một mặt trời nóng rực cách hắn càng lúc càng xa, sau đó ngừng lại trên không trung.
Cảm giác nóng bỏng vẫn còn, mặt trời tỏa ra hỏa diễm hừng hực, nếu không phải Tần Mục kịp thời vận chuyển Chu Tước nguyên khí, chỉ sợ thân thể không chịu nổi.
Vào lúc này, hắn cảm giác sau lưng mát lạnh, Tần Mục vội vàng quay người, chỉ thấy một ánh trăng sáng che khuất bầu trời sau lưng hắn, trăng sáng đang đi xa.
– Thiên Nguyên làm nhật, Thủy Nguyên làm nguyệt, như vậy Địa Nguyên ở đâu?
Tần Mục nhìn dưới chân, khí lưu màu vàng đất khôn cùng bắt đầu chấn động, nó không ngừng cuồn cuộn, khí tức màu vàng bay lên, đột nhiên có ngọn núi phá đất xông ra ngoài, dãy núi chằng chịt.
Tam Nguyên giao hội, sau đó non xanh nước biếc, vạn vật phát sinh, thiên địa tường hòa.
– Nhân Hoàng, ngươi lựa chọn đột phá Thiên Nguyên hay đột phá Địa Nguyên, hoặc đột phá Thủy Nguyên?
Một giọng nói đinh tai nhức óc vang lên bên tai.
Tần Mục nhìn theo vị trí tiếng nói, trong mặt trời có một thần nhân đứng sừng sững, sau lưng là Kim Ô ba chân đang tung bay, thần nhân vậy mà mọc ra ba cái chân, mi tâm có con mắt thứ ba, tay cầm một cái chuông lớn.
Tần Mục quay đầu nhìn sang, nhìn thấy trong ánh trăng có một người, là nữ tử, ngân quang lóng lánh giống như tơ bạc, sau lưng xuất hiện một con cóc lớn, đôi mắt mơ màng mê muội.
Nữ thần nhân cầm cây quế, quần áo màu trắng bạc bồng bềnh.
Tần Mục nhìn xuống phía dưới, nhìn thấy thần nhân thứ ba có thân hình to lớn cao ngạo, thân quấn Hoàng Long, hoàng khí bao phủ tay chân và không ngừng di động.
Tần Mục hít thở không khí nơi này, lập tức cảm giác có vài loại lực lượng khác nhau bay tới, không ngờ có thể giúp linh thai của hắn sinh trưởng.
Hắn lại ngạc nhiên, tu luyện tới cảnh giới của hắn, gần như đã khai phá tất cả ảo diệu trong linh thai thần tàng, không có khả năng tăng lên.
Nhưng ở nơi này, linh thai thần tàng còn có thể tiếp tục tăng lên!
– Nơi này là nơi nào?
Tần Mục cao giọng hỏi:
– Ba lão vừa rồi ở đâu?
– Thần linh nơi này chính là linh thai thần tàng.
Thần nhân trong mặt trời chói mắt cất tiếng như sấm:
– Vị thần linh này đã chết, chỉ còn lại thể xác.
Ta nhờ Thiên Nguyên chân nhân, dùng bí pháp trở thành thần nhân Thiên Nguyên.
– Ta là Thủy Nguyên chân nhân.
Trong trăng sáng sau lưng Tần Mục truyền ra giọng nói của nữ tử:
– Ta dùng bí pháp biến thành thần linh Thủy Nguyên.
– Ta có được Địa Nguyên.
Dưới chân Tần Mục, mặt đất đang xoay tròn cũng mở ra, thần nhân này đứng bất động tại chỗ, thân hình cũng bay ra khỏi vòng xoáy, hắn như ngọn núi lớn đứng trước mặt Tần Mục.
Cự nhân nhìn vào Tần Mục:
– Địa Nguyên chân nhân, bái kiến Nhân Hoàng!
Đầu óc Tần Mục nổ ầm ầm, đột nhiên tỉnh ngộ, nói:
– Tuổi của các ngươi còn lớn hơn cả trưởng thôn, sở dĩ đến nay chưa chết, không phải Thổ Bá quên các ngươi, mà là các ngươi mượn thần linh thần tàng sống sót!
Địa Nguyên chân nhân không có dáng vẻ tuổi già sức yếu như lúc ở bên ngoài, giọng nói vô cùng nặng nề:
– Ngươi đoán không sai! Nhân Hoàng quả nhiên là người thông minh.
Ba người chúng ta tuổi thọ đã vượt qua hai ngàn tuổi, đổi lại người khác đã sớm chết ba bốn lần.
Cho dù là cường giả gần thần cũng khó thoát kết cục sinh lão bệnh tử.
Nhưng chúng ta lại mượn cơ hội sống sót.
Kim quang bay chung quanh người Thiên Nguyên chân nhân, hỏa diễm bay lên như cầu vồng, không ngừng gột rửa không trung:
– Chúng ta thực sự không phải kéo dài hơi tàn, mà là lựa chọn nhân tài tốt nhất cho Tiểu Ngọc Kinh, trợ giúp bọn họ tiến thêm một bước.
Cũng giúp bọn họ nhìn trộm thần linh thần tàng, đạt được đột phá.
– Nhưng muốn đạt được chỗ tốt, cần phải trải qua Tam Nguyên khảo nghiệm.
Sau lưng Tần Mục, Thủy Nguyên chân nhân phiêu đãng tới bên cạnh Tần Mục, giọng nói truyền tới:
– Tam Nguyên khảo nghiệm là khiêu chiến thần linh Tam Nguyên biến thành tinh anh.
Ngươi cảm giác được không? Ở chỗ này, Tam Nguyên nồng đậm, đủ giúp linh thai của ngươi tiến thêm một bước! Nhưng từ xưa đến nay, không có bao nhiêu người có được thần linh Tam Nguyên, có được Nhất Nguyên đều là nhân vật tuyệt đỉnh.
– Tiểu Ngọc Kinh, còn có nơi như vậy?
Đôi mắt Tần Mục sáng ngời, Tam Nguyên là Thiên Nguyên, Địa Nguyên và Thủy Nguyên, nếu như có thể có được Tam Nguyên, cảnh giới linh thai của mình sẽ đột phá lần nữa!
Hiện tại linh thai của hắn mạnh tới cấp độ biến thái, nếu như lại đột phá sẽ đạt tới trình độ gì?
Nghe ý của ba vị chân nhân này, cần phải đánh thắng Tam Nguyên tinh anh của Chiến Thần kỳ, khi đó mới có thể lấy được tốt.
Đối chiến với một thần linh, nội tâm của hắn có phần lo sợ bất an.
– Tam Nguyên điện chỉ cho phép khiêu chiến một lần! Như vậy, ngươi lựa chọn đột phá Thiên Nguyên hay đột phá Địa Nguyên, hoặc là đột phá Thủy Nguyên?
Ba thần nhân trăm miệng một lời hỏi.
Tần Mục suy nghĩ, nói:
– Ba vị tiền bối, đột phá cái gì là mạnh nhất?
– Đương nhiên đột phá Tam Nguyên mạnh nhất!
Ba người đồng thời nói.
Tinh thần Tần Mục chấn động, cất cao giọng nói:
– Như vậy ta liền khiêu chiến Tam Nguyên!
Ba thần nhân liếc nhau, bọn họ lộ ra vẻ kinh ngạc.
– Như ngươi mong muốn!
Mặt trời chấn động, một đạo hỏa quang bay ra, cùng lúc đó ánh trăng tỏa ra ánh sáng bạc bay đi, trên mặt đất có ánh sáng vàng xuất hiện, hóa thành ba vị thiếu niên, khí tức cực kỳ cường đại, dáng vẻ vô cùng cổ quái.
Ba vị thiếu niên đều là cảnh giới Lục Hợp, đột nhiên ba người đi đến một chỗ, thân thể trọng điệp, khí thế lại tăng vọt lần nữa, khóe mắt Tần Mục co giật vài lần!
– Có lẽ đột phá Thiên Nguyên sẽ ổn thỏa một ít…
Nội tâm hắn cũng có một ít lo sợ.
oOo
Chương 350: Thần và thần
Nguồn: EbookTruyen.Me
Bên ngoài Tam Nguyên điện, trưởng thôn lão phiêu phù trên không trung, Thanh U sơn nhân liếc nhìn hắn một cái:
– Đạo huynh hiện tại rất thong dong, dường như không chút lo lắng đệ tử của mình không vượt qua khảo nghiệm của Tam Nguyên điện, tin tưởng vào hắn mười phần đó nhỉ.
Trưởng thôn có chút hoài niệm Tần Mục cho hắn làm xích đu, mỉm cười nói:
– Ta rất có lòng tin vào tài năng của Mục nhi.
Tuy khảo nghiệm Tam Nguyên điện rất khó.
Trong lịch sử có không ít nhân vật tiến vào Tam Nguyên điện, thông qua khảo nghiệm Tam Nguyên điện cũng không ít.
Mục nhi không kém hơn bọn họ.
Ánh mắt Thanh U sơn nhân lóe sáng, nói:
– Khảo nghiệm của Tam Nguyên điện là thần linh Tam Nguyên, đạo huynh cũng biết lợi hại trong đó.
Dù sao năm đó ngươi cũng là một trong những người tiến vào bên trong.
– Chẳng phải ngươi lúc đó cũng như ta sao?
Trưởng thôn nhớ lại trước kia, hắn hơi thổn thức:
– Năm đó ta lựa chọn đột phá Thiên Nguyên, ngươi lựa chọn đột phá cái gì?
– Đột phá Thủy Nguyên.
Thanh U sơn nhân nói:
– Ta bại, ngươi thắng.
Đây là nguyên nhân ngươi vượt qua ta.
– Ta vượt qua ngươi không phải vì ta đột phá Thiên Nguyên, mà là ta có tâm phấn đấu hơn ngươi.
Trưởng thôn nhìn hắn, thần thái vô cùng nghiêm túc:
– Ý chí chiến đấu của ta còn mạnh hơn ngươi, năng lực chịu đựng đả kích của ngươi kém hơn ta.
Tính cách thua kém một ít cũng đủ làm cho ta đi xa hơn ngươi.
Tiểu Ngọc Kinh truyền thừa, kỳ thật cũng không kém Nhân Hoàng điện, nếu như ý chí chiến đấu của ngươi mạnh hơn nữa, thành tựu cũng không kém gì ta.
Thanh U sơn nhân hừ một tiếng, nội tâm hắn có một chút không thoải mái, nói:
– Đột phá Thiên Nguyên, đột phá Địa Nguyên, đột phá Thủy Nguyên, ngươi cảm thấy Nhân Hoàng chọn loại nào?
Trưởng thôn không cần nghĩ ngợi nói:
– Hắn sẽ lựa chọn loại mạnh nhất.
Thanh U sơn nhân kinh hãi, hắn không dám tin tưởng:
– Đột phá Tam Nguyên?
Trưởng thôn gật đầu, thản nhiên nói:
– Tín niệm của hắn còn mạnh hơn ta năm xưa, ý chí chiến đấu và tự tin cũng mạnh hơn ta năm xưa, hắn có tự tin thiên hạ vô song và ý chí chiến đấu kinh thiên, nhất định sẽ lựa chọn đột phá Tam Nguyên!
– Ngươi không lo lắng?
Thanh U sơn nhân nói:
– Ngươi đã trải qua khảo nghiệm, ngươi cũng biết khiêu chiến đột phá Tam Nguyên đáng sợ cỡ nào! Hắn không có chút phần thắng nào.
– Kỳ thật…
Trưởng thôn cười, gương mặt nhăn nheo như vỏ cây nên khi cười rất xấu xí:
– Mục nhi đã mạnh hơn ta năm đó, bản thân hắn chưa ý thức được mà thôi.
Chẳng những còn mạnh hơn ta năm xưa, lại còn mạnh hơn rất nhiều! Đột phá Tam Nguyên, hắn có thể vượt qua.
Đột nhiên sắc mặt của Thanh U sơn nhân lạnh lẽo, hắn cười nói:
– Đạo huynh, ta thấy hắn không có lòng tự tin vô địch, mà là ngươi tin tưởng hắn vô địch! Dù sao ngươi không phải người Tiểu Ngọc Kinh ta, không biết đột phá Tam Nguyên khủng bố.
Đột phá Tam Nguyên, trực diện với thiếu niên thần linh cùng cảnh giới với hắn!
Trưởng thôn nói:
– Bá thể, chưa bao giờ thua thần thông giả cùng cảnh giới!
Thanh U sơn nhân phát điên, lại là Bá thể!
– Trong lịch sử chỉ có một người thông qua khảo hạch đột phá Tam Nguyên! Chính là người được Thiên Ma giáo vinh dự gọi là Thánh Nhân xuất hiện trong năm trăm năm, khi hắn tiến vào Tam Nguyên điện đã lựa chọn đột phá Tam Nguyên, chỉ có hắn thông qua đột phá Tam Nguyên.
Thanh U sơn nhân cười lạnh nói:
– Sau đó hắn chết, bị Đạo Môn và Lâu Lan Hoàng Kim Cung cùng đám người gọi là chính đạo trong thiên hạ đánh chết! Về sau, cũng có mấy vị được vinh dự gọi là Thánh Nhân tiến vào Tam Nguyên điện, ngươi đoán, bọn họ có thông qua khảo hạch hay không? Không có! Bọn họ bị đánh thành đầu heo, cuối cùng được mang ra khỏi Tam Nguyên điện, thậm chí còn không thể tiến vào Ngũ Khí điện sau đó!
Trưởng thôn kinh ngạc nói:
– Có Thánh Nhân phế như vậy?
Thanh U sơn nhân tức giận, hắn trợn mắt và nói:
– Vị thần linh kia không phải một trong những bán thần trong Thượng Thương, mà là thần linh chân chính, nếu không Thượng Thương Hư Sinh Hoa cũng không chạy tới ở lại trong Tiểu Ngọc Kinh lâu như vậy, trong Thượng Thương có không ít cái gọi là thần linh.
Ngươi biết chênh lệch giữa bán thần và thần linh lớn cỡ nào không, thần linh chính thức, mỗi một phương diện đều là Thần cảnh, mà ngươi, chỉ chiếm được đầu của Kiếm Thần mà thôi!
Trưởng thôn im lặng, đột nhiên cười nói:
– Mục nhi chưa bao giờ bại, hắn thất bại một lần cũng là chuyện tốt.
Hắn không đánh lại, nói rõ hắn không đủ cố gắng, không phát huy ra toàn bộ thực lực của Bá thể.
Thanh U sơn nhân triệt để phát điên, thế gian còn có lão sư như vậy sao?
– Ta rất muốn biết lai lịch của vị thần linh kia.
Ánh mắt trưởng thôn lóe sáng, nói:
– Không biết đạo hữu có thể nói hay không?
Tam Nguyên điện.
Vẻ mặt Tần Mục đầy ngưng trọng, ba thiếu niên thần linh, kỳ thật mỗi một thiếu niên thần linh đặt trong Duyên Khang quốc đều là nhân vật tuyệt đỉnh cảnh giới Lục Hợp, sẽ không yếu hơn Đạo tử hay Phật tử, thậm chí còn mạnh hơn nữa.
Điểm mấu chốt chính là, cho dù từ kinh nghiệm hay tầm mắt, thiếu niên thần linh đều vượt qua Đạo tử và Phật tử, đây mới là điểm đáng sợ nhất.
Một thiếu niên thần linh đại biểu cho Nhất Nguyên, Tam Nguyên hợp thể, thực lực thiếu niên thần linh không kém gì cảnh giới Lục Hợp, kỳ thật thực lực còn tăng lên gấp vài lần!
Ba lão tiên nhân cũng không phải không có gặp được có người can đảm khiêu chiến Tam Nguyên, dù sao nhân vật thiên kiêu đều có được tự tin cường đại.
Nhưng tự tin thì tự tin, chỉ có vài người hoàn thành khiêu chiến Tam Nguyên mà thôi.
Nếu Tần Mục đã có lựa chọn, như vậy chỉ có thể xem tạo hóa của hắn như thế nào.
Gương mặt thiếu niên thần linh không mang tình cảm, giống như một bộ máy móc chiến đấu, hắn bộc phát lực lượng, bước chân di động tới trước mặt Tần Mục.
– Tốc độ ngang với ta!
Nội tâm Tần Mục kinh ngạc, bên tai nghe được tiếng nổ lớn như lôi đình, giọng nói của thiếu niên thần linh truyền vào tai hắn, tiếng sấm bị thiếu niên thần linh bỏ lại sau lưng.
Ầm ầm!
Thiếu niên thần linh đánh ra một quyền, không gian chấn động, lôi âm bộc phát, đây không phải uy lực của thần thông, mà là dị tượng do lực lượng thân thể thuần túy bộc phát tạo thành.
Thân thể thần thông, dựa vào không phải thần thông, mà là thân thể cường đại!
Tần Mục không tránh không né, hắn đánh ra một quyền nghênh tiếp, nắm đấm của hai người đánh trúng thân pháp sắp tránh né của nhau, di động thật nhanh trên không trung, hiện ra từng đạo ảo ảnh, cũng tránh né nắm đấm của đối thủ.
Đột nhiên đồng tử Tần Mục co rút lại, Thần Thâu Thần Thoái của người què lần đầu tiên gặp được đối thủ.
Với tư cách thần thâu đệ nhất thiên hạ, tốc độ chạy trốn phải nhanh, nhanh đến mức khổ chủ và kẻ đuổi giết tuyệt đối không thể đuổi theo, bởi vậy người què cũng luyện hai chân của mình nhanh tới mức tận cùng.
Nếu như nói trên người của hắn có bộ phận thành thần, như vậy tuyệt đối là hai chân của hắn.
Tần Mục thuở nhỏ đi theo người què tu hành, hắn cũng luyện hai chân của mình đến cảnh giới Lục Hợp, chỉ dựa vào tốc độ, Ban Công Thố còn kém hắn nhiều..
Nhưng tốc độ của thiếu niên lại không chậm hơn hắn chút nào.
Đột nhiên, một tiếng nổ lớn vang lên, nắm đấm hai người va chạm nhau, Tần Mục thi triển ra thức thứ tám trong Lôi Âm bát thức, cả ngàn cánh tay Phật Đà to lớn, vô số nắm đấm tấn công đối thủ, nhanh đến mức hoa mắt, làm cho ánh mắt người ta không mở ra được!
Mã gia quyền, được vinh dự gọi là Phật Đà quyền!
Phật cảnh cũng tức là Thần cảnh, toàn bộ tu vi của Mã gia đều đặt vào quyền, quyền của hắn bá đạo trầm ổn nhưng biến hóa đa đoan, hắn chỉ có một cánh tay nhưng không khác gì cả ngàn cánh tay!
Cho dù hắn không sử dụng pháp lực, lực lượng thân thể của hắn cũng có thể mạnh hơn chiêu số thần thông!
Thời điểm Tần Mục đi theo Mã gia tu hành là khổ nhất, Lôi Âm bát thức cũng là quyền pháp hắn dụng tâm nhiều nhất, nhưng thiếu niên thần linh lại có thể ngăn cản công kích của hắn, không chỉ ngăn cản, thậm chí còn có thể phản công!
Tần Mục quát lớn, khí thế cuồng dã bá đạo bộc phát, thiếu niên đến từ Đại Khư cũng thừa kế cuồng dã bá đạo, hung ác dã man của Đại Khư, trong quyền pháp của Tần Mục lại xuất hiện đao pháp, lấy tay làm đao, vượt mọi chông gai, bổ ra tất cả trở ngại, bổ ra tất cả bất công, chém nát tất cả ngăn cản!
Đồ tể đao, điên cuồng đao!
Thiên Đao, đó là tên điên dám xuất đao với ông trời, đao pháp của hắn là đao pháp người điên, sát khí trùng thiên, song đao nơi tay, có can đảm chém giết tất cả quyền quý kể cả hoàng đế, có can đảm xuất đao lên trời, xuất đao với chúng thần!
Không trung, hai bóng dáng đang ẩn hiện trên không trung, âm thanh ầm ầm ầm dày đặc như mưa, Tần Mục xuất đao điên cuồng, giống như tái hiện cảnh tượng đồ tể xuất đao chém ông trời, mắng chửi lão tặc thiên!
Thiên Đao, thần đao, bị ngăn cản.
Nội tâm Tần Mục trầm xuống, từng đạo trận văn xuất hiện, đồng tử xuất hiện tứ trọng thiên, Cửu Trọng Thiên Khai Nhãn Pháp!
Cảnh giới Lục Hợp, pháp lực chỉ có thể đủ thi triển đến trình độ Đan Tiêu Thiên Nhãn, nhưng như vậy là đủ, Đan Tiêu Thiên Nhãn, Bích Tiêu Thiên Nhãn, Thanh Tiêu Thiên Nhãn, Thần Tiêu Thiên Nhãn, thiên nhãn tứ trọng thiên có hiệu quả điệp gia với nhau, đôi mắt của hắn bắn ra năm loại sắc thái, màu đen ở giữa đồng tử càng thâm thúy, nhất cử nhất động của đối phương cũng bị thiên nhãn bắt lấy.
Mù lòa là thần nhãn!
Đôi mắt này có được khám phá tất cả hư ảo, khám phá tất cả chiêu pháp, khám phá tất cả năng lực thần thông, có thể bắt được nhất cử nhất động của đối phương, dự đoán động tác tiếp theo của đối phương, khám phá tất cả ảo diệu trong thần thông của đối phương, phá giải thần thông của đối phương, trực chỉ tử huyệt đối phương.
Nhưng vào lúc này, hắn nhìn thấy đôi mắt đối thủ mở ra nhãn pháp hoàn toàn khác với Cửu Trọng Thiên Khai Nhãn Pháp, trán của thiếu niên thần linh vỡ ra, lộ ra con mắt thứ ba, trong ánh mắt xuất hiện năm ngôi sao.
– Không thể nào…
Tần Mục đã nhìn thấy thần nhãn của đối phương tỏa ra hào quang óng ánh, đây là tình huống mở uy năng của thần nhãn!
Đối phương cũng tinh thông thần nhãn, tuy không giống Tần Mục, thần nhãn của hắn có được năng lực tương ứng mù lòa không truyền thụ cho Tần Mục thần thông đồng pháp của Cửu Trọng Thiên Khai Nhãn Pháp!
Chân nguyên hội tụ vào hai mắt của Tần Mục, hoa văn thiên nhãn nhất trọng biến thành Thần Tiêu hoàn, Thanh Tiêu hoàn, Bích Tiêu hoàn và Đan Tiêu hoàn.
Hắn không phải lần đầu tiên sử dụng đôi mắt thành chân nguyên pháo, hắn đã từng thử qua uy lực thần nhãn của mình tại Khánh môn!
– Ngươi cũng có Bá thể sao?
Trong hai mắt Tần Mục bắn ra ánh lửa hừng hực:
– Vậy thì xem thần nhãn của ai mạnh hơn!
Thần nhãn của hai người mở ra, năm đạo hào quang chói mắt bay ra khỏi đôi mắt của hắn, tốc độ cực nhanh, không cho phép đối thủ tránh né.
Thời điểm Tần Mục khởi động thần nhãn tấn công thiếu niên thần linh, lập tức phân biệt thuộc tính thần nhãn của, trong mắt hắn bắn ra ánh sáng năm màu, khác với kiếm nhãn của Long Du, thần kiếm năm màu quấn quít lẫn nhau và đâm tới.
Hắn có ba mắt, trình tự năm màu khác nhau, uy lực ba đạo hào quang năm màu không phải chuyện đùa!
Oanh!
Hai đạo thân ảnh từ trên trời rơi xuống, hai người bị thần nhãn của đối phương bắn trúng nên vào xuống đất.
Mặt đất xuất hiện hai đám mây hình nấm.
Tần Mục thả người nhảy lên, hắn đau tới mức hít khí lạnh, hắn dùng pháp môn luyện thể luyện khí của Cửu Chuyển Tam Chứng Huyền Công trong Đại Dục Thiên Ma Kinh ngăn cản một kích.
Cửu Chuyển Tam Chứng Huyền Công cực kỳ hung hiểm, lúc trước Tần Mục tu luyện môn công pháp này đã bị rút sạch năng lượng toàn thân, trong khoảng thời gian ngắn đã gầy như que củi, thiếu chút nữa chết đi.
Tu luyện môn huyền công này nhất định phải có đầy đủ linh đan bổ sung năng lượng.
Trải qua lần gặp nạn trong tu luyện, hai năm qua, hắn cẩn thận sử dụng môn công pháp này tu luyện thân thể và tinh luyện nguyên khí, đã luyện đến tứ chuyển nhị chứng.
Nhất chứng xương chặt chẽ, nhị chứng thân như sắt.
Nguyên khí tứ chuyển, nhất chuyến khí như cầu vồng, nhị chuyển như thủy ngân, tam chuyển như hỏa long, tứ chuyển mở hồng lô.
Trong cơ thể hắn như cất giấu một lò luyện đan cực lớn, tròn trùng trục, chân nguyên bị hồng lô thiêu đốt, bảo vệ thân thể của hắn, hơn nữa thân thể như thép như sắt, hắn mới có thể ngăn cản một kích đáng sợ lúc nãy.
– Ta có Đại Dục Thiên Ma Kinh, công pháp tổ truyền!
Tần Mục thả người nhảy ra khỏi hố, hắn tiến lên vài bước đã tiến lên một ngọn núi, hắn nhìn vào khu vực thiếu niên thần linh rơi xuống, thấp giọng nói:
– Ta không tin ngươi có thể tiếp được thần nhãn của ta!
Đột nhiên, đồng tử hắn co rút kịch liệt, hắn nhìn thấy một bóng người bò ra khỏi hố, bóng người dần dần rõ ràng.
– Còn chưa có chết?
Tần Mục thét dài, thúc dục Vô Ưu Kiếm, lại phát hiện không thể vận dụng Vô Ưu Kiếm tại nơi này, nguyên khí bộc phát và lao nhanh về phía thiếu niên thần linh:
– Không thể sử dụng Linh binh, vậy thì luyện binh!
Bên ngoài Tam Nguyên điện, Thanh U sơn nhân tươi cười, ung dung nói:
– Vị thần linh này tên là Sùng Minh, nhắc tới cũng trùng hợp, hắn cũng đến từ Vô Ưu Hương.
Ngươi đoán, hắn họ gì?
oOo








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)









![[Dịch] Bạch Nhật Huyễn Tưởng Tiên [Dịch] Bạch Nhật Huyễn Tưởng Tiên](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2024/04/Dich-Bach-Nhat-Huyen-Tuong-Tien-SE-Audio-Truyen.jpg)
