[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)
Tập 61 : Rất nghèo khổ (c301-c305)
❮ sautiếp ❯Chương 301: Rất nghèo khổ
Nguồn: EbookTruyen.Me
Tần Mục thường cất các loại thảo dược trong túi Thao Thiết đề phòng khi cần kíp, tránh tới lúc bị thương lại không thể tự chữa trị cho mình.
Đương nhiên là một thần y, trong túi Thao Thiết có cất một số độc dược cũng là việc bình thường.
Hơn nữa cho dù không có độc được, chỉ dựa vào linh dược hắn cũng có thể chế tạo ra chất kịch độc.
Hai con dơi trắng đứng thẳng dậy, Tần Mục bước tới kiểm tra vết thương cho chúng, khẽ nhíu mày, cơ thể của hai con dơi trắng không nghiêm trọng nhưng hồn phách thì bị vu vương đả thương.
Đại vu của Lâu Lan Hoàng Kim Cung dùng hồn phách của các sinh linh khác bao gồm cả con người để tu luyện, pháp thuật thần thông của họ tuy rất hỗn tạp nhưng thành tựu thần thông hồn phách là mạnh nhất, thần thông chiến đấu kém hơn thần thông hồn phách một chút.
Khi Ban Công Thố chiến đấu với Tần Mục không thi triển thần thông hồn phách sở trường của hắn mà dùng Đạo Kiếm, thần thông công pháp của thánh địa Tiểu Ngọc Kinh để giao chiến với Tần Mục, kết quả đã mất đi cơ hội ra tay trước bị Tần Mục đánh cho tơi tả.
Nếu như hắn dùng thần thông loại hồn phách thì thắng thua rất khó nói.
Tần Mục không dám chắc chắn Tạo Hóa Thiên Ma Công có thể chống lại được thần thông hồn phách của hắn hay không.
Thần thông hồn phách của Lâu Lan Hoàng Kim Cung được gọi là thần thông vu pháp, tu luyện vu pháp đạt tới đỉnh điểm, vì thế được gọi là thánh địa trong thảo nguyên.
Hai con dơi trắng bị vu pháp của vu vương đánh trúng nhiều lần, cảnh giới tu vi của vu vương thấp nhất cũng là cảnh giới Thiên Nhân, vu pháp tấn công mấy lần mà không lấy được mạng hai con dơi trắng này có thể thấy hậu duệ của thần quả nhiên bất phàm.
“Mạnh thế này, nhất định phải dùng thuốc mạnh…”
Tần Mục trầm ngâm nói.
Hai con dơi trắng lập tức cảnh giác:
“Ngươi nói gì?”
“Ta nói là các ngươi bị thương rất nặng, nhất định phải dùng thuốc mạnh.
Hai vị đạo hữu tên là gì?”
Tần Mục có nghiên cứu dược lý, bồi dưỡng hồn phách nhằm đối phó với vu pháp của Ban Công Thố và Lâu Lan Hoàng Kim Cung.
Vu độc dùng cho hồn phách trong dược lý mà dược sư truyền cho hắn không nhiều và cũng không tỉ mỉ.
Dược sư cho dù là độc vương nhưng cũng chỉ hoạt động ở trung thổ, rất ít khi tới thảo nguyên, những kiến thức về thương tích loại hồn phách cũng rất ít.
Có điều Tần Mục nhiều lần qua lại với Lâu Lan Hoàng Kim Cung cũng dần dần có được những suy nghĩ của mình.
Hắn kết hợp Tạo Hóa Thất Thiên trong Đại Dục Thiên Ma Kinh nghiên cứu ra cách chữa trị dùng đồng thời công pháp và dược liệu.
“Ta tên là Phúc Vũ Thu, đây là đại huynh của ta Phúc Ngọc Xuân.”
Con dơi trắng tai dài nói.
Hai con dơi trắng thấy hắn luyện đan luyện dược không dùng tới đan lô chỉ dùng thủ pháp và nguyên khí tinh luyện dược lực của dược liệu, tác dụng dược lý tương sinh tương khắc đều dùng thủ pháp hoàn thành thì vô cùng kinh ngạc:
“Đại phu đầu trâu quả nhiên lợi hại, khiến chúng ta nhìn tới hoa mắt.”
Không bao lâu sau, Tần Mục luyện xong được lò linh đan đầu tiên.
Phúc Ngọc Xuân tai hơi ngắn không uống linh đan ngay lập tức mà cảnh giác nói:
“Ngưu dược sư, ngươi thử trước một viên đi!”
Tần Mục bật cười nói:
“Huynh đệ thật cảnh giác.
Ta không phải họ Ngưu, ta họ Tần, tên một chữ Mục!”
Nói xong liền cầm một viên linh đan lên ăn.
Hai con dơi trắng lúc này mới yên tâm ăn linh đan, Tần Mục lại dùng Tạo Hóa Quỷ Thần Công, Tạo Hóa Thiên Địa Công đánh lên người hai con dơi trắng, thúc đẩy dược lực, củng cố hồn phách của chúng, hai con dơi trắng cảm thấy dễ chịu hơn rất nhiều, thương tích cũng nhẹ đi trông thấy.
Tần Mục lại luyện một lò linh đan nữa, Phúc Ngọc Xuân vẫn bắt hắn ăn trước một viên, con dơi trắng này thận trọng hơn đệ đệ Phúc Vũ Thu của hắn nhiều.
Tần Mục cũng nghe lời ăn một viên linh đan, hai con dơi trắng lúc này mới ăn, vết thương lại lành được vài phần.
Đúng trong lúc này, mấy đại vu đuổi tới nơi, không nói không rằng lập tức tấn công, thương tích của hai con dơi trắng vẫn còn khá nghiêm trọng, ngoại thương chưa lành.
Tần Mục chỉ tay, một kiếm bay đi, Vô Ưu Kiếm đâm về phía mấy đại vu kia.
Mấy đại vu thấy vậy cười ha ha:
“Tần giáo chủ của Thiên Ma giáo thật nghèo khổ, cảnh giới Lục Hợp mà chỉ có một thanh linh kiếm, tạo cơ hội cho huynh đệ chúng ta lập đại công!”
Chưa dứt lời, sau lưng Tần Mục kiếm vũ xuất hiện trắng xóa, tám ngàn thanh kiếm trong túi Thao Thiết đồng loạt bay lên trời sau đó chuyển hướng lao tới nhấn chìm mấy đại vu kia.
Tần Mục giơ ngón trỏ lên trời, Vô Ưu Kiếm bay ngược trở lại cắm vào trong bao kiếm, bảy ngàn chín trăm chín mươi chín thanh kiếm còn lại cũng nhanh chóng bay về, chui vào trong túi Thao Thiết, nơi bảo kiếm cắm xuống không thi thể nào còn nguyên vẹn.
Hai con dơi trắng trợn tròn mắt, lắp bắp không nói lên lời.
Tướng sĩ Man Địch quốc phát động đao hoàn, vô số loan đao bay lên chém về kẻ địch nhìn rất hoành tráng nhưng vị đại phu đầu trâu này chỉ có một mình cũng đã là một đội quân hàng ngàn người, mấy ngàn thanh kiếm bay đi, mấy đại vu kia mỗi người không biết ăn bao nhiêu nhát kiếm, chết vô cùng oan uổng.
“Mấy đại vụ này đã tìm tới đây, e rằng vu vương cũng sắp tìm tới rồi, không thể ở lâu được nữa!”
Tần Mục đảo mắt, nhìn hai con dơi trắng nói:
“Hai vị đạo hữu, chúng ta mau đi thôi!”
Hai con dơi trắng đi theo hắn, đưa mắt nhìn nhau, Phúc Vũ Thu cười nói:
“Mấy kẻ vừa rồi nói ngươi là Tần giáo chủ của Thiên Ma giáo?”
Phúc Vũ Thu nói:
“Chúng ta từng gặp người tự xưng là Thiên Thánh giáo tới nơi này, một nhóm người kim quang lấp lánh gọi bọn họ là Thiên Thánh giáo.
Ngươi là giáo chủ của họ, lẽ nào ngươi không phải người nhà Huỳnh Hoặc?”
Tần Mục giũ bỏ hình thái Huỳnh Hoặc Tinh Quân, khôi phục lại diện mạo của mình, cười nói:
“Đúng vậy.
Ta vốn là người, chỉ có điều ta dùng trạng thái thần hóa của Thiên Thánh giáo, hóa thành hình thái Huỳnh Hoặc.”
Hai con dơi trắng chảy nước miếng, tâm ý tương thông:
“Đợi lát vết thương khỏi hẳn hãy ăn thịt hắn!”
“Phải nướng thật chín!”
Tần Mục luyện xong linh đan nhưng không đưa cho hai con dơi trắng mà tự ăn luôn, sau khi ăn xong cũng không đưa hai viên còn lại cho chúng.
Phúc Ngọc Xuân ủ dột nói:
“Tần giáo chủ tại sao không đưa linh đan cho chúng ta?”
Tần Mục cười nói:
“Lò linh đan này ta dùng để giải độc, không cần đưa cho hai vị.”
“Giải độc?”
Phúc Ngọc Xuân giật mình, lắp bắp nói:
“Giải độc gì vậy?”
Tần Mục thản nhiên nói:
“Đương nhiên là độc của hai lò linh đan mà hai vị ăn ban nãy.”
Hai con dơi trắng lập tức sa sầm mặt, đang định lao về phía hắn thì thấy hồn phách tê liệt, toàn thân đau đớn co giật, rơi xuống đất không ngừng giãy giụa.
Long Kỳ Lân phì cười:
“Hai con chim ngốc này lại dám ăn linh đan của giáo chủ, chán sống rồi!”
Hai con dơi trắng nổi giận, nằm trên trên mặt đất đồng thanh nói:
“Tên béo kia, ngươi mới là chim ngốc!”
“Long mập, có cánh không chắc đã là chim, bọn họ không phải chim!”
Tần Mục túm lấy hai con dơi trắng, đặt lên lưng Long Kỳ Lân, cười nói:
“Hai vị đạo hữu…”
“Phì!” Hai con dơi trắng rất cứng đầu.
“Độc của ta chỉ ngấm vào hồn phách của hai vị, là hồn độc mà ta mới nghiên cứu điều chế được, hai vị bây giờ là phát tác lần đầu, đợi phát tác mười lần, hồn phách sẽ bị xé rách, vô cùng đau đớn!”
Tần Mục cười tít mắt nói:
“Hồn độc rất đặc biệt, sẽ tự sinh sôi trong hồn phách, phát tác một lần độc tính sẽ nặng một phần mười.
Ta có thuốc giải, mỗi lần sẽ cho hai vị với lượng là một phần mười, có thể hóa giải một phần mười độc tính kia.”
Hắn lấy ra hai viên linh đan vừa mới luyện chế, chia ra thành những mảnh nhỏ, nhét vào miệng hai con dơi trắng, sau đó đập hai viên linh đan nát vụn.
Không giữ thuốc giải trên người là vì lo lắng hai con dơi sẽ bất chợt tấn công giết hắn cướp thuốc giải.
Đợi tới trước khi hồn độc của dơi trắng phát tác lại luyện chế thuốc giải, như vậy mới có thể khống chế bọn chúng.
Hồn độc trong người hai dơi trắng bị thuốc giải áp chế, cảm giác đau đớn biến mất, cả hai lại đứng dậy, sắc mặt sa sầm.
Một lát sau, Phúc Ngọc Xuân nói:
“Chúng ta chịu thua, tuy nhiên chúng ta chỉ bảo vệ ngươi ở Minh Cốc, ngươi ra khỏi Minh Cốc thì đường ai nấy đi!”
“Đồng ý!”
Tần Mục vui vẻ đồng ý, nói xong liền luyện một lò đan, vứt cho hai con dơi, rồi lại lấy một bình long tiên đưa cho chúng chữa trị ngoại thương, nói:
“Long tiên bôi bên ngoài, linh đan thì uống, vết thương của các ngươi cơ bản có thể lành lặn!”
Hai con dơi trắng uống xong linh đan, bôi long tiên lên miệng vết thương, quả nhiên các vết thương đều cơ bản lành lặn.
“Cẩn thận, dưới đất có hồn trùng! Gã mập chết tiệt đừng giẫm lên mặt đất!” Phúc Vũ Thu vẫy tai nhắc nhở.
Dưới chân Long Kỳ Lân xuất hiện hỏa vân nhấc bổng người hắn lên khỏi mặt đất.
Tần Mục cúi đầu nhìn chỉ thấy những tơ xúc giác màu trắng tuyết chui lên khỏi mặt đất, đung đưa khe khẽ.
Những sinh linh kì diệu này rất quái dị, trên những tơ xúc giác xuất hiện những gương mặt nhăn nhó, há miệng phát ra những tiếng kêu thống thiết tấn công hồn phách của họ.
Hai con dơi trắng đồng thanh rít lên, sóng âm vô thanh tấn công xuống đất, dưới lòng đất lập tức vọng tới tiếng rung chuyển kịch liệt, mặt đất đột ngột nứt ra, một con đại trùng mình đầy xúc tu bò lên khỏi mặt đất một nửa người nằm trên mặt đất một nửa người nằm dưới mặt đất, bị sóng âm của hai con dơi trắng đánh chết.
Hồn trùng nhanh chóng tan chảy biến thành một vũng nước bị đất hấp thu, khi hồn trùng tan ra rất nhiều người tí hon chui ra khỏi cơ thể nó, gương mặt nhăn nhó, bỏ chạy tán loạn, nhanh chóng biến thành một làn khói xanh tan biến.
Tần Mục kinh ngạc, đây là giống loài kì quái gì vậy?
“Minh Cốc có lai lịch rất cổ xưa, ta nghe tổ tiên nói, nơi này từng là nơi tiếp giáp với U Đô, thần cổ đại mở ra nối liền với một thế giới khác, thế giới U Đô.”
Phúc Ngọc Xuân nói:
“Kết quả là khiến cho một số thứ của U Đô chạy ra, bọn họ khó khăn lắm mới phong ấn được nơi này lại, sau này thần tộc dơi trắng chúng ta phụng lệnh trấn thủ ở đây, không để cho các sinh vật U Đô phá vỡ thành lũy thế giới, tiến vào nơi đây.
Tuy nhiên tới đời này, thần tộc dơi trắng chỉ còn lại hai huynh đệ chúng ta.”
Hai con dơi trắng nhìn nhau lộ vẻ buồn bã, hai gương mặt nhăn nhúm như một quả quýt phơi khô.
Hai bọn chúng đều là giống đực, làm sao để sinh ra đời sau là một vấn đề nghiêm trọng.
Tần Mục ngạc nhiên, một lát sau nói:
“Không ngờ hai vị đạo hữu còn là người bảo vệ của thế giới này.
Tuy nhiên hai ngươi là huynh đệ, lại là giống đực, sau khi các ngươi già và chết đi ai sẽ bảo vệ Minh Cốc…”
“Đừng nói nữa!”
Hai con dơi trắng đồng thanh nói.
“Được rồi.”
Tần Mục không nhắc tới vấn đề này nữa, nói:
“Các ngươi còn nhớ việc mười sáu năm trước không? Mười sáu năm trước có một luồng lửa rơi từ trên trời xuống đây phải không?”
“Đúng là có việc này, đâm xuyên phong ấn tiền bối thần tộc dơi trắng của chúng ta để lại.”
Phúc Vũ Thu nói:
“Chúng ta tới xem rồi, nơi đó vô cùng nguy hiểm, sau đó có rất nhiều người tới, chúng ta ăn thịt mấy tên, tuy nhiên bọn họ xông vào và chỉ có mấy kẻ sống sót quay ra.”
Tần Mục tinh thần phấn chấn, vội vàng nói:
“Rốt cuộc là cái gì rơi từ trên trời xuống vậy?”
“Một con tàu, một nửa cắm vào U Đô, một nửa ở lại trong lòng đất.”
oOo
Chương 302: Vực sâu minh cốc
Nguồn: EbookTruyen.Me
“Một con tàu? Lẽ nào là tàu tới từ Vô Ưu Hương?”
Tần Mục có chút kích động, con tàu khổng lồ mà trưởng thôn và mọi người tìm được đã bị hư hỏng, không thể tới Vô Ưu Hương được, nếu như con tàu này tới từ Vô Ưu Hương chẳng phải hắn có thể dùng nó để về lại quê hương của mình sao?
Hai con dơi trắng đi trước dẫn đường, tính tình của chúng rất lập dị, bay đi không một tiếng động, chỉ không chú ý một chút là không nhìn thấy chúng đã bay đi đâu, tuy nhiên một lát sau lại nghe thấy vù vù mấy tiếng, hai con rơi trắng đã treo ngược người trên cành cây hoặc trên vách núi, sau đó lại vỗ cánh im hơi lặng tiếng bay đi mất.
Sinh linh trong Minh Cốc vô cùng đặc biệt, thủ đoạn tấn công cũng rất quái dị, tuy nhiên hai con dơi trắng là người bảo vệ nơi này, hiểu rất rõ mọi thứ ở đây, có chúng dẫn đường Tần Mục không gặp bất cứ nguy hiểm gì.
Có lúc hai huynh đệ còn bắt những sinh linh kì quái của Minh Cốc về ăn thịt.
“Hì, đúng là khi vận may tới có cản cũng không cản được, gặp ngay một con Minh Miết!
Tần Mục nhìn thấy hai huynh đệ chúng bay tới trên mặt hồ, sau đó lao xuống nước, kéo một con vật khổng lồ từ dưới hồ lên, đây là một con côn trùng hình lục giác, trên người có các hoa văn hình lục giác kì quái, rất có quy luật, phía trước mọc hai chiếc càng lớn, rất dũng mãnh.
Trên lưng con quái trùng này có vác rất nhiều trứng nhộng cao hơn đầu người, có trứng đã nở ra, giống như những quả trứng gà mở ra một cái nắp chỉnh tề.
Thực lực của con Minh Miết kia rất mạnh, không muốn bị hai huynh đệ kia bắt, hai cái càng cắp tới cắp lui răng rắc, không khí bị cắt tới mức phát ra tiếng sấm vang dội, hàng loạt tia sấm sét bị nén ra, sấm sét bao quanh Minh Miết phóng xoèn xoẹt, rất đáng sợ.
Minh Miết còn phun ra độc dịch, khi rơi xuống mặt đất bất luận là bùn đất hay nham thạch đều tan chảy!
Tần Mục trong lòng kinh hãi, thực lực của con Minh Miết này e rằng không thua kém Long Kỳ Lân là bao, đặc biệt là độc dịch của nó càng đáng sợ, có thể làm tan chảy mọi thứ!
Bản lĩnh của Long Kỳ Lân đã đủ mạnh rồi, nằm giữa cảnh giới Thất Tinh và cảnh giới Thiên Nhân nhưng độc tính của con Minh Miết này có lẽ cao thủ cảnh giới Thiên Nhân cũng không thể chống đỡ được.
Đương nhiên, độc dịch có thể phóng trúng người cao thủ Thiên Nhân hay không cũng là một vấn đề.
Thực lực của hai con dơi trắng còn mạnh hơn, Phúc Vũ Thu phát ra sóng âm tấn công, đánh Minh Miết choáng váng, sau đó hai huynh đệ nhảy lên lưng Minh Miết, mở tung hai trứng nhộng ra, giống như mở cửa khoang vỏ trứng vậy.
Hai con dơi trắng nhảy vào trong, kêu lên dễ chịu, sau đó vẫy tay gọi Tần Mục và Long Kỳ Lân:
“Vào đây, mau vào đây!”
Tần Mục do dự một lát liền dẫn Long Kỳ Lân nhảy lên lưng Minh Miết.
Phúc Ngọc Xuân thò cái đầu xù lông ra khỏi kén, giống như một con chuột vừa mới mọc lông, hai tai rung lên, nói:
“Mau tìm một cái kén chui vào, Minh Miết sắp tỉnh rồi.
Gã này là tay bơi cừ khôi, hơn nữa lại là bá vương dưới nước, có thể đưa chúng ta bơi từ lòng hồ vào lòng sông, thuận theo nước sông trôi tới hố sâu! Nơi đó có sào huyệt của nó!”
Tần Mục do dự nói:
“Đứng trên lưng nó không được sao?”
Phúc Vũ Thu nói:
“Gã này rất cảnh giác nhưng vô cùng yêu con của nó, trốn vào trong kén nó sẽ không tấn công chúng ta.
Những thứ khác tấn công chúng ta sẽ bị nó tiêu diệt.”
Tần Mục nhìn Long Kỳ Lân, nói:
“Ngươi có thể thu nhỏ lại không?”
Long Kỳ Lân thân hình to lớn, chỉ nhỏ hơn Minh Miết hai trượng, với thể hình hiện tại thì không thể chui vào trong kén được.
Long Kỳ Lân gừ một tiếng, rùng mình, thân hình dần thu nhỏ lại:
“Giáo chủ coi thường ta, dù gì ta cũng được sư tổ dạy bảo, phóng to thu nhỏ tùy ý!”
Hắn thu nhỏ bằng một con chó con thì dừng lại, ưỡn bụng tiếp tục phát động công pháp, nhịn một lúc mới lúng túng nói:
“Giáo chủ, ngươi thấy thế này được chưa?”
Tần Mục nhìn nó tròn trùng trục, chọn một cái kén to nhất, mở nắp thử ôm nó chui vào trong.
“Lâu lắm rồi không được ai ôm.”
Long Kỳ Lân hồi tưởng lại quá khứ, nói.
Tần Mục bóp chặt bụng nó, ấn mạnh xuống dưới nhưng Long Kỳ Lân vẫn mắc kẹt không nhét vào được, cũng không kéo ra được, một nửa người vẫn lộ ra bên ngoài.
Tần Mục nổi giận, cầm nắp trứng màu trắng úp lên đầu Long Kỳ Lân:
“Giữ tư thế này đừng động đậy.”
Long Kỳ Lân đội vỏ kén không cử động, vẻ mặt tội nghiệp nói:
“Giáo chủ, ngươi sẽ không cắt giảm khẩu phần ăn của ta chứ? Ta vẫn đang lớn…”
Tần Mục cũng mở một cái kén nhảy vào trong, bên trong giống như lòng trắng trứng, ngâm người trong đó rất dễ chịu, giống như dùng linh đan diệu dược vậy.
Hắn cảm thấy có một chút năng lượng yếu ớt chui vào theo lỗ chân lông, len lỏi vào cơ bắp huyết mạch kinh huyệt lục phủ ngũ tạng, bồi dưỡng cơ thể và da tóc.
Thậm chí những năng lượng này còn ngấm vào hồn phách của hắn, bồi dưỡng hồn phách.
Tần Mục rất kinh ngạc, thử phát động Bá Thể Tam Đan Công, lập tức cảm nhận được càng nhiều năng lượng trong dịch thể trạng thái lòng trắng trứng truyền tới, giúp nguyên thần của hắn mạnh dần lên.
“Lòng trắng trứng này tốt hơn hẳn linh đan diệu dược, nếu như có thể trốn ở đây tu luyện, nguyên thần sẽ trở lên vô cùng mạnh!”
Hắn nhìn sang những trứng nhộng khác, trứng nhộng trên người Minh Miết phần lớn đều đã trống trơn, chắc Minh Miết bên trong đã trưởng thành và chui ra khỏi vỏ, chỉ còn lại ba trứng nhộng chưa trưởng thành.
“Thứ tốt, lát nữa tới nơi phải lấy trộm trứng nhộng mang đi!”
Hắn vừa nghĩ tới đây con Minh Miết khổng lồ liền tỉnh dậy, lắc đầu, sau đó cắm đầu xuống hồ.
Hồ này là nhánh nhỏ của một dòng sông trong cốc, Minh Miết lặn xuống nước, bơi từ nhánh nhỏ vào nhánh chính, thuận dòng bơi tới chỗ giao nhau của hai dòng sông.
Dòng sông này cũng rất kì quái, có các loại sinh linh U Đô, có sâu dài toàn thân mọc đầy mắt, có cá toàn thân cơ bắp không có vảy, có quái trùng mọc đầy xúc tu, trên đầu xúc tu có cái mồm hình tròn, trong mồm toàn gai móc, còn có một số thứ phát sáng bay qua bay lại giống như linh hồn.
Tần Mục còn nhìn thấy một ít hoa sen trôi trên mặt sông, có một vài bông hoa sen đã tàn, mọc ra đài sen, những đứa trẻ sơ sinh béo trắng chui ra từ lỗ trên các đài sen, bọn chúng cởi truồng, múa may tay chân cười khanh khách, vô cùng thơ ngây.
Đột nhiên một đứa bé há miệng, phóng ra một cái lưỡi dài chừng sáu bảy trượng, cuộn lấy một con quái ngư trong nước, lưỡi trong không trung, chỉ một lát đã ăn hết quái ngư chỉ còn lại bộ xương chìm xuống nước.
Đứa bé đó ăn no lại khua chân múa tay cười khanh khách, sau đó trong không trung có một con chim lớn bay tới, nhẹ nhàng mổ đứa trẻ quắp lên, ngửa cổ nuốt xuống.
“Trong thế giới U Đô đều là những quái vật gì thế này!”
Tần Mục kinh hãi.
Cuối cùng con Minh Miết này cũng dẫn bọn họ tới hố sâu mà hai con dơi trắng nói.
Nói là hố sâu không bằng nói là vực sâu, hai dòng sông giao nhau, nước sông đổ xuống vực từ đây, tiếng nước đổ rền vang như sấm không ngớt.
Khi bọn họ chuẩn bị theo Minh Miết rơi xuống vực sâu, đột nhiên Minh Miết nổi lên khỏi mặt nước, nhảy lên không trung, xoạt một tiếng xòe ra hai cánh cứng, dưới cánh cứng là cánh mềm.
Cánh mềm rung lên vù vù, sắc bén giống như lưỡi đao, Minh Miết bay lên, bay về phía vực sâu.
Tần Mục ngâm mình trong trứng nhộng, trứng nhộng dính trên cánh cứng, khi Minh Miết bay cánh cứng không nhúc nhích chỉ có cánh mềm vỗ đập không ngừng.
Trong trứng nhộng, Tần Mục quan sát xung quanh, bốn vách vực sâu treo đầy nấm khổng lồ, phóng bào tử ra ngoài, những bào tử này phát sáng, bay trong không trung giống như những cánh hóa bồ công anh.
Trong dòng thác đổ có một số quái ngư quái trùng nhảy ra ăn những bào tử phát sáng, vừa nuốt xuống bụng, cơ thể lập tức căng phồng trong không trung và nổ tung, trong cơ thể mọc ra các cây nấm khổng lồ.
Những cây nấm này rất kì quái, ép nửa người bên dưới của quái ngư quái trùng nổ tung nhưng nửa người bên trên vẫn nguyên vẹn, hơn nữa quái ngư quái trùng vẫn còn sống, chỉ có điều nửa người dưới là cây nấm nên nhìn rất quái đản.
Nấm mọc ra rễ dài, lắc lư trong không trung, bay qua bay lại, có cái rơi xuống vách đá lập tức cắm rễ, còn quái ngư quái trùng mọc trên cây nấm thì giúp nấm săn bắt con mồi, hình thành hình thức cộng sinh kì quái.
Minh Miết không ngừng bay xuống, dọc đường đi có nấm chiếu sáng nên trong vực sâu cũng không tối lắm.
Đường đi xuống không biết bao xa, cuối cùng cũng tới đáy vực.
Đáy vực khô ráo, khắp nơi đều là những cột thủy tinh phát sáng, tất cả đều trong suốt lấp lánh, ánh sáng hút hồn, chiếu sáng đáy vực.
Minh Miết bay lên ổ của mình được xây trên một cây cột thủy tinh, vừa hạ xuống liền bị Phúc Vũ Thu dùng ma âm đánh bất tỉnh.
Tần Mục cũng vừa hút hết năng lượng trong kén, bò ra ngoài, tinh thần phấn chấn, lập tức bước tới nhổ ba chiếc kén cất vào trong túi Thao Thiết của mình.
“Giáo chủ, ta không ra được!”
Long Kỳ Lân vẻ mặt đáng thương nhìn hắn.
Tần Mục bước tới, túm lấy hai tai hắn kéo mạnh, phải khó khăn lắm mới có thể kéo được hắn ra ngoài, giận dữ nói:
“Nếu cứ béo thế này, sau này sẽ cho ngươi cạp đất!”
Long Kỳ Lân lẩm bẩm:
“Ta tráng kiện, không phải béo!”
Hai con dơi trắng lặng lẽ bay lên, nói:
“Con tàu đó rơi từ trên không xuống, đập thành hố sâu này, tới đáy rồi còn trượt đi rất xa, xuyên thấu phong ấn thành lũy của U Đô.”
“Con tàu đó ở trước mặt, cách đây không xa, có điều trên tàu có rất nhiều sinh linh U Đô sinh sống.
Chúng ta đi theo sông ngầm là có thể tới nơi.”
Tần Mục đi theo hai con dơi trắng, không bao xa thì nhìn thấy mấy xác chết bị nước sông đánh dạt vào bờ, đó là xác của cao thủ Lâu Lan Hoàng Kim Cung, nhìn qua chắc là chết chưa lâu.
Hắn có hai dơi trắng dẫn đường không gặp nguy hiểm gì, nhưng muốn đi qua Minh Cốc tới đây thì vô cùng nguy hiểm
Có thể sống sót đến được đây đều là cao thủ, ít nhất cũng phải là cảnh giới Thất Tinh, đáng tiếc bọn họ vẫn chưa nhìn thấy con tàu kia thì đã mất mạng.
Đi được một đoạn, Tần Mục nhìn thấy mấy bộ xương khô, từ di vật trên xương khô có thể thấy đây là đệ tử Thiên Ma giáo.
Tần Mục thở dài, đang định nhặt mấy tảng đá lên chôn những bộ xương này thì đột nhiên những “tảng đá” này vắt chân bỏ chạy, hòn nào hòn nấy nhảy hết xuống nước lặn mất tăm.
Đi tiếp, bọn họ đột nhiên nghe thấy phía trước vọng lại tiếng phật âm, quanh quẩn trong không gian.
Không bao lâu sau, bọn họ tới nơi phát ra tiếng phật âm thì thấy hai lão hòa thượng mặc áo vàng ngồi xếp bằng trên vách đá, trên vách đá có đục hai bệ thờ, hai lão hòa thượng ngồi ở đó, lông mày dài rủ tới ngoài bệ thờ, trên người không ngừng có phật âm vọng ra, phật quang thoáng ẩn thoáng hiện chống lại ma khí cuồn cuộn tuôn ra.
“Hòa thượng của Đại Lôi Âm Tự!”
Tần Mục kinh ngạc nói.
“Bọn họ đã chết rồi sao?”
Hai huynh đệ dơi trắng cũng rất kinh ngạc, Phúc Vũ Thu nói:
“Hai tên lừa trọc này tới đây, bản lĩnh cực cao, nói là phụng mệnh Như Lai tới giúp chúng ta trấn áp biến động của U Đô, đề phòng sinh linh chạy ra gây họa cho chúng sinh.
Chúng ta không hài lòng cho lắm nhưng lại không đánh được bọn họ, đành để họ sống ở đây.
Bọn họ đã ngồi ở đây hơn mười năm rồi, giúp chúng ta khá nhiều việc, có mấy lần phong ấn suýt chút nữa thì bị phá vỡ nhưng họ đã giúp đỡ trấn áp, không ngờ bọn họ cũng chết vì kiệt sức…”
Phúc Ngọc Xuân thở than:
“Chúng ta từng thấy bọn họ rất ngon, nhưng giờ không hề muốn ăn thịt họ nữa… Phía trước chính là con tàu từ trên không trung rơi xuống.”
Tần Mục ngẩng đầu nhìn, người khẽ run lên.
oOo
Chương 303: Bá thể cự nhân
Nguồn: EbookTruyen.Me
Phía trước bọn họ, không gian dưới lòng đất rộng rãi, một ngọn núi chặn ngang trước mặt họ, nhìn giống như một bức tượng người khổng lồ nửa người, bức tượng này cực kỳ to lớn, khối đá đen sì nhưng lại được điêu khắc có mũi có mắt có miệng có tai.
Bức tượng chỉ để lộ nửa người tới phần ngực, phần người bên dưới có lẽ đã bị vùi dưới lòng đất, hoặc chưa được điêu khắc.
Phía sau bức tượng là một con tàu cổ xưa đang nằm yên lơ lửng trong không trung, một phía của con tàu nằm ở lòng đất, một phía xuyên qua một cánh cửa khổng lồ, trong cánh cửa là phong ấn kiểu tổ ong, đầu tàu xuyên qua phong ấn tiến vào một thế giới khác.
Phong ấn đó chắc chính là phong ấn U Đô mà dơi trắng nói.
Thần cổ đại đả thông thế giới hiện thực và thế giới U Đô, kết quả khiến cho sinh linh của thế giới U Đô xâm nhập không thể không phong ấn tại đây.
Thần tộc Dơi Trắng phụng mệnh trấn thủ nơi này vẫn luôn bình yên vô sự cho tới khi con tàu xuất hiện, phá hỏng phong ấn.
Hiện tại, phong ấn đã trở lên lỏng lẻo, đặc biệt là nơi tiếp xúc giữa tàu và phong ấn, phong ấn nơi đó xuất hiện nhiều nứt rạn.
Không chỉ có vậy, còn một vấn đề nữa là sinh linh U Đô có thể thông qua con tàu này tiến vào Đại Khư!
Thỉnh thoảng lại có một vài sinh vật hình dạng kì quái bò từ trên tàu xuống, có con giang cánh bay đi, có con nhảy xuống khỏi tàu nhưng chưa chạy được bao xa thì phong ấn tổ ong lóe sáng lập tức chém đứt đầu những sinh vật kia.
Tượng thần khổng lồ, cánh cửa, tàu, phong ấn tổ ong, sinh linh U Đô, thế giới dưới lòng đất này thật kì lạ.
“Cánh cửa này nhìn quen quá…”
Tần Mục quan sát cánh cửa khổng lồ, cảm thấy dường như đã từng nhìn thấy ở đâu, nhưng không nhớ nổi là ở đâu.
“Hai vị cao tăng này sao lại chết vậy?”
Hắn nhíu mày, hai lão hòa thượng này lợi hại hơn hai con dơi trắng, bọn họ phụng mệnh Như Lai tới trấn thủ ở đây, từ trước tới giờ vẫn bình thường, tại sao đột nhiên lại chết?
Hai con dơi trắng nói họ chết vì mệt nhưng tình hình hiện tại cho thấy, sau khi hai lão hòa thượng chết đi, thân xác vẫn có thể dùng phật pháp chống lại ma khí U Đô xâm nhập,chứng tỏ thực lực của họ đã đạt tới mức độ cực cao, gần tới giáo chủ cảnh giới Thần Kiều.
Nhân vật như vậy đối mặt với ma khí xâm nhập rất khó chết vì mệt.
Lẽ nào đã có sinh vật khủng khiếp của U Đô thông qua con tàu này để vào thế giới hiện thực hại chết hai lão hòa thượng này? Hay là có thứ gì đó tấn công phong ấn mãnh liệt, hai lão hòa thượng dốc sức ngăn cản, kết quả mệt mà chết?
Bất luận là khả năng nào đi chăng nữa, nơi này tuyệt đối không phải là nơi an bình, lỗ mãng lại gần con tàu e rằng sẽ hung hiểm vạn phần.
“U Đô, thế giới của Thổ Bá, là nơi linh hồn đi về, sứ giả của Thổ Bá dẫn dắt những linh hồn tử nạn vào U Đô, những sứ giả này chính là âm sai.
Ta từng gặp âm sai, chính là ông lão kì quái gấp thuyền giấy ở Đại Khư trong bóng tối, mặc dù hơi quái dị nhưng cũng khá hòa nhã, chỉ cần không làm phiền tới hành động của âm sai, bọn họ sẽ không làm khó dễ người sống.”
Tần Mục quan sát xung quanh, thế giới U Đô của Thổ Bá có quy tắc luật lệ của riêng mình, làm việc theo quy tắc luật lệ, Thổ Bá không hề can dự thế giới hiện thực.
Vậy thì những sinh linh U Đô ở Minh Cốc là sao?
Những sinh linh này hùng mạnh, quái dị, tà ác, tà mị, thậm chí còn tà ác, quái dị hơn những thiên ma mà Tần Mục từng gặp!
So với sinh linh U Đô, các thiên ma kia lương thiện hơn nhiều.
Những sinh linh U Đô này đối lập hoàn toàn với quỷ sai U Đô!
Hắn ngẩng đầu nhìn con tàu lơ lửng trên không trung, phong ấn tổ ong giữ vững con tàu, những trụ lục giác đều khảm chặt giữa không gian, hết tầng này tới tầng khác, trong suốt giống như thủy tinh, đó chính là phong ấn thần cổ đại để lại.
Trong con tàu đó, ma khí và khí tức quái dị ngập tràn, thỉnh thoảng còn nghe thấy những âm thanh khiến người ta bất an vọng ra trong ma khí, giống như vô số oan hồn đang kêu gào thảm thiết khi chịu khổ chịu nạn ở U Đô.
Tần Mục trấn tĩnh tinh thần, đột nhiên rùng mình biến thành đầu người mình rắn, tay cầm một cuốn kinh thư, sau lưng xuất hiện Cửa Thừa Thiên, đuôi quẫy qua quẫy lại, lập tức bay bổng lên không, vòng qua tượng thần phía trước tiến về phía con tàu.
Hai con dơi trắng giật nảy mình vội vàng đập cánh, hiếu kì nhìn Tần Mục, kinh ngạc kêu lên:
“Lại biến hình rồi, biến hình rồi! Vốn dĩ là một cái đầu trâu, rồi biến thành người, giờ lại biến thành rắn!”
“Cánh cửa này có chút kì lạ, ta vào xem sao!”
Phúc Vũ Thu hiếu kì nói, định đẩy Cửa Thừa Thiên vào trong xem có thứ gì.
“Bên trong là thế giới U Đô, nếu các ngươi muốn chết bây giờ để hồn phách vào thế giới U Đô thì cứ mở ra xem.”
Tần Mục trầm giọng nói.
Hắn nói tới đây đột nhiên tâm trí hoảng hốt, dừng lại trong không trung nhìn cánh cửa khổng lồ ở phía trước.
Cửa Thừa Thiên.
Cánh cửa bị tổ ong phong ấn chính là một Cửa Thừa Thiên!
Nếu cánh cửa này là Cửa Thừa Thiên, vậy thì bức tượng này là gì?
Tần Mục gian nan quay đầu lại nhìn tượng thần.
Bức tượng và Cửa Thừa Thiên chẳng phải chính là bộ dạng hiện tại của Tần Mục hay sao?
“Đây không phải là tượng mà là người tu thành hình thái Trấn Tinh Quân hoàn mĩ giống ta!”
Đầu Tần Mục quay cuồng, hình thái Trấn Tinh Quân mặc dù là đầu người mình rắn nhưng không phải ai cũng có thể tu luyện ra Cửa Thừa Thiên và quyển sách cầm trong tay, quốc sư Duyên Khang là thánh nhân năm trăm năm có một nhưng cũng không thể tu luyện ra hình thái này.
Đây chính là hình thái hoàn mĩ nhất.
Trước đây Tần Mục từng cho rằng đó là tiêu chí của bá thể, cũng chính là nguyên nhân khiến hắn tin rằng cùng cảnh giới quốc sư Duyên Khang cũng không thể mạnh bằng hắn.
Giờ đây hắn nhìn thấy một người khác cũng tu luyện được Cửa Thừa Thiên.
“Đây là một vị bá thể thời cổ đại chăng? Tại sao ông ta lại hóa đá, tại sao lại biến thành bộ dạng như hiện tại?”
Tần Mục lặng lẽ đứng trong không trung nhìn bức tượng thần, đây không phải tượng thần mà là một thần nhân hình thái Trấn Tinh Quân đầu người mình rắn bị hóa đá, một nửa người bị chôn vùi dưới lòng đất.
Cửa Thừa Thiên của ông ta trở thành cánh cửa kết nối U Đô và thế giới hiện thực nhưng không biết vì nguyên nhân gì cách cửa này đã mất kiếm soát, khiến sinh linh U Đô có thể chui qua đó ra gây họa cho thế giới hiện thực, vì vậy thần nhân cổ đại đành phải phong ấn cánh cửa này lại.
“Vậy thì tại sao ông ta lại hóa đá, bị kẻ nào hóa đá…”
Tần Mục có chút không hiểu, bá thể cổ đại này gặp phải việc gì, tại sao lại lâm vào cảnh này?
Sau khi ông ta chết, tại sao Cửa Thừa Thiên không đóng lại, không biến mất? Tại sao lại biến thành cánh cửa nối giữa U Đô và thế giới hiện thực?
Dơi trắng nói rằng thần cổ đại đả thông cánh cửa của U Đô và hiện thực, câu nói này có ý gì?
Hai con dơi trắng này có biết những chuyện trước đây không?
Tần Mục bình tĩnh trở lại, vứt bỏ hết những suy nghĩ mông lung, quay người trườn về phía con tàu.
Những năm tháng trước biến cố Đại Khư có xảy rất nhiều việc kì quái trong con mắt người hậu thế, những việc xưa cũ đó trở thành lịch sử bụi phủ, trở thành những bí mật đợi người đời sau đi tìm chân tướng.
Bây giờ hắn vẫn còn rất nhỏ bé, không có năng lực giải đáp những bí mật trong lịch sử.
Tần Mục về phía con tàu, cẩn thận tiếp cận, càng lại gần càng cảm thấy sự to lớn của con tàu.
Đương nhiên so với Thuyền Mặt Trăng, Thuyền Mặt Trời, con tàu này không là gì, nhưng so với tàu của Duyên Khang quốc thì nó to hơn rất nhiều.
Con tàu này không giống vật phàm gian, trên thân tàu có khắc các phù văn kì dị, mặc dù rất nhiều phù văn đều đã bị hủy hoại nhưng có một số phù văn vẫn khi sáng khi tối, mỗi lúc sáng tối, hình thái phù văn lại có thay đổi.
Nếu quan sát thật kĩ gần như có thể suy đoán ra rất nhiều điều kì diệu trong sự biến đổi của phù văn.
Tần Mục không có thời gian đi nghiên cứu phù văn ấn kí mà lặng lẽ trèo lên đuôi tàu, rất nhiều nơi trên tàu đều đã bị hỏng, nhưng chủ thể vẫn còn.
Phong ấn tổ ong thần cổ đại để lại không nhằm vào họ, những phong ấn này chắc là nhằm vào những sinh linh U Đô, không có uy hiếp với thế giới hiện thực này.
Tần Mục hạ xuống, Long Kỳ Lân sau lưng và hai con dơi trắng cũng hạ xuống boong tàu, trên boong tàu toàn là chất dính màu xanh lục, phát ra ánh huỳnh quang yếu ớt.
Tần Mục không cẩn thận trườn trên chất dịch dính, vội vàng né tránh nhưng phát hiện ra chất dịch dính kéo ra thành dạng sợi.
“Chắc là dịch dính do phúc trùng chết đi để lại.” Phúc Vũ Thu bốc một nắm dịch dính lên ngửi, nói.
Long Kỳ Lân rùng mình, lập tức chân hỏa phun ra thiêu rụi toàn bộ dịch dính trên boong tàu.
Đột nhiên một luồng ma khí thổi từ mũi tàu lại, chân hỏa của Long Kỳ Lân tắt ngúm.
Phúc Vũ Thu, Phúc Ngọc Xuân vội vàng lao tới bảo vệ phía trước Tần Mục, há miệng phóng sóng âm vô thanh, phản kháng ma khí kia.
Bùm…
Một luồng sức mạnh khủng khiếp ngoài sức tưởng tượng ập tới đánh bay hai con dơi trắng, Tần Mục và Long Kỳ Lân đứng sau cũng bị hất bay lên không trung.
Mấy người rơi xuống đất, nhìn về phía trước tỏ vẻ dè dặt.
Ở đó, bóng đen giống như sinh mệnh đang dồn về phía này, không ngừng áp sát.
Long Kỳ Lân gầm lên, rùng mình, cơ thể không ngừng to lên, long lân quanh người đan xen phát ra âm thanh chói tai.
Chỉ trong giây lát hắn đã hiện chân thân, hóa thành một con vật khổng lồ nửa rồng nửa kỳ lân, quanh người lôi hỏa bùng phát, phóng vào bên trong thân thuyền.
Long Kỳ Lân há miệng nhả ra một luồng ánh sáng, phóng vào trong lôi hỏa.
Hắn ta thực lực cao cường, đòn này e rằng cao thủ cảnh giới Thiên Nhân cũng phải né tránh, tuy nhiên đòn này đánh vào bóng đen đang ập đến giống như trâu đất xuống biển, không để lại một gợn sóng nào.
Hai con dơi trắng vỗ cánh bay lên, xoay chuyển không ngừng trên không trung, lông trắng trên người lập tức bay ra như mưa giống như vô số cây kim màu trắng bắn vào bóng đen.
Lông trên người dơi trắng bắn đi hết, muốn thu hồi lại lông trắng của mình nhưng không tài nào thu lại được, lập tức trông chúng giống như hai con chuột rụng trụi lông, đứng run rẩy ở đó.
Bóng đen vẫn chậm rãi ập tới, trong bóng đen vọng ra tiếng cười khe khẽ, nói một câu không rõ ý nghĩa.
Đó không phải thần ngữ, cũng không phải ma ngữ, càng không phải Phật môn chân ngôn.
Tần Mục mặt biến sắc, nói ra câu tiếng U Đô duy nhất mà mình biết.
Bóng tối lập tức dừng lại, không dồn về phía họ nữa mà nhanh chóng lui về, tiếp theo đó vô số lông dơi bay ngược trở lại, cắm đầy trên người hai con dơi trắng, khiến chúng trông giống như hai con nhím.
Hai con dơi trắng vô cùng kinh ngạc, vội vàng rùng mình, thu lông trắng về lại lỗ chân lông.
oOo
Chương 304: Ông lão trong tranh
Nguồn: EbookTruyen.Me
Cửa vào vực sâu, Ban Công Thố và các đại vu, vu vương cũng đến được nơi này, hàng trăm thần thông của Man Địch quốc giờ chỉ còn lại không tới một trăm người, những người khác đều chết trong rừng Minh Cốc kì dị.
Cho dù trước đây đã có không ít đại vu của Lâu Lan Hoàng Kim Cung tới đây tìm kiếm nhưng lần này tìm kiếm với quy mô lớn, khiến bọn họ tử thương vô cùng nghiêm trọng.
Đối với Ban Công Thố, chết bao nhiêu người cũng không thành vấn đề, chỉ cần không phải hắn chết là được.
Tính mạng của những tướng sỹ và đại vu, thậm chí là vu vương vốn dĩ đều có thể hi sinh bất cứ lúc nào.
Mục đích hắn dẫn những người này tới đây chính là để họ bảo vệ hắn, dùng thi thể của những người này chất thành một con đường tới trung tâm Minh Cốc.
Là một lão quái vật sống hàng vạn năm, hắn có thể coi thường, xem nhẹ tính mạng của bất cứ ai, thứ duy nhất khiến hắn quý trọng chính là bản thân hắn.
“Cuối cùng cũng tới được đây!”
Ban Công Thố đứng bên cạnh vực thẳm nhìn xuống, ánh mắt si mê, mười sáu năm về trước Minh Cốc mới lọt vào tầm mắt của hắn, vụ việc phi thuyền vũ trụ, người ngoài vũ trụ lái tàu rơi xuống Minh Cốc thu hút sự chú ý của ba thế lực.
Lâu Lan Hoàng Kim Cung, Thiên Ma giáo, Đại Lôi Âm Tự đều rất quan tâm tới việc này, khi đó Thiên Ma giáo không có giáo chủ, Như Lai của Đại Lôi Âm Tự biết được một số ẩn tình, không đi sâu vào tìm kiếm.
Khi đó hắn đã già, vì tiếc mạng nên không đích thân tới đây mà trốn trong Hoàng Kim Cung đợi thánh đồng chuyển thế của mình.
Tuy nhiên thanh kiếm gãy mà vu vương của Lâu Lan Hoàng Kim Cung mang về từ trong Minh Cốc khiến hắn ý thức được sự bất phàm của con tàu kia.
Hiện giờ hắn đã chuyển thế thành công, cuối cùng cũng có thể tới được đây.
Cùng với việc Loan Đích khả hãn chuẩn bị dùng binh với Duyên Khang quốc, vì thế hắn có thể mượn binh lực của Loan Đích khả hãn để vào đây.
“Cống Mộc, các ngươi có cảm nhận được không?”
Ban Công Thố nói nhỏ:
“Nơi này ngập tràn sức mạnh của linh hồn, sức mạnh của những linh hồn vụn vỡ nuôi dưỡng những sinh mệnh quái dị, nơi này chính là thánh địa tu luyện tốt nhất của các đại vu chúng ta.”
Bên cạnh hắn, các đại vu vu vương đều cảm thấy sự run rẩy tới từ linh hồn, khi tức nơi này khiến hồn phách nguyên thần của họ đều cảm thấy vui mừng.
Nơi này chứa tràn ngập sức mạnh của linh và hồn, linh lực và hồn lực dồi dào vượt xa Lâu Lan Hoàng Kim Cung!
Dọc đường đi bọn họ đã chứng kiến sự đặc biệt của sinh mệnh ở Minh Cốc, sinh mệnh Minh Cốc là ác mộng của tướng sĩ Man Địch quốc, còn đối với các đại vu thì lại là đại bổ hoàn biết đi, đương nhiên những đại bổ hoàn này có phần nguy hiểm.
Bản thân đại vu chính là những kẻ dùng linh hồn của sinh linh khác để tu luyện!
Vu vương Cống Mộc tham lam hít lấy khí tức từ trong vực sâu truyền lại, linh lực hồn lực của nơi đó còn mạnh hơn nữa, khen ngợi nói:
“Nếu như Hoàng Kim Cung có thể xây dựng ở đây sẽ có thể làm lớn mạnh thực lực của đại vu chúng ta, tu luyện sẽ hiệu quả gấp bội! Linh lực hồn lực ở đây có thể tăng cường nguyên thần!”
Lâu Lan Hoàng Kim Cung mạnh về hồn phách, mạnh về nguyên thần, có trình độ cao thâm về nguyên thần và hồn phách, những thánh địa khác cho dù là Đại Lôi Âm Tự thì trình độ về nguyên thần cũng kém hẳn một bậc.
Chỉ có điều phương pháp tu luyện của họ rất quái dị, dùng linh hồn của sinh linh để tu luyện vì thế rất bị chỉ trích.
Nếu như có thể chiếm cứ nơi này, mượn linh lực hồn lực của nơi đây để tu luyện, Lâu Lan Hoàng Kim Cung chắc chắn sẽ phát triển tới tầm cao ngoài sức tưởng tượng.
Thánh địa thảo nguyên lớn mạnh lên sẽ có thể vấn đỉnh trung nguyên, ảp đảo các thánh địa của trung thổ!
“Thứ quan trọng nhất của Minh Cốc không phải cái này mà là chiếc phi thuyền ngoài vũ trụ kia.”
Ánh mắt Ban Công Thố có chút si mê, khẽ nói:
“Điều hấp dẫn ta không phải làm thế nào để dùng linh lực hồn lực của nơi này tu luyện mà là làm thế nào để đột phá, đột phá giới hạn của người và thần.
Con tàu này chắc sẽ có thứ ta cần.
Nó tới từ ngoài vũ trụ…”
Hắn không nói thêm, tung người nhảy xuống, các đại vu, vu vương và những tướng sĩ Man Địch quốc còn sống sót cũng lần lượt nhảy xuống, bảo vệ xung quanh hắn.
Ban Công Thố dù sao cũng là nhân vật sống hàng vạn năm, biết được rất nhiều bí mật.
Những thánh địa khác như Đại Lôi Âm Tự, Đạo môn đều phải dựa vào điển tịch trong thánh địa ghi chép lịch sử, điển tịch ghi chép có thể sẽ có thiên vị.
Còn hắn dùng trí nhớ để ghi chép lịch sử, có nhiều việc hắn từng trải qua.
Hơn nữa, cho dù tuổi thọ của hắn không dài như lịch sử của Đại Lôi Âm Tự và Đạo môn, nhưng Ban Công Thố từng trở thành nhân vật có địa vị cao ở Đạo môn và Đại Lôi Âm Tự thậm chí từng tới Tiểu Ngọc Kinh đọc được những bí mật ghi chép ở đó.
“Con tàu này có thể đã tới từ một nơi thần bí, nơi đó có lẽ là nơi duy nhất trên thế gian có thể thành thần, dù thế nào đi nữa ta cũng phải lấy được con tàu này để tới đó!” Hắn nhủ thầm.
Giữa không trung, bọn họ lại bị các sinh linh kì quái trong vực sâu tập kích, nhiều tướng sĩ, đại vu và vu vương phản kích, tận tâm tân lực bảo vệ Ban Công Thố, bỏ lại mười mấy xác chết mới tới được đáy vực.
Trên tàu, Tần Mục nhìn ma khí đang không ngừng lùi lại, trong lòng có chút do dự.
Trong ma khí chắc chắn có nhân vật vô cùng đáng sợ tồn tại, không biết có phải sinh linh U Đô hay không, thực lực cực mạnh, vượt xa hai con dơi trắng nhưng chỉ vì một câu nói tiếng U Đô của Tần Mục mà nhân vật đó lập tức rút lui, việc này có chút kì lạ.
Sau khi ma khí lui đi hết, những tiếng kêu gào thảm thiết quanh đây cũng lập tức biến mất, xung quanh trở lên yên ắng vô cùng, những sinh linh kì quái xông ra từ thế giới U Đô cũng lập tức không thấy tăm tích.
Chính vì quá yên tĩnh nên càng trở lên quái dị.
“Nhân vật đáng sợ có thể khiến hai vị cao tăng chết vì kiệt sức, e rằng đã từng lên tàu!
Tần Mục nhíu mày, bây giòn con tàu yên tĩnh tới đáng sợ.
“Long mập, Ngọc Xuân, Vũ Thu, chúng ta đi vào xem sao.
Nếu như gặp nguy hiểm thì lập tức rút lui!”
Tần Mục trầm giọng nói, bước vào trước.
Phúc Ngọc Xuân và Phúc Vũ Thu vội vàng đập cánh bay theo, hai con dơi lặng lẽ bay, bay trên đầu và dưới chân ở phía trước Tần Mục, Long Kỳ Lân đi theo sau Tần Mục, bày sẵn thế trận chiến đấu.
Bọn họ đi vào từ mạn bên trái của con tàu, đi tới giữa tàu thì gặp phong ấn tổ ong, phong ấn tổ ong ở đây vô cùng chặt chẽ, chỉ có ma khí lọt ra từ những vết nứt.
Lầu gác bên cạnh đột nhiên phát ra âm thanh ken két, một cánh cửa mở ra, bên trong có ánh đèn loe lét phát sáng.
Hai con dơi trắng vội vàng bay đi, treo ngược hai bên cánh cửa, thò đầu vào trong quan sát.
Căn phòng này là một gian trong lầu gác trên boong tàu, phòng dài rộng bảy trượng, bình phong bàn ngọc, giá nến trên bàn ngọc đang chiếu sáng, miệng hạc đồng ngậm một lư hương, khói vấn vít tỏa ra từ trong lư hương.
Trong phòng không có người, nhưng nhìn giá nến và lư hương có thể thấy vừa nãy có người ở đây.
“Nơi này an toàn!”
Phúc Ngọc Xuân nói.
Tần Mục mở Thanh Tiêu Thiên Nhãn để nhìn, không thấy vấn đề gì, lại dùng Đan Tiêu Thiên Nhãn nhìn qua một lượt, vẫn không thấy có điểm nào bất ổn.
Bọn họ đi vào trong phòng, quan sát xung quanh, Phúc Vũ Thu nói:
“Lạ thật, trước đây cánh cửa này không hề mở, tại sao hôm nay lại mở ra…”
“Trước giờ không mở sao?”
Tần Mục sững sờ.
Hai con dơi trắng gật đầu:
“Cửa trên tàu không thể mở được, dùng toàn bộ sức lực cũng không mở được, rất kì lạ!”
Đồ trong phòng không nhiều trên bình phong có thêu non xanh nước biếc, giữa sông có một con thuyền nhỏ, một ông lão đang ngồi ở mũi thuyền câu cá.
Một con dơi trắng bay tới trước bàn ngọc, muốn cầm một giá nến lên để chiếu sáng nhưng dùng mọi cách cũng không nhấc lên được nên đành thôi.
Tần Mục nhìn khắp một lượt, có cảm giác có thứ gì đó ở đây đang dõi theo bọn họ nhưng lại không cảm ứng được ánh mắt đó ở đâu, trong lòng thầm cảnh giác.
Hắn quan sát xung quanh, cảm giác bị người khác theo dõi vẫn còn, Tần Mục đột ngột quay đầu lại vẫn không nhìn thấy gì.
Nguyên khí của hắn bốc ra hóa thành một tấm gương chiếu rọi bốn phía, đột nhiên hắn thấy ông lão đang buông cần câu cá vẽ trong bức bình phong đang lặng lẽ quay đầu quan sát hắn.
Tần Mục vội vàng quay đầu lao về tấm bình phong, ông lão đang câu cá hốt hoảng sợ hãi, vội vàng vứt cần nhanh chóng tháo chạy từ tấm bình phong lên vách tường, ba chân bốn cẳng xuyên qua tường tới một cánh cửa khác.
Tần Mục vội vã đuổi theo, mở cửa xông vào, đột nhiên cánh cửa sau lưng hắn đóng rầm lại, Tần Mục kinh hãi vội lùi lại, Vô Ưu Kiếm sau lưng bay lên không, hóa thành Vân Kiếm Thức bảo vệ xung quanh, đồng thời thò tay đẩy cửa phía sau, trầm giọng nói:
“Huynh đệ Phúc gia, Long mập, mau vào đây! Huynh đệ Phúc gia…”
Tần Mục quay đầu lại nhìn liền sửng sốt, chỗ cửa mở không phải căn phòng hắn vào mà là một căn phòng khác, phòng này giống như khuê phòng của thiếu nữ.
Căn phòng hắn vào đã biến mất!
Hai con dơi trắng và Long Kỳ Lân cũng vội đẩy cửa vào nhưng không thấy bóng dáng Tần Mục đâu, mặt biến sắc, vội vàng mở cửa các phòng khác nhưng vẫn không tìm được tung tích Tần Mục.
“Không đúng!”
Long Kỳ Lân lấy vuốt đập mở cánh cửa sau lưng, thò đầu vào nhìn, thất thanh nói:
“Không phải căn phòng chúng ta vừa vào! Phòng của con tàu này có vấn đề!”
Hai con dơi trắng đóng cửa phòng, rồi lại mở ra nhìn, phòng đã thay đổi, biến thành một căn phòng khác.
Lặp đi lặp lại mấy lần, mỗi lần đóng vào mở ra, phòng lại đổi khác.
“Thế là xong rồi!”
Phúc Ngọc Xuân vẻ mặt ủ dột, giọng nói run rẩy:
“Không tìm thấy hắn, đợi độc tính phát tác, thần tộc Dơi Trắng chúng ta sẽ tuyệt chủng!”
“Đừng hoảng!”
Long Kỳ Lân nói:
“Phòng ở đây chắc chắn có tổng số, không thể nào là vô cùng vô tận được, chỉ cần tìm về cùng một phòng là có thể tìm ra quy luật của nó.
Đúng rồi, trình độ thuật số của huynh đệ hai ngươi thế nào?”
Tần Mục giật mình lập tức bước vào khuê phòng, đóng cánh cửa sau lưng lại, quan sát xung quanh, nghĩ thầm:
“Ta đi vào từ cánh cửa này, rồi lại bước ra từ chính cánh cửa này, tại sao phòng lại biến đổi? Nơi này chắc chắn đã dùng cách gấp khúc không gian.
Con tàu này tuy rất lớn nhưng phòng trong lầu gác không thể vô cùng vô tận, chắc chắn có giới hạn.
Chỉ cần số lượng phòng có giới hạn là có thể tìm được quy luật của nó.”
Tần Mục yên tâm, đưa mắt nhìn quanh, khuê phòng có thắp đèn áp tường, trên tường có treo mấy bức tranh thêu của thiếu nữ, bên dưới là một chiếc bàn, trên bàn có đặt một chiếc khăn rồng vờn gió.
Bàn sách ở nơi hơi thấp, trên bàn có đặt giấy bút mực nghiên, bên dưới có một tấm bồ đoàn là nơi để ngồi, mực trên giấy vẫn chưa khô:
“Lộ ấp kiều hoàng phong bãi thúy.
Nhân gian vãn tú phi vô ý, tiên cách đạm trang thiên dữ lệ.
Ai sánh bằng?”
Thơ viết tới đây thì dừng lại, chắc gặp việc gấp không thể viết nốt.
Tần Mục nhìn nét chữ thầm khen ngợi:
“Bút pháp không hề thua kém ta, chỉ có điều hơi mềm mại.”
Lúc này, ông lão câu cá đột nhiên chui vào trong bức tự họa trước mặt hắn, chớp mắt nhìn hắn.
Tần Mục cười nhạt, cầm bút quệt xuống dưới, ông lão vội vã tung người nhảy lên bàn, rồi lại chạy lên tường, trốn thoát từ một cánh cửa khác.
Tần Mục lập tức cầm bút đuổi theo, ông lão trong tranh chui vào và biến mất ở một căn phòng khác, không biết đã trốn ở đâu.
Tần Mục bước vào căn phòng này, nhìn xung quanh, căn phòng này là thư phòng, sách trong thư phòng rất cổ xưa, Tần Mục lấy một cuốn sách định lật ra xem nhưng không tài nào lật được.
Đột nhiên ông lão trong tranh nhảy ra từ trong sách của hắn, chui vào trong một cuốn sách khác.
Tần Mục vội rút cuốn sách đó ra, lần này có thể lật được sách.
Hắn lật sách ra xem, đây là một cuốn gia phả.
“Đời thứ nhất, Khai Hoàng họ Tần tên Nghiệp, thiên hạ chung chủ…”
Tần Mục ngạc nhiên:
“Khai Hoàng trong “Nhất Kiếm Khai Hoàng Huyết Uông Dương” sao? Vị Khai Hoàng này cũng họ Tần, cùng họ với ta.”
Cuốn gia phả này rất dày, dùng rất ít chữ để ghi lại cuộc đời, việc dựng vợ gả chồng của các nhân vật họ tần, Tần Mục đọc lướt qua, tìm kiếm ông lão trong tranh, đợi lật tới trang cuối cùng thì thấy bên trên có ghi:
“Đời một trăm lẻ bảy, con trai của Hán Trân, Phụng Thanh.”
Viết tới đây, gia phả chấm dứt.
oOo
Chương 305: Thần xà
Nguồn: EbookTruyen.Me
Nhóm người Ban Công Thố cuối cùng cũng tới được trước con tàu, dọc đường đi lại có hai ba mươi người mất mạng dưới đòn công kích kì quái của các sinh linh Minh Cốc.
“Vương tử điện hạ, tu vi của hai lão hòa thượng này không hề kém cỏi, gần đạt tới cảnh giới Như Lai!”
Vu vương Cống Mộc nhìn thấy hai lão hòa thượng ngồi trên hai bên vách đá, mắt vụt sáng, nói:
“Thân xác của họ có thể luyện thành bảo vật không tồi! Để ta đi lấy!”
Ban Công Thố không nói gì, vu vương Cống Mộc lập tức dẫn người bay lên trang thờ trên vách đá lấy xác của hai lão hòa thượng.
Tuy hai lão hòa thượng đã chết nhưng xung quanh người vẫn phát ra phật quang, phật âm vang động, chống lại ma khí từ U Đô ập tới.
Lúc này thân xác của hai lão hòa thượng đã bị bọn họ lấy đi, ma khí sau phong ấn tổ ong rung lập tức hỗn loạn, phóng tới khiến phong ấn rung chuyển kịch liệt!
Ma khí đổ ra từ vết nứt của phong ấn tổ ong cũng lập tức tăng lên, chỉ trong chớp mắt vết nứt trên phong ấn lại tăng lên vô số, có một số vết nứt sẵn có thì càng nứt to ra.
Phía sau phong ấn vọng tới một âm thanh trầm thấp, sau đó ma khí đột nhiên rút về phía sau phong ấn, xung kích đáng sợ cũng đột nhiên yên tĩnh.
Yên tĩnh tới kì lạ.
“Cuối cùng cũng tới được đây, một con tàu có thể chở hi vọng thành thần của ta!”
Ban Công Thố nhìn con tàu, tâm trí muôn đời phẳng lặng cũng có chút xao động, hắn bước nhanh về phía con tàu.
Mọi người lên trên tàu, tìm kiếm khắp xung quanh, có một đại vu phát hiện ra cánh cửa mở kia vội về bẩm báo.
Ban Công Thố dẫn mọi người đi vào trong căn phòng đó, mấy tướng sỹ đi trước dò đường đẩy cửa bước vào, cánh cửa sau lưng lập tức đóng lại, mấy tướng sỹ lại mở cửa nhìn ra thì không thấy nhóm người Ban Công Thố đâu nữa.
Mọi người xung quanh Ban Công Thố tìm kiếm khắp nơi, dần dần số người ít dần đi, cho dù Ban Công Thố không quan tâm tới tính mạng của bọn họ thì lúc này cũng không khỏi hoảng loạn.
“Đừng đi lung tung!”
Ban Công Thố vẻ mặt lo lắng, cẩn thận quan sát những cánh cửa này, cười nhạt nói:
“Pháp thuật Hợp Triệt, không gian ăn khớp, móc nối chặt chẽ.
Ta từng đọc qua ghi chép về loại pháp thuật này ở Tiểu Ngọc Kinh, là pháp thuật thời kỳ Khai Hoàng!”
Vu vương Cống Mộc không bị đi lạc, nghe vậy vui mừng nói:
“Điện hạ nhất định biết cách phá giải!”
Ban Công Thố lắc đầu:
“Tiểu Ngọc Kinh không ghi chép phương pháp phá giải.
Tuy nhiên pháp thuật Hợp Triệt là một môn pháp thuật toán không gian, trình độ thuật toán của ta rất cao, cho dù là Đạo Chủ của Đạo môn chưa chắc đã mạnh hơn ta.
Tính ra cách phá giải đối với ta không khó.
Chúng ta đi thôi, ta muốn xem xem pháp thuật Hợp Triệt của thần có thể ngăn cản ta được hay không!”
Trong thư phòng, Tần Mục đóng gia phả lại:
“Đời cuối cùng của huyết mạch Khai Hoàng tên là Tần Phụng Thanh, chủ nhân của con tàu này lẽ nào chính là Tần Phụng Thanh? Tần gia huyết mạch Khai Hoàng từ Tần Nghiệp tới Tần Phụng Thanh, có lịch sử xa xưa, liên miên không ngớt, gia tộc này đúng là thế gia.
Chủ nhân của con tàu này là Tần Phụng Thanh họ Tần, có quan hệ huyết mạch gì với ta không?”
Hắn đang định để gia phả về lại kệ sách thì không hiểu sao lại dừng lại, cất cuốn gia phả dày cộp này vào trong túi Thao Thiết của mình.
Hắn vừa cất xong cuốn gia phả thì thấy ông lão trong tranh không biết chui từ đâu ra, chạy lên trên bàn, xuất hiện trên trang giấy.
Tần Mục đang định bắt người trong tranh kì quái này thì đột nhiên trước mắt có bóng người hiện ra, một nam tử trẻ tuổi xuất hiện đột ngột trước bàn sách bước về phía hắn, Tần Mục né tránh không kịp, chỉ thấy nam tử trẻ tuổi cứ đi thẳng xuyên qua người hắn, đó chỉ là một ảo ảnh.
Nam tử này có khí chất bất phàm, ngoại hình khiến Tần Mục có cảm giác thân thiết, quen thuộc, nam tử cứ thế xuyên qua người Tần Mục xuất hiện ở sau lưng hắn.
Tần Mục giật mình vội vàng quay người lại, chỉ thấy nam tử trẻ tuổi áo trắng bước đi ung dung, làm động tác mở cửa, sau đó biến mất.
Hắn vội vàng bước tới, quả nhiên nhìn thấy một cánh cửa.
Tần Mục mở cửa bước vào lại nhìn thấy nam tử áo trắng, đây là đại sảnh trong tàu, đột nhiên đại sảnh trống trải xuất hiện người qua kẻ lại, có rất nhiều người không biết xuất hiện từ đâu.
Tần Mục không kịp trở tay, nhiều người chạy qua chạy lại đi xuyên qua người hắn, rất hối hả, chắc là gặp sự cố.
Trong số bọn họ có người không đứng vững, lảo đảo xiêu vẹo.
Hình như tàu bị va chạm, lần va chạm này mạnh hơn hẳn, khiến không ít người trong đại sảnh bị hất bay đi, có không ít người bị thương, nôn ra máu.
Nam tử áo trắng giơ tay lên, mọi người bị cố định trong không trung, sau đó từ từ hạ xuống, cho dù con tàu chòng chành cực độ nhưng họ vẫn đứng vững tại chỗ.
Một nữ tử ung dung tao nhã bước vội về phía nam tử áo trắng, không biết hai người đang nói gì, nam tử trẻ tuổi hình như đang nhẹ nhàng an ủi nàng sau đó bước ra ngoài.
Tần Mục nhìn nữ tử, tỏ vẻ nghi hoặc, trong lòng hắn dấy lên một cảm giác thân thuộc, nhìn thấy nữ tử này liền thấy thân thiết.
Hắn do dự một lát nhưng vẫn lựa chọn đi theo nam tử áo trắng.
Nam tử áo trắng đi qua hành lang, xuyên qua các cánh cửa, vẫy tay, một thanh kiếm bay lên hạ xuống bám sau lưng hắn.
Tần Mục hơi ngạc nhiên, phát động Vô Ưu Kiếm của mình, Vô Ưu Kiếm khẽ rung lên giống hệt với thanh kiếm sau lưng nam tử áo trắng như thể là cùng một thanh kiếm.
Nam tử áo trắng bước tới mũi thuyền ngẩng đầu nhìn lên trời nói gì đó, đột nhiên bầu trời rung chuyển kịch liệt, xuất hiện một con rắn khổng lồ đang há miệng.
Con rắn đó dường như cách họ rất xa nhưng rất to lớn, xuất hiện trong bầu trời tối đen, chỉ để lộ đầu và cổ rắn, thân rắn phía sau chìm trong bóng tối.
Trên đỉnh đầu rắn có các nhân vật đáng sợ không giống loài người mà giống những tượng thần trong miếu thờ của Đại Khư, tuy nhiên đây là những vị thần còn sống.
Bọn họ đang tấn công con tàu, mỗi đòn tấn công đều khủng khiếp giống như diệt thế.
Tần Mục bị kiếm pháp của nam tử áo trắng cuốn hút, loại kiếm pháp này không giống kiếm pháp của nhân gian, có ý vị kì diệu.
Loại ý vị này mang tới cho Tần Mục cảm giác giống như đạo mà trưởng thôn và Đạo Chủ từng nói.
Điều khác biệt là đạo mà trưởng thôn nói là kiếm pháp gần với đạo, còn đạo mà Đạo Chủ nói là số lý gần với đạo.
Đường đi kiếm pháp của nam tử áo trắng không giống với kiếm pháp của trưởng thôn và Đạo Chủ, có một loại kiếm đạo khác ở trong đó, nhưng cụ thể là gì thì Tần Mục không nhìn ra.
Thị lực của hắn vẫn chưa đạt tới mức độ đó.
Hắn nhìn say mê, trước đây hắn học kiếm thuật đều là học, thứ học được là thuật, học thuật tới mức cao nhất, kiếm pháp có thể xưng hùng.
Còn từ khi trưởng thôn truyền cho hắn vị trí Nhân Hoàng, khi rèn luyện kiếm pháp của ông ta ở trong thôn, hắn đã bước vào giai đoạn pháp, bắt đầu sáng tạo kiếm pháp.
Sau này hắn lại được quốc sư Duyên Khang chỉ dạy, khiến trình độ giai đoạn pháp của hắn càng ngày càng cao lên, càng ngày càng uyên thâm.
Tới giai đoạn pháp đã có thể được gọi là tông sư.
Trên pháp còn có trình độ đạo, đó là trình độ của trưởng thôn, Đạo Chủ cũng chưa đạt tới cảnh giới này, quốc sư Duyên Khang cùng còn kém một chút.
Bây giờ Tần Mục đứng ở trình độ pháp để nhìn kiếm pháp của nam tử áo trắng sẽ có thể nhìn ra sự kì diệu của kiếm pháp, mặc dù hắn không hiểu được đạo ở trong đó nhưng có thể quan sát suy đoán những chỗ thần kỳ ở bên trong.
Kiếm pháp của nam tử áo trắng gần với đạo, chứa đựng vô số điều kì diệu, kẻ địch của hắn quá mạnh, đó là các bậc thần thánh nhưng vẫn bị hắn cản lại!
Đột nhiên biến cố xảy ra, một luồng sức mạnh khủng khiếp chấn động thời không, đó là một bàn tay đón lấy Vô Ưu Kiếm, Vô Ưu Kiếm nóng chảy, thân kiếm tan ra, tiếp theo đó là gãy đôi.
Con tàu và kiếm gãy cùng xé ngang bầu trời, rơi xuống mặt đất trong bóng tối.
Phía sau bàn tay khổng lồ, rắn khổng lồ chở các vị thần bay tới, đuổi theo con tàu đang rơi.
Tần Mục cũng rơi xuống theo tàu, hắn có thể cảm nhận được sự chao đảo khi tàu rơi xuống từ không trung, con tàu xé ngang bầu trời, tượng thần Dơi Trắng khổng lồ lắc lư, cắm xuyên xuống lòng đất.
Sau đó, hắn cảm thấy rung chuyển kịch liệt, tàu xuyên qua tượng thần khổng lồ trong lòng đất, lao mạnh vào phong ấn tổ ong.
Tần Mục nhìn thấy người trên tàu thương vong nghiêm trọng, rất nhiều người đã chết trong cú va chạm, nữ tử kia bước ra, tập trung những người còn sống lại, dẫn bọn họ rời khỏi tàu trốn vào U Đô.
Nam tử áo trắng kia bị thương nặng nhưng vẫn lựa chọn ở lại, trấn thủ trên tàu, trấn thủ trước phong ấn tổ ong của U Đô.
Bên ngoài, một con rắn khổng lồ thò đầu xuống vực sâu, trên chiếc đầu dẹt của nó là các vị thần uy vũ.
Rắn khổng lồ trườn xuống vực bò vào lòng đất, từ từ tiến lại gần.
Đột nhiên, ảo ảnh trước mắt Tần Mục biến mất chỉ còn mình hắn đứng trên boong tàu, gió lạnh thổi tới khiến quần áo thiếu niên bay phần phật.
Hắn quay đầu lại, nhìn thấy U Đô trong bóng tối.
Lúc này hắn đứng trên mũi tàu, đã tiến vào thế giới U Đô.
Hắn không nhìn thấy dưới đáy tàu xuất hiện một con mắt khổng lồ, to hơn cả con tàu đang chăm chú thích thú dõi theo hắn.
Tần Mục sững sờ nhìn thế giới U Đô trong bóng tối, nơi đó vô cùng kì bí, có những sinh linh đủ màu sắc phát ra các loại ánh sáng, cách xa nơi này.
Nhóm người trên tàu xông vào U Đô dưới sự dẫn dắt của nữ tử kia, còn nam tử áo trắng thì lựa chọn trấn thủ nơi này, ngăn cản con rắn khổng lồ và các vị thần đuổi tới.
Vậy nam tử áo trắng còn sống hay không?
Hắn đã chiến tử ở đây hay là đã ngăn cản được các vị thần sau đó vào U Đô tìm lại người thân của mình?
Bọn họ tới từ Vô Ưu Hương sao?
Bọn họ cũng mang họ Tần, có khi nào là người thân của mình?
Kẻ truy sát họ là ai?
Tần Mục tinh thần phấn chấn, có lẽ mình chỉ cần làm cho con tàu này nổi lên là có thể để nó về lại Vô Ưu Hương!
Trong lòng hắn dấy lên một ngọn lửa, đi từ đầu tàu về đuôi tàu, con tàu này nhất định có thứ kiểu la bàn dùng để ghi lộ tuyến tới Vô Ưu Hương.
Trưởng thôn từng đưa cho hắn một chiếc gương nói rằng đó là hình lộ tuyến tới Vô Ưu Hương, tuy nhiên trong chiếc gương đó có phong ấn của trưởng thôn, đợi tới khi Tần Mục có năng lực phá giải mới có thể nhìn thấy lộ tuyến trong gương.
Chiếc gương này được tìm thấy trong con tàu khổng lồ kia, con tàu khổng lồ đó là tàu đi tới Vô Ưu Hương, đã bị đánh vỡ vụn, còn con tàu này vẫn hoàn chỉnh.
Nếu đã vậy, nhất định cũng sẽ có thứ tương tự, hình lộ tuyến chưa bị phong ấn!
Hắn đẩy một cánh cửa bước vào phòng điều khiển.
Ở mũi đầu tàu, con mắt khổng lồ kia dần dần nổi lên, tiếp theo sau là một con mắt khác cũng sáng rực lên, hai con mắt dựng ngược.
Một cái đầu rắn khổng lồ xuất hiện trong bóng tối, lặng lẽ nhả lưỡi, nhìn chằm chặp Tần Mục tiến vào phòng điều khiển.
Tần Mục cảm nhận được liền quay đầu lại nhìn nhưng hắn không nhìn thấy đôi mắt kia lặng lẽ chìm vào trong bóng tối.
oOo








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)





![[Dịch] Đại Quản Gia MA Hoàng [Dịch] Đại Quản Gia MA Hoàng](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Dai-Quan-Gia-MA-Hoang-dich-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Trò Chơi Ngừng Phục Chỉ Có Ta Biết Xâm Lấn Thực Tế [Dịch] Trò Chơi Ngừng Phục Chỉ Có Ta Biết Xâm Lấn Thực Tế](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2024/07/Dich-Tro-Choi-Ngung-Phuc-Chi-Co-Ta-Biet-Xam-Lan-Thuc-Te-Audio-FULL.jpg)

