[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)
Tập 57 : Long vương có lời mời (c281-c285)
❮ sautiếp ❯Chương 281: Long vương có lời mời
Nguồn: EbookTruyen.Me
Sau khi cầu được nối liền, quan viên Công Bộ lập tức bay lên quan sát đê điều xung quanh.
Tần Mục nhìn thấy nhiều người dùng cọc nhọn, cắm hàng loạt những cọc nhọn dài nhiều trượng lên bờ đê ven sông, cách một trăm trượng lại cắm một cọc.
Bên cạnh mỗi cọc đều có một người đứng, có người dựng một chiếc chuông lớn ở giữa sông.
Một tiếng chuông vang vọng truyền tới, những chiếc cọc nhọn kia cũng chấn động theo, người bên cạnh cọc lắng tai nghe tiếng rung của cọc vọng về.
“Bọn họ đang làm gì thế?”
Tần Mục không khỏi rầu rĩ.
Linh Dục Tú bước tới bên cạnh hắn, nói:
“Việc này ngươi không biết rồi, lúc trước nước sông Đồ Giang thường xuyên dâng cao.
Quốc sư ra lệnh cho Công Bộ thị lang tới xử lý, Công Bộ thị lang tiêu tốn không biết bao nhiêu tiên của, phụ hoàng rất giận dữ hỏi hắn tại sao lại tốn nhiều tiền như vậy, tiền tiêu vào đâu.
Công Bộ thị lang nói, hắn chôn hai bên bờ sông Đồ Giang mỗi bên một bức vách huyền đồng, vách huyền đồng dày hai tấc, cao hai thước, đóng xuôi theo bờ đê, dài vạn dặm.
Trên vách huyền đồng có ấn kí phù văn, muốn kiểm tra bờ đê có bị nứt hoặc có bị nước xói mòn hay không chỉ cần gõ chuông đồng, tiếng chuông sẽ kích thích ấn kí phù văn trên vách huyền đồng, khiến vách huyền đồng vọng ra âm thanh cộng hưởng, lợi dụng sóng âm để phán đoán vết nứt và độ dày của bờ đê.”
Tần Mục nhìn Thiên Công đường chủ đang bận rộn, khen ngợi:
“Đúng là một ý tưởng tuyệt vời!”
Tư Vân Hương bước tới, nói:
“Hoàng đế suýt nữa chém đầu hắn vì hắn tiêu quá nhiều tiền.”
Linh Dục Tú liếc mắt nhìn nàng ta, nói:
“Công Bộ thị lang tiêu quá nhiều tiền.
Những năm gần đây, Công Bộ thị lang đã chế tạo tàu bay trên trời, thuyền hoa chạy trong nước, thuyền trên cạn chạy trên mặt đất, xe bánh đà, xưởng tinh luyện dùng trong khoáng sản; Làm mới xưởng quân công, xưởng chế tạo, làm cổng thành; Xây dựng cống thoát nước trong thành, làm đường, xe công thành, trại lính ở biên cương, chế tạo máy móc.
Khi đó ta chưa ra đời, sau này nghe nhị ca nói, Công Bộ thị lang những năm đó tiêu tiền nhiều khiến phụ hoàng, các hoàng tử, quý phi, thái hậu trong cung đều phải bó chặt đai quần, đói tới mặt xanh mặt vàng, quốc khố trống rỗng, bổng lộc của quan viên đều thiếu rất nhiều tháng không có tiền phát!”
Tư Vân Hương mỉm cười nói:
“Sau đó thì sao?”
Linh Dục Tú thở dài:
“Sau đó mở rộng xưởng tinh luyện, các loại tàu bay, thuyền hoa đều bán cho thương nhân, xưởng chế tạo không ngừng sản xuất.
Không tới hai năm quốc khố đã đầy, rồi lại xây dựng thêm mấy quốc khố nữa để trữ tiền.
Phụ hoàng bởi vậy vui mừng nói cũng may không giết hắn.
Công Bộ là nơi tiêu tốn tiền của nhất, ngoài Công Bộ thị lang ra thì là lang trung của Thủy Bộ Ty, xây dựng giao thông thủy lợi các nơi, nào là xe dẫn nước, hồ cấp thoát nước, các loại đê điều cầu cống, đào kênh.
Tiền tiêu như nước nhưng cũng là tạo phúc cho người dân.”
Tư Vân Hương chớp mắt, nói:
“Hình như đều là Công Bộ thị lang và lang trung tiêu tiền, vậy Công Bộ thượng thư thì sao? Hình như việc gì cũng do Công Bộ thị lang Đơn Do Tín làm, Công Bộ thượng thư làm những việc gì?”
Linh Dục Tú cũng chớp mắt:
“Công Bộ thượng thư đôn đốc giám sát bọn họ tiêu tiền.”
Tư Vân Hương cười nhạt:
“Chắc là hoàng thượng không tin tưởng bọn họ nên mới phái Công Bộ thượng thư tới giám sát, dù sao thì Công Bộ thị lang và các lang trung, quan viên đều là người của Thiên Thánh giáo.
Hoàng đế biết họ là đường chủ, hương chủ của Thiên Hánh giáo nên không yên tâm.”
Linh Dục Tú nhìn nàng ta:
“Vân Hương sư muội hình như rất quan tâm tới Thiên Thánh giáo!”
Tư Vân Hương mỉm cười dịu dàng nói:
“Tiểu muội bất tài, là thánh nữ của Thiên Thánh giáo đương nhiên phải quan tâm rồi.
Tần giáo chủ là giáo chủ thánh sư của chúng ta nên cũng rất quan tâm tới việc này, ta là thánh nữ, những vấn đề ta hỏi công chúa cũng là vấn đề giáo chủ quan tâm.”
Hai cô gái tròn mắt nhìn nhau.
Tần Mục mặc kệ bọn họ, nhìn ra xa, thấy quan viên của Thủy Bộ Ty, Đồn Điền Ty đang kiểm tra thủy lợi nông điền, Ngu Bộ Ty thì kiểm tra rau xanh cây ăn quả, thế là hắn cũng bước tới.
“Giáo chủ, đợi tới khi rau màu tới thời kì giáp hạt, đa phần sẽ có sâu hại!”
Viên ngoại lang của Ngu Bộ Ty là hương chủ của Nông đường, bới qua bới lại bùn đất, kiểm tra kĩ càng một lượt, nhặt một số trứng sâu ra nói với Tần Mục:
“Mùa đông tuyết nạn mặc dù rất lạnh nhưng những trứng sâu này vẫn không bị chết rét.
Năm ba ngày nữa, nhiệt độ ấm lên, trứng sẽ nở ra sâu.
Mùa đông, cây cỏ đều bị nạn dân chặt đốt hết rồi, sâu không có gì ăn sẽ ăn hoa màu.
Nhất định phải sớm đề phòng sâu hại, tiêu diệt hết đám sâu bọ này trước khi chúng sinh ra.”
Tần Mục hỏi:
“Hương chủ, sâu hại đề phòng trước thế nào?”
“Cho cao thủ kiếm pháp ở lại nông điền, hoặc cao thủ pháp thuật thi triển châm pháp, hoặc để cao thủ luyện chế độc trùng tới thả độc trùng ăn hết sâu hại.”
Viên ngoại lang Ngu Bộ Ty đứng dậy phủi tay, trên người và trên tay đều là bùn đất, nói:
“Đệ tử Kiếm đường, Pháp đường và Cổ đường đều có thể tới lịch luyện!”
Tần Mục gật đầu, mời Phạn Vân Tiêu tới, nói:
“Phạn huynh, ngươi truyền lệnh của ta, để Kiếm đường, Pháp đường và Cổ đường mỗi đường phái hơn mười đệ tử tới đây.”
Phạn Vân Tiêu gọi một thổ phỉ tới lệnh cho hắn đi thông báo.
Thủy Bộ Ty đang chỉnh đốn thủy lợi, nạo vét bùn tích trong kênh, quy hoạch lại đường đường dẫn nước, thuận tiện cho việc tưới nước nông điền.
Bên kia, quan viên Đồn Điền Ty thì đang đo đạc đất đai, lấy lượng thiên xích, phát động nguyên khí, lượng thiên xích từ trạng thái gấp khúc liền giãn ra, càng lúc càng dài, trên thước xuất hiện vạch đo đạc.
Một bên có thái học sĩ tử ghi chép số liệu, nguyên khí hóa thành các loại bàn tính, gõ tanh tách.
Công Bộ thị lang thì dẫn theo quan viên Công Bộ bay lên không, đứng trên không nhìn xuống tình hình đường xá của Gia Châu, ghi lại những nơi có đường hỏng, sau đó đi sửa đường.
“Đơn Do Tín là một người có tài!”
Tần Mục khen thầm trong lòng, quan viên Công Bộ Duyên Khang quốc làm việc rất quy củ, đúng là ích nước lợi dân.
Thành Chủ phủ, Gia Châu phủ doãn báo cáo một lượt tình hình của Gia Châu, Linh Ngọc Thư nghe xong liền gọi chủ bộ kiểm tra các ghi chép, bận rộn cả đêm không ngủ.
Tới ngày hôm sau, Linh Ngọc Thư và Gia Châu phủ doãn đều có chút mệt mỏi, vừa bước ra khỏi phủ Thành Chủ, Công Bộ thượng thư, thị lang và Tần Mục đã đứng ngoài phủ Thành Chủ.
Công Bộ thị lang Đơn Do Tín dâng lên mấy cuộn hồ sơ, nói:
“Điện hạ, các vấn đề thủy lợi, giao thông, rau quả của Gia Châu đã được giải quyết thỏa đáng, chỉ có Đồn Điền Ty cần điện hạ xử lý.”
Linh Ngọc Thư kinh ngạc, thất thanh:
“Nhanh vậy sao?”
Đơn Do Tín nói:
“Sau khi điện hạ xem xong có thể chuẩn bị giết người rồi.”
Linh Ngọc Thư sắc mặt sa sầm nói:
“Vấn đề sát nhập đất đai nghiêm trọng vậy sao?”
Đơn Do Tín gật đầu.
Linh Ngọc Thư gọi Gia Châu phủ doãn tới, đặt hồ sơ vào tay hắn, sầm mặt nói:
“Ngươi đừng đi ngủ nữa, cô cũng không ngủ, ngươi và cô cùng xem! Vừa xem vừa bắt người, giết người.
Kẻ nào cần bắt thì bắt, kẻ nào cần giết thì giết! Thời điểm nhạy cảm, cần dùng hình phạt nghiêm khắc!”
Gia Châu phủ doãn sắc mặt sa sầm.
Tần Mục gọi Thẩm Vạn Vân và mọi người tới nói:
“Việc của các ngươi tới rồi.
Đợi lát nữa các ngươi cùng quan sai đi bắt người.”
Thầm Vạn Vân lúng túng nói:
“Giáo chủ, chẳng phải ngươi nói không nguy hiểm sao? Có thể thôn tính đất đai khi loạn thế đều là cường hào địa phương, thực lực của thế gia đại phiệt ở những nơi này cũng rất mạnh.”
Tần Mục cười nói:
“Các ngươi là cao thủ Thái Học Viện, là tinh anh của cả nước, sao lại sợ đám cường hào địa phương này chứ?”
Vệ Dung, Việt Thanh Hồng và những người khác đều hào hứng muốn làm ngay.
Không bao lâu sau, thái tử và phủ doãn truyền lệnh bắt người, Vệ Dung và mọi người lập tức đi theo quan sai.
Tới trưa mới quay về, toàn thân đều là máu, rõ ràng họ đã trải qua một trận ác chiến.
Linh Ngọc Thư dùng hai ngày để xử lý mọi việc của Gia Châu, sau đó tiếp tục đi về phía Đông, dọc đường xử lý vấn đề của Đồ Giang.
Hôm nay họ tới Hà Châu, Hà Châu phía Đông giáp biển, cách xa kinh thành, đường thủy rất phát triển, có một bến cảng lớn.
Tàu buôn bán ở đây không chỉ tiếp nối với cảng khẩu cả nước mà còn có buôn bán mậu dịch với các nước khác, thậm chí có qua lại với các nước hải ngoại.
Mọi người đã rất quen đường, tới Hà Châu liền chia ra đi điều tra, không cần Công Bộ thị lang giao phó.
Đợi xử lý xong việc của Hà Châu, Linh Ngọc Thư thấy mọi người đã khá mệt mỏi, nói:
“Mọi người vất vả rồi, chi bằng hãy nghỉ ngơi vài ngày ở Hà Châu, sau đó lại đi tiếp!”
Mọi người hoan hô.
Tần Mục bị Linh Dục Tú kéo đi dạo phố, nói:
“Thương mại của Hà Châu rất phát triển, có rất nhiều những món đồ thú vị của nước ngoài, chúng ta tới chợ dạo chơi đi!”
“Ta cũng đi!”
Tư Vân Hương đi theo, Linh Dục Tú liếc nhìn nàng ta, nhủ thầm:
“Hồ ly tinh!”
“Đồ lẳng lơ…” Tư Vân Hương mặt tươi cười, bụng nghĩ thầm.
Hai cô gái quay mặt đi, Tần Mục dường như không hay biết gì, chợ của Hà Châu đúng là có rất nhiều món đồ kì quái,nhưng thứ hấp dẫn hắn không phải những món hàng kì lạ này mà là người nước ngoài.
Hắn nhìn thấy rất nhiều người nước ngoài ăn mặc quái dị, ngoại hình cũng không giống với người Duyên Khang, có một số người là người một mắt, không có hai mắt đối xứng như những người khác mà chỉ có một con mắt ở ngay ấn đường, hơn nữa lại còn mọc dựng đứng.
Còn có người bốn tay, người hai mặt.
Hắn còn nhìn thấy một vài cô nương hải tộc, ăn mặc rất sặc sỡ nhưng lại mọc tám chân như bạch tuộc, đi lại rất nhanh nhẹn, nhìn kĩ sẽ thấy bên tai họ còn có mang cá.
“Bọn họ đi lên từ dưới biển!”
Tư Vân Hương ghé sát tai Tần Mục nói khẽ:
“Là thương gia của hải tộc.
Nghe nói họ thành lập thành phố và quốc gia ở dưới đáy biển.”
Tần Mục kinh ngạc, những thứ hải tộc bán cũng rất kì quái, hắn dừng lại trước một cây lam san hô, cây san hô tự động phóng ra hơi nước giống như một một quả cầu nước bao bọc mình ở bên trong.
Trong hơi nước có một bé gái lớn chừng ba tấc cưỡi một con hải mã bơi qua bơi lại, miệng hát ca dao không rõ ý nghĩa.
Sau đó lại có mấy cô nương cưỡi hải mã từ trên cây đi xuống, rồi lại có một số nam tử vây quanh cây san hô cùng nhau ca múa.
Cây san hô này có một bộ lạc nhỏ bé.
Tư Vân Hương và Linh Dục Tú cũng say sưa ngắm nhìn.
Đúng trong lúc này, một cô gái dáng người dong dỏng cao, mặt đầm dài màu xanh sẫm bước tới, thấy cây lam san hô liền khen ngợi:
“Đúng là một món đồ kì lạ, Tiểu Hồng ngươi nói có đúng không?”
Tần Mục quay đầu lại nhìn thấy trên tai cô gái có đeo một chiếc khuyên tai phỉ thúy màu đỏ, chiếc khuyên tai đột nhiên giãn ra, đó là một con rắn đỏ nhỏ, há miệng nhả lưỡi phì phì về phía Tần Mục.
“Long Kiều Nam!”
Tần Mục giật mình, đang định rút kiếm thì Long Kiều Nam cười nói:
“Tốt nhất Tần giáo chủ không nên cử động, tiểu hồng nhà ta là cảnh giới Thất Tinh, có thể một miếng nuốt gọn cả ba ngươi.
Giáo chủ, cha ta muốn gặp ngươi.”
Tần Mục rợn tóc gáy, trầm giọng nói:
“Lão long vương cũng tới sao?”
Long Kiều Nam cười khanh khách nói:
“Cha ta được gọi là long vương, lẽ nào lại không có thế lực ở Hà Châu? Tuy nhiên cũng nhờ Tần giáo chủ mà Ngự Long môn ta bị diệt môn, khiến ta và phụ thân không thể không trốn ở Đông Hải!”
Tư Vân Hương chớp mắt, vui mừng nói:
“Chúc mừng Long tỉ tỉ bắt được Thiên Ma giáo chủ và Duyên Khang lục công chúa.
Ở đây không có việc gì của ta nữa, ta đi trước nhé!”
Long Kiều Nam cười nhạt một tiếng, con rắn đỏ nhỏ lập tức trườn lên cổ của Tư Vân Hương, thè lưỡi liếm cổ nàng ta:
“Đại tiểu thư Tư gia, thánh nữ Thiên Thánh giáo, giá trị không hề thua kém Duyên Khang lục công chúa.
Ngươi tưởng rằng ta không điều tra về ngươi sao?”
oOo
Chương 282: Làm mưa làm gió
Nguồn: EbookTruyen.Me
Tư gia của Thiên Thánh Giáo là một gia tộc lớn, Tư trong “hữu tư” có ý nghĩa là chủ quản, quản lý.
Tư gia đã tồn tại từ khi Thiên Thánh giáo mới thành lập, phụ trách cai quản luật pháp, truyền thừa, của cải, truyền bá của Thiên Thánh giáo.
Vì Tư gia rất quan trọng nên thánh nữ của Thiên Thánh giáo phần lớn đều xuất thân từ Tư gia, thánh nữ chính là đầu não của Tư gia, thậm chí ở mức độ nào đó tầm quan trọng của Tư gia còn ở trên giáo chủ thánh sư.
Trước đây có Tư bà bà, giờ có Tư Vân Hương.
Long Kiều Nam đương nhiên biết được giá trị của Tư Vân Hương.
Lần này cô ta bắt được lục công chúa của Duyên Khang quốc, giáo chủ và thánh nữ của Thiên Ma giáo, trong lòng không khỏi đắc ý nhưng vẫn rất cẩn thận, gỡ túi Thao Thiết trên eo Tần Mục xuống, sau đó lại lấy binh khí trên người Linh Dục Tú xuống, lại giơ tay xờ xoạng trên người Tư Vân Hương.
Tư Vân Hương cười khanh khách:
“Long tỉ tỉ đừng xờ nữa, trên người ta không có linh binh, ta đi theo trường phái pháp thuật.”
Long Kiều Nam cười nhạt một tiếng, gỡ trâm cài tóc của nàng ta xuống, nói:
“Trường phái pháp thuật? Ta thấy ngươi là cao thủ kiếm thuật, uy lực của cây trâm này không thể xem thường!”
Đao mổ heo, thiết chùy trên lưng Tần Mục đều bị cô ta gỡ xuống, thậm chí cả giấy mực bút nghiên trong ống tay áo của hắn cũng bị lôi ra.
Long Kiều Nam đưa mắt nhìn, giấy mực bút nghiên đều là những vật thường thấy, không phải linh binh vì thế lại nhét vào cho hắn.
Long Kiều Nam huýt sáo, con rắn đỏ chui qua chui lại trong áo ba người tìm kiếm những linh binh khác.
Cô ta là kẻ từng trải, không để cho Tần Mục có cơ hội lật ngược tình thế.
Quan trọng hơn cả là lần này Tần Mục đi cùng hai cô gái không dẫn theo Long Kỳ Lân, lúc này Long Kỳ Lân vẫn đang ngủ ở phủ Thành Chủ.
“Đi thôi!”
Long Kiều Nam mặc trang phục nữ nhi rất dễ thương, xinh đẹp, khoát tay Tần Mục, thái độ có phần e thẹn:
“Bờ biển có tàu của ta đỗ sẵn đợi giáo chủ, thánh nữ và công chúa, đợi thái tử phát hiện ra thì ba vị đã ở Đông Hải rồi.”
Tần Mục cười nói:
“Long tỉ tỉ suy nghĩ thật chu đáo!”
Long Kiều Nam huýt sáo, rắn đỏ trườn lên người Tần Mục, treo trên tai trái của hắn, lè lưỡi phì phì.
Long Kiều Nam dịu giọng cười nói:
“Cho dù lời ngươi nói có ngọt như mật đi chăng nữa cũng không thể thoát khỏi lòng bàn tay ta.
Đừng hòng giở trò gì, Tiểu Hồng cắn ngươi một cái là có thể lấy mạng của ngươi.”
Ba nữ một nam đi khỏi chợ, bất ngờ Thẩm Vạn Vân, Vệ Dung và Việt Thanh Hồng đi tới.
Hai nhóm người gặp nhau, Long Kiều Nam mỉm cười, nói khẽ:
“Tự nhiên một chút, đừng ép ta phải giết giáo chủ và các ngươi.”
Thẩm Vạn Vân dừng lại nhìn ba nữ một nam, nói:
“Giáo chủ, vị cô nương này trông lạ quá, cho hỏi nàng ta là ai?”
Tần Mục nói:
“Một người quen cũ.
Mọi người đi dạo phố sao?”
Thẩm Vạn Vân rầu rĩ nói:
“Ta cũng không muốn đi nhưng tên béo họ Vệ này và Thanh Hồng nhất định bắt ta đi bằng được, nói muốn xem phong tục tập quán và con người hải ngoại.”
Nói xong liền dẫn mọi người đi vào chợ.
Long Kiều Nam dẫn nhóm người Tần Mục đi về phía hải cảng.
Trong chợ, Thẩm Vạn Vân sắc mặt trùng xuống, nói nhanh:
“Giáo chủ gặp nguy hiểm rồi!”
Vệ Dung và Việt Thanh Hồng sững người, không hiểu ý hắn, Thẩm Vạn Vân trầm giọng nói:
“Vũ khí trên người giáo chủ không thấy đâu nữa, những vũ khí này thường ngày hắn đều đeo trên lưng, giờ đã biến mất.
Còn nữa, trâm trên đầu Tư sư muội, linh binh trên người công chúa đều không cánh mà bay.
Cô gái kia chắc chắn có vấn đề… Các ngươi mau thông báo cho thái tử, ta đuổi theo bọn họ!”
Vệ Dung và Việt Thanh Hồng biết sự việc nghiêm trọng vội vàng về lại phủ Thành Chủ, Thẩm Vạn Vân lập tức ra khỏi chợ, trong lòng nhủ thầm:
“Cô gái kia nhìn quen quen, hình như đã gặp rồi, không biết là ai…”
Long Kiều Nam dẫn ba người Tần Mục tới cảng khẩu, lên một chiếc tàu, nói:
“Xuất phát!”
Tàu lập tức khởi hành về Đông Hải.
Phía sau, Thẩm Vạn Vân vừa đi vừa để lại ám hiệu, sau đó tung người nhảy xuống biển, chân đi trên mặt biển, đuổi theo sau con tàu kia.
Tốc độ tàu không chậm nhưng hắn đi như bay có thể đuổi theo kịp.
“Thiếu môn chủ, phía sau có người.”
Trên tàu, một người trầm giọng nói.
Long Kiều Nam tới đuôi tàu nhìn thấy Thẩm Vạn Vân đang đạp sóng đuổi theo hơi ngạc nhiên nói:
“Chỉ là một thái học sĩ tử mà thôi.
Muốn đấu với long vương ở dưới biển sao?”
Nàng ta huýt sáo, âm luật quái dị, không bao lâu mặt biển xuất hiện vô số rắn biển trắng muốt, dài hơn mười trượng, bơi nhanh về phía Thẩm Vạn Vân.
Thẩm Vạn Vân trong lòng kinh hãi, hàng loạt phi kiếm bay ra khỏi bao kiếm sau lưng, chém chết đám rắn biển đang bơi tới.
Hải vực nơi hắn đứng bất ngờ giống như một nồi nước sôi, vô số rắn biển giống như giao long lao lên khỏi mặt nước, điên cuồng lao về phía hắn, giết cũng giết không hết!
Đợi tới khi Thẩm Vạn Vân đột phá vòng vây rắn biển, nhìn xung quanh đã không thấy tăm tích chiếc tàu kia đâu.
Thẩm Vạn Vân bay lên đứng trên không nhìn ra xung quanh, chỉ thấy mặt biển xanh biếc vạn dặm, tìm không thấy bóng dáng con tàu nào.
“Hỏng rồi!”
Sắc mặt Thẩm Vạn Vân vô cùng lo lắng.
Trên tàu, Long Kiều Nam không hề hạn chế hành động của nhóm người Tần Mục, mặc cho họ đi lại trên tàu.
Chỉ thấy con tàu đi mỗi lúc một xa, tiến sâu vào đại dương.
Tần Mục ngẩng đầu nhìn chỉ thấy trời cao bao la, biển sâu thăm thẳm, trên mặt biển cũng không có bất cứ cách nào để lại hành tung.
Hắn vô cùng hào hứng, mở giấy, cầm bút vẽ tranh trên đầu tàu.
Long Kiều Nam chạy tới nhìn, chỉ thấy Tần Mục đang vẽ biển, trên biển có sóng to gió lớn, mây đen bao phủ.
Một con tàu đang đi trong sóng gió, ngoài tàu là sấm sét trong bóng tối, chiếu sáng cả con tàu.
Trong tranh có một loại ý cảnh đặc biệt khiến người ta giống như đang ở trong đó.
“Không ngờ tài vẽ tranh của Tần giáo chủ lại lợi hại tới vậy!”
Long Kiều Nam khen ngợi:
“Nếu như ngươi tới kinh thành bán tranh kiếm sống chắc sẽ có được danh hiệu danh sĩ phong lưu.”
Một thuyền phu vác quỷ đầu đao bước tới bên cạnh, cầm đao đặt lên cổ Tần Mục vờ chém qua chém lại, cười ha ha nói:
“Đáng tiếc vị Thiên Ma giáo chủ này sắp chết rồi, vậy mà vẫn có tâm trạng vẽ vời.”
Long Kiều Nam lạnh lùng nói:
“Quỷ lão tam, trước khi phụ thân ta hạ lệnh giết hắn, hắn vẫn là khách Ngự Long môn chúng ta mời tới, hãy tôn trọng hắn một chút!”
Linh Dục Tú hai mắt phát sáng, bước tới nhìn tranh của Tần Mục, sau đó lén đưa mắt ra hiệu cho Tư Vân Hương.
Tần Mục có vẻ không hài lòng với bức tranh này lắm, hắn đặt bức tranh sang một bên rồi lại vẽ một bức tranh khác, cũng là gió mưa sấm chớp sóng lớn trên biển nhưng bức này không có tàu.
Long Kiều Nam tới xem rất hứng thú, tuy nhiên khi thấy Tần Mục vẽ đi vẽ lại vẫn là cùng một bức tranh, không có gì mới mẻ thì không xem nữa, chỉ sai rắn đỏ bám trên tai của Tần Mục.
Tần Mục vẽ mười mấy bức tranh bão trên biển, sau đó nhấc bút dường như định trau chuốt sửa chữa.
Ngòi bút đầu tiên của hắn đặt xuống, cả bức tranh lập tức có gì đó khác thường, sấm chớp bão táp trong tranh giống như muốn bay ra ngoài.
Tần Mục thêm nét cuối cùng cho mười mấy bức tranh, sau đó vứt ra tàu.
Long Kiều Nam nhìn thấy thầm tiếc rẻ.
Tần Mục chắp hai tay ra sau lưng nhìn Long Kiều Nam, cười nói:
“Nghe nói trên biển nhiều giông bão, tàu này của Long tỉ tỉ có thể chịu được giông bão trên biển không?”
Long Kiểu Nam cười nhạt nói:
“Giờ trời yên bể lặng, làm gì có giông bão?”
Đang nói, đột nhiên gió nổi lên, từ gió nhỏ tới cuồng phong chỉ trong chớp mắt.
Tiếp theo đó trời lập tức tối sầm, cuồng phong hoành hành, sóng lớn cao hơn đỉnh núi, đẩy tàu lên lưng chừng trời rồi lại nhấn chìm xuống.
Mọi người trên tàu trở tay không kịp, vội vàng giữ vững người, xung quanh tàu sấm vang chớp giật liên hồi.
Trong cơn hoảng loạn, Tần Mục búng nhẹ ngón tay, đánh bay rắn đỏ mắc trên tai mình đi.
Rắn đỏ vừa bay đi, đang định hiện hình về chân thân thì đột nhiên hàng trăm tia chớp hợp lại với nhau thành một mối, một tiếng nổ kinh thiên động địa phóng xuống người rắn đỏ.
Long Kiều Nam giật nảy mình, nhìn thấy rắn đỏ rơi xuống biển, có vô số tia sấm sét vẫn không ngừng đánh xuống nơi rắn đỏ rơi xuống.
Trong lòng biển, cuối cùng rắn đỏ cũng hiện nguyên hình nhưng không biết đã bị bao nhiêu tia sét đánh trúng, cơ thể tê liệt, chìm xuống đáy biển.
“Sấm sét ở đâu vậy? Tại sao lại đánh trúng Tiểu Hồng?”
Long Kiều Nam hoảng sợ nhìn xung quanh, chỉ thấy bốn bề tối đen như mực, trong lòng không khỏi có cảm giác kì quái:
“Tình hình này giống hệt với tình hình trong tranh hắn vẽ…”
Tần Mục tay trái kéo Tư Vân Hương, tay phải kéo Linh Dục Tú, ba người bay người nhảy vào trong biển đen mù mịt.
Long Kiều Nam kêu lên một tiếng, đột nhiên con tàu dưới chân vỡ ra tan tành, mọi người trên tàu đều rơi xuống biển.
Đúng trong lúc này cô ta nhìn thấy một chiếc tàu khác chạy tới từ trong sóng to gió lớn, Tần Mục cùng Linh Dục Tú và Tư Vân Hương đứng trên đầu tàu, thiếu niên giáo chủ vẫy tay với cô ta, sau đó lái tàu mất hút vào trong bóng tối.
Long Kiều Nam lập tức đuổi theo, đột nhiên một con sóng lớn bằng cả ngọn núi ập xuống nhấn chìm cô ta xuống đáy biển.
Long Kiều Nam kêu lên một tiếng, phá sóng xông ra, vừa đứng giữa không trung, vô số sấm sét giáng xuống, tập trung đánh lên người cô ta khiến cô ta bị đánh cháy xém.
Long Kiều Nam ra sức chống cự lại mưa gió sấm chớp, không ngờ một lát sau sấm sét đột nhiên biết mất, gió bão cũng ngừng, lại trở thành trời yên bể lặng.
Cả người Long Kiều Nam ướt sũng, nhếch nhác đứng trên mặt nước nhìn ra xung quanh, chỉ thấy trên mặt biển có những vệt mực đen loang lổ đang dần tan ra.
Một con cự mãng đỏ tươi bơi tới bên cô ta, khắp người thương tích.
Long Kiều Nam trong lòng khiếp đảm, đưa mắt nhìn quanh, mấy thuyền phu trên tàu cũng chết trong cơn hải nạn bất ngờ, đặc biết là Quỷ lão tam chết thê thảm nhất.
“Trận hải nạn này cũng là do Tần giáo chủ vẽ ra sao?” Long Kiều Nam vẫn có phần không dám tin.
Tần Mục và hai cô gái đứng ở mũi tàu, không bao lâu tàu đột nhiên biến mất, hóa thành một vết mực tan ra trong đại dương.
Ba người vận nguyên khí rơi xuống mặt biển, nhìn về phía trước thấy một vùng hải đảo xuất hiện.
“Long Kiều Nam đưa chúng ta vào sâu trong Đông Hải, dựa vào tu vi của chúng ta rất khó đi trên biển về lại Hà Châu, đủ để chúng ta chết mệt.”
Tần Mục đề nghị:
“Chi bằng tới chỗ kia nghỉ ngơi tạm.
Thẩm Vạn Vân rất thông minh, chắc đã thông báo cho thái tử, dựa vào tàu nhanh của Phạn Vân Tiêu, tìm chúng ta cũng không khó.”
Ba người bước lên hải đảo, đột nhiên có vô số người tí hon áo vàng chạy ra từ trong rừng trên đảo, tay cầm đao, đinh ba, gậy gộc hùng hổ xông tới, đợi tới trước mặt ba người, những người tí hon này lũ lượt dừng bước, ngẩng đầu kinh hãi nhìn họ.
“Người khổng lồ!” Một người tí hon áo vàng kêu lên thất thanh.
Đội quân này lập tức tan vỡ, bỏ chạy tán loạn.
Những người tí hơn này chỉ cao chừng một thước, có người trốn trong khe đá, có người vùi mình xuống cát, có người ẩn dưới lá cây, có người chạy tới chạy lui phát hiện ra không có chỗ nào để trốn, liền nằm ngửa ra giả vờ chết, lưỡi thè ra ngoài mắt trợn ngược.
“Có nhiều hoàng tinh vậy sao?”
Tư Vân Hương kinh ngạc nói:
“Bọn họ là hoàng tinh thành tinh, có thể ăn, sẽ tăng tu vi.”
“Người khổng lồ muốn ăn thịt chúng ta!”
Hoàng tinh giả chết nhảy bật dậy, quay người bỏ chạy, rầm một tiếng lao vào gốc cây ngất xỉu.
oOo
Chương 283: Cuộc bể dâu
Nguồn: EbookTruyen.Me
Tần Mục xách hoàng tinh đó lên, lật ngửa lại quan sát một hồi.
Những hoàng tinh khác thò đầu ra khỏi vách đá, đụn cát, cồn cỏ, thấy người khổng lồ đang xách đồng bọn của mình liền kêu lên, sau đó trốn sâu hơn không hề có chút nghĩa khí nào.
Tần Mục quan sát kĩ lưỡng, chỉ thấy hai chân của hoàng tinh này do rất nhiều rễ cây bó lại tạo thành, eo mặc váy dệt bằng cỏ, trên mặt có râu giống rễ cây.
Tay hắn còn cầm một chiếc mâu làm bằng cành trúc, đầu mâu sáng quắc, là một tấm kim loại đặc biệt.
Tần Mục không khỏi kinh ngạc, nhấc chiếc mâu nhỏ xíu lên, quan sát kim loại ở đầu mâu.
Hắn không biết nó được rèn bằng kim loại nào, tuy nhiên điều đặc biệt là trên kim loại có vết tích khắc phù văn, từ trang phục của những hoàng tinh này có thể thấy họ không thể tinh thông những thứ như pháp thuật phù văn.
Vậy kim loại trên mâu này lấy từ đâu?
Tỉnh dậy, hoàng tinh này run lẩy bẩy, đột nhiên trên đầu hắn phụt một cái mọc ra một mầm lá xanh biếc, hắn quá căng thẳng, mầm lá mọc rất nhanh.
Tần Mục cười nói:
“Đừng giả vờ chết nữa.
Ta không ăn thịt ngươi, ta có vài điều muốn hỏi ngươi.”
Hoàng tinh kia lấy hết dũng khí mở mắt thì thấy Tần Mục mỉm cười, răng sáng bóng, bất giác kêu lên một tiếng ai oán rồi lại ngất xỉu.
Trong đảo vọng lại tiếng chém giết, lại một trăm hoàng tinh hùng hổ xông tới, rõ ràng là quân đội cứu viện.
Đợi nhìn thấy Tần Mục đang tóm lấy đồng bọn của họ, những hoàng tinh này lập tức quay đầu chuyển phương hướng, vắt chân bỏ chạy.
Tần Mục kinh ngạc lắc đầu:
“Thật không có nghĩa khí…”
Hắn búng chiếc lá trên đầu hoàng tinh trong tay, hoàng tinh này lại tỉnh lại.
Tần Mục buông tay ra, dùng nguyên khí đỡ hắn khiến hắn bay bổng trước mắt ba người, nói:
“Đừng giả chết nữa, tiếp tục giả chết ngươi sẽ chết thật đấy.
Ta hỏi ngươi, tại sao trên đảo có nhiều hoàng tinh tới vậy?”
Hoàng tinh đó run lẩy bẩy, nói:
“Ta cũng không biết, phải hỏi lão tổ tông.”
Tần Mục nhíu mày, nói:
“Mũi mâu của các ngươi lấy ở đâu vậy?”
“Ta không biết, phải hỏi lão tổ tông.”
Tần Mục không biết phải làm sao, đành đặt hắn xuống, nói:
“Dẫn chúng ta đi gặp lão tổ tông của các ngươi!”
Hoàng tinh hạ xuống đất, đi vào trong đảo, bụi cỏ bên cạnh có một chiếc đầu nhỏ thò ra, giận dữ đùng đùng nói:
“Đồ phản bội!”
Tần Mục giơ tay ra tóm lấy hoàng tinh trong bụi cỏ, nói:
“Ngươi cũng dẫn đường đi gặp lão tổ tông của các ngươi.”
Hoàng tinh này lập tức ỉu xỉu, cúi đầu rầu rĩ làm kẻ phản bội, cùng kẻ phản bội ở bên cạnh đi vào trong đảo.
Kẻ phản bội bên cạnh hắn lập tức vênh váo giống như mình rất vinh dự là người đầu hàng đầu tiên.
“Hoàng tinh trên đảo nhiều quá!”
Tư Vân Hương kinh ngạc, họ vào trong đảo mới phát hiện ra điều kì lạ, trên cây ở đây có rất nhiều những ngôi nhà nhỏ bé, giống như tổ chim.
Những ngôi nhà này tết bằng dây mây xanh treo trên cành cây, nhìn từ xa giống như những trái tao xanh to đùng.
Khi bọn họ đi tới, những ngôi nhà trên cây liền mở cửa, rất nhiều hoàng tinh đứng sau cánh cửa lén lút quan sát, giống như một thế giới trên cây kì lạ.
Trên mặt đất cũng có rất nhiều hoàng tinh dùng những viên đá nhỏ xây nhà, làm thành thành trì, tuy nhiên cho dù là thành trì thì cũng chỉ to chừng một mẫu.
Hai hoàng tinh đi vào trong thành trì ảm đạm.
Tướng sĩ hoàng tinh thủ thành ngẩn người nhìn nhóm ba người khổng lồ Tần Mục, kinh ngạc nói không lên tiếng, cũng không phản kích.
“Hoàng tinh ở đây chắc phải có hàng vạn người!”
Tư Vân Hương vô cùng kinh ngạc, nói nhỏ:
“Giáo chủ, nếu như bắt hết đám hoàng tinh này đem bán sẽ giàu có bằng cả một quốc gia!”
Tần Mục dừng ở ngoài thành, không vào trong thành, lắc đầu nói:
“Tại sao phải làm vậy?”
Tư Vân Hương ủ đột nói:
“Cá lớn nuốt cá bé, Đại Khư không phải có quy tắc này sao?”
“Thánh nữ, quy tắc cá lớn nuốt cá bé của Đại Khư không giống như ngươi nghĩ!”
Tần Mục giải thích:
“Dị thú của Đại Khư tuy có săn bắt kẻ yếu ăn thịt nhưng bọn chúng ăn no rồi sẽ không lạm sát thêm nữa.
Cá lớn nuốt cá bé ở đây là vậy chứ không phải giết ăn thịt hết những kẻ yếu hơn mình.
Những hoàng tinh này cũng là những sinh linh có trí tuệ, thậm chí còn xây dựng nền văn minh và đất nước của mình.
Chúng ta tới lãnh thổ của họ chính là sự giao lưu giữa sinh linh văn minh và sinh linh văn minh, đâu có thể vừa tới là làm ra những việc hủy diệt đất nước, hủy diệt con người ở đây?”
Tư Vân Hương nghe xong liền ngẫm nghĩ.
Một lúc sau, rất nhiều hoàng tinh hộ tống một chiếc xe đi ra từ một phủ đệ huy hoàng lấp lánh ở trong thành.
Tới trước cổng thành, trên xe là một bà lão tóc bạc trắng, run lẩy bẩy bước từ trên xe xuống hành lễ, nói:
“Lâu lắm rồi không gặp người ngoài, mọi người có phần hoảng loạn, lão thân xin chào các vị!”
“Trưởng lão khách sáo rồi!”
Tần Mục cung kính đáp lễ, nói:
“Ba tỉ đệ chúng ta đi qua nơi này, làm phiền con dân của trưởng lão, mong được lượng thứ!”
Linh Dục Tú và Tư Vân Hương nhìn thấy bà lão hoàng tinh nhỏ bé cao hơn một thước nhưng Tần Mục vẫn rất lễ phép, không dám thất lễ, cả hai đều rất kinh ngạc.
Hai cô gái cũng lễ phép chào hỏi.
Bà lão hoàng tinh nói:
“Hàn xá quá nhỏ, khó có thể dung nạp ba vị khổng lồ, không thể mời ba vị vào trong, xin thứ lỗi.
Ba vị đi qua nơi này sao?”
Tần Mục cười nói:
“Ba người chúng ta đi qua đây định nghỉ chân, vì thấy quý quốc rất đặc biệt nên tới làm phiền.
Xin hỏi trưởng lão, tại sao nơi này có nhiều hoàng tinh tới vậy?”
Bà lão kia cười nói:
“Chắc là do vấn đề thủy thổ.
Khi lão thân tỉnh dậy thấy mình nằm bên một dòng suối, đột nhiên có linh trí, đâm chồi nảy lộc, do vậy các con mỗi lúc một đông.”
“Một dòng suối!”
Tần Mục kinh ngạc, nói:
“Trưởng lão có thể dẫn chúng ta đi xem không?”
Bà lão hoàng tinh cười nói:
“Đương nhiên là được.”
Nói xong liền sai các tinh linh khác đánh xe ra khỏi thành, dẫn họ tới bên dòng suối thiêng trong đảo.
Dòng suối không lớn, là một đầm nước rộng sáu bảy trượng nhưng sâu không thấy đáy.
Rất nhiều hoàng tinh đều tới đây lấy nước, dù có lấy nhiều thế nào đi nữa thì nước trong đầm vẫn không hề ít đi.
Tần Mục lấy một chút nước suối, mở Thanh Tiêu Thiên Nhãn ra nhìn, sắc mặt nghiêm trọng, chỉ thấy trong nước suối có ẩn chứa một luồng sức mạnh kì lạ, rất bất phàm.
Hoàng tinh trên đảo chắc quanh năm uống nước ở đây nên thành tinh, hơn nữa trên người không hề có yêu khí.
“Dòng suối này rất đặc biệt.”
Linh Dục Tú và Tư Vân Hương cũng nhìn ra điểm khác lạ, trong lòng nhủ thầm.
Tần Mục đứng dậy, nói:
“Ta thấy binh khí của các ngươi cũng rất đặc biệt, xin hỏi mọi người lấy chúng ở đâu vậy?”
Bà lão hoàng tinh nói:
“Những thứ đó do bọn trẻ nhặt được, trôi ra từ trong nước suối.”
“Trôi ra từ trong nước suối sao?”
Tần Mục nhìn đầm nước sâu, trầm ngâm một lát, nói:
“Trưởng lão, ta muốn đi vào trong đầm xem thử.”
“Các người tuy là người khổng lồ nhưng phải cẩn thận, đầm nước này rất sâu, không biết đã có bao nhiêu con của ta chết đuối ở đây.”
Bà lão hoàng tinh vội vàng gọi người tới, nói:
“Ta lệnh cho chúng làm một sợi mây thật dài, các người buộc vào người rồi hãy xuống, nếu như không nín thở được nữa thì ngoi lên theo dây.”
“Không cần đâu.”
Tần Mục hít một hơi thật sâu, cuồng phong xung quanh rít lên, không biết bao nhiêu không khí bị hắn hít vào trong lồng ngực, sau đó hắn nhảy xuống đầm.
Linh Dục Tú và Tư Vân Hương cũng vội vã hít không khí, nhảy xuống theo.
Ba người tự vận công pháp, Linh Dục Tú tu luyện Cửu Long Đế Vương Công, bơi lội giống như một con giao long, Tư Vân Hương thì vận Tạo Hóa Thiên Ma Công, giống như một con cá bơi lội trong nước, bơi xuống đáy đầm.
Đầm nước này quả nhiên sâu không thấy đáy, bọn họ lặn rất lâu nhưng vẫn chỉ thấy xung quanh mỗi lúc một tối đen, áp lực cũng mỗi lúc một lớn.
Đột nhiên phía trước có ánh sáng, bốn bề đầm nước dần dần rộng ra rất nhiều, trên vách đá có khảm vô số dạ minh châu lớn bé, phát ra ánh sáng leo lét.
“To hơn cả dạ minh châu trong hoàng cung!”
Linh Dục Tú kinh ngạc nói.
Càng đi về phía trước dạ minh châu càng nhiều, bọn họ lại lặn xuống chừng trăm trượng, áp lực nặng nề như muốn đè nén vỡ phổi của họ, hai mắt đỏ ngầu, tai ù ù, nếu tiếp tục lặn xuống e rằng sẽ có nguy hiểm tới tính mạng.
Tần Mục đang định gọi hai cô gái dừng lại để quay ngược trở lên thì đúng trong lúc này họ nhìn thấy một chiếc đỉnh lớn.
Cuối cùng cũng đã tới đáy đầm.
Đáy đầm có một cái đỉnh lớn nằm ở đó, dài rộng chừng hơn mười trượng, rất to lớn, có dòng nước yếu chảy ra từ trong đỉnh.
Xung quanh chiếc đỉnh này đều trồng trơn, không hề có nước, ngược lại còn có không khí, hơn nữa lại sáng như ban ngày.
Tần Mục bơi xuyên qua màn nước, người lập tức rơi xuống, vội vàng đặt hai chân tiếp đất.
Linh Dục Tú và Tư Vân Hương cũng từ trong nước bơi ra, rơi xuống đất, toàn thân ướt sũng.
Tần Mục đưa mắt liếc nhìn, Tư Vân Hương vội vàng lấy tay ôm ngực nhưng thấy Linh Dục Tú vẫn làm như không hề hay biết lại vội vàng dùng vai hích nàng ta, nói khẽ:
“Đang nhìn ngươi kìa!”
Linh Dục Tú lúc này mới giật mình vội vàng quay lưng lại, dùng nguyên khí đánh bay nước trên người.
Tần Mục không nhìn nữa, nhủ thầm:
“Đâu phải chưa nhìn bao giờ.
Lần trước ngủ ở chỗ ta, ta nhìn thấy rồi.
Tuy cơ ngực lớn hơn ta, trắng hơn ta nhưng sức mạnh không bằng ta.”
Ba người hong khô quần áo, nhìn ngó xung quanh, nơi này chắc là đáy biển, bên ngoài là nước biển đen sì, còn nhìn thấy cả khói đen bay ra từ các ống khói, thi thoảng lại phun lên một dòng dung nham.
Thỉnh thoảng lại có sinh vật kì lạ dưới biển bị ánh sáng ở đây thu hút bơi tới, có thân hình khổng lồ, không rõ là sinh vật gì.
Trước mặt bọn họ là hàng loạt những cột đá hoa biểu sừng sững, phát ra ánh sáng dịu nhẹ, tiến tiếp về phía trước còn có thể nhìn thấy mây khói mờ ảo, thấp thoáng có cung điện khổng lồ ẩn hiện.
Dưới chân họ là đá hoa cương trắng, được lát rất bằng phẳng, gạch ngói vụn rơi tản mát xung quanh.
Xung quanh chiếc đỉnh lớn sau lưng họ còn có một vài cây cột chắc là di tích của một tòa đại điện.
Nước dâng lên từ trong đỉnh, không nối liền với nước biển, hoàng tinh trên đảo uống nước chảy ra từ chiếc đỉnh này nên mới mở linh trí thành tinh.
“Ta từng nhìn thấy nơi này.”
Tần Mục giật mình nói:
“Ở Đại Khư có Dũng Giang long cung, bố trí gần giống nơi đây nhưng nhỏ hơn.
Nơi đó là nơi ở của long vương Dũng Giang, là nơi long vương quản lý Dũng Giang.”
“Lẽ nào đây cũng là long cung?”
Tư Vân Hương có phần hào hứng.
“Không phải long cung!”
Linh Dục Tú rùng mình, nói khẽ:
“Ta không hề cảm thấy có long khí, ngược lại ta cảm thấy có khí tức không thân thiện với rồng… Nơi này e rằng có thần!”
“Cho dù có thần cũng là thần đã chết!”
Tần Mục bước lên trước, vung tay áo, vô số gạch ngói bay lên rơi sang một bên để lộ một tấm bia đá đã đổ vỡ.
Chữ trên bia đá rất cổ xưa, ghi “Khuất Sơn Thần Điện”.
“Khuất Sơn Thần?”
Tần Mục nhíu mày:
“Dưới đáy biển cũng có sơn thần sao?”
Tư Vân Hương lắc đầu nói:
“Đáy biển không thể nào có sơn thần được, trừ khi nơi này trước đây là đất liền…”
oOo
Chương 284: Thần điện
Nguồn: EbookTruyen.Me
Nói tới đây, Tư Vân Hương cũng sững người, lẩm bẩm:
“Lẽ nào nơi này trước đây là đất liền? Không đúng, trong lịch sử Thánh giáo ta không có ghi chép về sự thay đổi địa lý kì lạ thế này…”
Thiên Ma giáo tồn tại hai vạn năm, cũng coi là rất lâu đời nhưng trong hai vạn năm này Đông Hải vẫn là Đông Hải, chưa từng có ghi chép nói rằng Đông Hải trước đây là đất liền.
Lịch sử của Duyên Khang quốc thì còn ngắn hơn, càng không thể nào biết được Đông Hải biến đổi khi nào.
“Vùng hải vực này rất sâu, tới thần thông cảnh giới Lục Hợp như chúng ta bơi tới đây cũng thấy gian nan, e rằng ít nhất phải sâu ngàn trượng.
Tần Mục tới bên chiếc đỉnh lớn kia, chỉ một ngón tay, nguyên khí phóng ra, bay thẳng lên trên, một lát sau hắn thu nguyên khí của mình về, sắc mặt nghiêm trọng nói:
“Sâu hơn ta tưởng tượng một chút, một ngàn sáu trăm năm mươi hai trượng.
Nếu đã là sơn thần vậy chắc sẽ có núi, tòa thần điện này chắc nằm ở nơi có tên là Khuất Sơn, tòa thần điện này được xây trên ngọn núi Khuất Sơn.
Núi có thể phong thần chí ít cũng trên ngàn trượng.”
Tư Vân Hương và Linh Dục Tú lập tức hiểu ý của hắn, vị trí của Khuất Sơn Thần Điện là ở Khuất Sơn, gần đây chắc sẽ có một vùng lục địa rộng lớn.
Sau đó biến cố xảy ra, lục địa biến thành biển cả.
Vùng lục địa của núi Khuất Sơn e rằng đã lún xuống hai ba ngàn trượng dưới đáy biển.
Thiết nghĩ, nếu như cả Duyên Khang quốc xảy ra động đất, lún sâu xuống ba ngàn trượng, bị nước nhấn chìm, không biết sẽ trở thành như thế nào?
Vùng lục địa của Khuất Sơn Thần Điện chắc đã gặp phải tình trạng khủng khiếp như vậy.
Tần Mục quan sát xung quanh, từ chiếc đỉnh lớn vô cùng này có thể thấy, chủ nhân của nơi đây đang luyện đan, biến cố đột ngột xảy ra, hắn vẫn chưa kịp thu linh đan trong đỉnh.
Tần Mục nhìn vào trong đỉnh, thấy trong đỉnh còn có một số mảnh kim loại vỡ vụn, chắc là mảnh binh khí vỡ.
Tần Mục nhảy vào trong đỉnh kiểm tra, binh khí trong đỉnh đã vỡ hoàn toàn.
Hắn không phát hiện ra thứ gì có tác dụng, ngược lại hoa văn trên thành đỉnh khiến hắn chú ý.
Những hoa văn này đều là phù văn nhưng không giống với các phù văn hắn từng nhìn thấy, nó có một vẻ đẹp đặc biệt.
“Chiếc đỉnh này không phải thứ của thời đại này, có nét giống với phù văn trong di tích của Đại Khư nhưng cũng có khác biệt.”
Hắn kiểm tra một lượt rồi lại nhảy ra.
Tần Mục hong khô nước trên người, bước lên trước một bước, nói:
“Linh binh của chúng ta đều bị Long Kiều Nam cướp mất, không có vũ khí vừa tay, e rằng sẽ có nguy hiểm.
Mọi người hãy cẩn thận.”
Linh Dục Tú và Tư Vân Hương đi theo hắn, Linh Dục Tú nói:
“Thần tạng Lục Hợp sinh ra linh binh, thuận tay hơn linh binh của người khác.
Nếu như chúng ta có thể luyện ra được linh binh Lục Hợp, chắc sẽ có thể tự bảo vệ.”
Tần Mục hơi ngạc nhiên, hỏi:
“Làm thế nào mới sinh ra linh binh được?”
Hắn từng nghe yêu quái Tiên Thanh Nhi nói về việc này, Tiên Thanh Nhi nói rằng linh binh là bảo vật do thần tạng Lục Hợp sinh ra.
Tuy nhiên hắn vẫn không hiểu, trong thần tạng làm thế nào để sinh ra linh binh.
Hắn hiểu rất ít về thần tạng Lục Hợp.
Tư Vân Hương kinh ngạc nói:
“Giáo chủ, việc này mà ngươi cũng không biết sao? Hoằng Pháp sư thái của Lục Hợp Điện đã giảng về việc thần tạng Lục Hợp sinh ra linh binh rồi.”
Tần Mục lắc đầu nói:
“Ta mới tới Lục Hợp Điện một lần, hơn nữa vừa tới đó đã bị đuổi ra ngoài đứng góc tường cùng ngươi.”
Tư Vân Hương nhớ tới việc mình và hắn bị phạt đứng góc tường, bất giác phì cười.
Linh Dục Tú nói:
“Thần tạng Lục Hợp sinh ra linh binh thực ra là một cách nói khái quát.
Thần tạng Lục Hợp sinh ra hình hài của linh binh, có hình hài không có vật chất.
Chỉ cần phát động công pháp của bản thân là có thể nhìn thấy nguyên khí trong thần tạng Lục Hợp hội tụ lại, hóa thành hình thái linh binh.”
Nàng phát động Cửu Long Đế Vương Công, nói:
“Ta theo Bá Sơn tế tửu tu hành, đi theo con đường trường phái kết hợp chiến pháp, linh binh của ta có hình thái chín con rồng.”
Nàng phóng hình thái linh binh của mình ra, chỉ nghe tiếng long ngâm vọng tới, chín con rồng bay lượn xung quanh, sau đó chụm đầu sau lưng nàng, cuộn mình lại, hóa thành một chiếc đại chùy cán dài chừng một trượng sáu một trượng bảy, đầu chùy giống như một ngọn núi nhỏ.
Tư Vân Hương cảm thấy kì lạ:
“Tú công chúa, linh binh của ngươi là một chiếc chùy?”
“Không chỉ vậy.”
Linh Dục Tú nói:
“Ta đi theo con đường trường phái kết hợp chiến pháp, nghiên cứu Cửu Long Đế Vương Công xem có thể quy nhất ở chiến kỹ và pháp thuật không, vì thế Cửu Long Chùy là một loại hình thái linh binh của ta, chín con rồng có thể tách ra, hóa thành những hình thái khác.
Hương thánh nữ, linh binh của ngươi có hình thái gì?”
Tư Vân Hương mỉm cười, phát động công pháp, nguyên khí trong thần tạng Lục Hợp bay ra hóa thành một sợi tơ, sợi tơ đó thiên biến vạn hóa, đan xen lẫn nhau bay quanh nàng, giống như một chiếc xiềng xích.
Nàng cười nói:
“Đây là hình thái linh binh của ta.
Giáo chủ, hình thái linh binh của ngươi là gì?”
Tần Mục lắc đầu:
“Công pháp cảnh giới Lục Hợp của ta chưa hoàn thiện, vì thế vẫn không biết hình thái linh binh của ta là gì.
Các ngươi chỉ có hình thái linh binh, vậy làm thế nào mới luyện được linh binh?”
Bọn họ tới trước tòa cung điện trong mây khói, Linh Dục Tú nói:
“Cái này thì cần thợ giỏi rèn linh binh.
Linh binh tốt có thể hoàn toàn ăn khớp với hình thái linh binh của ngươi, phát huy tối đa uy lực của linh binh.
Nếu như tay nghề kém cỏi, linh binh rèn được thậm chí còn không bì kịp uy lực của thần thông.
Ta định đợi một thời gian nữa cho hình thái linh binh ổn định sẽ mời Công Bộ thị lang giúp rèn linh binh.
Chỉ có điều cấu tạo linh binh của ta khá phức tạp, e rằng rất khó luyện được.
Vẫn là tu luyện kiếm thuật thì tốt hơn, không cần phải rèn linh binh của mình, chỉ cần một kiếm hoàn bất kì là có thể dùng.”
Tư Vân Hương nói:
“Thiên Công đường chủ kĩ thuật cao siêu, ta cũng định mời hắn rèn linh binh.
Linh binh của ta biến hóa quá nhiều, cũng khó luyện được.”
Hai người nhắc tới cùng một người, Thiên Công đường chủ chính là Công Bộ thị lang Đơn Do Tín.
Tần Mục mở Thanh Tiêu Thiên Nhãn, bước vào trong điện, nói:
“Ta có thể giúp các ngươi rèn, tay nghề của ta cũng không tệ, có thể rèn linh binh của hai ngươi.
Nếu như có thể tìm được một ít huyền kim huyền thiết ở đây, chỉ cần hai ngày ta có thể giúp các ngươi rèn xong.”
Linh Dục Tú kinh ngạc nói:
“Thần y thánh thủ, giỏi vẽ tranh, lẽ nào còn giỏi rèn nữa sao?”
Tư Vân Hương cũng kinh ngạc không kém:
“Giáo chủ cũng có thành tích ở lĩnh vực rèn?”
“Không đáng gọi là thành tích.”
Tần Mục khiêm nhường nói:
“Chỉ là biết rèn sắt thép, dùng một chút sức lực.
Tay nghề của ta đã thông qua kiểm tra đánh giá của ông nội câm ở trong thôn.
Ông nội câm mới là thợ rèn xuất sắc nhất thôn chúng ta, ông ấy kiểm tra rất nghiêm khắc.”
Hai cô gái đưa mắt nhìn nhau, có cảm giác dở khóc dở cười.
Bên trong đại điện rất rộng, Tần Mục đưa mắt nhìn vào lập tức kinh hãi vội lùi ra khỏi đại điện, đi một vòng quanh đại điện, ước lượng chiều dài.
“Rộng quá!” Linh Dục Tú thò đầu nhìn vào trong điện, kêu lên thất thanh.
Tư Vân Hương cũng nhìn vào trong điện, mắt mở tròn kinh ngạc, nói:
“Bên trong sao có thể rộng vậy chứ?”
Tần Mục về lại trong điện, đi nhanh một vòng men theo góc tường, lộ vẻ suy ngẫm.
“Gã chăn trâu, sao vậy?”
Linh Dục Tú hỏi.
“Điện dài chín mươi bước, rộng năm mươi bước, trong điện dài chín nghìn bước, rộng năm nghìn bước.”
Tần Mục ngẩng đầu nhìn lên trên đỉnh điện, chỉ thấy đỉnh điện cao như vòm trời, bảo thạch khổng lồ được điêu khắc thành những vì sao lấp lánh, tinh tú hoàn toàn khác với tinh tú ngày nay, trời sao cao cách bọn họ chừng ba ngàn trượng.
Ngoài bầu trời sao ra còn có một vầng trăng, một mặt trời, không biết là bảo vật dùng thần thông pháp thuật gì luyện chế thành, mặt trời vẫn đang thiêu đốt, chiếu sáng khắp đại điện.
Đây đâu còn là đại điện nữa, rõ ràng là một thiên địa cỡ nhỏ.
“Không gian trong điện lớn hơn gấp vạn lần không gian ngoài điện.”
Tần Mục kìm nén sự phấn khích trong lòng, trầm giọng nói:
“Vị trí của mặt trời, mặt trăng trên đỉnh điện là hốc mắt của một thần thú Thao Thiết.
Đại điện này được xây dựng trên thần cốt của một con Thao Thiết, e rằng là thần cốt Thao Thiết đã thành thần! Lợi hại hơn cả túi Thao Thiết của ta, đây là Thao Thiết thuần huyết thực sự! Linh Dục Tú, ngươi cảm thấy bị kiềm chế chắc là vì nguyên nhân này.”
Tư Vân Hương hai mắt phát sáng, sau đó lại ảm đạm:
“Đáng tiếc đại điện này quá lớn, không thể mang đi…”
Tần Mục cũng có cảm giác tương tự:
“Đáng tiếc…”
Hắn đưa mắt nhìn lên mặt trời, đột nhiên kích động:
“Mặt trời này cũng là vật nhân tạo, không biết có thể thắp sáng mặt trời trên Thuyền Mặt Trời hay không?”
Tim hắn đập thình thịch, nếu như có thể thắp sáng vầng mặt trời đó thì thủ hộ mặt trời Viêm Tinh Tinh sẽ không bị Thuyền Thái Dương ăn mất.
Tần Mục từng trở thành thủ hộ mặt trăng, cảm nhận rõ được sự đáng sợ khi bị Thuyền Mặt Trăng thôn phệ tính mạng.
Hắn vẫn rất quan tâm tới thủ hộ mặt trời, không muốn nàng ta chết như vậy.
Nếu như có thể thắp sáng mặt trời trên Thuyền Mặt Trời, hắn nhất định sẽ làm.
Hắn bay lên không, bay về hướng đỉnh điện.
Bên trong đại điện rất cao, Tần Mục dùng toàn bộ sức lực bay lên, định lấy mặt trời kia xuống, không ngờ càng gần mặt trời càng nóng khiến hắn không thể chịu đựng được.
Tần Mục rùng mình, phát động Huỳnh Hoặc Tinh Quân Hỏa Hầu Chân Công, hóa thành Huỳnh Hoặc Tinh Quân đầu trâu mình người chân đạp song long, tiếp tục tiếp cận mặt trời.
Khoảng cách càng gần, nhiệt độ càng cao, Tần Mục bị ánh sáng làm cho chói mắt, nước mắt giàn giụa nhưng lập tức nước mắt cũng bị bốc hơi.
Hắn mở to mắt nhìn mặt trời mỗi lúc một gần, phát hiện bảo vật này là một viên ngọc khổng lồ, phát ra hỏa lực rừng rực, giống như dùng mắt dị thú để luyện thành, có thể nhìn thấy cả đồng tử.
Con mắt đó có hình tròn hoàn mĩ, hỏa lực đáng sợ và ánh sáng chói mắt phát ra từ đồng tử của con mắt đó.
Hắn còn đang tiếp cận, đột nhiên da đau nhói, giống như bị vô số cây kim đâm vào người.
Tận Mục vội vàng hạ xuống, ánh sáng phát ra từ đồng tử giống như những cây kim nóng bỏng, liều lĩnh tiếp cận e rằng sẽ bị nhiệt độ cao làm cho tan chảy, cũng bị ánh sáng mặt trời thiêu chết.
Rầm.
Tần Mục rơi xuống đất, quẫy đuôi, lộ vẻ suy ngẫm.
Tư Vân Hương và Linh Dục Tú rất kinh ngạc, nhìn hắn từ trên rơi xuống dưới.
Tư Vân Hương lấy dũng khí đưa tay xờ lên mông trâu béo lúng liếng như mông hà mã của Tần Mục, kinh ngạc nói:
“Là mông thật! Tú công chúa, ngươi cũng tới xờ mà xem.”
“Không đâu!”
Linh Dục Tú mặc dù nói vậy nhưng cũng thò tay ra xờ lên mông trâu của Tần Mục.
“Là mông thật!”
Công chúa kinh ngạc nói:
“Béo thật!”
Bốp.
Tần Mục quẫy đuôi đánh bay tay của hai cô gái đi, sau đó bước ra ngoài điện, hai cô gái ôm tay kêu đau liên hồi.
Nhìn thấy Tần đại giáo chủ thần hóa thành trâu, khi bước đi hai bên mông béo lúng liếng nẩy qua nẩy lại, cả hai lại lại muốn xờ thêm lần nữa.
Tần Mục bước ra ngoài điện, lập tức chân đạp song long bay lên đỉnh điện, lật một viên ngói lưu li ra.
Tòa đại điện này rất đặc biệt, trên mỗi viên ngói đều có khắc ấn kí phù văn, cho dù bị thần thông, linh binh tấn công cũng rất khó bị hư hỏng.
Một lát sau, Tần Mục gỡ xuống rất nhiều ngói lưu li, bên trong có ánh sáng chiếu ra, cười nói:
“Quả nhiên là vậy, phía sau mắt không phát sáng.”
Tư Vân Hương ngẩng đầu nhìn lên, thấy một chiếc đầu trâu khổng lồ nhìn vào từ bên ngoài, xuất hiện phía sau vầng mặt trời kia.
Tiếp theo đó là một bàn tay thò vào, túm lấy phía sau mặt trời, sau đó khẽ lắc một cái, vầng mặt trời đột nhiên tắt ngóm.
oOo
Chương 285: Tần phá hoại
Nguồn: EbookTruyen.Me
Đại điện lập tức tối hẳn đi, ngẩng đầu nhìn lên có thể thấy ánh sao lấp lánh hơn, sao và trăng cùng nhau chiếu sáng.
Nếu như ở bên ngoài sẽ là trăng sáng sao thưa thớt thì ở đây trăng và sao cùng điểm khuyết cho nhau khiến trời sao trong điện càng đẹp hơn.
Tần Mục không quay vào trong điện, một lúc sau, đột nhiên sau mặt trăng cũng xuất hiện một cái đầu trâu, hái mặt trăng xuống.
Hai cô gái có phần giận dữ:
“Cái tên phá hoại cảnh đẹp, không biết thưởng thức! Nếu như ở trong điện, dưới ánh sáng trăng sao, ngươi nói vài lời dễ nghe, mật ngọt, chẳng phải sẽ rất lãng mạn sao? Đương nhiên phải đuổi con hồ ly tinh ở bên cạnh đi trước!”
Tiếp theo đó Linh Dục Tú và Tư Vân Hương lại nghe thấy bên ngoài vọng lại tiếng xếp ngói.
Bầu trời của đại điện dần biến mất, trên trời thi thoảng lại xuất hiện một cái đầu trâu hái hết sao xuống.
Sao trên bầu trời của đại điện mỗi lúc một ít, sau nửa canh giờ, sao, mặt trăng và mặt trời đều bị Tần Mục tháo xuống.
Hai cô gái chạy ra ngoài điện, trên mặt đất một đống minh châu chất cao như núi, lại còn có hai con mắt khổng lồ, có đồng tử nhưng đã khép lại.
Hai con mắt này cao hơn trượng, cao hơn hai người bọn họ rất nhiều, chất liệu giống như ngọc quý, không giống như mắt thật, chắc là được điêu khắc bằng ngọc quý.
Linh Dục Tú bước tới, nhìn thấy trong con mắt có rất nhiều hoa văn cực kì phức tạp, chắc là vết tích trận pháp.
Mắt đã khép lại, che trận pháp trong mắt thành một đường thẳng màu trắng, không nhìn thấy con ngươi, bên cạnh là hoa văn trạng thái phát tán, giống như hàng vạn tia sáng của mặt trời.
Hai cô gái đưa tay ra sờ, cảm giác mát lạnh, không hề giống với bộ dạng hỏa lực bùng phát ban nãy.
“Ta còn tưởng rằng là mắt Thao Thiết, không ngờ lại được làm bằng đá quý.”
Tư Vân Hương có chút thất vọng.
Tần Mục đang đứng làm gì đó ở phía sau một con mắt, đột nhiên con mắt đó hé ra một chút, đồng tử giống như quả hạnh nhân nằm dọc.
Hai cô gái lập tức nhìn thấy trận pháp vô cùng phức tạp đang vận chuyển ở chỗ hé ra giống như một cỗ máy phức tạp do vô số bánh răng hợp thành.
Tiếp theo đó trong đồng tử phóng ra luồng lửa khủng khiếp càng lúc càng nóng, nhìn vào có cảm giác mắt mình bị thiêu đốt.
Tư Vân Hương vội vàng kéo Linh Dục Tú né tránh, chỉ nghe phụt một tiếng, một luồng ánh sáng trắng bạc phóng ra từ trong đồng tử, đốt cháy không khí rồi phóng thẳng đi.
Những nơi nó đi qua, đá cẩm thạch trên mặt đất lập tức biến thành dung nham, dung nham cũng đang bốc hơi.
Luồng ánh sáng này chiếu rọi lên mấy tấm ngói lưu li, cho dù ngói lưu li có ấn kí phù văn nhưng cũng bị thiêu đốt bốc hơi ngay lập tức.
Linh Dục Tú giật nảy mình:
“Nếu như bị luồng sáng đó chiếu lên người chẳng phải sẽ chết chắc? May mà có Hương thánh nữ kéo ta ra…”
Tần Mục vẫn đang mày mò phía sau con mắt, hai cô gái đi vòng tới, thấy phía sau con mắt là một trận pháp khắc bằng phù văn, không phức tạp nhưng cụ thể là trận pháp gì thì rất khó nhìn ra.
Tần Mục đang dùng nguyên khí của mình để điều chỉnh trận pháp thay đổi.
Cùng với sự điều chỉnh của hắn, đồng tử của con mắt ngọc này dần dần mở ra theo hai bên.
Hỏa lực cũng càng lúc càng mạnh giống như ánh sáng mặt trời đổ xuống, đứng phía sau con mắt cũng cảm thấy luồng hơi nóng khủng khiếp đó.
“Các ngươi hãy nhắm mắt lại!”
Sắc mặt Tần Mục nghiêm trọng, trầm giọng nói:
“Ta sẽ mở toàn bộ uy lực của trận pháp ở con mắt này ra, bây giờ chuẩn bị để con mắt khép lại thành một đường dọc, xem uy lực của linh binh này như thế nào.”
“Linh binh?”
Hai cô gái sửng sốt, Tần Mục đã điều khiển trận pháp, thu nhỏ con mắt lại, ánh sáng lập tức trở lên sáng vô cùng, Linh Dục Tú và Tư Vân Hương vội vàng nhắm mắt.
Cho dù nhắm mắt lại hai nàng vẫn cảm thấy một luồng ánh sáng khủng khiếp phóng ra, giống như một lưỡi đao ánh sáng, vô cùng sắc bén.
Tần Mục dừng trận pháp lại, chỉ nghe thấy trong con mắt ngọc vọng tới tiếng động ầm ầm, sau đó ánh sáng vụt tắt, hỏa lực xung quanh dần dần tan biến.
Hai cô gái mở mắt ra, trước mặt vẫn có một luồng sáng đen, sáng tới cực điểm liền trở thành màu đen, vì đồng tử của mình đã bị bỏng.
Mặc dù họ không trực tiếp nhìn nhưng ánh sáng trong con mắt ngọc đó vẫn cách lớp mí mắt làm bị thương mắt họ.
Cũng may nguyên khí của họ hùng hậu, bị thương một chút cũng có thể tự khôi phục.
Tần Mục bước ra từ phía sau con mắt, ngẩng đầu lên nhìn.
Hắn không khỏi ngạc nhiên, chỉ thấy đại điện trước mắt họ bị lưỡi đao ánh sáng của con mắt phóng ra chém đôi ở chính giữa.
Mặc dù đại điện vẫn đứng sừng sững ở đó nhưng không biết khi nào sẽ đổ sụp xuống.
Trên bầu trời của thế giới đáy biển này cũng có một vết đao chém từ trên trời xuống, lá chắn chống đỡ dưới đáy biển cũng nứt một vệt, khiến thế giới đáy biển này bị nước chảy vào.
Tần Mục xoa cằm, có một vài sợi râu bướng bỉnh mọc ra bị hắn túm lấy giật mạnh.
Thiếu niên đau tê tái nhưng không phải đau về mặt xác thịt mà là đau lòng.
Vừa rồi hắn thử uy lực của mắt ngọc, không cẩn thận đánh vỡ lá chắn của thế giới đáy biển kì dị, e rằng mấy ngày nữa thôi nước biển sẽ nhấn chìm nơi này.
Tư Vân Hương nhìn thấy nước từ trên không trung đổ vào đại điện, đại điện vốn kiên cố lập tức phát ra tiếng kêu răng rắc do sức nặng đè xuống.
Hai bên đã nghiêng đi, sau hai tiếng động rền vang, tòa đại điện chia làm đôi sập xuống, khói bụi bay mùi mịt, để lộ ra một bộ xương thú khổng lồ.
Đó là xương cốt của Thao Thiết, một bộ xương Thao Thiết thuần huyết cũng bị ánh sáng của Tần Mục chém làm đôi.
Bây giờ đại điện đã sụp đổ, xương Thao Thiết đã lộ ra, to lớn vô cùng.
“Mấy vị thiên vương nói không sai, Tần Mục quả nhiên đi tới đâu phá vỡ tới đó…” Tư Vân Hương lẩm bẩm.
Linh Dục Tú cũng tiếc hùi hụi.
Đây là một tòa thần điện, thế giới đáy biển thần kỳ.
Tần Mục loay hoay một lúc liền bị phá hủy.
“Gã chăn trâu kia, ngươi có tên hay không vậy, ta đặt tên cho ngươi, gọi là Phá Hoại, Tần Phá Hoại!”
Linh Dục Tú đề nghị.
Tần Mục vẫn đang đau lòng, nghe nói vậy không khỏi đỏ mặt, giải thích:
“Ta không phải Tần Phá Hoại, ta không phá hoại bừa bãi.
Các ngươi đừng nói linh tinh, hủy hoại thanh danh của ta.”
Tư Vân Hương nghiến răng cười nhạt nói:
“Ngươi còn có thanh danh sao? Vừa tới Thánh Lâm sơn đã phá hủy Tam Vương Điện.”
Linh Dục Tú cười nhạt nói:
“Sĩ Tử Cư của Thái Học Viện cũng bị phá hủy bốn năm lần rồi nhỉ? Cung điện xung quanh Thiên Đàn của hoàng cung cũng bị ngươi dẫn Thiên Ma giáo tới phá hủy rồi nhỉ? Còn nữa, thành Thiên Ba nghe đâu cũng là do ngươi phá hủy! Ngươi xem đi, chúng ta vừa tới đây ngươi liền phá hủy luôn thế giới đáy biển này, thế giới này sững sững ở đây cả mấy vạn năm rồi, ngươi vừa tới liền bị phá hủy!”
Tần Mục rầu rỉ, lẩm bẩm nói:
“Đừng nói linh tinh…”
Hai cô gái chọc ghẹo Tần đại giáo chủ một hồi rồi bước tới trong thần điện đổ nát tìm kiếm những thứ hữu dụng.
Một lát sau, Linh Dục Tú vác hai cây cột lớn ra ngoài, đặt trước mặt Tần Mục.
Hai cây cột này phải nặng tới mấy vạn cân nhưng đã bị nàng ta nhẹ nhàng vác lên.
Tư Vân Hương khen ngợi:
“Quả nhiên là người béo sức mạnh lớn, ta không bằng Tú công chúa, ta chân yếu tay mềm!”
Linh Dục Tú muốn phát điên, muốn ấn đầu thánh nữ Thiên Ma giáo này xuống đất đánh cho một trận, chỉ có điều có Tần Mục ở bên cạnh nên không dám ra tay, nghiến răng cười nói:
“Đúng vậy, Hương thánh nữ đúng là chân yếu tay mềm, gầy quá, ngực còn chả có tí thịt nào!”
Tư Vân Hương giận dữ, ánh mắt không mấy thân thiện:
“Ta ít tuổi, còn đang dậy thì.
Hơn nữa lớn thì có tác dụng gì chứ? Đợi già rồi sẽ chảy xệ xuống cho coi!”
Hai cô gái liếc mắt nhìn nhau rồi quay đi.
“Đại giáo chủ, ngươi xem hai cây cột này có thể luyện chế linh binh không?” Linh Dục Tú dịu dàng nói.
Tần Mục đang kiểm tra con mắt ngọc còn lại, định tìm hiểu rõ ràng sự kì diệu khi vận hành hai con mắt này nên không biết bọn họ đang tranh cãi điều gì.
“Loại kim loại này rất hiếm có.
Hình như có pha trộn kim loại khác ở bên trong, dùng mấy loại kim loại trộn lẫn vào với nhau, chất liệu và độ dẻo dai đều mạnh hơn nhiều so với hàn thiết kim tinh.”
Tần Mục kiểm tra một lượt hai cây cột, tỏ vẻ kinh ngạc.
Các bậc thần thông của Duyên Khang quốc khi luyện chế linh binh thường yêu cầu độ thuần khiết, hai cây cột này ngược lại lại không yêu cầu đột thuần khiết, trong huyền đồng có pha tạp những kim loại khác, làm tăng mạnh độ mạnh và độ dẻo dai.
“Có thể luyện chế được Cửu Long Binh mà ta cần không?”
Linh Dục Tú vội vàng hỏi.
“Có thể!”
Tần Mục vô cùng tự tin nói:
“Kĩ thuật rèn của ta rất tốt, thật đấy!”
Hắn phát động trận pháp của mắt ngọc mặt trời, làm nóng chảy một cây cột đồng, luyện chế trước một chiếc chùy, sau đó bảo Linh Dục Tú phóng hình thái linh binh của mình ra, biểu diễn một lượt toàn bộ những biến hóa của Cửu Long Binh.
Tần Mục trầm ngâm khá lâu, lấy giấy bút ra vẽ một bức hình sau đó bắt đầu luyện chế.
Hai ngày sau, Tần Mục cuối cùng cũng đã rèn được Cửu Long Binh, là chín con rồng, có thể móc vào với nhau thành một đại chùy cũng có thể tách ra, đuôi nối vào nhau hóa thành Cửu Long Thần Hỏa Tráo.
Mình rồng được hắn luyện chế rất mềm mại, khi rèn hắn đã dung hợp Tạo Hóa Linh Công vào trong nên có thể thực hiện rất nhiều biến hóa.
Ví dụ như chín con rồng đều dùng kim loại luyện thành nhưng trong người rồng có hơn chín trăm khúc xương, có thể bay trong không trung.
Mỗi tấm vảy cũng đều có thể tách rời ra khỏi cá thể rồng, vô cùng sắc bén, hơn nữa lại có thể thu lại.
Ngoài vảy rồng ra, vuốt rồng như móc câu, sắc bén vô cùng, răng rồng như đao, hai râu rồng là dây xích vàng với các mắt móc nối với nhau, rất mềm mại, có thể khóa chặt kẻ khác lại.
Chín con rồng hợp nhất sẽ là một tấm Cửu Long Kim Bích, vảy rồng tổ hợp thành một tấm gương, sau gương là chín chiếc đầu rồng.
Cho dù Tư Vân Hương và Linh Dục Tú không mấy am hiểu về chế tạo nhưng cũng có thể nhận thấy Cửu Long Binh mà Tần Mục luyện chế rất đặc biệt, có kĩ xảo luyện chế cực cao.
Cửu Long Binh này chắc chắn sẽ rất thích hợp với Linh Dục Tú.
Linh Dục Tứ hào hứng dùng nguyên khí của mình hóa làm phù văn khắc lên Cửu Long Binh.
Dùng nguyên khí của mình để bồi dưỡng, tế luyện một lượt nàng liền cảm thấy thao tác rất thuận tay, có thể biến hóa thành hình thái mà mình muốn bất cứ lúc nào.
“Không tồi!”
Linh Dục Tú khen ngợi hết lời, nói:
“Chăn trâu, tay nghề của ngươi khá lắm, chỉ thua kém Công Bộ thị lang một chút ít thôi.”
Tư Vân Hương vô cùng ngưỡng mộ, thi triển hình thái linh binh của mình, một sợi tơ thiên biến vạn hóa xuất hiện, nói:
“Không ngờ kim loại giòn cứng là vậy, luyện xong lại trở lên mềm mại tới thế, việc này không đơn thuần chỉ là rèn sắt thép nữa.
Giáo chủ, linh binh của ta tên là Thiên Ty, là kiếm cũng là pháp, mô phỏng kinh văn trong Đại Dục Thiên Ma Kinh của Thiên Thánh giáo.
Giáo chủ có thể dùng kim loại luyện thành một sợi tơ mềm mại như vậy không?”
Tần Mục quan sát hình thái linh binh của nàng ta, nhíu mày nói:
“Luyện một thanh kiếm mảnh, nhỏ như tơ tằm thế này, hơn nữa lại cần rèn ra ấn kí pháp thuật ở trên đó, hơi khó đấy.
Ta từng học qua nhưng chưa luyện bao giờ.
Để ta thử xem.”
Thiên Ty của Tư Vân Hương phức tạp hơn Cửu Long Binh của Linh Dục Tú nhiều.
Nó nhỏ hơn, cần luyện kim loại mềm mại tới mức tối đa, sau đó kéo dài ra, rèn thành một tấm màng kim loại mỏng hơn nhiều so với tơ tằm.
Độ dày của tơ tằm là một sợi, sau sợi còn có nhiều độ dày mỏng hơn nữa như cát, bụi…
Tần Mục chỉ có có thể cán mỏng màng kim loại tới độ dày của cát bụi, hắn không thể làm thành mỏng hơn nữa được.
Mỏng tới mức này cần có khắc ấn tinh xảo hơn, Tần Mục và Tư vân Hương đều luyện Đại Dục Thiên Ma Kinh, hai người liên thủ khắc ấn phù văn, vất vả lắm mới có thể khắc phù văn ấn kí lên trên màng kim loại.
Trong thời gian đó, màng kim loại bị rách vài lần, phải luyện lại.
Sau đó, Tần Mục gấp màng kim loại lại, gọt dũa nhiều lần mới lại kéo ra, khắc ấn kí phù văn lại, cứ lặp đi lặp lại nhiều lần như vậy cuối cùng cũng rèn xong linh binh Thiên Ty.
Tư Vân Hương dùng ý niệm, linh binh Thiên Ty lập tức hóa thành một sợi đai tơ, thắt trên eo.
Nước trong thế giới đáy biển ngày một dâng cao, không thể ở lại lâu.
Tần Mục lập tức dùng nguyên khí của mình hóa thành sợi nguyên khí, bọc hai con mắt ngọc và những ngôi sao bằng ngọc kia vào trong lưới nguyên khí, nói:
“Chúng ta lên thôi!”
Ba người vội vàng đi về phía chiếc đỉnh lớn, Tư Vân Hương tới bên đỉnh, ảnh mắt lấp lánh định nhấc đỉnh mang đi, nhưng chiếc đỉnh này nặng vô cùng, cho dù nàng ta dùng hết sức lực cũng không nhúc nhích chút nào.
“Ngươi ngực lép, không có sức!” Linh Dục Tú cười hì hì.
“Ngươi ngực bự, ngươi tới thử xem!” Tư Vân Hương nổi giận nói.
Linh Dục Tú bước lên phía trước, không ngờ chiếc đỉnh này quá nặng, nàng nhấc không xê dịch, mặt lập tức đỏ bừng.
Tần Mục lắc đầu nói:
“Chiếc đỉnh này phun ra nhiều linh thủy tới vậy, linh thủy được đẩy lên mặt đất hơn một một ngàn sáu trăm trượng, trọng lượng linh thủy trong đỉnh phun ra có thể nặng bằng một ngọn núi.
Huống hồ bản thân đỉnh cũng rất nặng.
Thứ này chắc chắn là thần vật, các ngươi đừng ham hố nữa!”
Hai cô gái thầm tiếc nuối, bơi theo Tần Mục lên trên.
Rất lâu sau họ mới nổi lên mặt nước, Linh Dục Tú cười nói:
“Lần này kiếm được mấy món bảo bối, không uổng chuyến đi này…”
“Công chúa lấy được mấy bảo bối? Gồm những bảo bối gì?”
Một giọng nói vọng tới từ bên đầm, ba người vội vàng quay lại.
Long Kiều Nam đang ngồi trên đầu một con rắn đỏ khổng lồ, thân hình to lớn của rắn khổng lồ quấn một vòng quanh đầm nước.
Long Kiều Nam mỉm cười, ánh mắt nhìn khắp một lượt ba người bọn họn, sau đó nhìn Tần Mục cười nói:
“Giáo chủ thật có nhã hứng, khiến nô gia tìm mãi.”
“Giết!”
Linh Dục Tú và Tư Vân Hương vỗ mạnh sóng nước bay lên không trung, phát động Cửu Long Binh và Thiên Ty tấn công Long Kiều Nam.
oOo








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)



![[Dịch] Sát Vương [Dịch] Sát Vương](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2024/05/Dich-Sat-Vuong-SE-Audio-Truyen.jpg)

![[Dịch] Siêu Cấp Thần Cơ Nhân [Dịch] Siêu Cấp Thần Cơ Nhân](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2024/06/Dich-Sieu-Cap-Than-Co-Nhan-SE-Audio-Truyen.jpg)




