[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)
Tập 562 : Có lẽ là cố nhân (c2806-c2810)
❮ sautiếp ❯Chương 2806: Có lẽ là cố nhân
Tần Mục im lặng đứng một bên ngắm nhìn.
Một lúc lâu sau, Thần Nữ trong cung trăng kia thu kiếm, đến lúc này mới nhìn thấy hắn.
Hai người lặng lẽ đứng hồi lâu, nhìn nhau mỉm cười.
Thời gian ba tỉ năm rưỡi dài đến mức khiến thứ tình cảm giữa bọn họ đã không còn là thứ tình yêu giữa nam nữ, mà giống như một loại ký thác, không còn liên quan đến linh hồn hay xác thịt, cũng không còn liên quan đến dục vọng hay chiếm hữu, mà chỉ còn là một loại ký thác trên tinh thần mà thôi.
Loại ký thác này biến thành một nỗi nhớ nhung, mà nỗi nhớ nhung ấy lại hội tụ thành một bến bờ, có thể tạm thời neo đậu, không có sóng gió, không có phong ba, chỉ có yên bình và đẹp đẽ đến lạ kỳ.
Tần Mục và Bạch Cừ Nhi ngồi trên bậc thềm đá của cung trăng.
Giữa bọn họ đã từng có một thứ tình yêu nóng bỏng như lửa đốt.
Khi đó, bọn họ cưỡi kiếm quang xuyên thủng trời đêm, rong ruổi trong hư không, khuấy động chòm sao, nhiễu loạn tinh hà.
Bọn họ yêu nhau, ngay cả màn trời Diên Khang cũng không thể nào che lấp được.
Khi ấy, bọn họ cả khả năng ở cùng một nơi, thế nhưng lại chậm trễ bởi rất nhiều chuyện.
Hiện giờ gặp lại, thần thức xưa cũ lại dao động, dấy lên từng đợt sóng nước, tình yêu thăng hoa, hóa thành ký thác, không còn liên quan đến tình dục, không còn liên quan đến tương lai, không còn liên quan đến cảm nhận.
Bọn họ nói cười với nhau, tận hưởng vẻ đẹp của sự yên bình.
Rất lâu sau, Tần Mục đứng dậy, Bạch Cừ Nhi mỉm cười rồi nói:
– Sẽ còn gặp lại chứ?
– Sẽ, chỉ cần ngươi còn đợi ta.
Bạch Cừ Nhi đưa mắt nhìn hắn đi xa, ánh trăng mông lung mang theo năm tháng tuổi trẻ huy hoàng, nặng nề mà nhẹ nhõm.
Mặt trời mọc lên, ánh trăng của Diên Khang trở nên lờ mờ, khuất sau những đám mây.
Tần Mục gặp được Lãng Uyển trên một con thuyền, Lãng Uyển sau khi chuyển thế không còn dung nhan tuyệt thế của kiếp trước.
Cách một khung cửa sổ trên boong thuyền, Tần Mục ngắm nhìn nữ tử đã từng khiến hắn hồn xiêu phách lạc này.
Hắn có thể nhìn thấy linh hồn của nàng, nhìn thấy những chuyện mà nàng đã trải qua trong kiếp này, nhìn thấy vô số kiếp trước của nàng.
Lãng Uyển như thể cảm nhận được ánh mắt của hắn.
Nàng quay đầu lại, nhìn hắn qua một khung cửa sổ.
Lãng Uyển mỉm cười, bước đến khung cửa sổ rồi nói:
– Vị huynh đài này, chúng ta từng gặp nhau sao? Ngươi mang lại cho ta một cảm giác rất quen thuộc.
Nàng vô cùng cởi mở, dù rằng không còn dung mạo tuyệt thế của kiếp trước, song vẫn có phong thái siêu phàm thoát tục kia.
Tần Mục lắc đầu, nói:
– Chúng ta chưa từng gặp nhau, nhưng lại cảm thấy rất quen thuộc, có lẽ là cố nhân kiếp trước.
Lãng Uyển ngẫm nghĩ, nói:
– Ta cũng có một loại cảm giác rất quen thuộc, cứ cảm thấy hình như bản thân đã gặp ngươi ở đâu đó.
Ngươi…
Nàng ngẩng đầu lên, thiếu niên hai bên tóc hoa râm đã biến mất.
Lãng Uyển cảm thấy mất mát, lẩm bẩm:
– Có lẽ là cố nhân, có lẽ là cố nhân… Rốt cuộc ngươi là ai…
Tần Mục quay về cố hương, nhưng lại không tìm thấy vị trí cũ của thôn Tàn Lão nữa, mà thay đó là nhà cao tầng, ngựa xe như nước, khung cảnh vô cùng náo nhiệt.
– Hình như ta nhận ra ngươi!
Thần Nhân do một con Kê Bà Long hóa thành nghiêm túc nói với hắn.
Tần Mục khẽ mỉm cười.
Trong nụ cười của hắn, con Kê Bà Long kia bất giác nhớ lại những năm tháng bi thảm trong quá khứ, đợi đến khi bừng tỉnh thì Tần Mục đã không còn thấy tăm hơi.
Tần Mục quay trở về bên cạnh thê tử Linh Dục Tú.
Thời điểm trận chiến Tổ Đình nổ ra, Linh Dục Tú được hắn đưa về Diên Khang.
Với tư cách là một trong những vị đại đế xa xưa nhất của Diên Khang, Linh Dục Tú không hề tới thượng kinh của Diên Khang.
Nàng hệt như biết được Tần Mục sẽ quay trở về chốn cũ của thôn Tàn Lão, cũng biết được Tần Mục không tìm được nơi đó, bởi vậy mới đứng bên cạnh dòng sông Dũng Giang.
Nàng vẫn chưa thành đạo.
Trong những năm tháng dài dằng dặc, mặc dù nàng dốc sức liều mạng tu luyện, thế nhưng từ đầu đến cuối vẫn thiếu một con đường nữa mới có thể thành đạo.
Con đường này chính là lạch trời, dù cho phu quân nàng có là Mục Thiên Tôn, có là Thất công tử thì cũng không thể giúp nàng bước ra khỏi con đường này.
Phu thê hai người sống một cuộc sống yên bình bên bờ sông Dũng Giang.
Hoạn Long Quân thỉnh thoảng sẽ tới nhà bọn họ làm khách, ăn nhờ ở đậu.
Trước đó Tần Mục còn chiêu đãi hắn mấy lần, thế nhưng sau khi Hoạn Long Quân tới thường xuyên hơn, Tần Mục bèn đuổi hắn đi.
– Dũng Giang đã không còn nữa, lời thề trước đây của ngươi với Thổ Bá cũng tiêu tan.
Ngươi rời khỏi Dũng Giang cũng sẽ không bị ứng kiếp.
Hoạn Long Quân, ngươi có thể rời khỏi Dũng Giang rồi.
Tần Mục nói với hắn.
Hoạn Long Quân cảm thấy mờ mịt, run giọng nói:
– Ta có thể rời khỏi Dũng Giang rồi sao?
Tần Mục nói:
– Ngày mà Dũng Giang cạn khô chính là ngày mà ngươi có thể rời đi.
Kể từ ngày hôm đó, ngươi đã không còn là Long Vương của Dũng Giang nữa rồi.
Hoạn Long Quân vui mừng hớn hở, vừa nhảy vừa hô, náo loạn một lúc lâu, sau đó lại đột nhiên khóc lớn:
– Ta nên đi đâu đây? Ta thủ hộ ở nơi này ba tỉ năm rưỡi rồi, hiện giờ ta nên đi đâu đây…
Chương 2807: Có lẽ là cố nhân (2)
– Thiên hạ rộng lớn, tương lai rộng mở, ngươi có thể đi tới bất kỳ nơi nào.
Tần Mục vỗ vai hắn, đưa mắt nhìn hắn đi xa.
Hoạn Long Quân buồn bã mất mát, dần đi xa.
Cuộc sống của Tần Mục và Linh Dục Tú yên ắng trở lại.
Hai người đều biết nỗi lo lắng trong lòng đối phương, đó chính là huyết mạch được tạo nên bởi việc gắn kết linh hồn giữa bọn họ, thế nhưng cả hai đều không hẹn mà cùng mà không nhắc đến chuyện này.
Bởi vì thời điểm nhắc đến chuyện này cũng chính là lúc mà Tần Mục phải rời đi, phu thê bọn họ sẽ bởi vậy mà chia lìa.
Bọn họ ở bên nhau lâu như vậy, ở bên nhau suốt ba tỉ năm ròng rã, sau khi chia tách chắc chắn sẽ cảm thấy bản thân không còn hoàn chỉnh, tựa như thân thể và linh hồn thiếu mất một phần.
Thế nhưng cuối cùng bọn họ vẫn phải chia xa.
Ngày hôm ấy không ngừng có tin tức truyền tới từ Tổ Đình, có người thành đạo bị thương, hơn nữa còn bị thương cực kỳ nghiêm trọng, khó khăn quay trở về Diên Khang từ Tổ Đình, mang theo tin tức chấn động cả vũ trụ này.
Thành Ngọc Kinh giáng xuống, cơn đại hồng thủy mãnh thú tiền sử sắp ập tới, Tổ Đình bị đánh vỡ, rất nhiều người thành đạo của Diên Khang đã chết trận.
Không cần nghĩ cũng biết, sức chấn động mà những tin tức này mang lại sẽ quét sạch Diên Khang, quét sạch chư thiên vạn giới.
– Không phải có người trấn thủ ở nơi đó sao?
Có người hoang mang, có người hoảng hốt:
– Không phải người đó đã trấn thủ suốt ba tỉ năm rưỡi rồi hay sao? Sao hắn lại chạy rồi?
– Hắn ngã xuống rồi sao?
– Hay là hắn bỏ chạy rồi?
– Vì sao lại không trấn thủ Tổ Đình?
…
Tần Mục nghe thấy rất nhiều lời lẽ không hay.
Linh Dục Tú có chút lo lắng nhìn về phía hắn, nhưng Tần Mục lại tỏ vẻ rất bình tĩnh, cười nói:
– Ta sớm đã không còn để tâm đến thứ gọi là liêm khiết hay nghiêm túc như Lăng Thiên Tôn nữa rồi.
– Ngươi cho người ta quá nhiều, giờ đột nhiên lại không cho nữa, ắt sẽ rước lấy oán hận.
Đây là nhân tính.
Linh Dục Tú nói:
– Nhân tính là vậy, cho nên không cần phải cưỡng cầu.
Tần Mục nói:
– Người mà ta lo lắng là những thần thánh kia.
Bọn họ cho phàm nhân quá nhiều, phàm nhân sẽ bởi vậy mà nghiêm khắc với bọn họ, coi những thứ mà bọn họ cho đi là đương nhiên.
Có những vị thần mệt chết khi còn tại nhiệm còn cho rằng mình đáng lẽ nên làm như vậy, từ đó dân chúng mất đi lòng biết ơn.
Linh Dục Tú mỉm cười nói:
– Phu quân quên rồi sao, ngươi đã không còn là quốc sư của Diên Khang, ta cũng không còn là hoàng đế của Diên Khang nữa rồi.
Chuyện này nên giao cho người khác đi thôi.
Tần Mục sửng sốt, sau đó bật cười ha hả:
– Đúng là nên giao cho người khác thôi.
Rất nhiều người thành đạo bị thương nặng quay trở về từ chiến trường Tổ Đình, trong đó có cả người của thôn Tàn Lão.
Tần Mục nghe tin tới gặp bọn họ, Tư bà bà nhìn thấy hắn thì nước mắt đột nhiên không ngừng rơi xuống, gào khóc:
– Bọn ta cho rằng ngươi chết rồi, cho nên đạo tâm mới rối loạn, bị người ta đánh cho thảm hại…
Tần Mục vừa mỉm cười lắng nghe bọn họ quở trách, vừa trị thương cho bọn họ.
Đám người trưởng thôn và dược sư ngoan độc mắng mỏ hắn, Tần Mục chỉ cười cười rồi lắng nghe, không ngừng gật đầu.
– Nếu như quay về quá khứ, ngươi nhớ đi gặp người què.
Cuối cùng người câm cũng mở miệng.
Hắn đổ chút nước đục ngầu trong điếu thuốc đi, sau đó gõ vào tẩu thuốc rồi nói:
– Không phải ngươi nói hắn đã quay về vũ trụ quá khứ rồi sao? Nói không chừng là thật.
Người điếc ngẩng đầu nhìn Tần Mục, hai mắt sáng long lanh, khàn giọng nói:
– Nói không chừng là như vậy.
– Đúng vậy.
Trưởng thôn thở không ra hơi:
– Bọn ta không ngăn cản được việc ngươi trở thành Thất công tử.
Nếu đã như thế, vậy thì ngươi cứ đi xem thử xem.
Nếu như hắn còn sống, vậy thì nhớ đưa hắn quay về.
Tần Mục nghiêm túc gật đầu.
Hắn trị thương cho thôn dân của thôn Tàn Lão, cùng sinh sống với bọn họ một khoảng thời gian, thế nhưng dường như những lão nhân trong thôn này lại ghét bỏ hắn, liên tục thúc giục hắn rời đi.
– Cái tên ăn nhờ ở đậu này, cút đi cút đi! Không ai nấu cơm giặt y phục cho ngươi nữa đâu, cút về tìm thê tử của ngươi đi!
Bọn họ đuổi hắn đi.
Tần Mục rời đi, giữa đường lại dừng chân, tò mò nhìn chằm chằm vào một nữ hài trong học đường.
Nữ hài kia vô cùng kì lạ, một bên mắt là bóng tối dày đặc, một bên mắt là tinh không sáng chói.
Nữ hài kia phát hiện ra sự thăm dò của hắn, bèn giật mình thon thót, vội vàng cúi đầu, hai tròng mắt đảo loạn.
Đợi đến khi tan học, nữ hài kia cứng rắn bước ra khỏi lớp học, cúi đầu bước đến bên cạnh hắn.
– Không được yêu sớm!
Tế tửu thò đầu ra khỏi lớp học, hung ác nói.
– Biết rồi!
Thiếu nữ quay đầu lại, hung tợn đáp lại một câu.
– Nhị tỷ, đó là cha ngươi sao?
Tần Mục hiếu kỳ hỏi.
Thiếu nữ giậm chân, mạnh mẽ đá bay một cục đá, hậm hực nói:
– Ngươi nhìn ra rồi đúng không? Ngươi tới giết ta sao?
Tần Mục cười nói:
– Nhị tỷ, ta từng nói sẽ cho ngươi một cơ hội, làm sao có thể ra tay với ngươi được?
Chương 2808: Có lẽ là cố nhân (3)
– Không được nói chuyện với thanh niên lêu lổng nhuộm tóc!
Tế tửu kia lại thò đầu ra, nói một tiếng.
Thiếu nữ thẹn quá hóa giận:
– Đây là Thất công tử, thanh niên lêu lổng nhuộm tóc cái gì? Cha, không phải chuyện của ngươi, ngươi về đi!
Nàng quay đầu lại, giơ hai tay nên nắm lấy hai bím tóc đung đưa trước ngực, cười mà như không cười, nói:
– Ngươi không giết ta? Ngươi không sợ ta sẽ hủy diệt thế giới mà ngươi cực khổ bảo vệ sao?
Nàng hưng phấn đến mức hai con mắt tỏa sáng:
– Ngươi tới gặp ta nhất định là vì sắp quay về quá khứ rồi đúng không? Sau khi ngươi đi rồi, ai sẽ là đối thủ của ta đây? Lam Ngự Điền? Hư Sinh Hoa? Bọn họ đều là thứ nít ranh, không chịu nổi một đòn! Đợi đến khi ngươi trở lại, ngươi sẽ nhìn thấy ta bắt chéo hai chân ngồi trên biển Hỗn Độn chờ ngươi!
– Nha đầu!
Tế tửu lại thò đầu ra, nói:
– Nói chuyện lâu như vậy mà còn dám nói không phải yêu sớm?
Thiếu nữ nhảy chân sáo rời đi, hai bím tóc lắc qua lắc lại sau lưng nàng.
Nàng quay đầu lại làm mặt quỷ với hắn, sau đó cười nói:
– Ta thắng chắc rồi!
Tần Mục mỉm cười vẫy tay, nói lời từ biệt với nàng.
Tế tửu hung ác lườm nguýt hắn một cái, sau đó nghiến răng nói:
– Cách nữ nhi của ta xa một chút! Còn trẻ mà đã nhuộm tóc trắng, vừa nhìn đã biết không phải hạng người tốt lành gì…
Thiếu nữ kia thò đầu ra khỏi nách hắn, lè lưỡi với Tần Mục.
Tần Mục bật cười, nhiệt huyết đột nhiên dâng trào.
Hắn cất bước đi đến Thú Giới ở mặt sau của Nguyên Giới, tìm kiếm một hồi lâu, cuối cùng cũng tìm thấy một gốc cây đại thụ che rợp trời.
Gốc cây đại thụ che rợp trời đó như thể “nhìn thấy” hắn, bỗng chốc run lẩy bẩy.
– Vô Nhai đạo huynh đừng hoảng sợ.
Tần Mục bước tới gốc cây, sờ lên thân cây, cười nói:
– Nếu như muốn giết ngươi thì ta sớm đã giết rồi.
Chuyến này ta tới là để nói lời từ biệt với ngươi, bởi vì xét cho cùng chúng ta cũng là cố nhân, giao tình vẫn còn đó.
Gốc cây đại thụ kia không còn run rẩy nữa, bên trong thân cây vọng ra giọng nói của Vô Nhai lão nhân:
– Từ biệt? Ngươi định quay trở về quá khứ, trở thành công tử Hỗn Độn rồi sao?
Tần Mục gật đầu, nói:
– Đạo huynh, năm đó ta đưa cho ngươi một tờ giấy nợ, ngươi không lỗ đúng không? May mà ngươi thật sự giữ lại tờ giấy nợ đó, nếu không đã không có ngày hôm nay rồi.
Vô Nhai lão nhân trong gốc cây cười chế nhạo, nói:
– Ngươi không dám giết ta! Hỗn Độn, không phải ngươi không muốn giết ta, mà thật ra là không dám giết ta! Bởi vì ngươi biết rõ, con đường của ngươi chưa chắc đã đúng! Không phải là ngươi giữ lại cho ta một mạng, mà là ngươi đánh cho ta đến mức sắp chết, sau đó lại quỳ gối trước mặt ta cầu xin ta đừng chết!
Tần Mục sửng sốt.
Vô Nhai lão nhân cười khanh khách, nói:
– Ta biết cái tính nhỏ nhen và so đo tính toán của ngươi.
Diên Khang của ngươi đã mất đi sức sống, không còn động lực để vươn lên.
Ha ha, ngươi cần ta làm kẻ địch của Diên Khang, làm đối thủ của Diên Khang.
Quả nhiên là một ý hay.
Thế nhưng ngươi không sợ ta sẽ hủy diệt Diên Khang sao?
Tần Mục nở một nụ cười ôn hòa.
Vô Nhai lão nhân bật cười ha hả:
– Ngươi đi rồi, kỷ nguyên thứ mười bảy không còn ai là đối thủ của ta nữa! Ta chỉ cần hồi phục thêm chút nữa là có thể liên kết sợi rễ của ta tới từng kỷ nguyên vũ trụ tiền sử, giúp cho đám cường giả tiền sử không cam tâm chết đi liên tục tới đây, phá hủy Diên Khang, phá hủy chư thiên vạn giới, mọi chuyện sẽ dễ dàng như trở bàn tay! Gì mà Lam Ngự Điền, gì mà Hư Sinh Hoa, trước mặt ta cũng chỉ là một đám nhãi nhép non nớt mà thôi!
Tần Mục chớp mắt, cười nói:
– Đạo huynh vẫn còn hoài bão chí lớn như vậy, ta đây như được an ủi.
Đạo huynh đừng phụ lòng những lời nói hôm nay.
Giờ đây từ biệt, không biết đến bao giờ mới gặp lại.
– …Ta sẽ phá hủy Diên Khang của ngươi, khiến thế giới này quay trở về hỗn độn một lần nữa!
Vô Nhai lão nhân hưng phấn nói:
– Chờ đến khi quay về, ngươi sẽ nhận ra ta đã trở thành chúa tể của vũ trụ vỡ nát này.
Đến lúc đó, ta đã khôi phục lại đến thời kỳ đỉnh phong nhất, cường đại hệt như chủ nhân Di La Cung! Tất cả thân hữu, nữ nhân, con cái của ngươi…
Tần Mục quay đầu lại, dùng ánh mắt âm u nhìn hắn.
Vẻ hưng phấn của Vô Nhai lão nhân lập tức không cánh mà bay, lại tiếp tục run lẩy bẩy.
Tần Mục quay người rời đi, cười chế nhạo rồi nói:
– Còn non lắm!
Cuối cùng hắn cũng học được một từ ngữ thông dụng của thời đại này.
Chiến sự của Tổ Đình vẫn còn đang tiếp tục, hình thành nên thế cục giằng co.
Dù rằng đám người Hư Sinh Hoa, Lam Ngự Điền, Khai Hoàng Tần Nghiệp, Giang Bạch Khuê và Tinh Ngạn vô cùng cường đại, thế nhưng thực lực của bọn họ lại không đủ để công phá Thông Thiên Tỉnh, mà đám điện chủ và người thành đạo của Di La Cung cũng không phải là không có sức phản kháng.
Trong số bọn họ đã có người thành công ký thác Chung Cực Hư Không, hình thành Đại La Thiên, một lần nữa thành đạo ở vũ trụ này, chiến lực tăng mạnh.
Chương 2809: Nữ nhi của Hỗn Độn
Long Kỳ Lân cũng quay trở về từ Tổ Đình.
Hắn cũng bị thương nặng, ngày ngày dính lấy Tần Mục, dù rằng thương thế đã khỏi hẳn nhưng vẫn mặt dày mày dạn xin xỏ linh đan.
Tần Mục đuổi hắn đi mấy lần, thế nhưng lại chẳng thể đuổi được, thế là đành bỏ cuộc.
Mặc dù Long Kỳ Lân là chủ nhân cao quý của Thú Giới, thế nhưng hắn lại rất trân trọng khoảng thời gian này.
Từ cuộc gặp gỡ trước sơn môn Thái Học Viện, hắn và Tần Mục trở thành bằng hữu, giúp đỡ lẫn nhau.
Tần Mục phụ trách việc ăn uống của Long Kỳ Lân, gọi hắn là Long béo, còn Long Kỳ Lân thì vào sinh ra tử với hắn, cho Tần Mục sự khích lệ mà những người khác không cho được.
Bọn họ là bằng hữu tốt nhất của nhau.
Ngày hôm đó, cuối cùng Tần Mục cũng quyết định rời đi.
Hắn không hề đợi Khai Hoàng tới, cũng không hề đợi đám người Lam Ngự Điền và Hư Sinh Hoa tới, bởi lẽ tiền tuyến còn đang cần sức mạnh của bọn họ, mà bản thân hắn cũng không thể trì hoãn quá lâu.
– Thái Thượng sư huynh vẫn chưa chuyển thế, lão hồ ly này…
Tần Mục không cam lòng, nếu như Thái Thượng chuyển thế, bản thân hắn có thể tiến vào khu vực phế thải bên trong Chung Cực Hư Không, ép Thái Dịch giết chết đám người khai thiên kia.
Trong lòng hắn, mối nguy hiểm tiềm ẩn của đám người khai thiên kia lớn hơn của đám người Di La Cung rất nhiều.
Đám người của Di La Cung hành sự vẫn còn có nguyên tắc, mà tác phong của đám người khai thiên lại chẳng có chút kiêng dè nào.
Lúc nào hắn cũng cảm thấy, diệt trừ đám người khai thiên kia là lựa chọn tốt nhất.
Chẳng qua mãi mà Thái Thượng vẫn chưa chuyển thế, chứng tỏ hắn cũng đã đoán được điều này, đợi đến sau khi Tần Mục quay về quá khứ trở thành Thất công tử trước, Thái Thượng mới từ bỏ tu vi đại đạo của mình, chuyển thế trọng sinh.
– Phu quân đừng nghĩ đến mấy chuyện phiền muộn kia nữa.
Linh Dục Tú sửa sang lại y phục cho hắn.
Nàng tỏ vẻ dịu dàng, cất lên lời nói kiên định đến lạ thường:
– Tìm được Linh Quân thì nhớ đưa nàng trở về!
Tần Mục trịnh trọng gật đầu, sau đó ôm nàng vào lòng:
– Ngươi yên tâm, ta nhất định sẽ tìm được nàng, nhất định sẽ đưa nàng trở về!
Ngày hôm ấy, hầu như tất cả cố nhân ở lại Diên Khang đều tới tiễn hắn.
Thánh Nhân tiều phu cũng tới.
Hắn đội một cái mũ che khuất mấy cọng tóc lưa thưa của mình, trông có vẻ rất có tinh thần.
Tần Mục buông Linh Dục Tú ra, nhìn ngắm từng khuôn mặt quen thuộc.
Trên gương mặt của ai nấy đều mang theo nụ cười vui mừng, dường như muốn gióng trống khua chiêng hớn hở tiễn hắn rời đi.
Những nụ cười giả tạo này khiến trái tim hắn như được sưởi ấm.
– Chư vị đừng nhớ nhung ta.
Hắn cười nói.
Mọi người thúc giục:
– Mau đi đi! Mau tới gây họa cho đám lão quái vật tiền sử đi! Kỷ nguyên thứ mười bảy không nuôi nổi ngươi nữa rồi!
Bọn họ cười trông rất vui vẻ.
Vành mắt Tần Mục đỏ hoe.
Sau lưng hắn, Hỗn Độn Điện chậm rãi xuất hiện, cánh cửa của Hỗn Độn Điện mở ra, để lộ mười sáu dòng sông Hỗn Độn ở bên trong.
– Mục!
U Thiên Tôn chống gậy, khập khiễng bước tới.
Hắn im lặng một lúc lâu rồi mới nói:
– Tìm được Nguyệt và Lăng thì nhớ đưa các nàng trở về.
Tần Mục trịnh trọng gật đầu.
– Tần giáo chủ, nếu như ngươi không quay về, trên thế gian này không còn ai có thể trị được ta đâu.
Tinh Ngạn nằm trên cái rương.
Cái rương trông vô cùng tả tơi, thế nhưng nó vẫn gắng gượng bước tới.
Tinh Ngạn cố gắng ngẩng đầu lên, muốn bò dậy, thế nhưng làm thế nào cũng không bò dậy nổi.
Hắn mệt đến mức thở hồng hộc, song vẫn cười rất ngạo nghễ:
– Giang Bạch Khuê không đánh lại ta, lão Kiếm Thần cũng không làm gì được ta, Hư Sinh Hoa hay Lam Ngự Điền cũng chẳng thể giết chết ta.
Không có ngươi chấn chỉnh ta, coi chừng ta sẽ khiến cho kỷ nguyên thứ mười bảy chướng khí mịt mù.
Tần Mục bật cười ha hả, nói:
– Tinh Ngạn đạo hữu yên tâm, người tốt không sống lâu mà tai họa thì ngàn năm.
Ngươi không chết, làm sao ta nỡ chết được?
Hắn quay đầu lại, dùng vẻ mặt âm u nói với dược sư:
– Dược sư gia gia, thương thế của tên này nặng như vậy, sao mà vẫn chưa chết?
Nói xong, ánh mắt của hắn còn lộ ra hung quang, dùng tay làm động tác cắt xoẹt cổ mình.
Tinh Ngạn nằm trên cái rương rùng mình một cái.
Dược sư xua tay, nói nhỏ:
– Yên tâm, yên tâm, ngày mai ta sẽ hạ độc giết chết hắn.
Đi sớm đi, đừng lo lắng, ngày mai sẽ có báo tang, Thánh Nhân Tinh Ngạn qua đời vì trọng thương.
Tinh Ngạn lại rùng mình thêm cái nữa.
Tần Mục nở một nụ cười khúc khích, nói:
– Tinh Ngạn đạo hữu chữa thương cho tốt, không phải lo lắng đến chuyện hậu sự đâu.
Ta đi đây, chư vị, không cần tiễn nữa!
Hắn vẫy tay, bước vào trong điện.
– Giáo chủ!
Tần Mục dừng bước, quay đầu nhìn về phía Long Kỳ Lân.
Long Kỳ Lân trầm mặc chốc lát, sau đó lớn tiếng hỏi:
– Khi nào thì quay về?
Tần Mục nở một nụ cười:
– Không gian hỗn loạn là nơi ta nhập mộng.
Thời điểm ta trở lại cũng là lúc mộng cảnh vỡ tan, không gian hỗn loạn ở nơi đó sẽ nở rộ hệt như pháo hoa.
Hắn quay người lại, bước vào trong Hỗn Độn Điện.
Vù…
Dòng sông Hỗn Độn cuộn trào bọt nước, nhấn chìm bóng dáng của hắn.
Thời điểm con sóng lớn dâng lên, Hỗn Độn Điện cũng bị đánh xuống dòng sông Hỗn Độn.
Chương 2810: Nữ nhi của Hỗn Độn (2)
Cuối cùng, bọt nước tan biến, mười sáu dòng Hỗn Độn cũng đồng loạt biến mất, không còn tăm tích.
Long Kỳ Lân ngẩng đầu lên, rất nhiều người cũng đều ngẩng đầu nhìn về phía bầu trời.
Tinh Ngạn cười chế nhạo, nói:
– Các ngươi nhìn cái gì? Hắn quay trở về nơi sâu thẳm trong thời không, đâu phải bay lên trời! Trên trời làm gì có cái gì! Hiện giờ các ngươi đều không phải là đối thủ của ta!
Long Kỳ Lân cúi đầu, nói:
– Ta chỉ đang giả vờ rằng hắn bay tới nơi đó thôi.
Tinh Ngạn cười giễu cợt mãi.
– Được rồi!
Thánh Nhân tiều phu lấy cây rìu đốn củi ra, trầm giọng nói:
– Mục Nhi đi rồi, thế nhưng chiến tranh vẫn còn đang tiếp diễn.
Thiên Đình chưa bị tiêu diệt, Hạo Thiên Đế vẫn còn đó, chư vị theo ta tiếp tục chinh chiến! Hàn Đường! Hàn Đường! Ngươi thống lĩnh tả bộ, Thanh Hoàng thống lĩnh hữu bộ, chúng ta đánh cho hắn biết thế nào là long trời lở đất… Hàn Đường đâu? Không phải là hắn lại đi câu cá rồi đấy chứ…
Hắc Hổ Thần vội vàng trấn an hắn, sau đó quay ra nói nhỏ với mọi người:
– Những năm này lão gia cô đơn lâu quá, lúc nào cũng tưởng tượng rằng mấy vị cố nhân kia vẫn còn sống… Không sao đâu, hắn sẽ tỉnh táo lại thôi.
Hắn chỉ đang lựa chọn quên đi một số chuyện…
– Không thể bỏ qua cho bất kỳ ai trong mười Thiên Tôn! Cải cách phải được tiếp tục!
Thánh Nhân tiều phu ngẩng đầu lên, nghiêm túc nhìn về phía bầu trời:
– Tần Nghiệp, ta từng nói với ngươi, không thể dời đến Vô Ưu Hương, nếu không tất cả đều sẽ bị hủy hoại! Nền móng, nền móng của chúng ta ở nơi đây, ở ngay trên mảnh đất này!
…
Chẳng mấy chốc, mọi người đã quen với mấy lời nói bậy nói loạn của Thánh Nhân tiều phu.
Trí giả đệ nhất thiên hạ năm đó, mà nay bởi vì cô đơn quá lâu, bi thương và năm tháng mài đã mòn trí nhớ của hắn, khiến tư duy của hắn có chút hỗn loạn.
Dược sư chẩn đoán cho hắn một phen, sau đó nói:
– Không có vấn đề gì lớn, chẳng qua là thời gian quá dài, ý thức của hắn vẫn đang bảo vệ hắn, giúp hắn quên đi chút chuyện không thể chấp nhận được.
Chỉ cần mời Tây Đế tới thổi vang tiếng kèn chiến, sau đó nhờ đổ tể đánh lên tiếng trống trận là hắn sẽ tỉnh táo lại.
Mọi người im lặng gật đầu.
Trong vũ trụ kỷ nguyên thứ nhất, thời gian thấm thoắt như thoi đưa, kỷ nguyên thứ nhất đã trải qua tám trăm tỉ năm cuối cùng cũng đi đến hồi kết.
Khí tức của đại kiếp hủy diệt bao trùm lấy chư thiên vạn giới, những con người già nua nhất đối mặt với tai kiếp không biết tới từ đâu này cũng cảm thấy vô cùng hoang mang.
Vô Nhai lão nhân dưới gốc cây đứng dậy, nhìn về phía từng chư thiên đang lần lượt sụp đổ, lộ ra vẻ mờ mịt.
Người thành đạo của kỷ nguyên thứ nhất cũng không biết phải làm thế nào.
Thế giới mà bọn họ bảo vệ đang không ngừng trở nên điêu tàn, sinh mệnh đang không ngừng chết đi khiến bọn họ cũng cảm thấy nguy hiểm.
Đại đạo của bọn họ bắt đầu mục rữa, đạo thụ bắt đầu khô héo, đạo hoa tàn lụi, đạo quả mất đi linh tính.
Những người thành đạo nối đuôi nhau đi tới Tổ Đình, bởi vì nơi đó có một cường giả vĩ đại.
Hắn là người thành đạo đầu tiên trong kỷ nguyên thứ nhất, cũng là người khai sáng ra hệ thống tu luyện.
Hắn có trí tuệ vô tận, có thần thông vô biên, nhất định sẽ có cách giải quyết trận đại kiếp hủy diệt đột nhiên ập tới này.
Bọn họ gọi cường giả vĩ đại đó là Di La.
Di La có nghĩa là quảng đại, chí cao và vô biên.
Nơi hắn sống được gọi là Di La Cung.
– Đây là Kim Thuyền Độ Thế.
Chủ nhân Di La Cung nói với những người thành đạo từ xa tới:
– Ta cảm thấy trận đại kiếp này sẽ quét sạch tất cả, hủy diệt tất cả, san bằng tất cả, thế nhưng sau khi tất cả bị hủy diệt, một vũ trụ mới sẽ tự sinh ra.
Kim Thuyền Độ Thế có thể chở theo sinh mệnh của cả vũ trụ này, tiến tới kỷ nguyên tiếp theo.
Những người thành đạo của kỷ nguyên thứ nhất đều cảm thấy vô cùng khâm phục hắn.
Lúc này đây, nguyên khí Hỗn Độn được hình thành sau sự sụp đổ của mấy chục chư thiên nối liền lại với nhau, gió nóng thổi rít lên khiến nguyên khí Hỗn Độn sinh ra một dòng sông rộng lớn mênh mông, quét về phía những chư thiên khác.
Chủ nhân Di La Cung kinh ngạc, ngẩng đầu nhìn về phía dòng sông Hỗn Độn kia, ánh mắt thâm thúy của hắn hệt như nhìn thấy được thứ gì đó.
– Di La đạo huynh, ngươi đang nhìn gì vậy?
Có người thành đạo hỏi.
– Hình như ta nhìn thấy một phiến lá sen dưới dòng sông, trong lá sen là một bé gái.
Chủ nhân Di La Cung tỏ vẻ nghi ngờ, nói:
– Phiến lá sen kia bay đi rồi.
Kỳ lạ, sao lại có sinh linh có thể sống sót được trong dòng sông kia…
Hắn lập tức xốc lại tinh thần, cười nói:
– Có người có thể sống sót được, chứng tỏ chúng ta nhất định có thể vượt qua trận đại kiếp này! Chư vị mau tới giúp đỡ ta, chúng ta cùng nhau tạo ra Kim Thuyền Độ Thế, giải cứu chúng sinh!
Lúc này, dòng sông Hỗn Độn lại nổi sóng, từng bóng người mạnh mẽ lao ra khỏi lòng sông.
Dù rằng chủ nhân Di La Cung cảm thấy rất khó hiểu, thế nhưng hiện giờ là thời kỳ mấu chốt để luyện chế Kim Thuyền, cho nên hắn cũng không rảnh để tới xem thử.








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)









