[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)
Tập 561 : Tương lai gặp lại (2) (c2801-c2805)
❮ sautiếp ❯Chương 2801: Tương lai gặp lại (2)
Chẳng mấy chốc, xương sọ của hắn cũng tan rã trong kiếp quang, thế nhưng hắn vẫn cảm nhận được chút vui mừng.
– Nếu như đám người khai thiên kia được thả ra, người thành đạo của Di La Cung sẽ có cơ hội sống sót, đây là việc cuối cùng mà ta có thể làm được.
Sẽ có người chèo chống lý tưởng của Di La Cung, tiếp nối suy nghĩ của ta rồi thay ta tiến về phía trước…
Ý thức của hắn bị chôn vùi, mà trong khoảnh khắc trước khi ý thức bị chôn vùi ấy, hắn nhìn thấy Tần Mục đứng chắn ngay giữa di tích thành Thiên Đô và rừng bia đá!
Hắn nhìn thấy từng sợi tóc của Tần Mục nổ tung, nhìn thấy vô số cánh tay của Tần Mục bay ra, nhìn thấy Tần Mục đồng thời cản di tích thành Thiên Đô và rừng bia đá lại, dùng chính nhục thân của mình để ngăn cản sự va chạm giữa hai thánh địa này!
Hắn nhìn thấy từng cánh tay của Tần Mục bị nghiền nát dưới sức mạnh vô biên, huyết nhục bay tung tóe, nhìn thấy Tần Mục bị đè ép đến mức hộc máu, thế nhưng hắn cũng nhìn thấy Tần Mục đang không ngừng sinh ra cánh tay mới, liều mạng cản hai thánh địa này lại!
Cuối cùng, di tích thành Thiên Đô chấn động một cái, sau đó khựng lại, mà rừng bia đá cũng bị sức mạnh của Tần Mục đẩy đi, cách di tích thành Thiên Đô ngày một xa hơn.
– Con mẹ ngươi lão Thất…
Ý thức của công tử Lăng Tiêu chợt sống dậy, nhưng sau đó hoàn toàn bị chôn vùi.
Tần Mục nằm nhoài phía trước cánh cửa của cánh rừng bia đá, nôn ra từng ngụm máu lớn, trước mắt ba con mắt là một màu đen kịt, mãi một lúc lâu sau vẫn không thể nhìn thấy bất kỳ thứ gì.
Dường như đại đạo mà hắn tu luyện đều vỡ nát dưới sức nghiền ép, nhục thân còn thảm hại hơn, khắp nơi đâu đâu cũng là vết thương, bên trong vết thương còn có mảnh xương gãy đâm xuyên qua làn da.
Một lúc lâu sau, hắn cảm nhận được có thứ gì đó đang chảy vào trong miệng, xuôi xuống theo cổ họng, chảy tới các nơi trong nhục thân và nguyên thần, nuôi dưỡng cơ thể của hắn.
Thương thế của hắn khá hơn một chút, mà trong mắt cũng được thứ chất lỏng dịu mát gì đó nhỏ vào.
Một lúc sau, thị giác của hắn chậm rãi khôi phục, cảnh vật trước mắt cũng dần trở nên rõ nét hơn.
Tần Mục nhìn thấy mấy bóng người.
Một lúc sau nữa, mấy bóng người đó chồng lên nhau, trở thành một lão giả với tướng mạo không mấy nổi bật ngồi trên khung cửa của rừng bia đá.
Tần Mục loạng choạng đứng dậy, thi lễ với lão giả đó:
– Thái Thượng sư huynh.
Đại công tử Thái Thượng xua tay, nói:
– Lăng Tiêu chết rồi, Tử Tiêu sụp đổ đạo tâm, Di La Cung đã không còn trụ cột.
Lão Thất, ngươi đã đạt được mục đích.
Bước kế tiếp, ngươi tính tới thành Ngọc Kinh để tiêu diệt tất cả người thành đạo và điện chủ sao?
Tần Mục đặt mông ngồi bên cạnh hắn, chống hai khuỷu tay lên đầu gối, thở hổn hà hổn hển, hai cánh tay vẫn đang không ngừng run rẩy.
– Đại sư huynh, sinh mệnh mạnh mẽ hơn nhiều so với những gì chúng ta tưởng tượng, song cũng đồng thời yếu ớt hơn nhiều so với những gì chúng ta nghĩ.
Tần Mục nở một nụ cười, nói:
– Ba tỉ năm rưỡi, chỉ vỏn vẹn ba tỉ năm rưỡi, biến pháp Diên Khang đã đến hồi kết thúc.
Những người thành đạo của Diên Khang như bọn ta liều mạng chiến đấu trong Tổ Đình, Diên Khang không còn gian nan khổ cực, song cũng không còn động lực để tiến bộ.
Diên Khang đã không còn kẻ thù nữa rồi.
Ta từng ghét bỏ Vô Ưu Hương do Khai Hoàng Tần Nghiệp xây dựng lên, thế nhưng Diên Khang lại đang bị chính những người thành đạo như bọn ta biến thành một Vô Ưu Hương khác, hơn nữa còn là một Vô Ưu Hương lớn hơn!
Hắn cử động thắt lưng một cách khó khăn, xương cột sống vang lên tiếng răng rắc.
Hắn nói:
– Trong khi đó vũ trụ này vẫn đang phát triển, càng ngày càng lớn, càng ngày càng rộng, chư thiên cách nhau xa hơn, sao trời cách nhau xa hơn.
Đây chính là thứ tai kiếp còn khủng bố hơn cả đại kiếp hủy diệt và đại kiếp sáng sinh.
Diên Khang ở trong vùng an toàn sẽ từ từ bị giết chết, đợi đến khi ý thức được nguy hiểm, bọn họ đã không còn có thể ngăn cản vũ trụ này biến thành hư không nữa rồi.
Ta cho rằng, bọn họ cần một kẻ địch để nhắc nhở bọn họ, khiến bọn họ tiếp tục cải cách, tiếp tục trở nên mạnh mẽ hơn nữa.
Thái Thượng đưa mắt nhìn hắn một cái, nói:
– Bởi vậy ngươi giữ điện chủ và người thành đạo của Di La Cung lại để khích lệ và thúc giục bọn họ tiếp tục tiến lên.
Tần Mục tỏ vẻ bình tĩnh, nói:
– Ta cần giữ lại một loại khả năng khác cho tương lai.
Nhỡ đâu lý tưởng của sư phụ là đúng thì sao?
Ánh mắt của hắn sâu thăm thẳm:
– Ta cũng không hề giết chết Vô Nhai lão nhân, không hề giết chết Nhị tỷ Vô Cực.
Nếu như vũ trụ này không ngừng phát triển, có khi bọn họ lại có biện pháp để ngăn cản xu thế hư không hóa.
Thái Thượng nhìn hắn, đột nhiên nói:
– Ngươi chuẩn bị quay về sao?
Tần Mục gật đầu, sau đó nở một nụ cười:
– Ta chuẩn bị quay về, đi gặp sư phụ, trở thành lão Thất của Di La Cung, tìm kiếm nữ nhi của ta.
Ta còn phải làm rất nhiều rất nhiều việc trong quá khứ, thậm chí những việc đó còn nhiều hơn cả những việc mà ta đã làm trong kỷ nguyên thứ mười bảy.
Chương 2802: Lão binh bất tử
Ta phải đi kiếm tìm một loại khả năng có thể ngăn cản hư không diệt tịch trong tương lai.
Đại công tử Thái Thượng tỏ vẻ quái dị, nói:
– Quả thật lúc quay về quá khứ, ngươi đã làm rất nhiều rất nhiều việc, hơn nữa những việc mà ngươi làm còn khiến người ta không tài nào hiểu nổi.
Chí ít là ngay cả ta cũng chưa từng hiểu được.
Thanh danh của ngươi sẽ không tốt lắm đâu.
– Ta quen rồi!
Tần Mục lảo đảo đứng dậy, vươn vai, cười nói:
– Thất công tử Hỗn Độn, nếu như để bị người ta nhìn thấu trong nháy mắt, vậy thì sao còn có thể xứng với cái tên Hỗn Độn này đây?
Công tử Thái Thượng đứng dậy, nói:
– Ngươi nói ta học theo sư phụ, nhưng học kiểu gì cũng chẳng thể giống, mà ta còn học theo sư phụ nhập diệt hóa đạo rồi chết đi, song kết quả lại chẳng ra làm sao.
Ta nghĩ, chắc hẳn là do ta không hề tuyệt vọng về tương lai giống như sư phụ.
Ta không biết hy vọng này đến từ đâu, thế nhưng bây giờ ta biết rồi, có lẽ tia hy vọng này đến từ ngươi.
Ánh mắt hắn sâu thăm thẳm, hắn nói:
– Sau khi ngươi quay về quá khứ, ta sẽ tới kỷ nguyên thứ mười bảy hóa đạo, trả lại linh lực linh năng đã cướp đoạt cho vũ trụ.
Thế nhưng ta sẽ không chết, ta sẽ chuyển thế, chờ đợi ngươi ở kỷ nguyên thứ mười bảy.
Tần Mục gật đầu.
Công tử Thái Thượng quay đầu lại nhìn rừng bia đá, sau đó nói:
– Trước khi hóa đạo, ta sẽ đưa Thái Dịch và đám người khai thiên này quay trở về quá khứ.
Thời điểm quay về kỷ nguyên thứ mười sáu, ngươi sẽ gặp được bọn họ.
Tần Mục sửng sốt, sau đó mỉm cười:
– Vậy thì sư huynh, tương lai gặp lại.
Công tử Thái Thượng mỉm cười, nói:
– Quá khứ gặp lại.
Công tử Thái Thượng đưa mắt nhìn Tần Mục rời đi, sau đó bước vào rừng bia đá.
Bên trong rừng bia đá, Thái Dịch lẳng lặng ngồi đó, phía sau lưng hắn là đạo thụ và đạo quả phát ra ánh sáng rực rỡ.
Thái Thượng khom người thi lễ, Thái Dịch đứng dậy, đáp lễ.
Thái Thượng nói:
– Nếu như đạo hữu và đám người khai thiên còn ở lại nơi này, chỉ sợ Thất công tử sẽ sinh ý đồ xấu.
Hắn chắn chắn sẽ giết chết đám người khai thiên, đồng thời sẽ đưa đạo hữu đi chuyển thế.
Mặc dù đám người khai thiên kia làm nhiều việc ác, thế nhưng cũng là một loại khả năng có thể cứu vớt tương lai.
Chẳng qua mức độ nguy hại của đám người khai thiên này quá lớn, ta sợ hắn sẽ không bỏ qua cho bọn họ.
Thái Dịch nói:
– Đại công tử áy náy chuyện năm đó chủ nhân Di La Cung giết chết Thiên Đô, cho nên muốn bồi thường cho ta và đám người khai thiên sao?
Công tử Thái Thượng lắc đầu:
– Nếu như năm đó sư phụ không giết chết Thiên Đô, người khai thiên vẫn sẽ trở thành người khai thiên, không hề bởi vậy mà thay đổi.
Đám người khai thiên của thành Thiên Đô nắm giữ sức mạnh khai thiên tích địa, song lại không biết tiết chế, lạm dụng thứ sức mạnh này.
So ra thì Di La Cung có trật tự hơn, mức độ nguy hại cũng nhỏ hơn.
– Nói láo!
Bên trong từng tấm bia đá, gương mặt của đám người khai thiên nổi lên, đồng loạt nổi giận chỉ trích lời nói của công tử Thái Thượng.
Đám người khai thiên kia hùng hổ trào phúng Di La Cung ỷ thế hiếp người, nếu như cho thành Thiên Đô nhiều thời gian hơn, có mười chủ nhân Di La Cung cũng không thể giết chết chủ nhân Thiên Đô, có mười Di La Cung thì cũng sẽ bị san bằng.
Chủ nhân Di La Cung đố kỵ với sức mạnh của bọn họ, cho nên mới nhân cơ hội bọn họ chưa trưởng thành mà ra tay giết chết chủ nhân Thiên Đô.
Đám người khai thiên mỉa mai chủ nhân Di La Cung không bao dung độ lượng, đổi lại là bọn họ, chắc chắn sớm đã giải quyết được đại kiếp hủy diệt và sáng sinh của vũ trụ, sáng tạo ra một thế giới hoàn mĩ.
Bọn họ còn chế giễu sự vô năng của chủ nhân Di La Cung, khiến bản thân mệt mỏi đến mức đạo tâm sụp đổ, đáng đời nên chết từ lâu rồi mới đúng.
Công tử Thái Thượng không thèm để tâm.
Thái Dịch nhíu mày, song cũng không biết nên làm gì với đám người khai thiên này, chỉ đành nói:
– Đạo huynh đưa bọn ta quay về kỷ nguyên thứ mười sáu bằng cách nào?
– Ta sẽ hóa đạo, trả lại sức mạnh của ta cho vũ trụ.
Thái Thượng vừa nói đến đây, đám người khai thiên lại bắt đầu cười cợt, nhao nhao nói:
– Công tử Thái Thượng, cái tên xấu xa như ngươi cũng sắp giống như lão tặc chủ nhân Di La Cung, đạo tâm sụp đổ rồi!
Thái Thượng tiếp tục nói:
– Đạo thụ của ta để lại đây cũng không có tác dụng gì, bởi vậy ta muốn mượn rìu của ngươi, chặt đổ đạo thụ của ta, làm thành một con thuyền, dùng thuyền đưa các ngươi quay trở về kỷ nguyên thứ mười sáu.
Đám người khai thiên bị trấn áp trong bia đá nghe vậy thì bật cười ha hả:
– Lão tặc Thái Thượng, chẳng phải đạo thụ của ngươi có lợi cho bọn ta hay sao? Có giỏi thì ngươi để lại cả đạo quả cho bọn ta một bữa ngon!
– Với bản lĩnh của ngươi mà cũng có thể nhốt được bọn ta sao? Đợi đến khi thoát khỏi con thuyền của ngươi, bọn ta sẽ đến kỷ nguyên thứ mười bảy, chữa trị cho cái đầu óc đã chết của ngươi!
…
Thái Thượng nói:
– Ta sẽ tạo ra con thuyền này rồi đưa các ngươi đến kỷ nguyên thứ mười sáu, thế nhưng trước lúc đó, Thất công tử buộc phải quay trở về quá khứ trở thành Thất công tử trước, nếu không ta không dám đưa các ngươi quay về.
Thái Dịch nói:
Chương 2803: Lão binh bất tử (2)
– Ngươi sợ hắn lật lọng, nhân cơ hội ngươi chuyển thế mà quay đầu đâm ngược lại, giết chết đám người khai thiên?
Thái Thượng nói:
– Thất công tử từng lừa giết không ít người trong mười sáu kỷ nguyên vũ trụ quá khứ.
Tác phong của hắn rất khó khiến người khác thấy yên tâm, ta phải nhìn thấy hắn quay trở về quá khứ thì mới yên tâm được.
Thái Dịch gật đầu:
– Ta cũng vậy.
Hai người ngồi xuống, lẳng lặng chờ đợi.
Tần Mục chậm rãi dạo bước, hắn tới vị trí ban đầu của Tổ Đình một chuyến trước tiên.
Nơi đó đã trở thành chiến trường của người thành đạo, Hỗn Nguyên Đỉnh Tổ Đình bị dị bảo của công tử đánh thủng trăm ngàn lỗ.
Dị bảo của mấy vị công tử đều đã bị phá hủy, hiện giờ chỉ còn lại duy nhất Thông Thiên Tỉnh của Đại công tử Thái Thượng.
Điện chủ và người thành đạo của Di La Cung chuyển từ tấn công sang phòng thủ, trấn thủ xung quanh Thông Thiên Tỉnh, khiến đám người Lam Ngự Điền và Hư Sinh Hoa mãi không thể công phá được.
Tần Mục dõi mắt nhìn về phía chiến trường từ xa, sau đó lại rời đi.
Hắn tản bộ trong tinh không, đi tới Tứ Cực Thiên.
Tứ Cực Thiên của vũ trụ hiện giờ đã trở nên vô cùng rộng lớn, các chủng tộc ở nơi đây sinh sôi nảy nở.
Tứ Cực Thiên sớm đã biến thành dáng vẻ khiến hắn cảm thấy vô cùng lạ lẫm.
Thời điểm tới Nam Thiên từ Tứ Cực Thiên, Tần Mục nhìn thấy chư thiên ở nơi đây giống hệt như từng Diên Khang thu nhỏ, tất cả đều vô cùng có trật tự, thần thánh nắm giữ sức mạnh, dùng sức mạnh phục vụ cho phàm nhân, mà phàm nhân cũng làm ăn phát đạt, cung cấp các loại vật tư cho thần thánh.
Tần Mục dạo bước qua từng chư thiên, chư thiên vạn giới đã không còn có ai nhận ra hắn nữa rồi.
Lịch sử ba tỉ năm rưỡi khiến tất cả mọi thứ đều trở nên vô cùng xa lạ.
Hắn bước qua di tích chiến trường trước kia, đứng trong đống đổ nát tiếc thương những anh linh ngã đã xuống trong trận chiến của lịch sử.
Hắn còn tìm kiếm bia mộ của kẻ thù, tiếc là lại chưa thể tìm thấy.
Thời gian trôi qua quá lâu, thế nhân đã quên mất hắn, quên mất những người chiến đấu vì tương lai như bọn họ.
Có lẽ bọn họ không thể biết được những người trong quá khứ chiến đấu vì cái gì, vì sao lại chết trận, cũng không hiểu được việc những người đó phấn đấu quên mình mặc cho đầu rơi máu chảy trong suốt năm kiếp nạn của thời đại.
Thậm chí bọn họ còn không có hứng thú để tìm hiểu lịch sử của năm kiếp nạn thời đại đó.
Long Hán, Xích Minh, Thượng Hoàng, Khai Hoàng, Diên Khang, sự phấn đấu của hết thế hệ này đến thế hệ khác cứ như vậy mà bị nhấn chìm trong bụi bặm, chẳng mấy ai đi phủi những lớp bụi này đi, lật giở những trang sách bám đầy bụi đó.
Cuối cùng Tần Mục lòng đầy phiền muộn cũng đặt chân đến Nguyên Giới.
Nguyên Giới trở nên rộng lớn hơn nhiều so với lúc hắn rời đi.
Tổ Đình đã không còn tồn tại, biến thành một món trọng khí, cho nên Nguyên Giới thay thế vị trí của Tổ Đình, trở thành trung tâm của chư thiên vạn giới.
Thiên Đình của Diên Khang được xây dựng ở nơi này.
Bản thể Nguyên Mộc của Công Tôn Yến cũng trở nên xanh um tươi tốt.
Tiểu nha đầu năm đó coi hắn là một cái cây cần tưới nước giờ đã trở thành biểu tượng của Nguyên Giới.
Tần Mục hệt như một người bình thường, dạo bước trong thành thị của Nguyên Giới, quan sát dân sinh, trải nghiệm dân sinh.
Nguyên Giới trở nên hoàn toàn xa lạ, nền kinh tế dựng nước giúp đời cũng khác xa so với lúc hắn rời đi, phong tục văn hóa cũng khiến hắn cảm thấy lạ lẫm đến mức khó tả, mà phong cách kiến trúc của từng tòa thần thành lại khiến hắn trong thoáng chốc cho rằng bản thân mình đã bước vào một thế giới dị vực.
Y phục, món ăn, ngôn ngữ hay thậm chí là cả phù văn của người dân cũng không còn giống với trước kia.
Hắn hệt như một kẻ lạc hậu mới chui ra khỏi một ngôi mộ cổ, hoàn toàn không có điểm chung nào với thế giới này.
Tần Mục có chút sợ hãi, hoang mang.
Hắn muốn xem thử xem lý tưởng mà mình đưa ra có còn được thực hiện hay không.
Hắn nhìn thấy thần phục vụ cho con người, cũng nhìn thấy đạo Thánh Nhân được bách tính sử dụng hàng ngày, lý tưởng của hắn vẫn còn đó, thế nhưng điều khiến hắn cảm thấy mờ mịt chính là, cho dù là thần hay là người thì đều đã tập mãi quen với việc này.
Bọn họ không hề hiểu được hàm nghĩa của loại trạng thái bình thường này, cũng không biết trong đây ẩn chứa biến bao nhiêu trận chiến đẫm máu, biết bao người đã phải trả giá bằng cả mạng sống của mình vì điều này.
Xét cho cùng, trăm vạn năm lịch sử thật sự quá ngắn ngủi so với ba tỉ năm rưỡi hòa bình.
Có lẽ trăm vạn năm này chỉ là một trang sách mỏng trong cuốn sách lịch sử dày cộp xuyên suốt ba tỉ năm rưỡi.
Trang sách sử này không thể không có bảy vị Thiên Tôn của thời đại Long Hán, không thể không có Xích Hoàng Minh Hoàng, không thể không có Lăng Thiên Tôn và Nguyệt Thiên Tôn từng chống đỡ cả thời đại Thượng Hoàng, cũng không thể không có mười mấy vị Thượng Hoàng đầu đội trời chân đạp đất hô vang câu mạng người lớn hơn trời.
Trong trang sách sử này không thể không có Vô Ưu Hương, không thể không có Khai Hoàng và bốn vị Thiên Sư bốn vị Thiên Vương, không thể không có Đại Khư, không thể không có Sơ Tổ Nhân Hoàng.
Chương 2804: Lão binh bất tử (3)
Có lẽ Tần Mục bên trong trang sách sử này chỉ là một đoạn văn ngắn ngủi, khỏi phải nhắc đến những trận chiến và những gương mặt mà hắn không thể nào quên được.
Sách sử của thế nhân không nhớ nổi những điều này.
Những người anh hùng bị chôn vùi trong lịch sử hệt như giọt nước trong biển rộng, hệt như hạt cát giữa sa mạc, không ai nhớ đến.
Cho dù người anh hùng trong lịch sử đó trở lại cũng không một ai nhận ra.
Hắn đi rất lâu, bước qua hết tòa thần thành này đến tòa thần thành khác.
Hắn nhìn thấy tàn tích của chiến trường bị phá hủy theo thời gian, trở thành thần thành, trở thành những tòa nhà cao tầng, nhưng cũng có tàn tích lại hoàn toàn trở nên hoang vu, không ai nhớ đến, chỉ có lúc hắn đi qua mới được tưởng nhớ một phen.
– Mục Thiên Tôn, là ngươi sao?
Thời điểm đứng trong thung lũng Lam Phong nhớ về quá khứ, Tần Mục nghe thấy một tiếng gọi thê lương.
Hắn đưa mắt nhìn theo hướng âm thanh, nhìn thấy một con hổ màu đen.
Hắn sửng sốt, sau đó nở một nụ cười tươi chào đón con hổ lớn màu đen đang lao về phía hắn kia.
Đó chính là Hắc Hổ Thần, sư huynh của hắn.
Hắc Hổ Thần nhào tới, hóa thành một lão nhân râu tóc bạc phơ ôm chặt lấy Tần Mục.
Hắc vừa khóc vừa cười, sau đó đột nhiên lớn tiếng nói:
– Lão gia, nhị đệ tử của ngươi trở về rồi!
Bên trong rừng núi của thung lũng Lam Phong có mấy gian nhà tranh.
Thánh Nhân tiều phu đẩy cửa của một gian nhà tranh trong đó rồi bước ra.
Trang trí bên trong gian nhà tranh đó vẫn hệt như trước đây, chưa từng thay đổi theo thời thế.
Hắn cũng hệt như một lão già lạc hậu, chẳng chịu tiến lên, xưa cũ đến mức bị thời đại bỏ rơi.
Mặc dù dung mạo của hắn vẫn hệt như năm đó, thế nhưng lại giống như một bông hoa bồ công anh trưởng thành, tóc trên đầu ngày một ít đi.
Tần Mục sải bước đi tới, ôm lấy vị Thánh Nhân tiều phu lúc nào cũng thận trọng này.
Tiều phu giãy giụa nhưng không thoát ra được, đành phải quay qua thôi thúc cây rìu sớm đã loang lổ vết gỉ sét ở một góc tường, tính bổ xuống một nhát để uy hiếp hắn buông mình ra, thế nhưng lại bị Hắc Hổ Thần lặng lẽ vươn móng vuốt ra cản lại.
Cuối cùng Tần Mục cũng buông hắn ra.
Hai người ngồi xuống trước bàn đá, Thánh Nhân tiều phu đen mặt, Hắc Hổ Thần bận tới bận lui, thu xếp mọi thứ, pha trà xào rau nấu cơm, trông cực kỳ cần mẫn.
Một lúc lâu sau, Thánh Nhân tiều phu lạnh lùng nói một câu:
– Về rồi sao?
– Ừm.
Về rồi.
Tần Mục cười nói.
– Khi nào thì đi?
Thánh Nhân tiều phu nâng chén trà lên, thản nhiên hỏi.
– Sẽ đi ngay.
Tần Mục đáp.
Lòng bàn tay của Thánh Nhân tiều phu run lên, nước trà trong chén suýt thì đổ ra ngoài.
Hắn làm như không quan tâm, hỏi:
– Sao mới về mà đã phải đi rồi?
Tần Mục không trả lời, nhìn bốn phía xung quanh, chỉ thấy nơi này vẫn còn giữ lại phong cách kiến trúc của ba tỉ năm rưỡi trước, bèn lắc đầu nói:
– Vì sao lão sư lại sống ở đây? Lão sư có công lớn với Diên Khang, chẳng phải tới Thiên Đình thì sẽ tốt hơn sao? Vả lại nơi đó còn có cố nhân, rất náo nhiệt nữa? Việc gì phải sống khổ cực thế này?
Thánh Nhân tiều phu thưởng trà, thờ ơ nói:
– Chí thánh vô danh, cảnh giới của ta, ngươi không hiểu.
Tần Mục bật cười ha hả, hắn nhìn ra được cảnh giới tu vi của Thánh Nhân tiều phu vẫn còn đang mắc kẹt ở cảnh giới Trảm Thần Đài trước kia, mãi vẫn không thể leo lên được Trảm Thần Đài.
Theo lý mà nói, biến pháp Diên Khang có không biết bao nhiêu loại đại đạo Hậu Thiên được sáng tạo ra, có rất nhiều thế hệ tài trí hơn người tu luyện những loại đại đạo Hậu Thiên này đến trình độ thành đạo.
Nếu như Thánh Nhân tiều phu muốn học, hắn hoàn toàn có thể bù đắp cho mình bằng ba trăm sáu mươi loại đại đạo Hậu Thiên này, hơn nữa mỗi một loại đại đạo đều có thể tu luyện đến cấp bậc cao nhất.
Thế nhưng hắn lại không học.
– Ta không muốn tới những nơi đó, quá náo nhiệt, quá ồn ào.
Thánh Nhân tiều phu lườm nguýt hắn một cái, sau đó nói:
– Bản lĩnh của ta không cao, đến đó rồi bị xem như tượng thần trong miếu để cúng bái thì có tác dụng gì? Ta là một người sống sờ sờ, đâu phải tượng thần bằng gỗ bằng đất? Ta ở đó còn chẳng vui vẻ bằng ẩn cư ở nơi này.
Tần Mục vươn tay muốn sờ cái đầu hệt như một bông hoa bồ công anh trưởng thành còn lại sau cơn gió của hắn, thế nhưng lại bị Thánh Nhân tiều phu lườm thêm một cái nữa, thế là chỉ đành vội vàng thu tay lại.
– Ta có ba đệ tử, ngoại trừ lão đại ra thì ai nấy đều làm tốt hơn ta.
Hắc Hổ Thần mang một cái mũ tới, đó là một cái mũ có kiểu dáng hiện đại.
Thánh Nhân tiều phu vốn dĩ không muốn đội cái mũ này lắm, thế nhưng lại sợ bị Tần Mục sờ đầu, cho nên chỉ đành đội lên trước.
Thánh Nhân tiều phu nói:
– Con người hiện giờ có nhiều ý tưởng hơn hẳn chúng ta năm đó.
Chẳng qua bọn họ không có ý thức về gian nan khổ cực, việc nói chuyện với bọn họ khiến ta cảm thấy không thoải mái.
Bọn họ luôn cho rằng ta dông dài, nói ta buồn lo vô cớ, nói ta bận tâm nguy hiểm không đâu.
Ta không thể sống chung được với đám người trẻ tuổi kia.
Chương 2805: Lão binh bất tử (4)
Tần Mục nở một nụ cười, lắng nghe hắn nói dông dài về cái sai của đám người trẻ tuổi trong thời đại mới, trong lòng có chút bi thương:
– Có lẽ tâm lý của lão sư đã thật sự đã già rồi…
Thánh Nhân tiều phu nói rất nhiều, thức ăn trên bàn đá cũng dần vơi đi.
Bọn họ bỏ bát đũa xuống, Thánh Nhân tiều phu đột nhiên hói:
– Lần này ngươi đi bao lâu?
Tần Mục lại cười, nói:
– Không biết nữa.
Có lẽ ta vừa mới đi thì đã quay về ngay, cũng có lẽ mãi cho đến khi vũ trụ này biến thành hư không thì ta mới trở về, nhưng cũng có khả năng một đi vĩnh viễn không trở lại.
Thánh Nhân tiều phu trầm mặc.
Tần Mục xốc lại tinh thần, cười nói:
– Ý thức về gian nan khổ cực của lão sư sẽ có đất dụng võ.
Vô Ưu Hương là một ao nước tù đọng, sớm muộn cũng sẽ chết dần chết mòn rồi xuất hiện nguy hiểm mới.
Chắc hẳn đến lúc đó lão sư sẽ xuất sơn, thực hiện khát vọng của mình.
Lão binh sẽ không chết, bọn họ chỉ cất giữ rìu chiến và binh khí vào một góc tường mặc cho gỉ sét trong thời bình, mọi người chỉ tạm thời quên đi bọn họ mà thôi.
Thế nhưng khi chiến tranh ập tới, mọi người sẽ lại một lần nữa nhớ đến bọn họ, mà bọn họ cũng sẽ lại mài sắc rìu chiến và vũ khí của mình, xông pha chiến trường một lần nữa.
Hắn đứng dậy:
– Lão sư, ngươi sẽ có đất dụng võ.
Thánh Nhân tiều phu đứng dậy, nhìn hắn, nói:
– Khi nào thì quay về?
Tần Mục im lặng chốc lát, sau đó chợt nói:
– Lão sư còn nhớ không gian hỗn loạn không?
Thánh Nhân tiều phu ngẫm nghĩ, nói:
– Không gian hỗn loạn của Huyền Không Giới năm đó sao?
Tần Mục nói:
– Tương lai có một ngày không gian hỗn loạn sẽ nở rộ như pháo hoa, đó là dấu hiệu báo trước ta sẽ trở về.
Thánh Nhân tiều phu không giữ hắn lại, chỉ đưa mắt nhìn hắn đi xa.
Đợi đến khi bóng dáng của hắn biến mất khỏi dãy núi trùng điệp bao quanh thung lũng Lam Phong, Thánh Nhân tiều phu mới thu hồi tầm mắt, sau đó gọi một tiếng:
– Tiểu Hắc, đi ra mài rìu đi!
Hắc Hổ Thần vội vàng chạy tới, nói:
– Lão gia, thật sự sắp xảy ra chiến tranh sao? Hiện giờ đã hòa bình suốt ba tỉ năm rưỡi rồi!
Thánh Nhân tiều phu vung cây rìu lên, sinh long hoạt hổ, nghiêm túc nói:
– Lo trước khỏi họa! Mài xong cây rìu này, chúng ta cùng đi tìm cố nhân!
Hắn cất lên thứ âm thanh vang dội, trong cơ thể như có một ngọn lửa ý chí đang lặng lẽ bùng cháy, nhiệt huyết chợt sôi trào.
– Trạc Trà chuyển thế rồi, Yên Vân Hề ngày nào cũng dính lấy hắn, phải kéo ra ngoài tản bộ mới được! Còn có cái tên Đế Thích Thiên kia nữa, hắn chuyển thế xong thì tên là gì ấy nhỉ? Đúng rồi, Điền Thục tới Tổ Đình rồi đúng không? Đi tìm thôi!
– Không biết cái tên Hàn Đường kia đi đâu rồi? Còn cả cái tên Thanh Hoang nữa! Phải rồi, hai con cá của Hàn Đường…
– Lão gia, ngươi quên à, Thiên Sư Hàn Đường đã qua đời rồi.
Hắc Hổ Thần dè dặt nói.
Thánh Nhân tiều phu hoang mang:
– Không phải hắn đi chuyển thế rồi sao?
Hắc Hổ Thần nói:
– Lão gia, hắn bị đánh thành hỗn độn trong trấn chiến Thiên Đình, ngươi đã tìm hắn rất nhiều năm rồi.
Còn có Thanh Hoang, lão nhân gia hắn cũng mất rồi.
Ngươi quên là ngươi đã xây mộ rồi chôn y phục và di vật của bọn họ ở nơi đây rồi sao, năm ngoái lúc thăm mộ ngươi còn hỏi đây là mộ phần của ai…
Thánh Nhân tiều phu im lặng trong chốc lát, sau đó lẩm bẩm nói:
– Vậy thì không đi tìm bọn họ nữa…
Tần Mục dạo quanh Diên Khang, khi tới gần Thiên Đình của Diên Khang, dần dà có người nhận ra hắn.
Không phải tất cả mọi người đều đã quên mất hắn, thế nhưng những người nhận ra hắn cũng đều là cố nhân trong quá khứ.
Thỉnh thoảng hàn huyên đôi câu cũng khiến bước chân của hắn chậm lại.
Những người bằng hữu này của hắn vẫn chưa thành đạo, bọn họ ở lại bảo vệ Diên Khang, có người quy ẩn, có người hòa nhập vào cuộc sống, việc nhìn thấy bọn họ khiến Tần Mục bùi ngùi mãi không thôi.
Sự xuất hiện của hắn không hề làm kinh động đến Diên Khang, bởi lẽ chẳng mấy ai biết được thiếu niên với hai bên tóc hoa râm rảo bước trong thành thị náo nhiệt này có lai lịch gì, bọn họ chỉ nhìn thấy lão tiền bối nổi tiếng lâu đời tới đón tiếp hắn, ngoài ra còn có kiếm khách phong trần mệt mỏi chạy tới.
Có người trong số họ vang danh thiên hạ, là lão tổ sống trên miếu từ đường, thế nhưng cũng có người chẳng có tiếng tăm gì, không ai biết đến.
Tần Mục không dừng lại lâu, hắn còn phải đi gặp những người khác.
Diện mạo của thượng kinh và hạ kinh Diên Khang cũng thay đổi khiến hắn mất đi hứng thú.
Màn đêm buông xuống, cảnh đêm của Diên Khang vô cùng mê đắm lòng người, từng tòa thần thành bừng sáng lên trong thần quang.
Người dân ở nơi đây không cần phải lo lắng đến việc bóng tối xâm chiếm, thậm chí ánh hào quang tỏa ra từ những tòa thần thành còn khiến cho ánh trăng trên bầu trời trở nên ảm đạm hơn rất nhiều.
Tần Mục ngẩng đầu lên, ánh trăng trên bầu trời vẫn sáng ngời trước sau như một, chẳng qua lại lộ rõ vẻ cao xa và quạnh quẽ.
Hắn bước lên mặt trăng, trong cung trăng có một Thần Nữ đang múa kiếm.
Kiếm quang hệt như ánh trăng trong giấc mộng, soi tỏ khắp cung trăng.








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)









