[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)
Tập 559 : Kiếm Đạo vô thượng (c2791-c2795)
❮ sautiếp ❯Chương 2791: Kiếm Đạo vô thượng
Uy lực thần thông Kiếm Đạo của công tử Tử Tiêu vẫn vô cùng cường đại, song công tử Lăng Tiêu vẫn có thể nhạy bén nhận ra được chút biến hóa tâm lý nho nhỏ của công tử Tử Tiêu từ thần thông Kiếm Đạo của hắn.
Biến hóa tâm lý thường phản ánh một điểm rất nhỏ trên thần thông, mặc dù uy lực của thần thông không thay đổi, thế nhưng dao động của đạo tâm sẽ ảnh hưởng đến sự hoàn mỹ của đạo pháp.
Mặc dù thực lực của công tử Tử Tiêu không kém hơn hắn, thế nhưng đạo tâm lại có khuyết điểm, mà Tần Mục loại là một con quái vật có sở trường khống chế lòng người, điều này khiến hắn không khỏi lo lắng cho sự an nguy của công tử Tử Tiêu.
– Lão Thất dùng một loại thủ đoạn quái dị quấy nhiễu đạo tâm của lão Tứ, mà loại thủ đoạn này lại biến hóa trong âm thầm, ngay từ khi bọn họ bắt đầu giao thủ đã ảnh hưởng đến đạo tâm của lão Tứ, chẳng qua trước đó không hề có biểu hiện, đến tận bây giờ mới bắt đầu biểu hiện ra.
Trong lòng hắn càng ngày càng trĩu nặng.
Chắc hẳn Tần Mục đang sử dụng đại đạo Thần Thức hoặc đại đạo Luân Hồi để chậm rãi ảnh hưởng lên công tử Tử Tiêu, hơn nữa ngoại trừ việc sử dụng thần thông hữu hình bên ngoài ra thì Tần Mục còn sử dụng thần thông vô hình như thần thông Thần Thức và thần thông Luân Hồi để công kích vào đạo tâm của công tử Tử Tiêu.
Lúc bắt đầu loại ảnh hưởng này cực kỳ chậm chạp, song theo thời gian dần trôi, ảnh hưởng sẽ ngày một lớn hơn.
– Vả lại, thực lực của lão Thất không bằng lão Tứ.
Theo lý mà nói, lão Thất sẽ thua rất nhanh, thế nhưng lão Thất lại có thể kiên trì lâu đến như vậy, chứng tỏ thực lực của lão Thất cũng đang không ngừng tiến bộ.
Hắn…
Khóe mắt hắn co giật, nhớ đến điển tịch mà công tử Hỗn Độn để lại trong đạo tàng của Di La Cung.
Tất cả mọi người của Di La Cung, bao gồm cả chủ nhân Di La Cung, đều để lại thần thông đạo pháp của mình trong đạo tàng, mà công tử Hỗn Độn cũng để lại điển tịch của mình, rất nhiều người đều từng đọc qua.
Sau khi đọc xong điển tịch của công tử Hỗn Độn, chủ nhân Di La Cung trầm mặc một hồi lâu, sau đó nói với bọn họ, điển tịch của công tử Hỗn Độn thâm sâu đến mức ngay cả hắn cũng không thể hoàn toàn lý giải được.
Công tử Lăng Tiêu cũng từng đọc điển tịch đó, nhưng lại chẳng hiểu gì.
Chủ nhân Di La Cung từng nói với bọn họ, chữ viết trong sách đều dùng đại đạo Hỗn Độn để viết, mà phù văn của đại đạo Hỗn Độn tên là Nguyên, là loại phù văn vượt trên cả phù văn Hồng Mông.
Nếu như hoàn thiện Nguyên, vậy thì công tử Hỗn Độn sẽ đạt tới một loại thành tựu mà ngay cả hắn cũng không tài nào làm được.
Có điều con đường này cực kỳ gian nan, hắn không cho rằng có người có thể đạt được loại thành tựu này.
Lúc đó, công tử Lăng Tiêu và mọi người không hề ý thức được sự đáng sợ của Nguyên, mỗi một người trong số bọn họ đều có thành tựu của riêng mình, hơn nữa thành tựu đó còn là thứ mà ngay cả chủ nhân Di La Cung cũng không thể đạt được.
Bọn họ cho rằng Nguyên của công tử Hỗn Độn cũng giống như đại đạo Quy Khư của Nhị công tử hay Kiếm Đạo của Tứ công tử.
Hiện giờ xem ra, suy nghĩ năm đó của bọn họ ngây thơ đến nhường nào.
E rằng lời khen ngợi của chủ nhân Di La Cung với Nguyên chính là lời khen ngợi với đại đạo Hỗn Độn toàn diện vượt trội hơn cả đại đạo Hồng Mông!
– Lão Thất của bây giờ không thể nào mạnh như vậy được, song dưới sự tôi luyện của lão Tứ, hắn đang ngày một trở nên cường đại hơn!
Hắn ngăn cản một đợt kiếm chiêu khác, sau đó nhìn bốn phía xung quanh, thế nhưng rốt cuộc vẫn không thể tìm thấy Di La Cung đang ở đâu.
Bên trong Di La Cung, kiếm quang lập lòe.
Nhát kiếm của công tử Tử Tiêu đâm trúng Tần Mục, song bên tai hắn cũng đột nhiên văng vẳng tiếng đàn, đó chính là tiếng đàn của thê tử đã khuất của hắn.
Tiếng đàn đó không phải là có ai đó đang gảy Tử Tiêu Chứng Đạo Khúc, mà là tiếng đàn vọng ra từ trong đạo tâm của hắn, dù rằng hắn không muốn nghe, song cũng không có cách nào ngăn cản được loại âm thanh này.
Chắc hẳn Tần Mục có thần thông công pháp gì đó nhắm vào nhược điểm trong đạo tâm của hắn, đánh vào đạo tâm của hắn, khơi dậy nỗi nhớ nhung với thê tử đã khuất trong hắn.
Trong trận quyết chiến sinh tử này, hắn cố gắng không để đạo tâm bị ảnh hưởng, song kết quả vẫn bị ảnh hưởng.
Hắn thành đạo nhờ Tử Tiêu Chứng Đạo Khúc của thê tử.
Khúc đàn này đã khắc sâu vào trong đạo tâm đạo pháp của hắn.
Hắn có thể cắt bỏ khuyết điểm trong đạo tâm của mình, nhưng mãi lại chẳng thể xuống tay.
Bất chợt, tiếng chuông vang lên cùng lúc với khúc đàn trong đạo tâm của hắn, Hồng Chung Vũ Trụ đánh trúng người hắn.
Công tử Tử Tiêu bật ra một tiếng kêu đau đớn, ngã ngược về phía sau, bay ra khỏi Di La Cung, rơi xuống một dòng sông Hỗn Độn.
Hắn đang định lao trở về Di La Cung thì chợt sững sờ, cúi đầu nhìn xuống dòng sông.
Hắn nhìn thấy thê tử của mình.
Dòng sông này là đại kiếp hủy diệt của kỷ nguyên thứ mười.
Trong dòng sông ấy, hắn nhìn thấy bản thân say mê với kiếm, điên điên dại dại, không còn để ý đến thê tử, thế nhưng thê tử của hắn vẫn luôn bên cạnh hắn, chăm sóc cho hắn.
Chương 2792: Kiếm Đạo vô thượng (2)
Hắn dành toàn bộ thể xác và tinh thần của mình vào việc nghiên cứu kiếm thức hai mươi ba, thậm chí hắn còn cảm thấy thê tử của mình trở nên đáng ghét hơn bao giờ hết, là một trở ngại trên con đường thành đạo của hắn.
Hắn không chỉ một lần đánh nàng, mắng nàng, muốn đuổi nàng đi, quá quắt hơn nữa còn định giết nàng.
Thế nhưng thê tử của hắn vẫn không rời khỏi hắn, hiểu cho hắn, yêu thương hắn, cố gắng giúp hắn thành đạo.
Hắn quá ngu dốt, bởi vì say mê với kiếm, cho nên hắn không nhìn thấy tình yêu thương của thê tử với hắn, cũng không nhìn thấy đại kiếp hủy diệt đang cận kề.
Thế nhưng thê tử của hắn lại nhận ra điều đó.
Nàng cho rằng hắn không thể vượt qua đại kiếp hủy diệt, chắc chắn sẽ chết trong đại kiếp, bởi vậy trong những năm trước khi đại kiếp hủy diệt ập đến, nàng mới vùi đầu vào việc làm thế nào để giúp hắn thành đạo.
Thế nhưng nàng lại chưa từng suy nghĩ đến việc làm thế nào để bản thân vượt qua đại kiếp hủy diệt.
Cuối cùng nàng sáng tác ra Tử Tiêu Chứng Đạo Khúc, mà khúc đạo âm đã thất truyền này chính là thứ trợ giúp Tử Tiêu thành đạo.
Sau khi thành đạo, thời điểm đại kiếp hủy diệt ập đến, lúc ấy Tử Tiêu mới biết đến sự hy sinh của thê tử, thanh kiếm đỉnh cao trong hắn trở thành thứ tình cảm tột cùng nhất, liều mạng muốn bảo vệ thê tử mình vượt qua trận đại kiếp hủy diệt lần đó.
Thế nhưng đã muộn rồi.
Thê tử của hắn không thể vượt qua đại kiếp hủy diệt, dù cho nàng có tài năng nghịch thiên, có thể giúp hắn thành đạo, giúp hắn tương lai trở thành Tứ công tử của Di La Cung, song nàng lại không cách nào giữ được tính mạng của mình trong đại kiếp hủy diệt.
Trong đại kiếp, bọn họ cùng nhau trải qua chút thời gian cuối cùng, cảm nhận chút ấm áp cuối cùng.
Tử Tiêu đứng trên mặt sông nhìn cảnh tượng này, đây chính là “kiếp” trong đạo tâm mà hắn không tài nào thoát ra khỏi.
Hắn đáp xuống bầu trời phía trên đại kiếp hủy diệt của kỷ nguyên thứ mười, nhìn thấy mọi nỗ lực và cố gắng của bản thân trong đại kiếp đều không thể cứu được thê tử.
Tần Mục đáp xuống mặt sông, không hề ra tay, mà lẳng lặng chờ đợi.
Một lúc lâu sau, Tử Tiêu thu hồi tầm mắt, ngẩng đầu thơ ơ nói:
– Lão Thất, ngươi đưa ta quay về đây, hy vọng đạo tâm của ta sẽ sụp đổ đúng không? Vậy thì ngươi sai rồi, tới nơi này sẽ chỉ kiến đạo tâm của ta càng thêm kiên định.
Ta phai đánh bại ngươi thì mới có thể cứu được thê tử của ta trong tương lai.
Bởi vậy, trong trận chiến này, ta sẽ dốc hết sức mình!
Tần Mục đưa mắt nhìn về phía đôi phu thê Tử Tiêu đang ôm lấy nhau trong đại kiếp hủy diệt của kỷ nguyên thứ mười, sau đó thản nhiên nói:
– Tứ sư huynh, ngươi cho rằng ta dùng thần thông để ảnh hưởng để đạo tâm của ngươi sao? Thật ra ta có thể làm được, nhưng ta không hề làm điều đó.
Đạo tâm của ngươi đang tự tan rã từng chút một, tất cả đều là do chính ngươi.
Là ngươi đang tự nhớ đến thê tử của mình lúc sử dụng Kiếm Đạo, là ngươi tự cho rằng đạo tâm của mình có nỗi hổ thẹn.
Ta không hề động tay động chất chút nào.
Hắn nở một nụ cười trào phúng, ánh mắt không hề nhìn về phía Tử Tiêu ở đối diện, mà vẫn đang nhìn về phía lịch sử của kỷ nguyên thứ mười:
– Ngươi sử dụng bất kỳ kiếm chiêu nào đều sẽ khiến bản thân ngươi cảm thấy thành tựu của mình đều đến từ thê tử của ngươi.
Là tự ngươi đang đánh bại chính ngươi.
Tử Tiêu sa sầm mặt mày.
Tần Mục ngẩng đầu lên, ánh mắt dừng lại trên khuôn mặt của hắn, sau đó mỉm cười rồi nói:
– Những ngày này ta đã hiểu rõ Kiếm Đạo của ngươi, ngươi biết vì sao mới nãy ta có thể đánh trúng ngươi không? Bởi vì đạo tâm của ngươi có lỗ hổng, hơn nữa lỗ hổng này càng ngày càng lớn, mà ta lại có thể dùng năng lượng của đại kiếp hủy diệt trong dòng sông Hỗn Độn để giúp tu vi của bản thân nâng cao đến trình độ có thể đối đầu với ngươi!
Công tử Tử Tiêu vung kiếm, kiếm quang bắn ra!
Tần Mục bay lên không trung, đáp xuống Hỗn Độn Điện, nghênh đón kiếm quang đang bay tới kia.
Vô số kiếm quang bắn ra khỏi dòng sông, trông vô cùng rực rỡ lóa mắt.
Dường như những kiếm quang kia chính là nỗi nhớ nhung của Tử Tiêu với thê tử trong tích tụ trong kỷ nguyên thứ mười, hóa thành Kiếm Đạo vô thượng!
Dưới mái hiên của Hỗn Độn Điện, Hồng Chung Vũ Trụ không ngừng rung lên, chấn động dòng sông Hỗn Độn.
Trong tiếng chuông, nguyên khí Hỗn Độn hóa thành từng thế giới, uy năng bắn khắp bốn phía, đẩy lùi từng đường kiếm quang!
Vù!
Cây thế giới cắm rễ vào dòng sông Hỗn Độn, từng sợi rễ to dày xuyên qua lòng sông, hấp thụ năng lượng của đại kiếp hủy diệt!
Cùng lúc đó, hoa sen Quy Khư xuất hiện, khiến dòng sông dựng đứng, mà đài sen Quy Khư của hắn cũng hấp thụ năng lượng của đại kiếp hủy diệt.
Hai con quái vật lớn này giúp cho pháp lực của Tần Mục tăng vọt, trở nên hùng hậu không gì sánh được!
Tần Mục thi triển thần thông thiên biến vạn hóa, nghiêng người đánh tới, sau đó vung cây rìu Thái Dịch lên, bổ một nhát xuống!
Tử Tiêu nâng kiếm lên đỡ, một âm thanh đinh tai nhức óc vang lên, cơ thể của Tử Tiêu ngả về phía sau, hai chân trượt dài trên mặt sông, cánh tay bị chấn động đến mức tê rần.
Chương 2793: Kiếm Đạo vô thượng (3)
Quả thật đúng như những gì Tần Mục nói, Tần Mục đã tìm hiểu rõ thần thông Kiếm Đạo của hắn.
Dưới tình huống mượn sức mạnh từ dòng sông Hỗn Độn, pháp lực của Tần Mục không yếu hơn hắn, mà sẽ chỉ mạnh hơn hắn!
Thế mạnh và thế yếu đảo ngược, hắn lập tức rơi xuống thế hạ phong!
Vả lại đạo tâm của hắn thật sự có khuyết điểm, thời điểm nghênh đón nhát rìu kia, thanh kiếm trong tay hắn đã xuất hiện một vệt nứt hệt như đạo tâm của hắn.
Hỗn Độn Điện nhanh chóng bay tới, Tần Mục đứng trên đỉnh điện, bổ xuống thêm một nhát rìu nữa!
Tử Tiêu lại tiếp tục đỡ lấy nhát rìu này, một tiếng động lớn truyền tới, thanh kiếm vang lên một tiếng “răng rắc” rồi không ngừng nứt ra.
Cả người hắn bay ngược về phía sau, trong miệng hộc máu, toàn thân xuất hiện vô số vết thương!
Tần Mục đuổi theo hắn, lại bổ xuống thêm một nhát rìu nữa.
Đúng lúc này, tiếng đàn lúc ẩn lúc hiện truyền tới.
Tần Mục sửng sốt, hắn thật sự nghe thấy tiếng đàn này.
Đạo tâm của hắn không hề có khuyết điểm, cũng không hề có trải nghiệm giống như Tử Tiêu, không thể nào có chuyện xuất hiện ảo giác nghe thấy tiếng đàn tương tự như Tử Tiêu được, thế nhưng tiếng đàn kia thật sự đang truyền vào trong tai hắn.
Tử Tiêu Chứng Đạo Khúc.
Đúng thật là Tử Tiêu Chứng Đạo Khúc!
Giai điệu này giống hệt với giai điệu của Tử Tiêu Chứng Đạo Khúc mà Nguyệt Thiên Tôn từng gảy, thế nhưng trong âm luật lại ẩn chứa thứ tình cảm nồng đậm mà Nguyệt Thiên Tôn không có, vả lại còn là thứ tình cảm và nỗi nhớ nhung nồng đậm đến mức không thể tan biến.
Đó chính là niềm thương nhớ của một người thê tử với phu quân của mình.
Tứ công tử Tử Tiêu say mê với kiếm, trong khi đó nàng lại hết mực yêu thương phu quân, dùng tất cả tình cảm của mình gửi gắm lên người Tử Tiêu.
Trong những năm tháng trước khi đại kiếp hủy diệt ập đến, nếu như nàng có thể chuyên tâm độ kiếp, vậy thì nàng sẽ sống sót vượt qua đại kiếp, song nàng lại càng hy vọng phu quân của mình có thể sống sót hơn!
Tần Mục lơ đãng liếc mắt nhìn xuống dòng sông Hỗn Độn phía bên dưới, nữ tử kia đang gảy đàn trong đại kiếp hủy diệt, hơn nữa tiếng đàn lại có thể xuyên qua đại kiếp, vang vọng tới mặt sông.
Rõ ràng nữ tử kia cũng nhìn thấy trận chiến bên ngoài đại kiếp này, cho nên mới ra tay giúp phu quân của mình vào thời khắc mấu chốt cuối cùng.
Thứ tình cảm mà Nguyệt Thiên Tôn không hề có đang tuôn trào trong tiếng đàn của nàng, khiến Tần Mục cảm thấy mọi chuyện không hề ổn.
Xoẹt…
Đạo quang của thanh kiếm gãy trong tay Tử Tiêu chợt bắn khắp bốn phía, đó là thứ Kiếm Đạo mà Tần Mục chưa từng được nhìn thấy.
Kiếm quang lao tới, phá vỡ đại thần thông Thái Dịch Phạt Thụ của hắn, chém gãy cây rìu của hắn!
Tần Mục thôi thúc thần thông Hỗn Độn.
Thần thông Hỗn Độn của hắn đã có chút thành tựu.
Hắn định mượn Kiếm Đạo của Tử Tiêu để chém về phía Lăng Tiêu, thế nhưng từng đường kiếm quang lại đột phá thần thông Hỗn Độn của hắn, đâm vào cơ thể hắn.
Tần Mục kêu lên một tiếng đau đớn, khắp người xuất hiện vết thương chằng chịt.
Hồng Chung Vũ Trụ rung lên, thế nhưng ngay giây sau, chiếc chuông này đã bị kiếm quang đâm thủng, cắt đứt tiếng chuông!
Tần Mục thi triển đủ loại thần thông, liều mạng chống cự, thế nhưng trong Tử Tiêu Chứng Đạo Khúc, dù cho là đài sen Quy Khư hay là đạo quả trên cây thế giới thì đều bị nhát kiếm của Tử Tiêu xuyên thủng!
– Thật ra trong Tử Tiêu Chứng Đạo Khúc không hề có tình cảm, mà là đạo tâm của Tử Tiêu có khuyết điểm, nhưng lại có tình cảm, cho nên Kiếm Đạo của Tử Tiêu mới tiến thêm một bước nữa!
Tần Mục ngoan cường chống đỡ, thế nhưng cho dù sức mạnh mà hắn mượn được có vô biên tới mức nào đi chăng nữa thì cũng không thể ngăn cản được Kiếm Đạo tuyệt thế đáng kinh ngạc này!
Tử Tiêu hệt như đang ở trong một loại cảnh giới cực hạn, một loại cảnh giới mà hắn chưa từng đạt đến, phát huy ra uy lực của Kiếm Đạo đến đỉnh điểm!
Ầm!
Tần Mục bị vạn kiếm xuyên tâm, máu tươi bắn tung tóe trong kiếm quang.
Hắn lăn lông lốc trên mặt sông, suýt chút nữa thì rơi xuống sông, may mà trên mặt sông mọc ra một phiến lá sen, nâng đỡ cơ thể hắn lên.
Tần Mục đứng dậy, thế nhưng hai chân lại mềm nhũn, suýt thì ngã xuống.
Khóe miệng hắn trào máu, ánh mắt nhìn chằm chằm vào Tử Tiêu trên mặt sông, trong lòng càng ngày càng trĩu nặng.
Trước mắt hắn, một Tử Tiêu có thê tử tương trợ trở nên bất khả chiến bại, hắn thật sự không thể nghĩ ra được cách nào có thể đánh bại được đôi phu thê Tử Tiêu!
Đột nhiên, tiếng đàn dần biến mất.
Tần Mục sửng sốt, đưa mắt về phía lòng sông, nhìn thấy bóng dáng thê tử của Tử Tiêu trong đại kiếp hủy diệt.
Tần Mục ngẩng đầu nhìn Tử Tiêu ở phía đối diện, chỉ thấy Tứ công tử của Di La Cung cũng đang cúi đầu nhìn cảnh tượng này, mà bả vai của một cường giả vô địch như hắn lại đang không ngừng run lên.
Tử Tiêu nhớ tới cảnh tượng thê tử của hắn thân tử đạo tiêu trong đại kiếp, khi đó, thê tử gảy cho hắn nghe một khúc đàn cuối cùng.
Hắn không biết vì sao trong thời khắc sống chết mà thê tử của hắn lại không chống lại đại kiếp hủy diệt, mà nhất định phải gảy một khúc đàn cuối cùng, sau đó hao hết sinh cơ mà hết trong đại kiếp.
Chương 2794: Xương sọ của Tam công tử
Sáu kỷ nguyên vũ trụ dài đằng đẵng sau đó, hắn đều suy nghĩ đến việc vì sao thê tử lại làm như vậy, mãi cho đến bây giờ, cuối cùng hắn cũng hiểu ra.
Thê tử của hắn nhìn thấy cảnh tượng này trong đại kiếp hủy diệt, nhìn thấy hắn sắp thua cuộc, nhìn thấy hắn sắp chết trong tay Tần Mục, cho nên mới dùng chút sinh cơ cuối cùng của mình để đổi lấy chiến thắng cho bản thân hắn.
– Tứ sư huynh…
Tần Mục mở miệng, công tử Tử Tiêu ném thanh kiếm gãy trong tay đi, im lặng liếc nhìn hắn một cái, sau đó thả người nhảy xuống dòng sông Hỗn Độn.
– Sư đệ, ngươi thắng rồi.
Hắn rơi xuống dòng sông Hỗn Độn, giọng nói vọng tới:
– Ta không qua được cửa ải này của đạo tâm.
Ta hy vọng con đường của ngươi là đúng…
Tần Mục chật vật bước đến bên mép lá sen, nhìn xuống phía dưới, chỉ thấy công tử Tử Tiêu đã quay trở về thời điểm trước khi đại kiếp hủy diệt ập đến, ôm chặt lấy thê tử của mình.
Tần Mục sửng sốt.
Trời có tình thì trời cũng già.
Rốt cuộc kẻ mạnh như Tử Tiêu vẫn bị đạo tâm của chính mình đánh bại rồi bước vào đại kiếp, thế nhưng có lẽ khoảnh khắc bước vào trong đại kiếp chính là lúc hắn cảm thấy hạnh phúc nhất.
Tần Mục thở hắt ra.
Đột nhiên, trên mặt sông vang lên một tiếng thét gào!
Tần Mục sa sầm mặt mày, cuối cùng công tử Lăng Tiêu cũng tìm được nơi này nhân lúc hắn bị trọng thương!
Công tử Lăng Tiêu thở hổn hển, kéo theo cây thương, sắc mặt âm u, lê từng bước chân nặng nề trên mặt sông đi về phía Tần Mục.
Hắn vẫn tới chậm một bước.
Thời điểm Kiếm Đạo của Tử Tiêu bộc phát, hắn cũng cảm ứng được kiếm uy kinh hãi thế tục đó, thậm chí còn nghe thấy tiếng đàn của Tử Tiêu Chứng Đạo Khúc.
Hắn lần theo tiếng đàn mới tìm được đến nơi này.
Uy năng Kiếm Đạo của Tử Tiêu khiến Lăng Tiêu vừa cảm thấy kinh ngạc vừa cảm thấy mừng rỡ.
Hắn cho rằng Tần Mục tuyệt đối không thể ngăn cản được kiếm của Tử Tiêu, thắng lợi đã nằm trong tầm tay, thế nhưng khi đến đây, hắn lại nhìn thấy bóng dáng của Tử Tiêu chìm xuống dòng sông.
Tử Tiêu vẫn sụp đổ đạo tâm, từ bỏ tất cả, quay trở về với thê tử đã khuất trong đại kiếp hủy diệt hệt như những gì hắn lo lắng.
– Tam sư huynh.
Tần Mục thi lễ, mặc dù thương thế của hắn cực kỳ nghiêm trọng, thế nhưng vẫn không hề để thiếu đi lễ tiết.
Hắn nói:
– Tứ sư huynh đã đạt được tâm nguyện của mình, không biết tâm nguyện Tam sư huynh là gì đây? Ngu đệ sẽ cố hết sức làm hài lòng sư huynh.
Cơn giận dữ trong lòng công tử Lăng Tiêu dần lắng xuống.
Trên người hắn cũng có rất nhiều vết kiếm, vả lại đều là vết thương do kiếm của Tử Tiêu gây nên, song so với Tần Mục, thương thế của hắn nhẹ hơn rất nhiều.
Hắn thản nhiên nói:
– Lão Thất, ta không giống với lão Tứ.
Đạo tâm của hắn có khuyết điểm, dễ bị ngươi lợi dụng, thế nhưng đạo tâm của ta không có bất kỳ nhược điểm nào, viên mãn thông suốt.
Nếu như ngay từ đầu gặp được ta, ngươi chắc chắn sẽ thua cuộc.
Tần Mục mỉm cười, lùi từng bước về phía sau, mà máu của hắn vẫn đang nhỏ tí tách xuống dòng sông Hỗn Độn.
Vết thương do công tử Tử Tiêu để lại cho hắn thật sự quá nặng, cho dù là hắn đi chăng nữa thì trong thời gian ngắn cũng khó mà khôi phục được.
– Quả thật ta không hề có chút phần thắng nào khi đối đầu với Tứ sư huynh.
Thời điểm thực lực hoàn toàn bộc phát, sức mạnh của Tứ sư huynh vô cùng đáng sợ, khiến ta nhìn mà than thở, nghĩ đến việc Tam sư huynh cũng có bản lĩnh hệt như vậy, cho nên ta đã chuẩn bị một trận quyết đấu khác cho sư huynh.
Dòng sông Hỗn Độn dưới chân hắn hóa thành một vòng tròn khổng lồ.
Tần Mục rảo bước trên bề mặt của dòng sông Hỗn Độn ở vòng trong, còn công tử Lăng Tiêu kéo theo cây thương theo sát bước chân của hắn.
Đột nhiên, một tiếng “vù” vang lên, một dòng sông Hỗn Độn khác đâm xuyên qua.
Bước chân của Tần Mục đáp lên trên mặt dòng sông Hỗn Độn kia, mà bước chân của công tử Lăng Tiêu cũng đồng thời đáp xuống, không hề cho hắn bất kỳ cơ hội đào tẩu nào.
Vù…
Một dòng sông khác lại cuộn tới.
Tần Mục di chuyển bước chân, đạp lên dòng sông kia.
Công tử Lăng Tiêu vẫn theo sát hắn, chiến ý càng ngày càng cao, sát ý cũng càng ngày càng mạnh.
Hắn chuẩn bị dùng một đòn đánh mạnh nhất, trực tiếp giết chết Tần Mục, không cho hắn chút cơ hội nào!
– Nếu như là ta trong thời kỳ đỉnh phong thì cũng không dám nói có thể đánh bại sư huynh, huống chi hiện giờ đã là nỏ mạnh hết đà?
Tần Mục chuyển bước, khiến khí cơ của công tử Lăng Tiêu từ đầu đến cuối khó lòng khóa chặt lấy hắn.
Hắn nói:
– Bảy vị công tử của Di La Cung đều có thực lực vượt qua đại kiếp hủy diệt, thế nhưng chỉ có ba người có thể vượt qua được đại kiếp sáng sinh, đó là Đại công tử Thái Thượng, Nhị công tử Vô Cực và ta.
Tần Mục vừa dứt lời, công tử Lăng Tiêu biến sắc.
Hắn theo sát bước chân của Tần Mục, bất tri bất giác xung quanh đã không còn là dòng sông Hỗn Độn nữa, mà là một vùng biển Hỗn Độn.
Hắn nhìn bốn phía xung quanh, chỉ thấy những dòng sông Hỗn Độn trước đó đã biến mất không còn tăm hơi, căn bản không thể nhìn thấy những dòng sông đó đã chảy đi đâu.
Chương 2795: Xương sọ của Tam công tử (2)
Hắn ngẩng đầu lên, nhìn thấy vô số vũ trụ kỷ nguyên thứ mười sáu!
Những vũ trụ đó hệt như vô số lát cắt của thời gian, mà những lát cắt đó lại hình thành nên dòng chảy lịch sử của vũ trụ kỷ nguyên thứ mười sáu!
Hắn quay đầu lại, nhìn thấy vô số vũ trụ kỷ nguyên thứ mười bảy, hơn nữa cũng nhìn thấy vô số lát cắt.
Toàn bộ lịch sử và tương lai của vũ trụ kỷ nguyên thứ mười bảy cứ vậy mà hiển hiện ngay trước mắt hắn!
Sau đó, tất cả hóa thành hỗn độn, bất kể là vũ trụ kỷ nguyên thứ mười sáu hay là vũ trụ kỷ nguyên thứ mười bảy thì đều đồng loạt biến mất!
Hắn nhìn xuống phía dưới, nhưng đã không nhìn thấy biển Hỗn Độn đâu nữa.
Lúc này đây, hắn nhìn thấy vô số Tần Mục và vô số bản thân hắn!
Dù là phía trước, phía sau hay là xung quanh thì đều là bóng dáng của bản thân hắn và Tần Mục.
Mỗi một bản thân hắn đều hệt như có được ý thức độc lập, đều đang nhìn đông ngó tây, song trên mỗi gương mặt lại đang để lộ ra biểu cảm cảnh giác.
Công tử Lăng Tiêu vươn tay muốn xóa sổ bản thân hắn ở phía trước, thế nhưng lại sờ thấy phần gáy của mình.
Những bản thân hắn kia cũng thực hiện các loại động tác khác nhau như sờ mặt của “bản thân hắn”, giẫm lên mu bàn chân của “bản thân hắn” hay vẫn đang nhìn đông ngó tây.
Hắn căn bản không đếm rõ được có bao nhiêu bản thân mình!
– Đây là dấu hiệu báo trước cho việc đại kiếp sáng sinh sắp bùng nổ.
Vô số Tần Mục đột nhiên đồng loạt nhìn về phía hắn.
Cảnh tượng này trông cực kỳ quái dị, thế nhưng dường như Tần Mục lại có thể khống chế được vô số bản thân.
Những Tần Mục đó bước đi trong những không gian kỳ lạ, nhưng cho dù bước đi như thế nào đi chăng nữa thì từ đầu đến cuối vẫn luôn đối mặt với hắn, đối mặt với vô số bản thân hắn.
– Nơi này là cảnh tượng sau khi vũ trụ kỷ nguyên thứ mười sáu hoàn toàn hủy diệt, hỗn độn tập trung tại một điểm, trông hệt như biển Hỗn Độn, thế nhưng thật ra lại là một điểm kỳ lạ chứa đựng vô số không gian bị nén chặt lại.
Giọng nói của Tần Mục như thể vọng ra từ vô số không gian, thế nhưng cho dù là ở nơi nào, giọng nói đó đều sẽ đồng thời truyền vào trong tai hắn.
– Toàn bộ vũ trụ kỷ nguyên thứ mười bảy sẽ được sinh ra ở nơi này.
Tam sư huynh, mời nhìn.
Công tử Lăng Tiêu đưa mắt theo hướng tay hắn chỉ, bèn nhìn thấy Di La Cung, thế là không khỏi sửng sốt.
Di La Cung không hề bị phân tách thành vô số như hắn, mà vẫn chỉ có một.
– Phù văn Hồng Mông của sư phụ là một, dùng một để diễn hóa vạn đạo, không thể tiếp tục phân tách được nữa, cho nên Di La Cung chỉ có một trong đại kiếp sáng sinh.
Tần Mục nói:
– Thái Thượng sư huynh kế thừa y bát của sư phụ, cho nên hắn cũng có thể làm được đến bước này.
Vô Cực sư tỷ là Thần Nữ Quy Khư, nắm trong tay diệt thế và sáng thế, cho nên nàng cũng làm được đến bước này.
Bọn họ đều có thể làm được đến bước trở thành duy nhất trong đại kiếp sáng sinh.
Đương nhiên, ta cũng có thể làm được.
Bất chợt, vô số Tần Mục bên trong hàng ngàn hàng vạn không gian nhỏ bé biến mất, sau đó hợp lại thành một Tần Mục duy nhất rồi xuất hiện trước mắt công tử Lăng Tiêu, sau đó đi qua đi lại trước mặt hắn.
– Những công tử khác đều có thực lực vượt qua đại kiếp hủy diệt, thế nhưng lại không thể vượt qua đại kiếp sáng sinh là bởi vì thời điểm đại kiếp sáng sinh bùng nổ, bọn họ bị vô số đại kiếp sáng sinh hủy diệt vô số bản thân bọn họ.
Ánh mắt của Tần Mục dừng lại trên gương mặt của công tử Lăng Tiêu, đối mặt với vô số hắn:
– Mà thật ra vô số bản thân này chính là vô số lát cắt thời gian của ngươi trong kỷ nguyên thứ mười bảy của tương lai.
Bên trong cơ thể ngươi chứa đựng vô số hạt vật chất, dù cho những hạt vật chất này thay đổi vô cùng nhỏ, song đều sẽ tạo ra một loại khả năng trong tương lai.
Mỗi một hạt vật chất đều sẽ có vô số biến hóa trong kỷ nguyên thứ mười bảy dài đằng đẵng, vô số hạt vật chất chính là vô số loại khả năng trong tương lai.
Có điều tất cả những điều này đều bao hàm trong đại kiếp sáng sinh.
Công tử Lăng Tiêu cảm thấy đầu mình vang lên ong ong, hắn nhìn thấy vô số bản thân mình đang tự hỏi, đang kinh hãi, đang hoảng sợ.
Những bản thân kia là chính hắn, chính xác hơn là chính hắn trong tương lai, là vô số bản thân sau khi vật chất trên cơ thể sinh ra thay đổi.
Khoảnh khắc trước khi đại kiếp sáng sinh bùng nổ là cảnh tượng quỷ dị đến mức khiến hắn không tài nào tưởng tượng nổi!
– Tam sư huynh, nếu như ngươi không thể chống lại đại kiếp sáng sinh, vô số tương lai của ngươi đều sẽ bị đại kiếp sáng sinh phá hủy, tất nhiên ngươi cũng sẽ không còn tồn tại.
Đại kiếp sáng sinh sẽ hoàn toàn xóa sổ ngươi!
Tần Mục không nhanh không chậm nói:
– Vô số tương lai của ngươi đều sẽ hóa thành chất dinh dưỡng của vũ trụ kỷ nguyên thứ mười bảy.
Đây chính là nguyên nhân vì sao ngay cả người thành đạo cũng không thể sống sót trong đại kiếp sáng sinh.
Có điều ngươi vẫn còn một con đường sống, đó chính là tập hợp vô số tương lai lại thành một, giống như sư phụ, giống như Thái Thượng.








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)








![[Dịch] Côn Luân Ma Chủ [Dịch] Côn Luân Ma Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/04/Audio-Con-Luan-Ma-Chu-dich.jpg)
