1. Home
  2. Truyện Hay
  3. [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)
  4. Tập 558 : Dị bảo của Thất công tử (2) (c2786-c2790)

[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)

Tập 558 : Dị bảo của Thất công tử (2) (c2786-c2790)

❮ sau
tiếp ❯

Chương 2786: Dị bảo của Thất công tử (2)

Lam Ngự Điền thầm nhủ:

– Nếu như tìm kiếm từng chút một, vậy thì không biết phải tìm đến năm nào tháng nào.

Cách đơn giản nhất chính là để cho đám điện chủ đang mai phục ta kia đi tìm kiếm! Chỉ cần tìm được bọn họ, vậy thì ta có thể tìm thấy vị trí của bảo vật kia!

Hắn nghĩ đến đây, bèn thu khí thế lại, cơ thể chợt xoay tròn một vòng, từng tia thần thông bắn ra khắp bốn phương tám hướng!

– Ta dễ lạc đường, để đám điện chủ kia dẫn ta đi là con đường tốt nhất!

Thần thông của hắn vô thanh vô tức, cũng không hề để khí tức thoát ra ngoài, chỉ khi lướt qua những cung điện cổ xưa mới để lộ ra một tia khí tức.

Chỉ có như vậy mới có thể dụ rắn ra khỏi hang, khiến cho đám điện chủ chuẩn bị mai phục hắn kia lộ diện.

Chẳng mấy chốc, thần thông của hắn đã bay qua trước hầu hết cung điện bên trong thành.

Đột nhiên, một tòa đại điện lóe sáng, khi thần thông của Lam Ngự Điền đi qua nơi đó lập tức bị cưỡng chế xóa sổ!

– Chính là nơi đó!

Lam Ngự Điền tung người nhảy lên, chạy thẳng về phía tòa đại điện kia.

Khi sắp tới cửa điện, tốc độ của hắn đột nhiên chậm lại, hệt như đang nhàn nhã tản bộ, thản nhiên cất bước, biểu cảm hững hờ, bước lên từng bậc thang một, đi vào trong điện.

– Lam đạo hữu.

Trong điện, điện chủ Hoa Đô đứng dậy nghênh đón.

Thời điểm Lam Ngự Điền bước lên tòa đại điện này, hắn cũng vừa khéo bước ra khỏi điện, nở một nụ cười rồi thản nhiên nói:

– Các hạ thông minh lanh lợi, thế nhưng vẫn trúng kế.

Nơi này không phải là nơi mà dị bảo của công tử Hỗn Độn bị trấn áp, mà là Hoa Đô Điện của ta.

Ta thấy đạo hữu thăm dò khắp nơi, dụ rắn ra khỏi hang, thế là bèn tương kế tựu kế, dẫn ngươi tới đây.

Ngươi nói xem đây có phải là diệu kế hay không?

Lam Ngự Điền mỉm cười, nói:

– Diệu kế.

Đạo huynh, nếu như dị bảo của công tử Hỗn Độn không ở nơi này, vậy thì nó bị trấn áp ở nơi nào?

Điện chủ Hoa Đô cười nói:

– Bị trấn áp trong Tử Hư Điện.

Lam Ngự Điền bước tới, cười nói:

– Xin hỏi Tử Hư Điện ở đâu?

Điện chủ Hoa Đô nói:

– Tên là Tử Hư (giả dối) Điện, tất nhiên sẽ ở trên Ô Hữu (hư ảo) Nhai.

Giả dối không có thật, đạo hữu không biết sao?

Lam Ngự Điền đột nhiên ra tay, bước lên phía trước, một vùng Tổ Đình bao trùm lấy hắn, đại điện bên trong Tổ Đình đứng sừng sững, ngàn vạn đại đạo bay quanh hắn, chiêu đại thần thông vạn đạo quy nhất được hắn thi triển ngay đầu tiên!

Điện chủ Hoa Đô nâng tay ngăn cản, song lại không khỏi biến sắc, bởi lẽ hắn không chặn nổi uy năng trong đòn đánh này của Lam Ngự Điền!

Đúng lúc này, bốn vị điện chủ bên trong Bảo Điện phía sau lưng hắn cùng bước ra ngoài.

Năm vị điện chủ liên thủ với nhau, cuối cùng mới ngăn cản được đòn công kích này của Lam Ngự Điền.

Lam Ngự Điền nở một nụ cười:

– Ô Hữu Nhai, Tử Hư Điện chính là ở nơi đây! Đi ra!

Ầm ầm!

Cây thế giới phía sau lưng hắn nhô lên, tỏa ra ánh sáng rực rỡ, từng đạo quả nối tiếp nhau xuất hiện.

Đạo quả Ngũ Thái ánh lên hào quang chói lọi, khiến đại đạo của năm vị điện chủ không thể ký thác hư không, mặc cho pháp lực của năm người bộc phát, xong vẫn không thể ngăn cản được, chỉ có thể không ngừng lùi về phía sau, trong lòng cảm thấy khiếp sợ không thôi.

Đơn giản mà nói, Lam Ngự Điền chính là một Tần Mục khác, thực lực tu vi sớm đã vượt xa điện chủ!

Đương nhiên, thực lực của hắn vẫn kém hơn Tần Mục, thế nhưng vẻ bá đạo vương đạo và tuyệt đại phong hoa được thể hiện ra trong đòn đánh này chỉ có hơn chứ không có kém!

– Nếu như đây chỉ là Hoa Đô Điện, vậy thì không cần đến năm vị điện chủ cùng tập hợp ở nơi này.

Nếu năm vị đã cùng tới, vậy thì đây chính là nơi chứa đựng dị bảo của công tử Hỗn Độn!

Lam Ngự Điền xông vào trong điện, năm vị điện chủ tái mét mặt mày, vội vàng triệu hoán Bảo Điện của riêng mình.

Từng tòa Bảo Điện bay tới, khí tức của năm vị điện chủ tăng vọt, bao vây Lam Ngự Điền ở trong điện vào phía trung tâm, không dám sơ xuất chút nào, như lâm đại địch.

Khí tức trên người Lam Ngự Điền càng ngày càng nồng đậm, khí khái tài hoa cũng ngày càng nổi bật.

Hắn của lúc này đây không phải là hắn, mà là Ngự Thiên Tôn!

Ánh mắt của hắn quét qua bên trong điện, bắt gặp một chiếc bồ đoàn được đặt ở vị trí chủ chốt của Bảo Điện, ngoài ra còn những chiếc bồ đoàn khác với số lượng vô cùng nhiều, chắc hẳn đây chính là nơi chủ nhân Di La Cung dùng để truyền đạo.

Chiếc bồ đoàn được đặt ở vị trí chủ chốt kia phát ra đạo quang như từng dải lụa, bay lên không trung, giữa những dải lụa kia là phù văn Hồng Mông hóa thành tử quang đang không ngừng lưu chuyển.

Mà phía bên dưới bồ đoàn như nhô lên một cục, trông có vẻ đang cất giấu thứ gì đó.

Bóng người Lam Ngự Điền lóe lên, đám điện chủ kinh hãi, ra tay tấn công về phía hắn, thế nhưng năm người đều đánh vào không trung.

Tốc độ của Lam Ngự Điền nhanh đến mức không thể tưởng tượng nổi, khiến thần thông của năm người bọn họ va chạm với nhau, phát ra âm thanh kinh thiên động địa.

Đám điện chủ thu tay lại, nhưng chỉ thấy Lam Ngự Điền đã tới bên cạnh chiếc bồ đoàn kia, sau đó cầm lên!


Chương 2787: Dị bảo của Thất công tử (3)

Hoa Đô và mấy vị điện chủ khác vừa sợ vừa giận, mà Lam Ngự Điền cũng đột nhiên thốt lên một tiếng.

Năm người bọn họ bình tĩnh nhìn về phía đó, ai nấy cũng đều thốt lên một tiếng.

Bên dưới bồ đoàn trống không, chẳng hề có vật gì.

Sau đó, ánh mắt của đám người Hoa Đô và Lam Ngự Điền cùng đổ dồn lên trên chiếc bồ đoàn này.

Nếu như phía dưới bồ đoàn không có bảo vật gì, vậy thì nhất định bảo vật chính là chiếc bồ đoàn này của chủ nhân Di La Cung!

– Chẳng lẽ chiếc bồ đoàn này là do Thất công tử tặng cho chủ nhân Di La Cung?

Mọi người hoang mang, Hoa Đô và mấy vị điện chủ cũng không biết trong này có điển cố gì không, bọn họ chỉ biết mặc dù công tử Hỗn Độn xếp vị trí cuối cùng trong bảy vị công tử, thế nhưng lại là người lớn tuổi nhất, bởi lẽ ngay tại vũ trụ kỷ nguyên thứ nhất, chủ nhân Di La Cung đã gặp được Thất công tử.

Nói không chừng chiếc bồ đoàn này thật sự là do Tần Mục tặng cho chủ nhân Di La Cung.

Tiếng xấu của Tần Mục trong quá khứ lập tức khiến bọn họ có những liên tưởng không mấy tốt đẹp.

– Thất công tử tặng bồ đoàn cho sư phụ, chắc chắn là muốn nhờ đại đạo của sư phụ luyện chế chiếc bồ đoàn này thành chí bảo!

– Bỏ bồ đoàn xuống!

Năm người nhanh chóng lao tới.

Lam Ngự Điền giơ bồ đoàn lên, nghênh đón công kích của năm người, bởi lẽ hắn rất muốn xem thử uy năng của món bảo vật này!

Ầm!

Bồ đoàn chia năm xẻ bảy, bị công kích của năm vị điện chủ đánh thành một đám nguyên khí Hỗn Độn!

Đám người Hoa Đô và Lam Ngự Điền cùng ngơ ngác nhìn đám nguyên khí Hỗn Độn kia rơi xuống đất, có chút không biết phải làm sao.

Đúng lúc này, đám nguyên khí Hỗn Độn rơi xuống đất kia phát ra một thứ âm thanh thanh túy, sau đó ngưng tụ lại, hóa thành một món bảo vật, bảo vật của Thất công tử Hỗn Độn.

Khóe mắt của đám người Hoa Đô co giật dữ dội, quả thật chiếc bồ đoàn kia là bảo vật mà Thất công tử tặng cho chủ nhân Di La Cung, hơn nữa mục đích cũng là vì mượn đại đạo của chủ nhân Di La Cung để luyện bảo vật giúp hắn.

Thế nhưng quá trình và cách thức luyện thành món bảo vật này lại khác xa với tưởng tượng của tất cả mọi người!

Chỉ có phá hủy bồ đoàn mới có thể luyện thành món bảo vật này!

Cũng có nghĩa là, Tần Mục căn bản chưa từng luyện chế món dị bảo này, người luyện chế món dị bảo này chính là chủ nhân Di La Cung và đám điện chủ bọn họ!

Tần Mục chỉ mượn tay bọn họ để luyện thành món bảo vật này giúp hắn!

– Trong thành Ngọc Kinh, chắc hẳn truyền thuyết về việc sư phụ trấn áp dị bảo của Thất công tử dưới bồ đoàn của sư phụ là do Thất công tử tự mình lan truyền!

Đám người Hoa Đô lập tức hiểu rõ tiền căn hậu quả của việc này, sắc mặt ai nấy đều sa sầm, nhìn thấy sau khi hấp thụ đám nguyên khí Hỗn Độn kia, cuối cùng dị bảo của Thất công tử cũng xuất hiện.

Nguyên khí Hỗn Độn biến mất, thứ đập vào mắt mọi người chính là một ngọn đèn đơn sơ.

Ngọn đèn đó chỉ đơn giản là một ngọn đèn dầu, bên dưới có một cái bát nhỏ, bên trong bát có một chút dầu, bên mép bát là một cái bấc đèn.

Chẳng qua ngọn đèn đó không hề sáng, vả lại dầu để thắp cũng không còn nhiều.

Ánh mắt của Hoa Đô và mấy vị điện chủ khác cùng sáng lên, đột nhiên đồng loạt lao về phía ngọn đèn.

Cùng lúc bọn họ xông tới, Lam Ngự Điền cũng đã đoạt lấy ngọn đèn dầu vào tay.

Điện chủ Hoa Đô vội vàng dừng bước, chỉ thấy bốn vị điện chủ còn lại vẫn đang lao về phía Lam Ngự Điền, bèn gấp gáp hét lên:

– Không được tới! Mau lùi lại…

Bóng người hắn lùi về phía sau, thế nhưng bốn vị điện chủ kia đã không còn kịp lùi lại nữa.

Thời điểm Lam Ngự Điền nâng ngọn đèn trong tay lên, ngọn đèn kia lại tự động thắp sáng, ánh đèn hiện lên một màu tím quái dị, trong chốc lát ngắn ngủi tử quang chiếu rọi khắp tòa đại điện này.

Lúc này đây, điện chủ Hoa Đô đã lùi đến cửa Bảo Điện, thế nhưng khi bị tử quang kia rọi lên người, hắn lập tức chỉ cảm thấy tất cả mọi thứ của bản thân đều bị ánh sáng kia chiếu rõ, dường như đạo pháp thần thông của mình đều bị hiểu thấu toàn bộ!

Hắn thầm cả kinh, nhanh chóng rời khỏi điện.

Trong cái giật mình thoáng qua này, hắn cảm thấy hình thái ánh lửa của ngọn đèn kia cực kỳ quái lạ, trông như thể một tà nhãn có đến mấy chục đồng tử!

Sở dĩ gọi là tà nhãn là bởi vì đồng tử màu tím kia dựng thẳng lên, rất giống với mắt dọc giữa mi tâm của Tần Mục, thế nhưng đồng tử và trung tâm ngọn lửa đèn có tổng cộng bốn mươi mốt tầng, hơn nữa màu sắc của đồng tử là màu tím, ngọn lửa đèn ở phía trung tâm lại là một vùng hỗn độn.

Khi bị ánh đèn chiếu rọi sẽ như thể bị tà nhãn màu tím kia nhìn xuyên thấu tất cả thần thông đạo pháp, không còn chút bí mật nào.

Khoảnh khắc điện chủ Hoa Đô rời khỏi điện, bốn vị điện chủ còn lại trong điện đồng loại phát ra âm thanh kêu gào thảm thiết, sau đó không còn chút tiếng động nào.

Điện chủ Hoa Đô lòng đau như cắt, song lại không dám dừng lại chút nào, chỉ nhanh chóng đi xa.


Chương 2788: Lam đạo tổ phá Thông Thiên Tỉnh

Mà ở bên trong điện, Lam Ngự Điền cầm ngọn đèn dầu kia hai mắt đờ đẫn, nhìn chằm chằm vào ngọn lửa đèn.

Cảnh tượng mới xảy ra vừa rồi thật sự rất quái dị, ngọn đèn dầu vừa sáng lên, ánh lửa sẽ hệt như tà nhãn màu tím.

Con mắt đó đảo tròn một vòng trong ánh sáng, sau đó đưa mắt lần lượt nhìn về phía bốn vị điện chủ.

Bốn vị điện chủ kia dường như đồng thời bị tà nhãn trong ánh đèn rọi lên người, khiến đại đạo của bốn người nhanh chóng hóa thành khói xanh, thậm chí ngay cả đạo thụ đạo quả hay là đạo điện của bọn họ cũng đều hóa thành khói xanh!

Bốn vị điện chủ chỉ kịp hét thảm một tiếng, sau đó bốc hơi sạch sẽ ngay trước mắt hắn!

– Quái lạ! Thật sự quái lạ!

Lam Ngự Điền thốt lên một câu, suýt chút nữa thì ném ngọn đèn này đi.

Lúc ánh đèn chiếu sáng, hắn cách một ngọn lửa đèn, song lại có thể nhìn thấy tất cả mọi thứ của bốn vị điện chủ, thậm chí là thần thông đạo pháp hay là đạo thụ đạo quả đạo điện của bọn họ thì đều bị phân giải thành phù văn nhỏ bé nhất, như thể bị tách thành những hạt phân tử li ti.

Thế nhưng điều khiến hắn không ngờ được đến chính là, tà nhãn trong lúc ánh đèn chiếu sáng sẽ khủng bố đến như vậy.

– Ngọn đèn này của ca ca đánh cắp đạo vận lúc chủ nhân Di La Cung giảng pháp để hóa thành dầu thắp, đánh cắp sự tinh túy lúc chủ nhân Di La Cung giảng giải truyền đạo để hóa thành bấc đèn, sau cùng dùng đại đạo Hỗn Độn của hắn để hóa thành tà nhãn.

Lam Ngự Điền cẩn thận quan sát dầu thắp, chỉ thấy sau khi bốn vị điện chủ bị tà nhãn chiếu chết, dầu thắp cũng bị tiêu hao mất một phần, bèn hoảng hốt:

– Chủ nhân Di La Cung truyền đạo, bất kể là người thành đạo hay là điện chủ hay là công tử của Di La Cung, đạo pháp và thần thông của bọn họ đều không thể vượt qua chủ nhân Di La Cung, bởi vậy thì ánh đèn này chiếu rọi, tất cả bí mật đều sẽ lộ rõ ra ngoài.

Có điều dầu thắp có hạn, ngọn đèn này không thể sáng quá lâu, cho nên trước khi dầu thắp cháy hết, ta buộc phải dùng nó để đối phó với sáu món dị bảo khác! Chẳng qua…

Hắn nhanh chóng rời khỏi điện, chạy thẳng về phía Hỗn Nguyên Đỉnh Tổ Đình.

– Chẳng qua liệu rằng ngọn đèn này có thể địch lại sáu món dị bảo kia hay không đây?

Ngọn đèn dầu này là dị bảo, thế nhưng mấy món bảo vật như Thông Thiên Tỉnh, Phi Yên Tử Hà, Đại Ngục và Gương Hồi Quang cũng là dị bảo do công tử của Di La Cung luyện chế, Lam Ngự Điền không có lòng tin ngọn đèn dầu này có thể đối phó được với sáu món bảo vật kia.

Thời điểm Lam Ngự Điền tiến vào trong Hỗn Nguyên Đỉnh Tổ Đình, Hư Sinh Hoa đang dẫn theo người thành đạo của Diên Khang ngăn cản đại quân người thành đạo của Di La Cung, mà bên cạnh sáu món dị bảo kia cũng là cảnh tượng sát phạt nổi lên khắp bốn phía.

Uy năng của sáu món dị bảo đó đã hoàn toàn áp chế uy lực của Hỗn Nguyên Đỉnh Tổ Đình, khiến Hỗn Nguyên Đỉnh Tổ Đình không thể phát ra chút uy năng nào.

Không chỉ có vậy, điện chủ và người thành đạo của Di La Cung còn tập hợp bên cạnh sáu món dị bảo, khiến uy năng của chúng tràn ngập khắp bốn phương tám hướng, đánh cho đám người Khai Hoàng và Tần Phượng Thanh mình đầy thương tích.

Thông Thiên Tỉnh của Đại công tử Thái Thượng là lợi hại nhất.

Nó không chỉ đâm thủng Hỗn Nguyên Đỉnh, khiến cả Tổ Đình xuất hiện một lỗ hổng lớn, mà thậm chí còn treo cao giữa trung tâm, trên dưới hình thành lên một lốc xoáy khổng lồ, khuấy động gió mây, khiến lỗ hổng của Tổ Đình càng ngày càng to hơn!

Uy năng bao trùm hàng vạn dặm vuông của Hỗn Nguyên Đỉnh Tổ Đình đều bị cái giếng này hấp thụ!

Cái giếng này là bảo vật vượt qua đại kiếp hủy diệt, từ ngoài nhìn vào trông không giống như là vật thật, căn bản không nhìn ra được là do vật gì tạo thành, song uy năng lại thật sự rất mạnh.

Đám người Khai Hoàng đánh đến bên cạnh giếng, chém giết qua lại xung quanh đó, nghênh chiến đám người thành đạo và điện chủ của Di La Cung.

Thỉnh thoảng có người thành đạo bên cạnh hắn bị đánh vào trong giếng, phát ra tiếng hét thảm kinh thiên động địa, bởi lẽ rơi vào trong giếng chính là rơi xuống đại kiếp hủy diệt của vũ trụ quá khứ!

Khai Hoàng cũng nguy hiểm trùng trùng, bất cứ lúc nào cũng có khả năng bị đánh vào trong giếng.

Một bên khác, Phi Yên Tử Hà của Nhị công tử lại đang làm mưa làm gió trên bầu trời.

Mấy vị điện chủ của Di La Cung đứng trên Phi Yên Tử Hà, đi tới đi lui như gió.

Phi Yên Tử Hà chính là món bảo vật do Đạo Cảnh ba mươi sáu trọng thiên của Nhị công tử Vô Cực hóa thành, chốc chốc sẽ phát ra gió nóng của Quy Khư.

Từng đợt gió nóng thổi tới, ăn mòn bầu trời mặt đất của Tổ Đình, phá hoại uy năng của Hỗn Nguyên Đỉnh Tổ Đình.

Tinh Ngạn dẫn theo người thành đạo của Diên Khang đánh vào trong Phi Yên, mà dường như người bên cạnh hắn đều đã chết trong đó, còn nhục thân của bản thân cũng liên tiếp bị phá hủy.

Uy lực và uy năng của những bảo vật như Đại Ngục và Gương Hồi Quang cũng cực kỳ khủng bố, ngay cả những cường giả cấp điện chủ của Diên Khang cũng không tài nào chống đỡ nổi, khỏi phải nhắc đến người thành đạo.


Chương 2789: Lam đạo tổ phá Thông Thiên Tỉnh (2)

Núi sông của Hỗn Nguyên Đỉnh Tổ Đình vỡ nát.

Dưới sự công kích của sáu món dị bảo, bất cứ lúc nào món đệ nhất trọng khí luyện chế mất ba tỉ năm rưỡi này cũng có khả năng bị phá hủy!

Lam Ngự Điền cầm ngọn đèn dầu phi thân chạy về phía dị bảo gần nhất.

Đó là dị bảo do Lục công tử Trạm Tịch luyện chế.

Sau khi được sử dụng bởi điện chủ và người thành đạo của Di La Cung, dị bảo lập tức có hình dáng giống như xiềng xích.

Xiềng xích bành trướng, trông chẳng khác nào một con hắc long mình đầy xương cốt xuyên qua địa hình núi sông của Tổ Đình, phá vỡ Hỗn Nguyên Đỉnh Tổ Đình.

Thân hình của những con hắc long kia cựa quậy, vô số trường mâu bằng xương cốt bắn ra khắp bốn phương tám hướng, phá hủy đạo thụ, xuyên thủng đạo quả, chôn vùi Đại La Thiên Tổ Đình, gần như không gặp phải bất kỳ sự phản kháng nào.

Ngoài ra còn có điện chủ và người thành đạo của Di La Cung đứng trên lưng hắc long, liên tục ra tay với người thành đạo của Diên Khang.

Lam Ngự Điền thôi thúc ngọn đèn dầu, thầm lo sợ:

– Ngọn đèn dầu này có thể địch được dị bảo của Lục công tử Trạm Tịch hay không, Diên Khang thắng hay bại đều dựa vào lần hành động này!

Ánh sáng của ngọn lửa trong đèn dầu đột nhiên chiếu rọi, trở nên vô cùng chói mắt, tử quang bắn khắp bốn phía, mà dường như ngọn lửa cũng trở nên to lớn không gì sánh được, trông như phóng đại gấp ngàn vạn lần.

Lam Ngự Điền nhìn từ phía sau ngọn lửa trong đèn, chỉ thấy hình như con mắt tà nhãn màu tím kia cũng trở nên vô cùng khổng lồ.

Bên trong bốn mươi mốt tầng đồng tử màu tím, tà nhãn Hỗn Độn từ từ chuyển động, chiếu rọi về phía những con hắc long bằng xiềng xích kia!

Trên bầu trời, dưới mặt đất, từng con hắc long bằng xiềng xích giao thoa đan xen vào nhau, không ngừng phá hoại Hỗn Nguyên Đỉnh Tổ Đình.

Đột nhiên, chúng đồng loạt phân rã trong ánh đèn, hóa thành từng làn khói xanh!

Đám điện chủ và người thành đạo của Di La Cung đứng trên lưng những con hắc long lập tức hụt chân, lần lượt rơi xuống phía dưới, thế nhưng khi bị ánh mắt đến từ tà nhãn với đồng tử màu tím kia rọi vào thì cũng nhanh chóng bốc hơi, hóa thành từng làn khói xanh!

– Tiếc dầu thắp quá!

Lam Ngự Điền vừa mừng vừa sợ, cũng xót dầu thắp, thế là bèn vội vàng thu hồi pháp lực, chỉ thấy dầu thắp trong bát đã vơi đi rất nhiều.

Dầu thắp vốn dĩ chẳng còn nhiều, hiện giờ hắn không còn lo lắng về uy lực của ngọn đèn này nữa, nhưng lại lo lắng đến việc liệu rằng dầu thắp có đủ để đối phó với năm món dị bảo còn lại không.

Đương nhiên việc dùng ngọn đèn này để giết chết điện chủ và người thành đạo của Di La Cung vô cùng thuận tiện, thế nhưng dầu thắp lại không đủ để tiêu diệt hết tất cả điện chủ và người thành đạo, cho nên Lam Ngự Điền chỉ có thể dùng nó để đối phó với dị bảo của công tử Di La Cung.

Đối với hắn mà nói, lãng phí dầu thắp lên người điện chủ và người thành đạo của Di La Cung thật sự quá đáng tiếc.

Hắn lập tức cầm lấy đèn dầu, chạy về phía món dị bảo tiếp theo.

Đúng lúc này, điện chủ Hoa Đô lập tức dẫn theo rất nhiều người thành đạo đánh tới, chặn đường đi của hắn.

Rõ ràng điện chủ Hoa Đô đã nhìn ra được sự ảo diệu của ngọn đèn dầu này, hiểu được mấu chốt trong đó.

Đương nhiên hắn cũng sợ chết dưới uy năng của ngọn đèn dầu quỷ dị này, thế nhưng chỉ cần tiêu hao dầu thắp trong đèn dầu, vậy thì Diên Khang sẽ không còn chút phần thắng nào!

Lam Ngự Điền gấp muốn chết, vừa bảo vệ ngọn đèn dầu vừa liều mạng chiến đấu, thế nhưng số lượng người thành đạo ập tới càng ngày càng nhiều, bao vây hắn gắt gao, hơn nữa còn có vô số người thành đạo vẫn đang lao đến, chứng tỏ bọn họ định liều bằng cả tính mạng!

Đúng lúc này, một bông hoa sen chợt xuất hiện từ hư không.

Mỗi một bước chân của Hư Sinh Hoa chính là một bông hoa sen, mà mỗi một bông hoa sen chính là một Tổ Đình.

Hắn lao vào trong trận chiến, sau đó trầm giọng nói:

– Ta ngăn cản bọn họ, ngươi mau chóng tới phá những dị bảo khác!

Hư Sinh Hoa ngăn cản đám người Hoa Đô, Lam Ngự Điền có cơ hội thở dốc, lập tức thoát thân rồi rời đi.

Chẳng mấy chốc, dưới sự chiếu rọi của đèn dầu, những món dị bảo khác như Đại Ngục, Phi Yên và Gương Hồi Quang lần lượt biến mất, áp lực của người thành đạo Diên Khang chợt nhẹ đi hẳn, thế nhưng trận chiến này vẫn thương vong vô cùng nặng nề.

Núi sông của Hỗn Nguyên Đỉnh Tổ Đình vỡ nát, phóng tầm mắt nhìn lại, chỉ thấy cảnh tượng khắp nơi hoang tàn, vô cùng hỗn loạn.

Dầu thắp của ngọn đèn dầu trong tay đã cạn đáy khiến trong lòng Lam Ngự Điền như trĩu nặng.

Hắn nhanh chóng chạy về phía dị bảo cuối cùng, cũng tức là nơi mà Thiên Thông Tỉnh đang ở.

Thông Thiên Tỉnh càng ngày càng lớn, hơn nữa còn đã lớn đến mức khiến Hỗn Nguyên Đỉnh Tổ Đình không ngừng sụp đổ, mà phía dưới của Hỗn Nguyên Đỉnh chính là đại kiếp hủy diệt, núi sông của Tổ Đình đang liên tục rơi vào trong đó.

Uy lực đến từ dị bảo của Đại công tử Thái Thượng thật sự rất đáng kinh ngạc.

Lam Ngự Điền sử dụng chút dầu thắp cuối cùng, ánh đèn chiếu rọi về phía Thông Thiên Tỉnh ngày một lớn hơn kia.


Chương 2790: Lam đạo tổ phá Thông Thiên Tỉnh (3)

Ánh đèn chiếu rọi lên Thông Thiên Tỉnh, tà nhãn với đồng tử màu tím quét qua, Thông Thiên Tỉnh không ngừng sụp đổ, hóa thành từng làn khói xanh rồi bay đi.

Có điều cái giếng khổng lồ này vẫn đang liên tục lớn lên, khiến trong lòng Lam Ngự Điền cảm thấy nặng nề.

Tà nhãn với đồng tử màu tím hủy diệt Thông Thiên Tỉnh bao nhiêu, Thông Thiên Tỉnh lại phát triển bấy nhiêu, khiến hắn thật sự không ngờ tới được.

Cuối cùng, dầu thắp cũng cạn sạch, ánh đèn dần tắt, bấc đèn cũng càng ngày càng ngắn lại trong ngọn lửa.

Lam Ngự Điền cảm thấy hoảng loạn, không có bấc đèn, ngọn đèn này còn có tác dụng gì nữa?

– Phải rồi, ngọn đèn này có thể nhìn thấu tất cả ảo diệu của cả người và vật, ta có thể nhân lúc đèn chưa tắt mà quan sát mọi bí mật của Thông Thiên Tỉnh!

Hắn lập tức mở to mắt, nhìn về phía Thông Thiên Tỉnh qua ánh đèn.

Trong ánh đèn, Thông Thiên Tỉnh chính là vô số phù văn Hồng Mông đang không ngừng biến hóa, vả lại còn biến hóa vô hạn, liên tục tự sinh ra!

Lam Ngự Điền điên cuồng ghi nhớ, thế nhưng bấc đèn đã cháy hết, ánh đèn cũng tắt hẳn.

– Ta có thể ghi nhớ được, ta có thể hiểu được tất cả ảo diệu của Thông Thiên Tỉnh, ta tuyệt đối sẽ không quên những biến hóa này, ta có thể tìm ra được lỗ hổng của Thông Thiên Tỉnh!

Lam Ngự Điền hét lớn một tiếng, sau đó nhắm chặt mắt lại, khắc sâu quá trình biến hóa của hàng ngàn hàng vạn phù văn Hồng Mông vào trong tâm trí.

– Đúng rồi, Thông Thiên Tỉnh có thể chặn được!

Đột nhiên, hắn mở mắt ra, trong lòng vô cùng vui sướng.

Giờ phút này, hắn nhìn ra được lỗ hổng của Thông Thiên Tỉnh, thế là bèn thốt lên một tiếng, sau đó ném chiếc bát nhỏ của ngọn đèn dầu kia đi!

Chiếc bát nhỏ nhanh chóng bay vào trong giếng, mà Lam Ngự Điền cũng bay vào cùng, theo sát đằng sau chiếc bát nhỏ.

Thời điểm chiếc bát nhỏ rơi vào trong đại kiếp hủy diệt, Lam Ngự Điền lắc mình một cái, vô số cánh tay vươn ra khắp bốn phương tám hướng cùng ấn về phía bốn vách tường của Thông Thiên Tỉnh, cố định lại từng phù văn Hồng Mông!

Chuyển động của phù văn trong Thông Thiên Tỉnh lập tức ngừng lại trong giây lát, đồng thời chiếc bát nhỏ cũng phình to, chặn lại ở đáy giếng!

Thông Thiên Tỉnh lập tức dừng hoạt động.

Lam Ngự Điền mềm nhũn hai chân, ngã ngồi trong đáy bát, vui mừng đến phát khóc.

Lam Ngự Điền ngồi trong giếng, chỉ thấy Thông Thiên Tỉnh vẫn đang chống lại chiếc bát đèn, mà đám điện chủ và người thành đạo của Di La Cung vẫn đang thôi thúc Thông Thiên Tỉnh, cố gắng đẩy chiếc bát đèn này ra khỏi đáy Thông Thiên Tỉnh.

Bát đèn kẹt ở đáy giếng không ngừng rung chuyển, song Thông Thiên Tỉnh nhất thời cũng không thể làm gì được chiếc bát đèn này.

Có điều Lam Ngự Điền chỉ tạm thời tìm ra lỗ hổng của Thông Thiên Tỉnh, chưa thật sự phá giải được Thông Thiên Tỉnh.

Bát đèn có thể áp chế được uy năng của Thông Thiên Tỉnh, thế nhưng cũng dẫn đến việc uy năng tích tụ của Thông Thiên Tỉnh càng lúc càng nhiều hơn, cuối cùng sẽ có một ngày lượng uy năng đó vượt qua giới hạn chịu đựng của chiếc bát đèn, phá vỡ chiếc bát đèn này.

– Nền tảng của Di La Cung vẫn quá mạnh, nếu như không có lời cảnh báo của Nam Tương Nguyên Quân, nói cho bọn ta biết về bảy món dị bảo này, vậy thì Diên Khang sẽ bị đánh đến mức không kịp trở tay, chắc chắn toàn quân bị diệt!

Những người có tư chất tốt nhất của Diên Khang bao gồm có hắn và Hư Sinh Hoa, thế nhưng hai người bọn họ đều không thể luyện thành bảo vật giống như dị bảo của công tử.

Thứ đối phó với dị bảo của Di La Cung rốt cuộc vẫn là dị bảo của Di La Cung, loại nền tảng này, Diên Khang còn kém rất xa.

Tại nơi miệng giếng của Thông Thiên Tỉnh, trận chiến giữa những người thành đạo vẫn còn đang tiếp diễn.

Lam Ngự Điền xốc lại tinh thần, trèo ra ngoài giếng.

Thông Thiên Tỉnh phá vỡ bát đèn chỉ còn là vấn đề thời gian, cho nên hiện giờ hắn buộc phải lết thân xác hữu dụng này của mình đi chiến đấu với đám người thành đạo và điện chủ của Di La Cung.

Nếu như không thể tiêu diệt đối phương, vậy thì hắn phải dựa vào chút huyền bí liên quan đến Thông Thiên Tỉnh mà bản thân nhìn thấy trong ánh đèn cuối cùng, nghĩ ra phương pháp phá giải Thông Thiên Tỉnh, giải quyết mối nguy hiểm tiềm ẩn này.

Chẳng qua dưới tình huống không có bát đèn, chỉ sợ muốn giải quyết mối nguy hiểm tiềm ẩn này thì phải tốn rất nhiều thời gian.

– Không biết ca ca thế nào rồi?

Trước mắt hắn xuất hiện bóng dáng của Tần Mục, trong lòng thầm nhủ.

Đối mặt với dị bảo của sáu vị công tử Di La Cung, người thành đạo của Diên Khang thương vong nặng nề, trong khi đó Tần Mục lại đang một mình đối đầu với hai vị công tử của Di La Cung, không cần nghĩ cũng biết việc này nguy hiểm đến mức nào.

Trên mặt sông của một trong mười sáu dòng sông Hỗn Độn chảy quanh Di La Cung, công tử Lăng Tiêu sa sầm mặt mày.

Mấy ngày này, thần thông của công tử Tử Tiêu không ngừng bắn ra từ sương mù hỗn độn, tấn công về phía hắn, khiến trên cơ thể hắn cũng xuất hiện không ít vết thương.

Thế nhưng điều khiến hắn cảm thấy nặng nề không phải là vết thương trên cơ thể mình, mà là biến hóa trên thần thông Kiếm Đạo của công tử Tử Tiêu.

❮ sau
tiếp ❯

Avatar

Bình luận gần đây
https://audiosite.net
Cảm ơn bạn ẩn danh :Z - Thưa bạn code là tự làm đó bạn :) . Cơ chế thỉnh thoảng báo kiểm tra không phải lỗi mà là mình check xem người thật hay Bot ( mấy tên trộm link mang đi dot thui bạn ). Thực tế nó chả phiền lém đâu bạn thỉnh thoảng sẽ tự động check 1 lần xem bạn đang nghe hay không mà thui mà. Bạn chỉ mở lại website có 3s là có nhấn Tự Động Bỏ Qua là xong ( Không mặc định 15s tự động phát mà bạn ). Cơ chế này mình làm giống hết Youtube khi nghe nhạc hay xem phim lâu nó cũng có tính năng này nhé...!!! Ừm đây là cách mình nghĩ là tốt nhất để bảo vệ file khỏi bị cháy do Dot của nhóm nào đó thui bạn... Nếu bạn thấy phiền có thể Ủng hộ Website 10.000 VND là Vip Free 1 tháng nhé Hoặc đăng ký thành viên làm bỏ ra khoảng 15p làm ít nhiệm vụ là có Vip Free thui bạn. !!! Đa Tạ ^^
https://audiosite.net
Đã fix lại bộ này + Sever HMT nhé Tuấn
https://audiosite.net
Bộ này Sơn Đã upload ở tiệm nét 2 bản ( ở 2 Sever Khác nhau ). Mong các bạn thông cảm 1 chút do sự cố dây cáp mạng. Đa Tạ
https://audiosite.net
Mình đã check đã đúng từ chương 3010 nhé bạn ...! Từ tập 291.. có vấn đề bạn Hà Thu chuyên upload ở Youtube nên tập khác 1 chút thui, chứ chương thì chuẩn nhé bạn ^^!
https://audiosite.net
Bộ này Cậu Sơn đã gửi bản fix lại rùi nhé !!
https://audiosite.net
Bạn thông cảm không phải mình không muốn fix mà thể truy cập vào file bạn à. Cơ chế hoạt động do các thành viên tự phát gửi bản dịch mình mua ( Hay nhờ Nhóm của CTV Đình Huy ) hoặc bản cover rùi đưa hà thu nhé - Sau đó gửi lại cho CTV đã đóng góp để quản lý file đó bạn ^^! Hiện Tại CTV - Vân Sơn chỗ khu bạn ý đang bị đứt dây ngầm ở đâu đó, cả dãy bị rùi bạn ơi bên Kỹ Thuật FBT đã xuống mới khắc phục được 1 số nhà thui bạn, mà Sơn ở trong góc cách xa bộ tổng cáp FBT, chính vì việc khắc phục rất khó khăn :Z Mình đã bảo đâu khi copy USB ra quán nét hay chỗ làm gửi lên 1 bản sao rùi bạn :Z ...! - Vấn đề cậu ý quản lý kha khá nhiều file hiện tại upload lên được 1 số bộ truyện thui bạn à :!! Mong bạn thông cảm sự cố này ^^
https://audiosite.net
Phùng Tuấn 3 ngày trước
Truyện lỗi 2 ,3 ngày rồi ko nghe đc ad ơi
https://audiosite.net
SƠn Báo là do ở đó dứt cáp mạng Lan rùi...Hiện tại không biết đứt ở đâu bạn à :!! Khổ ghê... Pha này mình pó tay bạn à, sự cố này thì mình không thể giải quyết, Chờ nhà mạng FBT nhà cậu ý xuống sửa lý thui... đã báo lên tổng đài rùi tuấn à :(
https://audiosite.net
Phùng Tuấn 4 ngày trước
Vẫn chưa đc ad ơi
https://audiosite.net
Hiện tại lỗi do nguồn gốc CTV - Vân Sơn cậu ý chắc trục trặc mạng đó bạn :Z Giờ khoảng 30 bộ do cậu ý QUản Lý đều bị bạn à ^^! Đã liên hệ rùi nhé bạn :)
https://audiosite.net
Cảm ơn bạn bộ này nguồn chính thuộc CTV - Vân Sơn nhé tuấn
https://audiosite.net
Dạ em chào chị :) Bộ này tạm lỗi do Nguồn Nguồn Chính của CTV - Vân Sơn: Em đã alo gọi cậu ý rùi chị, chắc cậu ý tắt Wifi hoặc mạng bị trục trặc chút chi ạ. Em cũng thông báo các bộ do CTV- Vân Sơn đang giữa file chuyển hết Cloud Sever Chính của HMT rùi nhé chị :D
Khí Linh xin chào!
Lotus
Chat Box