1. Home
  2. Truyện Hay
  3. [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)
  4. Tập 539 : Nữ nhi của Mục Thiên Tôn (2) (c2691-c2695)

[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)

Tập 539 : Nữ nhi của Mục Thiên Tôn (2) (c2691-c2695)

❮ sau
tiếp ❯

Chương 2691: Nữ nhi của Mục Thiên Tôn (2)

Nữ nhi của Mục Thiên Tôn (2)

Thật ra nếu như chủ nhân Di La Cung ra tay, có lẽ trận chiến giữa hai bên đã kết thúc trong kỷ nguyên thứ bảy, thế nhưng sau khi chủ nhân Thiên Đô chết, chủ nhân Di La Cung lại không hề xuống tay với đám người khai thiên của Thiên Đô, bởi vậy mới xuất hiện một trận chiến kéo dài suốt ba kỷ nguyên vũ trụ.

Đối với chủ nhân Di La Cung mà nói, người thành đạo đều là đạo hữu, nếu như không cần thiết thì hắn sẽ không ra tay với đạo hữu của mình.

Hắn rất ít khi sát sinh, cho dù đối phương là người khai thiên của Thiên Đô.

Chẳng qua người chịu khổ lại là mấy vị công tử của Di La Cung.

Tam công tử Lăng Tiêu mang theo thân thể chằng chịt đạo thương tới đây ngăn cản Tần Mục, trong lòng không khỏi tuyệt vọng, thế nhưng chiến ý vẫn hừng hực như trong trạng thái đỉnh phong.

Hắn không thể ngăn cản Kim Thuyền Độ Thế trong kỷ nguyên thứ mười, cũng không thể đánh bại Tần Mục.

Đến kỷ nguyên thứ chín, hắn mang theo thân thể trọng thương tới ngăn cản Tần Mục, tới ngăn cản cái gọi là Thánh Đồng giáng thế, song hy vọng lại càng thêm xa vời.

Nhưng cho dù là như vậy, hắn vẫn không thể để mặc cho đứa con của Tần Mục được sinh ra!

Trận chiến giữa hai người trên dòng sông Hỗn Độn lại nổ ra.

Tần Mục cũng bị thương nặng, mình đầy thương tích, cũng chẳng khá hơn hắn là bao.

Lần này, hai người thật sự liều bằng cả tính mạng, dù là ai cũng đều không chịu lùi bước.

Linh Dục Tú và Nam Tương Nguyên Quân đứng trên Kim Thuyền quan sát trận ác chiến này, đều cảm thấy hãi hùng khiếp vía.

Hai người dùng hết thủ đoạn của mình, thậm chí đánh nhau tới mức tiêu hao hết pháp lực, sau đó đánh cận chiến, thương và kiếm cùng bộc phát ra uy năng khủng bố!

Đánh tới cuối cùng, đài sen của Tần Mục thủng trăm ngàn lỗ, cây thế giới trụi lủi, Hỗn Độn Điện cũng bị tàn phá nặng nề.

Thế nhưng thương thế của Tam công tử còn nghiêm trọng hơn.

Hắn bị Tần Mục đánh đến Đại La Thiên, đạo thụ vào đạo quả gần như tan rã, tổn hại của Lăng Tiêu Bảo Điện cũng vô cùng nặng nề.

Cuối cùng, Tam công tử quát lớn một tiếng, không cam lòng mà nhảy vào dòng sông Hỗn Độn.

– Lão Tam, đến kỷ nguyên thứ tám, ngươi sẽ không còn là đối thủ của ta, đừng xuất hiện nữa.

Tần Mục hét lên.

Tam công tử Lăng Tiêu sa sầm mặt mày, không nói lời nào, chìm xuống dòng sông Hỗn Độn, biến mất không còn tăm tích.

Tần Mục lên thuyền, dừng Kim Thuyền Độ Thế lại, sau đó điều chỉnh khí tức, trị liệu thương thế.

Nam Tương và Linh Dục Tú tiến lên phía trước, hộ pháp cho hắn.

Không lâu sau, Tần Mục nhập mộng, dùng mộng cảnh của mình để chữa trị đạo thương trên cơ thể.

Đạo thương của hắn chậm rãi hồi phục, khí sắc cũng tốt hơn rất nhiều, thế nhưng tu vi lại chẳng khôi phục được bao nhiêu.

Tần Mục đứng dậy, nhìn nước sông của dòng sông Hỗn Độn, trầm mặc không nói gì.

– Phu quân, nếu như không nắm chắc, vậy thì quay về đi.

Linh Dục Tú có chút không nỡ, nhẹ nhàng nói.

Nguyên nhân của tất cả mọi việc đều bắt nguồn từ dòng sông Hỗn Độn.

Trên đường đi, Tần Mục có thể mượn sức mạnh của dòng sông Hỗn Độn để giúp thực lực tu vi của bản thân luôn duy trì ở trạng thái đỉnh phong, mà hiện giờ, một thứ sức mạnh đáng sợ đang áp chế dòng sông Hỗn Độn, khiến hắn khó lòng mượn sức, khó lòng nhanh chóng khôi phục lại tu vi.

Mà chỉ sợ phía trước cũng sẽ không yên ổn.

Nếu như Tần Mục không còn sức chiến đấu, vậy thì bọn họ đều sẽ gặp nguy hiểm.

– Không có vấn đề gì hết.

Tần Mục mỉm cười, ánh mắt dời khỏi dòng sông Hỗn Độn, dừng lại trên khuôn mặt của Linh Dục Tú.

Hắn cười nói:

– Chắc hẳn người mà lão Tam nhờ để trấn áp dòng sông Hỗn Độn chính là Nhị công tử Vô Cực.

Trong bụng Linh Dục Tú thỉnh thoảng lại xuất hiện dị tượng của hoa sen Quy Khư.

Hoa sen lúc thì là nụ hoa, lúc thì là đài hoa, trong mơ hồ có thể nhìn thấy một đứa trẻ đang nằm trong đó, nối liền với dây rốn của mẫu thân.

Bất chợt còn có thể nhìn thấy hoa sen biến mất, dị tượng một mầm cây xuất hiện, mang theo điềm lành, đứa trẻ nằm dưới gốc cây trông vô cùng thần kỳ.

Có đôi lúc còn có thể nhìn thấy cảnh tượng kỳ quan của của vũ trụ sơ khai, đứa trẻ nằm giữa Thiên Hà, ngàn vạn vì sao xoay quanh.

Nam Tương Nguyên Quân thầm kinh ngạc, không nói lời nào.

Đợi đến khi Kim Thuyền Độ Thế tới dòng sông Hỗn Độn của kỷ nguyên thứ hai, thời gian Linh Dục Tú lâm bồn cũng càng ngày càng tới gần.

Đứa trẻ trong bụng nàng hệt như một kẻ háu ăn, quét sạch nguyên khí Hỗn Độn.

Tần Mục vô cùng cẩn thận dùng cây thế giới và hoa sen Quy Khư để hấp thụ sức mạnh của dòng sông Hỗn Độn, biến thứ sức mạnh cuồng bạo kia trở nên ôn hòa hơn, sau đó đưa vào trong cơ thể Linh Dục Tú.

Kim Thuyền Độ Thế bỗng nhiên khẽ khựng lại rồi dừng hẳn.

Tần Mục ngẩng đầu lên, chỉ thấy một đạo thụ chắn ở phía trước, cản đường đi của Kim Thuyền.

– Thái Thượng sư huynh.

Tần Mục bước tới mũi thuyền, bái kiến lão giả ngồi dưới gốc đạo thụ, không hiểu hỏi:

– Vì sao sư huynh lại cản đường của ta?

Lão giả dưới gốc đạo thụ thở dài một tiếng:

– Sư đệ, ngươi làm việc quá vẹn toàn, không tốt cho đứa trẻ này.

Nếu như ngươi tiến vào kỷ nguyên thứ nhất, hấp thụ sức mạnh của đại kiếp hủy diệt ở nơi đó, vậy thì chưa chắc đó đã là phúc phận của đứa trẻ này.


Chương 2692: Nữ nhi của Mục Thiên Tôn (3)

Nữ nhi của Mục Thiên Tôn (3)

Đừng đi tiếp nữa, để đứa trẻ này sinh ra ở kỷ nguyên thứ hai là được rồi, trắc trở sau này của nó cũng sẽ bớt đi chút ít…

Tần Mục sửng sốt, suy nghĩ một lát, ngẩng đầu cười nói:

– Thái Thượng sư huynh cho rằng ta không thể ngăn cản kiếp nạn thay nó hay sao?

Thái Thượng lắc đầu:

– Đương nhiên Hỗn Độn có khả năng ngăn cản được tất cả kiếp nạn, thế nhưng đối với đứa trẻ này mà nói lại không phải là chuyện tốt.

Trăng tròn thì khuyết, nước đầy thì tràn, Thất công tử cũng không phải vừa xuất thế đã là Thất công tử, cần phải có quá trình để trưởng thành.

Sư đệ, ngươi cho rằng là vì sao?

Tần Mục lại suy nghĩ một lát, cười nói:

– Vậy thì theo sư huynh.

Thái Thượng không nói nữa, đạo thụ cô quạnh cùng với hắn dần chìm vào trong đại kiếp hủy diệt, trông như thể hóa đạo.

Tần Mục mỉm cười, lắc đầu nói:

– Bắt chước theo sư phụ, nhưng làm thế nào cũng không giống.

Nam Tương lén hỏi:

– Thất công tử, Đại công tử bắt chước sư phụ cái gì vậy? Mỗi lần ta gặp hắn đều cảm thấy bất an, không dám nhìn thẳng, cảm giác như đang gặp mặt sư phụ vậy.

Hắn thật sự rất giống sư phụ, vì sao công tử lại nói hắn bắt chước không giống?

Tần Mục cười nói:

– Hắn bắt chước cái chết của sư phụ.

Đạo tâm của sư phụ đã chết, hóa đạo rồi diệt vong.

Mới nãy Thái Thượng sư huynh trông có vẻ đạo tâm đã chết, hóa đạo rồi, nhưng làm thế nào cũng không thể chết được.

Nam Tương líu lưỡi, sắc mặc cổ quái:

– Sao mà Đại công tử lại có tật xấu lạ kỳ như vậy? Lúc trước ở trong Di La Cung, ta lại chẳng hề nhìn ra…

Dù rằng Đại công tử Thái Thượng đã rời đi, song Tần Mục lại không hề nhân cơ hội tiến vào đại kiếp hủy diệt của kỷ nguyên thứ nhất, mà để Kim Thuyền dừng lại trên dòng sông Hỗn Độn của kỷ nguyên thứ hai.

Hắn không phải là người nói lời giữ lời, hắn chỉ cảm thấy lời nói của Thái Thượng rất có lý mà thôi.

Nếu như ngay từ đầu đã là kẻ có tư chất ngút trời, tài hoa tuyệt thế, chưa chắc Tần Mục đã có được thành tựu như bây giờ!

Đứa con của hắn cũng như vậy.

Trong chuyến đi tới Di La Cung lần này, nếu như đứa con của hắn hấp thụ sức mạnh của đại kiếp hủy diệt trong mười sáu kỷ nguyên vũ trụ, vậy thì lúc ra đời sẽ quá hoàn mỹ, không hề có chút khuyết điểm nào, vậy thì đối với đứa trẻ mà nói chẳng những không có lợi, trái lại còn có tác hại lớn.

Quá hoàn mỹ, không học cũng biết, không tìm tòi cũng tự hiểu, sẽ chỉ biết nó là thế nào nhưng lại không biết vì sao nó lại như thế.

Để lại một khuyết điểm, trong quá trình trưởng thành, nó sẽ tìm kiếm một cơ hội để bù đắp cho khuyết điểm, chậm rãi lĩnh ngộ những gì mà mình có được trước khi ra đời, có thể nói đây là một chuyện tốt với đứa trẻ.

Vả lại, quá vẹn toàn, quả thật sẽ kéo đến rất nhiều kiếp nạn.

Loại kiếp nạn này bắt nguồn từ sự ghen ghét đố kỵ và ngấp nghé của những cường giả bên ngoài và kẻ kiến thức hạn hẹp.

Càng vẹn toàn thì càng hoàn mỹ, kiếp số cũng càng mạnh càng nhiều!

Mười mấy ngày sau, cuối cùng Đại La Thiên cũng lâm bồn.

Nam Tương Nguyên Quân đuổi Tần Mục ra ngoài, đỡ đẻ cho Linh Dục Tú.

Tần Mục ở bên ngoài đi đi lại lại, đột nhiên một tiếng khóc oe oe vang lên, khiến trái tim đang treo lơ lửng của Tần Mục rốt cuộc cũng rơi xuống.

Hắn không nhịn được mà bật cười ha hả, nước mắt đầy mặt.

– Có thể vào rồi!

Nam Tương thò đầu ra khỏi kim điện, vẫy tay nói.

Tần Mục vội vàng bước vào trong, gấp gáp hỏi:

– Là nam hay nữ?

– Là nam hay nữ, chẳng phải bản thân ngươi cũng biết sao?

Nam Tương kinh ngạc, liếc hắn một cái.

Tần Mục xoa tay, cười he he nói:

– Ta vẫn chưa dám xem.

– Là một nha đầu.

Giọng nói của Linh Dục Tú vang lên.

Tần Mục vội vã bước tới, cười nói:

– Ta vẫn luôn muốn một nha đầu.

Để ta ôm chút.

Nam Tương mỉm cười nhìn đôi phu thê đang tựa vào nhau, thầm nghĩ:

– Hóa ra Thất công tử cũng có nhân tính.

Thất công tử của trước kia là kẻ vô nhân tính biết bao…

– Có thể đi gặp sư phụ rồi!

Một lúc lâu sau, Tần Mục bước ra khỏi kim điện, hứng trí bừng bừng, cười nói:

– Nhờ sư phụ đặt tên cho nữ nhi của ta.

Cuối cùng Kim Thuyền Độ Thế cũng tới Di La Cung, mà Di La Cung của bây giờ vẫn lạnh lẽo vắng vẻ như xưa.

Tần Mục bước xuống khỏi Kim Thuyền, Linh Dục Tú ôm lấy nữ nhi, cùng hắn đi về phía Di La Cung.

Nam Tương Nguyên Quân do dự chốc lát, sau đó vẫn đi theo bọn họ.

Nàng nhìn Di La Cung càng ngày càng gần trước mắt, trong lòng bách vị tạp trần:

– Sư phụ thật sự đã chết rồi sao? Vậy thì những gì mà Tam công tử và Tứ công tử đang làm hiện tại là đúng hay là sai? Ngay cả sư phụ cũng mất đi lòng tin…

Nàng theo chân đôi phu thê Tần Mục đến trước Di La Cung.

Tần Mục gõ cửa, cánh cửa của Di La Cung mở ra, tử khí Hồng Mông mờ mịt dao động.

Nam Tương lén nhìn vào bên trong điện, nhưng lại không thể nhìn thấy bất cứ thứ gì.

Đôi phu thê Tần Mục ôm lấy đứa trẻ bước vào trong điện.

Nam Tương Nguyên Quân nghiến răng, cũng đi theo bọn họ vào trong Di La Cung.


Chương 2693: Tên của ngươi

Tên của ngươi

– Đệ tử có hậu, bởi vậy dẫn đồ tôn tới đây bái kiến sư phụ.

Tần Mục hành lễ, nói:

– Kính xin sư phụ ban tên cho đồ tôn.

Nam Tương Nguyên Quân ngẩng đầu nhìn lên, chỉ thấy trên đạo thụ có mười sáu đạo quả.

Đó chính là đạo thụ của chủ nhân Di La Cung, mà dưới gốc đạo thụ đó là một bộ xương khô đang ngồi xếp bằng.

Nam Tương Nguyên Quân đau xót, không kìm được lòng mà quỳ xuống, gập người lạy sâu.

Chủ nhân Di La Cung – sư phụ của tất cả mọi người xuyên suốt mười sáu kỷ nguyên vũ trụ, quả thật như những gì Tần Mục nói, đã hóa đạo rồi diệt vong!

Đột nhiên, giọng nói của chủ nhân Di La Cung vang lên:

– Ngươi ôm đứa con của ngươi tiến lên phía trước, để ta xem thử xem.

Linh Dục Tú do dự chốc lát.

Tần Mục đứng bên cạnh gật đầu, lúc này nàng mới đánh bạo ôm đứa trẻ bước tới trước mặt bộ xương khô dưới gốc đạo thụ kia.

Bộ xương khô đó vươn hai tay ra, đón lấy đứa trẻ, sau đó cúi đầu nhìn một lúc lâu.

– Thiện tai, có lẽ tương lai còn có thể.

Bộ xương khô kia trả lại đứa trẻ cho Linh Dục Tú.

Linh Dục Tú vội vàng ôm lấy đứa trẻ rồi lui xuống, e ngại bộ xương khô sẽ khiến cho đứa trẻ sợ hãi.

Giọng nói của chủ nhân Di La Cung vang lên, bên trong ẩn chứa chút vui mừng:

– Mục đạo hữu, có lẽ ngươi đã sinh ra được một đứa trẻ tốt.

Tốt lắm, tốt lắm… Ta suy tính tương lai, thấy khắp nơi đều là hư không, chẳng có lấy chút sinh cơ nào, nói không chừng sinh cơ sẽ ứng lên người nàng.

Khi đối đãi với người khác, hắn không hề cho rằng bản thân là sư phụ, mà thường chỉ xưng hô như đạo hữu, chẳng hề coi thường đối phương vì tu vi thấp hay là vãn bối.

– Nàng sinh ra ứng với kiếp vận, hơn nữa còn mang trong mình linh tính và sinh cơ của mười lăm kỷ nguyên vũ trụ, có lẽ tương lai có khả năng hóa thành hư không.

Chủ nhân Di La Cung nói:

– Ta lấy một chữ Linh, lại lấy thêm một chữ Quân, hy vọng nàng có thể mang theo linh tính của vũ trụ quá khứ, trở thành người đứng đầu của kỷ nguyên thứ mười bảy.

– Tần Linh Quân?

Tần Mục rất vui vẻ, mà Linh Dục Tú cũng rất yêu thích cái tên này.

Nàng thầm nhủ:

– Cái tên này còn mang theo họ của Linh gia ta, sư phụ đúng là người vô cùng tỉ mỉ chu đáo.

Chủ nhân Di La Cung nói:

– Các ngươi có thể quay về rồi.

Đi đường cẩn thận.

Tần Mục hơi sửng sốt, chỉ cảm thấy câu nói “đi đường cẩn thận” này có thâm ý sâu xa.

– Dám xin sư phụ ban phúc cho Linh Quân!

Tần Mục khom người cúi lạy, nói.

– Cần gì đến lượt ta ban phúc?

Giọng nói của chủ nhân Di La Cung vang lên:

– Phúc phận mà ngươi cho nàng đã đủ để nàng tiếp nhận.

Nếu như ta lại ban phúc cho nàng, vậy thì nàng sẽ không tiếp nhận nổi.

Đó chẳng những không phải là phúc phận, mà còn là tai họa.

Mục đạo hữu, để lại một con đường sống cho đứa trẻ của ngươi đi.

Tần Mục căng thẳng, muốn hỏi kỹ, nhưng chủ nhân Di La Cung đã chìm vào trong im lặng.

Hắn mở miệng hỏi, nhưng chủ nhân Di La Cung từ đầu đến cuối lại chẳng hề đáp lại.

Tần Mục thở dài một tiếng, hắn biết vị sư phụ của hắn thần thông quảng đại tới mức không thể tưởng tượng nổi, thậm chí còn có thể tính ra tương lai.

Không chỉ có vậy, chủ nhân Di La Cung còn có thể tìm ra thứ mà Tần Mục không thể dò ra được từ manh mối.

Hắn biết trước, nhưng lại không muốn nói ra, Tần Mục cũng chỉ đành từ bỏ.

Tần Mục nắm tay Linh Dục Tú, ôm lấy Tần Linh Quân khom người hành lễ, sau đó bước ra khỏi Di La Cung.

Nam Tương Nguyên Quân do dự chốc lát.

Nàng có rất nhiều nghi vấn muốn hỏi chủ nhân Di La Cung, thế nhưng Tần Mục đã rời đi, hơn nữa chủ nhân Di La Cung cũng rơi vào tử vong một lần nữa, cho nên nàng cũng chỉ đành rời khỏi Di La Cung.

Nàng quay đầu nhìn lại, cửa cung đã đóng lại.

Nam Tương Nguyên Quân than ngắn thở dài, buồn bã mất mát.

Chủ nhân Di La Cung – sư phụ của tất cả mọi người xuyên suốt mười sáu kỷ nguyên vũ trụ, thật sự đã chết rồi.

Tần Mục đi tới Kim Thuyền, mỉm cười nói:

– Chúng ta cứ ở lại nơi này mấy ngày trước, ta cần phải khiến bản thân đạt đến trạng thái đỉnh phong, sau đó chúng ta mới rời đi.

Chuyến đi lần này, chỉ sợ còn nguy hiểm hơn rất nhiều so với lúc tới.

Linh Dục Tú gật đầu, nói:

– Nam Tương tỷ tỷ, ngươi quay về trước đi, cảm ơn sự giúp đỡ của ngươi trên đường.

Nam Tương Nguyên Quân chần chừ một lát, gật đầu, nói:

– Công tử, phu nhân, lần này ta không giúp được gì, đành cáo lui trước.

Tần Mục nói đa tạ, Nam Tương Nguyên Quân vội vàng nói:

– Không dám.

Công tử và phu nhân nhớ cẩn thận!

Dứt lời, nàng xoay người rời đi.

Phu thê hai người đưa mắt nhìn nàng đi xa.

Linh Dục Tú nói:

– Nam Tương tỷ tỷ này không phải là kẻ xấu.

– Thật ra trong Di La Cung, căn bản tất cả mọi người đều không phải kẻ xấu.

Tần Mục cười nói:

– Bao gồm cả ta cũng không phải kẻ xấu.

Cho dù là người thành đạo hay điện chủ của Di La Cung, bao gồm cả điện chủ Linh Quan trông có vẻ vô cùng tàn độc, cũng mang trong mình lý tưởng cứu vớt thế gian.


Chương 2694: Tên của ngươi (2)

Tên của ngươi (2)

Không phải là bọn họ không thấu tình đạt lý, mà là vị trí đứng của chúng ta và bọn họ không giống nhau, nhìn mọi thứ từ góc độ khác nhau, cho nên chúng ta mới nghĩ bọn họ là kẻ ác, là kẻ đang xâm nhập!

Linh Dục Tú cười nói:

– Phu quân đột nhiên độ lượng như vậy, không phù hợp với hình tượng Mục Thiên Tôn trong lời đồn đâu.

Tần Mục hứng thú:

– Mục Thiên Tôn trong lời đồn là người như thế nào?

– Là người rất phức tạp.

Ghét ác như thù, nhưng đồng thời cũng vô cùng tà ác.

Lương thiện từ bi, nhưng đồng thời cũng tâm ngoan thủ lạt.

Nói lời mà không giữ lời, vừa đáng tin lại vừa không đáng tin.

Linh Dục Tú bĩu môi, nói:

– Không thích nói chuyện lắm, nhưng lại có thể dùng lời nói giết chết kẻ khác.

Có người nói ngươi thông minh tuyệt đỉnh, có người lại nói ngươi ngốc nghếch như bò; còn có người lại nói đạo tâm của ngươi kiên cố vĩnh hằng, không thay đổi không dao động, nhưng cũng có người nói đạo tâm của ngươi rối tinh rối mù, sắc mặt thay đổi xoành xoạch.

Nói tóm lại, Mục Thiên Tôn chính là một người vô cùng phức tạp.

Tần Mục bật cười ha hả.

Phu thê hai người ở lại ngay trên Kim Thuyền.

Dù gì Tần Linh Quân cũng mới ra đời, cho nên lúc nào cũng ồn ào, mà bọn họ lại lần đầu làm phụ mẫu, khó tránh khỏi việc tay chân luống cuống một phen.

– Ta có năng lực kinh thiên động địa, không một ai có thể đánh bại ta, nhưng lại bị một đứa nhóc mới sinh vài ngày đánh bại.

Tần Mục uể oải, cũng may là Tần Linh Quân không thường xuyên khóc ré lên, lúc yên lặng cũng rất đáng yêu, khiến người cha già là hắn như được an ủi.

Hai tháng sau, rốt cuộc thực lực tu vi của Tần Mục cũng khôi phục lại đến trạng thái đỉnh phong.

Hắn giương buồm, lên đường rời đi.

Bởi vì trên đường tới Tần Mục cần phải khống chế hoa sen Quy Khư và cây thế giới để hấp thụ năng lượng của đại kiếp hủy diệt, nuôi dưỡng Tần Linh Quân, cho nên tốc độ của Kim Thuyền Độ Thế rất chậm, song lần quay về này lại nhanh hơn nhiều.

Sau ba tháng, cuối cùng bọn họ cũng tới đại kiếp hủy diệt của kỷ nguyên thứ bảy.

Tốc độ của Kim Thuyền Độ Thế chậm lại, Linh Dục Tú nhận ra, bèn nhìn về phía Tần Mục.

Tần Mục ngồi xổm trên boong của Kim Thuyền Độ Thế, chơi đùa với Tần Linh Quân, muốn bắt nàng học đi, đúng là người phụ thân này vẫn chẳng ra dáng gì cả.

Thế nhưng quả thật tốc độ của Kim Thuyền Độ Thế đang chậm lại, hơn nữa còn càng ngày càng chậm.

Linh Dục Tú bước tới, ôm Tần Linh Quân lên, hỏi:

– Phu quân có tâm sự sao?

Tần Mục đứng dậy, nhìn ra phía bên ngoài thuyền, chỉ thấy bên ngoài là đại kiếp hủy diệt đang cuộn trào của kỷ nguyên thứ mười bảy, vũ trụ do đám người khai thiên của Thiên Đô tạo nên cũng khó lòng thoát hỏi sự tàn phá của đại kiếp hủy diệt, trong chốc lát đã tan rã.

– Chuyến đi này không hề có bất kỳ phong ba bão táp gì, quả thật khiến ta càng thêm lo lắng.

Nụ cười trên gương mặt Tần Mục biến mất.

Hắn trầm giọng nói:

– Bây giờ càng yên bình, phong ba bão táp sắp ập đến lại càng hiểm ác.

Ta không có đủ tự tin có thể bảo vệ được mẫu tử các ngươi.

Linh Dục Tú ngắm nhìn khuôn mặt của hắn, Mục Thiên Tôn không ai bì nổi lúc này đây lại lo được lo mất.

Từ nhỏ hắn đã xây nên một bức tường niềm tin vững chắc, sau đó tôi luyện niềm tin trong biến pháp Diên Khang, song giờ phút này hắn lại hơi dao động.

Linh Dục Tú dựa vào người hắn, một tay bế Tần Linh Quân, một tay nắm lấy bàn tay của hắn, dường như muốn tiếp thêm sức mạnh và dũng khí cho hắn.

Tần Mục ôm nàng vào lòng, giọng nói trầm thấp mà nặng nề vang lên:

– Ngươi yên tâm, ta nhất định sẽ bảo vệ tốt các ngươi, không để cho bất kỳ chuyện sơ xuất nào xảy đến với các ngươi!

Hắn dùng đôi mắt sâu thẳm mà bình tĩnh, hơn nữa còn sâu thẳm đến mức đáng sợ, nhìn về phía đại kiếp hủy diệt.

Năm đó, phụ thân Tần Hán Trân của hắn và Trân vương phi rời khỏi Vô Ưu Hương, trên đường gặp phải bao vây truy kích của Thiên Đình, cuối cùng bị đuổi kịp tại Quy Khư của Nguyên Giới.

Tần Hán Trân mộc hóa, đưa Trân vương phi đang mang thai hắn đến U Đô.

Cảnh tượng trước mắt này liệu có mấy phần giống với cảnh tượng kia?

Sau này, Trân vương phi để hắn trong cái giỏ, bảo Bình Nhi a di xách tới U Đô, từ đó về sau trong thôn Tàn Lão xuất hiện thêm một cô nhi tên là Tần Mục.

– Ta sẽ không để nữ nhi của ta bước lên con đường giống như ta.

Hắn thầm nhủ.

Hắn hiểu rõ nỗi đau đớn khi cô nhi tìm kiếm phụ mẫu thân sinh của mình hơn bất cứ ai.

Kim Thuyền Độ Thế lại giương buồm, đi vào những con sông Hỗn Độn phía sau.

Đại kiếp hủy diệt của kỷ nguyên thứ tám, bình an.

Đại kiếp hủy diệt của kỷ nguyên thứ chín, bình an.

Đại kiếp hủy diệt của kỷ nguyên thứ mười, bình an.

Tần Mục càng ngày càng sa mặt mặt mày, trên gương mặt đã khó lòng nhìn thấy được nụ cười.

Nguy hiểm mãi vẫn chưa xuất hiện, chứng tỏ lúc nó ập đến sẽ vô cùng mãnh liệt!

Thậm chí còn mãnh liệt đến mức vượt khỏi phạm vi mà hắn có chịu đựng!


Chương 2695: Tên của ngươi (3)

Tên của ngươi (3)

Mặc dù hắn thần thông quảng đại, thế nhưng hắn lại không có khả năng một mình đối mặt với đám người khai thiên của Thiên Đô, Di La Cung và Vô Nhai lão nhân, hoặc có lẽ là cả vô số thế lực lớn nhỏ đến từ tiền sử!

Trong trận chiến này, hắn tuyệt đối không thể thua, thế nhưng cũng có khả năng sẽ thua, mất đi cuộc sống tốt đẹp trước mắt này!

Đại kiếp hủy diệt của kỷ nguyên thứ mười một, bình an!

Đại kiếp hủy diệt của kỷ nguyên thứ mười hai, bình an!

Đại kiếp hủy diệt của kỷ nguyên thứ mười ba, bình an!

Đại kiếp hủy diệt của kỷ nguyên thứ mười bốn, vẫn bình an!

Cuối cùng, bọn họ cũng đến đại kiếp hủy diệt của kỷ nguyên thứ mười lăm.

Tần Mục khô cả cổ họng, thôi thúc hoa sen Quy Khư và cây thế giới, cắm rễ xuống dòng sông Hỗn Độn, thử điều động sức mạnh của đại kiếp hủy diệt, lấy cho mình dùng.

Trái tim của hắn dần chùng xuống, hoa sen và cây thế giới đều không thể điều động được chút sức mạnh nào đến từ đại kiếp hủy diệt.

Tần Mục thở dài thườn thượt, xem ra Nhị công tử Vô Cực cũng đang chờ đợi một nhà ba người bọn họ!

Mặc dù Nhị công tử Vô Cực không thể phá giải nút thắt dây đỏ của sư phụ, thế nhưng sức mạnh của nàng lại có thể tuồn ra ngoài, khiến hắn không thể mượn sức từ dòng sông Hỗn Độn.

Phía trước mặt, dòng sông Hỗn Độn đột nhiên cuộn trào sóng dữ vô cùng mãnh liệt, một ánh hào quang bắn ra khỏi đại kiếp hủy diệt.

Đó chính là một thế giới được sinh ra bên trong đại kiếp hủy diệt!

Có người đang thi triển thuật pháp khai thiên trong đại kiếp hủy diệt, cưỡng chế khai thiên tích địa, diễn hóa ra một vũ trụ nhỏ!

Vũ trụ nhỏ được sinh ra kia hiện lên với vẻ xinh đẹp lộng lẫy trong đại kiếp hủy diệt.

Bên trong dòng sông Hỗn Độn, từng vùng sáng rực rỡ sắc màu ánh lên, từng vũ trụ nhỏ xuất hiện trong dòng sông Hỗn Độn mênh mông rộng lớn.

Kỷ nguyên thứ bảy, đám người khai thiên sáng tạo ra vũ trụ càn khôn cùng với chủ nhân Thiên Đô xuất hiện rồi.

Cùng lúc đó, Tần Mục cũng nhìn thấy cây thế giới đứng sừng sững ở trung tâm của đại kiếp hủy diệt, từng chiếc lá cây hệt như những chư thiên nguy nga tráng lệ, từng sợi rễ cây trông chẳng khác những con đường mênh mang.

Vô Nhai lão nhân đứng dưới gốc cây.

Phía xa xa, thành Ngọc Kinh của kỷ nguyên thứ mười lăm xuất hiện, phía trước tường thành vô cùng đổ nát là một cánh rừng đạo thụ rậm rạp, xanh um tươi tốt, đạo quả với màu sắc khác nhau trên đạo thụ chứa đựng các loại đạo uy khác nhau!

Trong dòng sông Hỗn Độn, rất nhiều mảnh vỡ Đại La Thiên bay tới, bên trong Đại La Thiên là đạo thụ đang đung đưa và một người thành đạo không nhìn rõ mặt mũi.

Ngoài ra còn có các loại đạo binh kỳ lạ, hợp thành một con quái vật khổng lồ.

Đó là thế lực không thuộc về Di La Cung, không thuộc về đám người khai thiên của Thiên Đô, cũng không thuộc về Vô Nhai lão nhân!

Tần Mục bình tĩnh lại, nở một nụ cười với Linh Dục Tú:

– Phu nhân, ngươi còn có điều gì muốn nói với Linh Quân không?

Linh Dục Tú hiểu ý của hắn, ôm chặt Tần Linh Quân, hôn lên gương mặt của nàng, sau đó lẩm bẩm nói:

– Con à, nhớ rõ tên của ngươi, ngươi tên là Tần Linh Quân! Ngươi tên là Tần Linh Quân! Phụ thân của ngươi tên là Tần Mục, mẫu thân của ngươi tên là Linh Dục Tú.

Sẽ có một ngày, phụ thân của ngươi tìm được ngươi, hắn sẽ gọi tên của ngươi!

Nàng nhấc cao Tần Linh Quân lên, đưa đến trước mặt Tần Mục.

– Tần Mục, ngươi nhất định phải tìm được nàng!

Nàng khàn giọng nói, sau đó đột nhiên ném Tần Linh Quân ra khỏi Kim Thuyền Độ Thế.

– Ngươi yên tâm!

Tần Mục hét lớn.

Tần Linh Quân rơi xuống dòng sông Hỗn Độn.

Vô số cường giả mạnh mẽ vô biên trong dòng sông Hỗn Độn đuổi theo, muốn cướp đoạt Tần Linh Quân.

Đúng lúc này, một phiến lá sen trên gốc sen Quy Khư của Tần Mục bay lên, sau đó tách biệt khỏi hoa sen Quy Khư, cuốn Tần Linh Quân vào bên trong, nhanh chóng bay đi!

Trong lúc nhất thời, không biết bao nhiêu cường giả đạp lên mặt sông Hỗn Độn, điên cuồng đuổi theo Kim Thuyền Độ Thế và phiến lá sen kia!

Tần Mục và Linh Dục Tú đáp xuống đài sen, sắc mặt Tần Mục tái xanh.

Sau đó, hai người cùng đi về phía kỷ nguyên thứ mười sáu từ mặt sông.

– Rồi sẽ có một ngày, ta sẽ nhét hết đám sâu mọt các ngươi vào trong quan tài! Rồi sẽ có một ngày!

Lá sen Quy Khư mang theo Tần Linh Quân bay nhanh, băng qua từng dòng sông Hỗn Độn.

Nam Tương Nguyên Quân đang trở về, chợt nhìn thấy lá sen bay tới, phía sau là Kim Thuyền Độ Thế.

Nàng không khỏi sửng sốt, phiến lá sen kia đã bay đi, biến mất trong sương mù hỗn độn mênh mông.

Tiếp đó, mặt sông nổi sóng, từng cường giả mạnh mẽ vô biên đuổi theo, khiến dòng sông Hỗn Độn như thể sôi trào!

Những cường giả kia lướt nhanh qua người nàng, khiến nàng choáng vàng một hồi.

– Xảy ra chuyện gì vậy?

Lá sen Quy Khư và Kim Thuyền Độ Thế bay tới đại kiếp hủy diệt của kỷ nguyên thứ nhất.

Đột nhiên, lá lên bay lên khỏi mặt sông, mà Kim Thuyền Độ Thế cũng vọt lên khỏi mặt sông, lá sen mang theo Tần Linh Quân lập tức rơi xuống thuyền.

Kim Thuyền chợt bẻ hướng, mang theo Tần Linh Quân đâm thẳng vào dòng sông Hỗn Độn ngay trước mắt vô số cường giả đang đuổi tới!

❮ sau
tiếp ❯

Avatar

Bình luận gần đây
https://audiosite.net
Cảm ơn bạn ẩn danh :Z - Thưa bạn code là tự làm đó bạn :) . Cơ chế thỉnh thoảng báo kiểm tra không phải lỗi mà là mình check xem người thật hay Bot ( mấy tên trộm link mang đi dot thui bạn ). Thực tế nó chả phiền lém đâu bạn thỉnh thoảng sẽ tự động check 1 lần xem bạn đang nghe hay không mà thui mà. Bạn chỉ mở lại website có 3s là có nhấn Tự Động Bỏ Qua là xong ( Không mặc định 15s tự động phát mà bạn ). Cơ chế này mình làm giống hết Youtube khi nghe nhạc hay xem phim lâu nó cũng có tính năng này nhé...!!! Ừm đây là cách mình nghĩ là tốt nhất để bảo vệ file khỏi bị cháy do Dot của nhóm nào đó thui bạn... Nếu bạn thấy phiền có thể Ủng hộ Website 10.000 VND là Vip Free 1 tháng nhé Hoặc đăng ký thành viên làm bỏ ra khoảng 15p làm ít nhiệm vụ là có Vip Free thui bạn. !!! Đa Tạ ^^
https://audiosite.net
Đã fix lại bộ này + Sever HMT nhé Tuấn
https://audiosite.net
Bộ này Sơn Đã upload ở tiệm nét 2 bản ( ở 2 Sever Khác nhau ). Mong các bạn thông cảm 1 chút do sự cố dây cáp mạng. Đa Tạ
https://audiosite.net
Mình đã check đã đúng từ chương 3010 nhé bạn ...! Từ tập 291.. có vấn đề bạn Hà Thu chuyên upload ở Youtube nên tập khác 1 chút thui, chứ chương thì chuẩn nhé bạn ^^!
https://audiosite.net
Bộ này Cậu Sơn đã gửi bản fix lại rùi nhé !!
https://audiosite.net
Bạn thông cảm không phải mình không muốn fix mà thể truy cập vào file bạn à. Cơ chế hoạt động do các thành viên tự phát gửi bản dịch mình mua ( Hay nhờ Nhóm của CTV Đình Huy ) hoặc bản cover rùi đưa hà thu nhé - Sau đó gửi lại cho CTV đã đóng góp để quản lý file đó bạn ^^! Hiện Tại CTV - Vân Sơn chỗ khu bạn ý đang bị đứt dây ngầm ở đâu đó, cả dãy bị rùi bạn ơi bên Kỹ Thuật FBT đã xuống mới khắc phục được 1 số nhà thui bạn, mà Sơn ở trong góc cách xa bộ tổng cáp FBT, chính vì việc khắc phục rất khó khăn :Z Mình đã bảo đâu khi copy USB ra quán nét hay chỗ làm gửi lên 1 bản sao rùi bạn :Z ...! - Vấn đề cậu ý quản lý kha khá nhiều file hiện tại upload lên được 1 số bộ truyện thui bạn à :!! Mong bạn thông cảm sự cố này ^^
https://audiosite.net
Phùng Tuấn 2 ngày trước
Truyện lỗi 2 ,3 ngày rồi ko nghe đc ad ơi
https://audiosite.net
SƠn Báo là do ở đó dứt cáp mạng Lan rùi...Hiện tại không biết đứt ở đâu bạn à :!! Khổ ghê... Pha này mình pó tay bạn à, sự cố này thì mình không thể giải quyết, Chờ nhà mạng FBT nhà cậu ý xuống sửa lý thui... đã báo lên tổng đài rùi tuấn à :(
https://audiosite.net
Phùng Tuấn 3 ngày trước
Vẫn chưa đc ad ơi
https://audiosite.net
Hiện tại lỗi do nguồn gốc CTV - Vân Sơn cậu ý chắc trục trặc mạng đó bạn :Z Giờ khoảng 30 bộ do cậu ý QUản Lý đều bị bạn à ^^! Đã liên hệ rùi nhé bạn :)
https://audiosite.net
Cảm ơn bạn bộ này nguồn chính thuộc CTV - Vân Sơn nhé tuấn
https://audiosite.net
Dạ em chào chị :) Bộ này tạm lỗi do Nguồn Nguồn Chính của CTV - Vân Sơn: Em đã alo gọi cậu ý rùi chị, chắc cậu ý tắt Wifi hoặc mạng bị trục trặc chút chi ạ. Em cũng thông báo các bộ do CTV- Vân Sơn đang giữa file chuyển hết Cloud Sever Chính của HMT rùi nhé chị :D
Khí Linh xin chào!
Lotus
Chat Box