- Home
- Truyện Hay
- [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)
- Tập 527 : Phán đoán sáng suốt đúng sai (c2631-c2635)
[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)
Tập 527 : Phán đoán sáng suốt đúng sai (c2631-c2635)
❮ sautiếp ❯Chương 2631: Phán đoán sáng suốt đúng sai
Phán đoán sáng suốt đúng sai
Lão hán vô cùng tức giận, cơ thể dưới sự trấn áp của rừng bia đá đang không ngừng run rẩy.
Hắn rất muốn ra tay, thế nhưng sức trấn áp đến từ rừng bia đá quá mạnh khiến tu vi của hắn nhanh chóng biến mất, đạo hạnh cũng trở nên trầm lặng, không cảm ứng được bất cứ đại đạo nào.
– Thái Thượng, ngươi không dám phân cao thấp với ta sao?
Hắn chắn trước người Tần Mục, đôi mắt đỏ như máu, nghiến răng nghiến lợi nói.
– Đông Dương lão quái, thời điểm chủ động để ta trấn áp, ngươi cũng đã chẳng phải là đối thủ của ta.
Đại công tử Thái Thượng nâng bàn tay lên, khẽ phất một cái, lão hán bay ngược về phía sau, va phải một tấm bia đá.
Phía sau lưng hắn đã rơi vào tấm bia đá, thế nhưng hai tay và chân vẫn chặn ở bên ngoài.
Hắn nói:
– Có năng lực thì quyết chiến một trận sinh tử với ta! Đối phó với một người bại liệt thì có gì hay?
Đại công tử Thái Thượng không tỏ vẻ gì, lại nâng bàn tay lên.
Một tiếng “ầm” truyền tới, hai chân và hai tay lão hán Đông Dương không thể chống đỡ được nữa, bị hắn nhét vào trong bia đá, phong ấn lại.
Năm người đứng sau mặt bia đá sáng như gương, trơ mắt nhìn Thái Thượng tiến gần về phía Tần Mục, trên mặt lộ ra vẻ đau khổ, phẫn nộ và tuyệt vọng.
Chẳng dễ dàng gì người bại liệt mới có hy vọng hồi sinh, thế nhưng sự xuất hiện của Thái Thượng đã đánh vỡ chút hy vọng này!
Đại công tử Thái Thượng bước đến trước mặt Tần Mục.
Tu vi của Tần Mục cũng bị rừng bia đá hoàn chỉnh trấn áp, mộng cảnh dần dần biến mất.
Hắn mở mắt ra:
– Thái Thượng sư huynh, chẳng phải sư huynh nói sẽ công bằng, không thiên vị ta, cũng không thiên vị lão Tam lão Tứ hay sao? Vì sao hôm nay lại xuất hiện ngăn cản ta?
Đại công tử Thái Thượng ngồi xuống trước mặt hắn, ánh mắt nhìn xuyên qua hắn, dừng lại trên người bại liệt và quan tài.
Hắn nói:
– Ta sẽ không thiên vị ngươi, cũng sẽ không thiên vị bọn họ.
Thế nhưng ngươi không nên cố gắng hồi sinh chủ nhân Thiên Đô.
Tần Mục không hiểu, nói:
– Xin sư huynh chỉ rõ.
– Sư phụ không hề có chút ý nghĩ tư lợi nào khi giết chủ nhân Thiên Đô, mà tất cả đều là do hành vi của chủ nhân Thiên Đô.
Đại đạo thiên địa chính là của chung, chí công vô tư, đạo không hề thiên vị ngươi bởi vì ngươi là người thành đạo, đạo cũng sẽ không coi thường ngươi bởi vì ngươi là một kẻ vô danh tiểu tốt, mà Thiên Đô khai thiên lại khiến của chung là đạo này trở thành của riêng.
Thái Thượng không nhanh không chậm nói:
– Ngươi chưa quay về quá khứ, chưa tới kỷ nguyên thứ bảy, cho nên ngươi không biết tình hình của kỷ nguyên đó, bởi vậy việc ngươi đồng tình với chủ nhân Thiên Đô cũng là điều dễ hiểu.
Ở kỷ nguyên thứ bảy, sau khi thành Thiên Đô khai thiên tích địa, đại đạo trở thành của riêng, đám người khai thiên trong thành Thiên Đô đều có thể sở hữu.
Lúc đó, tất cả chúng sinh đều phải tu luyện đạo của bọn họ, mà những người khai thiên của thành Thiên Đô lại có thể nắm giữ đại đạo thiên địa, muốn làm gì thì làm, trong đó lại chẳng thiếu kẻ làm xằng làm bậy.
Tần Mục nhướn mày, nói:
– n oán giữa sư phụ và chủ nhân Thiên Đô là do Vô Nhai lão nhân châm ngòi ly gián, cái gọi là kẻ khinh đạo tới từ đâu, chắc hẳn Thái Thượng sư huynh còn rõ hơn ta mới đúng.
– Sư phụ là người như nào? Ảnh hưởng của Vô Nhai lão nhân đến hắn có hạn, cùng lắm là giúp hắn xác định được suy nghĩ của mình mà thôi.
Vô Nhai lão nhân tự cho mình là quan trọng, thế nhưng trong lòng sư phụ, hắn chẳng hề quan trọng đến vậy.
Đại công tử Thái Thượng từ tốn nói:
– Giáo dục không kể hạng người là phương châm của thành Thiên Đô, thế nhưng đám người đạo đức bại hoại trong đó lại quá đông đảo.
Những kẻ khai thiên có thể ban phát hay tước đoạt đại đạo của bọn họ, dựa vào hỉ nộ ái ố của bản thân để tùy ý tước đoạt tu vi của kẻ này, ban phát tu vi cho kẻ khác.
Xuyên suốt lịch sử của kỷ nguyên thứ bảy, chướng khí mù mịt, ngoài người thành đạo ra thì chẳng có gì khác.
Sư phụ tới lý luận với chủ nhân Thiên Đô, khuyên nhủ hắn ba lần, mà ba lần này, ta đều đi theo bên cạnh.
Tần Mục nhíu mày.
Hắn không biết nhiều lắm về ân oán giữa Thiên Đô và Di La Cung, bây giờ nghe Thái Thượng nói ra phần lịch sử này mới nhận ra mọi thứ còn phức tạp hơn tưởng tưởng của bản thân hắn rất nhiều.
– Ba lần sư phụ tới thăm thành Thiên Đô đều dùng thái độ của một đạo hữu để thảo luận, thỉnh giáo, hy vọng có thể thuyết phục được chủ nhân Thiên Đô từ bỏ quan niệm ban đầu của hắn.
Thế nhưng sau khi đến thành Thiên Đô, thứ mà sư phụ nhận lại được lại là sự châm chọc khiêu khích, nhìn thấy được sự lạnh nhạt và khinh bỉ của đám người khai thiên.
Đại công tử Thái Thượng nói:
– Sư phụ là người như nào? Thành đạo từ kỷ nguyên thứ nhất, năm kỷ nguyên vũ trụ tiếp sau đó, sư phụ đều chủ động nhập thế, truyền đạo thụ nghiệp, khai đàn giảng pháp, hy vọng có thể có được nhiều đồng đạo hơn, chẳng phải kẻ nào trong thành Thiên Đô cũng nhận ân trạch của sư phụ nên mới có được tu vi sau này hay sao? Thế nhưng đám người khai thiên của Thiên Đô lại dám cả gan sỉ nhục sư phụ.
Đối với loại khiêu khích này, sư phụ chỉ làm như gió thoảng mây bay, không hề tính toán.
Chương 2632: Phán đoán sáng suốt đúng sai (2)
Phán đoán sáng suốt đúng sai (2)
Chẳng qua ba lần tới thăm này, chủ nhân Thiên Đô đều từ chối gặp mặt sư phụ.
Tần Mục nhìn người bại liệt ở bên cạnh, khẽ cau mày.
– Thời điểm đó, sư phụ không hề có sát ý, thế nhưng về sau, kỷ nguyên thứ bảy lại xuất hiện dấu hiệu sụp đổ, mà vũ trụ của kỷ nguyên thứ bảy cũng sắp sửa phải đối mặt với hủy diệt do quan niệm của Thiên Đô.
Khi ấy, sư phụ nhìn thấy đám người khai thiên của thành Thiên Đô lại chuẩn bị khai thiên một lần nữa.
Thái Thượng nói:
– Lúc đó, vì để tránh việc kỷ nguyên thứ tám cũng giẫm lên vết xe đổ này, cuối cùng sư phụ cũng hạ quyết tâm, bế quan mấy ngàn năm.
Sau khi xuất quan, sư phụ giết chết chủ nhân Thiên Đô, ra lệnh cho ta trấn áp thi thể của hắn ở nơi này.
Thái Thượng mím môi, nói:
– Sư phụ cũng không hề làm chuyện này đến cùng, nếu như làm đến cùng, kẻ khinh đạo tên Lăng kia cũng sẽ chẳng thể cứu được nguyên thần của Thiên Đô đi.
Sư phụ vẫn để lại cho chủ nhân Thiên Đô một cơ hội, để hắn trở thành Thái Dịch của kỷ nguyên thứ mười bảy.
Vả lại, sư phụ còn đưa Thái Dịch quay trở về đại kiếp hủy diệt của kỷ nguyên thứ tư, để hắn có khả năng ngóc đầu trở lại.
Thử hỏi xem, trong trời đất này có ai có trái tim như vậy?
Tần Mục trầm mặc.
Hắn không có trái tim như vậy.
Đổi lại là người khác, chắc chắn sẽ diệt cỏ tận gốc, không để cho chủ nhân Thiên Đô bất cứ cơ hội nào.
Thái Thượng cũng không có trái tim như vậy.
Bởi vậy, sau khi đạo tâm của chủ nhân Di La Cung chết đi, Thái Thượng mới trấn áp Thái Dịch, nhốt hắn trong Thái Thượng Điện, hơn nữa còn trấn áp trong quan tài táng đạo.
Người có trái tim như vậy chỉ có chủ nhân Di La Cung – một nam nhân được vô số người gọi bằng cái tên “sư phụ”.
– Khi ngươi cứu Thái Dịch, ta không hề làm khó ngươi, mặc cho ngươi cứu, dù gì sư phụ cũng cho hắn một cơ hội, ta không thể tước đoạt được.
Đại công tử Thái Thượng im lặng một lúc, sau đó tiếp tục nói:
– Ngươi muốn cứu Thiên Đô, giúp Thái Dịch và Thiên Đô hợp thể, vậy thì ta không thể cho phép.
Hỗn Độn, ta sẽ không ra tay với ngươi, ta chỉ hỏi ngươi một vấn đề.
Tần Mục bình tĩnh lại, khom người nói:
– Sư huynh, mời hỏi.
– Khi thương thế của Thiên Đô khỏi hẳn, Thái Dịch và Thiên Đô hợp thể, khiến chủ nhân Thiên Đô hồi sinh, ngươi đã nghĩ tới hậu quả chưa?
Thái Thượng nói:
– Thành Thiên Đô đến chết cũng không hàng, đám người khai thiên năm đó vẫn còn đang ẩn mình trong lịch sử, ẩn mình trong góc khuất tối tăm.
Khi chủ nhân Thiên Đô sống lại, hắn chỉ cần phất tay hiệu triệu một cái, trận chiến này sẽ không còn là trận chiến giữa ngươi và Lăng Tiêu Tử Tiêu nữa, mà là trận chiến giữa Di La Cung và thành Thiên Đô.
Không có sư phụ, không một ai có thể áp chế được chủ nhân Thiên Đô, áp chế được thành Thiên Đô.
Vũ trụ kỷ nguyên thứ mười bảy của ngươi đã chuẩn bị nghênh đón sự cải tạo của đám người khai thiên Thiên Đô rồi sao?
Tần Mục rùng mình mấy cái, da gà da vịt thi nhau nổi lên.
Thái Thượng đứng dậy, nhấc tay chỉ về phía từng tấm bia đá trong rừng bia, sau đó nói:
– Mỗi một người thành đạo bị trấn áp trong những tấm bia đá này đều là kẻ vô cùng hung ác, đều có lý do riêng để bị trấn áp, trong đó bao gồm cả Thương Quân mà ngươi đã cứu đi, bao gồm cả lão quái Đông Dương, bao gồm cả Chu Tam Thông! Không một ai là người vô tội!
Ánh mắt của hắn nhìn về phía người bại liệt sau lưng Tần Mục:
– Hắn cũng vậy.
Tần Mục đứng dậy, nhìn về phía quan tài Thái Dịch và người bại liệt trên giường bệnh, khó lòng đưa ra quyết định.
– Lão Thất, ngươi không khống chế được chủ nhân Thiên Đô, cũng không khống chế được thành Thiên Đô.
Cơ thể Thái Thượng bay lên càng lúc càng cao, dần dần hòa vào không trung của cấm khu này, nhưng giọng nói vẫn vọng lại từ bên ngoài bầu trời:
– Ngươi thả hắn thì chẳng khác nào thả một con quái vật hủy diệt cả vũ trụ! Ngươi tự đưa ra quyết định đi!
Bóng dáng của hắn biến mất, lực trấn áp khủng bố kia cũng theo đó mà tan biến.
Không lâu sau, đám người lão quái Đông Dương và Chu Tam Thông bước ra khỏi bia đá, chỉ thấy Tần Mục đang đi tới đi lui quanh quan tài Thái Dịch và người bại liệt, tỏ vẻ hoang mang lo sợ, hệt như vẫn chưa đưa ra quyết định cuối cùng.
– Ta vẫn chưa phải là Thất công tử!
Bọn họ nghe thấy Tần Mục đang lẩm bẩm một mình:
– Nếu như ta trở thành Thất công tử, vậy thì mọi chuyện sẽ không phiền phức đến thế…
Một lúc lâu sau, Tần Mục dừng bước, khiêng quan tài Thái Dịch lên, quay người rời đi.
– Thất công tử!
Nha đầu kia hét lớn, giọng nói ngập tràn vẻ nghi ngờ.
Tần Mục phất tay phải, biến mất trong rừng bia đá:
– Ta vẫn chưa phải là Thất công tử.
Thất công tử sẽ không dựa vào người khác.
Từ nay về sau, ta quyết định sẽ dựa vào sức mạnh của bản thân mình.
Chư vị, đợi đến tương lai khi ta có thể phát đoán sáng suốt đúng sai, khống chế cục diện thì sẽ gặp lại!
Thành Ngọc Kinh Tổ Đình.
Không có Vô Nhai lão nhân đánh cắp năng lượng huyết tế, tốc độ giáng xuống của người thành đạo Di La Cung trở nên nhanh hơn rất nhiều, không giống như trước đó, phải mất đến mấy năm mới có thể giáng xuống.
Chương 2633: Ngự Thiên Tôn tái hiện
Ngự Thiên Tôn tái hiện
Thời điểm Nguyệt Thiên Tôn, U Thiên Tôn, Nhị Đế Huyền Vũ, Lãng Uyển, Hư Sinh Hoa, Lam Ngự Điền và Giang Bạch Khuê đến đây, chỉ thấy hai mươi vạn tàn binh bại tướng của Tổ Đình dưới sự chỉ huy của Đế Hậu và Hạo Thiên Đế đang thủ vệ ở nơi này.
Bên ngoài thành Ngọc Kinh là một vùng xơ xác tiêu điều.
Gió lạnh và gió nóng càn quét bên trong thành, khiến đạo thụ tàn lụi, rừng cây thưa thớt, thỉnh thoảng còn thổi tới khu vực thành thị thần thánh cổ xưa nhất, tạo thành phá hoại cực kỳ lớn cho môi trường xung quanh.
Nhị Đế Huyền Vũ đặt chân xuống nơi này.
Hai vị Cổ Thần cùng nhìn lên, chỉ thấy pháp tắc đại đạo cổ xưa đang hoạt động, từng luồng năng lượng tinh thuần khủng bố nhất tuôn ra từ thời không trong quá khứ, giao thoa đan xen với nhau, hình thành nên thân thể của một người thành đạo phía sau đại quân hai mươi vạn Thần Ma của Thiên Đình.
Người thành đạo kia cổ xưa mà cường đại, tốc độ hoán đổi chất năng cũng nhanh hơn trước đó rất nhiều, bởi lẽ nhục thân và nguyên thần của người thành đạo kia đang hình thành với tốc độ có thể nhìn thấy bằng mắt thường.
Trước đây, một cường giả cấp điện chủ phải mất bảy tám năm mới có thể giáng xuống, mà với tốc độ của hiện giờ, cùng lắm thì nửa tháng sẽ có một người thành đạo giáng xuống!
Nhị Đế Huyền Vũ im lặng liếc mắt nhìn nhau.
Bọn họ tự biết bản thân cũng khó lòng chống đỡ, nhưng vẫn cùng điều động pháp lực, dẫn dắt tổ địa của mình tới từ bên ngoài bầu trời!
Phu thê hai người bọn họ là một trong số ít Cổ Thần còn sót lại trong vùng trời đất này.
Nếu như bọn họ cũng ngã xuống trong trận chiến, vậy thì Cổ Thần sẽ chỉ còn lại Thái Dịch và Thái Cực.
Cùng với việc tổ địa Huyền Vũ ngày một tới gần, thực lực của hai vị Cổ Thần này cũng điên cuồng tăng vọt.
Đột nhiên, Đế Hậu nương nương quát lên một tiếng, Đại Uyên Quy Khư xuất hiện ngay phía trước đám người Nguyệt Thiên Tôn, cắn nuốt vạn vật tinh không, khiến từng vì sao đồng loạt rơi về phía Đại Uyên.
Đại Uyên Quy Khư vắt ngang giữa trời và đất, chắn đường của Nguyệt Thiên Tôn và mọi người.
Hạo Thiên Đế khẽ quát một tiếng, Tiên Thiên Nhất Khí phóng thẳng lên trời cao, xuyên qua ba mươi lăm tầng hư không, tiếp nối với ba mươi sáu Thiên Cung và bảy mươi hai Bảo Điện, hình thành nên hình thái của Thiên Luân Vạn Đạo, cắt vào Chung Cực Hư Không.
Hắn thử dùng sức mạnh thành đạo, lạc ấn đại đạo của mình vào Chung Cực Hư Không, tu thành Đại La Thiên một lần nữa.
Đột nhiên, tiếng đàn vang lên.
Nguyệt Thiên Tôn gảy đàn, khiến Thiên Đình vừa mới cắt vào Chung Cực Hư Không của Hạo Thiên Đế bỗng nhiên bị tiếng đàn đánh rơi xuống.
Đúng lúc này, điện chủ Hoan Hỉ khẽ cười một tiếng, đạo thụ chui lên khỏi mặt đấy, bảo vệ Thiên Cung của Hạo Thiên Đế, ngăn chặn thần thông đến từ tiếng đàn của Nguyệt Thiên Tôn, giúp Thiên Đình của Hạo Thiên Đế có thể thuận lợi tiến vào Chung Cực Hư Không.
Lam Ngự Điền và Hư Sinh Hoa cùng tiến lên một bước, cây thế giới của cả hai bay lên, cắm rễ vào trong Đại Uyên Quy Khư, chặn đứng sức mạnh khủng bố bên trong Đại Uyên.
Rễ cây của hai gốc cây thế giới này không ngừng vươn dài, khóa chặt lấy lối vào của Đại Uyên.
Nhị Đế Huyền Vũ, U Thiên Tôn, Lãng Uyển và Giang Bạch Khuê cũng tiến lên phía trước, bước tới hai gốc cây thế giới kia.
Tay áo của Nguyệt Thiên Tôn bay phấp phới, thân hình lóe lên, đáp xuống một tán cây thế giới, ba mươi sáu trọng thiên Tái Cực Hư Không bùng nổ, giúp cho mọi người tiến vào trong lĩnh vực của Tái Cực Hư Không.
Lĩnh vực Tái Cực Hư Không của nàng có vài phần tương tự với lĩnh vực Thần Tàng của Tần Mục, chỉ cần đứng trong lĩnh vực là có thể nhìn thấy tất cả xung quanh, dường như bất cứ thần thông nào của kẻ địch cũng không còn là bí mật, cho dù kẻ địch có tấn công từ hướng nào đi chăng nữa thì cũng sẽ lao tới từ phía chính diện, có thể dễ dàng đối phó và phá giải.
Thế nhưng lĩnh vực của nàng cũng có vài điểm khác với lĩnh vực Thần Tàng của Tần Mục.
Bên trong lĩnh vực của mình, Nguyệt Thiên Tôn có thể gấp khúc không gian, khiến trong lĩnh vực xuất hiện rất nhiều “Nguyệt Thiên Tôn”!
Đây là điều mà Tần Mục không thể làm được.
– Giết!
Hạo Thiên Đế hét lên.
Đại quân Thiên Đình vọt tới hai gốc cây thế giới hệt như thủy triều.
Lúc này đây, hai bên địch ta không hề nói lời dư thừa, lập tức thi triển tất cả thủ đoạn của mình, liều mạng chiến đấu!
Nhị Đế Huyền Vũ quát lớn, thôi thúc đại trạch, hai người lập tức hợp thể rồi hóa thành cự thú Huyền Vũ, sau đó lao vào trong đại quân hai mươi vạn Thần Ma.
Huyền Đế Huyền Quy và Vũ Đế Xà Đằng đại sát tứ phương, những nơi đi qua đều chỉ còn lại một vùng máu thịt chồng chất.
Thiên Đình chỉ còn lại hai mươi vạn Thần Ma, mà những người có thể sống đến bây giờ đều là tinh anh trong tinh anh, trong đó không thiếu cường giả cảnh giới Đế Tọa, lẩn trốn trong loạn quân, khiến cho Nhị Đế Huyền Vũ cũng liên tục bị thương trong lúc đụng độ.
Mặc dù số lượng Thần Ma may mắn còn sống sót của Thiên Đình rất nhiều, thế nhưng đa phần đều thuộc các quân đội khác nhau, mà quân đội khác nhau lại có trận pháp khác nhau, bản lĩnh và sở trường khác nhau, rất khó có thể tổ chức lại, cho nên mới trông vô cùng hỗn loạn.
Chương 2634: Ngự Thiên Tôn tái hiện (2)
Ngự Thiên Tôn tái hiện (2)
Thời điểm bị Nhị Đế Huyền Vũ tấn công, đại quân lập tức tử thương nghiêm trọng.
Nhị Đế Huyền Vũ ngăn cản đại quân Thần Ma của Thiên Đình, Huyền Quy do Huyền Đế hóa thành dẫm đạp lao vào trong quân, Xà Đằng do Vũ Đế hóa thành biến hóa trên không trung, giết chết những cường giả Đế Tọa lẩn trốn bên trong loạn quân, đánh đâu thắng đó.
Bọn họ là Cổ Thần cường đại nhất nhờ tế tự của Cư Dư thị thuộc chủng tộc Tạo Vật Chủ, đã trải qua biết bao trận chiến trong thời kỳ Thái Cổ man hoang, cho dù có bị thương cũng không hề để ý chút nào.
Đột nhiên, hơn hai mươi cường giả Đế Tọa còn lại trong đại quân Thiên Đình kết trận, bao vây lấy Vũ Đế trong loạn quân.
Trận pháp bùng nổ, chỉ bằng một đòn, Vũ Đế đã rơi xuống khỏi lưng của Huyền Đế!
Hơn hai mươi cường giả Đế Tọa kia vui mừng khôn xiết, đang định lao tới đoạt lấy tính mạng của Vũ Đế thì đột nhiên trời đất đảo lộn, trước mắt bọn họ chợt xuất hiện đủ loại dị tượng, rơi vào trong huyễn cảnh trùng điệp.
Lãng Uyển mở mắt dọc giữa mi tâm ra, bay tới đáp xuống đầu của Huyền Đế, dùng thần thức tưởng tượng, các loại thần binh lợi khí lập tức bay ra từ trong cơ thể của hơn hai mươi cường giả Đế Tọa.
Cơ thể của hơn hai mươi cường giả Đế Tọa kia run lẩy bẩy, bị từng thanh lợi khí đâm ra từ trong cơ thể, khiến nhục thân và nguyên thần của bọn họ bị phá hoại, thủng trăm ngàn lỗ.
Đại quân các lộ của Thiên Đình lao tới, nhưng sau đó ai nấy đều như bị đóng đinh tại chỗ, linh hồn hắc sa ào ào tuôn ra từ tai mũi mắt của bọn họ, đồng loạt hóa thành thi thể không hồn không phách, thế nhưng vẫn giữ nguyên tư thế tấn công.
Trong mi tâm của bọn họ, từng chiếc thuyền giấy bay ra, trên mỗi chiếc thuyền giấy là một âm sai tay cầm đèn lồng.
U Thiên Tôn ngồi trên thuyền giấy bay tới, thân thể nhoáng một cái đã hợp lại với tất cả thuyền giấy và âm sai.
Hắn hét lên một tiếng, nhục thân nhanh chóng trẻ hóa, biến thành một thiếu niên, nguyên thần sau lưng khổng lồ cầm theo đèn lồng rọi khắp nơi, chiếu lên gương mặt của Đế Hậu nương nương.
Đế Hậu nương nương đang xông lên phía trước, lúc bị ánh đèn của hắn chiếu phải, nguyên thần trong cơ thể phát ra tiếng gào thét, dường như bị đánh ra khỏi nhục thân.
– U, ngươi vẫn chưa thành đạo mà cũng dám làm càn trước mặt bản cung sao?
Đế Hậu nương nương cười khanh khách.
Trong chớp mắt nàng lao đến, Huyền Đế lập tức hóa thành hình thái đầu rồng lưng rùa thân người, cứng rắn chống đỡ, Vũ Đế hóa thành Xà Đằng quấn quanh người hắn, hung hãn xuất kích!
Cùng lúc đó, Lãng Uyển thôi thúc thần thức vô song, nguyên thần của U Thiên Tôn thôi thúc đại đạo Luân Hồi và lĩnh vực nguyên thần vô song U Đô, cùng tấn công về phía Đế Hậu!
Ầm!
Làn sóng dao động khủng bố ập đến, đòn tấn công của mọi người chẳng khác nào muối bỏ biển, dù là thần thức vô song của Lãng Uyển hay là lĩnh vực nguyên thần vô song của U Thiên Tôn và đòn hợp lực của Nhị Đế Huyền Vũ thì đều không có tác dụng gì.
Mọi người không thể dừng lại, sa chân rơi về phía Đế Hậu nương nương.
Huyền Đế và Vũ Đế đứng mũi chịu sào, bị cái phất tay của Đế Hậu nương nương cắt làm hai nửa, hợp thể lập tức bị phá.
Nguyên thạch Thái Sơ bên trong mi tâm của Lãng Uyển nổ tung, khóe miệng trào máu, nhục thân của U Thiên Tôn bốc lửa hừng hực, bị gió nóng đốt thành tro tàn!
Đế Hậu nương nương đang định hạ đòn sát thủ với bốn người thì đột nhiên rễ cây của hai gốc cây thế giới điên cuồng lao tới, đâm vào trong nhục thân của nàng.
Đế Hậu nương nương tránh né rễ cây thế giới, chỉ thấy Hư Sinh Hoa và Lam Ngự Điền đang bước tới, chặn phía trước nàng.
– Hai vị lang quân, năm đó các ngươi đều là người mà bản cung sinh lòng ngưỡng mộ.
Mục Thiên Tôn bảo các ngươi tới đối phó bản cung, thật đúng là giảo hoạt.
Đế Hậu nương nương nhìn quét qua gương mặt của Lam Ngự Điền và Hư Sinh Hoa, thản nhiên nói:
– Bản cung thật sự không muốn giết các ngươi, thế nhưng cũng lại không thể không tiễn hai vị lang quân lên đường.
Cơ thể nàng xoay tròn, không gian sụp đổ, thậm chí ngay cả thiên địa càn khôn của Tổ Đình cũng trở nên vặn vẹo méo mó, mà lĩnh vực Hư Không Tái Cực của Nguyệt Thiên Tôn cũng khó lòng duy trì.
Nàng đồng thời tấn công về phía Hư Sinh Hoa và Lam Ngự Điền!
Quy Khư thành đạo mạnh mẽ đến vậy!
– Mẫu hậu!
Đột nhiên, trong núi thi biển máu, Tà Vô Kỳ đứng dậy khỏi đống thi thể, ngăn cản trước người Lam Ngự Điền và Hư Sinh Hoa.
Đế Hậu nương nương giật nảy mình, vội vàng thu tay, nhìn nhi tử của mình.
Nguyên thần của U Thiên Tôn xuất hiện phía sau lưng Tà Vô Kỳ, Lãng Uyển và Nhị Đế Huyền Vũ lập tức thoát khỏi sự khống chế của Quy Khư.
Hư Sinh Hoa và Lam Ngự Điền ra tay cũng lúc, các loại đạo pháp thần thông đánh lên cơ thể Đế Hậu nương nương.
Khoảnh khắc thất thần, Đế Hậu nương nương không kịp trở tay, bị hai người đánh trọng thương, ngã xuống đất.
– Đế Hậu, nếu như ngươi dừng tay, ngươi có thể mang theo Tà Vô Kỳ rời đi!
U Thiên Tôn quát lên:
– Các ngươi có thể ở lại trong Đại Uyên Quy Khư, không một ai có thể tới quấy rầy mẫu tử các ngươi!
Chương 2635: Ngự Thiên Tôn tái hiện (3)
Ngự Thiên Tôn tái hiện (3)
Tà Vô Kỳ nhìn Đế Hậu nương nương bị thương vô cùng nghiêm trọng, bèn bước đến bên người nàng, dìu nàng dậy:
– Mẫu hậu, Thiên Đình kết thúc rồi, quyền thế trên thế gian đã không còn liên quan đến chúng ta, tranh đấu giữa Di La Cung và Diên Khang cũng không liên quan đến mẫu tử chúng ta, chi bằng ẩn cư, sống một cuộc sống bình thường.
Thế gian này đã không phải là thứ mà chúng ta có thể khống chế nữa rồi.
Đế Hậu nương nương ngẩng đầu lên nhìn hắn.
Tà Vô Kỳ không còn điên điên khùng khùng như trước đó nữa mà đã khôi phục thần trí, chắc hẳn là U Thiên Tôn giúp hắn chữa trị lại hồn phách.
– Ngươi là cốt nhục của vi nương, là người mà vi nương lo lắng nhất…
Đế Hậu nương nương rơi lệ, nâng tay vuốt ve gương mặt của hắn.
Tà Vô Kỳ nở một nụ cười, nói:
– Những năm này, ta chịu đựng nghiệp hỏa do mình gây ra trong U Đô, đã hiểu rõ tất cả, dù cho có thể trở thành Thiên Đế thì cũng có gì hay? Mẫu tử chúng ta chưa chắc có thể vui vẻ.
Đế Hậu nương nương đột nhiên thôi thúc thần thông Quy Khư, Đại Uyên Quy Khư nứt ra, cắt đứt rễ cây hai gốc cây thế giới của Lam Ngự Điền và Hư Sinh Hoa.
Nụ cười trên gương mặt của Tà Vô Kỳ chợt cứng đờ, nguyên thần nhục thân đột nhiên sụp đổ, rơi vào trong Đại Uyên, hóa thành tro tàn.
– Ngươi cũng là nhược điểm duy nhất của vi nương.
Đế Hậu nương nương nhắm mắt lại, lẩm bẩm:
– Vậy thì hãy quay trở về thân thể vi nương đi.
Vốn dĩ việc sinh ra ngươi đã là một sai lầm…
Nàng mở mắt, thấp giọng nói:
– Hiện giờ bản cung đã không còn bất cứ nhược điểm nào.
Bên trong Đại Uyên Quy Khư, biển Hỗn Độn đột nhiên dậy sóng, ánh sáng phun trào, Tịnh Đế Song Liên dần nhô lên, hai đóa hoa hợp lại thành một đóa.
Lam Ngự Điền và Hư Sinh Hoa ngẩng đầu, nhìn về phía cột sáng xuyên thủng bầu trời Tổ Đình kia.
Cây thế giới của hai người liên tục lung lay, rễ cây và cành lá bên cây thế giới bên trong Quy Khư cũng không ngừng phân rã.
Đế Hậu nương nương gạt bỏ thứ tình thân cuối cùng, rốt cuộc cũng giúp đại đạo Quy Khư của bản thân tiến thêm một bước!
Hoa sen của nàng hợp nhất, sinh ra đài sen.
– Chúng ta có thể sống sót sau trận chiến này sao?
Hư Sinh Hoa sa sầm mặt mày, thấp giọng nói.
– Chưa chắc.
Lam Ngự Điền bình tĩnh nói:
– Lúc này, ta muốn trở thành Ngự Thiên Tôn.
Hắn đột nhiên nhấc chân trái lên, nặng nề giẫm xuống, sau đó lại nhấc chân phải lên, cơ thể khuỵu xuống, hai chân liên tục đạp lên mặt đất của Tổ Đình.
Hắn hét lớn:
– Đạo vực Tổ Đình!
Ầm ầm ầm!
Một loạt tiếng nổ vang lên, cơ thể hắn bành trướng, tầng tầng lớp lớp đạo vực Tổ Đình trải rộng.
Giờ phút này, vẻ non nớt trên gương mặt hắn biến mất, thay vào đó là vẻ cương nghị quả cảm chỉ riêng Ngự Thiên Tôn mới có xuất hiện!
Lam Ngự Điền hét lớn, bên trong đạo vực Tổ Đình, mạch khoáng Ngũ Thái điên cuồng nhô lên, bảo vệ cây thế giới.
Lam Ngự Điền nhún người nhảy lên, lao về phía Đế Hậu!
Lam Ngự Điền xông vào lĩnh vực của Đế Hậu nương nương.
Đó là lĩnh vực khủng bố được hình thành từ đại đạo Quy Khư, tất cả mọi thứ xung quanh đều rơi về phía lĩnh vực của Đế Hậu nương nương, cho dù là đất đai, núi sông hay là núi thần Tổ Đình cũng đang không ngừng tan rã trên đường rơi xuống!
Điều đáng sợ cả chính là, nhật nguyệt tinh trần trên bầu trời cũng đang rơi xuống.
Cùng với việc tinh thần rơi xuống, mọi người có thể lờ mờ nhìn thấy lĩnh vực Quy Khư của Đế Hậu chia thành ba mươi sáu tầng, tầng đầu tiên tới tầng thứ tám chỉ đơn giản là rơi xuống, thế nhưng từ tầng thứ chín đến tầng thứ mười sáu chính là phá hủy nghiền nát, tầng thứ mười bảy đến tầng thứ hai mươi là cái chết nhiệt, ngay cả đại đạo cũng sẽ tan rã rồi biến mất.
Đến tầng thứ hai mươi lăm, ngay cả ánh sáng cũng không thể thoát ra, tất cả vật chất trong đó đều hóa thành nguyên khí Hỗn Độn.
Đến đài sen của Đế Hậu, tất cả mọi thứ đều bị hóa thành hỗn độn, phun ra từ trong trung tâm đài sen, kết nối với Đế Hậu, trở thành tu vi của Đế Hậu!
Đây chính là Quy Khư thành đạo hoàn chỉnh.
Từ vũ trụ kỷ nguyên thứ nhất đến nay chỉ có duy nhất một người tu thành Quy Khư thành đạo, đó chính là Nhị công tử Vô Cực, mà hiện giờ lại xuất hiện thêm một người, đó chính là Đế Hậu!
Sau khi cắn nuốt Tà Vô Kỳ, tình thân cuối cùng của nàng cũng biến mất, rốt cuộc cũng biến thành Thần Nữ Quy Khư chân chính.
Thời điểm thành đạo, Đế Hậu sớm đã biết tình thân chính là hạn chế của nàng.
Lúc đó, nàng đột nhiên cảm nhận được tình cảm mẫu tử giữa mình và Tà Vô Kỳ đã nồng đậm tới mức không thể kiềm chế, nóng lòng muốn gặp nhi tử của mình, cho nên mới có chuyến đi tới Diên Khang, gặp lại Tà Vô Kỳ.
Loại tình cảm mẫu tử vượt trên tất cả này trông có vẻ rất bình thường, thế nhưng đối với Thần Nữ Quy Khư mà nói, nó lại là thứ tình cảm tuyệt đối không cần thiết.
Kể từ đó, nàng đã ý thức được, nếu như bản thân muốn tiến thêm một bước, vậy thì buộc phải giết chết phần tình cảm này.








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)










