[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)
Tập 515 : Thiên Vũ Bách Chức Đồ (c2571-c2575)
❮ sautiếp ❯Chương 2571: Thiên Vũ Bách Chức Đồ
Thiên Vũ Bách Chức Đồ
Nguyên Giới.
Từng vị Lam Ngự Điền đang ra sức tìm kiếm trên trời dưới biển, cố gắng tra ra vị trí của tế đàn huyết tế.
Những năm này, hắn sớm đã tìm kiếm khắp Nguyên Giới, ngay cả một lớp đất cũng đã bị hắn lật tung lên.
Việc tìm thấy tế đàn huyết tế không hề dễ dàng, bởi lẽ tế đàn huyết tế được tạo thành bởi mảnh vỡ Đại La Thiên, giấu thì dễ mà tìm thì khó.
Nguyên Giới rộng lớn đến vậy, muốn tìm hết một lượt cũng tốn rất nhiều thời gian và công sức.
Ngày hôm nay, khi đang tìm kiếm trong tầng hư không thứ ba mươi ba của Nguyên Giới, hắn đột nhiên cảm nhận được gì đó, bèn vội vàng khoanh chân ngồi xuống, cẩn thận cảm ứng, sau đó lại nhảy lên, bay tới tầng hư không thứ ba mươi lăm.
Hắn vừa chạy, vừa thi triển thần thông.
Tầng tầng lớp lớp hư không phía trước mặt hắn đột nhiên nứt ra, lột từng lớp một hệt như một củ hành tây!
Ầm!
Sau khi lớp hư không cuối cùng tách ra, một mảnh vỡ Đại La Thiên chợt xuất hiện trước mặt hắn!
Bên trong mảnh vỡ Đại La Thiên, một lăng trụ lục giác xoay tròn, không ngừng đánh ấn ký phù văn đẫm máu về phía Nguyên Giới!
– Nếu đã tìm thấy tế đàn đầu tiên, vậy thì những tế đàn khác cũng sẽ không khó tìm!
Lam Ngự Điền mạnh mẽ lao vào trong mảnh vỡ Đại La Thiên kia, dùng một chân đứng trên lăng trụ lục giác.
Trình độ thuật số của hắn không cao lắm, nếu như Tần Mục ở đây, Tần Mục có thể tính toán ra vị trí lạc ấn của phù văn tế đàn, sau đó thông qua thuật số để tính toán ra vị trí của những tế đàn khác.
Thế nhưng, cảm ứng với đạo của hắn rất mạnh, có thể trực tiếp gắn thần thức của bản thân vào lăng trụ lục giác, sau đó lan tỏa khắp nơi với sức mạnh của tế đàn.
– … Hai, ba, bốn, năm, sáu…
Lam Ngự Điền cẩn thận cảm ứng, chẳng mấy chốc đã tìm kiếm được tất cả vị trí của mảnh vỡ Đại La Thiên bao phủ khắp Nguyên Giới, lúc này đây mới thở phào một hơi…
– Vậy thì trung tâm của tế đàn nằm ở…
Hắn tiếp tục cảm ứng, sau đó mặt mày lập tức tái mét.
Tế đàn này có tổng cộng ba điểm trung tâm, hơn nữa thời gian kể từ trận chiến phản công đến nay đã tám năm.
Trong tám năm, có lẽ ba trung tâm tế đàn này sắp có người thành đạo giáng xuống!
Hắn toát mồ hôi lạnh, bất cứ người thành đạo của Di La Cung cũng đều không phải là kẻ mà hắn có thể đối phó được, huống chi là ba người?
Đúng lúc này, hắn nhìn thấy một chiếc Kim Thuyền Độ Thế lái ra khỏi Chung Cực Hư Không.
Trên chiếc Kim Thuyền đó, Tần Mục ngồi trên một chiếc quan tài dựng đứng, hình như đang nhắm mắt dưỡng thần.
– Ca!
Lam Ngự Điền vội vàng bay lên, đáp xuống Kim Thuyền, nói phát hiện của mình cho Tần Mục biết:
– Chắc chắn ta không phải là đối thủ của ba người thành đạo Di La Cung!
Tần Mục mở mắt, cười nói:
– Đừng xem nhẹ bản thân, huống chi chúng ta cũng không chiến đấu một mình, chẳng phải vẫn còn có Thương Quân sao? Ngự đệ, ngươi tới xem chiếc quan tài này đi, liệu ngươi có thể mở nó ra được không?
Hai mắt Tần Mục sáng ngời, cổ vũ khích lệ:
– Nếu như ngươi có thể mở ra được, vậy thì chắc chắn sẽ giết chết được ba người thành đạo!
Lam Ngự Điền đánh giá chiếc quan tài táng đạo này, không nhịn được mà khen ngợi:
– Ca, chiếc quan tài này tốt hơn chiếc quan tài trước đó của ngươi nhiều! Kỹ thuật và nguyên liệu của quan tài đều thuộc loại thượng thừa, hơn nữa mỗi một chiếc đinh đều cắm đúng vị trí!
Tần Mục cũng rất vui mừng, cười nói:
– Chiếc quan tài này không tệ đúng không? Loại quan tài cao cấp này không phải là thứ mà người bình thường có thể hưởng thụ, quan tài của ta còn kém nó gấp hai ba lần.
Lam Ngự Điền liên tục gật đầu, cẩn thận quan sát, cũng nhìn ra được điểm khó giải quyết.
Hắn nói:
– Chiếc quan tài này rất khó mở, e rằng phải mất một khoảng thời gian…
Tần Mục quả quyết nói:
– Vậy thì không cần phải nghĩ cách nữa, cứ đi tìm Tinh Ngạn là được.
Quan tài của ta là do Tinh Ngạn làm ra, hắn có thể làm được thì cũng có thể phá giải được.
Lam Ngự Điền do dự chốc lát, nói:
– Người bên trong quan tài này là ai? Nếu chúng ta không dùng hết khả năng để cứu giúp, liệu người đó có giận không?
– Không đâu.
Người bên trong quan tài là Thái Dịch, hắn độ lượng lắm.
Lam Ngự Điền nhớ lại tác phong trước đây của Thái Dịch, quả thật rất độ lượng, thế là cũng yên tâm.
Tần Mục tính toán:
– Chẳng qua việc tìm được Tinh Ngạn không hề dễ dàng.
Ta thấy không ai tìm người giỏi hơn U Thiên Tôn, cho nên chắc chắn U Thiên Tôn có thể tìm được hắn.
Thế nhưng lúc này U Thiên Tôn đang trên đường tới Tổ Đình truy sát Hạo Thiên Đế… Ừm, việc tìm kiếm Tinh Ngạn để giải cứu Thái Dịch cũng không gấp, hắn bị trấn áp nhiều năm như vậy rồi, thời gian kéo dài thêm mấy ngày cũng không sao.
Việc cấp bách nhất hiện giờ chính là đưa ba người thành đạo tới nơi này dựa vào huyết tế quay về vũ trụ quá khứ.
Hắn vừa nghĩ đến đây, một vệt kiếm quang lập tức xuyên qua hư không rồi biến mất.
Trên không trung Nguyên Giới, một vệt kiếm quang đột nhiên xuất hiện, xuyên qua bầu trời ngàn vạn dặm, trông vô cùng tráng lệ.
Vệt kiếm quang đó sáng chói đến mức lấn át cả ánh mặt trời, khiến tất cả mọi người đều đồng loạt ngẩng đầu nhìn.
Chương 2572: Thiên Vũ Bách Chức Đồ (2)
Thiên Vũ Bách Chức Đồ (2)
Bá Châu, Diên Khang.
Thương Quân đang làm việc trong một đốc tạo xưởng chợt ngẩng đầu lên, nhìn về phía xa xăm.
Tiếng quát của quản đốc bỗng vang lên:
– Tiểu Thương, ngươi lại thất thần rồi! Mau làm việc đi, coi chừng tháng này không có tiền công đâu!
Thương Quân do dự chốc lát, sau đó cầm khăn lau vết bẩn trên gương mặt, nói với quản đốc:
– Mục Thiên Tôn phóng kiếm khí, gọi ta qua đó, chắc chắn đã xảy ra chuyện gì lớn.
Ta qua đó một chuyến trước, ngươi cho ta nghỉ phép hai ngày là được.
Tên quản đốc kia tức đến bật cười:
– Mục Thiên Tôn gọi ngươi qua đó? Sao ngươi không nói là mời ngươi qua đó giết người thành đạo đi? Cái tên trẻ tuổi nhà ngươi trông có vẻ thành thật, nhưng không ngờ lại là kẻ lươn lẹo lắm trò! Ngươi mà còn tiếp tục bỏ bê công việc, tiền công tháng này của ngươi sẽ bị trừ sạch!
Thương Quân đỏ bừng mặt, lắp bắp giải thích:
– Thật sự là Mục Thiên Tôn đang gọi ta, ta trước giờ chưa từng nói dối…
Đám người làm công xung quanh đó đều đồng loạt cười vang, Thương Quân cũng không biết phải làm sao.
Sau khi đến Diên Khang, hắn định trải nghiệm cuộc sống ở nơi đây, ban đầu thì còn rất hài lòng, thế nhưng khổ nỗi là Diên Khang không nuôi người lười.
Nếu như là lúc trước, khỏi phải nói đến Thần Ma, ngay cả thần thông giả cũng đều được đám người thường cung phụng như lão tổ tông, cho dù đi đến đâu cũng không phải lo cơm no áo mặc.
Thế nhưng người dân Diên Khang hiện giờ đều sống dựa vào tài năng, dựa vào năng lực để kiếm cơm, việc ỷ vào thân phận thần thông giả và Thần Ma để ăn uống miễn phí đã là chuyện không còn có khả năng xảy ra.
Thương Quân muốn đến Diên Khang để trải nghiệm cuộc sống, thế nhưng không có tiền thì không thể làm được gì, hơn nữa hắn cũng không có năng lực gì khác.
May mà hắn có sức mạnh, vả lại còn tinh thông đao pháp, cho nên bèn tới đốc tạo xưởng ở Bá Châu để tìm một công việc, kiếm chút tiền bạc chi tiêu, miễn cưỡng đủ sống qua ngày.
– Tiểu Thương, hai ngày tới nhất định phải giao hàng, ngươi đi rồi thì không tài nào hoàn thành được.
Quản đốc đợi tiếng cười của đám nhân công lắng xuống mới nói nhỏ với hắn:
– Năng lực của ngươi rất tốt, chút nữa ta sẽ bảo bên trên trả gấp đôi tiền công cho ngươi…
Hắn còn chưa dứt lời, trên bầu trời đột nhiên xuất hiện dao động dữ dội, một gương mặt khổng lồ chợt xuất hiện trong không trung, che khuất non nửa bầu trời phía đông của Diên Khang, hơn nữa đó cũng chẳng phải gương mặt của ai khác mà chính là của Mục Thiên Tôn.
– Thương Quân, Thương Quân!
Gương mặt do nguyên khí hóa thành kia mở miệng, giọng nói của Tần Mục vang lên:
– Người thành đạo tiền sử giáng xuống, ta cần sự giúp đỡ của ngươi.
Nếu như ngươi vẫn đang ở Diên Khang, vậy thì hãy mau chóng tới nơi kiếm quang xuất hiện, ta đợi ngươi ở đó!
Tên quản đốc và đám thần thông giả làm công kia đều trợn mắt há hốc mồm, đồng loạt nhìn về phía Thương Quân, trong lòng thẩm nhủ:
– Chẳng lẽ Tiểu Thương chính là Thương Quân mà Mục Thiên Tôn đang tìm kiếm?
Thương Quân đột nhiên xé rách không trung rời đi, trên bầu trời vang vọng ba mươi lăm tiếng vang lớn hệt như sấm sét.
Người tên “Tiểu Thương” kia đột ngột lướt qua người quản đốc, dùng một bước xuyên qua ba mươi lăm tầng hư không!
– Trước hết cứ cho ta xin nghỉ hai ngày, ta sẽ quay về hoàn thành công việc sau!
Bên ngoài bầu trời vọng lại giọng nói của “Tiểu Thương”.
Bên trong đốc tạo xưởng, ai nấy đều lắp bắp kinh hãi, ngẩng đầu nhìn trời, mãi một lúc lâu sau mới định thần lại được.
Trong tầng hư không thứ ba mươi lăm, bên trên Kim Thuyền Độ Thế, Tần Mục và Lam Ngự Điền lẳng lặng chờ đợi.
Đột nhiên, một bóng người lóe lên, một nam tử trẻ tuổi với tướng mạo vô cùng bình thường xuất hiện trước mặt bọn họ.
Tần Mục hưng phấn nói:
– Thương Quân đến rồi.
Ngự đệ, trong trận chiến này, mỗi một người trong số ba người chúng ta đều phải đối phó với một người thành đạo tiền sử.
Trong ba người, mắt xích yếu nhất nằm ở ngươi.
Ngươi không cần phải ra tay giết người, chỉ cần ngăn chặn người thành đạo kia là được.
Đợi đến khi ta hoặc Thương Quân giải quyết xong đối thủ thì sẽ lập tức tới giúp ngươi!
Lam Ngự Điền do dự một lúc, nói:
– Vậy thì các ngươi phải nhanh một chút, ta tuyệt đối không ngăn cản được người thành đạo của Di La Cung đâu.
Tần Mục quả quyết nói:
– Ngươi yên tâm, tốc độ của ta và Thương Quân vô cùng nhanh! Thương Quân!
Tần Mục nhìn về phía Thương Quân, trầm giọng nói:
– Không biết lần này kẻ tới từ Di La Cung sẽ là ai, thế nhưng tám năm rồi vẫn chưa thể hoàn toàn giáng xuống, chứng tỏ kẻ này không hề tầm thường, chắc hẳn là cường giả cấp điện chủ.
Mục đích trong trận chiến này của ngươi chính là giết chết đối phương.
Nếu như không thể giết chết…
Thương Quân hiểu ý của hắn, nói:
– Ta sẽ khiến bọn chúng phải lết cái thân tàn phế rời đi.
Dưới dao của ta, muốn toàn vẹn rời khỏi thì không có khả năng! Sau khi ta để lại đạo thương, ngươi có thể lần theo dấu vết của đạo thương, việc tìm kiếm kẻ đó không hề khó!
Tần Mục thở phào nhẹ nhõm, cười nói:
– Có câu nói này của ngươi thì ta yên tâm rồi.
Ngự đệ, nói vị trí của ba người thành đạo Di La Cung đi!
Chương 2573: Thiên Vũ Bách Chức Đồ (3)
Thiên Vũ Bách Chức Đồ (3)
Lam Ngự Điền lập tức dùng nguyên khí hóa thành bản đồ địa lý Nguyên Giới, đánh dấu vị trí mà ba người thành đạo của Di La Cung sẽ giáng xuống.
Hắn nói:
– Ba người thành đạo này gần như đã hoàn toàn giáng xuống, đánh rắn động cỏ sẽ chỉ khiến bọn họ cảnh giác rồi chạy trốn.
Nếu như người thành đạo rời đi rồi thì rất khó có thể tìm được.
Điều càng đáng sợ hơn là, nếu như đại đạo của bọn họ ký thác hư không, giúp thực lực khôi phục đến đỉnh phong, đến lúc đó e rằng ai trong số họ cũng không phải là người mà chúng ta có thể đối phó.
Tần Mục quan sát ba vị trí được đánh dấu trên tấm bản đồ địa lý, trầm giọng nói:
– Vậy nên chúng ta không thể động vào mười sáu tế đàn huyết tế này, phá hủy bất kỳ cái nào đều cũng sẽ khiến bọn họ cảnh giác.
Chúng ta cần phải đồng thời đến được ba vị trí này.
Ngự đệ, ngươi lái Kim Thuyền Độ Thế tới nơi xa nhất.
Trên đường đi, Kim Thuyền Độ Thế có thể không ngừng tăng tốc, đợi tới khi đến nơi thì tốc độ cũng đạt đến cực đại, ngươi cứ trực tiếp lái đâm thẳng và tế đàn là được! Thương Quân!
Hắn chớp mắt, nói:
– Ngươi đi giết kẻ ở gần nhất.
Nơi mà người thành đạo này giáng xuống vô cùng kỳ lạ, đó là thành Đại Hữu nằm ở phía tây nam của Diên Khang.
Tòa thành Đại Hữu này có dân cư đông đúc, có lẽ vị trí mà kẻ đó giáng xuống sẽ là phố xá sầm uất.
Muốn giết kẻ đó mà không phá hủy thành Đại Hữu, không khiến bách tính thành Đại Hữu bị thương thì phải xem bản lĩnh của ngươi.
Lúc cách kẻ đó gần nhất, ngươi có thể điều chỉnh khí tức, chậm rãi suy nghĩ đối sách.
Thương Quân im lặng gật đầu.
Tần Mục nhìn vị trí thứ ba trên tấm bản đồ, nói:
– Ta sẽ quan sát tốc độ của các ngươi, tính toán thời gian hợp lý nhất để đi giết người thành đạo thứ ba.
Thời điểm các ngưới lần lượt tìm đến đối thủ của mình thì cũng là lúc ta sẽ ra tay!
Hắn đứng thẳng dậy, cất quan tài của Thái Dịch vào trong lĩnh vực Thần Tàng của bản thân, sau đó trầm giọng nói:
– Xuất phát!
Kim Thuyền Độ Thế đi đầu, mang theo Lam Ngự Điền xuyên qua tầng hư không thứ ba mươi lăm.
Tần Mục nhìn về phía Thương Quân, Thương Quân lập tức cất bước, không nhanh không chậm đi về phía thành Đại Hữu.
Tần Mục tính toán tốc độ của Thương Quân, sau đó điều khiển Kim Thuyền Độ Thế, để Kim Thuyền Độ Thế tăng tốc đều đều, đợi tới khi Thương Quân đến thành Đại Hữu thì Kim Thuyền cũng đến trước mặt người thành đạo ở vị trí xa nhất kia!
Sau khi xác định được tốc độ của hai người, bóng dáng của Tần Mục lóe lên một cái rồi biến mất.
Nửa ngày sau, cuối cùng Thương Quân cũng đặt chân đến thành Đại Hữu, chỉ thấy trong thành người đến người đi, vô cùng tấp nập, trông cực kỳ nào nhiệt.
Tòa thành Đại Hữu này không chỉ là nơi tập trung người dân Diên Khang, mà còn là nơi sinh sống của người dân Vô Ưu Hương, hơn nữa số lượng người dân của Xích Minh Huyền Không Giới cũng không hề ít.
Việc buôn bán qua lại ở nơi này cũng rất thịnh vượng.
Ngoài ra, cây cầu Linh Năng Đối Thiên nối liền với các chư thiên khác được xây dựng trong thành cũng giúp cho nơi này trở nên phồn vinh hơn hẳn.
Thương Quân bước đi trong thành thị náo nhiệt, cẩn thận cảm ứng thứ khác biệt ở nơi đây.
Không bao lâu sau, hắn dừng bước lại, cách một đám người trên phố nhìn về phía một tiệm vải.
Hắn nhìn chằm chằm vào bức họa được treo trên bức tường đối diện với cửa lớn của tiệm vải, hình vẽ trên bức họa kia chính là Thiên Vũ Bách Chức Đồ.
Thiên Vũ tộc giỏi dệt vải, may vá y phục, có thể nói là chức nữ hàng đầu trong thiên hạ.
Trên có Mục Thiên Tôn, dưới có bách tính, ai nấy đều dùng việc có được một bộ y phục do Thiên Vũ tộc may vá làm niềm tự hào.
Y phục của Tần Mục là do tộc trưởng Vũ Chiếu Thanh của Thiên Vũ tộc đích thân làm ra, hơn nữa cũng được Thiên Vũ tộc dùng làm chiêu bài thu hút khách.
Tiệm vải này là do tộc nhân của Thiên Vũ tộc mở, người ra vào trong tiệm đều là nữ tử, nam tử có rất ít.
Bọn họ lựa chọn vải vóc, ra giá với chủ tiệm, không khí vô cùng sôi nổi.
Thương Quân nhìn chằm chằm vào bức họa Thiên Vũ Bách Chức Đồ kia, sau đó đi vào tiệm vải.
Thiên Vũ Bách Chức Đồ đúng như tên gọi của nó, trong tranh là một trăm nữ tử Thiên Vũ tộc đang dệt vải nhuộm vải, vẻ mặt ai nấy đều không giống nhau.
Thế nhưng không biết từ khi nào mà trong bức họa kia lại xuất hiện thêm một nữ tử què chân, núp ở phía sau lưng nữ tử khác.
Bức họa này đã treo ở tiệm vải quá lâu, cho nên không ai phát hiện ra trong tranh lại tự dưng xuất hiện thêm một nữ tử.
Gân xanh trên tay phải của Thương Quân cứ nổi lên rồi lại lặn xuống, sau đó lại nổi lên rồi lại lặn xuống.
Hắn bước đi trong đám người, thân pháp cũng liên tục thay đổi trong lúc tránh né những nữ tử trong tiệm.
Đợi tới khi hắn bước tới phía trước bức họa, cơ năng của cơ bắp trên nhục thân đã được điều chỉnh tới trạng thái đỉnh phong.
Đột nhiên, bóng người hắn lóe lên, sau đó lập tức biến mất!
Cũng vào lúc này, Thiên Vũ Bách Chức Đồ đột nhiên xuất hiện thêm một nam tử!
Những nữ tử khác trong tranh không hề nhúc nhích, thế nhưng bóng dáng của hai người một nam một nữ lại đang không ngừng đan xen với nhau, trong chốc lát đã giao phong đến mấy trăm lần.
Chương 2574: Sở Ca và Trường Phong
Sở Ca và Trường Phong
Mà bên trong tiệm vải, các nữ tử đang lựa vải vẫn không hề chú ý đến cảnh tượng này, ai nấy đều bị thu hút bởi những tấm vải tinh xảo của Thiên Vũ tộc.
Soạt…
Thiên Vũ Bách Chức Đồ đột nhiên phát ra âm thanh khe khẽ, tiếp theo đó là một tia sáng màu đỏ bật ra khỏi bức họa, xé rách không trung lao đi.
Thương Quân bước ra khỏi bức họa, lặng im không một tiếng động rời khỏi.
Phía sau lưng hắn, bên trong Thiên Vũ Bách Chức Đồ, một trăm nữ tử của Thiên Vũ tộc vẫn đang ở đó, thế nhưng bức họa lại xuất hiện thêm một đôi chân.
Đó là đôi chân của một nữ tử.
– Có lẽ bây giờ vẫn kịp quay về làm việc.
Thương Quân thầm nhủ.
Trên đường phi hành, xung quanh Kim Thuyền Độ Thế không ngừng xuất hiện những đốm sáng lập lòe, dùng tốc độ cực nhanh đuổi theo Kim Thuyền, mà bên người Lam Ngự Điền cũng lập tức xuất hiện từng món thần khí Ngự Thiên Tôn với dáng vẻ giống hắn y như đúc.
Những món thần khí Ngự Thiên Tôn này vốn được bản thân Lam Ngự Điền điều khiển để tìm kiếm những tế đàn huyết tế khác, thế nhưng hiện giờ vị trí của tế đàn huyết tế đã được tìm ra, đại chiến cũng đang tới gần, cho nên Lam Ngự Điền bèn thu hồi những thần khí này lại, giúp tăng cường thực lực của bản thân.
Trong ba người, thực lực tu vi của hắn là yếu nhất, kém xa so với Thương Quân và Tần Mục.
Thế nhưng căn cơ của Lam Ngự Điền lại là vững chắc nhất, có thể nói là người có đạo cơ ổn định nhất trong những người có nền tảng mạnh nhất thiên hạ hiện giờ.
Vả lại, hắn còn có thêm Kim Thuyền Độ Thế và mười mấy món thần khí, tuy rằng trận chiến này hắn phải đối mặt với nguy hiểm, song cũng không phải là không có sức đánh một trận.
Tốc độ của Kim Thuyền Độ Thế càng lúc càng nhanh, chẳng mấy chốc đã bay ra khỏi lãnh thổ của Diên Khang, đến biên thùy của Nguyên Giới, mà phía trước mặt hắn chính là một nơi có tên là Phi Luân Bảo.
Có thể nói, Nguyên Giới là chư thiên phồn hoa nhất trong chư thiên vạn giới, thế nhưng bởi vì có sự hiện diện của Diên Khang, cho nên hầu hết tài lực và nhân lực của Nguyên Giới đều tập trung đổ về Diên Khang, dẫn đến việc những nơi xa xôi khác lại càng không thể phát triển.
Phi Luân Bảo chính là một nơi như vậy.
Sở dĩ được gọi là Phi Luân Bảo là bởi vì nơi này có tổng cộng sáu chư thiên, hình thành nên một vòm trời hình bánh xe ở biên thùy Nguyên Giới, đồng thời các vì sao giữa sáu chư thiên cũng hình thành nên hình dáng vành xe và nan hoa trên nền trời.
Ở thời kỳ Long Hán, trong thời đại Xích Minh và Thượng Hoàng, nơi này có một pháo đài cổ xưa được Thiên Đình dùng để trấn thủ Nguyên Giới, đồng thời cũng có tác dụng như một cứ điểm tấn công, thuận tiện cho đại quân Thiên Đình đánh tới khi Nguyên Giới xuất hiện phản loạn.
Tuy nhiên, pháo đài này đã bị bỏ hoang trong những năm cuối của thời đại Thượng Hoàng.
Đến thời đại Khai Hoàng, Yên Vân Hề và Bạch Ngọc Quỳnh từng giao chiến ở nơi đây.
Khi đó, Yên Vân Hề nữ vận nam trang, là Thiên Sư Tử Hề của Khai Hoàng, tinh thông đủ loại tuyệt học.
Ở nơi này, hai nữ tử dùng trận pháp để khảo nghiệm đối phương, kết quả là Thiên Sư Tử Hề kém hơn Bạch Ngọc Quỳnh một chút, cay đắng nhận lấy thất bại.
Nhưng cũng kể từ đó, Bạch Ngọc Quỳnh phải lòng Yên Vân hề, hai người trao nhau “tín vật định tình”.
… Thiên Đình khi đó có thể nói là Thiên Đình tiến bộ văn minh nhất trong lịch sử, cường giả của thời đại Khai Hoàng giao lưu với rất nhiều cường giả của Thiên Đình, hơn nữa Thiên Đình cũng không chối bỏ biến pháp như hiện giờ.
Có điều, sau khi Yên Vân Hề và Bạch Ngọc Quỳnh rời đi, Phi Luân Bảo lập tức bị bỏ hoang hoàn toàn, không bóng người ở, bởi vì hai vị Thiên Sư đã để lại quá nhiều trận pháp lớn nhỏ đủ loại, khiến nơi này trở thành một vùng đất nguy hiểm chết người, cho nên đương nhiên không có ai dám lui tới.
Bên trong Phi Luân Bảo, các loại trận pháp san sát nhau, trận văn và trận liên của trận pháp đan xen.
Tuy rằng đã hai vạn bốn ngàn năm trôi qua kể từ khi trận đấu pháp giữa Yên và Bạch kết thúc, song uy lực của trận pháp vẫn không hề suy giảm chút nào.
Lúc này đây, bên trong Phi Luân Bảo, một đại trận bỗng khởi động, khiến mọi thứ trong trận pháp biến thành một biển cây, san sát như rừng, mỗi một gốc cây đều là một sinh vật sống kỳ lạ, có thể nhô lên khỏi mặt đất, có thể dùng rễ cây và cành cây làm đao kiếm để chém giết đối thủ, thậm chí rễ cây còn uốn lượn hệt như rồng như rắn, có thể giết chết người vào trận.
Trong vạn cây chợt xuất hiện một gốc cây vô cùng cao lớn, vượt lên hẳn những gốc cây khác.
Gốc cây cổ thụ vững chãi đó sinh ra hình thái con người, tán cây không hề xum xuê, trông hệt như một kẻ tướng mạo xấu xí, tóc bù xù, thân to đầu nhỏ, tán cây còn chẳng rộng bằng thân cây.
Xung quanh gốc cây kỳ lạ này là vô số người cây khổng lồ lớn nhỏ khác.
Mọi thứ ở nơi này trông có vẻ vẫn rất bình thường.
Trên phương diện trận pháp, trình độ của Yên Vân Hề và Bạch Ngọc Quỳnh đều vô cùng đáng kinh ngạc, những loại trận pháp tương tự như dùng trận pháp để diễn hóa ra các loại thần thánh thần ma giúp tăng cường uy lực trận pháp không hề hiếm lạ gì trong Phi Luân Bảo.
Chương 2575: Sở Ca và Trường Phong (2)
Sở Ca và Trường Phong (2)
Mà loại trận pháp này còn bao hàm cả thuật hoán linh.
Thuật hoán linh không phải là thần thông chỉ có ở Tây Thổ, bởi lẽ thật ra Chân Thiên Cung của Tây Thổ đến từ Thiên Đình.
Mà thuật hoán linh cũng không phải bắt nguồn từ Thiên Đình, mà là bắt nguồn từ thời đại Khai Hoàng, là một trong những thành quả của thời kỳ biến pháp Khai Hoàng.
Người cây kia trông có vẻ không khác những người cây khác là bao, chỉ là đầu lớn hơn một chút, thế nhưng nếu quan sát kỹ, ai nấy đều có thể nhìn ra cơ chế nhục thân của người cây cây này hoàn toàn không giống những người cây khác.
Nhục thân của người cây này không hề được tạo thành từ trận văn của trận pháp, mà là được điêu khắc từ những phù văn rất nhỏ, trông cực kỳ tinh xảo, hệt như đã trải qua biết bao năm tháng tẩy rửa và rèn luyện.
Thậm chí ai nấy đều có thể nhìn thấy được vết tích của đại kiếp hủy diệt vũ trụ trên nhục thân của người cây kia.
Đó là vết tích do nguyên khí Hỗn Độn trong đại kiếp hủy diệt ăn mòn tạo thành, là vết thương vĩnh viễn không thể chữa khỏi trên đạo thể của hắn.
Thành Ngọc Kinh Tổ Đình có bảy mươi hai điện chủ.
Mặc dù nhục thân của điện chủ Trường Phong Điện không sánh được với nhục thân cổ xưa đến mức có thể sinh ra Thần Chỉ Tiên Thiên như điện chủ Linh Quan, thế nhưng nhục thân này cũng cực kỳ phi phàm!
Điều đáng sợ hơn chính là, đạo thụ đạo quả của hắn cũng cùng giáng xuống.
Đạo quả của hắn khác với những người khác, bởi lẽ đạo quả được treo trong chính tán cây trên đầu hắn.
Điện chủ Trường Phong là dị loại thành đạo, là Thần Thụ tu luyện thành thần, trải qua biết bao sóng gió và rèn luyện gian khổ mới có thể ký thác đại đạo vào hư không, trở thành người thành đạo.
Con đường thành đạo của hắn có thể xưng là truyền kỳ.
Thời điểm hắn thành đạo, ngay cả chủ nhân Di La Cung cũng phải kinh ngạc, tự mình hiện thân chỉ điểm cho hắn, nói với hắn:
– Nếu ngươi định dùng đại đạo ký thác hư không để đạt thành tựu đạo thụ, vậy thì chi bằng dùng thân mình ký thác hư không.
Sau khi nhận được chỉ điểm từ chủ nhân Di La Cung, điện chủ Trường Phong như bừng tỉnh đại ngộ, bèn dùng chính thân thể mình làm đạo thụ, ký thác hư không, trở thành một người thành đạo độc nhất vô nhị.
Nhục thân của hắn chính là đạo thụ của hắn, đạo quả treo trên đầu nhục thân, cho nên nguy hiểm mà hắn gặp phải khi vượt qua đại kiếp hủy diệt cũng nhỏ hơn những người thành đạo khác rất nhiều, khiến cho mấy vị công tử của Di La Cung cũng phải ngưỡng mộ.
– Rễ của ta vẫn chưa hoàn toàn giáng xuống.
Điện chủ Trường Phong thâm tàng bất lộ, để bản thân trông không khác những người khác là bao.
Hắn thầm nhủ:
– Có điều không bao lâu nữa, nhiều nhất là hai năm, ta có thể hoàn toàn giáng xuống nơi này.
Đợi đến khi hoàn toàn giáng xuống rồi, kỷ nguyên thứ mười bảy này có thể dễ dàng…
Ầm!
Đột nhiên, một vệt kim quang bay với tốc độ còn nhanh hơn cả ánh sáng lập tức phá vỡ tất cả trận pháp bên trong Phi Luân Bảo.
Tất cả trận pháp đồng loạt bị nghiền nát dưới vệt kim quang kia, sau đó sụp đổ rồi biến mất!
Chiếc thuyền bên trong kim quang kia đâm thẳng vào thân thể của điện chủ Trường Phong, khiến cây cổ thụ này bị nhổ đến tận gốc.
Tuy rằng rễ của hắn vẫn chưa hoàn toàn giáng xuống, thế nhưng cũng có không ít rễ cây đã xuất hiện, đâm sâu vào mảnh đất ở vùng biên thùy Nguyên Giới này.
Lúc này đây, một vài sợi rễ đã bị nhổ ra, một vài sợi rễ đã bị kéo đứt.
Lực xung kích khủng bố đè hắn xuống mặt đất, sau đó lôi đi theo đáy thuyền, để lại một cái rãnh sâu hoắm trên mặt đất.
Trong rãnh sâu, hỏa diễm bốc cháy hừng hừng, tia lửa điện bắn tung tóe khắp nơi!
Ầm…
Chiếc thuyền đè ép hắn kia bay ra khỏi Nguyên Giới, xé rách không gian, lao đi vun vút.
Trên thuyền, bóng dáng của từng món thần khí Ngự Thiên Tôn đan xen vào nhau, đồng loạt thi triển thần thông, hơn nữa còn là thần thông Ngũ Thái.
Các loại thần thông trên thuyền trút xuống như mưa, đánh vào nhục thân của điện chủ Trường Phong!
Lúc này cũng vừa khéo là thời điểm Thương Quân bước vào tiệm vải, tiến vào trong bức họa!
Lam Ngự Điền bất chấp tất cả để chiếm tiên cơ, liều mạng dùng các loại thần thông tấn công về phía điện chủ Trường Phong bị đè ép dưới đáy thuyền.
Mặc dù thực lực của Lam Ngự Điền không bằng Tần Mục và Thương Quân, kinh nghiệm chiến đấu cũng thua xa hai người, thế nhưng hắn có nền tảng vững chắc, trình độ tinh thông đạo pháp thần thông còn ở trên cả Tần Mục và Thương Quân!
Trong chốc lát, cơ thể điện chủ Trường Phong trúng không biết bao nhiêu là thần thông.
Các loại thần thông ấn chứa đạo pháp khác nhau, hơn nữa thuộc tính của đạo pháp của thần thông cũng không giống, khi đồng thời xâm nhập vào cơ thể sẽ tạo thành phá hoại khác nhau trên nhục thân hắn, khiến hắn phải luống cuống tay chân.
Điều đáng sợ hơn cả chính là áp lực đến từ Kim Thuyền Độ Thế, bởi lẽ khi Kim Thuyền đâm thẳng tới, suýt chút nữa nhục thân không thể bị hủy diệt bởi đại kiếp của hắn đã vỡ vụn!
– Kim Thuyền Độ Thế? Là Thất công tử sao?








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Linh Vũ Thiên Hạ [Dịch] Linh Vũ Thiên Hạ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Linh-Vu-Thien-Ha-dich.jpg)







