- Home
- Truyện Hay
- [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)
- Tập 509 : Những người tới Nguyên Giới lúc này đều là nghĩa sĩ (2) (c2541-c2545)
[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)
Tập 509 : Những người tới Nguyên Giới lúc này đều là nghĩa sĩ (2) (c2541-c2545)
❮ sautiếp ❯Chương 2541: Những người tới Nguyên Giới lúc này đều là nghĩa sĩ (2)
Những người tới Nguyên Giới lúc này đều là nghĩa sĩ (2)
Cho dù không thể chặt đổ cây thế giới của Tần Mục, vậy thì hắn vẫn có thể kiên trì được đến lúc thương thế của Tần Mục bộc phát.
Đến lúc đó, kết quả vẫn chỉ có một!
Cây rìu Thái Dịch do đại đại Thái Tố hóa thành trong tay Hạo Thiên Đế có thể gọi là tuyệt đỉnh.
Là cường giả thứ hai mở ra Thần Tàng vào những năm đầu của thời đại Long Hán, là nhân vật xếp thứ hai trong chín Thiên Tôn Long Hán, thần thông của Hạo Thiên Đế vô cùng hoàn mỹ!
Mặc dù Hạo Thiên Đế không có đạo thụ, cũng chẳng có đạo hoa, càng không có đạo thân Quy Khư của mình, thế nhưng hắn vẫn nắm trong tay vốn liếng là lấy sức mạnh thành đạo, vẫn sở hữu Đại Thiên Đình, ba mươi sáu Thiên Cung và bảy mươi hai Bảo Điện vô cùng hoàn mỹ.
Tam công tử và Tứ công tử còn ủng hộ hắn, các điện chủ của Di La Cung còn cho hắn mượn sức mạnh!
Cây rìu Thái Dịch chuyển động mang theo thần uy khó lường, hàm chứa đại thế khai thiên tích địa!
Đôi mắt Tần Mục sáng lên như tuyết, ba con mắt nhìn thấu tất cả sự ảo diệu bên trong thần thông của Hạo Thiên Đế.
Thời điểm cây rìu Thái Dịch của Hạo Thiên Đế bổ xuống, một chỉ bỗng nhiên điểm tới!
Hồng Mông Nhất Chỉ!
Một chỉ này vừa xuất ra, năm mươi vết thương khắp người Tần Mục đột nhiên nổ tung, máu tươi tuôn chảy!
Tần Mục đã mượn việc nhập mộng để nghiên cứu đạo thương do Tam công tử tạo thành cho bản thân biết bao nhiêu lần, hơn nữa cũng thử dựa vào việc nhập mộng để học tập các loại đạo pháp thần thông Di La Cung ẩn chứa bên trong đạo thương, thế nhưng khoảng cách tới chữa lành thương thế vẫn vô cùng xa xôi.
Hiện giờ hắn chỉ có thể miễn cưỡng áp chế đạo thương, thế nhưng chỉ cần hắn điều động pháp lực thì vết thương sẽ không thể áp chế được nữa!
Đạo thương sẽ lập tức bắt đầu phá hoại các cơ quan trong nhục thân của hắn, phá hoại Thần Tàng của hắn!
Cơn đau như xuyên thấu lục phủ ngũ tạng ập tới, thế nhưng Tần Mục vẫn không ư hử gì, chỉ nở một nụ cười tươi.
Thời điểm Hư Sinh Hoa cắm đinh quan tài vào trong vết thương của hắn, hắn đau đến mức chết đi sống lại, thế nhưng bây giờ hắn lại làm như chẳng quan tâm đến điều đó!
Hắn buộc phải dùng khí thế để áp đảo kẻ địch!
Ầm!
Thần thông của hai người va chạm.
Trong nháy mắt va chạm ấy, Tần Mục cũng di chuyển bước chân, sau đó lập tức biến chiêu, lần này không phải là Hồng Mông Nhất Chỉ nữa, mà là Ngũ Thái Ấn.
Ngũ Thái Ấn nối liền với lòng bàn tay và năm ngón tay của Tần Mục.
Năm ngón tay lần lượt đánh lên cây rìu Thái Dịch trong tay Hạo Thiên Đế, mà rìu Thái Dịch vốn đã bị Hồng Mông Nhất Chỉ đánh thủng, nay lại còn phải chịu Ngũ Thái Ấn, vì vậy lập tức ầm ầm nổ tung!
Năm ngón tay của Hạo Thiên Đế máu tươi chảy ròng ròng, hổ khẩu rách toác.
Thế nhưng cùng lúc Tần Mục biến chiêu, Hạo Thiên Đế cũng đồng thời biến chiêu, một bàn tay khác hóa thành Thiên Luân Vạn Đạo, đánh về phía lồng ngực của Tần Mục, uy lực vô biên của Đạo Cảnh ba mươi ba trọng thiên bên trong Thiên Luân Vạn Đạo cũng bộc phát!
Hắn biết rõ thương thế trên nhục thân của Tần Mục rất nặng, bởi vậy mới tấn công vào nhục thân của Tần Mục.
Ngay khi Thiên Luân Vạn Đạo của hắn đánh trúng lồng ngực Tần Mục, nguyên thần của Tần Mục cũng bay lên từ phía sau, tọa trấn trong Thiên Đình của bản thân, thi triển thần thông Bất Dịch.
Bùm bùm bùm!
Ba mươi tiếng nổ ầm vang truyền ra từ trong cơ thể Tần Mục, miệng vết thương của Tần Mục cũng nổ tung, thế nhưng đồng thời uy lực của thần thông Bất Dịch cũng bộc phát, giúp cho vết thương đã toác ra của hắn lập tức khôi phục lại như ban đầu.
Phía đằng sau, nguyên thần của Hạo Thiên Đế bay lên, vung cao chiếc rìu Thái Dịch do đại đạo Thái Tố hóa thành, chém về phía cây thế giới sau lưng Tần Mục.
Tần Mục nở một nụ cười tươi, nguyên thần của Hạo Thiên Đế còn chưa chém xuống cây thế giới, Đại Uyên Quy Khư đã đột nhiên xuất hiện, hoa sen xoay tròn, nuốt chửng nguyên thần của Hạo Thiên Đế vào bên trong.
Hoa sen chìm xuống, chui vào trong Đại Uyên Quy Khư.
Đại Uyên nhanh chóng khép lại.
Một ánh rìu bỗng nhiên lóe lên, bổ đôi Đại Uyên còn chưa kịp khép kín lại kia.
Nguyên thần của Hạo Thiên Đế mạnh mẽ lao ra, quanh thân là gió nóng hừng hực như thể muốn luyện chết hắn.
Trong nháy mắt lao ra khỏi Đại Uyên Quy Khư, nguyên thần của Tần Mục cũng điểm một chỉ tới, nguyên thần của Hạo Thiên Đế bèn dùng rìu chặn lại, thế nhưng mặt rìu lại bị Hồng Mông Nhất Chỉ xuyên thủng, xuất hiện hai lỗ ngón tay.
Sở dĩ trên mặt rìu xuất hiện hai lỗ ngón tay là do Hồng Mông Nhất Chỉ trước đây của Tần Mục đã để lại một vết tích vĩnh viễn không thể xóa nhòa trên phương diện đại đạo Thái Tố của Hạo Thiên Đế.
Đây chính là Hồng Mông Nhất Chỉ của Tần Mục, một chỉ phá vỡ đại đạo!
Hạo Thiên Đế sa sầm mặt mày, nguyên thần của hai người chiến đấu cực kỳ kịch liệt, công kích trên nhục thân cũng khiến người khác nhìn mà hoa cả mắt.
Rõ ràng Hạo Thiên Đế trông thấy vết thương của Tần Mục càng ngày càng nhiều, tổn hại do đạo thương gây nên cũng ngày một nghiêm trọng, thế nhưng từ đầu đến cuối, Thần Tàng của Tần Mục vẫn không hề sụp đổ như những gì hắn dự đoán!
Chương 2542: Những người tới Nguyên Giới lúc này đều là nghĩa sĩ (3)
Những người tới Nguyên Giới lúc này đều là nghĩa sĩ (3)
Cây thế giới của Tần Mục gắng gượng chống đỡ Đạo Cảnh ba mươi ba trọng thiên của hắn, Thiên Đình và chư thiên vạn giới khác vẫn đang bay lơ lửng, chưa hề tan biến.
Cây thế giới vẫn là mấu chốt của trận chiến giữa Hạo Thiên Đế và Tần Mục, nếu không chặt đổ cây thế giới, vậy thì sẽ không thể đánh bại Tần Mục!
Thế nhưng cùng với việc đạo thương của Tần Mục bộc phát, cây thế giới còn cần phải chống đỡ chư thiên vạn giới và ba mươi ba trọng thiên, áp lực phải gánh chịu sẽ càng lúc càng lớn, điều đó giúp cho Hạo Thiên Đế nhìn thấy được hy vọng!
Nếu như Tần Mục đang ở trong thời kỳ đỉnh cao, mà Hạo Thiên Đế cũng ở trong thời kỳ đỉnh cao, vậy thì chắc chắn Hạo Thiên Đế sẽ không thể đánh nổi mười chiêu dưới tay Tần Mục.
Thế nhưng hiện giờ, Tần Mục bị Tam công tử đánh trọng thương, thực lực chỉ còn khoảng hai phần, mà Hạo Thiên Đế cũng không còn trong thời kỳ hưng thịnh, cho nên trong thời gian ngắn hai người khó mà phân định thắng bại.
Thời điểm Tần Mục chuyển dời lĩnh vực Thần Tàng của mình, đại quân Vô Ưu Hương lập tức rơi vào trùng trùng bao vậy.
Không có lĩnh vực Thần Tàng và cây thế giới của Tần Mục, đại quân Vô Ưu Hương hệt như những chiếc lá lẻ loi mắc kẹt giữa đại dương bao la, chỉ có thể tập hợp thành một nhóm, ứng phó với kẻ địch tấn công tới từ bốn phương tám hướng, chẳng mấy chốc đã tử thương nghiêm trọng.
Mà đội quân của Diên Khang, trưởng thôn, đồ tể, người điếc, ngoài ra còn có Sơ Tổ và Tư bà bà đều chưa đánh tới trước địa doanh Tổ Đình.
Vũ Lâm Quân của Ngụy Tùy Phong và đại quân của Bắc Đế Huyền Vũ đều bị Thủy Sư Thiên Hà kéo chân, đại quân của Tây Đế Bạch Hổ và Long Kỳ Lân cũng vừa mới đến hậu phương của đại doanh Thiên Đình, đang nghênh chiến Thần Sư mạnh nhất trong tam sư Thiên Đình, rơi vào vòng xoáy chiến đấu ác liệt!
Bên trong U Đô, U Thiên Tôn và Tần Phượng Thanh đều đang làm nhiệm vụ của mình, giết chết nhị vệ Long Vũ, cũng không thể rảnh tay tương trợ.
Tướng sĩ phía bên tiều phu Văn Thiên Các ngày một ít đi, cho dù là Thánh Nhân tiều phu thì lúc này đây cũng phải đích thân xách rìu ra trận.
Trận chiến này, trên cơ bản đã không tướng sĩ nào cần đến sự chỉ huy của hắn nữa, bởi vì đa số bọn họ đều đã ngã xuống!
Lúc này đây, cho dù hắn có là Thánh Nhân đi chăng nữa thì cũng phải tự mình ra trận, tự mình giết địch!
Kẻ địch bốn phía vọt tới hệt như thủy triều, khiến người ta nhìn mà thấy tuyệt vọng, thế nhưng đôi mắt của tiều phu và mọi người vẫn sáng rực, bởi lẽ thứ mà bọn họ nhìn thấy chính là hy vọng!
Thời gian kéo dài càng lâu, hy vọng chiến thắng của trận chiến này sẽ càng lớn!
Tiều phu nhìn quanh, Đế Dịch Nguyệt với nơi cánh tay trái đứt lìa không ngừng chảy máu, xem ra thế hệ Khai Hoàng này cũng đã đến lúc dầu cạn đèn tắt; Yên Vân Hề với mái tóc đen tung bay, không biết dây cột tóc bị đứt từ lúc nào, để lộ ra dung mạo của nữ nhi; lão nông Trạc Trà dựa sát vào phía sau lưng nàng, rõ ràng là đã nhận ra tình nhân mà mình thầm mến bấy lâu.
Đế Khuyết Thần Đao của Điền Thục đã gãy một nửa, trong tay còn cầm một bình rượu vỡ, tính dốc nốt giọt rượu cuối cùng ra, thế nhưng rượu đã hết từ lâu.
Phong Đô của Diêm Vương bị công phá, thần thành cuối cùng cũng đã sụp đổ, số lượng Quỷ Thần ngã xuống nhiều không đếm xuể.
Thanh Hoang lão nhân ngã trên mặt đất, không rõ sống chết; Đế Thích Thiên bị một món thần binh cắm vào lồng ngực, không dám rút ra.
Vô Ưu Hương, đã không thể kiên trì được thêm nữa.
Đột nhiên, đại quân tả Thần Sách vọt tới.
Thời điểm đại quân này hung mãnh đánh đến, suy nghĩ cuối cùng trong đầu các tướng sĩ Vô Ưu Hương cũng bị cắt đứt.
Các tướng sĩ của Vô Ưu Hương phấn chấn tinh thần, siết chặt thần binh trong tay, không biết ai trong đại quân khảng khái cất tiếng hát ca.
– Nhìn ngắm Bình Thiên Chí của ta! Trèo lên Tề Thiên Điện của ta! Nhấc cao Thanh Minh Quan của ta! Leo lên Huyền Thai Sơn của ta.
Yên Vân Hề khẽ hát theo:
– Tưởng tượng sinh vạn vật, thái bình cảnh yên vui, trèo cao ngắm Bỉ Ngạn, tạo vật diễn tinh không.
Vào trong Vô Ưu Hương của ta, gạt bỏ mọi phiền não.
Thiên Sư võ đấu Trạc Trà cũng dõng dạc, giọng điệu da diết, xuyên thấu lòng người:
– Một khi tỉnh giấc mộng, trở về lại cố hương! Dắt ta đi qua trời đất hung hiểm! Ta chiến đấu với kẻ địch gian ác! Mai táng linh hồn anh dũng của ta! Chôn vùi xương cốt chính nghĩa của ta!
Các tướng sĩ tàn tật của Vô Ưu Hương cũng cười lớn:
– Gió sương ta không sợ! Đao kiếm đả thương ta không hãi! Mặc cho thịt nát xương tan! Mặc cho hồn siêu phách tán!
– Những người tới Nguyên Giới lần này đều là nghĩa sĩ! Khắp nơi trên thế gian đều là quê hương!
Tiều phu Văn Thiên Các nở nụ cười:
– Đời này của ta có ba đồ đệ, đại đồ đệ thích lang bạt bốn phương, nhị đồ đệ là Mục Thiên Tôn, chỉ có mỗi tam đồ đệ là còn tiếp tục kế thừa y bát của ta, trở thành Thánh Nhân chân chính, cũng là Thánh Nhân đầu tiên trên thế gian này.
Cuộc đời này của ta đã trọn vẹn, không còn gì phải nuối tiếc.
Những người trong tương lai, có lẽ sẽ rất hạnh phúc.
Chương 2543: Huyền Đô đại thắng
Huyền Đô đại thắng
Hắn thầm nghĩ, có lẽ tương lai sẽ là cảnh tượng thái bình thịnh thế như trong tưởng tượng của hắn, khắp nơi trong thế gian phồn vinh sẽ tràn ngập những lý tưởng đời này của hắn, con người không còn phải quỳ bái thần linh, mà chính thần linh sẽ lại là kẻ phải phục vụ con người.
Trong trái tim của mọi người sẽ tồn tại một một quan niệm “con người có thể chế ngự thiên nhiên”.
Bọn họ đều sẽ là những kỳ tài, ai nấy đều có sở trường riêng, có thể phát huy tài năng của bản thân trong lĩnh vực mà mình yêu thích.
Đại đạo trong trời đất sẽ không chỉ còn là đại đạo Tiên Thiên đơn thuần, con người sẽ sử dụng sự thông minh tài trí của bản thân để khai sáng ra thêm nhiều loại đại đạo mới.
Bọn họ sẽ trở thành những vị thần mới, trở thành người dẫn đường, trở thành ngọn đèn chiếu sáng con đường tăm tối phía trước.
Có lẽ hắn vĩnh viễn không thể nhìn thấy được tất cả điều này.
Thế nhưng hắn cảm thấy vô cùng thỏa mãn, hắn biết, sẽ có người giúp hắn biến tất cả điều đó trở thành hiện thực.
Tả vệ Thần Sách nhanh chóng vọt tới.
Đột nhiên, huyễn cảnh xuất hiện, cuối cùng Lãng Uyển cũng dẫn theo số Tạo Vật Chủ còn sống sót phá tan vòng vây lao tới, dùng thần thức vô biên cưỡng chế kéo tả vệ Thần Sách vào tầng hư không thứ ba mươi lăm.
Lãng Uyển đứng trên cây cầu Hư Không do mình tưởng tượng ra, lớn tiếng nói:
– Vô Ưu Hương, chống đỡ! Viện quân sắp tới rồi!
Xung quanh các tướng sĩ Vô Ưu Hương vẫn là vô số kẻ địch đang ập đến, giết cũng không thể giết hết, trận thế của bọn họ đã không thể tiếp tục kiên trì, trận đồ cuối cùng cũng đã bị phá tan.
Đúng vào lúc này, một chiếc thuyền Phượng Hoàng bay tới.
Bên trên thuyền Phượng Hoàng, phượng hoàng chín đầu hừng hực lửa đỏ phun thánh hỏa, thiêu đốt Thần Ma Thiên Đình.
Tề Hạ Du đáp xuống, phân thân làm chín, gia nhập vào cuộc chiến, bảo vệ mọi người.
Cuối cùng viện quân của Diên Khang cũng đã đến, bên ngoài đại doanh Thiên Đình vang lên từng tiếng hô hào của tướng sĩ Diên Khang, từ xa còn có thể nhìn thấy từng chiếc lâu thuyền của Diên Khang đang nghiêng mình trong đạn lạc pháo quang.
Đội quân do Diên Phong Đế chỉ huy cũng đã đến gần!
Mà trong các thần thành phía xa xăm, sau lưng Linh Dục Tú, người mù đang suy luận các loại trận pháp cùng với các đại sư trận pháp của Diên Khang.
Linh Dục Tú dùng Tam Nguyên Thần Hội Quyết đưa các loại trận pháp vào trong đầu của đại quân các lộ quân hầu Diên Khang, bất cứ lúc nào cũng có thể thay đổi trận thế.
– Vô Ưu Hương, còn có thể tới kịp không đây?
Linh Dục Tú cố nén lo lắng trong lòng xuống, tiếp tục bày binh bố trận.
Cuối cùng, chiếc lâu thuyền đầu tiên cũng tiến vào đại doanh Thiên Đình, thu hút hỏa lực của đối phương!
Ngay lập tức, thần thông Nguyên Từ của đội quân mặt đất do Tư bà bà dẫn dắt dưới cổng thành cũng đồng thời tấn công, tường thành đổ sụp từng mảng, đồ tể và Thần Đao doanh cũng thẳng tiến, đánh vào trong đại doanh!
Đồ tể và Thần Đao doanh vừa mới xông vào đại doanh Thiên Đình, đại quân của Thiên Lũy thành đã không ngừng vọt tới, ngăn cản bước tiến của bọn họ.
Đại quân Thiên Lũy thành nổi danh nhờ trận pháp, được gọi là tường đồng vách sắt của Thiên Đình.
Thống soái trấn thủ Thiên Lũy thành chính là Thượng Đài Tinh Đấu Chính Thần, Giải Kim An, dưới trướng cũng có không ít cao thủ cảnh giới Đế Tọa!
Thiên Lũy Thành phụ trách thủ thành.
Bởi vì thế tấn công của Diên Khang quá mãnh liệt, cho nên đại quân do Tư bà bà chỉ huy đã đánh vỡ tường thành.
Thế nhưng, Thần Đao doanh do đồ tể chỉ huy lại xông vào trong thành đầu tiên, cho nên mới đứng mũi chịu sào rơi vào trong vòng vây của Thiên Lũy thành.
“Thanh Sử Chiếu Đan Tâm!”
Đồ tể quát lớn, đao ý liên kết với Lạc Vô Song, Triết Hoa Lê và Bá Sơn, Đạo Cảnh của Đao Đạo lập tức hợp lại làm một thể.
Có điều, loại trận pháp đao ý kết hợp này cần người thi triển phải từng trải qua khổ luyện của Trảm Thần Đài, sau đó mới đó thể dung hợp đao ý Đao Đạo hòa làm một thể, nâng cao tu vi Đạo Cảnh.
Trong trận chiến Huyền Đô, năm vị tổ sư Đao Đạo là Tần Mục, đồ tể, Lạc Vô Song, Triết Hoa Lê và Điền Thục phải liên thủ với nhau mới có thể thi triển được Đạo Cảnh của Đao Đạo đến trình độ ba mươi mốt trọng thiên, miễn cưỡng đạt đến cấp độ Thiên Tôn.
Mà bây giờ, tổ sư Đao Đạo lại thiếu mất hai người là Tần Mục và Điền Thục.
Mặc dù tu vi đao pháp của Bá Sơn cũng không yếu, thế nhưng so với Tần Mục và Điền Thục thì còn kém xa.
May mà trong vòng mấy chục năm sau khi trận chiến Huyền Đô kết thúc, Đao Đạo của đồ tể, Triết Hoa Lê và Lạc Vô Song đã tiến cảnh thần tốc, đủ để bù đắp cho sự thiếu hụt của Bá Sơn.
Bốn người chuyển bước, Đao Đạo ba mươi trọng thiên bùng nổ, thế như chẻ tre, xông vào đại quân Thiên Lũy thành, lao thẳng về phía Giải Kim An.
Giải Kim An không hề sợ hãi, đánh thẳng về phía bốn người, lắc mình hóa thành Giải Trãi.
Bốn người này, ngoại trừ Lạc Vô Song ra thì đều là kẻ vô danh tiểu tốt.
Thế nhưng khoảnh khắc song phương đụng độ, đầu của Giải Kim An lập tức rơi xuống đất, nguyên thần cũng nhanh chóng xuất khiếu, ý đồ chạy trốn, thế nhưng đao quang lại lóe lên, ngay cả nguyên thần của hắn cũng bị chém chết!
Chương 2544: Huyền Đô đại thắng (2)
Huyền Đô đại thắng (2)
Bốn người dốc hết sức lực, dẫn Thần Đao doanh lao về phía chiến trường của đám người tiều phu.
Tuy rằng Thần Đao doanh thế mạnh áp đảo, song tướng sĩ Thiên Lũy thành ở phía trước thật sự quá nhiều, khiến bọn họ tiến lên vô cùng gian nan.
Tư bà bà cưỡi cự thú dẫn theo đại quân lao tới, hỗ trợ từ hai bên trái phải, giúp bọn họ ngăn chặn hai cánh quân binh mã đang ập đến của Thiên Đình.
Sau lưng Tư bà bà, một gốc cây Nguyên Mộc từ từ nhô lên.
Công Tôn Yến cất bước đi tới, Nguyên Mộc càng lúc càng xanh um tươi tốt.
Công Tôn Yến nhấc tay, thần lực Nguyên Từ nổ vang, khiến các tướng sĩ trong các quân các bộ của Thiên Đình đang lao tới từ bốn phía đồng loạt bị đè nằm rạp xuống, không thể động đậy.
Công Tôn Yến giơ tay quét ngang trời xanh, vạch ra một khoảng không gian lớn.
– Tế nguyên thần!
Những tướng sĩ đang bị đè nằm sấp trên mặt đất kia hét lớn, nguyên thần lần lượt bay lên, đánh về phía Công Tôn Yến.
Đối đầu với nguyên thần, thần lực Nguyên Từ hoàn toàn trở nên vô dụng.
Đột nhiên, trên bầu trời vang vọng tiếng rồng ngâm, Diên Phong Đế đứng trên lâu thuyền thi triển huyền công, từng tòa Thiên Cung Tổ Long bay lơ lửng, vạn long bay múa, đánh về phía nguyên thần của những tướng sĩ Thiên Đình kia.
Ngay lập tức, vô số linh hồn hắc sa gào thét trong không trung, từng nguyên thần không ngừng bị đánh tan, hóa thành cát đen cuồn cuộn chảy.
Đúng vào lúc này, đại quân tả hữu Thần Uy đánh tới, xông thẳng về phía Diên Phong Đế.
Một trăm tòa thần thành Diên Khang đi theo phía sau Diên Phong Đế đồng loạt châm thuốc súng, pháo quang nổ tung, ngăn chặn bước tiến của đại quân Thần Uy.
Nguyệt Thiên Tôn ngồi trên tường thành, cúi đầu gảy đàn.
Tiếng đàn vang lên, mười vạn tướng sĩ của nhị vệ Thần Uy chỉ đột nhiên cảm thấy trời đất quay cuồng, nhanh chóng biết mất, không biết là đã bị nàng dùng thuật không gian đày ải đến nơi nào!
Nhị vệ Thần Uy lập tức kết trận, hóa thành Hỏa Thánh Phá Ma Trận.
Bên trong hai trận pháp, ảo ảnh của hai vị Hỏa Thiên Tôn từ từ bay lên, đạo hỏa phía sau đầu tầng tầng lớp lớp như luân, rõ ràng nhị vệ Thần Uy đang sử dụng pháp lực của bản thân để tái diễn thần thông đạo pháp của Hỏa Thiên Tôn!
Hỏa Thánh Phá Ma Trận cũng là do Thiên Sư Mạnh Vân Quy khai sáng, được nhị vệ Thần Uy nắm giữ, chuyên dùng để phá vỡ Tái Cực Hư Không của Nguyệt Thiên Tôn!
Nguyệt Thiên Tôn nhướn mày, cơ thể bay lên khỏi tường thành của thần thành, khoảnh khắc tiếp theo đã xâm nhập vào trong đại trận của nhị vệ Thần Uy.
Cùng lúc đó, Thiên m nương nương cũng vươn tay ném đồng hồ cát.
Đồng hồ cát bay vào giữa hai đại trận, sau đó đột nhiên nổ tung, linh hồn hắc sa cuồn cuộn tuôn ra, hắc ám bao trùm.
Đạo hỏa của hai đại trận không thể làm tan chảy linh hồn hắc sa, ngay lập tức, hai đại trận chìm vào trong hắc ám.
Công Tôn yến bay lên, hóa thành Nguyên Mộc dấn thân vào trong hai đại trận hắc ám kia.
Đại trận khởi động, Nguyên Mộc lập tức bốc cháy hừng hực, thế nhưng cuối cùng vẫn ngăn cản được Thánh Hỏa Phá Ma Trận trong giây lát.
Đúng vào lúc này, tiếng đàn vang lên từ trong hắc ám, hai đại trận lập tức vỡ tan, biến thành hàng trăm mảnh vụn.
Tiếng đàn càng ngày càng gấp gáp.
Nguyệt Thiên Tôn gảy đàn, mạnh mẽ thôi thúc pháp lực.
Đột nhiên, không gian xoay tròn, thân thể của hàng vạn tướng sĩ nhị vệ Thần Uy bị kéo dài, cán mỏng theo tiếng đàn.
Bỗng chốc, một vết nứt không gian xuất hiện, để lộ ra không gian hỗn loạn.
Nguyệt Thiên Tôn phất tay áo gảy đàn, tiếng đàn vang vọng, hàng vạn tướng sĩ nhanh chóng bị kéo đi, đày ải ở nơi sâu thẳm trong không gian hỗn loạn!
Thế nhưng thực lực của hàng vạn tướng sĩ nhị vệ Thần Uy thật sự quá mạnh, một vệ Thần Uy không đủ để chống lại Nguyệt Thiên Tôn, thế nhưng thủ lĩnh khống chế trận đồ lại là cường giả Đế Tọa hàng đầu trong Thiên Đình, khi thôi thúc trận đồ, đặt từng từng vệ Thần Uy đơn lẻ vào bên trong đó, trận đồ lại lập tức được khởi động khiến tầng tầng lớp lớp không gian vặn vẹo, ý đồ chạy thoát khỏi thần thông của Nguyệt Thiên Tôn!
Mười ngón tay của Nguyệt Thiên Tôn di chuyển hệt như mọc vô số cánh tay, hư ảnh để lại hệt như huyễn hoặc, cố gắng chống lại Thánh Hỏa Phá Ma Trận, đánh nhị vệ Thần Uy vào sâu trong hư không hỗn loạn từng chút một.
Có điều pháp lực của nhị vệ Thần Uy vô cùng mạnh, dù cho nàng liều mạng dùng hết sức thì cũng không thể đày ải được toàn bộ đối phương.
Đúng vào lúc này, một tiếng hô cực kỳ rõ ràng và du dương vang lên:
– Đạo Kiếm Phá Thiên Cương!
Kiếm quang xuyên thủng trời xanh, theo tiếng đàn của Nguyệt Thiên Tôn xông vào không gian hỗn loạn.
Một lão đạo nhân bước tới, phía sau là hàng vạn đạo sĩ của Đạo Môn Diên Khang, đạo kiếm trong tay đồng loạt giương lên, đâm vào không gian hỗn loạn!
Bên trong không gian hỗn loạn, huyết quang lóe lên, từng cơ thể máu thịt bỗng chốc nổ tung.
Thần thông của Nguyệt Thiên Tôn lập tức không còn gì cả trở, nhanh chóng đày ải nhị vệ Thần Uy vào nơi sâu thẳm của không gian hỗn loạn.
– Đạo sĩ vào thành!
Lão đạo nhân kia thu kiếm, dẫn theo hàng vạn đạo nhân đánh vào trong đại doanh Thiên Đình.
Chương 2545: Huyền Đô đại thắng (2)
Huyền Đô đại thắng (2)
Nguyệt Thiên Tôn đày ải nhị vệ trong thập vệ Thiên Đình, cho nên tu vi tiêu hao cực kỳ lớn.
Nàng vội vàng thôi thúc nốt phần pháp lực còn sót lại, dập tắt đạo hỏa trên người Công Tôn Yến, chỉ thấy cô nương này đã bị thiêu đốt đến mức cháy đen như than, hơi thở yếu ớt.
Nguyệt Thiên Tôn phất tay, đưa Công Tôn Yến quay trở về thần thành của Diên Khang.
Bên trong thần thành, dược sư lập tức tiến lên, chữa trị cho Công Tôn Yến.
Pháp lực của Nguyệt Thiên Tôn chẳng còn lại bao nhiêu, nàng bị cắt mất ba cảnh giới, cho dù Đạo Cảnh có cao thâm, có tu luyện đến Đạo Cảnh ba mươi năm trọng thiên đi chăng nữa thì pháp lực cũng kém xa trước đây.
– Mở!
Nàng nghiến răng, dốc sức gảy đàn, thôi thúc nốt lượng pháp lực còn lại.
Từng tiếng “răng rắc răng rắc” vang lên, đại doanh kéo dài mấy chục vạn dặm của Thiên Đình bỗng chốc dứt gãy thành bảy tám phần, bay về các phương hướng khác nhau!
Nguyệt Thiên Tôn hộc máu, mười ngón tay đầm đìa máu tươi, dây đàn trên cây cổ cầm cũng đứt doạn.
Ngay lập tức, nàng rơi xuống khỏi không trung.
Thiên m nương nương vội vàng đỡ lấy Nguyệt Thiên Tôn, lúc đang định đưa nàng về thần thành của hậu phương thì nàng lại lắc đầu nói:
– Ta nghỉ ngơi một lát là được, đừng quan tâm đến ta, mau vào thành!
Thiên m nương nương đặt nàng lên vai mình, sau đó rảo bước tiến vào trong thành.
Thần thông của Thiên m Giới được thi triển, từng Thần Ma Thiên Đình còn chưa tiếp cận nàng thì nguyên thần đã đồng loạt nổ tung, linh hồn hắc sa cuồn cuộn tuôn ra từ mắt tai mũi miệng của bọn họ, trông vô cùng đáng sợ.
Đại quân các lộ ra sức xông về phía đại doanh Thiên Đình, huyết chiến nhiều ngày.
Mà trên dòng sông Thiên Hà, dao động dữ dội truyền tới.
Nhị Đế Huyền Vũ khi thì hiện chân thân, khi thì một tách làm hai, hóa thành Huyền Đế và Vũ Đế, thống lĩnh tướng sĩ Bắc Cực Thiên chiến đấu.
Ngụy Tùy Phong bày binh bố trận, thôi thúc Đại Thiên Đình, giao phong với Thủy Sư Thiên Hà, đánh đâu thắng đó.
Thiên Hà, sớm đã bị nhuộm thành một dòng sông đỏ như máu.
Mà bên trong U Đô, Tần Phượng Thanh đột nhiên giậm chân bịch bịch, ma khí U Đô trong hắc ám phá vỡ giới hạn giữa U Đô và dương gian, từng cánh cửa Thừa Thiên xuất hiện trong đại doanh Thiên Đình!
– Đại quân Huyền Đô của chúng ta đâu?
Bên trong đại doanh Thiên Đình, một tướng sĩ tuyệt vọng hét lên:
– Đại quân Huyền Đô chuyên khắc chế Quỷ Thần U Đô, chỉ cần ánh mặt trời chiếu rọi thì bọn chúng sẽ hồn phi phách tán! Thái Dương Thủ và Nguyệt Lượng Thủ của Huyền Đô đâu? Tại sao bọn họ còn chưa tới chi viện?
Không một ai trả lời hắn.
Theo lý mà nói, cho dù Diên Khang chiếm được ưu thế lớn là U Đô thì cũng không có khả năng xoay chuyển ván cờ, chỉ cần đại quân Huyền Đô xuất hiện thì có thể áp chế đến sít sao Quỷ Thần của U Đô.
Vả lại, chắc chắn Tổ Thần Vương sẽ chỉ huy đại quân Huyền Đô tới chi viện, thế nhưng lúc này đây, đại quân Huyền Độ lại chậm trễ chưa chịu xuất hiện, quả thật khiến người ta lòng như lửa đốt.
Không một ai chú ý đến việc quần tinh trên bầu trời đang hỗn loạn, chạy khắp bốn phương, tinh tượng thay đổi.
Đây là dấu hiệu chứng tỏ bên trong Huyền Đô cũng không hề yên bình, chẳng qua mọi người đều không có thời gian để tới Huyền Đô xem thử xem rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì mà thôi.
– Thân ta ở đâu, nơi đó là U Đô!
Bên trong đại doanh Thiên Đình, một giọng nói nặng nề nhưng vẫn mang theo chút non nớt vang lên, đại doanh Thiên Đình lập tức chìm vào hắc ám.
Trong hắc ám, hai ngọn lửa bốc lên, trông hệt như một dòng sông nham thạch khổng lồ càng lúc bay càng cao.
Trên người Tần Phượng Thanh bê bết máu, hiển nhiên đã bị thương rất nặng trong lúc chiến đấu với nhị vệ Long Uy.
Thế nhưng, hắn vẫn thôi thúc phần pháp lực còn lại, Thiên Luân Lục Đạo xoay tròn, uy lực của thiên luân bao phủ khắp mọi nơi, vô số Thần Ma Thiên Đình đồng loạt hóa thành chủng tộc khác, cảnh tượng lập tức đại loạn.
Thời điểm Thiên Luân Lục Đạo xoay tròn, từng chiếc thuyền giấy bay ra khỏi U Đô, lao vào trong đại doanh Thiên Đình.
Mặc dù tướng sĩ của nhị vệ Long Uy đã chết hơn phân nữa, thế nhưng bọn họ vẫn theo sát phái sau, không ngừng chiến đấu.
Đột nhiên, một vùng trời chợt sáng rực, quần tinh nhanh chóng di chuyển, khoảng cách với Diên Khang càng ngày càng gần, từng ngôi sao cũng ngày một phóng to hơn, ngày một sáng sáng hơn.
Cuối cùng, từng ngôi sao va chạm với kết giới của Nguyên Giới, hóa thành từng vầng mặt trời xuất hiện trên không trung của Nguyên Giới!
U Đô do Tần Phượng Thanh hóa thành như tuyết trắng gặp phải mặt trời, nhanh chóng tan chảy.
Tiếng hoan hô vang vọng trong đại doanh Thiên Đình:
– Đại quân Huyền Đô tới rồi!
Trên bầu trời, mặt trời và mặt trăng cùng xuất hiện, xếp thành trận thế, từng tia sáng chói mắt bắn xuống, cắt về phía đại doanh Thiên Đình!
Cùng lúc đó, một nhánh đại quân với hàng chục vạn Thần Ma giáng xuống, từ xa đã nhìn thấy cờ trận bay phấp phới mang theo chữ “Giang”.
– Quốc sư Diên Khang Giang Bạch Khuê, bình định Huyền Đô, đến đây chi viện!
Trên bầu trời thấp thoáng sấm chớp, đó là tiếng hô hào trăm miệng một lời của đại quân dưới trướng Giang Bạch Khuê:
– Huyền Đô đổi chủ! Thuộc về Diên Khang!








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)








![[Audio] Vạn Tộc Chi Kiếp [Audio] Vạn Tộc Chi Kiếp](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Van-Toc-Chi-Kiep-Truyen-Audio.jpg)

