[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)
Tập 481 : Đế Hậu và Tà Vô Kỳ (2) (c2401-c2405)
❮ sautiếp ❯Chương 2401: Đế Hậu và Tà Vô Kỳ (2)
Đế Hậu và Tà Vô Kỳ (2)
Đế Hậu nương nương sáng mắt, thầm nói:
– Thế nhưng Nhị công tử lại không thể hoàn toàn đoạt xá được hắn.
Bởi vì Hạo Thiên Đế có hai mặt, đồng thời còn luyện thành phương pháp dùng sức mạnh thành đạo, cho nên Nhị công tử chỉ có thể đoạt xá một mặt của hắn.
Bọn họ sẽ ở trong cùng một thân xác, hệt như bản cung và tiểu tiện nhân vậy.
Nàng thấp giọng cười, đôi mắt lóe lên vẻ thỏa mãn:
– Tiểu tiện nhân, nhi tử của ngươi hại nhi tử của ta, bản cung lại hại nhi tử của ngươi!
Nàng là Đế Hậu chứ không phải là Nguyên Mẫu.
Khoảnh khắc tiến vào Đại Uyên Quy Khư giải cứu Lăng Thiên Tôn, Vân Thiên Tôn đã dùng đại đạo Luân Hồi trấn áp Nguyên Mẫu, giải phóng Đế Hậu, sau đó để Đế Hậu nương nương dùng diện mạo của Nguyên Mẫu phu nhân ẩn mình bên cạnh Hạo Thiên Đế, quấy nhiễu trận doanh của Hạo Thiên Đế.
Mà cuối cùng bây giờ cũng có kết quả!
Đế Hậu nương nương bất tri bất giác bước ra bên ngoài, gia nhập vào chiến trường giữa Thiên Đình và Vô Ưu Hương.
Nàng thi triển đại đạo Luân Hồi, tiến sâu vào chiến trường, chỉ thấy hai bên chém giết kịch liệt, thế nhưng bất kể là đại quân Thiên Đình hay là đại quân Vô Ưu Hương thì dường như đều không nhìn thấy nàng, để mặc cho nàng xuyên qua chiến trường.
Mặc dù đại đạo Luân Hồi của nàng không bằng Tần Mục, cũng không bằng Vân Thiên Tôn, thế nhưng hai bên bất kể địch ta đều bị ảnh hưởng bởi đại đạo Luân Hồi của nàng, bất tri bất giác coi nàng là người phe mình.
Đây chính là sự ảo diệu của đại đạo Luân Hồi.
Đế Hậu nương nương không hề kinh động đến bất kỳ người nào.
Nàng đi xuyên qua Vô Ưu Hương, bước đến phía sau Vô Ưu Hương.
Nàng đứng trên Thái Hoàng Thiên dõi mắt trông xa, chỉ thấy khắp nơi trong đại lục phía đông đều là thuyền Thái Dương, mặt trời nhân tạo được xiềng xích khóa chặt, mang lại ánh sáng cho người dân Diên Khang.
Thế nhưng cách Thái Hoàng Thiên không xa lại có một nơi mà thuyền Thái Dương cũng không muốn đến gần.
Nơi đó rộng lớn ngàn dặm, nghiệp hỏa đỏ rực cháy bừng bừng, mà ở phía trung tâm của nghiệp hỏa chính là một vị Ma Thần đang bị xiềng xích khóa chặt.
Đế Hậu nương nương bước vào trong nghiệp hỏa, trái tim chợt run lên.
Cùng với việc cách Ma Thần trong nghiệp hỏa kia ngày càng gần, đạo tâm của nàng cũng ngày càng dao động.
Đối với nàng mà nói, đây là một chuyện rất hiếm gặp.
Ma Thần trong nghiệp hỏa kia chính là nhi tử của nàng.
Sau khi thành đạo, nàng đột nhiên nhớ tới nhi tử, mà thứ cảm giác bức thiết trong lòng nàng cũng đã thúc giục nàng tới gặp nhi tử của mình.
Cảm giác bức thiết này càng ngày càng mạnh, đồng thời cũng là thứ cảm xúc mà trước giờ nàng chưa từng có.
Hạo Thiên Đế âm mưu tính kế, ép buộc Tà Vô Kỳ không thể không làm phản, khiến hắn bị Thiên Đế Cổ Thần Thái Sơ trấn áp, đánh vào trong Ngọc Tỏa Quan của U Đô để chịu đựng nỗi dày vò của nghiệp hỏa.
Trước đây, tuy rằng Đế Hậu vẫn luôn nhớ đến nhi tử, thế nhưng tình thân trong hoàng thất cũng chỉ dừng lại ở mức đó.
Bởi vậy, thứ tình cảm mẫu tử kia cũng không thể nào mãnh liệt tới mức lay động được đạo tâm của nàng.
Mà hiện giờ khi nàng đã thành đạo, thứ tình cảm mẫu tử ấy lại đột nhiên trở nên bền chặt tới mức không gì có thể ngăn cản được!
Cuối cùng nàng cũng bước đến trước mặt Tà Vô Kỳ.
Tà Vô Kỳ quỳ rạp trên mặt đất, thân thể quấn đầy xiềng xích, mà tám cánh tay của hắn cũng bị xiềng xích kéo ngược ra sau.
Đế Hậu nương nương run lên, định bước lên phía trước.
Đúng lúc này, một người thanh niên bỗng bước đến trước mặt Tà Vô Kỳ, dốc lòng chiếu cố hắn.
Tà Vô Kỳ ngẩng đầu lên, dịu dàng nhìn hắn.
Đế Hậu nương nương sửng sốt, người thanh niên kia chính là thái tử Minh Nhai!
Nhi tử của Hạo Thiên Đế, thái tử Minh Nhai!
Biểu cảm trên gương mặt Đế Hậu nương nương bỗng chốc méo mó.
Dường như mười Thiên Tôn đều biết chuyện thái tử Minh Nhai là nhi tử của Hạo Thiên Đế, chỉ có duy nhất thái tử Minh Nhai không biết.
Thái tử Minh Nhai vẫn luôn cho rằng bản thân là nhi tử của Thiên Đế Cổ Thần Thái Sơ, là đệ đệ của Hạo Thiên Đế, mà Thái Sơ bị Hạo Thiên Đế hại, cho nên hắn mới đồng bệnh tương liên với Tà Vô Kỳ, tiến vào U Đô để giải cứu Tà Vô Kỳ.
U Thiên Tôn thả bọn họ ra, cho nên bọn họ vẫn luôn sống ở đây.
Đế Hậu nương nương bước lên phía trước.
Thái tử Minh Nhai thầm kinh ngạc, không hề ngăn cản mà lặng lẽ lùi xuống.
Đế Hậu vuốt ve khuôn mặt bị nghiệp hỏa thiêu đốt đến méo mó của Tà Vô Kỳ, nước mắt không kìm được mà rơi xuống.
Năm đó, nàng không có bao nhiêu tình thân, hiện tại thành đạo rồi thì không biết tại sao lại đa sầu đa cảm, tình cảm mẫu tử khiến nàng khó nói thành lời.
Tà Vô Kỳ ngẩng đầu, dùng ánh mắt hung ác nhìn nàng.
Một lúc sau, ánh mắt hung ác kia trở nên dịu dàng, âm thanh nức nở cũng bật ra khỏi cổ họng, dụi gương mặt thô ráp vào lòng bàn tay nàng.
– Nương nương, Tà Vô Kỳ bị nghiệp hỏa thiêu đốt gần trăm vạn năm, hồn phách của hắn đã bị thiêu đốt đến mức không còn trọn vẹn, cho nên thần trí không còn tỉnh táo.
Chương 2402: Đế Hậu và Tà Vô Kỳ (3)
Đế Hậu và Tà Vô Kỳ (3)
Đế Hậu nương nương nghe được giọng nói này thì đột ngột quay người lại.
Nàng nhìn thấy Thổ Bá A Sửu, một nam nhân vô cùng xấu xí.
Thổ Bá A Sửu xấu xí đến mức không giống con người, thế nhưng hắn lại thật sự là Nhân tộc.
Năm đó, Thổ Bá chuyển thế thành con người, không hề bước trên con đường đoạt xá, mà là xuất hiện trong bụng của một nữ nhân bình thường, hoài thai chín tháng mười ngày mới được sinh ra.
Có điều nguyên thần của Thổ Bá quá mạnh, cho nên đã thay đổi hình thái của hắn, khiến hắn sở hữu dung mạo của Thổ Bá.
– Thổ Bá, Mục Thiên Tôn vẫn hồi sinh ngươi.
Đế Hậu lạnh lùng nói:
– Thế nhưng ngươi trấn áp nhi tử ta trong U Đô gần trăm vạn năm, thiêu đốt hắn tới mức hồn phách không còn trọn vẹn, khiến thần trí không còn tỉnh táo.
Ngươi hại nhi tử ta, vậy mà còn dám tới gặp ta?
Thổ Bá lắc đầu:
– Người hại nhi tử ngươi là Hạo Thiên Đế.
Năm đó, Thái Sơ đánh hắn vào Tỏa Ngọc Quan của U Đô, trấn áp hắn trong rừng nghiệp hỏa.
Hạo Thiên Đế lo lắng hắn sẽ được thả ra ngoài, cho nên mới nhiều lần dẫn theo m Thiên Tử xuống U Đô, để m Thiên Tử dùng nghiệp hỏa thiêu đốt nguyên thần hắn, thiêu đốt hắn thành dáng vẻ như này.
Đế Hậu tức giận hừ một tiếng.
Thổ Bá A Sửu nói:
– Nương nương, m Thiên Tử đã chết rồi, kẻ thù của ngươi chỉ còn lại hai người, đó chính là Hạo Thiên Đế và Thái Sơ.
Đế Hậu nương nương quay đầu lại nhìn Tà Vô Kỳ, nói:
– Ta muốn dẫn hắn đi.
Bản cung tu luyện đại đạo Luân Hồi, có thể dùng luân hồi để hồi sinh hắn, bù đắp cho hồn phách không trọn vẹn của hắn.
Thổ Bá A Sửu không nhịn được nói:
– Chắc hẳn nương nương cũng biết, cho dù hắn sống lại thì cũng không còn là hắn của ban đầu nữa.
Tà Vô Kỳ sau khi sống lại đã không còn là nhi tử của ngươi nữa.
Đế Hậu nương nương chế nhạo:
– Chẳng phải Hư Thiên Tôn được Thái Sơ nuôi lớn là nữ nhi của ngươi sao? Thổ Bá, ngươi cũng đang mơ tưởng hão huyền!
Nàng phất tay áo, xiềng xích đồng loạt đứt đoạn.
Tà Vô Kỳ hoang mang kinh hãi, vội vàng nắm lấy xiềng xích quấn lên người mình.
Hắn đã bị xiềng xích trói buộc gần trăm vạn năm, giờ đây xiềng xích mất đi hệt như khiến hắn mất đi chỗ dựa.
Đế Hậu nương nương tỏ vẻ trìu mến, ánh mắt nhìn về phía thái tử Minh Nhai, nói:
– Ta cũng muốn dẫn thái tử Minh Nhai đi!
Thổ Bá A Sửu do dự chốc lát.
Đế Hậu cười lạnh, nói:
– Thổ Bá A Sửu, sở dĩ ngươi rơi vào tình cảnh như bây giờ là do thần tính quá yếu, nhân tính quá nhiều!
Thổ Bá A Sửu không nói tiếp.
Đế Hậu nương nương phất tay áo, thái tử Minh Nhai thân bất do kỷ đáp xuống bên cạnh nàng.
Đế Hậu nương nương dẫn theo thái tử Minh Nhai và Tà Vô Kỳ rời khỏi cánh rừng nghiệp hỏa cháy đỏ rực này.
Thổ Bá A Sửu không hề ngăn cản, mặc cho bọn họ rời đi.
Đế Hậu nương nương đi ngang qua Thái Hoàng Thiên, lúc chuẩn bị rời khỏi chư thiên này thì đột nhiên chậm rãi dừng bước, chỉ thấy phía trước xuất hiện bóng người cao cao đang quay lưng lại với nàng, dường như đã đợi nàng rất lâu rồi.
Dáng vẻ của người đó vẫn là thiếu niên, thế nhưng tóc mai đã chuyển màu hoa râm, rõ dàng đã trải qua rất nhiều gian nan trắc trở.
Đế Hậu nương nương bảo Tà Vô Kỳ và thái tử Minh Nhai dừng bước, còn bản thân nàng thì tiến lên phía trước.
– Mục Thiên Tôn, ngươi tới ngăn cản bản cung sao?
Tần Mục quay người lại, cười nói:
– Đế Hậu nương nương giúp ta quấy nhiễu Hạo Thiên Đế, phá tan Thiên Đình, sao ta lại ngăn cản chứ?
Đế Hậu nương nương thờ ơ nói:
– Ta đã từng là một trong mười Thiên Tôn, đời này vẫn sẽ là một trong mười Thiên Tôn.
Bản cung sẽ không vì việc nhà mà phá hỏng đại cục của Thiên Đình.
Lợi ích của bản cung đều nằm trong Thiên Đình.
Việc mà Hạo Thiên Đế hủy diệt Vô Ưu Hương, hủy diệt Diên Khang là ý của hắn, nhưng cũng là ý của mười Thiên Tôn.
Nếu như ngươi định khuyên nhủ ta quy hàng, vậy thì miễn mở miệng.
Tần Mục lắc đầu nói:
– Đế Hậu yên tâm, mười Thiên Tôn là một thể, ta sớm đã không còn hy vọng gì với các ngươi nữa rồi.
Ta ở đây chờ Đế Hậu là vì còn có dụng ý khác.
Ánh mắt hắn lướt qua người Đế Hậu, dừng lại trên người Tà Vô Kỳ và thái tử Minh Nhai.
Đế Hậu nương nương bước đến trước mặt hắn, chắn ngang tầm nhìn của hắn.
Mặc dù Tần Mục là cường giả đỉnh cao nhất đương thời, thế nhưng Đế Hậu nương nương không hề cảm thấy sợ hãi, thậm chí còn đối chọi gay gắt với hắn:
– Bản cung đã làm được đến bước Quy Khư thành đạo, tuy rằng không dám nói bản lĩnh là thiên hạ vô song, thế nhưng cho dù ngươi và kẻ trong cái bóng của ngươi liên thủ với nhau thì cũng không thể giữ chân được ta.
Nếu như ngươi muốn ra tay với ta, mượn cơ hội này để trừ khử ta, vậy thì ngươi đã đánh giá ta quá thấp.
Tần Mục tỏ vẻ kinh ngạc, nói:
– Nương nương đã tu thành trồng sen trong hỗn độn rồi sao?
Đế Hậu nương nương giật nảy mình:
– Ngươi cũng biết trồng sen trong hỗn độn?
Tần Mục nở nụ cười, hỏi:
– Vậy thì hoa sen của ngươi đã nở chưa?
Đế Hậu nương nương sởn gai ốc, lùi về phía sau một bước.
Chương 2403: Đế Hậu đảo ngược
Đế Hậu đảo ngược
Lời nói của Tần Mục khiến nàng cảm thấy sợ hãi.
Nàng tham ngộ ra phương pháp thành đạo chân chính của Nhị công tử Di La Cung thông qua câu đạo ngữ của chủ nhân Di La Cung, tự cho rằng mình đã vô địch thiên hạ, chỉ có cường giả tiền sử như điện chủ Linh Quan mới có bản lĩnh trên nàng.
Thế nhưng nếu như thật sự đối đầu, ngay cả điện chủ Linh Quan cũng chưa chắc hạ gục được nàng!
Bởi vậy, nàng mới một thân một mình xông qua chiến trường, tiến sâu vào vùng địch để gặp nhi tử của mình là Tà Vô Kỳ.
Thế nhưng điều nằm ngoài dự liệu của nàng lại là, Tần Mục không chỉ biết đến trồng sen trong hỗn độn, mà còn hỏi hoa sen của nàng đã nở hay chưa!
Vì sao Tần Mục lại biết rõ về Quy Khư thành đạo đến vậy?
Mặc dù Đế Hậu đã làm được đến bước Quy Khư thành đạo, thế nhưng nàng chỉ mọc được một phiến lá sen, bóng dáng của hoa sen còn chưa thấy đâu chứ đừng nói đến hoa sen nở.
– Xem ra nương nương còn chưa làm được đến bước hoa sen nở.
Lĩnh vực Thần Tàng của Tần Mục trải rộng, chỉ thấy Đại Uyên Quy Khư của hắn hiện lên, trong biển Hỗn Độn là một bông hoa sen và hai phiến lá sen đang lặng lẽ trôi lững lờ trên mặt biển.
Đế Hậu nương nương nhìn chằm chằm vào biển Hỗn Độn của hắn, quan sát đóa hoa sen kia, sau đó khàn giọng nói:
– Ngươi đã tu luyện đến bước này rồi sao? Ngươi thành đạo từ khi nào?
– Hóa ra đây chính là Quy Khư thành đạo.
Tần Mục đánh giá Quy Khư của bản thân, lắc đầu nói:
– Ta còn không biết bản thân mình đã thành đạo, cho nên phải cảm ơn lời nhắc nhở của nương nương.
Theo ta thấy, trồng sen trong hỗn độn mà chỉ trồng mỗi hoa sen thôi là chưa đủ, còn phải cần đến củ sen, đài sen, hạt sen, như này mới tính là tu hành có thành tựu.
Nương nương, cho dù ngươi có làm được đến bước Quy Khư thành đã thì vẫn còn kém xa lắm.
Đế Hậu nương nương lạnh mặt, đột nhiên cười nói:
– Mục Thiên Tôn, ngươi không hề làm được đến bước Quy Khư thành đạo chân chính, mà chỉ mượn hạt sen mà Nhị công tử tặng ngươi để trồng hoa sen mà thôi.
Hoa sen của ngươi giống hệt như cây thế giới của ngươi, đều là vật giả, hơn nữa không phải là do ngươi tu luyện mà có! Ngươi không hù dọa được bản cung đâu!
Tần Mục cười ha hả, thu lĩnh vực Thần Tàng lại:
– Ta có thành đạo thật hay không không phải là điều mà nương nương có thể phỏng đoán.
Ta tới gặp nương nương cũng chỉ có một yêu cầu quá đáng.
Đế Hậu nương nương lạnh nhạt nói:
– Ngươi cứ việc nói, chưa hẳn bản cung đã không đáp ứng.
Tần Mục nghiêm túc lại:
– Yêu cầu quá đáng của ta cực kỳ đơn giản, mà đối với nương nương mà nói cũng cực kỳ có lợi.
Nếu nương nương đã thành đạo rồi, hơn nữa còn biết làm thế nào để có thể làm tới bước Quy Khư thành đạo, vậy thì Hạo Thiên Tôn chắc chắn sẽ đòi hỏi phương pháp Quy Khư thành đạo từ phía nương nương.
Đế Hậu nương nương nở nụ cười, nói:
– Ý của ngươi là, muốn bản cung nhân cơ hội này truyền thụ pháp môn Quy Khư Chi Kính cho Hạo Thiên Tôn ư?
Tần Mục lắc đầu:
– Ý của ta là, cho dù nương nương truyền thụ Quy Khư thành đạo chân chính cho hắn cũng không sao, thế nhưng nhất định không thể truyền Quy Khư Chi Kính cho hắn!
Đế Hậu nương nương sửng sốt, đột nhiên cười ha hả rồi nói:
– Ngươi sợ Nhị công tử Di La Cung sẽ ra khỏi Quy Khư sao? Đường đường là Mục Thiên Tôn, Thất công tử Di La Cung mà cũng phải sợ hãi cơ đấy!
Tần Mục tái mét mặt mày, ánh mắt nhìn chằm chằm vào gương mặt nàng, lạnh lùng nói:
– Đế Hậu, ngươi vẫn chưa phát hiện ra sao? Hiện giờ tính cách của ngươi càng ngày càng giống Nguyên Mẫu rồi!
Đế Hậu nương nương mỉm cười, nói:
– Bản cung dùng phương pháp luân hồi khiến bản thân chuyển sinh để mô phỏng theo tính cách của tiểu tiện nhân, trời không biết đất không hay, ngay cả Hạo Thiên Tôn và tên gian phu kia cũng không nhìn ra được gì.
Mục Thiên Tôn, chính ngươi đã dạy ta, chẳng lẽ ngươi không hiểu sao?
Đôi đồng tử của Tần Mục co rút lại, mắt dọc giữa mi tâm cũng mở ra, nhìn chằm chằm vào nàng.
Một lúc sau, hắn khép mắt dọc giữa mi tâm lại, nói:
– Đương nhiên ra cũng nhìn ra được.
Sự nguy hại của Nhị công tử Di La Cung còn lớn hơn cả Tam công tử và Tứ công tử của Di La Cung.
Nếu như ngươi truyền thụ Quy Khư Chi Kính cho Hạo Thiên Tôn, hắn chắc chắn khó lòng ngăn cản, bị Nhị công tử nhân cơ hội này đoạt xá một nửa thân thể của hắn…
– Ngươi nói muộn rồi.
Đế Hậu nương nương nghiêm mặt, nói:
– Ta đã truyền thụ Quy Khư Chi Kính cho Hạo Thiên Tôn rồi, chắc hẳn bây giờ hắn đang tu luyện.
Mục Thiên Tôn, ngươi còn chuyện gì nữa không? Nếu như không còn thì đừng chắn đường về của bản cung nữa.
Tần Mục hoa mắt chóng mặt, khàn giọng nói:
– Ngươi truyền thụ cho hắn rồi sao? Đế Hậu, ngươi có biết mình đang làm gì không hả? Ngươi có biết vì sao chủ nhân Di La Cung phải trấn áp Nhị công tử không?
Đế Hậu nương nương nhíu mày, lạnh lùng nói:
– Có liên quan gì đến ta chứ?
Chương 2404: Đế Hậu đảo ngược (2)
Đế Hậu đảo ngược (2)
Tần Mục thở dài, bước tới trước mặt nàng, dùng ánh mắt từ trên cao nhìn xuống, trầm giọng nói:
– Chuyện mà Nhị công tử muốn làm khiến chủ nhân Di La Cung cũng phải cảm thấy sợ hãi, cho nên mới không thể không trấn áp nàng! Ngươi truyền thụ Quy Khư Chi Kính cho Hạo Thiên Tôn thì chẳng khác nào phóng thích một đại ma vương! Vũ trụ này không còn chủ nhân Di La Cung nào khác nữa!
Đế Hậu nương nương nhíu mày, không hài lòng với việc hắn đến gần mình như vậy:
– Mục Thiên Tôn, ngươi còn nhớ lần trước bản cung chặt đứt tay của ngươi trong Tổ Đình không? Ngươi đừng có mà làm càn.
Tần Mục bước thêm một bước như thể dán sát vào nàng, sau đó lạnh lùng nói:
– Xem ra Đế Hậu không hề ý thức được điểm mấu chốt.
Mục đích của Nhị công tử Di La Cung là muốn hủy diệt tất cả sinh mệnh, hủy diệt tất cả vụ trụ, khiến tất cả vũ trụ quay trở về trạng thái nguyên thủy nhất! Không chỉ thành Ngọc Kinh của Di La Cung, ngay cả mười bảy vũ trụ cũng sẽ bị hủy diệt hoàn toàn dưới tay nàng!
Khí thế của Đế Hậu nương nương bùng nổ, toàn bộ Thái Hoàng Thiên đều méo mó dưới sức mạnh khủng bố trông như thể một đĩa bánh lõm xuống ở giữa, vạn vật rơi khắp bốn phía xung quanh nàng!
– Xem ra Mục Thiên Tôn vẫn còn chưa nhận được giáo huấn…
Sức mạnh người thành đạo của Đế Hậu nương nương hoàn toàn được giải phóng.
Thế nhưng lúc ra tay, đột nhiên tay phải của nàng đứt lìa, máu tươi phun ra!
Đế Hậu nương nương giật nảy mình, nhanh chóng lùi về phía sau, thi triển thần thông đạo pháp, giúp bàn tay lập tức mọc ra.
Nàng dùng hết pháp lực, hai tay đẩy về phía trước!
Đại Uyên bỗng chốc xuất hiện.
Thái Hoàng Thiên trông như thể một sợi mì vặn xoắn bị sức mạnh khổng lồ đến từ Quy Khư lôi kéo, dường như sắp đứt ra!
– Đế Hậu, ngươi khiến ta quá thất vọng! Vậy thì ta còn giữ ngươi lại làm gì?
Đúng lúc này, Tần Mục bước lên phía trước, Thái Hoàng Thiên méo mó lập tức được ép phẳng, không còn sụp đổ về phía thần thông của Đế Hậu nương nương nữa.
Đế Hậu nương nương bị chấn động tới mức máu me đầm đìa.
Nàng vươn hai tay đẩy về phía trước, lá sen trong Đại Uyên trải rộng, đầm nước trong Đại Uyên cũng tràn ngập nguyên khí Hỗn Độn, hóa thành pháp lực cho bản thân nàng thông qua lá sen.
Sức mạnh của người thành đạo dựa vào Quy Khư đều đến từ hỗn độn.
Sau khi đi qua lá sen Quy Khư, nguyên khí Hỗn Độn sẽ chuyển hóa thành thứ sức mạnh bất khả chiến bại, cắn nuốt tất cả những sức mạnh khác!
Đây là trận chiến đầu tiên của Đế Hậu nương nương từ khi thành đạo đến giờ!
Mấy năm này, mặc dù chiến tích của Tần Mục cũng không tệ, có được không ít thành tựu từ trận chiến U Đô và trận chiến Chung Cực Hư Không, thế nhưng dù gì Tần Mục cũng chưa phải người thành đạo thật sự, cho nên nàng vẫn có niềm tin giết chết được Tần Mục!
Thế nhưng ngay lúc thực lực tu vi của nàng được tăng cường đến đỉnh điểm, Tần Mục lại dùng tay làm kiếm bổ một nhát về phía trước.
Bàn tay của hắn chèm về phía thần thông Đại Uyên Quy Khư của Đế Hậu nương nương trông như thể một thanh kiếm vô cùng sắc bén cắt vào miếng đậu phụ, chém thần thông của Đế Hậu nương nương làm đôi!
Đòn đánh này của hắn không chỉ cắt đôi Đại Uyên, mà thậm chí còn cắt đôi phiến lá sen trong Đại Uyên!
Mà đầm nước Hỗn Độn dưới phiến lá sen kia chính là nền tảng thành đạo của Đế Hậu nương nương, song nó cũng bị chém thành hai nửa dưới nhát kiếm của Tần Mục!
Không chỉ vậy, đầm nước Hỗn Độn bị bổ đôi kia còn sinh ra chấn động kịch liệt như thể khai thiên tích địa, như thể vũ trụ thuở mới sinh, cùng với đó là tiếng chuông lanh lảnh vang vọng.
Giờ phút này, đầm nước Hỗn Độn trông hệt như hai chiếc chuông thần đang không ngừng bành trướng ra phía bên ngoài!
Trong phút chốc, tu vi cả đời của Đế Hậu nương nương hóa thành hư vô, diễn hóa thành hình thái Ngũ Thái từ Thái Dịch, Thái Sơ, Thái Thủy, Thái Tố cho đến Thái Cực!
Đế Hậu nương nương hét lên một tiếng, phi thân lùi về phía sau, mặc cho tu vi của bản thân hóa thành Ngũ Thái, hóa thành tinh không vũ trụ.
Đột nhiên, nàng thi triển thần không, diễn hóa ra vũ trụ sụp đổ, giúp thực lực tu vi của nàng khôi phục lại như ban đầu!
Đại đạo Quy Khư không chỉ có đại đạo hủy diệt, mà còn bao gồm cả đại đạo khởi sinh, bởi lẽ sự ảo diệu của sinh diệt của vũ trụ đều nằm ở Quy Khư.
Đế Hậu nương nương làm được đến bước Quy Khư thành đạo thì đương nhiên cũng có thể đồng thời nắm bắt được hai loại trạng thái này, thuộc như nằm trong lòng bàn tay!
Tần Mục hừ một tiếng, lại tiến thêm một bước, năm ngón tay giang rộng hóa thành thần thông nút thắt dây đỏ, sau đó chưởng về phía Đế Hậu!
Thần thông dưới chân Đế Hậu nương nương bùng nổ, thái tử Minh Nhai và Tà Vô Kỳ ở phía sau không thể đứng vững, ngã về phía nàng.
Mà dưới chân Đế Hậu, Đại Uyên Quy Khư xuất hiện, cắn nuốt thái tử Minh nhai và Tà Vô Kỳ!
Đế Hậu nương nương nhấc tay đối chọi lại với chưởng ẩn nút thắt dây đỏ của Tần Mục, thế nhưng lại bị năm luồng sức mạnh khủng bố đánh vào thân thể, trong nhục thân vang lên âm thanh ầm ầm, tay chân và phần đầu đều cùng nổ tung!
Thế nhưng ngay khoảnh khắc huyết quang lóe lên, Đế Hậu nương nương lại khôi phục như ban đầu!
Chương 2405 : Đế Hậu đảo ngược (3)
Quy Khư thành đạo, sinh diệt biến hóa, Đế Hậu gần như đã không thể bị giết chết nữa rồi!
Soạt!
Tần Mục rút bốn ngón tay về, dùng ngón trỏ điểm vào mi tâm của Đế Hậu nương nương.
Đế Hậu nương nương choáng váng đầu óc, tự biết mình không địch lại, thân hình dần chìm xuống Đại Uyên, rơi vào bên trong Đại Uyên!
Tần Mục mở mắt dọc giữa mi tâm ra, thần quang Hồng Mông “vụt” một tiếng chiếu rọi, xuyên thẳng qua Đại Uyên!
Đế Hậu nương nương rơi xuống Đại Uyên với y phục tung bay đang cố gắng tránh né thần quang Hồng Mông trong mắt Tần Mục, thế nhưng nào có thể tránh được, nhục thân chẳng mấy chốc đã thủng trăm ngàn lỗ.
Phía sau cái bóng của Tần Mục, bóng dáng quỷ mị của Thương Quân lóe lên, định lao xuống Đại Uyên.
Tần Mục đột nhiên khép mắt dọc mi tâm lại, vươn tay ngăn cản hắn, lắc đầu nói:
– Thương Quân, đừng đuổi nữa.
Thương Quân lùi về phía sau một bước, lại biến mất trong cái bóng của hắn.
Đại Uyên khép lại, biết mất không còn tăm tích.
Tần Mục phất tay áo, bước từng bước lên cao, tới bầu trời của Vô Ưu Hương ba mươi ba Trọng Thiên.
Nơi đó là Đại La Thiên Nhất Khí đang bay lơ lửng, đạo thụ phát ra đạo quang chiếu rọi hư không tầng thứ ba mươi sáu, trông vô cùng thần thánh.
Tần Mục rảo bước tới gốc đạo thụ kia.
Vân Thiên Tôn bước ra ngoài, hai người chào hỏi nhau.
– Vân huynh, lúc ở trong Đại Uyên Quy Khư, Đế Hậu làm thế nào để hóa thành Nguyên Mẫu phu nhân?
Tần Mục không dài dòng, hỏi thẳng.
Vân Thiên Tôn nói:
– Nàng mượn đại đạo Luân Hồi để ý thức trong cơ thể luân hồi chuyển thế, hóa thành Nguyên Mẫu phu nhân…
– Hóa ra vấn đề là ở đây!
Tần Mục bừng tỉnh đại ngộ.
Vân Thiên Tôn không hiểu gì cả.
– Thật ra Đế Hậu và Nguyên Mẫu đều là ý thức của Thần Nữ Quy Khư, chẳng qua lại là hai nhân cách khác nhau mà thôi! Khoảnh khắc Đế Hậu nắm quyền chủ đạo, thi triển thần thông Luân Hồi hóa thành Nguyên Mẫu thì cũng đồng nghĩa với việc Đế Hậu và Nguyên Mẫu đã dung hợp thành một thể.
Tần Mục nói:
– Ta vừa mới gặp Đế Hậu, phát hiện ra các nàng đã bắt đầu dung hợp.
Vân Thiên Tôn biến sắc, thất thanh nói:
– Vậy thì chẳng phải nàng sẽ không còn điểm yếu sao? Đại đạo Luân Hồi cũng không thể khống chế được nàng ư?
Tần Mục lắc đầu, cười nói:
– Cho nên ta đã nhân cơ hội nàng tháo chạy mà điểm một chỉ vào mi tâm nàng, lợi dùng thần thông Luân Hồi để trồng một Nguyên Mẫu phu nhân khác vào trong cơ thể nàng.
Lúc nàng trúng chiêu, ý thức đã luân hồi trăm ngàn kiếp trong thần thông Luân Hồi của ta, vun vén ý thức Nguyên Mẫu ta mới trồng tới khi trưởng thành.
Vân Thiên Tôn nhìn chằm chằm vào hắn, tỏ vẻ hơi sợ hãi, một lúc sau mới nói:
– Mục huynh, ngươi có biết bây giờ ngươi đáng sợ tới mức nào không?
Tần Mục sửng sốt, cẩn thận ngẫm nghĩ, sau đó im lặng gật đầu.
Vân Thiên Tôn thở dài một hơi, nói:
– Ta đã không thể hiểu được thần thông của ngươi nữa rồi.
Có lẽ ngươi thật sự đã trở thành Thất công tử của Di La Cung.
Tần Mục im lặng trong chốc lát, sau đó giãn mày cười nói:
– Tới khi vũ trụ này không thể chứa đựng được ta nữa, ta sẽ tới gây họa ở vụ trụ khác.
Thế nhưng trước đó, ta phải san bằng tất cả chướng ngại đã rồi nói tiếp!
Đại doanh Thiên Đình, một Đại Uyên xuất hiện, Đế Hậu nương nương lăn ra khỏi Đại Uyên.
Nàng bỗng cảm thấy yết hầu ngòn ngọt, vì vậy chỉ đành ép ngụm máu cuộn trào trong cổ họng xuống, trong lòng vừa kinh ngạc vừa phẫn nộ:
– Điện chủ Linh Quan nói không hề sai! Quả thật Hạo Thiên Đế không thể đánh quá mười chiêu dưới tay hắn!
Đúng lúc này, trong đầu nàng bỗng vang lên tiếng cười của Nguyên Mẫu phu nhân:
– Tỷ tỷ, ngươi bị thương rồi, tốt nhất là giao cơ thể cho tiểu muội này đi!
– Nguy rồi!
Trước mắt Đế Hậu nương nương bỗng đen kịt, ý thức rơi vào trong bóng tối.
– Ta thành đạo rồi!
Nguyên Mẫu phu nhân mừng rỡ như điên.
Nàng đột nhiên đảo mắt, sau đó phất tay áo, Đại Uyên xuất hiện, thái tử Minh Nhai và Tà Vô Kỳ lăn ra ngoài.
Nguyên Mẫu phu nhân chớp mắt, thích thú đánh giá hai người họ.
Thái tử Minh Nhai giật nảy mình, hắn nhìn ra được Đế Hậu của bây giờ có chút gì đó khác với Đế Hậu của trước đó.
Nguyên Mẫu phu nhân mỉm cười, nói:
– Phụ tử tương tàn, huynh đệ tương sát, chuyện này thú vị biết bao, thế nhưng không thể để Thái Sơ và Hạo Nhi nhận ra các ngươi được…
Nàng thi triển thần thông Luân Hồi, tướng mạo của thái tử Minh Nhai và Tà Vô Kỳ lập tức thay đổi.
Thái tử Minh Nhai biến hành một tướng quân trẻ tuổi tuấn tú, mà Tà Vô Kỳ thì biến thành một đại hán lầm lì ít nói như một tòa tháp trong bóng đêm.
Nguyên Mẫu phu nhân vô cùng hưng phấn, hận không thể lập tức kéo hai người tới trước mặt Hạo Thiên Đế, xem thử xem Hạo Thiên Đế có nhận ra bọn họ hay không.
Đột nhiên, nàng sững sờ đứng im một lúc, thất thần một phen, trong đầu hoàn toàn trống rỗng.
Một lúc sau, Nguyên Mẫu phu nhân mới tỉnh táo lại.
Nàng hoàn toàn không thể nhớ nổi mới nãy đã xảy ra chuyện gì.
– Là tiểu tiện nhân tỷ tỷ kia vừa nhảy ra sao?
Đế Hậu đảo ngược (3)
Quy Khư thành đạo, sinh diệt biến hóa, Đế Hậu gần như đã không thể bị giết chết nữa rồi!
Soạt!
Tần Mục rút bốn ngón tay về, dùng ngón trỏ điểm vào mi tâm của Đế Hậu nương nương.
Đế Hậu nương nương choáng váng đầu óc, tự biết mình không địch lại, thân hình dần chìm xuống Đại Uyên, rơi vào bên trong Đại Uyên!
Tần Mục mở mắt dọc giữa mi tâm ra, thần quang Hồng Mông “vụt” một tiếng chiếu rọi, xuyên thẳng qua Đại Uyên!
Đế Hậu nương nương rơi xuống Đại Uyên với y phục tung bay đang cố gắng tránh né thần quang Hồng Mông trong mắt Tần Mục, thế nhưng nào có thể tránh được, nhục thân chẳng mấy chốc đã thủng trăm ngàn lỗ.
Phía sau cái bóng của Tần Mục, bóng dáng quỷ mị của Thương Quân lóe lên, định lao xuống Đại Uyên.
Tần Mục đột nhiên khép mắt dọc mi tâm lại, vươn tay ngăn cản hắn, lắc đầu nói:
– Thương Quân, đừng đuổi nữa.
Thương Quân lùi về phía sau một bước, lại biến mất trong cái bóng của hắn.
Đại Uyên khép lại, biết mất không còn tăm tích.
Tần Mục phất tay áo, bước từng bước lên cao, tới bầu trời của Vô Ưu Hương ba mươi ba Trọng Thiên.
Nơi đó là Đại La Thiên Nhất Khí đang bay lơ lửng, đạo thụ phát ra đạo quang chiếu rọi hư không tầng thứ ba mươi sáu, trông vô cùng thần thánh.
Tần Mục rảo bước tới gốc đạo thụ kia.
Vân Thiên Tôn bước ra ngoài, hai người chào hỏi nhau.
– Vân huynh, lúc ở trong Đại Uyên Quy Khư, Đế Hậu làm thế nào để hóa thành Nguyên Mẫu phu nhân?
Tần Mục không dài dòng, hỏi thẳng.
Vân Thiên Tôn nói:
– Nàng mượn đại đạo Luân Hồi để ý thức trong cơ thể luân hồi chuyển thế, hóa thành Nguyên Mẫu phu nhân…
– Hóa ra vấn đề là ở đây!
Tần Mục bừng tỉnh đại ngộ.
Vân Thiên Tôn không hiểu gì cả.
– Thật ra Đế Hậu và Nguyên Mẫu đều là ý thức của Thần Nữ Quy Khư, chẳng qua lại là hai nhân cách khác nhau mà thôi! Khoảnh khắc Đế Hậu nắm quyền chủ đạo, thi triển thần thông Luân Hồi hóa thành Nguyên Mẫu thì cũng đồng nghĩa với việc Đế Hậu và Nguyên Mẫu đã dung hợp thành một thể.
Tần Mục nói:
– Ta vừa mới gặp Đế Hậu, phát hiện ra các nàng đã bắt đầu dung hợp.
Vân Thiên Tôn biến sắc, thất thanh nói:
– Vậy thì chẳng phải nàng sẽ không còn điểm yếu sao? Đại đạo Luân Hồi cũng không thể khống chế được nàng ư?
Tần Mục lắc đầu, cười nói:
– Cho nên ta đã nhân cơ hội nàng tháo chạy mà điểm một chỉ vào mi tâm nàng, lợi dùng thần thông Luân Hồi để trồng một Nguyên Mẫu phu nhân khác vào trong cơ thể nàng.
Lúc nàng trúng chiêu, ý thức đã luân hồi trăm ngàn kiếp trong thần thông Luân Hồi của ta, vun vén ý thức Nguyên Mẫu ta mới trồng tới khi trưởng thành.
Vân Thiên Tôn nhìn chằm chằm vào hắn, tỏ vẻ hơi sợ hãi, một lúc sau mới nói:
– Mục huynh, ngươi có biết bây giờ ngươi đáng sợ tới mức nào không?
Tần Mục sửng sốt, cẩn thận ngẫm nghĩ, sau đó im lặng gật đầu.
Vân Thiên Tôn thở dài một hơi, nói:
– Ta đã không thể hiểu được thần thông của ngươi nữa rồi.
Có lẽ ngươi thật sự đã trở thành Thất công tử của Di La Cung.
Tần Mục im lặng trong chốc lát, sau đó giãn mày cười nói:
– Tới khi vũ trụ này không thể chứa đựng được ta nữa, ta sẽ tới gây họa ở vụ trụ khác.
Thế nhưng trước đó, ta phải san bằng tất cả chướng ngại đã rồi nói tiếp!
Đại doanh Thiên Đình, một Đại Uyên xuất hiện, Đế Hậu nương nương lăn ra khỏi Đại Uyên.
Nàng bỗng cảm thấy yết hầu ngòn ngọt, vì vậy chỉ đành ép ngụm máu cuộn trào trong cổ họng xuống, trong lòng vừa kinh ngạc vừa phẫn nộ:
– Điện chủ Linh Quan nói không hề sai! Quả thật Hạo Thiên Đế không thể đánh quá mười chiêu dưới tay hắn!
Đúng lúc này, trong đầu nàng bỗng vang lên tiếng cười của Nguyên Mẫu phu nhân:
– Tỷ tỷ, ngươi bị thương rồi, tốt nhất là giao cơ thể cho tiểu muội này đi!
– Nguy rồi!
Trước mắt Đế Hậu nương nương bỗng đen kịt, ý thức rơi vào trong bóng tối.
– Ta thành đạo rồi!
Nguyên Mẫu phu nhân mừng rỡ như điên.
Nàng đột nhiên đảo mắt, sau đó phất tay áo, Đại Uyên xuất hiện, thái tử Minh Nhai và Tà Vô Kỳ lăn ra ngoài.
Nguyên Mẫu phu nhân chớp mắt, thích thú đánh giá hai người họ.
Thái tử Minh Nhai giật nảy mình, hắn nhìn ra được Đế Hậu của bây giờ có chút gì đó khác với Đế Hậu của trước đó.
Nguyên Mẫu phu nhân mỉm cười, nói:
– Phụ tử tương tàn, huynh đệ tương sát, chuyện này thú vị biết bao, thế nhưng không thể để Thái Sơ và Hạo Nhi nhận ra các ngươi được…
Nàng thi triển thần thông Luân Hồi, tướng mạo của thái tử Minh Nhai và Tà Vô Kỳ lập tức thay đổi.
Thái tử Minh Nhai biến hành một tướng quân trẻ tuổi tuấn tú, mà Tà Vô Kỳ thì biến thành một đại hán lầm lì ít nói như một tòa tháp trong bóng đêm.
Nguyên Mẫu phu nhân vô cùng hưng phấn, hận không thể lập tức kéo hai người tới trước mặt Hạo Thiên Đế, xem thử xem Hạo Thiên Đế có nhận ra bọn họ hay không.
Đột nhiên, nàng sững sờ đứng im một lúc, thất thần một phen, trong đầu hoàn toàn trống rỗng.
Một lúc sau, Nguyên Mẫu phu nhân mới tỉnh táo lại.
Nàng hoàn toàn không thể nhớ nổi mới nãy đã xảy ra chuyện gì.
– Là tiểu tiện nhân tỷ tỷ kia vừa nhảy ra sao?








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)










