[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)
Tập 478 : Một trận thắng lợi (c2386-c2390)
❮ sautiếp ❯Chương 2386: Một trận thắng lợi
Một trận thắng lợi
Ngư ông Hàn Đường không hề thả lòng chút nào, đột nhiên cao giọng nói:
– Đề phòng đám thú công kích!
Cự thú Thái Cổ kéo theo quảng xa đột ngột lao tới!
Cự thú va chạm với cự thú, đất rung núi chuyển.
Ngư ông Hàn Đường bay lên cao, đáp lên một con cá Côn đỏ, cao giọng nói:
– Nghe theo hiệu lệnh của ta, lấy phù lục ngự thú ra!
Tướng sĩ dưới trướng của hắn lần lượt vỗ vào túi vải, vô số phù lục bay ra, dán lên trán cự thú của quân địch.
Đám người Hàn Đường thi triển công pháp, từng con cự thú đồng loạt thần phục.
Thế nhưng đúng vào lúc này, tả thiếu tể Nghiêm Thắng bỗng phi thân lên, thôi thúc pháp lực, một mảng vảy rồng bay ra, lơ lửng trên không trung, bên trong lờ mờ ẩn chứa tiếng rồng ngâm!
Lúc nhìn thấy miếng vảy rồng kia, phù lục trên trán của những con cự thú Thái Cổ vừa mới bị thần phục kia đồng loạt bốc cháy, lập tức vuột khỏi tầm kiểm soát chế của Hàn Đường!
– Hàn Đường, đây là vảy rồng của Thiên Tôn Long Hao!
Tả thiếu tể với y sam bay phấp phới phi thân đáp xuống một tòa Thiên Khố Lâu, cười nói:
– Vảy rồng của Thiên Tôn Long Hao mà xuất hiện, Ngự Thú Kinh của ngươi cũng hoàn toàn vô dụng! Hôm nay sẽ là ngày chết của người!
Cùng lúc đó, đại quân thủy sư Thiên Hà cũng lao đến, hình thành nên trận thế.
Thiên Sư Chúc Thiếu Bình đích thân lâm trận, phất cao cờ lệnh.
Cờ lệnh vừa di chuyển, Thiên Hà đột ngột chuyển hướng!
Dòng sông khổng lồ tách ra từ hai bên của thuyền Bỉ Ngạn, lao về phía Thái Hoàng Thiên.
Pháo quang bắn ra từ từng chiếc lâu thuyền đại hạm trông hệt như một bức màn ánh sáng đổ ập xuống Thái Hoàng Thiên, khiến chư thiên rộng lớn này nhanh chóng bị ép mỏng, sắp bị phá vỡ từ phía trung tâm!
– Nguyên Giới cần một trận thắng lợi!
Thánh Nhân tiều phu nhìn xuống phía dưới, Thái Hoàng Thiên đã rơi vào tình cảnh cực kỳ nguy hiểm.
Cùng với việc Thiên Hà chảy quanh, hình thành nên hai vòng tròn lớn phía trước Thái Hoàng Thiên, nước sông chảy xiết lập tức kéo theo thuyền trên mặt sông, pháo quang bắn tới dày đặc như mưa.
Nếu như Thái Hoàng Thiên thất thủ, vậy thì áp lực sẽ đè nặng lên Diên Khang!
Tuy rằng hiện giờ lãnh thổ Diên Khang chiếm một nửa giang sơn Nguyên Giới, thế nhưng nếu như áp lực từ Thái Hoàng Thiên đổ xuống, vô số sinh linh của Diên Khang ắt sẽ bị tiêu diệt, bị chôn vùi dưới Thái Hoàng Thiên!
Bất kể là đối với sĩ khí của Vô Ưu Hương hay là sĩ khí của Diên Khang thì đều là một đả kích lớn!
– Nguyên Giới cần một trận thắng lợi…
Thánh Nhân tiều phu siết chặt nắm tay, dời ánh mắt khỏi Thái Hoàng Thiên, trong miệng lẩm bẩm nói:
– Diên Khang cần một trận thắng lợi có thể khơi dậy lòng người, khơi dậy lòng quân!
Thiên Sư võ đấu Trạc Trà và Thiên Sư Tử Hề Yên Vân Hề cùng chờ đợi hắn hạ lệnh xuất kích.
Chiếc thuyền Bỉ Ngạn của Thiên Vương Đế Thích Thiên đã bị bao vây ở Thiên Hà, trong khi đó những Thiên Vương khác lại đang ở Vô Ưu Hương, mà đại quân Thần Ma của Vô Ưu Hương ba mươi ba Trọng Thiên cũng đang chờ đợi hiệu lệnh của hắn!
Thế nhưng tiều phu vẫn không hề hạ lệnh, ánh mắt của hắn dừng lại ở phía sau Thiên Hà.
Nơi đó, trận doanh chủ lực của thủy sư Thiên Hà vẫn chưa hề xuất kích.
Thiên Sư Chúc Thiếu Bình vẫn trầm ổn tọa trấn trong đại quân, xung quanh hắn là mười hai vạn chiếc lâu thuyền cỡ lớn.
Đây mới là quân chủ lực của thủy sư Thiên Hà!
Bên cạnh hắn là những cường giả Đế Tọa như thượng phụ Cát Vân Thiên, lục giáp, thượng thư, tả xu và hữu xu!
Đội quân đang bao vây lấy Thiên Vương Đế Thích Thiên và thuyền Bỉ Ngạn, công kích Thái Hoàng Thiên chỉ là trăm vạn chiếc thuyền được đưa ra từ trong khoang thuyền của mười hai vạn chiếc lâu thuyền cỡ lớn!
Nếu như lúc này điều động đại quân chủ lực của Vô Ưu Hương thì chẳng khác nào cho Chúc Thiếu Bình một cơ hội.
– Văn Thiên Các!
Thiên Sư võ đấu khàn giọng nói:
– Thái Hoàng Thiên không kiên trì thêm được bao lâu nữa, Hàn Đường cũng không kiên trì thêm được bao lâu nữa! Để ta đi!
Thánh Nhân tiều phu không hề đáp lại, mà chỉ giơ tay phải lên.
Trạc Trà nhìn chằm chằm vào tay phải của hắn, chỉ thấy hắn dựng thẳng ngón tay út lên, thế là không khỏi lộ vẻ thất vọng, tức giận hừ một tiếng, thấp giọng nói:
– Nếu như bây giờ mà có cái mương thối ở đây thì ngươi đã nằm trong đó rồi!
Thánh Nhân tiều phu lại dựng ngón tay út lên, dòng sông Thiên Hà đột nhiên tách làm đôi, một mảnh lục địa rộng lớn với sương mù mênh mông vô tận và vô số xương trắng chất thành núi cắt ngang U Đô Nguyên Giới.
Giữa những dãy núi trên mảnh lục địa ấy là một tấm bia đá đứng sừng sững, trên bề mặt được viết vài chữ bằng máu.
“Tử Giả Sinh Giới!”
Sự xuất hiện đột ngột của Phong Đô đã can thiệp vào thế giới hiện thực.
Chỉ thấy nhục thân của vô số Thần Ma Thiên Đình trên thuyền đang tấn công Thái Hoàng Thiên lập tức mất đi máu thịt, hóa thành một bộ xương trắng.
Bên trên tất cả lâu thuyền đại hạm đều chất đầy xương cốt trắng hếu, mà những Thần Ma còn lại cũng hoảng loạn trong nháy mắt.
Chương 2387: Một trận thắng lợi (2)
Một trận thắng lợi (2)
Diêm Vương thống lĩnh Thần Ma Phong Đô lập tức xông tới, lao lên thuyền.
Thần Ma Thiên Đình nhanh chóng hóa thành đống xương trắng, mà những người chết trong Phong Đô lại sinh ra nhục thân.
Cứ như vậy, Thần Ma Thiên Đình lập tức tử thương nghiêm trọng!
Không ít thuyền mất khống chế, va chạm tứ phía, tổn thất nghiêm trọng, người chết trên thuyền cũng không phải là một con số nhỏ.
Chúc Thiếu Bình nhướng mày, ánh mắt của hắn vẫn luôn nhìn về phía tiều phu, nhìn chằm chằm vào ngón tay út của hắn.
– Tả xu xuất binh!
Hắn quả quyết nói.
Tả xu Dạ Thư Hoài lập tức dẫn theo một nhánh quân tiến quân thần tốc, đánh vào Phong Đô.
Một bên khác, Thánh Nhân tiều phu thu tay phải lại, nhấc tay trái lên, gập ngón út xuống.
Bên trong Vô Ưu Hương, Thiên Vương Điền Thục nốc một hớp rượu, vác Đế Khuyết Thần Đao lên, cười ha hả nói:
– Nhị lang, theo ta đi giết địch!
Hắn chạy chân trần, phía sau là vô số tướng sĩ của Vô Ưu Hương cũng đi chân trần theo hắn, tấn công về phía đại quân của tả xu Dạ Thư Hoài từ trên xuống dưới!
Chúc Thiếu Bình quyết định nhanh chóng, hét lên:
– Hữu xu xuất binh, chặn đánh Thiên Vương Minh Đô!
Hữu xu Nguyệt Vọng Viên dẫn theo một hạm đội giương buồm ra khơi.
Trên lâu thuyền, ánh mặt trời bừng sáng, chiếu rọi phía xa xăm.
Đại đạo mà Thiên Vương Minh Đô Điền Thục tu luyện là Ma Đạo U Đô, cho nên khi bị ánh mặt trời chiếu trúng, ma khí trên người hắn lập tức phát ra âm thanh “xèo xèo”!
Thánh Nhân tiều phu giật giật lông mày, nắm bàn tay lại, dựng ngón tay trỏ lên.
Ngón trỏ của hắn vừa dựng lên, Thanh Hoang thống lĩnh Thiên Long Bộ của Vô Ưu Hương lập tức tấn công về phía đại quân hữu xu.
Chúc Thiếu Bình cười lạnh:
– Đối mặt với thủy sư Thiên Hà, bất cứ Long Thần nào cũng chỉ là đám sâu bọ! Lục giáp xuất kích, diệt trừ lão quỷ Thanh Hoang!
Lục giáp vừa xuất kích, Thánh Nhân tiều phu bỗng thở dài một hơi, nói:
– Tử Hề, ngươi đi đi!
Yên Vân Hề mỉm cười, cưỡi lên lưng con lừa Lã Tránh, thống lĩnh một nhánh đại quân tấn công về phía thủy sư Thiên Hà do lục giáp chỉ huy.
Nàng hét lên:
– Bày trận!
– Thiên Sư Tử Hề trông hệt một nữ nhân đa tình.
Thiên Sư võ đấu Trạc Trà chân thành khen ngợi:
– Thế nhưng quả thật chiến lực của nàng vô cùng mạnh mẽ! Tên đốn củi kia, đến lượt ta rồi phải không?
Từng lộ quân bên cạnh Chúc Thiếu Bình lần lượt được phái ra, mà Thánh Nhân tiều phu cũng ra lệnh cho đại quân các lộ của Vô Ưu Hương ba mươi ba Trọng Thiên nghênh chiến, thậm chí đến cả Tần Hán Trân – tộc nhân dòng dõi Tần thị cũng được phái đi, thế nhưng chỉ có duy nhất Trạc Trà là không.
Trạc Trà siết chặt nắm đấm,nhìn chằm chằm vào ót hắn.
Cuối cùng, Thánh Nhân tiều phu cũng dựng thẳng ngón cái lên, Lãnh Uyển Thần Vương lập tức thống lĩnh Tạo Vật Chủ, lao thẳng tới đại bản doanh của đại quân thủy sư Thiên Hà!
Chúc Thiếu Bình chỉ còn lại duy nhất một thân vệ.
Mặc dù số lượng Thần Ma dưới trướng hắn không hề ít, thế nhưng lại khó lòng mà ngăn cản được cường giả sánh ngang với Thiên Tôn như Lãng Uyển!
Chúc Thiếu Bình cười ha hả, mặc cho đại quân Tạo Vật Chủ của Lãng Uyên lao tới.
Đợi đến khi khoảng cách giữa hai bên chỉ còn chưa tới trăm dặm, đột nhiên bức màn trên chiếc thuyền bên cạnh hắn được kéo lên, một món thần binh cực kỳ khổng lồ xuất hiện, mà rõ ràng đó chính là mạch khoáng Thái Cực!
Chúc Thiếu Bình khom người vái lạy, cười nói:
– Xin mời Thái m nương nương!
Thái m nương nương bay lên khỏi mạch khoáng Thái Cực, sau đó dùng tay cầm mạch khoáng Thái Cực lên, nghênh tiếp Lãng Uyển.
Chúc Thiếu Bình mỉm cười, sâu xa nói:
– Văn Thiên Các, ngươi còn có Đế Dịch Nguyệt mai phục trong Vô Ưu Hương, sao lại không để nàng hiện thân, xem thử xem thế hệ Khai Hoàng này có thể phá tan đại quân của ta hay không!
Tiều phu thản nhiên cười một tiếng, khom người nói:
– Xin mời bệ hạ!
Trên thuyền Bỉ Ngạn của Thiên Vương Đế Thích Thiên, một nữ tử đột nhiên bay lên không trung, cắt ngang qua hạm đội Thiên Đình vây quanh thuyền Bỉ Ngạn hệt như tia chớp, đánh thẳng về phía Chúc Thiếu Bình!
Chúc Thiếu Bình cười nói:
– Hóa ra là Khai Hoàng ở đây! Đáng tiếc, ngươi không bằng nghịch tặc Tần Nghiệp!
Phía sau lưng hắn, tấm màn trên một chiếc thuyền khác lại được kéo lên, để lộ ra mười mấy ngọn núi lửa Tổ Đình đã luyện hóa thành thần binh.
Thân vệ dưới trướng Chúc Thiếu Bình bày binh bố trận, thôi thúc thần binh, bao vây Đế Dịch Nguyệt.
Chúc Thiếu Bình dù bận bịu nhưng vẫn ung dung.
Hắn phất tay áo, cười nói:
– Văn Thiên Các, ngươi có biết trên mười mấy chiếc thuyền phía sau ta là gì không? E rằng ngươi không biết, trên những thuyền này đều là phù đồ Thiên Hà, là tinh binh trong tinh binh! Ngoại trừ phù đồ Thiên Hà ra, bên trong đó còn có mười hai trọng khí của Thiên Đình! Thế nhưng ngươi vẫn còn binh lực sao?
Hắn cười chế nhạo một tiếng, chỉ thấy từng tấm màn trên những chiếc thuyền kia đồng loạt được kéo lên, từng vị thần thánh đứng trên đó, đều là Thần Ma cảnh giới Dao Trì và Ngọc Kinh!
Trong thủy sư Thiên Hà, đại quân có thực lực mạnh nhất chính là phù đồ Thiên Hà.
Mà bây giờ, tất cả binh mã của Vô Ưu Hương đều đã xuất chiến, trong khi đó phù đồ Thiên Hà vẫn đang án binh bất động!
Chương 2388: Một trận thắng lợi (3)
Một trận thắng lợi (3)
Vả lại, trên mỗi một chiếc thuyền đều có một món trọng khí: có núi, có sông, có biển, có mây… hiển nhiên tất cả đều được luyện chế từ thánh địa của Tổ Đình!
Trong đó, thứ bắt mắt nhất chính là Cửu Ngục Đài!
Đột nhiên, trên gò má của tiều phu chảy dọc hai hàng nước mắt.
Hắn lẩm bẩm nói:
– Chúng ta cần một trận thắng lợi, cần một trận thắng lợi…
Hắn hệt như trút được gánh nặng, bỗng cao giọng nói:
– Tất cả tướng sĩ nghe lệnh của ta, sử dụng trọng khí của Diên Khang!
Ngư ông Hàn Đường mình đầy thương tích đang cùng hai con cá Côn đỏ khổng lồ đối kháng với tả thiếu tể Nghiêm Thắng.
Nghiêm Thắng là cường giả Đế Tọa, thực lực vượt xa Hàn Đường.
Hàn Đường tinh thông kỹ năng ngự thú, cho nên không ngừng khống chế cự thú khác nhau tấn công Nghiêm Thắng, thế nhưng hắn chỉ chịu đòn, chứ không hề có cơ hội ra tay.
Tướng sĩ dưới trướng của hắn cũng bị thương nặng, rất nhiều người đã ngã xuống.
Nếu cứ tiếp tục như vậy, chắc chắn toàn quân sẽ rơi vào kết cục bị chôn vùi.
Đúng lúc này, giọng nói của tiều phu vang lên.
Hàn Đường phấn chấn tinh thần, sắc bén nói:
– Sử dụng Chư Thiên Sơn Hà Đồ!
Từng cuộn tranh trải rộng trên không trung, núi sông hùng vĩ đập thẳng vào mặt, chẳng mấy chốc đã hóa thành thực thể từ bức họa!
Đại quân Ngũ Xa lao vào vùng núi sông này, chỉ thấy núi cũng mênh mông mà nước cũng mênh mông trải dài vô tận.
Bọn họ quay đầu nhìn lại, thế nhưng đã không thể tìm thấy đường về nữa.
Tả thiếu tể ngẩng đầu nhìn lên, chỉ thấy từng chư thiên thế giới lớn nhỏ khác nhau lơ lửng trên bầu trời, bên trong đó cũng có không ít đại quân Ngũ Xa đang nhốn nháo hệt như ruồi mất đầu.
Chư Thiên Sơn Hà Đồ của Họa Thánh Diên Khang là một cuộn tranh với rất nhiều chư thiên nối liền lại với nhau.
Hàn Đường chỉ huy số tướng sĩ còn sót lại, tập hợp ưu thế binh lực, vây quét đại quân Ngũ Xa đang phân tán, tiêu diệt từng nhánh đại quân Ngũ Xa.
Tả thiếu tể Nghiêm Thắng thấy vậy thì hai mắt như sắp nứt ra, lập tức dẫn theo tàn quân đánh về phía chư thiên mà Hàn Đường đang ở.
Đột nhiên, hắn dừng bước, nhìn về phía trước với vẻ mặt nghiêm trọng.
Nơi đó là một ngọn núi cao chót vót, trên đỉnh núi là một nam tử trong tay cầm Vô Ưu Kiếm đang ngồi ở đó.
Tả thiểu tể Nghiêm Thắng co giật khóe mắt:
– Khai Hoàng Tần Nghiệp! Không phải ngươi đã chết rồi sao?
Hắn đột nhiên nghe thấy tiếng đàn, vội quay đầu nhìn về phía một ngọn núi khác, chỉ thấy Nguyệt Thiên Tôn đang ngồi trên đó gảy đàn.
Trong lúc hoảng loạn, hắn chợt nhìn thấy một ngọn núi tràn ngập tử khí, mà Vân Thiên Tôn đang đứng dưới gốc đạo thụ, y phục bay phấp phới.
Hắn toát mồ hôi lạnh, cười ha hả nói:
– Tất cả đều là giả, chỉ là tranh vẽ mà thôi!
Lúc này, hắn nhìn thấy Tần Mục trong tranh, Lãng Uyển trong tranh, U Thiên Tôn, Thổ Bá và Thiên Công trong tranh.
Họa Thánh của Diên Khang còn được gọi là người điếc, là thái tử Thiên Đồ, Họa Đạo đã đạt đến cảnh giới hai mươi tám Trọng Thiên!
Trên mặt sông Thiên Hà, thuyền Bỉ Ngạn bị bao vây, tình thế cực kỳ hung hiểm.
Thiên Vương Đế Thích Thiên cũng nghe thấy giọng nói của Thánh Nhân tiều phu, thế là tinh thần phấn chấn, hét lên một tiếng, từng chiếc thuyền bay ra khỏi khoang thuyền của thuyền Bỉ Ngạn!
Những chiếc thuyền đó hệt như từng linh kiện đang không ngừng ghép nối lại với nhau, chẳng mấy chốc đã hình thành nên một thứ khổng lồ không thua kém gì thuyền Bỉ Ngạn trên mặt sông Thiên Hà!
Chiếc thuyền này do Ngụy Tùy Phong thiết kế, chuyên dùng để phá vỡ đại hạm của phù đồ Thiên Hà!
Nhục thân của Thiên Vương Đế Thích Thiên không ngừng bành trướng.
Hắn đứng trên chiếc thuyền kia, lớn tiếng nói:
– Bôi độc lên binh khí, theo ta phá vỡ phù đồ Thiên Hà!
Tướng sĩ dưới trướng của hắn đồng loạt bôi kịch độc do Diên Khang đưa tới lên thần binh, phá vỡ vòng vây lâu thuyền đại hạm của Thiên Đình, phóng thẳng về phía đại hạm phù đồ Thiên Hà!
Đại quân các lộ của Vô Ưu Hương đồng loạt sử dụng các loại thần binh do Diên Khang đưa tới.
Trong lúc nhất thời, thế cục nghịch chuyển, thủy sư Thiên Hà rơi xuống thế hạ phong!
Chúc Thiếu Bình trong cơn hoảng loạn đột nhiên nhìn thấy một vùng trận đồ được trải rộng, hình thành nên từng tòa Thiên Cung trên bầu trời, bên trong có không biết bao nhiêu Thần Ma đang tọa trấn.
Thiên Cung san sát nhau, hóa thành một phần của Thiên Cung Thiên Đình!
– Trận pháp Đại Thiên Đình!
Chúc Thiếu Bình choáng váng.
Bất cứ nơi nào trận pháp đi qua, từng chiếc chiến hạm của thủy sư Thiên Hà đều vỡ nát, trông hệt như vừa gánh chịu thế công của Thiên Tôn!
Trận đồ lao về phía Lãng Uyển Thần Vương, hạ xuống phía sau lưng nàng.
Lãng Uyển suýt chút nữa thì bị Thái m nương nương giết chết.
Khi trận đồ hạ xuống phía sau lưng, khí tức của ba mươi sáu tòa Thiên Cung lập tức hòa làm một thể với nàng.
Lãng Uyển Thần Vương nói:
– Thái m đạo hữu, ngươi có biết sau khi thành đạo sẽ có sức mạnh cường đại đến mức nào không?
Đôi đồng tử của Thái m nương nương co rút lại.
Nàng vội vàng thôi thúc mạch khoáng Thái Cực, bảo vệ cơ thể mình.
– Trước đó ta không hề biết.
Lãng Uyển giơ bàn tay lên:
– Nhưng mà bây giờ ta đã biết rồi.
Rất nhanh thôi, ngươi cũng sẽ biết thứ sức mạnh ngươi vô cùng khao khát đáng sợ đến mức nào.
Chương 2389: Phong hồi lộ chuyển ngân hà khuynh
Phong hồi lộ chuyển ngân hà khuynh
Thánh Nhân tiều phu lau nước mắt trên gò má.
Phía sau hắn, Thiên Sư võ đấu Trạc Trà thấy thế cục trước mắt thì không khỏi nhiệt huyết sôi trào, rục rịch muốn xuất chiến.
Thế nhưng Thánh Nhân tiều phu mãi vẫn không hề hạ lệnh cho hắn xuất kích.
Lúc mới đầu, Trạc Trà còn có thể nhịn, thế nhưng sau đó thì không thể nhịn được nữa.
Hắn nói:
– Tên đốn củi kia, đến lượt ta rồi chứ?
Tiều phu lắc đầu.
Trạc Trà lại đợi thêm một lúc nữa, sau đó tức giận hét lên:
– Mau cho ta xuất chiến!
Tiều phu lắc đầu, nói:
– Ngươi không thể xuất chiến.
Ngươi mà xuất chiến, Chúc Thiếu Bình sẽ tới giết ta.
Ta chết rồi, Vô Ưu Hương cũng sẽ thất bại, cho nên ta không thể chết được.
Có ngươi ở đây, Chúc Thiếu Bình không dám tới giết ta.
Tác dụng của ngươi chính là bảo vệ ta.
Thiên Sư võ đấu tức giận, giơ nắm đấm lên, Ngư Tam Đa vội vàng hóa thành hình người ôm lấy hắn, hét lên:
– Lão gia, không được đánh! Đánh chết hắn rồi, Vô Ưu Hương sẽ thật sự thua trận!
Tiều phu nghiêm túc nói:
– Ngươi cũng nghe lời Ngưu Tam Đa nói rồi.
Công lao lớn nhất của ngươi chính là cố gắng bảo vệ được ta.
Thiên Sư võ đấu tức giận hét lên một tiếng, đẩy lùi Ngưu Tam Đa, sau đó khoanh chân ngồi xuống, vơ lấy một cục đá rồi bóp nát.
Hắc Hổ Thần ngồi bên cạnh tiều phu cúi đầu nhìn mặt đất, không dám lên tiếng.
– Nguyên Giới cần một trận thắng lợi! Một thắng lợi lẫy lừng làm lay động lòng người!
Nam Hải.
Quần đảo này trông hệt như một chòm sao với từng hòn đảo kích thước to nhỏ khác nhau nằm rải rác khắp nơi.
Xích Hoàng và Minh Hoàng đứng sừng sững trên đảo Ngũ Long của Nam Hải.
Giờ phút này, Dư tộc Xích Minh hóa thành Thần Nhân ba đầu sáu tay, lao ra khỏi quần đảo, huyết chiến một trận trên mặt biển với ba mươi chín lộ quân hầu của Thiên Đình.
Trên thực tế, bất cứ một lộ quân nào của Thiên Đình trong số đó đều có số lượng Thần Ma hơn hẳn Huyền Không Giới Xích Minh rất nhiều!
Số lượng Thần Ma của Huyền Không Giới chỉ tương đương với một chư thiên.
Mặc dù tộc nhân Xích Minh dũng cảm thiện chiến, nhục thân và nguyên thần đều mạnh mẽ vô song, có thể lấy một địch ba, thế nhưng khi đối mặt với kẻ địch có ưu thế về binh lực, bọn họ lại chẳng khác nào lấy trứng chọi đá.
Xích Hoàng và Minh Hoàng có thể kiên trì đến bây giờ đều là nhờ sự giúp sức của Nam Đế Chu Tước.
Nam Đế Chu Tước không có bao nhiêu binh lực, thế nhưng nữ nhi Yên Nhi của nàng lại một đại tướng được Mục Thiên Tôn Diên Khang rất coi trọng.
Mặc dù chậm trễ một khoảng thời gian vì sinh nở, thế nhưng tu vi của nàng cũng đã đạt đến cảnh giới Đế Tọa, là một trong số ít cường giả Đế Tọa của Diên Khang.
Có nàng dẫn binh tới, cộng thêm việc Nam Đế Chu Tước đích thân trấn thủ, cho nên mới hình được thành thế giáp công với Xích Hoàng và Minh Hoàng, kiềm chế lực lượng của ba mươi chín lộ quân hầu Thiên Đình, nếu không Huyền Không Giới Xích Minh rất khó kiên trì được đến bây giờ.
Nhưng ngay cả khi có Yên Nhi giúp sức từ một phía, Xích Hoàng và Minh Hoàng muốn giành được thắng lợi thì vô cùng khó khăn.
Hai vị Thiên Đế của thời đại Xích Minh này đã chết quá lâu, cho dù hồi sinh lại thì tu vi và đạo pháp thần thông cũng đã lạc hậu.
Những năm này, hai người tiếp thu biến pháp Diên Khang, tiến bộ cực kỳ nhanh chóng, thế nhưng bọn họ vẫn thiếu thời gian.
Vả lại Tổ Đình cũng sẽ không cho họ thời gian!
Trong ba mươi chín lộ quân hầu của Thiên Đình đều có cường giả Đế Tọa tọa trấn, cộng thêm việc thực lực tu vi của Xích Đế Tề Hạ Du sâu không lường được, cho nên Xích Hoàng và Minh Hoàng không hề có cơ hội chiến thắng nào.
– Nguyên Giới cần một trận thắng lợi!
Yên Nhi dừng mắt trên đại quân Xích Đế đang dàn trận ở phía sau.
Nơi đó, hỏa diễm ngập trời, phượng hoàng tung bay, lửa cháy hừng hực, thiêu đốt biển cả.
Trong hỏa diễm, dị tượng phượng hoàng chín đầu bay lượn giữa Thiên Cung xuất hiện!
– Xích Đế Tề Hạ Du là một quân cờ ngầm do ta và Nguyệt Thiên Tôn liên thủ sắp xếp.
Nam Đế Chu Tước tới bên cạnh nàng, ánh mắt cũng dừng lại trên con phượng hoàng chín đầu kia, nói:
– Nàng là đệ tử được sắp xếp trong Thiên Đình của ta và Nguyệt Thiên Tôn.
Nếu như nàng đột ngột thống lĩnh đội quân dưới trướng ra tay, vậy thì có thể tạo thành thế ba mặt giáp công với chúng ta! Thương vong khi đánh tan ba mươi chín lộ quân hầu cũng không quá lớn!
Nam Đế Chu Tước ngập ngừng một lúc, nói:
– Năm đó, nàng phản bội lại Địa Mẫu Nguyên Quân, đầu quân cho Nam Thượng Hoàng, sau đó lại bị thái tử Minh Nhai bắt, cuối cùng phản bội lại Nam Thượng Hoàng, đầu quân cho Thiên Đình.
Đây là kế sách của ta và Nguyệt Thiên Tôn.
Ta lo lắng nàng…
Yên Nhi nói:
– Vậy thì vì sao Xích Đế vẫn chưa ra tay? Nàng đang đợi cái gì?
Nàng không muốn nói tiếp.
Yên Nhi nói:
– Ngươi lo lắng nàng không bỏ được quyền thế của Thiên Đình sao?
Nam Đế gật đầu:
– Thiên Đình đã phong nàng làm Thiên Tôn, chỉ đứng dưới Thiên Đế, nhưng đứng trên vô số chúng sinh và chư thần! Chỉ cần trở thành một trong mười Thiên Tôn, trầm mê trong quyền thế, nàng sẽ không thể quay đầu được nữa.
Chương 2390: Phong hồi lộ chuyển ngân hà khuynh (2)
Phong hồi lộ chuyển ngân hà khuynh (2)
Nếu muốn nàng quay đầu lại, trở thành quân cờ ngầm của ta và Nguyệt Thiên Tôn, chúng ta cần một trận thắng lợi khiến nàng hồi tâm chuyển ý! Thế nhưng trận thắng lợi này…
Trái tim Yên Nhi trùng xuống, thế nhưng trận thắng lợi này không thể nào xuất hiện ở Nam Hải.
Hiện giờ, Xích Đế Tề Hạ Du vẫn chưa hạ quyết tâm.
Nếu như nàng hạ quyết tâm, đích thân chỉ huy đại quân Bán Thần của Nam Thiên xuất kích, vậy thì đó sẽ là lúc nàng hoàn toàn trở thành một trong mười Thiên Tôn, không còn khả năng quay đầu nữa!
Trận chiến quyết định vận mệnh của Nguyên Giới và Diên Khang sẽ ra sao đây?
Tây Thổ.
Mặc dù Nhạc Đình Ca đang được bao quanh bởi giai nhân xinh đẹp, thế nhưng trên gương mặt hắn không hề có chút ý cười nào, chỉ ngẩng đầu nhìn trời xanh.
Ở nơi đó, Bạch Đế đang thống lĩnh hai mươi bảy lộ quân hầu xây dựng thành lũy kiên cố như tường đồng vách sắt, trận chiến giữa hai bên sắp sửa nổ ra.
Diên Phong Đế hạ chỉ để Nhạc Đình Ca phụ trách trận chiến của Tây Thổ, thế nhưng sau khi đến Tây Thổ, Nhạc Đình Ca mới phát hiện ra nơi này là vùng lãnh địa có phòng tuyến yếu nhất của Diên Khang!
Năm đó, Nguyên Giới phá vỡ phong ấn, dẫn đến việc Tây Thổ lẻ loi cô độc một phương, hoàn toàn tách biệt với Diên Khang, trở thành một vùng lãnh thổ dưới quyền Diên Khang.
Tây Thổ có thể duy trì được đến bây giờ là dựa vào sự cai quản của cung chủ Hùng Kỳ Nhi Chân Thiên Cung và thượng thương Hư Sinh Hoa.
Ngoài ra, Diên Khang còn xây dựng một cánh cổng truyền tống để thuận tiện cho việc đi lại và giao thương.
Sau khi Diên Khang cải cách, Tây Thổ cũng trở thành một trong những địa phận cực kỳ trọng yếu.
Thế nhưng vì vị trí địa lý quá xa xôi, cộng thêm việc Hư Sinh Hoa không ở đây, cho nên phòng ngự của Tây Thổ trở thành vấn đề nan giải.
Tây Thổ có hai thánh địa là Chân Thiên Cung và Thượng Thương Cung, may mà nơi này vẫn còn có Tây Đế Bạch Hổ xây dựng thánh địa thứ ba, cho nên rất nhiều nữ tử có võ lực cường đại của Thần tộc Bạch Hổ đều sống ở đây.
Thế nhưng quả thật binh lực vẫn quá ít.
Núi non hùng vĩ và sông hồ của Tây Thổ được các nữ tử của Tây Thổ hoán linh, hóa thành những người khổng lồ đầu đội trời chân đạp đất, dùng cỏ cây làm binh khí, chiến đấu với đại quân của Bạch Đế.
Nhạc Đình Ca đã từng là Thiên Sư đứng đầu của Thiên Đình, danh tiếng lẫy lừng, thế nhưng không bột đố gột lên hồ, Thần Ma của Tây Thổ quá ít, khiến hắn cũng giật gấu vá vai.
Cũng may pháp thuật hoán linh của nữ tử Tây Thổ rất lợi hại, khi điểm hóa sông núi cỏ cây là tất cả đều sẽ biến thành sinh linh.
Thế nhưng cho dù như vậy, Nhạc Đình Ca cũng cực kỳ chật vật.
Vả lại, mặc dù Tây Đế Bạch Hổ để ảo ảnh giám lâm tới đây, thế nhưng bản thể lại không tới, cho nên cũng chẳng giúp sức được Tây Thổ là bao.
– Bạch Hổ chậm trễ là vì cảm thấy Diên Khang không thể thắng được, cho nên mới không chịu đưa binh lực chủ chốt tới.
Nhạc Đình Ca tự biết rõ, mà bây giờ Tây Thổ đã xây dựng cầu Linh Năng Đối Thiên với Tây Cực Thiên, Tây Đế và đại quân Thần tộc Bạch Hổ của Tây Cực Thiên tới đây là một việc không hề khó.
Sở dĩ Tây Đế Bạch Hổ chậm trễ không quyết là bởi vì nàng cảm thấy Diên Khang chắc chắn sẽ thất bại, không muốn đặt tất cả hy vọng của mình ở nơi đây.
Lúc này đây, bất kể là trên chiến trường nào, chỉ cần có một thắng lợi, một trận thắng lợi thôi là có xoay chuyển thế cục bất lợi!
Nhạc Đình Ca thở dài, ngẩng đầu nhìn đại quân Thiên Đình trên trời xanh lao tới từ Thượng Thương, nghiến răng ken két nói:
– Cho dù có thế nào thì ta cũng phải đứng lên, chèo chống cho đến đến khi tin tức chiến thắng truyền tới!
Phía bắc Nguyên Giới, băng nguyên Khảm Địa, thành Sóc Phương.
Nơi đây trời đông giá rét, băng thiên tuyết địa, thần thành trong vùng Khảm Địa này đều là băng thành.
Ngụy Tùy Phong đứng trong gió rét ở thành Sóc Phương, nhìn về phía đối diện, chỉ thấy Bắc Thiên Hắc Đế Niên Quan Hà thống lĩnh bốn mươi lộ quân hầu và liên quân Đại Hắc Thiên Ma Tổ, số lượng Thần Ma cực kỳ nhiều, bao phủ kín cả vùng băng nguyên.
Phía sau lưng Ngụy Tùy Phong là tùy tùng năm đó của hắn – Vũ Lâm Quân, mà ngoại trừ Vũ Lâm Quân ra còn có đại quân trấn giữ vùng Khảm Địa này.
Trên người bọn họ không hề có áo giáp, chỉ mặc một lớp áo choàng thật dày, dày đến mức cộm cả người lên.
Trên lưng bọn họ cõng theo Ngũ Lôi Hồ – thần binh Bắc Đế của Đại Đế Huyền Vũ.
Ngoài thứ đó ra, bảo khố trong thành cũng nhét đầy những thứ mô phỏng theo thần binh của bốn vị Đại Đế là Ngũ Lôi Hồ, thần binh Bạch Hổ, chiến xa Chu Tước, đao kiếm Thanh Long do Diên Khang luyện chế.
Ngụy Tùy Phong chà hai tay, lau sạch băng tuyết đóng trên lông mày, cười nói:
– Trận chiến này khó đánh.
Bốn mươi lộ quân hầu Bắc Thiên và lão già Đại Hắc Thiên có thể dễ dàng san bằng đại quân ta.
Đáng tiếc Nhị Đế Huyền Vũ không dám trực tiếp tới đây, sống mái với Thiên Đình một phen! Quả thật đôi phu thê này quá cẩn trọng!
Tu tu…
Tiếng kèn lệnh vang lên, Thần Ma của bốn mươi lộ quân Thiên Đình chia làm các lộ khác nhau, vòng qua thành Sóc Phương, tiến về các thần thành khác trong Khảm Địa.








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)










