[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)
Tập 474 : Long Sơn tán nhân (2) (c2366-c2370)
❮ sautiếp ❯Chương 2366: Long Sơn tán nhân (2)
Long Sơn tán nhân (2)
Hiển nhiên, Mạnh Vân Quy không chỉ học được cách phá giải trận pháp của Tam Nguyên Thần Hội Quyết, mà còn học được cả Tam Nguyên Thần Hội Quyết!
– Ta không biết công pháp Tam Nguyên Thần Hội Quyết này, cho nên không phá giải được.
Thế nhưng Mạnh Vân Quy vẫn có thể nắm chắc được toàn cục, chứng tỏ hắn nhất định có tai mắt ở bên ngoài để quan sát tình hình trận chiến!
Thương Bình Ẩn là người thông minh, vội vàng nhìn bốn phía, ánh mắt nhanh chóng dừng lại trên cánh cổng của cửa ải hiểm yếu Nam Thiên, bên trên có treo một tấm gương cầu lồi.
Thương Bình Ẩn vươn tay lấy cung, sau đó giương cung bắn một tên về phía trước, tấm gương lập tức vỡ tan.
Hắn thở phào một hơi, tiếp tục thay đổi trận pháp, nhưng vẫn bị Mạnh Vân Quy khắc chế.
Thương Bình Ẩn nhíu mày, tiếp tục nhìn xung quanh, sau đó đột nhiên giương cung lên, bắn tên về phía mặt trời trên không trung!
Lúc mặt trời bị dập tắt, sắc trời bỗng chốc trở nên mờ mịt.
Thương Bình Ẩn lại nhìn qua, chỉ thấy trận pháp vẫn bị Mạnh Vân Quy áp chế.
– Hắn vẫn còn tai mắt khác!
Thương Bình Ẩn vươn tay điểm vào mi tâm, con mắt dọc mở ra.
Hắn nhìn về phía lòng sông của nhánh sông Thiên Hà, sau đó nhấc chân phải lên, dậm mạnh xuống.
Nước sông bắn lên, từng con cá bạc bay ra khỏi lòng sông!
Thương Bình Ẩn bắn chết tất cả các bạc.
Những con cá bạc kia nổ tung, vỡ nát thành vô số linh kiện.
Chúng được luyện thành từ thần kim thần thiếc, trở thành tai mắt của Mạnh Vân Quy!
– Vẫn còn tai mắt khác!
Hào quang bắn ra từng con mắt dọc giữa mi tâm của Thương Bình Ẩn chiếu rọi khắp nơi.
Cùng với một tiếng nổ vang lên, uy lực của thần nhãn được đẩy tới cực hạn, xuyên thấu tất cả, từng chiếc gương treo cao trên hư không khắp bốn phía của cửa ải hiểm yếu Nam Thiên bỗng chốc xuất hiện!
Thương Bình Ẩn bắn vỡ những chiếc gương kia, sau đó nhìn xuống U Đô, chỉ thấy từng con mắt Thần Ma vô cùng khổng lồ được người ta luyện thành bảo vật kia đang chăm chú nhìn nơi này.
– Mạnh Vân Quy, ngươi không hổ danh là kình địch của ta!
Thương Bình Ẩn dùng ngón trỏ tay phải nhanh chóng vẽ một phù lục đại đạo U Đô lên không trung, sau đó lạc ấn lên thân cung.
Tiếp đó, hắn giương cung lên, bắn từng mũi tên một, làm nổ những con mắt kia.
Hiện giờ, tất cả bố trí của Mạnh Vân Quy đều đã bị xóa bỏ, cuối cùng Thương Bình Ẩn cũng có thể yên tâm.
Đúng lúc này, một đám mây đen đột ngột kéo đến, mà bên trong đám mây đó là vô số con côn trùng kỳ dị đầu to thân nhỏ mọc hàng ngàn vạn con mắt kép đang vỗ cánh vo ve.
Đôi mắt kép của những con côn trùng này phản chiếu loại toàn cảnh chiến trường, giúp mọi thứ đều rõ mồn một.
Thương Bình Ẩn há miệng, phun lửa, đám côn trùng kia đều bị thiêu chết sạch.
Mạnh Vân Quy thầm thở dài một tiếng.
Thời gian của hắn quá ngắn, binh lực quá yếu, cho nên không kịp chuẩn bị nhiều thủ đoạn hơn.
Nếu như cho hắn thêm thời gian, hắn có thể ung dung bố trí, tuyệt đối có thể khiến cho Thương Bình Ẩn không cách nào phá giải được.
Bây giờ hắn đã mất khống chế toàn cục, nếu như cứ tiếp tục cố chấp thì ắt khiến toàn quân bị chôn vùi.
Mạnh Vân Quy lùi về phía sau, rút về phía cửa ải hiểm yếu.
Thương Bình Ẩn thừa thắng xông lên, truy kích đến đó.
Đột nhiên, trong cánh cửa xuất hiện vô số lá cờ tung bay, trận pháp nghiêm chỉnh được hình thành.
Thương Bình Ẩn thầm giật mình, vội vàng hạ lệnh dừng quân, đề phòng bất trắc, còn Mạnh Vân Quy nhân cơ hội này vào trong thành.
– Lần này Mạnh Vân Quy dẫn theo bao nhiêu người tiến về Nam Thiên?
Thương Bình Ẩn gọi một người tới, dò hỏi.
Tướng sĩ đó nói:
– Bẩm báo Thiên Sư, lần này Mạnh Vân Quy chỉ dẫn theo mười vạn tướng sĩ của Vũ Hóa Doanh, không dẫn theo đại quân khác.
– Cửa ải này là một tòa thành trống!
Thương Bình Ẩn sáng mắt, nghiêm mặt nói:
– Tấn công vào trong thành!
Ầm!
Cửa ải Nam Thiên này gần như sụp đổ dưới thế công kích mạnh mẽ không gì sánh bằng của Nhị Vệ Thần Võ!
Trong thành, Mạnh Vân Quy thở dài một hơi, quát lên:
– Vừa lùi vừa đánh, tử thủ Nam Thiên!
Tướng sĩ của Vũ Hóa Doanh chém giết đẫm máu, thế nhưng khi đối mặt với lực lượng cường đại của Nhị Vệ Thần Võ, bọn họ thương vong càng ngày càng nhiều.
Mạnh Vân Quy chỉ có thể đứng một bên, trơ mắt nhìn từng bóng người quen thuộc ngã xuống.
Như hắn đã nói, bọn họ định sẵn là sẽ thất bại, không hề có chút hy vọng giành chiến thắng nào.
Hắn đã sớm dự đoán trước được kết cục này, nhưng khi tận mắt chứng kiến, trong lòng hắn vẫn không tránh khỏi bi thương.
Uy lực trận đồ của Nhị Vệ Thần Võ dần dần bộc phát, hơn nữa cũng càng lúc càng mạnh, mỗi một lần tấn công đều sẽ khiến hàng trăm người bên cạnh Mạnh Vân Quy ngã xuống.
Khi đợt công kích qua đi, núi đổ trời sập, nhật nguyệt tan rã!
Ưu thế của Nhị Vệ Thần Võ được Thương Bình Ẩn toàn lực phát huy trong trận giao tranh mấy ngày này.
Tướng sĩ của Nhị Vệ Thần Võ đều là Bán Thần.
Bọn họ sở hữu nhục thân mạnh mẽ, khi đã chiến đấu thì không biết mệt mỏi, cộng thêm thực lực tu vi cực kỳ cao, áp đảo tướng sĩ của Vũ Hóa Doanh là việc dễ như trở bàn tay.
Nếu cứ tiếp tục chiến đấu, cả Vũ Hóa Doanh và Mạnh Vân Quy đều sẽ chôn thây ở nơi này!
Chương 2367: Long Sơn tán nhân (3)
Long Sơn tán nhân (3)
Cuối cùng, trận đồ của Nhị Vệ Thần Võ cũng được phát huy đến cực điểm.
Từng đợt đế uy từ trận đồ bốc thẳng lên trời cao, trông hệt như tổ hợp các tòa Thiên Cung, tạo thành một trận thế Đại Thiên Đình của mười tám Thiên Cung.
Sắc mặt của Mạnh Vân Quy phờ phạc hẳn đi.
Đây là trận đồ do bốn vị Thiên Sư bọn họ hợp sức khai sáng ra, mà trong bốn vị Thiên Sư, hắn là người có công lớn nhất, tạo nên hầu hết kết cấu của trận đồ này.
Trong trận chiến truy sát Vô Ưu Hương, hắn đã dựa vào trận pháp này để trấn áp Lãng Uyển, giết chết không biết bao nhiêu tướng sĩ của Vô Ưu Hương, buộc bốn vị Thiên Sư của Vô Ưu Hương phải liên thủ chống lại mới có thể ngăn cản được thế công kích của Thiên Đình.
Thế nhưng lần này, hắn và Vũ Hóa Doanh của hắn lại chôn vùi trong chính thứ vũ khí mà bản thân hắn thiết kế ra!
Hắn quay đầu nhìn Nam Thiên, trong đầu bỗng nhiên mê man:
– Ta không nên nghe theo lời nói của Ngọc Thần Tử, không nên nghe theo lời nói của Mục Thiên Tôn.
Ước mơ ư, ha ha…
Hắn đột nhiên phấn chấn tinh thần, toàn bộ pháp lực đều bùng nổ, cuốn lấy tất cả tướng sĩ còn sót lại của Vũ Hóa Doanh, sắc bén nói:
– Chúng huynh đệ, các ngươi nguyện theo ta chịu chết không?
– Đây là may mắn của bọn ta!
Từng tiếng cười vang lên không dứt.
Trong trận thế, thần quang xông thẳng lên trời cao, từng bóng người đứng cùng hắn, nghênh đón Nhị Vệ Thần Võ!
Thương Bình Ẩn thấy vậy thì lắc đầu:
– Không tự lượng sức mình.
Khoảng khắc hai đại trận va chạm, khi Vũ Hóa Doanh sắp bị chôn vùi hoàn toàn, đột nhiên một cây trụ ngọc xoay tròn rơi xuống từ trên trời, “ầm” một tiếng cắm vào giữa trung tâm đại trận, khiến đất đá bụi mùi bay tứ tung!
Dưới cây trụ ngọc, một đại hán đầu rồng lưng rùa mạnh mẽ xoay chuyển trụ ngọc, hai mươi tám tầng chư thiên lập tức ầm ầm bành trướng, vô số trọng bảo xuất hiện trong hai mươi tám chư thiên.
Hào quang của trọng bảo bắn tứ phía, phá vỡ trận thế của Nhị Vệ Thần Võ, khiến mười vạn đại quân Thần Ma bị hất văng ra ngoài!
Hai mươi tám chư thiên giao thoa biến đổi, kéo Mạnh Vân Quy và những tướng sĩ Vũ Hóa Doanh may mắn còn sống sót vào trong đó.
Đám người Mạnh Vân Quy thân bất do kỷ, rơi xuống từng món trọng bảo, kinh ngạc không thôi.
Bọn họ cho rằng mình chết chắc rồi, thế nhưng lại không ngờ được bản thân không những không chết, mà còn được cứu sống.
– May mà không đến trễ!
Một giọng nói quen thuộc lọt vào tai Thương Bình Ẩn.
Thương Bình Ẩn tái mét mặt mày, vội vã nhìn về hướng âm thanh, chỉ thấy trên đỉnh của trụ ngọc và hai mươi tám chư thiên là một thiếu niên đầu kỳ lân thân người đang đứng ở đó, y phục tung bay.
– Long Sơn tán nhân!
Thương Bình Ẩn buột miệng thốt lên.
– Chính là Long mỗ!
Long Kỳ Lân đứng trên cao nhìn Thương Bình Ẩn phía xa xa, mỉm cười nói:
– Thương Bình Ẩn, từ biệt sáu mươi vạn năm, chúng ta lại gặp mặt rồi.
Đại quân Thiên Đình trùng trùng điệp điệp hành quân về phái Nguyên Giới, xuôi theo nước sông Thiên Hà tiến về Nguyên Giới.
Đột nhiên, Giám Thiên Ti vội vã báo cáo, nói:
– Bệ hạ, Nam Thiên có dị tượng, quần tinh dao động, nước sông dậy sóng, chư thiên hình thành, hình như là dị tượng của chí bảo đệ nhất thiên hạ Lưu Ly Thanh Thiên Tràng.
Hạo Thiên Đế trầm tư chốc lát, nói:
– Lưu Ly Thanh Thiên Tràng được Mục Thiên Tôn luyện chế lại trong Đại Hắc Sơn Tổ Đình mấy chục năm, xưa đâu bằng nay, thế nhưng cũng không thể coi là chí bảo đệ nhất thiên hạ nữa rồi.
Bảo vật có thể vượt qua uy lực của nó nhiều vô số kể, thế nhưng nếu Lưu Ly Thanh Thiên Tràng xuất hiện ở Nam Thiên, e rằng Thương Bình Ẩn khó mà chống đỡ được.
Truyền lệnh của ta, Bắc Thiên Vương Dực La và Thiên Sư thứ ba Bạch Ngọc Quỳnh mang theo Nam Thiên Môn tiến về Nam Thiên, trấn áp Mạnh Vân Quy và đám phản tặc.
Hắn nghĩ ngợi, nói:
– Phân phó Dực La, coi chừng Bạch Ngọc Quỳnh, nếu có hành động khác thường thì lập tức dùng Nam Thiên Môn giết chết.
Lui xuống đi.
Khoảnh khắc Thương Bình Ẩn nhìn thấy Long Sơn tán nhân, đạo tâm của hắn như thể có xu hướng sắp sụp đổ.
Hắn vẫn còn nhớ trận chiến trên Thiên Cung Huyền Vũ ở Bắc Đế Hà năm đó.
Đó là thất bại lớn nhất trong cuộc đời hắn!
Hắn thống lĩnh thủy sư Thiên Hà, Nhị Vệ Thần Võ và sư môn Bắc Lạc, thế nhưng vẫn bị trận pháp sử dụng Lưu Ly Thanh Thiên Tràng của Long Sơn tán nhân đánh cho tan tác, tử thương nghiêm trọng, khiến bốn nhánh đại quân gần như bị xóa sổ khỏi Thiên Đình, cũng khiến hắn hàng chục vạn năm không gượng dậy nổi!
Lòng bàn tay hắn rơi run rẩy.
Nếu dùng tầm nhìn của hiện tại để đánh giá, trận pháp năm đó của Long Sơn tán nhân vô cùng thô sơ, sau khi trải qua sáu mươi vạn năm phát triển, cùng với việc trận pháp và thuật số cũng phát triển, Thương Bình Ẩn của hiện tại đã có thể dễ dàng phá giải trận pháp năm đó của Long Sơn tán nhân.
Thế nhưng chẳng lẽ Long Sơn tán nhân không tiến bộ hay sao?
Sự tiến bộ trong sáu mươi vạn năm của một người tài trí nghịch thiên như hắn đáng sợ đến mức nào chứ?
Mạnh Vân Quy ngẩng đầu nhìn Long Kỳ Lân đứng trên đỉnh của hai mươi tám tầng chư thiên, trong lòng tràn đầy cảm giác tôn sùng và kính trọng.
Chương 2368: Tần Mục mài đao
Tần Mục mài đao
Trước giờ vẫn chưa có kết luận ai mới là Thiên Sư đứng thứ nhất trên Thiên Đình.
Có người nói Thương Bình Ẩn vạn cổ thành danh, là Thiên Sư đệ nhất của Thiên Đình; có người nói Nhạc Đình Ca kinh tài tuyệt diễm, trí lực vượt xa Thương Bình Ẩn; nhưng cũng có người nói Mạnh Vân Quy hậu sinh khả úy.
Song lại không một ai tranh luận về vấn đề ai mới là Thiên Sư đứng thứ nhất trong thiên hạ.
Thiên Sư đứng đầu trong thiên hạ chỉ có duy nhất một người, đó chính là Long Sơn tán nhân danh tiếng lừng lẫy trong thời đại Long Hán nhưng đột nhiên biến mất đã lâu!
Có thể nói, Long Sơn tán nhân là vị thần trong lòng tất cả các Thiên Sư trong lịch sử!
Cái tên này có nghĩa là bất khả chiến bại!
Thái tử U Minh thầm lo sợ, bởi lẽ Thương Bình Ẩn và Mạnh Vân Quy không hề biết mánh khóe trong trận chiến năm đó, nhưng hắn lại biết vô cùng rõ ràng.
Năm đó, Tần Mục cải trang thành Long Kỳ Lân giao chiến với Thương Bình Ẩn, đánh cho Thương Bình Ẩn và cả Nhị Vệ Thần Võ, thủy sư Thiên Hà và tông môn Bắc Lạc thất bại thảm hại, giúp Long Kỳ Lân nổi danh!
Mà hiện giờ người tới này chỉ là cái tên Long Kỳ Lân cà lơ phất phơ, được mỗi cái mã bên ngoài.
Liệu rằng Long Kỳ Lân có thể thật sự đánh bại Thương Bình Ẩn, tiếp nối thần thoại bất bại của mình hay không?
Quả thật trong lòng hắn không hề tự tin chút nào.
Long Kỳ Lân cũng chẳng có bao nhiêu tự tin.
Tuy rằng những năm này hắn khắc khổ nghiên cứu thuật số và trận pháp, tạo nghệ cao thâm, vượt xa trước kia, nhưng nếu như so tài với Thiên Sư dày dặn kinh nghiệm sa trường như Thương Bình Ẩn, hắn vẫn có chút lo lắng không yên.
– Không thể để bản thân ta mất mặt được!
Long Kỳ Lân tự động viên bản thân:
– Mấy năm này ta cũng học tập trận pháp, mặc dù không bằng giáo chủ, thế nhưng trận pháp của Diên Khang vẫn hơn thứ quê mùa này của Thiên Đình nhiều! Quan trọng hơn nữa là, Lưu Ly Thanh Thiên Tràng đã được lão mù và lão câm đúc luyện lại, mạnh mẽ hơn trước kia gấp bội lần! Trận chiến này, ta có thể thắng!
Vừa nghĩ xong, hắn lập tức khởi động Lưu Ly Thanh Thiên Tràng!
Những tướng sĩ của Vũ Hóa Doanh trong Lưu Ly Thanh Thiên Tràng nhanh chóng cảm nhận được sự biến hóa trận thế của hai mươi tám tầng chư thiên.
Bọn họ thân bất do kỷ bị trận pháp kéo theo, pháp lực trong người tuôn ra ngoài, tương liên với từng trận thế, biến hóa theo sự biến đổi của trận pháp!
Cùng lúc đó, bọn họ còn cảm nhận được bản thân tương liên với từng món trọng báo, nắm trong tay sức mạnh khổng lồ, thế là không khỏi vừa mừng vừa sợ!
Thế nhưng Mạnh Vân Quy ở trong hai mươi tám tầng chư thiên lại tỏ vẻ nghi ngờ.
Tướng sĩ của Vũ Hóa Doanh không nhìn ra được, thế nhưng hắn lại nhìn ra được sự biến hóa trong trận pháp của Long Sơn tán nhân hơi chậm chạp.
– Long Sơn tán nhân ẩn cư suốt mấy chục vạn năm, chắc hẳn là có chút không quen tay.
Mạnh Vân Quy thầm nghĩ ngợi:
– Ta cứ giúp hắn làm quen với sự biến hóa của trận thế trước, sau đó hắn nhất định sẽ lại thuận tay ngay thôi.
Thần thức của hắn dao động, hóa thành giọng nói vang vọng trong đầu Long Kỳ Lân, chỉ điểm cho Long Kỳ Lân làm thế nào để biến hóa trận thế.
Long Kỳ Lân điều khiển Lưu Ly Thanh Thiên Tràng đánh về phía Nhị Vệ Thần Võ.
Có được sự chỉ điểm của Mạnh Vân Quy, hắn từ từ bình tĩnh lại, trận pháp xoay chuyển cũng càng ngày càng linh hoạt.
Đại quân Thiên Đình dần tiếp cận Nguyên Giới, mà nhánh quân tiên phong cũng đã tiến vào bên trong, bắt đầu thử thăm dò bằng cách tấn công, mục đích là để tìm ra điểm yếu trên mặt phòng ngự của Nguyên Giới.
Nguyên Giới có lãnh thổ rộng lớn, thế giới chư thiên phụ cận nhiều không kể xiết.
Năm đó, Nguyên Giới có thể chứa đựng được ba Thiên Đình là Long Hán, Tiêu Hán và Long Tiêu, thế nên quân lực của Thiên Đình so với Nguyên Giới thì chỉ bằng một giọt nước trong biển cả.
Mà tầng phòng ngự của Diên Khang và Vô Ưu Hương cũng không thể toàn diện được, cho nên tấn công vào điểm yếu là con đường tắt tiết kiệm sức lực nhất.
Đội ngũ Thần Ma tiên phong tiên phong tiến vào Nguyên Giới không ngừng cướp bóc và giết chóc khắp nơi.
Diên Khang không hề chiếm lĩnh toàn bộ Nguyên Giới, cho nên trong Nguyên Giới vẫn còn có những thần quốc lớn nhỏ khác.
Những thần quốc này không phải là lãnh địa của Diên Khang, hoặc có một số trong đó là địch quốc, cho nên lúc này đây đều lập tức buông vũ khí, đầu hàng trước đội quân tiên phong của Thiên Đình.
Trong số đó vẫn có một số thần quốc phụ thuộc Diên Khang vừa ra sức chống cự, vừa cầu cứu Diên Khang, nhưng cũng có một số tiểu quốc vừa nghe tin đã đầu hàng, không hề phản kháng lại một chút nào.
Đại quân chủ lực của Thiên Đình còn chưa đến Nguyên Giới, thế nhưng một phần ba lãnh thổ của Nguyên Giới đã rơi vào trong tay Thiên Đình.
Vào ngày đại quân chủ lực của Thiên Đình xuất hiện trên bầu trời Nguyên Giới, kết giới của Nguyên Giới nhanh chóng bị nghiền nát hệt như một quả trứng bị lột vỏ, bại lộ tất cả trước mặt đại quân của Thiên Đình.
Chương 2369: Tần Mục mài đao (2)
Tần Mục mài đao (2)
Từng tòa Thiên Cung nguy nga đồ sộ bay lơ lửng trên bầu trời, vô số Thần Ma đứng trên mây, mà Thần Ma của Thiên Đình cũng thỏa sức trút bỏ cảm xúc sau chuyến hành quân mười mấy năm, lôi điện của Lôi Công Địa Mẫu từ trên trời giáng xuống, khiến những mảnh đất phía dưới nhanh chóng cháy xém, khô cằn.
Đại quân Thần Ma các lộ của Thiên Đình chiếm giữ từng thần quốc, mà những thần quốc kia cũng nhanh chóng gặp nạn.
Đại quân của Thiên Đình lặn lội đường xa tới đây, cho nên trong bụng ai nấy đều nghẹn một cơn bực dọc không có chỗ trút bỏ, cuối cùng đến Nguyên Giới mới có cơ hội phát tiết, cho nên đương nhiên sẽ làm mưa làm gió, giết người cướp của, ức hiếp dân nữ là chuyện không hiếm gặp.
Một số tướng sĩ còn dẫn quân đi càn quét khắp nơi, hủy diệt rất nhiều thành trì, lạm sát vô số cư dân của những thần quốc đó, dùng đầu của bọn họ làm chiến công.
Ngoài ra, bọn chúng còn vơ vét quốc khố của thần quốc Nguyên Giới, thậm chí còn tiến vào hậu cung của những thần quốc kia, sau khi giết chết hoàng đế thì ngày đêm hưởng lạc trong hậu cung.
Tất cả lộ chủ của Thiên Đình đều nhắm một mắt mở một mắt.
Lần thảo phạt Nguyên Giới này, các tướng sĩ đều cần phát tiết một phen, nếu không sẽ rất dễ sinh biến, bởi vậy mới mặc cho bọn họ làm loạn.
Sau hơn mười ngày, Hạo Thiên Đế hạ chỉ, phân phó:
– Đừng để bọn họ làm loạn quá mức.
Các lộ chủ lĩnh chỉ, hạ lệnh chỉnh đốn toàn quân, lúc này bọn họ mới yên phận hơn chút.
Sau lần cướp bóc này, quân hầu các lộ đều vơ vét được một lượng lớn của cải, quân nhu lương thảo nô lệ đầy đủ, cho nên tất cả đều vui mừng hớn hở.
Thế nhưng, những thần quốc đã đầu hàng Thiên Đình kia chỉ còn lại một cảnh tượng hỗn độn, trên cơ bản là nước mất nhà tan.
Sau nhiều ngày chỉnh trang, Hạo Thiên Đế lại hạ chỉ:
– Bắc Thiên Hắc Đế thống lĩnh bốn mươi lộ quân hầu của Bắc Thiên, hành quân tiến về phía bắc của Nguyên Giới.
Bắc Thiên Hắc Đế trước đó là m Thiên Tử đã chết, cho nên Niên Quan Hà trong Ngũ Đế Nội Tọa lập tức được bổ nhiệm ngồi vào vị trí Hắc Đế.
Lúc này đây, hắn thống lĩnh bốn mươi lộ quân hầu bao gồm Tam Ly Cung, Hồ Qua, Bại Qua, Tả Kỳ, Hà Cổ, Thiên, Hữu Kỳ, Thiên Kê, Lũy Bích Trận… cùng tiến về băng nguyên Khảm Địa phía bắc của Nguyên Giới.
Ma Tổ Đại Hắc Thiên hay biết tin, bèn vội vàng dẫn theo đại quân Ma Tổ tiếp ứng, hội họp với Niên Quan Hà ở phía bên ngoài băng nguyên Khảm Địa.
Hạo Thiên Đế lại hạ chỉ:
– Nam Thiên Xích Đế thống lĩnh ba mươi chín lộ quân hầu của Nam Thiên thảo phạt Nam Hải.
Xích Đế Tề Hạ Du lĩnh chỉ, dẫn theo ba mươi chính lộ quân hầu bao gồm Thường Trần, Lang Tướng, Thái Tôn, Tam Đài, Bắc Hà, Ngũ Chư Hầu, Thiên Tôn, Tư Quái, Thủy Phủ, Tứ Độc… tiến đánh Nam Hải.
Xích Hoàng và Minh Hoàng lập tức xuất binh, đối phó với Tề Hạ Du, song phương cùng dàn trận tuyến trên biển.
Hạo Thiên Đế truyền lệnh:
– Đông Thiên Thanh Đế thống lĩnh sáu mươi lộ quân hầu của Đông Thiên tiến đánh Đông Hải.
Đông Thiên Thanh Đế đóng quân ở Đông Hải, dẫn theo sáu mươi lộ quân hầu bao gồm Thiên Giang, Đông Hàm, Tây Hàm, Thiên Phúc, Kỵ Quan, Xa Kỵ, Trận Xa… lập trận doanh trên biển.
Hạo Thiên Đế truyền lệnh:
– Tây Thiên Bạch Đế thống lĩnh hai mươi bảy lộ quân hầu của Tây Thiên tấn công Tây Thổ.
Tây Thiên Bạch Đế nhanh chóng tiến vào chiếm giữ Thượng Thương, thống lĩnh hai mươi bảy lộ quân hầu bao gồm Thiên Hoàng, Quyển Thiệt, Thiên Quan, Thiên Nhai, Nguyệt, Tham Kỳ, Cửu Du, Cửu Châu… từ Thượng Thương tiến đánh Tây Thổ.
Các lộ quân hầu như Tam Thiên Vương, Nhị Thiên Sư, Nhị Vệ, Thất Công, Tứ Tể, Tam Sư, Nhị Phụ, Ngũ Đế Tọa, Ngũ Đế Nội Tọa… chỉ huy binh mã của Thiên Đình, bắt đầu tấn công từ chính giữa, do Hạo Thiên Đế đích thân tọa trấn.
Thủy sư Thiên Hà trong Tam Sư chiếm giữ Thiên Hà, đi đầu trong cuộc tấn công Vô Ưu Hương nằm ở phía bắc của Nguyên Giới!
Tần Mục tới Đại Hắc Sơn Tổ Đình để xác định vị trí của cây thế giới trong vũ trụ, sau đó lại nhanh chóng lẻn vào U Đô để đến Đại Uyên Quy Khư.
Thương Quân giấu mình trong cái bóng của hắn cất tiếng hỏi:
– Thất công tử, người ngồi dưới tàng cây thế giới là ai vậy?
– Hắn tên là Hư Sinh Hoa.
Tần Mục cười nói:
– Thực lực của hắn rất mạnh sao?
Thương Quân nói:
– Hiện giờ thực lực của hắn rất khó nói, thế nhưng nếu nhưng hắn thành đạo, thực lực của hắn lại càng khó nói hơn.
Ta thấy pháp môn mà hắn tu luyện không giống với những phương pháp thành đạo trước đây.
Hắn như thể đang phân tích cây thế giới, sau đó chuẩn bị tu thành một cây thế cho riêng mình.
Nếu làm như vậy, dường như hắn không cần phải ký thặc đại đạo của bản thân vào hư không.
Tần Mục gật đầu, nói:
– Hư huynh và Lam Ngự Điền đều đang bước chân trên con đường thành đạo này.
Thương Quân lặng im một lúc, không nhịn được lại hỏi:
– Nếu như bọn họ thành đạo mà không cần ký thác hư không, vậy thì liệu rằng có thể tránh việc Chung Cực Hư Không sụp đổ vì người thành đạo quá nhiều hay không?
Tần Mục cười nói:
– Bọn họ cũng có kế hoạch này.
Về phần có thể tránh được Chung Cực Hư Không sụp đổ hay không, bọn ta vẫn chưa nắm chắc.
Chương 2370: Tần Mục mài đao (3)
Tần Mục mài đao (3)
Thương Quân lại trầm mặc, qua một lúc lâu mới nói:
– Ta cảm thấy con đường mà các ngươi đi mới là chính đạo.
Tần Mục quay đầu lại, chỉ thấy đôi mắt của Thương Quân trong cái bóng của hắn sáng long lanh, hiển nhiên là hắn đang nhớ lại nguyên nhân khiến kỷ nguyên thứ mười sáu sụp đổ.
Một Thương Quân dùng giết chóc thành đạo đã mất hết nhuệ khí dám giết chết bất cứ ai của trước đây!
Sau khi nhìn thấy thấy phương pháp thành đạo của Hư Sinh Hoa, trong lòng hắn vô cùng chấn động, dẫn đến việc hắn tự hoài nghi, tự hoài nghi con đường thành đạo của mình.
Hắn tự hoài nghi sẽ dẫn đến tình huống tự chối bỏ mình trên đạo tâm, ảnh hưởng rất lớn đến Đạo Cảnh, thực lực tu vi không những không tiến mà còn thụt lùi!
– Phương pháp thành đạo nhờ cây thế giới là ký thác đại đạo vào bản thân.
Tần Mục tiếp tục bước về phía trước, thản nhiên nói:
– Phương pháp thành đạo nhờ Đạo Cảnh là ký thác đại đạo vào hư không.
Mặc dù hai loại phương pháp này khác nhau, thế nhưng điều đó không đồng nghĩa với việc một trong hai phương pháp là sai.
Thương Quân, nếu như ngươi tiếp tục nghi ngờ con đường của bản thân mình, thực lực tu vi của ngươi sẽ không ngừng suy yếu, cuối cùng biến thành phế nhân.
Vũ trụ này cần phương pháp ký thác vào bản thân của Hư Sinh Hoa, cũng cần phương pháp ký thác vào hư không của ngươi.
Xu thế đạo tâm sụp đổ của Thương Quân dừng lại, hắn tiếp tục lặng lẽ đi theo Tần Mục.
Lúc đến Đại Uyên Quy Khư, Tần Mục xác định vị trí cụ thể của Đại Uyên, sau đó lại bay lên, mang theo Thương Quân tiến vào Chung Cực Hư Không.
Hiện giờ đã có hai điểm mốc là cây thế giới và Đại Uyên Quy Khư, cho nên Tần Mục đã có thể xác định được tất cả vị trí đạo thụ được đánh dấu trên bản đồ của Thái Dịch!
Hắn mở tấm bản đồ của Thái Dịch ra, đánh dấu vị trí tương ứng với cây thế giới và Đại Uyên Quy Khư, sau đó nhắm mắt lại.
Trong đầu hắn, hình ảnh trên tấm bản đồ của Thái Dịch trải rộng vô tận, tương liên với Chung Cực Hư Không.
Từng vùng Đại La Thiên và đạo thụ lần lượt lạc ấn vào Chung Cực Hư Không trong đầu hắn, từng con đường xuất hiện một cách rõ ràng trong đầu hắn!
Trên tấm bản đồ của Thái Dịch, vị trí của Thái Dịch trùng khớp với một vị trí trong Chung Cực Hư Không.
Cuối cùng, Tần Mục cũng tìm ra nơi mà Thái Dịch bị giam giữ!
– Công tử cảm ứng được rồi sao?
Thương Quân đột nhiên nói:
– Có người đang thành đạo trong Chung Cực Hư Không!
Tần Mục giật nảy mình, vội vàng mở mắt nhìn:
– Ý của ngươi là, có người đang ký thác Chung Cực Hư Không ư? Không thể nào?
Hắn khẽ nhíu mày:
– Trên thế gian này không có ai gần Đạo Cảnh thứ ba mươi sáu Trọng Thiên hơn ta! Người thành đạo tiếp theo ắt phải là ta, thế nhưng ta không để đi theo con đường lạc ấn hư không này được!
– Trừ khi người này không đến từ vũ trụ này!
Thương Quân trầm giọng nói:
– Ta cảm ứng được khí tức đến từ kỷ nguyên thứ mười sáu.
Cường giả đang ký thác hư không này là người thành đạo của kỷ nguyên thứ mười sáu!
Tần Mục biến sắc:
– Hạo Thiên Tôn, ngươi khiến ta quá thất vọng, ngươi vẫn mượn sức mạnh từ Tam công tử và Tứ công tứ.
Thương Quân, nếu ngươi đã cảm ứng được người thành đạo kia, vậy thì liệu ngươi có thể cảm ứng được hắn đang ở đâu không?
Thương Quân gật đầu:
– Ý của công tử là…?
– Thanh đao là ngươi đây đã mòn, ta cần phải mài ngươi cho sáng bóng.
Tần Mục khẽ mỉm cười:
– Ngươi có lòng tin giết chết được vị khách tiền sử kia không?
Quả thật Thương Quân đã cùn, không chỉ thanh đao cùn, mà đạo tâm của hắn cũng cùn.
Thế nhưng khi nghe Tần Mục nói đến việc giết vị khách tiền sử kia, đạo tâm của hắn lại sắc bén trở lại!
Tần Mục cảm nhận được sát ý và đao quang sắc bén vô song trong cái bóng của bản thân, thế là không khỏi nở nụ cười.
Thương Quân vẫn luôn áy náy và tự trách vì việc bản thân thành đạo đã khiến Chung Cực Hư Không sụp đổ, cho nên mới rơi vào tình huống tự chối bỏ bản thân, hận bản thân mình, hơn nữa còn hận đến cùng cực.
Thế nhưng hắn còn hận người thành đạo tiền sử hơn!
Khi không có kẻ địch, thanh đao của hắn tự cứa vào đạo tâm mình hết nhát này đến nhát khác.
Nhưng những lúc có kẻ địch tới, thanh đao của hắn lại hướng ra ngoài.
Hắn tàn nhẫn với bản thân bao nhiêu, thì hắn cũng sẽ tàn nhẫn với kẻ địch của mình bấy nhiêu!
Chung Cực Hư Không!
Điện chủ Linh Quan đang cưỡng ép lạc ấn đại đạo của bản thân vào hư không, hình thành lên Đại La Thiên của hắn.
Thứ được gọi là Đại La Thiên, chẳng qua là dùng đại đạo bản thân để lý giải về thiên địa, tạo nên thiên địa, từ đó hóa thành chư thiên.
Đại La Thiên chính là hình thái của đại đạo.
Bất cứ loại đại đạo nào đều là một sự giải thích về vũ trụ.
Lĩnh ngộ về đại đạo càng nhiều, càng sâu, thiên địa dùng đại đạo để diễn hóa sẽ càng hoàn chỉnh, càng chân thực hơn.
Ví dụ Kiếm Đạo, Kiếm Đạo của Khai Hoàng tu luyện đến cảnh giới ba mươi sáu Trọng Thiên, dùng Kiếm Đạo để diễn hóa thành Đại La Thiên Kiếm Đạo, mà trong Đại La Thiên cũng có sông núi, cây cối, chim muông, thú vật, côn trùng, cá tôm và nhật nguyệt tinh thần, trông hệt như một thế giới thực.








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)










