1. Home
  2. Truyện Hay
  3. [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)
  4. Tập 472 : Cái cây thứ tám (c2356-c2360)

[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)

Tập 472 : Cái cây thứ tám (c2356-c2360)

❮ sau
tiếp ❯

Chương 2356: Cái cây thứ tám

Cái cây thứ tám

Tần Mục giật mình, cười ha hả:

– Chẳng trách hắn để lại tấm bản đồ này, bảo ta tới cứu hắn! Nhưng mà…

Hắn nhíu mày:

– Nhưng mà đây là bản đồ phân bố đạo thụ của Chung Cực Hư Không kỷ nguyên thứ mười sáu, không giống với Chung Cực Hư Không kỷ nguyên thứ mười bảy…

Thương Quân đột nhiên nói:

– Chung Cực Hư Không không hề có vật chất, chỉ có Đại La Thiên có thể tồn tại, vậy nên Chung Cực Hư Không của tất cả kỷ nguyên vũ trụ đều giống nhau, đều là khoảng không.

Tần Mục mở to hai mắt, tim đập thình thịch:

– Cũng có nghĩa là, chỉ cần có được bản đồ phân bố đạo thụ của kỷ nguyên thứ mười sáu, ta có thể tìm được nơi giam giữ Thái Dịch!

– Vị trí của cây thế giới và Quy Khư trong vũ trụ không bao giờ thay đổi.

Lão hán nói:

– Sau khi xác định được vị trí của cây thế giới và Quy Khư, có vật tham chiếu, chúng ta có thể đối chiếu giữa bản đồ phân bố đạo thụ của kỷ nguyên thứ mười sáu và Chung Cực Hư Không của kỷ nguyên thứ mười bảy.

Có điều kiện tiên quyết này rồi, chắc hẳn việc tìm nơi Thái Dịch ở không hề khó.

Tần Mục gật đầu, bừng tỉnh, cười nói:

– Nếu tìm được Thái Dịch, có lẽ Thái Dịch sẽ có cách giúp người bại liệt kia tỉnh lại.

Sau khi ta giải quyết xong rừng bia đá này, các ngươi có thể cứu người bại liệt ra ngoài.

Mặc dù nghe hắn nói có vẻ rất nhẹ nhàng, thế nhưng lão hán và lão bà đều biết cái khó trong đó.

Thái Dịch không bị trấn áp ở nơi đây, vậy thì chắc chắn sẽ bị trấn áp ở nơi khác.

Nơi đây có Thái Dịch phá vỡ cấm chế, thế nhưng nơi kia thì không, cho nên Tần Mục buộc phải phá giải cấm chế.

– Chuyến này có thể sẽ rất nguy hiểm, để Tiểu Thương đi với ngươi.

Lão hán nói:

– Mặc dù Tiểu Thương dùng việc giết chóc để thành đạo, nhưng lại không hề lạm sát người vô tội.

Có hắn theo cùng, chuyến đi này của công tử sẽ bớt nguy hiểm hơn nhiều.

Vả lại, hắn biết rõ về vị trí phân bố của đạo thụ, có thể giúp công tử nhanh chóng tìm thấy Thái Dịch.

Tần Mục gật đầu, với hắn mà nói, dẫn theo Thương Quân rời khỏi nơi này không quá khó.

– Vậy thì…

Hắn nhìn xung quanh một vòng, mỉm cười nói:

– Chư vị có thể nói cho ta biết, cái cây thứ tám là đạo thụ của ai được chưa?

Trong thôn tính cả con lợn và người bại liệt kia thì chỉ có bảy người, thế nhưng đạo thụ lại có đến tám cây, hiển nhiên là ngoại trừ bảy người này ra còn có người thứ tám.

Nữ nhân kia cười nói:

– Công tử lại nói đùa rồi, nơi này chỉ có bọn ta, làm gì có người thứ tám?

Tần Mục kinh ngạc, nhìn về phía những người khác, nha đầu với hai chùm tóc bím kia nói:

– Quả thật nơi này không hề có người thứ tám.

Con lợn nằm trong đĩa nói:

– Bọn ta không lừa công tử đâu, quả thật nơi này không hề có người thứ tám mà ngươi nói.

Vả lại, ở đây không chỉ không có người thứ tám, mà cũng không có đạo thụ thứ tám.

Lão bà giật mình, vội vàng nói:

– Công tử trước giờ vẫn luôn nhắc đến đạo thụ thứ tám, chẳng lẽ công tử đang lừa bọn ta sao?

Tần Mục bật cười, nói:

– Ta đã nói với các ngươi từ trước rồi, ta thích làm việc thiện, là một người tốt đầy lòng trắc ẩn, ta đâu có lừa các ngươi… Đợi đã, các ngươi không hề biết trong thôn có tám cái cây sao?

Lão bà tối sầm mặt mày, gật đầu.

Những người khác cũng đồng loạt gật đầu, không khí bỗng chốc vô cùng căng thẳng.

Lão hán nói:

– Từ trước đến giờ, bọn ta vẫn luôn cho rằng công tử đang lừa bọn ta, cho nên mới nói là có tám cái cây.

Thế nhưng trong mắt bọn ta, nơi này chỉ có bảy cái cây, vả lại cũng chỉ có bảy người bọn ta bị trấn áp ở nơi này.

Tần Mục không khỏi sinh ra cảm giác kỳ lạ, trầm giọng nói:

– Các ngươi không nhìn thấy cái cây thứ tám sao?

Mọi người đồng loạt lắc đầu.

Bầu không khí càng trở nên ngột ngạt hơn.

Sở dĩ Tần Mục có thể nhìn thấy đạo thụ đó là bởi vì mắt dọc của hắn quá mạnh, thậm chí còn có thể nhìn thấu hỗn độn, thế nhưng bọn họ lại không có thần nhãn cường đại như thế.

Nha đầu kia đột nhiên cười nói:

– Công tử, ngươi đang nói đùa đúng không? Ngươi đừng dọa Nha Nha…

Con lợn nằm trong đĩa kia chợt rùng mình, dùng hai tai bịt mắt lại, chỉ để lộ ra một đường, len lén nhìn bốn phía xung quanh.

Tần Mục bỗng nghĩ ra gì đó, thu hồi Kiếm Đạo của mình.

Con lợn kia lập tức cảm nhận được kiếm thương ngăn cản nhục thân của mình khôi phục đã biến mất, thế là vội vàng chắp vá nhục thân lại.

Tần Mục cười nói:

– Thuật số của ta đa phần là do Thiên Sư võ đấu Trạc Trà dạy, chắc hẳn là ta tính sai rồi.

Ta có thể dẫn theo một người rời khỏi nơi này, nhưng nếu muốn đưa hết tất cả các ngươi ra ngoài thì cần phải phá giải rừng bia đá, mà hiện giờ ta vẫn chưa có thực lực này.

Bởi vậy, ta chỉ đành để các vị tiếp tục ở lại nơi đây, chờ đến khi thực lực đủ mạnh, ta sẽ quay về phá giải rừng bia đá, cứu mọi người ra.

Lão hán bước một gốc cây, cau mày, cười khổ:

– Mục đích ta ở lại nơi này cũng là vì bảo vệ người bại liệt kia.

Hắn không tỉnh lại, ta cũng không thể rời đi.

Cho dù công tử có phá giải được rừng bia đá, ta cũng không thể rời khỏi nơi này.


Chương 2357: Cái cây thứ tám (2)

Cái cây thứ tám (2)

Hắn ngồi lên tảng đá, châm thuốc, hút phì phò, đôi mắt già nua mờ mịt thỉnh thoảng nhìn về phía Tần Mục.

Lão bà cũng rung rẩy bước tới bên một gốc cây khác, cười ha hả nói:

– Lão quái, ta sẽ ở lại nơi này với ngươi.

Nàng ngồi xuống, lười biếng phơi nắng, đưa tay tháo chiếc trâm cài tóc trên đầu xuống.

Thương Quân bước ra khỏi thôn, nói:

– Ta ở ngoài thôn đợi công tử, công tử đừng trì hoãn quá lâu.

Chu Tam Thông vác đạo thụ của mình lên, cười nói:

– Trận chiến này không đánh không quen biết, trước đó lão Chu ta trách lầm công tử, xin công tử bỏ quá cho.

Ta phải đi trồng lại cây của mình trước đã.

Nha đầu kia cầm lại đạo quả của mình, nhảy chân sáo đến trước đạo thụ, cười nói:

– Ta còn phải gắn lại đạo quả mình lên cây nữa.

Nữ nhân kia thở dài, nói:

– Đáng lẽ ta định mời công tử ăn một bữa cơm, những không hiểu sao lại xảy ra nhiều chuyện như vậy.

Công tử, ta phải đi thu dọn y phục của người bại liệt kia rồi.

Sau khi giặt y phục xong, ta còn phải treo nó lên đạo thụ để phơi khô nữa.

Nàng cầm chậu lên, bước về phía đạo thụ của người bại liệt kia, treo y phục của hắn lên đó.

Sau khi làm xong tất cả, nữ nhân đó lại tới gốc cây bên cạnh giếng, lấy chày gỗ ra giặt mấy bộ y phục khác.

Ở cổng thôn, Thương Quân đứng dưới gốc đạo thụ của mình, gân xanh trên tay nổi cuồn cuộn, trong tay là nửa thanh đao.

Mặc dù đao của hắn đã bị Tần Mục chém gãy, thế nhưng điều đó lại không ảnh hưởng nhiều đến thực lực của hắn.

Nha đầu kia ló đầu ra khỏi tàng cây đạo thụ của bản thân, vẻ mặt lo lắng, nhìn chằm chằm vào nhất cử nhất động của Tần Mục.

Lão hán hút điếu thuốc, lão bà chải tóc, còn Chu Tam Thông thì trồng lại đạo thụ của bản thân.

Hắn biến thành một con lợn rừng đen xì, dùng mũi của mình để xới đất, sau đó nén chặt đất, thế nhưng đôi mắt nhỏ vẫn không ngừng đảo quanh.

Nữ nhân kia lúc có lúc không đập chày xuống y phục, thế nhưng lại quên thêm nước.

Trong mắt bọn họ, Tần Mục bước chân tới một vùng đất trống trải.

Nơi đó không hề có thứ gì, thế nhưng Tần Mục lại nhấc tay lên, khẽ vươn về phía trước.

Biểu cảm của mọi người lập tức trở nên vô cùng căng thẳng.

Đột nhiên, Tần Mục như thể chạm phải thứ gì đó.

Đây chính là đạo thụ thứ tám được ẩn giấu!

Ngón tay của Tần Mục vừa mới chạm vào đạo thụ kia, sáu bóng người lập tức di chuyển!

Nha đầu kia nhảy xuống khỏi cây, động tác trông hệt như thế võ “Yến Tử Sao Thủy”.

Thân hình nàng dán sát mặt đất, sau đó mũi chân dùng sức đẩy người bật lên.

Tiếp đó, nàng đột nhiên cắn lưỡi, phun máu lên đạo quả trong tay, đạo quả lập tức phát ra hào quang chói mắt!

Nữ nhân kia cầm chày gỗ lên, dịch chuyển bước chân, thân hình xoay tròn như gió.

Nàng nhanh chóng lao lên, liên tục vung chày gỗ lên, mạnh mẽ nện xuống nơi mà Tần Mục vừa chạm vào kia!

Chu Tam Thông phẫn nộ hét lên một tiếng, nhổ đạo thụ mà bản thân vừa mới trồng xuống lên, hóa thành một con lợn rừng đen xì cao chót vót.

Hắn đứng thẳng người dậy, vung đạo thụ quật về nơi mà ngón tay Tần Mục chạm đến!

Cùng lúc đó, thanh đao gãy của Thương Quân, điếu thuốc của lão hán, trâm cài tóc của lão bà đồng loạt công kích!

Sáu người thi triển toàn lực, uy thế không kém gì lần bao vây tấn công Tần Mục trước đó!

Bọn họ biết rõ bản thân chỉ có một cơ hội để công kích.

Đạo thụ này đã ẩn thân giữa bọn họ mấy tỷ năm, thế nhưng lại không hề bị bọn họ phát hiện, có thể thấy được thực lực của đối phương cao thâm khó lường đến mức nào.

Nếu như để đối phương biết rồi phòng bị, chỉ sợ bọn họ liên thủ cũng khó lòng mà chống lại được!

Bởi lẽ trong lần công kích này, bọn họ buộc phải phá hủy đạo thụ của đối phương, hủy diệt đạo quả của đối phương, đánh tan đạo hạnh của đối phương!

Ầm!

Làn sóng xung kích kịch liệt truyền tới, gió cuồn cuộn quét qua, khiến Tần Mục đứng bên cạnh đạo thụ cũng bị ép phải không ngừng lùi về phía sau, y phục bay phấp phới!

Tần Mục lùi lại, chống đỡ làn sóng xung kích mạnh mẽ này.

Đợi đến khi cuồng phong tan đi, chỉ thấy hắn đã lùi ra phía ngoài thôn.

Hắn mở mắt dọc giữa mi tâm ra nhìn về phía đó, chỉ thấy đạo thụ vẫn đứng sừng sững, không hề nhúc nhích, xung quanh đạo thụ không hề có bóng người nào.

Tần Mục thầm kinh ngạc, cẩn thận tìm kiếm, chỉ thấy nha đầu kia bị treo trên đạo thụ của bản thân, một chân lộ ra ngoài, trong tay vẫn cầm đạo quả, thế nhưng đã ngất đi.

Nữ nhân kia bị rơi xuống giếng, nhưng vẫn nắm chặt lấy chày gỗ, mà chày gỗ thì kẹt ở miệng giếng.

Thương Quân ngã ngồi dưới đạo thụ của bản thân, tay cầm đao nhỏ máu, hai mắt mờ mịt, mà thanh đao gãy trong tay thì nát vụn, chuôi đao biến thành cát bụi.

Lão bà bị trâm cài tóc cắm thẳng vào mi tâm, hơi thở yếu ớt.

Điếu thuốc của lão hán vỡ nát, còn đầu thì đâm thẳng vào tảng đá mà hắn vẫn hay ngồi kia, toác đầu chảy máu.

Mà cái tên Chu Tam Thông thì gãy hết răng nanh, ôm đạo thụ của mình ngất đi!

Tần Mục sửng sốt, trong khoảnh khắc ngắn ngủi này, sáu người thành đạo đều bị đánh bại, đều bị thương nặng!

– Đại công tử!


Chương 2358: Cái cây thứ tám (3)

Cái cây thứ tám (3)

Lão hán lảo đảo ngồi dậy, bàn tay run bần bật định châm thuốc, thế nhưng điếu thuốc đã vỡ, nước bên trong chảy lênh láng ra ngoài.

Hắn lắp bắp, trong mắt ánh lên vẻ vừa sợ hãi vừa phẫn nộ:

– Đó là đạo thụ của Đại công tử! Hắn vẫn luôn ở đây! Ha ha, cái lão âm hiểm này…

Tần Mục nhìn bốn phía xung quanh, ánh mắt đột nhiên dừng lại trên vầng mặt trời chói lòa phía bên trên bầu trời cao.

E rằng vầng mặt trời rực lửa đó đã cháy hừng hực xuyên suốt mười bảy kỷ nguyên vũ trụ không biết bao nhiêu tỷ năm, hơn nữa còn cháy từ kỷ nguyên thứ bảy đến tận bây giờ!

Theo quy luật, đáng lẽ mặt trời này đã dập tắ, chết đi, bốc hơi, cuối cùng hóa thành hư không.

Thế nhưng, vầng mặt trời này lại vẫn tồn tại đến bây giờ, quả thật là không thể không khiến người ta hoài nghi.

– Đại công tử không ở đây.

Tần Mục đột nhiên nói:

– Hắn chỉ để lại con mắt và đạo thụ của mình lại nơi này.

Lão hán giãy dụa đứng lên, ngẩng đầu nhìn vầng mặt trời trên cao, chán nản thở dài một hơi, khàn giọng nói:

– Ta bị trấn áp ở nơi đây không biết bao lâu, sớm đã không bằng hắn.

Ha ha, năm đó ta nổi danh ngang ngửa với hắn, thế nhưng bây giờ lại chẳng bằng một con mắt của hắn.

Hắn cảm thấy vô cùng lạc lõng.

Chỉ vì một lời hứa, hắn đã chăm nom người bại liệt kia ở nơi đây tới mười kỷ nguyên vũ trụ.

Hắn đã mất đi tu vi của mình, kém xa so với uy danh của chính hắn và Đại công tử năm đó, cho nên trong lòng mới sinh ra cảm giác mất mát không nói lên lời.

Thật ra Tần Mục cũng nhìn ra được, có lẽ sở dĩ lão hán được mọi người gọi là “lão quái”, là bởi vì hắn là một nhân vật cực kỳ có uy danh ở thời đại đó, đồng thời rất nhiều người cũng từng nghe nói đến truyền thuyết của hắn.

Thế nhưng, người có thực mạnh nhất trong thôn nhỏ này không phải là hắn, mà là Thương Quân.

Mặc dù Thương Quân chỉ có một đạo quả một đạo thụ, thế nhưng thực lực của hắn đã vượt trên tất cả người thành đạo trong thôn này.

Đây cũng là lý do tại sao mà Tần Mục muốn đưa Thương Quân đi.

Tần Mục bước lên phía trước, rút trâm cài tóc giữa mi tâm lão bà ra, chữa trị sơ sơ vết thương cho nàng, sau đó vỗ bả vai của lão hán.

Lão hán tỉnh táo lại, buồn bã nói:

– Ta không thể tiễn công tử được nữa rồi.

Những người khác loạng choạng đứng dậy, tiễn Tần Mục tới cổng thôn.

Thương Quân miễn cưỡng đứng dậy, im lặng một lúc, sau đó nói:

– Ta đã không còn đao nữa, e rằng không thể giúp ngươi được bao nhiêu.

Vả lại, sát tính của ta quá nặng, kẻ thù cũng nhiều, ta chỉ sợ sẽ rước tai họa đến cho ngươi.

Tần Mục cười nói:

– Trùng hợp quá, kẻ thù của ta cũng rất nhiều, e rằng còn nhiều hơn gấp mấy lần kẻ thù của ngươi.

Thương Quân do dự chốc lát, Tần Mục bình tĩnh nhìn hắn:

– Thương Quân, việc thành đạo nhờ giết chóc khiến ngươi cảm thấy sợ hãi.

Nguyên nhân khiến ngươi sợ hãi thế giới bên ngoài kia không phải là vì ngươi thua dưới tay Đại công tử, mà là vì ngươi sợ phải trở về thế giới đó.

Thương Quân im lặng.

– Ngay cả khi ngươi dùng việc giết chóc thành đạo, tu thành Sát Đạo ba mươi sáu Trọng Thiên, đạo tâm của ngươi vẫn còn thiếu sót.

Tần Mục dùng ánh mắt sắc bén nhìn hắn, nói:

– Ngươi cho rằng kỷ nguyên thứ mười sáu bị hủy diệt trong tay ngươi, cho nên mới cảm thấy có lỗi, tự trách, cảm thấy không còn mặt mũi nào để bước ra khỏi đây.

Thứ phong ấn ngươi, trấn áp ngươi không phải là Đại công tử, mà là cái lồng giam ngươi tự choàng lên mình, nhốt mình vào trong đó.

Bây giờ ngươi đã không còn là Thương Quân dùng việc giết chóc để thành đạo của trước đây nữa, bởi lẽ cho dù bước ra khỏi nơi này, ngươi cũng không thể khiến đại đạo của bản thân lạc ấn Chung Cực Hư Không, trở thành người thành đạo.

Thương Quân khàn giọng nói:

– Vậy thì ngươi còn cần ta nữa không?

Tần Mục bước qua người hắn, cười nói:

– Đương nhiên là cần.

Ta cần ngươi giúp ta tìm được Thái Dịch, ta còn cần tìm một thanh đao sắc bén nhất trên thế gian này.

Hiện giờ ngươi đã không còn thanh đao kia nữa, thế nhưng ta có thể luyện ngươi thành một thanh đao hệt như vậy.

Đi theo ta, ta có thể giúp ngươi bước ra ngoài.

Thương Quân bước đi theo hắn, trông hệt như một cái bóng của hắn.

Chẳng mấy chốc, hai người đã bước vào rừng bia đá.

Thương Quân ẩn mình dưới cái bóng của Tần Mục.

Hai người cùng bước, cùng nhấc chân lên, cùng hạ chân xuống, cùng một nhịp điệu, dần dần biến mất trong rừng bia đá.

Bên ngoài thôn trang, mọi người nhìn hai bóng dáng biến mất.

Chu Tam Thông đột nhiên nói:

– Thất công tử của Di La Cung là một người rất kỳ lạ.

– Quả thật hắn là một người rất kỳ lạ.

Lão hán thở dài, nói:

– Rõ ràng là thế lực đối địch, thế nhưng hắn lại khiến người ta không thể ghét được, cũng không thể hận được, trái lại còn rất muốn kết thành bằng hữu với hắn.

Nữ nhân kia cười nói:

– Đây là lần đầu tiên ta gặp được một người kỳ lạ như vậy.

Đáng tiếc là hắn thành thân rồi, nếu không Nha Nha nhà ta đã có thể tìm được một trượng phu tốt…

Nha đầu kia bĩu môi, đỏ mặt trốn sau gốc cây.

Mọi người cười ha hả, cười đến mức ho khan dữ dội.


Chương 2359: Lão tử làm phản rồi

Lão tử làm phản rồi

Thương Quân nhắm mắt theo đuôi Tần Mục, Tần Mục đi đến đâu, hắn đi đến đó.

Hắn không cần phải suy nghĩ tới việc Tần Mục có đi đúng đường hay không, cũng không cần phải suy nghĩ tới việc Tần Mục đã lợi dụng phù văn Hồng Mông và nguyên khí Hồng Mông để đánh lừa rừng bia đá như thế nào, hắn chỉ cần theo sát gót Tần Mục là được.

Cả chặng đường này, hai người họ cứ đi rồi lại dừng.

Nếu như Tần Mục tự mình bước ra khỏi rừng bia đá thì sẽ đơn giản hơn nhiều, nhưng dẫn theo Thương Quân thì sẽ phức tạp hơn gấp bội.

Rừng bia đá này được Đại công tử tạo ra để trấn áp nhục thân của người bại liệt và những người thành đạo khác, trong đó có cả Thương Quân.

Nếu như muốn đánh lừa rừng bia đá này, Tần Mục cần phải sử dụng kết cấu của phù văn Hồng Mông để che giấu khí tức đại đạo của Thương Quân, sau đó mới có thể đưa hắn ra khỏi đây được.

Đối với Tần Mục mà nói, kết cấu của phù văn Hồng Mông cũng là một vấn đề rất nan giải, cho nên hắn vừa phải tiến lên phía trước, vừa phải tính toán kỹ càng.

Tần Mục trông hệt như một tấm bia đá đang di chuyển.

Thương Quân bước đi trong cái bóng của Tần Mục trông giống như bị tấm bia đá Tần Mục trấn áp, bởi vậy mới không khiến rừng bia đá sinh ra thay đổi.

Nếu như kết cấu phù văn Hồng Mông của Tần Mục có sai sót, khí tức của Thương Quân bị lộ ra ngoài, vậy thì hắn sẽ lập tức bị rừng bia đá trấn áp, bị đánh vào trong bia đá thật sự!

Không biết bao lâu sau, cuối cùng Tần Mục với toàn thân đổ mồ hôi cũng dẫn Thương Quân ra khỏi rừng bia đá.

Khoảng thời gian này, hắn dốc toàn lực để tính toán, trí não được sử dụng đến cực hạn, tìm ra con đường sống duy nhất trong vô số biến hóa, sau đó mới thoát khỏi rừng.

Lúc này hắn mới thả lỏng người, trong đầu chợt vang lên tiếng ong ong, tứ chi mệt mỏi rã rời.

Tần Mục nhắm mắt lại, thở dốc ồ ồ, đứng im ổn định lại tinh thần.

Thương Quân quay đầu nhìn lại, chỉ thấy vô số tấm bia đá đứng sừng sững ở nơi đó, số lượng nhiều đến mức không thể tìm thấy đường đi.

Hắn như thể đã luân hồi mấy kiếp.

Hắn nhớ đến kỷ nguyên thứ mười sáu, nhớ đến sự kiên trì của bản thân năm đó, nhớ đến những trải nghiệm trong đời mình, cảm thấy tất cả mọi thứ đều như là của kiếp trước.

Mà kiếp này, hắn có được một cuộc đời mới!

Không lâu sau, Tần Mục mở mắt, bước ra khỏi cánh cửa này.

Thương Quân vẫn theo chân hắn.

Tần Mục không nói gì, Thương Quân cũng không nói gì, trông như thể hoàn toàn đã hòa vào cái bóng của Tần Mục.

Hắn là một cường giả thành đạo nhờ việc giết chóc, cũng từng làm sát thủ, cho nên mới có thể giết chết một người thành đạo khi bản thân còn chưa thành đạo.

Khi hắn nép mình trong cái bóng của Tần Mục, những người khác hoàn toàn không thể nào nhìn thấy hắn, thậm chí còn không cảm ứng được khí tức của hắn.

Lúc hai người sắp bước ra khỏi cánh cửa, Tần Mục đột nhiên dừng bước, Thương Quân cũng dừng bước theo.

Tần Mục cẩn thận nhìn ra bên ngoài, một lúc sau mới bật cười rồi nói:

– Cùng là công tử của Di La Cung, sư huynh cũng định tới giúp lão Tam và lão Tứ trấn áp ta sao? Nghe nói sư huynh là đệ tử bảo bối của sư phụ, nếu như là sư phụ, sư phụ sẽ làm như thế nào đây?

Bên ngoài cánh cửa vô cùng yên tĩnh.

Trái tim của Thương Quân không khỏi đập dữ dội hơn chút.

Hắn nhìn ra ngoài cửa, rốt cuộc bên ngoài cửa có thứ gì vậy?

Vì sao Tần Mục lại đột nhiên nói như vậy?

Chẳng lẽ giờ phút này, Đại công tử Di La Cung đang ở ngoài cửa?

– Sư phụ sẽ công bằng, không thiên vị ta, cũng không thiên vị những sư huynh khác.

Tần Mục thản nhiên nói:

– Nếu như ngươi thật sự nhận y bát truyền thừa của sư phụ, vậy thì ngươi sẽ không ngăn cản ta, cũng không ngăn cản Thương Quân.

Bởi vì năm đó khi Thương Quân thành đạo, sư phụ cũng chưa từng ngăn cản hắn.

Bên ngoài cửa vẫn yên tĩnh, không hề có bất kỳ âm thanh nào.

Thương Quân khẽ nhíu mày, tự nhủ:

– Chẳng lẽ công tử đoán nhầm? Bên ngoài làm gì có ai.

Đúng lúc này, một tấm bia đá xuất hiện trong tầm mắt của bọn họ, sau đó bay về phía bên đây.

Tần Mục thở phào một hơi, bước ra khỏi cửa.

Trong cái bóng, Thương Quân cũng bước ra khỏi cửa theo hắn, nhưng không hề có ai ngăn cản, chỉ có tấm bia đá kia vẫn lặng lẽ lướt qua người bọn họ, bay vào trong cửa.

Tần Mục quay đầu nhìn lại, chỉ thấy tấm bia đá kia quay lại vị trí ban đầu của nó, sau đó rơi xuống.

Thương Quân trong cái bóng của Tần Mục ngập ngừng nói:

– Công tử, đám lão quái…

Tần Mục khẽ nhíu mày, giơ tay lên ngăn cản hắn tiếp tục nói.

Cùng với việc tấm bia đá kia rơi xuống, e rằng đám người lão hán lão bà và Chu Tam Thông trong thôn trang nhỏ đều sẽ bị trấn áp một lần nữa, bị phong ấn trong từng tấm bia đá, không thể thoát thân!

Vả lại, trận pháp bia đá bây giờ đã được khôi phục hoàn chỉnh, không hề có sơ hở, nếu Tần Mục quay lại nơi đó thì chỉ có thể cưỡng ép lấy cứng chọi cứng để phá trận!

Mà muốn làm được điều này, hắn cần có chiến lực giống như Thái Dịch!

Tần Mục giật giật khóe mắt, trong lòng lặng lẽ tự nhủ:


Chương 2360: Lão tử làm phản rồi (2)

Lão tử làm phản rồi (2)

– Bây giờ ta không có chiến lực như vậy, nhưng tương lai sẽ có!

Đột nhiên, cánh cửa gãy làm hai đoạn trong ô cửa bỗng bay lên, sau đó hợp lại làm một, hóa thành cánh cửa hoàn chỉnh, “cạnh” một tiếng gắn vào khung cửa.

Hai cánh cửa được đóng lại, phù văn Hồng Mông trên bề mặt dịch chuyển, khóa chặt cửa lại.

– Đại sư huynh, ngươi không thể làm được giống như sư phụ!

Tần Mục xoay người rời đi, giọng nói vang vọng nơi phế tích này:

– Nếu ngươi tiếp tục đi theo con đường của sư phụ, cho dù ngươi có thể làm mọi thứ giống hệt như sư phụ, ngươi cũng không thể thoát khỏi kết cục giống hắn.

Sư phụ đã thất bại rồi! Tại sao ngươi không thử đi một con đường khác?

Trong vùng phế tích không hề có ai đáp lại.

Tần Mục dẫn theo Thương Quân đi xa.

Đợi đến khi hắn ra khỏi vùng phế tích, rốt cuộc Thương Quân cũng nói ra nghi ngờ trong lòng mình:

– Mới nãy Đại công tử có mặt ở đó ư?

– Hắn không thật sự đến đó.

Tần Mục lắc đầu, nói:

– Có thể nói, hắn là người giống chủ nhân Di La Cung nhất trong bảy vị công tử Di La Cung, nhưng cũng chỉ dừng lại ở “giống” mà thôi.

Nhất cử nhất động, thậm chí là suy nghĩ của hắn, đều y hệt như chủ nhân Di La Cung.

Ta chưa từng gặp mặt hắn, thế nhưng từ phù văn Hồng Mông mà hắn học được, ta có thể nhìn ra tính cách của hắn.

Hắn áp chế bản tính của mình, để bản thân càng giống chủ nhân Di La Cung càng tốt.

Nếu đã như vậy, hắn nhất định sẽ làm theo những gì mà chủ nhân Di La Cung phân phó, quay trở về kỷ nguyên vũ trụ của bản thân, cho nên hắn tuyệt đối không thể tới nơi này được.

Thương Quân không hiểu lắm.

Hắn không thể lý giải nổi loại người giống như Đại công tử Di La Cung.

– Hắn chỉ đưa ảo ảnh của mình đến đây.

Tần Mục nói:

– Lúc đám lão quái công kích đạo thụ của hắn đã kinh động đến hắn, cho nên hắn mới đưa một ảo ảnh qua để xem thử xem.

Ta buộc phải dùng tình cảm để tác động đến suy nghĩ của hắn, nếu không hắn sẽ phong ấn cả ta vào trong cửa.

Chính bởi vì hắn mô phỏng theo chủ nhân Di La Cung, cho nên tính cách của hắn mới có khuyết điểm, chỉ cần nắm chắc được điểm này, chúng ta có thể thoát thân.

Hắn thở dài một hơi, nói:

– Nếu như người đi theo ta không phải là ngươi, mà là đám lão quái, vậy thì chúng ta không thể thoát thân được… Chúng ta mau tới Tổ Đình, nhanh chóng dùng cây thế giới để đối chiếu với Chung Cực Hư Không thôi!

Hắn phân biệt phương hướng, sau đó đi về phía Đại Hắc Sơn của Tổ Đình.

U Đô.

Chư thiên Ngọc Cơ, Sư Tú, Linh Thư và Linh Uyên lần lượt bị hiến tế, hóa thành năng lựa đưa vào trong vũ trụ quá khứ.

Đạo thụ của điện chủ Linh Quan cũng bởi vậy mà càng ngày càng rõ ràng, đạo quả phía trên đạo thụ cũng càng ngày càng mạnh.

Hiện giờ đã là mười năm sau.

Chỉ cần việc hiến tế chư thiên Linh Uyên hoàn thành, hắn có thể khôi phục lại thời kỳ đỉnh phong như kỷ nguyên thứ mười sáu.

Đế lúc đó, vũ trụ này sẽ không còn ai là đối thủ của hắn nữa.

Điện chủ Linh Quan lẳng lặng chờ đợi.

Hôm nay là ngày hoàn tất việc hiến tế chư thiên Linh Uyên, cũng là ngày đạo thụ của hắn hoàn toàn hạ xuống.

Mặc dù hắn là một người thành đạo đã sống qua bốn kỷ nguyên vũ trụ, đạo tâm vô cùng cứng rắn, thế nhưng lúc này đây, hắn cũng không khỏi sinh ra chút dao động.

Khi đạo thụ hạ xuống, hắn sẽ đi trước tất cả mọi người trong Di La Cung, lạc ấn đại đạo của bản thân vào Chung Cực Hư Không của vũ trụ này.

Đây là hành động đầu tiên của hắn!

Nếu như lạc ấn đại đạo trước tất cả mọi người, vậy thì trước khi vũ trụ này sụp đổ, hắn có thể tu thành đạo quả thứ tư của mình!

– Cùng với việc Di La Cung hạ xuống, sự sụp đổ của vũ trụ này là một điều không thể tránh khỏi, hơn nữa e rằng tốc độ sụp đổ còn nhanh hơn cả kỷ nguyên thứ mười sáu.

Không phải ai cũng có hy vọng tu thành một đạo quả khác trong vũ trụ này, thế nhưng ta nhất định có thể làm được.

Tâm trạng của điện chủ Linh Quan cực kỳ tốt, đó là lý do vì sao hắn đến đây mặc cho có nguy cơ đắc tội tới Thất công tử Tần Mục!

Cuối cùng, chư thiên Linh Uyên cũng hoàn toàn hóa thành năng lượng rồi biến mất.

Điện chủ Linh Quan chỉ cảm nhận được sức mạnh đại đạo không gì sánh được tuôn trào từ đạo thụ đạo hoa đạo quả của mình.

Hắn không khỏi vui mừng vui sướng, gọi Hư Thiên Tôn tới, nói:

– Mười năm nay nhờ có ngươi chiếu cố, ta cũng đã báo đáp ngươi, giúp nâng cao đại đạo U Đô mà ngươi tu luyện lên rất nhiều.

Hôm nay đại công cáo thành, ta sẽ tới hư không vũ trụ của các ngươi, thử lạc ấn đại đạo của ta, tạo nên Đại La Thiên Chung Cực của ta.

Hư Thiên Tôn khom người cảm ơn.

Mười năm này, điện chủ Linh Quan đã chỉ điểm cách tu hành cho nàng, mang lại rất nhiều lợi ích cho nàng, giúp thực lực tu vi của nàng đã tiến bộ vượt bậc, hơn hẳn trước kia.

– Ngươi cứ tu hành theo những gì ta đã dạy ngươi, thành đạo không phải là một việc khó.

Điện chủ Linh Quan đứng trước đạo thụ, phân phó:

❮ sau
tiếp ❯

Avatar

Bình luận gần đây
https://audiosite.net
Nốt hum nay nhé bạn :) - Hum nay tương đối fix all đã được upload load lên - Các tập truyện đã kiểm tra nghi ngờ cháy file nhé .! Tối nay tất cả mọi người tập trung all để cập nhật link mới + Bổ Sung Sever - Dự Phòng - Độc Quyền HTM .. Xong mọi thứ trở lại như thường sẽ cập nhật các chương mới ( tập audio ) .. Cập nhật truyện mới đều đặn khoảng 8 truyện 1 ngày. Ngoài ra Cập nhật Lại tính năng chát box ( các bạn click vào góc phải chát box chọn 2 hoặc 1 xóa all ).. Như vậy tính năng chát box vừa nghe nhạc vừa nghe truyện ( Đây là Combo giống như nhạc nền + audio ~ khác 1 chút là kho nhạc tùy chọn do sơ thích từng người ) Và 1 só tiện ích khác của Chat Box nhé ...!!! *** Đa Tạ ***
https://audiosite.net
hoang 3 ngày trước
sao không ra tập mới nữa vậy ad
https://audiosite.net
Hành giả 5 ngày trước
Vâng cảm ơn bạn
https://audiosite.net
Haizz... Cảm ơn đã thông báo mình vừa liên hệ bạn Kỳ Ánh phụ trách đăng tải bộ truyện này. ( hiện tại bộ này cháy sạch sẽ bạn à ) Mình cũng liên hệ CTV: Hà Thu xem còn bản gốc vs cập nhật luôn full bộ này nhé.. Chậm nhất sáng ngày mai là hoàn tất nhé ...! Mong bạn thông cảm ^^
https://audiosite.net
À nhiếu lém hoàng anh, tại mình vs Đình Huy không có thời gian kiểm tra lần cuối xem các file sắp xếp chuẩn chưa?, rồi còn lỗi nhầm sever gì nữa... chính vì vậy còn 1367 chưa xuất bản.! Theo Quy Định cũ: Thà thiếu chứ không ẩu nên tụn mình fix ưu tiên fix và làm Dự Phòng + Sever Độc QUyền cho các Thành Viên... NHư bạn biết có rất nhiều bộ truyện do có nhóm nào cố tình DosS dẫn đến 1 số file ( Tập nào đó bị cháy ), Tiến độ kiểm tra khá vất vả Hoàng Anh à...! Bạn Thông cảm chút nhé... Mình dạo này cũng chạy SHip suốt tối về chỉ kiểm tra lại các fix rồi cập nhật lại cho mọi người nghe audio - tránh tình trạng đang nghe tập này sang tập sau bị lỗi bạn à! Ừm Rất Mong Hoàng Anh vs Các bạn khác thứ lỗi vụ chậm ra truyện mới ^^!
https://audiosite.net
Đỗ Hoàng Anh 1 tuần trước
Dạo này k có truyện mới nhỉ ad
https://audiosite.net
Hành giả 1 tuần trước
Xem ko dc
https://audiosite.net
Đã fĩ Cập nhật lại Giọng 2 Nhé + Sever Độc Quyền [ Phòng ngừa tình trạng bị dos cháy file dẫn đến 1 số tập lỗi không nghe được - Chư vị đạo hữu cùng các bạn lưu ý bỏ ra 1 phút đăng ký thành viên là nghe truyện bình thường nhé ] Ngoài ra nhiều bạn thắc mắc Vip có gì ..Ừm thực Vip không khác mọi người quá nhiều chỉ khác 6 điểm sau: 1- Tắt all quảng cáo 2- Băng Thông Đường Truyền là: 10 Gb/s (10 Gigabit/giây) 3- Kiếm Linh Thạch không hạn chế 4- Được ưu tiên Fix lỗi sớm nhất 5- Ưu Tiên làm truyện audio theo yêu cầu 6- Tính năng Ẩn ( Chát box - Ưu đãi cực khủng ngang mới Tk gemini pro ..vv) *** Thực ra Vip Hội Viên Vốn Free kiếm không khó, các bạn nào đăng ký rồi phần Quản Lý cá nhân thì biết. Ừm rất dễ. -- Tuy nhiên 1 số bạn vẫn Donate Ủng Hộ: Mình chả biết nói gì ngoài 2 chữ ( Đa Tạ ) -- Đây cũng là 1 động giúp toàn thể các CTV đã và đang phụ giúp quản lý Website. Nó giúp mình có chút thời gian rảnh rỗi viết truyện hay thời gian chơi với con cái của mình...!!! 1 lời nữa chúc toàn thể CTV [ Thân An - Tài Vượng - Tâm Lạc ]
https://audiosite.net
Cập nhật All giọng 2 chuẩn + Sever Độc Quyền nhé. << Thông Báo >> : Sever Độc Quyền đã upload lên hàng loạt giàng riêng cho các bạn đã đăng ký thành viên nhé.!!!
https://audiosite.net
Nguyễn Đăng Khoa 2 tuần trước
Tuyệt vời
https://audiosite.net
Nguyễn Đăng Khoa 2 tuần trước
Truyện hay quá
https://audiosite.net
Nguyễn Đăng Khoa 2 tuần trước
Tuyệt vời
Khí Linh xin chào!
Lotus
Chat Box