- Home
- Truyện Hay
- [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)
- Tập 470 : Thôn xóm nhỏ, món thịt lợn (2) (c2346-c2350)
[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)
Tập 470 : Thôn xóm nhỏ, món thịt lợn (2) (c2346-c2350)
❮ sautiếp ❯Chương 2346: Thôn xóm nhỏ, món thịt lợn (2)
Thôn xóm nhỏ, món thịt lợn (2)
– Là sức mạnh trấn áp đến từ rừng bia đá này sao? Cũng không đúng, hắn có thể nhổ tấm bia đá đầu tiên lên, chứng tỏ hắn không hề sợ hãi bố trí của Đại công tử, hơn nữa còn nắm chắc từ trước rồi mới bước vào đây phá trận.
Vậy thì thứ khiến hắn sợ hãi đến mức phải rời đi…
Tần Mục nhíu mày, trong đầu xuất hiện mấy suy đoán, thế nhưng đều không chắc chắn lắm.
– Bỏ đi, chỉ cần bước vào trong xem xét một phen là biết được rốt cuộc thứ gì đã khiến vị đại cao thủ kia sợ hãi tới mức bỏ chạy!
Hắn bước đến tấm bia đá tiếp theo.
Bề mặt của tấm bia đá này trơn nhẵn như một tấm gương, thậm chí còn có thể phản chiếu lục phủ ngũ tạng và Thần Tàng của hắn.
Nếu như nhìn kỹ thì có khi còn có thể thấy được cấu trúc đại đạo của Tần Mục, thấy được các hạt cấu tạo nên Tần Mục, thậm chí còn có thể thấy được đại não và dòng điện di chuyển khi suy nghĩ trong đại não thay đổi!
Nếu như muốn có lý giải sâu sắc về suy nghĩ của một người, vậy thì cũng có thể thông qua tấm gương của tấm bia đá này để nhìn thấu tất cả suy nghĩ của người đó!
– Ta không hề thấy có bất kỳ phù văn nào trên bề mặt của tấm bia đá này, thế nhưng đây lại chính là điểm kỳ lạ của phù văn Hồng Mông do chủ nhân Di La Cung sáng tạo ra!
Tần Mục vô cùng tự tin đứng trước tấm bia đá.
Bởi vì hắn biết phù văn Hồng Mông có vô số chi tiết!
Hắn đã phát hiện ra điều này ngay từ khi bắt đầu nghiên cứu đạo văn của Di La Cung.
Đạo văn Di La Cung chứa đựng vô số chi tiết, mà nguồn gốc của những chi tiết vô hạn này chính là phù văn Hồng Mông.
Cho nên tấm bia đá này nhìn có vẻ không tì vết, có thể chiếu rọi vô số chi tiết, nhưng hắn vẫn có thể nhìn xuyên qua cấu tạo của nó!
Bởi vì thật ra số chi tiết vô hạn được tấm gương trên bia đá chiếu rọi đều là phù văn Hồng Mông.
Khi bề mặt gương của bia đá phản chiếu người hoặc vật, nó có thể thông qua cấu tạo của người hoặc vật để thể hiện ra vô số chi tiết của phù văn Hồng Mông!
Phù văn Hồng Mông bao la vạn tượng, có thể hóa thành tất cả thần thông tạo pháp, cũng có thể diễn hóa ra tất cả con người và sự vật.
Tần Mục đứng trước tấm gương của bia đá, trông thì có vẻ như đang soi gương, nhưng thực tế thì phù văn Hồng Mông của tấm bia đá đang tạo nên một “hắn” khác trong gương.
– Nếu như muốn khiến trận pháp phù văn Hồng Mông ẩn chứa trong tấm bia đá của Đại công tử xuất hiện, vậy thì biện pháp đơn giản nhất chính là không để nó chiếu rọi được bất cứ thứ gì!
Tần Mục phóng thích số nguyên khí Hồng Mông ít ỏi trong cơ thể mình ra ngoài, hóa thành bốn tấm gương, dựng thẳng xung quanh tấm bia đá!
Nguyên khí Hồng Mông của hắn hóa thành trạng thái phù văn, mà mỗi một phù văn đều vô cùng nhỏ bé, khiến cho tấm bia đá này không thể chiếu rọi được bất cứ thứ gì khác nữa.
Không có vật phản chiếu, phù văn ẩn chứa trong tấm bia đá lần lượt hiện rõ.
Tấm bia đá này được tạo nên chủ yếu từ Hỗn Độn Thạch, mà phù văn Hồng Mông được Đại công tử lạc ấn lên Hỗn Độn Thạch lại vô cùng tỉ mỉ tinh xảo hệt như một bức tranh nghệ thuật, thế nhưng cũng vừa phức tạp vừa tinh tế hệt như cấu tạo của một cỗ máy không ngừng thay đổi.
Tần Mục như mê như say mà nghiên cứu những lạc ấn phù văn này.
Sự thay đổi của phù văn lạc ấn trên tấm bia đá thể hiện rõ cấu trúc của thuật số, hơn nữa mỗi một thay đổi đều ẩn chứa đạo lý thuật số vô cùng cao thâm.
Cho dù đến từ kỷ nguyên vũ trụ khác nhau, ngôn ngữ chữ viết khác nhau, thế nhưng phù văn Hồng Mông lại tương đồng, đạo ngữ lại tương thông, quan trọng hơn là, thuật số cũng là một loại ngôn ngữ có thể dùng để giao lưu!
Tần Mục có trình độ cực cao trên ba loại ngôn ngữ này, cho nên đối với hắn mà nói, lĩnh ngộ loại thần thông phong ấn Hồng Mông của Đại công tử trở nên đơn giản hơn rất nhiều.
Nhưng ngay cả khi như vậy, Tần Mục cũng phải mất đến hai ba tháng mới có thể hoàn toàn hiểu rõ phong ấn Hồng Mông trên tấm bia đá.
Thứ hắn muốn làm không phải là dùng sức mạnh để phá bỏ phong ấn được hình thành từ rừng bia đá, mà là để bản thân bước vào rừng bia đá nhưng không bị phong ấn trấn áp.
Vả lại quan trọng hơn là, hắn cần khiến nguyên khí của bản thân mô phỏng theo thứ tự phù văn Hồng Mông trên tấm bia đá, làm cho phong ấn của rừng bia đá này coi bản thân hắn là một phần không thể thiếu!
Tần Mục dừng chân ở rừng bia đá rất lâu, liên tục thôi diễn và kiểm tra sai sót của bản thân hết lần này tới lần khác.
Đợi đến khi hắn không còn tìm ra sơ hở nào nữa thì mới bước vào trong rừng bia đá.
Lúc này đây, rừng bia đá vẫn còn đang phát ra sức mạnh trấn áp, thế nhưng lại không thể uy hiếp đến hắn, trái lại còn giúp hắn như cá gặp nước.
Bóng dáng phản chiếu lên bề mặt gương của từng tấm bia đá không phải là hắn, mà là một tấm bia đá đang di chuyển qua lại!
Đây chính là điểm kỳ lạ mà đặc biệt của phù văn Hồng Mông.
Chương 2347: Người bại liệt trong thôn
Người bại liệt trong thôn
Tần Mục dần đi sâu vào trong rừng bia đá, thế nhưng sát khí và mùi máu tanh tỏa ra từ trong đó cũng càng ngày càng nồng nặc.
– Luồng sát khí này không thể coi thường được, nó còn nồng đậm hơn cả khí thiên sát hình thành lúc Thiên Công chết, hơn nữa cũng cuồng bạo hơn hai thanh Thần Đao của Trảm Thần Đài nhiều! Rốt cuộc là ai mà lại có sát khí đáng sợ đến như vậy?
Rừng bia đá hệt như một mê cung, tấm bia đá này phản chiếu tấm bia đá khác, khiến người ta hoa mắt chóng mặt, rất dễ lạc đường.
Tần Mục xoay người lại một hồi lâu, dựa vào mặt trời để xác định phương hướng, sau đó mới chậm rãi bước vào trung tâm của rừng bia đá.
Hàng bia đá cuối cùng được xếp thành hình tròn.
Sau khi xuyên qua cánh rừng bia đá này, phía trước đột nhiên xuất hiện phong cảnh hữu tình, non xanh nước biếc hệt như thế ngoại đào nguyên.
Mà điều khiến Tần Mục kinh ngạc hơn cả chính là, không ngờ bên trong này còn có một thôn xóm nhỏ, hơn nữa trong thôn khói bếp lượn lờ, nhà nhà thổi lửa nấu cơm!
Trước cổng thôn, một thanh niên đang treo ngược con lợn lên cây, cắt tiết mổ lợn, phía dưới là một cái chậu đầy máu lợn.
Mà bên cạnh thanh niên kia là một bé gái với hai bím tóc hệt như hai chiếc sừng dê đang cười khúc khích, chạy vòng quanh gốc cây, giọng nói cực kỳ trong trẻo.
Bên cạnh trụ đá ngay cổng vào thôn là một lão giả đang ngồi phì phò hút điếu thuốc, mắt nhắm lim dim, thở ra một hơi khói trắng xóa.
Phía sau trụ đá còn có một cây cổ thụ, trên cây có mấy con sâu bướm đang quấn kén.
Ánh mắt của Tần Mục lướt qua người lão giả kia, chỉ thấy bên giếng cổ dưới tàng cây cổ thụ còn có một nữ nhân đang ngồi ở đó.
Nàng ta cầm chày đập y phục, hơn nữa còn vừa đập vừa mắng, không biết là đang mắng ai.
Ngoài ra còn có một lão bà đang ngồi dưới hiên nhà phơi nắng, hai tay đặt lên bụng, mắt khép hờ ngủ gà ngủ gật, lâu lâu lại lén mở đôi mắt già nua lim dim nhìn về phía nữ nhân đang mắng chửi sa sả kia.
Thôn xóm nhỏ này vô cùng yên bình, hệt như chỉ có một nhà năm người sống ở nơi đây.
Tần Mục chớp mắt, đánh giá một phen, không hề bước vào thông trang kia, mà lại nghiêng đầu nghĩ ngợi, lấy bản đồ Thái Dịch để lại cho mình rồi mở ra.
Bản đồ mà Thái Dịch để lại là do Thái Dịch dùng gậy vẽ lên.
Bản đồ này cực kỳ phức tạp, Ngụy Tùy Phong phải dốc sức vẽ lại rồi mới giao cho Tần Mục được.
Tần Mục trải tấm bản đồ ra, nhìn kỹ một phen, sau đó lại vò đầu bứt tai.
Hắn vừa đi vào bên trong rừng bia đá, hoàn toàn không đi theo tuyến đường được đánh dấu trong tấm bản đồ này!
Ngụy Tùy Phong giao cho hắn rất nhiều bản đồ, hắn căn bản không hề đi theo tuyến đường trên đó, toàn đi loạn cào cào cả lên.
– Xem ra ta đi nhầm đường rồi.
Tần Mục cuộn tấm bản đồ của Thái Dịch lại, xoay người định rời khỏi nơi đây, đi vào trong cánh rừng bia đá một lần nữa.
Hắn ảo não nói:
– Nếu như đại sư huynh biết được, hắn nhất định sẽ tức giận đến mức dựng râu trừng mắt mất…
Đột nhiên, lão giả bên trụ đá đầu thôn bỏ điếu thuốc xuống, mỉm cười nói:
– Khách quý từ phương xa tới, sao không ghé lại ăn một bữa thịt lợn rồi mới đi? Tiểu Thương đã mổ xong lợn rồi.
Nha đầu đang chạy vòng quanh gốc cây cũng dừng lại, tò mò nhìn về phía Tần Mục.
Thanh niên mổ lợn dưới tàng cây cũng lau máu trên mặt, dùng ánh mắt lộ vẻ hung ác như thể thù địch nhìn về phía Tần Mục.
Lão bà và nữ nhân kia cũng quay đầu nhìn lại, mà nữ nhân kia còn dùng mu bàn tay lau mồ hôi trên trán, mỉm cười một cách chân thành:
– Đã lâu lắm rồi không có ai tới thôn của bọn ta, hiếm khi có công tử lặn lội đường xa đến đây, chi bằng ăn một bữa cơm đã rồi hẵng lên đường?
Lão bà kia hé miệng để lộ ra ba cái răng, run rẩy nói:
– Ăn bữa cơm xong rồi hẵng lên đường…
Tần Mục dừng bước, xoay người lại, bình tĩnh nói:
– Cung kính không bằng tuân lệnh.
Ta khó lòng chối từ thịnh tình của chư vị đây, chỉ đành mặt dày mày dạn làm phiền vậy.
Nói xong, hắn bước về phía thôn.
Tần Mục bước qua người thanh niên mổ lợn kia.
Thanh niên đó cầm đao, gân xanh và cơ bắp trên người không ngừng giật giật.
Hắn chợt nhún vai, trong cổ họng phát ra tiếng hằm hè uy hiếp.
Tần Mục khẽ mỉm cười:
– Đao tốt.
Thanh niên mổ lợn kia lè lưỡi liếm máu lợn trên thanh đao, nhếch miệng cười ha hả:
– Đương nhiên là đao tốt rồi!
Tần Mục bước qua người hắn.
Thanh niên kia gác đao, nhìn chằm chằm vào bóng lưng hắn.
Tần Mục làm như không phát hiện ra, đi thẳng về phía trước, bước đến trụ đá kia.
Thanh niên kia mãi không tìm được cơ hội để xuống tay, khen ngợi:
– Thần thông hay lắm! Công tử, ngươi khó nhằn hơn bất cứ con lợn nào mà ta từng giết!
Tần Mục quay đầu lại, cười rạng rỡ:
– Ngươi cũng không tệ.
Vì tuổi tác đã cao, cho nên lão hán kia đứng dậy cực kỳ khó khăn.
Thấy vậy, Tần Mục vội vàng cúi người, đỡ lão hán kia lên.
Năm ngón tay gầy guộc của lão hán nắm lấy mạch môn trên tay phải của Tần Mục, sau đó mỉm cười nhìn hắn, mà tay trái của Tần Mục cũng rất tự nhiên đặt trên eo lão hán, dùng ánh mắt quan tâm nhìn lão hán.
Chương 2348: Người bại liệt trong thôn (2)
Người bại liệt trong thôn (2)
Hai người cười ha hả, lão hán buông lỏng mạch môn của Tần Mục ra, khoát tay nói:
– Lão hán đây tuy già, thế nhưng vẫn rất khỏe, có thể tự đi được! Công tử là người tốt, là người tốt biết kính già yêu trẻ!
Tần Mục cũng lặng lẽ thu bàn tay trái lại, khen ngợi:
– Lão nhân gia càng già càng dẻo dai, khiến ta phải bội phục.
– Công tử!
Nha đầu với hai bím tóc chạy tới trước mặt Tần Mục.
Nàng ngẩng đầu, dùng đôi mắt long lanh nhìn hắn, sau đó giơ tay đưa trái cây trong tay cho hắn:
– Công tử ăn trái cây đi!
Ánh mắt Tần Mục dừng lại trên đống trái cây trong tay nàng.
Có lẽ mấy loại trái cây này vừa mới được hái từ trên cây xuống, cho nên phần cuống vẫn còn rất tươi.
Tần Mục mỉm cười, nói:
– Ta không ăn, ngươi ăn đi.
Nha đầu với bím tóc kia vươn tay ra, đưa trái cây tới sát miệng hắn, nói lanh lảnh:
– Công tử, ăn đi!
Thế nhưng trái cây vừa mới đưa đến bên miệng, bàn tay của Tần Mục đã chắn ngay trước mặt.
Hắn đè ngón tay lên trái cây trong tay nha đầu kia, sau đó khẽ đẩy về, cười nói:
– Ngươi ăn đi!
Nha đầu kia dùng hết sức, trên trán lấm tấm mồ hôi, thế nhưng lại chỉ có thể trơ mắt nhìn Tần Mục đẩy trái cây tới bên miệng mình từng chút một.
Đột nhiên nha đầu kia cầm lấy trái cây, tức giận giậm chân chạy đi:
– Công tử không ăn thì thôi, ta tự ăn!
Lão hán kia mỉm cười:
– Khí lực của công tử cũng không nhỏ.
Tần Mục khiêm tốn đáp lại:
– Khí lực của ta chỉ mạnh hơn tiểu nha đầu kia một chút, hơn tuổi cũng bằng thừa, tính ra cũng chẳng mạnh là bao.
Hắn bước vào trong thôn cùng với lão hán, còn thanh niên mổ lợn kia khiêng theo nửa con lợn và lòng lợn bước vào sân.
Nữ nhân kia đã giặt xong y phục, lúc này đây đang lau tay lên người, vội vàng nghênh đón Tần Mục.
Nàng nói:
– Công tử là khách quý, người ta ở đây lâu như vậy mà chưa từng gặp ai hào hoa phong nhã như công tử đâu!
Nàng bước quanh Tần Mục, đánh giá mấy lượt, khen ngợi:
– Tuấn tú thật!
Tần Mục mỉm cười ngăn cản bàn tay đang sắp sửa sờ mặt mình, mỉm cười nói:
– Nam nữ thụ thụ bất thân.
Năm ngón tay của nữ nhân kia khẽ run rẩy.
Tần Mục ngăn cản lại quá đúng lúc, nàng cũng chỉ đành cười trừ:
– Tay của công tử cũng đẹp lắm!
Dứt lời, nàng thu tay lại.
Lão bà dưới hiên nhà hừ một tiếng, thấp giọng nói:
– Biến thái…
Nữ nhân kia liếc lão bà một cái, giận mà không có chỗ trút, thế là mắng mỏ:
– Ngươi mà cũng có mặt mũi nói như vậy à! Chẳng phải việc ăn uống ngủ nghỉ của một nhà các ngươi đều do lão nương đảm đương hay sao? Nếu như không có lão nương, các ngươi chỉ có nước uống gió đông bắc thôi! Không phải lão nương nhìn trúng nhan sắc của công tử, mà là đang tìm kiếm tướng công cho nha đầu nhà ta! Ở cái nơi rừng thiêng nước độc này, muốn tìm một nam nhân khó biết bao!
Nàng mắng mỏ một tràng, lão bà tức giận đến mức trợn trắng mắt.
Nữ nhân kia tức giận lao vào phòng, đóng cửa cái sầm.
Lão bà nguôi giận, ngẩng đầu, dùng đôi mắt già nua lờ mờ đánh giá Tần Mục, sau đó dịu dàng nói:
– Công tử, ngươi thấy nha đầu kia thế nào? Có muốn ở lại thành thân không?
Nha đầu với hai bím tóc kia nghe vậy thì xấu hổ, trốn sau góc tưởng len lén nhìn hắn, gương mặt ửng ráng hồng, ngại ngùng không dám đi ra.
Tần Mục lắc đầu, nói:
– Ta đã thành thân rồi, thê tử cũng hiền lương đức hạnh.
Lão bà thở dài, nói:
– Vậy thì đáng tiếc quá.
Thân thể lão nhân gia không tiện, không biết công tử có thể trèo lên cây hái trái cây giúp lão nhân gia được không?
Nàng chỉ tay, Tần Mục nhìn theo hướng tay nàng, chỉ thấy trên cây đại thụ có bốn quả và một đóa hoa đang nở.
Tần Mục thu ánh mắt lại, cười nói:
– Cây cao quá, ta sợ không trèo lên được.
Thế nhưng ta có một thanh bảo kiếm vô cùng sắc bén, có thể chặt được cái cây này, trước đây ta đã từng chặt mấy cái cây tương tự rồi.
Lão bà vội vàng nói:
– Đừng chặt, đừng chặt! Ngươi chặt rồi, sau này bọn ta lấy đâu ra trái cây mà ăn?
Lão bà kia mỉm cười:
– Không ngờ công tử là người trong thành, tay chân lóng ngóng không biết gì, thế nhưng lại có thể nói ra hai từ “chặt cây”.
Lão nhân gia tuổi tác đã cao, nhưng lại ham mê cái đẹp, trong thôn không có chiếc gương nào, chỉ đành làm phiền công tử ra ngoài cắt một tấm gương về đây.
Nàng nhấn mạnh hai chữ “trong thành”.
Tần Mục mỉm cười, nói:
– Bia đá bên ngoài rất cứng, ta sợ không cắt xuống được.
Nữ nhân kia ở trong phòng làm món thịt lợn, ngoài ra còn chế biến lòng lợn thành mấy món khác nhau.
Tần Mục đứng bên ngoài đối đáp câu có câu không với lão giả và lão bà.
– Nhân khẩu trong thôn bọn ta không nhiều, thế nhưng cây cối lại không ít.
Tần Mục liếc nhìn xung quanh, nói:
– Sáu người, tám cây.
Lão hán mỉm cười, nói:
– Lấy đâu ra sáu người? Chẳng lẽ công tử không biết đếm sao? Rõ ràng một nhà bọn ta chỉ có năm người.
Tần Mục liếc nhìn nửa con lợn treo dưới gốc cây đầu thôn, mỉm cười, không nhiều lời mà chỉ nói:
– Trưởng lão chuyển đến nơi yên bình này từ khi nào vậy?
– Ta không nhớ rõ nữa!
Chương 2349: Người bại liệt trong thôn (3)
Người bại liệt trong thôn (3)
Lão hán trầm tư trong chốc lát, nói:
– Ta chỉ nhớ ngày đó thiên hạ đại loạn, dân chúng lầm than, bọn ta bị kẻ xấu bắt đến nơi này.
Công tử, bên ngoài vẫn còn hỗn loạn lắm sao?
Tần Mục xoa tay, khen ngợi:
– Các ngươi may mắn thật đấy! Hiện giờ bên ngoài còn loạn lạc hơn cả trước kia, ngày ngày đánh đánh giết giết, máu chả thành sông.
Chỉ có nơi đây vẫn còn yên bình, cuộc sống êm đềm, vô ưu vô lo.
Trưởng lão, một nhà các ngươi cứ ở đây, đừng ra ngoài là tốt nhất.
Lão bà mỉm cười, nói:
– Ở nơi đây quá lâu cũng khó tránh khỏi buồn chán đến phát hoảng, bọn ta còn đang muốn ra ngoài ngao du một phen.
Tần Mục mỉm cười, lắc đầu:
– Không ra ngoài vẫn là tốt nhất.
Bên ngoài quá hỗn loạn, ta lo lắng cho sức khỏe của hai lão nhân gia đây.
Nhớ có bất trắc gì, chết ở bên ngoài thì hối hận không kịp.
Sắc mặt của lão bà và lão hán hơi thay đổi.
Lão bà đưa tay kéo chiếc trâm cài tóc trên đầu xuống, còn lão hán giơ tay ra chặn nàng lại, lắc đầu nguầy nguậy, lão bà chỉ đành bỏ tay xuống.
Tần Mục làm như không thấy, nói:
– Tám cây, thêm hai cây nữa, xin hỏi hai người khác đã đi đâu rồi?
Lão hán thở dài, nói:
– Quả nhiên không giấu được công tử.
Người kia là một kẻ bại liệt, nằm liệt trên giường cũng đã mười năm rồi.
Tần Mục than thở:
– Thật không dám giấu giếm, tại hạ cũng từng học y thuật, am hiểu y đạo, luôn có tấm lòng nhân ái cứu giúp người khác.
Xin hỏi người bại liệt kia đang ở đâu? Chi bằng cứ để ta chữa trị thử xem, biết đâu lại chữa khỏi thì sao.
Lão hán run rẩy đứng lên.
Nữ nhân kia bước ra khỏi phòng, sắp xếp bàn ghế bát đũa.
Lúc thấy bọn họ đứng dậy, nàng không khỏi tức giận nói:
– Mau ngồi vào bàn ăn cơm, các ngươi còn định đi đâu vậy?
– Công tử tinh thông y thuật, muốn đi xem tên bại liệt kia.
Lão hán có vẻ sợ nàng, cho nên vội vàng cười trừ:
– Tên bại liệt kia bị liệt lâu như vậy, lúc nào cũng cần ngươi chăm sóc, nói không chừng lần này sẽ được công tử chữa khỏi.
Nữ nhân kia nghi ngờ hỏi:
– Tên bại liệt kia đến cả đại tiện tiểu tiện cũng cần lão nương chăm sóc, vậy mà cũng có thể chữa khỏi sao? Ngươi cho rằng công tử tốt bụng như vậy à?
– Còn nước còn tát.
Tần Mục theo chân hai lão nhân bước vào trong phòng, chỉ thấy một người trẻ tuổi nằm liệt trên giường bệnh, hoàn toàn không có hơi thở, là một người đã chết.
Tần Mục nhìn người trẻ tuổi đó, một lúc lâu sau mới từ tốn nói:
– Chủ nhân Thiên Đô, cuối cùng ta cũng gặp được các hạ rồi.
Lão hán và lão bà kia chợt tái mét mặt mày, dường như sắp bộc phát ý định giết người!
Lão hán gượng cười:
– Chẳng lẽ công tử nhận ra người bại liệt này?
– Người có tư cách chết trong tay chủ nhân Di La Cung không nhiều, mà chủ nhân Thiên Đô cũng được coi là một trong số đó.
Tần Mục cẩn thận quan sát thương thế của người nằm liệt trên giường kia.
Thương thế này được gây ra bởi thần thông Hồng Mông, hơn nữa thần thông Hồng Mông này còn phức tạp và huyền diệu hơn cả nút thắt dây đỏ mà Tần Mục từng thấy trong Quy Khư!
Người sở hữu sức mạnh như thế thì chỉ có duy nhất chủ nhân Di La Cung!
Mặc dù Đại công tử được chủ nhân Di La Cung đích thân truyền dạy, thế nhưng Tần Mục cũng đã từng nhìn thấy phong ấn của Đại công tử, dù rằng rất tinh xảo, song vẫn không nằm ngoài kiến thức hiểu biết của Tần Mục.
Mà vết thương trên cơ thể người kẻ tuổi này đã vượt xa tầm hiểu biết của Tần Mục, mà người để lại vết thương này chỉ có thể là chủ nhân Di La Cung.
Tần Mục từng dùng góc nhìn của chủ nhân Thiên Đô để ngắm nhìn cảnh tượng người thành đạo của Thiên Đô hợp lực khai thiên tích địa, đồng thời cũng dùng chính góc nhìn ấy để chứng kiến sự việc chủ nhân Di La Cung giết chết chủ nhân Thiên Đô, cho nên mới đưa ra được phán đoán này.
Mà biểu hiện của lão hán và lão bà đã khẳng định suy đoán của hắn!
– Năm đó chủ nhân Thiên Đô mở ra vũ trụ kỷ nguyên thứ bảy, không ngờ rằng sau khi chết, nhục thân của hắn lại bị trấn áp ở nơi này.
Tần Mục đứng thẳng người dậy, lắc đầu nói:
– Ta không chữa được vết thương của hắn, thế nhưng có một người có thể chữa được.
Hơn nữa, mục đích trong chuyến hành trình này của ta cũng là tìm kiếm người đó.
Hắn tên là Thái Dịch, chư vị có quen biết hắn không?
Lão hán và lão bà liếc nhìn nhau một cái, cùng lắc đầu.
Đúng lúc này, giọng nói của nữ nhân kia vang lên:
– Cơm nước xong rồi, hai lão bất tử kia còn không mau gọi công tử ra dùng bữa!
Trên bàn ăn, Tần Mục ngồi xuống, lão hán và lão bà ngồi hai bên, thanh niên mổ lợn ngồi phía đối diện, còn nữ nhân kia vẫn tiếp tục xào rau, nha đầu với hai bím tóc thì ngồi xổm dưới gốc cây, bưng một cái bát húp sì sụp, không ngồi vào bàn.
– Nơi sơn dã này không có rượu ngon gì chiêu đãi công tử tới từ trong thành, xin công tử thứ lỗi.
Lão bà ân cần nói:
– Công tử, mời dùng bữa!
Chương 2350: Một kiếm xuất ra, quần hùng thần phục
Một kiếm xuất ra, quần hùng thần phục
Tần Mục không hề động đũa, chỉ nhìn xung quanh, sau đó nói:
– Tám gốc cây, nhưng chỉ có bảy người, vậy người còn lại đâu rồi?
Lão hán giả câm giả điếc, còn nữ nhân kia bưng đĩa thịt heo đến.
Nàng bỏ đĩa thức ăn xuống, sau đó lau tay vào tạp dề, thật thà cười nói:
– Làm gì còn ai nữa đâu? Vả lại, nơi này tính cả kẻ bại liệt kia cũng chỉ có sáu người, thêm cả công tử mới là bảy người chứ? Công tử tới từ trong thành à, chắc chắc thuật số của ngươi không tốt lắm!
Tần Mục cười nói:
– Không đủ người, sao ta dám động đũa đây?
Lão hán kia đang định mở miệng nói gì đó, đột nhiên thanh niên mổ lợn phía đối diện nổi giận đùng đùng, rút thanh đao mổ lợn ra, cắm ngay chính giữa bàn ăn, tiếp đó đằng đằng sát khí nghiến răng nói:
– Ngươi nói mấy chuyện vô dụng này làm gì? Ta không nhịn được nữa rồi! Cứ thẳng tay cầm đao giết chết tên này là được!
Thức ăn trên đĩa bay lên, từng miếng thịt lợn và lòng lợn đồng loạt lơ lửng trong không trung, ghép thành nửa con lợn với đôi mắt trợn trừng.
Nửa con lợn còn lại treo ở đầu thôn cũng chạy đến như bay.
Hai nửa con lợn ghép lại làm một, sau đó cất tiếng nói:
– Ngươi nói đúng lắm! Có bao giờ chúng ta sợ hãi đâu chứ? Cho dù hắn là Thất công tử Di La Cung thì đã làm sao, cứ chém chết là xong!
– Cuối cùng chư vị cũng chịu lộ nguyên hình rồi sao?
Tần Mục cười ha hả, nhấc tay tính lật đổ bàn ăn, thế nhưng không ngờ lão hán và lão bà cũng cùng ra tay.
Hai người bốn tay cùng đè lên bàn, Tần Mục dùng hết sức mà vẫn không thể hất tung chiếc bàn.
– Có ta ở đây, Thất công tử đừng hòng nghĩ đến việc lật bàn!
Lão hán và lão bà mỉm cười, thế nhưng sau đó mặt lại đỏ bừng, bốn cánh tay của hai người vang lên tiếng kêu “răng rắc”, suýt chút nữa thì bị Tần Mục nâng lên, thế là không khỏi thầm chấn động:
– Sức mạnh nhục thân của Thất công tử Di La Cung mạnh quá!
Hai người bọn họ đều là cường giả thành đạo trong kỷ nguyên vũ trụ thứ tư, cho dù bị phong ấn trấn áp ở nơi này, nhưng với thực lực cường đại, bọn họ chưa bao giờ nghĩ đến việc bản thân sẽ thì bị Tần Mục nâng lên.
Mà ngay khi Tần Mục nhấc bàn lên, nha đầu với hai bím tóc đang ngồi xổm dưới gốc cây sì sụp húp thức ăn trong bát cũng bước tới, ấn chiếc bàn vừa được nâng lên xuống.
Nha đầu kia tay chân nhanh nhẹn, ra đòn phủ đầu, ném thẳng cái bát rỗng tuếch về phía mặt Tần Mục.
– Ta cho ngươi trái cây ngon, ngươi không ăn! Vậy thì hôm nay sẽ không có trái cây ngon cho ngươi ăn nữa đâu!
Trước mắt Tần Mục bỗng dưng sáng trưng, không gian trong bát co rút nhanh chóng, tất cả mọi thứ trước mắt hắn đều xoay tròn, thậm chí đến cả nhục thân và nguyên thần của hắn cũng đang xoay tròn, bị kéo vào trong bát!
Tần Mục mở mắt dọc giữa mi tâm, một vệt tử quang Hồng Mông bắn ra, xuyên qua tất cả không gian vặn vẹo, đánh về phía đáy bát, vang lên một tiếng “coong”.
– Ngươi có thể sử dụng thần thông ư?
Cánh tay của nha đầu kia run lên, cái bát trong tay bị đánh bay.
Tiếp đó, nàng đứng lên trên bàn, dùng cả tay cả chân điên cuồng tấn công về phía Tần Mục.
Tần Mục dùng một tay nhấc bàn lên, sau đó dùng một tay khác nghênh đón công kích của nha đầu kia.
Sức mạnh của hắn cực kỳ cường đại, dường như chỉ dùng vài chiêu đã có thể đánh đánh bay nha đầu trên mặt bàn kia.
Nha đầu kia hừ một tiếng, thốt lên:
– Hắn có thể sử dụng thần thông, nhục thân cũng cực kỳ cường hãn, các ngươi phải cẩn thận!
Ầm!
Nha đầu kia va phải gốc cây, khiến cho đạo quang đạo vận trên cây lập tức bắn ra, vô cùng rực rỡ!
Phía sau Tần Mục, nữ nhân kia cười chế nhạo, nói:
– Rượu mời không uống lại muốn uống rượu phạt, Thất công tử đúng là kẻ không biết tự lượng sức mình!
Không biết nàng rút đâu ra cây chày giặt y phục, sau đó mạnh mẽ nện về phía đầu Tần Mục.
Sau đầu Tần Mục bỗng xuất hiện một vầng hào quang, nguyên khí bàng bạc tuôn trào, Hỗn Độn Điện đứng dừng sững trong nguyên khí Hỗn Độn, chặn đứng nhát chày gỗ kia!
Mà đối diện với Tần Mục, thanh niên mổ lợn tên là Tiểu Thương kia cũng vươn tay rút thanh đao trên bàn ra, nắm chặt trong tay, khiến Tần Mục lập tức sởn cả tóc gáy!
Kẻ uy hiếp đến hắn nhiều nhất không phải là lão hán, lão bà, nữ nhân hay nha đầu kia, mà là thanh niên này.
Người này ở trong phong ấn của Đại công tử, tu vị bị trấn áp, bởi vậy không thể sử dụng thần thông, chỉ có thể dựa vào sức mạnh của nhục thân!
Mà hiển nhiên uy lực đạo pháp thần thông thành đạo của mấy người này vô cùng cường đại, thế nhưng khi không thể sử dụng thần thông, bản lĩnh của họ chẳng còn lại bao nhiêu, chỉ có duy nhất kẻ tên là Tiểu Thương này đi một con đường hoàn toàn khác biệt.
Hắn là một cường giả giống với đồ tể, tu luyện khả năng chiến đấu của mình tới đỉnh cao nhất!
Đương nhiên, Tiểu Thương không hề dựa vào kỹ năng chiến đấu để thành đạo.
Nếu như dùng kỹ năng chiến đấu có thể thành đạo, vậy thì phong ấn của Đại công tử hoàn toàn không thể trấn áp được hắn, cũng không thể phong ấn nổi hắn, bởi vì hắn chỉ cần dựa vào sức mạnh từ nhục thân là đã có thể thoát ra ngoài.








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)










