[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)
Tập 468 : Mở ra kỷ nguyên thứ bảy (3) (c2336-c2340)
❮ sautiếp ❯Chương 2336 : Mở ra kỷ nguyên thứ bảy (3)
Cái đầu kia lăn lông lốc nhảy ra khỏi thuyền, thế nhưng tiếp đó lại bị Tần Mục vung cánh cửa lên đánh trúng.
Nó lăn xuống dưới đáy thuyền, bị chiếc thuyền nghiền ép mấy lượt, đợi đến khi ổn định lại được thân hình thì chỉ thấy chiếc thuyền vỡ nát và Tần Mục đã bay xa.
Trên chiếc thuyền, mấy bộ xương trắng đồng tâm hiệp lực giải cứu đồng bạn, sau đó tiếp tục kiên trì bổ nhào về phía Tần Mục.
Tần Mục cũng chẳng còn bao nhiêu pháp lực, chỉ có thể dựa vào sức mạnh đến từ nhục thân để chống lại, tình cảnh vô cùng hung hiểm.
Mấy bộ xương trắng kia không thể bị phá hủy ngay cả khi đứng trước đại kiếp vũ trụ hủy diệt.
Độ cứng của chúng vô cùng đáng kinh ngạc, nếu như không cẩn thận để bị tiếp cận thì bản thân tuyệt đối sẽ bị bọn chúng phân thây!
Ầm!
Cánh cửa đột nhiên khựng lại, không biết va phải thứ gì.
Tần Mục ổn định lại thân hình, trong lòng thầm kinh ngạc, lập tức thôi thúc Kiếp Kiếm bay lên bay xuống xung quanh để đề phòng công kích của đám xương trắng.
Thế nhưng, bộ xương trắng trên chiếc thuyền vỡ nát kia lại lập tức điều chỉnh cánh buồm tả tơi, khiến chiếc thuyền đột ngột bẻ hướng, tránh né cánh cửa.
Trên thuyền, dường như mấy bộ xương trắng kia cực kỳ sợ hãi.
Chúng vội vàng lăn lê bò toài leo vào trong khoang thuyền, sau đó khóa cửa khoang thuyền cái rụp, mà bộ xương trắng bị treo trên vách thuyền kia cũng không ngừng dùng cả tay cả chân gõ vào vách thuyền như thể cầu xin đồng bạn cứu lấy mình, đưa vào khoang thuyền.
Thứ bị nhốt bên ngoài không chỉ có mình nó, mà còn có cả bộ xương trắng đang điều khiển cánh buồm kia.
Bộ xương trắng đó tụt xuống khỏi cột buồm, phát hiện ra cửa khoang thuyền đã đóng, thế là không khỏi quỳ sụp xuống đất khóc tu tu, hai tay còn không ngừng đập vào cửa khoang thuyền.
Tần Mục hai tay chống nạnh, cười ha hả nói:
– Bây giờ đã biết sợ rồi sao?
Hắn quay đầu lại nhìn, nụ cười trên khuôn mặt bỗng cứng đờ.
Tần Mục chỉ thấy cánh cửa va phải một vùng phế tích.
Khắp nơi trong vùng phế tích này đều là cảnh tượng gạch vỡ tường đổ, vô cùng đổ nát, rõ ràng không phải mấy bộ xương trắng trên thuyền kia sợ hắn, mà là sợ vùng phế tích này.
Vùng phế tích này giống với di tích của thành Ngọc Kinh Tổ Đình.
Tần Mục dõi mắt nhìn quanh, chỉ thấy bố cục của nơi này khác thành Ngọc Kinh Tổ Đình, tuy rằng chỉ giống một chút, nhưng trên phương diện bản chất lại hoàn toàn khác biệt.
Trung tâm của thành Ngọc Kinh Tổ Đình là Di La Cung và bảy điện.
Bên trong Di La Cung là đạo thụ của chủ nhân Di La Cung, trên đạo thụ có mười sáu đạo quả.
Bảy điện được bao quanh bởi bảy mươi hai Bảo Điện, hơn nữa bên ngoài còn là rừng cây được hình thành từ đạo thụ của những người thành đạo sống trong Di La Cung, được Di La Cung che chở bảo vệ.
Mà cảnh tượng ở nơi đây cũng hoàn toàn khác.
Mặc dù Bảo Điện nơi này đã bị hủy hoại, thế nhưng Tần Mục vẫn có thể nhìn ra được vẻ phồn thịnh từ những di tích còn sót lại.
– Có lẽ người thành đạo ở nơi này không nhiều bằng Di La Cung, thế nhưng cũng có thể được coi là một thế lực khác ngang ngửa với Di La Cung.
Vì sao thi cốt của những người thành đạo kia lại sợ hãi trước khu phế tích này?
Tần Mục tập trung quan sát, số lượng bí mật ẩn giấu trong khu vực phế tích của Chung Cực Hư Không nhiều hơn hắn tưởng tượng.
Hắn rất muốn vào nơi đây thăm dò một phen, thế nhưng mục đích chuyến đi này của hắn là tìm được cánh cửa mà Đại công tử dùng để phong ấn kẻ địch của Di La Cung.
Nếu như hắn vào khám phá vùng phế tích này, vậy thì chỉ sợ thời gian trì hoãn sẽ càng lâu, Diên Khang sẽ càng bất lợi.
Khoảnh khắc hắn đang định rời đi, đột nhiên nguyên khí Hỗn Độn mênh mông bao la, bao phủ khắp chốn tuôn trào ra khỏi vùng phế tích này.
Tần Mục khẽ giật mình, thứ hắn đang thiếu chính là nguyên khí Hỗn Độn để tu luyện, mà vùng phế tích này lại có nhiều nguyên khí Hỗn Độn đến như thế, đối với hắn mà nói thì quả thật nơi đây là bảo địa có một không hai!
– Ta chỉ vào để thu thập một chút nguyên khí Hỗn Độn, có lẽ sẽ không trì hoãn quá nhiều thời gian!
Tần Mục cầm cánh cửa lên, bước vào vùng phế tích này, lẩm bẩm nói:
– Nếu như thấy có điều không ổn, ta có thể lập tức rút lui…
Gió lạnh thổi qua nơi này, nguyên khí Hỗn Độn trào dâng, tách khỏi cơ thể hắn.
Nguyên khí Hỗn Độn ở nơi đây hệt như có ý thức, bất kể hắn đi đến đâu, bên người đều không hề có chút nguyên khí Hỗn Độn nào.
Tần Mục thử vươn tay bắt lấy một tia nguyên khí Hỗn Độn, thế nhưng lại hoàn toàn không thể bắt được.
Hắn xoay người định rời đi, chỉ thấy hỗn độn bốn phía mờ mịt, không phân biệt được phương hướng, con đường lúc đến đã hoàn toàn bị che lấp!
Tần Mục khẽ mỉm cười, mở mắt dọc ra, nhãn lực nhìn thấu hỗn độn.
Ngay lúc chuẩn bị bước ra ngoài, hắn đột nhiên nhìn thấy một tế đàn cổ xưa được xây dựng từ Hỗn Độn Thạch.
Tần Mục leo lên tế đàn, thấy trên tế đàn chỉ có một tấm bia đá.
Tấm bia đá đó không cao, bên cạnh còn có hai dấu chân.
Hắn nhìn mặt trước của tấm bia đá, chữ viết bên trên không thể khảo chứng, thế nhưng vẫn có thể suy ra hàm nghĩa của nó từ phù văn cấu thành.
Mở ra kỷ nguyên thứ bảy (3)
Cái đầu kia lăn lông lốc nhảy ra khỏi thuyền, thế nhưng tiếp đó lại bị Tần Mục vung cánh cửa lên đánh trúng.
Nó lăn xuống dưới đáy thuyền, bị chiếc thuyền nghiền ép mấy lượt, đợi đến khi ổn định lại được thân hình thì chỉ thấy chiếc thuyền vỡ nát và Tần Mục đã bay xa.
Trên chiếc thuyền, mấy bộ xương trắng đồng tâm hiệp lực giải cứu đồng bạn, sau đó tiếp tục kiên trì bổ nhào về phía Tần Mục.
Tần Mục cũng chẳng còn bao nhiêu pháp lực, chỉ có thể dựa vào sức mạnh đến từ nhục thân để chống lại, tình cảnh vô cùng hung hiểm.
Mấy bộ xương trắng kia không thể bị phá hủy ngay cả khi đứng trước đại kiếp vũ trụ hủy diệt.
Độ cứng của chúng vô cùng đáng kinh ngạc, nếu như không cẩn thận để bị tiếp cận thì bản thân tuyệt đối sẽ bị bọn chúng phân thây!
Ầm!
Cánh cửa đột nhiên khựng lại, không biết va phải thứ gì.
Tần Mục ổn định lại thân hình, trong lòng thầm kinh ngạc, lập tức thôi thúc Kiếp Kiếm bay lên bay xuống xung quanh để đề phòng công kích của đám xương trắng.
Thế nhưng, bộ xương trắng trên chiếc thuyền vỡ nát kia lại lập tức điều chỉnh cánh buồm tả tơi, khiến chiếc thuyền đột ngột bẻ hướng, tránh né cánh cửa.
Trên thuyền, dường như mấy bộ xương trắng kia cực kỳ sợ hãi.
Chúng vội vàng lăn lê bò toài leo vào trong khoang thuyền, sau đó khóa cửa khoang thuyền cái rụp, mà bộ xương trắng bị treo trên vách thuyền kia cũng không ngừng dùng cả tay cả chân gõ vào vách thuyền như thể cầu xin đồng bạn cứu lấy mình, đưa vào khoang thuyền.
Thứ bị nhốt bên ngoài không chỉ có mình nó, mà còn có cả bộ xương trắng đang điều khiển cánh buồm kia.
Bộ xương trắng đó tụt xuống khỏi cột buồm, phát hiện ra cửa khoang thuyền đã đóng, thế là không khỏi quỳ sụp xuống đất khóc tu tu, hai tay còn không ngừng đập vào cửa khoang thuyền.
Tần Mục hai tay chống nạnh, cười ha hả nói:
– Bây giờ đã biết sợ rồi sao?
Hắn quay đầu lại nhìn, nụ cười trên khuôn mặt bỗng cứng đờ.
Tần Mục chỉ thấy cánh cửa va phải một vùng phế tích.
Khắp nơi trong vùng phế tích này đều là cảnh tượng gạch vỡ tường đổ, vô cùng đổ nát, rõ ràng không phải mấy bộ xương trắng trên thuyền kia sợ hắn, mà là sợ vùng phế tích này.
Vùng phế tích này giống với di tích của thành Ngọc Kinh Tổ Đình.
Tần Mục dõi mắt nhìn quanh, chỉ thấy bố cục của nơi này khác thành Ngọc Kinh Tổ Đình, tuy rằng chỉ giống một chút, nhưng trên phương diện bản chất lại hoàn toàn khác biệt.
Trung tâm của thành Ngọc Kinh Tổ Đình là Di La Cung và bảy điện.
Bên trong Di La Cung là đạo thụ của chủ nhân Di La Cung, trên đạo thụ có mười sáu đạo quả.
Bảy điện được bao quanh bởi bảy mươi hai Bảo Điện, hơn nữa bên ngoài còn là rừng cây được hình thành từ đạo thụ của những người thành đạo sống trong Di La Cung, được Di La Cung che chở bảo vệ.
Mà cảnh tượng ở nơi đây cũng hoàn toàn khác.
Mặc dù Bảo Điện nơi này đã bị hủy hoại, thế nhưng Tần Mục vẫn có thể nhìn ra được vẻ phồn thịnh từ những di tích còn sót lại.
– Có lẽ người thành đạo ở nơi này không nhiều bằng Di La Cung, thế nhưng cũng có thể được coi là một thế lực khác ngang ngửa với Di La Cung.
Vì sao thi cốt của những người thành đạo kia lại sợ hãi trước khu phế tích này?
Tần Mục tập trung quan sát, số lượng bí mật ẩn giấu trong khu vực phế tích của Chung Cực Hư Không nhiều hơn hắn tưởng tượng.
Hắn rất muốn vào nơi đây thăm dò một phen, thế nhưng mục đích chuyến đi này của hắn là tìm được cánh cửa mà Đại công tử dùng để phong ấn kẻ địch của Di La Cung.
Nếu như hắn vào khám phá vùng phế tích này, vậy thì chỉ sợ thời gian trì hoãn sẽ càng lâu, Diên Khang sẽ càng bất lợi.
Khoảnh khắc hắn đang định rời đi, đột nhiên nguyên khí Hỗn Độn mênh mông bao la, bao phủ khắp chốn tuôn trào ra khỏi vùng phế tích này.
Tần Mục khẽ giật mình, thứ hắn đang thiếu chính là nguyên khí Hỗn Độn để tu luyện, mà vùng phế tích này lại có nhiều nguyên khí Hỗn Độn đến như thế, đối với hắn mà nói thì quả thật nơi đây là bảo địa có một không hai!
– Ta chỉ vào để thu thập một chút nguyên khí Hỗn Độn, có lẽ sẽ không trì hoãn quá nhiều thời gian!
Tần Mục cầm cánh cửa lên, bước vào vùng phế tích này, lẩm bẩm nói:
– Nếu như thấy có điều không ổn, ta có thể lập tức rút lui…
Gió lạnh thổi qua nơi này, nguyên khí Hỗn Độn trào dâng, tách khỏi cơ thể hắn.
Nguyên khí Hỗn Độn ở nơi đây hệt như có ý thức, bất kể hắn đi đến đâu, bên người đều không hề có chút nguyên khí Hỗn Độn nào.
Tần Mục thử vươn tay bắt lấy một tia nguyên khí Hỗn Độn, thế nhưng lại hoàn toàn không thể bắt được.
Hắn xoay người định rời đi, chỉ thấy hỗn độn bốn phía mờ mịt, không phân biệt được phương hướng, con đường lúc đến đã hoàn toàn bị che lấp!
Tần Mục khẽ mỉm cười, mở mắt dọc ra, nhãn lực nhìn thấu hỗn độn.
Ngay lúc chuẩn bị bước ra ngoài, hắn đột nhiên nhìn thấy một tế đàn cổ xưa được xây dựng từ Hỗn Độn Thạch.
Tần Mục leo lên tế đàn, thấy trên tế đàn chỉ có một tấm bia đá.
Tấm bia đá đó không cao, bên cạnh còn có hai dấu chân.
Hắn nhìn mặt trước của tấm bia đá, chữ viết bên trên không thể khảo chứng, thế nhưng vẫn có thể suy ra hàm nghĩa của nó từ phù văn cấu thành.
Chương 2337: Thiên Đô Khai Thiên Thiên
Thiên Đô Khai Thiên Thiên
– Thiên Đô, mở ra vũ trụ kỷ nguyên thứ bảy ở nơi đây… mở ra kỷ nguyên thứ bảy? Đây là…
Tần Mục sửng sốt:
– Chẳng lẽ vũ trụ kỷ nguyên thứ bảy là do con người mở ra hay sao?
Hắn bước lên phía trước, lần lượt đặt chân lên hai dấu chân kia.
Ầm ầm!
Trong đầu hắn lập tức vang lên âm thanh như thể khai thiên tích địa!
Cảnh tượng trước mắt Tần Mục biến đổi, chỉ thấy nguyên khí Hỗn Độn điên cuồng dâng trào, vô cùng khủng bố, dường như hắn đang đứng ở trung tâm của đại kiếp vũ trụ sụp đổ.
Hắn cảm nhận được áp lực và sức nóng vô cùng mạnh mẽ!
Nơi này đã không còn là Chung Cực Hư Không, chỉ còn là một vũ trụ đã biến thành hỗn độn mang theo áp lực vô biên, sức nóng vô biên!
Trong hỗn độn đang cuộn trào, chỉ có một số ít người thành đạo có thể sống sót.
Tần Mục nhìn thấy thành Ngọc Kinh xuất hiện trong hỗn độn, cho nên có lẽ những người kia chính là chủ nhân Di La Cung và tùy tùng của hắn.
Ngoài bọn họ ra còn có những thứ kỳ lạ trôi dạt trong hỗn độn, ví như cây thế giới, ví như Đại Uyên Quy Khư.
Tần Mục “nhìn thấy” bóng dáng của chủ nhân Di La Cung đứng xa xa trước Di La Cung, đạo thụ bừng lên hào quang rực rỡ, che chở thành Ngọc Kinh của vũ trụ kỷ nguyên thứ sáu.
Nơi đó tràn ngập tử khí, là một vùng an yên trong vũ trụ hỗn độn này.
Hắn còn “nhìn thấy” cách bài trí của cung điện khắp nơi xung quanh mình tương tự với Di La Cung, mà tế đàn dưới chân hắn vẫn còn, hơn nữa còn là tế đàn được đúc bằng Hỗn Độn Thạch.
Hắn “nhìn” xuống phía dưới, nhìn thấy từng người thành đạo đang đứng xung quanh bản thân, để lộ ra ánh mắt mong chờ.
Lúc này đây, Tần Mục kinh hãi khi “nhìn thấy” một bóng dáng quen thuộc!
Lăng Thiên Tôn!
Trong đầu Tần Mục nổ ầm ầm, không ngờ hắn lại nhìn thấy Lăng Thiên Tôn!
Sao có thể có chuyện Lăng Thiên Tôn là một trong những người thành đạo của tòa thần thành này được chứ?
Thế nhưng hắn quen thuộc với Lăng Thiên Tôn đến mức nào chứ? Quan hệ giữa hai người vừa là lão sư vừa là bằng hữu.
Năm đó, Tần Mục chỉ điểm đại đạo Tạo Hóa cho Lăng Thiên Tôn, khuyến khích nàng khai sáng ra thần thông Bất Dịch, sau này Lăng Thiên Tôn truyền thụ đạo pháp thần thông cho hắn, hơn nữa còn đưa hắn quay lại những năm đầu thời đại Long Hán!
Hắn chắc chắn không thể nhận nhầm được!
Nữ tử đứng cạnh tế đàn kia, đồng thời cũng là nữ tử trong đám người thành đạo của vũ trụ kỷ nguyên thứ sáu kia chính là Lăng Thiên Tôn!
– Sao mà Lăng Thiên Tôn lại xuất hiện trong quá khứ được?
Thế nhưng, “tầm nhìn” của Tần Mục lại không hề nằm trong tầm kiểm soát của hắn.
Chắc hẳn là bởi vì hai chân của hắn đã đặt lên dấu chân của người tên Thiên Đô kia, cho nên “tầm nhìn” cũng chuyển thành góc nhìn của Thiên Đô.
Hắn nhìn thấy bóng dáng của “bản thân”, nhìn thấy cây rìu trong tay mình.
Tần Mục sửng sốt, cảm thấy cây rìu kia rất quen, mà đó chính là cây rìu mà hắn từng thấy trong tay Thái Dịch.
Thái Dịch hóa thân thành người khổng lồ chặt đổ cây thế giới, mà thứ hắn sử dụng để chặt cây chính là cây rìu tương tự như này.
Sau khi cây thế giới mới sinh trưởng, Tần Mục từng mượn rìu của Thái Dịch để đốn cây, cho nên cũng đã thử nghiên cứu thấu đáo cây rìu này.
Mặc dù không thể nghiên cứu ra bất cứ điều gì, thế nhưng hắn cũng sẽ không nhận nhầm!
Thế nhưng cây rìu “trong tay” hắn và cây rìu của Thái Dịch vẫn có điểm khác nhau, không hoàn toàn không phải là một, thế nhưng vẫn có thể nhìn ra tính chất đặc biệt được truyền thừa.
– Chẳng lẽ Thiên Đô chính là Thái Dịch?
Tần Mục vừa mới nghĩ đến đây, đột nhiên hắn nhìn thấy “bản thân” đang dùng hết sức vung cây rìu lên!
Đồng thời, người thành đạo bên dưới tế đàn cũng dốc hết sức mình, cùng hợp lực với hắn để phát huy sức mạnh của cây rìu tới mức tối đa!
Giờ phút này, hỗn độn mở ra!
Tần Mục dùng góc nhìn của người mở đường chứng kiến tất cả mọi thứ, trong lòng không khỏi vô cùng chấn động.
Hắn chưa từng nhìn thấy cảnh tượng nào tráng lệ như bây giờ, cũng chưa từng nhìn thấy cảnh tượng nào kích động lòng người hơn thế!
Hắn nhìn thấy một vũ trụ được sinh ra!
Hắn nhìn thấy người thành đạo dùng chính sức mạnh của bản thân để khai thiên tích địa, dùng chính thần thông đạo pháp của bản thân để mở ra một vũ trụ hoàn toàn mới từ hỗn độn!
Tần Mục đã từng diễn hóa cảnh tượng hoành tráng như này trong Linh Thai Thần Tàng của mình không biết bao nhiêu lần, thế nhưng giây phút “tận mắt chứng kiến”, hắn mới nhận ra những thứ mà bản thân diễn hóa không phải là khai thiên tích địa thật sự, thứ diễn hóa trong Thần Tàng của hắn không hề ngoài sức tưởng tượng của hắn.
Mà những gì “Thiên Đô” và những người thành đạo này đang làm mới thật sự là khai thiên tích địa, diễn hóa vũ trụ Hồng Hoang!
Sau khi bọn họ mở ra hỗn độn, năng lượng vô biên lập tức phát tán, sức nóng vô biên, ánh sáng vô biên và không gian vô biên cũng không ngừng bành trướng mở rộng!
Lúc này vẫn chưa có vật chất, cả vũ trụ nguyên thủy chỉ là một khối năng lượng nóng chảy đang nhanh chóng giãn nở, mà đại đạo cũng chưa hề tồn tại.
Chương 2338: Thiên Đô Khai Thiên Thiên (2)
Thiên Đô Khai Thiên Thiên (2)
Thế nhưng ngay sau đó, hai loại đại đạo Tiên Thiên là Thái Dịch và Thái Sơ lần lượt xuất hiện!
Hai loại đại đạo Tiên Thiên này diễn biến với tốc độ đáng kinh ngạc, thậm chí còn chẳng cần chút thời gian nào đã diễn hóa xong, hơn nữa cùng lúc này, hư không cũng được sinh ra!
Sức mạnh đến từ hư không thúc đẩy vũ trụ nhanh chóng bành trướng, kéo dãn khoảng cách giữa các hạt năng lượng với nhau.
Tần Mục đứng ở nơi đó, chỉ thấy vũ trụ nguyên thủy này vẫn đang tiếp tục diễn biến, cả vũ trụ đều là Thái Sơ Nhất Khí, hơn nữa chỉ có trạng thái Nhất Khí, không hề có vật chất nào khác.
Khoảng ba mươi vạn năm sau, vũ trụ nguyên thủy mới bắt đầu tiến vào trạng thái Thái Thủy nhờ sự thúc đẩy từ sức mạnh của hư không, đại đạo Thái Thủy sinh ra từ Tiên Thiên Nhất Khí.
Tầng tầng lớp lớp hư không được sinh ra thúc đẩy vật chất của vũ trụ diễn biến, từ Thái Thủy tiến vào Thái Tố, từ Thái Tố tiến vào Thái Cực.
Đợi đến khi tinh thần được sinh ra, nhật nguyệt tinh thần quay quanh nhau, tinh hà tinh đấu tinh hệ được hình thành, đại đạo Thái Cực bắt đầu diễn hóa ra vạn vật trong thiên hạ, Chung Cực Hư Không cũng xuất hiện, bức tranh toàn cảnh của vũ trụ được mở ra, từ trạng thái nguyên thủy tiến tới trạng thái sơ sinh.
Mà thời gian đã trôi qua được ngàn vạn năm.
Đương nhiên Tần Mục vẫn đang đứng trên tế đàn, dùng góc nhìn của “Thiên Đô” để quan sát tất cả, cho nên thời gian thực không hề lâu đến như thế.
Hắn bừng tỉnh, bên tai vang vọng giọng nói vui mừng của “bản thân”:
– Kỷ nguyên thứ bảy đã mở ra, chư vị đạo hữu, cuối cùng Thiên Đô chúng ta đã mở ra vùng vũ trụ này rồi!
– Thiên Đô chúng ta?
Tần Mục kinh ngạc, vốn dĩ hắn còn cho rằng Thiên Đô trên tấm bia đá kia là để chỉ người đã khai thiên tích địa, cho rằng Thiên Đô là một danh xưng, thế nhưng lại không ngờ ý nghĩa của Thiên Đô không để chỉ một người, mà là để chỉ một nhóm người thành đạo!
Trong đó bao gồm cả Lăng Thiên Tôn!
Thiên Đô là để những người thành đạo trong thần thành này, hoặc có lẽ tên của thần thành này chính là Thiên Đô!
– Không phải Lăng Thiên Tôn đang ở Nguyên Giới ư? Tại sao nàng lại tới nơi đây? Vũ trụ kỷ nguyên thứ sáu còn chưa kết thúc, vì sao nàng lại hợp sức mở ra một vũ trụ càn khôn khác với những người thành đạo này?
Trong đầu hắn vang lên tiếng ong ong, thật sự không thể hiểu nổi Lăng Thiên Tôn đã tới kỷ nguyên thứ sáu từ lúc nào.
Hỗn độn bốn phía dần tan đi, Tần Mục thất hồn lạc phách, thế nhưng trong lòng lại có chút vui sướng.
Quả thật cảnh tượng khai thiên tích địa này quá chấn động, hơn nữa còn gợi mở rất nhiều cho hắn, giúp hắn trải qua diễn biến Ngũ Thái của vũ trụ mở ra trong một thời gian hắn ngủi, tăng cường cực cao cho công pháp thần thông của hắn!
Hiện giờ, lĩnh ngộ về Ngũ Thái của hắn cũng đã đạt đến trình độ trước nay chưa từng có!
Hắn cảm thấy nếu như bản thân tiếp thu được lợi ích từ việc quan sát cảnh tượng khai thiên này, Bá Thể Tam Đan Công có thể tiến thêm một bước nữa, hoặc có lẽ không đến mười mấy năm sau, tu vi của bản thân hắn sẽ khôi phục lại như trước, thậm chí còn tăng lên gấp bội lần, đạt đến cảnh giới cực kỳ cao!
Thế nhưng thời gian quan sát đám người thành đạo của Thiên Đô khai thiên tích địa lần này quá ngắn, hắn rất muốn tham ngộ hết lần này đến lần khác, song đáng tiếc là chỉ có một lần.
Hắn nhắm mắt ngưng thần, cẩn thận tham ngộ, đạo vận quanh thân tuôn trào, nhập đạo càng ngày càng sâu.
Sau lần quan sát Thiên Đô khai thiên tích địa, quả thật thực lực của hắn đã tăng lên rất nhiều.
Hắn không chỉ được tăng cường nhận thức của bản thân về Ngũ Thái, mà còn được tăng cường uy lực đến từ thần thông Đạo Cảnh của bản thân.
Bất kể là Hư Hình Tân Thái Cực, hay là Nhất Khí Hỗn Nguyên Đạo Đồng Du, hay là Thái Cực Diễn Biến m Dương Hành, hay là Ngũ Thái Hợp Nhất thì uy lực đều tăng mạnh!
Không chỉ có vậy, lĩnh ngộ của hắn về thần thông nhập đạo của bản thân cũng càng thêm thâm sâu, thậm chí còn mơ hồ có khả năng tiến vào thần thông Đạo Cảnh thứ ba mươi ba Trọng Thiên!
Đạo vận bên trong cơ thể Tần Mục vô cùng nồng đậm.
Đột nhiên, một âm thanh “ầm ầm” chấn động vang lên, bên trong Thần Tàng của Tần Mục cũng đang diễn hóa ra cảnh tượng khai thiên tích địa, mở ra hỗn độn, diễn hóa Ngũ Thái và vũ trụ càn khôn một lần nữa!
Thiên địa và hỗn độn trong Thần Tàng của Tần Mục diễn hóa hết lần này tới lần khác, mà Tần Mục vẫn đang đứng trên hai dấu chân kia, tay nắm Kiếp Kiếm, Kiếp Kiếm mô phỏng, thi triển ra rìu pháp khi Thiên Đô khai thiên tích địa, chém vào hư không.
Thanh kiếm trong tay hắn càng ngày càng nặng, ngấm ngầm mà ảo diệu, nặng nề mà đơn giản, thế nhưng nhát kiếm đơn giản ấy là ẩn chứa một bí ẩn cao siêu!
Hắn thử dung hợp phù văn Hồng Mông, dung hợp tử khí Hồng Mông để hoàn thiện chiêu thức này.
Hắn diễn luyện hết lần này tới lần khác, chiêu thức này cũng càng ngày càng hoàn thiện, mọi sự khéo léo và tinh tế đều được ẩn chứa trong nhát kiếm này.
Dường như nhát kiếm này không phải thần thông, mà là đại đạo tự nhiên, còn hắn hệt như tiến vào một cảnh giới hoàn toàn mới, một nhát kiếm là ẩn chứa một đại đạo.
Chương 2339: Thiên Đô Khai Thiên Thiên (3)
Thiên Đô Khai Thiên Thiên (3)
Không biết bao lâu sau, Tần Mục lại chém một nhát kiếm nữa.
Đạo vận ẩn chứa trong nhát kiếm này vô cùng nồng đậm, khi được chém ra thì hệt như đại đạo tung hoành, nơi nào nó đi qua, hỗn độn nơi đó quanh tế đàn mở ra, bị nhát kiếm chém làm đôi, dị tượng khai thiên tích địa lập tức xuất hiện!
Tần Mục thu kiếm, mở mắt, dị tượng khai thiên tích địa trong thành Thiên Đô chậm rãi biến mất, một con đường dẫn tới thế giới bên ngoài xuất hiện, không còn chút nguyên khí Hỗn Độn nào chắn ngang nữa.
Tần Mục thở ra một hơi, thấp giọng nói:
– Nhát kiếm này đã không thể dùng hai từ “chiêu thức” để hình dung nữa rồi.
Đây không phải chiêu thức, mà là đại đạo.
Năm đó, khi Kiếm Đạo tiến vào cảnh giới ba mươi ba Trọng Thiên, Khai Hoàng đã đặt tên cho cảnh giới ấy là Kiếm Đạo Thái Thanh cảnh.
Hắn biết rõ Kiếm Đạo ba mươi ba Trọng Thiên của bản thân đã không còn là kiếm pháp kiếm chiêu nữa, mà là đại đạo.
Nhát kiếm này của ta còn mạnh mẽ hơn cả Thái Thanh cảnh, dùng cảnh giới cũng rất khó để hình dung, chi bằng gọi là Thiên Đô Khai Thiên Thiên đi.
Khoảnh khắc Tần Mục lĩnh ngộ ra Thiên Đô Khai Thiên Thiên, càn khôn trong lĩnh vực Thần Tàng của hắn được mở ra, ba mươi ba tầng hư không xuất hiện, Đạo Cảnh càng ngày càng tinh túy, tu vi dần tăng lên, nguyên thần cũng dần trưởng thành.
Không chỉ có như vậy, vóc dáng của Tần Mục cũng càng ngày càng cao, đôi chân cũng không còn nhỏ bé nữa, mà đang chậm rãi phát triển.
– Nếu như chủ nhân của Thiên Đô là Thái Dịch, vậy thì năm đó hắn nói rằng hắn thấy ta rơi một giọt lệ khi từ bỏ con đường thành đạo của bản thân nghĩa là sao?
Tần Mục không hề có cảm giác vui mừng khôn xiết sau khi ngộ đạo, trái lại còn rơi vào trầm tư.
– Thái Dịch nói rằng hắn buồn bã vì ta đã từ bỏ con đường thành đạo của bản thân, vậy thì có phải bây giờ ta đã quay trở về con đường thành đạo mà ta đã từng bỏ hay không? Có lẽ không phải… Chắc hẳn con đường thành đạo lúc đó của ta cũng là con đường thành đạo của hắn, cho nên khi thấy ta từ bỏ, hắn mới hóa thành một giọt nước mắt…
Tần Mục điều chỉnh lại tâm trạng, nhấc chân phải lên, lúc chuẩn bị rời khỏi dấu chân thì thành Thiên Đô lại đột ngột thay đổi!
Hắn do dự, đặt chân phải xuống.
Trong mắt hắn, thành Thiên Đô đã không còn là một vùng phế tích mà như thể vừa mới được tạo ra.
Nó rực rỡ huy hoàng, đạo quang lóa mắt, đứng sừng sững trên đỉnh cao nhất của vũ trụ.
Thế nhưng tòa thành Thiên Đô này đang sụp đổ!
Tầm nhìn của Tần Mục lại biến thành tầm nhìn của chủ nhân dấu chân này.
Hắn nhìn thấy cảnh tượng cuối cùng, đó là tử khí Hồng Mông của chủ nhân Di La Cung, là đạo thụ của Di La Cung, là thành Thiên Đô sụp đổ phía sau đạo thụ, là hình ảnh bản thân hắn ngã xuống!
Cây rìu Hỗn Độn tuột khỏi tay hắn.
Tần Mục cũng ngã xuống, đạo tâm bỗng xám xịt.
– Đạo hữu, các ngươi làm như vậy là không đúng.
Hắn nghe thấy giọng nói càng ngày càng mơ hồ của chủ nhân Di La Cung.
Một lúc lâu sau, Tần Mục tỉnh táo lại, tầm nhìn dần khôi phục, lúc này mới phát hiện ra bản thân đang ngã trên tế đàn.
Hắn vội vàng đứng dậy, nhìn khắp xung quanh, nơi đây vẫn là phế tích của Thiên Đô, không hề thay đổi gì.
Hắn tỏ vẻ hoang mang, bước xuống khỏi tế đàn, mờ mịt rời khỏi vùng phế tích này, trong đầu chỉ còn lại duy nhất một nỗi nghi ngờ không ngừng quanh quẩn.
– Tại sao chủ nhân Di La Cung lại giết chết chủ nhân của Thiên Đô? Tại sao…
Tần Mục đang phiêu dạt trong vùng phế tích. “Nơi phế thải” này của Chung Cực Hư Không vô cùng rộng lớn, dường như tất cả mọi thứ không thể bị phá hủy của mười sáu vũ trụ đều được ném vào nơi đây.
Hắn đi ngang qua một gốc đạo thụ.
Đạo thụ kia đã hoàn toàn khô héo, thế nhưng Tần Mục vẫn cảm ứng được một tia ý thức yếu ớt trong gốc đạo thụ đó.
Hắn muốn cẩn thận quan sát, thế nhưng ý thức kia đã vô cùng yếu ớt, không hề phản ứng lại hắn, hệt như đã rơi vào trạng thái hỗn độn, không thể cung cấp cho hắn bất kỳ thông tin gì.
– Có lẽ lúc đại kiếp hủy diệt ập đến, ý thức của người thành đạo kia đã bị đánh tan thành trạng thái hỗn độn rồi.
Tần Mục thầm nói.
Ý thức ẩn chứa trong đạo thụ đã không thể sống sót, cũng không thể tỉnh lại.
Tần Mục rời đi.
Những thứ trôi dạt trong vùng phế tích của Chung Cực Hư Không này không hề cố định, bất cứ lúc nào cũng đang chuyển động, cho nên nếu như Tần Mục muốn tìm ra ô cửa chứa vô số tấm bia đá trong lời nói của Lam Ngự Điền kia thì chẳng khác nào mò kim đáy bể.
Vả lại, nơi đây cũng không cho phép sử dụng thần thức.
Thần thức sẽ bị Chung Cực Hư Không hư không hóa, hóa thành hư ảo, bởi vậy hắn chỉ có thể dựa vào nhãn lực của bản thân để tìm kiếm.
Thời gian cứ từng ngày trôi qua, Tần Mục gặp được không biết bao nhiêu thứ đồ không thể tưởng tượng nổi, thậm chí còn gặp lại phế tích của thành Thiên Đô mấy lần, song lại vẫn chưa thể tìm được ô cửa kia.
Chương 2340: Hạ xuống
Hạ xuống
Những ngày này, đôi chân của hắn dần phát triển, đã dài gần bằng trước đây, chẳng qua vẫn còn hơi gầy yếu.
Nguyên thần của hắn cũng dần lớn mạnh, đương nhiên nếu muốn khôi phục lại như thời kỳ đỉnh phong thì còn cần phải khổ tu thêm một thời gian dài nữa.
Trong thời kỳ đỉnh phong, nguyên thần của Tần Mục rộng lớn, nếu như được kích phát tới cực hạn thì có thể bao trùm cả một chư thiên.
Mặc dù nguyên thần của hắn không khủng bố bằng nguyên thần của U Thiên Tôn, thế nhưng cũng không kém cạnh làm bao.
Hiện giờ, nguyên thần của hắn chỉ cao có hơn mười trượng, còn chẳng bằng nguyên thần của thần thông giả ở cảnh giới Sinh Tử và cảnh giới Thiên Hà.
Ngay cả khi như vậy, hắn vẫn là một trong số những cường giả mạnh mẽ nhất trên thế gian này!
Nhục thân và nguyên thần của Tần Mục đều được luyện hóa từ nguyên khí Hồng Mông.
Hắn đi theo con đường của chủ nhân Di La Cung, vả lại con đường thành đạo của hắn cũng có điểm giống với con đường của chủ nhân Thiên Đô, là sự kết hợp lợi ích giữa hai con đường lại với nhau.
– Ta sẽ tìm kiếm thêm hai năm nữa, nếu như vẫn không tìm được ô cửa kia thì ta quay về Diên Khang!
Tần Mục một mình chịu đựng nỗi cô đơn, cực khổ kiếm tìm trong vùng phế tích này.
Hắn nhìn thấy một cái đầu cắm trên lá cờ, nhìn thấy một nữ nhân đang chải đầu trong gương đồng, nhìn thấy một món thần binh gãy không ngừng chảy máu.
Hắn còn nhìn thấy một quả đạo quả mọc đang không ngừng mọc đầu người, nhưng cũng không ngừng bị gió lạnh thổi bay.
Ngoài những thứ đó ra, hắn còn gặp được một loạt quan tài.
Những chiếc quan tài đó được khóa chặt bằng xích sắt, nối liền thành một hàng, trôi dạt trong hư không vô biên.
Vùng phế tích này đầy ắp những thứ vô cùng kỳ lạ.
Trước đó, Tần Mục còn định thu thập một vài bảo vật trong vùng phế tích này, thế nhưng khi nhìn thấy những món đồ kỳ lạ đó, hắn không còn suy nghĩ này nữa.
Đối với hắn mà nói, những món đồ này cũng là “rác rưởi”, không hề có chút tác dụng nào, hơn nữa còn cực kỳ nguy hiểm.
Hắn năm lần bảy lượt gặp phải sự truy sát của cái đầu và con thuyền vỡ nát kia, lúc cầm lấy tấm gương đồng kia thì suýt chút nữa bị nữ nhân chải đầu kéo vào trong gương, còn cái đầu treo trên lá cờ kia đã liền làm một thể với lá cờ, không thể tách ra!
Điều càng đáng sợ hơn là, những thứ đồ ở đây đều ẩn chứa huyền cơ.
Chúng bị nhốt trong vùng phế tích này, bị gió lạnh thổi đi, không thể thoát thân.
Nếu như Tần Mục mang theo chúng rời khỏi nơi này, vậy thì e rằng sẽ thành toàn cho những thứ đồ đó, mang đến đại họa cho thế nhân!
– Những thứ bên trong vùng phế tích này chứa đựng biết bao kẻ bất tử.
Tần Mục càng nhìn thì càng khẳng định suy đoán của mình.
Những cường giả không chết trong đại kiếp hủy diệt đều ẩn giấu trong các loại bảo vậy, chờ đợi cơ hội sống lại.
Bọn họ là những kẻ bất tử, không bị Chung Cực Hư Không hủy diệt.
Vùng phế tích này chính là một cái lồng giam tự nhiên, nhốt bọn họ ở trong đó, khiến bọn họ không thể thoát khỏi.
Mang những món bảo vật này rời khỏi nơi đây thì chẳng khác nào thành toàn cho bọn họ!
Kỳ hạn hai năm dần đến, tâm trạng của Tần Mục cũng chuyển từ gấp gáp sang bình tĩnh.
Cánh cửa đáp xuống trên một chiếc quan tài khổng lồ, Tần Mục ngồi trên cánh cửa, bên trong quan tài vang lên từng tiếng gõ “cộc cộc” hệt như có người sống bị trấn áp trong quan tài.
Cánh cửa rất nặng, đủ để trấn áp thứ trong quan tài.
Tần Mục gõ lên cánh cửa, cười nói:
– Lão huynh ở bên trong à, ta chỉ quá giang chút thôi, việc gì phải nôn nóng thế?
Trong quan tài vang lên một tiếng gầm rống, âm thanh “lộc cộc lộc cộc” càng thêm gấp gáp, như thể một con quái vật nào đó đang dùng đầu đập vào nắp quan tài.
Tần Mục cười ha hả, ngẩng đầu nhìn về phía trước.
Phía trước là một hàng quan tài được xiềng xích khóa chặt lại, đầu đuôi nối liền với nhau, trôi dạt về nơi bóng tối phía xa.
Tần Mục định mượn những chiếc quan tài này để nghỉ chân, còn về phần bên trong quan tài chôn cất thứ gì thì hắn cũng chẳng muốn biết.
Chuyến hành trình bôn ba dài đằng đẵng mấy năm nay khiến hắn có chút không chịu đựng nổi, đôi chân của hắn còn chưa hoàn toàn khôi phục, cho nên buộc phải dừng lại nghỉ ngơi chốc lát.
Đúng vào lúc này, nụ cười trên gương mặt Tần Mục dần tắt, sau đó đứng thẳng dậy.
Hắn chỉ thấy chiếc quan tài đầu tiên bẻ hướng, tách khỏi tuyến đường đã định sẵn, mà phía trước những chiếc quan tài ấy chính là một khung cửa không có cánh cửa!
Tần Mục có thể lờ mờ thấy được bên trong khung cửa đó có vô vàn tấm bia đá khổng lồ!
Những tấm bia đá đó trơn nhẵn hệt như vô số tấm gương sáng không tỳ vết!
Bia đá tạo thành rừng, đứng sừng sững trong thế giới phía sau ô cửa.
Những tấm bia đá kia phản chiếu hư không, thậm chí khi những chiếc quan tài lướt qua phía trước ô cửa, Tần Mục còn nhìn thấy trên bề mặt của những tấm bia đó phản chiếu thứ trong quan tài!
Bên trong những chiếc quan tài đó toàn là máu, thứ ngâm trong máu là một con quái vật với mái tóc dày rậm, dáng vẻ hệt như cương thi, răng nanh dài ngoẵng, móng tay sắc nhọn đang điên cuồng nắm lấy vách quan tài!
Thi thể của những người thành đạo tiền sử đã thấm đẫm máu trong quan tài, biến thành một sinh vật kỳ dị!








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)










