[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)
Tập 458 : Ta không ký! (2) (c2286-c2290)
❮ sautiếp ❯Chương 2286: Ta không ký! (2)
Ta không ký! (2)
Ngươi trực tiếp ký, ta không giết ngươi, bọn họ cũng sẽ giết ngươi! Huống chi, lão tử chính là thủ lĩnh của Vũ Lâm Quân, dưới trướng không dưới mười vạn Vũ Lâm Quân tinh nhuệ.
Ngươi dám để đám người lão tử đi uống gió tây bắc, vậy thì cùng lắm lão tử làm phản chiếm núi làm vua!
Ngọc Thần Tử giận dữ:
– Người đâu, đánh tên này ra khỏi đây cho ta!
Ngụy Tùy Phong đập tay xuống bàn, quật hắn ngã nhào một cái.
Thái tử U Minh vội vàng ngăn cản, chậm rãi nói:
– Các ngươi, đừng ồn ào…
Ngọc Thần Tử bò dậy, trốn ở sau lưng thái tử U Minh:
– Thái tử U Minh, người cùng họ Ngụy đều là trợ thủ của ta, họ Ngụy làm phản, bắt hắn lại cho ta!
Thái tử U Minh chậm rãi nói:
– Ngọc Thần Tử, trực tiếp ký kết khế ước thì quả thật không ổn, khó mà phục chúng…
Ngụy Tùy Phong đằng đằng sát khí, quát:
– Lão U, ngươi tránh ra, ta chém chết hắn, để Mục Thiên Tôn đổi một người khác đến!
Thái tử U Minh chậm rãi nói:
– Đừng làm loạn…
Ngũ Đế Nội Tọa đồng loạt cau mày, Niên Quan Hà nghiêng người hỏi tùy tùng sau lưng, nói:
– Bệ hạ định khế ước có để lại đủ lợi ích cho những người đang cầm quyền của Diên Khang không?
Tùy tùng kia lắc đầu, thấp giọng nói:
– Bệ hạ thu lại hết tất cả của cải và quyền lực của Diên Khang, không để lại lợi ích gì.
Niên Quan Hà nhíu chặt lông mày, nói với các Đại Đế Nội Tọa khác:
– Khó trách Diên Khang phản ứng mãnh liệt như thế, quả thật khế ước do bệ hạ định không ổn, chỉ sợ sẽ dẫn tới việc Diên Khang không đồng ý.
Mộng Tiên Thu nói:
– Diên Khang không đồng ý, vậy giết là được.
Niên Quan Hà lắc đầu nói:
– Bệ hạ không sợ Diên Khang, bệ hạ sợ vị ẩn cư kia.
Hắn đột nhiên dừng lại, không nói :
– Bệ hạ muốn mở miệng ăn xong lau sạch, nhưng có rất nhiều nhân vật trí dũng kiệt xuất ở Diên Khang, không để lại chút lợi ích nào, sợ là không thể ký kết khế ước.
– Lão tử phản!
Ngụy Tùy Phong phất áo, xoay người rời đi, la lên:
– Kẻ lần này muốn đầu hàng là họ Tần của hắn, không phải là họ Ngụy của ta, Diên Khang trên dưới vốn tiếng oán hờn khắp nơi! Họ Tần của hắn không đánh, lão tử thay hắn đánh! Lão tử đi tìm Nguyệt Thiên Tôn, Lăng Thiên Tôn, U Thiên Tôn, kết hợp với Vô Ưu Hương để phản lại!
Ngũ Đế Nội Tọa đưa mắt nhìn nhau, Niên Quan Hà đứng dậy, cất cao giọng nói:
– Vân La Đế dừng bước!
Ngụy Tùy Phong dừng bước, tức giận hừ một tiếng, sắc mặt khó coi nói:
– Tại sao ngươi muốn ta dừng bước? Muốn giết ta hay sao? Bản lĩnh của Ngũ Đế Nội Tọa các ngươi chưa chắc có thể giữ chân được Ngụy mỗ!
Niên Quan Hà cười nói:
– Đàm phán thì cần phải thương lượng.
Vân La Đế đừng sốt ruột, cho ta trở về bẩm báo bệ hạ, tiếp tục định đoạt.
Sắc mặt Ngụy Tùy Phong hòa hoãn lại, liếc Ngọc Thần Tử một cái, sau đó lại đột nhiên giận dữ, nghiêm mặt nói:
– Còn dám bán đi lợi ích của Diên Khang, giết chết ngươi cái gian tế của Thiên Đình này!
Ngọc Thần Tử tức giận nói:
– Ta là gian tế của Thiên Đình sao? Ta làm gian tế thì có lợi ích gì?
– Ta làm sao biết được? Ta chỉ là nghe nói Thiên Đình đưa ngươi vài chư thiên, mọi người đều nói sau cuộc đàm phán lần này, ngươi sẽ trốn đi làm phú ông nhà giàu!
Hai người làm loạn cả lên, muốn đánh nhau, thái tử U Minh ở giữa khuyên can, chậm rãi nói:
– Cả hai bớt nói vài câu đi…
Niên Quan Hà lệnh một quan văn dưới quyền lên Thiên Đình, trình báo vấn đề nan giải mà bọn họ gặp phải với Hạo Thiên Đế.
Hạo Thiên Đế đang ở Tạo Phụ Thiên Cung nói chuyện cùng với chủ nhân mới của Tạo Phụ Cung là Tinh Ngạn Thiên Tôn, người không có phận sự thì không thể đi vào.
Cho đến hơn mười ngày sau đó, Hạo Thiên Đế bước ra khỏi Tạo Phụ Thiên Cung, mặt mày tỏa sáng, hiển nhiên tâm tình thật tốt.
Quan văn kia vội vàng tiến lên, nói với Hạo Thiên Đế về chuyện đàm phán của Diên Khang, nói:
– Mục Thiên Tôn không hỏi chuyện, nhưng những người đang nắm quyền dưới trướng hắn đều không chịu thua, kêu gào muốn tạo phản.
– Hài tử ầm ĩ sẽ có đường ăn, là do trẫm không chia cho bọn họ chút lợi ích, cho nên bọn họ mới làm loạn.
Hạo Thiên Đế nhìn nhận rõ ràng, cười nói:
– Vậy thì trẫm có thể nhượng bộ một chút, không nên ép quá ác.
Ép quá ác, Mục Thiên Tôn sẽ làm phản.
Ngươi trở về nói với Ngũ Đế Nội Tọa, bọn họ có thể buông lỏng một vài điều kiện, nhưng chắc chắn phải cho bọn họ một kỳ hạn!
Sắc mặt hắn chuyển sang lạnh lùng, cười giễu nói:
– Cuối năm nay, bọn họ chắc chắn phải ký cho trẫm! Nếu như không ký, vậy thì đừng trách trẫm vô tình, xoá sổ Diên Khang!
Quan văn kia vội vàng rời đi, trở về Diên Khang, thuật lại lời của Hạo Thiên Đế cho Ngũ Đế Nội Tọa.
Ngũ Đế Nội Tọa thở phào nhẹ nhõm, nói:
– Bệ hạ chịu bỏ ra lợi ích thì tốt, vậy thì dễ nói chuyện.
Nhưng mà lỗ hổng này vừa được mở ra, bá quan văn võ trong nội bộ Diên Khang đều xuất hiện, dự định kiếm một chén canh.
Trong Văn Đạo Viện, chướng khí mù mịt, đám người của Diên Khang và sứ giả Thiên Đình ầm ĩ, nội bộ người một nhà cũng tranh cãi ngất trời.
Năm vị Đại Đế trong Ngũ Đế Nội Tọa hoa mắt chóng mặt, năm người bọn họ đều có mấy trăm tùy tùng, tính gộp lại hai, ba ngàn người, nhưng cũng bị làm cho hết hơi hết sức, không thể nào ứng phó.
Chương 2287: Ta không ký! (3)
Ta không ký! (3)
Việc này ồn ào đến cuối năm, vẫn không hoàn toàn xác định được.
Hạo Thiên Đế tức giận, hạ lệnh triệu hồi tất cả sứ giả, chuẩn bị khai chiến.
Mệnh lệnh vừa mới truyền đạt, sứ giả của Thiên Đình còn chưa trở lại Thiên Đình, lại có tin tức truyền đến, Mục Thiên Tôn không ẩn cư, xuống núi tới Diên Khang, dâng tấu chương Thiên Đình, nói nguyện ý thần phục, tự thân dẫn đầu sứ giả của Diên Khang tới Thiên Đình tiếp tục thương lượng.
Hạo Thiên Đế vừa hạ lệnh Thiên Đình chấn chỉnh đại quân, chuẩn bị khai chiến bất cứ lúc nào, tạo áp lực cực hạn, vừa lại lệnh Mục Thiên Tôn dẫn đầu sứ giả của Diên Khang tới Thiên Đình tiếp tục thương lượng.
Tết xuân qua đi, Tần Mục dẫn đầu đoàn sứ giả của Diên Khang tới Thiên Đình.
Vừa mới tới Thiên Đình, Hạo Thiên Đế mời Tần Mục đến, nói chuyện trời đất, không để cho hắn chạm mặt với đoàn sứ giả.
Một bên khác, đoàn sứ giả của Diên Khang thì bị giam trong Cẩm Tú Thiên Cung, Thiên Đình phái mấy vạn quan văn, không để cho sứ giả của Diên Khang nghỉ ngơi, cũng không cho sứ giả của Diên Khang đồ ăn thức uống, thay nhau đàm phán, khiến cho Cẩm Tú Thiên Cung gà chó không yên.
Đám người Ngọc Thần Tử, Ngụy Tùy Phong, thái tử U Minh sứ giả dẫn đầu Diên Khang không chịu được nữa, lần lượt ký tên trên khế ước, đã là hơn nửa năm thời gian trôi qua.
Hạo Thiên Đế sai người chất đống khế ước dày cộp lên bảo liễn đưa vào hậu cung, hơn nữa còn phải đặt bảy chiếc bảo liễn mới chứa hết.
Hắn cười nói:
– Mục ái khanh, việc Diên Khang đầu hàng đã nói xong rồi.
Trẫm không tính bạc đãi các ngươi, đủ loại lợi ích có thể cho thì trẫm đã đều cho, hiện tại ái khanh nên ký rồi.
Tần Mục lật xem bảy xe khế ước này, đọc từng tờ một, sắc mặt không khỏi thay đổi, đọc càng nhiều, vẻ mặt càng u ám.
Hạo Thiên Đế nhìn thấy vẻ mặt của hắn càng ngày càng khó coi, không khỏi khẽ nhíu mày.
Tần Mục đọc xong bảy xe giấy khế ước, vung tay áo phất một cái, cười giễu nói:
– Khế ước này, ta không ký! Ta không ký tên, ai ký tên đều vô dụng!
Hạo Thiên Đế giận dữ, đứng lên, Đại La Thiên Nhất Khí từ Chung Cực Hư Không hiện lên, uy lực che thiên địa, bao phủ Thiên Đình, lạnh lùng nói:
– Mục ái khanh, ngươi không ký? Ngươi đang đùa giỡn với trẫm hay sao?
Tần Mục đúng mực, nói:
– Bệ hạ lấy đi hầu hết lợi ích của Diên Khang, những người khác chỉ còn lại phần nước canh, mà ta thì chẳng có gì.
Bệ hạ có chấp nhận ta là đối thủ lớn nhất của bệ hạ hay không? Chẳng lẽ ta ngay cả chút nước canh cũng không đáng? Bệ hạ coi thường vi thần chính là coi thường bản thân.
Ánh mắt Hạo Thiên Đế dừng lại trên gương mặt của hắn, nhìn thẳng ánh mắt của hắn:
– Ngươi đã ẩn cư rồi, còn muốn nhiều lợi ích như vậy làm gì? Ngươi nên để trẫm yên tâm, để trẫm không lo lắng, chứ không phải lúc nào cũng nghĩ ngợi lúc nào ngươi đông sơn tái khởi!
Tần Mục nghiêm túc nói:
– Thần còn có một đại gia đình phải nuôi sống…
Hạo Thiên Đế tức giận đến bật cười:
– Nếu hôm nay ngươi không ký, trẫm sẽ hạ thánh chỉ, để Hư Thiên Tôn tiêu diệt một nửa nhân khẩu ở Diên Khang của ngươi!
Đạo tâm phủ đầy bụi trong cơ thể của Tần Mục mở rộng, chiến ý ngập trời:
– Ngươi có thể tiêu diệt bao nhiêu, thần có thể hồi sinh bấy nhiêu!
Hạo Thiên Đế lên cơn giận dữ, cười giễu nói:
– Ngươi cho rằng trẫm không đối phó được thần thông hồi sinh của ngươi? Trẫm đưa linh hồn của bọn họ đến Chung Cực Hư Không, đưa bọn họ vào Quy Khư, nhét vào thành Ngọc Kinh Tổ Đình, để cho bọn họ triệt để chôn vùi, ngươi có thể cứu sống ai nữa?
Tần Mục lập tức uể oải.
Nhưng vào lúc này, đột nhiên đại thần Thượng Tể vội vàng đến đây, vẻ mặt tràn đầy lo lắng, nhìn thoáng qua Tần Mục, lại im miệng không nói.
Hạo Thiên Đế lạnh lùng nói:
– Nói! Ở đây không có người ngoài!
Đại thần Thượng Tể chần chừ một lúc, nói:
– Bệ hạ, bốn chư thiên là Ngọc Cơ, Sư Tú, Linh Thư, Linh Uyên làm phản, giết chúa tể của bốn chư thiên này, sắp tuyên thệ trước khi xuất quân thảo phạt Thiên Đình…
Dứt lời, hắn liếc Tần Mục một cái.
Hạo Thiên Đế vung tay áo phất một cái, thản nhiên nói:
– Thiên hạ ngày nay thái bình, trẫm cũng là minh quân vô song, không ngờ bọn họ lại vì ham muốn cá nhân của bản thân mà phản, đúng là tự tìm đường chết.
Truyền lệnh của ta, để Hư Thiên Tôn tiêu diệt bọn họ.
Hắn nhìn về phía Tần Mục, mỉm cười nói:
– Mục ái khanh, ngươi và trẫm cùng tới bốn chư thiên này, xem thử kết cục của những kẻ phản tặc một phen.
Chư thiên Ngọc Cơ, Tần Mục và Hạo Thiên Đế đứng sừng sững phía bên ngoài bầu trời, theo sau là khoảng trên dưới một trăm vị trọng thần của Thiên Đình.
Mọi người đồng loạt nhìn xuống dưới, chỉ thấy chư thiên Ngọc Cơ vốn dĩ màu mỡ không gì có thể sánh được, nhưng lúc này đây đâu đâu cũng loạn lạc.
Có thể nói trong chư thiên vạn giới, chư thiên Ngọc Cơ là một trong số ít thế giới màu mỡ, nổi tiếng với việc đúc, cung ứng thần binh cho Thiên Đình.
Thiên công của chư thiên Ngọc Cơ có tay nghề cao, mặt thẩm mĩ của thần binh cũng rất tốt, nhưng tính thực dụng lại giảm đi rất nhiều.
Chương 2288: Ta có một ước mơ (Phần của Tần Mục)
Ta có một ước mơ (Phần của Tần Mục)
Quan lại trên Thiên Đình thường tự hào vì có một thần binh của chư thiên Ngọc Cơ, tuy nhiên sự quật khởi của ngành nghề rèn đúc ở Diên Khang lại phá vỡ công việc làm ăn ổn định của chư thiên Ngọc Cơ.
Thần binh của Diên Khang có uy lực mạnh, thành tựu nghệ thuật cũng không hề yếu, đặc biệt là Họa Thánh dùng tranh nhập đạo ở Diên Khang có số lượng đệ tử lên tới ngàn vạn, tu luyện họa đạo là chuyện bắt buộc trong mỗi một học viện trong học cung của Diên Khang.
Dù sao vẻ ngoài thần binh càng đẹp, giá bán càng cao.
Quan trọng hơn là, giá thần binh của Diên Khang rất rẻ!
Chính là như vậy, đốc tạo xưởng ở chư thiên Ngọc Cơ trong vòng mấy chục năm bị phá sản không ít, tất cả các thế lực trên Thiên Đình đặt làm thần binh thường chọn Diên Khang đầu tiên, chỉ có Tạo Phụ Thiên Cung thỉnh thoảng sẽ giao một ít việc không quá quan trọng cho chư thiên Ngọc Cơ, cứu cánh một vài đốc tạo xưởng chư thiên Ngọc Cơ.
Nhưng mà, thành Ngọc Kinh Tổ Đình xuất hiện, Thạch Kỳ La “chết” ở trong thành Ngọc Kinh, Tạo Phụ Thiên Cung mất chủ, nguồn tài nguyên duy nhất của chư thiên Ngọc Cơ bị cắt đứt.
Từ khi Thạch Kỳ La “chết” đến bây giờ, chỉ trong vòng ba mươi năm ngắn ngủi, chư thiên Ngọc Cơ sụp đổ.
Chư thiên Ngọc Cơ vốn dĩ rất khó có thể duy trì, dân chúng lầm than, khắp nơi đều có Thần Ma làm loạn.
Sau khi trụ cột của chư thiên Ngọc Cơ hoàn toàn sụp đổ, thần tướng thần quan trước đây ủng hộ chúa tể Ngọc Cơ thấy sự phẫn nộ của dân chúng khó bình, ngay sau đó dứt khoát tạo phản, giết chết chúa tể Ngọc Cơ, phất cờ nổi dậy.
Thiên Đình đã sớm biết sự náo loạn ở chư thiên Ngọc Cơ, nhưng Hạo Thiên Đế không bao lâu nữa sẽ đăng cơ xưng đế, tất nhiên tốt khoe xấu che, náo loạn ở chư thiên Ngọc Cơ đều bị đè xuống, không báo lên cho Hạo Thiên Đế.
Chúa tể Ngọc Cơ chính là một thành viên của Thiên Minh, hắn bị giết, sự việc này không có cách nào ngăn chặn lại được.
Càng đáng sợ hơn là, sự phản loạn của chư thiên Ngọc Cơ chỉ là một góc của chư thiên vạn giới, đồng thời bộc phát náo loạn còn có chư thiên khác như Sư Tú, Linh Thư, Linh Uyên cũng lờ mờ để lộ ra cảnh tượng loạn lạc.
Nếu như tiếp tục ép xuống, chắc chắn đến khi Hạo Thiên Đế biết sẽ có người phải rơi đầu, thế nên lúc này đại thần Thượng Tể mới trình báo lên cho Hạo Thiên Đế.
– Thiên hạ này nhất định sẽ vô song thịnh thế, vượt xa hơn lúc trước! Tiếc rằng những điêu dân này ngay cả khổ cũng không chịu được.
Hạo Thiên Đế bước tới chư thiên Ngọc Cơ trước, chỉ thấy bên trong chư thiên Ngọc Cơ đâu đâu cũng có dân đói, dân nạn, phần lớn bên trong chư thiên Ngọc Cơ là chủng tộc Bán Thần, mà lúc này đều đang hỗn loạn.
Khắp nơi đây đều có yêu ma hoành hành, bốn phía đều có cướp bóc, còn có những Thần Ma thi triển thần thông, tạo ra biển lửa, hoặc tạo ra làn sóng lớn cuồn cuộn dâng lên nhấn chìm thành thị của quân địch.
Thậm chí hai phe phản quân khai chiến còn triệu hoán tinh thần đến từ bên ngoài bầu trời xuống chư thiên, cảnh tượng hệt như ngày tận thế!
Không phải nơi nào của chư thiên Ngọc Cơ cũng đều đói rét khổ cực, trái lại một số thế gia đại phiệt nào đó vẫn có vô số của cải, nhưng biết đây là loạn thế, ngay sau đó đã chuyển đi khỏi Ngọc Cơ, đi tới nơi khác lánh nạn.
Trên đường đi, đám người Tần Mục và Hạo Thiên Đế gặp được hơn mười chiếc như lâu thuyền vậy, trên thuyền chất đầy tiền và châu báu, từ bên ngoài bầu trời đi tới, đằng sau còn có phản quân bám đuôi đuổi giết.
Cầu Linh Năng Đối Thiên đã bị phản quân phá huỷ để tránh sự tấn công của Thiên Đình, cho nên bọn họ chỉ có thể di chuyển bằng con đường này đi đến tinh không.
Hạo Thiên Đế thờ ơ quan sát, từ từ nói:
– Những điêu dân này, lúc nào không như ý muốn là làm phản, muốn loạn thì loạn, cho rằng trẫm bạc đãi bọn họ, thật sự là tội ác tày trời.
Trẫm làm ra tất cả chuyện này sao? Trẫm vừa mới kế vị, có năng lực lớn như vậy, chỉ vài năm ngắn ngủi mà bọn họ đã sống không nổi hay sao? Đây là việc của tiền triều tạo thành, bọn họ lại đẩy hết tội lỗi trên đầu của trẫm!
Hắn càng nói càng giận:
– Bọn họ không phải không sống nổi, mà nhìn thấy trẫm vừa mới đăng cơ, căn cơ bất ổn, nhân cơ hội vơ vét trẫm! Những kẻ tạo phản này đều là kẻ có dã tâm, đều là sâu mọt của Thiên Đình! Loại chuyện này quyết không thể khoan dung, nhất định phải giết gà dọa khỉ để răn đe! Nếu không lỗ hổng này vừa xuất hiện, chư thiên khác cũng muốn đến vơ vét, đòi hỏi lợi ích từ trẫm! Trẫm muốn cho bọn họ biết, thiên hạ này không phải của bọn họ, mà là của trẫm!
Phía trước, hai đại quân Thần Ma vì tranh đoạt địa bàn mà đang giao chiến, chém giết say sưa.
Hai bên đều giết đến đỏ cả mắt, chiến trường gần như biến thành biển máu, đao quang kiếm ảnh, máu chảy thành sông.
Nhưng vào lúc này, đột nhiên tất cả các Thần Ma đang giao thủ đều dừng lại, đứng yên bất động ở nơi đó, duy trì dáng vẻ chém giết vừa rồi, không nhúc nhích.
Tất cả Thần Ma trên chiến trường trong phút chốc không còn khí tức của sự sống!
Giữa trời đất dường như cực kỳ yên tĩnh, chỉ có tiếng gió, không còn bất kỳ âm thanh nào khác.
Chương 2289: Ta có một ước mơ (Phần của Tần Mục) (2)
Ta có một ước mơ (Phần của Tần Mục) (2)
– Hư Thiên Tôn ra tay rồi!
Hạo Thiên Đế nở nụ cười, cơ thể từ từ bay lên, Tần Mục và khoảng trên dưới một trăm vị trọng thần Thiên Đình đi theo hắn bay lên bầu trời.
Tần Mục nhìn xung quanh, chỉ thấy thành trì xa xa cũng như vậy, trong chớp mắt đều biến thành tử thành, tất cả mọi người bên trong thành vẫn còn duy trì hành động mà họ đã làm khi còn sống, nhưng tất cả đều không có khí tức của sự sống.
Từng thần quốc, từng sinh mệnh, bao gồm cả Thần Chỉ và Ma Thần của chư thiên Ngọc Cơ, trong phút chốc đều chết đi.
Nhất thời, hoa tàn lụi, cây khô héo, thú vật nằm rạp xuống, chim bay trên trời rơi xuống đất, thậm chí tôm cá trong nước ở trong sông lớn biển hồ cũng đều chết sạch!
Toàn bộ chư thiên Ngọc Cơ trong phút chốc như biến thành một chư thiên chết, trừ đám người Tần Mục và Hạo Thiên Đế ra thì không còn một sinh vật nào sống sót!
Đám người nhìn xung quanh, chỉ thấy ma khí xâm nhập, đại địa chư thiên Ngọc Cơ nhanh chóng biến thành màu đen, biến thành đất đai hắc ám, những ngọn núi mất đi màu sắc, sông lớn biển hồ cũng đang dần trở nên đen nhánh, ma khí tràn ngập.
Bọn họ ngẩng đầu nhìn lại, chỉ thấy ngôi sao bên ngoài bầu trời cũng đang nhanh chóng ảm đạm, mặt trăng tối đen, mặt trời cũng bị bóng đen xâm nhập, thời gian dần bị bóng đen nuốt mất.
Chư thiên Ngọc Cơ hoàn toàn chết.
Tay chân Tần Mục lạnh ngắt.
Tuy rằng hắn đã sớm biết chư thiên Ngọc Cơ làm phản sẽ có kết cục như này, nhưng mà khi tận mắt nhìn thấy cảnh tượng này vẫn khiến cho hắn run rẩy và sợ hãi không gì sánh nổi!
Sau cái chết của Khai Hoàng, hắn đã dự đoán được Diên Khang không thể tranh đoạt U Đô với Thiên Đình.
Nếu tiếp tục khai chiến với Thiên Đình, Diên Khang cũng sẽ có kết cục tương tự!
Bởi vậy hắn mới sụp đổ đạo tâm, không gượng dậy nổi.
Nhưng nếu không có Đạo Tổ và Đại Phạm Thiên mang đến tin tức về không gian hỗn loạn, chỉ e rằng hiện tại hắn cũng không cách nào bước khỏi trạng thái đạo tâm sụp đổ.
Mà cảnh ngộ của chư thiên Ngọc Cơ đã chứng minh cho điều này.
Hạo Thiên Đế cười nói:
– Sức mạnh của Thổ Bá đúng là sức mạnh vô song! Có loại uy hiếp này, ai còn dám tạo phản? Mục ái khanh, chư thiên Ngọc Cơ làm phản có kết cục như vậy, đổi lại là Diên Khang cũng sẽ giống như vậy!
Sắc mặt Tần Mục trắng bệch, há hốc miệng, nói không ra lời.
Hạo Thiên Đế thu hết các biểu cảm của hắn vào trong mắt, không thể không đắc ý, tinh thần phấn chấn, cất cao giọng nói:
– Mục ái khanh, cảnh tượng này có khiến ngươi tỉnh ngộ hay không? Trẫm không phải hôn quân như thái thượng hoàng.
Hắn sẽ hư tình giả ý, qua loa ứng phó, phân đất phong hầu chư hầu, nhưng trẫm sẽ không làm như vậy! Khởi giá, tới Sư Tú Thiên!
Sư Tú Thiên.
Cảnh tượng đồ sát vẫn diễn ra trong thầm lặng, chỉ khoảng chừng trong vài giây ngắn ngủi, tất cả sinh linh sống trong Sư Tú Thiên, cho dù loạn đảng hay bách tính bình thường, hoặc là chim, thú, côn trùng, cá, tất cả đều chết!
Quần tinh tàn lụi, mặt trời dập tắt, mặt trăng rơi vào bóng đêm, toàn bộ thế giới rơi vào băng lãnh yên tĩnh.
Thiên Đình không chỉ uy hiếp vũ lực, còn đại khai sát giới!
– Bệ hạ, hai chư thiên biến mất đã đủ để khiến chư thiên vạn giới kinh sợ, khiến cho đám vô dụng sau không dám làm phản.
Lần này Mạnh Vân Quy cũng đi theo bên cạnh Hạo Thiên Đế, khom người nói:
– Thượng thương có đức hiếu sinh, không cần phải giết hại thêm nữa.
Thần nguyện tới hai chư thiên Linh Thư và Linh Uyên, khiến cho đám phản quân ở nơi đó phải khoanh tay, đi tới Thiên Đình lĩnh tội.
– Hoang đường!
Sắc mặt Hạo Thiên Đế trầm xuống, lạnh lùng nói:
– Lời trẫm nói ra, sẽ không có chuyện thu về! Những loạn thần tặc tử này tội đáng muôn chết, cho rằng đầu hàng, trẫm sẽ không truy cứu tội của bọn họ sao?
Mạnh Vân Quy im lặng, không nói thêm gì nữa.
Linh Thư Thiên, chết.
Linh Uyên Thiên, chết.
Bốn chư thiên phản loạn cứ như vậy mà biến mất.
Hạo Thiên Đế liếc Tần Mục, nói:
– Mục ái khanh, nếu ngươi chấp mê bất ngộ, Diên Khang của ngươi cũng sẽ giống như bốn chư thiên này! Trẫm không cho ngươi nhiều thời gian nữa, khế ước văn thư của Thiên Đình và Diên Khang ở ngay trong hậu cung trẫm, trẫm chờ ngươi về kí tên của mình lên!
Dứt lời, hắn phất tay áo, đẫn người rời đi.
Tần Mục nhìn Linh Uyên Thiên bị hủy diệt, xoay người đi về phía Thiên Đình.
Mạnh Vân Quy chậm lại phía sau một bước, sóng vai đi cùng hắn, thấp giọng nói:
– Mục Thiên Tôn, ngươi có dự liệu được ngày hôm nay không?
Tần Mục kinh ngạc nói:
– Vì sao Mạnh Thiên Sư lại nói như vậy?
Mạnh Vân Quy hừ một tiếng, thấp giọng nói:
– Diên Khang Kiếp năm đó, ngươi vì Diên Khang mà xây dựng đại kế lập quốc rèn đúc, tên là rèn đúc, thực ra là rút củi dưới đáy nồi, phá vỡ kế hoạch của Thiên Tệ! Ngươi giấu diếm được người khác, không thể gạt được ta đâu! Ta sớm đã nhìn thấu mưu đồ của ngươi, biết Diên Khang quật khởi, chư thiên khác nhất định xuống dốc, mà những chư thiên lập nghiệp rèn đúc thì hiện giờ đều bị Diên Khang của ngươi kéo vào chỗ vạn kiếp bất phục!
Tần Mục dừng bước lại, cười như không cười nói:
– Cạnh tranh sinh tồn, kẻ mạnh mới có thể sống sót.
Bởi vì quân thủ các quy tắc, các chư thiên khác không cạnh tranh được với Diên Khang, nhưng lại nương nhờ Diên Khang?
Chương 2290: Cô huyền thế ngoại
Cô huyền thế ngoại
Nếu như chư thiên khác chịu cải cách, vậy thì làm sao có thể rơi vào tình cảnh như hiện nay?
– Cải cách!
Mạnh Vân Quy cười lạnh nói:
– Thiên Đình không cho phép ngươi cải cách, cải cách là một con đường chết!
– Không thay đổi, sống không bằng chết.
Tần Mục thản nhiên nói:
– Mạnh Thiên Sư, ngươi là Nhân tộc đúng không? Ngươi là Nhân tộc, vì sao không suy nghĩ cho Nhân tộc, mà lại thay Bán Thần nói chuyện? Trăm vạn năm qua, vì sao tình cảnh của Nhân tộc tiêu điều, không phải là ngươi không nhìn thấy.
Bọn ta quật khởi là để có cuộc sống tốt đẹp, không cầu sống được tốt bao nhiêu, chỉ cầu bình đẳng với Bán Thần, ngay cả những nguyện vọng này cũng không thể có được hay sao?
Mạnh Vân Quy há hốc miệng, Tần Mục không đợi hắn phản bác, tiếp tục nói:
– Huống chi bọn ta không hề dựa vào sự bố thí của Bán Thần, mà là dựa vào bản lĩnh của mình! Dân chúng của Diên Khang dùng sự chăm chỉ và mồ hôi của chính mình mới tới được hôm nay! Mỗi một đồng tiền mà người dân Diên Khang kiếm được đều là đổi lấy trong lúc giao dịch! Bọn ta đã đi đến bước này rồi.
Hắn nhìn Mạnh Vân Quy cười, khẽ nói:
– Mạnh Thiên Sư, bọn ta đã đi tới bước này, không thể lại về tiếp tục quỳ được.
Cơ thể Mạnh Vân Quy run lên, âm thanh khàn khàn:
– Ngươi muốn tạo phản? Ngươi không nhìn thấy cảnh tượng chư thiên xung quanh hay sao? Nhân tộc nhất định sẽ bị hủy diệt ở trong tay của ngươi!
Tần Mục vỗ vai hắn, lướt qua người hắn:
– Thời niên thiếu, ta rời khỏi Đại Khư, thấy được Diên Khang, quen biết được với quốc sư Diên Khang, quen biết Diên Phong Đế, quen biết được với rất nhiều người chất phác nhưng lại có ước mơ để theo đuổi.
Khi đó ta đã có một ước mơ.
Ta có một ước mơ, đó chính là đạo Thánh Nhân, là nhu cầu thiết yếu hàng ngày của bách tính, là mọi người nỗ lực chăm chỉ tiến lên phía trước, theo đuổi cuộc sống tốt hơn, tương lai tốt hơn.
– Ta hy vọng mọi người trong tương lai không cần phải lo lắng về việc có thể sống sót hay không, ta hi vọng bọn họ có thể phát hiện ra tài năng và đam mê của mình khi còn là thiếu niên, không ngừng chăm chỉ theo đuổi giấc mộng của mình.
Tần Mục quay đầu, nhìn hắn, cười nói:
– Ngươi đã bao giờ có ước mơ như vậy chưa?
Bỗng nhiên những giọt nước mắt của Mạnh vân Quy chực trào ra.
Hắn nhưng cố gắng kiềm chế, lướt qua Tần Mục, lạnh lùng nói:
– Ngươi sẽ không thành công đâu!
– Ước mơ không thể làm cơm ăn, cũng không thể giữ mạng sống! Mơ ước sẽ chỉ liên lụy, khiến ngươi mất đi địa vị hiện nay, khiến ngươi đứng trước đầu rơi máu chảy ở hiện thực, khiến càng nhiều Nhân tộc nộp mạng cho ước mơ hão huyền bay bổng!
Mạnh Vân Quy càng đi càng nhanh, đuổi theo về hướng đám người Hạo Thiên Đế, trong lòng thầm nói:
– Ước mơ quá quý giá, cần liều mạng, nhưng ước mơ lại không đáng một đồng, ai cũng có thể tuyên bố mình có ước mơ, nhưng chưa chắc tất cả mọi người đều được hưởng!
Hắn đuổi kịp Hạo Thiên Đế.
Hạo Thiên Đế đang trầm tư, không biết suy nghĩ điều gì, đột nhiên nói:
– Mạnh Thiên Sư, ngươi quản lý kinh tế Thiên Đình, cảm thấy Thiên Tệ còn có thể duy trì được bao lâu?
Mạnh Vân Quy suy tư một lát, nói:
– Nếu hút máu từ chư thiên khác thì còn có thể kiên trì mười năm, nếu Thiên Đình tăng cường phát hành Thiên Tệ mua tài nguyên khoáng sản từ các chư thiên lớn thì còn có thể kiên trì hai mươi năm.
Hạo Thiên Đế ồ một tiếng, hưng phấn nói:
– Hai mươi năm? Thương Thiên Sư, ngươi cảm thấy Thiên Đình tăng cường phát hành Thiên Tệ thì có thể kiên trì hai mươi năm sao?
Thương Bình Ẩn bước ra khỏi hàng, khom người nói:
– Thần cho rằng, tăng cường phát hành Thiên Tệ là uống rượu độc giải khát, sẽ khiến Thiên Tệ sụp đổ càng nhanh hơn.
Mà nay Thiên Tệ của chư thiên vạn giới, một phần tập trung ở Thiên Đình và Diên Khang, phần còn lại tập trung trong tay thế gia cường hào ở chư thiên vạn giới, trong tay dân chúng của chư thiên vạn giới không có bao nhiêu tiền.
Tăng cường phát hành Thiên Tệ, thu mua tài nguyên khoáng sản của chư thiên vạn giới sẽ khiến Thiên Tệ rơi vào trong tay thế gia cường hào, khiến cho người giàu càng giàu, đẩy cao vật giá.
Người nghèo càng nghèo, sẽ tạo phản.
Làm như vậy, sẽ khiến Thiên Tệ sụp đổ nhanh hơn.
Hạo Thiên Đế liếc Mạnh Vân Quy một cái, nói:
– Thương Thiên Sư nói có lý.
Mạnh Vân Quy thản nhiên nói:
– Thương Thiên Sư chỉ làm việc bằng trực giác, vẫn chưa tính toán tỉ mỉ.
Thần có thuật số làm chứng.
Nguyên khí của hắn hóa thành phù văn thuật số, hiển thị ra số liệu giao dịch của chư thiên vạn giới, vô số công thức số học phương trình phức tạp được xếp ra, vô số thuật số tính toán theo công thức, vô cùng tinh vi, có thể nói là kinh sợ.
– Thần chủ quản lý đúc tiền cho Thiên Đình, hiểu rõ việc kinh doanh của chư thiên vạn giới như lòng bàn tay, những con số kinh doanh này, thần đã làm rõ chính xác đến từng số mơ hồ!
Mạnh Vân Quy bình thản nói:
– Tăng cường phát hành Thiên Tệ đến một mức độ nhất định mới đẩy vật giá lên cao, dân không sống nổi, nhưng chỉ cần khống chế thỏa đáng thì có thể tránh được tất cả.
Mặt khác, Thiên Đình nắm giữ quyền đúc tiền, có thể dùng Thiên Tệ mua đốc tạo xưởng của Diên Khang, chèn ép Diên Khang, không đánh mà có thể mua được mọi thứ của Diên Khang.








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)


![[Audio] Việt Nam Sử Lược [Audio] Việt Nam Sử Lược](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Viet-Nam-Su-Luoc.jpg)




![[Dịch] Hồng Hoang Quan Hệ Hộ [Dịch] Hồng Hoang Quan Hệ Hộ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/06/Dich-Hong-Hoang-Quan-He-Ho-Audio-Truyen.jpg)


