[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)
Tập 452 : Đại hôn của Mục Thiên Tôn (c2256-c2260)
❮ sautiếp ❯Chương 2256: Đại hôn của Mục Thiên Tôn
Đại hôn của Mục Thiên Tôn
Ba vị vệ quân hiểu ý, chỉ dựa vào bức tranh của Hạo Thiên Đế mà muốn tìm ra người này thì chỉ sợ không khác gì mò kim đáy biển.
Hơn nữa, ngay cả Hạo Thiên Đế cũng không biết người kia tên gì, vậy lại càng khó tìm.
Vệ quân cáo từ, Diên Phong Đế vội vàng nói:
– Mấy ngày tới, công chúa của tiểu vương sẽ thành hôn với Mục Thiên Tôn, mấy vị thượng sứ đừng nóng lòng trở về, uống rượu mừng trước rồi nói tiếp.
Tiểu vương cũng muốn chuẩn bị chút lễ vật, chắc phải mất một hai ngày, hiếu kính thượng sứ.
Ba người liếc nhau, chậm rãi gật đầu, nói:
– Mục Thiên Tôn chính là Thiên Tôn truyền Trường Sinh Pháp, công đức vô lượng, hắn thành hôn, bọn ta nên ở lại dự lễ.
Ba người ở lại, Diên Phong Đế hầu hạ rượu ngon thịt ngon, sai người chuẩn bị đủ loại của ngon vật lạ đưa đến nơi ở.
Diên Phong Đế lại sai người dẫn ba vị vệ quân tới đốc tạo xưởng lớn nhất Diên Khang, để bọn họ thoải mái chọn lựa thần binh mà xưởng đốc tạo tạo ra, ba người rất vui vẻ, thầm nghĩ:
– Diên Phong Đế này là người thức thời.
Diên Phong Đế nói với quốc sư Diên Khang:
– Có lẽ đại hôn của Mục Thiên Tôn sẽ kéo dài một khoảng thời gian, cũng có thể khiến Hạo Thiên Đế buông lỏng cảnh giác.
Những ngày này, Thiên Đình sẽ không dùng binh với Diên Khang, việc đàm phán của Thiên Đình với Diên Khang cũng có thể kéo dài thêm mấy năm.
– Bệ hạ đừng lạc quan quá.
Quốc sư Diên Khang nói:
– Ngọc Thần Tử sẽ dẫn theo mấy người ăn nói khéo léo và tài trí của Diên Khang tới đàm phán với Thiên Đình, cứ giữ nguyên kế hoạch là có thể kéo dài thêm mấy năm.
Nhưng hiện tại, Hạo Thiên Đế đã diệt trừ Hỏa Thiên Tôn, Thái Sơ không dám thò đầu ra tranh đoạt lợi ích với hắn.
Tổ Thần Vương, Hư Thiên Tôn, Cổ Thần Thái Cực càng không cần phải nói! Hiện nay, Thiên Đình chỉ còn một thế lực, đó chính là Hạo Thiên Đế! Chỉ e sách lược kéo dài của Ngọc Thần Tử không được việc.
Diên Phong Đế cau mày, nói:
– Bởi vậy Mục Thiên Tôn và Dục Tú mới thoái vị, thành hôn, để chúng ta có hy vọng kéo dài thêm mấy năm.
Quốc sư Diên Khang gật đầu, nói:
– Bọn họ thành hôn thoái ẩn để giảm bớt áp lực cho Diên Khang, Tú công chúa vất vả rồi.
Gương mặt Diên Phong Đế méo xệch đi:
– Ta cảm thấy nàng rất vui vẻ, những ngày này cực kỳ thoải mái, gặp ai cũng đắc ý… Đúng là nữ nhi lớn rồi không thể giữ nữa…
Mấy ngày nay, thượng kinh hạ kinh ở Diên Khang đều náo nhiệt lạ thường, người đến người đi, Thanh Ngưu nói với Bá Sơn Tế Tửu:
– Lão gia, đại tỷ mua say trong quán rượu, bàn ở góc tường toàn đặt vò rượu thôi.
Bá Sơn Tế Tửu đột nhiên trở nên căng thẳng, nói:
– Ngươi để ý nàng, đừng để cho nàng gây chuyện.
Ta đi nói cho Tư bà bà!
Thanh Ngưu vội vàng chạy đến quán rượu, chỉ thấy một thiếu nữ trong sáng, đáng yêu mười mấy tuổi ngồi ở cạnh bàn rượu hô to gọi nhỏ, để chủ quán đưa rượu lên, chín cái đuôi cáo ở phía sau cái mông đã lộ ra, suýt nữa hiện đã nguyên hình.
Nhưng mà rượu trong quán đã bị nàng uống hết, chủ quán cũng không còn cách nào khác.
Hắn nhận ra con sâu rượu này, không dám đuổi nàng đi, đành phải đứng trơ mắt một bên nghe nàng quở trách.
– …Ta cũng bái đường, mặc dù không phải đại phòng, nhưng dù sao cũng là thiếp thất…
Hồ Linh Nhi say khướt, chân tay lóng ngóng trèo lên bàn rượu, một chân đứng trong bình rượu, một chân khác ở bên ngoài, vén tay áo lên, mùi rượu ngập trời, cả áo lông trắng đều dính đầy mùi rượu, kể khổ với chủ quán:
– Dù sao lần này cũng phải cho cái danh phận chứ? Ngươi nói có phải không…
Thanh Ngưu vội vàng bước tới:
– Hữu tể tướng say rồi! Nhanh, nhanh! Đưa hữu tể tướng về trong phủ!
– Ta không say, ta nhận ra ngươi, ngươi là lão tam… Hức, là lão tứ, không đúng! Long Phi, Điền Thục và Tề Cửu Nghi kết nghĩa huynh đệ, ngươi là lão lục hay là lão thất…
Hồ Linh Nhi vẫn còn nói năng linh tinh, Thanh Ngưu vội vàng mời nàng xuống, hộ tống nàng về phủ tể tướng trong Thượng Thư Tỉnh.
Hồ Linh Nhi đi vào Thượng Thư Tỉnh, mắt say lờ đờ liếc xéo, nhìn thoáng qua tả tể tướng, cười giễu nói:
– Nơi đây có người đồng bệnh tương liên! Tư Vân Hương, ngươi là nhị phòng, ngươi đến phân xử xem, năm đó mù lão gia làm chủ, bảo hắn lấy cả ba chúng ta, bái đường nữa!
Tư Vân Hương và nàng đều là tể tướng của Thượng Thư Tỉnh, một tả một hữu, quản lý và quyền lực tài chính của Diên Khang, nhưng mà kinh nghiệm những năm này của Tư Vân Hương đã vững vàng hơn nàng rất nhiều.
Tư Vân Hương cười tủm tỉm nói:
– Muội muội say rồi, về nghỉ ngơi trước đi.
Hồ Linh Nhi cười toe toét nói:
– Lão cửu, ai cần ngươi đỡ, ta có thể đi!
Dứt lời, nàng đẩy Thanh Ngưu ra, loạng choạng tiến về phía trước, sau đó “bịch” một tiếng ngã vào trong bồn hoa, chỉ có đuôi lộ ra ngoài, nhúc nhích hai cái rồi thôi.
Thanh Ngưu dở khóc dở cười:
– Ta tại sao lại biến thành lão cửu rồi?
Tư bà bà nhận được thông báo của Bá Sơn, lập tức cảnh giác, nói:
– Bá Sơn, tìm cho ta vài người, để ý những phần tử nguy hiểm này một chút! Giờ phút này tuyệt đối không thể xảy ra chuyện gì!
Bá Sơn thấy lời nàng nghiêm túc, vội vàng nói:
– Bà bà yên tâm, ta chắc chắn làm thỏa đáng việc này!
Chương 2257: Đại hôn của Mục Thiên Tôn (2)
Đại hôn của Mục Thiên Tôn (2)
Hắn do dự một lúc, hỏi:
– Không biết cần phải giám sát phần tử nguy hiểm nào?
– Tiểu hồ ly là người thứ nhất! Người thứ hai chính là nha đầu Tư Vân Hương này!
Tư bà bà nhanh chóng nói:
– Đặc biệt là Tư Vân Hương, tiểu hồ ly là người tính ngay thẳng, nhưng nha đầu này rất quỷ quái, phải đề phòng.
Ngoại trừ những người ấy ra, còn có một vài đối tượng quan trọng cần giám sát, chẳng hạn như đám nha đầu Tây Thổ.
Các nàng còn có phong tục cướp hôn, phải đề phòng nhỡ đêm tân hôn các nàng quyến rũ tân lang đến phòng! Còn có Địa Đức Nguyên Quân cũng cần phải chú ý đến…
Bá Sơn để tâm ghi nhớ, nghe vậy không khỏi bối rối hỏi:
– Hiện tại trình độ tu vi của Địa Đức Nguyên Quân đã là cường giả đỉnh cao nhất ở Diên Khang, ngoại trừ Ngụy lão giáo chủ và U Minh giáo chủ đạt đến trình độ này ra, ai có thể ngăn cản được nàng?
Tư bà bà lườm hắn một cái, nói:
– Không ngăn được cũng phải ngăn cản!
Bá Sơn rụt cổ.
Tư bà bà tiếp tục nói:
– Ngoại trừ các nàng ra, ngươi còn cần chú ý Lãng Uyển…
Bá Sơn sợ run cả người, vội vàng bước ra ngoài:
– Bà bà, hay là ngươi mời cao minh khác đi! Địa Đức Nguyên Quân cũng thôi đi, nhưng Lãng Uyển đó là Thần Vương, là cường giả cấp bậc Thiên Tôn, ngoại trừ mấy người ít ỏi trong toàn bộ vũ trụ Hồng Hoang ra, ai là đối thủ của nàng?
Tư bà bà vội vàng nói:
– Ngươi yên tâm, Lãng Uyển là một người vong tình, lấy lợi ích của Tạo Vật Chủ là trên hết, sẽ không làm loạn.
Ta chỉ lo lắng nếu như nàng và tân lang sinh ra tiểu Tạo Vật Chủ, tương lai sẽ gây ra phiền phức.
Ngươi không cần giám sát chặt chẽ nàng, chỉ cần giám sát chặt chẽ Mục Nhi là đủ.
Hắn có thể kiểm soát được dây lưng quần thì sẽ không có vấn đề.
Bá Sơn Tế Tửu không ngừng kêu khổ:
– Sư đệ không quản được dây lưng quần, ta có thể thay hắn quản sao?
Tư bà bà cười nói:
– Không quản được cũng không sao, cùng lắm thì ôm vài thằng nhóc.
Về phần Lăng Thiên Tôn, với Mục Nhi không thành vấn đề, chỉ riêng Nguyệt Thiên Tôn, ta có phần không dám khẳng định…
Bá Sơn mặt mày tái mét, hai chân run run.
Tư bà bà tiếp tục nói:
– …Nhưng không đến mức cưỡng hôn, nếu như nàng cưỡng hôn, cũng cần phải chú ý đến thể diện của bản thân đúng không? Nàng cũng không cần cân nhắc…
Nàng suy đi nghĩ lại, liệt kê ra một danh sách người có khả năng gây chuyện, bất tri bất giác đến đêm khuya.
Bá Sơn Tế Tửu ngẩng đầu nhìn tinh không, chỉ thấy đầy sao hiện lên, cười nói:
– Hôm nay cũng kỳ lạ thật, rõ ràng là ngày rằm, ngày nắng, thế mà đến đêm ngay cả mặt trăng cũng không thấy…
Tư bà bà đột nhiên tỉnh ngộ lại:
– Nguy rồi! Quên nàng rồi! Mặt trăng biến mất, chắc chắn nàng đã đến! Ngươi nhanh đi tìm sư đệ của ngươi, nói nữa sẽ chậm mất, hắn sẽ bị nàng bắt cóc!
Bá Sơn Tế Tửu cũng tỉnh ngộ lại, thất thanh nói:
– Ngươi nói người trên mặt trăng kia? Đây quả thật là việc lớn! Vậy ta đi tìm sư đệ!
Hắn vội vàng rời đi, bước thẳng đến phủ đệ của Tần Mục, còn chưa đi vào chỗ ở của Tần Mục đã thấy nơi đó có ánh trăng dập dờn, chiếu sáng toàn bộ phủ đệ.
Hiển nhiên đó là mặt trăng trên bầu trời của Diên Khang, trong lúc bất tri bất giác đã rời khỏi bầu trời, hạ xuống phủ của Tần Mục!
Bá Sơn liều mạng xông vào, thầm nghĩ:
– Bất kể như thế nào cũng không thể để Kiếm Thần Thượng Hoàng phá hỏng hôn sự này!
Hắn xông vào trong phủ, chỉ thấy vầng trăng cao chừng mười trượng kia treo trên không trong trạch viện của Tần Mục.
Mặt trăng bị người kia luyện chế thành bảo vật, có thể lớn nhỏ tùy ý, bây giờ treo ở nơi đó chỉ có khoảng một tấc vuông.
Bá Sơn vội vàng đi vào, người hầu trong phủ của Tần Mục không nhiều, cũng không kịp ngăn cản hắn, để hắn lao qua.
Trước sảnh đường, Tần Mục và Bạch Cừ Nhi ngồi trên thềm đá, một người tóc hoa râm, một người trông vẫn như thiếu nữ.
Không biết hai người đang nói những chuyện gì, lúc Bá Sơn xông tới, nhìn thấy hai người y phục chỉnh tề thì yên lòng, khom người nói:
– Bá Sơn bái kiến Kiếm Thần Thượng Hoàng.
Sư đệ, ngươi sắp sửa thành thân, không thích hợp ở chung một phòng với nữ tử khác.
Tần Mục ôn hòa cười nói:
– Cho nên ta và Cừ Nhi ở bên ngoài nói chuyện, không hề vào phòng.
Bạch Cừ Nhi đứng dậy, vẫy tay, mặt trăng rủ xuống phía dưới, càng lúc càng lớn, cách mặt đất còn có một khoảng ba bốn trượng thì lập tức ngừng lại.
Nữ tử này đi vào cung trăng, không nhìn về phía Bá Sơn.
Bá Sơn yên lòng:
– Chỉ cần không có chuyện gì xảy ra vào lúc then chốt thì tốt…
Bạch Cừ Nhi đứng ở trong cung trăng, một vạt áo bay xuống, nàng duỗi bàn tay ngọc thon thon xuống dưới, lộ ra vẻ mặt chờ mong.
Tần Mục đứng dậy, nâng tay phải của mình lên, đầu ngón tay của hai người chạm vào nhau.
Da đầu Bá Sơn tê dại, ho khan vài tiếng.
Ngón tay Tần Mục run rẩy, rụt trở về.
Bạch Cừ Nhi tỏ vẻ buồn bã, không rụt tay về, mặt trăng dần dần bay lên, vạt áo tung bay ở xung quanh mặt trăng.
Chương 2258: Đại hôn của Mục Thiên Tôn (3)
Đại hôn của Mục Thiên Tôn (3)
Chỉ thấy vầng trăng càng lên càng cao, càng đi càng nhanh, ánh trăng dần dần lấp đầy trời, cao tới mức không thể chạm.
Tần Mục ngẩng đầu nhìn lên, sau một lúc mới thu ánh mắt lại, nói:
– Bá Sơn sư huynh, đừng lo lắng cho ta, ta tự có chừng mực, sẽ không làm loạn.
Bá Sơn Tế Tửu thở phào nhẹ nhõm, nói:
– Ta sợ ngươi khó mà tự kiềm chế tình cảm, lão ca ca ta cũng là người từng trải, bây giờ là lúc ngươi nguy hiểm nhất.
Tần Mục lộ ra nụ cười, nói:
– Sư huynh, ngươi quá lời rồi.
Ta thành thân là vì kéo dài việc Thiên Đình thanh trừ Diên Khang, cũng là vì để Hạo Thiên Tôn yên tâm về ta.
Ta chắc chắn sẽ không để xảy ra sự cố ở lúc then chốt này.
Hơn nữa, ta và Tú công chúa là thanh mai trúc mã từ nhỏ, sớm đã tự định chung thân, sở dĩ kéo dài đến bây giờ mới kết hôn cũng là vì thời đại ép buộc.
Bá Sơn cẩn thận quan sát hắn, nói:
– Có câu nói này của sư đệ, ta yên tâm.
Mấy ngày nay, ta ở lại chỗ của ngươi, ngươi nhớ chiêu đãi rượu ngon thịt ngon.
Tần Mục cười ha hả, vỗ bờ vai hắn.
Ánh mắt của hắn lướt qua Bá Sơn, dừng lại trên người của Linh Dục Tú.
Chẳng biết từ lúc nào mà Linh Dục Tú đã tới nơi này, xem ra cũng vì chú ý tới mặt trăng hạ phàm, hạ xuống phủ đệ của Tần Mục, nhưng mà lại không dám lập tức chạy tới.
Chờ cho đến khi Bá Sơn đến đây, nàng mới chạy đến.
Bá Sơn biết điều rời khỏi.
Tần Mục và Linh Dục Tú sánh vai đi dạo ở trong hoa viên, Linh Dục Tú giơ tay lên muốn bẻ cành hoa, bẻ được một nửa nhưng lại buông ra, cành hoa bật trở lại.
– Ngươi có tâm sự.
Tần Mục nói.
Linh Dục Tú mỉm cười:
– Không phải ngươi cũng vậy ư?
Tần Mục cười nói:
– Tâm sự của ngươi ta hiểu rõ.
Ngươi đang lo lắng, cảm thấy hôn sự ngươi và ta thật ra là vì kéo chân Thiên Đình, cảm thấy chúng ta thành thân là vì xóa tan đi hiềm kích nghi ngờ của Hạo Thiên Tôn với ta.
Ngươi không cần như vậy, ngươi hiểu rõ tâm ý của ta.
Coi như không có những chuyện này, ta cũng muốn thành thân với ngươi.
Linh Dục Tú nương theo ánh trăng nhìn những đóa hoa ở trong hoa viên, có mấy nụ hoa chưa mở ra, đầu ngón tay nàng vuốt ve, nụ hoa ở trong ánh trăng mờ ảo trổ hoa.
Nàng nói:
– Ta muốn trở lại lần đầu khi chúng ta gặp nhau ở Dũng Giang, khi đó hai đứa còn nhỏ, còn vô tư, tình cảm hồn nhiên ngây thơ nhất.
Vào lúc ấy, nếu như chúng ta thành thân thì thật tốt.
Tần Mục nhặt hoa, cười nói:
– Người ta lúc nào cũng muốn trưởng thành, ngươi và ta đã trưởng thành, trải qua nhiều nguy hiểm như vậy, cuối cùng còn có thể đến với nhau, đây mới là cuộc sống.
Chúng ta đã trải qua nhiều thử thách như vậy, sau này còn giúp đỡ lẫn nhau, tiếp tục đi tới đích.
Linh Dục Tú nhìn hắn, buồn bã nói:
– Dù sao ta vẫn lo lắng trong lòng ngươi có phần khúc mắc, có phần không muốn.
– Không có.
Tần Mục ôm nàng vào lòng, ngửi mùi thơm trên tóc của nàng, lẩm bẩm nói:
– Không có.
Hắn nhìn trăng sáng trên trời, nhịp tim chậm lại nửa nhịp.
Mặt trăng hạ phàm chỉ là một khúc nhạc đệm nho nhỏ trong lễ thành thân của Mục Thiên Tôn, không đáng chú ý.
Ngày này, đại hôn của Mục Thiên Tôn, sứ giả các phương tới tấp đến đây, nối đuôi không dứt, người cai trị của chư thiên vạn giới cũng dồn dập phái sứ giả đến chúc mừng, đám người Lam Ngự Điền, Hư Sinh Hoa từ Tổ Đình chạy về, cũng tham gia hôn lễ này.
Tây Đế Bạch Hổ, Bắc Đế Huyền Vũ, Nam Đế Chu Tước cũng đồng loạt cử sứ giả đến đây, dâng hậu lễ.
Thiên Tôn Long Hao mới được tấn phong cũng ra lệnh cho nghĩa tử Long Phi từ Thú giới chạy đến.
Long Phi mang theo con cái của mình đích thân đến gặp Tần Mục, trong lòng vô cùng thổn thức, nghẹn ngào rơi lệ nói:
– Cuối cùng giáo chủ cũng còn không khiến ta lo lắng nữa rồi…
Đôi phu phụ Tần Hán Trân cũng chạy đến từ Vô Ưu Hương, trong lòng cảm khái không thôi.
Thái Sơ cũng sai người đến đây dâng tặng lễ vật, trong hộp quà là một khối long lân.
Vào ngày này, khách tập hợp ở thượng kinh hạ kinh Diên Khang vô cùng náo nhiệt, tám lão già của thôn Tàn Lão ngồi trên vị trí của phụ mẫu, bên cạnh còn để một chỗ trống.
Diên Phong Đế và hoàng hậu, phu phụ Tần Hán Trân cũng ngồi ở sảnh đường, cùng tám lão nhận quỳ lạy của phu thê Tần Mục, đều mỉm cười, nhưng lại lén quay đầu đi lau nước mắt.
Lễ thành thân hôm nay, Hồ Linh Nhi tỉnh lại từ trong cơn say rượu, không chạy đến hôn lễ.
Đến lúc động phòng, Tần Mục và Linh Dục Tú nghe thấy một giọng nói từ bên ngoài truyền đến:
– Các ngươi còn hôn môi sao! Thật không biết xấu hổ! Xấu hổ, xấu hổ…
Giọng của người mù truyền đến:
– Mục Nhi đừng hoảng hốt, ta sẽ đuổi Linh Nhi đi!
Linh Dục Tú cởi giày đập ra ngoài, tức giận nói:
– Mù gia gia, ngươi cũng tới góc tường nghe lén?
Ngoài cửa sổ truyền đến một tiếng “ây da”, không biết nữ tử nào bị giày nện vào, nghe giọng giống như là của Tư Vân Hương.
Tần Mục cười ha hả một tiếng, trải giấy ra, Linh Dục Tú mài mực cho hắn, Tần Mục nâng bút vẽ tranh, qua một chốc, bức tranh giang sơn vạn dặm bừng bừng trên giấy.
Hai người dắt tay đi vào trong tranh.
Đêm đó, trong tranh oanh gáy yến ngữ, xuân triều phun trào, cao thấp luân phiên, du dương uyển chuyển, tuyệt không thể tả.
Chương 2259: Che đậy sát cơ
Che đậy sát cơ
Hôm sau, Tần Mục và Linh Dục Tú dậy sớm, rửa mặt.
Linh Dục Tú xắn búi tóc phụ nhân lên, Tần Mục cài trâm cài tóc vào cho nàng.
Sau khi hai phu thê ăn sáng xong, trong phủ đã có người hầu sắp xếp tốt các loại quà mừng, biên soạn thành danh sách, đưa cho Tần Mục.
Tần Mục và Linh Dục Tú vừa uống trà, vừa mở sách ra, đọc từng trang một.
Ngoại trừ những tiền bạc châu báu mà khách khứa đưa đến, trong đó có rất nhiều đồ vật kỳ lạ, chẳng hạn như quà Lam Ngự Điền tặng là thứ hắn tâm đắc, tham ngộ được dưới cây thế giới trong những năm này, Hư Sinh Hoa tặng một bình trà và một chậu hương lan, Triết Hoa Lê tặng Bách Tử Ngọc Cảnh mà bản thân dùng đao điêu khắc ra.
Lâm Hiên đạo chủ thì sao chép một phần phương trình thuật số mà bản thân hắn đã nghiên cứu trong những năm này, Chiến Không Như Lai đưa một chuỗi tràng hạt tới, Vương Mộc Nhiên đưa một phong chiến thư tới, mời Tần Mục tới Tiểu Ngọc Kinh cùng nhau đánh một trận chiến cảnh giới.
Diên Phong Đế đưa cho bọn họ một chồng sách nhỏ thật dày, trên đó viết tên của Tần Mục, phía dưới là từng hàng chữ “Chính”.
Quốc sư Giang Bạch Khuê của Diên Khang đưa một cành cây tới, bên trong cành cây ẩn chứa Kiếm Đạo của hắn, không biết để khiêu chiến Tần Mục hay mong hắn có thể từ đó tìm hiểu ra Kiếm Đạo của bản thân để tiến thêm một bước.
Thánh Nhân tiều phu đưa một tập sách được biên soạn bởi ba trăm sáu mươi đại đạo Hậu Thiên đến, giao y bát của hắn cho Tần Mục, Yên Vân Hề đưa một củ cải đã bị gặm mất một miếng tới, chắc là con lừa Lữ Tranh nhân lúc đến đây tặng quà không nhịn được đã gặm một cái.
Đế Dịch Nguyệt tặng cho Linh Dục Tú trâm cài tóc, có lẽ còn tác dụng khác, Điền Thục đưa tới một vò rượu mà bản thân cất kỹ nhiều năm không nỡ uống.
Đế Thích Thiên Lý Du Nhiên đã tự tay sao chép một bản “Thiên Công Bách Tạo Lục” mà bản thân lĩnh ngộ ra, lão nông Trạc Trà đưa một gánh lúa nước mà bản thân tự thân trồng tới, Ngưu Tam Đa cũng tặng kèm theo một gánh lúa, Thiên Sư ngư ông Hàn Đường đưa cho bọn họ hai con cá Côn đỏ, còn là con non, chắc là cá Côn còn lại trong đàn của hắn.
Linh Dục Tú vội vàng tìm kiếm trong đống lễ vật chồng chất, chỉ thấy hai con cá đỏ nho nhỏ trong hồ cá, trong miệng từng con ngậm lấy một cái núm vú giả bơi qua bơi lại.
– Đừng chạm vào.
Tần Mục vội vàng ngăn nàng lại, nói:
– Đây là loài cá Côn, ăn thịt người.
Hai con cá Côn nhỏ mút lấy núm vú giả nhìn bọn họ một cách vô tội.
Hai người tiếp tục lật xem, Linh Dục Tú cười nói:
– Lăng Thiên Tôn tặng cho ngươi một cái nút vĩnh kết đồng hảo, đồ vật Thiên Tôn đưa quả nhiên không giống bình thường.
Tần Mục kéo kết của Lăng Thiên Tôn đưa, chỉ thấy đây là kết được làm bằng ấn pháp dùng nút thắt dây đỏ, trong đó vận dụng đủ loại đạo văn tinh diệu của Di La Cung, làm hắn trong lúc bất tri bất giác nhìn đến nhập thần.
– Nguyệt Thiên Tôn tặng cho ngươi một chiếc đèn đồng tâm!
Linh Dục Tú tìm thấy một chiếc đèn lồng, trên đèn lồng thêu hai trái tim, cười như không cười nói:
– Đồ vật của Thiên Tôn tặng, phong cách thật sự khác người.
– Tặng cho hai người chúng ta, ý chúc chúng ta vĩnh kết đồng tâm.
Tần Mục rất bình tĩnh:
– Chiếc đèn lồng này dùng để đi đường rất lợi hại.
Linh Dục Tú lại lấy lễ vật của Lãng Uyển Thần Vương ra, nói:
– Lãng Uyển tỷ tỷ tặng một bông hoa cho ngươi.
Tần Mục nhìn lại, hơi giật mình, bông hoa này là của hắn.
Năm đó ở Bỉ Ngạn Hư Không, lúc Lãng Uyển chỉ điểm hắn, hai người đọ sức, một đòn cuối cùng Tần Mục không đánh lại, trái lại còn tưởng tượng ra một đóa hoa tươi đẹp lấp lánh đưa cho Lãng Uyển.
Lãng Uyển trồng bông hoa kia ở trong ao nguyên dịch Hồng Mông, không ngờ nó lại sống đến bây giờ.
Tần Mục cười ha hả nói:
– Lễ vật của Lãng Uyển đưa tới cũng rất kỳ lạ… Ừm, rất kỳ lạ.
Linh Dục Tú lại cười nói:
– Độc sư Mộc Ánh Tuyết đưa bản đồ nhà nàng tới.
Tần Mục vội vàng nói:
– Cẩn thận trúng độc! Hay là nhanh đốt đi!
– Trận sư Hòa Y Y đưa tranh vẽ bạch mã tới, ngươi và nàng cưỡi ở trên một con ngựa, vẽ đẹp lắm, không hổ danh hai năm qua học cùng điếc gia gia.
– Bên trong ẩn chứa sát trận, đốt!
– Bạch Kiếm Thần Thượng Hoàng tặng ngươi một bộ búp bê.
Linh Dục Tú tìm kiếm một hồi, chỉ thấy búp bê là cái rương mọc bốn chân, mở cái rương ra, bên trong là hai người tí hon lưng tựa lưng.
Nàng đang định lấy búp bê ra quan sát cẩn thận, đột nhiên Tần Mục kinh ngạc vui mừng nói:
– Dược sư gia gia đưa cho chúng ta một bộ công pháp song tu, phu nhân mau đến đây!
Linh Dục Tú đóng rương, bước lên trước mặt hắn để nhìn, sau đó bĩu môi, mắc cỡ đỏ mặt nói:
– Dược sư gia gia lưu manh, già mà không đứng đắn!
– Thái Sơ tặng ta một cái vảy long lân.
Tần Mục tìm long lân, nhìn phút chốc, cười nói:
– Đông Đế Thanh Long, từ khi chia tay đến giờ không có vấn đề gì chứ? Thái Sơ đưa vảy long lân này tới, chắc chắn Thanh Long đã từng nói cho hắn biết, lúc ta hồi sinh Thiên Công nợ Thanh Long một ân huệ.
Vảy long lân này của hắn đưa, có ý tứ, có ý tứ…
Chương 2260: Che đậy sát cơ (2)
Che đậy sát cơ (2)
Ánh mắt của hắn lóe lên, nói:
– Thái Sơ hoài nghi ta không phải thoái ẩn thật sự, bởi vậy mượn vảy long lân này để xò xét ta.
Nếu như ta hồi sinh Đông Đế Thanh Long thì không phải thoái ẩn thật sự, còn có hoài bão chí lớn.
Hắn vẫn sẽ đề phòng ta!
Hắn cất long lân đi, không hồi sinh Đông Đế Thanh Long, nói:
– Mười Thiên Tôn chính là mười Thiên Tôn, Thái Sơ và Hạo Thiên Tôn chẳng qua là cá mè một lứa.
Việc hồi sinh Thanh Long, tương lai nói sau!
– Hạo Thiên Đế cũng đưa không ít bảo vật đến.
Linh Dục Tú tấm tắc lấy làm ngạc nhiên, nói:
-Không ngờ hắn rất hào phóng.
Thiên Công cũng tặng quà, lấy danh nghĩa của Thổ Bá và Thiên Công cùng nhau tặng.
– Hắn đang thúc giục ta gấp rút hồi sinh A Sửu Thổ Bá.
Tần Mục lặng lẽ cất rương búp bê mà Bạch Cừ Nhi đưa đến, ngay sau đó tưởng tượng ra búp bê của bản thân và Linh Dục Tú, đặt vào đó, nói:
– Hắn thẳng thắn thúc giục ta cũng không tốt, cho nên mới mượn tặng quà để nhắc nhở ta.
– Long béo đưa một bộ Hoạn Nhân Kinh đến!
Linh Dục Tú cười hì hì nói:
– Hơn nữa là bản mới, Long béo cũng có lòng, cái này chắc chắn cho ta!
Nói xong, nàng liếc mắt nhìn Tần Mục.
Tần Mục cười ha ha, quay đầu đi chỗ khác, sắc mặt u ám.
– Thái Thủy cũng tặng quà, là một mảnh vỏ trứng nhỏ.
Linh Dục Tú hoang mang nói:
– Hắn đưa vỏ trứng làm cái gì…Ngụy sư huynh đưa tới một đống bản đồ địa lý, ngươi phải xem sao?
…
Hai phu thê sửa sang lại một hồi, cuối cùng kiểm kê lễ vật của khách khứa xong xuôi, nên giữ lại thì giữ lại, không nên giữ lại trực tiếp đưa đến quốc khố của Diên Khang hoặc bán đi lấy tiền mặt.
Mặt trời lên cao, hai phu thê đi bái lạy phụ mẫu và tám lão thôn Tàn Lão.
Tư bà bà chuẩn bị vài con trâu cho Tần Mục, Tần Mục hơi căng thẳng, lặng lẽ nhìn vài con trâu kia, phát hiện là trâu thật, lúc này mới yên tâm.
– Mục Nhi, chúng ta về thôn thôi!
Người mù cười nói.
Thôn Tàn Lão, Dũng Giang, Kê Bà Long đã sớm chiếm lấy nơi này, trở thành bá chủ một phương lân cận, mọi người lên kế hoạch chỉnh đốn lại một phen, đuổi đám Kê Bà Long đi, Tần Mục cười nói:
– Đừng, ta là Thiên Tôn ẩn cư, lưu luyến quyền thế, sao có thể sống ở sơn thôn nhỏ lúc đầu nữa?
Thần thức của hắn tưởng tượng, sau một lúc lâu, một Thiên Cung nguy nga lộng lẫy, cẩm tú thiêm hương, tráng lệ hiện lên ở trên không trung của thôn Tàn Lão.
Tần Mục dắt tay Linh Dục Tú cùng vào trong Thiên Cung.
Thiên Cung ẩn hiện trong mây, phía dưới chính là vô số Kê Bà Long ngửa đầu ngước nhìn Thiên Cung, rất hâm mộ.
Thiên Hà ở trên trời chảy qua, Tần Mục dùng pháp lực di chuyển một mảnh lục địa, đặt cạnh Thiên Hà, nuôi thả vài con trâu kia ở bên bờ sông.
Cảnh vật phải gọi là non xanh nước biếc, mây trắng lững lờ, rất tình thơ ý hoạ.
Linh Dục Tú đặt hai con cá Côn nhỏ của ngư ông Hàn Đường đưa tới ở trong Thiên Hà, hai con cá Côn nhỏ ngậm lấy núm vú giả ở bên bờ bơi qua bơi lại, không nỡ lòng rời đi.
Linh Dục Tú vừa mới đi thì nghe được hai tiếng răng rắc rất lớn trong Thiên Hà, chỉ thấy hai con cá Côn đỏ khổng lồ dài đến mấy chục trượng nhảy lên mặt nước, há miệng ăn hai con trâu đang ăn cỏ bên bờ, hai con trâu còn lại vội vàng ba chân bốn cẳng bỏ chạy.
Linh Dục Tú nghẹn họng nhìn trân trối, chỉ thấy hai con cá Côn đỏ di chuyển thân thể, chậm rãi chìm vào trong Thiên Hà, lại biến thành hai con cá nhỏ ngậm núm vú giả bơi qua bơi lại.
– Phu quân còn chưa biết việc này, ừm, đi mua hai con trâu bổ sung, hắn không nhìn ra đâu…
Linh Dục Tú vội vàng rời đi, mua lại hai con trâu lẫn vào trong đàn trâu bổ sung cho đủ.
Nàng trồng loại hoa mà Lãng Uyển đưa tới ở cạnh Thiên Hà, cũng gieo củ cải của Yên Vân Hề xuống đất.
Củ cải vừa gặp đất, phần bị Lữ Tranh gặm mất đột nhiên sinh trưởng, chẳng mấy chốc đã khôi phục như lúc ban đầu, hóa thành một đứa trẻ mới sinh cởi truồng chui ra khỏi đất, nhảy xuống sông tắm rửa.
– Cẩn thận trong sông có cá Côn…
Linh Dục Tú vừa mới nói đến đây, tiếng “răng rắc” lại vang lên, hai con cá Côn đỏ nhảy lên mặt nước, thấy đứa trẻ trần truồng kia siết nắm đấm, ra sức đánh hai con cá Côn đỏ một trận.
Lúc này Linh Dục Tú mới yên lòng lại.
Tần Mục nghiên cứu sách cổ trong lễ vật, lật xem từng quyển.
Linh Dục Tú cũng mang đến đủ loại thành quả biến pháp của Diên Khang, có ích rất lớn với hắn, đồng thời cũng khiến hắn không khỏi ngạc nhiên, thán phục bởi sự phát triển của thần thông đạo pháp ở Diên Khang trong những năm này.
Hắn lật mục lục ba trăm sáu mươi loại đại đạo của Thánh Nhân tiều phu đưa tới, đối chiếu một phen, chân mày hơi nhíu lại.
– Tiều phu lão sư định ra ba trăm sáu mươi loại đại đạo, đây cũng là ba trăm sáu mươi đường của Thiên Thánh Giáo, nhưng Diên Khang đã trải qua cải cách hơn một trăm năm, sao mà đại đạo Hậu Thiên chỉ có ba trăm sáu mươi loại?
Tần Mục gấp sách, đứng dậy.
Biến pháp Diên Khang không ngừng ra đời và phát triển ngành nghề mới, mỗi một ngành nghề mới đại diện cho một đại đạo Hậu Thiên mới sinh ra.








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Người Đưa Thư Khủng Bố [Dịch] Người Đưa Thư Khủng Bố](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2024/09/Dich-Nguoi-Dua-Thu-Khung-Bo-Audio-Truyen.jpg)







