[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)
Tập 450 : Ngu dân của Nam Thiên (4) (c2246-c2250)
❮ sautiếp ❯Chương 2246: Ngu dân của Nam Thiên (4)
Ngu dân của Nam Thiên (4)
Một người trẻ tuổi cầm dao phay trong tay chém về phía đầu hắn, la lên:
– Pháp thuật của hắn đã bị máu chó đen phá, nhanh chém chết hắn đi, cầm đầu hắn đi lĩnh thưởng…
Chữ “thưởng” còn chưa nói ra, nắm đấm của Hỏa Thiên Tôn đã đánh lên mặt hắn, thân thể người trẻ tuổi nổ tung, hóa thành một đám sương máu!
Mặc dù Thiên Cung của Hỏa Thiên Tôn đã sụp đổ, Thần Tàng đã tan rã, nhưng thân thể vẫn là thân thể Thiên Tôn.
Dù sao những thôn dân này cũng chỉ là người bình thường, sao có thể là đối thủ của hắn?
Sắc mặt Hỏa Thiên Tôn âm trầm, đại khai sát giới, rất nhanh, toàn bộ gái trai già trẻ trong thôn trang ngã vào trong vũng máu, một người cũng không bỏ sót.
– Đám phản đồ các ngươi, là ta bảo vệ các ngươi, để các ngươi có thể tiếp tục sống sót trong thế giới tàn khốc này, có thể sinh con dưỡng cái, các ngươi lại lấy oán trả ơn…
Hỏa Thiên Tôn kéo bước chân nặng nề rời đi, loạng choạng tiến lên, trong miệng không ngừng có thứ chảy ra, không biết là máu chó đen hay máu hắn.
Mục đích của hắn chính là thần thành gần nhất, rời khỏi Nam Thiên, đi tới Diên Khang.
– Là ta nuôi các ngươi nhưng các ngươi lại phản ta.
Không có ta che chở, các ngươi chỉ là sâu bọ của Diên Khang, đã sớm bị Cổ Thần Bán Thần tiêu diệt rồi! Các ngươi chết không hết tội, không được trách ta, ha ha, không trách được ta…
Hắn còn một cọng cỏ cứu mạng cuối cùng, đó chính là Mục Thiên Tôn, chỉ cần đến Diên Khang, hắn có thể thuyết phục Tần Mục, để Tần Mục bảo vệ tính mạng hắn!
Nếu không thể thuyết phục Tần Mục thì thuyết phục Vân Thiên Tôn!
Còn có Nguyệt Thiên Tôn lòng dạ mềm yếu, nếu bản thân quỳ xuống dập đầu nhận sai, Nguyệt Thiên Tôn nhất định không đành lòng, sẽ nhờ Tần Mục cứu hắn.
Hắn còn biết rất nhiều bí mật về Thiên Đình, đây đều là vốn liếng để hắn có thể sống sót, thậm chí có thể tiến thân.
Bán đứng Hạo Thiên Đế, bán đứng Thiên Đình, hắn không có chút gánh nặng trong lòng, trái lại hắn còn có thể trở thành anh hùng của Nhân tộc.
– Vân Thiên Tôn sẽ sắp xếp cho ta một hình ảnh chịu nhục, trăm vạn năm ẩn núp trong trại địch, không tiếc mang tiếng xấu bán tộc, bán tổ cầu vinh.
Ha ha, lòng người rất dễ lừa gạt, bọn họ rất khó phân biệt thị phi, nói thế nào chẳng phải chỉ cần dựa vào một cái miệng của ta thôi sao?
– Ta sẽ trở thành anh hùng chói mắt nhất Nhân tộc, thậm chí ngay cả danh vọng của Mục Thiên Tôn cũng kém ta, ha ha, hắn sẽ thức thời nhường vị trí cầm đầu Nhân tộc cho ta…
Hắn khó khăn tiến lên, thi triển Tạo Hóa Huyền Công chữa trị thương thế trên thân thể, nhưng cảnh giới sụt giảm, trong thời gian ngắn hắn không thể nào khôi phục được.
Hỏa Thiên Tôn không chút nào lo lắng về Thần Tàng bị sụp đổ.
Bảy vị Thiên Tôn thời đại Long Hán vốn là cường giả mở ra cảnh giới từ không sinh có này.
Lần này, Thần Tàng bị hủy, hắn vừa vặn có thể tu luyện thành quả biến pháp Diên Khang.
Hắn cũng có phân thân ẩn núp ở Diên Khang.
Thành quả biến pháp Diên Khang cũng không giấu được hắn.
Hắn hoàn toàn có thể dựa theo hệ thống mới của Diên Khang để tu luyện, bản lĩnh của hắn chắc chắn sẽ vượt qua lúc trước!
Dọc đường đi, hắn cố gắng tránh khỏi thôn trang ở Nam Thiên, tránh khỏi có người phát hiện, nhưng làm sao có thể không bị người khác phát hiện?
Tổ Thần Vương đã hạ lệnh để tất cả mọi người Nam Thiên tìm kiếm tung tích của hắn, Hỏa Thiên Tôn cưỡng ép hít một hơi, giết chết tất cả những người phát hiện ra hắn, không tha cho người nào.
Về sau, hắn dứt khoát không tránh thôn xóm trên dọc đường đi nữa, mặt âm trầm đi vào trong những thôn kia.
Một lát sau, hắn ra khỏi thôn, phía sau là thi thể trên đất.
– Ta sẽ báo thù cho các ngươi, tộc nhân của ta.
Hỏa Thiên Tôn yên lặng nói:
– Các ngươi bị Tổ Thần Vương, Hư Thiên Tôn, Nguyên Mẫu phu nhân hại chết, bị Hạo Thiên Đế hại chết.
Nhưng nếu bọn họ không bức ép ta như vậy, các ngươi đã không phải chết.
Ta, Hỏa Thiên Tôn Long Hán, nhất định sẽ báo thù rửa hận cho các ngươi!
Khi màn đêm buông xuống, cuối cùng hắn cũng tới thần thành của một chư thiên.
Thần thành đèn đuốc sáng trưng, trên cổng thành không ai canh gác, cửa thành mở rộng, thần binh thần tướng thủ thành giờ khắc này không biết đang ở nơi nào.
Hỏa Thiên Tôn vẩy vết máu trên người, vết máu rơi trên đất, vết thương trên mi tâm hắn cũng nhỏ lại rất nhiều, đó là tác dụng đến Tạo Hóa Huyền Công học được từ Diên Khang.
Chẳng qua đòn đánh kia của Tổ Thần Vương quá mạnh, để lại cho hắn đạo thương rất nặng, trong thời gian ngắn khó mà khỏi hẳn.
– Sư tôn!
Hỏa Thiên Tôn đi vào trong thành, đột nhiên chỉ thấy Viêm Nhai Tử dẫn đầu đám đệ tử của hắn.
Bọn họ quỳ xuống đất cái “bịch”, trước mắt hoàn toàn đen kịt.
Trong giọng nói của Hỏa Thiên Tôn mang vẻ vui mừng, khàn khàn nói:
– Viêm Nhai Tử, không hổ danh là đệ tử ta coi trọng nhất, vi sư biết…
– Sư tôn, tại sao ngươi phản bội Thiên Đình, phản bội bệ hạ?
Viêm Nhai Tử ngẩng đầu lên, trong mắt đầy ắp nước mắt, chậm rãi rút ra một thanh Huyền Đao Đọa Hỏa, nức nở nói:
– Ngươi làm khó đồ nhi rồi…
Chương 2247: Ngu dân của Nam Thiên (5)
Ngu dân của Nam Thiên (5)
Hỏa Thiên Tôn cứng đờ.
Viêm Nhai Tử chống đao đứng dậy, khí thế bạo phát, gắt gao khóa chặt hắn, lệ rơi đầy mặt nói:
– Sư tôn, người đồ nhi kính trọng nhất chính là ngươi, ngươi chỉ dạy ta, quân quân thần thần phụ phụ tử tử, làm thần tử nhất định phải trung thành với Thiên Đế, phản bội thì không bằng heo chó.
Đồ nhi không muốn làm người bất trung bất nghĩa.
Hỏa Thiên Tôn siết chặt nắm đấm, thở hổn hển, nhìn chòng chọc vào Viêm Nhai Tử.
Nước mắt Viêm Nhai Tử lướt qua gương mặt, nhưng dường như trên mặt lại nở nụ cười và hưng phấn:
– Sư tôn, chẳng phải ngươi yêu thương đồ nhi nhất hay sao? Ngươi coi trọng ta nhất, nhất định ngươi cũng mong đợi Nam Thiên có thể huy hoàng rạng rỡ trong tay đồ nhi đúng không? Sư tôn, ngươi đừng phản kháng đồ nhi, để đồ nhi xách đầu ngươi đến Thiên Đình tranh công!
Hỏa Thiên Tôn cười ha ha, nhưng sau đó lại ho khan liên tục, ho ra cả máu:
– Đồ nhi ngoan, đồ nhi ngoan! Không hổ danh do một tay ta dạy dỗ!
– Đương nhiên !
Viêm Nhai Tử cũng cười ra tiếng:
– Sư tôn, ta học được rất nhiều điều giống ngươi, ngươi đừng phản kháng.
Các sư đệ, đưa sư tôn lên đường…
Hắn hưng phấn đến nỗi cổ họng cũng có chút khàn khàn, kéo âm cuối thật dài:
– Để sư tôn chết nhanh một chút, đừng khiến sư tôn quá đau!
Phía sau hắn, hàng trăm đệ tử của Hỏa Thiên Tôn đồng loạt đứng dậy, thôi thúc đủ loại thần binh thần thông, đồng loạt đánh về phía Hỏa Thiên Tôn.
Hỏa Thiên Tôn lửa giận hừng hực, ngang nhiên ra tay, đợi khi những thần thông mà chính bản thân hắn đã truyền thụ xông tới thì giơ tay lên đánh một chưởng giết chết đám đệ tử, đồng thời chợt quát một tiếng, khiến đám đệ tử còn lại lảo đảo.
Viêm Nhai Tử không hề ra tay, mà đang từ từ chạy ngoài vòng chiến.
Hắn là cao thủ Đế Tọa, nhưng lại vô cùng cẩn thận.
Hiện giờ, Hỏa Thiên Tôn đã bị thương nặng, pháp lực không còn lại bao nhiêu, hơn nữa đạo thương rất nặng, nhưng hắn vẫn cực kỳ kiêng kị Hỏa Thiên Tôn, không dám tùy tiện ra tay.
Dù sao, tu vi của Hỏa Thiên Tôn không còn lại bao nhiêu, nhưng nhục thân vẫn là nhục thân Thiên Tôn.
Tu luyện nhục thân tới tuyệt đỉnh, gần như nhục thân thành đạo, đây là vốn liếng giúp Hỏa Thiên Tôn đi được đến đây!
Rất nhanh, đám đệ tử bị Hỏa Thiên Tôn đồ sát không còn một ai, đâu đâu cũng ngổn ngang thi thể, đồng tử Viêm Nhai Tử chợt co lại.
Hỏa Thiên Tôn đứng giữa đống thi thể, lạnh lùng nói:
– Các ngươi giống như một bầy chó do một tay ta nuôi dạy, điểm yếu của mỗi người các ngươi, ta đều rõ như lòng bàn tay.
Đối với ta, giết các ngươi dễ như trở bàn tay, bao gồm cả Viêm Nhai Tử ngươi!
Hắn bỗng nhiên xoay người, nhưng đối diện chính là Huyền Đao Đạo Hỏa của Viêm Nhai Tử!
Viêm Nhai Tử nhanh chóng ra tay, cười nói:
– Sư tôn, hiện giờ không còn sư đệ, sư muội đoạt công lao với ta! Không sai, ta là do ngươi dạy, nhưng bây giờ ngươi quá yếu, chỉ dựa vào nhục thân thì căn bản không phải đối thủ của ta!
Hỏa Thiên Tôn giơ tay lên chặn lại, Viêm Nhai Tử chạy quanh hắn, huyền đao không ngừng chém xuống nhanh như chớp.
Hắn nghiêm mặt nói:
– Sư tôn, ngươi có chết hay không, có chết hay không!
Thương thế của Hỏa Thiên Tôn ngày càng nặng, nhưng vẫn vô cùng trầm ổn.
Đột nhiên, hắn thoáng nhìn ra một sơ hở, thế là năm ngón tay phải búng một cái, Huyền Đao Đạo Hỏa vang lên âm thanh “keng keng” rồi bị đánh bay.
Viêm Nhai Tử thầ giật mình, Hỏa Thiên Tôn đã điểm một chỉ lên mi tâm của hắn.
Mi tâm Viêm Nhai Tử nổ tung, xương sọ xuất hiện một lỗ thủ lớn.
Hắn vội vàng phi thân lui về phía sau giống như chim nhạn trong ngọn lửa,kinh ngạc bay thật xa, cười nói:
– Sư tôn, ngươi không thoát nổi đâu!
Ầm!
Cây cầu Linh Năng Đối Thiên trong tòa thần thành bị hắn quét qua, ầm ầm sụp đổ, chặt đứt suy nghĩ muốn chạy trốn vào Diên Khang của Hỏa Thiên Tôn.
Hỏa Thiên Tôn sa sầm mặt mặt màu, xoay người rời khỏi tòa thần thành, đi tới một tòa thần thành khác.
Hắn bước đi loạng choạng, nhưng khí huyết dần dần khôi phục ổn định.
Thần Tàng Ngũ Diệu, Lục Hợp, Thất Tinh, Thiên Nhân, Sinh Tử, Thiên Hà trong cơ thể bị hắn mở ra lần nữa, thậm chí hắn còn dựng lên một cây cầu Kiến Mộc Tiên Thiên Thần, kết nối từng Thần Tàng.
Tu vi pháp lực của hắn tăng lên tới cảnh giới Thiên Hà, nếu tiến thêm một bước nữa là có thể tu luyện hệ thống Thiên Cung mới mà Diên Khang lưu truyền.
Trong lúc vô tình, hắn đi tới một thôn xóm nhỏ, chỉ thấy những thôn dân kia khua chiêng gõ trống, xách dao phay, cuốc và nông cụ khác lao ra ngoài thôn, đánh về phía hắn.
– Sau khi các ngươi chết, ta sẽ báo thù cho các ngươi.
Hỏa Thiên Tôn lẩm bẩm, chuẩn bị ra tay tàn nhẫn, nhưng lúc này hắn lại nhìn thấy một người thanh niên xuất hiện trong thôn trang, chắp hai tay sau lưng, ngửa đầu nhìn một cây xanh.
Đó là cây thế giới, người thanh niên dưới cây thoạt nhìn tuổi tác không lớn nhưng thái dương lại mọc đầy tóc trắng.
– Mục Thiên Tôn!
Hỏa Thiên Tôn vừa mừng vừa sợ, bỏ qua những thôn dân đang đánh tới, cười ha hả nói:
Chương 2248: Ngu dân của Nam Thiên (6)
Ngu dân của Nam Thiên (6)
– Mục Thiên Tôn, ngươi tới cứu ta sao? Quả nhiên ngươi và ta có thần giao cách cảm…
Tần Mục đứng dưới tàng cây, không nhìn về phía hắn, mà giơ tay lên nhẹ nhàng điểm một chỉ.
Một quang luân xoay tròn bao vây lấy Hỏa Thiên Tôn ở bên trong, không cho phép hắn tránh né.
Ánh sáng thay phiên chuyển một vòng, Hỏa Thiên Tôn thoáng như một giấc chiêm bao, mở mắt nhìn, chỉ thấy thương thế trên người mình hoàn toàn biến mất.
Hắn vội vàng sờ lên mặt, không ngờ gương mặt của hắn cũng khôi phục như lúc ban đầu!
Hắn vừa mừng vừa sợ, lúc này, một con dao phay chém vai hắn.
Giờ phút này, nhục thân Thiên Tôn của hắn lại bị một con dao phay bình thường chém xuyên máu thịt, đau nhức kịch liệt khó có thể tưởng tượng truyền đến, Hỏa Thiên Tôn nước mắt giàn dụa.
Hắn đột nhiên phát giác, pháp lực của hắn cũng đã biến mất, trong cơ thể hắn không có chút nguyên khí nào!
Hắn yếu ớt giống như đám thôn dân ngu muội vô tri này!
– Giết hắn!
Trên mặt các thôn dân lộ ra vẻ hưng phấn cuồng nhiệt, từng khuôn mặt lắc lư trước mặt Hỏa Thiên Tôn, vô cùng vặn vẹo.
Phụt…
Một chiếc cào phân ba răng cắm trên trán Hỏa Thiên Tôn, xuyên vào trong đầu hắn.
Hỏa Thiên Tôn há hốc mồm, muốn nói chuyện, có người dùng cây mâu dài săn thú đâm vào lồng ngực hắn.
Hắn mất đi khí lực, ngã trên mặt đất, xung quanh là thôn dân hưng phấn dị thường, gậy gộc lên xuống, tay chém dao phay, tất cả đồng loạt hạ xuống người hắn.
– Chờ một chút!
Hắn nghe tiếng có người la lên:
– Đừng phá hủy gương mặt hắn! Chúng ta còn phải chặt đầu hắn đem đi lĩnh thưởng đấy!
Trước mắt Hỏa Thiên Tôn tối đen, chỉ cảm nhận được một bàn tay thô ráp nắm lấy tóc hắn, một cây đao đặt trên cổ hắn, từng đao vung lên chặt đầu hắn xuống.
Ý thức hắn hoàn toàn rơi vào hắc ám.
Lúc này, hắn nghe được tiếng búng tay.
Dưới cây thế giới, Tần Mục búng tay một cái, thân thể Hỏa Thiên Tôn khôi phục, hồn phách bay trở về thân thể, ý thức cũng tỉnh táo lại lần nữa.
– Thần thông Bất Dịch?
Hỏa Thiên Tôn vừa mừng vừa sợ, cười nói:
– Mục Thiên Tôn, ngươi không nỡ giết ta đúng không? Ngươi chỉ đang trừng phạt ta thôi, ta biết sai rồi!
Tần Mục bước khỏi tàng cây thế giới, cây thế giới cũng chi chuyển theo hắn, mà Hỏa Thiên Tôn cũng bị một sức mạnh kéo theo.
Không lâu sau, hắn đi theo Tần Mục tới thôn trang thứ hai.
Một nhóm thôn dân khác lại lao ra, dường như không nhìn thấy Tần Mục, chỉ nhìn thấy Hỏa Thiên Tôn.
Bọn họ hưng phấn đến mức gào khóc kêu to, cầm đủ loại vũ khí thô sơ vọt tới.
Hỏa Thiên Tôn ngã vào trong vũng máu lần nữa, lại cảm thấy có người nắm tóc mình lên, dùng đao cắt cổ mình.
Tiếng búng tay truyền đến, tất cả khôi phục.
Hỏa Thiên Tôn thân bất do kỷ đi theo Tần Mục, hét lên:
– Mục Thiên Tôn, ta thật sự biết sai rồi.
Có ta giúp ngươi, thiên hạ bình định! Ta biết…
Trong một thôn xóm khác bên cạnh, hắn bị giết lần nữa.
Tiếng búng tay vang lên, Hỏa Thiên Tôn hồi sinh, lại đi theo Tần Mục đến thôn xóm kế tiếp lần nữa.
– Mục Thiên Tôn, ngươi đã hả giận chưa?
Hỏa Thiên Tôn cố nén sợ hãi, cười nói:
– Ngươi và ta liên thủ, vô địch thiên hạ! Tình hình hiện tại rất tốt, ta có thể giúp ngươi diệt trừ Thái Sơ, diệt trừ Hạo Thiên Đế…
Hắn lại bị một đám thôn dân vui mừng hớn hở chém chết.
Về sau, mọi chuyện lặp đi lặp lại nhiều lần, trong lòng Hỏa Thiên Tôn không khỏi sinh ra sợ hãi sâu sắc, Tần Mục vẫn một mực lặp lại làm những chuyện này, dùng đại đạo Luân Hồi tháo bỏ tất cả tu vi của hắn, để hắn bị ngu dân Nam Thiên chém chết, sau đó hồi sinh hắn!
Mà trong quá trình ấy, Tần Mục thậm chí không hề liếc mắt nhìn hắn, không nói với hắn một câu nào!
Hỏa Thiên Tôn càng lúc càng sợ hãi:
– Hắn muốn giết ta, hắn thật sự muốn ta chết! Hắn chỉ đang chơi ta…
Cuối cùng, Tần Mục dừng bước lại, bình tĩnh nói:
– Ta mệt mỏi rồi.
Ta vốn cho rằng nhìn ngươi chết hết lần này tới lần khác sẽ khiến ta cảm thấy hạnh phúc, cảm thấy sung sướng vì đã báo thù rửa hận cho Nhân tộc Nam Thiên.
Nhưng ta phát hiện, sau khi ngu dân Nam Thiên giết ngươi thì vẫn là ngu dân, ngươi chết hết lần này tới lần khác cũng không khiến ta cảm thấy hạnh phúc là bao.
Hỏa Thiên Tôn sinh ra một tia hy vọng, miễn cưỡng cười nói:
– Mục Thiên Tôn, ta thật sự biết sai rồi, không gì tốt hơn là biết sai rồi thay đổi.
Ta còn có tác dụng, ta có thể làm chó cho ngươi, chinh chiến vì ngươi, chỉ xin…
– Biết sai là có thể được tha thứ, vậy sinh ra pháp luật để làm gì?
Tần Mục lắc đầu, vẫn không nhìn hắn, năm ngón tay giang rộng ra.
Bùm bùm bùm!
Đầu, thân thể và tứ chi của Hỏa Thiên Tôn chia năm xẻ bảy, hồn phách hiện lên.
Tần Mục siết chặt năm ngón tay, cất bước rời đi.
Hồn phách Hỏa Thiên Tôn vùng vẫy một hồi, nhưng sau một khắc lại ầm ầm sụp đổ, hóa thành linh hồn hắc sa.
Ngay sau đó, hắc sa sụp xuống, bị hóa thành một luồng nguyên khí Hỗn Độn!
Một cơn gió thổi tới, nguyên khí Hỗn Độn tiêu tán cùng trời đất, không còn tồn tại.
Chương 2249: Ta muốn thu giữ ngươi
Ta muốn thu giữ ngươi
Tần Mục trở lại Kim Thuyền Độ Thế, nhìn xuống Nam Thiên.
Từng chư thiên của Nam Thiên giống như những viên minh châu treo trong vũ trụ, chiếu sáng lấp lánh, rực rỡ sắc màu.
Hỏa Thiên Tôn thời đại Long Hán đã từng là Thiên Nhân, cuối cùng lại có kết cục như vậy khiến lòng hắn rất buồn phiền.
– Đứng trước quyền lực và danh vọng, ngươi rất khó giữ vững chí ý, thường dễ dàng trầm luân, mất phương hướng của bản thân sao?
Tần Mục tự nhủ:
– Có lẽ trong khoảnh khắc Ngự Thiên Tôn chết, Hỏa Thiên Tôn đã mất phương hướng.
Cuối cùng, hắn càng lún càng sâu, cho đến hôm nay, hắn đã hoàn toàn quên mất năm đó bản thân như nào.
Hắn nhớ lại bản thân trăm vạn năm trước, lúc gặp Hỏa Thiên Tôn trên thịnh hội Dao Trì, khi đó Hỏa Thiên Tôn là một thiếu niên hăng hái, thiện lương, cảm thấy Tần Mục tán thưởng cổ vũ Lăng Thiên Tôn nghiên cứu thần thông Bất Dịch là đang hại nàng, bởi vậy ra tay đánh nhau với Tần Mục.
Cho dù hắn bị Tần Mục đánh bại cũng không hề ghi hận.
Khi đó Hỏa Thiên Tôn mới thật sự là Hỏa Thiên Tôn.
Nhưng sau khi Ngự Thiên Tôn chết, Hỏa Thiên Tôn kia cũng đã chết.
– Đáng tiếc, từ đầu đến cuối hắn cũng không tỉnh ngộ, không làm được việc tốt đẹp cuối cùng.
Hắn biến dân chúng Nam Thiên thành nô lệ, nhưng trước khi chết hắn cũng không thể khiến dân chúng Nam Thiên thoát khỏi kiếp nô tính.
Tần Mục thu ánh mắt lại, Kim Thuyền Độ Thế chạy về phía Nguyên Giới.
Một bên khác, từ khi Nguyên Mẫu phu nhân xuất hiện, trận chiến giữa Thái Sơ và Hạo Thiên Đế lập tức ngừng lại.
Thái Sơ cay độc là thế, nhưng khi nhìn thấy Nguyên Mẫu thì biết bản thân hoàn toàn không còn phần thắng, không chỉ có Hỏa Thiên Tôn phải chết, ngay cả nhi tử của mình Lang Hiên cũng không giữ được, không bằng dứt khoát an phận làm thái thượng hoàng.
Vả lại Hạo Thiên Đế cũng e ngại thực lực của hắn, không thể ra tay quyết liệt với hắn.
– Thái thượng hoàng, ngày mai trẫm muốn nhìn thấy đầu của huynh trưởng Lang Hiên đặt trước án thư của trẫm.
Hạo Thiên Đế gọi Thái Sơ đang muốn rời đi lại, không cảm xúc nói.
Thân thể Thái Sơ cứng đờ, yên lặng gật đầu.
– Hai vị đạo hữu, các ngươi không đi với quả nhân sao?
Thái Sơ nhìn về phía Cổ Thần Thái Cực, khẽ nhíu mày.
Hắn chuyển bước, nhưng hai vị Cổ Thần Thái Cực vẫn đứng yên tại chỗ, không rời đi cùng hắn.
Thái m Thiên Tôn và Thái Dương Thiên Tôn nhìn nhau một cái, cùng lắc đầu, nói:
– Thái Sơ đạo huynh, con đường thành đạo của bọn ta mênh mông, còn phải lịch luyện trong trần thế, tham ngộ đạo tâm, không thể ẩn cư tị thế cùng đạo huynh.
– Các ngươi chuẩn bị đầu quân cho Hạo Thiên Đế sao? Quả nhiên, quả nhiên…
Thái Sơ cười ha hả, xoay người lại, nghiêm mặt nói với Hạo Thiên Đế:
– Hạo Nhi, nếu ngươi muốn ngồi vững vị trí Thiên Đế thì tuyệt đối không thể trọng dụng Cổ Thần Thái Cực.
Chỉ có thể để bọn họ xông pha chiến đấu, không thể cho bọn họ nắm quyền hành gì! Hai người này đã sớm bị quyền lực đấu tranh nhiễu loạn, mượn gió bẻ măng, bạc tình bạc nghĩa, gió chiều nào che chiều đó, vì tư lợi.
Ngươi phải tránh vết xe đổ của Đế Hậu nương nương và quả nhân!
Hạo Thiên Đế cười như không cười, thản nhiên nói:
– Thái thượng hoàng dạy dỗ, trẫm nghe nhưng chưa chắc sẽ tiếp thu.
Thái thượng hoàng đi lấy đầu của huynh trưởng ta tới đây, trẫm sẽ để lại cho thái thượng hoàng một nơi ẩn cư, đó là Đông Cực Thiên.
Thanh Long Đông Cực Thiên vẫn cần thái thượng hoàng xử lý một phen.
Dù sao hắn cũng đã chết trận ở Nam Thiên, trẫm không hy vọng hắn còn sống.
Thái Dương Thiên Tôn cau mày, Thái m Thiên Tôn nói:
– Thái Sơ đạo huynh, ngươi thua rồi, sao phải trách bọn ta? Cạnh tranh sinh tồn, kẻ giỏi thích ứng mới có thể sinh tồn, ngươi không thể thích ứng, định thoái ẩn, còn bọn ta thì vẫn muốn cầu đạo đấy!
– Hai vị đạo hữu, các ngươi đã trở thành một trong mười Thiên Tôn giống quả nhân năm đó.
Thái Sơ thở dài, cười nói:
– Quả nhân, ha ha, hiện tại ta thật sự trở thành quả nhân rồi!
Hắn sa sút tinh thần, phất tay, xoay người đi tới Đông Cực Thiên.
Hạo Thiên Đế hoàn toàn thắng lợi, hả hê mãn nguyện.
Kim Thuyền Độ Thế chạy trong hư không, đột nhiên Tần Phượng Thanh và Thái Thủy bay tới từ hư không, nhảy lên trên thuyền, Thái Thủy lắc đầu nói:
– Không có cơ hội diệt trừ Hư Thiên Tôn và Tổ Thần Vương, hai vị Cổ Thần Thái Cực đã đến.
Thực lực của bọn họ quá mạnh, ta và đầu to rất khó nhân cơ hội diệt trừ bọn họ.
Tần Mục gật gật đầu, nói:
– Không thể diệt trừ bọn họ cũng là bình thường.
Hai người này, một người nắm giữ Huyền Đô, một người nắm giữ một nửa U Đô.
Hiện tại m Thiên Tử chết, có lẽ Hư Thiên Tôn nắm giữ toàn bộ U Đô cũng không phải việc khó.
Hai người này uy hiếp cực kỳ lớn đến Diên Khang và Nguyên Giới, thậm trí còn là chí mạng!
Hắn khẽ nhíu mày.
Chí mạng hơn cả vẫn là Hạo Thiên Tôn.
Hiện tại thế lực của Hạo Thiên Tôn quá mạnh, còn có Nguyên Mẫu phu nhân hỗ trợ, Thái Sơ cũng không phải đối thủ của hắn.
Với tính cách của Thái Sơ, chắc chắn sẽ giao nộp tất cả quyền lực.
Quna trọng hơn chính là, Thái Sơ tuyệt đối sẽ không đầu quân cho Diên Khang, trái lại, nếu Hạo Thiên Tôn ra tay với Diên Khang, Thái Sơ sẽ rời núi hỗ trợ.
Chương 2250: Ta muốn thu giữ ngươi (2)
Ta muốn thu giữ ngươi (2)
Dù sao, lợi ích của bọn họ cũng buộc chặt với nhau.
Mười vị Thiên Tôn cùng tồn tại vì lợi ích tập thể, tuyệt không phải nói ngoa.
Chỉ cần trở thành một trong mười Thiên Tôn là khó có thể thoát thân khỏi lợi ích tập thể đó!
– Đệ đệ, Hỏa Thiên Tôn còn có phân thân ở Diên Khang, ai sẽ xử lý hắn đây?
Tần Phượng Thanh hỏi.
Thái Thủy ngẫm nghĩ, nói:
– Có lẽ Diên Tú Đế đã sắp xếp rồi chăng? Diên Khang rất đông cao thủ thế hệ trẻ tuổi, không cần chúng ta bận tâm.
Tần Mục suy nghĩ một chút, nói:
– Cho dù hoàng đế không phái ai đi thì phân thân của Hỏa Thiên Tôn cũng khó thoát khỏi cái chết.
Người muốn giết hắn nhất, thật ra cũng không phải chúng ta, mà là Hạo Thiên Tôn.
Tần Phượng Thanh và Thái Thủy không hiểu lắm, hai người vắt óc suy nghĩ, đột nhiên Tần Phượng Thanh vỗ tay nói:
– Ta biết rồi! Thật ra người muốn hắn chết nhất là Hạo Thiên Đế! Không phải lần này là Hạo Thiên Đế ra tay với Hỏa Thiên Tôn sao? Hạo Thiên Đế cũng có phân thân ở Diên Khang, hắn chắc chắn sẽ không bỏ qua cơ hội này, tất nhiên sẽ ra tay với chuyển thế thân của Hỏa Thiên Tôn!
Tần Mục nở nụ cười, ca ca thật sự trưởng thành rồi.
Diên Khang.
Đỉnh núi Trích Tinh, Văn Đạo Viện bên cạnh Địa Đức Thiên Cung.
Linh Dục Tú mặc đế bào, bên cạnh chỉ có vài tùy tùng, đi đến trước cung điện trên đỉnh núi Trích Tinh, nói vọng vào trong cung:
– Tinh tiên sinh, những năm này ngươi ẩn cư tị thế, trẫm không ngừng sai người đưa thành quả biến pháp Diên Khang tới, tiên sinh nhận được nhiều lợi ích như vậy, trẫm muốn nhờ tiên sinh giúp đỡ chuyện này.
– Hoàng đế có ơn với ta, có gì cứ nói.
Trong cung điện vang lên giọng nói có mấy phần ngây thơ của một thiếu niên.
Linh Dục Tú nói:
– Trẫm muốn nhờ tiên sinh đi giết một người.
Người này là một hồn chuyển thế của Hỏa Thiên Tôn, ẩn cư trong Diên Khang, tên là Cô Độc Dị, nhờ Tinh tiên sinh ra tay giúp.
Nàng giơ tay lên, một tờ giấy vàng bay ra, lọt vào trong cung.
Sau một lúc lâu, một thiếu niên anh tuấn nắm lấy tờ giấy vàng, bước khỏi cung, một chiếc rương lách cách chạy theo sau.
Chiếc rương kia chạy tới bên cạnh Linh Dục Tú, thân mật cọ cọ chân nàng, ngay sau đó đuổi theo thiếu niên kia, nhanh chóng rời đi.
Linh Dục Tú và vài tùy tùng xuống núi, một nữ tử trong đó hiếu kỳ nói:
– Bệ hạ, vị Tinh tiên sinh này là ai?
– Năm trăm năm mới có một Thánh Nhân, mặc dù là lời đồn khích lệ nhân tâm, có thể do quốc sư truyền đi, nhưng cách mỗi năm trăm năm trong Nhân tộc thật sự xuất hiện một người tài hoa tuyệt đại.
Linh Dục Tú cười nói:
– Năm trăm năm trước là tiền quốc sư Giang Bạch Khuê khai sáng ra biến pháp Diên Khang.
Mà năm trăm năm sau chính là người này.
Hắn tên Tinh Ngạn, là hạng người cực đoan, năm đó Thần Kiều Diên Khang đứt gãy, không ai có thể sống qua tám trăm tuổi, mà hắn lại là người duy nhất.
Về sau, quốc sư khiến hắn thần phục, nhưng tính tình hắn quá cổ quái, không quen đến Văn Đạo Viện, không thích qua lại với người khác, chỉ nguyện ở lại trên đỉnh núi Trích Tinh này.
Mấy tùy tùng chưa từng nghe nói về danh tiếng của Tinh Ngạn đều đang suy tư, nhưng vẫn không có bất kỳ ấn tượng nào về người này.
Linh Dục Tú nói:
– Các ngươi chưa từng nghe nói về hắn cũng rất bình thường, từ sau Diên Khang Kiếp, hắn ẩn cư tị thế, rất ít xuất hiện.
Nhưng năm đó, trong trận chiến ở học cung Thiên Thánh, một mình hắn chiến đấu cùng mấy cường giả mạnh mẽ nhất Diên Khang hiện nay, hầu như toàn bộ cao thủ Diên Khang bị tiêu diệt.
Mấy tùy tùng ngạc nhiên, đồng loạt nhìn nhau.
– Dù sao Hỏa Thiên Tôn cũng là một trong chín Thiên Tôn thời đại Long Hán.
Chín vị Thiên Tôn Long Hán đều có những điểm độc đáo, tuyệt kỹ vô song.
Chuyển thế thân của Hỏa Thiên Tôn cũng vô cùng mạnh mẽ, dưới một cảnh giới nhưng còn mạnh hơn bản thể của Hỏa Thiên Tôn!
Linh Dục Tú nói:
– Muốn giết chuyển thế thân của hắn, cần phải nhờ đến Thiên Tôn ngang hàng hắn ra tay.
Có điều đám người Hư Sinh Hoa, Lam Ngự Điền đang ở trong Tổ Đình, bởi vậy ta chỉ có nhờ Tinh Ngạn ra tay.
Chẳng qua tính tình hắn rất cổ quái, trẫm đành phải dùng ân tình những năm này để hắn xuống núi.
Tinh Ngạn cất bước đi trên không trung, chiếc rương đi theo sau hắn.
Chiếc rương này là do Tần Mục điểm hóa, rất cơ trí nhưng tính tình cũng cổ quái y như Tinh Ngạn.
Bỗng nhiên chiếc rương mở hai con mắt kề sát trên vách rương ra, lấm la lấm lét quan sát xung quanh, khi thì lại tăng tốc bước chân đuổi theo Tinh Ngạn.
Tinh Ngạn nhìn tờ giấy vàng mà Linh Dục Tú đưa cho hắn.
Trên giấy vàng chỉ có hai chấm đỏ, một chấm là hắn, một chấm là chuyển thế thân Cô Độc Dị của Hỏa Thiên Tôn.
Mở chấm đỏ ra là có thể nhìn thấy giọng nói và dung mạo giống hệt Cô Độc Dị.
– Tờ giấy này do đại đạo U Đô luyện chế thành, tác dụng khóa chặt hồn phách.
Ngươi chỉ có linh, không có hồn phách, tờ giấy này sẽ không hiện rõ tung tích của ngươi.
Tinh Ngạn nói với chiếc rương.
Qua một hai ngày sau, khoảng cách giữa Tinh Ngạn và Cô Độc Dị ngày càng gần.
Đột nhiên, một thần thông khủng bố chấn động từ phía trước truyền đến.
Hắn không khỏi khẽ nhíu mày, giơ tay lên, chiếc rương tung người nhảy lên, tay cầm chiếc rương tự động rơi vào lòng bàn tay hắn.








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)










