[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)
Tập 441 : Màn đêm tối tăm (3) (c2201-c2205)
❮ sautiếp ❯Chương 2201: Màn đêm tối tăm (3)
Màn đêm tối tăm (3)
Ta không nên tìm hiểu biến pháp, tìm hiểu cải cách, không nên nghe theo đại đạo Thánh Nhân, không nên trở thành quốc sư của Diên Khang! Ta gánh vác những việc này, cũng chỉ có thể liều mạng hơn, dùng mạng của mình đọ sức! Bá Thể? Vốn không có cái gì gọi là Bá Thể cả! Có chăng thì cũng chỉ là một người bình thường giống như ta dùng tính mạng để đổi lấy!
Dược sư sửng sốt, trầm mặc.
Tần Mục thở hổn hển, vẻ mặt lại hoà hoãn đôi chút, đi tới bên cạnh dược sư và trưởng thôn, trong giọng nói mang theo cảm giác bất lực:
– Dược sư gia gia, trưởng thôn gia gia, ta mệt mỏi rồi, ta không muốn vờ vịt làm Bá Thể nữa.
Các ngươi mong đợi ở ta quá cao, ta không làm được, đừng cản ta.
Trưởng thôn há to miệng, nhưng chỉ có thể phát ra một tiếng thở dài.
Tần Mục lảo đảo tiến lên, đột nhiên không gian chuyển đổi, Nguyệt Thiên Tôn xuất quỷ nhập thần thả Tư bà bà, người mù và người câm xuống trước mặt hắn, vội vàng nói:
– Ta đi tìm Thiên Đao, Họa Thánh và Mã Như Lai!
Tần Mục lắc đầu nói:
– Nguyệt, đừng như vậy.
Nguyệt Thiên Tôn không nói một lời, nghiêng mình rời đi.
Tần Mục nhìn Tư bà bà, người mù và người câm, rưng rưng nước mắt mà cười nói:
– Bà bà, mù gia gia, câm gia gia, ta mệt mỏi lắm, ta không muốn tiếp tục chiến đấu nữa, ta muốn về nhà.
Ta muốn trở lại thôn Tàn Lão, trở lại lúc ta còn là thiếu niên.
Tư bà bà vốn định khuyên hắn, nghe vậy lòng dạ thoáng cái yếu mềm, lau nước mắt nói:
– Vậy thì về nhà.
Không cho các ngươi nói gì hết!
Nàng liếc mắt trừng người mù và người câm:
– Không được khuyên hắn! Về nhà cũng được, ngươi vốn không nên gánh vác thế đạo này! Về nhà thôi, Mục Nhi, chúng ta trở về xây dựng một thôn Tàn Lão.
Tần Mục kéo bước chân nặng nề đi qua bọn họ, người mù và người câm quay đầu lại, ngơ ngác nhìn bóng lưng hắn, người mù há to miệng, run rẩy nói:
– Mục Nhi, chúng ta trở về rồi, người què đâu? Người què còn có thể trở về không?
Tần Mục dừng bước, thân thể run rẩy.
– Người què không về được nữa…
Người mù run giọng nói:
– Thôn Tàn Lão đã không còn là thôn Tàn Lão lúc đầu nữa rồi.
Không thể trở về, Mục Nhi…
Bịch…
Tần Mục quỳ trên mặt đất, cúi đầu.
Người mù bước tới sau lưng hắn, nắm lấy bả vai hắn:
– Nếu người què ở đây, chắc chắn hắn không hy vọng nhìn thấy dáng vẻ ngươi như hiện giờ…
– Ta không nhìn thấy bất cứ hy vọng nào hết…
Tần Mục gầm lên như một con sói già, đầu cúi thấp trước ngực, khóc lớn, nói:
– Ta đã không nhìn thấy bất kỳ hy vọng gì! Đừng ép ta nữa! Chúng ta đã thua, ta không thể lấy tính mạng của tất cả mọi người ra đặt cược!
Hắn khóc lớn một hồi, qoay người lại, liên tục dập đầu với trưởng thôn, Tư bà bà và người mù:
– Què gia gia, ta xin lỗi, xin lỗi đã phụ lòng mong đợi của mọi ngươi.
Nhưng ta…
Hắn ngẩng đầu lên nói:
– Nhất định phải làm vậy.
Trưởng thôn thở dài, đỡ hắn lên:
– Mục Nhi, ngươi đi đi, bọn ta chờ ngươi trở về.
Tần Mục xoay người, đi về phía cầu Linh Năng Đối Thiên, Lãng Uyển đi theo phía sau hắn.
Trong kinh thành Diên Khang, Linh Dục Tú dẫn đầu văn võ bá quan Diên Khang, yên lặng im ắng nhìn cảnh này, tim đau như đao cắt nhưng sắc mặt lại bình tĩnh.
– Bệ hạ không ngăn cản quốc sư ư?
Một đại thần hỏi.
Linh Dục Tú lắc đầu:
– Không cần ngăn cản.
Hắn không còn là quốc sư của các ngươi, ta cũng sắp không còn là bệ hạ của các ngươi.
Đợi đến khi thái thượng hoàng tới nơi này, ta sẽ thoái vị, ta sẽ cùng hắn rời khỏi Diên Khang, ẩn cư lánh đời…
Văn võ bá quan nhìn nhau, không ai lên tiếng.
Tần Mục leo từng bước một lên cầu Linh Năng Đối Thiên, nhìn ánh sáng linh năng phía trước, hít vào một hơi thật dài, muốn bước vào trong cầu.
Đột nhiên, Ngọc Thần Tử từ đằng xa chạy tới, cao giọng nói:
– Quốc sư, chờ chút! Chờ chút!
Tần Mục dừng bước, quay đầu nhìn lại, Ngọc Thần Tử nhanh chóng bước tới bên cạnh hắn, ghé vào tai hắn, thấp giọng nói vài câu.
– Quả đúng như vậy sao?
Tần Mục kinh ngạc nói.
Ngọc Thần Tử khẽ gật đầu, nói:
– Bọn họ đã trở về.
Nét mặt Tần Mục không ngừng biến đổi, đột nhiên hai tay dùng sức, xé đứt đoạn dây thừng mận gai, nói:
– Dẫn ta đi gặp bọn họ!
Ngọc Thần Tử nhìn hắn, kinh ngạc nói:
– Quốc sư định…?
Tần Mục lấy y phục mặc vào, nói:
– Khai Hoàng chết, U Đô rơi vào tay kẻ thù, ta mất hết can đảm.
Nếu bọn họ chưa trở về thì ta đã đi tới Thiên Đình chịu đòn nhận tội với Hạo Thiên Tôn rồi.
Ngọc Thần Tử thầm giật mình.
Hắn là đại thần quản lý sách lược đối ngoại của Diên Khang, cho nên hắn biết rõ Khai Hoàng chết sẽ tạo nên bao nhiêu đả kích đối với Diên Khang.
Tất cả Nhân tộc cũng chỉ vẻn vẹn có mấy cường giả đứng đầu, trong đó Khai Hoàng là người thành đạo đầu tiên có khả năng uy hiếp mạnh nhất.
Khai Hoàng vừa chết, chiến lược uy hiếp đối với đám người Hạo Thiên Tôn cũng không cánh mà bay.
Mà việc Khai Hoàng chết dẫn đến U Đô rơi vào tay kẻ thù!
U Đô mất khống chế có nghĩa là tính mạng của tất cả mọi người của Diên Khang và chư thiên vạn giới đều nằm trong tay Thiên Đình!
Chương 2202: Đạo Tổ và lão Phật
Đạo Tổ và lão Phật
Vì bảo vệ Nhân tộc, Tần Mục chỉ có thể đầu hàng.
Chỉ e tin tức mà bản thân mang tới là đường lui duy nhất ngoài đầu hàng ra.
Tần Mục nói với Lãng Uyển:
– Ngươi đừng tới Thiên Đình vội, chờ ta quay lại rồi tính sau.
Ngọc Thần Tử, chúng ta đi gặp lão Phật và Đạo Tổ!
Đám người Lãng Uyển, trưởng thôn, Lăng Thiên Tôn nhìn thấy Tần Mục gấp gáp đi theo Ngọc Thần Tử chạy về phía bọn họ, thế là ai nấy không khỏi nhìn nhau, sau đó vội vàng đuổi theo hắn.
Tần Mục đi qua Kim Thuyền Độ Thế, Tần Phượng Thanh trên thuyền vội vàng bước ra khỏi bóng tối, cao giọng nói:
– Đệ đệ, trên thuyền của ngươi có ma!
– Về sau hãy nói chuyện này!
Tần Mục vội vã đi vào Địa Đức Thiên Cung.
Bên trong Văn Đạo Viện của Địa Đức Thiên Cung, Tần Mục vội vàng chạy đến, chỉ thấy một lão đạo nhân lôi thôi và một lão Phật đang ngồi trong phòng uống trà với bộ dạng phong trần mệt mỏi.
– Đạo Tổ, lão Phật.
Tần Mục làm lễ chào hỏi.
Đạo Tổ và Đại Phạn Thiên Vương Phật vội vàng đáp lễ.
Đạo Tổ kinh ngạc nói:
– Mục Thiên Tôn, hình như Thiên Tôn đã tiều tụy đi rất nhiều.
Những người khác cũng ùa vào, lách vào bên trong phòng.
Tần Mục không để ý lời hỏi han, nói:
– Khi nãy Ngọc Thần Tử nói hai vị đã đến không gian hỗn loạn thăm dò, chuyến này rất rất có ích.
Xin hỏi hai vị, chuyến này thu hoạch được những gì không?
Đạo Tổ và Đại Phạn Thiên Vương Phật liếc nhau, Đại Phạn Thiên nói:
– Chuyện này vẫn nên để ngươi nói đi.
Đạo Tổ khẽ gật đầu, nói:
– Ta, lão hòa thượng và Minh Hoàng Xích Hoàng có chung gốc gác.
Sau khi Minh Hoàng hồi sinh, bọn ta theo hắn đi tới Huyền Không Giới của Xích Minh, thuận đường tới gặp Xích Hoàng một phen.
Khi đó Xích Hoàng vẫn còn đại não, nhưng chưa hồi sinh.
Tần Mục khẽ gật đầu.
Ban đầu, trong con mắt thứ ba của hắn, tư duy của Xích Hoàng và Đại Phạn Thiên Vương Phật khá thân thiết, tình bằng hữu giữa bọn họ có thể ngược dòng đến thời đại Xích Minh
Trong Phật Giới và Đạo Môn có rất nhiều thần hộ pháp ba đầu sáu tay, hiển nhiên là đã tiếp thu công pháp tinh túy thời đại Xích Minh.
– Xích Hoàng kể cho bọn ta nghe về những chuyện hắn gặp phải khi thăm dò không gian hỗn loạn.
Đạo Tổ nói:
– Hắn nói, hắn đã trải qua vô số cảnh tượng kỳ quái, nhìn thấy vô số vũ trụ sinh ra rồi hủy diệt, hưng suy và thành bại.
Khi đó hắn đã kiệt sức, tự biết khó mà chạy ra ngoài, ngay sau đó thân thể hóa thành Huyền Không Giới của Xích Minh.
Những chuyện hắn gặp phải khiến bọn ta sinh lòng hiếu kỳ, muốn đi thăm dò không gian hỗn loạn một chút, lần tìm tòi này không thể coi thường.
Đạo Tổ khẽ khàng nói:
– Quả thật những chuyện không thể tưởng tượng được mà bọn ta trải qua trong không gian hỗn loạn nhiều vô số kể.
Vũ trụ trở nên trống không trước mặt bọn ta, những người thành đạo cổ quái kỳ lạ trong tiểu vũ trụ luyện thành từng vùng Đại La Thiên, vũ trụ tan rồi lại tụ, bọn họ cũng theo đó ra sức giãy dụa cầu sinh, nhưng cũng đồng loạt thân tử đạo tiêu.
Nơi sâu thẳm trong không gian, thế giới diễn biến, đạo thụ của người thành đạo héo tàn giống như rừng khô, trong rừng vang lên tiếng khóc như quỷ.
Những thứ hắn thuật lại càng ngày càng kỳ lạ.
Đối với bọn họ, trải qua hung hiểm, thử tìm kiếm nguồn gốc của không gian hỗn loạn, chứng kiến vũ trụ hưng suy hủy diệt cũng là một loại tu hành.
Nhưng nguy hiểm trong đó cũng khó có thể tưởng tượng.
Lúc trước, Hiểu Thiên Tôn bị trục xuất tới nơi này cũng rơi vào tình huống ngàn cân treo sợi tóc, cuối cùng phải dựa vào Nguyên Mộc mới có thể chạy thoát.
Tu vi của Đạo Tổ và Đại Phạn Thiên Vương Phật kém xa Hiểu Thiên Tôn, hung hiểm mà hai người phải đối mặt còn lớn hơn.
– Nhưng kỳ lạ là, bọn ta vẫn còn sống sót để quay về, dường như hung hiểm trong không gian hỗn loạn đang tránh bọn ta, hình như có một loại sức mạnh nào đó đang che chở bọn ta.
Biểu cảm của Đạo Tổ vô cùng quái dị, hắn trầm ngâm trong phút chốc rồi nói:
– Lão Phật nói, vũ trụ sinh diệt nơi này rất kỳ lạ, mọi thứ với Kiếp Kinh Vô Lượng, nhưng kết quả lại giống nhau đến kì diệu.
Thế nhưng Kiếp Kinh Vô Lượng của hắn là mộng cảnh, mà trong vũ trụ sinh diệt lại chân thực.
Cả hành trình đi tìm của bọn ta trải qua trăm cay nghìn đắng, cuối cùng cũng tìm đến điểm cuối của không gian hỗn loạn.
Đại Phạn Thiên Vương Phật ngồi xếp bằng, xòe sáu tay ra, nhẹ nhàng vẽ một vòng tròn trên không trung, ảo ảnh của từng thế giới lập tức bắn ra khỏi vòng tròn, bay lơ lửng trong Văn Đạo Viện.
– Nơi đó có vô số mảnh vỡ Đại La Thiên.
Chúng là do một tôn giả vô thượng dùng đạo hạnh lớn lao của bản thân diễn hóa những tiểu vũ trụ này, cố gắng thôi diễn ra một phương pháp để vũ trụ nguyên sinh tránh khỏi đại kiếp hủy diệt.
Đại Phạn Thiên Vương Phật dựng thẳng một đầu ngón tay lên, nhẹ nhàng kích động thế giới ảo ảnh trong Văn Đạo Viện, nói:
– Không gian hỗn loạn rộng lớn mênh mông này là mộng cảnh của hắn hóa thành chân thực.
Mảnh vỡ Đại La Thiên, đạo thụ khô héo, đạo hoa và đạo quả tàn lụi mà bọn ta nhìn thấy chính là vô số “bản thân” đang thành đạo trong mộng cảnh của hắn, nhưng hết lần này tới lần khác lại bị hủy diệt trong đại kiếp hủy diệt của mộng cảnh.
Chương 2203: Đạo Tổ và lão Phật (2)
Đạo Tổ và lão Phật (2)
Tần Mục nhìn vô số thế giới ảo ảnh đang diễn hóa, lộ ra vẻ nghi hoặc, giơ tay lên nhẹ nhàng chạm vào một cái bọt khí trong đó.
Bọt khí nổ tung, ngay sau đó lại có bọt khí mới ngưng tụ.
Đạo Tổ nói:
– Bọn ta vốn cho rằng tôn giả vô thượng này đã chết, nhưng khi bọn ta đi vào sâu trong không gian hỗn loạn thì lại phát hiện nơi này không ngừng có tiểu vũ trụ đang được sinh ra.
Tần Mục nghi ngờ nói:
– Ý của ngươi là…?
– Vị tôn giả vô thượng kia vẫn còn sống.
Đạo Tổ và Đại Phạn Thiên liếc nhau, Đại Phạn Thiên nói:
– Đạo pháp thần thông của hắn siêu phàm thoát tục hơn Kiếp Kinh Vô Lượng của ta nhiều.
Hắn đã khiến một giấc mộng chiêm bao hóa thành chân thật, đó là điều ta không thể với tới.
Cường giả tiền sử với trình độ này khiến ta say mê không thôi.
– Có điều bọn ta đã tới nơi bắt nguồn của không gian hỗn loạn, nhưng vẫn không tìm được cường giả vô thượng kia.
Đạo Tổ nói:
– Ở nơi đó, bọn ta hoàn toàn tách biệt với thế gian, thật sự hoàn toàn tách biệt với thế gian.
Ở nơi đó không nhìn thấy U Đô, không nhìn thấy Huyền Đô, cũng không nhìn thấy Tổ Đình, cho dù là Huyền Không Giới của Xích Minh cũng ở bên ngoài không gian này, khiến Thiên Đình không thể tìm được.
Đôi mắt Tần Mục dần sáng lên.
– Nếu có thể để Diên Khang và Vô Ưu Hương chuyển tới đó thì có thể tránh khỏi Thiên Đình, U Đô không đến, Huyền Đô không tới, không đến mức bị diệt tộc.
Đạo Tổ nói:
– Ta và lão Phật vẽ đường đi tới nơi đó rồi vội vàng chạy về, không ngờ trận chiến U Đô đã bùng nổ, may là Thiên Tôn chưa đi tới Thiên Đình.
– Hy vọng, đây chính là hy vọng!
Tần Mục đi tới đi lui, đây là đường lui cuối cùng của Nhân tộc, Đạo Tổ và lão Phật đưa tin tức này tới khiến hắn tỉnh lại lần nữa, tâm tư lại bắt đầu nhộn nhạo.
Hắn suy tư thật lâu, dừng bước lại:
– Di dời toàn bộ Diên Khang qua đó, cứ thế mãi thì cũng chỉ là một Vô Ưu Hương khác, một Huyền Không Giới của Xích Minh khác.
Mất đi mảnh đất để cách cách sẽ chỉ khiến bản thân ta càng thêm lún sâu, không thể làm vậy.
Bên trong Văn Đạo Viện, ánh mắt mọi người đồng loạt dừng lại trên người hắn, lẳng lặng chờ đợi quyết định của hắn.
– Nhưng đây là hy vọng còn sót lại!
Tần Mục phấn chấn tinh thần, nở nụ cười:
– Có đường lui là có thể chống lại, có thể vẽ ra một tương lai tốt hơn! Đường lui này phải giữ lại! Hiện giờ Diên Khang không thể lui tới không gian hỗn loạn, nhất định phải ở lại Nguyên Giới, nhưng một phần dân số Diên Khang có thể dời đến nơi đó, coi như hạt giống hậu thế của Nhân tộc!
Hắn mở mắt dọc ra, nhìn thấu U Đô.
Lúc này, xu thế nứt vỡ của U Đô còn sâu hơn lúc bọn họ rời đi.
Nơi hắn đứng đứng tức là U Đô, hiện giờ Thổ Bá chết, nhục thân hắn sụp đổ, U Đô cũng theo đó tách ra thành vô số mảnh.
Có điều xu thế chia tách đang dần ngừng lại, bởi vì Hư Thiên Tôn cướp đoạt luyện hóa đại đạo U Đô trong U Đô, cố gắng ngăn cản xu thế sụp đổ.
Nếu U Đô hoàn toàn tan rã, không còn tồn tại, vậy thì cũng gây ra tổn thất khổng lồ đối với Thiên Đình.
Với thực lực tu vi của Hư Thiên Tôn, nàng không thể khống chế toàn bộ U Đô.
Lúc này, Tần Mục nhìn thấy có đại quân Thiên Đình tiến vào chiếm giữ U Đô, trên cờ hiệu là biểu tượng của m Thiên Tử.
m Thiên Tử khống chế Minh Đô, Minh Đô là sừng của Thổ Bá, hắn cũng là nhân vật tinh thông đại đạo U Đô.
Hư Thiên Tôn không thể hoàn toàn khống chế U Đô, bởi vậy m Thiên Tử đến đây kiếm một chút hời.
Cùng lúc đó, đại quân Ma tộc dưới trướng Hư Thiên Tôn cũng đang liên tục không ngừng đi đến U Đô, chiếm đoạt từng phần đại lục hắc ám do thi thể Thổ Bá biến thành.
Tần Mục trầm ngâm trong chốc lát, nguyên khí bạo phát, hai tay mở rộng, bản đồ của chư thiên vạn giới lập tức hiện ra.
Bên trong Văn Đạo Viện, chư thiên vạn giới do nguyên khí biến thành bay lơ lửng xung quanh mọi người, thành lập ra một mô hình đại vũ trụ.
Tần Mục vừa hành động, Huyền Đô đã lập tức treo cao trên mô hình đại vũ trụ này, từng mảng đại lục vỡ nát của U Đô chồng lên chư thiên vạn giới.
Hắn điều chỉnh một lát, dò hỏi:
– Nguyệt, vị trí của chư thiên vạn giới có đúng không?
Nguyệt Thiên Tôn tiến lên, kiểm tra một phen, điều chỉnh vị trí của một vài chư thiên.
Tần Mục nói lời đa tạ, đi tới đi lui quanh mô hình đại vũ trụ, kiểm tra phân tích, trầm ngâm thật lâu, đột nhiên chỉ vào vị trí của Diên Khang trong bản đồ Nguyên Giới, thấp giọng nói:
– Huynh ta là Tần Phượng Thanh chiếm Nguyên Giới, hóa thành Tiểu U Đô, cộng thêm uy năng của Sinh Tử Bộ, có thể bảo vệ sinh linh Diên Khang không bị U Đô của Hư Thiên Tôn khắc chế.
Hắn duỗi ngón tay ra, vẽ một vòng quanh Diên Khang, nguyên khí hóa thành hình dáng Tần Phượng Thanh, đỉnh đầu mọc ra hai sừng, trong tay cầm Sinh Tử bộ, đứng ở nơi đó.
– U Thiên Tôn có thể bảo vệ Vô Ưu Hương, tránh để Vô Ưu Hương bị U Đô đánh lén.
Cộng thêm việc Diêm Vương của Phong Đô có thể phối hợp trợ giúp, trận chiến này chưa chắc đã thua!
Chương 2204: Đạo Tổ và lão Phật (3)
Đạo Tổ và lão Phật (3)
Nguyên khí của hắn hóa thành ảo ảnh của U Thiên Tôn, tọa trấn Vô Ưu Hương, Vô Ưu Hương đã di chuyển đến Nguyên Giới, nằm bên cạnh Diên Khang.
U Thiên Tôn chậm rãi tháo mặt nạ quỷ xuống, nói:
– Đại quân Thiên Đình đừng mơ tưởng bước vào Diên Khang và Vô Ưu Hương nửa bước từ Tiểu U Đô.
Nguyên khí từ đầu ngón tay Tần Mục chuyển động, hóa thành một vùng Tiểu Huyền Đô, bao phủ Vô Ưu Hương và Diên Khang.
Tần Mục trầm giọng nói:
– Nếu Thiên Đình đánh từ Huyền Đô, giáng thiên tai cho Diên Khang, vậy thì Thiên Công có thể hóa năm mươi chí bảo Thiên Đạo thành Tiểu Huyền Đô! Tổ Thần Vương khống chế nhục thân Thiên Công, tiến đánh Tiểu Huyền Đô, vậy thì Thiên Công có thể ngăn cản Tổ Thần Vương.
Dù sao nhục thân Thiên Công chính là nhục thân hắn, mặc dù hắn không phải là đối thủ của Tổ Thần Vương, nhưng Tổ Thần Vương muốn giết phụ thân hắn lần nữa có lẽ cũng không phải chuyện dễ dàng gì.
Thiên Công nghe vậy thì nói:
– Mục Thiên Tôn yên tâm, có ta ở đây, chắc chắn có thể bảo toàn nhật nguyệt tinh trần của Diên Khang và Vô Ưu Hương, không để xảy ra thiên tai.
Tần Mục quan sát chư thiên vạn giới, suy tư nói:
– Nếu như Thiên Đình tiến đánh thì cũng chỉ có thể đi qua cầu Linh Năng Đối Thiên.
Cây cầu Linh Năng Đối Thiên này là do ta và Hắc Hổ Thần cùng nhau thiết kế, muốn qua cầu Linh Năng Đối Thiên tới đối phó Diên Khang, quả thật là quá khinh thường người trải đường là ta đây.
Chỉ cần kéo cầu chặt đường, khiến đại quân Thiên Đình phải xuất phát bằng thuyền thì phải mất mấy chục năm mới có thể tới Diên Khang! Mà mấy chục năm này ta có thể dấy lên sóng gió khắp chư thiên vạn giới!
Tinh thần hắn phấn chấn, hai mắt sáng ngời như sao, nói:
– Nguyệt, ngươi vào trong Vô Ưu Hương mời Thánh Nhân tiều phu và Hắc Hổ Thần đến đây! Đạo Tổ, ta cần cao thủ thuật số Đạo Môn của Diên Khang! Nếu Thiên Đình điều đồng đại quân Thần Ma, ta muốn tất cả cầu Linh Năng Đối Thiên của Thiên Đình đều không thể dùng!
Nguyệt Thiên Tôn lập tức rời đi.
Đạo Tổ nói:
– Thuật số của Đạo Môn của Diên Khang đã vượt qua Đạo Môn của Thiên Đình.
Có điều, nếu cầu gãy thì phải dịch chuyển điểm kết nối của cầu Linh Năng Đối Thiên trong chư thiên vạn giới, có lẽ Đạo Môn của Thiên Đình cũng có thể giúp chút gì đó.
Tần Mục nhìn về phía chư thiên vạn giới, đột nhiên nói:
– Ngọc Thần Tử, ngươi đi gặp Tư Vân Hương và Hồ Linh Nhi, nói cho các nàng biết, ta muốn số liệu giao dịch và trao đổi Thiên Tệ của tất cả thế giới trong chư thiên vạn giới.
Trong vòng mười ngày phải sửa sang lại ổn thoả tất cả số liệu rồi đưa đến nơi này!
Đạo Tổ nói với Ngọc Thần Tử:
– Đạo nhân của Thanh Vân Thiên có thể hỗ trợ.
Ngọc Thần Tử vội vàng rời đi.
Đạo Tổ hỏi:
– Thiên Tôn cần số liệu buôn bán thương mại của chư thiên vạn giới làm gì?
– Ta muốn kiểm tra xem những chư thiên này giao dịch với Diên Khang nhiều hơn hay với Thiên Đình nhiều hơn.
Tần Mục nói:
– Điều này rất quan trọng đối với tương lai.
Như vậy có thể nhìn ra cánh chim của Thiên Đình là chư thiên nào, cũng có thể nhìn ra chúng ta có thể lôi kéo chư thiên nào.
Ta còn cần Diên Khang dùng Thiên Tệ tích cóp được trong những năm này đi tới từng chư thiên một trắng trợn mua thần khoáng, thần tài, tiêu xài Thiên Tệ mà Diên Khang kiếm được! Trong chiến tranh, Thiên Tệ không có một chút tác dụng nào!
– Ta còn cần Diên Khang và chư thiên đáng lôi kéo xây dựng một cầu Linh Năng Đối Thiên, đá Thiên Đình ra khỏi hệ thống buôn bán giao dịch này!
– Ta muốn Diên Khang bắt đầu kiến tạo thần khí, trọng khí.
Ta cần Lăng Thiên Tôn đúc lại thần khí Tạo Hoá, sử dụng thần khí Tạo Hoá chế tạo thần khí Ngự Thiên Tôn thuộc về chúng ta!
Ánh mắt Lăng Thiên Tôn sáng lên, ngay sau đó lắc đầu nói:
– Chế tạo thần khí Tạo Hoá cần rất nhiều cao thủ thuật số, tông sư rèn đúc.
Mục, nhiều cao thủ thuật số đã bị ngươi phái đi làm việc kia, còn có nhiều cao thủ như vậy cho ta dùng ư?
– Thứ mà Diên Khang nhiều nhất chính là cao thủ thuật số và tông sư rèn đúc!
Tần Mục quả quyết nói:
– Ta không chỉ muốn chế tạo xong thần khí Tạo Hoá trước khi Thiên Đình ra tay với chúng ta, mà còn muốn chế tạo chiến hạm giống như Bỉ Ngạn Thần Châu, rong ruổi khắp tinh không, phá hủy hạm đội của Thiên Hà Thiên Đình!
– Điều quan trọng nhất chính là….
Tần Mục chỉ tay về phía ảo ảnh của của một loạt chư thiên vạn giới đang điên cuồng xoay tròn quanh Thiên Đình, lạnh lùng nói:
– Ta cần chư thiên vạn giới tạo phản Thiên Đình!
Bên trong Văn Đạo Viện, trong lòng mọi người khẽ chấn động.
Lăng Thiên Tôn thấp giọng nói với Đạo Tổ:
– Lão Đạo, đa tạ các ngươi đã mang hy vọng đến.
Đạo Tổ lắc đầu nói:
– Bọn ta chỉ mang tới một chút hy vọng mà thôi, cũng không thể bảo vệ biến pháp Diên Khang.
– Nhưng mà hắn như được sống lại vậy.
Lăng Thiên Tôn nhìn Tần Mục đang bận bù đầu, nói.
– Cho hắn một chút hy vọng, hắn sẽ tỉnh táo lại, dù chỉ là hy vọng bé nhỏ không đáng kể.
Đại Phạn Thiên Vương Phật nói:
– Hắn chính là người như vậy, sẽ không bỏ qua bất kỳ hy vọng nào.
Lăng Thiên Tôn, lúc trước đã xảy ra chuyện gì?
Chương 2205: Đệ tử Đạo Môn
Đệ tử Đạo Môn
Lăng Thiên Tôn nói:
– Lúc trước, hắn đã chuẩn bị chịu đòn nhận tội, tới Thiên Đình quỳ xuống nhận thua, cầu xin Hạo Thiên Tôn bảo vệ cả Nhân tộc.
Đạo Tổ và Đại Phạn Thiên Vương Phật trầm mặc.
Nếu không phải bị ép đến đường cùng, người như Tần Mục tuyệt đối sẽ không hành động như vậy!
Trước đó Tần Mục gặp phải áp lực quá lớn, lớn đến mức khiến hắn sụp đổ!
Chủ yếu nhất không phải do Khai Hoàng chết, bởi vì cái chết của Khai Hoàng chỉ là một kíp nổ, quan trọng nhất chính là U Đô thất thủ.
U Đô thất thủ mới là nguyên nhân khiến hắn sụp đổ!
– Mục Thiên Tôn, có lẽ có thể kéo dài thời gian đại quân Thiên Đình đến đây thêm mười mấy năm nữa, thậm chí mấy chục năm, nhưng còn đám người Hạo Thiên Tôn, Hỏa Thiên Tôn thì sao?
Đạo Tổ hỏi:
– Ngươi ngăn cản kiểu gì?
Tần Mục lại rơi vào vòng xoáy suy nghĩ.
Tư bà bà tức giận trừng Đạo Tổ một cái, Đạo Tổ xấu hổ, bèn chuyển qua hỏi Đại Phạn Thiên Vương Phật:
– Không nên hỏi ư?
Đại Phạn Thiên Vương Phật nói:
– Nên hỏi, nhưng không phải hỏi vào lúc này.
Đã hỏi, vậy thì không cần để trong lòng.
Tư thí chủ chỉ quá sốt ruột thôi.
Đạo Tổ khen:
– Lão hòa thượng nhân tình lão luyện.
Bên trong Văn Đạo Viện, Tần Mục lại đi tới đi lui liên tục bảy tám ngày, hắn cứ như vậy không ngừng nghỉ, không ngừng suy nghĩ đối sách.
– Ngọc Thần Tử trở về chưa?
Hắn đột nhiên cao giọng hỏi:
– Ngọc Thần Tử!
Ngọc Thần Tử vừa mới quay lại Văn Đạo Viện, thở hồng hộc chạy tới, nói:
– Quốc sư có gì phân phó?
– Ta viết một bức thư xin hàng dâng lên Hạo Thiên Tôn, nói nguyện ý xin hàng.
Tần Mục nhanh chóng nói:
– Ngươi đưa thư xin hàng của ta tới Thiên Đình, giao cho Hạo Thiên Tôn.
Lần này đi, có thể ngươi sẽ chết.
Ngọc Thần Tử nghiêm mắt nói:
– Chết vì đất nước, nguyện vì Diên Khang hiến dâng thủ cấp.
Tần Mục nâng bút, Ngọc Thần Tử mài mực.
Tần Mục đang muốn đặt bút, lại dừng lại.
Ngọc Thần Tử nghi hoặc, chỉ thấy Tần Mục đang từ từ ấp ủ nhiệt huyết, dần dần trở nên chết tâm, mất hết can đảm, hai hàng nước mắt rơi xuống.
Lúc đặt bút viết, đầu bút lông còn run run hai cái, giống như đang nghẹn ngào.
Ngay sau đó, hắn hạ đầu bút lông xuống, viết lời xin hàng với Hạo Thiên Tôn lên trên giấy.
Lời nói tuy khẩn thiết, nhưng trong sự khẩn thiết lại mang chút không cam lòng, nguyện vì an nguy của Nhân tộc mà liều chết đánh cược một lần, thà làm ngọc nát còn hơn ngói lành.
Hắn hạ thấp tư thái, nói:
– Bệ hạ là Thiên Đế cao quý, ta cũng là Thiên Tôn cao quý, dẫn đầu các thần Lăng, Nguyệt, U, Thái Thủy quy hàng, không thể qua loa được.
Theo lời hắn nói, kính xin Hạo Thiên Đế phái sứ giả tới trao đổi quyền lực giao tiếp giữa hai bên và công việc cụ thể khi đầu hàng.
Trong lời nói còn lộ ra chút quyến luyến với quyền thế, nói:
– Ta nguyện lấy một góc đất nhỏ làm nơi ẩn cư, nguyện dẫn dẫn dắt dân chúng nơi đây đúc tượng vàng cho bệ hạ, ngày đêm cầu nguyện cúng bái.
Hắn còn nhắc đến sản nghiệp của Diên Khang, thuộc làu làu mỗi một đốc tạo xưởng có thể sản xuất cái gì, đốc tạo xưởng nào có thể giao cho Thiên Đình, hy vọng bản thân giữ lại đốc tạo xưởng nào.
Hắn còn nhắc đến các tỉnh thuộc quyền quản lý và chư thiên dưới trướng của Diên Khang, chư thiên nào sản xuất bảo vật gì, số lượng Thiên Tệ của quốc khố Diên Khang là bao nhiêu, số lượng Thiên Tệ của mỗi tỉnh là bao nhiêu…
Ngọc Thần Tử vừa nhìn vừa lắc đầu.
Tần Mục hạ tư thái xuống quá thấp, có chút nịnh nọt.
– Có điều vì sao quốc sư nói ta đi đưa thư xin hàng có thể sẽ chết?
Hắn thầm thấy khó hiểu.
Hắn chỉ thấy Tần Mục lại viết:
– Thần đã đồng sàng với Lãng Uyển – nữ tử quốc sắc thiên hương của Tạo Vật Chủ.
Nếu bệ hạ yêu thích, muốn lập nàng làm hậu, thần sẽ đưa nàng tới cho bệ hạ ngay trong đêm tối.
Ngọc Thần Tử rùng mình mấy cái, mặt đen như sắt, trong lòng lén lút tự nhủ:
– Quả nhiên có thể sẽ chết! Quốc sư lòng dạ đen tối, hắn nói đã đồng sàng với Lãng Uyển.
Hạo Thiên Tôn là Thiên Đế, hắn tuyệt đối không cần nữ nhân mà Tần Mục đã từng đồng đồng sàng cộng chẩm, càng không thể lập nữ nhân này làm đế hậu! Đoạn đầu thư xin hàng, Hạo Thiên Tôn có thể sẽ vui như nở hoa, nhưng đến đoạn sau thì có thể sẽ chém đầu ta!
Tần Mục dán phong thư xin hàng lại, giao cho Ngọc Thần Tử, nói:
– Ngọc quân có thể làm tốt việc này hay không?
Ngọc Thần Tử do dự thoáng chốc, ngay sau đó xúc động nói:
– Nguyện chết vì Diên Khang!
Tần Mục liếc hắn một cái thật sâu, nói:
– Chưa chắc ngươi đã phải chết.
Với tài trí của ngươi, ngươi có thể làm tốt tất cả những chuyện này, chẳng qua ngươi phải cẩn thận một người.
Đôi mắt Ngọc Thần Tử lóe sáng, cười nói:
– Quốc sư rất hiểu ta.
Xin hỏi người nào có thể xem như đối thủ của ta?
– Người này tên Mạnh Vân Quy, là Mạnh Thiên Sư trong bốn Thiên Sư của Thiên Đình.
Tần Mục dặn dò:
– Mạnh Vân Quy đã từng nhìn thấu mưu kế lập quốc của ta, hắn nhất định có thể nhìn ra mưu đồ ta dâng thư xin hàng.
– Mưu đồ của quốc sư là dùng việc trao đổi đầu hàng kéo dài thời gian Thiên Đình xuất binh.
Ngọc Thần Tử nói:








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)








![[Dịch] Phù Diêu [Dịch] Phù Diêu](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2024/05/Dich-Phu-Dieu-SE-Audio-Truyen.jpg)

