- Home
- Truyện Hay
- [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)
- Tập 416 : Sự sụp đổ của thần thoại (3) (c2076-c2080)
[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)
Tập 416 : Sự sụp đổ của thần thoại (3) (c2076-c2080)
❮ sautiếp ❯Chương 2076: Sự sụp đổ của thần thoại (3)
Sự sụp đổ của thần thoại (3)
Ở bên kia, Thiên Luân Vạn Đạo của Hạo Thiên Tôn liên tục lật mặt trái phải, ầm ầm xoay tròn, hóa thành từng đại ấn, cứng rắn xuyên qua đòn tấn công đến từ cánh lá của đạo thụ thần thức, chưởng ấn trên đạo thụ.
Đại đạo Thái Sơ và đại đạo Quy Khư đồng thời bạo phát, khắp nơi trên cành nhánh và lá cây của đạo thụ thần thức đều hiện lên ấn ký Thiên Luân Vạn Đạo của hắn.
Ấn ký hóa thành thần thông, sau đó nổ tung, vô số cành lá nát vụn tung bay!
Nhưng mà đúng vào lúc ấy, Thái Đế đâm một đòn xuyên thủng trán hắn, sức mạnh bạo phát vô cùng khủng bố, cái ót của Hạo Thiên Tôn bị vỡ thành một cái lỗ thủng to, óc bay tán loạn, bắn đầy lên Tử Tiêu Điện ở sau gáy!
Hiểu Thiên Tôn tấn công đạo quả thần thức của Thái Đế.
Sức mạnh tăng cường đến từ Lăng Tiêu Điện cho phép hắn hắn tụ khí tụ đạo, hóa thành Đế Kiếm, sau đó hắn vung một nhát kiếm chém vào đạo quả!
Hắn muốn chém rụng đạo quả của Thái Đế, tước đoạt cảnh giới!
Kiếm pháp của hắn không bằng Khai Hoàng, cũng không bằng Tần Mục, nhưng đường đường là Thiên Đế, uy chấn thế gian trăm vạn năm, kiếm của hắn tràn đầy vẻ bá đạo và uy nghiêm, một nhát chém xuống, đạo quả ắt rụng!
Hiểu Thiên Tôn thầm vui vẻ, nhưng sau đó lại lập tức lộ ra vẻ mặt ngạc nhiên hoảng sợ.
Hắn nhìn thấy cảnh tượng mà hắn khó có thể tin được.
– Chí bảo đồng hành của ta!
Hắn vừa mới gầm lên một tiếng phẫn nộ, một đường kiếm quang bên trong đạo quả lập tức bắn ra, đâm xuyên qua hắn.
Hiểu Thiên Tôn bay ngược về phía sau, bị đóng đinh trên mái hiên một tòa đại điện của Kim Thuyền.
Cùng lúc đó, Kiếp Kiếm của Tần Mục đâm trúng đạo quả của Thái Đế.
Kiếm quang lóe sáng, vô cùng tinh tế, liên tục xoay quanh đạo quả.
Đạo quả màu xanh kia không thể ngăn cản được kiếm quang của hắn, đạo văn đạo liên bên ngoài đạo quả tản ra nhanh như gió, sau đó nhanh chóng thu nhỏ.
Bùm!
Thái Đế tung một quyền, cả người Tần Mục nổ tung ra, cả lĩnh vực Linh Thai Thần Tàng cũng hóa thành tro bụi!
Thái Đế đứng ở bên trên Kim Thuyền, vẩy vết máu trên tay, khoanh tay đứng nhìn.
Thần Nữ Thái Tố ở bên ngoài thuyền vẫn đang gõ chuông coong coong, tiếng chuông chấn động, ngay sau đó một nhánh cây đạo thụ đâm xuyên qua mi tâm của nàng.
Thần Nữ Thái Đế nổ tung, hóa thành khí Thái Tố tán loạn trong Đại La Thiên Thần Thức, giọng the thé la lên:
– Thái Đế, ngươi không giết được ta!
Thái Đế không thèm để tâm, nhìn đám người đã không có sức đánh trên thuyền, tiêu sái nói:
– Trăm vạn năm rồi, vậy mà các ngươi vẫn bất kham đến thế.
Không ngờ cho đến bây giờ, ta vẫn là thần thoại vô địch…
Tần Mục khôi phục lại nhục thân, tập hợp lại Linh Thai Thần Tàng, liên tục thở hổn hà hổn hển.
Khai Hoàng khắp người be bét máu me cố gắng chống đỡ thân mình, tránh để ngã xuống.
Hiểu Thiên Tôn bị đóng đinh ở dưới mái hiên ngoài điện, nhìn cái lỗ thủng lớn trên ngực mình.
Bên trong lỗ ấy tràn đầy khí Thái Sơ, mặt hắn xám như tro.
Hạo Thiên Tôn ngã ngửa ở trên mạn thuyền, hai tròng mắt vô thần, ảo ảnh Tử Tiêu Điện ở sau đầu mờ mờ ảo ảo tiêu tan, cái lỗ thủng lớn sau ót của hắn vẫn chảy óc nóng hổi ra ngoài.
Tần Mục liếc mắt nhìn bốn phía xung quanh, nhếch miệng mỉm cười, hàm răng toàn là máu.
– Cư Dư Thị.
Sau lưng Thái Đế vang lên một giọng nói lạnh lùng.
Thái Đế bỗng nhiên quay đầu lại, Lăng Thiên Tôn xuất hiện ở trước mặt của hắn, một ngón tay nhẹ nhàng điểm vào mi tâm hắn.
Khóe mắt Thái Đế giật lên kịch liệt.
Ngay sau đó, thần thức Thái Đế thoát khỏi nhục thân Thiên Đế.
Sở dĩ khóe mắt Thái Đế giật lên là vì cảm nhận được nguy hiểm mãnh liệt, nhưng mà hắn còn chưa kịp phản ứng lại đã bị tách ra khỏi nhục thân Thiên Đế.
Phản ứng của hắn không thể nói là không nhạy bén.
Hắn lập tức quay về đạo thụ, nhưng chính lúc thần thức của hắn di chuyển, hắn đột nhiên cảm thấy mình có một chút khác biệt so với lúc trước.
Cụ thể là khác biệt ở đâu thì hắn cũng không thể nói rõ được.
Nhưng mà ở trong mắt của đám người Tần Mục lại là một cảnh tượng khác.
Thần thức của Thái Đế di chuyển, nhưng đồng thời cũng đang vật chất hóa.
Hắn có hình thể, có nhục thân, có hồn phách, có nguyên thần.
Cứ như vậy, Thái Đế từ trạng thái thần thức biến thành một người sống sờ sờ!
Bản thân Thái Đế vẫn chưa cảm nhận được biến hóa này, vẫn nhanh chóng xông về phía đạo thụ.
Đạo thụ là đại đạo cả đời này của hắn hình thành, đạo quả là thành quả đạo hạnh của hắn.
Lăng Thiên Tôn mang lại hắn một loại cảm giác vô cùng nguy hiểm.
Từ khi nữ tử năm đó dùng thần thông Bất Dịch không hoàn chỉnh giết hắn ở trong lĩnh vực Vô Thượng thần thức của Thái Hư, hắn đã vô cùng coi trọng Lăng Thiên Tôn.
Thậm chí hắn còn không tiếc trực tiếp sử dụng nhục thân Thiên Đế để giết chết Lăng Thiên Tôn!
Đối mặt với nữ tử này, hắn vẫn luôn có bóng ma tâm lý ám ảnh không xua đi được.
Hắn trở nên hữu hình hữu chất, từ một vị thần vô thượng biến thành một người sống sờ sờ.
Tiếp đến, hắn lại từ hình thái của một con người phát triển biến hóa thành trạng thái năng lượng, biến thành thể năng lượng thuần túy.
Hắn vừa chạy trốn vừa tan rã.
Phía sau hắn là năng lượng tán loạn của chính hắn tan rã ra hóa thành, sau đó lập tức bị gió lạnh của Chung Cực Hư Không thổi tan, biến mất giữa thiên địa.
Chương 2077: Sống không còn gì để lưu luyến
Sống không còn gì để lưu luyến
Loại biến hóa này của hắn đến từ đạo văn Di La Cung, lại xen lẫn thần thông Bất Dịch, khiến cho người khác cảm thấy thần kỳ huyền diệu không sao tả được, nhưng lại khiến cho Thái Tố và Hiểu Thiên Tôn sinh ra cảm xúc vô cùng sợ hãi.
Bọn họ nhìn ra được đại đạo của bọn họ từ trong ngón tay của Lăng Thiên Tôn, nhìn ra được đại đạo của Tiên Thiên Ngũ Thái khác, mà đại đạo của Tiên Thiên Ngũ Thái cũng đang tự do chuyển biến.
Có lẽ tu vi của Lăng Thiên Tôn vẫn còn kém xa đám người Hiểu Thiên Tôn, Hạo Thiên Tôn, nhưng đạo hạnh mà đòn này đánh ra lại vượt xa lý giải của bọn họ!
Thái Đế đã là sự tồn tại cường đại nhất mạnh mẽ nhất của vũ trụ này, mà trong trận chiến này, hắn đã dùng thực lực của mình chứng minh điểm này.
Tuy rằng Lăng Thiên Tôn sử dụng phương thức đánh lén, nhưng ngón tay ấy lại khiến hắn cảm thấy bản thân gặp phải nguy cơ bị hủy diệt!
Thái Đế chạy về phía đạo thụ, tốc độ tan rã cũng càng ngày càng nhanh.
Đợi đến khi hắn đến được bên cạnh đạo thụ, đến khi đạo thụ ở gần ngay trong gang tấc, hắn chìa tay ra, trên mặt nở một nụ cười.
Tiếng cười ấy càng lúc càng trở nên mờ nhạt, cuối cùng thì một cơn gió lạnh lướt qua, vẻ mặt vui cười của Thái Đế giống như bờ cát bị sóng biển đánh dạt, trôi đi tất cả dấu vết.
Hắn hoàn toàn biến mất.
Cơn gió lạnh lướt qua, tiếng gió như một tiếng thở dài.
Thở dài cho cảnh tượng hạ màn của thần thoại vô địch, thở dài cho năm tháng đã qua.
Thái Đế đã tan thành tro bụi.
Thần thức của hắn hoàn toàn không còn tồn tại nữa.
Ở trước mặt mọi người, lá cây đạo thụ của Thái Đế bắt đầu khô héo tàn lụi, từng phiến lá cây vàng vọt khô héo rời khỏi cành, rụng từ trên cây xuống, xoay tròn, rơi lả tả trong làn gió buốt lạnh, sau đó nhạt dần và biến mất trong gió.
Từng cành cây đã khô đi trở nên giòn hơn ,gãy đoạn, hóa thành tro bụi ở trong gió.
Đạo thụ khô quắt, rễ cây mục nát, đứt gãy.
Đạo quả màu xanh của Thái Đế cũng héo rũ ngay khoảnh khắc ấy, khô héo hệt như đã mất đi tất cả sức sống.
Trước đó, Đại La Thiên Thần Thức vốn đã bị đánh thủng một lỗ lớn, lúc này càng nhiều cơn gió lạnh lùa vào, thổi quanh tứ phía, sau đó lập tức mục nát sụp đổ.
Lăng Thiên Tôn lẳng lặng nhìn cảnh tượng này, biểu cảm không gợn sóng một chút nào, nhưng trong đạo tâm lại toát ra chút đau khổ bi thương, dần dần loại bi thương này quấn lấy nàng, ảnh hưởng đến nàng, làm nước mắt bất tri bất giác ướt đẫm hai gò má nàng, khiến nàng không biết được nguồn gốc cảm xúc bi thương này có xuất phát từ đâu.
Có lẽ đây là do đại đạo trong thiên địa bi thương, bất tri bất giác nhiễm lây sang nàng, ảnh hưởng đến đạo tâm của nàng, khiến nàng đắm chìm vào bên trong loại bi thương ấy, khóc than cho cái chết của sự tồn tại cổ xưa.
Bất kể là nói từ phương diện nào, Thái Đế cũng có thể xưng là người mở đường.
Ở thời đại không có văn minh tối tăm, Thái Đế dùng thần thức nhập đạo, sáng tạo ra một thần thoại.
Hắn khai sáng ra phù văn, đạo văn, đạo liên và phương pháp hiến tế thần thức, còn khai sáng ra lĩnh vực Vô Thượng thần thức.
Mặc dù biết nhưng không hiểu tại sao hắn lại không đưa ra hệ thống tu luyện hoàn chỉnh, không tạo ảnh hưởng sâu sắc với thế hệ sau, mặc dù hắn của cảnh giới hậu kỳ đi nhầm đường lạc lối, huyết tế tàn sát cả tộc Tạo Vật Chủ, mặc dù cuối cùng hắn chỉ có thể coi như là một nửa người thành đạo thì cống hiến của hắn vẫn không thể xóa nhòa như xưa.
Nếu như tài trí của hắn dùng để tạo phúc cho người đời sau, vậy thì hắn có thể trở thành Thiên Tôn chói lọi nhất trên đời này.
Nhưng đáng tiếc là hắn không làm điều ấy.
Thái Đế chết rồi, chôn vùi ở giữa ngón tay của Lăng Thiên Tôn.
Đám người Tần Mục, Hiểu Thiên Tôn, Khai Hoàng và Hạo Thiên Tôn không thể nào lý giải được bi thương của Lăng Thiên Tôn.
Thế nhưng mặc dù Lăng Thiên Tôn là người tự tay chôn vùi Thái Đế, song nàng cũng lại bị chính loại bi thương ấy ám ảnh sâu nhất.
Đột nhiên, một tòa Lăng Tiêu Điện bay đến đỉnh đầu Lăng Thiên Tôn, vô số phù văn ảo diệu bên ngoài Lăng Tiêu Điện chấn động vang dội, ầm ầm áp chế xuống!
Cũng chính vào lúc này, Khai Hoàng chắn ngang trước mặt nàng, rút kiếm xông lên.
Đạo thụ Kiếm Đạo của Khai Hoàng xanh um tươi tốt, cành lá tung bay đung đưa giống như vạn kiếm bay lên không trung nghênh đón Lăng Tiêu Điện đâm đến, đâm chuẩn xác vào mỗi một phù văn của tòa Bảo Điện này!
Chấn động khủng bố bùng nổ, Hiểu Thiên Tôn phi thân ra khỏi Lăng Tiêu Điện, đầu dưới chân trên nghênh đón kiếm quang của Khai Hoàng, tung một chưởng ấn về phía Lăng Thiên Tôn!
Xung quanh hắn, phù văn Lăng Tiêu Điện tung bay.
Khai Hoàng đang ngăn cản phù văn của Lăng Tiêu Điện, còn hắn thì đang mượn phù văn của Lăng Tiêu Điện ngăn cản Kiếm Đạo của Khai Hoàng.
Khai Hoàng cau mày, đạo hoa xoay tròn, từng cánh hoa giống như kiếm sắc bén nhất nghênh đón tay của Hiểu Thiên Tôn.
Cùng lúc đó, kiếm trong tay hắn đâm về phía sau.
Ở đằng sau, Hạo Thiên Tôn đứng lên thẳng tắp, ngay sau đó lao đến sau lưng Lăng Thiên Tôn!
Tổn thương sau đầu hắn đã được Thần Nữ Thái Tố trị khỏi, Thiên Luân Vạn Đạo trong tay của hắn phát ra đạo uy khủng bố, không ngừng xoay tròn, chém về phía ót của Lăng Thiên Tôn!
Chương 2078: Sống không còn gì để lưu luyến (2)
Sống không còn gì để lưu luyến (2)
Sau đầu của hắn, phù văn Tử Tiêu Điện hóa thành vô số ấn ký, chiếu rọi trên Thiên Luân Vạn Đạo, thôi thúc uy lực hai mặt của Thiên Luân Vạn Đạo đến mức cực hạn, khiến cho đòn tấn công này của hắn càng khủng bố!
Ầm!
Một nhát kiếm Khai Hoàng đâm vào giữa Thiên Luân Vạn Đạo, uy lực của Kiếm Đạo và đại đạo Thái Sơ, đại đạo Quy Khư bùng nổ, Khai Hoàng kêu lên một tiếng, khóe miệng hộc máu.
Hắn khó lòng có thể chống đỡ được việc đồng thời ngăn cản Hiểu Thiên Tôn và Hạo Thiên Tôn.
Tinh quang trong mắt Hạo Thiên Tôn lóe lên.
Hắn nghiêng người, Thiên Luân Vạn Đạo đảo ngược lại, để lộ ra Quy Khư tối thui muốn căn nuốt hủy diệt Lăng Thiên Tôn hoàn toàn!
Phía bên kia, bàn tay Hiểu Thiên Tôn máu me đầm đìa, chẳng mấy chốc đã trở thành bộ xương trắng, cổ tay của hắn cũng dưới sự công kích của đạo hoa Kiếm Đạo cũng tay cũng biến thành xương trắng, nhưng mà một đòn tấn công kia vẫn ngang nhiên hạ xuống, lao thẳng đến chỗ Lăng Thiên Tôn!
Khai Hoàng thét lên, hắn dùng hết tất cả sức lực của mình để ngăn cản hai Thiên Tôn, này nhưng mà khó có thể ngăn cản được.
Khoảnh khắc Khai Hoàng nhìn thấy Thiên Luân Vạn Đạo sắp nuốt chửng Lăng Thiên Tôn, đột nhiên một bóng người vụt qua, Tần Mục chắn ngang người che chở trước người Lăng Thiên Tôn, hừ một tiếng rồi bị Thiên Luân Vạn Đạo nuốt vào!
Hạo Thiên Tôn cười lạnh, tiếp tục thôi thúc Thiên Luân Vạn Đạo, nhưng chỉ thấy Tần Mục thò đầu ra khỏi Đại Uyên Quy Khư của Thiên Luân Vạn Đạo, cười tà mị nhìn hắn, sau đó chặn kín cái hố đen kịt của Đại Uyên Quy Khư.
Hạo Thiên Tôn lạnh buốt sống lưng, lật bàn tay một cái, Thiên Luân từ mặt sau chuyển đến mặt chính diện, hóa thành Thiên Luân Vạn Đạo lấy đại đạo Thái Sơ làm chủ.
Tần Mục thò đầu ra từ mặt chính diện Thiên Luân Vạn Đạo.
Hạo Thiên Tôn kinh hãi, lại thôi thúc Thiên Luân Vạn Đạo nghiền nát Tần Mục bên trong thành cát bụi!
– Mục Thiên Tôn, ngươi đã chết hay chưa?
Hạo Thiên Tôn quát lớn, Thiên Luân Vạn Đạo chém về phía Lăng Thiên Tôn, nhưng Tần Mục vốn dĩ đã bị Thiên Luân cắt nát lại thò đầu ra.
Lần này, hắn không những thò đầu ra, mà thậm chí ngay cả nửa người trên cũng thò ra ngoài, hai tay duỗi ra nắm lấy viền của Thiên Luân Vạn Đạo.
Hạo Thiên Tôn hét lên, Thiên Luân xoay chuyển hóa thành mặt sau, Đại Uyên Quy Khư nuốt chửng Tần Mục, luyện chế thành trọc khí của vũ trụ.
– Vẫn chưa chết sao?
Hạo Thiên Tôn cười lạnh nói.
– Không chết đấy!
Tần Mục lại ló đầu ra khỏi Thiên Luân.
Gân xanh trên trán Hạo Thiên Tôn giật giật, Thiên Luân xoay chuyển luyện hóa Tần Mục thành Tiên Thiên Nhất Khí, ngay sau đó Tiên Thiên Nhất Khí bên trong Thiên Luân ngưng tụ lại, Tần Mục đang bước một chân ra, định nhảy ra khỏi Thiên Luân.
Hạo Thiên Tôn quát to một tiếng, tung một chưởng ở trên Thiên Luân, đánh Tần Mục thành cát bụi!
Đạo tâm của hắn hỗn loạn, hung tính phát tác.
Hắn nhấc Thiên Luân lên, chỉ nhìn thấy ở giữa Thiên Luân lại hiện ra gương mặt của Tần Mục, bít kín Thiên Luân.
Hạo Thiên Tôn ném Thiên Luân đi, không chém về phía Lăng Thiên Tôn nữa mà chém về phía nhục thân Thiên Đế!
Lúc này, Hiểu Thiên Tôn đã lao đến bên cạnh nhục thân Thiên Đế.
Cả người hắn gần như bị Khai Hoàng lột sạch da, đang định dung hợp với nhục thân Thiên Đế.
Đòn công kích này của Hạo Thiên Tôn vô cùng khéo léo, đánh ngay lúc Hiểu Thiên Tôn sắp tiến vào trong nhục thân Thiên Đế nhưng lại chưa hoàn toàn tiến vào bên trong.
Hiểu Thiên Tôn cười lạnh, nhục thân Thiên Đế giơ tay lên nghênh đón Thiên Luân Vạn Đạo, sức mạnh bàng bạc còn vượt qua cả khi Thái Đế khống chế nhục thân này.
Mặt chính diện của Thiên Luân Vạn Đạo hiện lên gương mặt của Tần Mục.
Hắn nghênh đón Hiểu Thiên Tôn, cười nói:
– Bệ hạ, lúc chạm vào nhục thân của ngươi, ta có thể gieo xuống hàng trăm loại hậu chiêu, đảm bảo sẽ khiến ngươi sống không còn gì để luyến tiếc!
Hiểu Thiên Tôn rùng mình, vội vàng rút tay lại, không dám động chạm vào Thiên Luân Vạn Đạo nữa.
Nhục thân Hiểu Thiên Tôn của hắn nổ tung.
Kiếm quang của Khai Hoàng tiếp tục tiến quân thần tốc từ đỉnh đầu của nhục thân Thiên Đế, chui vào bên trong nhục thân, hóa thành một gốc đạo thụ Kiếm Đạo, khuấy động Kiếm Đạo sôi sục!
Hiểu Thiên Tôn vừa mới nắm trong tay nhục thân này, cho nên không kịp ngăn chặn, chỉ thấy bên trong nhục thân này truyền ra một tiếng kêu thảm thiết, sau đó thấy Lăng Thiên Tôn tỉnh lại từ trong bi thương, nâng ngón tay vàng ngọc thon dài ấn vào mi tâm của mình.
Hiểu Thiên Tôn rống lên, ngửa mặt rồi ngã xuống, “ầm” một tiếng phá vỡ Đại La Thiên Thần Thức, rơi xuống dưới từ Chung Cực Hư Không.
Đại La Thiên Thần Thức đã mục nát không thể nào chịu tải được bọn họ.
Lăng Thiên Tôn nhíu mày, thu hồi ngón tay lại, chỉ thấy Hạo Thiên Tôn đánh hụt, Thiên Luân Vạn Đạo mang theo Tần Mục chém về phía đạo thụ khô héo tàn lụi của Thái Đế!
Thiên Luân Vạn Đạo vù vù lao đến bên cạnh đạo thụ mục nát.
Thiên Luân chấn động đạo thụ, vỏ cây ở thân cây đều bị bóc ra, để lộ Đế Kiếm của Thái Sơ!
Thiên Luân Vạn Đạo nghênh đón Đế Kiếm đang chém đến, lần này đến lượt Tần Mục phải kinh hãi.
Đó là chí bảo đồng hành của Thái Sơ Thiên Đế, là Đế Kiếm thuần túy mà đại đạo Thái Sơ hóa thành.
Đại đạo Thái Sơ của Hạo Thiên Tôn không uyên thâm bằng của Tần Mục, bởi vậy Thiên Luân Vạn Đạo rất khó giết chết được hắn.
Chương 2079: Bách luyện không chết
Bách luyện không chết
Nhưng nếu như bị thanh Đế Kiếm này chém trúng, vậy thì chỉ sợ hắn khó thoát được cái chết, không có cách nào sống lại từ cái chết nữa!
Đúng lúc này, một bàn tay thò ra nhẹ nhàng cầm lấy chuôi của Đế Kiếm.
Hạo Thiên Tôn nhìn thấy người cầm kiếm, ánh mắt lập tức lộ ra vẻ kinh hãi, thu hồi Thiên Luân Vạn Đạo lại rồi nghiêng người rời đi, mang theo Tần Mục đang hô hoán bên trong Thiên Luân rời khỏi Đại La Thiên!
Khai Hoàng và Lăng Thiên Tôn nhìn về phía người đó, nhưng chỉ nhìn thấy đạo thụ héo rũ ở phía sau người đó dần dần ngừng mục nát, lá cây khô héo tàn lụi cũng đang dần xanh tươi trở lại, đạo quả ở trên cây cũng dần khôi phục lại sự sống.
Đạo thụ lại bắt đầu sinh trưởng lại một lần nữa, Đại La Thiên cũng không sụp đổ nữa.
Tử khí ba vạn trượng từ trên trời giáng xuống như thác nước sông dài treo ngược ở sau lưng người đó.
– Vân đạo hữu.
Lăng Thiên Tôn và Khai Hoàng cùng đồng thanh gọi.
Vân Thiên Tôn đáp lễ với hai người họ.
Bây giờ hắn không có nhục thân, chỉ có nguyên thần, nhưng chính xác ra để nói thì hắn đang trong trạng thái cộng sinh với Thái Đế.
Hắn bị Thái Đế trấn áp ở nơi đây, định luyện hóa hắn, nhưng hắn lại dung hợp với đạo thụ của Thái Đế, biến thành một bộ phận của đạo thụ, hơn nữa còn xây dựng mối liên hệ với Đế Kiếm Thái Sơ trong đạo thụ.
Quan trọng hơn chính là, đại đạo thần thức của Thái Đế có những chỗ chưa đầy đủ, có chỗ thiếu sót, mà Vân Thiên Tôn đã bổ sung được những điểm này.
Thái Đế chết rồi, hắn cũng thuận lý thành chương thừa hường “của cải” của Thái Đế.
Thế sự diệu kỳ, cùng lắm cũng chỉ như thế này mà thôi.
Phúc và họa của Vân Thiên Tôn kỳ lạ như vậy đấy.
Đầu tiên hắn liên thủ với Lăng Thiên Tôn, Nguyệt Thiên Tôn giết chết Thái Đế, trấn áp nhục thân Thái Đế ở vùng đất Thái Hư, sau này lại chết ở trong tay chuyển thế thân Minh Phương Vũ của nguyên thần Thái Đế, nhục thân bị Minh Phương Vũ đưa vào trấn áp trong vùng đất Thái Hư, nguyên thần thì được đưa đến trấn áp ở Đại La Thiên Thần Thức.
Hiện tại, hắn lại mượn cơ hội này khiến bản thân trở thành cường giả có được đạo thụ và đạo quả của Đại La Thiên!
– Hình như Mục Thiên Tôn bị Hạo Thiên Tôn bắt đi rồi.
Vân Thiên Tôn cúi đầu, đứng ở Đại La Thiên nhìn xuống chư thiên vạn giới, sầu muộn nói:
– Mục Thiên Tôn rơi vào trong tay Hạo Thiên Tôn, sợ là phải chịu đủ hành hạ tra tấn, thậm chí khó mà bảo toàn, thân tử đạo tiêu! Có lẽ Hạo Thiên Tôn còn muốn lấy tính mạng của hắn để uy hiếp chúng ta nữa!
Vẻ mặt Lăng Thiên Tôn cũng mang theo nét ưu sầu.
Khai Hoàng lắc đầu nói:
– Vân huynh không cần lo lắng cho hắn.
Hạo Thiên Tôn giết hắn thì dễ, nhưng giết chết hắn thì rất khó.
Có lẽ lúc này Hạo Thiên Tôn vẫn đang đau đầu làm thế nào để xử lý hắn.
Không nhắc đến hắn nữa, bây giờ ngươi đã thành đạo rồi sao?
Lăng Thiên Tôn kinh ngạc liếc nhìn Khai Hoàng, nàng không tài nào hiểu nổi vì sao Khai Hoàng lại yên tâm về Tần Mục đến như vậy.
Vân Thiên Tôn lắc đầu, chần chừ một chút rồi lại gật gật đầu nói:
– Tình huống hiện tại của ta vô cùng đặc thù.
Sau khi bị Thái Đế giết chết, ta lập tức bị hắn đưa vào tra tấn ở trong Đại La Thiên Thần Thức, nhân họa đắc phúc, không ngờ ta có thể dòm ngó được đạo pháp của Thái Đế, bởi vậy mà bảo vệ được tính mạng.
Suốt những năm tháng dài đằng đẵng đến nay, Thái Đế biết ta cũng biết, Thái Đế không biết nhưng ta lại biết.
Khai Hoàng và Lăng Thiên Tôn đều ngạc nhiên.
Vân Thiên Tôn giải thích:
– Thái Đế được tộc Tạo Vật Chủ tế tự, cho nên hắn mới có thể lạc ấn thần thức vào Chung Cự Hư Không, trở thành người mạnh nhất thời kỳ Thái Cổ.
Thế nhưng cũng vì tế tự của tộc Tạo Vật Chủ, đạo hạnh của hắn có điểm thiếu sót.
Ở trong Đại La Thiên, hắn khó mà tu luyện, cũng khó mà tiến bộ được, cho nên hắn phải tạo ra đủ loại thân phận hành tẩu trên thế gian này, dòm ngó công pháp của người khác.
Tường Thiên Phi, Minh Phương Vũ, còn có Vi Thế Kiệt của Diên Khang đều là chuyển thế thân của hắn.
Khai Hoàng nhíu mày:
– Hắn còn có chuyển thế thân ở Diên Khang?
Vân Thiên Tôn gật đầu nói:
– Chuyển thế thân của hắn ở Diên Khang chưa từng qua mắt được ta, mà mười Thiên Tôn cũng đều có chuyển thế thân ở Diên Khang, ngay cả Hồng Thiên Tôn đã chết cũng có một chuyển thế thân ở Diên Khang.
Khai Hoàng cau mày, đè nén kích động muốn lập tức xuống hạ giới giết chuyển thế thân của Thái Đế:
– Có lẽ chuyển thế thân của Thái Đế đã chết rồi.
Vân Thiên Tôn kinh ngạc, còn Lăng Thiên Tôn thì lại thờ ơ với chuyện này.
Khai Hoàng nói:
– Mục Thiên Tôn đã từng chiêu hồn cho Thiên Công ở Thiên m Giới, đồng thời cũng chiêu hồn cho Hồng Thiên Tôn, nhưng sau đó lại giết chết Hồng Thiên Tôn.
Hắn nợ Hồng Thiên Tôn một ân tình, nhưng Hồng Thiên Tôn không lấy nổi giấy nợ ra, cho nên hắn trở mặt quỵt nợ.
Nói đến đây, Khai Hoàng cũng không nhịn được mà lắc đầu:
– Hắn chẳng chú ý gì cả.
Khi đó, lúc chiêu hồn cho Hồng Thiên Tôn, có lẽ hầu hết chuyển thế thân của Hồng Thiên Tôn đều đã bị hắn chiêu hồn đến mức chết luôn rồi.
Thực lực mạnh nhất của chuyển thế thân Hồng Thiên Tôn là cảnh giới Dao Trì, làm sao thể chống đỡ được thần thông của hắn? Mục Thiên Tôn chiêu hồn ở Thiên m Giới, nguyên thần chuyển thế thân của hắn ở Diên Khang lập tức rời khỏi cơ thể, chết oan chết uổng.
Mục Thiên Tôn làm việc từ trước đến nay đều rất cẩn thận… chẳng qua lúc nào cũng cẩu thả, không có thể diện chút nào.
Chương 2080: Bách luyện không chết (2)
Bách luyện không chết (2)
Vân Thiên Tôn ngẫm nghĩ, nói thầm:
– Dường như Khai Hoàng có oán niệm gì đó với Mục Thiên Tôn.
Mặc dù hắn đang ở Đại La Thiên, mượn thần thức của Thái Đế để hiểu rõ chuyện thiên hạ, nhưng chuyện xảy ra ở trong Vô Ưu Hương thì hắn không biết, mà việc Tần Mục đại náo Vô Ưu Hương cũng đâu chỉ dừng lại ở vấn đề bất cẩn đơn giản như vậy.
Vân Thiên Tôn tiếp tục nói:
– Thái Đế có hạn chế của hắn, thần thức của hắn lạc ấn ở trong Chung Cực Hư Không, còn đạo pháp thần thông của đời sau mà hắn học đều rất khó lạc ấn trong Chung Cực Hư Không, chỉ cần không thể lạc ấn ở nơi đây thì có thể nói là không thể nào học được.
Hơn nữa, nguyên thần của hắn ở bên ngoài, bị nhốt ở trong thần thông Bất Dịch, trong này chỉ còn lại thần thức.
Những thứ hắn học được trong mấy năm này chỉ có thể đếm trên đầu ngón tay, Tạo Hóa Huyền Công cũng coi như một trong số ít những thứ mà hắn có thể học được.
Nhưng ta thì khác.
Hắn thản nhiên nói:
– Nguyên thần của ta ở đây, mà công pháp đặc biệt của ta – Tử Tiêu Bích Lạc Công có khả năng kết hợp với tất cả mọi thứ.
Những thứ hắn không thể học được, cuối cùng đều hời cho ta.
Nhưng mà ta cũng có nhược điểm, đó là không có nhục thân.
Hắn lại thở dài nói:
– Nhục thân chính là căn bản của đạo, cho nên mới nói thân tử đạo tiêu, nhục thân chết rồi, đạo hạnh cũng biến mất… Mặc dù chúng ta đã đến được bước người chết mà đạo không biến mất, nhưng không có nhục thân thì cũng khó mà tiến bộ, không thể nào tăng tu vi được, bởi vậy đến bây giờ ta vẫn còn ở cảnh giới Đế Tọa.
Hắn cũng không hiểu được tu vi trước mắt của mình đã đến bước nào rồi:
– Nhưng mà ta lại có đạo thụ, còn có đạo quả, ta có thể cảm nhận được dường như bản thân đã thành đạo rồi, nhưng lại cũng hệt như chưa thành đạo, bởi vậy nên luôn luôn có một loại cảm giác suy tính thiệt hơn.
Có lẽ chỉ có quay trở lại nhục thân, ta mới có thể hiểu được cảnh giới của mình.
Khai Hoàng nói:
– Nhục thân của ngươi đã được Mục Thiên Tôn cứu ra rồi, cất giấu ở trong mi tâm mắt dọc của bản thân.
Ngươi không cần tìm kiếm nhục thân mới.
Mi tâm mắt dọc của hắn cực kỳ ghê gớm, sức mạnh của Hạo Thiên Tôn cũng không thể nào tổn hại được con mắt đó.
Vân Thiên Tôn lo lắng:
– Nhưng bây giờ Mục Thiên Tôn đã bị Hạo Thiên Tôn bị bắt đi, chưa rõ sống chết…
Lăng Thiên Tôn cũng nhíu mày.
– Hắn không sao đâu.
Khai Hoàng phong đạm vân khinh nói:
– Đột nhập vào Thiên Đình sẽ chỉ khiến Hiểu Thiên Tôn với Hạo Thiên Tôn liên thủ với nhau, mà chúng ta thì không có thực lực chống lại cả hai người.
Có điều ta cần phải tới thành Ngọc Kinh Tổ Đình một chuyến, đề phòng Hạo Thiên Tôn dìm hắn vào sông Hỗn Độn.
Ngoại trừ thành Ngọc Kinh Tổ Đình ra, trong thiên hạ này không ai có thể lấy được tính mạng của hắn.
Hắn nghiêng người rời đi.
Vân Thiên Tôn vội vàng gọi hắn lại:
– Tần Thiên Tôn, chiếc Kim Thuyền này!
– Cứ để Lăng Thiên Tôn bảo quản trước, chờ hắn quay về đưa cho hắn là được.
Khai Hoàng hóa thành một đường kiếm quang rồi bay đi thật xa.
Vân Thiên Tôn quan sát chiếc Kim Thuyền Độ Thế này.
Tần Mục bị Hạo Thiên Tôn bắt, Kim Thuyền Độ Thế cũng để lại nơi này.
Chiếc Kim Thuyền này luôn mang cho hắn loại cảm giác vô cùng cổ quái, đặc biệt là bóng người lấp ló trên thuyền luôn khiến hắn không an tâm lắm.
Lăng Thiên Tôn leo lên Kim Thuyền, khẽ khom người xuống định cáo từ rời đi.
Vân Thiên Tôn biết tính của nàng, có thể chào hỏi hắn đã xem như là phá lệ rồi.
Trước đây bất kể là Lăng Thiên Tôn gặp ai, nàng cũng đều vô cùng tùy tiện, lại càng không qua chào hỏi, hoàn toàn không giống một nữ tử.
Bây giờ Lăng Thiên Tôn đã hiểu thêm chút lễ nghi, mặc dù chỉ là ứng phó cho xong việc, nhưng y phục mặc trên người cũng gọi là giống nữ tử hơn.
– Lăng, bây giờ thực lực của ngươi thế nào rồi?
Vân Thiên Tôn vội vàng hỏi:
– Ngươi có thể giết chết được Thái Đế, có lẽ thực lực rất cao rồi, còn bao lâu nữa thì thành đạo?
– Thành đạo?
Lăng Thiên Tôn nghiêng đầu ngẫm nghĩ, đáp:
– Ta không biết thành đạo là gì.
Vân Thiên Tôn ngẩn ngơ hỏi thử:
– Ngươi có cảm nhận được cảnh giới của mình sắp lạc ấn Chung Cực Hư Không, có được đạo thụ không?
Lăng Thiên Tôn lắc đầu:
– Ta không biết ngươi đang nói cái gì nữa, thành đạo còn cần phải có được đạo thụ ư? Giống như Thái Đế, Khai Hoàng và cả ngươi nữa, vậy thì chẳng phải là tự mua dây buộc mình sao? Các ngươi tu thành đạo thụ, theo ta thấy đều là vẽ cho thêm chuyện ra.
Vân Thiên Tôn trợn mắt lên, lại bị nàng khiến cho tức nghẹn.
Có điều hắn đã quen rồi, thời kỳ Thiên Đình Tiêu Hán của thời đại Long Hán năm đó, hắn thường xuyên bị Lăng Thiên Tôn chọc cho tức hộc cả máu.
– Lăng, cảnh giới bây giờ của ngươi là gì?
Hắn kiên nhẫn hỏi:
– Ta thấy thực lực của ngươi có thể dùng một đòn đánh chết Thái Đế, nhưng lúc đối mặt với Hiểu Thiên Tôn thì đón đánh ấy lại để cho Hiểu Thiên Tôn né được, dường như thực lực của ngươi lúc cao lúc thấp thì phải.
Lăng Thiên Tôn cũng cảm nhận được điều này, nói:
– Ta không am hiểu chiến đấu lắm, vừa rồi là Nguyệt gặp ta, sau đó đưa ta đến sau lưng Thái Đế.
Ta thấy dáng vẻ của hắn cũng được, thế nên gọi hắn một tiếng, hắn quay đầu lại thì ta lại đánh trúng.








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)









![[Dịch] Siêu Cấp Phản Diện [Dịch] Siêu Cấp Phản Diện](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2024/07/Dich-Sieu-Cap-Phan-Dien-SE-Audio-Truyen.jpg)
