- Home
- Truyện Hay
- [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)
- Tập 413 : Nữ nhân bảo vệ ngươi những năm đó (c2061-c2065)
[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)
Tập 413 : Nữ nhân bảo vệ ngươi những năm đó (c2061-c2065)
❮ sautiếp ❯Chương 2061: Nữ nhân bảo vệ ngươi những năm đó
Nữ nhân bảo vệ ngươi những năm đó
Nàng làm phép với Đại La Thiên Thần Thức, mà mọi người bên trong Đại La Thiên đều là tồn tại cấp Thiên Tôn, còn có ba vị thành đạo cùng với tồn tại đáng sợ là Thái Đế và nhục thân Thiên Đế!
Lăng Thiên Tôn cố gắng làm phép, tận lực thôi thúc thần thông, đưa đám người Tần Mục đến thời đại của họ.
Pháp lực của nàng dần cạn kiệt, đồng thời cũng cảm nhận được chấn động truyền đến từ bên trong Đại La Thiên đang phản phệ lại nàng.
Chẳng mấy chốc, nàng đã tiêu hao hết pháp lực, nhưng vẫn cưỡng ép hoàn thành đạo thần thông này.
Cuối cùng thần thông Bất Dịch cũng bao vây lấy toàn bộ Đại La Thiên Thần Thức, Lăng Thiên Tôn quát lên một tiếng, thần thông bạo phát, Đại La Thiên Thần Thức bỗng chốc biến mất!
Cơ thể Lăng Thiên Tôn mềm nhũn ngã ngồi xuống, khí tức vô cùng yếu ớt.
Một lúc lâu sau, nàng lảo đảo đứng dậy, vẻ mặt không biết buồn hay vui.
– Chỉ còn lại một mình ta…
Giọt nước mắt đảo quanh qua khóe mắt, nàng lẩm bẩm nói:
– Vẫn chỉ có một mình ta… Có điều ta sẽ tiếp tục đi, các ngươi chờ ta!
Nàng nhìn nhìn hai tấm Gương Càn Khôn mà Tần Mục giao cho, sau đó cất đi, quay người sang chỗ khác, dần dần rảo bước.
Mấy ngàn năm sau, Thiên Đình Khai Hoàng thành lập, Khai Hoàng đăng cơ xưng Đế.
Vào một ngày, Khai Hoàng đang phê duyệt tấu chương, một nữ nhân mặc áo xanh, trên đầu cài trâm bước ra từ bóng đêm.
Khai Hoàng ngẩng đầu nhìn thấy nữ nhân áo xanh, cơ thể không khỏi chấn động mạnh.
Nữ nhân áo xanh nở một nụ cười tươi:
– Tần Thiên Tôn, đã lâu không gặp.
Ta chờ ngươi, chờ đến thật khổ cực.
Đầu nguồn sông Dũng Giang có một cây đào vô cùng cổ xưa.
Cây đào này rất kỳ lạ, tuy vô cùng cổ xưa nhưng lại sống rất tốt, dường như thời gian không thể để lại bất cứ dấu vết gì trên thân nó.
Mà càng kỳ lạ hơn chính là, khi ánh mắt ngươi nhìn vào nó, nó sẽ tồn tại, đứng sừng sững ở đó.
Khi ánh mắt ngươi không nhìn vào nó, nó sẽ biến mất, dường như không hề tồn tại.
Nó đồng thời vừa tồn tại lại không tồn tại, cách duy nhất xác định nó có tồn tại hay không thì phải dựa vào ngươi có đang quan sát đánh giá nó hay không.
Nó là trâm cài tóc của Lăng Thiên Tôn.
Trâm cài tóc gỗ đào của Lăng Thiên Tôn được trồng ở nơi này, mọc rễ đâm chồi, đã qua bốn vạn năm, đông qua xuân tới, cây đào sống lại, mọc ra cành lá, nở ra hoa đào, đến mùa hè thì kết trái, vào cuối hè, quả đào chín mọng, tỏa hương thơm ngát.
Nơi đây sẽ có nữ nhân áo xanh dưới tán cây, hái quả đào thưởng thức.
Khai Hoàng đã từng đến đây khơi thông đường sông Dũng Giang, tới dưới tán cây đào, hái mấy quả đào giải khát.
Hắn dừng lại nơi đây mấy lần, giống như đang tìm ai đó, chỉ qua cụ thể có tìm được hay không thì người ngoài không thể biết.
Lăng Thiên Tôn cũng giống như trâm cài tóc của nàng, vừa tồn tại lại vừa không tồn tại.
Tình huống của nàng còn phức tạp hơn cả trâm cài tóc.
Nàng vừa ở trong vật chất bất dịch do thần thông Bất Dịch biến hóa một phần Thiên Hà tạo thành, lại vừa ở trong hiện thực.
Trong vật chất bất dịch, nàng rơi vào trạng thái sống hoặc chết, chờ đợi bốn vạn năm sau Tần Mục tới tiếp xúc với thần thông Bất Dịch, cứu nàng ra.
Mà sau khi được cứu, nàng sẽ trở lại thời điểm thời đại Thượng Hoàng kết thúc bốn vạn năm trước, cũng là lúc thời đại Khai Hoàng chưa bắt đầu, sẽ trải qua trận chiến của những người thành đạo.
Chính vào lúc ấy, nàng sẽ đưa đám người Tần Mục, Khai Hoàng, Hiểu Thiên Tôn, Hạo Thiên Tôn và Thần Nữ Thái Tố đến bốn vạn năm sau, sau đó một mình trải qua thời gian bốn vạn năm, chờ đợi tương lai.
Cùng lúc đó, nàng lại tồn tại trong vật chất bất dịch, bởi vậy hình thành hiện tượng kỳ lạ là xuất hiện cùng lúc “hai người”.
Lúc này, nàng vẫn còn sống ở ngoại giới, nhưng với điều kiện tiên quyết là nhất định phải có người để ý đến nàng.
Nếu không ai để ý đến nàng thì không biết nàng đang ở trong trạng thái sống hay chết.
Chỉ khi Tần Mục đến đây phá giải thần thông Bất Dịch thì nàng mới có thể thoát khỏi trạng thái kỳ diệu này.
Những năm này, Lăng Thiên Tôn vẫn một lòng nghiên cứu hai tấm Gương Càn Khôn mà Tần Mục giao cho, tham ngộ đạo văn Di La Cung trong đó.
Nàng là một nữ nhân trầm lặng, có đủ bình tĩnh để nghiên cứu, không để ý tới thay đổi của thế giới bên ngoài.
Có điều thỉnh thoảng nàng vẫn sẽ ra ngoài đi lại, nhưng phạm vi đi lại cũng không rộng, chỉ hoạt động loanh quanh đầu nguồn sông Dũng Giang.
Khoảng cách tuy ngắn, nhưng thời gian nàng xuyên qua lại rất dài.
Nàng không chỉ một lần thi triển thần thông Bất Dịch trên đầu nguồn sông Dũng Giang để xuyên qua trở về quá khứ.
Nàng nhìn thấy Khai Hoàng Tần Nghiệp khi còn trẻ, hóa thành sương mù, dẫn Khai Hoàng khi còn trẻ trở lại giai đoạn đầu Long Hán.
Ở nơi đó, Khai Hoàng gặp Tần Mục và Ngưu Tam Đa, cũng trở thành Tần Thiên Tôn ở nơi đó.
Sau đó, Khai Hoàng còn được trải nghiệm những điều kỳ diệu khi trở về quá khứ đến mấy lần, chẳng qua hắn không hề nhắc đến với ai, cho dù là tiều phu Văn Thiên Các – người bằng hữu tốt nhất của hắn hỏi, Khai Hoàng cũng không nói rõ ràng là bản thân đã từng gặp những gì.
Chương 2062: Nữ nhân bảo vệ ngươi những năm đó (2)
Nữ nhân bảo vệ ngươi những năm đó (2)
Lăng Thiên Tôn ở lại đầu nguồn sông Dũng Giang.
Nàng vẫn đang chờ đợi một người, người này đến sẽ tháo gỡ trạng thái sống chết của nàng, tháo gỡ trạng thái cần người để ý đến tồn tại của nàng.
Người này giao cho nàng phù văn Hồng Mông và đạo văn Di La Cung, chờ nàng tiến lên một lần định càn khôn, cần nàng cứu viện.
Nàng chờ mãi, vật chất xung quanh không ngừng thay đổi.
Nàng ngồi nhìn núi xanh già đi, núi non mọc ra, ngồi nhìn người sinh ra rồi lại chết đi hết đời này đến đời khác, ngồi nhìn thời đại Khai Hoàng quật khởi rồi hủy diệt, ngồi nhìn thế sự xoay vần, vương triều hưng suy, vui buồn li hợp chốn trần thế, ngồi nhìn Thần Ma hỗn chiến.
Nàng còn ngồi nhìn Nguyên Giới hưng thịnh phồn hoa năm đó hóa thành đống đổ nát.
Nàng mãi mà vẫn không đợi được Tần Mục.
Trong lúc nàng khổ sở chờ đợi, tìm kiếm tung tích Tần Mục trong lịch sử, nàng đi tới thời đại Thượng Hoàng.
Nàng đã đợi gần bốn vạn năm, thế nhưng vẫn mãi không đợi được Tần Mục.
Nàng nghĩ, có lẽ Tần Mục còn già hơn cả Khai Hoàng, có thể là người của thời đại Thượng Hoàng, có lẽ lúc chiến đấu trong Đại La Thiên, Tần Mục đã mấy vạn tuổi.
Cho đến một ngày, khi đang tìm kiếm, nàng đột nhiên cảm ứng được trâm cài tóc gỗ đào biến mất, có người động đến trâm cài tóc của nàng.
Nàng tiến đến kiểm tra, phát hiện là Ngụy Tùy Phong – đệ tử của Thiên Sư tên Văn Thiên Các bên cạnh Khai Hoàng.
Nàng không hỏi nhiều.
Lại đến một ngày, nàng cảm nhận được có người đang dùng trâm cài tóc gọi nàng, nàng cách khoảng không lịch sử nhìn người kia, không giấu được vẻ kích động.
Đó là Mục Thiên Tôn!
Hắn đang sử dụng trâm cài tóc, thôi thúc thần thông Bất Dịch, cố gắng tìm nàng!
– Mục Thiên Tôn? Là ngươi sao? Mục Thiên Tôn!
Nàng mừng rỡ kêu lên:
– Vốn dĩ ngươi không ở thời đại Thượng Hoàng, chờ ta đến tìm ngươi…
Nàng có rất nhiều lời muốn nói, nhưng pháp lực của Tần Mục đã hao hết, biến mất không thấy gì nữa.
Nàng lại đợi rất nhiều năm.
Cho đến một năm nào đó, nàng nhìn thấy một Long Nữ áo trắng đi qua đầu nguồn Dũng Giang, tránh né sự truy sát của Thiên Đình, truy binh của Thiên Đình gọi nàng là Kiếm Thần Bạch Cừ Nhi của thời đại Thượng Hoàng.
Nàng nhìn thấy hình bóng kiếm pháp của Mục Thiên Tôn từ trong kiếm pháp của Kiếm Thần Bạch Cừ Nhi của thời đại Thượng Hoàng.
Nàng nổi lòng hiếu kỳ, tìm hiểu lịch sử của Bạch Cừ Nhi, lại trở về bốn vạn năm trước, trong vùng chư thiên hoang mạc xảy ra trận chiến giữa các Thiên Tôn.
Nơi đó là một đại mạc, lịch sử thời đại Thượng Hoàng bị gió cát vùi lấp.
Năm đó, nàng thi triển thần thông Bất Dịch ở nơi đây, đưa Đại La Thiên Thần Thức đến bốn vạn năm sau.
Chư thiên này vốn bị trận chiến phá hủy, nhưng được nàng dùng Bất Dịch thần thông hoàn nguyên, khôi phục như lúc ban đầu.
Thần thông Bất Dịch lưu lại dấu vết thật sâu ở nơi này, mỗi khi nhật nguyệt luân phiên, thần thông Bất Dịch sẽ đưa thời gian, không gian nơi này trở về năm tháng cổ xưa.
Ở đây, nàng nhìn thấy Tần Mục khi còn trẻ.
Tần Mục cưỡi một cái rương, cái rương đó “cộc cộc cộc” chạy trong sa mạc, tránh né kẻ thù đuổi giết.
Nàng rất kích động, nhưng không hiện thân, vì lúc này Tần Mục không nhìn thấy nàng.
Nàng nhìn thấy Tần Mục đang đánh thức những Thần Ma thời đại Thượng Hoàng chết trận trong sa mạc, dò hỏi đường đi, đồng thời an táng những tướng sĩ chết trận.
Nàng nhìn thấy Tần Mục đi vào bóng tối, đi vào thành Bách Long – hơi tàn cuối cùng của thời đại Thượng Hoàng.
Ở đó, Tần Mục gặp Bạch Cừ Nhi – một thiếu nữ Bạch Long Thị hoạt bát đáng yêu.
– Mục, cuối cùng ngươi cũng sắp tới.
Lăng Thiên Tôn nở một nụ cười tươi, trở lại đầu nguồn sông Dũng Giang, tiếp tục quan sát nữ nhân sóng vai chiến đấu cùng Tần Mục suốt một đêm.
Lúc này, bóng tối đổ xuống, những ngôi sao trên bầu trời bị từng bóng đen khổng lồ che chắn.
Dòng sông Dũng Giang nước sâu nổi lên ma khí U Đô nồng đậm, một nữ nhân tay xách giỏ trúc ra sức lao ra khỏi U Đô.
Nàng sục sôi ý chí chiến đấu, cố gắng bảo vệ cái giỏ, trong giỏ xách truyền đến tiếng khóc nỉ non của một đứa bé mới sinh khiến người khác đau lòng.
Dường như đứa bé trong giỏ xách cũng cảm nhận được vận mệnh nhiều thăng trầm của bản thân, cất tiếng khóc nỉ non vì tương lai của mình.
Lăng Thiên Tôn ngơ ngác, nhìn Kiếm Thần Bạch Cừ Nhi của thời đại Thượng Hoàng ở nơi xa tránh né Thiên Đình truy lùng, lại nhìn nữ nhân xách giỏ ra sức xông lên liều chết trên Dũng Giang, nhất thời có chút ngây dại.
Ma khí dưới lòng sông Dũng Giang phun trào, hắc thủy ngập trời.
– Cỏ lau cao, cỏ lau dài, chơi trốn tìm trong bụi cỏ lau.
Bao nhiêu người đạt danh lợi trên cao đường năm đó, đều là những đứa trẻ chăn trâu.
– Cỏ lau cao, cỏ lau dài, cách sông cách núi nhìn nhau từ xa.
Cỏ lau bên này là cố hương, cỏ lau bên kia là đại dương.
– Cỏ lau cao, cỏ lau dài, đứng cạnh bụi lau vội vàng đan lát.
Ta bện thành, cuốn thành chiếc túi ta, cùng ta đi khắp mọi nẻo đường.
– Cỏ lau cao, cỏ lau dài, tiếng sáo cỏ lau bao du dương.
– Mục đồng chăn trâu ở phương xa, khiến người ta bận lòng về cha nương…
Sương mù nổi trên sông Dũng Giang, Bình Nhi xách giỏ chạy vào trong sương mù.
Nàng xuyên qua sương mù, sương mù tán đi đã là ban ngày.
Bình Nhi không thèm quan tâm vì sao vừa rồi còn là đêm tối, xuyên qua sương mù đã là ban ngày, bởi vì nàng nhìn thấy Bạch Cừ Nhi với mái tóc đen, suôn dài như thác nước đang rửa kiếm bên bờ sông, rửa sạch thần huyết trên kiếm.
Chương 2063: Nữ nhân bảo vệ ngươi những năm đó (3)
Nữ nhân bảo vệ ngươi những năm đó (3)
Lúc này, Bạch Cừ Nhi nhìn thấy Bình Nhi đang xách giỏ lảo đảo chạy tới.
Đó là Lăng Thiên Tôn chỉ dẫn Bạch Cừ Nhi đi tìm Bình Nhi xách giỏ, cũng chỉ dẫn Bình Nhi tìm đến Bạch Cừ Nhi.
Kiếm quang lóe lên, bạch long bay lượn, một kiếm khuynh thành, chói lọi cửu châu.
Bạch Cừ Nhi hộ tống Bình Nhi và đứa bé trong giỏ tiếp tục tiến lên, cho đến khi Bình Nhi hao hết sức lực ngã xuống, chìm vào trong nước.
Nàng vẫn chưa từng buông tay, vẫn nâng đứa trẻ trong giỏ, khăng khăng muốn giao hắn cho người đáng được giao phó.
Lăng Thiên Tôn đưa mắt nhìn Bạch Cừ Nhi và Bình Nhi đã biến thành thi thể chìm xuống theo cơn sóng, chỉ thấy sắc trời dần tối, cái giỏ thuận dòng lững lờ trôi dạt tới một sơn thôn nhỏ bên bờ sông.
Sơn thôn có bốn pho tượng đá bảo vệ, trong màn đêm tỏa ra thần quang sâu kín, bảo vệ an bình một phương.
– Các ngươi nghe xem, bên ngoài có tiếng trẻ con khóc!
Lăng Thiên Tôn thu ánh mắt lại, nở một nụ cười tươi.
– Cuối cùng cũng đợi được ngươi! Mục Thiên Tôn à, ngươi thật may mắn, ngươi ra đời chưa được bao lâu mà đã có ba nữ nhân dùng tính mạng để bảo vệ ngươi.
Nàng thấp giọng nói.
Vật chất biến hóa sẽ gây ra giả tượng thời gian trôi qua, nhưng trong giả tượng, đứa bé lại dần dần lớn lên theo vật chất biến hóa.
Cho đến một ngày, đứa bé mới sinh trong giỏ năm đó đã trưởng thành, trở thành một thiếu niên cường tráng.
Hắn buồn rầu vì thân thế của mình, muốn tìm cha nương mình.
Hắn rời khỏi nơi bản thân đã lớn lên, đi tới đầu nguồn sông Dũng Giang.
Lăng Thiên Tôn nhìn thiếu niên cơ trí, cổ quái đang tìm kiếm ở đầu nguồn sông Dũng Giang.
Nàng cho hắn dùng sương mù để hắn nhìn thấy thời đại Khai Hoàng trong quá khứ.
Về sau, thiếu niên này lại tới đầu nguồn sông Dũng Giang lần nữa, trong bóng đêm tránh né kẻ thù truy sát.
Lăng Thiên Tôn nhìn hắn đi vào chư thiên mà các Thiên Tôn chiến đấu năm đó, nhìn thấy hài cốt của đại quân Lạc Sư Môn Bắc Thiên Đình Nam Thượng Hoàng.
Nàng lại nhìn Tần Mục xuyên đến thượng cổ, đi tới thời đại cuối thời đại Thượng Hoàng, đi vào thành Bách Long, gặp Bạch Cừ Nhi.
Sau khi Tần Mục trở về, nàng lại lẳng lặng chờ đợi.
Nàng đang chờ đợi dáng vẻ thiếu niên này trưởng thành đến khi nàng quen thuộc.
Cuối cùng ngày này cũng tới, Tần Mục và Ngưu Tam Đa đi trên mặt sông Dũng Giang, chuẩn bị chạy tới Thiên m Giới.
Lăng Thiên Tôn làm phép, sương mù trên mặt sông vọt tới, bao phủ bọn họ.
Nàng đưa bọn họ trở về quá khứ, đưa đến giai đoạn đầu Long Hán, đưa đến thịnh hội Dao Trì.
Mục Thiên Tôn nên đi hoàn thành sứ mệnh của Mục Thiên Tôn!
Ở nơi đó, hắn sẽ gặp được đám người Khai Hoàng, Ngự Thiên Tôn, Hạo Thiên Tôn, Hỏa Thiên Tôn, còn có thể gặp nàng với dáng vẻ ngượng ngùng, cần có người cổ vũ nàng tiếp tục tiến lên.
Ở nơi đó, Tần Mục sẽ dùng tên giả là Mục Thanh, trở thành Mục Thiên Tôn ảnh hưởng tới hậu thế trăm vạn năm, trở thành một tấm bia lớn của nhân tộc, ảnh hưởng đến vô số người hậu thế!
Lăng Thiên Tôn làm xong tất cả mọi thứ, rồi lại lẳng lặng chờ đợi.
Nàng chứng kiến đống đổ nát sau thời đại Khai Hoàng thay đổi, chứng kiến Diên Khang Kiếp bạo phát, nhìn thấy thiếu niên kia đau khổ than khóc, trời cao không đường chạy, địa ngục không lối vào.
Nàng vẫn chờ đợi như trước, chờ đợi Mục Thiên Tôn trở về.
Những năm này, nàng tìm hiểu đạo văn Di La Cung, thành tựu càng ngày càng cao.
Thật ra đến được một bước này, nàng đã hoàn toàn có thể dựa vào sức mạnh của mình để tháo gỡ trạng thái ảnh hưởng của thần thông Bất Dịch, bởi lẽ bí ẩn của phù văn Hồng Mông và đạo văn Di La Cung đã bị nàng tháo gỡ đến bảy tám phần.
Nàng bắt đầu tìm hiểu sự thay đổi bên trong đạo văn, lĩnh ngộ về chất năng bảo toàn cũng ngày càng sâu.
Rồi lại đến một ngày, nàng lại nhìn thấy Tần Mục chạy tới Dũng Giang.
Lúc này, Tần Mục ngồi trên một chiếc Kim Thuyền, đó là Kim Thuyền Độ Thế của Di La Cung, cũng là chiếc Kim Thuyền đưa nàng ra khỏi Đại La Thiên Thần Thức.
Lăng Thiên Tôn đứng dậy, nàng biết, khi Tần Mục sử dụng trâm cài tóc, đi vào trong sương mù thì chính là ngày mà nàng được giải thoát, cũng là ngày mà đám người Tần Mục, Khai Hoàng trở về từ bốn vạn năm trước.
Đầu tiên là Hạo Thiên Tôn, tiếp đến là Thần Nữ Thái Tố và Hiểu Thiên Tôn cũng lần lượt theo hắn đi vào trong làn sương mù của dòng sông Dũng Giang, sau đó thân hình biến mất.
Cuối cùng ngày này cũng đến!
Lăng Thiên Tôn ngẩng đầu lên, không trung nứt ra, Đại La Thiên Thần Thức xuất hiện trong Chung Cực Hư Không!
Bên trong Đại La Thiên Thần Thức, Tần Mục nhìn thấy Lăng Thiên Tôn rời đi, cuối cùng cũng yên tâm.
Sức mạnh tu vi của Lăng Thiên Tôn tương đối yếu, thần thông Thái Dịch cũng không còn vô địch, có nàng ở bên cạnh, bản thân rất khó thả lỏng tay chân.
Mà hiện tại khi Lăng Thiên Tôn rời đi, cuối cùng hắn cũng có thể không cần kiêng nể gì nữa!
Kim Thuyền Độ Thế ầm ầm bay trở về, Tần Mục tung người nhảy lên trên Kim Thuyền, chỉ thấy Thái Đế nghênh chiến Khai Hoàng, Hạo Thiên Tôn, Hiểu Thiên Tôn và Thần Nữ Thái Tố, đánh bốn người này đến mức liên tục hộc máu, cho dù là Khai Hoàng cũng bị thương.
Thái Đế không có kẻ thù tương xứng nữa rồi!
– Sau khi thành đạo, chắc hẳn có ba cảnh giới là Đạo Thụ, Đạo Hoa và Đạo Quả.
Vậy thì Thái Đế đã đạt đến cảnh giới Đạo Quả, còn Khai Hoàng thì xuất phát từ cảnh giới Đạo Hoa.
Chương 2064: Vân Mục gặp nhau
Vân Mục gặp nhau
Tần Mục không tham chiến ngay lập tức, ánh mắt lóe lên, điều khiển Kim Thuyền bay lên bay xuống vây xung quanh Đại La Thiên Thần Thức, tìm kiếm sơ hở của Thái Đế.
Thái Đế đã bị Nguyên Thánh Di La Cung ám toán, khiến cho bản thân hắn không được thể được coi là người thành đạo thật sự.
Theo lý mà nói, mặc dù hắn mạnh mẽ, nhưng bản thân cũng sẽ có sơ hở vô cùng lớn.
Nếu không, Thái Đế cũng sẽ không muốn nuốt nhục thân của Hiểu Thiên Tôn và Thiên Đế, cố gắng thoát khỏi mặt hạn chế do tế tự thành đạo mang lại bằng trăm phương ngàn kế như vậy.
Hắn bị nhốt trong Đại La Thiên Thần Thức, chỉ có một lượng nhỏ thần thức có thể hạ thấp cảnh giới, đây hẳn là một biểu hiện của sơ hở.
Kim Thuyền Độ Thế bay đến dưới đạo thụ của Thái Đế, chỉ nhìn thấy ngàn vạn rễ cây đang uốn lượn.
Mặc dù phía trên đang chiến đấu vô cùng dữ dội, nhưng nơi này lại rất yên bình.
Đột nhiên, Tần Mục hơi giật mình, sau đó vừa kinh ngạc vừa vui mừng.
– Mục Thiên Tôn, Vân Mục chúng ta chưa từng gặp nhau, trong lịch sử cũng chưa thể nói chuyện rõ ràng, thế nhưng không ngờ lại gặp ở đây trong hoàn cảnh này.
Rễ cây bao quanh trùng trùng điệp điệp, mà Vân Thiên Tôn ngồi ở đó vô cùng bình tĩnh.
Hắn chỉ còn lại nguyên thần, bị rễ cây của đạo thụ của Thái Đế quấn quanh, rễ cây ở khắp nơi trên cơ thể, đâm vào trong cơ thể nguyên thần của hắn.
Ánh mắt hắn vẫn ôn hoà như trước.
Hắn nhìn Tần Mục, dường như không hề vì tình trạng lúng túng của bản thân mà thấy ngại ngùng, hoàn toàn không giống như một tù nhân, cười nói:
– Cuối cùng hôm nay cũng gặp được ngươi, ta có thể ba hoa khoác lác một phen với ngươi rồi.
Tần Mục cười to, lái Kim Thuyền chạy về phía dưới rễ đạo thụ.
Những rễ cây của đạo thụ này lần lượt quấn quanh Tần Mục, Tần Mục vội lái Kim Thuyền né tránh, nhưng rễ của đạo thụ vô cùng mềm dẻo, lại vô cùng vững chắc, cho dù là hắn cũng không thể chặt đứt chúng.
Những rễ cây của đạo thụ này giống như một Thái Đế khác, các đòn tấn công vừa kỳ lạ vừa xảo quyệt, khiến cho hắn khó mà có thể tiếp cận Vân Thiên Tôn.
Đột nhiên, Vân Thiên Tôn đứng dậy, rễ cây của đạo thụ quấn trên người tự động rơi xuống, cất bước đi về phía hắn, cười nói:
– Mục, ngươi biết vì sao nguyên thần của ta có thể không bị tiêu diệt kể cả khi ở trong Đại La Thiên Thần Thức không?
Tần Mục để ý đến từng rễ cây nối liền với lưng của nguyên thần Vân Thiên Tôn.
Những rễ cây này đâm thật sâu vào trong cơ thể của Vân Thiên Tôn, khiến cho hắn hợp nhất thành một thể với đạo thụ của Thái Đế!
Hắn không khỏi sởn tóc gáy, thất thanh hỏi:
– Ngươi là Thái Đế? Thế nhưng Thái Đế sẽ không tự giết chính bản thân mình!
Vân Thiên Tôn ngạc nhiên, không biết tại sao đột nhiên hắn lại có suy nghĩ kỳ lạ như vậy, dở khóc dở cười nói:
– Ta không phải là Thái Đế, mà là ảnh hưởng từ Tử Tiêu Bích Lạc Công của ta.
Tử Tiêu Bích Lạc Công của ta giỏi về hấp thu công pháp thần thông của những người khác, dung hợp thông suốt, biến thành đạo pháp của ta.
Năm đó, ta bị Thái Đế giết chết, Thái Đế không thể giết chết nguyên thần của ta, vì vậy đã đưa ta vào Chung Cực Hư Không.
Hắn định giày vò ta, luyện hóa ta, giam cầm ta ở đây.
Lại có từng rễ cây của đạo thụ uốn lượn quấn lấy hắn, thậm chí có một số rễ cây còn cố gắng chui vào trong miệng hắn, không cho hắn nói chuyện, rõ ràng là Thái Đế đã phát giác ra gì đó, muốn khiến cho Vân Thiên Tôn câm miệng.
Nhưng mà những rễ cây này vừa mới chạm vào Vân Thiên Tôn đã lập tức mất đi mục tiêu, xuyên qua nguyên thần của hắn.
Vân Thiên Tôn đi thẳng tới, kéo theo rễ cây của đạo thụ thật dài ở phía sau, nói:
– Sau khi ta bị giam cầm ở nơi này, rễ cây của đạo thụ đã xuyên qua ta, sau đó ta không thể chuyển động được nữa.
Nhưng mà Thái Đế lấy thần thức thành đạo, vào khoảnh khắc chạm vào đạo thụ, ta đã hiểu được bí ẩn chứa đựng trong thần thức của Thái Đế.
Tần Mục hiểu rõ, Thái Đế lấy thần thức thành đạo, cho nên thần thức của hắn cấu tạo Đại La Thiên Thần Thức này, mà đạo thụ của hắn cũng là đại đạo Thần Thức.
Do đó, vào lúc Vân Thiên Tôn chạm vào đạo thụ, hắn lập tức thông qua thần thức, hiểu được đại đạo của Thái Đế.
Thế nhưng hiểu rõ thì hiểu rõ, nhưng chưa chắc Vân Thiên Tôn có thể tu thành thần thức Đại La Vô Thượng của Thái Đế.
Trong khoảnh khắc tiếp theo, Vân Thiên Tôn tránh thoát khỏi sự bao vây của từng rễ cây của đạo thụ, bước đến phía trước Kim Thuyền, cười nói:
– Sau khi ta hiểu rõ thần thức Đại La Vô Thượng của Thái Đế, ta đã lập tức hấp thu các chất dinh dưỡng trong đó, để đạo thụ cho rằng ta là một với nó.
Vì không thể để đại đạo Thần Thức tự làm tổn thương đến bản thân nó, cho nên ta đã lựa chọn hợp nhất với đạo thụ của Thái Đế để có thể tránh được cái chết.
Sắc mặt Tần Mục phức tạp, nhìn đạo hữu đã bị giam cầm ở đây mấy chục vạn năm.
Bọn họ chỉ từng gặp nhau một lần ở thịnh hội Dao Trì, chưa từng giao lưu trao đổi, sau đó lại cách nhau một Thiên Hà, cách nhau thời gian và không gian, chỉ có thể kính rượu từ xa.
Bọn họ rất giống nhau, một người mang theo những năm tháng của quá khứ, người kia lại mang hy vọng cho tương lai.
Hiện tại, cuối cùng bọn họ cũng đã đứng đối mặt với nhau!
Cảnh tượng này khiến cho cảm xúc trong lòng hắn cuộn trào lên xuống, mãi một lúc lâu cũng khó có thể bình tĩnh lại!
Chương 2065: Vân Mục gặp nhau (2)
Vân Mục gặp nhau (2)
Hắn kìm nén cảm xúc đang khuấy động sôi trào trong lòng, nói ra nghi ngờ của bản thân, trầm giọng nói:
– Vân, những lời ngươi nói ra rất thoải mái, nhưng để ta tin tưởng thì vẫn rất khó! Thái Đế đã thành đạo, ngươi cũng không phải đại đạo Thần Thức của Thái Đế, sao ngươi có thể hợp nhất với đạo thụ của Thái Đế? Trừ khi ngươi chính là Thái Đế!
Vân Thiên Tôn dở khóc dở cười, mặc dù hắn và Tần Mục là đạo hữu của nhau, nhưng hắn biết Tần Mục là một tên ngoan cố khủng khiếp.
Đôi khi có một số suy nghĩ kỳ quặc gì đó hiện lên trong đầu của hắn, nếu như không thể làm hắn hài lòng, thì những suy nghĩ kỳ quặc này của hắn sẽ không ngừng lại.
– Bởi vì đại đạo Thần Thức của Thái Đế không hoàn chỉnh.
Vân Thiên Tôn kiên nhẫn giải thích:
– Ta nhận ra đại đạo Thần Thức của hắn không hoàn chỉnh, đạo thụ không hoàn mỹ, đạo hoa đạo quả cũng có khuyết điểm đặc biệt của nó, vì vậy mới có cơ hội để điều tra những chỗ thiếu bổ khuyết, tự xem mình là chỗ khuyết của đại đạo Thần Thức, bổ sung vào đạo thụ, đạo hoa, đạo quả, vậy nên mới có thể bảo toàn.
Tần Mục thử suy nghĩ một phen, con đường Vân Thiên Tôn nói, theo lý thì có thể làm được, chẳng qua trong lòng hắn vẫn còn nghi ngờ.
Đầu tiên là sự thiếu sót của Thái Đế được tạo thành là do pháp môn thành đạo, tín ngưỡng không hoàn chỉnh của Thái Đế được Nguyên Thánh Di La Cung dạy dỗ, ngay cả Thái Đế cũng không biết giải quyết như thế nào.
Thế thì làm sao Vân Thiên Tôn biết được?
Thứ hai, nguyên thần của Vân Thiên Tôn bị đưa đến Đại La Thiên Thần Thức, cho dù hắn có chạm vào đạo thụ thì cũng cần có thời gian để lĩnh hội đại đạo Thần Thức, lĩnh hội tu hành trong thần thức của Thái Đế.
Nếu như bị Thái Đế phát hiện ra việc hắn đang lén lút suy đoán công pháp của bản thân, làm sao hắn có thể chịu được?
Mà với tư chất thiên phú của Vân Thiên Tôn, hắn thật sự có thể yêu nghiệt đến mức độ chỉ trong một thời gian ngắn đã có thể tu thành thần thức Đại La Vô Thượng của Thái Đế, thậm chí còn có thể điều tra những chỗ thiếu bổ khuyết, nhận ra được những sự thiếu sót của Thái Đế, thậm chí bổ sung toàn bộ nó?
Nếu như vậy, tư chất thiên phú của Vân Thiên Tôn lại quá cao.
– Còn một điều nữa, nếu như Thái Đế thật sự muốn ngươi chết, vậy thì ngươi không thể thoát khỏi thủ đoạn thâm hiểm của Thái Đế.
Ánh mắt Tần Mục loé lên, nhìn nguyên thần của đạo hữu trước mặt, nói:
– Đạo thụ không giết ngươi, nhưng Thái Đế có thể giết ngươi! Nếu như ta là Thái Đế, nhìn thấy tài hoa tư chất yêu tà như thế của ngươi, chắc chắn sẽ loại bỏ ngươi càng sớm càng tốt!
Vân Thiên Tôn gật đầu:
– Quả thật Thái Đế có thủ đoạn này.
Nhưng mà…
Sắc mặt hắn quái lạ:
– Vào khoảnh khắc ta chạm vào đạo thụ của Thái Đế, ta cảm nhận được sự kỳ lạ trong đạo thụ, hơn nữa nếu ta tìm được điểm kỳ lạ đó, Thái Đế sẽ không thể diệt trừ ta.
Trong đạo th, đang cất giấu một món bảo vật, chính bảo vật này đã cho phép Thái Đế có thể lạc ấn thần thức vào Chung Cực Hư Không, vì vậy mà thành đạo, mọc đạo thụ, nở đạo hoa, kết đạo quả.
Đạo hạnh của Thái Đế, có thể nói là gửi gắm ở Chung Cực Hư Không, nhưng lại cắm rễ ở trên bảo vật này.
Tần Mục thầm chấn động:
– Ở trong Chung Cực Hư Không, bất kỳ bảo vật nào cũng không thể tồn tại! Bảo vật gì có thể cắm rễ ở nơi đó, biến thành đất để cho Thái Đế sinh trưởng đạo thụ?
Vân Thiên Tôn giơ tay lên, đột nhiên trong thân cây của đạo thụ xuất hiện một thanh kiếm, chuôi của thanh kiếm đó giống như được tạo thành từ Tiên Thiên Nhất Khí, mà trên thân kiếm thì trải rộng Cương Ấn Vạn Đạo, chậm rãi xoay tròn trên thân cây!
Lúc thanh kiếm xoay tròn, đủ loại ảo ảnh của Cổ Thần xuất hiện từ trong Cương Ấn Vạn Đạo.
Những ảo ảnh Cổ Thần đó do thần quang tạo thành.
Chúng lớn nhỏ đan xen, bao quanh thanh kiếm, thần thái trang nghiêm trang trọng, thậm chí còn dữ tợn hung ác!
– Đế Kiếm!
Tần Mục thất thanh nói:
– Đế Kiếm của Thái Sơ!
Hắn đã từng nhìn thấy một thanh kiếm tương tự, đó là cái dũa trong tay Thái Sơ Thiên Đế.
Cổ Hiểu và Hiểu Thiên Tôn thường xuyên lấy cái dũa tương tự ra để mài móng tay!
Hắn cũng đã từng nhìn thấy Cổ Hiểu và Hiểu Thiên Tôn biến cái giũa móng tay ấy thành một thanh Đế Kiếm vô cùng mạnh mẽ, kiếm trấn vạn cổ!
Nhưng mà Đế Kiếm không chỉ có một thanh, thanh Đế Kiếm đó của Cổ Hiểu đã bị bỏ quên trong Tổ Đình, không phải là cùng một thanh Đế Kiếm trong tay Hiểu Thiên Tôn, chẳng lẽ thanh Đế Kiếm này là thanh thứ ba?
– Có lẽ không phải là Đế Kiếm của Thái Sơ.
Tần Mục cẩn thận đánh giá, nghi ngờ nói:
– Thanh Đế Kiếm này trông có vẻ mạnh hơn gấp nhiều lần so với hai thanh kiếm kia! Quan trọng hơn là, sức mạnh ẩn chứa trong Đế Kiếm này được chia thành hai loại…
Sắc mặt của hắn càng thêm kỳ quái, đương nhiên sức mạnh đầu tiên là Tiên Thiên Nhất Khí, cái này rất rõ ràng, nhìn thoáng qua cũng có thể thấy được.
Mà sức mạnh thứ hai là ảo ảnh vạn vị Cổ Thần do Cương Ấn Vạn Đạo chiếu ra, mi tâm của những ảo ảnh Cổ Thần đó đều bị thiếu, giống như mỗi một vị Cổ Thần đều có con mắt thứ ba, chẳng qua con mắt thứ ba của bọn họ đã không còn nữa!
Điều này cho Tần Mục một cảm giác, dường như chỉ cần khảm một viên Thần Thạch Thái Sơ lên những Cương Ấn Vạn Đạo này, con mắt thứ ba của những ảo ảnh Cổ Thần này sẽ mọc ra!








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)










