- Home
- Truyện Hay
- [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)
- Tập 397 : Trận chiến của những người thành đạo (c1981-c1985)
[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)
Tập 397 : Trận chiến của những người thành đạo (c1981-c1985)
❮ sautiếp ❯Chương 1981: Trận chiến của những người thành đạo
Trận chiến của những người thành đạo
Hai vị Cổ Thần lượn lờ xung quanh đống đổ nát của thành Ngọc Kinh, đột nhiên hai đuôi quấn lấy nhau, những ngọn núi cao sừng sững, trùng trùng điệp điệp xuất hiện, bóng dáng của bọn họ biến mất không còn tung tích.
Tổ Thần Vương, Cung Thiên Tôn, Hỏa Thiên Tôn, Hư Thiên Tôn và Lang Hiên Thần Hoàng ngã xuống đất.
Hỏa Thiên Tôn giãy giụa đứng lên, nhưng lại nằm sấp trên mặt đất lần nữa, không đứng dậy được.
Tần Mục cất bước đi về phía Hỏa Thiên Tôn, Kiếp Kiếm trong tay còn đang rỉ máu, rơi xuống tí tách trên đống đổ nát của thành Ngọc Kinh.
Đột nhiên, hắn dừng lại.
Trên đạo thụ, đột nhiên Hạo Thiên Tôn nở nụ cười, cười như không cười, khóc như không khóc:
– Ta thắng rồi…
Hắn cười ha hả:
– Cuối cùng ta cũng thắng rồi! Không có Nghiên Thiên Phi, không có Thạch Kỳ La, cũng không có Cổ Thần Thái Cực, trận chiến này, rốt cuộc ta đã thắng rồi!
Hắn cất tiếng cười như điên, trong vầng sáng sau đầu, ba mươi lăm tòa Thiên Cung xuất hiện.
Phía sau hắn, Thần Nữ Thái Tố nâng bàn tay trắng mảnh khảnh lên, nhẹ nhàng gõ chuông, tiếng chuông vang lên, sau đầu Hạo Thiên Tôn lập tức xuất hiện tòa Thiên Cung thứ ba mươi sáu!
Sức mạnh vô cùng đáng sợ bộc phát ra khỏi cơ thể hắn, nhục thân vô cùng già yếu của Hạo Thiên Tôn lại bắt đầu tỏa ra sức sống một lần nữa, đảo ngược lão hóa, dần dần trở nên trẻ tuổi!
Tần Mục nhíu mày, nhìn về phía Hạo Thiên Tôn.
Đó là thứ sức mạnh của người thành đạo phát ra từ trong cơ thể của Hạo Thiên Tôn!
Có sự giúp sức từ Đại Thiên Đình do ba mươi sáu tòa Thiên Cung và bốn mươi tám tòa Bảo Điện tạo thành, thực lực của Hạo Thiên Tôn đã mạnh mẽ hơn không biết bao nhiêu lần so với sức mạnh của bảy Thiên Tôn trong thời kỳ hưng thịnh.
Dưới khí tức áp bức của hắn, Lang Hiên Thần Hoàng trong bảy Thiên Tôn hừ một tiếng.
Thế nhưng ngay sau đó, hắn bị ép nằm sấp trên mặt đất, thất khiếu chảy máu, không thể động đậy!
Bên kia, Tần Mục nhanh chóng lùi từng bước từng về phía sau.
Mỗi khi hắn lùi một bước, đống đổ nát của thành Ngọc Kinh trước mặt lập tức bị một luồng sức mạnh vô cùng đáng sợ nghiền ép đến nỗi mặt đất lõm xuống!
Dường như phía trước hắn như có người khổng lồ vô song giơ chân lên, liên tục tấn công hắn, liên tục giẫm lên hắn!
Đó là sức mạnh của Hạo Thiên Tôn!
Hạo Thiên Tôn vẫn chưa ra tay, nhưng chỉ cần dựa vào sức mạnh do khí thế mang lại đã khiến Tần Mục không thể không lùi về phía sau!
– Lang Hiên, huynh trưởng của ta, đây là thứ gọi là dùng sức mạnh thành đạo của hệ thống Thiên Cung Thiên Đình!
Hạo Thiên Tôn đã khôi phục lại tuổi trẻ giơ tay lên, trong lòng bàn tay xuất hiện một Thiên Luân Vạn Đạo.
Lúc đầu, Thiên Luân Vạn Đạo chỉ có kích cỡ bằng miệng chén, ầm ầm xoay tròn, dán sát mặt đất lao về phía Tần Mục.
Trong khoảnh khắc tiếp theo, Thiên Luân Vạn Đạo đã lao tới trước mặt Tần Mục, biến thành phạm vi vài trượng, các loại đại đạo trong Thiên Luân dung hợp thành một thể, vạn đạo cộng hưởng.
Nếu nhìn kỹ thì có thể thấy được vô số đại đạo vô cùng phức tạp và vô số thần thông kết hợp tạo thành các loại thần thông trong Thiên Luân Vạn Đạo, khiến cho uy năng của Thiên Luân Vạn Đạo cường đại hơn bao giờ hết!
Ầm…
Thiên Luân Vạn Đạo bùng nổ thần thông, sau đó phân tán.
Kiếp Kiếm của Tần Mục đâm về phía trước, định phá vỡ thần thông Thiên Luân.
Chỉ thấy tiếng va chạm leng keng không ngừng vang lên bên tai, Tần Mục bị chấn động đến mức bắp thịt cánh tay đều nổ tung, liên tục lùi về phía sau một trăm bước, cuối cùng cũng phá vỡ được tất cả thần thông.
Nhưng mà hắn còn chưa kịp thở phào nhẹ nhõm, những thần thông đó đã biến thành một đợt lưu quang, hội tụ lại biến thành Thiên Luân Vạn Đạo thứ hai.
Thiên Luân Vạn Đạo này còn lớn hơn, cao chừng sáu mươi trượng!
Vạn đạo trong Thiên Luân giống như xoay tròn khuấy động trong lò lửa, bề mặt trở nên đỏ tươi, sau đó chuyển từ màu đỏ tươi thành màu trắng rực rỡ, vạn đạo thần thông xoay tròn trong Thiên Luân, không ngừng tuôn trào!
Tần Mục chuyển Kiếp Kiếm sang tay trái, đâm kiếm nghênh đón thần thông bắn ra từ trong Thiên Luân Vạn Đạo.
Bước chân của hắn không ngừng liên tục lui về phía sau, chỉ trong chớp mắt, cánh tay trái cũng máu tươi đầm đìa.
Ầm…
Vô số thần thông hội tụ lại một lần nữa, biến thành Thiên Luân Vạn Đạo thứ ba, cao đến trăm trượng, hệt như một tấm gương sáng lấp lánh xuất hiện ở trước mặt Tần Mục.
Tần Mục lại lùi về phía sau, từng cánh tay mọc ra từ dưới nách.
Kiếp Kiếm chấn động, một chia làm sáu, sáu cánh tay mỗi cánh tay đều cầm một thanh Kiếp Kiếm, đánh về phía Thiên Luân Vạn Đạo.
Thần thông vạn đạo trong Thiên Luân Vạn Đạo cuồn cuộn tuôn trào, biến thành một chùm ánh hào quang dày hàng trăm trượng tập kích bất ngờ đến trước mặt Tần Mục.
Tần Mục khịt mũi, đợi sau khi phá vỡ Thiên Luân Vạn Đạo này, đột nhiên ánh hào quang trăm trượng thu lại, biến thành Thiên Luân Vạn Đạo thứ tư!
Thiên Luân này cao đến một trăm bốn mươi trượng!
Tần Mục không thể nhìn thấy dị tượng vạn đạo chảy trong gương nữa, chỉ có thể nhìn thấy hình ảnh của bản thân lấp đầy toàn bộ Thiên Luân, mà uy năng hiện tại của Thiên Luân cũng đã trở nên mạnh hơn!
– Là thần thông nhập đạo! Một Thiên Luân một Trọng Thiên!
Chương 1982: Trận chiến của những người thành đạo (2)
Trận chiến của những người thành đạo (2)
Tần Mục bừng tỉnh, thân thể di chuyển, bốn mươi chín đạo binh Thiên Đạo dung hợp thành một thể, biến thành một thanh Thiên Đao.
Hắn bỏ kiếm cầm đao, sáu cánh tay giơ cao Thiên Đao rồi chém xuống một nhát!
Nhát đao này của Tần Mục lập tức bổ ánh hào quang thành hai phần.
Nhưng sau đó, một tiếng “soạt” lại vang lên, Thiên Luân Vạn Đạo thứ năm lại hội tụ lại ở phía sau hắn.
Tần Mục xoay người, vứt đao, trong tay xuất hiện thêm một cây gậy.
Hắn dùng gậy Thái Dịch làm kiếm, đâm về phía gương cao tới một trăm tám mươi trượng này!
Ầm ầm!
Gậy Thái Dịch đâm thủng ánh hào quang, va chạm với đòn tấn công của Hạo Thiên Tôn.
Ngay sau đó, cơ thể Tần Mục chấn động, bị bắn lên cao.
Tiếp theo đó, một Thiên Luân Vạn Đạo khác lại xuất hiện trước mặt Tần Mục.
Trước gương, bóng dáng của Tần Mục vô cùng nhỏ bé, hình ảnh khúc xạ thân thể của hắn trong gương cũng thể hiện rõ nhục thân và bên trong nhục thân của hắn!
Trong gương, hắn cao đến hơn hai trăm trượng, lục phủ ngũ tạng đều bị chiếu rọi đến mức sáng rõ, thậm chí còn chiếu rọi ra Thần Tàng của hắn, Thiên Cung của hắn, nguyên thần của hắn!
Tần Mục đáp xuống đất, lại phá vỡ đòn tấn công này một lần nữa.
Nhưng ngay sau đó, một Thiên Luân Vạn Đạo khác lại xuất hiện, còn lớn hơn cả Thiên Luân vừa rồi!
Tần Mục vội vã lùi về phía sau, nhưng đột nhiên chân bước hụt, giẫm lên sông Hỗn Độn.
Lòng bàn chân của hắn lập tức bị sông Hỗn Độn gặm nhấm ăn mòn, nhanh chóng thối rữa.
Hắn lâm nguy không loạn, gậy Thái Dịch biến thành một chiếc thuyền nhỏ đáp trên mặt sông.
Tần Mục cầm kiếm trong tay, kiếm quang bắn ra, nghênh đón ánh hào quang vạn đạo đang lao đến!
Ầm ầm ầm!
Trên sông Hỗn Độn, từng Thiên Luân Vạn Đạo lần lượt xuất hiện trước mặt Tần Mục, mỗi một lần tấn công đều đánh hắn bay xa mấy trăm dặm, đánh hắn từ bên bờ sông đến trung tâm của sông Hỗn Độn!
Nói thì chậm mà hành động thì nhanh, việc Thiên Luân Vạn Đạo bay ra khỏi lòng bàn tay của Hạo Thiên Tôn rồi đánh Tần Mục vào sông Hỗn Độn cũng chỉ trong nháy mắt mà thôi.
Trong tích tắc ấy, Tần Mục đã ra vô số chiêu để đối kháng lại với đòn tấn công của Hạo Thiên Tôn.
Nhưng nhìn từ xa, hắn có thể nhìn thấy chưởng ấn này của Hạo Thiên Tôn bắn ra một tia hào quang kết nối với mặt gương, khiến từng mặt gương không ngừng đánh về phía trước.
Tần Mục không ngừng lùi về phía sau, cuối cùng bị ép đến trung tâm sông Hỗn Độn.
Lúc đến trung tâm sông Hỗn Độn, Thiên Luân Vạn Đạo phía trước Tần Mục đã cao tới vạn trượng, lĩnh vực Linh Thai Thần Tàng của hắn trong gương được chiếu rọi vô cùng ít ỏi, hệt như không còn bí mật gì đáng nói!
Đại đạo tu luyện của hắn, kết cấu Thiên Cung của hắn, nhật nguyệt tinh thần trong Thần Tàng của hắn, chư thiên vạn giới thậm chí là tất cả bố trí trong Tổ Đình của hắn, đều bị chiếu rọi đến thông suốt!
Đạo pháp thần thông của hắn bị Thiên Luân Vạn Đạo chiếu rọi đến chi tiết nhỏ nhặt nhất, nguyên thần của hắn cũng hiện rõ sự huyền bí nhỏ bé nhất trong mặt gương!
– Đây là Đạo Cảnh Trọng Thiên tầng thứ ba mươi của Hạo Thiên Tôn.
Ánh mắt của Tần Mục vẫn vô cùng sắc bén, nhìn hình chiếu của bản thân trong Thiên Luân Vạn Đạo của Hạo Thiên Tôn.
Đạo Cảnh của Hạo Thiên Tôn đã đạt đến Trọng Thiên tầng thứ ba mươi, quả thật vô cùng mạnh mẽ.
Tu vi của hắn đã đạt đến cảnh giới Thiên Đình, còn tiến xa hơn so với các Thiên Tôn khác, việc này đã vô cùng đáng sợ, bởi lẽ trình độ Đạo Cảnh của hắn cũng cao hơn các Thiên Tôn khác!
Trong khoảnh khắc đối đầu ngắn ngủi này, Tần Mục đã khám phá ra được bí ẩn của Thiên Luân Vạn Đạo.
Thiên Luân này chiếu rọi bóng dáng của đối thủ, phân tích cấu trúc nhục thân, cấu trúc đại đạo, cấu trúc Thiên Cung và cấu trúc nguyên thần của đối thủ, hiểu rõ tất cả bí mật của đối phương.
Hiểu rõ bí mật của đối phương thì có thể phá vỡ đại đạo thần thông của đối phương, giết chết đối phương!
Hạo Thiên Tôn có thể có được địa vị như ngày hôm nay thật sự không phải dựa vào thân phận con riêng của Thái Sơ Thiên Đế, hắn thật sự có đặc điểm của riêng mình.
– Nhưng nếu ngươi muốn giết ta chỉ với một chiêu, cho dù ngươi có được thực lực mạnh mẽ như người thành đạo thì cũng không thể nào làm được!
Tần Mục đâm kiếm về phía trước, trong Thiên Luân Vạn Đạo, đột nhiên hình ảnh của Tần Mục tan rã, điều này có nghĩa là Thiên Luân Vạn Đạo của Hạo Thiên Tôn đã phân tích ra hết tất cả bí ẩn của Tần Mục, một đòn này có thể khiến Tần Mục hoàn toàn tan rã!
Bùm!!!
Nơi trung tâm con sông Hỗn Độn thứ mười bốn, một đợt dao động khủng bố nổ ra, dấy lên một làn sóng khí Hỗn Độn cuồn cuộn, ầm ầm xoay tròn hệt như lốc xoáy hỗn độn.
Lốc xoáy tan ra ngay lập tức, biến thành một trận cuồng phong đánh vào bốn phương tám hướng.
Một lát sau, trận cuồng phong thổi vào đống đổ nát của thành Ngọc Kinh – nơi đám người Hạo Thiên Tôn đang ở, đồng thời thổi qua y phục Hạo Thiên Tôn và Hiểu Thiên Tôn trên đạo thụ.
Hiểu Thiên Tôn xoay người lại, nở nụ cười, thản nhiên nói:
– Hạo Nhi, tâm ma của ngươi bị ngươi đánh chết rồi sao?
Trên đạo thụ ở phía đối diện hắn, sắc mặt Hạo Thiên Tôn hơi thay đổi, lạnh lùng cười nói:
– Hắn trốn thoát, không chết, nhưng hắn không còn sống được bao lâu nữa.
Chương 1983: Trận chiến của những người thành đạo (3)
Trận chiến của những người thành đạo (3)
Hiểu Thiên Tôn mỉm cười nói:
– Trong cơ thể hắn có năm loại đại đạo, ngươi không hiểu, đúng không? Năm loại đại đạo này, thứ nhất là Thái Dịch, thứ hai là Thái Sơ, thứ ba là Thái Thuỷ, thứ tư là Thái Tố, thứ năm là Thái Cực.
Đó là vì ngươi không hiểu, cho nên mới không thể giết hắn.
Mà ta, là Thái Sơ.
Khí tức của hắn bành trướng một cách điên cuồng, từng tòa Thiên Cung sau đầu bắn ra, tạo thành một Đại Thiên Đình gồm ba mươi sáu Thiên Cung và bốn mươi bảy Bảo Điện!
– Nếu ngươi không thể giết chết hắn thì còn có phụ thần của ngươi.
Hiểu Thiên Tôn mỉm cười:
– Là nhi tử của ta, ngươi là người xuất chúng nhất, ta thừa nhận, trước kia ta đã coi thường ngươi.
Hạo Thiên Tôn nở nụ cười, nụ cười trên mặt càng ngày càng đậm, nồng đậm đến mức không tan ra được.
Phía sau hắn, chí bảo đồng hành của Thần Nữ Thái Tố bắt đầu thay đổi, chuyển hóa về phía Thiên Luân Vạn Đạo.
– Không chỉ trước kia ngươi coi thường ta, mà hiện tại ngươi cũng đang coi thường ta!
Lúc trước, đòn tấn công của Hạo Thiên Tôn là thần thông, mà hiện tại, chí bảo đồng hành của Thái Tố đã biến thành Thiên Luân Vạn Đạo, hơn nữa còn là chí bảo sinh ra trong trứng Thái Tố!
– Phụ thần, chí bảo của ngươi đã bị Thái Đế trấn áp trong Chung Cực Hư Không, không có chí bảo, không có trợ thủ, ngươi chỉ có thể chịu chết!
Hạo Thiên Tôn giơ tay lên bắt lấy Thiên Luân Vạn Đạo, bay lên trời!
Trên con sông Hỗn Độn thứ ba, chân Tần Mục đạp thuyền nhỏ do gậy Thái Dịch biến thành, bàn tay chống đỡ cây thế giới của bản thân, nhục thân của be bét máu, thở hổn hển từng đợt một.
Trong hơi thở gấp gáp của hắn trộn lẫn với bọt máu.
Quả thật thần thông nhập đạo Trọng Thiên tầng thứ ba mươi của Hạo Thiên Tôn vô cùng lợi hại, nhưng trong ánh gương Thiên Luân đòn tấn công cuối cùng của hắn, Tần Mục nhìn thấy Thiên Luân Vạn Đạo vẫn chưa phân tích ra năm mạch khoáng lớn trong Tổ Đình của hắn, do đó ý thức vẫn còn có cơ hội sống.
Đòn tấn công cuối cùng của hắn thôi thúc năm mạch khoáng lớn trong Tổ Đình, cưỡng ép kích phát sức mạnh chứa đựng trong năm khoáng mạch này.
Vào lúc nguy cấp nhất, thậm chí cả sức mạnh mạch khoáng Thái Dịch cũng bị hắn thôi thúc, cuối cùng đã chặn được một chiêu này, không bị Hạo Thiên Tôn giết chết.
– Đúng là sau khi thành đạo thì thực lực vô cùng mạnh mẽ, ta không thể địch lại…
Hắn ngã xuống, để cho thuyền nhỏ tùy ý trôi theo dòng nước.
Không biết đã qua bao lâu, lúc này Tần Mục mới khôi phục được một chút sức lực.
Đột nhiên, dòng sông nổi sóng to gió lớn.
Đó là dao động khi Hạo Thiên Tôn và Hiểu Thiên Tôn đánh nhau phát ra tấn công tới nơi này, thuyền nhỏ có thể bị lật bất cứ lúc nào!
Tần Mục chật vật đứng dậy, khống chế thuyền nhỏ chạy về phía bờ bên kia.
Trong hỗn độn mênh mông, mắt dọc giữa mi tâm của hắn mở ra, quan sát diễn biến của vũ trụ dưới con sông Hỗn Độn thứ ba, tìm kiếm đường đi.
Hơn mười ngày sau, hắn đã tìm đến được bờ bên kia, ngẩng đầu nhìn lại, lại là một con sông Hỗn Độn khác xuất hiện trước mắt.
– Chỉ còn hai con sông…
Hắn nghỉ ngơi một chút, vết thương trên người đã tốt hơn rất nhiều, sau đó leo lên thuyền nhỏ tiếp tục đi về phía trước.
Hắn đã không còn quan tâm đến kết quả trận chiến giữa Hạo Thiên Tôn và Hiểu Thiên Tôn như trước nữa.
Hiện tại, hắn chỉ có một suy nghĩ, đó là tìm Di La Cung, đến gặp chủ nhân Di La Cung, hỏi hắn tất cả về thành Ngọc Kinh.
Nếu như có thể sống sót trở về, vậy thì hắn còn phải ở lại trên sông Hỗn Độn do vũ trụ thứ tư biến thành một thời gian, lần theo dấu vết tung tích của Thái Dịch.
Từng ngày trôi qua, một mình Tần Mục chèo thuyền nhỏ đi về phía trước, mà vết thương của hắn gần như đã lành hẳn.
Hắn có được cảnh giới Dao Trì hoàn chỉnh, có thể sản sinh ra nguyên dịch Hồng Mông rất có lợi cho việc chữa trị nhục thân và tổn thương nguyên thần trong Dao Trì.
Hắn đã đến con sông Hỗn Độn cuối cùng, đi thuyền vào sông.
– Vượt qua dòng sông này, hẳn là Di La Cung…
Cách đó không xa, một gốc đạo thụ khẽ dừng lại, cuối cùng cũng đến được bờ đối diện của con sông Hỗn Độn cuối cùng.
Một bà lão bước xuống khỏi gốc cây, lưng còng đến mức khuôn mặt nàng gần như dán sát trên mặt đất.
Nàng là Tường Thiên Phi, sau bao nhiêu vất vả cuối cùng cũng đã đến được đây.
Nàng run rẩy bước xuống gốc cây, lảo đảo di chuyển về phía Di La Cung một cách khó khăn.
– Thái Đế.
Đột nhiên sau lưng nàng vang lên một giọng nói, Tường Thiên Phi cố gắng quay đầu lại, đột nhiên thân thể nhẹ đi, bị một bàn tay xách lên.
Tường Thiên Phi cố gắng ngẩng đầu, đôi mắt vì tuổi già nên trở nên mờ mịt, thấp thoáng nhìn thấy khuôn mặt của Tần Mục.
– Mục Thiên Tôn…
Tường Thiên Phi giãy giụa một phen, cố gắng vung hai thanh Trảm Thần Huyền Đao lên để giết Tần Mục, nhưng mà hiện tại nàng gần như không nhấc nổi hai thanh Thần Đao đó.
Hai thanh Thần Đao đó cũng mất đi tất cả thần lực, rũ xuống một cách vô lực.
Tần Mục mở lòng bàn tay gầy gò của nàng ra, lấy hai thanh Thần Đao xuống, sau đó xách Tường Thiên Phi đi đến bờ sông.
Tường Thiên Phi cố gắng giãy giụa, xé rách cổ áo hắn, giọng nói khàn khàn:
– Buông ta ra, ta muốn đi gặp chủ nhân Di La Cung, ngươi không thể giết ta Mục Thiên Tôn, ta là khách của chủ nhân Di La Cung…
– Xin lỗi, Thái Đế.
Chương 1984: Mục công tử
Mục công tử
Tần Mục ấn nàng vào trong sông Hỗn Độn, mặc cho hai tay nàng xé rách cổ áo và mặt mình, nhìn nàng biến thành bột mịn trong đại kiếp hủy diệt một cách chăm chú, lẩm bẩm nói:
– Ta nhất định phải giết ngươi, bắt buộc phải giết ngươi, nếu như hiện tại ta không giết ngươi, vậy thì lúc giải cứu Lăng Thiên Tôn, ta không thể hoàn toàn chắc chắn… Hạo Thiên Tôn và Hiểu Thiên Tôn đã sắp thành đạo rồi, ta không thể chờ thêm nữa, nhất định phải đi cứu Lăng Thiên Tôn… đừng giãy giụa nữa…
Hắn dìm Tường Thiên Phi xuống sông từng chút một.
– Đáng lẽ ra ta phải để cho ngươi chết một cách có tôn nghiêm hơn.
Tần Mục đứng lên, tỏ vẻ hờ hững:
– Chết trong trận quyết chiến với ta, khiến cho ngươi chết như một Thiên Tôn.
Nhưng mà ta không muốn bỏ qua cơ hội này, hơn nữa, ta không thể lấy cơ hội giải cứu Lăng Thiên Tôn để mạo hiểm.
Lần sau được không Thái Đế, lần sau, ta sẽ cho ngươi làm Thái Đế, chết trận trong tay ta một cách đường đường chính chính!
Đột nhiên bên cạnh hắn vang lên giọng nói của một nữ tử:
– Mục Thiên Tôn, ngươi vẫn luôn giả tạo và dối lừa như vậy sao?
Tần Mục xoay người lại, nhìn nữ tử trong đạo quả đang lơ lửng trên không trung, mỉm cười nói:
– Có lẽ ta giả tạo thật.
Nhưng mà chẳng phải các hạ nhìn thấy sự hiện diện của ta cũng không nhắc nhở Tường Thiên Phi, cũng chưa từng cứu giúp nàng hay sao? Nếu nói giả tạo, ngươi và ta đều là đồng loại.
Hắn lấy Trảm Thần Đài ra, nâng hai thanh Trảm Thần Huyền Đao lên, đặt lên Trảm Thần Đài để tu luyện lại.
Mặc dù khi hai thanh Thần Đao này rơi vào tay hắn thì sẽ không bị khí tức của đại kiếp hủy diệt xâm nhập nữa, nhưng cũng không thể khôi phục về lại trạng thái đỉnh cao, phải nhờ sự giúp đỡ của Trảm Thần Đài để từ từ nuôi dưỡng thì mới có thể khôi phục lại như lúc ban đầu.
Nữ tử trong đạo quả đó nói:
– Thứ nhất, việc dẫn nàng đến đây là ý của một mình ta, không phải là chủ nhân Di La Cung mời nàng, do đó tính mạng của nàng không quan trọng như các ngươi và bản thân nàng đã tưởng tượng.
Nếu nàng thật sự quan trọng, vậy thì đừng nói là Mục Thiên Tôn, cho dù là tất cả cường giả trong vũ trụ này của các ngươi liên thủ cũng không thể giết được nàng.
Thứ hai…
Nàng dừng một chút, nói:
– Sức mạnh hiện tại của ta đã hao tổn quá lớn, đã bảo vệ nàng tới nơi này suốt cả chặng đường, sức mạnh của ta đã không còn là đối thủ của Mục Thiên Tôn, do đó, vì nghĩ đến tính mạng của cá nhân ta, ta sẽ không mạo hiểm bị ngươi giết để cứu nàng.
Tần Mục ngước mắt, quan sát cung điện cao ngất trước mặt, chỉ thấy Di La Cung vô cùng tráng lệ hiện ra trước mắt hắn.
Nói chung Di La Cung chính là thành Ngọc Kinh, hơn nữa không chỉ là thành Ngọc Kinh Tổ Đình, mà còn là thành Ngọc Kinh của từng vũ trụ trong quá khứ, nhưng mà Di La Cung cũng có thể đặc biệt để chỉ cung điện nơi chủ nhân Di La Cung đang ở hiện tại.
Tần Mục hơi ngẩn ra, ánh mắt của hắn không tự chủ mà bị một tòa đại điện hấp dẫn.
Đó là một Lăng Tiêu Bảo Điện hùng vĩ tráng lệ hơn so với Thiên Đình.
Nhìn từ xa, nó hệt như là nền tảng của vạn đạo.
Đạo quang xung quanh nó mờ ảo giống như từng đóa hoa sen, nâng đỡ tòa đại điện này, để cho nó lên xuống chìm nổi trong hỗn độn mà không bị hỗn độn cắn nuốt.
Vào lúc Tần Mục nhìn thấy tòa Lăng Tiêu Bảo Điện này, hắn lập tức hiểu vì sao Thiên Đình lại dùng Lăng Tiêu Bảo Điện để làm trung tâm quyền lực, vì sao Thần Ma lại dùng tòa cung điện này để làm hai cảnh giới là Lăng Tiêu và Đế Tọa.
– Năm đó, lúc xâm nhập vào thành Ngọc Kinh Tổ Đình, hẳn là đám người Thái Đế và Thái Sơ đã từng gặp Bảo Điện này.
Nhưng mà bọn họ đến đây bằng cách nào?
Tần Mục nhìn xung quanh, mười sáu con sông Hỗn Độn cản trở đường đi của đám người Thái Đế, theo lý mà nói, khi đó bọn họ không thể xuyên qua những con sông Hỗn Độn này.
Vẫn còn rất nhiều điều bí ẩn chưa được giải đáp trong lịch sử hệt như sương mù dày đặc đang che phủ trước mắt hắn, khiến cho hắn không tài nào thấy rõ được.
– Đúng rồi, chủ nhân Di La Cung cần Thái Đế đến đây để truyền bá cách bố trí của thành Ngọc Kinh ra ngoài, hoàn thành cạm bẫy Ngọc Kinh.
Chắn chắn có người thành đạo thời tiền sử hướng dẫn Thái Đế đến nơi này, để cho hắn nhìn thấy Lăng Tiêu Bảo Điện.
Hắn vừa mới nghĩ tới đây, nữ tử trong đạo quả đó nói:
– Mục Thiên Tôn, mời.
Tần Mục bình tĩnh lại, đi về phía trước, nhìn xung quanh, thờ ơ nói:
– Mạo muội hỏi nên xưng hô với tỷ tỷ như thế nào?
Nữ tử trong đạo quả đó lạnh lùng cười nói:
– Tỷ tỷ? Mục Thiên Tôn xảo ngôn dẻo miệng, không hổ danh là Mục Thiên Tôn.
Tần Mục dừng bước, nhìn về phía nữ tử đó, cười như không cười nói:
– Ngươi đã từng gặp ta rồi sao?
Đạo quả bay về phía trước, không trả lời câu hỏi của hắn.
Tần Mục đuổi theo nàng, thăm dò hỏi:
– Ngươi là người thành đạo đã lên bờ, nhưng tu vi cả ngươi đã bị hủy, không thể rời khỏi thành Ngọc Kinh, mà ta cũng là lần đầu tiên đến nơi này, điều này chứng tỏ trước kia ngươi và ta chưa từng gặp nhau.
Nhưng trong lời nói của tỷ tỷ lại giống như quen biết ta, thật kỳ lạ.
Lẽ nào trong tương lai, ta trở về vũ trụ của quá khứ, gặp mặt ngươi?
Chương 1985: Mục công tử (2)
Mục công tử (2)
Nữ tử trong đạo quả đen mặt nhìn hắn, lạnh lùng nói:
– Mục Thiên Tôn đừng suy nghĩ lung tung.
Tần Mục thấy nàng không muốn trả lời, cũng không hỏi nhiều, hứng trí bừng bừng nhìn đông nhìn tây, cười nói:
– Thái Dịch từng nói, chờ sau khi ta thành đạo sẽ đưa ta trở về vũ trụ quá khứ, để ta ngăn cản các ngươi, tránh để cho các ngươi lên bờ.
Chẳng lẽ trong tương lai ta sẽ thành đạo ư?
Nữ tử trong đạo quả đó đảo mắt khinh người.
Tần Mục dừng bước, hắn nhìn thấy một chiếc kim thuyền đang trôi nổi trên bờ biển hỗn độn.
Chiếc kim thuyền đó vô cùng to lớn, neo đậu bên bờ biển, chẳng qua nó đã vô cùng tàn tạ, cột buồm bị gãy, cánh buồm thủng lỗ chỗ.
Cho dù như vậy, chiếc kim thuyền này vẫn chưa bị đại kiếp hủy diệt phá hủy hoàn toàn.
– Đó là thuyền gì?
Tần Mục tò mò hỏi.
Nữ tử trong đạo quả đó không vui lòng nói:
– Đó là Kim Thuyền Độ Thế.
Nghe nói, ban đầu chủ nhân Di La Cung chế tạo ra nó là để giúp người đời vượt qua sông Hỗn Độn.
– Sau đó đã xảy ra chuyện gì?
Tần Mục càng tò mò hơn.
– Ta nghe nói hắn đã đưa sinh linh của toàn bộ vũ trụ vào trong kim thuyền, vượt qua đại kiếp nạn, dự định đi đến vũ trụ tương lai.
Đạo quả bay về phía trước, nữ tử đó thản nhiên nói:
– Đợi đến khi kim thuyền đi tới vũ trụ tương lai, chủ nhân Di La Cung mới nhận ra rằng trên thuyền trống rỗng không một bóng người, chỉ còn có mình bản thân hắn.
Khi các sinh linh trong toàn bộ vũ trụ bay qua sông, tất cả đã chết hết, biến thành hỗn độn.
Hắn lập tức vứt bỏ chiếc thuyền.
Trong lời nói của nàng không hề có bất kỳ cảm xúc nào, nhưng Tần Mục lại có thể tưởng tượng ra được cảnh tượng tận thế đó, phải một lúc sau hắn mới thoát ra khỏi nỗi buồn đó.
Hắn dừng lại trước một đại điện, ngửa đầu lên nhìn, khen ngợi:
– Đúng là một Bảo Điện! Tên của tòa Bảo Điện này là gì?
Toà đại điện đó nguy nga, chứa đựng một khí tức đại đạo không thua gì Lăng Tiêu Bảo Điện.
Lúc bước tới phía dưới điện, Tần Mục chỉ cảm thấy bản thân nhỏ bé không đáng kể.
– Nơi này là Thái Thượng Ngọc Thanh Điện.
Nữ tử trong đạo quả không kiên nhẫn, thúc giục hắn:
– Đi mau! Không phải ngươi rất muốn gặp chủ nhân Di La Cung sao?
Tần Mục đảo mắt ngó nghiêng bên trong điện, hỏi:
– Có thể đi vào không?
Nữ tử trong đạo quả lạnh lùng cười nói:
– Nếu ngươi không sợ chết thì có thể đi vào.
Điện này có chủ, chủ nhân Thái Thượng Điện không hề dễ nói chuyện như chủ nhân Di La Cung.
Hơn nữa, ngươi vẫn chưa thành đạo, vào điện thì chẳng khác nào đâm đầu vào chỗ chết! Bầu trời trong tòa đại điện này được làm từ Đại La Thiên, có đạo thụ và đạo quả của chủ nhân Thái Thượng Điện trong điện.
Tần Mục sợ hãi, vứt bỏ suy nghĩ tiến vào đại điện để xem phong thái của chủ nhân Thái Thượng Điện, đuổi theo nữ tử đó, hỏi:
– Vậy thì Lăng Tiêu Bảo Điện là đại điện của ai? Lẽ nào cũng được làm từ Đại La Thiên hay sao?
Nữ nữ trong đạo quả nói:
– Đương nhiên rồi.
Những người có thể sinh sống trong Di La Cung đều là những người phi thường.
Nếu không phải Lăng Tiêu Bảo Điện được tạo ra từ Đại La Thiên, vậy thì làm sao các ngươi có thể tu thành cảnh giới Lăng Tiêu? Cảnh giới Lăng Tiêu này là để mô phỏng theo quá trình leo lên Đại La Thiên.
Từ dưới điện đến đi vào trong điện, sau đó đến leo lên bảo tọa tương đương với quá trình đi đến Đại La Thiên, từng bước tiến vào Đại La Thiên.
Tần Mục hơi rục rịch, sự tò mò trong lòng hắn với Lăng Tiêu Bảo Điện càng lúc càng trở nên nồng đậm hơn, hận không thể chui vào xem bố trí bên trong ngay lập tức.
Nhưng mà ngoại trừ Lăng Tiêu Bảo Điện và Thái Thượng Điện trong Di La Cung ra còn có các điện khác, có lẽ cũng đều có gì đó hữu ích.
– Nếu biến những Bảo Điện khác trở thành cảnh giới Lăng Tiêu thì liệu rằng có thể tu luyện tới cảnh giới vô cùng cao không?
Tần Mục lại hỏi.
Nữ tử trong đạo quả nói:
– Đương nhiên có thể.
Chủ nhân của Lăng Tiêu Bảo Điện là Tam công tử, hắn vô cùng mạnh mẽ, tu luyện Bảo Điện của hắn sẽ nâng cao sức mạnh của các ngươi hơn nữa.
Tần Mục nhíu mày.
Chủ nhân Lăng Tiêu Bảo Điện, Tam công tử?
Lúc trước, lúc hắn cùng hội cùng thuyền với Tường Thiên Phi, đã từng gặp phải một Tứ công tử, chẳng lẽ người thành đạo ở đây đều xưng danh công tử sao?
Nếu đã có Tam công tử, Tứ công tử, vậy thì có phải còn có Nhị công tử, Ngũ công tử hay không?
Bọn họ là ai?
Chẳng lẽ là nhi tử của chủ nhân Di La Cung?
Lúc hắn gặp phải Tứ công tử, đối phương đã ở trên con sông Hỗn Độn thứ bảy, trông có vẻ như không tổn hao gì, đang chờ cơ duyên lên bờ, cũng muốn báo thù mối hận bị Thái Dịch đánh.
Nhưng vì đám người Tần Mục là khách của chủ nhân Di La Cung, lúc này Tứ công tử mới bỏ qua cho bọn họ.
Nữ tử trong đạo quả đó dừng lại trước một tòa đại điện cổ xưa, trong miệng phát ra đạo ngữ, nói vào trong điện.
Một lúc lâu sau, tiếng cót két trong đại điện vang lên, cửa vào vô cùng cổ kính mở ra, khí tức mục nát khô héo lập tức đập vào mặt.
Cùng lúc đó, nguyên khí Hồng Mông phun trào khỏi cung điện, khiến cho tinh thần người ta chấn động, hệt như khí tức từ cái chết và sự tàn lụi mà kiếp nạn hủy diệt mang lại cũng tan biến.








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)










