- Home
- Truyện Hay
- [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)
- Tập 391 : Ám chiêu liên tục xuất hiện (2) (c1951-c1955)
[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)
Tập 391 : Ám chiêu liên tục xuất hiện (2) (c1951-c1955)
❮ sautiếp ❯Chương 1951: Ám chiêu liên tục xuất hiện (2)
Ám chiêu liên tục xuất hiện (2)
Nhưng mà lại có nhiều thần thức hơn tấn công đến, ầm ầm va chạm, đâm vào lĩnh vực Vô Thượng Thần Thức!
Cùng lúc đó, lĩnh vực Ảo Cảnh Thần Thức của Cung Thiên Tôn bộc phát, lĩnh vực Thái Sơ Thần Thức của Lang Hiên Thần Hoàng bộc phát, mà thần thức của Hiểu Thiên Tôn thì trực tiếp biến thành Tiên Thiên Nhất Khí, thế mạnh áp đảo, chỉ thẳng vào mi tâm của Tường Thiên Phi!
ba vị Thiên Tôn cùng liên thủ, lĩnh vực Thần Thức của Tường Thiên Phi lại có xu thế bị phá vỡ!
Phải biết rằng, lĩnh vực Vô Thượng Thần Thức của Thái Đế cho tới nay vẫn luôn là một tồn tại không thể giải thích được, cho đến khi bị Lăng Thiên Tôn dùng thần thông Bất Dịch phá giải, lúc này mới bước xuống khỏi bảo tọa vô địch.
Nhưng mặc dù như vậy, lĩnh vực Vô Thượng Thần Thức cũng là lĩnh vực đỉnh cao nhất.
Nhưng mà ba cường giả thần thức hiện tại dùng thần thức để phá thần thức, hơn nữa còn có xu thế phá tan lĩnh vực Vô Thượng Thần Thức, khiến cho trán Tường Thiên Phi không khỏi toát mồ hôi lạnh.
Ầm ầm ầm!
Đủ loại giọng nói kích động vang lên trong đầu nàng.
Đây là ảo giác do thần thức của nàng bị ba Thiên Tôn đè ép, thần thức cắn trả gây nên.
Thế nhưng, nếu thần thức của ba vị Thiên Tôn xông vào trong đầu nàng, đó sẽ không chỉ là ảo thính đơn giản như vậy, nói không chừng thậm chí đầu của nàng sẽ vì vậy mà nổ tung!
Từng tầng Đạo Hỏa ầm ầm lao đến, hình thành từng tầng chư thiên, điên cuồng xoay tròn, cắt vào Vô Thượng Thần Thức, hiển nhiên là Hỏa Thiên Tôn ra tay.
Có sự giúp đỡ của Hỏa Thiên Tôn, lĩnh vực Vô Thượng Thần Thức bị phá vỡ nhanh hơn.
Đột nhiên sắc mặt của Tường Thiên Phi đỏ lên, nôn ra máu, Tần Mục nhìn thấy nàng nôn ra máu thì cuối cùng cũng yên tâm, lái thuyền nhỏ nhanh chóng chạy vào trong hỗn độn.
Nếu Tường Thiên Phi không nôn ra máu, vậy thì hắn còn cần phải chờ thêm một lúc mới có thể rời khỏi nơi đó, mãi cho đến khi Tường Thiên Phi bị chư vị Thiên Tôn đánh đến nôn ra máu mới thôi.
Vù…
Từng tầng chư thiên Đạo Hỏa giống như từng vòng lửa bốc lên từ lòng sông hỗn độn phía trước thuyền nhỏ, ngăn cản đường đi của thuyền nhỏ.
Ba vị Thiên Tôn dùng thần thức đối kháng, tìm ra vị trí của Tường Thiên Phi trong khí hỗn độn mênh mông, mà Hỏa Thiên Tôn và các Thiên Tôn khác chắc chắn cũng sẽ nhân cơ hội để tìm kiếm.
Mối quan tâm của bọn họ đối với sự sống chết của Tần Mục ít hơn nhiều so với sự quan tâm của bọn họ đối với Tường Thiên Phi.
Bởi vì trong người của Tường Thiên Phi có một đạo quả, trong đạo quả có một người thành đạo tiền sử, chỉ có người thành đạo này mới có thể phân biệt được phương hướng trong vùng hỗn độn này, đưa bọn họ đi sâu vào thành Ngọc Kinh, khám phá bí ẩn cuối cùng của nơi này.
Đương nhiên, bọn họ cũng rất quan tâm đến sự sống chết của Tần Mục.
Nhưng bọn họ càng muốn xem xem Tần Mục có thật sự bị Tường Thiên Phi giết chết hay không.
Nếu Tường Thiên Phi không giết chết Tần Mục, bọn họ sẽ rất sẵn lòng giết chết Tần Mục thay cho Tường Thiên Phi, để tránh những rắc rối về sau.
Tuy rằng nhân phẩm của Thái Đế không tốt, nhưng nhân phẩm của Tần Mục cũng không tốt hơn là bao.
Tần Mục híp mắt lại, điều khiển thuyền nhỏ tránh né từng tầng vòng lửa hiểm trở mà nguy hiểm đó.
Mắt dọc giữa mi tâm của hắn xuyên qua khí hỗn độn, mười Thiên Tôn không thể nhìn thấy hắn, nhưng hắn lại có thể nhìn thấy mười Thiên Tôn, đây là điểm mạnh lớn nhất của hắn trong hỗn độn.
Đương nhiên hắn có thể nắm bắt điểm mạnh của bản thân, phát huy tối đa ưu thế của bản thân!
Phía sau thuyền nhỏ, Tường Thiên Phi tiếp tục liều mạng ngăn cản cuộc tấn công của Hiểu Thiên Tôn, Cung Thiên Tôn và Lang Hiên Thần Hoàng, trong lòng cũng âm thầm lo lắng.
Tuy rằng màn sương mù hỗn độn này đến rất đúng lúc, nhưng dường như phản ứng của Tần Mục hơi chậm, thế cho nên nàng bị thần thức của ba vị Thiên Tôn cuốn lấy, không thể thoát ra được, hơn nữa còn bị thần thức của đối phương làm tổn thương nghiêm trọng.
– Cư Dư Thị, hắn đang mượn tay ba Thiên Tôn để làm suy yếu sức mạnh của ngươi.
Đột nhiên thần thức của nữ tử trong đạo quả khô héo trong người Tường Thiên Phi truyền âm nói.
Khi nàng vượt qua sông hỗn độn đầu tiên đã tiêu hao quá nhiều, mà nay khí tức càng thêm yếu ớt.
Tường Thiên Phi thầm sợ hãi, vừa ngăn cản cuộc tấn công thần thức của ba vị Thiên Tôn, vừa cầm Trảm Thần Huyền Đao, hai con rồng huyết sát lập tức quấn quanh thắt lưng của Tần Mục.
Tường Thiên Phi hung tợn nói:
– Mục Thiên Tôn, nếu còn không nhanh lên, ngươi sẽ làm thức ăn cho thanh Thần Đao của ta đấy!
Nàng vừa nói đến đây, cúi đầu nhìn ngực bản thân, chỉ thấy Tần Mục đã rút kiếm từ lúc nào, mũi kiếm đặt ở giữa lồng mình.
Tường Thiên Phi lạnh lùng cười nói:
– Nhục thân này của ta có thể bỏ đi bất cứ lúc nào, nhưng ngươi lại không thể sống lại nếu ngươi chết.
Trảm Thần Huyền Đao huyết sát của ta đã nuốt chửng đại đạo cuối cùng trong thiên đạo.
Đại đạo Thiên Sát, ngươi chỉ cần hơi rách da, cho dù ngươi là Thiên Tôn cũng chết chắc!
Thần thức của ba vị Thiên Tôn liên tục tấn công, thân thể mềm mại của Tường Thiên Phi lung lay, khó có thể tiếp tục chống đỡ.
Chương 1952: Ám chiêu liên tục xuất hiện (3)
Ám chiêu liên tục xuất hiện (3)
Tần Mục cười ha hả:
– Thái Đế, ngươi cho rằng Trảm Thần Huyền Đao của ngươi có thể phá giải được thần thông Bất Dịch của ta sao?
Hai người, một người đứng ở mũi thuyền, một người đứng ở đuôi thuyền, nhìn nhau một cách hung tợn, dáng vẻ trông như có thể cá chết lưới rách bất cứ lúc nào.
Bỗng nhiên, giọng nói của Thiên Đạo trong sương mù hỗn độn nổi dậy, từng chí bảo Thiên Đạo phát ra đạo âm vô cùng nặng nề, quét đến từ bốn phương tám hướng.
Các cơ thịt trên gương mặt của Tường Thiên Phi và Tần Mục giật giật, Tần Mục đột ngột thu kiếm, mà Tường Thiên Phi cũng thu đao, vẻ mặt của cả hai người đều hòa nhã, mặt mày rạng rỡ.
Tường Thiên Phi sử dụng song đao để ngăn cản cuộc tấn công của từng chí bảo Thiên Đạo, mà Kiếp Kiếm trong tay Tần Mục cũng nghênh đón chí bảo Thiên Đạo lao đến.
Hai người cùng hợp lực, cuối cùng cũng ngăn cản được cuộc tấn công của Tổ Thần Vương.
– Ở chỗ này!
Giọng nói của Tổ Thần Vương phát ra từ trong sương mù hỗn độn, sau đó, từng chí bảo Thiên Đạo đột nhiên tụ lại, biến thành một chí bảo trong sương mù.
Tổ Thần Vương giẫm lên đạo thụ, hung tợn đánh vào màn sương!
Nhưng khi hắn đi đến đó lại chỉ nhào vào không trung, thuyền nhỏ kia đã không cánh mà bay.
Ánh mắt của Tổ Thần Vương như lôi điện nhìn quanh bốn phía, nhưng lại không tìm được dấu vết của thuyền nhỏ.
Đúng lúc này, đột nhiên một luồng ánh sáng chợt lóe, nhẹ nhàng cắt một cái ở phía sau hắn.
Đại Uyên Quy Khư xuất hiện, thân thể Tổ Thần Vương không trụ được, lập tức ngã xuống Đại Uyên!
Thần quang trong mắt Tổ Thần Vương chợt lóe, vung chí bảo Thiên Đạo nện xuống một cách hung hăng, đánh xuyên Đại Uyên Quy Khư, phá Đại Uyên lao ra ngoài, sau đó nhìn thấy hai Cổ Thần Thái Cực đang lao đến trước mặt mình.
Trong hai Cổ Thần đó, mỗi người giơ lên một tay lên, hai tay nhẹ nhàng vẽ một cái, hóa thành Thái Cực Đồ chưởng ấn đến vị trí hắn.
Thân hình Tổ Thần Vương chấn động, bị đánh đến mức bay ngược về phía sau, nhưng đạo thụ dưới chân lại không bay theo hắn.
Đầu ốc không khỏi rối loạn, thân thể không ngăn được rơi xuống lòng sông hỗn độn.
– Không ổn rồi!
Giây phút hắn sắp rơi xuống sông hỗn độn, đột nhiên một bàn tay bắt lấy giữa lưng của hắn, xách hắn lên.
Tổ Thần Vương quay đầu lại nhìn, chỉ thấy không ngờ lại là Hạo Thiên Tôn chân đạp đạo thụ vội vàng lao đến.
Nghiên Thiên Phi và hai Cổ Thần Thái Cực thấy thế thì thân thể lui về phía sau, biến mất trong làn sương mù hỗn độn, giấu diếm tung tích.
– Không cần lo lắng.
Hạo Thiên Tôn vẫn rất bình tĩnh, thản nhiên nói:
– Mục Thiên Tôn muốn đổi trắng thay đen, nhưng Thái Đế và hắn không hề cùng một lòng, hai người này ở trên cùng một con thuyền, sớm muộn gì cũng lật thuyền.
Tổ Thần Vương vừa hết sợ hãi, cúi đầu nói:
– Lỡ như hai người đó trốn thoát thì sao?
– Không thể trốn thoát.
Hạo Thiên Tôn mỉm cười:
– Bọn họ đã bị Cung Thiên Tôn nhắm trúng, đừng hòng trốn thoát.
Ngươi nói có đúng hay không, Cung Thiên Tôn?
Một đạo thụ bay đến, thần thức của Cung Thiên Tôn kích động, vững vàng khóa chặt vào vị trí của Tường Thiên Phi, nói:
– Hạo Thiên Tôn cứ việc yên tâm, Thái Đế không thể trốn thoát khỏi lòng bàn tay của ta.
Lúc này, Tần Mục và Tường Thiên Phi đứng trên thuyền nhỏ, Tường Thiên Phi vẫn đang ngăn cản cuộc tấn công thần thức của ba vị Thiên Tôn, trong lòng âm thầm kêu khổ:
– Ba người này đuổi theo không rời, sớm muộn gì ta cũng sẽ bị bọn họ đánh cho thần thức kiệt quệ, đến lúc đó tên khốn kiếp Tần Mục này sẽ xuống tay giết ta, chắc chắn vô cùng sung sướng!
Nàng nhìn về phía Tần Mục, chỉ thấy Tần Mục giống như một con báo đang nhìn chằm chằm vào con mồi đang chảy máu, chờ cho đến khi máu tươi của nàng chảy hết thì bắt đầu ăn tươi nuốt sống.
– Tên tiểu tử này…
Tường Thiên Phi nở nụ cười, thôi thúc hai thanh Trảm Thần Đao, tính xem khi nào sẽ cho tên tiểu tử này một đòn trí mạng.
Trên chiếc thuyền nhỏ chật hẹp này, nàng vẫn còn cơ hội.
Tần Mục nở nụ cười, nắm chặt chuôi Kiếp Kiếm, hai người nhìn chằm chằm lẫn nhau, không nhúc nhích.
Vù…
Đột nhiên thuyền nhỏ chạy qua trước mặt Hư Thiên Tôn.
Lúc này, Hư Thiên Tôn mới chú ý đến chiếc thuyền, vội vàng truy sát, mồ hôi lạnh trên trán Tường Thiên Phi lập tức tuôn ra như suối.
Hư Thiên Tôn đuổi theo phía sau thuyền khiến Tường Thiên Phi thầm kêu khổ.
Nàng đang đứng ở đuôi thuyền, còn phải ngăn cản thần thức của ba vị Thiên Tôn, hiện tại lại xuất hiện thêm một Hư Thiên Tôn đi theo sau truy sát nàng, thế chẳng lẽ là trời muốn diệt nàng sao?
Nhìn thấy Hư Thiên Tôn sắp đuổi kịp, đột nhiên một Thần Khí Ngự Thiên Tôn lao ra, đánh về phía Hư Thiên Tôn.
Hư Thiên Tôn không còn lựa chọn nào khác, đành phải ngăn cản Thần Khí Ngự Thiên Tôn, thuyền nhỏ đã chạy ra khỏi tầm mắt của nàng.
– Thạch Kỳ La!
Hư Thiên Tôn vô cùng tức giận, sau vài hiệp, nàng nhẹ nhàng đánh lên mi tâm của Thần Khí Ngự Thiên Tôn, phong ấn tất cả các giác quan, đánh rơi xuống sông hỗn độn.
Trên thuyền nhỏ, Tường Thiên Phi vừa mới thở phào nhẹ nhõm thì đã nhìn thấy một đạo thụ xuất hiện ở phía sau thuyền.
Thạch Kỳ La cao lớn thô kệch xách theo rương bảo vật, truy sát theo bọn họ một cách vô cùng vui vẻ!
Chương 1953: Vết thương cả một đời
Vết thương cả một đời
Tường Thiên Phi cười khanh khách nói:
– Nguyên Mẫu phu nhân là đồng minh của ta, Mục Thiên Tôn, tính toán của ngươi sai rồi.
Mặt mày Tần Mục rạng rỡ:
– Thật trùng hợp, Nguyên Mẫu phu nhân cũng là đồng minh của ta.
Tường Thiên Phi căng thẳng, chỉ nghe tiếng cười hào phóng thô kệch của Thạch Kỳ La vang lên, rương bảo vật của nam nhân to lớn mở bung, từng Thần Khí Ngự Thiên Tôn bay ra.
Hắn cười khanh khách nói:
– Người ta thích đánh chết đồng minh nhất!
Tường Thiên Phi và Tần Mục nhìn nhau mỉm cười, không còn đối đầu với nhau nữa, liên thủ tấn công Thạch Kỳ La!
Thạch Kỳ La có Thần Khí Ngự Thiên Tôn, nhưng chỉ trong vài chiêu đã bị hai người tiêu diệt hai Thần Khí Ngự Thiên Tôn, thậm chí Trảm Thần Huyền Đao còn hút không còn một giọt khí huyết của Thần Khí Ngự Thiên Tôn, mà trên người Thạch Kỳ La cũng trúng mấy kiếm, vội vàng quay đầu điên cuồng rời đi.
– Chết tiệt, Mục Thiên Tôn, ngươi đừng giở trò nữa!
Tường Thiên Phi thấy Thạch Kỳ La rút lui, đột nhiên nổi giận, vung hai thanh Thần Đao lên, giọng nói và vẻ mặt đều nghiêm khắc, quát:
– Nếu ngươi còn dám giở trò ám toán, ta liều chết cũng phải đưa ngươi xuống nước!
Tần Mục cũng sợ phải hoàn toàn trở mặt với nàng.
Hiện tại hai người đều ở trên thuyền, mà chiếc thuyền này thật sự quá nhỏ, không thể di chuyển được, nếu Tường Thiên Phi hạ quyết tâm kéo hắn xuống nước, vậy thì hắn cũng không thể nào tránh được, chắc chắn sẽ rơi vào trong nước.
Đến lúc đó, không ai có thể cứu hắn!
– Bệ hạ dạy bảo rất đúng, là ta lỗ mãng.
Tần Mục vui vẻ thừa nhận sai lầm của bản thân, chân thành nói:
– Lúc khó khăn nguy hiểm như thế này, ta và ngươi cùng chung mối thù, chống lại chín Thiên Tôn.
Còn chuyện của sau này, sau này sẽ giải quyết!
Hắn vung một nhát kiếm, nghênh đón thần thức của ba vị Thiên Tôn.
Kiếm quang lóe lên, cắt đứt đợt tấn công thần thức của Hiểu Thiên Tôn, Lang Hiên Thần Hoàng và Cung Thiên Tôn!
Thần thức khó đứt, nhưng kiếm pháp của hắn vô cùng kỳ diệu, kiếm quang lướt qua, hỗn độn mở ra, từng tầng hư không hình hoa sen nổi lên, khiến cho thần thức của ba vị Thiên Tôn xuất hiện gián đoạn, không thể kết nối với thần thức đã tấn công vào trong đầu Tường Thiên Phi.
Từng đóa hoa kiếm nở rộ trong không trung hệt như tầng tầng lớp lớp cánh hoa xoay tròn bên ngoài đài hoa, khiến cho thần thức của ba vị Thiên Tôn vây quanh cánh hoa vặn vẹo, khó có thể phá vỡ kiếm quang của hắn trong chốc lát.
Đây cũng là đại thần thông nhập đạo trên Kiếm Đạo của Tần Mục – Thái Tố Hốt Khai Hỗn Độn Bao.
Tường Thiên Phi nhân cơ hội này lập tức dùng thần thức Đại La Thiên để tiêu diệt và luyện hóa thần thức của ba vị Thiên Tôn, cùng lúc đó, thuyền nhỏ dưới chân Tần Mục đột nhiên lao nhanh về phía trước.
Đợi đến khi ba vị Thiên Tôn lao ra khỏi lĩnh vực do kiếm quang của hắn tạo thành, thuyền nhỏ đã không còn ở chỗ cũ.
Thần thức của ba vị Thiên Tôn tìm kiếm xung quanh, nhận thấy dao động của thuyền nhỏ trên mặt sông, lập tức đuổi theo.
– Cái tên Mục Thiên Tôn thối tha này, xin lỗi vô cùng lưu loát, thừa nhận sai lầm cũng vô cùng vui vẻ, khiến người ta khó có thể nhắc tới sự thù ghét.
Tường Thiên Phi thoát khỏi tình cảnh khó khăn, không khỏi cảm khái:
– Chắc chắn loại người xấu xa như hắn là đã luyện tập rất nhiều lần.
Nếu như xin lỗi cũng có thể nhập đạo, vậy thì chắc chắn hắn sắp thành đạo rồi!
Thuyền nhỏ lao nhanh, đột nhiên ánh lửa bùng lên.
Tường Thiên Phi nhảy dựng, lập tức nhìn thấy ánh lửa hừng hực bóp méo khí hỗn độn trên mặt sông, quấn thành một vòng lửa hình bầu dục khổng lồ.
Bóng dáng Hỏa Thiên Tôn xuất hiện ở bên phải thuyền nhỏ, Hỏa Thiên Tôn đứng trên đạo thụ trong vòng lửa, ba người nhìn nhau, vẻ mặt của Hỏa Thiên Tôn và Tường Thiên Phi đều ngạc nhiên.
Chỉ có sắc mặt của Tần Mục là như bình thường, Kiếp Kiếm trong tay ngang nhiên lao ra khỏi vỏ, đánh về phía Hỏa Thiên Tôn.
– Đúng rồi, chắc chắn mắt của Mục Thiên Tôn có thể nhìn thấu hỗn độn, nhìn ra Hỏa Thiên Tôn đang ở đây.
Tường Thiên Phi lập tức đoán được Tần Mục có thể nhìn thấu hỗn độn, cố ý để thuyền nhỏ chạy đến gần Hỏa Thiên Tôn.
Từ xưa đến nay, giữa Hỏa Thiên Tôn và Mục Thiên Tôn luôn bất hòa, hai người thủy hỏa bất dung.
Chỉ cần Hỏa Thiên Tôn có cơ hội thì sẽ tính toán giết chết Tần Mục, mà hiện tại, cơ hội đánh trả của Tần Mục đã đến.
– Bụng tên này đầy thứ hôi hám, hôi đến tận xương tủy, còn định mượn sức mạnh của ta diệt trừ Hỏa Thiên Tôn!
Nhưng mà đối với Tường Thiên Phi mà nói, đây cũng là cơ hội hiếm có để làm trọng thương Hỏa Thiên Tôn!
Cơ hội thoáng qua, người làm được chuyện lớn nhất định phải nắm bắt được nhất cử nhất động!
Ngay khi Tần Mục lấy kiếm ra, thần thức của nàng bộc phát, lao thẳng về phía Hỏa Thiên Tôn!
Thần thức của nàng bùng phát ra trước, trước khi kiếm quang của Tần Mục đi tới trước mặt Hỏa Thiên Tôn thì đã đâm vào mi tâm của Hỏa Thiên Tôn!
Tốc độ phản ứng của Hỏa Thiên Tôn không thể nói là không nhanh, từng vòng lửa trên người hắn lập tức xoay tròn về phía trước, từng tầng chư thiên trong vòng lửa xoay tròn nở rộ, hơi ngăn cản thần thức của Tường Thiên Phi, trì hoãn thời gian thần thức tấn công đại não của bản thân.
Chương 1954: Vết thương cả một đời (2)
Vết thương cả một đời (2)
Từng vòng lửa của hắn không ngừng sụp đổ dưới hết đòn tấn công này đến đòn tấn công khác từ thần thức của Tường Thiên Phi.
Cùng lúc đó, Hỏa Thiên Tôn lập tức rút lui về phía sau, sau đầu liên tục có vòng lửa mới xoay tròn rồi bành trướng, ầm ầm xông về phía trước từ bốn phía thân thể hắn.
Nhưng mà kiếm quang của Tần Mục cũng xuyên qua thần thức của Tường Thiên Phi, hào quang vô cùng sắc bén đâm thủng từng vòng lửa!
Hỏa Thiên Tôn lạnh lùng hừ một tiếng.
Tu vi Đạo Hỏa của hắn đã đạt đến trình độ Đạo Cảnh hai mươi bốn Trọng Thiên, không gì không tan, không gì không đốt, cho dù không có Tổ Địa Đạo Hỏa, hắn vẫn là người mạnh nhất về trình độ Đạo Hỏa!
Cho dù Tần Mục có được đạo binh của người thành đạo, hắn vẫn có lòng tin có thể đốt cháy đạo binh này!
Chỉ trong nháy mắt, Kiếp Kiếm của Tần Mục đã xuyên qua vòng lửa hai mươi Trọng Thiên.
Thanh Kiếm Thần này đã bị Đạo Hỏa đốt đến đỏ thẫm, nhưng sau một khắc lại tiếp tục xuyên qua Đạo Hỏa trong vòng lửa tầng thứ hai mươi mốt, hai mươi hai, hai mươi ba.
Hỏa Thiên Tôn lộ ra vẻ kinh ngạc, lúc mũi kiếm của thanh Kiếm Thần đó bị đốt đến mức phát ra ánh sáng vô cùng rực rỡ, xuyên qua vòng lửa tầng thứ hai mươi bốn, lúc đến mi tâm của hắn, vẻ ngạc nhiên trên gương mặt hắn vẫn chưa biến mất.
– Đạo binh có thể ngăn cản Thánh Hỏa thịnh thế của ta sao?
Bàn tay của hắn nâng lên, hai ngón tay kẹp lấy mũi kiếm, định bẻ gãy thanh Kiếm Thần này.
Nhưng lúc hắn dùng sức bẻ lại phát hiện độ cứng của thanh Kiếm Thần này vượt ngoài sức tưởng tượng, cho dù bị đốt thành như vậy cũng không có xu hướng mềm ra!
Dưới nhiệt độ cao của ngọn lửa, cho dù thần binh nào cũng sẽ bị nung chảy, cũng sẽ bị đốt mềm đi, mà thanh kiếm này của Tần Mục lại không hề có dấu hiệu sẽ bị chảy ra cả.
Có điều mà hắn không biết, thanh kiếm này không phải là đạo binh của người thành đạo, mà là Tần Mục dùng chí bảo của cường giả cấp Thiên Tôn thời tiền sử luyện chế thành sau khi đun chảy.
Mà lò đúc kiếm này là Tổ Địa Đạo Hỏa!
Thanh kiếm này được luyện chế trong chín tầng Tổ Địa Đạo Hỏa, sau khi được luyện chế, cho dù là Tổ Địa Đạo Hỏa cũng không thể làm nó tan chảy, không thể khiến nó mềm ra được!
Tần Mục xoay kiếm, hai ngón tay phải của Hỏa Thiên Tôn bay lên, hóa thành bột mịn trong ánh kiếm.
Hỏa Thiên Tôn đau đớn, mũi kiếm lại chuyển động, nhị khí âm dương như rồng, kiếm quang hóa thành dung hợp với nhị khí âm dương, vây quanh hắn vẽ ra một vòng tròn lớn!
Hỏa Thiên Tôn nhảy dựng lên, chỉ thấy có vô số kiếm quang bay nhanh đến vòng tròn lớn kia, liên tục ngưng tụ vào bên trong, nhanh chóng trải rộng hơn phân nửa vòng tròn lớn này, lan tới vị trí của hắn trong trung tâm vòng tròn lớn!
Không chỉ như thế, sự thay đổi kỳ lạ đang diễn ra trong Thái Cực Đồ đang hình thành này còn có kiếm quang đang chia làm hai phần âm dương: một hình tròn kiếm quang thuần trắng xuất hiện trong kiếm quang màu đen, một hình tròn kiếm quang thuần đen xuất hiện trong kiếm quang thuần trắng.
Hai hình tròn kiếm quang giống như có một sức lôi kéo kỳ diệu trong Thái Cực Đồ, xoay tròn xung quanh hắn!
Lúc hai hình tròn kiếm quang đó xoay tròn, hoa văn hình rồng của Thái Cực Đồ xuất hiện.
Đó là kiếm khí vô thượng kết hợp với âm dương biến thành đại đạo Thái Cực bất khả chiến bại.
Tần Mục cười một tiếng, chặt gãy đạo thụ dưới chân Hỏa Thiên Tôn!
Hỏa Thiên Tôn giật mình, leo lên đỉnh đạo thụ, né tránh Kiếm Đạo Thái Cực vô cùng đáng sợ kia.
Trong giây lát, hắn cũng không thể nhìn thấu được trình độ của một chiêu này, vì vậy chỉ có thể né tránh, nhưng đôi hỏa nhãn của hắn lại đang quan sát kỹ càng huyền cơ của thanh kiếm này, tìm cách phá giải.
Mặc dù hai đầu ngón tay bị chém đứt, mặc dù đạo thụ bị chặt đổ, nhưng hắn vẫn thong dong bình tĩnh như trước, cho dù Kiếm Đạo của Tần Mục có mạnh mẽ như thế nào thì cũng không khiến hắn hoảng sợ.
Thuyền dưới chân Tần Mục lập tức tăng tốc, ầm ầm xông vào từng tầng vòng lửa.
Tường Thiên Phi thét chói tai, tức giận nói:
– Mục Thiên Tôn, ngươi điên rồi sao?
Từng tầng vòng lửa đó là đại thần thông Đạo Cảnh của Hỏa Thiên Tôn, đương nhiên xuyên qua từ đây là con đường ngắn nhất để tấn công về phía Hỏa Thiên Tôn, nhưng cũng là con đường nguy hiểm nhất.
Hỏa Thiên Tôn không chỉ là tồn tại có trình độ mạnh nhất về Đạo Hỏa trên thế gian, mà còn là một trong những tồn tại có pháp lực mạnh nhất.
Hắn cắn nuốt và luyện hóa gần như tất cả tu vi và đại đạo của Nam Đế, pháp lực của hắn mạnh mẽ vô song, hơn nữa với tư cách là một trong bảy Thiên Tôn của thời đại Long Hán, căn cơ của hắn cũng sâu không lường được.
Thế nhưng Tần Mục lại có ý muốn xuyên qua đại thần thông Đạo Cảnh tầng thứ hai mươi bốn của hắn, quả thật là lấy tính mạng của bản thân ra liều!
Có lẽ đây là điểm khác biệt lớn nhất giữa Thái Đế và Tần Mục.
Thời đại Thái Cổ, mặc dù Thái Đế vô địch thiên hạ, nhưng hắn rất ít khi lấy tính mạng của bản thân để liều mạng.
Điều này đương nhiên là do địa vị của hắn quá cao, đối thủ quá ít, nhưng cũng là do bản tính của hắn.
Chương 1955: Vết thương cả một đời (3)
Vết thương cả một đời (3)
Thời đại Thái Cổ chấm dứt, Tạo Vật Chủ suy vong, trong trận chiến ác liệt giữa Cổ Thần và Tạo Vật Chủ trong vùng đất Huyết Tú, Thái Đế cũng chưa từng liều mạng, thấy tình hình không ổn, hắn sẽ lập tức rút lui, để lại tộc Tạo Vật Chủ chạy đua với cái chết.
Trong suốt thời đại Long Hán từ hàng ngàn vạn năm cho đến nay, hắn cũng rất ít khi liều mạng, vì vậy chân thân hắn đã bị ba Thiên Tôn là Vân, Nguyệt, Lăng giết chết, vây khốn ở trong lĩnh vực Vô Thượng Thần Thức của vùng đất Thái Hư, cũng vì vậy mà nguyên thần của hắn đã bị Lăng Thiên Tôn phong bế trong thần thông Bất Dịch.
Hắn chưa từng thực sự liều mạng.
Nhưng mà hiện tại, Tường Thiên Phi và Tần Mục đang ở trên cùng trên một con thuyền, điều đó khiến nàng không thể không liều mạng.
Tường Thiên Phi thôi thúc hai thanh Thần Đao sát khí, chém về phía từng tầng vòng lửa, bổ đôi Đạo Cảnh hai mươi bốn Trọng Thiên của Hỏa Thiên Tôn, ánh lửa hừng hực thiêu đốt Trảm Thần Huyền Đao đỏ như máu đến tràn ngập mùi khét.
Pháp lực của Hỏa Thiên Tôn quá mạnh, khiến cho uy lực của Đạo Hỏa cũng mạnh mẽ đến đáng sợ.
Chờ cho đến khi vòng lửa tầng thứ hai mươi bốn bị bổ đôi, hai tay của Tường Thiên Phi cũng đã bị chấn động đến tê dại, bị sức nóng từ trong Trảm Thần Huyền Đao thiêu đốt cháy đen thui như than.
– Tên tiểu tử Mục Thiên Tôn này thích đùa với mạng sống thật đấy.
Tường Thiên Phi còn chưa kịp thở phào nhẹ nhõm, chỉ nghe thấy tiếng đạo âm ầm ầm chấn động, Hỏa Thiên Tôn đang đứng trên ngọn cây của đạo thụ, phía sau đầu xuất hiện từng toà Thiên Cung, trong Thiên Cung, từng tòa Bảo Điện tỏa sáng rực rỡ!
Tường Thiên Phi thở dài, trong lòng vô tình sinh ra cảm xúc ghen tị.
Bọn họ tiến vào thành Ngọc Kinh đã hơn hai năm, mười Thiên Tôn lĩnh ngộ Bảo Điện của thành Ngọc Kinh, cố gắng tìm kiếm chân lý cao thâm hơn để củng cố cảnh giới Thiên Đình của bản thân.
Nhưng mà thu hoạch của Tường Thiên Phi không nhiều, Bảo Điện mà nàng lĩnh ngộ được trong hai năm qua chỉ có hai mươi tòa rưỡi, mà Bảo Điện Hỏa Thiên Tôn bày ra lúc này lại có tới ba mươi bốn tòa!
Một tòa Thiên Cung trên cơ bản của hắn tương ứng với một tòa Bảo Điện, khiến cho tu vi của hắn được nâng cao lên một cách đáng kinh ngạc!
Mà Hỏa Thiên Tôn hiện tại đã tiến rất gần đến cảnh giới Thiên Đình Vô Thượng.
Nếu hắn tiến thêm một bước nữa, chỉ sợ cho dù là Thái Đế ở thời kỳ hưng thịnh cũng không bằng hắn.
– Tư chất của Hỏa Thiên Tôn quá cao, cho dù như thế nào thì nhất định cũng phải khiến hắn bị thương nghiêm trọng!
Tường Thiên Phi vừa nghĩ đến đây, Hỏa Thiên Tôn đã ngang nhiên ra tay, dùng pháp lực vô thượng trực tiếp cố định Thái Cực Đồ xoay tròn, xé nát Thái Cực Kiếm Đồ thành mảnh vụn!
Hỏa Thiên Tôn không hề dùng hết sức, bởi vì hắn nhìn thấy đại đạo Thái Cực của Tần Mục vẫn chưa đạt tới hoàn mỹ, cho nên hắn đánh trúng điểm mạnh nhất, bắt đầu phá giải từ đường hoa văn rồng kia.
Chỉ từ điều này đã có thể thấy được ánh mắt lão luyện của hắn, không thể không khiến cho người ta khâm phục.
Diễn Biến Thái Cực Đồ sụp đổ, Kiếp Kiếm vun vút bay ra.
Sau một khắc, Tần Mục đã xuyên qua Đạo Hỏa tầng thứ hai mươi bốn, nắm Kiếp Kiếm trong tay, đâm một nhát kiếm về phía Hỏa Thiên Tôn.
Nhát kiếm này nghênh đón bàn tay phá vỡ của Diễn Biến Thái Cực của Hỏa Thiên Tôn.
Một chưởng này của Hỏa Thiên Tôn đã thi triển ra toàn bộ khả năng của bản thân, Đạo Hỏa sục sôi dày đặc, giữa năm ngón tay, Đạo Hỏa giống như từng vòng lửa ầm ầm chuyển động, đại đạo hưng thịnh!
Dấu vân tay của hắn giống như từng thế giới, đường chỉ tay của hắn giống như đại địa núi non.
Đây là đòn mạnh nhất của hắn, cho dù là sau khi phá vỡ Diễn Biến Thái Cực thì vẫn rất mạnh mẽ.
Nhưng nhát kiếm này của Tần Mục lại đâm trúng lòng bàn tay của Hỏa Thiên Tôn.
Kiếm pháp của Tần Mục trở nên vô cùng tinh tế, kiếm quang trong lòng bàn tay của Hỏa Thiên Tôn trở nên vô cùng thanh mảnh, trảm đạo liên, phá đạo văn, xóa phù văn.
Chỉ trong một thời gian ngắn, lòng bàn tay của Hỏa Thiên Tôn đã biến thành xương trắng!
Hỏa Thiên Tôn sợ hãi, vội vàng rụt tay lại, chỉ thấy kiếm quang đó quấn lên cổ tay bản thân.
Xoẹt xoẹt xoẹt xoẹt…
Kiếm quang xoay tròn quanh cánh tay hắn, nhanh chóng leo lên trên, đợi đến khi đi tới đầu vai hắn, toàn bộ cánh tay đã không còn chút máu thịt nào!
Điều đáng sợ hơn nữa là, đại đạo của hắn trực tiếp bị cắt đứt, biến thành năng lượng thuần túy, không còn tồn tại!
Đạo Cảnh tầng thứ ba mươi Trọng Thiên, Phá Kiếp!
Hỏa Thiên Tôn thấy tình hình không ổn, ánh lửa trong hai mắt dữ tợn, biến thành hai con rồng lửa bay ra từ trong mắt, đan xen vào nhau lao tới phía Tần Mục!
Tần Mục rút kiếm để chém hai con rồng, mà hai thanh Trảm Thần Huyền Đao của Tường Thiên Phi cũng chém trúng một cánh tay khác của Hỏa Thiên Tôn.
Cánh tay này của hắn lập tức khô héo, khí huyết trong cánh tay nhanh chóng bị Trảm Thần Huyền Đao hấp thụ không còn lại chút gì.
Hỏa Thiên Tôn không nói lời nào, nâng cánh tay trái chỉ còn lại xương trắng lên, lấy tay làm đao chém xuống, chặt đứt cánh tay phải của bản thân để tránh bị Trảm Thần Huyền Đao hút sạch khí huyết.








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)










