[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)
Tập 386 : Kiếm Thần, Kiếp (2) (c1926-c1930)
❮ sautiếp ❯Chương 1926: Kiếm Thần, Kiếp (2)
Kiếm Thần, Kiếp (2)
Tuy hắn rất kỳ vọng vào Tần Mục, nhận thấy tiềm lực tư chất của Tần Mục rất kinh người, nhưng bàn về Kiếm Đạo, Tần Mục vẫn còn kém xa.
Trong Tổ Địa, Tần Mục, Lý Du Nhiên và người câm hóa thành ba người khổng lồ cao ngất, dùng nguyên khí của mình làm búa, rèn luyện Kiếm Thần.
Kiếm Thần cao tới vạn trượng, cho dù ba người khổng lồ bọn họ cũng lộ ra vẻ vô cùng nhỏ bé trước Kiếm Thần.
Búa Thần mà bọn họ luyện chế đã bị kiếm uy trong thanh Kiếm Thần cắt nát, bây giờ chỉ có nguyên khí của bản thân bọn họ mới có thể rèn đúc được.
Thế nhưng, từng phù văn nhỏ nhất trong nguyên khí của bọn họ cũng đã bị kiếm khí cắt thành bụi phấn.
Ba người khổng lồ ứa mồ hôi, người mù thấy thế lập tức ném ra một tấm trận đồ, bao phủ tất cả trận sư.
Yên Vân Hề thấy thế không dấu nổi vẻ kinh ngạc, cũng nhảy vào trong trận đồ.
Trận đồ của người mù vừa tung ra, tất cả trận sư lập tức hóa thành một phần của trận pháp.
Pháp lực của mọi người hội tụ, kết thành một thể, hóa thành tầng tầng Thiên Cung, tạo thành một tòa Đại Thiên Đình trong trận pháp.
Dù là Yên Vân Hề cũng biến thành một phần của trận pháp.
Nàng ngẩng đầu nhìn lên, chỉ thấy ở phía dưới là núi non Thiên Đình trùng điệp, tăng cường đại đạo Trận Pháp lên đến đỉnh cao, cho nên không khỏi khen mãi không thôi.
Người mù là trung tâm của trận đồ, dẫn theo ngàn vạn trận sư cùng bước vào Tổ Địa Đạo Hỏa.
Mọi người hợp lực quát lớn, thôi thúc trận pháp, lạc ấn lĩnh vực đại đạo của Tần Mục vào trong kiếm.
Cùng lúc đó, người mù lại khống chế trận pháp, tập hợp sức mạnh của mọi người, đánh từng tầng trận thế vào trong búa nguyên khí của ba người, để búa nguyên khí không đến mức bị kiếm uy chấn động đến vỡ nát!
Tần Mục, Lý Du Nhiên và người câm liên tục gào thét, từng nhát búa cứ vung lên rồi lại đập xuống, không ngừng đúc tạo Kiếm Thần.
Khí huyết của ba người bốc hơi, mồ hôi toàn thân bốc hơi, hóa thành làn khí trắng xóa bay lượn quanh bọn họ, dung hợp với khí huyết hệt như một con rồng trắng xuyên qua biển, hình thành thực thể!
Khí huyết hình thành từ mồ hôi của bọn họ chuyển động, thậm chí truyền đến từng đợt tiếng thở, tiếng gầm của rồng!
Đột nhiên, người câm lại quát lên lần nữa:
– Tôi luyện Kiếm Đạo!
Ba người cùng lùi về sau, để trống một khoảng không gian.
Trong Đạo Hỏa, đột nhiên kiếm uy của thanh Kiếm Thần phá bỏ áp chế của Tây Đế Bạch Hổ, khiến da thịt trắng hơn tuyết trên khuôn mặt Tây Đế Bạch Hổ xuất hiện một vết máu.
Trong nháy mắt kiếm uy phá tan áp chế của Tây Đế Bạch Hổ, bầu trời Thiên m Giới xuất hiện một lỗ hổng, kiếm quang sáng rực bay lên trời, đâm thủng Thiên m Giới, quét sạch Huyền Đô.
Trong Huyền Đô, từng ngôi sao đột nhiên vụt tắt, ngân hà và thiên hà thật dài bị kiếm quang cắt đứt, lộ ra vết nứt vô cùng lớn, mãi vẫn chưa thể khép lại.
Tây Đế Bạch Hổ cắn răng, thổi kèn hiệu chiến đấu, cố gắng áp chế kim khí đang bắn ra.
Nhưng vào lúc này, ngàn vạn thanh kiếm vừa bay lên hình thành một cơn lũ, Kiếm Đạo sôi sục, ầm ầm xông vào chín tầng Đạo Hỏa, bay lên bay xuống quay quanh Kiếm Thần!
Keng keng keng!
Vô số âm thanh giòn giã gần như vang lên cùng lúc, những thanh kiếm kia vẫn chưa đâm trúng Kiếm Thần, nhưng lại giống như chém nhau với Kiếm Thần.
Trong nháy mắt, gần như tất cả Kiếm Thần đều bị áp chế lại.
Đột nhiên, một đường kiếm quang bay đến, Khai Hoàng Tần Nghiệp đè tay trên chuôi Vô Ưu Kiếm, Vô Ưu Kiếm vẫn chưa ra khỏi vỏ mà thân thể hắn đã hóa thành một đường kiếm quang!
Khai Hoàng bước rộng như bay, xông vào bên trong chín tầng Đạo Hỏa.
Một tiếng “keng” vang lên, Vô Ưu Kiếm thoát khỏi vỏ, người hắn đi theo kiếm, chuyển động lên xuống xoay quanh Kiếm Thần, thi triển Kiếm Đạo ba mươi lăm Trọng Thiên.
Từng tiếng keng keng keng vang lên giòn giã, mỗi một kiếm của Khai Hoàng đều đâm chính xác vào Kiếm Thần giống như đang tranh đấu với một cao thủ Kiếm Đạo.
Kiếm Đạo của hắn được thi triển, kiếm uy của Kiếm Thần cũng theo đó bắt đầu thu vào trong, rút vào trong thân kiếm.
Hắn triển khai ra lĩnh vực Kiếm Đạo, những cao thủ Kiếm Đạo khác lập tức giảm bớt áp lực, ai nấy đều thi triển Kiếm Đạo mà bản thân lĩnh ngộ được, ngàn vạn đạo uy của kiếm bắn ra, cái nào cái nấy đều không tầm thường.
Trong đó, lĩnh vực Kiếm Đạo của tiền quốc sư Giang Bạch Khuê và trưởng thôn Tô Mặc Già khiến người ta chú ý nhất.
Người câm đột ngột quát lên một tiếng:
– Mục Nhi, lạc ấn khí huyết!
Tần Mục thi triển lĩnh vực Thần Tàng, thôi thúc Bá Thể Tam Đan Công, khí huyết điên cuồng xông lên trời, cuồn cuộn tuôn vào trong Kiếm Thần!
Nhưng dù cho khí huyết của hắn vô cùng mạnh mẽ đi chăng nữa thì cũng khó mà dung hợp với kiếm uy, hòa vào trong thân kiếm!
Đông Đế Thanh Long nhướn mày, y phục tung bay, không lập tức ra tay mà nghĩ thầm:
– Để ta đợi lâu như vậy, một câu xin lỗi cũng không có, ta cũng để ngươi đợi một chút…
Bỗng nhiên vỏ Vô Ưu Kiếm ầm ầm bay đến, cắm dưới chân hắn.
Mắt trái của Đông Đế Thanh Long giật giật, tiến lên một bước, khí huyết Hồng Mông màu tím ở khắp nơi cuồn cuộn tràn vào trong cơ thể Tần Mục, giúp cho khí huyết Tần Mục tăng mạnh!
Chương 1927: Kiếm Đạo ngập trời cao, đạo tâm sáng như tuyết
Kiếm Đạo ngập trời cao, đạo tâm sáng như tuyết
Có sự giúp đỡ của hắn, khí huyết của Tần Mục lập tức có thể dung hợp với kiếm uy, kiếm khí hạ xuống, hòa vào trong thân kiếm.
Kiếm Thần từ từ thu nhỏ lại, dung hợp với khí huyết của Tần Mục, có xu hướng dung hợp lẫn nhau.
Dung hòa khí huyết là bước quan trọng nhất, bởi lẽ như vậy thì thanh kiếm mới có thể biến hóa theo ý của bản thân, biến thành thần binh của bản thân.
Kiếm Thần càng ngày càng nhỏ, từ vạn trượng biến thành trăm trượng, lại từ trăm trượng biến thành mười trượng, dần dần thu nhỏ đến một trượng hai một trượng ba.
Đông Đế Thanh Long cũng cảm thấy khí huyết của bản thân đang nhanh chóng mất đi.
Trong Tứ Đế Cổ Thần, khí huyết của hắn mạnh nhất, nếu như cưỡng ép tiêu hao khí huyết, trái lại cũng có thể giúp Tần Mục hoàn toàn luyện thành Kiếm Thần, nhưng như vậy sẽ khiến hắn tổn thất một phần tu vi.
Hắn đang do dự, bỗng nhiên kèn hiệu của Tây Đế Bạch Hổ bay đến đỉnh đầu hắn, tiếng kèn lệnh “ù” một tiếng dài vang lên bên tai hắn.
Khí huyết của Đông Đế Thanh Long lập tức tăng vọt thêm mấy phần, khí tím cuồn cuộn tràn vào trong cơ thể Tần Mục.
Khí huyết của Tần Mục điên cuồng tăng vọt, tràn vào trong Kiếm Thần ba trượng!
Kiếm Thần ngày càng nhỏ, hóa thành một thanh kiếm năm thước.
Đông Đế Thanh Long tức giận liếc Tây Đế Bạch Hổ một cái, chỉ thấy vị Nữ Đế kia cũng đang quay đầu nhìn hắn, lè lưỡi làm mặt quỷ với hắn.
Cơn tức giận trong lòng Đông Đế Thanh Long hoàn toàn biến mất, hắn nghĩ thầm:
– Nha đầu này rất đáng yêu, chẳng qua khó mà có được, quên đi, không tính toán với nàng…
Một thanh Kiếm Thần năm thước cắm ở chính giữa chín tầng Đạo Hỏa, kiếm quang giống như một hồ nước tuyết trắng, còn Kiếm Thần giống như cắm trên mặt hồ, thỉnh thoảng vang lên thứ âm thanh lanh lảnh, tạo ra từng vòng gợn sóng lan ra xung quanh.
Mọi người thấy thế thì dồn dập thu hồi kiếm của mình, Nam Đế cũng không thôi thúc Tổ Địa Đạo Hỏa nữa, người mù thu hồi trận đồ, Đế Thích Thiên Lý Du Nhiên nhìn về phía người câm, chỉ thấy người câm vẫn đứng sừng sững trong Đạo Hỏa, nhắm mắt tập trung suy nghĩ, đạo vận trên người càng ngày càng mạnh.
Lý Du Nhiên cười lên, nhẹ nhàng lùi ra.
Tần Mục bước về phía trước, rút thanh Kiếm Thần lên, toàn bộ kiếm quang giống như hồ nước đều trở về thân kiếm.
Hắn nắm chặt Kiếm Thần, khẽ chém một cái, một tiếng “vút” vang lên.
Bên ngoài Huyền Đô, một ngôi sao đột nhiên vụt tắt, rơi xuống khỏi Huyền Đô.
– Kiếm tốt.
Khai Hoàng bước tới, đánh giá thanh kiếm trong tay hắn, hỏi:
– Có tên không?
– Có.
Tay trái Tần Mục bấm kiếm quyết, trượt nhẹ từ chuôi kiếm đến mũi kiếm, trong mắt lấp lánh kiếm quang, phun ra một ngụm chân nguyên:
– Tên của nó là, Kiếp.
– Kiếp?
Khai Hoàng nhìn Tần Mục, chỉ thấy hắn nhấc Kiếm Thần lên, mượn hào quang từ Huyền Đô rọi xuống, quan sát thanh Kiếm Thần, trong lòng không dấu được vẻ hoảng loạn.
Kiếp vận mênh mông, số phận thăng trầm?
Thời đại Khai Hoàng, Thượng Hoàng và Xích Minh năm đó, mười Thiên Tôn hàng kiếp diệt thế hết lần này đến lần khác, khiến thời đại huy hoàng thịnh thế cứ thế biến thành tro bụi.
Trong những kiếp vận này, từng vị Đế Hoàng hào quang sáng chói, từng nền văn minh được kế thừa từ xưa đến nay cuối cùng đã suy vong, cho dù là thời đại Khai Hoàng cũng thành giấc mộng hão huyền.
Đối mặt với kiếp vận hiện này, ai có thể nắm chắc mái chèo đạp gió rẽ sóng, đưa chúng sinh vượt qua độ kiếp?
Khai Hoàng không nắm chắc.
Hiện tại, Kiếm Thần của Tần Mục mang cái tên là Kiếp, tức là hắn thấy được tương lai mười Thiên Tôn sẽ hàng kiếp tại Diên Khang ư?
Hay hắn sắp sửa hàng kiếp cho Thiên Đình?
Có lẽ là cả hai.
Uy lực của Kiếp Kiếm hoàn toàn thu lại ở bên trong, nhìn từ bên ngoài, thanh kiếm này rất bình thường, không có gì nổi bật, không có ấn kí đạo văn phức tạp ,cũng không trang trí dư thừa, trông như Tần Mục đang nắm một tia sáng trong tay, có điều là có thêm lưỡi dài và mũi kiếm mà thôi.
Nhưng những người từng tham gia đúc kiếm lần này đều biết, thanh kiếm này đáng sợ như thế nào.
Khi thanh kiếm này rèn thành công, nó còn cần đám người Tứ Đế Cổ Thần và Khai Hoàng cùng tôi luyện và áp chế.
Khi kiếm được luyện thành, sức mạnh của nó vượt qua cả bầu trời!
Kiếp Kiếm khiến chấn động bầu trời, bắn rơi ngôi sao.
Bảo vật của Thiên Tôn cũng không hề gây nên động tĩnh lớn như vậy.
Tần Mục nắm chặt kiếm, suy nghĩ một chút, tiện tay làm một vỏ kiếm bằng gỗ, sau đó nhét Kiếp Kiếmvào trong đó.
Không có vỏ kiếm nào có thể xứng với thanh Kiếm Thần này, bởi lẽ nếu kiếm uy được phát huy hoàn toàn, cho dù là vỏ kiếm tốt nhất thiên hạ cũng không chịu nổi, vì vậy chi bằng để tránh phiền phức, dùng vỏ kiếm đơn giản bình thường nhất để che đậy uy lực của Kiếm Thần.
– Năm đó ngươi dựa vào kiếm thuyết phục ta, khiến ta rời khỏi Vô Ưu Hương.
Về sau, ngươi từ bỏ kiếm, đổi sang dùng thần thông.
Khai Hoàng đi đến trước mặt Tần Mục, nói:
– Bây giờ ngươi đã nhấc kiếm lên một lần nữa, vậy thì đừng phụ lòng nó.
Tần Mục gật đầu, nói:
– Kiếm của ta không phải Kiếm Đạo đơn thuần, ta dùng kiếm để giết người.
Chương 1928: Kiếm Đạo ngập trời cao, đạo tâm sáng như tuyết (2)
Kiếm Đạo ngập trời cao, đạo tâm sáng như tuyết (2)
– Thần thông không phải dùng để giết người sao? Làm mọi việc theo đạo, bảo vệ lòng chính trực, không trái với bản ngã, không trái với sơ tâm, vậy thì sao kiếm trong tay làm lại biến thành kiếm giết người được?
Khai Hoàng cất bước rời đi, thản nhiên nói:
– Mục Thiên Tôn, ngươi là thiên tài Kiếm Đạo, nhưng bản thân ngươi lại không chú ý tới điểm này.
Ngươi cảm thấy đại đạo thần thông và Kiếm Đạo không hợp nhau, nhưng ngươi lại chưa từng nghĩ đến việc thần thông Kiếm Đạo là thần thông, mà thần thông cũng là thần thông, cho nên hai thứ có thể tương thông dung nạp nhau.
Trong đầu Tần Mục ong ong, bế tắc.
Đột nhiên, lời của Khai Hoàng giống như mở ra một cánh cửa cho hắn, khiến hắn không khỏi kích động!
Thần thông và Kiếm Đạo dung hợp lẫn nhau, đây là đạo lý dễ hiểu nhất, nhưng hắn lại chưa từng nghĩ tới!
Lúc trước hắn tham ngộ thần thông, tu luyện đến trình độ thần thông nhập đạo hai mươi ba Trọng Thiên.
Hắn đã cố gắng rất nhiều, tham ngộ đủ loại đại đạo, nhưng lại buông bỏ Kiếm Đạo.
Hắn vì cái chết của người què mà động lòng giết người, vì vậy chuyển sang Kiếm Đạo, nhưng hắn cũng biết Kiếm Đạo của hắn chỉ tu luyện đến Trọng Thiên thứ ba, muốn tiến thêm bước nữa thì vô cùng khó khăn.
Nhưng một câu nói chỉ điểm của Khai Hoàng lại khiến hắn thấy được một khả năng vô cùng lớn, đó chính là dung hợp thần thông Đạo Cảnh và Đạo Cảnh của Kiếm Đạo với nhau!
Đột nhiên hắn không kìm được nhảy lên, đạp vào hư không, rút Kiếp Kiếm ra, kiếm quang bay lượn tùy ý, Kiếm Đạo và đạo thần thông cứ như vậy mà giao hòa với nhau!
Trong tay hắn, kiếm quang tự nhiên thi triển Thiên Địa Tứ Tôn Ấn, hóa thành trời tròn đất vuông, hình thành hỉ nộ ái ố, cảm xúc ẩn chứa trong Kiếp Kiếm, thần thông nhập đạo và Kiếm Đạo dung hợp hoàn mỹ, uy lực cực kỳ mạnh mẽ!
Kiếm pháp biến đổi, lại hóa thành Huyền Môn Thiên Địa, kiếm quang vẫy vùng tách ra rồi nhập vào, tạo nên một cánh cổng kế trời liền đất nối liền với nhân gian!
Kiếm quang trong tay hắn đâm xuyên qua Thiên Hà, Tứ Cực Thiên Địa lại hiện lên.
Hắn dùng Kiếm Đạo viết chữ, vẽ tranh, Tứ Đế Cổ Thần là Thanh Long, Bạch Hổ, Chu Tước và Huyền Vũ sừng sững đứng trên Tứ Cực Thiên Hà.
Hắn liên tiếp thi triển, trực tiếp bày tỏ suy nghĩ trong lòng, không che dấu nổi sự hưng phấn và kích động.
Khai Hoàng quay trở lại Thiên m Giới, Yên Vân Hề và Lý Du Nhiên cất bước đi theo sau hắn.
Khai Hoàng quay đầu nhìn lại, chỉ thấy Kiếm Đạo tung hoành trên bầu trời, đâm xuyên Hư Không, rất chói mắt.
Ở nơi đó, Tần Mục biến những kiến thức mà bản thân tham ngộ được một cách chi tiết, tỉ mỉ thành Kiếm Đạo.
Tu dưỡng Kiếm Đạo của hắn tiến bộ nhanh chóng, vượt lên ngàn dặm, khiến bản thân Khai Hoàng khen ngợi không ngớt.
– Kiếm Đạo đã ăn sâu vào trong xương cốt của người Tần gia.
Hắn nở nụ cười, xoay người tiếp tục tiến lên.
Lúc này, một lão giả ngăn cản đường hắn đi.
Lão giả kia nhát gan, sợ hãi rụt rè, không dám nhìn thẳng hắn.
– Nhân Hoàng Tô Mạc Già.
Khai Hoàng dừng bước, quan sát lão giả này, chỉ thấy trưởng thôn Tô Mạc Già nhìn hắn với ánh mắt né tránh, không dám đối mặt với hắn.
Khai Hoàng nói:
– Ngươi ngăn ta lại là muốn đánh bại vị thần trong lòng mình, nhưng lại không dám ra tay, chẳng lẽ ngay cả kiếm ngươi cũng không dám cầm ư?
Yên Vân Hề và Lý Du Nhiên dừng bước, nhìn trưởng thôn.
Lòng bàn tay của trưởng thôn từ từ siết thanh kiếm ở ngay eo hắn, thế nhưng lại run rẩy, thật sự không giống tay cầm kiếm.
Tay cầm kiếm phải giống như Khai Hoàng, vô cùng trầm ổn.
Bởi vì tay của cường giả Kiếm Đạo phản ánh tu dưỡng đạo tâm.
Tay cầm kiếm phải vững vàng như đạo tâm, không chút dao động, một kiếm định giang sơn, một kiếm bình thiên hạ đều cần trình độ của đạo tâm.
Trưởng thôn Tô Mạc Già là người thứ hai tìm hiểu ra kiếm vực, trình độ Kiếm Đạo của hắn cực cao, Diên Khang có thể xuất hiện nhiều cao thủ Kiếm Đạo như vậy có thể nói công lao của hắn không nhỏ.
Hắn dốc lòng dạy dỗ bồi dưỡng, Kiếm Đạo Diên Khang mới có thể mạnh lên một cách nhanh chóng như vậy.
Nhưng sau khi hắn tìm hiểu ra kiếm vực thì lại khó tiến lên một bước, thậm chí ngay cả tu vi cảnh giới cũng không thể tiến thêm bước nữa!
Vì tu dưỡng Kiếm Đạo của hắn thực sự quá cao, cao đến nỗi khi hắn dùng Kiếm Đạo là có thể nhìn thấy phía trước hắn có một người khổng lồ cực kỳ mạnh mẽ đang đứng sừng sững, giống như không thể leo lên, không thể vượt qua đỉnh cao!
Người kia chính là Khai Hoàng Tần Nghiệp!
Khai Hoàng Tần Nghiệp là đệ nhất Kiếm Đạo, Kiếm Đạo của hắn lạc ấn ba mươi lăm tầng Hư Không, bất cứ ai bước chân vào Kiếm Đạo, lĩnh ngộ ra kiếm vực đều sẽ nhìn thấy bóng lưng hắn, cảm nhận được sức mạnh Kiếm Đạo và tu vi uyên thâm đó, sinh ra cảm giác ngưỡng mộ!
Dường như Khai Hoàng là vị thần trong lòng tất cả cường giả Kiếm Đạo, đồng thời cũng là vị thần không thể đánh bại, đặc biệt là với trưởng thôn Tô Mạc Già, vị thần này ép hắn đến mức không thở nổi.
– Ngươi muốn ra tay đánh bại vị thần trong lòng, nhưng lại không dám ra tay là vì ngươi cảm thấy chỉ cần ngươi xuất kiếm thì tất cả các chiêu thức kiếm quang đều sai.
Chương 1929: Kiếm Đạo ngập trời cao, đạo tâm sáng như tuyết (3)
Kiếm Đạo ngập trời cao, đạo tâm sáng như tuyết (3)
Khai Hoàng nhìn tay trưởng thôn, bàn tay đó vẫn đang run rẩy, còn không thể nắm chặt thanh kiếm của mình.
Hắn trầm giọng nói:
– Nhưng ngươi chưa từng nghĩ tới, Mục Thiên Tôn không phải do ta dạy dỗ.
Kiếm Đạo của hắn là do ngươi dạy, ngươi mới là sư phụ của hắn.
Trong lòng hắn vốn dĩ không có vị thần nào cả, Kiếm Đạo của hắn cũng không có vị thần như ta cản đường.
Trưởng thôn Tô Mạc Già khàn khàn nói:
– Kiếm Đạo của hắn chưa tu luyện tới cảnh giới cao thâm, bởi vậy khó mà nhìn thấy vị thần ngươi ngăn cản ở phía trước…
– Sai!
Ánh mắt Khai Hoàng dừng lại trên mặt hắn, nhìn thẳng vào đôi mắt hắn, nói:
– Kiếm Đạo của hắn đã đến hai mươi chín Trọng Thiên.
Trưởng thôn kinh ngạc, ngẩng đầu nhìn lên bầu trời, chỉ thấy Kiếm Đạo bao la của Tần Mục đã biến thành khí hỗn nguyên, thi triển ra chiêu thức đại thần thông Nhất Khí Hỗn Nguyên Đạo Đồng Du!
Đó không chỉ là lý giải về đại đạo thần thông, mà còn là lý giải về cả Kiếm Đạo của Tần Mục!
Trọng Thiên thứ hai mươi chín của Kiếm Đạo cứ thế được thi triển trong tay Tần Mục, lấy Kiếm Đạo trình bày và giải thích đại đạo Thái Sơ, song lại cực kỳ hài hòa và hoàn mỹ!
– Thiên tài Kiếm Đạo này là nhờ ngươi dạy, ngươi bồi dưỡng, ta không dạy được.
Bàn tay Khai Hoàng đè chuôi Vô Ưu Kiếm lại, trầm giọng nói:
– Ngươi có thể dạy dỗ được đệ tử có một không hai như vậy, nhưng ở trước mặt ta, ngay cả kiếm cũng không dám xuất ư? Là ngươi nói cho hắn biết hắn là Bá Thể, là ngươi bồi dưỡng hắn có lòng tin vô địch, là ngươi chỉ dạy hắn đối nhân xử thế như thế nào, hắn không có vị thần nào trong lòng chính là vì có ngươi bồi dưỡng.
Chẳng lẽ sư phụ như ngươi lại không làm được sao? Rút kiếm!
Đôi mắt trưởng thôn ngày càng sáng, bàn tay ngày càng vững.
Đột nhiên một tiếng keng vang lên, trưởng thôn rút kiếm ra khỏi vỏ, kiếm quang bay đầy trời!
Khai Hoàng rút Vô Ưu Kiếm ra khỏi vỏ, kiếm quang va chạm, hai bóng dáng tấn công lẫn nhau, đan xen qua lại.
Khai Hoàng dừng bước, sau lưng, trưởng thôn Tô Mạc Già tóc trắng xoá, thu kiếm vào vỏ, cơ thể vững vàng đứng đó.
Phụt phụt phụt…
Trăm ngàn vết thương do kiếm để lại trên người trưởng thôn vỡ ra, khí huyết dồi dào nổ tung những vết thương này khó mà áp chế.
Hắn nở nụ cười, cơ thể lắc lư, đột nhiên ngã xuống đất.
Khai Hoàng cắm Vô Ưu Kiếm vào trong vỏ, một sợi tóc ngay thái dương từ từ rơi xuống.
Hắn quay đầu lại nói:
– Tô Mạc Già, ngươi đã thoát khỏi cái bóng của ta, có thể coi như đạo hữu Kiếm Đạo rồi.
Trưởng thôn bị kiếm của hắn đả thương đến phổi, thở hổn hà hổn hển, nhưng lại cười rất vui vẻ giống như một đứa trẻ, lăn lộn trong bùn máu, lật tới lật lui thanh kiếm trong ngực mình.
Khai Hoàng lắc đầu, rời khỏi Thiên m Giới.
Yên Vân Hề và Đế Thích Thiên vội vàng đuổi theo hắn, Yên Vân Hề nói nhỏ:
– Bệ hạ nhường hắn sao? Hắn cắt đứt sợi tóc của ngươi, với thực lực của hắn chắc chắn không thể nào làm được.
Khai Hoàng lắc đầu, thản nhiên nói:
– Ta nhường hắn về tu vi, nhưng không nhường về Kiếm Đạo.
Kiếm Đạo chính là đại đạo công kích, hắn có tư cách, có thực lực chém đứt một sợi tóc của ta.
Sắc mặt hắn bình tĩnh, nói:
– Ta không muốn trở thành mười Thiên Tôn trên lĩnh vực Kiếm Đạo.
Hiện tại không muốn, tương lai cũng không muốn.
– Mười Thiên Tôn trên phương diện Kiếm Đạo?
Yên Vân Hề giật mình, hiểu rõ ý của hắn.
Kẻ đến trước giam cầm, nắm chắc quyền lực, nắm chắc tài nguyên, khống chế tất cả, để kẻ đến sau không có hi vọng vượt qua hắn, đó chẳng phải là mười Thiên Tôn hay sao?
Khai Hoàng có nhường trưởng thôn Tô Mạc Già một chiêu hay không, Yên Vân Hề không hề nhìn ra, cho dù Khai Hoàng hay là trưởng thôn thì trình độ Kiếm Đạo cũng vượt qua nàng rất nhiều.
Nhưng nàng có thể cảm nhận được loại tâm cảnh này của Khai Hoàng, tâm cảnh của người thành đạo.
Mười Thiên Tôn không thể với tới cảnh giới này.
Đế Thích Thiên Lý Du Nhiên quay đầu nhìn về Thiên m Giới, bên trong Tổ Địa Đạo Hỏa của Thiên m Giới, một bóng dáng vĩ đại, hùng tráng sừng sững đứng trong tầng tầng Đạo Hỏa, Đạo Cảnh ngày càng thâm sâu.
Hắn có thể cảm nhận được đại đạo Chú Tạo đang không ngừng tiến lên, không ngừng hoàn thiện.
Hắn đã không còn là đệ nhất thiên công nữa.
Có kẻ đến sau vượt qua hắn, nhưng trong lòng hắn lại vô cùng vui vẻ.
Tần Mục thu kiếm, đáp xuống đất, cảm ơn Tứ Đế đã giúp đỡ, đến khi cảm ơn Đông Đế Thanh Long, Đông Đế cười nói:
– Mục Thiên Tôn, ngươi nợ ta một ân tình, không có khí huyết của ta giúp đỡ, ngươi không thể luyện thành thanh kiếm như vậy.
Uy lực của bảo kiếm còn vượt xa bảo vật của Thiên Tôn, ân tình này lớn quá, sau này ngươi phải trả lại ta một ân tình mới được.
Tần Mục đồng ý, nói:
– Muốn giấy nợ không?
Đông Đế đang muốn đồng ý, Thiên m nương nương lặng lẽ giật áo hắn, thấp giọng nói:
– Đừng lấy! Lần trước Hồng Thiên Tôn đòi hắn viết giấy nợ, ta chính mắt thấy Hồng Thiên Tôn không thể lôi giấy nợ ra, Tần Mục sống chết không chịu thừa nhận rồi giết chết Hồng Thiên Tôn, hồn phi phách tán!
Chương 1930: Một mình tới Ngọc Kinh
Một mình tới Ngọc Kinh
Đông Đế Thanh Long rùng mình một cái, cố nở một nụ cười, nói:
– Thiên Tôn có thể ghi nhớ trong lòng.
Còn giấy nợ gì gì đó thì thôi bỏ đi.
Tần Mục thở dài:
– Vậy thì tiếc quá.
Đông Đế không biết lời này của hắn là có ý gì, cáo từ rời đi.
Tần Mục đưa mắt nhìn hắn đi xa dần, thầm hối hận:
– Viết giấy nợ cho hắn, sau này hắn không lấy ra được, ta có thể không nhận, cứ theo quy củ mà làm.
Nhưng không viết giấy nợ, hắn làm ầm lên, ta lại phải trả hắn một ân tình, từ trước đến nay ta rất chú trọng lời hứa…
Hắn cảm ơn Nhị Đế Huyền Vũ, Huyền Đế cười nói:
– Bọn ta và đại pháp sư đã có giao ước từ lâu, cho nên đến đây giúp đỡ, đâu cần nói lời cảm ơn? Phu thê bọn ta còn chưa cám ơn Thiên Tôn đã chăm sóc khuyển tử ấy chứ.
Tần Mục nghiêm mặt nói:
– Những năm nay Lưu Ly Thanh Thiên Tràng rơi vào tay ta, không nói mà đã lấy, trong lòng rất xin lỗi hiền phu thê.
Vũ Đế cười nói:
– Thất phu vô tội, ngọc báu có tội, Thiên Tôn lấy đi Thanh Thiên Tràng là vì giúp khuyển tử chặn kiếp nạn.
Phu thê hai người cùng nhau rời đi.
Tần Mục đi tới trước mặt Tây Đế Bạch Hổ, cười nói:
– Tỷ tỷ vừa thổi kèn lệnh, kích phát khí huyết của Đông Đế, đúng là khí thế của Thần Lai.
Tây Đế cười khanh khách nói:
– Đông Đế tính toán chút việc cỏn con đó là kẻ lòng dạ hẹp hòi, không biết tại sao tỷ tỷ Nam Đế lại mù quáng yêu hắn.
Ta cũng thấy hắn bỏ công mà không bỏ sức, cho nên tới giúp ngươi.
Ngươi không cần cảm ơn ta, lần trước ngươi đã từng cứu ta!
Nàng hóa thành một vệt kim quang, biến mất không thấy tăm tích.
Tần Mục thi lễ với tất cả thiên công, trận sư và kiếm sư tới trợ trận, mấy vạn người đáp lễ, người đứng đầu là Ngu Uyên Sơ Vũ, cười nói:
– Quốc sư, giúp ngươi luyện kiếm, bọn ta cũng thu hoạch không ít, sau này nếu Kiếm Đạo có thể tiến thêm bước nữa, chắc chắn là nhờ công lao luyện kiếm lần này!
Bọn họ lần lượt rời đi.
Tần Mục thấy Giang Bạch Khuê và Diên Phong Đế cũng định đứng dậy rời đi, nói:
– Bệ hạ, sư đệ, sau khi các ngươi tới Dao Đài thì hãy đến Thiên Hải trước, cảm ngộ Thiên Tâm ở Thiên Hải.
Còn Trảm Thần Đài thì đã rơi vào tay Tường Thiên Phi, Tường Thiên Phi mang Trảm Thần Đài đi, ngay cả Khai Hoàng cũng không kịp leo lên Trảm Thần Đài.
Các ngươi bình tĩnh đừng nóng vội, để ta nghĩ biện pháp.
Giang Bạch Khuê nói:
– Sư huynh, ngươi không tu luyện pháp môn Tiên Thiên và Hậu Thiên mà lão sư tiều phu truyền thụ cho sao? Pháp môn này có khả năng tu thành cảnh giới Đại Thiên Đình cao nhất.
Tần Mục do dự một chút, cực kỳ tò mò về phương pháp tu luyện bảy mươi hai Bảo Điện, ba mươi sáu Thiên Cung của Thánh Nhân tiều phu, đồng thời cũng rất muốn tu luyện.
Nhưng tu luyện phương pháp này chắc chắn sẽ tốn rất nhiều thời gian và tinh lực, nếu không Giang Bạch Khuê cũng sẽ không kẹt ở cảnh giới Dao Trì đến tận bây giờ.
Thánh Nhân tiều phu tu luyện ba trăm sáu mươi Thiên Cung, ba trăm sáu mươi loại đại đạo Hậu Thiên thì lại càng tốn nhiều thời gian hơn.
Với trí tuệ đời này của hắn, chỉ sợ chưa chắc có thể tu thành Thiên Tâm, chớ nói đến Trảm Thần Đài.
Giang Bạch Khuê thấy hắn không muốn học, cũng không cố ép, lập tức dời đi cùng Diên Phong Đế.
Tần Mục lại tiễn Diêm Vương, từ biệt Nam Đế, nói:
– Tỷ tỷ, ta muốn mượn dùng Tổ Địa Đạo Hỏa một thời gian.
Nam Đế nói:
– Ngươi cứ cầm đi, cái tổ địa này đã không còn là của ta nữa rồi.
Tần Mục hơi giật mình, Nam Đế cười nói:
– Ta đã chết một lần, không còn liên quan gì đến Tổ Địa Đạo Hỏa nữa.
Tổ địa bị Hỏa Thiên Tôn cướp đi, rồi lại được Nguyệt Thiên Tôn đoạt lấy, hiện tại rơi vào tay ngươi, còn được thiên công luyện hóa, đã sớm không còn liên quan gì đến ta.
Ta thật vất vả mới thoát khỏi thân phận Cổ Thần, làm sao có còn có thể lưu luyến nơi cũ này nữa?
Nàng vốn có tính cách hào phóng cởi mở, lần này chết đi sống lại còn cởi mở hơn lúc trước rất nhiều.
Tần Mục cười ha hả nói:
– Đúng là chỉ có tỷ tỷ hào sảng nhất, ngay cả Tổ Địa Đạo Hỏa cũng vứt đi như giày cũ vậy, thế thì tại sao tỷ tỷ nhất định phải thu thần hồn của mình lại?
Nam Đế Chu Tước sầm mặt lại, thản nhiên nói:
– Bạch Ngọc Quỳnh nói nàng không phải là ta, nhưng nàng lại là ta.
Mục đệ, mặc dù ngươi là Đại Pháp Sư vạn kiếp bất diệt, có thể hồi sinh linh hồn, nhưng ta vẫn thấy rõ ràng cảm ứng giữa hai hồn thiên địa và thần hồn.
Sau khi hồi sinh, ta đã có thể cảm ứng rõ ràng được “một ta khác”, cảm ứng được Bạch Ngọc Quỳnh.
Mà nàng cũng có thể cảm ứng được ta.
Ta có một linh cảm, trong tương lai bọn ta sẽ lại quay về là một thể.
Nàng chỉ cười một tiếng, nói:
– Mục đệ, Nam Đế Chu Tước ta chỉ sống một kiếp, hiện giờ là kiếp thứ hai.
Còn Bạch Ngọc Quỳnh, nàng còn thiếu hai kiếp mới được hai trăm kiếp.
Đến lúc bọn ta quay về một thể, ta vừa là Nam Đế, vừa là Bạch Ngọc Quỳnh.
Đến khi đó, bọn ta hồi tưởng lại những khổ nạn của bản thân trong hai trăm kiếp lịch kiếp, đạo tâm viên mãn, chắc sẽ hiểu ý mà cười một tiếng.








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)







![[Dịch] Bắt Đầu Làm Tông Chủ Quy Tắc Của Ta Có Chút Lạ [Dịch] Bắt Đầu Làm Tông Chủ Quy Tắc Của Ta Có Chút Lạ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/06/Dich-Bat-Dau-Lam-Tong-Chu-Quy-Tac-Cua-Ta-Co-Chut-La-Audio-Truyen.jpg)


