[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)
Tập 381 : Tế phẩm (c1901-c1905)
❮ sautiếp ❯Chương 1901: Tế phẩm
Tế phẩm
Toàn bộ uy năng bên trong mũi tên bạo phát, đầu quái nhân cao gầy ngửa về phía sau, ngã về thời đại của bản thân, ngã về trong vũ trụ sụp đổ!
Chỉ cần hắn bị đánh trở về, cho dù có thể bò ra lần nữa cũng sẽ hao tổn rất nhiều nguyên khí!
Trên mặt Tần Mục lộ rõ vẻ vui mừng:
– Thành công rồi?
Mà vào lúc này, một bàn tay xuyên qua ngọn núi, chụp lấy một bên bị nứt ra của Hắc Sơn.
Tần Mục tái mét mặt mày, vội vàng vung Lưu Ly Thanh Thiên Tràng lên, mạnh mẽ đập về phía bàn tay khổng lồ của tên cao gầy kia!
Cùng lúc đó, một bàn tay khổng lồ khác của tên cao gầy xuyên qua ngọn núi, chụp lấy một nửa Hắc Sơn bị nứt ra còn lại.
Con mắt của tên quái vật ở giữa ngọn núi đột nhiên trở nên nóng hừng hực hệt như ngọn lửa cháy ngập trời!
Lúc Lưu Ly Thanh Thiên Tràng sắp đập trúng một bàn tay của hắn, đột nhiên một gương mặt khổng lồ phá vỡ núi, xuất hiện phía trước của Tần Mục!
Cái miệng rộng trên gương mặt kia há to, gào thét, đạo âm mênh mông trực tiếp đánh trên người Tần Mục khiến hắn bay ngược lại, Lưu Ly Thanh Thiên Tràng không thể tiếp tục đập xuống được nữa!
Đột nhiên Tần Mục xoay người giữa không trung, cắm Thanh Thiên Tràng xuống mặt đất rồi xoay tròn, hai mươi tám tầng chư thiên hiện lên, từng tầng chư thiên ngăn trở đạo âm đang xung kích kịch liệt.
Hắn thò tay bắt một cái, nắm lấy gậy của Thái Dịch trong tay, ngẩng đầu nhìn lại, chỉ thấy một chân của quái nhân cao gầy đã bước ra khỏi ngọn núi, vươn ra nửa người!
Quái nhân cao gầy đang cố gắng lách tới bên này, thực lực của hắn quá mạnh, muốn đi vào cũng không dễ dàng.
Sự chuyển hóa giữa lượng và chất có một quy luật nhất định, cho nên một tồn tại đã thành đạo như hắn có thể được coi như một quy tắc đại đạo thuần túy, việc hắn xâm nhập từ vũ trụ trước đến vũ trụ này khiến phần lượng và chất cần chuyển hóa trở thành một con số vô cùng đáng sợ.
Điều này tương tự như cầu Linh Năng Đối Thiên, nhưng lại có điểm khác biệt và phức tạp hơn nhiều.
Cây cầu Linh Năng Đối Thiên là ranh giới đả thông giữa hai thế giới, dùng linh năng đối chiếu giữa hai nơi để hình thành nên một cây cầu nối.
Khi có sinh linh đi qua, năng lượng của bản thân cây cầu sẽ tạo thành luồng linh năng vận chuyển qua lại với nhau, duy trì cân bằng hai thế giới.
Mà việc xuyên từ vũ trụ quá khứ đến vũ trụ bây giờ cũng cần tuân theo quy luật chất và lượng cân bằng.
Điều phiền phức hơn chính là, vũ trụ mới hay cũ cũng không thể đả thông giống như cầu Linh Năng Đối Thiên, bởi lẽ cây cầu nối này chủ động di chuyển chất và lượng, bởi vậy bọn họ mới cần sắp đặt một trận thế hiến tế khổng lồ trong Tổ Đình, coi Tổ Đình như tế đàn.
Tổng khối lượng của chất và lượng của vũ trụ luôn không đổi.
Dưới tình huống tổng khối lượng không đổi, người trong quá khứ tới vũ trụ hiện tại cần mang một phần chất và lượng ở vũ trụ hiện tại đến vũ trụ trong quá khứ, duy trì sự cân bằng.
Những năm gần đây, mặc dù đã hiến tế không biết bao nhiêu sinh linh, nhưng mỗi người thành đạo ở vũ trụ quá khứ đều cố gắng chuyển dời đến vũ trụ hiện tại trước khi vũ trụ của bọn họ sụp đổ, bởi vậy dẫn đến một loại tình huống, đó là tất cả mọi người đều muốn lách vào, nhưng không ai lách vào được!
Quái nhân cao gầy này cũng như vậy.
Hắn đã lách được nửa người tới, cho nên lúc này cần hiến tế một phần chất và lượng Tổ Đình đến vũ trụ trong quá khứ, tăng tốc giúp bản thân hắn thoát khỏi vũ trụ sụp đổ lúc đầu.
Hắc Sơn rung chuyển dữ dội, núi đá không ngừng ầm ầm nổ tung rồi rơi xuống, bay lơ lửng giữa không trung.
Từng tảng đá bay tới phía sau lưng quái nhân cao gầy hệt như nước lũ, lần lượt chui vào trong con mắt khổng lồ kia.
Mặt đất xung quanh Tần Mục cũng đang không ngừng nứt vỡ, tách ra, bay về phía con mắt quái nhân.
Con mắt kia càng lúc càng to, dựng đứng sau lưng quái nhân hệt như một mồi lửa hủy diệt thế giới, ánh lửa chiếu sáng Thập Vạn Đại Sơn, ánh lên bóng dãy núi chập chùng lắc lư.
Nó hệt như một lò luyện khổng lồ, cũng hệt như một cái miệng lớn tham lam nuốt chửng tất cả Tổ Đình, xoắn nát và đun chảy vạn vật trong trời đất, hóa thành năng lượng thuần túy đưa vào trong vũ trụ sụp đổ phía sau, đổi lấy sinh cơ cho quái nhân cao gầy!
Tần Mục cố gắng ổn định thân hình, vung gậy Thái Dịch lên, nghênh tiếp quái nhân cao gầy.
Con mắt giữa mi tâm trên trán tên quái nhân cao gầy cắm đầy mũi tên là do đòn đánh vừa rồi của Tần Mục đã tạo lực đánh từng mũi tên vào bên trong mắt hắn, nhưng cho dù là uy lực của thần tiễn Cung Thần bạo phát thì cũng không thể khiến hắn bị thương nặng.
Tên quái nhân kia vừa gầy vừa cao, không biết thuộc chủng tộc cổ quái nào.
Hắn giơ tay lên nắm lấy từng mũi tên trong con mắt giữa mi tâm, cố gắng rút mũi tên ra, một bàn tay khác thì vồ về phía Tần Mục.
Hắn chỉ có một con mắt ở mi tâm, hơn nữa con mắt này chiếm cứ vị trí giữa trán, vả lại hiện giờ còn đang trúng nhiều mũi tên như vậy, cho nên chắc chắn sẽ ảnh hưởng đến tầm nhìn của hắn.
Hắn phải rút hết những mũi tên này ra trước rồi mới đối phó được với Tần Mục.
Chương 1902: Tế phẩm (2)
Tế phẩm (2)
Tần Mục vung gậy lên, uy lực chấn động kém xa lúc trước, cho nên hắn mới có thể bắt lấy Tần Mục, nhưng chính đòn đánh nhìn như không có uy lực này lại khiến hắn phải trả một giá đắt!
Bàn tay hắn dài ngoẵng, từng đầu ngón tay còn dài hơn thân thể Tần Mục rất nhiều.
Khi hắn vươn tay đến, thần thông hội tụ, trong nháy mắt lòng bàn tay đâu đâu cũng có những sợi tơ cực kỳ sắc bén, bay tán loạn ra bốn phía, xen kẽ đan xen.
Tần Mục vừa lao vào lòng bàn tay hắn, thân thể đã bị vô số sợi tơ xuyên qua, thế nhưng vẫn vung gậy lên nghênh tiếp đầu ngón tay hắn.
Răng rắc!
Một đầu ngón tay của quái nhân cao gầy bị gậy đập trúng, bẻ gãy ngược về phía sau ngay tại trận, uốn thành một đường cong vô cùng kinh người.
Răng rắc răng rắc, từng đầu ngón tay của hắn bị Tần Mục đánh nát, bẻ ngược về phía sau.
Tần Mục cầm ngược gậy, lấy gậy làm kiếm, ra sức đâm vào lòng bàn tay hắn!
Nhưng vào lúc này, ngàn vạn sợi tơ đâm vào trong thân thể Tần Mục đột nhiên tản ra xung quanh, chỉ nghe xoẹt một tiếng, trong nháy mắt, Tần Mục bị xé rách thành hàng vạn mảnh!
Từng mảng máu thịt bị con mắt sau lưng quái nhân dẫn dắt, lọt vào trong mắt.
Đột nhiên một đợt thần thông kỳ dị chấn động truyền đến hệt như đảo ngược thời gian, thân thể Tần Mục nhanh chóng được tái tạo lại, lòng bàn tay vẫn cầm gậy, lấy gậy làm kiếm thi triển ra một đòn đánh kinh thế!
Chiêu thức thứ ba của Kiếp Kiếm, Ứng Kiếp!
Gậy gỗ trông không hề sắc bén, nhưng lại đâm thủng lòng bàn tay của tên quái nhân cao gầy, chui vào trong cánh tay hắn cùng với thân thể của Tần Mục!
Ứng Kiếp Kiếm là kiếm chém Thiên Cung, là kiếm của Thần Tàng, là kiếm để Tần Mục tự chém, cũng là kiếm dùng để chém người, thế nhưng đã rất lâu rồi Tần Mục chưa dùng lại Kiếm Đạo kiếm pháp của bản thân.
Bởi vì sau khi hắn lĩnh ngộ ra thần thông cao thâm hơn, uy lực của kiếm pháp Kiếm Đạo đã không đuổi kịp uy lực thần thông của hắn, hơn nữa kẻ thù mà hắn phải đối đầu mạnh mẽ hơn lúc trước rất nhiều, kiếm pháp Kiếm Đạo đã dần dần không theo kịp tu vi tiến cảnh của hắn, rất khó khiến đối thủ bị thương.
Mà bây giờ, gậy của Thái Dịch trong tay hắn giống như lợi khí không gì không phá được, khiến uy lực của một chiêu Ứng Kiếp này đạt đến trình độ mà người bình thường khó có thể tưởng tượng!
Trên mặt quái nhân cao gầy lộ ra vẻ kinh ngạc, trong miệng phát ra một câu nghi vấn không rõ nghĩa, giống như đang nói tới thần thông của Tần Mục.
Lúc này, hắn đã rút mũi tên ra khỏi con mắt giữa mi tâm, giơ một tay khác lên, đầu ngón tay múa may cực kỳ linh hoạt, liên tiếp điểm trên một cánh tay khác của bản thân.
Dưới da thịt của cánh tay kia, một đường kiếm quang cuồn cuộn như lũ lao tới, những nơi mà nó đi qua đều như chặt củi mục thối nát, cắt bỏ cánh tay và xương bàn tay của hắn!
Dưới làn da hắn, từng thớ cơ bắp đâm xuyên qua làn da, lộ ra bên ngoài, xương gãy đâm xuyên qua máu thịt, nhìn thấy mà ghê người.
Điều đáng sợ hơn chính là kiếm ý tới trước.
Gậy gỗ còn chưa đánh tới cánh tay hắn mà kiếm ý đã đến rồi, hơn nữa còn khiến toàn bộ cánh tay hắn đều cảm nhận được kiếm quang vô cùng sắc bén, cánh tay mất đi tất cả sức mạnh!
Nhưng năm ngón tay trên cánh tay khác của hắn lần lượt điểm trên cánh tay còn lại, mỗi một điểm đều vô cùng chuẩn xác đánh trúng khắp nơi trên người Tần Mục, xuyên qua cánh tay hắn, uy lực mỗi một đòn đều rất mạnh mẽ, trực tiếp nghiền nát bét Tần Mục!
Nhưng mà Tần Mục lại giống như nắm giữ thân thể bất tử bất diệt, sau mỗi lần bị hắn đánh chết, Tần Mục lại lập tức hồi sinh trong cánh tay hắn, khôi phục như lúc ban đầu.
Quái nhân cao gầy lại nói một câu không rõ ý nghĩa, sau đó đột nhiên giơ tay lên chặt cánh tay kia của mình xuống.
Tần Mục bay ra từ bên trong tay cụt, kiếm quang nhắm thẳng vào mi tâm quái nhân!
Quái nhân cao gầy nở nụ cười, trong miệng lặp lại câu nói không rõ ý nghĩa, con mắt giữa mi tâm bắn ra một tia hào quang.
Ầm!
Một đòn này trực tiếp đánh nát Tần Mục, cho dù là nhục thân, nguyên thần hay lĩnh vực Thần Tàng của hắn đều hóa thành tro bụi!
Sức mạnh của đòn đánh này vô cùng kỳ dị, trực tiếp cố định lại tất cả vật chất cấu tạo nên nhục thân, nguyên thần và lĩnh vực Thần Tàng của Tần Mục, khiến thần thông Vật Chất Bất Dịch của hắn hoàn toàn mất đi hiệu lực!
Hiển nhiên là hắn đã hiểu được thần thông của Tần Mục.
Thần thông Vật Chất Bất Dịch do Lăng Thiên Tôn khai sáng, điểm mạnh mẽ nhất của loại thần thông này là hồi tưởng di chuyển vật chất, dẫn tới giả tượng đảo ngược thời gian.
Nhưng đối với tồn tại đã thành đạo như quái nhân cao gầy mà nói, loại thần thông này tuy cao thâm khó dò, nhưng hắn vẫn có phương pháp phá giải.
Chỉ cần cố định lại tất cả vật chất cấu tạo nên Tần Mục, không để những vật chất này hồi tưởng chảy ngược, như vậy là có thể phá vỡ.
Đổi lại là những người khác, chỉ sợ không có pháp lực mạnh mẽ đến như này, nhưng đối với hắn mà nói thì lại không khó khăn đến vậy.
Quái nhân cao gầy nhìn cánh tay cụt của bản thân, trên mặt lộ vẻ khen ngợi, trong miệng lại nói thêm một câu, có lẽ đang khen ngợi người tu đạo bé nhỏ như Tần Mục lại có thể lấy thực lực yếu kém đả thương hắn thành như vậy.
Chương 1903: Tế phẩm (3)
Tế phẩm (3)
Hắn không ngừng thôi thúc pháp lực, lục địa bị chia cắt xung quanh Hắc Sơn khôi phục, còn Hắc Sơn thì tiếp tục rạn nứt, nhanh chóng chảy vào trong con mắt giữa mi tâm phía sau hắn.
Đột nhiên, một sát trận ẩn giấu dưới lòng đất ầm ầm khởi động!
Quái nhân cao gầy lộ rõ vẻ kinh ngạc, đối với hắn mà nói, uy lực của sát trận này bé nhỏ không đáng kể, nhưng nó lại ẩn giấu dưới mí mắt hắn mà hắn không hề phát giác, vậy thì thật đáng gờm.
Nhưng điều càng khiến hắn kinh ngạc hơn chính là không chỉ có một sát trận.
Lúc sát trận thứ nhất bị kích phát, nó hệt như việc đốt cháy một chuỗi pháo, từng sát trận vây xung quanh Hắc Sơn với phạm vi trăm ngàn dặm đều bị kích hoạt!
Uy lực của một sát trận không đủ để làm khó hắn, nhưng uy lực do trăm ngàn sát trận hợp lại cùng bạo phát thì thật sự rất kinh khủng!
Không chỉ có vậy, Tần Mục và người mù hợp còn sức bày ra vô số tầng sát trận ở nơi đây, có những sát trận ẩn giấu ở chỗ cực kỳ tinh vi, ví như trong mặt đất bị quái nhân cao gầy đánh nát, ví như trong đất bùn, ví như trong núi đá Hắc Sơn.
Đất đai và núi đá bị kéo vào con mắt phía sau hắn, giờ phút này lại đang bạo phát trong đó!
Bên ngoài Thập Vạn Hắc Sơn, đám người mù và Tư bà bà đang chạy trốn, rời xa thánh địa Hắc Sơn.
Lúc này, người mù quay đầu lại, chỉ thấy trong đêm tối, hung khí vô biên phía Đại Hắc Sơn phóng lên trời, vô số sát trận di chuyển bên trong hung khí khiến người ta hoa mắt.
Đại đạo thiên địa bị những trận pháp kia dẫn dắt, hóa thành kiếp trận sát đạo, uy lực long trời lở đất!
– Đây là bản lĩnh mạnh nhất của ta.
Người mù thấp giọng nói:
– Đại đạo trận pháp, trời phát ra sát khí, đất phát ra sát khí, con người phát ra sát khí, đó gọi là Thiên Địa Nhân Tam Tuyệt Kiếp Trận.
Đây là đạo hạnh cả đời này của ta, cộng thêm pháp lực của Mục Nhi, những gì ta có thể làm được chỉ có nhiêu đó…
Ánh mắt hắn sáng ngời, bên trong tràn đầy mong chờ, lẩm bẩm nói:
– Mục Nhi, dùng pháp lực của ngươi điều động đại đạo thiên địa thì có thể giết chết tồn tại thời tiền sử kia không?”
Hắn vừa nói đến đây, đột nhiên từng sát trận sụp đổ tan rã, Thiên Địa Nhân Tam Tuyệt Kiếp Trận cũng theo đó sụp đổ, bị một luồng sức mạnh to lớn quét sạch sành sanh!
Hai mắt người mù ảm đạm, giọng nói của Tư bà bà vang lên:
– Người mù, đừng nhìn nữa, đi thôi!
Người mù xoay người lại, lặng lẽ đuổi theo nàng.
Tư bà bà không nói gì, người mù lặng im phút chốc, nói:
– Trận chiến này vẫn còn khả năng chiến thắng.
Ta và Mục Nhi còn bày một đòn sát thủ khác, đó là một tòa tế đàn…
Tư bà bà đột nhiên nói:
– Người què đâu? Người què đi đâu rồi?
Nàng nhìn xung quanh, bóng người ngó nghiêng trong bóng tối, thế nhưng vẫn không thấy bóng dáng người què.
Nàng đang muốn tìm kiếm, đột nhiên người mù kéo cánh tay nàng, lắc đầu nói:
– Đừng tìm hắn.
Ngươi cũng biết người què thương Mục Nhi nhất, mặc dù Mục Nhi đã đưa hắn đi, nhưng hắn đã sớm lặng lẽ mò về.
Hắn không thể để Mục Nhi tự tìm đường chết…
Tư bà bà đột nhiên giận dữ, sa sầm mặt mày nói:
– Vậy thì để hắn đi chịu chết ư? Sao ngươi không ngăn cản hắn?
Người mù thản nhiên nói:
– Nếu như có thể cứu Mục Nhi, ta cũng nguyện đi chết.
Lồng ngực Tư bà bà kịch liệt nhấp nhô, không nói thêm gì nữa.
Bên trong Đại Hắc Sơn, giữa những Hắc Sơn vỡ ra, Thiên Địa Nhân Tam Tuyệt Kiếp Trận xé nát con mắt của quái nhân.
Bên trong con mắt, quái nhân cao gầy nổi giận đùng đùng, tóc tung bay, toàn thân đều là vết thương.
Ngay trong tích tắc hắn bị sát trận vây nhốt, Tần Mục bị vỡ thành vô số mảnh cuối cùng cũng thoát khỏi giam cầm của hắn, thần thông Vật Chất Bất Dịch bạo phát, khôi phục trở lại như lúc đầu, vẫn nắm chặt gậy gỗ.
Mà vào lúc này, một tòa tế đàn khổng lồ hiện ra dưới chân Tần Mục.
Quái nhân cao gầy nhìn tòa tế đàn khổng lồ, ánh mắt lạnh lùng.
Tế đàn đã khởi động, mở ra một không gian khác!
Bầu trời vỡ nát truyền đến khí tức mạnh mẽ không gì sánh nổi, chỉ thấy trên bầu trời, từng cái đầu khổng lồ nhô ra từ đằng đông, âm thanh vô cùng vang dội vang lên:
– Kẻ hèn mọn phương nào triệu hoán chúa tể mạnh mẽ và trang nghiêm nhất của Thú Giới?
Một cái đầu rồng lớn uốn lượn trên bầu trời rồi hạ xuống, đáp trên tế đàn, hai mắt sáng như hai vầng mặt trời.
Hắn thản nhiên nói:
– Long Hao, Thần Vương lâu đời nhất từ thời đại Thái Cổ giáng lâm.
Sinh mệnh nhỏ bé, hãy dâng tế phẩm của ngươi… Mục Thiên Tôn!
Thân thể khổng lồ của Long Hao vẫn còn đang trong Thú Giới, chỉ có từng cái đầu khổng lồ vươn tới tế đàn.
Một cái đầu trong số đó giật mình nhìn Tần Mục, những cái đầu khác thì nhìn về phía con mắt và quái nhân cao gầy trong mắt!
– Ông nội nó chứ, Mục Thiên Tôn!
Chín đầu của Long Hao ra sức co rụt lại, tức tốc quay trở về Thú Giới:
– Mỗi lần ngươi tìm đến ta đều chẳng có chuyện tốt lành gì…
Tần Mục lạnh lùng nói:
– Long Hao, ngươi đã đồng ý với ta ba chuyện, đây là chuyện thứ nhất! Chúa tể của Thú Giới muốn nuốt lời ư?
Chương 1904: Ta là ngọn gió không bị ràng buộc
Ta là ngọn gió không bị ràng buộc
Long Hao do dự một chút, cố gắng kìm nén cảm giác muốn chạy trốn, đáp xuống lần nữa, giọng nói rền vang giữa không trung:
– Ta nói trước cho ngươi biết, nếu ta cảm thấy không địch nổi, ta sẽ lập tức đi ngay, chắc chắn sẽ không để tính mạng của bản thân bị liên lụy! Mục Thiên Tôn, ngươi rõ chưa?
Tần Mục không nhìn hắn, ánh mắt vẫn chăm chú khóa chặt quái nhân cao gầy, lạnh nhạt nói:
– Tùy ngươi.
Thân thể khổng lồ của Long Hao hoàn toàn thoát khỏi Thú Giới, nhào về phía quái nhân cao gầy, phát động giông tố cuồn cuộn.
Chín cái đầu che kín bầu trời Tổ Đình, trong đó tám cái đầu tưởng tượng làm phép, thần thông Thần Thức bạo phát, đánh về phía quái nhân cao gầy.
Cái đầu thứ chín cao giọng nói:
– Mục Thiên Tôn, ngươi phải nhớ kỹ, nhi tử Long Phi của ta có quan hệ rất tốt với ngươi.
Nếu như ta chết, với thực lực tu vi hiện tại của hắn vẫn chưa thể kế thừa ngôi vị của ta! Hắn chắc chắn hắn sẽ bị những cự thú khác trong Thú Giới xé xác thành từng mảnh!
Hắn giơ móng vuốt sắc nhọn ra, cùng lúc đó, thần thông Thần Thức đánh về phía quái nhân cao gầy, nhục thân mạnh mẽ trải qua vô số năm tháng được Tạo Vật Chủ tế tự bộc phát ra sức mạnh không gì sánh nổi, móng vuốt như lưỡi đao sắc bén, cấu xé quái nhân cao gầy!
Giờ đây không giống với trước kia.
Long Hao lúc trước giậm chân tại chỗ, yên lặng ở mặt sau Tổ Đình, thống trị cự thú Thái Cổ làm mưa làm gió, mà rõ ràng bây giờ hắn đã học được rất nhiều kiến thức từ Long Kỳ Lân của Diên Khang, cho dù là uy lực thần thông hay sức mạnh nhục thân đều mạnh hơn lúc trước rất nhiều!
Tu luyện tới trình độ này mà muốn tiến bộ nữa thì quá khó, nhưng Long Hao không giống những người khác, những kiến thức mà hắn nắm giữ chỉ là kiến thức thời đại Tạo Vật Chủ, khi hắn học tập thành quả biến pháp Diên Khang, bản chất sẽ lộ ra, thực lực tu vi tăng vọt!
Hắn cũng là tồn tại cấp Thiên Tôn.
Năm đó, hắn là tồn tại mà đám Tạo Vật Chủ dùng để uy hiếp Cổ Thần, ngay cả Thiên Công Thổ Bá cũng phải nhường hắn ba phần.
Giờ phút này, hắn như hổ mọc thêm cánh, khi bay xuống, thân thể cũng đang kịch liệt thu nhỏ!
Thu nhỏ thân thể có thể khiến sức mạnh của bản thân tập trung cao độ, khiến lực công kích của nhục thân mạnh hơn.
Hắn cũng thấy không thể coi thường quái nhãn và tên quái nhân trong mắt ở Hắc Sơn Tổ Đình, bởi vậy vừa đến đã thi triển toàn lực!
Quái nhân cao gầy trông cực kỳ thê thảm, gãy một cánh tay, vết máu loang lổ ở mi tâm, trên người đâu đâu cũng có vết thương, nhưng lại lộ ra vẻ khinh thường đối với đòn công kích vô cùng hung ác của Long Hao.
Ầm!
Thần thông Thần Thức của Long Hao nhanh chóng ngưng tụ, xông vào trong cơ thể hắn, định tưởng tượng trong cơ thể hắn, khiến cơ thể hắn nổ tung.
Thế nhưng, khi thần thông Thần Thức mà tám cái đầu của Long Hao thi triển vào trong cơ thể quái nhân cao gầy, chỉ nghe tám tiếng vang trầm uỳnh uỳnh uỳnh liên tục, thần thức của hắn còn chưa kịp tưởng tượng thì đã bị thân thể mạnh mẽ của quái nhân cao gầy nghiền nát!
Xoẹt!
Long Hao giơ móng vuốt sắc nhọn ra, quái nhân cao gầy giơ tay lên nghênh tiếp, năm ngón tay siết chặt lấy móng vuốt khổng lồ của Long Hao.
Long Hao và quái nhân cao gầy cùng ra sức, chỉ nghe tiếng vang rắc rắc truyền đến, Long Hao đau đến nước mắt tràn ra, chín đầu uốn éo, đột nhiên mở một cái miệng rộng cắn về phía quái nhân cao gầy!
Một nửa thân thể của quái nhân cao gầy ở vũ trụ trước, một nửa ở bên ngoài Hắc Sơn đổ vỡ, không tiện tránh né, lập tức bị Long Hao cắn trúng thân thể, răng nhọn cắm vào trong thân thể!
Đột nhiên uy lực của con mắt giữa mi tâm quái nhân bạo phát, quay đầu lại, chém ra một vầng hào quang, máu tươi ngút trời, một cái đầu của Long Hao bị chém xuống, tiếp theo là cái đầu thứ hai, cái đầu thứ ba!
Long Hao kêu gào thảm thiết, một cái vuốt rồng khác cắm vào ngực quái nhân cao gầy, móc vào trái tim hắn.
Nhưng ngay sau đó, vuốt rồng cảm nhận được một luồng uy năng mênh mông bắn ra từ bên trong trái tim mà vuốt rồng đang nắm chặt, khiến vuốt rồng bắt đầu hòa tan!
Long Hao khiếp đảm, đây là kẻ nào đây?
Hắn ta chỉ có nửa người, bị khảm trong quái nhãn không thể động đậy, nhưng chỉ dựa vào một tay đã có thể trọng thương một kẻ như Long Hao!
Trên thế gian này có người mạnh mẽ như vậy sao?
Hắn vội vàng thả ra, giãy dụa, bay lên không, mặc kệ ba cái đầu đã đứt rời, cố gắng trốn về Thú Giới.
Nhưng quái nhân cao gầy vẫn nắm chặt không buông vuốt rồng của hắn, lại ra sức kéo hắn trở về từ trên trời.
Long Hao thầm thấp thỏm lo âu, liều mạng tấn công về phía quái nhân, thân thể chấn động, vô số vảy rồng bắn ra.
Từng miếng vảy rồng giống như gương sáng, nhưng lại vô cùng sắc bén, chém về phía quái nhân kia!
Quái nhãn sau lưng quái nhân ầm ầm chấn động, vô số vảy rồng đột nhiên mất khống chế, bay vào trong quái nhãn, thậm chí ngay cả cái đầu đứt của Long Hao cũng tự bay về phía quái nhãn.
– Chẳng lẽ ta mới là tế phẩm?
Long Hao rùng mình, chỉ thấy con mắt giữa mi tâm của quái nhân cao gầy lại đang bắn ra hào quang, e là đòn đánh này có thể chặt đứt tất cả đầu hắn!
Chương 1905: Ta là ngọn gió không bị ràng buộc (2)
Ta là ngọn gió không bị ràng buộc (2)
Trong lòng hắn sợ hãi, cho dù là Thiên Tôn mạnh mẽ nhất trong mười Thiên Tôn cũng khó có thể dùng một tay khống chế hắn một cách chắc chắn, huống chi là đánh bại hắn chỉ bằng một đòn!
Mà bây giờ, chỉ sợ một đòn này của tên quái nhân đã có thể giết chết hắn, coi hắn thành tế phẩm, coi như chất dinh dưỡng!
Nhưng vào lúc này, đột nhiên hắn nhìn thấy một bóng dáng nhỏ nhắn đang bay sát từng miếng vảy rồng, đi trên vảy rồng với tốc độ cực nhanh, nhanh chóng lại gần quái nhân cao gầy.
– Mục Thiên Tôn…
Long Hao không suy nghĩ nhiều, sáu cái đầu bay lượn trên dưới, cố gắng tránh né hào quang bắn ra từ quái nhãn của tên quái nhân, nhưng vẫn không tránh kịp, bị một ánh hào quang chém trúng, một cái đầu lại rớt xuống.
Hắn giống như con mãng xà lớn nhiều đầu bị chém đứt đầu, phát ra tiếng kêu thảm thiết long trời lở đất, nhưng lại khó thoát khỏi số mệnh phải chết.
Đột nhiên Tần Mục đã bay tới trước người quái nhân kia, năm ngón tay giang rộng ra, tung một chưởng ấn vào ngực quái nhân kia!
Ầm!
Hào quang chói lòa bùng nổ, Thái Cực Đồ phóng đại kia được hắn khắc sâu vào trong cơ thể quái nhân!
Thái Cực Diễn Biến m Dương Hành!
Tần Mục trở tay lật thuận, hai tay như mưa điên cuồng chưởng về phía ngực tên quái nhân!
Chỉ thấy những chỗ bàn tay hắn chạm đến, thân thể quái nhân đang nhanh chóng hóa đá, diện tích hóa đá càng lúc càng lớn, xu thế hóa đá cũng càng lúc càng nhanh!
Quái nhân kia phát ra tiếng rống giận dữ long trời lở đất, thả Long Hao ra, thò tay chụp lấy Tần Mục.
Tần Mục đi khắp trên người quái nhân, mỗi một đòn đều là thần thông nhập đạo Trọng Thiên thứ hai mươi ba của hắn – Thái Cực Diễn Biến m Dương Hành, đánh thẳng từ bụng tới hầu kết, từ hầu kết đánh tới cánh tay cụt.
Bàn tay chụp vào Tần Mục của tên quái nhân dần dần dừng lại, đầu vai hắn đã hóa đá, bàn tay không thể chụp lấy Tần Mục, nhưng một ánh hào quang từ con mắt giữa mi tâm của hắn lại chém về phía Tần Mục.
Long Hao biết lúc này chính là thời điểm mấu chốt nhất, hắn áp chế sợ hãi trong lòng, nâng móng vuốt sắc nhọn lên ngăn trước Tần Mục.
Hào quang trong mắt vô cùng sắc bén, xoẹt một tiếng, chém vào móng vuốt hắn.
Long Hao đau đến mức ngẩng cao năm đầu, thở hổn hển không dứt, nhưng đuôi lại quét ngang tới, tiếp tục ngăn trở đòn đánh này.
Cái đuôi của hắn đứt gãy!
Cùng lúc đó, toàn bộ cánh tay của quái nhân hóa đá, xu thế hóa đá vẫn đang lan lên phía trên dọc theo cổ.
Tần Mục đã vòng trở lại từ cánh tay hắn, đánh lên mặt hắn hết đòn này đến đòn khác, vô cùng chuẩn xác giáng xuống các huyệt vị thừa tương, địa thương, đoài đoan, đại nghênh, giáp xa, nhân trung, nghênh hương trên mặt hắn.
Tần Mục không ngừng bước đi, đánh lên phía trên, phi như bay, dạo vòng vòng dọc theo đầu hắn, đánh tới bách hội trên đỉnh đầu, cuối cùng chưởng ấn xuống, nửa người trên của quái nhân hoàn toàn hóa đá!
Soạt!
Tần Mục lại chạy như điên xuống dọc theo thân thể hắn, chưởng ấn hết thần thông này đến thần thông khác, chưởng Thái Cực Diễn Biến m Dương Hành lên hai chân, trước người và sau người hắn!
Cuối cùng, một chưởng ấn cuối cùng đánh lên trên đầu ngón chân quái nhân, hóa đá nốt ngón chân hắn!
Tần Mục đáp xuống đất, thân thể lảo đảo một chút, lung la lung lay, suýt nữa không thể đứng vững.
– Chỉ dựa vào Thái Cực Diễn Biến m Dương Hành thì không phong bế được tồn tại như này!
Hắn cưỡng ép hít một hơi, thôi thúc lĩnh vực Thần Tàng, nguyên khí còn sót lại trong cây thế giới vận chuyển, điên cuồng thôi thúc công pháp, bay lên trời, chưởng ấn về phía quái nhân lần nữa!
Thái Tố Hốt Khai Hỗn Độn Bao!
Thái Thủy Chất Hình Vấn Thanh Minh!
Hai loại thần thông luân phiên đánh vào thân thể hóa đá của quái nhân cao gầy, khiến hắn ngày càng hư hóa, chuyển biến thể năng lượng thành tồn tại hữu hình vô chất!
Đột nhiên, pháp lực của Tần Mục hao hết, rơi xuống từ giữa không trung.
Long Hao lao xuống khỏi không trung, lấy bản thân làm đệm thịt, một người một rồng đập xuống đất, trượt xa hơn mười dặm, lúc này mới miễn cưỡng dừng lại.
Tần Mục giãy dụa đứng dậy, nhưng lại lung lay ngã xuống, lăn khỏi người Long Hao, ngã vào trong bụi bặm.
Thân thể Long Hao vang vọng ầm ầm, không ngừng thu nhỏ, biến thành quái nhân cụt hai tay, năm cái đầu, sau mông kéo cái đuôi đứt.
Hắn nhanh chóng tưởng tượng ra hai tay, sau đó lại tưởng tượng ra một cái đuôi, chẳng qua hầu như vảy rồng trên người hắn đều đã bị quái nhãn sau lưng quái nhân nuốt hết, khiến khắp nơi trên người hắn đều có lỗ máu.
Long Hao giận dữ nắm lấy cổ áo Tần Mục, xách hắn lên, cười giận dữ nói:
– Mục Thiên Tôn, ta đồng ý thay ngươi làm ba chuyện! Nhưng việc đầu tiên đã suýt nữa muốn mạng của ta! Còn lại hai chuyện, lão tử không làm, nếu ngươi có bản lĩnh thì bảo ca ca ngươi tới ăn ta đi!
Tần Mục khó khăn ngẩng đầu, giọng nói khàn khàn nói:
– Đánh… Nhanh lên, đánh nát hắn…
Long Hao cười giễu nói:
– Ta có thể thay ngươi đánh nát hắn, nhưng coi đây là chuyện thứ hai.
Chuyện thứ ba, chính là xóa bỏ ước hẹn Tiểu Thổ Bá giữa chúng ta, ngươi thấy sao?
– Đánh nát hắn mau lên!
Tần Mục dùng hết sức lực giận dữ hét:
– Con mắt hắn chính là đạo quả, là chỗ duy nhất không thể bị hóa đá, bởi lẽ đạo quả do đại đạo ngưng tụ mà thành! Một nửa thân thể còn lại của hắn nằm ở vũ trụ trước, không bị hóa đá, hắn đang kích phát nốt một nửa thân thể kia, thần thông của ta không giữ hắn được lâu!








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)










