[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)
Tập 363 : Cửu Ngục nhốt Thiên Công (c1811-c1815)
❮ sautiếp ❯Chương 1811: Cửu Ngục nhốt Thiên Công
Cửu Ngục nhốt Thiên Công
Năm người chưa từng tới nơi này, cho nên khi nhìn ngắm hình dạng kiến trúc và bảo vật lộng lẫy ở đây, trong lòng ai nấy đều rung động một cách khó hiểu.
Tần Mục bước nhanh về phía Thiên Cung ở trung tâm bình đài, chỉ thấy nguyên thần Thiên Công mày trắng râu trắng, hai mắt cũng trắng như tuyết đã chờ đợi sẵn ở đó.
– Ngươi sắp chết!
Tần Mục đi thẳng vào vấn đề.
– Chết?
Nguyên thần của Thiên Công nghênh đón bọn họ, mời bọn họ vào trong Thiên Cung của mình, thong thả nói:
– Ta đang chờ mong ngày này, chờ mong cái chết của bản thân để thoát khỏi trói buộc của Thiên Đạo.
Mục Thiên Tôn, ngươi tự do tự tại, ngươi không phải Cổ Thần sinh ra trên đại đạo, không hiểu sự áp bức của đại đạo với ta.
Đây là cơ thể của ta, ngươi thấy đấy, hiện tại ta vẫn có thể sử dụng cơ thể của ta sao?
– Thân bất do kỷ là gì?
Hắn u ám nói:
– Đạo Sinh Thần sinh ra đã là thân bất do kỷ.
Hiện tại, ý thức của Thiên Đạo đã hoàn toàn khống chế thân thể của ta, thậm chí nguyên thần của ta, mặc dù ta có ý thức của bản thân, nhưng nhất cử nhất động, mọi lời nói và việc làm của ta đều phải chịu sai khiến của Thiên Đạo.
Ngươi cho rằng người kiểm soát cơ thể ta hiện tại là ta sao? Không! Là Thiên Đạo!
– Là Thiên Đạo mênh mông trong vũ trụ này! Ta không hề có thể xác tự do, ta chỉ là một con rối của Thiên Đạo mà thôi! Các ngươi ngưỡng mộ sự mạnh mẽ của Thiên Công, Thiên Công cao cao tại thượng, có quyền thế và uy năng vô tận, mà ta thì hận, hận ta vừa mới sinh ra đã bị giam cầm trong thân thể này, bị giam cầm trong lồng giam này!
Không ngờ lúc này hắn lại hơi hưng phấn, chẳng qua ở trước mặt đám người Tần Mục, hắn đang kìm nén sự hưng phấn của bản thân.
– Thậm chí ta còn ghen tị với Tế Tự Thần.
Bọn họ được sinh ra nhờ tế tự, không có nhiều hạn chế như Đạo Sinh Thần.
Ta còn ghen tị với ngàn vạn sinh linh trong thế giới rộng lớn, bọn họ nhỏ bé như con kiến, nhưng bọn họ lại có thể tự do tự tại…
– Không! Ngươi không ghen tị với bọn họ!
Tần Mục dừng bước, lạnh lùng nhìn hắn:
– Sao Thiên Công có thể ghen tị với những con kiến ấy? Thiên Công, mục đích của ngươi là thoát khỏi sự khống chế của Thiên Đạo, hơn nữa lúc đã thoát khỏi, ngươi không hề muốn trở thành con kiến, mà là muốn vẫn duy trì sức mạnh của Thiên Công như trước, vẫn cao cao tại thượng! Những gì ngươi muốn làm không phải là trở thành chúng sinh, mà là thống trị chúng sinh!
– Sai!
Nguyên thần của Thiên Công cũng dừng bước, quay đầu lại nhìn đám người Tần Mục, nghiêm túc nói:
– Ngươi nói ta không ghen tị với con kiến là đúng, nhưng nửa câu tiếp theo của ngươi lại hoàn toàn sai! Ta không có ý định thống trị tất cả chúng sinh, tất cả những gì ta muốn làm là siêu thoát! Siêu thoát khỏi Thiên Đạo, đạt tới cảnh giới tự do không bị ràng buộc như Thái Dịch đạo huynh!
Tần Mục chỉ vào hắn cười ha hả:
– Ngươi có biết suy nghĩ của Hồng Thiên Tôn không? Ngươi có biết cái gọi là siêu thoát Thiên Đạo của Hồng Thiên Tôn là khiến cho Thiên Công chết một cách triệt để, trở thành mười Thiên Tôn, trở thành chúa tể của vũ trụ này không? Ngươi không thể siêu thoát!
Mặc dù hắn đang cười, nhưng cho dù là trên khuôn mặt hay là trong trái tim cũng không vui vẻ gì cả.
Đồ tể cau mày.
Hắn hiểu rất rõ Tần Mục, dù sao Tần Mục cũng được hắn và những lão nhân khác ở thôn Tàn Lão cùng nhau nuôi dưỡng, dáng vẻ này của Tần Mục thường chứng tỏ, sự quan tâm và coi trọng của Tần Mục đã đến lúc hắn khiến hắn vứt bỏ lý trí!
Lúc này Tần Mục chỉ có một cách làm, đó chính là không tiếc tất cả!
Hắn lặng lẽ dịch chuyển chuôi đao của Thiên Đao một chút, ngay lập tức, đám người Triết Hoa Lê, Lạc Vô Song và Điền Thục cũng hiểu ý.
Điền Thục ngẩng đầu, nốc hai ngụm rượu, lấy thêm can đảm.
Bọn họ đã chuẩn bị tốt, cho dù Tần Mục thật sự trở mặt với Thiên Công trên Linh Đài của Thiên Công, cho dù bọn họ sẽ phải đối mặt với sự tấn công của Thiên Đạo, bọn họ cũng không tiếc.
– Đương nhiên ta biết.
Nguyên thần của Thiên Công vẫn lạnh nhạt dửng dưng như trước, không nhanh không chậm nói:
– Hồng Thiên Tôn chính là ta, suy nghĩ của hắn là suy nghĩ của ta.
Mục Thiên Tôn, ngươi cảm thấy Hồng Thiên Tôn chỉ là một linh hồn của ta ư? Người cảm thấy hắn ngao du hồng trần tục thế quá lâu, đã bị hồng trần vấy bẩn, vì vậy trở thành một trong mười Thiên Tôn ư? Ngươi cảm thấy hắn và ta không phải một lòng, suy nghĩ của hắn và ta không phải là một thể ư? Ngươi cảm thấy hắn đang giấu ta làm những việc đó ư? Vậy thì ngươi sai rồi, sai hoàn toàn.
Ánh sáng trắng trong mắt hắn lững lờ như mây, giọng nói giống như chuông trời vang dội:
– Hồng Thiên Tôn chính là ta.
Tất cả các suy nghĩ của hắn cũng là suy nghĩ của ta! Tất cả hành động của hắn cũng là hành động của ta, tất cả suy nghĩ của hắn đều là suy nghĩ xuất phát từ trái tim của ta.
Dục vọng và theo đuổi của hắn cũng là dục vọng và theo đuổi của ta!
Tần Mục siết chặt nắm đấm, khàn khàn nói:
– Những dục vọng và theo đuổi của hắn là một phần dục vọng và theo đuổi của ngươi, đúng không?
Chương 1812: Cửu Ngục nhốt Thiên Công (2)
Cửu Ngục nhốt Thiên Công (2)
Nguyên thần của Thiên Công mỉm cười:
– Cuối cùng ngươi đã hiểu điều này.
Đúng vậy, tất cả suy nghĩ của Hồng Thiên Tôn cũng chỉ là một phần suy nghĩ của ta.
Hắn là một phần của ta và không thể thay thế ta.
Đợi đến sau khi chết đi, thoát khỏi sự kiểm soát của Thiên Đạo, tư duy của ta sẽ nhập vào Hồng Thiên Tôn, tất cả những suy nghĩ và dục vọng của hắn sẽ trở thành một phần của ta.
– Vậy thì ngươi còn Thiên Tâm không? Có còn Tâm Thiên Đạo không?
Tần Mục truy hỏi:
– Lúc đó ngươi sẽ trở thành một trong mười Thiên Tôn, hay vẫn là Thiên Công?
Nguyên thần của Thiên Công ngẫm nghĩ, nói:
– Thiên Tâm là gì chứ? Thứ Tâm Thiên Đạo muốn là Thiên Tâm trong tâm ta, mà thứ ta muốn lại là tâm ta trong Thiên Tâm.
Hắn vừa dứt lời, Tần Mục lập tức ra tay, thi triển thần thông Đạo Cảnh tầng thứ hai mươi lăm Trọng Thiên, Cửu Ngục Tỏa Tâm Đạo Trường Tồn!
Vô số gai nhọn mọc lên trong Linh Đài của Thiên Công.
Gai nhọn vô cùng sắc bén, trong tích tắc rơi xuống đất đã bắt đầu bành trướng, biến thành từng ngọn núi dốc đứng, biến thành Cửu Ngục Đài!
Ngục Đài xoay tròn hết tầng này đến tầng khác quanh nguyên thần đang lơ lửng của Thiên Công, nhốt nguyên thần của Thiên Công trong Cửu Ngục Đài!
Cửu Ngục Tỏa Tâm là để khoá đạo tâm!
Đạo tâm không đồng nghĩa với Đạo Cảnh, nhưng khi đạo tâm bị khóa sẽ ảnh hưởng đến việc phát huy của Đạo Cảnh, cũng sẽ ảnh hưởng đến cảm ngộ về đạo, khả năng hồi phục và tu vi tiến cảnh của bản thân!
Khoảnh khắc Tần Mục thi triển Cửu Ngục Tỏa Tâm Đạo Trường Tồn, ấn ký phù văn của Thiên Đạo trên mặt đất trong Linh Đài của Thiên Công lóe lên, bảo vật Thiên Đạo đứng sừng sững trên Linh Đài ầm ầm chấn động, đây là cơn tức giận của Thiên Đạo!
Bất cứ ai dám tấn công Thiên Công, Thiên Đạo cũng sẽ khống chế Thiên Công giết chết người đó!
Giây phút Tần Mục động thủ, đồ tể, Triết Hoa Lê, Điền Thục và Lạc Vô Song đều lần lượt rút đao.
Bốn tiếng đao vang lên, bốn cơ thể ngã ra bốn phía.
Tu vi của bọn họ vẫn không đủ, trước sức mạnh vĩ đại của Thiên Công Thiên Đạo, bất kỳ thần thông đao pháp tinh diệu nào cũng sẽ dễ dàng bị đánh tan!
Thấy Tần Mục sắp bị chôn thân trong uy năng của Thiên Đạo, đột nhiên tất cả những bảo vật Thiên Đạo và ấn ký Thiên Đạo đều dừng lại.
Nguyên thần của Thiên Công dao động, dùng hết ý chí của bản thân để chống lại ý chí của Thiên Đạo, giọng khàn khàn nói:
– Mục Thiên Tôn, loại bỏ thần thông của ngươi, ngươi còn có thể còn sống, ta không chống lại được ý chí của Thiên Đạo!
Tần Mục nhìn nguyên thần của Thiên Công trong Cửu Ngục Đài, siết chặt nắm đấm:
– Ngươi ra khỏi đại đạo thần thông này trước đã!
Nguyên thần Thiên Công cất bước, đi lên phía trước.
Hắn vừa bước đi, gai nhọn mọc lên!
Vô số bụi gai đâm tới từ bốn bức tường Cửu Ngục Đài khiến hắn khó khăn lê từng bước!
Đáng sợ hơn nữa là, rừng gai này nhắm vào đạo tâm của hắn, ngay cả khi hắn không nhúc nhích cũng cảm nhận được đau đớn sâu sắc từ đạo tâm!
Đột nhiên Linh Đài của Thiên Công lại chấn động, từng món bảo vật Thiên Đạo và lạc ấn Thiên Đạo lại tiếp tục bùng nổ uy năng.
Đám người đồ tể đồng loạt đứng lên, bao quanh bảo vệ Tần Mục, cầm đao nhìn đạo quang Thiên Đạo tràn ngập bốn phía và từng món bảo vật Thiên Đạo kia!
Thiên uy ở nơi này thật sự quá mạnh, mạnh mẽ đến mức chỉ cần một lần rung động cũng đủ để khiến bọn họ tan thành mây khói, không còn tồn tại!
– Tần giáo chủ, ta cảm thấy ngươi có thể suy nghĩ lại về ý kiến của Thiên Công!
Triết Hoa Lê liếm máu nơi khóe miệng, đề nghị:
– Ngươi không cần phải hy sinh lại tính mạng của ngươi, hy sinh tính mạng của bọn ta vì người mà trong lòng ngươi kính trọng, nhưng hiện thực lại không đáng để kính trọng!
Tần Mục nhìn nguyên thần của Thiên Công trong Cửu Ngục Đài, trong mắt vẫn toát ra hy vọng.
Hắn rất hy vọng Thiên Công có thể thoát khỏi Cửu Ngục Đài, chứng minh rằng hắn có tình cảm thâm sâu với Thiên Đạo, cho dù là Cửu Ngục Đài cũng không khóa được đạo tâm của hắn!
Chỉ có như vậy, Thiên Công mới là Thiên Công có Thiên Tâm, chứ không phải là một Hồng Thiên Tôn bị dục vọng chi phối!
Cũng chỉ có như vậy, hắn mới có thể sử dụng hết sức mạnh của bản thân, cho dù là liều mạng cũng phải bảo vệ tính mạng của Thiên Công!
Nhưng mà trong Ngục Đài tầng thứ chín, nguyên thần của Thiên Công không thể ra khỏi Cửu Ngục Đài như hắn mong muốn,.
Đạo tâm không hề dễ tu luyện như người đời tưởng tượng, muốn tu đạo tâm thành công không chỉ cần pháp lực mạnh mẽ, có cảm ngộ về đại đạo thiên địa, mà còn cần được rèn luyện trong hồng trần.
Thiên Công sống trong Huyền Đô quá cao quá xa, bản thân lại mâu thuẫn với Thiên Đạo khiến đạo tâm của hắn không còn mạnh mẽ như trong tưởng tượng của Tần Mục.
Thế nhưng Thiên Công vẫn đang áp chế ý thức của Thiên Đạo, không để cho Thiên Đạo tấn công Tần Mục, khiến Tần Mục mang theo một tia hy vọng.
Nhưng mà cùng với cảm giác đau đớn càng lúc càng tăng của Cửu Ngục Đài, sự phản kháng của Thiên Công với ý thức của Thiên Đạo càng ngày càng khó khăn hơn.
Điền Thục, đồ tể, Lạc Vô Song và Triết Hoa Lê cứng rắn siết chặt chuôi đao, nhìn chằm chằm bốn phía, những giọt mồ hôi trên trán trộn lẫn với máu chảy xuống.
Bọn họ không thúc giục Tần Mục nữa, bởi vì chỉ cần Tần Mục hạ quyết tâm thì sẽ rất ít khi thay đổi.
Chương 1813: Con đường phía trước cần đi hẵng còn dài
Con đường phía trước cần đi hẵng còn dài
Bọn họ là bằng hữu, là người thân của Tần Mục, hiểu được tất cả những gì Tần Mục làm.
Đột nhiên Tần Mục loại bỏ Cửu Ngục Đài, áp lực của Thiên Đạo xung quanh cũng theo đó mà tiêu tan.
Cơ thể bốn người mềm nhũn gần như quỳ xuống đất, Tần Mục vẫn thay đổi, vẫn thỏa hiệp, không cố gắng chống đỡ đến cùng.
– Hắn lo lắng cho tính mạng của chúng ta.
Đồ tể chống Thiên Đao mới có thể giữ cho bản thân không ngã xuống, thầm nghĩ:
– Nếu Mục Nhi ở đây một mình, chỉ sợ hắn sẽ dùng tính mạng của bản thân để đánh cược xem liệu Thiên Công có thoát khỏi Cửu Ngục Đài hay không.
Nhưng có chúng ta ở bên cạnh, hắn không dám đánh cược, ở trong lòng hắn, tính mạng của chúng ta cũng quan trọng như tính mạng của Thiên Công vậy.
Tần Mục nhắm mắt lại, không nhìn nguyên thần đang đi tới của Thiên Công.
Nguyên thần của Thiên Công bước tới cạnh hắn, dáng vẻ vẫn hệt như lão đầu râu trắng mặt mũi hiền lành bị Tần Phượng Thanh đuổi khắp ở đại lục Tần Tự năm đó.
Hắn mỉm cười nói:
– Mục Thiên Tôn, nỗi ám ảnh trong lòng ngươi quá sâu.
Đột nhiên Tần Mục mở mắt, nở nụ cười.
Hắn lấy giấy bút ra, trải trên mặt đất, cúi người xuống hạ bút rồng bay phượng múa, nhanh chóng vẽ một Cửu Ngục Đài trên giấy, sau đó vội vàng cuộn lại, giao cho Thiên Công.
Thiên Công hơi ngẩn ra, cầm lấy cuộn tranh.
– Đạo huynh, hiện tại ngươi đừng mở ra, đợi sau khi ta đi rồi hãy mở ra xem.
Tần Mục mỉm cười nói:
– Cứ như vậy, cho dù Thiên Đạo muốn tấn công ta cũng không thể nào tấn công được ta.
Nguyên thần của Thiên Công hỏi:
– Ta mở cuộn tranh này thì sẽ xảy ra chuyện gì sao?
– Giống như vừa rồi.
Tần Mục không giấu diếm, nói:
– Ngươi sẽ bị Cửu Ngục Đài khóa lại, ngã vào trong Cửu Ngục Đài, cảm nhận được sự đau đớn từ đạo tâm.
Nguyên thần của Thiên Công hỏi:
– Nếu ta không mở bức tranh này mà phá hủy nó thì sao?
– Vậy thì ta sẽ tránh xa Huyền Đô, không cản trở việc ngươi muốn chết nữa.
Tần Mục nghiêm túc nói:
– Ta cũng sẽ can ngăn Nguyệt Thiên Tôn, U Thiên Tôn, Lãng Uyển Thần Vương và Khai Hoàng, để tất cả mọi người cùng rời đi, giúp ngươi được toại nguyện!
Nguyên thần của Thiên Công lại hỏi:
– Nếu ta mở bức tranh này ra, ngươi có dùng hết sức lực ngăn cản ham muốn chết của ta, không cho ta thoát khỏi trói buộc của Thiên Đạo hay không?
Tần Mục lắc đầu:
– Ta sẽ dùng hết sức lực để ngăn cản mười Thiên Tôn, nhưng ta cũng sẽ không ngăn cản việc ngươi muốn chết, bởi lẽ hai điều này hoàn toàn khác nhau.
Mở bức tranh này ra, ngươi vẫn là đạo huynh của ta.
Ta sẽ làm mọi thứ có thể để giúp đỡ ngươi!
Nguyên thần của Thiên Công do dự trong chốc lát, giữ lại bức tranh, nói:
– Cho phép ta suy nghĩ.
Lĩnh vực Thần Tàng của Tần Mục trải ra, cuốn đám người đồ tể bay ra ngoài.
Nguyên thần của Thiên Công nhìn bọn họ đi xa, lại nhìn xuống bức tranh được cuộn lại.
Một lát sau, hắn để cuộn tranh ở một bên, không hề mở ra, nhưng thỉnh thoảng vẫn nhìn về phía cuộn tranh.
Bên ngoài, ý chí của Thiên Đạo đang khống chế thân thể của hắn chiến đấu với đám người Hồng Thiên Tôn, trong khi Nguyệt Thiên Tôn, Lãng Uyển và U Thiên Tôn thì đang liều mạng ngăn cản, hai bên chiến đấu đến long trời lở đất, chỉ có nơi này trông có vẻ khá yên tĩnh.
Hắn lặng lẽ đứng đó, trên bàn tay đang lơ lửng một viên tinh thể Thiên Hỏa.
Tinh thể không ngừng tự lớn lên, xoay tròn, mặt ngoài của tinh thể phản chiếu ra khuôn mặt ở các góc độ khác nhau của hắn.
Hắn chỉ cần bấm tay một cái là đã có thể thiêu rụi cuộn tranh đó, tiêu diệt thần thông của Tần Mục, nhưng từ đầu đến cuối hắn vẫn không đưa ra quyết định đó.
Tần Mục mang theo đám người đồ tể bay ra khỏi thân thể của Thiên Công.
Sau khi dừng bước, một chiếc Bỉ Ngạn Thần Châu lập tức hiện ra dưới chân, chở bọn họ lao vào từng tầng Hư Không, rời xa chiến trường.
Qua một lúc lâu, Bỉ Ngạn Thần Châu chạy ra khỏi Hư Không, sau đó biến mất.
Tần Mục ngồi trong hư vô, quan sát trận chiến giữa Thiên Công và đám người Hồng Thiên Tôn từ xa, yên lặng không nói gì.
Thời gian một nén hương đã trôi qua, hắn đứng dậy như thể không có bất kỳ tâm sự gì, lấy các loại dược liệu luyện chế linh đan, trị liệu vết thương cho đám người đồ tể, loại bỏ đạo thương Thiên Đạo của bọn họ.
Bốn người nhìn nhau, không nói gì.
Tần Mục xử lý vết thương của bọn họ một lượt, sau đó lại kiểm tra tỉ mỉ một phen, cuối cùng xác nhận bọn họ không còn vấn đề gì mới dừng lại.
Rốt cuộc Triết Hoa Lê cũng không nhịn được nữa, hỏi:
– Thiên Công không mở bức tranh đó của ngươi ư?
Tần Mục lắc đầu, giọng điệu hờ hững nói:
– Không hề.
Đột nhiên Lạc Vô Song nói:
– Thiên Công không thể mở bức tranh đó được.
Ngươi giúp hắn sẽ chỉ ngăn cản hắn thoát khỏi sự khống chế của Thiên Đạo! Để thoát khỏi sự khống chế của Thiên Đạo, hắn mới bố trí ván cờ này, hà tất hắn phải phá vỡ thế cờ của bản thân?
Điền Thục gật đầu nói:
– Một tay nói không sai.
Một kẻ như Thiên Công cách trời quá gần, mà cách đất quá xa, hắn không có suy nghĩ như chúng ta.
Báo cho đám người Nguyệt Thiên Tôn và U Thiên Tôn đi, chúng ta nên đi rồi.
Chúng ta không cần đấu tranh vì Thiên Công, hơn nữa hắn cũng không hề cảm kích.
Chương 1814: Thiên Tâm đã là tâm ta
Thiên Tâm đã là tâm ta
Tần Mục chần chừ.
Đồ tể nói:
– Hay là chờ thêm một lát nữa?
Tần Mục nở nụ cười:
– Vậy thì chờ thêm một lát.
Năm người yên lặng ngồi xuống điều tức, lẳng lặng chờ đợi.
Tần Mục còn đang chú ý chiến trường, đột nhiên khóe mắt giật giật, chỉ thấy U Thiên Tôn, Lãng Uyển và Nguyệt Thiên Tôn lần lượt bị thương.
Hắn thở dài, đứng dậy nói:
– Không cần chờ nữa, chúng ta đi thông báo cho bọn họ, rút lui khỏi Huyền Đô.
Đám người đồ tể cũng lặng lẽ đứng dậy, theo hắn ra chiến trường.
Lúc này, Hồng Thiên Tôn dẫn đầu các Thiên Tôn khác liên tục tấn công Thiên Công, khiến thương tích của Thiên Công càng ngày càng nhiều, càng ngày càng nặng, cho dù có được sức chiến đấu của Đại Thiên Đình, có được sức mạnh vô tận, trong chiến trường chính Huyền Đô này, Thiên Công cũng khó thoát khỏi cái chết!
Đám người Tần Mục tiếp cận đám người Nguyệt Thiên Tôn.
Nguyệt Thiên Tôn, U Thiên Tôn và Lãng Uyển Thần Vương đang cố gắng hết sức để ngăn cản đám người Hồng Thiên Tôn, nhưng hiệu quả rất nhỏ.
– Nguyệt Thiên Tôn, U Thiên Tôn, Lãng Uyển, dừng tay lại!
Thần thức của Tần Mục dao động, truyền âm cho ba người, nói:
– Không cần phải tiếp tục nữa…
Đột nhiên, thân hình của hắn run lên, nhìn về phía Thiên Công, gương mặt tỏ vẻ khó có thể tin được.
Hắn cảm nhận được bức tranh đó đã được mở ra, thần thông của Cửu Ngục Tỏa Tâm Đạo Trường Tồn được thi triển!
Trên Linh Đài của Thiên Công, nguyên thần của Thiên Công đang nhìn thần thông của Cửu Ngục Tỏa Tâm Đạo Trường Tồn, gai nhọn của Cửu Ngục Đài mọc lên, chạm đến đạo tâm.
– Con đường phía trước sẽ còn dài.
Con đường siêu thoát, có lẽ tìm kiếm con đường đi đúng đắn mới là chính đạo.
Hắn nhảy vào Cửu Ngục Đài, đau đớn dữ dội truyền đến, phong tỏa đạo tâm của hắn!
Tần Mục sảng khoái cười to, mang theo trường đao, đưa đám người đồ tể xông về phía Hỏa Thiên Tôn đang tấn công Nguyệt Thiên Tôn!
Trong Thiên Hải của Tổ Đình, Khai Hoàng nhẹ nhàng bước đi trên mặt biển Thiên Hải, chỉ khi bước chân hạ xuống, Thiên Hải mới lăn tăn nổi sóng từng đợt.
– Thiên Tâm đã là tâm ta.
Lúc đầu hắn tới đây dạo bước trên mặt biển, thế nhưng đột nhiên mặt biển nhấp nhô sóng lớn, điều đó chứng tỏ đạo tâm của hắn đang phản ứng lên Thiên Hải.
Điều này hệt như một giấc mơ đáng kinh ngạc, hắn có thể nhìn thấy những khuyết điểm nhỏ nhặt, những thiếu sót đang tồn tại trong đạo tâm của bản thân.
Những khuyết điểm và thiếu sót này sẽ phát triển thành sóng to gió lớn.
Hắn xuyên qua sóng to gió lớn, hàng phục tâm ma, tu dưỡng đạo tâm, khiến đạo tâm của bản thân càng ngày càng thuần túy.
Mà hiện tại, hắn đi trên mặt biển, trên mặt biển đã không còn xuất hiện sóng to gió lớn, chỉ còn từng gợn sóng.
Đạo tâm của hắn không gợn sóng, bình yên đến đáng sợ.
Hắn dừng bước, nhìn chằm chằm vào mặt biển Thiên Hải.
Mặt biển như gương, phản ánh đúng sự thật tất cả mọi thứ trong Huyền Đô.
Hắn nhìn thấy trận chiến trong Huyền Đô, dưới chân lại có sóng biển xuất hiện, đại diện cho việc đạo tâm của hắn không còn bình tĩnh nữa.
– Đã quá muộn để đến Cửu Ngục Đài rồi, nhất định phải đến Huyền Đô.
Khai Hoàng sửa sang lại y phục, nhìn dung mạo của bản thân bằng mặt gương Thiên Hải, cất bước rời đi.
Sau khi hắn rời đi không bao lâu, bóng dáng Hạo Thiên Tôn dần dần bước ra từ trong Hư Không, từ hư thành thực, bước chân nhẹ nhàng đáp xuống mặt biển.
Sóng biển cuộn trào mãnh liệt khi bước chân hắn đáp xuống mặt biển, song lại nhanh chóng khôi phục sự yên ả.
Hạo Thiên Tôn không nhìn theo hướng Khai Hoàng rời đi nữa mà nhìn mặt biển phẳng lặng, quan sát tình hình chiến đấu trong Huyền Đô.
– Đã đến lúc tới Huyền Đô rồi.
Hạo Thiên Tôn cười, phía sau hắn, hư ảnh của Thần Nữ Thái Tố hiện ra, không để lại bất kỳ hình phản chiếu nào trên mặt biển Thiên Hải.
– Chắc chắn cường giả thật sự cần phải giữ được bình tĩnh giống như Khai Hoàng.
Hạo Thiên Tôn vừa mới cất bước, sóng biển trên mặt biển lại nổi lên, thế nhưng gợn sóng không lớn, hắn làm như không thấy mà đi qua.
Mặc dù đạo tâm của hắn không bằng Khai Hoàng, nhưng chắc chắn cũng không hề yếu, nếu đổi lại là người khác đi tới Thiên Hải, chỉ sợ sóng biển trong đạo tâm sẽ hình thành sóng to gió lớn ngập trời, mà hắn cũng chỉ dậy sóng mà thôi!
Hơn nữa theo chuyển động bước chân của hắn, gợn sóng lặng dần.
– Trận chiến này không chỉ để diệt trừ Thiên Công, mà cũng là để tiêu diệt những cường địch có khả năng uy hiếp địa vị của ngươi trong mười Thiên Tôn.
Thần Nữ Thái Tố phía sau hắn dần mờ đi, nhưng giọng nói lại truyền vào trong tai hắn một cách rõ ràng giống như đang thì thầm bên tai hắn:
– Hồng Thiên Tôn sẽ không còn là mối đe dọa của ngươi nữa… Chất nhi, những gợn sóng nơi ngươi đang đứng trên Thiên Hải vô cùng nhẹ, có vẻ như đạo tâm của ngươi không kém hơn Khai Hoàng.
Hạo Thiên Tôn đi về phía Thiên Hà, nói:
– Xét về đạo tâm vững chắc, ta chỉ kém hắn một bậc mà thôi, nhưng trên Đạo Cảnh, hắn lại vượt xa ta.
Khai Hoàng coi trọng Đạo Cảnh, nhưng ta lại coi trọng sức mạnh.
Sau này ta sẽ học tập hắn về phương diện Đạo Cảnh, ưu điểm lớn nhất của ta là điều này.
Chương 1815: Thiên Tâm đã là tâm ta (2)
Thiên Tâm đã là tâm ta (2)
Hắn mỉm cười, bình tĩnh nói:
– Năm đó ta đã học được Thành Thần Pháp của Ngự Thiên Tôn, tiêu diệt Ngự Thiên Tôn.
Hôm nay, ta cũng có thể học tập Đạo Cảnh của Khai Hoàng, tiêu diệt Khai Hoàng.
Đạo tâm của ta đủ mạnh, học tập Đạo Cảnh cũng không khó như trong tưởng tượng.
Cơ thể của Thái Tố hoàn toàn biến mất, nàng khẽ hỏi:
– Vậy thì ngươi đã nuôi dưỡng đạo tâm của bản thân đến bước này như thế nào?
– Tại thời khắc đỉnh cao nhất của bản thân, ta đột nhiên rơi xuống đáy cốc, nằm trên giường bệnh trăm ngàn năm.
Hạo Thiên Tôn dừng bước, nghiêng đầu nhớ lại quá khứ, nói:
– Trong trăm ngàn năm đó, ta phải chịu đựng vô số sự khinh thường, vô số lời nhạo báng, ngay cả những người đi theo ta năm đó cũng lần lượt bỏ ta mà đi, cười nhạo ta, phỉ báng ta.
Ta đã trải qua cảnh lên voi xuống chó này, sau đó đạo tâm đã trở nên vô cùng cứng cỏi vững vàng.
Trong ánh mắt của hắn toát lên sự tự tin và niềm tin vô cùng mạnh mẽ, hắn cao giọng nói:
– Lý do ta nằm trên giường bệnh lâu như vậy không phải là do vết thương trên nhục thân, mà là vết thương trên đạo tâm! Đợi đến khi ta đứng dậy khỏi giường bệnh, thiên hạ này đã không còn ai có thể đánh bại đạo tâm của ta! Kể từ đó, ta đã nhìn thấy sự ấm áp và lạnh lẽo, ta đã nhìn thấu cái gọi là tình thân, tình bằng hữu và tình yêu.
Kể từ đó, ta chỉ sống cho bản thân mình!
– Ta đã diệt trừ hết kẻ ngáng đường này đến kẻ ngáng đường khác bất kể huynh đệ tỷ muội, ngay cả đại thái tử cũng bị ta tính kế, trở thành Tà Vô Kỳ!
– Ta trở thành thủ lĩnh của tộc Bán Thần, thành lập Thiên Đình Long Tiêu, thống trị lại thiên hạ Bán Thần. ta liên thủ với Vân Thiên Tôn tiêu diệt phụ hoàng cao cao tại thượng nhìn như không thể bị đánh bại.
Ta còn lợi dụng kẻ khác, từng bước xâm chiếm, từng bước củng cố để chiếm lấy quyền lực của Thiên Minh!
– Trăm vạn năm qua, phụ hoàng bị đánh bại, Vân Thiên Tôn bị đánh bại, Hỏa Thiên Tôn khuất phục, Nguyệt Thiên Tôn bị đánh bại, Lăng Thiên Tôn bị đánh bại, đối thủ của ta càng ngày càng ít.
Sự tự tin và niềm tin trong mắt hắn biến thành nụ cười:
– Mà hiện tại là đến lượt Khai Hoàng, đến lượt mười Thiên Tôn! Hồng Thiên Tôn sẽ là kẻ đầu tiên, kế đến là Thái Đế, sau đó là Phụ Thần đang ngóc đầu trở lại!
Đạo tâm của hắn ngày càng ổn định, trên mặt biển Thiên Hải không dao động nổi, không có bất kỳ gợn sóng nào xuất hiện!
Thái Tố chậm rãi lộ rõ hình dáng, nhẹ giọng nói:
– Vậy thì kẻ khiến ngươi nằm trên giường bệnh hơn ngàn năm vào trăm vạn năm trước, trăm vạn năm sau lại khiến ngươi từ đỉnh cao rơi xuống bụi bặm lần nữa, mất hết thể diện ở Thái Hư thì sao?
Giọng nói của nàng hệt như chứa đựng một loại ma lực kỳ lạ.
Khóe mắt của Hạo Thiên Tôn giật giật, Thiên Hải đang yên ả bỗng nhiên nổi sóng to gió lớn!
Sóng lớn cuồn cuộn đánh vào bầu trời mênh mông khiến một vùng trời đen kịt lại, sấm chớp đánh ầm ầm, đáng sợ như địa ngục!
Một lúc lâu sau, dị tượng của Thiên Hải mới lắng lại.
Y phục bay phần phật của Hạo Thiên Tôn cũng từ từ lặng lại.
Hắn không trả lời câu hỏi của Thái Tố, đi thẳng về phía Thiên Hà.
Hai lần thăng trầm trong cuộc đời này của hắn đều là nhờ Tần Mục ban tặng.
Nằm trên giường bệnh hơn ngàn năm là do vết thương kiếm tạo thành và vết thương đạo tâm mà Tần Mục ban cho hắn.
Việc gặp Thái Đế rồi phải giáp mặt chiến đấu ở vùng đất Thái Hư cũng là công lao của Tần Mục.
Tần Mục còn đích thân tìm đến khi hắn đang dưỡng thương, chẳng những phá hỏng đại kế tiến thêm một bước của hắn, thậm chí còn truy sát hắn sáu mươi vạn dặm!
Thể diện của hắn đã không còn sót lại chút nào ở trước mặt đại quân Thiên Đình và đại quân Vô Ưu Hương!
Hắn không thể không cúi đầu trước Thái Tố, liếm chân Thái Tố mới có thể sống sót!
Vì để nổi dậy thêm lần nữa, hắn đành phải bảo hổ lột da, không thể không dựa vào sức mạnh của Thái Tố.
Tất cả những điều này đều là nhờ Tần Mục ban tặng!
Kẻ có thể khiến đạo tâm của hắn hỗn loạn cũng chỉ có Tần Mục!
Thần Nữ Thái Tố mỉm cười, chậm rãi biến mất, sau đó biến mất hẳn.
Tại Huyền Đô, Hỏa Thiên Tôn đứng trên Tổ Địa Đạo Hỏa, Đạo Hỏa bốc cháy hừng hực, thiêu đốt Hư Không, khiến mọi thứ tan chảy.
Nam Đế Chu Tước nắm chắc trong tay Đạo Hỏa mạnh mẽ đến như vậy, thế nhưng không biết vì sao, chỉ có hắn mới có thể phát huy hết sức mạnh của Tổ Địa Đạo Hỏa!
Đứng trên tế đàn Đạo Hỏa, hắn như thể một chúa tể nắm trong tay thiên địa, lấy tế đàn làm trung tâm, toàn bộ vũ trụ đều trở thành chín tầng của tế đàn.
Hắn vươn tay chỉ một cái đã có thể cắt đứt từng tầng không gian, khiến Nguyệt Thiên Tôn khó khăn ứng phó!
Pháp lực mạnh mẽ của hắn vượt xa Nguyệt Thiên Tôn.
Hiện tại, hắn không hề nôn nóng muốn lấy tính mạng của Nguyệt Thiên Tôn ngay lập tức, mà là đề phòng U Thiên Tôn và Lãng Uyển Thần Vương, đặc biệt là Lãng Uyển Thần Vương có sức uy hiếp rất lớn với hắn.
Tổ Địa Đạo Hỏa uốn cong không gian, nhưng lại không thể bóp méo Hư Không, mà tấn công của Lãng Uyển Thần Vương đúng lúc lại đến từ Hư Không!
Hơn nữa, mục tiêu quan trọng hơn của hắn là Thiên Công.








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)










