[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)
Tập 32 : Ý nghĩ nguy hiểm (c156-c160)
❮ sautiếp ❯Chương 156: Ý nghĩ nguy hiểm
Nguồn: EbookTruyen.Me
“Cấm chế quái lạ.”
“Đan Ba La” nhìn những người nhỏ hung ác này một chút, trong lòng giật mình, mỗi một người nhỏ tựa hồ cũng là dùng hồn phách của cường giả luyện thành, cực kỳ mạnh mẽ, chỉ biết giết chóc.
Mà những khối lập phương kỳ quái này tạo thành một cái khóa vô cùng phức tạp, phù văn chiếu rọi ở phía trên, chỉ có đúng hình dạng phù văn mới có thể mở khóa, nếu không thì sẽ thả những người nhỏ này ra!
Những khối lập phương nửa trong suốt này đếm không xuể, số lượng rất nhiều, khi phù văn của phù bảo chiếu rọi ra ánh xạ lên một khối lập phương thì khối lập phương kia liền tự lui về phía sau, biến mất không còn tăm hơi.
“Giải khai chế cấm là bước đi rất phức tạp, không có cái phù bảo này thì khó có thể làm được!”
Phù bảo không ngừng xoay tròn, phù văn trên mười bốn mặt chiếu rọi ra cũng thiên biến vạn hóa, làm cho những khối lập phương trước mặt bọn họ không ngừng thối lui.
Phù bảo tung bay về phía trước, thủ vệ lưng rùa cất bước theo sau, “Đan Ba La” vội vã đuổi theo, rập khuôn từng bước, đi qua một đoạn đường nối thật dài, đột nhiên trước mắt rộng rãi sáng sủa.
Bên trong cung điện vàng này còn có động thiên khác, từ bên ngoài mà xem thì cung điện này cũng không lớn, thế nhưng từ bên trong nhìn lại, ít nhất phải lớn hơn mười lần, từng cây từng cây cột xếp hàng, sau đó là những tế đàn bằng vàng to to nhỏ nhỏ, trên mỗi một tế đàn đều đặt những bảo vật hình thái kỳ dị.
Thủ vệ lưng rùa mang theo Thiếu Bảo kiếm đi về phía trước, cười nói: “Loại báu vật này nhất định phải đặt ở nơi sâu xa nhất, vị trí tôn quý nhất, pháp lực của ta không đủ phong ấn nó, chỉ có chờ Vu Tôn đến đây tự mình phong ấn.
Đan Ba La, ngươi lập công lớn, ngay cả ta đều rất hâm mộ!”
“Đan Ba La” vội vã cười nói: “Từ trên người tên Duyên Khang kia ta đạt được không chỉ một bảo vật, còn có một bình ngọc nhỏ, bên trong quá nửa là thánh dược, ta ngửi một chút, vô cùng tuyệt vời, tựa hồ muốn thành Thần Tiên… “
Hắn lấy từ trong tay áo ra một cái bình ngọc nhỏ, thủ vệ lưng rùa nhìn thấy, ánh mắt sáng lên, từ trong tay hắn đoạt tới, cười nói: “Đan Ba La, ngươi lập được công lớn, Vu Tôn tất nhiên sẽ ban thưởng cho ngươi cực nhiều, ta sớm mang ngươi đi tới nơi này chọn bảo vật, ngươi há có thể không có gì hiếu kính ta sao? Thánh dược trong bình ngọc này đưa cho ta thôi!”
Vẻ mặt “Đan Ba La” đau nhức.
Thủ vệ lưng rùa nhìn thấy vẻ mặt đau nhức của hắn thì cười nói: “Keo kiệt.” Dứt lời, vặn nắp bình ngọc rồi đặt lên mũi ngửi một cái.
“Thật thơm ô ô ô… “
Trên mặt thủ vệ lưng rùa còn mang theo nụ cười thỏa mãn, ngã oạch xuống.
“Đan Ba La” ngừng thở, vội vã đoạt lấy bình ngọc từ trong tay hắn, đậy nắp bình, một hơi cũng không dám thở, suy nghĩ một chút, lấy ra một bình ngọc khác, thu không khí xung quanh vào trong bình ngọc, sau đó mở miệng thủ vệ lưng rùa ra, đặt cái bình ngọc đã mở nắp này vào trong miệng hắn, để hắn ngậm lại.
“Như vậy trong thời gian ngắn, hắn sẽ không tỉnh lại.
Phù “
“Đan Ba La” thở hắt một hơi, sau đó bắt đầu lột da, từ bên trong túi da Đan Ba La chui ra một người khác, chính là Tần Mục.
“Lúc này cũng coi như là mình dùng thủ đoạn của Ma đạo.”
Tần Mục nhìn túi da trên đất một chút, lắc lắc đầu, Tư bà bà có thể khoác da người khác, thiên biến vạn hóa, thế nhưng trong lòng hắn vẫn còn có chút bóng ma.
Tần Mục cầm lại Thiếu Bảo kiếm, lại tìm kiếm trên người thủ vệ lưng rùa, lấy tấm phù bảo này nhét vào ngực mình, sau đó lại lôi ra một ít đồ vật linh tinh lẻ tẻ.
Hắn tìm kiếm một phen, không tìm được thứ gì có tác dụng nữa, đành coi như thôi.
“Thần Tiêu Thiên Nhãn, mở! Thanh Tiêu Thiên Nhãn, mở!”
Bên trong tròng mắt của Tần Mục, Thần Tiêu Thiên và Thanh Tiêu Thiên mở ra, hình thành hai tầng phù văn dày đặc trong tròng mắt hắn, nhìn chung quanh, lập tức toàn bộ nơi này trở nên thứ tự rõ ràng.
Mỗi một tế đàn bằng vàng ở nơi này đều dày đặc phong ấn, tương tự như khối lập phương hắn nhìn thấy lúc nãy, bên trong mỗi một khối lập phương đều giam giữ một người nhỏ tướng mạo hung ác, những người nhỏ này ngũ quan vặn vẹo cùng nhau, tóc mọc lùm xùm, nanh vuốt sắc bén, tuy nhiên không dùng Thiên Nhãn mà nói thì căn bản không nhìn thấy.
Tần Mục cầm lấy tấm phù bảo này, cẩn thận đánh giá phù văn trên mười bốn mặt phù bảo, so sánh một chút, lắc lắc đầu, tấm phù bảo này cũng không phải là chìa khóa dùng để giải trừ phong ấn trên tế đàn bằng vàng, đoán chừng chỉ có thể dùng để mở cửa cung điện.
Hắn đi về phía trước, nhìn từng cái từng cái tế đàn, hắn nhất định phải tranh thủ thời gian, ở bên ngoài hẳn là Linh Dục Tú còn đang ngăn cửa, bản lĩnh của Linh Dục Tú kém hắn một bậc, cho dù đã học chiến pháp hợp lưu của Bá Sơn Tế Tửu, nhưng đoán chừng cũng kiên trì không được bao lâu.
Bảo vật trên tế đàn có sự khác nhau, có rất nhiều bảo vật chỉ duy nhất ở Lâu Lan Hoàng Kim cung mới có, luyện đến mức rất kỳ quái, có lột da người ra vẽ tranh, vẽ phù văn, có dùng xương sọ của người làm bát, còn có dùng da người làm trống, cùng với Bạch Cốt phiên, Thiên Độc Phệ Hồn phiên, điện thờ bằng xương trắng, đều là pháp khí tà ma ngoại đạo.
Thế nhưng ngoài ra cũng có không ít thứ tốt, ánh vàng rực rỡ, thật giống như bảo vật do tồn tại cấp bậc Vu Vương luyện chế.
Tần Mục còn nhìn thấy một ít bảo vật không phải của Vu giáo cũng được để ở chỗ này, có Thiên Tràng tháp, Xá Lợi tử, hẳn là báu vật của Phật môn, còn có một viên kiếm hoàn nhỏ như trái nho, một cây đàn cổ bị đốt cháy khét một mặt, một thanh kiếm gãy.
Đột nhiên, Tần Mục dừng bước lại, thân thể không thể di chuyển, trên tế đàn này dựng thẳng một phiến đá, trên phiến đá khắc chính là tàn đồ hành công, hắn chỉ liếc mắt nhìn liền biết là đồ hình hành công của Bá Thể Tam Đan công, tuy nhiên không phải đồ hình hành công cảnh giới Lục Hợp, trong lúc vội vàng hắn căn bản không nhìn ra là cảnh giới nào.
“Đi, đi, đi tìm chân!”
Tần Mục giục chính mình, chạy như bay vào nơi sâu trong bảo khố, sau một lát, hắn nhanh chóng chạy hết một vòng nơi này, sau đó dừng lại trước một tế đàn.
Tế đàn này hắn đã xem qua một lần, nhưng mà cuối cùng vẫn lại về nơi đây.
Trên tế đàn chính là đặt nửa người dưới của một người, chỉ có vị trí eo trở xuống nhưng vẫn đứng vững vàng như trước.
Tuy nhiên, Tần Mục có thể khẳng định đây không phải là nửa người dưới của đồ tể.
Nửa đoạn thân thể này sáng vàng rực rỡ, ngay cả dòng máu tựa hồ cũng là màu vàng, xương cốt cũng màu vàng.
Bộ thân thể này tỏa ra một luồng khí tức kinh khủng, mạnh mẽ hơn cả Vu Vương.
“Thân thể của Vu Tôn?”
Tần Mục hấp háy mắt, lấy tay đo eo mình một cái, sau đó cẩn thận nhớ lại thân thể của đồ tể, thân thể của đồ tể tựa hồ hoàn toàn có thể đặt lên nửa đoạn thân thể này.
“Vu Tôn tiêu diệt môn phái cướp đi nửa người dưới của Đồ gia gia kia, lấy nửa người dưới của ông, sau đó Vu Tôn chặt nửa người dưới của mình, đặt ở nơi này, mà nửa người dưới của Đồ gia gia lẽ ra nên ở đây nhưng không thấy… “
Khóe mắt Tần Mục nhảy nhảy, nghĩ đến một khả năng đáng sợ.
Vu Tôn chém đứt nửa người dưới của chính mình, lắp nửa người dưới của đồ tể vào trên người mình!
“Lấy y thuật của ta hoàn toàn có thể làm được điều này.
Hẳn là Vu Tôn cũng có thể!”
Hắn không khỏi tê cả da đầu, chém đứt nửa người dưới của chính mình nối với nửa người dưới của người khác, ý đồ của Vu Tôn là cái gì?
“Hay là hắn cho rằng thân thể của Đồ gia gia lợi hại hơn thân thể vàng ròng của hắn, là hắn suốt đời đều không thể với tới, vì lẽ đó hoán đổi nửa người dưới của chính mình.
Tuy nhiên cũng có một khả năng khác, đó là Vu Tôn luyện nửa người dưới của Đồ gia gia thành linh binh hình hai chân… “
Sắc mặt Tần Mục quái lạ, khả năng sau rất nhỏ nhưng lại không phải là không có.
Hắn không khỏi lộ vẻ khó khăn, chung quanh nửa người dưới trên tế đàn kia cũng có phong ấn, phong cấm, dùng tay tới lấy tuyệt đối sẽ bị những người nhỏ trong khối lập phương kia ăn sạch, không chừa lại chút xương.
Nếu Bá Sơn Tế Tửu ở đây liền có thể lập tức dùng sức mạnh phá hủy những phong ấn, phong cấm này, nhưng Tần Mục không có loại năng lực này.
“Thâu Thiên Hoán Nhật thủ gia gia què dạy cho, mình chưa một lần dùng thử, có thể xuyên qua phong cấm lấy được nửa đoạn thân thể kia không đây?”
Trong lòng hắn lo sợ, đột nhiên nhấc chân lao nhanh trong bảo khố này, khống chế Thâu Thiên Thần Thoái mà người què truyền thụ cho hắn, tốc độ như phù quang lược ảnh, nhanh đến mức mắt thường khó có thể nhìn thấy!
Tần Mục vừa lao nhanh vừa triển khai Thâu Thiên Hoán Nhật Thủ, tay càng lúc càng nhanh, như ánh sáng, như tia điện, một thân công phu của người què đều ở chân và tay, chân chạy nhanh là để thoát thân khi trộm đồ bị người ta phát hiện, ra tay nhanh là để trộm đồ vật.
Thâu Thiên cước pháp Tần Mục vẫn cần tu khổ luyện, thế nhưng Thâu Thiên Hoán Nhật thủ thì hắn ít luyện tập, giờ phút này gặp chuyện ôm chân Phật, mong mỏi mình có thể tìm hiểu ra càng nhiều ảo diệu.
Thâu Thiên Thần Thoái và Thâu Thiên Hoán Nhật Thủ đồng thời triển khai, Tần Mục lập tức nhận ra được một tia kỳ diệu, không khỏi kinh hô một tiếng, vội vàng dừng lại.
Hắn cùng lúc triển khai hai loại pháp môn không giống nhau vậy mà cảm giác được hai loại pháp môn này như là một thể thống nhất, chỉ là người què chia pháp môn thống nhất ra làm hai nửa truyền thụ cho hắn.
Vốn là hắn tu luyện Thâu Thiên Thần Thoái đã cảm giác cực kỳ thông thuận, mà lúc này đồng thời triển khai Thâu Thiên Thần Thoái và Thâu Thiên Hoán Nhật Thủ thì tốc độ vận hành của nguyên khí lập tức tăng lên mấy lần!
Tốc độ vận hành nguyên khí tăng nhanh, tăng lên mấy lần, mang ý nghĩa tốc độ ra chân và tốc độ ra tay của hắn có thể tăng lên mấy lần!
Tần Mục lấy lại bình tĩnh, nhìn về phía trước, bảo khố trong cung điện cực kỳ rộng rãi, có đầy đủ không gian để cho hắn có thể lao nhanh, hắn đột nhiên phát lực, hai chân lao như bay về phía trước!
Không khí bên trong cung điện truyền đến tiếng rít như bị xé rách, đột nhiên chỉ nghe một tiếng vang đùng thật lớn, Tần Mục mạnh mẽ đâm vào vách tường cung điện cách chỗ hắn vừa cất bước hơn trăm trượng, sau đó ngã thẳng về phía sau.
Ở chung quanh thân thể hắn, một luồng khí trắng hình tròn lượn lờ tản ra.
Sau một lát, Tần Mục đứng dậy, quơ quơ đầu, lần thứ hai phát lực lao nhanh, lại là một tiếng vang đùng thật lớn, một luồng khí trắng từ chung quanh hắn tản ra, thế nhưng lần này hắn không va vào vách tường, mà là giẫm trên vách tường lao qua, sau đó chạy lên đỉnh điện, gào thét lao qua đỉnh điện.
Tiếng rít tựa như xé rách không dứt, Tần Mục từ trên không trung của bảo khố này giẫm lên không khí gào thét mà đi, trong chớp mắt lại gào thét mà quay về.
Đột nhiên, trên đường lao nhanh, hắn đưa tay chộp một cái, trên một tế đàn bằng vàng đã trống rỗng, mà trong tay Tần Mục thì lại có thêm một cái bát luyện chế từ xương sọ.
Leng keng.
Bát rơi trên đất, Tần Mục cười ha ha, vừa vui vẻ chạy như điên, vừa thò tay chộp vào tế đàn như ánh sáng lướt qua bên người, từng cái từng cái tế đàn lập tức trống rỗng, mà trên mặt đất, những bảo vật kia bị hắn vứt khắp nơi.
Sau một lát, toàn bộ bảo vật trên tế đàn đều bị hắn vét sạch, sau đó Tần Mục ôm hai cái bắp đùi từ một bên tế đàn xẹt qua.
Thân hình của hắn bỗng nhiên dừng lại, thả nửa người dưới sáng vàng rực rỡ này xuống.
“Chẳng trách què gia gia luôn thích trộm đồ vật, nguyên lai trộm đồ vật sảng khoái như vậy!”
Thiếu niên Tàn Lão thôn thở hắt một hơi, quay đầu lại nhìn bảo vật vứt lung tung trên mặt đất một chút, tinh thần sảng khoái, khen: “Cho dù bị chém đứt một chân cũng đáng giá!”
oOo
Chương 157: Hoàng Kim cung say ngất
Nguồn: EbookTruyen.Me
Tần Mục đột nhiên tỉnh ngộ lại, loại ý nghĩ này của mình vô cùng nguy hiểm, chân người què vì thế mà mất đi, tuy rằng người què trước mặt người khác tươi cười vui vẻ, nhưng sau lưng lại than thở cả ngày, rất muốn tìm cái chân kia của mình về, nhưng lại không dám.
Nếu như chính mình rơi vào hành vi điên cuồng trộm cướp mà người què không vượt qua trước kia, đoán chừng kết quả cách người què cũng không xa.
“Tuy cảm giác này rất sảng khoái, thế nhưng sau này vẫn nên ít làm một chút.”
Tần Mục cảnh giác chính mình, quay đầu lại nhìn các loại bảo vật trên đất một chút, ngoại trừ những bảo vật hoang đường do Lâu Lan Hoàng Kim cung luyện chế, những cái khác hắn đều muốn mang đi, chỉ là thứ mà hắn có thể mang đi lại có hạn.
“Kiếm hoàn được bọn họ cung phụng ở đây, hẳn là một bảo vật không tệ.”
Tần Mục nhặt kiếm hoàn lên, kiếm hoàn rất nặng, xem chừng bên trong phong ấn rất nhiều thanh bảo kiếm.
Nguyên khí của hắn thoáng tiến vào trong đó, chỉ nghe một tiếng vù, từ trong “kiếm hoàn” bay ra một thanh loan đao, từ từ chuyển động nửa vòng trước người hắn.
“Không phải kiếm hoàn, là đao hoàn!”
Tần Mục kinh ngạc, hắn từng gặp được đao hoàn chỗ phản quân của Man Địch quốc, phản quân dùng đao hoàn để công phá thần thông Tuyệt Bích Thiên Cương của Bá Sơn Tế Tửu, kết quả toàn bộ mấy vạn thanh loan đao đều cắm vào Tuyệt Bích Thiên Cương không thu lại được, vì thế Thác Lý Mộc mới có thể dễ dàng giết sạch phản quân như thế.
Tần Mục cầm lên một thanh loan đao, không thuận tay cho lắm, chắc là cần công pháp đặc thù mới có thể khống chế.
Tuy nhiên chất lượng thanh loan đao này tốt hơn rất nhiều những thanh khác của phản quân, tính chất không thua dao mổ lợn của hắn.
Hắn thu hồi nguyên khí, thanh loan đao lại kêu vang rồi chui vào trong đao hoàn, biến mất không còn tăm hơi.
Số lượng loan đao bên trong đao hoàn rất nhiều, tuyệt đối là một đại sát khí.
Tần Mục lại cầm thanh kiếm gãy kia lên, hắn cảm ứng không được uy lực của kiếm gãy, tựa hồ không có bất kỳ uy lực gì, cầm vào tay cũng rất nhẹ nhàng.
Tần Mục mở Thần Tiêu Thiên Nhãn, Thanh Tiêu Thiên Nhãn ra, cẩn thận đánh giá, cũng không nhìn ra được cái gì, tuy nhiên có thể được Lâu Lan Hoàng Kim cung trịnh trọng giấu trong bảo khố như vậy hẳn là không tầm thường nên cũng cất đi.
Cây đàn cổ có một đoạn bị đốt cháy khét, Tần Mục liếc mắt nhìn, đó là dấu vết sét đánh lưu lại.
“Ồ, không đúng, đàn này có một luồng sát khí và yêu khí!”
Tần Mục cẩn thận đánh giá, càng xem càng cảm thấy kỳ quái, đàn cổ có một luồng khí huyết sát, thật giống như bên trong đàn có huyết khí nồng nặc đang lưu động, mà yêu khí kia cũng cực kỳ nồng nặc.
Cây đàn này không giống như là đàn mà như là một Đại Yêu cực kỳ khủng bố.
“Lẽ nào là Thụ Tinh tu luyện thành yêu, bị người làm thành đàn cổ? Thứ tốt, cũng phải mang đi.”
Tần Mục mang đàn cổ ra phía sau, lại nhặt lên một cái xương tay, vừa tóm vào trong tay, Tần Mục tựa như bị sét đánh vậy, thân thể run rẩy, trong đầu truyền tới một âm thanh cực kỳ vang dội, ầm ầm nổ vang.
“Thần ngữ!”
Sắc mặt Tần Mục thay đổi, vội vàng quăng xương tay xuống, thanh âm kia là Thần ngữ, chộp vào trong tay thì thật giống như có một vị Thần linh xuất hiện trong đầu hắn.
Lúc nãy hắn lấy xương tay này ra khỏi phong cấm của tế đàn thì tiện tay vứt đi, bây giờ mới biết chính mình quăng cái xương tay này là chính xác cỡ nào.
“Xương tay này có gì đó quái lạ, lẽ nào là tay của Thần?”
Hắn lấy lại bình tĩnh, rút Thiếu Bảo kiếm ra, sử dụng kiếm hất xương tay lên, sau đó lượm một cái túi vải trên đất, đặt xương tay vào bên trong túi vải.
“Thiên Tràng tháp của Phật môn cũng là thứ tốt, chỉ là quá lớn.”
Tần Mục đánh giá Thiên Tràng tháp từ trên xuống dưới, mỗi một hạt tràng đều rất tinh xảo, to chỉ hơn ba tấc, thế nhưng ngàn hạt tràng tinh xảo kết thành hình dạng một cái tháp, vậy thì rất lớn, cao tới hơn trượng, nếu mình cõng đi, chắc chắn khiến người ta chú ý.
Ngược lại mấy viên Xá Lợi Tử kia bị hắn cầm lên, cũng nhét vào bên trong túi vải, sau đó lại tìm được mấy viên ngọc châu, cũng ném vào bên trong túi vải.
Tần Mục ném cả đao hoàn vào trong túi vải, lúc này mới cảm thấy kỳ quái, đao hoàn rất nặng, thế nhưng tiến vào túi vải thì hắn lại không cảm giác được trọng lượng của đao hoàn.
Hắn nhấc túi vải lên lật qua lật lại nhìn mấy lần, túi vải này cũng là một trong những bảo vật bị phong ấn trên tế đàn, không biết là làm bằng vật liệu gì, cũng không biết có tác dụng gì, một mặt túi vải thêu một con dị thú, há to miệng, vị trí miệng của dị thú vừa đúng vị trí miệng của túi vải.
Hắn mở túi vải ra nhìn vào bên trong, chỉ thấy bên trong túi vải có mấy thứ to bằng hạt vừng, đúng là vài món bảo vật mà mình ném vào lúc nãy kia.
Tần Mục ngơ ngác, đổ mấy thứ xương tay, Xá Lợi Tử, đao hoàn ra, những thứ đồ này sau khi rơi khỏi túi vải vẫn là to nhỏ như trước, cũng không hề biến hóa.
“Quái lạ!”
Tần Mục mở miệng túi vải, chui đầu và nhìn vào bên trong, không khỏi sợ hết hồn, hắn nhìn thấy một không gian to khoảng một mẫu, cao sáu, bảy trượng.
Hắn rút về đầu, thò tay vào túi, một cánh tay bỏ vào vẫn không chạm vào đáy túi.
Tần Mục suy nghĩ một chút, lần nữa thả lại xương tay Thần, Xá Lợi Tử cùng đao hoàn vào túi vải, sau đó nhét cả đàn cổ vào túi vải, Thiên Tràng tháp kia cũng bị nhét vào.
Hắn lại nâng lên nửa người dưới vàng rực rỡ kia, cũng nhét vào bên trong túi vải.
Sau đó thiếu niên đứng dậy nhặt đồ vật trên mặt đất, thấy một cái nhặt một cái, quăng vào túi vải, thứ nào quá to lớn nhét vào không lọt, liền bỏ đi mặc kệ.
Cũng không lâu lắm, túi vải hơi có chút nhô lên, dần dần cũng có thể cảm giác được một ít trọng lượng, nhưng cũng không nặng.
Tần Mục cúi đầu, lượm lại những thứ mình đã ném ra (từ trên tế đàn), lại nhặt được mấy cái lò luyện đan, trong đó có một cái lò luyện đan là lò bịt kín, còn muốn lớn hơn cái lò trong Thái học viện một chút, hơn nữa càng thêm quý giá.
Trong bảo khố này chỉ còn sót lại pháp khí mà Vu giáo dùng xương người để luyện chế, Tần Mục thở phào một hơi, buộc túi vải ngang hông mình, dùng quần áo che kín.
“Thời gian không ngắn, nên đi ra ngoài tìm mấy người Dục Tú, nhanh chóng rời đi.”
Trong lòng thiếu niên phanh phanh nhảy loạn, lấy lại bình tĩnh, sau đó cẩn thận tính toán chốc lát, không mặc lại da người, mà là lấy dao mổ lợn ra, sửa sang tóc mình một chút, cắt thành tiêu chuẩn của đệ tử Vu giáo.
Tần Mục mặc quần áo Đan Ba La, vận chuyển Tạo Hóa Thiên Thần công bên trong Đại Dục Thiên Ma kinh, lập tức màu da của hắn bắt đầu xảy ra thay đổi rất nhỏ, tỏa ra ánh vàng nhàn nhạt, nhìn thoáng qua thì đó là một Vu sĩ tu luyện có chút thành tựu trong Lâu Lan Hoàng Kim cung.
Tần Mục mở bản đồ Lâu Lan Hoàng Kim cung ra, nhìn một lát, sau đó thu lại.
Nguyên khí của hắn khống chế tấm phù bảo này, phù bảo bay lên không, từng cái từng cái phù văn sáng lên, chiếu về phong cấm nơi cửa bảo khố.
“Mười hai, chín, sáu, mười, bảy, sáu, bảy, một… “
Miệng Tần Mục đọc các con số, mỗi con số được đọc lên thì tấm phù bảo này liền lật một cái trên không trung, chiếu một trong mười bốn mặt vào phong cấm.
Lúc tiến vào bảo khố này thì thủ vệ lưng rùa kia khống chế phù bảo mở ra phong cấm, phù bảo biến hóa cực kỳ phức tạp, phù bảo có mười bốn mặt, mỗi một mặt có phù văn khác nhau, muốn ghi nhớ biến hóa của những phù văn này rất là khó khăn.
Thế nhưng nhớ kỹ trình tự những phù văn này lại không mấy phiền phức đối với Tần Mục.
Hắn gán mười bốn mặt phù bảo này với mười bốn con số, sau đó đảo ngược thứ tự các con số khi vào cửa, phá giải phong cấm từ bên trong.
Ở trước mặt hắn, từng khối lập phương nổi lên, lần lượt lùi về sau, Tần Mục đi ra ngoài, rốt cục thuận thuận lợi lợi ra khỏi bảo khố.
Tần Mục thở phào nhẹ nhõm, lấy Thiếu Bảo kiếm ra, chém phù bảo nát tan, sau đó căn cứ chỉ dẫn trong bản đồ, đi về nhà kho của Lâu Lan Hoàng Kim cung.
Dù rằng giờ phút này Lâu Lan Hoàng Kim cung đang bị người ngăn cửa, nhưng trong nhà kho vẫn còn có Đại Vu đang làm nhiệm vụ, Tần Mục đưa lên một toa thuốc, Đại Vu kia thì thầm: “Dâu tây hai lạng, thiên trúc một cân sáu lạng, trúc đào bốn lạng… Nhiều thuốc như vậy, ngươi định chuẩn bị luyện thuốc số lượng lớn hả?”
Tần Mục gật đầu, cười thật thà nói: “Vừa nãy bị thương, chuẩn bị bồi bổ một chút.”
“Đi đánh tên chắn sơn môn kia? Ta cũng nghe nói, chết không ít người.
Cũng may tên khốn kia đã bị đánh chết, không tính là mất mặt.
Năm đó, lần Võ Khả Hãn chắn cửa kia mới xem như là mất mặt.”
Đại Vu kia chuẩn bị tốt dược liệu, Tần Mục đưa túi tiền của Đan Ba La tới, nói: “Có quả Giáng Châu Thảo tươi không? Cho ta bốn quả.”
“Vật này rất đắt, làm gì có quả tươi? Quả khô có lấy không?”
“Khô cũng được.”
Đại Vu kia mang quả hong khô tới, Tần Mục thu nhận rồi lấy một quả nhét vào miệng.
Đại Vu kia thấy hắn thật thà, lặng lẽ lấy thêm vài đồng từ trong túi tiền, trong lòng mừng thầm một trận.
Sắc mặt Tần Mục hơi thay đổi, quát lên: “Ngươi lấy thêm tiền của ta!”
Sắc mặt Đại Vu kia thay đổi, cả giận nói: “Đâu có? Ngươi ngậm máu phun người!”
Tần Mục lôi kéo túi tiền nói: “Tiền trong túi ta biết rõ, ngươi thu nhiều, ta ước lượng một chút liền biết.
Ta phải nói cho Vu Vương!”
Đại Vu kia vội vàng đến kéo túi tiền, hai người lôi kéo, một cái bình ngọc trong tay Tần Mục không cẩn thận rơi vào nhà kho, bộp một tiếng vỡ nát tan.
“Ngươi không được nói cho Vu… “
Đại Vu kia còn chưa nói hết câu thì đột nhiên ngã xuống thẳng tắp, trong nhà kho tràn ngập một mùi thơm, mấy tên Đại Vu làm trong kho hàng nghe tiếng cãi nhau chạy tới, còn chưa đến gần liền ngã bịch bịch bịch bịch xuống đất.
Tần Mục vứt túi tiền vào nhà kho, rơi trên người tên Đại Vu kia, sau đó nâng túi vải bên hông, cẩn thận lục lọi từng li từng tí một, từ bên trong tìm ra một cái lò luyện đan, chính là cái lò bịt kín tìm được ở trong bảo khố kia.
“Thất Mê hương lần này mình bỏ thêm liều lượng gấp mười lần, không tin không làm say ngã toàn bộ Hoàng Kim cung!”
Hắn để thuốc vào trong lò luyện đan, nguyên khí bắn ra, quay chung quanh làm cái lò này nhanh chóng chuyển động, thủ pháp thiên biến vạn hóa khiến người ta hoa cả mắt.
Qua không lâu, Thất Mê hương bên trong lò đã được luyện xong, nguyên khí trên tay Tần Mục vẫn đang hóa thành ngọn lửa hừng hực, không hề giống như lần trước dùng Huyền Vũ nguyên khí làm lạnh, mà là càng cháy càng lớn.
Sau một lát, Tần Mục dừng lại, mở nắp lò ra, hơi khói hồng nhạt từ bên trong lò cuồn cuộn tuôn ra, tràn ngập bốn phía, dù quả Giáng Châu trong miệng hắn có thể giải được dược tính của Thất Mê hương nhưng cũng cảm giác được tứ chi tựa hồ dần dần biến mất.
Hắn vội vàng ngừng thở, chỉ thấy hơi khói bên trong lò còn đang cuồn cuộn bốc lên, nguyên khí của Tần Mục hóa thành Thanh Long nguyên khí, sử dụng pháp thuật hô mưa gọi gió trong Đại Dục Thiên Ma kinh, thổi tan hơi khói.
Rất nhanh, gió to đưa Thất Mê hương lan khắp núi.
Hắn lập tức nhảy vào một cung điện bằng vàng, vác túi quần áo của mình lên, cắm hai thanh đao vào, cột chặt chuỳ sắt trên lưng, hộp kiếm thì tựa vào một bên, sau đó nhanh chóng chạy về hướng sơn môn.
Nguyên khí của hắn hóa thành Huyền Vũ nguyên khí, kết ra một đoàn hơi nước, sau đó hóa thành một bóng nước ở trong tay.
Tần Mục thả ba quả Giáng Châu còn lại vào trong bóng nước, vừa lao nhanh một tay vừa nâng bóng nước lên, thủ pháp trong tay khác hóa thành huyễn ảnh, năm ngón tay gảy gảy, chỉ pháp liên tục biến hóa, điểm vào bóng nước, thúc giục dược lực của quả Giáng Châu.
Ba quả kia hút nước, rất nhanh phình lên, dược lực bị hắn kích phát.
Tần Mục thở phào nhẹ nhõm, đột nhiên từng luồng từng luồng sáng vàng bay lên không trung, hốt hoảng bay ra phía ngoài, hẳn là mấy vị Vu Vương canh giữ ở trước Thánh điện kia nhìn thấy toàn bộ đệ tử trên núi “trúng độc mà chết”, thất kinh, thoát khỏi Lâu Lan Hoàng Kim cung.
“Chết rồi, tất cả đều chết rồi!” Một âm thanh vang dội mang theo sợ hãi và hoang mang, nhanh chóng đi xa.
Tần Mục tăng tốc độ lên tới cực hạn, chạy xuống cổng Hoảng Kim cung, chỉ thấy Thanh Ngưu, Hồ Linh Nhi và Linh Dục Tú đều ngã trên mặt đất, trên người Linh Dục Tú bị thương nhiều chỗ, vết máu loang lổ.
Hắn lập tức nhét vào miệng bọn hắn một quả Giáng Châu, một người, một bò, một cáo mơ màng tỉnh lại, chân cẳng còn có chút mất cảm giác, linh hồn, Linh Thai đều có chút tê dại, không biết xảy ra chuyện gì.
“Thất Mê hương có thể doạ lui Vu Vương, nhưng không mê hoặc được Vu Vương.”
Tần Mục nói nhanh: “Trong Lâu Lan Hoàng Kim cung, chỉ sợ có mấy tồn tại có thể đặt ngang hàng Bá Sơn Tế Tửu, sau khi nhận được tin tức nhất định sẽ chạy tới.
Chúng ta cần phải lập tức rời đi!”
oOo
Chương 158: Bỏ nhà theo trai
Nguồn: EbookTruyen.Me
Linh Dục Tú loạng choà loạng choạng đứng dậy, Thanh Ngưu cũng quơ quơ đầu, chỉ cảm thấy ngất ngất nặng nề, Tần Mục ôm tiểu hồ ly lên, nhét vào trong bao quần áo, một tay kéo Linh Dục Tú, một tay khác kéo Thanh Ngưu, vọt về phía chân núi.
Linh Dục Tú còn có chút mơ hồ, hướng hắn cười ngây ngô: “Tên chăn bò, ngươi còn sống… “
Tần Mục mắt điếc tai ngơ, một đường gào thét xuống núi, hầu như kéo Linh Dục Tú và Thanh Ngưu đến nỗi chân không chạm đất, bay lên.
Đến khi tới bên dưới ngọn núi, Tần Mục nhìn về phía thuyền gỗ thì chỉ thấy Đại Vu mặt dê trên thuyền cũng bị say ngất, đầu cắm vào trong nước, mông vểnh lên trời, nửa người ở trên thuyền, nghĩ đến đã bị Nhược Thủy ngộp chết.
Tần Mục nhanh chóng lên thuyền, nhấc hai chân Đại Vu mặt dê lên, ném vào trong nước, đẩy sào trúc, thế nhưng thuyền lại không nhúc nhích.
Tần Mục chống liền mấy cái, chiếc thuyền này vẫn không nhúc nhích.
“Nhược Thủy không có sức nổi!”
Tần Mục lập tức tỉnh ngộ, nguyên khí của hắn truyền vào trong sào trúc, trên sào trúc hiện ra hoa văn kỳ quái, lại kích thích Nhược Thủy, vậy mà cảm giác được trong nước truyền đến lực cản.
Tần Mục thở phào nhẹ nhõm, chống sào trúc chèo về phía bờ bên kia, đẩy chiếc thuyền gỗ này đến mức tựa như mũi tên rời cung, dù vậy hắn cũng chê quá chậm.
Nếu Vu Vương và Vu Tôn của Lâu Lan Hoàng Kim cung trở lại trên núi, chỉ sợ lập tức liền có thể giải trừ Thất Mê hương, biết những người này chỉ là bị say ngất, cũng không hề trúng độc.
Nếu như hiện giờ bọn họ đuổi giết đến đây thì nghênh đón đám người Tần Mục đương nhiên là kết cục cực kỳ thê thảm.
Rốt cục đến bờ bên kia, Thanh Ngưu phục hồi lại tinh thần, vội vàng nói: “Lão gia còn ở trong núi!”
Tần Mục nói: “Yên tâm, chúng ta có thể chạy thoát, ông ta càng có thể.
Ông ấy mạnh hơn chúng ta quá nhiều, chúng ta đi tìm ông ấy, trái lại là trói buộc! Hơn nữa Vu Tôn và Vu Vương trở lại Hoàng Kim cung kiểm tra, ngược lại cho Bá Sơn Tế Tửu cơ hội rời đi.”
Hắn nhún người nhảy lên bờ, thò tay ta, Linh Dục Tú và Thanh Ngưu đã nhảy lên, không cần hắn giúp đỡ.
Quả Giáng Châu đã làm cho bọn họ hoàn toàn khôi phục như cũ, quả Giáng Châu là thuốc giải của Thất Mê hương, Thất Mê hương vốn là thuốc mà dược sư dùng làm giao long say ngất, thực lực con giao long kia cực mạnh, có thể sánh với cường giả cảnh giới Thiên Nhân, kết quả vẫn bị dược sư làm cho say ngất.
Khắc tinh duy nhất của loại thuốc mê này chính là quả Giáng Châu.
“Thanh Ngưu!”
Tần Mục quát một tiếng, Thanh Ngưu hiểu ý, lập tức nằm rạp người, thân thể lay động, hiện ra nguyên hình, hóa thành một con Thanh Ngưu to lớn, uy phong lẫm liệt, chân đạp gió mây.
Tần Mục và Linh Dục Tú nhảy lên lưng bò, nói: “Thanh Ngưu, có thể chạy nhanh bao nhiêu thì chạy bấy nhiêu!”
Bốn vó Thanh Ngưu tung bay, móng chân không rơi xuống đất, đạp trên gió mây lao nhanh, hai người trên lưng bò chỉ cảm thấy gió mạnh đập vào mặt gây đau đớn, sau lưng Tần Mục, Hồ Linh Nhi tỉnh lại, mới vừa từ trong bao quần áo thò đầu ra, suýt nữa bị cuồng phong xông tới mặt thổi bay, liền vội vàng nắm lấy bao quần áo, thân thể đã bị thổi ra bao quần áo, gió mạnh kéo đuôi nàng và thân thể đến thẳng tắp.
Móng Thanh Ngưu hạ xuống giơ lên, mỗi lần đều cách mặt đất khoảng một tấc, dưới móng liền có mây gió tuôn ra, nâng thân thể to lớn của nó lên, tốc độ cực nhanh.
Tần Mục quay đầu lại, tóc bị thổi bay tán loạn, kiểu tóc của hắn là kiểu tóc của Vu sĩ, không buộc lại.
Lúc này hắn mới chú ý tới Hồ Linh Nhi, hai móng vuốt của tiểu hồ ly nắm lấy bao quần áo, thân thể bị gió thổi đến thẳng tắp, liền ôm lấy tiểu hồ ly, miễn cho bị gió cuốn đi.
Linh Dục Tú lớn tiếng nói: “Chăn bò, để ta ôm nàng, ngươi sửa sang tóc một chút!”
Tần Mục đưa Hồ Linh Nhi cho nàng, Linh Dục Tú ôm Hồ Linh Nhi vào trong ngực, Hồ Linh Nhi chỉ cảm thấy ngực của nàng vừa mềm vừa thơm, hừ một tiếng, trong lòng có chút khó chịu nhưng lại rất thoải mái, không nhịn được muốn cọ hơn hai lần, trong lòng quả thực xoắn xuýt.
Tần Mục lấy ra một dây cột tóc, buộc tóc lên, quay đầu nhìn lại, chỉ thấy bọn họ cách Lâu Lan Hoàng Kim cung càng lúc càng xa, mơ hồ còn có thể nhìn thấy từng luồng từng luồng sáng vàng đang từ trong núi tuyết bay đến, không nhanh không chậm đến gần Hoàng Kim cung.
Xem ra thì từng luồng từng luồng sáng vàng kia cũng không nhanh, nhưng trên thực tế tốc độ lại cực nhanh, chỉ trong một cái hít thở liền từ núi tuyết đi tới Lâu Lan Hoàng Kim cung.
Tiếp theo, bên trong Lâu Lan Hoàng Kim cung có mấy luồng sáng vàng bay ra, hướng về phía bên này.
Trong lòng Tần Mục hơi trầm xuống, mấy luồng sáng vàng kia hẳn là Vu Vương của Lâu Lan Hoàng Kim cung, phát hiện tung tích của bọn họ, đang đuổi tới giết.
Tuy tốc độ của Thanh Ngưu cực nhanh, nhưng tu vi vẫn là không sánh được Vu Vương.
Nhưng vào lúc này, một tia sáng bay lên, giữa đường chặn đánh mấy luồng sáng vàng kia, mấy vệt sáng va chạm trên không trung, tách ra, rồi lại va chạm.
Từ khoảng cách của Tần Mục nhìn lại, tốc độ của mấy vệt sáng này đều không phải rất nhanh, thế nhưng nếu ở gần quan sát, chỉ sợ nhanh đến mức căn bản không nhìn thấy rõ.
Mấy vệt sáng kia va chạm cùng vệt sáng màu trắng mấy lần, đột nhiên một chùm sáng nổ tung, tiếp theo không trung xuất hiện một luồng khói đen, hóa thành một cái đầu lâu, bên trong đầu lâu phun ra vài luồng khói đen, mỗi một luồng khói đen lại hóa thành một cái đầu lâu, cứ như vậy trên không trung đầu lâu xuất hiện lít nha lít nhít.
Cách xa như vậy còn có thể nhìn ra là hình dạng đầu lâu, nghĩ đến tới trước mặt nhất định cực kỳ khổng lồ, như là đỉnh núi đồng dạng kinh người.
Sau đó, Tần Mục nhìn thấy một thanh đao ngang qua trời cao, mấy luồng sáng vàng đột nhiên đứt mất một luồng.
Thanh Ngưu càng chạy càng nhanh, rất nhanh Tần Mục đã không cách nào thấy rõ chiến đấu ở nơi đó.
Khi Thanh Ngưu chạy qua vài chân núi, đạp núi mà qua, có núi lớn ngăn cách, cái gì cũng không nhìn thấy.
Mặt trời chiều ngã về phía tây, sắc trời dần dần tối lại, Thanh Ngưu chạy nửa ngày, thở hồng hộc, miệng sùi bọt mép, nhìn thấy đất trủng trên thảo nguyên phía trước hình thành một ao nước, vội vã chạy tới, cúi đầu sùng sục sùng sục uống nước.
Cũng không lâu lắm, nửa ao nước biến mất không còn tăm hơi.
Chỗ nước cạn đã có thể nhìn thấy lưng cá màu xanh, mấy con cá dài cả thước chính đang qua lại lắc lắc thân thể trong bùn, trườn về phía nhiều nước, sau đó bộp bộp hai tiếng chui xuống nước.
Tần Mục thấy nó mệt mỏi quá chừng thì nhảy khỏi lưng nó, nói: “Thanh Ngưu, không chạy nữa, nghỉ một lát.”
Thanh Ngưu chưa uống no, đúng vào lúc này, một tiếng nói già nua vang đến: “Con bò kia, đừng uống nữa! Uống nữa liền uống hết nước của thôn chúng ta!”
Thanh Ngưu ngẩng đầu, chỉ thấy một ông lão chăn nuôi đi tới, cuống quít bỏ lại đàn dê chạy tới nơi này, từ xa đã giương roi lên xua đuổi Thanh Ngưu, đến khi nhìn thấy con Thanh Ngưu này lớn đến mức đáng sợ, ông lão kia không dám lên trước, rất xa vung roi nói: “Hù, hù.”
Tần Mục vỗ vỗ móng bò, con Thanh Ngưu này hiện ra chân thân nên cực kỳ khôi ngô, Tần Mục chỉ cao tới mắt cá chân của nó, chỉ có thể vỗ vào móng của nó.
Thanh Ngưu ngừng uống nước, Linh Dục Tú vội vã nhảy xuống lưng bò, Hồ Linh Nhi từ trong ngực nàng chui ra, nhảy ra sau lưng Tần Mục, đứng trên bao quần áo.
Ông lão kia không dám lên trước, thân thể Thanh Ngưu vặn vẹo, dần dần thu nhỏ hình thể lại, đứng người lên, lại chỉ cao bằng hai, ba người thôi, vẩy vẩy đuôi, quất chết vài con ruồi trâu bay tới.
Tần Mục xa xa chào, nói: “Lão trượng, chúng ta chỉ đi ngang qua, sắc trời sắp tối, vì thế dừng lại nghỉ ngơi, một đường thực sự vất vả, khát nước khó nhịn, vì thế bò nhà ta uống nhiều một chút, xin hãy tha lỗi.”
Ông lão kia tiến đến, ngước đầu nhìn lên Thanh Ngưu, không nhịn được thán phục, trong lòng còn có chút khiếp đảm, nói: “Bò nhà ngươi cho ăn thật tốt, lớn lên chắc nịch.
Sao con bò này lại màu xanh?”
Tần Mục cười nói: “Pha lẫn loài rồng nên có màu xanh.”
Ông lão kia muốn sờ lại không dám sờ, đánh bạo đi tới bên người Thanh Ngưu sờ soạng một cái, chỉ cảm thấy da lông như gấm, cơ thịt như sắt, khen: “Thịt thật chắc.
Thôn chúng ta cũng có mấy con bò cái, có thể lai giống không?”
Thanh Ngưu không thích, nói: “Trưởng lão, ta không phải là bò giống, không lai giống, tim ta đã có chủ.”
Ông lão kia sợ hết hồn, lắp bắp nói: “Yêu quái?”
Tần Mục vội vàng nói: “Không phải yêu quái.”
Hồ Linh Nhi thò đầu ra: “Ta là yêu quái.”
Ông lão kia bỗng nhiên tỉnh ngộ, nhìn về phía Tần Mục và Linh Dục Tú, cười nói: “Ta biết rồi, các ngươi là gia đình giàu có trốn ra ngoài có đúng hay không? Chỉ có gia đình giàu có mới nuôi nổi dị thú và hồ tiên.
Sắc trời tối rồi, không bằng các ngươi đến thôn chúng ta nghỉ ngơi một đêm.”
Tần Mục chần chờ một chút, nhìn về phía Linh Dục Tú, Linh Dục Tú thấp giọng nói: “Thanh Ngưu đã mệt, không chạy nổi nữa.”
Tần Mục cau mày: “Nếu Lâu Lan Hoàng Kim cung đuổi theo, chỉ sợ sẽ liên lụy bọn họ.”
Linh Dục Tú nói nhỏ: “Thanh Ngưu một đường đến đây đều là đạp lên mây gió, không để lại dấu chân, muốn tìm được chúng ta rất khó.
Không bằng như vầy, nếu như thôn của bọn họ rất bí mật, chúng ta liền qua đêm ở đó, nếu là rất dễ chú ý, chúng ta liền không ngủ lại.”
Tần Mục gật gật đầu, nói: “Trưởng lão, đã như vậy chúng ta liền quấy rầy một đêm, sáng mai lên đường.”
Ông lão kia cười nói: “Ngươi muốn sống thêm mấy ngày cũng không sao.
Thôn chúng ta cũng không có mấy người, đều là ông lão bà lão, sống một ngày thiếu một ngày.
Thân thể ngươi khỏe mạnh, giúp ta đuổi dê một chút.”
Tần Mục tiến lên, thân pháp của hắn cực nhanh, rất nhanh liền lùa đàn dê về cùng một chỗ, ánh mắt ông lão kia sáng lên, khen: “Cô nương, ngươi thật tinh mắt, tiểu tử này rắn chắc lại tài giỏi.”
Linh Dục Tú đỏ mặt: “Trưởng lão, mới không phải như người nghĩ.”
Ông lão kia cười ha ha, mang theo bọn họ đuổi theo đàn dê, vòng qua một khe núi, đi tới một thôn trang nhỏ bên trong núi, thôn trang này không lớn, chỉ có chừng hai mươi căn phòng, tuy nhiên phần lớn đều trống trơn, chỉ có mười mấy ông lão bà lão ở lại.
Núi rừng rất là u tĩnh, cây cối cao to, cũng không có người tu bổ, che khuất thôn nhỏ.
“Sao ở đây lại ít người như vậy?” Tần Mục yên lòng, không hiểu hỏi.
“Mấy vị Khả Hãn chiến tranh mỗi ngày, ngươi giết ta ta giết ngươi, ngươi tới bắt một nhóm tráng đinh, ta tới bắt một nhóm tráng đinh, bắt mãi bắt mãi nên ít người.”
Ông lão kia thở dài, nói: “Người có năng lực trong thôn đều bị mang đi, chỉ còn sót lại mấy người già chúng ta, không chuyển đi nổi, cũng không muốn chuyển đi.
Sau khi dời chỗ có thể đi đến nơi nào? Cũng may, mấy năm qua bắt lính cũng không có bắt những bộ xương già chúng ta.
Bạn già ơi, trong thôn có khách tới thăm.”
Một bà cụ đang vá đồ vội vã run rẩy đứng dậy, nhếch miệng cười nói: “Khách tới thăm à? Ta đi làm cơm!”
Tần Mục vội vàng nói: “Để đó cho ta.
Trước đây lúc ở trong thôn, thường thường là ta làm cơm.”
Bà cụ tranh không nổi hắn, chỉ đành cùng ông lão kia đồng thời nhìn hắn xào rau nấu cơm, Linh Dục Tú vội vã tiến lên, mời hai ông bà ngồi xuống.
“Ở đâu đến thế?” Bà cụ cười híp mắt nói.
Ông lão kia hấp háy mắt, nhếch hai ngón tay cái kết hình thân gia, cười nói: “Từ gia đình giàu có trốn ra đấy, vợ chồng son, bỏ nhà theo trai đấy.”
Sắc mặt Linh Dục Tú đỏ bừng, thấp giọng nói: “Mới không phải đây này, chúng ta rất trong sạch… “
“Đều là người từng trải, hiểu rồi, cô nương da mặt mỏng.”
Bà cụ đánh giá nàng từ đầu đến chân, lộ ra hàm răng thưa thớt, cười nói: “Cô nương tốt, thân thể rắn chắc, ngực và mông cũng không nhỏ, tiểu tử rất may mắn.”
Ông lão kia cười nói: “Tiểu tử cũng tốt, khỏe mạnh lắm, hơn nữa lại thật thà, không dối gạt người, nhìn thấy bộ xương già ta đây cũng cực kì lễ phép.”
Bà cụ tiếp lời nói: “Các ngươi trốn bên ngoài một hai năm rồi hãy về, sinh đứa con, mang nó trở lại, nhà các ngươi không muốn nhận cũng không được.”
Linh Dục Tú vâng vâng dạ dạ, tâm như nai vàng ngơ ngác, không biết nên nói làm sao, thầm nghĩ: “Nếu ta và chăn bò sinh con rồi trở lại, Phụ Hoàng ta còn không tức chết… Phi, phi, Phụ Hoàng sẽ không bị tức chết, nhưng nhất định sẽ chém đầu hắn! Đại cát đại lợi, đại cát đại lợi!”
Cũng không lâu lắm, cơm nước bay mùi, Linh Dục Tú vội vã tiến lên hỗ trợ, ăn cơm xong, sắc trời đã hoàn toàn tối đen, người trong thôn đều là ông lão bà lão, chỉ đốt đèn đầu, màn đêm vừa buông xuống liền đi ngủ.
Tần Mục giúp hai ông bà lão này dọn dẹp bát đũa, ông lão kia nói: “Phòng trống trong thôn còn nhiều, tự các ngươi chọn một nhà ở lại là được.”
Tần Mục cảm ơn, đi vào một căn nhà trống.
Hồ Linh Nhi giúp đỡ dọn dẹp một phen, quét sạch ba gian phòng, tính toán nói: “Thanh Ngưu một gian, hồ ly tinh ngực to một gian, ta và công tử một gian.
Ba gian, không thành vấn đề.”
Đột nhiên trong lòng Tần Mục có cảm giác, ngẩng đầu nhìn trời, chỉ thấy trên không trung có hai ngôi sao lớn từ phương tây bay đến, chính đang di chuyển trên trời, vội vàng nói: “Tất cả trốn vào trong nhà!”
Linh Dục Tú, Thanh Ngưu và Hồ Linh Nhi vội vã vào nhà, mới vừa đi vào trong phòng, chỉ nghe một tiếng vù, hai cột sáng to lớn rơi xuống, soi thôn trang trong ngọn núi này sáng như ban ngày.
oOo
Chương 159: Mắt của người mù
Nguồn: EbookTruyen.Me
Đó là hai ánh mắt, chủ nhân ánh mắt bay trên không trung, đang dò xét trên thảo nguyên, hai ánh mắt buông xuống tỏa ra ánh sáng vàng, soi sáng thảo nguyên, lướt nhanh qua thôn trang nhỏ bé trong núi này, sau đó đi xa.
Tần Mục thở phào nhẹ nhõm, mở cửa phòng, ngẩng đầu nhìn lên trời cao, chỉ thấy hai ngôi sao lớn kia một đường buông cột sáng xuống, bao phủ phạm vi sáu, bảy dặm, càng chạy càng xa.
“Không biết Bá Sơn sư huynh thế nào rồi… “
Hắn thực sự có chút lo lắng.
Người đi qua lúc nãy hẳn là cường giả của Lâu Lan Hoàng Kim cung, là tồn tại cấp bậc Vu Vương, một đường lần theo, Thanh Ngưu vẫn không lưu lại dấu vết, mà thôn trang này lại ẩn giấu bên trong rừng núi, trong thôn đều là người già, ngủ rất sớm, không có ánh đèn, vì thế vị Vu Vương đã không phát hiện thôn trang này.
Thế nhưng vị Vu Vương này một đường bay tới truy tìm bọn họ, nói rõ Bá Sơn Tế Tửu vẫn chưa ngăn cản được hắn, rất có thể Bá Sơn Tế Tửu đã bị thương hoặc là rơi vào vây công.
“Ngủ!”
Tần Mục ném cho Linh Dục Tú một cái bình ngọc nhỏ, quả quyết nói: “Sư muội, long tiên có hiệu quả với vết thương trên người ngươi, ngươi bôi lên thân thể trước, bôi xong liền nhanh chóng đi ngủ.
Sáng sớm ngày mai chúng ta lập tức lên đường!”
Linh Dục Tú gật đầu, đi vào nhà, sau một lát, cô bé này mở cửa phòng nhô đầu ra, mái tóc đen nhánh buông xuống trước ngực, lộ ra nửa cái bả vai bóng loáng, những bộ vị khác trên thân thể thì lấp sau cánh cửa, có chút ngượng ngùng: “Chăn bò, có nhiều chỗ ta không nhìn thấy, không bôi được… “
“Ta giúp ngươi!”
Hồ Linh Nhi hứng thú bừng bừng chạy tới, cười nói: “Ta đến bôi giúp ngươi, không cần làm phiền công tử!”
Suốt đêm không nói chuyện.
Ngày thứ hai, trời còn chưa sáng hẳn Tần Mục đã thức dậy, hoạt động gân cốt một chút, mấy người già trong thôn cũng đều đã thức, âm thanh cho gà ăn truyền đến, còn có tiếng đuổi dê trong chuồng ra ngoài, tiếng người già hỏi han, trong lúc hoảng hốt Tần Mục còn tưởng mình trở lại Tàn Lão thôn ở Đại Khư.
“Vợ chồng trẻ, rời giường chưa? Bữa sáng làm xong rồi, đến nhà ta ăn sáng!” Ngoài cửa truyền đến âm thanh của bà cụ kia.
Tần Mục đáp một tiếng, gọi Linh Dục Tú, Thanh Ngưu dậy, sau đó kéo Hồ Linh Nhi ra khỏi chăn, rời khỏi gian phòng cũ nát này.
Lúc này, chỉ nghe ngoài thôn truyền tới một thanh âm nói: “Nơi này có một cái thôn, chúng ta đến hỏi đường một chút.”
“Hỏi cái gì? Ta không thể nào lạc đường được!”
Một âm thanh đầy tức giận cười lạnh nói: “Năm đó ta đã qua nơi đó, chính là chặn ở chỗ đó hơn một trăm ngày, làm sao có thể lạc đường?”
Tần Mục ngơ ngác, lộ vẻ khó tin, vội vàng đi về phía cổng thôn.
“Hỏi đường một câu cũng không chết ai.
Ngươi nói ngươi nhớ đường, kết quả mang theo ta loanh quanh trên thảo nguyên nhiều ngày như vậy, ta lại không phải cái tên què khốn kiếp kia, chạy nhanh như vậy… “
Tần Mục bước nhanh tới cửa thôn, chỉ thấy một người mù chống trúc trượng chọc chọc đâm đâm đi tới, bên cạnh còn có một ông lão râu ria xồm xồm chỉ còn nửa người, sau lưng cắm hai con dao mổ lợn, hung thần ác sát.
Tần Mục vừa mừng vừa sợ, vội vàng chạy tới, không nói một lời nhấc ông lão nửa người kia lên, bùi ngùi ôm chặt ông, sau đó ném ông lão chỉ còn nửa người qua một bên, lại bùi ngùi ôm lấy ông già vừa gầy vừa mù.
“Đồ tể, ta nói rồi, lại đi nhầm đường phải không?”
Người mù kia vội vã nghiêng đầu tránh Tần Mục ra, giẫy giụa hướng về đồ tể đang lơ ngơ không hiểu bị vứt tại góc tường nói: “Ngươi mang theo ta đi tái ngoại, kết quả thì sao hả? Ngươi lại mang ta chạy về Đại Khư, trở lại thôn chúng ta rồi! Mục nhi, buông tay, ta sắp bị ngươi ghìm chết rồi! Trưởng thôn đâu? Bà bà cũng quay về rồi sao? Dược sư, dược sư, chớ trốn, ta nhìn thấy ngươi rồi!”
Sau một lát, người mù và đồ tể chào hỏi mấy người già trong thôn, mấy người già trong thôn nhìn thấy bọn họ còn già hơn mình, lại tàn phế, trong lòng đều là bội phục không thôi, thầm khen một tiếng già mà chắc chắn.
Linh Dục Tú từ trong phòng đi ra, vừa mới gội đầu xong, nhìn thấy hai ông lão thì sợ hết hồn, vội vã chạy vào trong phòng, trong lòng phanh phanh nhảy loạn: “Là hai ông lão ngày đó hù dọa ta và Tần tiểu tướng quân trên Dũng Giang!”
Tần Mục thoát khỏi mấy người già trong thôn, lấy túi vải bên hông ra, nâng đáy túi vải lên, đưa tay vào trong túi vải không ngừng tìm kiếm, sau một lát xách ra hai cái chân, sau đó lại kéo ra nửa người, nói: “Đồ gia gia, nửa người dưới vàng rực rỡ này là của người bị thất lạc sao?”
“Không phải.
Đây không phải thân thể của ta.”
Đồ tể đánh giá nửa người dưới vàng rực rỡ này, sau một lát, dùng đao cắt vào một chân trong đó, sờ sờ máu vàng chảy ra, hồ nghi nói: “Bộ thân thể này hình như là của Vu Tôn.
Ta đã đấu với lão già này một trận, rất quen thuộc máu của hắn.
Nửa người dưới này đã chết hơn phân nửa, không thể sử dụng.”
Tần Mục cũng tiến tới sờ sờ máu màu vàng kia, số máu này đã đông lại một nửa, nhưng vẫn còn ẩn chứa từng tia từng tia nóng, có một giọt máu còn ngọ nguậy trên đầu ngón tay của hắn, muốn chui vào trong cơ thể hắn.
Tần Mục vội vã khống chế nguyên khí, hóa thành Chu Tước nguyên khí, không ngừng đốt cháy, vất vả một hồi mới đốt hết giọt máu này, nói: “Nếu là nửa người dưới của Vu Tôn, như vậy nửa người dưới Đồ gia gia nhất định ở trên người Võ Tôn.”
“Lão già này ngưỡng mộ ta, vậy mà đến trình độ như thế này sao?”
Đồ tể sờ sờ râu mép, dương dương đắc ý nói: “Như vậy con trai hắn sinh ra là của hắn hay là của ta?”
Chòm râu như gốc rạ cứng như gai sắt trên mặt ông bị tay sờ qua vang lên những tiếng rin rít.
Ông càng nghĩ càng đắc ý, không nhịn được cười ha ha.
Người mù không nhanh không chậm nói: “Nếu hắn thật sự sinh con trai cho ngươi, hoặc là sinh cho ngươi một đám con cái, vậy thì ngươi nhận hay không nhận?”
Đồ tể ngẩn ngơ, lập tức tắt tiếng, sự đắc ý lúc nãy không cánh mà bay.
Người mù một câu đả kích đồ tể đến hồn bay phách lạc, lại nói với Tần Mục nói: “Mục nhi, sao các ngươi lại ở chỗ này?”
Tần Mục kể đầu đuôi câu chuyện một hồi, người mù thất thanh nói: “Các ngươi vậy mà đi tới Lâu Lan Hoàng Kim cung chắn cửa? Lá gan thật lớn.
Lần này ta theo đồ tể ra ngoài cũng là muốn đi Lâu Lan Hoàng Kim cung, chúng ta tìm hiểu được, nửa người dưới của đồ tể bị Lâu Lan Hoàng Kim cung đoạt đi, đồ tể nói là lấy về rồi không biết còn có thể nối lại hay không.”
Tần Mục cười nói: “Nếu nửa người dưới chết rồi thì chắc chắn là không nối được.
Tuy nhiên nếu nửa người dưới của Đồ gia gia ở trên người Vu Tôn, vậy thì chắc chắn là Vu Tôn nhân lúc nửa người dưới của Đồ gia gia còn sống để nối lên.
Chỉ cần tìm được Vu Tôn, chém đứt nửa người dưới của hắn, con liền có thể giúp Đồ gia gia nối lại thân thể!”
Người mù nở nụ cười, nói: “Đây là việc nhỏ.
Tên khốn đồ tể này, xem như là hoàn chỉnh, trước đây ngay cả chim cũng không có.”
Đồ tể giận dữ: “Ta có thể dùng nguyên khí hiện ra thân thể, sao không có chim hả? Ta tiểu rột rột đều được!”
Hai người lại ầm ĩ lên, làm cho Tần Mục đau đầu.
Tần Mục vội vàng nói: “Bá Sơn sư huynh còn bị vây ở Lâu Lan Hoàng Kim cung, đến nay không biết sống chết.
Hai vị gia gia… “
Đồ tể lắc đầu nói: “Không cần phải để ý đến tên khốn đó, miệng hắn không có đóng kín, chuyện gì đều nói ra ngoài, lải nhải dông dài liên tục.
Ta gặp phải hắn ở Duyên Khang, hắn lại vẫn chưa có bởi vì nói bậy mà bị người đánh chết, ta ghét hắn nói nhiều, sợ bị hắn quấn lấy, nên mới bỏ đi.”
Tuy nói như vậy, nhưng ông vẫn muốn lập tức lên đường, đi tới Lâu Lan Hoàng Kim cung, vẫn là lo lắng cho an nguy của Bá Sơn Tế Tửu.
Hồ Linh Nhi và Linh Dục Tú đã thu thập xong hành lý, Linh Dục Tú đến nhà của ông cụ và bà cụ kia, đặt xuống mấy thỏi vàng.
Tuy bọn họ chỉ ngủ lại đây một đêm, thế nhưng được sự chiếu cố của mấy ông lão trong thôn này, hơn nữa mấy người trong thôn cũng đã già, trong thôn lại không có người trẻ tuổi, để lại chút tiền cũng tốt giúp đỡ bọn họ vượt qua tuổi già.
Đồ tể nhìn Linh Dục Tú một chút, hiển nhiên không nhớ rõ vị Thất công chúa này, cười nói: “Ánh mắt tiểu tử thúi không sai, cô bé này lớn lên không tệ.”
Linh Dục Tú đánh bạo tiến lên, chào ông và người mù, nói: “Thanh Ngưu đã ra ngoài ăn cỏ từ sáng sớm, còn chưa trở về.”
“Chúng ta ra ngoài tìm nó.”
Mọi người ra thôn, chỉ thấy một con Thanh Ngưu to lớn đang gặm cỏ trên thảo nguyên, vừa gặm, nước mắt vừa rơi như mưa, trong miệng nói nhỏ: “Từ khi ta theo lão gia, luôn luôn đều là ăn rau, chưa bao giờ ăn cỏ, lão gia còn dành riêng cho ta vài mẫu đất trồng rau, còn loại trồng hoa cho ta… “
Hồ Linh Nhi chạy lên, nói: “Ngưu Nhị, đừng khóc.
Lão gia của lão gia nhà ngươi đến rồi, lão gia nhà ngươi được cứu rồi!”
Thanh Ngưu nhìn thấy người mù và đồ tể chỉ còn dư lại nửa người trên, mặt bò run lên, có chút hoài nghi bản lĩnh của hai người này.
Mọi người leo lên lưng bò, Tần Mục nói: “Thanh Ngưu, ngươi yên tâm, bọn họ rất lợi hại.
Chúng ta mau chóng đi Lâu Lan Hoàng Kim cung, cứu Bá Sơn sư huynh về.”
Thanh Ngưu chỉ đành cất bước chạy lên đường cũ, trên lưng bò, Linh Dục Tú quay đầu lại, chỉ thấy thôn nhỏ kia đã biến mất bên trong núi rừng, không còn nhìn thấy.
“Mấy ông lão kia nói, mấy vị Khả Hãn tái ngoại chính đang giết tới giết lui, ngươi đánh ta ta đánh ngươi, nói rõ tái ngoại cũng vì sự quật khởi của Duyên Khang quốc mà cảm thấy nguy hiểm.”
Linh Dục Tú lấy lại bình tĩnh, nói: “Bọn họ cũng muốn xây dựng nên một đế quốc thống nhất, tập hợp tất cả sức mạnh chống lại Duyên Khang.
Vị Khả Hãn của Man Địch quốc này hẳn là một vị hùng chủ có hùng tâm tráng chí.
Nếu tái ngoại thống nhất mà rơi vào tay hắn, chỉ sợ Duyên Khang quốc ta sẽ gặp nạn.
Hiện tại Duyên Khang ta nội loạn liên miên… “
Tần Mục gật đầu: “Trong này nhất định có sự gợi ý của Lâu Lan Hoàng Kim cung, dù sao thì Lâu Lan Hoàng Kim cung cũng là Thánh địa, nếu nó chống đỡ Khả Hãn của Man Địch quốc thì chuyện nhất thống tái ngoại cũng không khó khăn.
Ta phỏng chừng Lâu Lan Hoàng Kim cung hẳn là cũng có chút do dự, lo lắng bồi dưỡng ra một Duyên Khang quốc khác, mất đi khống chế với tái ngoại.
Vì lẽ đó đến nay Man Địch quốc còn chưa nhất thống tái ngoại.”
Linh Dục Tú suy nghĩ một chút, quả thực chính là đạo lý này.
Chỉ là, ba Thánh địa lớn trong lãnh thổ Duyên Khang quốc, Đạo môn, Đại Lôi Âm tự và Thiên Ma giáo đều không ủng hộ Duyên Khang quốc, không những không ủng hộ, còn có vài môn phái làm loạn.
Nếu Man Địch quốc được Hoàng Kim cung dốc sức ủng hộ, chỉ sợ sẽ có sức mạnh tấn công Duyên Khang.
Thanh Ngưu một đường chạy nhanh, chạy gần nửa ngày, đột nhiên người mù nói: “Dừng lại.”
Thanh Ngưu vội vã dừng lại, người mù chỉ chỉ về phía tây nam, nói: “Qua bên kia.
Ta thấy bên kia có người đang chiến đấu.”
Thanh Ngưu buồn bực, người mù nhìn thấy bên kia có người ở chiến đấu? Thấy thế nào được?
Tuy nhiên nó không dám hỏi, chỉ đành thay đổi phương hướng, chạy về hướng tây nam.
Linh Dục Tú cũng hơi nghi hoặc một chút, nhìn về phía Tần Mục, Tần Mục giải thích: “Mù gia gia là một người có thị lực tốt nhất thôn chúng ta.”
Người mù dương dương tự đắc, Linh Dục Tú nhìn về phía “con mắt” của ông, chỉ thấy bên trong viền mắt trống rỗng, không có thứ gì, trong lòng buồn bực: “Sao thị lực của người mù lại tốt nhất? Đây là ý gì… “
Thanh Ngưu chưa chạy được bao lâu, đột nhiên nhìn thấy trên một ngọn núi xa xa có ánh đao ngang dọc, chỉ là khoảng cách quá xa, chỉ có thể nhìn thấy ánh sáng yếu ớt, lúc này mới bội phục người mù không thôi.
Linh Dục Tú nghi ngờ không thôi: “Ông ấy đúng là người mù?”
Đồ tể cũng khen: “Thị lực người mù thật tốt.”
oOo
Chương 160: Thổi bay hồ Nhược Thủy*
Nguồn: EbookTruyen.Me
*nguyên văn: 吹皱一池春水.
Tần Mục biết rõ năng lực Tâm Thần Nhãn của người mù, từ lâu đã không còn cảm thấy kinh ngạc, tuy mắt người mù không thể nhìn thấy thế nhưng đồ vật “nhìn thấy” lại nhiều hơn người khác.
Hắn đứng dậy, từ xa nhìn lại, xung quanh ngọn núi kia còn có từng luồng sáng vàng, lượn vòng quanh ngọn núi.
Thanh Ngưu chạy hết tốc lực, cách ngọn núi kia càng lúc càng gần, cũng không lâu lắm, chỉ thấy từng luồng từng luồng ánh sáng kia trở nên càng ngày càng to, quay chung quanh ngọn núi kia như là từng cái từng cái đai lưng, xuyên tới xuyên lui, bao quanh ngọn núi.
Đến khoảng cách càng gần hơn thì lại thấy bên trong những luồng sáng vàng kia có rất nhiều đồ vật, đó là thần thông của Vu Vương, có luồng sáng vàng ẩn giấu từng thanh từng thanh loan đao bên trong, có luồng sáng vàng chứa từng vị người vàng chói lọi, còn có luồng sáng có rồng vàng uốn lượn bên trong.
Thực lực Vu Vương kinh người, chỉ có tu luyện tới cảnh giới Thiên Nhân mới có thể được gọi là vu Vương, nhưng dù sao thì Lâu Lan Hoàng Kim cung cũng là Thánh địa tái ngoại, đa số Vu Vương đến đây đuổi giết Bá Sơn Tế Tửu đều là Sinh Tử cảnh, thậm chí còn có một vị tồn tại cấp Giáo chủ cảnh giới Thần Kiều, khí thế lớn lao.
Thanh Ngưu cấp tốc chạy, cách ngọn núi kia chỉ còn mười dặm, Tần Mục lại nhìn, chỉ thấy tám góc đông, nam, tây, bắc, đông nam, tây nam, đông bắc, tây bắc của ngọn núi kia, trên không trung mỗi nơi đều có một vị Vu Vương.
Vu Vương phía đông thân người đầu chim, cầm trong tay một cái gương tròn, tấm gương kia rất quái lạ, có mười hai cây xương trắng như tuyết từ trong gương chĩa ra, bị hắn nắm ở trong tay, trong gương bắn ra một vệt sáng vàng.
Vu Vương phía tây thân người đầu báo, trong tay cầm một cây tiết trượng (gậy nhiều đốt), đỉnh tiết trượng buộc một đồ vật như đuôi, đang tung bay, độ dài gần bằng tiết trượng.
Mà mũi trượng lại là một khô lâu màu vàng, mắt bắn ra ánh sáng vàng.
Vu Vương phía nam là một người vàng ba đầu, ba cái đầu sói.
Vu Vương phía bắc đầu người thân chim, lưng mọc hai cánh, hai cánh không ngừng phát ra từng thanh từng thanh kiếm màu vàng, kiếm vàng hóa thành một dòng kiếm tấn công về phía trung tâm ngọn núi.
Mà dáng dấp của Vu Vương ở bốn phía đông nam, tây nam, đông bắc, tây bắc cũng là lạ lùng kỳ quái, có mọc ra đầu thú tám tay, có mọc ra sáu chân, có mọc ra nhiều cánh, có trên mặt mọc ra nhiều mắt, lòng bàn tay cũng có mắt.
Cho dù Tần Mục từng tiếp xúc Vu Tôn Lâu La kinh, nhưng thấy tình hình này, vẫn là không thể không thán phục sự tà quỷ và mạnh mẽ của môn công pháp này.
Trung tâm ngọn núi kia, ánh đao ngang dọc đóng mở, chống lại thần thông đánh tới từ tám hướng.
Trên ngọn núi kia thỉnh thoảng có đá tảng rớt xuống, từng khối từng khối đá lớn như sân vuông, tình huống như thế, ở phía xa là không thấy rõ, chỉ có thể lờ mờ nhìn thấy những thứ như là hạt bụi đang rơi rụng, chỉ có đi tới gần, mới biết những hạt bụi này khổng lồ đến cỡ nào.
Ngọn núi đã bị thần thông của Bá Sơn Tế Tửu và tám vị Vu Vương gọt đến tựa như một cây cột trụi lủi, chỉ có đỉnh núi chỗ Bá Sơn Tế Tửu đang đứng thẳng còn có chút màu xanh của cây cỏ.
Đồ tể liếc mắt nhìn, thở phào nhẹ nhõm, cười nói: “Miệng rộng không chết.
Chúng ta trở về thôi.”
Tần Mục dở khóc dở cười, Thanh Ngưu lại càng hăng hái lấy chân xông về phía trước.
Còn chưa đi tới chân núi thì đột nhiên đồ tể bay lên trời, một vệt đao quang xé trời, cực kỳ rực rỡ, Tần Mục ngẩng đầu nhìn lại, chỉ cảm thấy sau khi tia sáng này lướt qua thì hình như trở nên hơi đen, tựa hồ là ánh sáng quá chói lọi in vào tròng mắt một vết đao, lại tựa như là quá sắc bén mà cắt cả bầu trời.
Hắn không nhìn ra là loại nào.
“Thiên Khả Hãn!”
Một tiếng kêu sợ hãi truyền đến, giữa bầu trời một đầu người lăn xuống, chỉ còn một Vu Vương cánh chim không đầu đang đập cánh, màu vàng tung tóe khắp giữa không trung, chính là Vu Vương thân người đầu chim ở phía bắc kia.
Trong rất nhiều Vu Vương ở đây, chỉ có hắn là tồn tại cấp Giáo chủ cảnh giới Thần Kiều, kết quả bị đồ tể đánh lén, cận thân một đao chém chết.
Đồ tể là lưu phái chiến kỹ, bị ông đến gần người thì kết quả có thể tưởng tượng được.
Đồ tể hạ xuống, vẫn vững vàng rơi lên lưng Thanh Ngưu, bảo Thanh Ngưu quay lại, nói: “Lão gia nhà ngươi đã không quá đáng lo, có bị thương nữa cũng có thể giết ra.
Thanh Ngưu, ngươi dẫn chúng ta đi Lâu Lan Hoàng Kim cung.”
Thanh Ngưu chần chờ, nói: “Lão lão gia không cứu lão gia ra sao? Lão gia hiếu thuận, lúc nào cũng nghĩ đến lòng tốt của người.”
“Cứu hắn ra làm gì? Quấy rầy ta sao?”
Đồ tể lắc đầu nói: “Những năm này, ta ở trong thôn cực kì thanh tĩnh, vừa nghĩ tới lại bị tên này lải nhải, ta liền đau đầu.
Bảo ngươi đi thì ngươi đi, dài dòng nữa liền ăn thịt bò.
Ngươi biết ở trong thôn ta làm gì không?”
Thanh Ngưu rùng mình một cái, không dám nói lời nào, con bò này lanh lợi đã sớm nhìn ra ông là đồ tể giết lợn mổ bò.
“Sư phụ!”
Trên ngọn núi kia, âm thanh của Bá Sơn Tế Tửu truyền đến, hiển nhiên là bị thương, trung khí có chút không đủ, vui vẻ nói: “Sư phụ, quả nhiên là người! Ta liền biết người không chết, người bỏ ta tại Duyên Khang nhiều năm như vậy, chính mình đi ra ngoài tự do vui vẻ, người bồi thường cho ta sao đây? Ta có thật nhiều lời muốn nói với người… “
“Chạy mau.” Đồ tể nói.
Thanh Ngưu vội vàng chạy về hướng Lâu Lan Hoàng Kim cung, Bá Sơn Tế Tửu đang muốn xông ra đỉnh ngọn núi kia, bị bảy vị Vu Vương còn lại hợp lực trấn áp xuống, không thể không trở lại đỉnh núi.
Bảy vị Vu Vương kia cũng là cỡi hổ khó xuống, tám người bọn họ hợp sức trấn áp Bá Sơn Tế Tửu, định luyện chết hắn, không nghĩ tới Thiên Khả Hãn đã chết nhiều năm trong truyền thuyết lại xuất hiện, một đao chém chết Vu Vương mạnh mẽ nhất trong bọn họ.
Vốn bọn họ còn tưởng rằng Thiên Khả Hãn sẽ ra tay với bọn họ, mà Bá Sơn Tế Tửu lại phấn chấn tinh thần, ngược lại triển khai đòn đánh sắc bén nhất về phía bọn họ, ngăn cản bọn họ, khiến bọn họ không thể chạy trốn, càng làm cho bọn họ sợ đến hồn phi phách tán.
Mà lúc này, Thiên Khả Hãn vậy mà bỏ Bá Sơn Tế Tửu lại nơi này, cưỡi bò chạy.
Bá Sơn Tế Tửu cũng như hòa thượng sờ mãi không thấy tóc, đột nhiên tỉnh ngộ lại, chửi toét miệng, tàn nhẫn đâm xương sống sau lưng lão già.
Lại qua gần nửa ngày, Thanh Ngưu mang theo bọn họ trở lại trước hồ Nhược Thủy, dừng bước lại.
Đồ tể nhìn người mù một chút, nói: “Người mù, ngươi và Mục nhi theo ta lên núi.
Hiện giờ ta không có nửa người dưới, đánh không lại lão già kia.”
“Được.”
Người mù từ trên lưng bò nhảy xuống, Tần Mục để Linh Dục Tú, Hồ Linh Nhi và Thanh Ngưu ở lại chỗ này, nói: “Chúng ta đi một lát sẽ trở lại.”
Linh Dục Tú gật đầu: “Tất cả cẩn thận.”
Đồ tể đi tới trước hồ Nhược Thủy, lắc đầu nói: “Tiểu tử Bá Sơn này, nhiều năm như vậy cũng không có tiến bộ, thậm chí ngay cả cái hồ này cũng không có chuyển đi.”
Ông hít vào một hơi thật sâu, Linh Dục Tú, tiểu hồ ly và Thanh Ngưu ở phía sau không khỏi ngơ ngác, chỉ thấy xung quanh gió cuộn mây tuôn, đám mây giữa bầu trời cũng bị cuồng phong cuốn tới, tuôn về miệng ông lão chỉ còn nửa người dưới trước mặt bọn họ này!
Địa thế thảo nguyên cao, đám mây tương đối thấp, nhưng cách bọn họ cũng trăm nghìn trượng, ông lão này hít một hơi, ngay cả mây trắng trên bầu trời đều bị hít vào trong bụng, mạnh đến nỗi có chút thái quá!
“Đây là, đây là… Cường giả lưu phái chiến kỹ đạt trình độ cao nhất trong truyền thuyết!”
Tinh thần Linh Dục Tú chấn động mạnh, từ khi quốc sư Duyên Khang triệu tập cao thủ lưu phái chiến kỹ đến bàn luận võ đạo, cường giả lưu phái chiến kỹ người chết đã chết, người chạy đã chạy, cũng có người ẩn nấp biến mất.
Tuy nhiên lần chiến đấu luận bàn đó cũng chưa từng xuất hiện cường giả lưu phái chiến kỹ đạt trình độ cao nhất.
Lưu phái chiến kỹ mạnh mẽ ở thân thể, mà đặc điểm của cường giả lưu phái chiến kỹ đạt trình độ cao nhất đó chính là, một vị trí nào đó trên thân thể của bọn họ đã thành Thần!
Bọn họ không cần dốc hết sức triển khai thần thông, mỗi cử chỉ mỗi hành động chính là thần thông.
Hiển nhiên ông lão chỉ có nửa người trên này chính là nhân vật như vậy.
Đồ tể hít đầy một hơi, đám mây ở gần bọn họ cơ hồ bị ông hút hết sạch, sau đó thổi ra một hơi.
Rầm, hồ Nhược Thủy phía trước bọn họ đột nhiên bị hất lên, sóng nước càng lúc càng cao, như là một vùng biển dựng thẳng lên.
Vùng biển dựng thẳng lên này đang nhanh chóng lùi về sau, hầu như là trong nháy mắt liền bị thổi bay vào trong núi tuyết, lấp đầy những thung lũng to to nhỏ nhỏ trong núi tuyết.
Phía trước bọn họ, hồ nước cạn khô, ngay cả xương trắng trong hồ cũng bị thổi bay, tuy đáy hồ còn có chút ẩm ướt, nhưng cũng không còn nước bùn, nước bùn cũng bị thổi sạch sành sanh.
Tần Mục mở thiên nhãn nhìn lại, tấm lụa mỏng bao phủ mặt hồ kia cũng bị đồ tể thổi một hơi không thấy tung tích, không biết bay về đâu.
Cao thủ lưu phái chiến kỹ đỉnh cao nhất sẽ không có pháp thuật thần thông thay đổi địa hình, thế nhưng nhân vật như vậy thì thân thể vô cùng mạnh mẽ, thay đổi địa lý, thay đổi thời tiết, sao phải cần pháp thuật thần thông?
“Nếu như có thể có được thân thể của lưu phái chiến kỹ, kiếm thuật của lưu phái ngự kiếm, thần thông của lưu phái pháp thuật vậy chẳng phải là vô địch rồi?”
Tần Mục hấp háy mắt, đuổi theo đồ tể, hắn tu luyện chính là Bá Thể Tam Đan công, Bá Thể Tam Đan công cái gì cũng tốt, chỉ là không có thần thông, cũng không có pháp môn tu luyện thân thể, càng không có kiếm pháp.
Cũng chính bởi vì hắn tu luyện là Bá Thể Tam Đan công nên đồ tể mới không truyền công pháp tu luyện thân thể cho hắn, tránh làm lỡ tiến cảnh tu vi của hắn.
Kỳ thực, mỗi người trong thôn đều có công pháp độc đáo của riêng mình, tuy nhiên ai cũng không truyền thụ cho hắn.
Bên trong Lâu Lan Hoàng Kim cung truyền đến nhiều tiếng hô kinh ngạc, một hơi thổi bay hồ Nhược Thủy phía trước Hoàng Kim cung, thần thông thông thiên triệt địa cỡ này thật không thể tưởng tượng nổi, sao có thể không làm cho tinh thần đám Đại Vu, Vu sĩ trong Hoàng Kim cung chấn động?
Trước thánh điện, Vu Tôn cầm quyền trượng trong tay đứng đó, trong mắt chiếu ra hai vệt sáng vàng, rơi vào thân thể ba người đang từ đáy hồ đi qua, khóe mắt run lên.
Hắn là Chưởng giáo của Hoàng Kim cung, bởi vì ước ao thân thể mạnh mẽ của đồ tể nên sau khi biết đồ tể múa đao với trời, bị các Thần chém thì liền lập tức lẻn vào Duyên Khang, tiêu diệt môn phái nhỏ đạt được nửa người dưới của đồ tể kia, cướp lấy nửa người dưới của đồ tể.
Hắn biết rõ thân thể của đồ tể vượt xa cơ thể của mình, bởi vậy dứt khoát kiên quyết cắt đứt nửa người dưới của chính mình, đổi thân thể của đồ tể vào.
Mà hiện tại, tình hình trong trong ác mộng của hắn đã biến thành sự thật.
Vị Thiên Khả Hãn kia vẫn chưa chết, ông ta còn sống, hiện tại tìm đến mình muốn lấy lại nửa người dưới của ông ta.
Khóe mắt Vu Tôn run rẩy dữ dội, xoay người đi vào Thánh điện, trên điện thờ bên trong Thánh điện có từng bộ từng bộ xương vàng đang ngồi xếp bằng, có hình người, cũng có hình thú, tổng cộng có mười tám điện thờ, trong mười bảy điện thờ đều là xương vàng, bên trong điện thờ thứ mười tám thì lại có một ông lão đầu rối bù chỉ còn lại da bọc xương đang ngồi, bất động như chết.
“Đại Tôn, Thiên Khả Hãn đến rồi.” Vu Tôn chống trượng, quỳ một chân trên đất, cúi đầu nói.
Lão già đầu bù xù, gầy khô như que củi trong điện thờ kia mở mắt, ánh mắt cực kỳ sắc bén, âm thanh như cú: “Thánh đồng chuyển thế mà ta bảo ngươi tìm cho ta đâu?”
Trên cái trán vàng rực rỡ của Vu Tôn bốc lên mồ hôi hột màu vàng li ti, khàn giọng nói: “Vẫn chưa tuyển được… “
Âm thanh lão già đầu bù xù kia sắc bén: “Không có Thánh đồng chuyển thế, ta chuyển mười bảy đời này chẳng phải là đều uổng phí? Ta cách thành Thần, chỉ kém nửa bước, nửa bước!”
Vu Tôn cúi đầu thật sâu, không dám nói lời nào.
Ông lão đầu bù xù kia lạnh lùng nói: “Có ta ở đây, Thiên Đao không dám làm khó dễ ngươi, thế nhưng ta cũng sẽ không dễ dàng hao tổn tính mạng để giúp ngươi.
Ngươi trả lại nửa người dưới cho hắn, lập tức tìm Thánh đồng chuyển thế cho ta!”
Vu Tôn thất kinh trong lòng, đột nhiên một vệt sáng lướt qua, cắt một nhát lên eo hắn, khiến hắn không kịp trở tay.
Vu Tôn trầm mặc, sau một lát, mở miệng nói: “Gia Thố sư đệ, ngươi vào đây.”
Một vị Vu Vương nghe thế, vội vã đi vào Thánh điện, khom người nói: “Vu Tôn, có chuyện gì?”
Vu Tôn giơ quyền trượng lên, đâm thủng đầu hắn, sau đó chặt nửa người dưới của hắn xuống, nối vào thân thể của chính mình, sắc mặt không hề lay động, khom người nói: “Sư tôn, đệ tử xin cáo lui.”
oOo








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)



![[Dịch] Ta Chỉ Muốn An Tĩnh Làm Người Trong Cẩu Đạo [Dịch] Ta Chỉ Muốn An Tĩnh Làm Người Trong Cẩu Đạo](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/06/Audio-Ta-Chi-Muon-An-Tinh-Lam-Nguoi-Trong-Cau-Dao-dich.jpg)






