[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)
Tập 311 : Mục Thần Ký (Dịch) (c1551-c1555)
❮ sautiếp ❯Chương 1551 – Mục Thần Ký (Dịch)
Mục Thần Ký (Dịch)
Chương 1551
: Mục Thần Ký (Dịch)
Vật về chủ cũ (2)
Trước
Tiếp
Phiên bản Dịch · 1035 chữ
Vật về chủ cũ (2)
– Một đòn ép lui bốn Thiên Tôn?
Sắc mặt Thái Đế bỗng trở nên xám xịt, hắn lẩm bẩm nói:
– Bốn Thiên Tôn đều bị ta đánh trọng thương, thực lực của bọn họ cũng không ở trong trạng thái đỉnh cao nhất.
Có thể ép lui bọn họ, khi ta ở thời kỳ đỉnh cao cũng có thể làm được, Thái Sơ Thiên Đế ở thời kỳ
đỉnh cao cũng có thể làm được. .
Từ khi nào trong Tổ Đình lại tồn tại người như vậy? Có lẽ nào là Hồng Thiên Tôn. .
Trước giờ hắn vẫn luôn kiêng kỵ Hồng Thiên Tôn.
Thân phận của Hồng Thiên Tôn là Đại Hồng.
Năm đó, Thái Đế đã mượn danh nghĩa của Đại Hồng hành tẩu khắp thế gian.
Bởi vì Vân, Lăng, Nguyệt ở Thái Hư ám sát bản thể của hắn.
Dưới cơn thịnh nộ, hắn chuẩn bị đi diệt Thiên Đình Tiêu Hán, nhưng lại gặp phải sự ngăn cản của Tần Mục ở Thiên Đình Tiêu Hán.
Hai người đánh một trận trên Thiên Hà, Tần Mục bị thương nặng, mà Đại Hồng cũng bị thương bởi Tần Mục, cả hai cùng rút lui.
Sau đó, Thái Đế hóa thành Minh Phương Vũ, nhưng cũng không tiết lộ thân phận của Đại Hồng.
Bởi vì giữ lại đối thủ đáng sợ này, hắn có thể khiến cho những Thiên Tôn khác nghi ngờ Hồng Thiên Tôn chính là Thái Đế, không nghi ngờ hắn.
Trên thực tế, quả thực Hồng Thiên Tôn đã chặn đao cho hắn rất nhiều lần, ngay cả đến Cung Thiên Tôn cũng đã đánh với Hồng Thiên Tôn rất nhiều lần!
Trước đó Địa Mẫu Nguyên Quân chỉ dùng rễ của mình để phá vỡ phong ấn bốn mạch khoáng của Tần Mục, nhưng bây giờ đã dùng toàn lực để ra tay!
Thực lực của nàng ta rất mạnh, trong khoảng thời gian ngắn như vậy đã khôi phục đến thực lực có thể
sánh ngang với cưởng giả Tiểu Thiên Đình!
Tuy nhiên, điều khiến nàng ta khó hiểu là, cho dù nàng ta có thi triển thần thông mạnh đến cỡ nào, cho dù nàng ta có dùng cách nào để phá vỡ phong ấn bốn mạch khoáng trên bảo ấn thì phong ấn đó từ đầu đến cuối vẫn không thể giải được!
Không những không giải được, cho dù nàng ta có công kích thế nào cũng không thể tác động lên bảo ấn được!
Ngay cả khi nàng ta dùng toàn bộ sức mạnh của mình để công kích bảo ấn này, cũng không tác động được chút sức mạnh nào lên bảo ấn!
Bất kể thần thông nào của nàng ta đều sẽ đi qua bảo ấn, mà không thể chạm vào bao ấn chút nào!
Một lúc lâu sau, trên trán Địa Mẫu Nguyên Quân đổ đầy mồ hôi lạnh, thở không ra hơi.
Thái Đế không chút biểu cảm, thờ ơ nhìn nàng ta, rồi đột nhiên nói:
– Nguyên Quân, đủ rồi! Ta đã biết tâm ý của ngươi.
Ngươi nương nhờ ta cũng được.
Ta còn có một thân phận khác trong mười Thiên Tôn, ta có thể bảo vệ ngươi, bảo vệ cái mạng của ngươi.
Khuôn mặt Địa Mẫu Nguyên Quân hơi đỏ lên, cúi người nói:
– Tạ bệ hạ khai ân. .
Phong ấn này. .
– Đừng nói là ngươi không thể giải được phong ấn này, cho dù là ta đích thân ra tay cũng không giải được.
Thái Đế thờ ơ nói:
– Cũng không có ai trong mười Thiên Tôn có thể giải được phong ấn của hắn! Phong ấn của hắn đã vượt qua nhận thức của thời đại này, là thứ không thể biết được.
Ngay cả ta cũng chỉ có thể hiểu được một nửa tri thức trong phong ấn.
Có lẽ Thiên Đế có thể hiểu được nửa kia, nhưng hắn sẽ không liên thủ với ta để
phá vỡ phong ấn.
Địa Mẫu Nguyên Quân sửng sốt, hoảng hốt nói:
– Mục Thiên Tôn lợi hại như vậy ư?
– Chẳng qua là tu vi của hắn hơi yếu thôi.
Thái Đế thờ ơ nói:
– Nếu tu vi của hắn thăng cấp đến trình độ của Hạo Thiên Tôn, ha ha, cho dù có tranh đấu với ta và Thái Sơ ở thời kỳ đỉnh cao, hắn cũng sẽ không rơi vào thế yếu.
Năm nguyên lão minh chủ của Thiên Minh là Vân, Lăng, Nguyệt, Tần, Mục.
Trong đó Vân chết Lăng tiêu, Nguyệt bị thương Tần ẩn thế, chỉ còn lại Mục Thiên Tôn.
Thần thông của hắn quả thực xứng đáng với danh hiệu minh chủ.
Chẳng trách hội nghị Thiên Minh lần trước cũng muốn mời hắn tới. .
Địa Mẫu Nguyên Quân sửng sốt, nghĩ đến Tần Mục năm đó, nàng ta cảm thấy tất cả chuyện này đều không thể nào tin được.
Khi đó, Tần Mục chỉ được Công Tôn Yến dẫn dắt, tiến vào địa cung của Địa Mẫu Nguyên Quân, là một tên nhà quê nhìn ngó bốn phía địa cung của nàng ta, dáng vẻ không hề có tầm nhìn.
Mà bây giờ, ngay cả Thái Đế cũng nói đừng nên coi thường Tần Mục, nghiễm nhiên đã coi Tần Mục là đối thủ thật sự!
Phải biết là, ngoại trừ Thái Sơ ra, Thái Đế chưa bao giờ coi ai khác là đối thủ của mình, cho dù là Địa Mẫu Nguyên Quân cũng không có tư cách này!
Địa Mẫu Nguyên Quân do dự một lúc, thăm dò hỏi:
– Bệ hạ, vậy bây giờ. .
Mặt Thái Đế không chút biểu tình nói:
– Hiện tại đưa ta trở về.
Địa Mẫu Nguyên Quân sợ đến nhảy dựng.
Thái Đế hừ lạnh:
– Đừng đưa ta trở lại chỗ cũ, ngươi trực tiếp đưa ta tới Đại Hắc Mộc, ta ở đó chờ hắn.
Địa Mẫu Nguyên Quân lộ ra vẻ khó tin, thất thanh nói:
– Bệ hạ, người không dễ dàng gì mới. .
– Địa Mẫu, ngươi bị tà khí che mờ mắt, trở nên hồ đồ như vậy rất nguy hiểm.
Thái Đế cười lạnh nói:
Ta Thích
Bạn đang đọc
MỤC THẦN KÝ (DỊCH)
của
TRẠCH TRƯ
Trước
Tiếp
Chương Này
Chương Kế
Thông Tin Chương Truyện
Đăng bởi
Aqua
Phiên bản
Dịch
Thời gian
3 tháng
Lượt đọc
12
Các Tùy Chọn
Báo cáo vấn đề trong truyện
Gửi tin nhắn cho nhóm trưởng
Báo cáo cho QTV
This site is protected by reCAPTCHA and the Google
Privacy Policy and
Terms of Service apply.
1/1
23:21, 26/03/2022
Chương 1552 – Mục Thần Ký (Dịch)
Mục Thần Ký (Dịch)
Chương 1552
: Mục Thần Ký (Dịch)
Chôn vùi tội nhân của Tạo Vật Chủ
Trước
Tiếp
Phiên bản Dịch · 1096 chữ
Chôn vùi tội nhân của Tạo Vật Chủ
– Hiện giờ ngươi không nên ở lại Tổ Đình, mà nên lập tức rời khỏi Tổ Đình đi tìm Phạn Thiên, dùng Phật pháp của hắn để luyện hóa tà khí, nếu không chắc chắn sẽ chết không nghi ngờ gì.
Thiên hạ đều vì lợi mà đến, cũng vì lợi mà đi.
Ta và Mục Thiên Tôn đều không tín nhiệm lẫn nhau, nhưng có một nguyên tắc bọn ta rất giống nhau, đó là có lợi thì hợp tác, không lợi thì chia tay.
Hắn muốn mượn lãnh địa của ta, cho nên sẽ không hại ta.
Được rồi, đưa ta đến Đại Hắc Mộc đợi hắn!
Tần Mục tản bộ dọc đường, ngắm nhìn phong cảnh hùng vĩ của Tổ Đình.
Tổ Đình hiện nay so với lần đầu tiên hắn đến đây đã tốt hơn rất nhiều.
Cảnh đẹp khắp nơi, chim hót hoa thơm, cự thú thong thả dạo chơi, thật đúng là cảnh đẹp ý vui.
Bất tri bất giác hắn đã đến phía trước Thập Vạn Đại Hắc Sơn, chỉ thấy có một đại ấn đứng trước mặt mình.
Tần Mục tiến lên, cười nói:
– Đại ca đã đợi lâu rồi.
Thái Đế hừ lạnh:
– Gọi ta là Thái Đế.
Tần Mục mỉm cười, vác hắn lên, tiến vào Thập Vạn Đại Hắc Sơn.
Một thiếu niên từ phía trước bước nhanh tới, tiếng cười nói từ xa vang lên:
– Mục Thiên Tôn, sao ngươi đi lâu vậy? E là có chuyện ngươi vẫn chưa biết, tên Thái Đế miệng chó không mọc được ngà voi kia đã đánh một trận với bốn Thiên Tôn rồi.
Bị đánh thê thảm lắm. . phân thây, tay chân từ trên trời rơi xuống.
Thật là quá sảng khoái. .
Ngươi đang vác cái gì vậy?
Sau lưng của bảo ấn, trái tim của Thái Đế nhảy dựng lên một cái:
– Giọng nói này… tiêu rồi! Lão khốn đó vẫn còn sống!
Hắn vội vàng thúc giục thần thức, dự định tạo ra một huyễn cảnh, dùng để che đậy thần thức của Thúc Quân.
Nhưng mà, phong ấn từ bốn mạch khoáng của Tần Mục quá mạnh, thần thức hắn mà hắn có thể dùng thật sự có hạn, hơn nữa, hắn cũng không phải chuyên gia về thần thức huyễn cảnh, Cung Vân mới phải.
Thái Đế âm thầm kêu khổ, Thúc Quân ngoại trừ là lão già đối đầu của hắn, luận vai vế còn là thúc phụ của hắn.
Trong tam vương Thái Cổ năm đó, Bá Dương Thần Vương là người ổn trọng, nội liễm, không muốn tranh đoạt ngôi vị Thái Đế với hắn, tuy Cung Vân Thần Vương rất muốn tranh đoạt, nhưng cũng không tranh được với hắn, cuối cùng còn gả cho hắn.
Cung Vân không thể trở thành Thái Đế thì trở thành nữ nhân của Thái Đế, chia nhau thống trị thiên hạ.
Còn Thúc Quân thì không dễ nói như vậy, từ đầu đến cuối, Thúc Quân chưa bao giờ chịu phục hắn, cứ
muốn tranh, cứ muốn đánh, lại ỷ mình có thân phận là thúc phụ, cho nên trước giờ chưa từng nể mặt Thái Đế!
Thời đại Thái Cổ, hắn chính là người khiến Thái Đế đau đầu nhất.
Nếu lần này hắn nhìn thấy Thái Đế chỉ còn lại cái đầu, không biết sẽ nói ra những lời như thế nào đây!
Nhưng mà, Thúc Quân đã đến bên cạnh Tần Mục, ló đầu qua, quan sát bảo ấn phía sau Tần Mục, cười nói:
– Ngươi lại cướp được món báu vật đó từ đâu thế? Ngươi nên đi nhặt xác của Thái Đế đi, ta đã đi nhặt, đáng tiếc là muộn rồi, chẳng nhặt được gì cả… Cư Dư Thị!
Trên mặt hắn lộ ra vẻ kinh hãi, ánh mắt hạ xuống cái đầu bị bốn dãy sơn mạch phong ấn không thể dịch chuyển ở phía sau lưng của bảo ấn, biểu cảm trên gương mặt đông lại, qua một lúc sau lại biến thành dữ
tợn, nghiến răng nghiến lợi:
– Thái Đế!
Thái Đế thầm thở dài một hơi, cười khẩy nói:
– Thúc Quân, ngươi vẫn còn sống sao? Đúng là nhân sinh có nơi nào mà chẳng gặp được nhau. .
– Tên chó má khốn nạn nhà ngươi!
Thúc Quân giận tím mặt, quát:
– Thứ bại loại hủy diệt tộc Tạo Vật Chủ của ta! Trời có mắt nhìn, ngươi cũng có ngày hôm nay, tên chó má nhà ngươi, hại chết tộc Tạo Vật Chủ của ta! Tất cả mọi người đều chết cả rồi, sao tên chó ngươi không chết? Đồ chó. .
– Câm miệng!
Thái Đế tức giận, từng sợi tóc xoăn dựng đứng cả lên, uy nghiêm của Thái Đế Thái Cổ đâu ai bì nổi, tức đến giọng nói run run:
– Ngươi chỉ là vương, còn ta là đế, miệng của ngươi sạch sẽ chút đi…
– Tên Thái Đế chó má nhà ngươi!
Thiếu niên đầu to bước tới, định liều một trận với hắn, tức giận nói:
– Không có tộc Tạo Vật Chủ, ngươi là cái thá đế gì chứ? Mọi người trong tộc đều vì ngươi mà chết!
Bảo ấn bị hắn xé xuống, Thái Đế chỉ có thể bị đánh trong bảo ấn, không thể phản kháng, vô cùng tức giận nói:
– Mục Thiên Tôn, ngươi cản hắn cho ta!
Tần Mục không hề ngăn cản, Thái Đế không kìm được cơn giận, quát:
– Thúc Quân, ngươi còn mặt mũi đổ tội Tạo Vật Chủ diệt tộc lên đầu ta sao? Năm đó, ngươi tốt hơn ta bao nhiêu? Khi chúng ta bị truy đuổi đến Tổ Đình, thế lực đã không bằng Cổ Thần, chẳng phải ngươi cứ khăng khăng muốn gây chiến sao? Khi đó, ta đã mất hết quyền lực, không thể thống lĩnh đại quân Tạo Vật Chủ!
Các tộc tiến cử ngươi làm thống soái, lúc đó ngươi mới là Thái Đế! Ta đã là chó nhà có tang, chẳng còn quyền lực nữa!
Thúc Quân ấn đầu hắn đánh đập tơi bời, đánh đến mặt mày Thái Đế sưng vù.
Thái Đế không phản kháng được, chỉ nhe răng cười:
– Lúc đó Bá Dương đã chết rồi, ta bị trục xuất sau khi đánh vỡ Nguyên Thạch Thái Sơ, Cung Vân cũng bị
Thái Sơ Thiên Đế ám sát, trong tam vương chỉ còn lại mình ngươi, ngươi chính là Thái Đế cuối cùng của tộc Tạo Vật Chủ! Ngươi đã làm gì?
Ta Thích
Bạn đang đọc
MỤC THẦN KÝ (DỊCH)
của
TRẠCH TRƯ
Trước
Tiếp
Chương Này
Chương Kế
Thông Tin Chương Truyện
Đăng bởi
Aqua
Phiên bản
Dịch
Thời gian
3 tháng
Lượt đọc
12
Các Tùy Chọn
Báo cáo vấn đề trong truyện
Gửi tin nhắn cho nhóm trưởng
Báo cáo cho QTV
This site is protected by reCAPTCHA and the Google
Privacy Policy and
Terms of Service apply.
1/1
23:21, 26/03/2022
Chương 1553 – Mục Thần Ký (Dịch)
Mục Thần Ký (Dịch)
Chương 1553
: Mục Thần Ký (Dịch)
Chôn vùi tội nhân của Tạo Vật Chủ (2)
Trước
Tiếp
Phiên bản Dịch · 1092 chữ
Chôn vùi tội nhân của Tạo Vật Chủ (2)
Nghe vậy, Thúc Quân vô cùng tức giận, dùng chùy liều mạng đánh vào đầu hắn, trong miệng thở ra từng hơi ồ ồ.
– Khi đó, ngươi nên dẫn dắt các tộc đi lánh nạn, tìm đến Thái Hư, hoặc là xây dựng một Thái Hư khác! Thế
nhưng ngươi thì sao? Ngươi đảm nhiệm chủ soái, dẫn dắt các tộc quyết chiến với đám Cổ Thần Thái Sơ!
Địa điểm các ngươi quyết chiến chính là địa giới Huyết Tú!
Thái Đế dường như không cảm thấy đau đớn chút nào, quát lên:
– Tinh anh cuối cùng của tộc Tạo Vật Chủ là bị ngươi giết sạch, bọn họ đều là vì ngươi mà chết! Chủng tộc của bọn ta, chính là vì ngươi nên mới diệt vong! Ngươi có mặt mũi mắng ta đồ chó má sao? Ngươi mới là tên cặn bã chó má!
Thúc Quân đột nhiên ngồi bệt xuống đất, mắt lờ đờ, không còn sức để đánh Thái Đế nữa.
Thiếu niên đầu to vẻ mặt uể oải, dáng vẻ trầm lặng, đột nhiên ôm mặt khóc nức nở.
Gương mặt của Thái Đế bị hắn đánh chẳng còn ra hình dạng, lạnh lùng nói:
– Ngươi vẫn luôn mơ tưởng có thể đánh bại ta, mơ tưởng ngươi được làm Thái Đế, trong lúc chủng tộc gặp nguy nan nhất, quả thật ngươi đã làm được rồi.
Tộc trưởng, trưởng lão các tộc đều đề cử ngươi, để
ngươi ngồi lên bảo tọa Thái Đế.
Bọn họ hi vọng ngươi có thể lật ngược tình thế, dẫn dắt tộc nhân chuyển bại thành thắng, rồi ngươi làm được chưa?
Thúc Quân ném mình xuống đất bật khóc, cơ thể không ngừng co giật.
Thái Đế tiếp tục đả kích hắn, giọng nói lạnh lùng:
– Ngươi vẫn chưa làm được.
Ngươi dẫn dắt tộc trưởng trưởng lão các tộc, dùng tài nguyên cuối cùng của tộc Tạo Vật Chủ bố trí vô số tế đàn trong tinh không, tập hợp sức mạnh của mọi người để cúng tế, dùng thần thức của Tạo Vật Chủ sáng tạo ra từng pho Cổ Thần.
Ngươi nặn lại Thiên Công, nặn lại Thổ Bá, nặn lại chư thiên thần thánh!
– Ngươi lấy ra thánh vật mà các tộc tế bái hàng tỷ năm nay, những thánh vật mạnh mẽ ấy là thứ bảo hộ
của các tộc, bọn chúng lớn mạnh tới mức nào chứ? Ngươi vô cùng tự tin, cảm thấy có thể đấu một trận với Cổ Thần.
Trận chiến đó, ngay cả ta cũng không dám tưởng tượng nó sẽ oanh liệt tới mức nào.
– Hàng tỷ dặm tinh không bị đánh vỡ vụn, vô số đại lục dùng tức nhưỡng tạo ra biến thành cát bụi, thánh vật được sinh ra từ việc tế tự của các tộc Tạo Vật Chủ lần lượt vỡ vụn, tử vong.
– Vô số tộc nhân chết trong trận chiến đó, bọn họ dùng máu nhuộm đỏ hết cả một vùng tinh không.
Ha hả, bọn họ đều chết cả rồi, chết trong trận chiến đẫm máu do ngươi dẫn dắt! Thái Bồ của ngươi cũng chết ở đó nhỉ? Thái Bồ theo ngươi lớn lên, con cự thú đó hết lòng trung thành với ngươi, nó giống như đứa con của ngươi, cũng ngưỡng mộ ngươi, sùng bái ngươi, khi nó tử trận trước mặt ngươi, ngươi có cảm thấy mình sai rồi không?
Thái Đế lạnh lùng nhìn Thúc Quân đang gục đầu xuống đất khóc đến mức cơ thể vặn vẹo, tiếp tục đả kích hắn chẳng hề nương tay:
– Ngươi ta đều nói là ta diệt toàn bộ tộc Tạo Vật Chủ, ta là tội nhân, thế nhưng nếu đổi lại là ta lãnh đạo tộc nhân, ta tuyệt đối sẽ không lựa chọn quyết chiến địa giới Huyết Tú.
Ta là tội nhân của tộc Tạo Vật Chủ, nhưng tội của ta không lớn bằng ngươi.
Ngươi mới là tội nhân khiến cho tộc Tạo Vật Chủ diệt vong!
Ta thay ngươi gánh quá nhiều tội rồi!
Thúc Quân chống chân tay xuống đất, cố gắng gượng dậy nhưng không được, ngược lại hắn lại ọe ọe như
muốn nôn, nhưng chẳng nôn ra được thứ gì, chỉ có mấy ngụm dịch mật.
– Tội nhân!
Thái Đế lạnh lùng nói.
Thúc Quân hoàn toàn mất hết sức lực, nằm ườn ra đất, trong mắt không có một tia tức giận.
Tần Mục yên lặng nhìn cảnh này, không lên tiếng, chỉ có Thúc Quân giống như một con cá sắp chết mà thở hổn hển từng hơi.
Trong Bỉ Ngạn Hư Không của Thái Hư, kỳ thực tộc Tạo Vật Chủ trong đó chẳng để tâm gì đến Thúc Quân, cho dù là Lãng Uyển Thần Vương cũng không hề quan tâm tới Thúc Quân Thần Vương.
Năm đó, Tần Mục vẫn cảm thấy có chút khó hiểu, hắn chỉ là người ngoại tộc mà có thể trở thành Thánh Anh của Tạo Vật Chủ Bỉ Ngạn, còn Thúc Quân là một trong tam vương Thái Cổ lại không có được sự tôn trọng của Tạo Vật Chủ Bỉ Ngạn.
Bây giờ, hắn đã hiểu được nguyên do trong đó rồi.
Một lúc sau, Tần Mục đỡ Thúc Quân dậy, Thúc Quân có vẻ già đi rất nhiều, yếu ớt đẩy tay hắn ra, chẳng thèm nhìn hắn, giống như không có mặt mũi nào mà nhìn hắn, xoay người loạng choạng bước ra khỏi Thập Vạn Đại Hắc Sơn.
Thúc Quân giống như một con sói già bị thương, bước đi khập khiễng, dần dần đi xa.
Quả thực Thái Đế rất mạnh, cho dù chỉ còn lại một cái đầu, hơn nữa còn bị Tần Mục phong ấn, hắn cũng có thể nắm bắt chuẩn xác điểm yếu của người ta, đánh vào đạo tâm, khiến đạo tâm sụp đổ!
Thúc Quân của bây giờ đã bị hắn đả kích đến mức không còn ham muốn sống, nếu cứ để Thúc Quân đi như vậy, có lẽ sẽ tự mình sa ngã, cuối cùng chọn cách lặng lẽ chết đi ở một ngóc ngách nào đó không biết.
– Thúc Quân!
Tần Mục gọi hắn, vẻ mặt bình tĩnh nói:
– Ngươi còn là Tạo Vật Chủ sao?
Thúc Quân dừng lại, quay đầu lại nhìn hắn.
– Ta chỉ là Thánh Anh của tộc Tạo Vật Chủ, ta cần một vị Thần Vương dám làm dám nhận.
Ta Thích
Bạn đang đọc
MỤC THẦN KÝ (DỊCH)
của
TRẠCH TRƯ
Trước
Tiếp
Chương Này
Chương Kế
Thông Tin Chương Truyện
Đăng bởi
Aqua
Phiên bản
Dịch
Thời gian
3 tháng
Lượt đọc
10
Các Tùy Chọn
Báo cáo vấn đề trong truyện
Gửi tin nhắn cho nhóm trưởng
Báo cáo cho QTV
This site is protected by reCAPTCHA and the Google
Privacy Policy and
Terms of Service apply.
1/1
23:21, 26/03/2022
Chương 1554 – Mục Thần Ký (Dịch)
Mục Thần Ký (Dịch)
Chương 1554
: Mục Thần Ký (Dịch)
Kẻ vây hãm người khác cuối cùng lại bị vây hãm
Trước
Tiếp
Phiên bản Dịch · 1087 chữ
Kẻ vây hãm người khác cuối cùng lại bị vây hãm
Tần Mục bước tới phía trước hắn, cởi áo choàng khoác lên vai hắn, cười nói:
– Ta cũng cần một dũng sĩ dám chiến đấu hết mình, thậm chí dám hy sinh mạng sống của mình cho tộc Tạo Vật Chủ.
Ở lại đi, thời đại Thái Cổ đã qua rồi, Tạo Vật Chủ vẫn còn tương lai.
Thúc Quân nhìn hắn, ánh mắt có chút mơ màng, lẩm bẩm:
– Mục Thiên Tôn, ngươi không phải là Tạo Vật Chủ thật sự. .
Tần Mục cười đắc ý:
– Người nào không ngại gian nan, dám thay trời đổi đất, dám sáng tạo ra cái mới, gặp núi mở núi, gặp sông bắc cầu, đều là Tạo Vật Chủ.
Thúc Quân, Diên Khang bây giờ, nhân tộc bây giờ, có gì khác so với Tạo Vật Chủ?
Trong lòng Thúc Quân xúc động, đi theo hắn trở về.
Trong bảo ấn, Thái Đế cười khẩy, nói:
– Thúc Quân, tội nhân của tộc Tạo Vật Chủ, ngươi đã hại chết chủng tộc của mình, còn muốn hại nhân tộc sao?
Hắn cười lớn:
– Thời đại Thái Cổ, khi ngươi đối diện với ta chỉ là một kẻ thất bại, khi ngươi đối diện với Cổ Thần cũng là một kẻ thất bại, ngươi đã mất đi mọi thứ.
Tương lai ngươi cũng sẽ là một kẻ thất bại mà thôi!
Khóe miệng Thúc Quân mấp máy, cũng chẳng nói gì.
Tần Mục điềm nhiên nói:
– Thái Đế, thực ra người thật sự dồn Tạo Vật Chủ Thái Cổ vào con đường diệt vong chính là ngươi.
Đổi lại bất cứ người nào khi đối diện với cục diện năm đó đều không thể thay đổi kết cục được.
Ta khen ngợi Thúc Quân là vì, hắn không hề bỏ chạy giống như ngươi, mà chọn cách ở lại tiếp tục chiến đấu.
Hắn có trách nhiệm, còn ngươi thì không.
Thái Đế khẽ mỉm cười:
– Còn sống, chính là người chiến thắng.
Mục Thiên Tôn, ngươi chẳng hiểu gì cả!
Tần Mục cười to một tiếng, nguyên khí cuốn bảo ấn lại, đưa tới trong tay Thúc Quân, nói:
– Chắc hẳn thúc điệt các ngươi có rất nhiều chuyện cũ để nói, ta còn có chuyện cần phải xử lý.
Thúc Quân giữ lấy bảo ấn, ánh mắt lại dừng lại trên cái đầu của Thái Đế đang bị nhốt.
Sắc mặt Thái Đế hơi thay đổi, hắn cười khẩy:
– Thúc Quân, vừa rồi ngươi đánh ta, bây giờ chúng ta coi như huề nhau rồi nhỉ? Ngươi nên biết, ngươi cũng là tội nhân, ngươi căn bản không có tư cách chỉ trích ta, càng không có tư cách sỉ nhục ta… Mục Thiên Tôn! Ngươi đã hứa với ta, sẽ không xem ta như báu vật, cũng sẽ không làm nhục ta!
Tần Mục quay đầu lại, cười nói:
– Sao lại sỉ nhục ngươi? Nhưng mà, nếu thúc phụ ngươi muốn sỉ nhục ngươi, ta cũng không tiện cản.
Thái Đế tức giận, nổi trận lôi đình, chỉ là hắn không thể thoát ra được bảo ấn đó.
Tần Mục ra khỏi phạm vi Thập Vạn Hắc Sơn, chỉ thấy Thần Nhân của Diên Khang đang thử khai thác một mạch khoáng khác, hắn không khỏi lắc đầu:
– Đám người Diên Khang này học tác phong bất chính từ ai thế? Đúng là một đám không sợ chết…
Hắn đến nơi khai thác, hỏi qua một lượt, một Thần Nhân vội vàng nói:
– Bọn ta chỉ đang khai thác mạch khoáng bên ngoài, thần binh tiền sử bên trong bọn ta thật sự không dám động vào.
Mù gia gia tinh mắt, đã vẽ xong vùng có thể khai thác cho bọn ta rồi, tránh khai thác trúng thần binh ở trung tâm mạch khoáng.
Câm gia gia nói, đợi bọn ta khai thác bên ngoài xong, để vùng trung tâm cho quốc sư đến nộp mạng trước.
Tần Mục rất là hài lòng, hắn cười nói:
– Mù gia gia và câm gia gia rất hiểu ta, đương nhiên ta không muốn đi nộp mạng, mà là ta vô cùng chắc chắn có thể thuần phục được những thần binh tiền sử đó!
Hắn căn dặn một hồi, lại nhìn thấy đám người Sơ Tổ Nhân Hoàng đang dẫn đầu đám người trẻ Giang Vân Gian trở về từ bên ngoài, mấy người trẻ tuổi này bắt được mấy con cự thú Thái Cổ làm vật cưỡi, cưỡi trên người cự thú rất là hớn hở, rất là uy phong.
– Có lẽ Diên Khang có thể xây dựng được một đại quân cự thú. .
Tần Mục tính toán một hồi, đi gặp Long Kỳ Lân và Yên Nhi, lấy quả trứng Hư Không Thú ra, nói:
– Chưa chắc Hư Không Thú trong Thái Hư còn sống, trứng này có khả năng là Hư Không Thú cuối cùng, nếu trứng nở, thì chính là một con Mẫu Thú! Các ngươi nhất định phải bảo vệ cẩn thận, đừng để nó chết.
Long Kỳ Lân vui mừng khôn xiết, nhanh chóng nhận lấy trứng thú, Yên Nhi giật lấy, cười nói:
– Cái tổ chim mà ta xây cho quả trứng to tròn lần trước vẫn còn, đúng lúc có thể dùng để ấp nở trứng Hư
Không Thú này!
Tần Mục nhìn dáng vẻ vội vàng rời đi của nàng, lại nhìn Long Kỳ Lân, nói:
– Long béo, thứ ngươi muốn cho ta xem đâu rồi?
Long Kỳ Lân vội vàng dâng bảo vật, dẫn Tần Mục đến trung tâm của Thập Vạn Hắc Sơn, nơi đó đã dựng lên một tòa cung điện với đủ loại phong ấn niêm phong.
Long Kỳ Lân tới trước một tòa cung điện, mở khóa phong ấn, đẩy cửa ra, mỉm cười nói:
– Giáo chủ, mời xem!
Tần Mục bước vào trong điện, bất giác ánh mắt đờ ra, chỉ thấy trong đại điện muôn màu muôn sắc đến lóa cả mắt, từng đống thần kim thần liệu chất đầy như núi, những thần kim thần liệu này được chia thành nhiều loại khác nhau, sắp xếp gọn gàng!
Hắn đi vào giữa những bảo vật này thì thấy có hơn chục cái vò, có lẽ thứ được đựng trong vò là nguyên dịch Hồng Mông, khí tức của nguyên dịch khó mà che giấu, tỏa ra khắp nơi, khiến thần kim thần liệu bên cạnh trở nên vô cùng trơn bóng.
Ta Thích
Bạn đang đọc
MỤC THẦN KÝ (DỊCH)
của
TRẠCH TRƯ
Trước
Tiếp
Chương Này
Chương Kế
Thông Tin Chương Truyện
Đăng bởi
Aqua
Phiên bản
Dịch
Thời gian
3 tháng
Lượt đọc
10
Các Tùy Chọn
Báo cáo vấn đề trong truyện
Gửi tin nhắn cho nhóm trưởng
Báo cáo cho QTV
This site is protected by reCAPTCHA and the Google
Privacy Policy and
Terms of Service apply.
1/1
23:21, 26/03/2022
Chương 1555 – Mục Thần Ký (Dịch)
Mục Thần Ký (Dịch)
Chương 1555
: Mục Thần Ký (Dịch)
Kẻ vây hãm người khác cuối cùng lại bị vây hãm (2)
Trước
Tiếp
Phiên bản Dịch · 1095 chữ
Kẻ vây hãm người khác cuối cùng lại bị vây hãm (2) Hắn còn nhìn thấy Thần Thạch Thái Thủy được sinh ra từ mạch khoáng Thái Thủy, tuy số lượng không nhiều, những cũng có tới hơn hai trăm miếng!
Ngay lập tức, ánh mắt của hắn lại bị Thần Thạch Thái Tố thu hút, sản lượng của Thần Thạch Thái Tố khá nhiều, khoảng hơn ba trăm miếng!
Nhiều nhất vẫn là Thần Thạch Thái Cực, chất đầy thành núi!
Long Kỳ Lân đứng trước Thần Thạch Thái Cực, dáng vẻ tự hào, đuôi dựng đứng tựa như cột cờ phủ đầy vảy!
Tần Mục dở khóc dở cười nói:
– Long béo, những viên Thần Thạch Thái Cực này đều là giả, không có cái nào là thật.
Long Kỳ Lân ngẩn người, lật đật quay đầu lại kiểm tra, nhưng mà quả thực những viên Thần Thạch này giống với Thần Thạch Thái Cực thật, trông cũng không có gì khác biệt.
– Mạch khoáng mà Lang Hiên Thần Hoàng chiếm giữ là mạch khoáng Thái Cực giả, ngươi cũng từng nhìn thấy mạch khoáng thật rồi đó.
Tần Mục bước tới phía trước nhặt một viên Thần Thạch Thái Cực lên, suy nghĩ hơi lay động, Thần Thạch Thái Cực đột nhiên hóa thành một tia nhị khí âm dương tiêu tán:
– Đây là thuật che mắt mà Cổ Thần trong mạch khoáng Thái Cực làm ra, dùng để lừa Lang Hiên Thần Hoàng thì được, không lừa nổi ta đâu.
Long Kỳ Lân đứng như trời trồng.
Tần Mục cười nói:
– Trong số những thứ mà ngươi cướp được, giá trị cao nhất vẫn là Thần Thạch Thái Thủy và Thần Thạch Thái Tố.
Nhưng mà sau này không cần phải làm như thế nữa, ta và Cung Thiên Tôn có chút tình xưa, có thể nhận được một phần Thần Thạch Thái Tố từ chỗ nàng, với lại cũng có hiệp định với Nghiên Thiên Phi, có thể lấy được năm phần Thần Thạch của mạch khoáng từ chỗ nàng.
Sau này bọn họ sẽ chủ động đưa tới chỗ ta.
Long Kỳ Lân cúi đầu tiu nghỉu, cái đuôi dựng lên dần dần cụp xuống.
Tần Mục cười nói:
– Nhưng mà, ngươi cũng giải quyết cho ta một vấn đề rất lớn.
Ta đích thân đi cướp mạch khoáng của Cung Thiên Tôn, chắc chắn sẽ rất mất mặt.
Ngươi đi cướp thay ta, hơn nữa Cung Thiên Tôn biết Hư
Không Thú là do Thái Đế khống chế, vu oan giá họa cho Thái Đế, nhất cử lưỡng tiện!
Long Kỳ Lân lại lấy lại dáng vẻ tự tin khi nãy, cái đuôi cụp xuống từ từ vểnh lên.
Tần Mục khen ngợi:
– Đặc biệt là ngươi đã cướp sạch những thứ từ trong Dao Trì Thái Cổ của Tổ Thần Vương, điểm này khiến ta rất hài lòng.
Cái tên Tổ Thần Vương trước giờ không hề nể mặt ta, nhiều lần chống đối ta.
Ngươi làm rất tốt!
Đuôi của Long Kỳ Lân dựng thẳng, vẫy vù vù hai cái.
Tần Mục nói tiếp:
– Chỉ có một điều làm không tốt, Hồng Thiên Tôn là Thiên Công, nơi mà hắn chiếm giữ là cội nguồn của Thiên Hà, ngươi đừng cướp khoáng sản của hắn.
Ngươi có thể giấu được những Thiên Tôn khác, nhưng không giấu được Thiên Công thích trộm lén này, chắc chắn hắn biết là ngươi làm, nhưng vì nể mặt ta, nên không vạch trần ngươi.
Đuôi của Long Kỳ Lân lại cụp xuống.
Tần Mục rất hài lòng, cất Thần Thạch Thái Tố và Thần Thạch Thái Thủy vào trong Thần Tàng của mình, nói:
– Quả nhiên Hoạn Nhân Kinh này diệu kỳ khó lường, ngay cả Long béo cũng không chống đỡ nỗi.
Nhưng mà quả thật Long béo đã lập được đại công. .
– Long béo, ta định trở về Diên Khang tìm Nguyệt Thiên Tôn, giúp nàng chữa trị vết thương, ngươi muốn về cùng ta không?
Tần Mục hỏi.
Long Kỳ Lân do dự một lúc, lắc đầu nói:
– Ở đây rất tốt, ta sẽ ở lại đây, dù sao Hư Không Thú cũng sẽ nở.
Nếu Mẫu Thú nở ra, chắc chắn một mình Yên Nhi không thể hàng nó được.”
Tần Mục lắc đầu, thầm nói:
– Có lẽ Yên Nhi cũng đã xem qua Hoạn Nhân Kinh của Long béo, đã bị vây hãm đến chết rồi, không thể
thoát ra.
Hắn tìm được dược sư, dược sư trầm ngâm nói:
– Chữa trị vết thương cho Thiên Tôn? Ta chưa từng thử bao giờ… Đạo thương của Thiên Tôn có thể lấy y đạo để trị lành được hay không, quả thật là thử thách rất lớn… Ngươi đợi ta vài ba ngày, ta tìm một số
dược liệu!
Tần Mục đợi mấy ngày, cuối cùng dược sư cũng chuẩn bị xong xuôi, nói:
– Có thể xuất phát, trị thương cho Nguyệt Thiên Tôn rồi.
Tần Mục rất mong đợi:
– Dược sư gia gia có nắm chắc không?
– Không chắc chắn lắm.
Dược sĩ thờ ơ nói:
– Đây cũng là lần đầu tiên ta chữa trị vết thương cho Thiên Tôn, đối với ta mà nói là thử thách rất lớn.
Ta cần phải tận mắt nhìn thấy vết thương của Nguyệt Thiên Tôn mới có thể đưa ra phán đoán.
Lần này tìm được rất nhiều vật cực độc trong Tổ Đình, có lẽ có thể thử trên người Nguyệt Thiên Tôn.
Sắc mặt Tần Mục hơi thay đổi.
Dược sư vô cùng tự tin, hắn cười lớn, nói:
– Yên tâm yên tâm, ta tự có cân nhắc.
Ta cũng không phải là thầy lang gà mờ giống như ngươi, mỗi lần ta kê thuốc đều rất chắc chắn!
Tần Mục nghĩ đến mấy cảnh mình gặp phải, run lên bần bật.
– Nếu dược sư gia gia không được thì vẫn còn Thái Thủy.
Miễn là Thái Thủy có thể loại bỏ đạo thương trên người của Nguyệt Thiên Tôn, vậy thì trị lành tổn thương trên cơ thể của nàng cũng không quá khó khăn đối với ta!
Tần Mục tự an ủi mình, tuy biểu hiện của dược sư mang đến cho người ta cảm giác không đáng tin cậy, nhưng dù sao dược sư cũng là y đạo thánh thủ mạnh nhất thế giới này, hơn nữa, ngoại trừ việc thử
nghiệm thuốc mới liên tục thất bại trên người Tần Mục ra, cũng chẳng có hành động sai sót nào.
Ta Thích
Bạn đang đọc
MỤC THẦN KÝ (DỊCH)
của
TRẠCH TRƯ
Trước
Tiếp
Chương Này
Chương Kế
Thông Tin Chương Truyện
Đăng bởi
Aqua
Phiên bản
Dịch
Thời gian
3 tháng
Lượt đọc
13
Các Tùy Chọn
Báo cáo vấn đề trong truyện
Gửi tin nhắn cho nhóm trưởng
Báo cáo cho QTV
This site is protected by reCAPTCHA and the Google
Privacy Policy and
Terms of Service apply.
1/1
23:21, 26/03/2022








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)










