[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)
Tập 307 : Mục Thần Ký (Dịch) (c1531-c1535)
❮ sautiếp ❯Chương 1531 – Mục Thần Ký (Dịch)
Mục Thần Ký (Dịch)
Chương 1531
: Mục Thần Ký (Dịch)
Kẻ đầu sỏ (2)
Trước
Tiếp
Phiên bản Dịch · 1097 chữ
Kẻ đầu sỏ (2)
Hư Sinh Hoa cực kỳ dao động.
Lam Ngự Điền cũng dao động, nói:
– Ta cũng muốn vài ngọn núi.
– Mục Thiên Tôn nhất định sẽ cho các ngươi, yên tâm, yên tâm.
Ông lão Thái Dịch mặt mũi hiền lành cười nói.
Ầm! Ầm! Ầm!
Một vài tiếng rung động dữ dội nữa truyền đến, biển ma khí của Thổ Bá hoàn toàn nổ tung.
Đám người Nghiên Thiên Phi, Tổ Thần Vương, Lang Hiên Thần Hoàng đáp xuống, thần quang của Thiên Tôn gột rửa khiến biển ma khí hoàn toàn bốc hơi, không còn tồn tại nữa!
Thổ Bá dung nham cầm roi Minh Hà, đứng giữa vài Thiên Tôn, đầu kia của roi vẫn đang quấn lấy tay phải của Hiểu Thiên Tôn.
Mặc dù Thổ Bá vẫn luôn lạnh nhạt, luôn có mưu kế, luôn thần thông quảng đại, song giờ phút này lại hoàn toàn không biết làm gì, đứng ở đó có vẻ có hơi lúng túng.
Hắn muốn trốn vào U Đô cũng không được.
Nơi hắn sống là U Đô, nhưng bây giờ ma khí U Đô đều bị tan biến, dưới chân là biển Hỗn Độn, có thể nói là bị chặn đứng, không còn đường đi.
Thổ Bá dung nham này chính là phân thân của hắn, không có sức chiến đấu đáng sợ như bản thế.
Đối mặt với đám người hung ác xung quanh đây, hắn chỉ một số mệnh, đó chính là bị giết dưới một chiêu.
Đột nhiên biển Hỗn Độn lại dậy sóng, Hư Không Mẫu Thú đã đến.
Nó ghé sát phía sau Thái Đế, cảnh giác nhìn chằm chằm vào Tổ Thần Vương và Thổ Bá.
Hắn suýt nữa bị Tổ Thần Vương luyện hóa chết, may mắn là Tổ Thần Vương liều mạng một trận với Thái Đế, lúc này nó mới trốn thoát từ trong cơ thể Tổ Thần Vương, nhưng cũng vì vậy mà sức lực tổn hao rất nhiều.
Dưới biển Hỗn Độn, mọi người lo lắng bất an. hiện tại trên biển đã tụ tập năm tồn tại cấp Thiên Tôn, Hư
Không Mẫu Thú có thể miễn cưỡng coi là một nửa.
Ngoài ra còn có Địa Mẫu Nguyên Quân trốn trong bóng tối như hổ rình mồi, bên trên có Thiên Công cũng đang rất chú ý, bất cứ lúc nào cũng có thể ra tay.
Hơn nữa ở trung tâm còn có Thổ Bá dung nham, cho dù bị những tồn tại đáng sợ vây quanh, nhưng thực lực tu vi cũng không thể coi thường.
Nhiều tồn tại mạnh mẽ như vậy tụ tập ở đây, cây gậy làm bằng gỗ khô kia của Thái Dịch thật sự có thể
chịu đựng được hay không đây?
Vụt.
Đột nhiên trên bầu trời hiện lên một tia sáng.
Cuối cùng Tần Mục cũng lao ra khỏi hư không, xuất hiện trong khoảng không trên biển Hỗn Độn.
Hắn liếc mắt xuống phía dưới một cái, quay đầu đi.
– Kẻ đầu sỏ!
Thái Đế ngẩng đầu lên nhìn hắn, hừ lạnh một tiếng.
Các Thiên Tôn ở đây đã đâm lao phải theo lao, đối mặt với tình cảnh này, hoàn toàn không có biện pháp gì nữa.
Nếu bọn họ thật sự tuyên chiến, e rằng thật sự không ít Thiên Tôn phải chết!
Đột nhiên Tần Mục lại đi vòng trở lại, lớn tiếng nói:
– Thổ Bá lão ca ca, còn ngẩn người làm gì? Vứt Nguyên Thạch Thái Sơ đi! Vứt xuống dưới biển đi!
Thổ Bá tỉnh ngộ, buông roi Minh Hà ra, tay phải của Hiểu Thiên Tôn và từng mảnh Nguyên Thạch Thái Sơ
nắm trong tay cùng nhau rơi xuống biển Hỗn Độn.
Trên mặt biển, sắc mặt của mọi người đều run rẩy, nhưng không có ai hành động thiếu suy nghĩ, chỉ có thể trơ mắt nhìn Nguyên Thạch rơi xuống biển.
Trong biển Hỗn Độn, Hư Sinh Hoa và Lam Ngự Điền trơ mắt nhìn bàn tay đang cầm Nguyên Thạch Thái Sơ của Hiểu Thiên Tôn rơi xuống dưới.
Nó rơi ngay trước mặt bọn họ, trong nắm bàn tay kia, bảo quang của Nguyên Thạch Thái Sơ phát ra theo khe hở.
Hai người đều không cử động mà cùng nhìn về phía ông lão Thái Dịch.
Ông lão Thái Dịch cười nói:
– Nguyên Thạch này là Nguyên Thạch Thái Sơ, trong đó chứa đựng đại đạo Thái Sơ, ngay cả bản thân Thái Sơ Thiên Đế cũng không thể lĩnh hội được Thái Sơ chân chính.
Hắn nói đến đây thì đột nhiên ngừng lại, không tiếp tục nói nữa.
Hai người vẫn tha thiết mong chờ nhìn hắn, chờ cho hắn nói tiếp.
Mặc dù tay phải của Hiểu Thiên Tôn đã đứt, nhưng lúc này nó lại lặng lẽ chìa hai ngón tay ra, ba ngón tay còn lại vẫn đang giữ chặt mảnh vỡ của Nguyên Thạch.
Hai ngón tay kia giống như hai chân làm bàn tay phải này đứng thẳng lên, đi ra ngoài dọc theo đáy biển của biển Hỗn Độn.
Lạch cạch.
Một mảnh Nguyên Thạch rơi ra, hai ngón tay kia vội vàng dừng lại, ngón tay thăm dò tìm kiếm, cuối cùng tìm được Nguyên Thạch, thật cẩn thận nhặt mảnh Nguyên Thạch kia lên, tiếp tục đặt ở trong lòng bàn tay rồi bước bằng hai ngón tay lần mò ra ngoài.
Hư Sinh Hoa và Lam Ngự Điền không nhịn được, không khỏi đưa mắt liếc nhìn cái tay phải này của Thiên Tôn, lại quay đầu lại nhìn ông lão Thái Dịch.
Ba ngàn người đi theo Lam Ngự Điền và một nhóm cự thú Thái Cổ tò mò nhìn chằm chằm vào tay phải của Thiên Tôn.
Chỉ thấy nó liên tục đi ra ngoài, bảo thạch không ngừng rơi từ trong lòng bàn tay ra.
Những con cự thú có lòng tốt, xê mông sang, để nó đi qua bên người mình, vẫn chưa ngăn cản nó.
Tay phải của Thiên Tôn vất vả lắm mới ra khỏi không gian được cây gậy chống đỡ, nhưng vừa mới bước ra một bước, khí Hỗn Độn áp xuống.
Chỉ nghe một tiếng bẹp, tay phải này của Thiên Tôn bị ép nằm xuống đất, mảnh vỡ Nguyên Thạch Thái Sơ trong lòng bàn tay rơi lả tả trên đất.
Tay phải của Hiểu Thiên Tôn giãy dụa một lát, nhưng sức nặng của biển Hỗn Độn đáng sợ đến mức nào chứ?
Ta Thích
Bạn đang đọc
MỤC THẦN KÝ (DỊCH)
của
TRẠCH TRƯ
Trước
Tiếp
Chương Này
Chương Kế
Thông Tin Chương Truyện
Đăng bởi
Aqua
Phiên bản
Dịch
Thời gian
3 tháng
Lượt đọc
12
Các Tùy Chọn
Báo cáo vấn đề trong truyện
Gửi tin nhắn cho nhóm trưởng
Báo cáo cho QTV
This site is protected by reCAPTCHA and the Google
Privacy Policy and
Terms of Service apply.
1/1
23:17, 26/03/2022
Chương 1532 – Mục Thần Ký (Dịch)
Mục Thần Ký (Dịch)
Chương 1532
: Mục Thần Ký (Dịch)
Cùng chung mối thù
Trước
Tiếp
Phiên bản Dịch · 1094 chữ
Cùng chung mối thù
Tay phải này của hắn đã liều mạng một trận với Địa Mẫu Nguyên Quân, ép lui Địa Mẫu, lại còn bị Thổ Bá quất một roi, pháp lực trong tay phải đã cạn kiệt, hoàn toàn không thể chống lại biển Hỗn Độn, lúc này bị
ngăn chặn thì không thể nào thoát thân được.
Ông lão Thái Dịch thấy Hư Sinh Hoa và Lam Ngự Điền vẫn đang nhìn mình chằm chằm, lúc này mới bất đắc dĩ thở dài, nói:
– Các ngươi là người theo đuổi đại đạo, tại sao nhất định phải biết được nhược điểm của việc đắc đạo đây?
Các ngươi có tâm tốt tâm xấu, đắc đạo cũng không còn thuần chất nữa.
Lam Ngự Điền suy nghĩ một chút, xấu hổ nói:
– Trưởng lão nói đúng, ta bị ca ca dạy hư rồi, hắn cứ khiến ta phải suy nghĩ nhiều.
Hư Sinh Hoa thăm dò nói:
– Vậy thì đạo huynh, nếu bọn ta lấy Nguyên Thạch Thái Sơ này, hiểu được đại đạo trong đó, liệu nó có hại đối với bọn ta không?
Lam Ngự Điền kinh ngạc, vội vàng lại nhìn về phía Thái Dịch.
Thái Dịch bất đắc dĩ, đành phải nói:
– Có hại.
Đầu tiên, Thái Đế muốn giết các ngươi, Nguyên Thạch này là vật thành đạo của hắn, không có Nguyên Thạch, thực lực tu vi của hắn từ đầu đến cuối không thể đạt tới đỉnh cao.
Tiếp theo, Thái Sơ
Thiên Đế muốn giết các ngươi.
Nguyên Thạch này cũng là vật thành đạo của hắn, tuy rằng hắn đắc đạo, nhưng vẫn chưa thành đạo, hắn phải thu thập tất cả Nguyên Thạch, đúng, tất cả Nguyên Thạch.
Vì vậy, ngoại trừ việc phải diệt trừ tất cả những người có được Nguyên Thạch ra, hắn còn phải diệt trừ tất cả Tạo Vật Chủ.
– Đúng là giáo chủ có tầm nhìn xa trông rộng.
Hư Sinh Hoa và Lam Ngự Điền đồng thời thầm nghĩ.
Nếu không phải Tần Mục vẫn luôn dặn dò bọn họ phải suy tính nhiều, e rằng lúc này bọn họ đã sớm vui vẻ hớn hở cầm Nguyên Thạch trong tay, vô duyên vô cớ đồng thời đắc tội Thái Đế và Thiên Đế.
Thái Dịch hỏi:
– Vậy thì Nguyên Thạch Thái Sơ, hai đạo hữu lấy hay không lấy?
Lam Ngự Điền nhìn về phía Hư Sinh Hoa.
Hắn biết Hư Sinh Hoa là đạo hữu của ca ca mình, luôn có chủ kiến, có đôi khi Tần Mục có ý kiến chưa chắc chắn còn đặc biệt chạy đến Tây Thổ nhờ hắn chỉ bảo.
Hư Sinh Hoa cân nhắc một lát, nói:
– Lấy.
Bọn ta lấy Nguyên Thạch, chỉ lấy đạo của nó, thông qua Nguyên Thạch tìm hiểu đại đạo Thái Sơ, không lấy năng lực của nó, không mượn uy lực của Nguyên Thạch.
Bằng cách này, sau này cho dù là Thái Đế hay Thái Sơ Thiên Đế, chỉ cần bọn họ muốn đòi lại Nguyên Thạch, bọn ta trả lại Nguyên Thạch cho bọn họ là được.
Lam Ngự Điền suy nghĩ một chút, khen:
– Ca ca ta nói, cho người con cá không bằng dạy người cách câu.
Khi hắn dạy ta tu hành, hắn chỉ dạy ta nguyên lý tu hành, cũng không truyền dạy cho ta đạo pháp thần thông cụ thể là do nguyên cớ này.
Ông lão Thái Dịch thở dài:
– Mục Thiên Tôn nói rất đúng.
Nhưng ngoài việc nghe lời hắn nói thì cũng phải quan sát hành động của hắn.
Mặc dù Mục Thiên Tôn nói rất hay, nhưng hắn làm việc lại không chỉ là học câu cá, ngay cả cá của người khác cũng muốn cướp.
Chuyện này, các người không được học theo hắn.
Hai người nói phải, đều tự bước tới, đến bên tay phải của Thiên Tôn đang bị ép sát trên đất, từng người tự
nhặt mấy mảnh vỡ Nguyên Thạch.
Trên mặt biển biển Hỗn Độn vẫn yên tĩnh như trước.
Mặc dù Thổ Bá dung nham đã vứt đi tay phải của Thiên Tôn và mảnh vỡ Nguyên Thạch Thái Sơ đi, nhưng vẫn ở trong vòng vây của các Thiên Tôn, mọi người vẫn giằng co bất động.
Thổ Bá dung nham đột nhiên thở dài, phân tán pháp lực của phân thân này, ngay tức khắc hóa thành một đống đá, bị biển Hỗn Độn mài mòn luyện hóa, hóa thành từng đợt từng đợt khí Hỗn Độn.
Đối mặt với tình huống này, phân thân của hắn hoàn toàn vô dụng, tiếp tục bị chặn ở đây thì chỉ bị người ta chê cười, cho nên hắn dứt khoát bỏ thân thể này đi.
Mọi người vẫn không nhúc nhích, Hiểu Thiên Tôn, Nghiên Thiên Tôn, Tổ Thần Vương và Lang Hiên Thần Hoàng đều yên lặng.
Trên trán Thái Đế toát ra mồ hôi lạnh.
Sau khi hắn đột nhiên phát hiện Thổ Bá chủ động bỏ phân thân này, tình thế của mình bắt đầu trở nên không ổn.
– Tiểu tử Mục Thiên Tôn này, hình như lại hại ta rồi!
Khóe mắt hắn giật loạn lên.
Đột nhiên Hiểu Thiên Tôn không nhanh không chậm nói:
– Dù sao chúng ta cũng là Thiên Tôn.
– Đúng vậy, bất kể như thế nào, dù sao chúng ta cũng là Thiên Tôn.
Nghiên Thiên Phi nói.
Tổ Thần Vương và Lang Hiên Thần Hoàng gật đầu, nói:
– Dù sao chúng ta cũng là Thiên Tôn, tuy rằng cũng có ân oán và chơi xấu lẫn nhau, nhưng đối mặt với kẻ
địch bên ngoài, phải luôn thống nhất mặt trận.
Thái Đế đột nhiên bắt đầu cười ha ha:
– Nói cho cùng, dù sao chúng ta cũng là Thiên Tôn, đương nhiên là anh em huynh đệ có cùng chung mối thù!
Bốn Thiên Tôn khác im lặng, trong lòng giống như bị đâm một nhát kiếm.
Thái Đế quá nham hiểm, chỉ một câu nói thôi đã chứng tỏ hắn cũng nằm trong mười Thiên Tôn, không thể không khiến mọi người nghi kỵ ngờ vực, cho dù Hiểu Thiên Tôn biết được thân phận thật sự của Thái Đế, nhưng Hiểu Thiên Tôn sẽ không nói ra Thái Đế chính là Tường Thiên Phi.
Bởi vì nếu Hiểu Thiên Tôn nói ra thân phận của Thái Đế, vậy thì Thái Đế cũng sẽ nói ra thân phận Thái Sơ
Thiên Đế của hắn, lưỡng bại câu thương!
Ta Thích
Bạn đang đọc
MỤC THẦN KÝ (DỊCH)
của
TRẠCH TRƯ
Trước
Tiếp
Chương Này
Chương Kế
Thông Tin Chương Truyện
Đăng bởi
Aqua
Phiên bản
Dịch
Thời gian
3 tháng
Lượt đọc
11
Các Tùy Chọn
Báo cáo vấn đề trong truyện
Gửi tin nhắn cho nhóm trưởng
Báo cáo cho QTV
This site is protected by reCAPTCHA and the Google
Privacy Policy and
Terms of Service apply.
1/1
23:17, 26/03/2022
Chương 1533 – Mục Thần Ký (Dịch)
Mục Thần Ký (Dịch)
Chương 1533
: Mục Thần Ký (Dịch)
Chúng sinh đều là tế phẩm
Trước
Tiếp
Phiên bản Dịch · 1112 chữ
Chúng sinh đều là tế phẩm
Lợi ích cân bằng sẽ khiến bọn họ duy trì một chút ăn ý, cũng như Nghiên Thiên Phi sẽ không vạch trần Hiểu Thiên Tôn, Hiểu Thiên Tôn cũng sẽ không tiết lộ thân phận của Nghiên Thiên Phi.
Tổ Thần Vương thản nhiên nói:
– Thái Đế nhất định phải chết, trong mười Thiên Tôn cũng không đồng ý cho Thái Đế tồn tại.
Ba đạo huynh, ý kiến của các người như thế nào?
– Đồng ý.
Hiểu Thiên Tôn nói.
Nghiên Thiên Phi và Tổ Thần Vương đều hiện lên vẻ tươi cười.
– Đồng ý.
Thái Đế lui về phía sau một bước, bàn chân đạp trên lưng Hư Không Mẫu Thú, cười ha ha nói:
– Đám tiểu bối các ngươi,cũng muốn lấy mạng của ta? Ta oai phong từ thời Thái Cổ đến nay, còn không có người dám chống đối ta đâu!
Trong nháy mắt khi bước chân hắn di chuyển, tứ đại Thiên Tôn là Hiểu, Nghiên, Tổ, Lang đồng thời ra tay, giáp công Thái Đế!
Cùng lúc bọn họ ra tay, Hư Không Mẫu Thú dưới chân Thái Đế nhún người nhảy lùi lại, trốn vào hư không, đưa Thái Đế băng qua tầng tầng lớp lớp hư không trong nháy mắt!
Mà ở trước người Thái Đế, cơ thể của tứ đại Thiên Tôn bóp méo hư không.
Từng cơ thể mạnh mẽ đánh vỡ
tầng tầng lớp lớp hư không khiến hư không nứt rạn như mặt kính, vỡ tan tành!
Bốn Thiên Tôn đồng tâm hiệp lực, hư không hùng mạnh trước mặt bọn họ giống như không tồn tại.
Bình thường Thần Ma tiến vào Hư Không tầng thứ nhất sẽ bị hư không đồng hóa, cho dù là Tạo Vật Chủ tu vi mạnh mẽ thì cũng không có cách nào xâm nhập nhiều tầng Hư Không như vậy được.
Chỉ những trưởng lão Tạo Vật Chủ đã đạt đến cảnh giới thực lực tu vi nhất định thì mới có thể ký thác thần thức của mình vào sâu trong nhiều tầng Hư Không sau khi chết, trở thanh Tiên Linh.
Mà Thần Ma của chủng tộc khác, chỉ khi có thần thức nhập đạo, hiểu rõ tồn tại của Hư Không Văn thì mới có thể xâm nhập vào nhiều tầng Hư Không.
Nhân vật trực tiếp đạt tới Hư Không tầng ba mươi như Tần Mục thực sự rất hiếm, trong thời đại Tạo Vật Chủ thống trị vũ trụ càn khôn, tồn tại như vậy cũng không nhiều.
Tần Mục dựa vào việc hắn lĩnh hội được Tiên Thiên Nhất Khí và đại đạo Thần Thức, cộng thêm cả việc đã bắt đầu tiếp xúc với đại đạo Thái Sơ, cho nên tiến vào Hư Không cũng không khó khăn.
Nhưng bốn Thiên Tôn thì khác, họ dựa vào cơ thể mạnh mẽ của mình.
Cơ thể của bọn họ mạnh mẽ tới mức khiến hư không chẳng những không thể đồng hóa bọn họ, mà còn bị thân thể của bọn họ đè ép đến mức tan biến!
Đây là điểm đáng sợ của tồn tại cấp Thiên Tôn!
Nhưng Thái Đế biết, Thiên Tôn cũng có giới hạn!
Giới hạn này sớm đã bị Vân Thiên Tôn, Lăng Thiên Tôn và Nguyệt Thiên Tôn tìm ra.
Cầu Hư Không trong Thái Hư là cây cầu được dựng lên ở Hư Không tầng ba mươi lăm.
Cây cầu này là do ba Thiên Tôn cùng với Tạo Vật Chủ Thái Hư chế tạo thành, Nguyệt Thiên Tôn còn tạo ra ba gian nhà ở
cuối cầu.
Cây cầu kia được bố trí cực kỳ hiểm trở, muốn vượt qua thì phải chịu đựng sự nghiền ép của Hư Không tầng ba mươi lăm, cho dù là Thiên Tôn, chỉ cần không cẩn thận cũng sẽ bị xóa sổ, Hỏa Thiên Tôn, Hư
Thiên Tôn và Khai Hoàng đều từng bị nhốt ở đó, suýt nữa bị Hư Không xóa sổ.
Hư Không tầng ba mươi lăm chính là giới hạn của Thiên Tôn, Thái Đế chỉ cần dẫn theo Hư Không Mẫu Thú trốn vào Hư Không tầng ba mươi lăm thì có thế khiến bốn Thiên Tôn biết khó mà lui!
Từ sâu trong Hư Không mơ hồ truyền đến tiếng sấm, kèm theo đó tia chớp sâu trong không gian, thậm chí đứng ở trong Tổ Đình còn có thể nhìn lấy lúc tia chớp xuất hiện rọi sáng những bóng ma khổng lồ
đứng sâu trong không gian.
Vóc dáng đó vô cùng khổng lồ, khi di chuyển, chúng khiến không gian xung quanh xuất hiện vết rạn nứt giống như mạng nhện giăng ra bốn phương tám hướng!
Tốc độ di chuyển của bọn chúng rất nhanh.
Khi bóng ma bị chiếu sáng, sau đó mờ đi, đến lần thứ hai bị
chiếu sáng, bọn chúng đã di chuyển được không biết bao xa.
Vào lúc này, trên bầu trời đột nhiên có máu chảy ra.
Thần huyết cuồn cuộn như một thác nước lớn.
Máu chảy xuống từ sâu thẳm trong bầu trời, hình thành nên một thác máu treo giữa không trung.
Tần Mục cũng không đi quá xa, khi nhìn thấy thác máu này, hắn lại chú ý thấy trên bầu trời có thứ gì đó đập xuống dưới giống như một tinh cầu va vào mặt đất, dấy lên từng trận cuồng phong và thiên thạch.
Chỗ mà thứ đó rơi xuống, đất rung núi chuyển, núi lửa phun trào, mặc dù Tổ Đình vững chắc hơn vùng khác nhiều, cũng khó chống đỡ được lực va chạm như vậy.
Khi Tần Mục đến đó, trên bầu trời bắn ra rất nhiều ánh lửa, từng quả từng quả cầu lửa to lớn kéo theo đuôi lửa thật dài rơi xuống từ hư không.
Tần Mục nhìn cái hố to thứ nhất, bên trong là một nắm tay rất lớn.
Đó là nắm tay của Thái Đế, không biết có phải là do bị Thiên Tôn kia chặt xuống khiến cho núi sụp đất lở
hay không nữa.
– Dù sao cơ thể của Thái Đế cũng là một trong những cơ thể mạnh mẽ nhất thời đại Thái Cổ, người có thể
sánh ngang với hắn chỉ có Thái Sơ Thiên Đế, có lẽ nắm tay này có thể cất đi luyện chế thành bảo…
Hắn vừa mới nghĩ đến đây, đột nhiên chỉ thấy vô số rễ cây bay ra từ mặt đất như nham thạch nóng chảy, kéo theo nắm tay của Thái Đế bỏ chạy!
– Địa Mẫu!
Ta Thích
Bạn đang đọc
MỤC THẦN KÝ (DỊCH)
của
TRẠCH TRƯ
Trước
Tiếp
Chương Này
Chương Kế
Thông Tin Chương Truyện
Đăng bởi
Aqua
Phiên bản
Dịch
Thời gian
3 tháng
Lượt đọc
13
Các Tùy Chọn
Báo cáo vấn đề trong truyện
Gửi tin nhắn cho nhóm trưởng
Báo cáo cho QTV
This site is protected by reCAPTCHA and the Google
Privacy Policy and
Terms of Service apply.
1/1
23:17, 26/03/2022
Chương 1534 – Mục Thần Ký (Dịch)
Mục Thần Ký (Dịch)
Chương 1534
: Mục Thần Ký (Dịch)
Chúng sinh đều là tế phẩm (2)
Trước
Tiếp
Phiên bản Dịch · 1125 chữ
Chúng sinh đều là tế phẩm (2)
Tần Mục lập tức bay người lên đuổi theo, đang định cướp lấy tay của Thái Đế, đột nhiên bầu trời sáng lên, biến thành màu trắng như tuyết, lại một cái đùi khác từ trên trời rơi xuống, còn kinh người hơn nắm tay rơi xuống đất vừa rồi, gây nên trận sóng to gió lớn làm hắn bay văng ra!
– Đùi của Thái Đế!
Tần Mục dừng cơ thế lại, trên bầu trời lại có đủ loại vật thể rơi xuống, rầm rầm rầm, đập nát mặt đất trong phạm vi ngàn dặm, bề mặt đại địa trôi lơ lửng trên dòng nham thạch giống như một nồi thịt kho tàu, bọt khí bốc lên từ miếng thịt, ùng ục ùng ục, không ngừng rung chuyển.
– Thái Đế thật thảm, bị bốn Thiên Tôn phân thây…
Trong lòng hắn không khỏi có chút thương xót, tồn tại hùng mạnh nhất thời đại Thái Cổ đối mặt với bốn Thiên Tôn, không ngờ lại rơi vào kết cục như thế này.
Sau đó hắn lại vui vẻ lại thì đi qua biển lửa, bay trong ngọn lửa, tìm kiếm thi thể của Thái Đế.
Đột nhiên một cơ thể to lớn rơi xuống từ trên trời, đập vào trong biển lửa dung nham, lăn lông lốc.
Tần Mục bay người tiến lên, là Hư Không Mẫu Thú kia!
Đầu của Mẫu Thú đã biến mất không thấy đâu nữa, không biết có phải bị Thiên Tôn chém chết hay không, thi thể rơi xuống từ hư không.
– Mẫu Thú chết rồi? Vậy chẳng phải Hư Không Thú sắp tuyệt chủng rồi sao?
Hắn không khỏi giật mình, Hư Không Mẫu Thú đã cắn nuốt sạch sẽ Hư Không Thú trong Tổ Đình, cho nên mới phát triển đến tình trạng như bây giờ.
Giờ đây Mẫu Thú này đã chết trong tay bốn Thiên Tôn, cũng có nghĩa Mẫu Thú trong Tổ Đình đã bị diệt sạch!
– Chỗ của Lãng Uyển vẫn còn một con Hư Không Thú, không biết Hư Không Thú kia có còn sống không?
Nếu Hư Không Thú đó cũng chết, vậy thì Hư Không Thú thật sự tuyệt chủng rồi!
Hắn chạy về phía thi thể của Hư Không Mẫu Thú, đột nhiên trong cơ thể Mẫu Thú cộp một tiếng lăn ra một quả trứng Hư Không thú, rơi vào trong nham thạch.
Lòng Tần Mục khẽ lộp bộp, pháp lực tuôn ra, cuốn quả trứng Hư Không Thú này lại, thu vào mi tâm của mình.
Mẫu Thú kia sinh ra quả trứng cuối cùng, thi thể chìm vào trong nham thạch, biến mất không thấy đâu.
Tần Mục đang định vớt thi thể Mẫu Thú lên thì đột nhiên dừng tay, sắc mặt nghiêm túc hẳn lên.
Chỉ thấy thi thể Mẫu Thú khô lại với tốc độ có thể nhìn thấy bằng mắt thường, máu thú trôi đi rất nhanh!
– Một tồn tại của thời đại trước, sức mạnh tế tự của bọn họ đã mở rộng đến đây rồi ư?
Hắn không khỏi sởn gai ốc, trong một khoảng khắc ngắn ngủi, thi thế của Mẫu Thú khổng lồ biến thành một bộ xương lớn trong dòng nham thạch.
Không bao lâu sau, năng lượng trong bộ xương cũng cạn kiệt, sụp đổ tan vỡ!
Lòng hắn chùng xuống, lập tức bay người lên, lao tới những phần cơ thể khác vừa rơi xuống đất của Thái Đế.
Hắn đến nơi cánh tay của Thái Đế rơi xuống, nơi đó chỉ còn lại một mảnh xương nát vụn!
– Xương cốt của Thái Đế cũng đã biến mất, hoàn toàn không có máu thịt!
Vẻ mặt Tần Mục sa sầm, ngẩng đầu nhìn lên thác máu trên bầu trời, đó là nơi thần huyết của Thái Đế đổ
xuống.
Hắn thúc giục thần thông truyền tống, ngay sau đó vượt qua ngàn dặm xuất hiện ở nơi thác máu đổ
xuống.
Y phục hắn bay phần phật, áo choàng trải ra sau lưng, chậm rãi đáp xuống đất.
Chỉ thấy nơi thác máu đổ
xuống không tạo thành hồ máu biển máu, trái lại mặt đất vô cùng sạch sẽ, không có chút máu nào!
– Xem ra Tổ Đình quả thực không thích hợp làm chiến trường. .
Tần Mục nhìn xung quanh, lẩm bẩm nói:
– Toàn bộ Tổ Đình đều là tế đàn cho tồn tại của thời đại trước, bất kỳ sinh mệnh nào chết ở đây đều trở
thành tế phẩm để bọn họ đi vào thế giới này, đi vào thời đại này.
Đại Hắc Sơn này, liệu còn có thể phòng thủ được hay không?
Hắn cẩn thận suy nghĩ một lát, toàn bộ Tổ Đình, có lẽ chỉ có năm mạch khoáng chính không phải tế đàn của tồn tại tiền sử, chỉ có năm mạch khoáng vẫn có thể duy trì độc lập, e rằng những nơi khác đã bị sức mạnh của thời đại trước xâm lấn.
– Dù sao sau khi ta đi vào Tổ Đình, ngoại trừ năm mạch khoáng chính thì cũng không phát hiện xương cốt ở nơi nào khác! Bất kể là xương cốt của cự thú hay xương cốt của Tạo Vật Chủ, tất cả đều biến mất!
Hắn thở dài một hơi, vốn dĩ hắn cho rằng xương cốt của Tạo Vật Chủ bị Hư Không Thú cắn nuốt, bây giờ
ngẫm lại, e rằng không phải như vậy.
Bất kể là người hay thú, chỉ cần tiến vào Tổ Đình thì đều sẽ trở thành tế phẩm cho tồn tại của thời đại trước!
Tổ Đình, giống như một tế đàn khổng lồ!
Nói cách khác, Tổ Đình là một bàn ăn khổng lồ, người bước vào nơi này đều là đồ ăn, chờ đợi đám tồn tại tiền sử đến thưởng thức!
– Lấy Tổ Đình làm tế đàn, lấy chúng sinh Tổ Đình làm tế phẩm, phong thái này thật sự khiến cho người ta chấn động đấy, rốt cuộc là do ai làm ra đây?
Tần Mục nhíu chặt mày, ai có pháp lực và trí tuệ đạt tới trình độ có thể khiến cho Tổ Đình biến thành dáng vẻ này đây?
Với tình hình trước mắt của Tổ Đình mà nói, nơi này không thích hợp cho bất kỳ ai định cư ở đây, nhất định phải phong ấn, tuyệt đối không thể để cho bất kỳ kẻ nào mò tới!
Có người thì sẽ có tranh chấp, nếu như có thêm vài trận chiến giữa Thiên Tôn, chỉ sợ cho dù là Thái Dịch cũng không có cách nào ngăn cản những tiền sử
tồn tại tới bây giờ!
Ta Thích
Bạn đang đọc
MỤC THẦN KÝ (DỊCH)
của
TRẠCH TRƯ
Trước
Tiếp
Chương Này
Chương Kế
Thông Tin Chương Truyện
Đăng bởi
Aqua
Phiên bản
Dịch
Thời gian
3 tháng
Lượt đọc
11
Các Tùy Chọn
Báo cáo vấn đề trong truyện
Gửi tin nhắn cho nhóm trưởng
Báo cáo cho QTV
This site is protected by reCAPTCHA and the Google
Privacy Policy and
Terms of Service apply.
1/1
23:17, 26/03/2022
Chương 1535 – Mục Thần Ký (Dịch)
Mục Thần Ký (Dịch)
Chương 1535
: Mục Thần Ký (Dịch)
Sóng gió nổi lên
Trước
Tiếp
Phiên bản Dịch · 1093 chữ
Sóng gió nổi lên
– Trời sập thì có Thái Dịch chống… Thái Đế cũng không biết là chết hay sống? Hình như đầu của hắn còn chưa rơi xuống…
Tần Mục nhìn xung quanh nhưng vẫn chưa nhìn thấy đầu của Thái Đế đâu.
Địa Mẫu Nguyên Quân cũng đang tìm tòi ở khắp nơi, xúc tu liên tục bay múa lung tung, nói trắng ra nó là rễ của Địa Mẫu.
Nghĩ đến việc Địa Mẫu chỉ kịp tìm được một bàn tay của Thái Đế, những thứ khác đều bị hiến tế, biến thành tế phẩm.
– Thái Đế thật thảm.
Tần Mục than tiếc một tiếng:
– Đáng tiếc không rơi vào tay của ta. .
Thừa dịp bây giờ bốn Thiên Tôn còn đang truy sát đầu của Thái Đế, ta tới biển Hỗn Độn trước, mò được Nguyên Thạch Thái Sơ xong rồi hãy nói!
Biển Hỗn Độn vốn dĩ là mạch khoáng của Thái Dịch, đồng thời cũng là nơi mà sức mạnh tế tự của vũ trụ
không đến được.
Nơi đó tràn ngập khí Hỗn Độn, vô cùng nặng nề, có thể đồng hóa những thứ khác thành khí Hỗn Độn một cách dễ dàng.
Bàn tay của Hiểu Thiên Tôn rơi vào trong biển sẽ không biến thành tế phẩm, chắc hẳn sẽ không thể bị khí Hỗn Độn đồng hóa, mà Nguyên Thạch Thái Sơ lại càng không thể bị đồng hóa, chỉ cần có thể đi sâu xuống biển Hỗn Độn là có thể tìm được những mảnh vỡ của Nguyên Thạch kia.
– Lần trước ta có thể sống sót đi ra khỏi chỗ đó là dựa vào Lưu Ly Thanh Thiên Tràng cầu được ước thấy.
Đáng tiếc Thái Tố đã xuất thế, Lưu Ly Thanh Thiên Tràng đã không có cách nào cầu được ước thấy nữa, nhưng mà ta đã có hai vỏ trứng mà Thái Dịch đạo huynh để lại cho ta.
Tần Mục tràn đầy tự tin, dùng vỏ trứng của Thái Dịch thì nhất định có thể đi vào biển Hỗn Độn, tìm được mảnh vỡ của Nguyên Thạch và tay của Hiểu Thiên Tôn.
Mảnh vỡ của Nguyên Thạch là bảo vật, tay của Hiểu Thiên Tôn cũng là trọng bảo không tầm thường!
Hắn lao nhanh như chớp, vội vàng đi về phía biển Hỗn Độn.
Đột nhiên chỉ thấy một cơn sóng lớn trào dâng, vô số rễ cây chui từ dưới đất lên giống như từng con chuột chũi, chui ra chui vào từ chính giữa, điên cuồng đuổi về phía hắn!
– Lại là Địa Mẫu Nguyên Quân!
Tần Mục giật mình thon thót, thi triển đại thần thông qua Bỉ Ngạn Thần Châu Độ.
Chân đạp một chiếc Thần Chu Viễn Hàng, trốn vào hư không, bỏ lại Địa Mẫu Nguyên Quân xa xa ở phía sau.
Vô số rễ cây đi theo hắn chui vào hư không, xuyên qua từng tầng hư không giống như là quần ma loạn vũ.
Nhưng khi xâm nhập theo Tần Mục, rễ của Địa Mẫu cũng dần dần đuối sức.
Cuối cùng Địa Mẫu cũng không thể đuổi kịp, chỉ đành thu hồi rễ cây của mình.
Tần Mục thoát ra từ trong hư không, lạnh lùng cười một tiếng, cơ thể đã đáp xuống mặt biển của biển Hỗn Độn.
Nhưng vào lúc này, chỉ nghe thấy bốn tiếng nổ ầm ầm truyền tới, cơ thể của Tần Mục cứng ngắc, chỉ thấy xung quanh mình xuất hiện bốn bóng dáng to lớn rất cao ngạo của bốn kẻ.
Hắn khó khăn ngẩng đầu, nhìn thấy Nghiên Thiên Phi, đồng thời cũng nhìn thấy Hiểu Thiên Tôn, Tổ Thần Vương và Lang Hiên Thần Hoàng.
Cơ thể của bốn Thiên Tôn tả tơi, khắp nơi trên người đều là vết thương, da thịt bị nổ, quần áo không chỉnh tề, còn có thần huyết của Thiên Tôn không ngừng chảy ra từ miệng vết thương, rơi xuống biển Hỗn Độn.
Chắc là bốn Thiên Tôn đang truy sát Thái Đế bị Thái Đế liều chết đánh trả lại, nhưng mà xem miệng vết thương trên người bọn họ, ngoại trừ vết thương do Thái Đế để lại, vẫn còn vết thương do hư không ma sát tạo ra.
Chắc là bốn vị Thiên Tôn này đang truy sát Thái Đế, truy kích thẳng tới tận chỗ sâu trong Hư Không tầng ba mươi lăm, bị hư không ma sát thành như vậy.
Tần Mục đứng ở giữa bốn Thiên Tôn, thành thật hẳn lên, cuối cùng cũng cảm nhận được cảm giác của Thổ Bá dung nham khi bị các vị Thiên Tôn vây ở chính giữa.
Thổ Bá dung nham là phân thân của Thổ Bá, có thể vứt bỏ bất kỳ lúc nào, không ảnh hưởng gì nhiều tới bản thể của Thổ Bá, nhưng mà Tần Mục lại không có cách nào tự nhiên như Thổ Bá.
Hắn lấy lại bình tĩnh, đang muốn nói chuyện, đột nhiên Hiểu Thiên Tôn ôm cánh tay bị gãy, vẻ mặt dịu dàng nói:
– Ta bị gãy một cánh tay rồi, chỉ sợ khó có thể tìm được Nguyên Thạch Thái Sơ.
Món bảo vật này, tặng cho ba vị đạo hữu rồi.
Đột nhiên hắn ta lui xuống, thân hình biến mất.
Sắc mặt của Lang Hiên Thần Hoàng vàng như nến, hơi thở uể oải, ho ra máu nói:
– Biết rõ vết thương của đạo hữu chỉ là ngoại thương, mà thương thế của ta lại là nội thương.
Lúc các ngươi còn chưa tới, ta đã bị Thái Đế đánh lén, thương thế nặng nhất.
Nguyên Thạch Thái Sơ này, với ta mà nói, cũng hy vọng xa vời mà không có được.
Bỏ đi bỏ đi, nhường cho các vị đó.
Thân hình của hắn lui về phía sau rồi biến mất, không còn thấy gì nữa.
Nghiên Thiên Phi và Tổ Thần Vương đều nhíu mày, hai đối thủ mạnh lập tức rút lui, không đi tìm Nguyên Thạch Thái Sơ, hiển nhiên là có âm mưu khác.
Đột nhiên bên trong thân thể của Tổ Thần Vương truyền đến tiếng nổ đùng đùng, sắc mặt thay đổi, nghẹn ngào nói:
– Bảo vật Thiên Đạo của ta bị nghiền nát, cái thân tu vi này coi như bị phế bỏ rồi! Nương nương, thứ lỗi cho ta không thể hộ giá đi vào biển Hỗn Độn, tìm Nguyên Thạch tặng cho nương nương! Ta phải nhanh chóng trở về trị thương!
Ta Thích
Bạn đang đọc
MỤC THẦN KÝ (DỊCH)
của
TRẠCH TRƯ
Trước
Tiếp
Chương Này
Chương Kế
Thông Tin Chương Truyện
Đăng bởi
Aqua
Phiên bản
Dịch
Thời gian
3 tháng
Lượt đọc
10
Các Tùy Chọn
Báo cáo vấn đề trong truyện
Gửi tin nhắn cho nhóm trưởng
Báo cáo cho QTV
This site is protected by reCAPTCHA and the Google
Privacy Policy and
Terms of Service apply.
1/1
23:18, 26/03/2022








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)










