[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)
Tập 299 : Mục Thần Ký (Dịch) (c1491-c1495)
❮ sautiếp ❯Chương 1491 – Mục Thần Ký (Dịch)
Mục Thần Ký (Dịch)
Chương 1491
: Mục Thần Ký (Dịch)
Làm ăn lớn
Trước
Tiếp
Phiên bản Dịch · 1093 chữ
Làm ăn lớn
Đúng vào lúc này, đột nhiên Tần Mục cảm nhận được chấn động trong hư không, đẩy cửa sô ̉ xe nhìn về
phía hư không.
Nói đến cũng lạ, từ sau khi hắn bị Thái Dịch nhỏ một giọt nước vào trong mắt dọc, mắt dọc mi tâm sẽ có thể dễ dàng nhìn thâ ́u tất cả mọi thứ trong Tổ Đình, thậm chí bao gồm cả hư không!
Hă ́n nhìn thấy ở sâu trong hư không, vô sô ́ Hư Không Thú giống như bầy sói chạy như điên, ở trung tâm là một con Mẫu Thú có thân thể và khí phách cực kỳ khổng lồ.
Mà trên lưng Mẫu Thú, hắn còn nhìn thấy Long Kỳ Lân đứng ở nơi đó!
– Con rồng mập lại đang làm cái gì vậy?
Trong lòng hắn hoang mang.
Tú Hồng Tô cũng thò đầu nhìn ra ngoài, nhưng không thâ ́y gì.
Mặc dù nàng là đại cao thủ của cảnh giới Đế
Toạ, nhưng lại không có con ngươi lợi hại như Tần Mục.
– Mục Thiên Tôn đang nhìn gì vậy?
Tú Hồng Tô cười hỏi.
Tần Mục thu hồi ánh mắt, mỉm cười nói:
– Không có gì.
Vừa rồi ở trên trời có vài con chim nhỏ đang bay qua.
– Chim nhỏ? Trong Tổ Đình này làm gì có chim nhỏ?
Tú Hồng Tô bật cười hỏi.
Tần Mục không giải thích nhiều, đột nhiên bên ngoài truyền đến tiếng động núi rung chuyển, hai người nhìn ra ngoài.
Chỉ thấy trong một mảnh đất rêu có chu vi hàng chục dặm trên vùng đầm lầy, phía trên còn có một ít bụi cây, lúc này đang trồi lên mặt đất!
Đó là một con cự thú, Tần Mục từng nghe Cung Thiên Tôn nói đến, loại cự thú này tên là Các Kỳ, là cự thú Thái Cổ trong Tổ Đình!
Có lẽ con Các Kỳ này là ấu thú, nhưng nó đã to lớn như vậy, nê ́u sau khi trưởng thành, chỉ sợ như một đại lục di động doạ người!
Nhưng mà rõ ràng cự thú trong Tổ Đình đã bị diệt sạch, đều đã bị Hư Không Thú ăn hết, sao nơi này còn có thể có loại cự thú như Các Kỳ?
Chỉ thấy trong đầm lầy lại truyền đến tiếng chấn động ầm ầm, lục địa lớn nhỏ lần lượt trồi lên từ trên mặt nước, gần một trăm con Các Kỳ khổng lồ đang dạo chơi trong đầm lầy, phát ra tiếng kêu dài du dương lảnh lót.
Tần Mục không khỏi chết lặng.
Một hai con cự thú Các Kỳ cũng thôI đi, nhưng không ngờ nơi này lại có một lượng lớn quần tộc của cự thú Các Kỳ, quả thật làm cho hắn bối rối.
Hư Không Thú thống trị Tổ Đình, vốn dĩ ở nơi này không còn sinh vật có thể sống sót, những cự thú Các Kỳ này đến từ đâu đây?
– Mục Thiên Tôn biết loại cự thú này?
Tú Hồng Tô nhìn cự thú Các Kỳ từ trong đầm lầy nổi lên, cười nói:
-Thiên Phi nương nương nói, loại cự thú này gọi là Các Kỳ, tương đối ngoan ngoãn, ngoại trừ Các Kỳ ra, còn có các loại cự thú khác cũng xuất hiện lần lượt ở trong Tổ Đình.
Tần Mục động lòng tò mò, hỏi:
– Còn có cự thú khác cũng xuất hiện? Những cự thú này không phải đã bị diệt sạch hết rồi sao? Tại sao vẫn còn xuất hiện?
Tú Hồng Tô nói:
– Chuyện này ta cũng không biết.
Có điều Thiên Phi nương nương có thể biết, ta cũng đã hỏi nương nương, nhưng nương nương không nói.
Ánh mắt Tần Mục lảng tránh, thầm nghĩ:
– Chẳng lẽ là hai vị Cổ Thần trong Thái Cực mạch khoáng lấy nhị khí âm dương tạo vật tạo ra các loại cự
thú trong Tổ Đình? Nhưng mà nhìn cách xử sự của hai vị Cổ Thần kia thì đê ̀u là hạng người keo kiệt bủn xỉn, có lẽ bọn họ sẽ không đến mức tiêu hao sức mạnh của bản thân để tạo ra nhiều cự thú như vậy chứ?
Nê ́u không phải là Cổ Thần trong mạch khoáng Thái Cực tạo nên, như vậy thì những cự thú này đê ́n từ
đâu?
Trên đường đi, Tâ ̀n Mục lại nhìn thấy các loại cự thú, có cự thú Sơn Hư núi mọc um tùm trên lưng.
Lúc nó đi đường, gió từ trong sơn động thổi tới luồn qua từng ngọn núi trên lưng phát ra âm thanh rít gào.
Còn có Pha Lạc sải cánh trăm dặm, ngày thường nằm trên đỉnh núi Thần Sơn cao tận trời xanh, nhìn thấy con mồi lập tức giang cánh thịt bay lượn ở trên không trung, bổ nhào lại tấn công con mồi.
Nếu như nhào vào không trung, những con Pha Lạc này sẽ khập khiễng chậm chạp, dùng móng vuốt dưới cánh thịt móc lấy vách núi leo lên núi lần nữa.
Hắn còn nhìn thấy cự thú Đại Hung, Khứu Phong, thậm chí còn nhìn thấy được một con Thái Bồ!
Cự thú Thái Bồ là một loại sinh vật vô cùng đáng sợ, sức chiến đấu không thua kém Hư Không Thú, thậm chí còn mạnh hơn!
Thúc Quân – một trong tam Vương Thái Cổ, từng hàng phục một con cự thú Thái Bồ, thậm chí sức chiến đấu của con cự thú Thái Bồ kia cũng không hề thua kém với Hư Không Mâ ̃u Thú!
Nhưng mà rõ ràng cự thú Thái Bồ cũng đã bị diệt sạch!
– Thái Cực tạo vật tạo ra một hai con cự thú cũng thôi đi, nhưng với một Cổ Thần bủn xỉn mà nói, tạo ra nhiều cự thú chắc chắn là chẳng khác gì đòi mạng! Những cự thú này không phải do bọn họ tạo ra!
Cuối cùng, bọn họ đi tới mạch khoáng Thái Thuỷ.
Tần Mục bước xuống bảo liễn, đi vào trong mạch khoáng dưới sự hướng dẫn của Tú Hồng Tô.
Sâu trong mạch khoáng này tràn ngập khí Thái Thuỷ, mờ mịt, dập dờn.
Khí Thái Thuỷ vô cùng nguy hiểm, Tâ ̀n Mục nhìn thấy có một số Thần Nhân biến thành trạng thái giô ́ng như u linh, thân thê ̉ hư hóa, trở nên trong suốt.
Đây là hiện tượng khi tiếp xúc thời gian dài với khí Thái Thủy, kết quả của việc bị khí Thái Thủy đồng hoá!
Ta Thích
Bạn đang đọc
MỤC THẦN KÝ (DỊCH)
của
TRẠCH TRƯ
Trước
Tiếp
Chương Này
Chương Kế
Thông Tin Chương Truyện
Đăng bởi
Aqua
Phiên bản
Dịch
Thời gian
3 tháng
Lượt đọc
5
Các Tùy Chọn
Báo cáo vấn đề trong truyện
Gửi tin nhắn cho nhóm trưởng
Báo cáo cho QTV
This site is protected by reCAPTCHA and the Google
Privacy Policy and
Terms of Service apply.
1/1
23:09, 26/03/2022
Chương 1492 – Mục Thần Ký (Dịch)
Mục Thần Ký (Dịch)
Chương 1492
: Mục Thần Ký (Dịch)
Làm ăn lớn (2)
Trước
Tiếp
Phiên bản Dịch · 1056 chữ
Làm ăn lớn (2)
Đại đạo Thái Thủy, hữu hình vô chất, bởi vì những Thần Nhân này đã tiếp xúc với khí Thái Thủy trong một thời gian dài, cho nên đã mất đi nhục thân, không có hình dạng của mình.
Tất cả những nhục thân, nguyên thâ ̀n, nguyên khí, hồn phách của bọn họ, đều không còn tô ̀n tại nữa!
Nhưng họ không được coi là đã chê ́t.
Bọn họ hữu hình vô chất, vô tri vô giác, không có suy nghĩ, không nhìn thấy, không nghe được, không thể
cảm nhận được, sô ́ng không bằng chết.
Những Thần Nhân này đứng ở trong mạch khoáng, thỉnh thoảng khẽ di chuyển một chút, xuyên qua từ
trong núi.
Sự kỳ lạ của nơi này vô cùng đáng sợ!
– Cho dù có bảo vật Thiên Tôn của Thiên Phi nương nương trấn áp nơi này cũng không có cách nào hoàn toàn trấn áp được sự kỳ lạ của mạch khoáng.
Tú Hồng Tô thở dài, nói:
– Sự kỳ lạ của nơi này vô cùng mạnh mẽ, ta phụng mệnh trấn thủ nơi này, cũng luôn luôn vô cùng lo sợ, tự
cảm thấy có nguy hiểm bị đồng hoá bởi mạch khoáng, cho nên phải thỉnh thoảng rời khỏi mạch khoáng, đi ra ngoài củng cố tu vi.
Tần Mục tràn đầy thông cảm, nói:
– Nê ́u có thời gian, Tú Tú đến chỗ ta ngô ̀i một chút.
Nơi ta ở cũng không hung hiê ̉m như nơi này…
Lúc này, giọng nói của Nghiên Thiên Phi truyê ̀n đến, cười nói:
– Nê ́u Hồng Tô đến chỗ của ngươi, chết cũng không biết chết như thế nào! Mặc dù mạch khoáng này nguy hiểm, nhưng so với chỗ của ngươi vẫn là một vùng nông thôn điềm đạm, nơi trú ẩn an toàn.
Tú Hồng Tô vội vàng chào hỏi, Nghiên Thiên Phi phất tay, cho nàng lui ra.
Tần Mục bước lên phía trước, khom người chào hỏi:
– Vì sao lần này Thiên Phi nương nương không ôm theo mèo trắng?
Nghiên Thiên Phi nhanh chóng trả lễ, nói:
– Ta bảo hắn đi tìm hiểu xem rốt cuộc là ai âm thâ ̀m quấy rối, thả cự thú ra.
Tiểu Thất nhạy bén nhất, thứ
mà ta không tìm được, hắn có thể tìm được.
Trong lòng Tần Mục khẽ lộp bộp, hỏi:
– Những cự thú này đã được thả ra?
Nghiên Thiên Phi gật đầu, mời hắn vào biệt cung đại điện của bản thân, vừa đi vừa nói chuyện với hắn, nói:
– Đúng vậy.
– Vậy thì trước kia những cự thú này sống ở đâu?
Tần Mục hỏi.
– Một số sống ở phía sau Nguyên Giới, một số sống ở phía sau Tứ Cực Thiên, Thiên Đình, Huyền Đô, U
Đô, những thế giới này đều có một ít.
Thậm chí ngay cả phía sau Quy Khư của ta cũng có một ít cự thú lớn mạnh sinh sống.
Nghiên Thiên Phi cười như không cười nói:
– Mục Thiên Tôn, những sinh linh Hậu Thiên và Bán Thần các ngươi thường xuyên nói những Cổ Thần bọn ta hung tàn, nhưng lại không biết thật ra Cổ Thần bọn ta đang duy trì trật tự của thế gian.
Trước khi bọn ta phong â ́n Tổ Đình, bọn ta đã di chuyển những cự thú này đến phía sau của những thế giới này, để
cho chúng có thể sinh sôi nảy nở.
Mà những sinh linh Hậu Thiên và Bán Thần các ngươi thì sao?
Nàng tỏ ra mỉa mai:
– Các ngươi dùng sự tàn bạo để lật đổ bọn ta, nhưng có bao nhiêu chủng tộc đã bị tiêu diệt trong tay của các ngươi? Luận về tàn bạo, các ngươi còn tàn bạo hơn so với Cổ Thần bọn ta!
Tần Mục cười:
– Nương nương không cần nhiều lời, ta đều đã nhìn thấy sự tàn bạo của Cổ Thần thời kỳ Long Hán, còn về
việc có tàn bạo hơn Bán Thần và sinh linh Hậu Thiên hay không, ta tự có phán đoán.
Đối với các ngươi mà
nói, Cổ Thần không tàn bạo, nhưng nếu đối với bọn ta, Cổ Thâ ̀n không chết, bọn ta sẽ không có con đường sống.
Nghiên Thiên Phi nhớ hắn không chỉ một lần đi qua thời đại Long Hán, vì thế không nói nhiều về việc này nữa, mời hắn ngồi xuống, hỏi:
– Tinh hoa trong máu của Hạo Nhi, ngươi nhận được bao nhiêu?
– Hạo Thiên Tôn có ba mươi lăm tòa Thiên Cung, tuyên bô ́ với bên ngoài là hai mươi tám tòa Thiên Cung.
Tần Mục ngồi xuống, duỗi tay nhẹ nhàng phất một cái trước mặt, chỉ thấy từng giọt máu tươi lơ lửng trước mặt bọn họ.
Từng giọt máu Thiên Tôn trong suốt long lanh tỏa ra ánh sáng rực rỡ giống như hồng bảo thạch tinh khiết nhất.
Trái tim Nghiên Thiên Phi đập mạnh hai cái, tổng cộng Tần Mục gọi ra ba mươi lăm giọt máu của Thiên Tôn!
Ba mươi lăm giọt máu Thiên Tôn, chứng tỏ cho ba mươi lăm tòa Thiên Cung của Hạo Thiên Tôn!
– Ta có một đề xuất lớn muốn bàn bạc với nương nương.
Tần Mục cuộn tay áo, ba mươi lăm giọt máu Thiên Tôn biến mâ ́t, mỉm cười hỏi:
– Sản lượng của mạch khoáng của ngươi chia cho ta năm phần, ta đưa ba mươi lăm giọt máu của Thiên Tôn của Hạo Thiên Tôn cho ngươi, để ngươi có thể hiểu rõ công pháp thần thông của Hạo Thiên Tôn! Giao dịch này, được chứ?
Ánh mắt của Nghiên Thiên Phi chớp nháy, mỉm cười hỏi:
– Mục Thiên Tôn, ở trước mặt bản cung, nê ́u bản cung muốn lừa gạt cướp bóc, ngươi còn có thể phản kháng bản cung hay sao?
Nàng chầm chậm đứng dậy, không còn dáng vẻ quyến rũ chiều người của Thiên Phi nữa, mà trái lại còn có một loại phong thái quân lâm thiên hạ, trên mặt lộ ra nụ cười tự tin:
– Trong nháy mắt bản cung, bản cung có thể cho ngươi chết hơn hàng nghìn lần! Bản cung thậm chí có thể
hoàn toàn xóa xổ linh hồn của ngươi, xóa sổ tâ ́t cả dấu vết ngươi đã tô ̀n tại trên đời này!
Ta Thích
Bạn đang đọc
MỤC THẦN KÝ (DỊCH)
của
TRẠCH TRƯ
Trước
Tiếp
Chương Này
Chương Kế
Thông Tin Chương Truyện
Đăng bởi
Aqua
Phiên bản
Dịch
Thời gian
3 tháng
Lượt đọc
6
Các Tùy Chọn
Báo cáo vấn đề trong truyện
Gửi tin nhắn cho nhóm trưởng
Báo cáo cho QTV
This site is protected by reCAPTCHA and the Google
Privacy Policy and
Terms of Service apply.
1/1
23:10, 26/03/2022
Chương 1493 – Mục Thần Ký (Dịch)
Mục Thần Ký (Dịch)
Chương 1493
: Mục Thần Ký (Dịch)
Chuyện cũ của Đế Hậu và Ngự Thiên Tôn
Trước
Tiếp
Phiên bản Dịch · 1064 chữ
Chuyện cũ của Đế Hậu và Ngự Thiên Tôn
Nàng cười nói:
– Cái gọi là Đại Pháp Sư Vạn Kiếp Bất Diệt của ngươi, ở trong mă ́t của bản cung chẳng là cái gì cả.
Trên đời này kẻ có thể thật sự phá vỡ thần thông của ngươi chỉ có bản cung, cho dù là Thái Đế cũng không được!
Trên đời này, kẻ duy nhất có thể vững vàng tiêu diệt ngươi, cũng chỉ có bản cung! Lấy thần huyết của Hạo Nhi ra, bản cung sẽ khoan dung cho ngươi không chết!
Tần Mục ha ha cười lớn, tiếng cười chấn động một vòng trong biệt cung đại điện.
Nghiên Thiên Phi hơi chau mày, nhưng lại yên lặng nhìn hắn, không nói gì.
Tần Mục cười hồi lâu nhưng Nghiên Thiên Phi không hề hé răng nửa lời, hắn cũng chẳng cười tiếp được nữa, chỉ đành dừng lại rồi nói:
– Thiên Phi nương nương, vì sao ngươi không hỏi ta tại sao lại cười?
Nghiên Thiên Phi thản nhiên đáp:
– Để bảo toàn tính mạng, ngươi sẽ tự nói, không cần ta phải hỏi?
Tần Mục khen ngợi nói:
– Nương nương đúng là một người rất tuyệt vời, nếu như ta là Thiên Đế Thái Sơ, ta cũng sẽ lấy ngươi, lập ngươi làm Đế Hậu.
Nghiên Thiên Phi hơi cau mày.
Tần Mục nói:
– Nương Nương thân là Thần Thánh sinh ra trong Quy Khư, đương nhiên sẽ có năng lực phá hủy tất cả
mọi thứ, thậm chí đến hồn phách cũng có thể phá hủy một cách dễ dàng, linh hồn hắc sa cũng không tồn tại được.
Nhưng ta còn sống, há chẳng phải là hữu dụng với ngươi hơn sao?
Mày ngài của Nghiên Thiên Phi hơi nhướng lên.
Tần Mục nói:
– Mặc dù nương nương nói mình đã thoát khỏi thân phận Cổ Thần, nhưng suy cho cùng ngươi vẫn luôn là Cổ Thần, ít nhất trong mắt của Hạo Thiên Tôn và Lang Hiên Thần Hoàng, ngươi luôn luôn là Cổ Thần.
Bọn họ vĩnh viễn cũng sẽ không toàn tâm toàn ý một lòng với ngươi.
Giết ta chính là giết chết một đối thủ
của bọn họ.
Thực ra nương nương có thể đặt cược cả hai bên.
Ánh mắt của Nghiên Thiên Phi lóe lên:
– Đặt cược ở cả hai bên?
Tần Mục gật đầu:
– Trong mười vị Thiên Tôn chỉ có bảy vị Thiên Tôn muốn giết ta, nhưng vẫn có ba bị Thiên Tôn bảo vệ ta, cũng có nghĩa là, bảy Thiên Tôn là một phe.
Ba vị Thiên Tôn còn lại và Cổ Thần là một phe.
Nương nương chỉ đặt cược ở phe bảy Thiên Tôn, giả sử cuối cùng phe thắng không phải là bảy Thiên Tôn mà là Cổ Thần thì sao? Đến lúc đó nương nương nên tự xử lý thế nào đây?
Nghiên Thiên Phi lắc đầu nói:
– Ngươi sai rồi, Cổ Thần không thắng nổi đâu.
Thời đại của Cổ Thần đã hoàn toàn qua đi rồi.
Phe thắng cuộc chỉ có duy nhất một khả năng, đó chính là mười Thiên Tôn thôi.
– Nương nương thật sự có thể chắc chắn người thắng cuộc nhất định là bảy Thiên Tôn sao?
Tần Mục nói:
– Thiên Công, Thổ Bá, mạnh mẽ cỡ nào chứ? Thêm cả ba vị Thiên Tôn trong mười vị Thiên Tôn là có năm vị Thiên Tôn rồi! Ngoài trừ năm sự tồn tại ở cấp bậc Thiên Tôn này, còn có Khai Hoàng, Lãng Uyển, cũng là sự tồn tại ở cấp bậc Thiên Tôn, như thế là có bảy vị Thiên Tôn rồi! Hơn nữa, không chỉ có bọn họ, còn có Nguyệt Thiên Tôn, Lăng Thiên Tôn, thế là có chín vị Thiên Tôn! Ngoài chín vị Thiên Tôn này ra, còn có tứ Đế Cổ Thần! Bên còn lại chỉ có bảy vị Thiên Tôn, muốn giành được thắng lợi chỉ sợ là khó khăn chồng chất khó khăn thôi, đúng không?
Nghiên Thiên Phi khẽ cau mày.
Tần Mục tiếp tục nói:
– Nếu như Thiên Phi nương nương chỉ đặt cược ở một phe, ngộ nhỡ sau này thua thật sự thì sao? Sao Cổ
Thần có thể tha cho ngươi? Nếu như ngươi giết ta thì chín nhân vật ở cấp bậc Thiên Tôn này có thể tha cho ngươi sao?
Nghiên Thiên Phi cười đáp:
– Nguyệt Thiên Tôn đã tàn phế rồi, Lăng Thiên Tôn đã chết, Thiên Công và Thổ Bá bị vây hãm trong chính đại đạo của bọn họ, thực lực của Khai Hoàng và Lăng Uyển không thể nào so sánh được với mười vị Thiên Tôn.
Mục Thiên Tôn, ngươi không biết được sức mạnh thật sự của mười vị Thiên Tôn, các ngươi không có bất kỳ cơ hội thắng lợi nào đâu.
Tần Mục ồ một tiếng, nói:
– Thế cộng thêm cả Ngự Thiên Tôn thì sao?
Trong lòng Nghiên Thiên Phi vô cùng chấn động, đôi mắt xinh đẹp của nàng chớp chớp, ánh mắt nàng dừng lại trên khuôn mặt hắn, tựa như muốn nhìn thấu tất cả suy nghĩ của hắn.
Một lát sau, Nghiên Thiên Phi hờ hững nói:
– Ngự Thiên Tôn đã chết rồi.
Hắn đã chết một trăm vạn năm rồi trước rồi, được an táng ở bên cạnh Thiên Hà.
Tần Mục khẽ mỉm cười nói:
– Ta chính là người đem thi thể của hắn đi, sau đó giấu thi thể hắn ở U Đô một trăm vạn năm.
Nương nương đừng quên, danh hiệu của ta trong các Cổ Thần chính là Đại Pháp Sư Vạn Kiếp Bất Diệt.
Thân hình yêu kiều của Nghiên Thiên Phi khẽ run nhẹ, sau đó trầm lặng hẳn.
Tần Mục không nói gì nữa.
Một lúc lâu sau, Nghiên Thiên Phi hơi ngẩng mặt lên, nhẹ nhàng nói:
– Trong lòng bản cung, Thái Sơ không hề thích hợp làm Thiên Đế, hắn cố chấp, bảo thủ, quyền thế ngút trời, phải nắm tất cả quyền lực trong tay thì mới yên tâm.
Lúc đó khoảng hơn một nghìn năm trước thời đại Long Hán, bản cung trở về quê hương thăm viếng, trên đường đi ta gặp một thiếu niên, một thiếu niên nhân tộc tràn đầy mị lực.
Hắn ngồi ngộ đạo dưới gốc cây.
Ta Thích
Bạn đang đọc
MỤC THẦN KÝ (DỊCH)
của
TRẠCH TRƯ
Trước
Tiếp
Chương Này
Chương Kế
Thông Tin Chương Truyện
Đăng bởi
Aqua
Phiên bản
Dịch
Thời gian
3 tháng
Lượt đọc
10
Các Tùy Chọn
Báo cáo vấn đề trong truyện
Gửi tin nhắn cho nhóm trưởng
Báo cáo cho QTV
This site is protected by reCAPTCHA and the Google
Privacy Policy and
Terms of Service apply.
1/1
23:10, 26/03/2022
Chương 1494 – Mục Thần Ký (Dịch)
Mục Thần Ký (Dịch)
Chương 1494
: Mục Thần Ký (Dịch)
Chuyện cũ của Đế Hậu và Ngự Thiên Tôn (2)
Trước
Tiếp
Phiên bản Dịch · 1063 chữ
Chuyện cũ của Đế Hậu và Ngự Thiên Tôn (2)
Tần Mục yên lặng nghe nàng nói.
– Thân phận của ta tôn quý đến mức nào chứ? Phụng loan của ta hoa lệ nhường nào? Xa giá của ta long trọng biết bao nhiêu? Tất cả những nơi mà ta đi qua, thiên hoan lạc trụy, ba hoa xích đế, chư thần vây quanh ta tán dương, đủ các loại đại thần, tiểu thần, thần tiên cỏn con đều quỳ lạy tham kiến.
Nhưng khi bản cung nhìn thấy hắn, lại cầm lòng không đậu bất giác cho xa giá dừng lại.
Nghiên Thiên Phi hồi tưởng lại quá khứ, vẻ mặt bình tĩnh nói:
– Hắn đang nhập đạo, căn bản không chú ý đến sự có mặt của bản cung, chỉ yên lặng ngồi dưới gốc cây.
Đạo vận từ cơ thể hắn truyền đến khiến ta cảm thấy ôn hòa, khiến ta bất tri bất giác đứng bên cạnh hắn lắng nghe rất lâu.
Ta biết nhân tộc thấp hèn ra sao, nhưng nhân tộc sắp vùng dậy quật khởi rồi.
Trên mặt nàng lộ ra sự thất vọng:
– Ta dường như đã nhìn thấy được tương lai, nhìn thấy được sự suy vong của Cổ Thần, nhìn thấy được sự
hưng thịnh của nhân tộc và Bán Thần cùng với các chủng tộc khác.
Thời khắc đó, ta đã nảy sinh sát tâm với hắn.
Nghiên Thiên Phi im lặng một lúc rồi nói;
– Lúc đó, hắn tỉnh lại từ trong nhập đạo, đôi mắt trong veo nhìn ta chăm chú, sát tâm của ta lập tức biến mất.
Ta mời hắn lên xe, đối đãi với hắn như khách quý, hắn cùng với bản cung tuần du tứ hải, đi khắp mọi nơi, cùng tiến về Quy Khư.
Sau đó hắn lĩnh hội ra Linh Thai Thần Tàng, mở đầu một thời đại, ta nhìn thấy được khí phách trong lòng hắn, càng cảm thấy hắn xứng đáng để trở thành Thiên Để.
Từ trong giọng nói của nàng, Tần Mục nghe được sự kính trọng, khâm phục cùng với sự chân thành và ái mộ, trong lòng hắn không khỏi cảm thấy hơi kỳ lạ.
Không ngờ rằng Ngự Thiên Tôn còn có quá khứ như thế.
Nghiên Thiên Phi nói:
– Sau đó, hắn chết đi, ta đã từng muốn lấy thi thể của hắn ra, an táng trong hoa sen của Quy Khư, để hắn vĩnh viễn không bao giờ thối rữa.
Tần Mục khẽ mỉm cười đáp:
– Là ta lấy thi thể hắn đi.
Nghiên Thiên Phi lại im lặng một lúc, rất nhanh sau đó nàng đã khôi phục lại tâm tình mà một Thiên Tôn nên có, không còn bị tình cảm trói buộc nữa, nàng nói:
– Dùng máu của Hạo Nhi, đổi lấy một nửa khoáng được tạo ra từ mạch khoáng, thế nào?
Tần Mục gật đầu.
Nghiên Thiên Phi lạnh lùng nói:
– Bản cung còn muốn lấy lại thân xác của mình và thân xác tiểu tiện nhân kia.
Tần Mục kiên quyết từ chối, hắn lắc đầu nói:
– Nương nương, ngươi lòng tham không đáy quá rồi đấy, thân xác của Đế Hậu và thân xác của Nguyên Mẫu tôn quý nhường nào, ta quý trọng hơn bất cứ thứ gì trên đời này, chỉ có một nửa cỏn con mà muốn đổi lấy thân xác của các nàng ư? Nằm mơ giữa ban ngày! Ta có thể cho nương nương thêm một cái thân xác của Tuyệt Vô Trần!
Nghiên Thiên Phi lắc đầu nói:
– Ngươi giữ lại thân xác của bản cung và tiểu tiện nhân thì có tác dụng gì chứ? Trả lại cho bản cung, bản cung bằng lòng cho ngươi một nửa mạch khoáng đã là thiên ân mênh mông cuồn cuộn rồi.
Tạo Vật Chủ
chỉ có được vẻn vẹn mạch khoáng Thái Sơ mà đã đứng đầu vũ trụ hàng tỉ năm, ngươi có được một nửa mạch khoáng cũng đã đủ để nhân tộc ngươi xưng hùng khắp thế gian, trở thành tộc đứng đầu vạn tộc!
Tần Mục cười ha ha, cười một lúc, nhưng từ đầu đến cuối Nghiên Thiên Phi đều không tiếp lời hắn.
Tần Mục chỉ đành ngừng cười, nghiêm nghị nói:
– Nương nương, nếu như kết hợp thân xác của Đế Hậu và Nguyên Mẫu lại, uy lực cường đại đến mức nào, chắc nương nương rõ hơn ta.
Hai thân xác của Cổ Thần này là nhân tố quyết định để lấy được Tịnh Đế
Song Liên trong Đại Uyên Quy Khư!
Trong ánh mắt của Nghiên Thiên Phi lộ ra sát ý.
Khóe mắt Tần Mục không ngừng giật giật, trong lòng hắn vô cùng hối hận vì đã nhiều lời.
Nghiên Thiên Phi thu lại sát ý, vẻ mặt bình tĩnh nói:
– Thân xác của tiểu tiện nhân bản cung có thể không cần, nhưng thân xác của bản cung ngươi nhất định phải trả lại.
Cứ nghĩ đến chuyện thân thể của của bản cung rơi vào trong tay một nam tử mặt mũi đáng ghét, dữ tợn như ngươi, bản cung cũng thấy sởn gai ốc khắp toàn thân.
Tần Mục cân nhắc do dự giây lát, sau đó cắn chặt răng nói:
– Thế thì, ngoại trừ một nửa khoáng được tạo ra, ta còn muốn Nguyên Thạch ở bên trong dòng mạch khoáng này nữa! Nếu như nương nương đồng ý, ta sẽ hoàn trả thân xác của ngươi, hơn nữa còn tặng ngươi thêm một cái xác của Tuyệt Vô Trần!
Nghiên Thiên Phi đi đi lại lại, sau đó đột nhiên dừng bước chân, cười như không cười nói:
– Bản cung đồng ý với ngươi.
Chẳng qua Nguyên Thạch ở trong mạch khoáng, người cần phải tự mình đến đào.
Nếu như ngươi có bản lĩnh này thì tự mình đi lấy, không có bản lĩnh thì ngươi bỏ mạng bên trong khu vực khai thác khoáng.
Mục Thiên Tôn, ngươi có dám không?
Tay Tần Mục cuộn chặt thành nắm đấm, đi đi lại lại, sau đó giậm mạnh chân nói:
– Thành giao!
Ánh mắt của Nghiên Thiên Phi lóe lên:
– Bản cung muốn lấy lại thân xác của mình trước, đợi sau khi ngươi lấy được Nguyên Thạch thì đưa cho ta máu của Hạo Nhi!
Ta Thích
Bạn đang đọc
MỤC THẦN KÝ (DỊCH)
của
TRẠCH TRƯ
Trước
Tiếp
Chương Này
Chương Kế
Thông Tin Chương Truyện
Đăng bởi
Aqua
Phiên bản
Dịch
Thời gian
3 tháng
Lượt đọc
12
Các Tùy Chọn
Báo cáo vấn đề trong truyện
Gửi tin nhắn cho nhóm trưởng
Báo cáo cho QTV
This site is protected by reCAPTCHA and the Google
Privacy Policy and
Terms of Service apply.
1/1
23:10, 26/03/2022
Chương 1495 – Mục Thần Ký (Dịch)
Mục Thần Ký (Dịch)
Chương 1495
: Mục Thần Ký (Dịch)
Địa Mẫu tà ác hóa
Trước
Tiếp
Phiên bản Dịch · 1073 chữ
Địa Mẫu tà ác hóa
Tần Mục lập tức lấy quan tài của Đế Hậu ra, dựng ở trước mặt Nghiên Thiên Phi.
Nghiên Thiên Phi vung tay áo phất một cái, nắp quan tài mở ra, xem xét từ đầu đến chân thân thể của nàng.
Bên trong ngoại trừ xác của Đế Hậu ra, còn có một thân thể khác, chính là xác của Tuyệt Vô Trần, nữ
nhân đã chết vì Thiên Đế Thái Sơ.
Tần Mục tặng nàng thân xác của Tuyệt Vô Trần, hiển nhiên cũng chẳng có ý tốt lành gì, hắn mưu đồ khơi mào mâu thuẫn giữa nàng và Hiểu Thiên Tôn.
Trong lòng Nghiên Thiên Phi biết thừa nhưng không vạch trần hắn, chẳng qua là mâu thuẫn giữa nàng và Thiên Đế Thái Sơ đã không thể nào hòa giải được nữa rồi, đối với nàng mà nói, việc sở hữu thân xác của Tuyệt Vô Trần cũng chỉ là thêu hoa trên gấm mà thôi.
Nghiên Thiên Phi đột nhiên hỏi:
– Mục Thiên Tôn, cái tay nào của ngươi đã từng sờ mó thân xác của ta?
Trong lòng Tần Mục kinh ngạc, đột nhiên một luồng ánh sáng lóe qua, hai cổ tay của Tần Mục cùng đứt ra!
– Tay nào cũng không quan trọng.
Nghiên Thiên Phi dửng dưng nói:
– Chặt cả hai tay là được rồi.
Bổn cũng không thích nam nhân thối tha chạm vào thân thể ta, đương nhiên, ngoại trừ nam nhân đẹp trai ra.
Tần Mục mặt tối sầm lại thôi thúc Bá Thể Tam Đan Công, lại có hai bàn tay mới mọc ra.
– Chặt tay của ngươi thực sự chẳng có cảm giác thành tựu gì cả.
Nghiên Thiên Phi ngắm nhìn hai tuyệt sắc giai nhân trong quan tài, ung dung nói:
– Bất cứ lúc nào ngươi cũng có thể vào khu vực khai thác khoáng để đào Nguyên Thạch.
Đợi sau khi ngươi chết rồi, bản cung sẽ vào khu vực khai thác khoáng lấy máu của Hạo Nhi trên người ngươi và lấy những bảo bối khác của ngươi.
Tần Mục trầm giọng nói:
– Ta cần phải chuẩn bị một thời gian.
Bất kỳ dòng mạch khoáng nào cũng vô cùng nguy hiểm, không chuẩn bị đầy đủ đã bước vào trong đó thì chính là tự tìm đường chết!
– Tùy ngươi.
Suy nghĩ của Nghiên Thiên Phi đột nhiên nhập vào trong thân thể của Tuyệt Vô Trần, nữ tử tuyệt sắc trong đế quan bước ra khỏi quan tài giống như Lãng Uyển thời thiếu nữ, nhất cử nhất động khiến người ta ngày nhớ đêm mong.
Nghiên Thiên Phi khống chế Tuyệt Vô Trần xoay tròn, nhảy múa trước mặt Thần Mục, mềm mại uyển chuyển tựa như chim én, dáng vẻ mê người.
– Có đẹp không? Ánh mắt nàng xinh đẹp không nói nổi thành lời, thanh âm chất chứa tình cảm, dịu dàng tựa như nước.
Tần Mục chăm chú nhìn nàng, nghĩ cũng không nghĩ đã buột miệng nói ra:
– Đẹp!
– Nam nhân thối tha!
Nghiên Thiên Phi đột nhiên thu hồi lại suy nghĩ của mình, lạnh lùng nói:
– Chẳng có tên nào ra hồn!
Tần Mục ngơ ngác khó hiểu, tính cách của Nghiên Thiên Phi này đúng là kỳ quặc, suy nghĩ của nữ nhân này hoàn toàn khiến người ta không thể nào đoán trước được.
Hắn đang định đi ra khỏi biệt cung đại điện thì đột nhiên ở bên ngoài có một vị tiểu tướng giáp bạc thương bạc đi vào, dáng vẻ khôi ngô tuấn tú, đứng trước mặt đề phòng cảnh giác nhìn Tần Mục rồi hừ
một tiếng.
Tần Mục khẽ mỉm cười nói:
– Tiểu Thất.
Tiểu tướng đó đột nhiên hóa thành một con mèo trắng, chạy vụt qua người hắn, nhún người nhảy vọt lên, Nghiên Thiên Phi dang rộng cánh tay, con mèo trắng đó nhảy vào lòng Nghiên Thiên Phi dụi dụi, nói:
– Nương nương, chuyện về mấy cự thú, thần đã điều tra ra một ít manh mối rồi.
Hắn không nói tiếp, mà đề phòng cảnh giác nhìn về phía Tần Mục.
Nghiên Thiên Phi liếc Tần Mục một cái, nhưng Tần Mục lại chẳng mảy may có ý định rời đi, ngược lại còn dừng lại, tai cũng to ra một tí, hiển nhiên là không có ý định bỏ lỡ bất kỳ chuyện thú vị nào.
Nghiên Thiên Phi nói:
– Tiểu Thất, Mục Thiên Tôn không phải là người ngoài, ngươi cứ nói tiếp đi.
Mèo trắng kia nghe thấy những lời này thì bất giác lộ ra thái độ thù địch với Tần Mục, lông ở đuôi dựng đứng lên, miệng phát ra tiếng grừ grừ đầy uy hiếp, sau đó nói:
– Thần phát hiện có một vài tế đàn rải rác ở trong Tổ Đình, những tế đàn này được dùng để tế tự, cưỡng ép lôi kéo những cự thú sinh sống ở các mặt sau trên khắp các thế giới vào trong Tổ Đình.
Mặc dù tế đàn được che giấu nhưng vẫn bị ta tìm được vài cái.
Trên tế đàn có khí tức mà một người quen cũ của nương nương lưu lại.
Nương nương có nhớ thảm án Huyền Đô không?
Trong lòng Nghiên Thiên Phi hơi chấn động, nhẹ nhàng gật đầu.
– Thảm án Huyền Đô sao?
Tần Mục càng hào hứng hơn, hắn tò mò hỏi:
– Thảm án Huyền Đô là thế nào?
Mèo trắng kia lườm hắn một cái, không hề có ý định nói cho hắn biết.
Nghiên Thiên Phi nói:
– Thảm án Huyền Đô là chuyện xảy ra vào sáu năm trước.
Sáu năm trước, Địa Mẫu Nguyên Quân huyết tẩy Huyền Đô, giết không biết bao nhiêu Thần Ma đang sống nhờ trên thân thể Thiên Công, thậm chí đến những thần thành lớn nhỏ cũng đều bị phá hủy hằng hà sa số, nhiều không đếm xuể.
Đại Nhật Tinh Quân cũng bị Địa Mẫu Nguyên Quân đánh trọng thương, thiếu chút nữa là không thoát được ra ngoài.
Vì chuyện này mà Tổ Thần Vương hầm hầm giận giữ, nổi trận lôi đình, lúc đó đã định đi giết chết cha hắn, đương nhiên hắn chỉ nói ngoài miệng thế thôi chứ không ra tay thật.
Tần Mục mắt chữ A mồm chữ O, lại có cả chuyện như thế nữa sao?
Ta Thích
Bạn đang đọc
MỤC THẦN KÝ (DỊCH)
của
TRẠCH TRƯ
Trước
Tiếp
Chương Này
Chương Kế
Thông Tin Chương Truyện
Đăng bởi
Aqua
Phiên bản
Dịch
Thời gian
3 tháng
Lượt đọc
13
Các Tùy Chọn
Báo cáo vấn đề trong truyện
Gửi tin nhắn cho nhóm trưởng
Báo cáo cho QTV
This site is protected by reCAPTCHA and the Google
Privacy Policy and
Terms of Service apply.
1/1
23:10, 26/03/2022








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)




![[Dịch] Nhân Danh Bóng Đêm Đệ Nhất Danh Sách p2 [Dịch] Nhân Danh Bóng Đêm Đệ Nhất Danh Sách p2](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2024/05/Dich-Nhan-Danh-Bong-Dem-De-Nhat-Danh-Sach-p2-SE-Audio-Truyen.jpg)





