[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)
Tập 296 : Mục Thần Ký (Dịch) (c1476-c1480)
❮ sautiếp ❯Chương 1476 – Mục Thần Ký (Dịch)
Mục Thần Ký (Dịch)
Chương 1476
: Mục Thần Ký (Dịch)
Một tiễn kinh thế
Trước
Tiếp
Phiên bản Dịch · 1120 chữ
Một tiễn kinh thế
Tần Mục tiến lên nắm chặt chiếc Thần Cung này cùng hắn.
Hai người ra sức muốn nhấc chiếc Thần Cung này nhấc lên, nhưng trong khoảnh khắc tiếp theo, thân thể của hai người bọn họ đã bị chấn động!
Một tư duy lớn mạnh trong Thần Cung đập vào tâm trí bọn họ:
– Đụng đến bảo vật của ta, các người có hỏi ta không?
Tư duy va chạm, hai người đều biết ý nghĩ muốn truyền đạt, trong lòng không khỏi cảm thấy kinh ngạc:
– Chủ nhân Thần Cung còn sống sao?
Hai người bị tư duy lớn mạnh bên trong cung truyền đến, thân thể cứng nhắc, không nhúc nhích, chỉ có thể xoay chuyển tròng mắt.
Yên Nhi lập tức đưa tay chụp vào Thần Cung, nhưng lập tức bị tư duy lớn mạnh đó đóng băng!
Đúng vào lúc này, người mù bước ra khỏi lĩnh vực Thần Tàng của Tần Mục, tiến tới góp mặt, cẩn thận quan sát bộ xương cánh tay lớn đang nắm chặt thân cung, trong miệng lẩm bẩm điều gì đó.
Người câm đi lên phía trước, cẩn thận quan sát xương cánh tay khô héo này, nghe người mù nói, gật đầu lia lịa.
Dược sư tiến lên, lấy ra một viên linh đan, bóp nát quét lên bên trên xương khô, nói:
– Được rồi.
Người câm mở cái rương ra, giương tay vồ một cái, vô số ngân hoàn trong rương lơ lửng hóa thành một cái đại chùy.
Người câm vung đại chùy lên, đập xuống một cái, chỉ nghe một tiếng coong lớn, cái xương cánh tay lớn vỡ
thành từng mảnh!
Tần Mục, Yên Nhi và Sơ Tổ Nhân Hoàng đều thở phào nhẹ nhõm, tư duy lớn mạnh trong đầu của bọn họ
đột nhiên biến mất!
Người câm, người mù và dược sư dương dương đắc ý, không ngừng nhìn về phía đám người Tần Mục, người mù cười nói:
– Cảnh giới cao có gì mà oai chứ? Đối mặt với cấp bậc quỷ dị này vẫn phải dựa vào bọn ta!
Người câm ưm a ưm a gật đầu không dứt.
Dược sư cũng không nén được mà tự đắc, vuốt chòm râu dưới cằm.
Sắc mặt Sơ Tổ đỏ lên.
Hắn vốn ghét bỏ ba người có thực lực tu vi thấp không có mấy tác dụng này, chỉ sợ
bọn họ kéo chân mình, chưa từng nghĩ đến cuối cùng lại là ba người này cứu bọn họ.
Xương bàn tay lớn kia bị vỡ nát, ánh sáng xung quanh Thần Cung lập tức vụt tắt, dần dần hiện ra bản thể.
Bàn tay Tần Mục dùng lực bẻ Thần Cung xuống.
Chỉ thấy Thần Cung dần dần thu nhỏ, dài khoảng hai trượng, trên cung có rất nhiều hoa văn cổ quái, những hoa văn này giống như ấn ký phù văn, nhưng hắn không hiểu gì.
Đám người vây quanh cũng hoàn toàn không biết gì về ấn ký phù văn trên đó.
Tần Mục hỏi Thái Thủy trong trứng, Thái Thủy cũng không nhận ra.
Tần Mục thử kéo Thần Cung, Thần Cung bị kéo ra một cách dễ dàng, nhưng dây cung càng kéo càng dài, Tần Mục chỉ cảm thấy pháp lực nguyên khí của điên cuồng bị kéo vào bên trong Thần Cung!
Cùng lúc đó, thần quang phía trong Thần Cung lóe sáng, trăm vạn hào quang tập hợp hóa thành một mũi tên!
Đám người sởn tóc gáy, uy lực của Thần Cung cực kỳ mạnh mẽ, đặt trong bảo vật Đế Tọa cũng là bảo vật đáng gờm.
Tần Mục chậm rãi thu lực, dây cung chậm rãi khôi phục, đồng thời mũi tên cũng chia thành từng luồng hào quang, quay về trong cây cung, mà sức mạnh phía trong cung lại hóa thành nguyên khí trở về cơ thể
Tần Mục!
Hắn mở cung thu cung, vậy mà không hao tổn bất kỳ pháp lực nào!
Tần Mục giao Thần Cung cho Sơ Tổ, Sơ Tổ cũng thử nghiệm một phen, tấm tắc lấy làm kỳ lạ.
Từng người thử nghiệm đều kinh ngạc không thôi.
Ánh mắt người câm sáng lên:
– Nếu có thể dung nhập loại pháp môn kỳ lạ này vào bên trong luyện khí, pháp lực thần binh hao tổn sẽ
nhỏ đi rất nhiều, có thể chiến đấu lâu hơn!
Tần Mục giao Thần Cung cho hắn, quan sát cái tay cụt bên trong rễ cây, khó hiểu nói:
– Cái tay này từ đâu tới?
Người câm lắc đại chùy, đầu chùy hóa thành búa lớn, loong coong bổ lên trên rễ cây đen kịt.
Chỉ thấy búa lớn hạ trên rễ cây, ánh lửa bắn tóe khắp nơi, mặt người câm tối sầm lại nhấc búa lên, thấy lưỡi búa đã gãy.
Tần Mục thôi thúc kiếm gãy chém xuống một nhát, cánh tay chấn động đến tê dại, nhưng cũng không thể
cắt đứt rễ cây được!
– Người này lớn lên ở trong rễ cây.
Sơ Tổ Nhân Hoàng thử một chút, cũng không thể bổ rễ cây ra, nói:
– Khi ta vừa chạm vào Thần Cung, người kia nói chuyện với ta, có lẽ hắn vẫn còn sống!
Đám người thi triển thủ đoạn muốn bổ rễ cây ra xem có phải có người lớn lên bên trong đó không, nhưng bất kể bọn họ thi triển thần thông gì, thôi thúc thần binh gì đi chăng nữa đều không thể bổ rễ cây ra.
Người câm đột nhiên cười nói:
– Chúng ta thật hồ đồ, có Thần Cung không dùng, còn dùng bảo vật của mình.
Hắn lấy Thần Cung ra, ra sức kéo dây cung, nhưng chỉ kéo mở được một nửa đã không còn pháp lực.
Tần Mục nhận lấy Thần Cung, dùng hết tất cả sức lực giương cung kéo thành hình tròn, toàn bộ nguyên khí hầu như bị cuốn vào phía trong cung!
Một mũi Thần Tiễn nhanh chóng thành hình, tiễn quang điên cuồng hội tụ, tập hợp tại phía trên mũi tên!
Nhưng vào lúc này, đột nhiên ánh sáng đầy trời bay tán loạn rồi rít gào, kiếm quang vù vù vù lao theo hướng đi của mũi tên.
Những ánh sáng kia là tinh quang trong Tổ Đình, dường như Thần Cung kéo tới từng vì tinh tú, khoảng cách Tổ Đình càng ngày càng gần!
Tần Mục lập tức cảm thấy sức mạnh bên trong Thần Cung càng ngày càng mạnh, hai tay khó có thể chịu đựng được luồng sức mạnh này, hai cánh tay tráng kiện nhịn không được mà run rẩy.
Ta Thích
Bạn đang đọc
MỤC THẦN KÝ (DỊCH)
của
TRẠCH TRƯ
Trước
Tiếp
Chương Này
Chương Kế
Thông Tin Chương Truyện
Đăng bởi
Aqua
Phiên bản
Dịch
Thời gian
3 tháng
Lượt đọc
8
Các Tùy Chọn
Báo cáo vấn đề trong truyện
Gửi tin nhắn cho nhóm trưởng
Báo cáo cho QTV
This site is protected by reCAPTCHA and the Google
Privacy Policy and
Terms of Service apply.
1/1
23:00, 26/03/2022
Chương 1477 – Mục Thần Ký (Dịch)
Mục Thần Ký (Dịch)
Chương 1477
: Mục Thần Ký (Dịch)
Một tiễn kinh thế (2)
Trước
Tiếp
Phiên bản Dịch · 1073 chữ
Một tiễn kinh thế (2)
– Chết rồi, uy lực quá mạnh!
Hắn đang muốn thu lực lại, nhưng tinh quang vẫn còn hội tụ, sức mạnh thiên địa trong Tổ Đình như bị
dẫn dắt tới rồi hình thành từng vòng xoáy to nhỏ trên không!
– Các ngươi mau chạy đi!
Trán Tần Mục toát mồ hôi lạnh, phát hiện bản thân không thể thu nguyên khí về, đành phải cắn chặt hàm răng kiên trì, khàn giọng nói:
– Lúc thả uy lực Thần Cung ra, ta không khống chế được hướng bộc phát của uy lực!
Sơ Tổ nghe vậy, sắc mặt đại biến, đang muốn mở miệng bảo vệ an nguy cho Tần Mục thì lại thấy ba vị lão giả của thôn Tàn Lão rất không chút nghĩa khí, xoay người bỏ chạy, người mù còn vừa chạy vừa la lên:
– Mục Nhi, cố gắng kiên trì một lúc, chờ chúng ta chạy ra khỏi sơn cốc này!
Giọng nói người câm vang lên như sấm:
– Sơ Tổ, Yên Nhi, không xong rồi, chạy mau…
Sơ Tổ do dự một chút, Yên Nhi đã xách theo lồng đèn chạy đi thật xa, hắn đành phải bỏ Thái Thủy Chi Noãn xuống, nói:
– Mục Nhi, tự mình cẩn thận, dùng quả trứng này bảo vệ bản thân!
Đám người chạy một mạch ra ngoài cốc, chỉ thấy trên sơn cốc, vòng xoáy to nhỏ điên cuồng xoay tròn trên không, từng luồng linh lực của thiên địa vọt tới, đánh về phía Thần Cung trong tay Tần Mục nơi đáy sơn cốc!
Lúc này, thân thể Tần Mục đã hóa thân thành người khổng lồ cao hơn hai trăm trượng hệt như núi, toàn thân thần quang chói sáng khiến người ta khó mà nhìn thẳng.
Nhưng người khổng lồ này lại đang run rẩy.
Uy năng của chiếc cung trong tay hắn càng ngày càng mạnh, mạnh đến mức hắn không khống chế nổi!
Lúc bắn ra một tên này, mũi tên va chạm với sợi rễ Đại Hắc Mộc, uy năng bên trong mũi tên chắc chắn bạo phát bốn phương tám hướng, hắn đứng ở trung tâm bạo phát, có thể tưởng tượng được nguy hiểm cỡ
nào!
Hiện tại tên đã trên dây, không thể không bắn, điều này không phải do hắn quyết định!
Đám người ở đây sắp bay ra khỏi sơn cốc trong tích tắc, giữa đáy cốc, không gì sáng hơn hào quang bạo phát!
Một quang cầu to lớn xoay tròn tại đáy cốc, bành trướng, rất nhanh đã lấp đầy sơn cốc!
Đám người mới vừa bay ra khỏi sơn cốc lập tức nhốn nháo, bị luồng sức mạnh kinh khủng này quét sạch, bay bốn phương tám hướng!
Mặc dù dược sư tu thành Thiên Cung Y Đạo nhưng tu vi còn rất yếu, lập tức bị luồng uy năng kinh khủng này bắn thủng trăm ngàn lỗ!
Trong ánh hào quang, dường như có vô số mũi tên!
Cũng may công hiệu của Thiên Cung Y Đạo rất khó tin, miệng vết thương của hắn nhanh chóng khép lại, nhưng ngay sau đó trên người lại xuất hiện thêm càng nhiều vết thương!
Cuối cùng, dao động lắng xuống, đám người lần lượt rơi xuống đất, chật vật không chịu nổi.
Long Kỳ Lân chạy nhanh tới, phát hiện Yên Nhi không có bất kỳ vết thương nào, lúc này mới thở phào nhẹ nhõm.
– Giáo chủ còn ở phía dưới!
Long Kỳ Lân không tìm thấy Tần Mục, không khỏi kinh ngạc nói.
Đáy cốc.
Trên vách núi, đâu đâu cũng thấy ánh sáng mà mũi tên tạo thành.
Những mũi tên này cắm sâu vào vách đá dựng đứng, không thể phá vỡ, duy chỉ có một khu vực hình người là không có bất kỳ mũi tên nào.
Mà trước vách núi, Tần Mục đứng ở đó, cầm Thần Cung trong tay, chính diện cắm đầy tiễn quang, trên mặt cũng đều là từng nhánh mũi tên.
Còn Thái Thủy Chi Noãn thì chẳng biết chạy tới phía sau Tần Mục từ bao giờ, cũng không đỡ trước người Tần Mục.
Bịch.
Tần Mục ngửa mặt ngã xuống, mũi tên đầy trên người hơi rung nhẹ.
Những mũi tên này do ánh sáng tạo thành, ánh sáng dần ảm đạm xuống, từng nhánh mũi tên chậm rãi biến mất.
Thái Thủy Chi Noãn đảo quanh sau đó lăn trở về, thận trọng thử dò xét:
– Mục Thiên Tôn, ngươi còn sống không?
– Vẫn chưa chết, chỉ mất quá nhiều sức. .
Thái Thủy Chi Noãn yên tâm.
Sau một lúc lâu, Tần Mục lại đứng dậy, nhìn Thần Cung trong tay, sắc mặt méo mó, run tay ném Thần Cung sang một bên.
Thần Cung này quá quỷ dị.
Sau khi ném Thần Cung, hắn lại hối hận, nhặt Thần Cung lên:
– Có thể dùng nó khi bắn giết người khác ở cự ly xa, nhưng dùng ở khoảng cách gần thì chắc chắn là tự
sát
Hắn lấy lại bình tĩnh, nhìn về phía trước, chỉ thấy sợi rễ Đại Hắc Mộc chôn giấu bộ xương cánh tay khô kia đã bị Thần Cung nổ tung, lộ ra thân trên một bộ xương, thiếu một cánh tay.
Quả nhiên chủ nhân của Thần Cung lớn lên trong sợi rễ Đại Hắc Mộc.
Kỳ lạ là, bên trong sợi rễ Đại Hắc Mộc lại rất tươi mới!
Khó có thể tưởng tượng được vậy mà sợi rễ của gốc cây đại thụ này vẫn sống!
Đột nhiên bộ xương bên trong đó ngẩng đầu lên, nhìn trừng trừng Tần Mục:
– Đoạt bảo vật của ta, ta không hồi sinh được, đêm nay, ta tới lấy mạng ngươi!
Dứt lời, bộ xương khô hòa làm một với sợi rễ, biến mất không thấy gì nữa.
Tần Mục bước nhanh về phía trước, quan sát đoạn rễ bị nổ tung, không thấy có gì khác thường.
– Ta trêu ghẹo ai à? Vừa quay về đã gặp chuyện này, không nói đến việc bị bắn cả đống tên, lại còn muốn tới lấy mạng ta. .
Hắn không khỏi lắc đầu, thế đạo khó khăn, nhân tâm không tàn.
Thái Thủy Chi Noãn xoay tròn quanh đoạn rễ, lăn qua lăn lại, điều tra một hồi, nói:
– Người kia thật sự đã biến mất, cổ quái, thật sự là cổ quái!
Ta Thích
Bạn đang đọc
MỤC THẦN KÝ (DỊCH)
của
TRẠCH TRƯ
Trước
Tiếp
Chương Này
Chương Kế
Thông Tin Chương Truyện
Đăng bởi
Aqua
Phiên bản
Dịch
Thời gian
3 tháng
Lượt đọc
11
Các Tùy Chọn
Báo cáo vấn đề trong truyện
Gửi tin nhắn cho nhóm trưởng
Báo cáo cho QTV
This site is protected by reCAPTCHA and the Google
Privacy Policy and
Terms of Service apply.
1/1
23:00, 26/03/2022
Chương 1478 – Mục Thần Ký (Dịch)
Mục Thần Ký (Dịch)
Chương 1478
: Mục Thần Ký (Dịch)
Thuyền giặc
Trước
Tiếp
Phiên bản Dịch · 1069 chữ
Thuyền giặc
Tần Mục vác Thần Cung lên, đang định rời đi thì đột nhiên trong lòng khẽ dao động.
Chỉ thấy một bé gái tết bím tóc hai sừng nhảy nhót chạy đến, tới trước rễ cây bị Thần Cung bắn thủng, quan sát một hồi, làm ra vẻ lắc đầu, hai bím tóc vung như trống lắc.
– Ngươi, ngươi . .
Bé gái hai bím tóc lắc đầu thở dài:
– Vừa quay về đã gây ra chuyện này, hiện tại nên làm thế nào cho phải?
Tần Mục nghi ngờ quan sát bé gái, thử dò xét nói:
– Thái Dịch?
Thái Thủy Chi Noãn cũng nhận ra bé gái này, cười nói:
– Lão đạo huynh, sao lại hóa thành dáng vẻ này?
– Thuận tiện gặp người mà thôi.
Bé gái Thái Dịch nói:
– Mục Thiên Tôn, ngươi bắn thủng sợi rễ, chọc giận người kia, còn thay hắn mở ra một con đường.
Tối nay, có lẽ người kia sẽ leo ra từ trong rễ cây.
Mục đích của hắn là muốn đoạt lại thần binh, bắn chết ngươi!
Nàng không khỏi lắc đầu thở dài:
– Từ thuở khai thiên lập địa đến giờ, hắn đã muốn leo ra, leo hàng tỉ năm mới ra được một cánh tay.
Ngươi thì hay rồi, vừa tới đã giúp hắn khai thông thông đạo.
Tối nay hắn là đã có thể leo lên!
Tần Mục hơi chột dạ, thử dò xét nói:
– Vị lão huynh này tồn tại trước vũ trụ? Đầu tiên hắn đưa cung ra, sau đó muốn xuyên ra ngoài hiện tại?
Sắc mặt bé gái nghiêm túc, gật đầu.
– Vì sao hắn có thể xuyên từ bên trong cây ra ngoài?
Tần Mục không hiểu, thỉnh giáo:
– Theo ta biết, chất có thể thay thế, nhưng vì sao nhất định phải thông qua sợi rễ Đại Hắc Mộc để đến vũ
trụ này.
– Bởi vì, trước khi vũ trụ hủy diệt, chỉ có cây này là không chết.
Bé gái Thái Dịch thở dài, nói:
– Vật chất của cây này không đổi, bất kể là vũ trụ này, vũ trụ trước, hay là vũ trụ trước trước nữa.
Vì vậy đã giữ lại một lối đi để cho sinh vật vũ trụ có thể thông qua gốc cây này leo đến nơi này.
Tần Mục đã hiểu một chút.
Loại tình huống này gần giống với thần thông Vật Chất Bất Dịch của Lăng Thiên Tôn, đều là thông qua vật chất không đổi để xuyên qua.
– Vậy vì sao gốc cây này lại chết?
Tần Mục thoáng nhìn đám người Sơ Tổ đang nhanh chóng chạy tới, lại tiếp tục hỏi.
– Ta chặt.
Bé gái kia tùy tiện nói:
– Chặt xong còn thả một mồi lửa.
Tần Mục và Thái Thủy trong trứng rợn tóc gáy.
Bé gái Thái Dịch nói:
– Thái Thủy đạo hữu, khi đó các ngươi còn tỉnh tỉnh mê mê, chưa có ý thức, Tạo Vật Chủ cũng chưa được sinh ra.
Ta đã biết, chỉ cần cái gốc cây thế giới này còn tồn tại thì sẽ mang lại mầm họa không ngừng, vì vậy ta đã chặt đứt nó, phóng hỏa đốt.
Chỉ là không ngờ tới cái gốc cây thế giới này vẫn không chết hoàn toàn.
Tần Mục liếc nhìn Thái Thủy Chi Noãn, giờ phút này Thái Thủy Chi Noãn cũng đang nhìn hắn.
Lần này Mục Thiên Tôn bắn một tiễn, trái lại làm cho mầm tai hoạ trước kia hiện ra.
Bé gái Thái Dịch vuốt vuốt bím tóc, trầm ngâm nói:
– Tối nay, tên cường giả vượt thời đại này sẽ bò lên, đoạt lại Thần Cung, bắn chết Mục Thiên Tôn.
Sắc mặt Tần Mục trắng bệch, đột nhiên cười ha ha nói:
-Không phải Thái Dịch đạo huynh có một loại nước thần kỳ ư? Ngươi có thể múc một thùng nước lấp đầy rễ cây được không?
– Ngươi nghĩ loại nước đó bỗng dưng mà có?
Bé gái Thái Dịch lườm hắn một cái, nói:
– Loại nước đó, một ngày cũng chỉ được một thùng nhỏ, hôm nay đã sử dụng hết, không còn nữa.
Sắc mặt Tần Mục đau khổ.
Bé gái Thái Dịch xoay người rời đi, nói:
– Tối nay ngươi mang cung ở lại đây, chờ cái tên tiền sử kia đến.
Khi đất rung núi chuyển, chính là lúc hắn cố gắng tới, ngươi chờ lúc đất rung núi chuyển, đếm đến mười thì giương cung rút tên, bắn tên về hướng đó.
Đợi đến lúc bình minh, nếu hắn chưa ra thì không ra được nữa.
Trong lòng Tần Mục lo sợ, vội vàng nói:
– Đạo huynh, ngươi. .
– Ngươi yên tâm, tối nay ta sẽ qua giúp.
Bé gái kia nhanh chóng biến mất không còn tăm tích.
Tần Mục nắm chặt Thần Cung, lấy lại bình tĩnh, yên tâm hơn:
– Dù sao Thái Dịch cũng là Cổ Thần cổ xưa nhất, đã thoát xác, không lươn lẹo như Thái Thủy.
Có hắn ở
đây, đêm nay nhất định có thể bình yên.
Đám người Sơ Tổ, người câm chạy tới, người mù ân cần hỏi:
– Mục Nhi có bị thương không? Nhanh để dược sư nhìn một chút!
Tần Mục liếc mắt lườm bọn họ, kể ra chuyện vừa rồi, đám người ngạc nhiên.
Tần Mục lộ ra vẻ ước ao, hỏi:
– Đêm nay ai muốn cùng ta trông giữ tại đây?
Người mù xoay người rời đi, nói:
– Chúng ta cũng có chính sự, người câm, đi thôi, chúng ta tiếp tục luyện chế bảo vật bên trong Lưu Ly Thanh Thiên Tràng.
Người câm đuổi theo hắn, nói:
– Đúng vậy, bảo bối trong Lưu Ly Thanh Thiên Tràng quá nhiều, muốn hoàn toàn luyện thành e rằng cần một vài năm.
Dược sư, không phải ngươi còn có linh đan muốn luyện sao?
Dược sư vội vàng theo sau, quay đầu lại nói:
– Long béo, Yên Nhi, tới giúp ta nhóm lửa! Vân Gian, tên tiểu tử thối nhà ngươi còn đứng đó xem trò vui hả? Cha nuôi ngươi muốn chết, ngươi cũng muốn chết hả?
Long Kỳ Lân do dự một chút, lập tức lắc đầu vẫy đuôi đuổi theo, bỏ lại Tần Mục ở đó.
Yên Nhi nhét lồng đèn của Nguyệt Thiên Tôn vào tay Tần Mục:
– Công tử bảo trọng!
Dứt lời, chạy nhanh như một làn khói.
Ta Thích
Bạn đang đọc
MỤC THẦN KÝ (DỊCH)
của
TRẠCH TRƯ
Trước
Tiếp
Chương Này
Chương Kế
Thông Tin Chương Truyện
Đăng bởi
Aqua
Phiên bản
Dịch
Thời gian
3 tháng
Lượt đọc
11
Các Tùy Chọn
Báo cáo vấn đề trong truyện
1/2
23:00, 26/03/2022
Gửi tin nhắn cho nhóm trưởng
Báo cáo cho QTV
This site is protected by reCAPTCHA and the Google
Privacy Policy and
Terms of Service apply.
2/2
23:00, 26/03/2022
Chương 1479 – Mục Thần Ký (Dịch)
Mục Thần Ký (Dịch)
Chương 1479
: Mục Thần Ký (Dịch)
Chặn đường trong cốc
Trước
Tiếp
Phiên bản Dịch · 1097 chữ
Chặn đường trong cốc
Tần Mục nhìn về hướng Sơ Tổ, Ý Sơn, Tề Khang và các Nhân Hoàng, lộ ra vẻ mừng rỡ, cười nói:
– Nhân Hoàng coi tương lai của các tộc là trách nhiệm của mình, gánh vác tương lai nhân tộc.
– Chúng ta là Nhân Hoàng đời trước, đã không còn trách nhiệm này nữa.
Nhân Hoàng Tề Khang vỗ vỗ đầu vai của hắn, thành khẩn nói:
– Ngươi nên thu nhận một đồ đệ, giao trọng trách cho hắn, năm đó, những lão già này đều làm như vậy. .
Đi thôi đi thôi, không nên quấy rầy Mục Nhi thanh tu!
Sơ Tổ Nhân Hoàng đi cuối cùng, tới trước người Tần Mục, suy nghĩ một chút, thở dài, lắc đầu, đuổi theo chư vị Nhân Hoàng.
Tần Mục đứng chôn chân ở đó, qua một lúc lâu mới thở dài, thấp giọng nói:
– Hoạn nạn mới thấy chân tình, chỉ có Thái Thủy đạo hữu mới là bạn tri kỷ, tiếp tục đi theo ta.
Thái Thủy Chi Noãn ra sức giãy dụa, cố gắng chạy trốn nhưng bàn tay Tần Mục lại chụp lấy hắn, khiến hắn không thể nào trốn thoát, cả giận nói:
– Họ Tần kia, họa do ngươi tạo ra thì ngươi tự đi mà gánh, cần gì kéo thêm ta vào? Ta còn chưa xuất thế, năng lực không mạnh!
– Chỉ có ngươi đối xử với ta tốt nhất.
Tần Mục thực lòng chân tình nói.
Thật ra Thái Thủy Chi Noãn không trốn thoát được, đành phải chấp nhận, nói:
– Ta giúp ngươi, thuận tiện mở mang một chút kiến thức về tên cường giả vũ trụ trước cũng tốt.
Tần Mục yên tâm, liếc nhìn xung quanh, chọn một chỗ cao nhất.
Hắn tới một chỗ trên núi vỡ, ngồi xếp bằng, đặt Thái Thủy Chi Noãn sang bên cạnh, lẳng lặng chờ đợi.
Thái Thủy trong trứng thấy vậy, biết ngay chủ ý của cái tên này, chắc là lúc không chống đỡ được nữa, hắn sẽ tự đẩy bản thân ra ngoài chống đỡ công kích mạnh mẽ của tên cường giả vũ trụ trước.
“Hình như ta đã đưa ra một lựa chọn tồi tệ.
Ta nên liên thủ với Thái Tố, tiêu diệt thằng ranh con này, cho dù xuất thế trước thời hạn cũng không phải suốt ngày lo lắng hãi hùng, khiếp vía. .”
Trong lòng hắn oán hận:
“Hiện tại đã lên phải thuyền giặc, không xuống nổi.”
Thời gian trôi qua từng chút từng chút một.
Cuối cùng đã tới buổi tối, màn đêm buông xuống.
Thập Vạn Đại Hắc Sơn bên trong Đại Hắc Mộc yên tĩnh, mà bên ngoài Đại Hắc Mộc thì đất núi rung chuyển, đâu đâu cũng có tiếng sụp đổ, một cảnh tượng hùng vĩ về sự hủy diệt vũ trụ!
Tần Mục bắt đầu căng thẳng, đột nhiên bên trong sơn cốc, dãy núi kịch liệt chấn động!
Hắn bỗng nhiên đứng dậy, không nói lời nào, bày lĩnh vực Thần Tàng, thân thể bành trướng, thò tay nắm lấy Thần Cung, hít sâu, kéo Thần Cung ra!
Đại Hắc Mộc trên không, linh khí và linh lực thiên địa điên cuồng vọt tới, dũng mãnh lao vào trong sơn cốc.
Sơn cốc khổng lồ như hình lòng chảo, dãy núi trong đó chập chùng, giờ phút này Tần Mục đang đứng trên một ngọn núi, xung quanh là lĩnh vực Thần Tàng, Thiên Hà lưu động liên kết các giới, ngầm tương hợp cùng với địa lý trong Tổ Đình.
Thần Cung trong tay hắn đã được kéo đến cực hạn, vô số ánh sáng điên cuồng vọt tới, hội tụ trên đầu mũi tên!
Đại Hắc Mộc nằm trong Thập Vạn Đại Hắc Sơn, địa thế bao la, linh khí và linh lực thiên địa vọt tới, nổ
tung ngay tại sơn cốc này, hình thành nên những vòng xoáy to nhỏ điên cuồng chuyển động trên không!
Một luồng linh khí linh lực ở bên dưới vòng xoáy giống như từng vòi rồng, nhưng không phải hút xuống phía dưới, trái lại phun về phía Tần Mục, tràn vào bên trong Thần Cung.
Uy năng của Thần Cung càng ngày càng mạnh, mạnh mẽ tới mức Tần Mục cũng khó có thể chống đỡ, cơ
bắp hai tay không nhịn được run rẩy.
Trong lòng hắn yên lặng đếm số.
Chỉ thấy lòng đất chấn động càng ngày càng mạnh, trong cốc, dãy núi chấn động đến lung lay, giữa lúc đất rung núi chuyển, một luồng thần quang kinh khủng từ lòng đất trào lên, dị tượng phóng lên trời, đáy cốc trên không dâng trào, hình thành một bức màn ánh sáng!
Bên trong bức màn ánh sáng truyền đến tiếng sát phạt to rõ dị thường, tiếng chém giết rung trời, mơ hồ
nhìn thấy trong đó vô số bóng dáng to lớn chém giết, tranh đấu.
Đó là hình chiếu vũ trụ trước!
Vùng mạch khoáng này thuộc về vòng tuổi ngoài cùng của cây thế giới, đồng nghĩa với việc hình chiếu những cường giả này đến từ thời kỳ vũ trụ trước là ký ức của cây thế giới.
Tần Mục mắt điếc tai ngơ làm như không thấy, ánh mắt vẫn nhìn chằm chằm vào chỗ sợi rễ nứt ra của cây thế giới.
Nơi bên trong sợi rễ thô to của cây thế giới đó tỏa ra hào quang mạnh hơn, hơn nữa phát ra tiếng vang như tiếng thủy triều dâng va chạm vào vách đá, tiếng sóng từng cơn ào ào vang vọng!
Hình chiếu ánh sáng trên vách đá dựng đứng phía sau sợi rễ, bên trong ánh sáng mơ hồ thấy một bóng dáng đi tới, càng ngày càng gần, càng ngày càng rõ ràng!
Bóng dáng kia vốn dĩ rất nhỏ, nhưng theo bước chân hắn, vậy mà trở nên càng lúc càng lớn, dường như
muốn đi ra từ bên trong vách đá!
Hắn không còn cánh tay phải, tư thế bước đi có chút không được tự nhiên, chắc là tên cường giả vũ trụ
trước lúc sáng bị đám người câm, dược sư làm gãy một cánh tay!
Có điều lúc đó thân thể của hắn không có máu thịt, đều là xương khô, mà bây giờ hắn lại mọc ra máu thịt!
Nhưng mà điều kì lạ là, mặc dù hắn có da thịt, nhưng từ xa nhìn lại giống như xác ướp bị phơi khô, vô cùng gầy guộc!
Ta Thích
Bạn đang đọc
MỤC THẦN KÝ (DỊCH)
của
TRẠCH TRƯ
Trước
Tiếp
Chương Này
Chương Kế
Thông Tin Chương Truyện
Đăng bởi
Aqua
Phiên bản
Dịch
Thời gian
3 tháng
Lượt đọc
12
Các Tùy Chọn
Báo cáo vấn đề trong truyện
Gửi tin nhắn cho nhóm trưởng
Báo cáo cho QTV
This site is protected by reCAPTCHA and the Google
Privacy Policy and
Terms of Service apply.
1/1
23:01, 26/03/2022
Chương 1480 – Mục Thần Ký (Dịch)
Mục Thần Ký (Dịch)
Chương 1480
: Mục Thần Ký (Dịch)
Chặn đường trong cốc (2)
Trước
Tiếp
Phiên bản Dịch · 1088 chữ
Chặn đường trong cốc (2)
Đột nhiên một tay hắn vươn ra phía trước, bàn tay khô gầy thò ra khỏi mặt trên vách đá dựng đứng!
Vách đá chính là Đại Hắc Sơn, mà Đại Hắc Sơn chính là một bộ phận của vòng tuổi cây thế giới!
Hắn muốn theo vòng tuổi cây thế giới leo từ quá khứ đến hiện tại, leo từ vũ trụ bị hủy diệt đến vũ trụ hiện tại!
Khi bàn tay của hắn thò ra từ trong vách đá cũng là lúc Tần Mục đếm đến mười!
Tiếng bắn tên vang lên, Thần Cung kịch liệt chấn động, mũi tên trên cung bay ra!
Mũi tên bắn ra trong nháy mắt, bắp thịt toàn thân Tần Mục chấn động đến run rẩy dữ dội, xương cốt gần như vỡ tan, tiễn quang cắt không gian phía trước, trong chớp mắt phóng tới trước vách đá!
Mũi tên xuyên thủng sáu ngón tay, mang theo uy năng vô cùng kinh khủng bắn vào trong vách đá, đóng chặt trên bóng dáng khô gầy kia khiến bóng dáng đó bay ngược về phía sau.
Rất nhanh, bóng dáng trên vách đá dựng đứng hóa thành một chấm đen nhỏ, nhanh chóng bay xa!
Sau đó bóng dáng của hắn biến mất khỏi vách đá, chỉ truyền tới tiếng rống tức giận, hai tai Tần Mục chấn động, vang lên ong ong, khí huyết sôi trào!
Sau tiếng rống, thần quang trên bầu trời đột nhiên hạ xuống giống như thủy triều trở về trong cốc, biến mất trong dãy núi.
Lòng chảo lập tức yên tĩnh lại.
Tần Mục thở hổn hển, mũi tên này gần như tiêu hao sạch sẽ tất cả tu vi của hắn.
Không ngờ pháp lực của hắn chỉ có thể phóng ra được một mũi tên, căn bản không đủ sức bắn ra mũi tên thứ hai.
Đột nhiên dược sư đứng trên lưng Long Kỳ Lân xuất hiện ở trên không sơn cốc, ném xuống một cái giỏ, cười nói:
– Mục Nhi, ta dùng linh dược Đại Hắc Mộc luyện được một chút linh đan, không biết có độc hay không, để
ngươi thử trước! Đừng uống xong rồi chết đó!
Tần Mục nhận lấy giỏ, trong giỏ xách đầy áp linh đan, viên nào viên nấy óng ánh, bên trong mỗi viên đều nghe thấy tiếng leng keng.
Trong lòng Tần Mục cảm động, chắc chắn là sau khi trở về, dược sư lập tức hái thuốc luyện chế linh đan, trong thời gian ngắn mà luyện chế được nhiều linh đan như vậy, hơn nữa đưa cho hắn dùng.
Hắn uống một viên linh đan, lập tức cảm giác được dược lực sục sôi tan ra, nguyên khí mờ mịt khuấy động.
Tần Mục lập tức thôi thúc Bá Thể Tam Đan Công, đi qua đi lại trên đỉnh núi, tốc độ càng lúc càng nhanh, sau đó thân hình hóa thành một vệt lưu quang lượn quanh đỉnh núi!
Bá Thể Tam Đan Công của hắn không giống người bình thường, phương thức tu luyện tốt nhất không phải là ngồi thiền bế quan, mà là tu luyện trong vận động.
Dược lực trong cơ thể hắn còn chưa hoàn toàn luyện hóa, nguyên khí còn chưa hoàn toàn khôi phục, đột nhiên thần quang trong sơn cốc phun ra lần nữa, còn mạnh hơn cả lần trước!
Tần Mục thầm giật mình:
– Nhanh như vậy?
Thái Thủy Chi Noãn đột nhiên nói:
– Mục Thiên Tôn, ta cảm thấy tốt nhất là chúng ta đổi chỗ khác!
Trong lòng Tần Mục khẽ dao động, lập tức cuốn lấy Thái Thủy Chi Noãn bay lên trời, đáp xuống một nơi khác trên vách núi.
Thật ra ngọn núi đổ hắn vừa chọn là chỗ tốt nhất, thích hợp nhất để quan sát rễ cây nứt ra của cây thế
giới, dễ dàng có thể nhìn thấy mọi thứ bên trong cốc.
Mà bây giờ ở sườn núi, tầm nhìn kém hơn so với chỗ vừa rồi một chút.
Lúc hắn vừa mới chuyển đến một nơi khác trên vách núi, bóng dáng khô gầy đối diện trên vách đá dựng đứng lại hiện ra lần nữa.
Tần Mục nhét một viên linh đan vào trong miệng, lập tức giương cung đếm.
Nhưng vào lúc này, một vệt hồng quang từ trong vách đá bắn ra.
Chỉ nghe một tiếng ầm vang lên, trong cơn chấn động kịch liệt, ngọn núi đổ Tần Mục vừa đứng hóa thành bột mịn!
Tần Mục rùng mình.
Hắn đã từng thử cường độ núi đổ, dù hắn dùng hết sức chém một kiếm xuống cũng không cách nào chặt đứt được, không ngờ rằng tên cường giả vũ trụ trước có thể đánh vỡ nát ngọn núi đổ kia bằng một đòn từ
vũ trụ trước!
Trong lòng hắn sợ hãi, nếu không phải Thái Thủy Chi Noãn nhắc nhở, chỉ sợ hắn cũng giống như ngọn núi kia, hóa thành bột mịn!
– . .Tám, chín, mười!
Tần Mục bắn mũi tên ra lần nữa!
Tiếng rống giận dữ từ trong vách đá truyền tới, tên cường giả có ý đồ leo từ vũ trụ trước đến vũ trụ này lại bị hắn bắn trở lại vũ trụ của mình thêm lần nữa!
Tần Mục thở hổn hển, cố gắng kìm nén sự co giật của bắp thịt toàn thân, lập tức chạy trốn, thôi thúc Bá Thể Tam Đan Công.
Đợi đến khi hắn khôi phục một chút, lập tức di chuyển trận địa, đổi sang một ngọn núi khác.
Thái Thủy trong trứng nói:
– Mục Thiên Tôn, độ cao của ngọn núi này gần như ngọn vừa rồi, rất nguy hiểm.
Trong lòng Tần Mục khẽ dao động, bay lên trời, mang theo Thái Thủy Chi Noãn tới một ngọn núi cao hơn.
Trong sơn cốc, dị tượng xuất hiện lần nữa, bên trong vách đá đột nhiên hiện lên hồng quang hình quạt, đập tan đỉnh núi xung quanh!
Đỉnh núi nơi Tần Mục đứng bị chặt đứt!
Vút!
Tần Mục bắn ra một mũi tên đẩy mối nguy hại kia trở về thời kỳ của hắn lần nữa!
Trong vách đá vang vọng lên thanh âm vô cùng phẫn nộ, liên tục gào thét, hiển nhiên rất tức giận.
– Thái Thủy đạo huynh, ngươi thật sự là lão giang hồ!
Tần Mục không khỏi khen ngợi, nói:
– Bước tiếp theo nên làm thế nào?
Ta Thích
Bạn đang đọc
MỤC THẦN KÝ (DỊCH)
của
TRẠCH TRƯ
Trước
Tiếp
Chương Này
Chương Kế
Thông Tin Chương Truyện
Đăng bởi
Aqua
Phiên bản
Dịch
Thời gian
3 tháng
Lượt đọc
12
Các Tùy Chọn
Báo cáo vấn đề trong truyện
Gửi tin nhắn cho nhóm trưởng
Báo cáo cho QTV
This site is protected by reCAPTCHA and the Google
Privacy Policy and
Terms of Service apply.
1/1
23:01, 26/03/2022








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)










