[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)
Tập 254 : Mục Thần Ký (Dịch) (c1266-c1270)
❮ sautiếp ❯Chương 1266 – Mục Thần Ký (Dịch)
Mục Thần Ký (Dịch)
Chương 1266
: Mục Thần Ký (Dịch)
Sách lời thề (2)
Trước
Tiếp
Phiên bản Dịch · 1358 chữ
Hồng Thiên Tôn cau mày nói:
– Giả sử phong ấn Tổ Đình bị tháo gỡ, đối với thế gian này cũng không phải là chuyện tốt gì! Trái lại còn là tai ương diệt thế! Ta không đồng ý…
Tần Mục vén lỗ tai của Long Kỳ Lân lên, xách Thổ Bá nho nhỏ đang ngủ gật trong đó ra, cười nói:
– Ta có cách tiến vào Tổ Đình dưới tình huống không mở phong ấn Tổ Đình ra, cho nên đề nghị chia đều lợi ích.
Mặc dù Tổ Đình nguy hiểm, nhưng cứ mãi phong ấn nguy hiểm trong đó cũng không phải cách hay, tốt nhất vẫn nên diệt trừ.
Thiên Minh Thiên Tôn chúng ta có nghĩa vụ này.
Hắn chọt chọt Thổ Bá nhỏ nhỏ, Thổ Bá nhỏ nhỏ tỉnh lại, nghiêm túc nhìn hắn, rất không vui vì hắn đã đánh thức mình.
Nghiên Thiên Phi và Tường Thiên Phi nhìn qua, vừa mừng vừa sợ, cười nói:
– Thổ Bá kia lớn đến dọa người, không ngờ nhóc này lại thực sự đáng yêu như vậy!
Tần Mục cười nói:
– Đương nhiên là rất đáng yêu rồi.
Thổ Bá nhỏ nhỏ ngáp một cái, há miệng phun ra một cuốn sách.
Hiểu Thiên Tôn thấy cuốn sách này, nhướng lông mày bên trái.
Tường Thiên Phi tò mò hỏi:
– Đây là sách gì vậy?
– Sách khế ước của nhóc này.
Tần Mục giải thích:
– Ta đã từng nghĩa kết kim lan với ba vị đại ca.
Ba vị nghĩa huynh người chết người thoái ẩn làm ta thổn thức không thôi.
Hôm nay lại nhớ tới bọn họ, có chút cảm khái.
Hắn cầm sách khế ước lên, trong lòng khẽ động, cảm ứng nội dung trong sách khế ước, chuyển mắt sang nhìn Hiểu Thiên Tôn.
Sắc mặt Hiểu Thiên Tôn thản nhiên.
Hắn cũng cảm ứng được, Tần Mục cảm ứng được hắn thông qua sách khế ước này, nói:
– Ta cẩn thận suy xét, đề nghị của Mục Thiên Tôn cũng không phải không thể, vậy chia đều lợi ích thôi.
Tần Mục cảm ứng nội dung trong sách khế ước, đột nhiên trong lòng chấn động, sắc mặt trở nên vô cùng cổ quái.
Hiểu là Cổ Thần Thiên Đế, nhưng hắn đi cảm ứng người thứ hai hắn kết bái, nhưng không phải là Hồng Thiên Tôn mà hắn đoán!
Năm đó bốn người bọn họ là hắn cùng với La Tiêu Tạo Vật Chủ, Đại Hồng và Cổ Hiểu kết bái, nghĩa kết kim lan, có lời thề chết cùng ngày cùng tháng cùng năm, chính là do Thổ Bá nhỏ nhỏ này làm lời thề khế
ước!
Tần Mục cũng chỉ khi ở với Cung Thiên Tôn mới dám lấy sách lời thề ra, uy hiếp Cổ Thần Thiên Đế và Thái Đế!
Nhưng mà, ngoại trừ La Tiêu đã chết và bản thân Tần Mục ra, hắn có thể nghiệm chứng Hiểu là Thiên Đế, thế nhưng Thái Đế lại không phải Hồng Thiên Tôn!
Hắn chậm rãi ngẩng đầu, ánh mắt dừng lại trên mặt Tường Thiên Phi đang ngồi đối diện với Cung Thiên Tôn, vừa nói vừa cười.
Tường Thiên Phi bật cười chế nhạo, nói:
– Ánh mắt Mục Thiên Tôn lấm lét nhìn bản cung như vậy, cẩn thận Thiên Đế bệ hạ chém đầu ngươi giờ.
Dứt lời, lại cười ha ha.
Sắc mặt Tần Mục càng trở nên cổ quái hơn:
– Mẹ nó chứ…
Hiểu Thiên Tôn nhìn theo ánh mắt hắn, thấy là Tường Thiên Phi, sắc mặt cũng trở nên kỳ lạ không gì sánh được, trong đầu nảy sinh suy nghĩ giống Tần Mục:
– Mẹ nó!
Tần Mục cuống quýt cuộn sách lời thề lại, nhét vào miệng Thổ Bá nhỏ nhỏ, lại nhét Thổ Bá nhỏ nhỏ vào tai Long Kỳ Lân, tim đập loạn thình thịch.
– Mẹ nó, thật mẹ nó… Phi phi, không được nói tục!
Trong lòng hắn vô cùng hỗn loạn.
Lúc hắn nhập vào thân thể Thiên Đế trong Thiên Đình, Tường Thiên Phi còn đang quyến rũ nằm trong vòng tay hắn mê hoặc hắn, bây giờ nhớ lại, trong lòng vừa thấy sợ vừa thấy kỳ lạ.
– Mẹ nó, nếu Thái Đế là Tường Thiên Phi, vậy cái tên Hồng Thiên Tôn này là ai?
Hắn quay đầu nhìn Hồng Thiên Tôn, Hồng Thiên Tôn từ mi thiện mục nhìn hắn, cười ha ha nói:
– Mục Thiên Tôn còn nợ ta một món nợ ân tình đấy.
Trong lòng Tần Mục sinh ra cảm giác hoang đường và quái dị không gì sánh nổi.
Nhìn quanh mấy vị Thiên Tôn trong xe, những khuôn mặt quen thuộc này lại trở nên xa lạ đi.
– Hiểu là Thiên Đế, Tường là Thái Đế, thảo nào lại qua lại gần gũi với Cung Thiên Tôn như vậy.
Cung Thiên Tôn hẳn là Cung Vân.
Ba người này đã xác định được thân phận thực sự.
– Thế còn Hồng Thiên Tôn và Nghiên Thiên Phi thì sao?
Hắn nhức hết cả đầu, Nghiên Thiên Tôn là Đế Hậu hay là Nguyên Mẫu phu nhân đây?
Chắc nàng là một người trong tỷ muội Đế Hậu.
Cao quý mà lạnh lùng cao ngạo, hơn nửa là Đế Hậu nương nương, vậy còn Hồng Thiên Tôn là ai?
– Năm đó Thái Đế bị Vân Thiên Tôn bao vây rồi giết trong Thái Hư, Đại Hồng bay về phía Tiêu Hán Thiên Đình, định diệt Tiêu Hán Thiên Đình để báo thù.
Ta ngăn Đại Hồng lại, lấy lĩnh vực thần thức vô thượng do Vân Thiên Tôn và Lăng Thiên Tôn nghiên cứu ra để đối kháng với hắn.
Tần Mục mắt nhìn mũi mũi nhìn tim, thầm nghĩ:
– Lần kia, ta gần như thân tử đạo tiêu, nhưng vẫn khiến Đại Hồng bị thương, không thể không rút lui.
Sau đó ta lại xuyên không tới thời kỳ Long Hán Thiên Đình tách ra vào sáu mươi vạn năm trước, cũng chính là thời kỳ Vân Thiên Tôn ám toán Cổ Thần Thiên Đế, Thiên Đế dâng mạng.
Ta đi tìm Cung Thiên Tôn chữa thương, Cung Thiên Tôn nói Đại Hồng chết, có người thừa dịp Đại Hồng bị thương giết Đại Hồng, gạt bỏ
thần thức của hắn.
– Vậy cũng chính là vào lúc này, có người mượn thi thể Đại Hồng để hành tẩu trên thế gian.
Hắn thay thế
Thái Đế trở thành Đại Hồng, trở thành Hồng Thiên Tôn đời sau.
– Mà chắc là Thái Đế mượn thần thức Đại La Thiên của hắn, lại tách ra một thần thức giáng thế, hóa thành Tường Thiên Phi, trở thành một thành viên trong hậu cung của Thiên Đế.
Tần Mục mở mắt:
– Vậy Đại Hồng rốt cuộc là ai? Vì sao phải hỏi ta muốn một tờ giấy nợ ân tình cơ chứ? Nguyên Mẫu phu nhân lại đi đâu rồi? Biến thành ai? Chắc chắn nàng ở Thiên Đình, nếu như không ở trong thập địa Thiên Tôn, nàng ẩn náu ở đâu?
– Lần này Tổ Đình hiển hiện tung tích, là một trong Cổ Thần xưa nhất, chắc Nguyên Mẫu phu nhân cũng sẽ đi thôi nhỉ?
Đột nhiên bảo liễn dừng lại.
– Thiên Tôn, đã tới cái khe nứt lớn kia rồi.
Bên ngoài vang lên tiếng của Thiên Long.
Mọi người đứng dậy, vừa bước ra khỏi bảo liễn, đã thấy xe kéo của Hạo Thiên Tôn cũng đến rồi.
Dừng xe lại, Hạo Thiên Tôn, Lang Hiên Thần Hoàng và Tổ Thần Vương nhìn về cái khe nứt.
Chỉ thấy cái khe nứt này có độ rộng gần như bằng chiều rộng của Thiên Đình, bị huyết tương nhuộm màu đỏ tươi, nhìn thấy mà kinh hãi đến không nói được bằng lời!
Nhìn vào Tổ Đình từ nơi này, có thể thấy rất nhiều dị thú to lớn giống như con nhện nằm trên cái khe, cố
gắng xé khe hở ra lớn hơn nữa, phá vỡ phong ấn.
Đó là Hư Không Thú, số lượng rất nhiều, chi chít.
Ta Thích
Bạn đang đọc
MỤC THẦN KÝ (DỊCH)
của
TRẠCH TRƯ
Trước
Tiếp
Chương Này
Chương Kế
1/2
22:20, 26/03/2022
Thông Tin Chương Truyện
Đăng bởi
AliceGame
Phiên bản
Dịch
Thời gian
7 tháng
Lượt đọc
16
Các Tùy Chọn
Báo cáo vấn đề trong truyện
Gửi tin nhắn cho nhóm trưởng
Báo cáo cho QTV
This site is protected by reCAPTCHA and the Google
Privacy Policy and
Terms of Service apply.
2/2
22:20, 26/03/2022
Chương 1267 – Mục Thần Ký (Dịch)
Mục Thần Ký (Dịch)
Chương 1267
: Mục Thần Ký (Dịch)
Lợi ích chia đều
Trước
Tiếp
Phiên bản Dịch · 1251 chữ
Cùng lúc đó, còn có từng quả trứng thú không ngừng rơi xuống từ trong hư không.
Trứng thú hình bầu dục rơi xuống đất, lập tức hóa thành từng con Hư Không Thú nhỏ nhỏ.
Những con Hư Không Thú này tuy mới phá xác xuất thế, thế nhưng mới sinh ra đã đi nhanh như bay, gặp gió thì trưởng thành, rất nhanh đã bò lên từng ngọn núi cao, thả người nhảy xuống, sáu chi mở ra, màng thịt giữa chân và chân soạt một tiếng căng ra, đập cánh thịt bay về phía khe hở.
Chỉ một con Hư Không Thú thành niên là có thể dễ dàng tàn sát một đại quân gồm mấy trăm Thần Ma.
Nếu nhiều Hư Không Thú trong Tổ Đình như vậy dũng mãnh nhào ra cùng một lúc, đó tuyệt đối là tai họa ngầm đầu đối với chư thiên vạn giới!
Tần Mục nhìn Tường Thiên Phi, Tường Thiên Phi vẫn còn đang vừa nói vừa cười với Cung Thiên Tôn.
– Bọn họ đều là Tạo Vật Chủ, Thái Đế muốn tiến vào Tổ Đình, thả tất cả Hư Không Thú ra, mà Cung Thiên Tôn lại có cảm tình sâu đậm với Tổ Đình, dù sao nơi đây cũng là tổ địa của Thiên Đế.
Tần Mục thầm nghĩ:
– Bọn họ đều muốn phá vỡ phong ấn Tổ Đình, thế nhưng mục đích của mỗi người lại không giống nhau.
Mà thế hệ Cổ Thần, như Thiên Đế Hiểu Thiên Tôn và tỷ muội Đế Hậu, mục đích của bọn họ là vì phong ấn Tổ Đình một lần nữa, có lẽ tỷ muội Đế Hậu không nghĩ như vậy, nhưng chắc chắn Hiểu Thiên Tôn muốn làm như vậy.
Còn như đám người Hạo Thiên Tôn, Lang Thiên Tôn, Tổ Thần Vương thì lại muốn tiến vào Tổ Đình, lấy được bảo vật mà họ coi trọng.
Thậm chí, độc chiếm Tổ Đình!
Hắn nở nụ cười, ánh mắt hạ xuống người Hồng Thiên Tôn, nụ cười trên mặt lại cứng lại.
Hắn không hiểu lão đầu tử này muốn làm gì.
Cẩn thận suy nghĩ, dường như Hồng Thiên Tôn đã từng làm rất nhiều thứ, nhưng cũng dường như chưa hề làm gì cả.
Vị Thiên Tôn này trong thập đại Thiên Tôn của Thiên Đình giống như là đi ngang qua.
Trứng Thiên Đế bị
trộm, hắn xuất hiện, đi qua.
Cầu Hư Không trong Thái Hư Chi Địa bị phát hiện, lão nhân gia hắn cũng hấp ta hấp tấp chạy tới.
Tây Đế Bạch Hổ định mạnh mẽ cướp lấy Thần khí Ngự Thiên Tôn của hắn, hắn ta cũng xuất hiện, đòi Tần Mục một tấm giấy nợ ân tình, đi ngang qua rồi vui vẻ lui xuống.
Giờ đây Tổ Đình này xuất hiện, hắn cũng hấp tấp chạy tới, dáng vẻ không liên quan tới mình, nhìn xem trò vui.
Tần Mục nháy mắt, Hồng Thiên Tôn cũng chú ý tới ánh mắt của hắn, vội vã tiến tới, trong tay cầm một tấm giấy nợ.
Sắc mặt Tần Mục tối sầm, lúng túng nói:
– Ta biết, ta nhớ rồi, Hồng đạo hữu không cần phải khi nào nhìn ta cũng lấy ra.
Hồng Thiên Tôn cất giấy nợ đi, cười nói:
– Ta làm vậy còn không phải là vì sợ ngươi quên mất sao?
Mặt Tần Mục đen lại, có lòng muốn cách xa hắn một chút, Hồng Thiên Tôn lại tiến đến trước mặt hắn, cách khe nứt lớn kia quan sát Tổ Đình, hớn hở nói:
– Bên trong thật là đáng sợ… Chờ lát nữa khi chia lợi ích, lãnh địa của chúng ta gần nhau thì tốt hơn.
Tần Mục liếc hắn một cái, quỷ sai thần khiến mà yên lặng gật đầu.
– Lần này Tổ Đình xuất hiện, đã không thể phong ấn lại được rồi.
Hiển nhiên Hạo Thiên Tôn cũng có chút hiểu biết với Tổ Đình, nói:
– Tổ Đình này là do tất cả Cổ Thần thời kỳ Thái Cổ, thời đại hắc ám liên thủ với các Bán Thần cường đại lúc đó phong ấn.
Bây giờ phong ấn tại Thiên Đình bị phá, Cổ Thần năm đó đã chết rất nhiều, số lượng Bán Thần năm đó cũng giảm bớt đi nhiều, vì vậy không thể phong ấn lại lần nữa.
Hắn nhìn Tổ Thần Vương và Lang Hiên Thần Hoàng, nói:
– Hai vị đều tới từ thời đại kia, biết rất nhiều.
Ta nói không sai đi?
Lang Hiên Thần Hoàng khách khí nói:
– Hạo Thiên Tôn nói không sai.
Tổ Thần Vương khách khí nói:
– Ta ra đời hơi trễ, không trải qua thời đại hắc ám, chỉ là từng nghe lão đầu tử nhà ta nói tới.
Hắn nói, trong Tổ Đình có sự sợ hãi vô tận, cho nên Thiên Đế vì thương sinh trong thiên hạ, lãnh đạo chư Thần và Bán Thần phong ấn Tổ Đình.
Người năm đó đã không còn tồn tại, muốn phong ấn duy trì nguyên trạng là không thể nào.
Nghiên Thiên Phi nói:
– Cho nên Mục Thiên Tôn đề nghị chia đều lợi ích, chuyện này vẫn có thể được.
Rất nhiều ánh mắt đồng loạt rơi xuống người Tần Mục.
Tổ Thần Vương hừ lạnh một tiếng:
– Ranh con mà cũng muốn chia đều với chúng ta? Ngươi có thực lực gì?
Tần Mục thản nhiên nói:
– Ranh con của Thiên Công, tốt xấu gì thì ngươi cũng phải gọi ta một tiếng đạo huynh.
Ta là người duy nhất có thể tiến vào Tổ Đình, không có ta, các ngươi chỉ có thể nhìn chằm chằm Tổ Đình chảy nước miếng!
Tổ Thần Vương giận dữ, liếc hắn một cái với vẻ đằng đằng sát khí, lập tức bay tới khe hở Tổ Đình, cười gằn nói:
– Đi vào có gì khó?
Hắn xông vào khe hở.
Hồng Thiên Tôn nhỏ giọng nói:
– Mục đạo huynh, lát nữa nếu hắn xông vào thật, chúng ta sẽ không chia đều với ngươi nữa.
Khóe mắt Tần Mục run run, lo sợ bất an nhìn bóng dáng của Tổ Thần Vương.
Trong khe, Tổ Thần Vương cách bọn hắn càng ngày càng xa, nhưng bước chân lại càng ngày càng chậm, dường như đang phải nhận áp lực vô biên, hơn nữa áp lực này còn ngày càng mạnh hơn!
Hắn khó khăn cất bước, chỉ cảm thấy như Nguyên Giới, Tứ Cực Thiên, Huyền Đô, U Đồ, Thiên Hà, tất cả
đều đè xuống người hắn!
Không chỉ như vậy, xung quanh hắn còn hiện ra rất nhiều hoa văn đại đạo, hóa thành hình thái của từng vị Thần Linh cổ xưa, theo sự thâm nhập của hắn mà càng ngày càng rõ ràng!
Trong lúc mơ hồ, thậm chí hắn còn có thể thấy phía sau của từng thế giới to lớn đang dần dần hiện ra!
Tổ Thần Vương nổi giận gầm lên, lui về phía sau.
Một lúc lâu sau, hắn xuất hiện trước mặt mọi người với khuôn mặt tái mét, lạnh lùng nói:
– Lợi ích chia đều, ta không ý kiến!
Tần Mục cười nói:
– Tổ hiền chất…
– Phi!
Tổ Thần Vương suýt thì nhổ đầy nước bọt lên mặt hắn, cả giận nói:
– Mới nãy còn kêu ta phải gọi ngươi đạo huynh, bây giờ lại gọi ta hiền chất? Bối phận của ngươi tăng lên nhanh thật đấy!
Ta Thích
Bạn đang đọc
MỤC THẦN KÝ (DỊCH)
của
TRẠCH TRƯ
Trước
Tiếp
Chương Này
Chương Kế
Thông Tin Chương Truyện
Đăng bởi
AliceGame
Phiên bản
Dịch
Thời gian
7 tháng
Lượt đọc
16
Các Tùy Chọn
Báo cáo vấn đề trong truyện
Gửi tin nhắn cho nhóm trưởng
Báo cáo cho QTV
1/2
22:20, 26/03/2022
This site is protected by reCAPTCHA and the Google
Privacy Policy and
Terms of Service apply.
2/2
22:20, 26/03/2022
Chương 1268 – Mục Thần Ký (Dịch)
Biến mất vào hư không
Trước
Tiếp
Phiên bản Dịch · 1227 chữ
Tần Mục tủm tỉm cười, nói:
– Bỗng nhiên ta nhớ ra, ta và Thiên Công xưng huynh gọi đệ, Thiên Công gọi ta là đạo hữu, thế nên gọi ngươi một tiếng hiền chất cũng rất hợp tình hợp lý.
Tổ Thần Vương nổi giận, những Thiên Tôn khác vội vàng khuyên nhủ:
– Xưng hô đạo hữu vẫn thích hợp hơn.
Mọi người đều là Thiên Tôn, không cần phải gây mâu thuẫn đến như vậy.
Nguôi giận, bớt giận.
Hồng Thiên Tôn cũng khuyên nhủ:
– Mục Thiên Tôn, ngươi cũng bớt nói mấy câu đi, bớt kiếm chuyện với hắn.
Tính hắn nóng nảy, cãi vã một hồi nhào lên đòi đánh đòi giết ngươi, bọn ta cũng không ngăn được.
Tần Mục nổi cáu:
– Hôm đó ở bên trong Dao Trì, hắn là người đầu tiên nhảy ra đòi giết ta! Ta lợi dụng hắn một chút, bắt hắn kêu một tiếng thúc thúc thì đã làm sao?
Tổ Thần Vương mới vừa nguôi giận, nghe vậy lại nổi giận lần nữa, gào lên:
– Các ngươi đừng cản ta, ta phải chém chết hắn!
Tần Mục quát lên như sấm, chỉ vào hắn mắng:
– Có gan thì chém đi, chém vào đầu ta đây này! Ta mà thèm chớp mắt thì ta theo họ ngươi luôn!
Mọi người hoảng hốt ngăn cản, Hồng Thiên Tôn kéo Tần Mục, Lang Hiên Thần Hoàng ôm lấy Tổ Thần Vương, nhao nhao khuyên nhủ:
– Bớt giận, bớt giận!
Hai người họ hùng hổ, quay mặt đi, không thèm nhìn đối phương.
Tần Mục mượn cơ hội này đánh giá xung quanh, trong lòng buồn bực, nơi này ngoài bọn họ ra thì không có người nào khác đến, cho dù là Thiên Công và Thổ Bá cũng không đến đây.
– Nguyên Mẫu phu nhân đâu? Không phải chứ!
Tần Mục cau mày, nghĩ thầm:
– Theo lý mà nói, Nguyên Mẫu phu nhân tuyệt đối sẽ không bỏ qua cơ hội lần này, chắc chắn sẽ tới trước.
Tại sao nàng lại không hiện thân?
Hắn hết nhìn đông lại nhìn tây, Tường Thiên Tôn là Thái Đế, việc này không có gì phải nghi ngờ, vậy thì Nguyên Mẫu phu nhân là ai?
Chẳng lẽ là Hồng Thiên Tôn?
Tần Mục nhìn về phía Đại Hồng, trong lòng ngờ vực, Nguyên Mẫu phu nhân là một nữ nhân phóng đãng, không giống với hình tượng cao nhân đắc đạo của Hồng Thiên Tôn lắm.
– Ở đây ngoại trừ chúng ta ra thì chỉ còn lại đám Thiên Long kéo Bảo Liễn, Nguyên Mẫu phu nhân không thể nào biến thành Thiên Long được.
Đột nhiên, ánh mắt Tần Mục dừng lại trên người mèo trắng trong ngực Nghiên Thiên Tôn, Long Kỳ Lân ho khan một tiếng, Tần Mục biết ý, giả vờ như không nghe thấy, nghĩ thầm:
– Chắc Nguyên Mẫu phu nhân sẽ không biến thành mèo trắng trong ngực Nghiên Thiên Phi đâu nhỉ? Mèo trắng này là một con mèo đực, Nghiên Thiên Phi noi theo Đế Hậu nương nương, vô cùng đứng đắn, mèo trắng trông hệt như là tình nhân của nàng, không giống Nguyên Mẫu phu nhân cho lắm. .
Hắn không khỏi đau đầu, so với mèo trắng, Hồng Thiên Tôn càng có vẻ giống Nguyên Mẫu phu nhân hơn.
Những Thiên Tôn khác họp lại bàn bạc một hồi, rốt cuộc đưa ra quyết định:
– Chia đều quyền lợi cũng được.
Nhưng mà phải thêm hai vị Hỏa Thiên Tôn và Hư Thiên Tôn vào nữa, Tổ
Đình này chia làm mười một phần.
Tính cả Mục Thiên Tôn, chúng ta mỗi người được một phần.
– Còn các Cổ Thần như Thiên Công Thổ Bá kia, chí hướng của bọn họ cao xa quá, vậy thì thôi đi.
– Sau khi đến Tổ Đình, các ngươi tự đi tìm bảo địa, đứng vững bước chân trước đã.
Khắp nơi trong Tổ
Đình này đều có Hư Không Thú, cần phải dọn dẹp cẩn thận.
Mọi người bàn bạc xong xuôi, nói với Tần Mục:
– Mục Thiên Tôn thấy thế nào?
Tần Mục cười mà như không cười nói:
– Không thể chia luôn Tổ Đình thành mười một phần, mỗi người lấy một phần được hay sao?
Hạo Thiên Tôn nói:
– Trong Tổ Đình nhiều Hư Không Thú hung ác dị thường như vậy, trực tiếp chia thành mười một phần, ai sẽ là người thủ hộ đây? Mọi người tự dựa vào bản lĩnh của mình chiếm một vùng đất, việc dọn dẹp Hư
Không Thú trên địa bàn mình chiếm đóng, để đám đệ tử đến xử lý là được.
Lang Hiên Thần Hoàng cười nói:
– Nếu Mục Thiên Tôn không có bản lĩnh này thì giao cho ta, ta giúp ngươi xử lý cũng được.
Tường Thiên Phi nói:
– Ý kiến này rất hay.
Dù sao chúng ta cũng là Thiên Tôn, không thể ở lại Tổ Đình lâu dài, suy cho cùng Thiên Đình mới là việc chính.
Chúng ta dọn dẹp trước một phần địa bàn, phiền Mục Thiên Tôn đưa bọn họ vào đi, về phần khai thác bảo khoáng, thu thập bảo vật, tiêu diệt các loại Hư Không Thú, cứ để đệ tử
đến làm là được.
Trong lòng Tần Mục cực kỳ khó chịu, rõ ràng những Thiên Tôn này đang bắt nạt hắn không có thế lực của riêng mình, mặc dù Tần Mục có thể chiếm được một địa bàn, nhưng cũng không thể bảo hộ.
Một lợi ích khác của việc không trực tiếp phân chia địa bàn chính là, giữ Tần Mục ở lại Tổ Đình, trá hình bắt Tần Mục phải chịu lưu đày ở đây.
Nếu như Tần Mục ở lại trong Tổ Đình không ra ngoài nữa, tức là đã trấn áp được hắn rồi, không cần phải lo lắng hắn ngày ngày kiếm chuyện đâm thọc gây rắc rối cho bọn họ, khiến bọn họ sứt đầu mẻ trán.
Còn nếu như Tần Mục rời khỏi
Tổ Đình, nghĩa là chính hắn đã tự vứt bỏ địa bàn của mình.
Chắc chắn những Thiên Tôn này sẽ mừng rỡ nuốt trọn phần địa bàn kia của Tần Mục.
Nếu chia đều làm mười một phần, bọn họ mà chiếm phần kia của Tần Mục, hắn chắc chắn sẽ náo động một trận, gây chuyện khiến cho bọn họ tức sôi cả máu.
Tần Mục hừ một tiếng, biết đám người này muốn bắt nạt mình trẻ tuổi lực yếu, tính kế với mình, thản nhiên nói:
– Thế thì cứ làm như vậy đi.
Chư vị Thiên Tôn thấy hắn chịu thiệt, trong lòng đều vô cùng sảng khoái.
Tần Mục lập tức bố trí tế đàn, tám vị Thiên Tôn đứng một bên vây xem, ghi nhớ lại.
Tần Mục cười khinh bỉ, bắt đầu lập tế đàn trước mặt bọn họ, thậm chí còn đóng dấu các phù văn cần thiết của tế đàn ngay ngắn chỉnh tề trước mặt bọn họ, không sai một chút nào.
Tế đàn triệu hoán nghịch hướng này, đám người Hạo Thiên Tôn, Hiểu Thiên Tôn có thấy cũng chẳng sao, bởi vì triệu hoán nghịch hướng phải chia làm hai bước, bước đầu tiên là thiết kế tế đàn cho tốt, không được sai sót chút nào.
Bạn đang đọc
MỤC THẦN KÝ (DỊCH)
của
TRẠCH TRƯ
Ta Thích
Trước
Tiếp
Chương Này
Chương Kế
Các Tùy Chọn
Báo cáo vấn đề trong truyện
Đăng bởi
AliceGame
Phiên bản
Dịch
Gửi tin nhắn cho nhóm trưởng
Thời gian
7 tháng
Lượt đọc
18
Báo cáo cho QTV
Thông Tin Chương Truyện
Mục Thần Ký (Dịch)
This site is protected by reCAPTCHA and the Google
Privacy Policy
and
Terms of Service
apply.
1/1
22:20, 26/03/2022
Chương 1269 – Mục Thần Ký (Dịch)
Mục Thần Ký (Dịch)
Chương 1269
: Mục Thần Ký (Dịch)
Biến mất vào hư không (2)
Trước
Tiếp
Phiên bản Dịch · 1278 chữ
Bước này cực kỳ quan trọng.
Nhưng bước thứ hai cũng quan trọng không kém, chính là thần thông thúc đẩy triệu hoán nghịch hướng!
Thần thông triệu hoán nghịch hướng của Tần Mục đến từ Tạo Vật Chủ La Tiêu, có điều thần thông mà La Tiêu dùng là thần thông Thần Thức, là thần thông chỉ có tộc Tạo Vật Chủ mới có.
Còn thần thông triệu hoán nghịch hướng sau khi được Tần Mục cải tiến, lại dung nhập vào hệ thống phù văn của đời sau, năm đó bởi vì muốn bảo toàn mạng sống, Tần Mục vẫn chưa truyền thụ cho La Tiêu, Đại Hồng và Cổ Hiểu cũng không hề biết.
Cho dù tám vị Thiên Tôn học được toàn bộ phù văn trên tế đàn của triệu hoán nghịch hướng, bọn họ
cũng rất khó đoán ra được thần thông triệu hoán nghịch hướng từ trên phù văn.
Đây là tiền vốn của Tần Mục.
– Chư vị, mời lên trên tế đàn.
Tần Mục tạo ra hai tế đàn, giữ lại để dùng khi chuẩn bị ra ngoài, hắn lên một trong hai tòa tế đàn, đứng ở
chính giữa, cười nói:
– Triệu hoán nghịch hướng cần phải thiết lập liên hệ thần thức với Hư Không Thú bên trong Tổ Đình, vì vậy một lát nữa nếu chư vị đạo hữu nào thấy trên đỉnh đầu đột nhiên xuất hiện con mắt thì cũng đừng quá hoảng hốt, đó là Hư Không Thú.
Ta dùng Hư Không Thú để xác định phương hướng và vị trí không gian của Tổ Đình, kéo chúng ta vào trong.
– Còn có loại thần thông như thế nữa sao?
Chư vị Thiên Tôn rối rít tán thưởng.
Tần Mục cười nói:
– Đây là tác dụng của cải tiến.
Chính là bởi cải tiến nên mới có cầu Linh Năng Đối Thiên, đi đi về về vô cùng tiện lợi, cũng là bởi vì cải tiến, mới có thần thông triệu hoán nghịch hướng.
Hiểu Thiên Tôn ho khan một tiếng, nhắc nhở:
– Những lời đại nghịch bất đạo như vậy, Mục Thiên Tôn ít nói lại thì hơn, nhanh chóng thúc đẩy thần thông đi.
Tần Mục cười lớn một tiếng, thúc đẩy thần thông.
Lần trước hắn dắt theo La Tiêu, Cổ Hiểu và Đại Hồng đi vào Tổ Đình cũng không quá khó khăn, lần này dẫn tám vị Thiên Tôn vào Tổ Đình lại khó khăn hơn rất nhiều, may mà Tần Mục cũng đã mạnh hơn lúc trước không ít, dốc hết sức thúc đẩy thần thông triệu hoán nghịch hướng, trên bầu trời lập tức hiện ra một con mắt cực lớn.
Chư vị Thiên Tôn liên tục ca ngợi, trăm miệng một lời nói:
– Quá hay!
Lời còn chưa dứt, bỗng nhiên bầu trời phía trên đỉnh đầu bọn họ vang lên một loạt âm thanh “bụp bụp bụp” không ngớt, chỉ trong một thoáng đã hiện ra hàng trăm con mắt to!
Đó là mắt của Hư Không Thú, hơn nữa không chỉ một con, mà là hàng trăm con. .!
Tần Mục sợ một con Hư Không Thú không thể kéo bọn họ vào trong Thái Hư được, thế nên đã làm một lèo, khống chế luôn mấy trăm Hư Không Thú, cùng triệu hoán nghịch hướng!
Cho dù tám vị Thiên Tôn thấy nhiều mắt của Hư Không Thú như vậy nhưng vẫn thản nhiên như thường, không kinh hoảng lấy một chút.
Thực lực của bọn họ quá mạnh mẽ, nhiều dị thú như vậy cũng không làm gì được bọn họ.
Uỳnh!
Tế đàn bay lên, biến mất vào hư không!
Sau một khắc, tế đàn xuất hiện ở trong Tổ Đình, lơ lửng trước mặt mấy trăm Hư Không Thú.
Chư vị Thiên Tôn cười ha ha, người nào người nấy tự mình bay lên trời, nhanh chóng vọt đi, tìm cứ điểm riêng của mình ở Tổ Đình, bỏ Tần Mục lại trên tế đàn, bị đám Hư Không Thú vây ở chính giữa.
Mấy trăm Hư Không Thú như hổ rình mồi, nhìn chằm chằm Tần Mục ở giữa tế đàn.
Tần Mục thở dài, cười nói với Hồng Thiên Tôn:
– Vì sao Hồng đạo hữu chưa đi?
– Ta hứa với ngươi, chúng ta có thể làm hàng xóm, nương tựa vào nhau mà sống.
Hồng Thiên Tôn cười tủm tỉm nói:
– Hơn nữa còn để ngươi nợ ta thêm một ân tình, thế là ta đã có được hai tờ giấy nợ rồi.
Mấy trăm Hư Không Thú không nhịn được nữa, đánh về phía đám người Tần Mục, Hồng Thiên Tôn và Long Kỳ Lân, Yên Nhi trên tế đàn.
Chúng hệt như đám sói tranh giành thức ăn!
– Mỗi người một nửa!
Đại Hồng phất tay áo, bọc đám Hư Không Thú đang xông tới vào trong đó, những Hư Không Thú này vô cùng to lớn, nhưng dường như rơi vào trong tay áo hắn lại nhỏ bé đến đáng thương.
Thần thức Tần Mục bùng nổ, phóng ra vô số gai nhọn sắc bén đến cực điểm, những gai nhọn này xuất hiện ở trong cơ thể đám Hư Không Thú còn lại, đâm chúng thành từng mảnh nhỏ vỡ nát.
Đám Hư Không Thú dũng mãnh thiện chiến phát ra âm thanh bén nhọn chói tai, truyền thẳng vào trong đầu của hắn.
Tần Mục bị những tiếng kêu của Hư Không Thú này công kích, hắn vội vàng thúc đẩy Bá Thể Tam Đan Công, hóa thành thần thức Đại La Vô Thượng, kết ra lĩnh vực thần thức, cố thủ trong đầu của mình, tránh cho đầu óc bị nổ bung.
Những Hư Không Thú kia có ý đồ hư hóa thân thể để thoát khỏi gai nhọn trong người, nhưng khi bọn chúng hư hóa, gai nhọn cũng hư hóa theo!
Đây là thần thông Thần Thức chỉ tộc Tạo Vật Chủ mới có!
Tần Mục dùng hết sức duy trì thần thông, đám Hư Không Thú nhanh chóng điên cuồng chạy thục mạng bỏ trốn.
Lúc này hắn mới thở phào nhẹ nhõm, hắn hiểu rõ mặc dù thần thức đã mạnh đến mức đủ để đạt đến trình độ hai mươi tám tầng hư không, nhưng cùng lúc khắc chế một trăm Hư Không Thú vẫn còn có chút khó khăn, vì vậy chỉ có thể để mặc cho bọn chúng chạy trốn.
Đám Hư Không Thú trong thời gian rất ngắn đã chạy ra khỏi phạm vi sức mạnh thần thông Thần Thức của hắn, từng con từng con ẩn nấp kỹ càng, không dám xuất hiện.
Tần Mục nhìn lại xung quanh, chỉ thấy giữa bầu trời mặt đất sông núi, nơi nào cũng hiện ra từng con mắt khổng lồ, nhìn bọn họ chằm chằm, làm người ta tê dại da đầu.
Hư Không Thú đáng sợ nhất không phải là lúc đánh giết chính diện, mà là lúc chúng ẩn nấp trong hư
không đánh lén, chúng có thể hợp nhất với sông núi cây cối, hợp nhất với con sông mặt đất, thậm chí có khi chúng ở ngay bên cạnh ngươi, chưa chắc ngươi có thể phát hiện ra.
Hư Không Thú ở nơi này thật sự quá nhiều, chỉ cần sơ sẩy một chút cũng có khả năng ngay cả hài cốt cũng không còn.
Tần Mục xốc lại toàn bộ tinh thần, hiện ra ba đầu sáu tay, đề phòng bị Hư Không Thú đánh lén.
Hồng Thiên Tôn rung tay áo, từng cục xương nát rơi từ trong tay áo xuống.
Ta Thích
Bạn đang đọc
MỤC THẦN KÝ (DỊCH)
của
TRẠCH TRƯ
Trước
Tiếp
Chương Này
Chương Kế
Thông Tin Chương Truyện
Đăng bởi
AliceGame
Phiên bản
Dịch
Thời gian
7 tháng
Lượt đọc
19
Các Tùy Chọn
Báo cáo vấn đề trong truyện
Gửi tin nhắn cho nhóm trưởng
Báo cáo cho QTV
This site is protected by reCAPTCHA and the Google
Privacy Policy and
Terms of Service apply.
1/1
22:21, 26/03/2022
Chương 1270 – Mục Thần Ký (Dịch)
Mục Thần Ký (Dịch)
Chương 1270
: Mục Thần Ký (Dịch)
Thiên hành hữu thường
Trước
Tiếp
Phiên bản Dịch · 1238 chữ
Tần Mục liếc nhìn hắn một cái, cười nói:
– Ngươi nhìn thấy ta thi triển thần thông Thần Thức kiềm chế Hư Không Thú, vậy mà không hề hiếu kỳ
một chút nào sao?
Hắn thu hồi tế đàn, dắt theo Long Kỳ Lân và Yên Nhi đi thẳng về phía trước, Hồng Thiên Tôn cất bước đuổi theo hắn, lông mi trắng khẽ rung, cười nói:
– Ngươi là Bá Thể, lại đã từng đi qua quá khứ, hiểu được thần thông Thần Thức có gì đâu mà phải tò mò?
Tần Mục không biết rõ lai lịch vị Thiên Tôn Yêu tộc này, thử dò xét:
– Ta thấy hình như Hồng đạo hữu và Cung đạo hữu không hợp nhau lắm thì phải, ngươi đã không phải là Thái Đế, tại sao Cung Thiên Tôn lại khó chịu với ngươi?
-Ngươi biết thân phận của Cung?
Tay áo Hồng Thiên Tôn bồng bềnh, nhìn xuống phía dưới, hắn vung tay lên, đánh lui một Hư Không Thú đang tiến tới, cười nói:
– Nàng nhận lầm người, vẫn đuổi cùng giết tận ta không buông.
Nhưng mà ta lại không muốn giết nàng, thế nên mỗi lần gặp nàng, ta chỉ có thể nhẫn nhịn ba phần, không so đo với nàng mà thôi.
Tần Mục nhìn xung quanh, tìm kiếm bảo địa, thờ ơ hỏi:
– Như vậy thì năm đó chính ngươi là người đã giết Đại Hồng, tàn phá thần thức của Thái Đế.
Ngươi là Cổ
Thần, chỉ có Cổ Thần mới luôn luôn đề phòng Thái Đế.
Nói như vậy, ngươi chính là Nguyên Mẫu phu nhân.
Ta vẫn luôn có tâm niệm với phu nhân, từ lúc gặp phu nhân đến nay cứ mãi canh cánh trong lòng, lăn lộn khó ngủ.
Nếu phu nhân ở gần với ta, ta cũng có thể thân cận nhiều hơn.
Hồng Thiên Tôn giật mình, cười hỏi:
– Sao lại nói vậy?
Tần Mục nói:
– Đại Hồng chính là Thái Đế, thần thức Thái Đế vô cùng mạnh mẽ, năm đó ta làm hắn bị thương nặng, thần thức của hắn bị hao tổn, nhưng không phải là bất cứ ai cũng có thể tiêu diệt hắn.
Vả lại thần thông Quy Khư của Nguyên Mẫu phu nhân có thể hủy diệt tất cả, Bá Dương Thần Vương trong Tam Vương Thái Cổ bị Đế Hậu và Nguyên Mẫu nhét vào Quy Khư tiêu diệt thành tro, không còn tồn tại.
Hồng Thiên Tôn cười nói:
– Có thể diệt được thần thức Thái Đế, không chỉ có Nguyên Mẫu phu nhân.
Tần Mục nhìn về phía mạch khoáng Thái Sơ ở nơi xa, lại thấy Hiểu Thiên Tôn đã bay về hướng đó, khẽ cau mày.
Hiểu Thiên Tôn đến đó là vì thi thể Cổ Hiểu và Đế Kiếm, hơn nữa mạch khoáng Thái Sơ cực kỳ hữu dụng với hắn, hắn nhất định phải vơ vào tay.
Hắn muốn bay đến nơi đó trước tiên cũng là hợp tình hợp lý.
– Vậy thì trong Cổ Thần còn ai có thể tiêu diệt thần thức Thái Đế?
Tần Mục khiêm tốn hỏi.
– Thiên Công, Thổ Bá, Thiên Đế, Đế Hậu, Địa Mẫu, thậm chí Thiên Âm, cũng có thể tiêu diệt một phần thần thức Thái Đế.
Hồng Thiên Tôn cũng nhìn về phía xa, trông thấy Lang Hiên Thần Hoàng bay về phía Dao Trì của Tổ
Đình, thầm than một tiếng:
-Bảo địa này đã bị Lang Hiên lấy được.
Ta vì thân thể Yêu tộc này mà bị Cung Thiên Tôn hiểu lầm, ta cũng không muốn cãi lại, nhưng ta không muốn Mục Thiên Tôn cũng hiểu lầm.
Nếu Mục Thiên Tôn có năng lực tự bảo vệ mình, vậy thì chúng ta không làm hàng xóm cũng được.
Tần Mục ngơ ngác:
– Vậy rốt cuộc ngươi là ai?
– Thiên hành hữu thường, bất vi mục tồn, bất vi hiểu vong.
Nếu thuận theo thì sống, nếu chống lại thì chết.
Tay áo Hồng Thiên Tôn bồng bềnh, đi thẳng về phía trước, cười nói:
– Ta chỉ là một người đi ngao du quan sát từ viễn cổ đến hiện tại, Thiên Đế Cổ Thần không cho ta thấy Thiên Đình, Địa Mẫu không cho ta xem Nguyên Giới, Thổ Bá không cho ta xem U Đô, vậy nên ta chỉ có thể tự mình đi một chuyến.
Thân thể Tần Mục dao động mạnh, choáng váng, sau một lúc lâu mới phục hồi tinh thần lại, nhanh chóng chạy theo hắn, thần thức dao động, truyền âm đến:
– Nếu như ngươi là hắn, vì sao còn muốn xuống tay với Tây Đế?
Hồng Thiên Tôn lướt đi xa, phất tay áo:
– Giết nàng chính là bảo vệ nàng, giúp nàng thoát khỏi trói buộc của Cổ Thần.
Ngươi muốn bảo vệ nàng, ta thuận theo thời thế, khiến nàng nợ ngươi một ân tình.
Ta đã từng cứu ngươi ở Dao Trì, ân tình này chắc chắn ngươi sẽ phải trả lại cho ta, thế nên ta muốn ngươi viết cho ta một tời giấy nợ!
Tần Mục không đuổi kịp hắn, ngơ ngác tại chỗ, sau một lúc lâu mới lắc đầu bật cười nói:
– Không hổ là lão giang hồ – Lão Âm!
Yên Nhi và Long Kỳ Lân đuổi theo hắn, Long Kỳ Lân dò hỏi:
– Giáo chủ, năm đó người giết Đại Hồng chính là Thiên Công ư?
Tần Mục gật đầu:
– Chắc là hắn.
Ta ngăn Đại Hồng diệt Thiên Đình, Đại Hồng và ta đều bộc phát ra thần thức cực kỳ đáng sợ, điểm này không thể che giấu được Thiên Công.
Chắc chắn hắn đã thừa dịp ta trọng thương rời đi, trong lúc Đại Hồng trọng thương chặn đường giết chết Đại Hồng.
Hắn sững sờ trong chốc lát, lắc đầu nói:
– Cung Vân Thần Vương nhận ra Đại Hồng đã
mình, thần thức cũng
bị tiêu diệt, cho nên đã bỏ đi, nhưng Thiên Công vẫn tách ra một hồn nhập vào trong thi thể Đại Hồng, trở thành Thiên Tôn của Yêu tộc.
– Chuyện này không đúng.
Long Kỳ Lân đột nhiên kêu lên:
– Nếu Hồng Thiên Tôn là Thiên Công, vậy thì Thiên Tôn xuất hiện trên Dao Trì cứu ngươi sẽ có đến năm người.
Thiên Đế Hiểu, Nguyên Mẫu phu nhân, Hỏa Thiên Tôn, Hồng Thiên Tôn và Cung Vân Thần Vương!
Tần Mục liếc hắn một cái, lắc đầu nói:
– Thiên Đế Hiểu sẽ không cứu ta.
Hắn rất sợ bại lộ, tất cả mọi người đều nghĩ rằng hắn ra tay cứu ta, trái lại hắn sẽ không làm vậy, bởi vì hắn là Thiên Tôn Nhân tộc trên danh nghĩa.
Hỏa Thiên Tôn cũng không phải.
Những người cứu ta ở Dao Trì Thịnh Hội, chỉ có Hồng, Cung và Nguyên Mẫu phu nhân.
Còn Nguyên Mẫu phu nhân không phải một trong mười Thiên Tôn, mà ở trong Thiên Đình.
Ta đoán thế.
Hắn suy tư nói:
– Lúc ấy Hiểu Thiên Tôn phát hiện trong Dao Trì đã có mười kẻ cấp Thiên Tôn, bản thân hắn lại không có trong đó, cho nên hắn mới không lộ diện mà yên lặng theo dõi.
Ta thì có là gì đâu chứ? Là một Thiên Đế
Cổ Thần, hắn sẽ không vì tính mạng của ta mà mạo hiểm bại lộ thân phận đâu.
Ta Thích
Bạn đang đọc
MỤC THẦN KÝ (DỊCH)
của
TRẠCH TRƯ
Trước
Tiếp
Chương Này
Chương Kế
Thông Tin Chương Truyện
Đăng bởi
AliceGame
Phiên bản
Dịch
Thời gian
7 tháng
Cập nhật
Aqua
7 tháng Lượt đọc
17
Các Tùy Chọn
Báo cáo vấn đề trong truyện
Gửi tin nhắn cho nhóm trưởng
Báo cáo cho QTV
1/2
22:21, 26/03/2022
This site is protected by reCAPTCHA and the Google
Privacy Policy and
Terms of Service apply.
2/2
22:21, 26/03/2022








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)










