[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)
Tập 250 : Mục Thần Ký (Dịch) (c1246-c1250)
❮ sautiếp ❯Chương 1246 – Mục Thần Ký (Dịch)
Mục Thần Ký (Dịch)
Chương 1246
: Mục Thần Ký (Dịch)
Nhược Điểm Muốn Mạng
Trước
Tiếp
Phiên bản Dịch · 1279 chữ
Hỏa Thiên Tôn giết Nam Đế, luyện hóa một thân đạo hạnh của Nam Đế, chiếm làm của riêng, pháp lực của hắn hùng hồn không gì sánh được, ở trong Thập Thiên Tôn cho dù không thể đứng hàng thứ nhất, vậy cũng đứng trước ba.
Hắn trên con đường này tạo nghệ Hỏa hệ thần thông đã không người nào có thể vượt qua nó, mà lại ít nhất cũng dung hợp mười tám loại Đế Tọa công pháp, thực lực hắn ở trong Thập Thiên Tôn cũng là đứng hàng thượng du.
Nhưng mà nhược điểm của hắn quá lớn!
Có thể tuỳ tiện đẩy hắn vào chỗ chết, chính là Thổ Bá chi nữ – Hư Thiên Tôn!
– Hỏa Thiên Tôn hẳn phải biết cái nhược điểm này của hắn, cho nên hắn cùng Hư Thiên Tôn đi rất gần.
Hắn cũng không phải tính tình nóng nảy giống như người khác đã đoán, ngược lại rất có tâm kế.
Tần Mục thầm nghĩ:
– Ngoại trừ Hư Thiên Tôn ra, còn có U Thiên Tôn, hắn cùng U Thiên Tôn giống như chơi cứng.
Chẳng lẽ
chính bởi vì duyên cớ này?
– Kỳ thật, Âm Thiên Tử cũng có thể uy hiếp được hắn, nhược điểm của hắn, quá lớn, thời điểm ẩn tàng cho dù tốt, cũng sẽ lưu lại dấu vết để lại. .
Hỏa Thiên Tôn công tội, chỉ có chờ địch nhân xâm lấn Nam Thiên, để Nam Thiên rơi vào trong tai loạn, không có chút nào sức chống cự, lúc dân chúng bị tàn sát, tội lỗi của hắn mới có thể xuất hiện ra.
Khi đó, hắn mới là tội nhân liên lụy Nhân tộc.
Lý niệm cùng kiên trì của hắn mới có thể sụp đổ tan rã, hắn mới có thể ý thức được sai lầm của mình.
Trước đó, hắn thủy chung là kẻ che chở một phương bách tính kia, cho dù có các loại giáo điều cổ quái, nhưng dù sao che chở đám người một phương.
Hắn công tội, trước mắt Nam Thiên đám người nhìn không ra, thậm chí nếu như đám người Duyên Khang đi vào Nam Thiên, nói không chừng cũng sẽ có người cảm thấy Nam Thiên mới là nhân gian tịnh thổ.
Nếu như Tần Mục cưỡng ép nói hắn tội nghiệt ngập trời, sẽ chỉ chọc giận đám người Nam Thiên, người người kêu đánh, sẽ không có ai hiểu cho.
Đánh giá một người công tội thị phi, là cần thời gian dài dằng dặc, chờ bụi bặm lịch sử kết thúc mới biết được sai ở nơi nào.
Tần Mục ổn định lại tâm thần, tìm kiếm một cái sơn thanh thủy tú chi địa ở Nam Thiên, quan tưởng ra mấy gian phòng ốc, tìm hiểu kỹ càng bản chép tay của Lăng Thiên Tôn.
Những ngày này, thời điểm hắn lĩnh hội sẽ có rất nhiều cảm ngộ, chỉ là vẫn không được hệ thống.
Long Kỳ Lân cùng Yên nhi khó có cơ
hội được an cư, vui chơi chạy tán loạn khắp nơi, không người ai rầy Tần Mục thanh tịnh, hắn lấy ra bồn hoa đặt lên bàn, mình thì đi vào trong bồn hoa, đi vào phòng trong bồn hoa.
Trên bàn trà vẫn ấm áp như
cũ, Tần Mục nâng chung trà lên, trà này hẳn là do Ngụy Tùy Phong lưu lại, hắn hít hà, thanh hương thấm bụng.
Tần Mục vừa uống trà, một bên tìm đọc.
Trong bản chép tay Lăng Thiên Tôn càng nhiều hơn chính là Tạo Hóa Chi Đạo, bất quá phần Toán học cuối cùng cực kỳ tối nghĩa khó hiểu.
Tần Mục cũng là đại gia Tạo Hóa Chi Đạo, đọc qua bản chép tay của Lăng Thiên Tôn cũng là vạn phần cố hết sức, có đôi khi cần dùng đến Tính Toán Thần Binh đến điên cuồng diễn toán một phen, mới có thể hiểu ý tứ trong câu chữ.
– Khó trách Thiên Đình đạt được bản chép tay của Lăng Thiên Tôn bốn mươi ngàn năm, từ đầu đến cuối không thể đem nội dung trong bản chép tay phá giải.
Dù cầm bản chép tay này tới cho Đạo Tổ nhìn, Đạo Tổ cũng chưa chắc có thể hiểu rõ.
Tần Mục không khỏi tán thưởng, trong bản chép tay Lăng Thiên Tôn liên lụy đến tri thức cực lớn, một bộ
phận rất lớn đã thoát ly phạm trù thuật số, thuật số không cách nào giải đáp.
Mà đọc được hết nội dung bản chép tay của nàng mới rõ, nàng lĩnh ngộ thoát ly Tạo Hóa Chi Đạo, đạt tới một cảnh giới khác, vô sinh lão tử, không tật bệnh tai thống.
Nàng lĩnh hội hết thảy biến hóa đều là vật chất đang biến hóa, người sinh lão bệnh tử là vật chất cải biến mà mang tới biến hóa, người trở thành thần chỉ, cũng đồng dạng là vật chất đang thay đổi.
Tần Mục thậm chí cảm thấy, cơ hồ tất cả Cổ Thần đều là do vật chất cấu thành, chỉ
cần tồn tại vật chất, thần thông của Lăng Thiên Tôn liền có thể khắc chế bọn họ.
Chỉ bất quá, trong bản chép tay Lăng Thiên Tôn cũng không có ghi chép cùng luận chứng liên quan tới uy lực môn thần thông này, nàng càng giống như là nghiên cứu học vấn, không cầu thần thông có uy lực lớn bao nhiêu.
Nhưng mà Tần Mục từ thần thông của nàng trông thấy được khả năng rất đáng sợ!
– Có lẽ, Hậu Thiên Đại Đạo đệ nhất thần thông, không phải Khai Hoàng Kiếm Đạo, mà là thần thông không đổi của Lăng Thiên Tôn.
Lý niệm của nàng hoàn toàn có thể hóa thành thần thông đáng sợ nhất thế gian!
Tần Mục đột nhiên rùng mình một cái, thần thông của Lăng Thiên Tôn có khả năng không đối phó được Thiên Công, Thổ Bá, Đế Hậu Nguyên Mẫu cùng Thiên Âm nương nương tồn tại đạo sinh dạng này, nhưng đối phó với Thiên Đế, Thái Đế, lại là rất đơn giản.
Nàng thậm chí có thể đem Thiên Đế đưa về trong trứng!
Lăng Thiên Tôn đối với chiến đấu cũng không am hiểu, mà Tần Mục lại là từ trong từng tràng chiến đấu sát phạt sờ soạng lần mò ra tới, chỉ cần vỏ trứng Thiên Đế Thái Sơ vẫn còn, Lăng Thiên Tôn tuyệt đối có thể lợi dụng vật chất không đổi đem Thiên Đế Thái Sơ nhét về trong trứng, để hắn không cách nào xuất sinh!
Về phần Đại La Vô Thượng Thần Thức của Thái Đế, tức thì bị áp chế đến sít sao, không có chút khả năng xoay người nào!
Rốt cục, Tần Mục đem tất cả bản chép tay xem hết, không tự chủ ngáp một cái, nằm nhoài trên thư án, ngủ thật say.
Tiếng ngáy của hắn dần dần lên, đột nhiên hắn sinh ra kẽ hở nâng lên, một cái Tần Mục nho nhỏ nhô đầu ra, hết nhìn đông tới nhìn tây, phát hiện bốn phía không người, không khỏi hưng phấn lên, hô quát một tiếng.
Chỉ thấy ngàn vạn Tần Mục tiểu xảo rộn rộn ràng ràng, nhao nhao từ trong mộng cảnh của Tần Mục chui ra, nhảy lên nhảy xuống, đem bản chép tay của Lăng Thiên Tôn lật ra đến, có ngồi dưới đất, có ngồi ở trên bàn sách, có thì nằm nhoài trên đỉnh đầu Tần Mục, khắc khổ nghiên cứu.
Ta Thích
Bạn đang đọc
MỤC THẦN KÝ (DỊCH)
của
TRẠCH TRƯ
Trước
Tiếp
Chương Này
Chương Kế
Thông Tin Chương Truyện
Đăng bởi
AliceGame
Phiên bản
Dịch
Thời gian
8 tháng
Lượt đọc
19
Các Tùy Chọn
Báo cáo vấn đề trong truyện
Gửi tin nhắn cho nhóm trưởng
Báo cáo cho QTV
This site is protected by reCAPTCHA and the Google
Privacy Policy and
Terms of Service apply.
1/1
22:16, 26/03/2022
Chương 1247 – Mục Thần Ký (Dịch)
Mục Thần Ký (Dịch)
Chương 1247
: Mục Thần Ký (Dịch)
Bồn Hoa Ngộ Đạo
Trước
Tiếp
Phiên bản Dịch · 1268 chữ
– Mã cáp mã cáp!
Tần Mục trong mộng cảnh, từng cái Tần Mục nhỏ nhắn gật gù đắc ý, nói ngôn ngữ không người nào có thể hiểu, bọn họ đem bản chép tay của Lăng Thiên Tôn sửa sang lại một lần, mỗi người có cảm ngộ của mỗi người, liền ngồi cùng một chỗ cãi vã.
Không chỉ có cãi lộn, bọn người còn đánh nhau, dùng thần thông của mỗi người lĩnh ngộ ra từ Lăng Thiên Tôn, một đám tiểu bất điểm nhi hô to gọi nhỏ, cùng một chỗ loạn ẩu.
Rất nhiều Tần Mục nhỏ nhắn ai cũng có sở trường riêng, nhưng là mặc cho gì một tên nào đều không thể đem thần thông của Lăng Thiên Tôn hoàn chỉnh thi triển đi ra, nhiều nhất chỉ có thể thi triển ra tàn thiên.
Nhưng dù vậy, thế giới trong mộng của Tần Mục cũng bị đánh cho loạn thất bát tao, mộng cảnh này đến mộng cảnh khác bị đánh phá.
Một mộng cảnh phá toái liền có mộng cảnh mới tạo ra, bọn người từ đầu đến cuối bị vây ở trong mộng cảnh Tần Mục.
Đột nhiên, trong đó một Tần Mục nhỏ
nhắn vung tay lên, tựa hồ thời gian đình chỉ xuống, nhưng mà đây cũng không phải là thời gian đứng im, mà là vật chất đứng im, hết thảy hạt cấu thành vật chất đình chỉ vận động.
Tựa hồ, ngay cả Tần Mục mộng cảnh cũng dừng lại.
Rất nhiều Tần Mục nhỏ nhắn không nhúc nhích, ngay cả con mắt cũng vô pháp động đậy, bao gồm cả Tần Mục nhỏ nhắn đang thi triển ra thần thông vật chất đứng im kia cũng vô pháp động đậy.
– Thất bại.
Một thanh âm hùng vĩ truyền đến, Tần Mục từ trong mộng tỉnh lại, mộng cảnh sụp đổ, những Tần Mục nhỏ nhắn kia cũng nhao nhao như khói nhẹ tiêu tán.
Tần Mục giãn ra lưng mỏi, tự rót chén trà cho mình, trong đầu hiện ra rất nhiều cảm ngộ lúc nằm mộng.
Hắn uống trà, đem những cảm ngộ này chỉnh lý một phen, đặt chén trà xuống ngáp một cái, lại tự ngủ thật say.
Mộng cảnh tái hiện, lại có rất nhiều Tần Mục nhỏ nhắn từ trong mộng cảnh thò đầu ra nhìn, xong nhảy ra ngoài.
Lần này những Tần Mục nhỏ nhắn trong mộng cảnh kia mang theo tri thức sau khi được Tần Mục chỉnh lý, lý giải đối với vật chất không đổi so với trong mộng cảnh lần trước của Tần Mục thì càng thâm ảo hơn.
Rất nhiều Tần Mục nhỏ nhắn ngồi cùng một chỗ, sắc mặt nghiêm túc, tiến hành thảo luận.
– Mã cáp!
– Òm ọp!
Bọn người thảo luận rất nhiệt liệt, bất quá luận đạo phen này, bọn người lại có ý kiến khác biệt, chia rất nhiều bè cánh.
Mỗi một bè cánh đều không thể thuyết phục đối phương, thế là cũng chỉ có thể khai chiến, cuối cùng Òm Ọp phái chiến thắng Mã Cáp phái cùng Thầm Thì Thầm Thì phái, đại hoạch toàn thắng, đem những tiểu gia hỏa đáng thương kia trói lại, quỳ thành từng dãy.
Tần Mục nho nhỏ thủ lĩnh Òm Ọp phái vung tay hô to, những người hưởng ứng phía dưới tụ tập, đông đảo các Tần Mục nhỏ nhắn Òm Ọp phái liên thủ, thi triển thần thông vật chất không đổi.
Thế giới trong mộng hết thảy đứng im, nhưng mà đám Tiểu Tần Mục Òm Ọp phái lại có thể hoạt động, không khỏi vui vẻ ra mặt, hướng những Tiểu Tần Mục dị đoan bị trói kia khoe khoang.
Bỗng nhiên, thần thông bọn người giống như là lên không giống với biến hóa, từng cái Tần Mục nhỏ nhắn tựa hồ trở nên trẻ hơn một chút.
Đám Tiểu Tần Mục Òm Ọp phái không hiểu là nơi nào xảy ra vấn đề trong khi đang thảo luận, đã thấy đám người càng ngày càng tuổi trẻ, rất nhanh biến thành một đống tiểu oa nhi cởi truồng, sắc mặt nghiêm túc y y nha nha.
Thanh âm hùng vĩ kia lại lần nữa vang lên:
– Lần này lại thất bại.
Thanh âm chưa rơi xuống, mộng cảnh bắt đầu sụp đổ, những tiểu oa nhi cởi truồng kia ngửa đầu oa oa khóc lớn, mộng cảnh tán đi giống như khói.
Trong ấm trà đã không có hương vị, Tần Mục lại pha một bình, vừa uống trà, một bên chỉnh lý tâm đắc cùng sở ngộ.
Hắn là đời tạo hóa thần thông đệ nhất nhân đương kim trên, nhưng cho dù là hắn, lĩnh hội thần thông của Lăng Thiên Tôn cũng tràn đầy khó khăn trắc trở.
Nếu như là làm từng bước lĩnh hội, chỉ sợ hắn cũng sẽ phạm sai lầm, tựa như những tiểu nhân nhi trong mộng kia, chết đến trăm ngàn lần.
May mắn hắn đạt được Đại Phạm Thiên Vương Phật Vô Lượng Kiếp Kinh, trong mộng nhập đạo, có thể mượn mộng đến thôi diễn suy luận, từ trong vô số lần tử vong tìm kiếm ra con đường đúng đắn duy nhất.
Lại một lần chìm vào giấc ngủ, trong lúc ngủ mơ, tri thức cùng tích lũy của các Tần Mục nho nhỏ so với lần trước nhập mộng càng thêm thâm hậu.
Nhưng mà lần này, các Tần Mục nhỏ nhắn khác nhau trong mộng cảnh càng thêm nghiêm trọng, cơ hồ một người một bè cánh, ai cũng không tán đồng ai.
Bọn người giết đến thiên hôn địa ám, hiển nhiên, trong lúc ngủ mơ Tần Mục càng thêm không kiêng nể gì cả, càng thêm thả bản thân, nếu không thuyết phục được đối phương, dứt khoát hủy diệt đối phương, thỏa thỏa diễn xuất thành đại ma đầu.
Mà lại là một tổ đại ma đầu.
Tần Mục bất đắc dĩ, đành phải chia cắt từng cái mộng cảnh, không để cho bọn người tập hợp một chỗ, nhưng mà những tiểu tử này cách mộng cảnh giao lưu, vẫn cho rằng đối phương là dị đoan, nhất định phải hủy diệt.
Bọn người vậy mà đánh vỡ từng cái mộng cảnh giết tới cùng một chỗ, lại là một trận hỗn chiến, loạn ẩu, đột nhiên một cái Tần Mục nho nhỏ thi triển ra thần thông vật chất không đổi mình tìm hiểu ra, chỉ
thấy tất cả mọi người lấy tốc độ mà mắt thường cũng có thể thấy được mà trở nên già nua.
Rất nhanh, một đám Tần Mục thân cao không đến một thước, tóc trắng xoá, râu dài chấm đất, trụ quải trượng run rẩy ẩu đả cùng một chỗ, giơ lên quải trượng đi gõ đầu đối phương.
Tần Mục lại lần nữa tỉnh lại, tán đi mộng cảnh, sau khi chỉnh lý một phen lại kiên nhẫn lại lần nữa nhập mộng.
Qua không lâu, hắn lại lần nữa tỉnh lại, lại thất bại.
Vô Lượng Kiếp Kinh giống như gặp nan đề không cách nào giải khai, thần thông vật chất không đổi của Lăng Thiên Tôn có độ khó độ cao, đâu chỉ biến thái? Quả thực là quá khó giải!
Nếu như Tần Mục làm từng bước lĩnh hội, hiện tại chỉ sợ đã qua vạn năm, mà lại chết không biết bao nhiêu lần!
Mà lại mỗi lần, kiểu chết đều không giống nhau, thiên kì bách quái!
Ta Thích
Bạn đang đọc
MỤC THẦN KÝ (DỊCH)
của
TRẠCH TRƯ
Trước
Tiếp
Chương Này
Chương Kế
Thông Tin Chương Truyện
Đăng bởi
AliceGame
Phiên bản
Dịch
Thời gian
8 tháng
Lượt đọc
19
Các Tùy Chọn
Báo cáo vấn đề trong truyện
Gửi tin nhắn cho nhóm trưởng
Báo cáo cho QTV
This site is protected by reCAPTCHA and the Google
Privacy Policy and
Terms of Service apply.
1/1
22:17, 26/03/2022
Chương 1248 – Mục Thần Ký (Dịch)
Mục Thần Ký (Dịch)
Chương 1248
: Mục Thần Ký (Dịch)
Bồn Hoa Ngộ Đạo (2)
Trước
Tiếp
Phiên bản Dịch · 1265 chữ
Tần Mục một lần lại một lần nhập mộng, từ trong ngàn vạn lần sai lầm tìm kiếm một đường khả năng.
Lần này trong mộng cảnh, đột nhiên một cái Tần Mục nhỏ nhắn trong mộng cảnh thi triển thần thông, một loại đạo âm huyền diệu khó giải thích vang lên, lại có mê vụ rơi ra.
Các Tần Mục nhỏ nhắn khác ngây dại, kinh ngạc nhìn một màn này.
Phạm vi mê vụ bao phủ càng lúc càng rộng, đem bọn người bao phủ, qua thật lâu, mê vụ tán đi, trên mặt đất chỉ để lại một đống xương khô.
Lần này cũng thất bại.
Tần Mục tán đi mộng cảnh, nhưng lại kinh vừa vui, nhảy dựng lên, kích động đi tới đi lui, khó nén vẻ hưng phấn.
Lần này mặc dù cũng thất bại, nhưng lại để hắn thấy được ánh rạng đông thắng lợi.
Con đường thần thông vật chất không đổi, hắn đã mò tới, mặc dù chỉ là đạp ở trên điểm xuất phát của con đường này, nhưng nếu tiếp tục lục lọi đi xuống, khẳng định có thể đem môn thần thông này tìm hiểu ra đến thấu triệt!
Hắn nhảy ra bồn hoa thế giới, đi vào bên ngoài, ra khỏi phòng, đã thấy bên ngoài non xanh nước biếc, mây trắng ung dung, Long Kỳ Lân đang nằm dưới bóng cây, Yên nhi đang đút hắn ăn cây dương mai.
Tần Mục giật mình, trước khi hắn tiến vào bồn hoa, cây dương mai chỉ là vừa mới nở hoa, khi đó là đầu mùa xuân.
Mà bây giờ cây dương mai đã thành thục, chẳng phải là thời gian nửa năm đi qua?
Hắn phóng nhãn nhìn lại, chỉ thấy đầy khắp núi đồi đều là quả dại chín mọng, không người ngắt lấy.
– Ta cũng không phải người thông minh nhất trên đời này, nhưng nếu không có Vô Lượng Kiếp Kinh, ta lĩnh hội đến một bước này, chỉ sợ sẽ dùng xong một trăm ngàn năm thời gian a.
Tần Mục hô hấp mấy ngụm không khí, trong không khí truyền đến mùi thơm ngát của hoa quả.
Hắn không làm kinh động Yên nhi cùng Long Kỳ Lân, lại trở về trong phòng, tiến vào bồn hoa, tiếp tục tham ngộ.
Long Kỳ Lân quay đầu lại, nhìn một chút phòng ốc, nói:
– Giáo chủ đã đi vào một năm rưỡi, vẫn không có đi ra, thần thông của Lăng Thiên Tôn này thật sự có khó như vậy sao?
Dáng người Yên nhi bây giờ đã khôi phục bình thường, tư thái mỹ lệ, đút hắn cười nói:
– Công tử ở lâu một chút thời gian cũng tốt, chúng ta vừa rồi có thể cùng một chỗ du sơn ngoạn thủy.
Thổ Bá tí hon hự hự từ trong rừng cây đi tới, kéo lấy một đầu Đại Bạch Tê, con Bạch Tê kia lớn không tưởng nổi, giống như một đỉnh núi nhỏ, bị hắn đánh bất tỉnh.
– Bò.. .
Ò. .
Sắc mặt Thổ Bá tí hon nghiêm túc nói.
Yên nhi phun ra một ngụm lửa, đem Bạch Tê nướng chín, tiểu gia hỏa này ngồi tại bên cạnh Bạch Tê nướng chín, cố gắng ăn cơm.
Thời gian hơn một năm nay, hắn đã học được tự mình chiếu cố chính mình.
Trong thế giới bồn hoa, Tần Mục một lần lại một lần nhập mộng, đã trải qua vô số lần thất bại, thần thông vật chất không đổi của Lăng Thiên Tôn cũng theo thời gian dần trôi qua bị hắn lục lọi ra từ từ.
Môn thần thông này dần dần trở nên càng ngày càng hoàn chỉnh.
Học tập môn thần thông này đã cực kỳ khó khăn, có thể nghĩ Lăng Thiên Tôn tìm hiểu ra môn thần thông này là tài tình, là nghịch thiên bực nào!
Cũng khó trách năm đó Ngự Thiên Tôn nói, luận tư chất ngộ tính, Lăng Thiên Tôn mới là người cao nhất, mình cũng không bằng nàng.
Nhưng mà, Tần Mục phát hiện một sự thật càng thêm nghiêm trọng, đó chính là, sau khi hoàn chỉnh thi triển ra thần thông vật chất không đổi, mình sẽ hóa thành vật chất không đổi!
Cũng tức là nói, môn thần thông này sẽ dẫn đến một kết quả đáng sợ, bản thân sẽ bị thần thông đồng hóa, biến thành vật chất không đổi, không thể thoát khỏi loại trạng thái này!
Hắn một lần lại một lần nhập mộng, một lần lại một lần nếm thử, nhưng mà mỗi lần kết quả cũng giống nhau, Tần Mục trong mộng hóa thành vật chất không đổi, biến thành một đoàn mê vụ!
Mê vụ trên Dũng Giang chính là Lăng Thiên Tôn, sau khi Lăng Thiên Tôn đang thi triển môn thần thông này, bị đồng hóa thành vật chất không đổi, ngay cả mình cũng bị vây ở trong thần thông không đổi, không thể nào thoát thân!
Đương nhiên, tại thời điểm nàng hóa thành vật chất không đổi, đem chuyển thế thân Thái Đế ngay lúc đó, Thiên Tôn thứ thập nhất Minh Phương Vũ cũng kéo đi vào.
Thiên Tôn Minh Phương Vũ khống chế chính là Thiên Đế chân chính nhục thân, bởi vậy dẫn đến Thập Thiên Tôn đành phải vận dụng Tạo Hóa Thần Khí tái tạo một tôn Thiên Đế, duy trì thống trị.
Đáng sợ nhất không phải môn thần thông này vây lại bao nhiêu người, mà là sau khi thi triển thần thông, mình không cách nào từ trong vật chất không đổi giải thoát ra ngoài.
Cho dù là Minh Phương Vũ tăng thêm nhục thân Cổ Thần Thiên Đế, cũng vô pháp đột phá thần thông không đổi, thoát khỏi một lần lại một lần luân hồi!
Tần Mục trong mộng cảnh cũng là như thế, hắn một lần lại một lần thi triển môn thần thông này, một lần lại một lần bị đồng hóa.
Tần Mục nhỏ nhắn trong mộng cảnh hóa thành mê vụ, vĩnh viễn mê thất tại trong sương mù.
Hắn muốn thay Lăng Thiên Tôn tìm kiếm ra một con đường sống, nhưng mà lần này đều là như vậy, không có ngoại lệ!
Cái này mang ý nghĩa, nếu như Tần Mục hoàn chỉnh thi triển ra thần thông vật chất không đổi, Tần Mục hắn cũng sẽ hóa thành vật chất không đổi, rơi vào kết quả giống với Lăng Thiên Tôn!
Bất quá hắn cũng không phải không có phát hiện, đó chính là vận dụng thần thông không đổi đoạn ngắn, cũng sẽ không dẫn đến mình bị đồng hóa, đây cũng nguyên nhân là lúc Lăng Thiên Tôn vẫn chưa hoàn thiện thần thông không đổi, lợi dụng quỷ thuyền lưu vong Vũ Lâm quân.
Rốt cục, Tần Mục không còn nhập mộng, mà là lấy ra năm đạo phù văn mình tìm hiểu ra từ trên Thái Thủy chi noãn.
– Đường tắt duy nhất giải cứu đại sư huynh cùng Lăng Thiên Tôn chính là lợi dụng Thái Thủy chi noãn, phá giải thần thông của Lăng Thiên Tôn, mà có thể phá giải hay không, thì sẽ nghiệm chứng năm phù văn này có chính xác hay không.
Tần Mục lấy lại bình tĩnh, trong lúc ngủ mơ, hắn giống như đã trải qua mấy chục vạn năm tang thương, đây là ảo giác cảnh vật chất cải biến trong mộng mang tới.
Ta Thích
Bạn đang đọc
MỤC THẦN KÝ (DỊCH)
của
TRẠCH TRƯ
Trước
Tiếp
Chương Này
Chương Kế
Thông Tin Chương Truyện
Đăng bởi
AliceGame
Phiên bản
Dịch
Thời gian
8 tháng
Lượt đọc
16
Các Tùy Chọn
Báo cáo vấn đề trong truyện
Gửi tin nhắn cho nhóm trưởng
Báo cáo cho QTV
This site is protected by reCAPTCHA and the Google
Privacy Policy and
Terms of Service apply.
1/1
22:17, 26/03/2022
Chương 1249 – Mục Thần Ký (Dịch)
Mục Thần Ký (Dịch)
Chương 1249
: Mục Thần Ký (Dịch)
Mục Thiên Tôn thử bổ trứng Cổ Thần
Trước
Tiếp
Phiên bản Dịch · 1228 chữ
Năm phù văn này là Thái Thủy đại đạo phù văn hắn tìm hiểu ra từ trên Thái Thủy chi noãn, Ngụy Tùy Phong dùng lực đánh vào Thái Thủy chi noãn, Thái Thủy chi noãn bắn ra vô tận đạo quang, ngắn ngủi phá vỡ quỷ thuyền, để quỷ thuyền từ trong vật chất không đổi tạm thời giải thoát đi ra, nhưng mà lập tức lại lại lần nữa lâm vào trong vật chất không đổi.
Khi đó Tần Mục liền biết, Thái Thủy chi đạo tuyệt đối là khắc tinh của thần thông vật chất không đổi.
Hắn từ Thái Thủy chi noãn tìm hiểu ra năm đạo phù văn, đến cùng có chính xác hay không, nhất định phải lợi dụng thần thông của Lăng Thiên Tôn mới có thể nghiệm chứng.
Hắn tỉ mỉ liệt kê ra phù văn cần có cho thần thông của Lăng Thiên Tôn, bốn phía khắp nơi đều là nguyên khí của hắn biến thành ký hiệu kỳ dị, sáng tối chập chờn, ẩn chứa lực lượng quỷ thần khó lường.
Tần Mục cẩn thận từng li từng tí, hắn không thể đem những phù văn này tổ hợp thành thần thông vật chất không đổi, nếu không ngay cả mình đều sẽ bị rơi vào, hóa thành vật chất không đổi.
Hắn rất cẩn thận đem phù văn thần thông không đổi tổ hợp, hình thành từng cái thần thông đoạn ngắn, cùng năm phù văn kia chạm nhau, thăm dò phản ứng giữa các phù văn.
– Phù văn này là sai.
– Phù văn này cũng là sai lầm!
– Cái này cũng không đúng. .
. .
Hắn đem năm cái phù văn thăm dò hoàn tất, không khỏi nhíu mày, năm phù văn này là hết thảy trí tuệ
cuối cùng của hắn mới từ trong Thái Thủy chi noãn suy tính ra Thái Thủy phù văn, nhưng mà vậy mà hết thảy đều là sai!
Nội tâm hắn không khỏi nôn nóng, đi tới đi lui, đột nhiên linh quang khẽ động, lấy ra Thái Thủy chi noãn, đem Thái Thủy chi noãn đặt ở giữa phù văn.
– Năm phù văn này là ta suy tính ra từ trong đạo âm.
Trong đạo âm tích chứa Thái Thủy chi đạo chắc cũng không hoàn chỉnh, lúc trước đại sư huynh đánh mạnh vào trứng Cổ Thần đứt đoạn ba đầu ngón tay, khi đó, trứng Cổ Thần phản kích, ngoại trừ có đạo âm ra còn có đạo quang hình thành hoa văn!
Ánh mắt Tần Mục chớp động, lại lần nữa thôi động đoạn ngắn thần thông không đổi, hướng trứng Cổ
Thần đánh tới!
Hắn chủ động công kích trứng Cổ Thần, dự định để quả trứng Cổ Thần này lại lần nữa bắn ra phản kích, từ đó hiện ra lộng lẫy đạo văn đã thấy trên quỷ thuyền, từ trong đạo văn tìm hiểu ra đạo lý thiếu hụt trong năm cái phù văn!
Thôi động thần thông không đổi, vừa mới rơi trên Thái Thủy chi noãn, liền thấy trứng Cổ Thần tìm không thấy bất luận tì vết nào này tỏa sáng ra hào quang, đạo âm bắn ra, phảng phất như thanh âm ức vạn chúng sinh một đám Cổ Thần đồng thời cầu nguyện, đồng thời niệm tụng truyền đến!
Trong tai Tần Mục một mảnh vù vù, đệ tam thần nhãn ở mi tâm mở ra, gắt gao tiếp cận đạo văn tản ra từ
trong trứng Cổ Thần!
Bên ngoài, Yên nhi cầm cái rổ, bước nhanh hướng đồng ruộng đi đến, Long Kỳ Lân ngay đang cày bừa trong ruộng đất, đã cày trên dưới một trăm mẫu đất, dự định trồng một chút rau quả cùng linh dược.
Yên nhi gỡ xuống một đầu khăn mặt, rất tỉ mỉ cho lau mồ hôi trán Long Kỳ Lân, xốc rổ lên, cười nói:
– Phi lang, mau nhìn, ta sẽ nấu cho ngươi một bàn linh đan nóng.
Long Kỳ Lân hóa thành thiếu niên đầu Kỳ Lân ngồi trên bờ ruộng, ăn linh đan nóng hôi hổi, Yên nhi lại cho hắn ăn uống nước, ôn nhu nói:
– Ăn từ từ, chớ mắc nghẹn. .
Bên ngoài, sơn lâm lắc lư, liên miên liên miên cây cối ngã xuống, Thổ Bá tí hon từ trong rừng đi ra, kéo lấy một đầu Sáp Sí Hương Tượng, con Hương Tượng kia chính là Nam Thiên Bán Thần, lúc đang bay trên trời bay, bị hắn đánh rơi xuống, kéo tới nơi này đến ăn.
Thổ Bá tí hon đem Hương Tượng kéo tới cạnh ruộng, đang định đi đến trong ruộng, Long Kỳ Lân cuống quít đem hắn đuổi đi ra, nói:
– Vừa mới trồng tốt dược liệu, không cần chà đạp!
Thổ Bá tí hon đem Hương Tượng để ở một bên, trông mong nhìn về phía Yên nhi, nói:
– Bò.. .
Ò. . !
Yên nhi đang định giúp hắn đem Hương Tượng nướng chín, đột nhiên quay đầu nhìn về phía vùng phòng ốc Tần Mục quan tưởng ra kia, chỉ thấy phòng ốc kia đột nhiên sáng lên, sau một khắc, quang mang vô cùng kinh khủng đem vùng phòng ốc kia đánh ra chia năm xẻ bảy!
Hô ——
Cuồng bạo cuồng phòng đem phòng ốc kia hóa thành bột mịn, đạo âm vang dội chấn động, quang mang bộc phát, mặt đất rạn nứt, đất rung núi chuyển!
Yên nhi vội vàng triển khai cánh chim, bá một tiếng đem Long Kỳ Lân cùng Thổ Bá tí hon bảo vệ, ngăn cản ba động khủng bố kia!
Trong lúc vội vã, nàng chỉ tới kịp nhìn thấy Tần Mục khoa tay múa chân, bị cỗ ba động kinh khủng kia áp bách lấy gào thét bay về phương xa.
Yên nhi vội vàng ngẩng đầu, chỉ thấy xa xa một tòa núi cao bộc phát ra một mảnh khói trắng, tiếp đó trong núi cũng rơi ra một mảnh khói trắng, khói trắng đó là ngọn núi phá toái, tảng đá bị đâm đến hóa thành bột mịn gây nên.
Nơi xa lại có một ngọn núi toát ra khói trắng, lại hướng chỗ xa hơn nhìn lại, từng tòa đại sơn bị Tần Mục đụng xuyên, chẳng biết lúc nào mới có thể dừng lại.
Yên nhi thu nạp hai cánh, Long Kỳ Lân sắc mặt kịch biến, dậm chân nói:
– Dược điền của chúng ta bị hủy rồi!
Yên nhi lo sợ bất an nói:
– Phi lang, ngươi nên lo lắng một chút cho công tử đi!
Long Kỳ Lân vội vàng hướng vùng phòng ốc kia nhìn lại, chỉ thấy nơi đó hóa thành một cái hố to, Thái Thủy trứng tròn lẳng lặng ở đáy hố đất, mặt ngoài đạo văn chậm rãi biến mất.
– Ngươi lưu tại nơi này trông coi quả trứng, ta đi tìm công tử!
Yên nhi vỗ cánh bay đi.
Long Kỳ Lân lên tiếng, gọi Thổ Bá tí hon cùng một chỗ trông coi trứng Cổ Thần, Thổ Bá tí hon nằm sấp trên trứng Cổ Thần nghe ngóng, quay đầu thử dò xét nói:
– Bò.. .
Ò. . ?
Long Kỳ Lân sờ lên cái đầu nhỏ của hắn:
– Cái này không thể ăn, nướng không chín.
– Dọa. .
Thổ Bá tí hon rất là thương tâm.
Ta Thích
Bạn đang đọc
MỤC THẦN KÝ (DỊCH)
của
TRẠCH TRƯ
Trước
Tiếp
Chương Này
Chương Kế
Thông Tin Chương Truyện
Đăng bởi
AliceGame
Phiên bản
Dịch
Thời gian
8 tháng
Lượt đọc
18
Các Tùy Chọn
Báo cáo vấn đề trong truyện
Gửi tin nhắn cho nhóm trưởng
Báo cáo cho QTV
This site is protected by reCAPTCHA and the Google
Privacy Policy and
Terms of Service apply.
1/1
22:17, 26/03/2022
Chương 1250 – Mục Thần Ký (Dịch)
Mục Thần Ký (Dịch)
Chương 1250
: Mục Thần Ký (Dịch)
Giang Bạch Khuê thuyết phục Yên Vân Hề
Trước
Tiếp
Phiên bản Dịch · 1298 chữ
Yên Nhi phi hành mấy ngàn dặm, cuối cùng cũng tìm thấy Tần Mục trong hang động hình chữ đại của một ngọn núi lớn.
Tần Mục bị khảm trên vách đá, hai chân tách ra, hai tay giang rộng, thương thế rất nặng, không thể động đậy.
Lúc Yên Nhi đi tới nơi này, Sơn Thần trấn thủ nơi đây là một con khỉ mặt xanh, nó đang ló đầu dáo dác nhìn quanh hang động.
Yên Nhi đuổi Sơn Thần khỉ mặt xanh đi, vội vã kéo Tần Mục ra khỏi hang động.
Tần Mục liên tục ho ra máu, lại đột nhiên cười ha ha, vừa cười vừa ho, máu nhanh chóng phụt ra như suối phun.
Yên Nhi hoảng hốt vội nói:
– Công tử, đừng cười nữa, cười nữa là phun hết máu ra giờ!
Tần Mục thúc giục Bá Thể Tam Đan Công, ổn định thương thế, miễn cưỡng ngồi dậy, cười nói:
– Ta không có gì đáng lo, chỉ mất nửa cái mạng mà thôi, cũng không chết được.
Ta đã tháo cái phù văn thứ nhất ra rồi!
Yên Nhi lại càng hoảng sợ:
– Công tử, đã hai năm trôi qua mà ngươi mới tháo được cái phù văn thứ nhất? Vậy phải mất bao lâu ngươi mới hoàn toàn tháo thần thông của Lăng Thiên Tôn ra được?
– Đã hai năm rồi ư?
Tần Mục giật mình.
Hắn cho rằng thời gian trôi qua nhiều nhất là một năm, không ngờ rằng vậy mà đã hai năm dài đằng đẵng đã đi qua.
Đây là nguyên nhân vì sao hắn không thích bế quan giống như những Thần Thông Giả hoặc những Thần Chỉ khác.
Bế quan, nghe thì rất lợi hại, thế nhưng thường thường là tách rời với thế giới hiện thực.
Vừa bế quan là mất vài chục năm, thậm chí đến mấy trăm năm, phải bỏ lỡ rất nhiều người rất nhiều chuyện, bỏ lỡ sự phát triển của đạo pháp thần thông, vừa xuất quan là lạc hậu ngay.
Lần bế quan này tốn thời gian hai năm, đây là điều hắn không thể nhịn được.
Cũng may hắn đã thấu hiểu tường tận thần thông của Lăng Thiên Tôn, đồng thời mượn phản kích của Thái Thủy Chi Noãn, rốt cuộc hắn cũng hiểu được phù văn thứ nhất của Thái Thủy Đại Đạo!
Yên Nhi vừa âm thầm vui vẻ, vừa nghĩ trong lòng:
– Công tử phải tốn hai năm thì mới hiểu được phù văn đầu tiên của thần thông Lăng Thiên Tôn, chẳng phải nghĩa là hắn còn phải ngơ ngơ ở đây thật lâu nữa ư? Vậy là ta có thể ở bên Phi Lang trọn đời…
Tần Mục đứng dậy, thư giãn gân cốt một lát, nói:
– Yên Nhi, chúng ta về thôi, tới lúc rời khỏi Nam Thiên rồi.
Yên Nhi có chút thất vọng, hỏi:
– Vì sao công tử không tiếp tục ở lại đây tìm hiểu thần thông nữa vậy?
– Ta đã hiểu được thần thông của Lăng Thiên Tôn rồi, có tiếp tục ở lại đây thì cũng vô ích.
Bọn họ chạy về bên Long Kỳ Lân, Tần Mục thu hồi Thái Thủy Chi Noãn, nói:
– Nên rời khỏi đây thôi.
Thiên Đình tấn công Thái Hư, ta rất muốn biết thế nào, hơn nữa cách lúc ta phá giải thần thông Quỷ Thuyền cũng càng ngày càng gần.
Thương thế của hắn còn chưa khỏi hẳn.
Tần Mục chỉ có thể ngồi trên lưng Long Kỳ Lân chạy tới cầu Linh Năng Đối Thiên của Nam Thiên.
Đến cạnh cầu Linh Năng Đối Thiên, hắn quay đầu nhìn khoảng trời đất mênh mông này.
Nam Thiên thanh bình hài hòa, không có chiến tranh, không có hỗn loạn.
– Thật ra những người ở đây cũng không biết bọn họ có thể có một lựa chọn khác, nhưng họ đã bị dạy dỗ
đến mức nô tính ngấm vào xương, không biết phản kháng.
Tần Mục vỗ vỗ Long Kỳ Lân, Long Kỳ Lân mang theo hắn và Yên Nhi đi lên cầu Linh Thiên Đối Kiều.
Tần Mục mặt trầm như nước, yên lặng nói thầm:
– Bọn họ chỉ là gia súc do Bán Thần nuôi dưỡng, cùng lắm là lúc ngươi đang ăn mới nho nhã lễ độ hỏi một câu.
Chết, không đáng sợ.
Đáng sợ là không vì con cháu sau này mà tranh thủ lấy một tương lai tốt hơn.
Có lẽ những người sinh sống ở nơi đây còn cười nhạo Diên Khang, cười chúng ta không biết tự lượng sức mình, tựa như Hỏa Thiên Tôn trào phúng ta vậy…
Hắn nghẹn ngào cười to.
Thái Hư Chi Địa.
Từng vị Thần Khí Tứ Đế trấn áp hư không sụp đổ, đại quân của Thiên Đình trùng trùng điệp điệp, tiến quân thần tốc, bất ngờ tập kích Thái Hư Chi Địa.
Các Tạo Vật Chủ thì xuất quỷ nhập thần trong hư không, định đánh lén.
Bọn họ điều khiển Thần Khí Tứ
Đế đã được Giang Bạch Khuê và Diên Phong Đế đoạt lấy, cố gắng gây hỗn loạn, cắt đứt đường hành quân của đại quân Thiên Đình.
Song lần này người lãnh đạo đại quân là tứ đại Thiên Sư của Thiên Đình, cùng với tứ Đế của Nam Thiên, Bắc Thiên, Đông Thiên và Tây Thiên.
Tứ đại Thiên Sư, trí tuệ cao siêu trách tuyệt; Hắc Đế, Bạch Đế, Thanh Đế, Xích Đế, võ lực mạnh mẽ, mặc dù Tạo Vật Chủ có chút thu hoạch, thế nhưng cũng tử thương rất nhiều, đành phải rút lui.
Lãng Uyển Thần Vương mang Hư Không Cự Thú tới, tự mình xuất chinh, làm đại quân của Thiên Đình thương vong thảm trọng, nhưng rất nhanh Hỏa Thiên Tôn, Hồng Thiên Tôn giáng lâm, làm trọng thương Lãng Uyển, khiến cho đại quân Hư Không Thú không thể không rút lui.
Tạo Vật Chủ tộc hoàn toàn không có ý tưởng gì cả, chỉ đành phải canh giữ ở Thái Hư Chi Địa, đợi đại chiến đến.
Nhưng ai cũng biết rằng, trận chiến ở Thái Hư Chi Địa này chắc chắn sẽ vô cùng thảm khốc và huyết tinh.
Số người ban đầu của Tạo Vật Chủ ở Thái Hư đã không nhiều rồi, cũng không biết có bao nhiêu người có thể sống sót được.
Yên Vân Hề cười hỏi:
– Đệ nhất Thiên Sư Diên Khang, ngươi cảm thấy nên làm gì để ngăn cản đại quân của Thiên Đình, làm suy yếu binh lực của Thiên Đình đây?
Giang Bạch Khuê nói:
– Đơn giản.
Cứ hiểm mà thủ.
Hư không sụp đổ chính là vùng nguy hiểm lớn nhất.
Hai mắt Yên Vân Hề chớp lóe, nói:
– Lãng Uyển Thần Vương lãnh đạo đại quân Hư Không Thú đi vào tập kích, kết quả cũng là trọng thương mà về.
Cường giả trong Tạo Vật Chủ tộc cũng không làm gì được.
Thiên Sư của Diên Khang quốc, sao ngươi lại nói cứ hiểm mà thủ?
Giang Bạch Khuê kinh ngạc hỏi lại:
– Ngươi thử ta à? Ngươi tự biết nên ‘cứ hiểm mà thủ’ là thế nào mà, ngươi muốn thăm dò trí tuệ của ta ư?
Yên Vân Hề roẹt một tiếng, mở quạt giấy ra, cười nói:
– Ngươi là đệ nhất Thiên Sư của Diên Khang, đến đây trợ trận.
Ngươi nói ra biện pháp của ngươi, ta muốn xem xem ngươi trị giá bao nhiêu binh lực.
Giang Bạch Khuê thản nhiên nói:
– Ta trị giá bao nhiêu binh lực ư? Năm đó khi Diên Khang Kiếp nổ ra, ta đến một binh lực cũng không đáng.
Nụ cười trên mặt Yên Vân Hề cứng lại.
Ta Thích
Bạn đang đọc
MỤC THẦN KÝ (DỊCH)
của
TRẠCH TRƯ
Trước
Tiếp
Chương Này
Chương Kế
Thông Tin Chương Truyện
Đăng bởi
Aqua
Phiên bản
Dịch
Thời gian
8 tháng
Lượt đọc
17
Các Tùy Chọn
Báo cáo vấn đề trong truyện
1/2
22:17, 26/03/2022
Gửi tin nhắn cho nhóm trưởng
Báo cáo cho QTV
This site is protected by reCAPTCHA and the Google
Privacy Policy and
Terms of Service apply.
2/2
22:17, 26/03/2022








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)









