[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)
Tập 229 : Mục Thần Ký (Dịch) (c1141-c1145)
❮ sautiếp ❯Chương 1141 – Mục Thần Ký (Dịch)
Mục Thần Ký (Dịch)
Chương 1141
: Mục Thần Ký (Dịch)
Tình Yêu Đến Chết Cũng Không Đổi (1)
Trước
Tiếp
Phiên bản Dịch · 1821 chữ
Tình Yêu Đến Chết Cũng Không Đổi (1)
Bên ngoài khu mỏ quặng, Tần Mục vội vàng nhìn lại bốn phía, chỉ thấy trên bầu trời cùng trên mặt đất khắp nơi đều là con mắt thật to, những con mắt kia từ mặt đất xuất hiện, mỗi chớp một cái liền sẽ lộ ra một vực sâu miệng lớn.
Đó là từng con Hư Không Cự Thú, đem bọn hắn bao bọc vây quanh.
Mà trong mỏ quặng, thân thể Đại Hồng rơi vào trên thân con Hư Không Mẫu Thú thu nhỏ kia, hướng Cổ
Hiểu đánh tới.
Thực lực của hắn tăng vọt, Hư Không Mẫu Thú mang theo hắn xuyên thẳng qua hư không, xuất quỷ nhập thần, mà thực lực Hư Không Mẫu Thú càng cường hoành vô địch, lợi trảo, phi thiệt giống như vũ khí trời tạo, ngăn trở đế kiếm Cổ Hiểu, một ngụm liếm láp đi qua, liền thấy dấu chạm nổi đại đạo trên đế kiếm sẽ
thiếu đi một khối!
– Mục Thiên Tôn, các ngươi không cần phải gấp gáp tại rời đi.
Thanh âm Đại Hồng truyền đến, cười nói:
– Chờ ta giết Cổ Hiểu, mang theo thi thể ái thê cùng các ngươi cùng rời đi.
La Tiêu lão đệ cũng không thể
chết, ta còn muốn mượn hắn tới tìm đến các Tạo Vật Chủ khác.
Những Hư Không Thú này sẽ bảo hộ các ngươi!
La Tiêu phù phù một tiếng vô lực ngồi trên xe, hai con ngươi trống rỗng không có thần thái, sau một lúc lâu, hắn tỉnh ngộ lại, nhìn về phía Tần Mục, lộ ra thần sắc khẩn cầu, thấp giọng nói:
– Mục đệ, giết ta! Ta không thể để cho hắn biết tộc nhân ẩn thân nơi nào! Nhanh giết ta!
– Cho dù hắn giết ngươi cũng vô dụng.
Thần thức của ngươi vẫn còn, hồn phách vẫn còn, ta có thể sưu hồn tác phách, tìm kiếm thần thức của ngươi.
– Thần thức Đại Hồng truyền vào trong đầu của hắn, rất thoải mái.
La Tiêu đờ đẫn.
Hiện tại, hắn muốn chết cũng không xong.
Tinh thần Tần Mục vô cùng phấn chấn, khuyên giải nói:
– La huynh, hiện tại mười chín hư không không có Hư Không Mẫu Thú, chúng ta có thể nếm thử liên hệ
cùng tổ tông tiên linh của ngươi.
La Tiêu phấn chấn tinh thần, nhưng lại lần nữa suy sụp tinh thần không phấn chấn, đờ đẫn nói:
– Cho dù tìm được tổ tông tiên linh, vậy lại có thể thế nào? Ta chết chắc, ta phải chết, ta không thể mang đến tai nạn cho bọn người tộc trưởng.
Giết ta. .
– Còn có sinh cơ.
Thần thức Tần Mục ba động:
– Ta kiến tạo hai tòa tế đàn, hai tòa này một cái ở ngoài Tổ Đình, một cái ở trong Tổ Đình.
Kỳ thật không cần trong đàn tòa tế Tổ Đình này cũng có thể rời đi.
Đây là cơ hội duy nhất của chúng ta, chỉ cần ngươi liên hệ đến tổ tông tiên linh của ngươi, ta lập tức cảm ứng tế đàn bên ngoài Tổ Đình, thành lập nghịch hướng triệu hoán, đem chúng ta mang rời khỏi nơi này.
Ngươi nhất định phải nhanh một chút liên hệ đến tổ tông tiên linh!
Hai mắt La Tiêu trong lại toát ra vẻ ước ao.
Tần Mục nhìn thấy ánh mắt của hắn, tâm thần xúc động, lại có một chút không đành lòng.
Đó là một đôi mắt thanh tịnh, tỏa ra nội tâm của La Tiêu.
Man Hoang thế giới ô trọc này, lòng người hiểm ác, đã rất khó thấy đôi mắt thanh tịnh đến như vậy, Tạo Vật Chủ ở trong Thái Hư rời xa Tổ Đình không có trải qua thế sự hiểm ác, không có trải qua lòng người giảo quyệt, bởi vậy còn có thể bảo tồn tâm linh thuần khiết, có can đảm tin tưởng người khác, có can đảm đem tính mạng của mình giao phó cho người khác.
Tạo Vật Chủ La Tiêu chính là người như vậy, tròng mắt của hắn, Tần Mục chỉ nhìn thấy qua ở trên thân anh hài.
Cho dù đôi mắt Tần Mục cũng là thanh tịnh dạng này, nhưng Tần Mục lại biết của mình xưa nay không là người như La Tiêu, hắn thuở nhỏ đã bị bọn người câm điếc, người thọt dạy bảo đến vô cùng giảo hoạt, dùng đôi mắt ngây thơ đến che giấu mình, ngụy trang của mình.
– Bất quá, ta là nhất định phải để hắn mang về ba lời tiên đoán.
Tâm thần Tần Mục cứng cỏi, đem không đành lòng đè xuống.
Ba lời tiên đoán này bảo vệ Tạo Vật Chủ
trong Thái Hư, xử lý nhục thân Thái Đế, cũng làm cho người thời đại Khai Hoàng có nơi đặt chân, thành lập Vô Ưu Hương, tương lai, cũng sẽ để Tần Mục trở thành Thánh Anh bộ tộc Tạo Vật Chủ!
Hắn nhất định phải cam đoan La Tiêu mang theo ba lời tiên đoán này còn sống trở lại Thái Hư!
Nhưng mà Tần Mục biết, La Tiêu nhìn thấy tộc nhân, sau khi nói ra ba lời tiên đoán liền sẽ tử vong.
Hắn thật không đành lòng nhìn thấy người ngây thơ như vậy chết đi, nhưng cũng không thể không chứng kiến thậm chí thành toàn đoạn lịch sử này.
Bốn phía, vô số Hư Không Thú bao quanh bảo liễn, ngăn cản trong mỏ quặng truyền đến khủng bố ba động, thủ hộ lấy bảo liễn, La Tiêu phồng lên thần thức, thần thức cường đại của hắn chấn động, xuyên thấu hư không, tất cả thần thức xông qua tầng tầng hư không, thẳng đến hư không chỗ cao nhất.
Trong nhục thể của hắn không còn sót lại nửa điểm thần thức, chỉ có một xích tử chi tâm muốn tìm được tiên linh các tổ tiên trong Tổ Đình.
Tần Mục yên lặng thở dài, thôi động Đại La Vô Thượng Thần Thức, thần thức của hắn cũng xông vào hư
không.
Luận thần thức khổng lồ, Tần Mục không bằng La Tiêu, La Tiêu là chủng tộc Tạo Vật Chủ, tại trên thần thức có thiên phú kinh người.
Hắn là một thiếu niên Tạo Vật Chủ, chưa từng trưởng thành, hắn sau khi thành niên, thực lực tu vi chỉ sợ không kém so với Thái Cổ Tam Vương.
Nhưng luận thần thức chất lượng, Tần Mục liền vượt qua hắn quá nhiều.
Tần Mục dùng hậu thế Thần Tàng Thiên Cung hệ thống đến cải tiến phương pháp tu luyện thần thức Tạo Vật Chủ, vừa học đến Thái Đế Đại La Vô Thượng Thần Thức, chất lượng độ cao, là La Tiêu không thể so.
Thần thức của hắn phát sau mà đến trước, trước khi La Tiêu đến hư không thứ mười chín, ngược lại xông vào hư không thứ 20hai mươi tiếp tục hướng xông lên đi.
Thần thức của hắn đi vào tầng thứ hư không cao hơn, phát hiện nơi đó cũng trống rỗng, thần thức tổ tông Tạo Vật Chủ trong Tổ Đình đã hoàn toàn bị Hư
Không Thú thôn phệ, không có để lại nửa điểm.
Mỗi một tầng hư không đều là như vậy.
Tại thời đại dã man mông muội kia, vô luận Thái Đế hay Cổ Thần Thiên Đế, đều muốn gạt bỏ lịch sử ám muội của bọn hắn.
Hết thảy vết tích liên quan tới Tạo Vật Chủ, đều muốn xóa đi.
Chỗ khác biệt chính là, Cổ Thần Thiên Đế là người thắng, Thái Đế là kẻ thất bại.
Thần thức Tần Mục đi vào hư không thứ hai mươi tám, lại tới đây, thần thức của hắn đã đến cuối cùng, lại khó tiếp tục leo lên.
Lúc thần thức La Tiêu đi vào hư không thứ hai mươi ba, liền lại khó tiến thêm một bước, trong thần thức thiếu niên Tạo Vật Chủ này tràn đầy vô tận bi thương, chỉ còn lại có không linh thần thức ở trong hư không di đãng.
– Không có, tất cả đều không có. .
– Tiên linh các tổ tiên đã bị gạt bỏ. .
Thần thức của hắn tràn đầy tuyệt vọng, tuyệt vọng thần thức du đãng ở trên không hư không thứ hai mươi ba trống không, không có bất luận đấu chí gì.
Nhưng vào lúc này, một cỗ thần thức ba động tối nghĩa từ trong hư không cao hơn truyền đến, hướng phía dưới dũng mãnh lao tới, một thanh âm cổ lão mà tang thương cùng thần thức hắn đụng vào, thanh âm kia vang lên.
– Tuổi trẻ Tạo Vật Chủ, hậu nhân chúng ta, ngươi rốt cuộc đã đến.
La Tiêu kích động đến thần thức run rẩy, nhục thân hắn trên Thiên Long Bảo Liễn giờ khắc này lệ rơi đầy mặt.
– Con của chúng ta, chúng ta từ Thái Cổ yên lặng đến bây giờ, đã trải qua vô số tuế nguyệt, quan sát hướng đi vũ trụ Đại Thiên thế giới, minh xét minh minh u u đạo lý trong hư không, nhìn rõ quá khứ cùng tương lai.
– Hài tử a, chúng ta thấy được Tạo Vật Chủ tương lai trong Thái Hư phải đối mặt cực khổ, cũng phát giác được nội tâm của ngươi.
– Hài tử a, trở về Thái Hư đi, mang theo ba lời tiên đoán này, tương lai bọn chúng sẽ từng cái ứng nghiệm.
. .
Trên bảo liễn, La Tiêu thật sâu quỳ xuống lạy, nghẹn ngào rơi nước mắt, khóc không thành tiếng.
Trong hư không thứ hai mươi ba, tiên linh các tổ tiên Tạo Vật Chủ nói cho hắn ba lời tiên đoán liên quan tới Thái Hư Tạo Vật Chủ, Thái Đế xâm lấn cùng Vân Thiên Tôn tiên đoán, Bỉ Ngạn thế giới tiên đoán, cùng Thánh Anh tiên đoán.
Ba lời tiên đoán, các tổ tiên tiên linh trầm mặc một lát.
– Hài tử a, cố gắng sống sót.
Ngươi. .
Đi thôi.
La Tiêu thu hồi thần thức.
Tần Mục cũng thu hồi thần thức của mình, nhìn xem La Tiêu lâm vào trong cuồng hỉ, hắn kích động đến đi tới đi lui, ôm lấy Long Kỳ Lân, lại ôm lấy Yên nhi, thậm chí đối với sáu con Thiên Long kia cũng lại ôm lại thân.
Cuối cùng, hắn chăm chú ôm lấy Tần Mục, nức nở nói:
– Mục, ngươi là huynh đệ chân chính của ta!
Tần Mục trên mặt lộ dáng tươi cười, dùng sức vỗ vỗ xong lưng của hắn, nói khẽ:
– Chúng ta cần phải đi, huynh đệ.
1/2
21:57, 26/03/2022
La Tiêu buông ra hắn, xóa đi nước mắt trên mặt, cười đến rất ngây thơ.
Ta Thích
Bạn đang đọc
MỤC THẦN KÝ (DỊCH)
của
TRẠCH TRƯ
Trước
Tiếp
Chương Này
Chương Kế
Thông Tin Chương Truyện
Đăng bởi
AliceGame
Phiên bản
Dịch
Thời gian
8 tháng
Lượt đọc
23
Các Tùy Chọn
Báo cáo vấn đề trong truyện
Gửi tin nhắn cho nhóm trưởng
Báo cáo cho QTV
This site is protected by reCAPTCHA and the Google
Privacy Policy and
Terms of Service apply.
2/2
21:57, 26/03/2022
Chương 1142 – Mục Thần Ký (Dịch)
Mục Thần Ký (Dịch)
Chương 1142
: Mục Thần Ký (Dịch)
Tình Yêu Đến Chết Cũng Không Đổi (2)
Trước
Tiếp
Phiên bản Dịch · 1462 chữ
Tình Yêu Đến Chết Cũng Không Đổi (2)
Tần Mục lặng lẽ thôi động nghịch hướng triệu hoán trận pháp, cảm ứng toà tế đàn lưu ở ngoài Tổ Đình kia, mà vào lúc này, Cổ Hiểu trong mỏ quặng mình đầy thương tích, đã bị Đại Hồng cùng Hư Không Mẫu Thú công kích đến tràn ngập nguy hiểm, tiếng cười Đại Hồng từ nơi đó truyền đến.
– Thái Sơ, ngươi rốt cục bại, ngươi chết ở chỗ này, chân thân ngươi bên ngoài căn bản sẽ không biết hết thảy phát sinh nơi này! Mà ta sẽ từ từ từng bước xâm chiếm, thôn phệ quyền lực ngươi đang nắm giữ!
Hắn giống như mèo con bắt được chuột yêu thích, cũng không có nóng lòng giết chết Cổ Hiểu, mà một chút xíu đùa bỡn, để thương thế Cổ Hiểu càng ngày càng nặng, lại không cách nào đào thoát.
– Ta sẽ dần dần xâm chiếm Thiên Đình ngươi, chia cắt thực lực của ngươi, sẽ từng điểm từng điểm hủy diệt thời đại ngươi thành lập, để cho ngươi tuyệt vọng, để cho ngươi tìm không thấy địch nhân chân chính, để cho ngươi cuối cùng chết trong vô tận đau đớn Rốt cục, Cổ Hiểu quỳ xuống đất, quỳ gối trước Cung Vân kim quan, lại không sức đánh một trận.
Đại Hồng đứng trước mặt của hắn, trong ánh mắt lóe ra tia sáng yêu dị, mũi thương đỡ cằm Cổ Hiểu lên, cười hắc hắc nói:
– Ta sẽ cướp đoạt thần thức của ngươi, đạt được đại đạo trong bộ thân thể này của ngươi, ta sẽ giải ngươi hết thảy, mà chân thân ngươi lại vĩnh viễn cũng không biết ta tiềm phục bên cạnh ngươi.
Cổ Hiểu gian nan ngẩng đầu, nhếch miệng mà cười, trên hàm răng dính đầy huyết sắc đỏ tươi:
– Thái Đế, ngươi biết linh hồn Cung Vân ở đâu sao?
Con ngươi Đại Hồng đột nhiên co lại.
– Ta mang theo chứ đâu.
Cổ Hiểu cười rất thoải mái:
– Ta một mực mang theo linh hồn của nàng.
Ta mặc dù giết nàng, nhưng cũng từng yêu nàng, cho nên ta đem linh hồn của nàng nhốt lại, ngươi có muốn gặp lại nàng một lần hay không?
Thương Đại Hồng trong tay run rẩy, thanh âm khàn khàn nói:
– Đem linh hồn của nàng phóng xuất!
Cổ Hiểu gian nan giơ tay lên, gỡ xuống một miếng ngọc bội từ trên cổ, hắn muốn dùng lực bóp nát, lại không cách nào bóp nát.
Thương thế của hắn quá nặng, đã dầu hết đèn tắt.
Đại Hồng đoạt lấy, mở ngọc bội ra, linh hồn một nữ tử từ trong ngọc bội bay lên, phiêu phiêu đãng đãng, hướng trong kim quan bay đi.
Đại Hồng si mê nhìn xem linh hồn nữ tử này, đó chính là ái thê của hắn, Cung Vân Thần Vương của hắn.
– Nữ Tân. .
Hắn đi vào kim trước quan, trong kim quan, người yêu để hắn hồn khiên mộng nhiễu kia chậm rãi mở mắt ra.
Thân thể Đại Hồng run rẩy, trên mặt mang dáng tươi cười, xòe bàn tay ra hướng về nữ tử trong quan tài, nữ tử trong quan tài giơ tay lên, bàn tay hai người nắm lại với nhau.
Đại Hồng kéo thân nàng lên, cùng nữ Thần Vương khởi tử hoàn sinh này ôm nhau, hai hàng nước mắt ngăn không được từ trong hốc mắt chảy ra:
– Nữ Tân, ái thê của ta, những năm nay ta một mực tưởng niệm nàng, vẫn muốn một lần nữa nhìn thấy nàng, ta có vô số nói muốn nói với nàng. .
Hắn nói xong, Cổ Hiểu lộ ra một nụ cười chế nhạo, chậm rãi nâng lên đế kiếm trong tay, đem chuôi kiếm chỉ hướng lưng Đại Hồng.
Một cánh tay ngọc nhỏ dài cầm chuôi kiếm đế kiếm, phốc một tiếng, đế kiếm đâm vào hậu tâm Đại Hồng.
Nữ tử trong ngực Đại Hồng buông lỏng ra hắn, Đại Hồng trùng điệp ngồi quỳ
chân tại trước kim quan.
Hư Không Mẫu Thú tức giận gào thét, mở ra miệng to như chậu máu muốn đem vị nữ Thần Vương khởi tử hoàn sinh kia thôn phệ.
– Súc sinh!-
Đại Hồng giận tím mặt, trong miệng máu tươi không ngừng phun ra, nổi giận quát con Hư Không Mẫu Thú kia, nghiêm nghị nói:
– Lăn…
Hư Không Mẫu Thú phát ra một tiếng kêu sợ hãi, thả người nhảy lên nhảy vào hư không, quay đầu nhìn thoáng qua, tiếp đó biến mất.
Trong miệng Đại Hồng, máu tươi cuồn cuộn lộ ra, ngẩng đầu nhìn ái thê của mình, trên mặt vẫn như cũ
treo dáng tươi cười:
– Nữ Tân, ta phản bội tất cả mọi người, phản bội chủng tộc của mình, cũng sẽ không phản bội ngươi, cũng sẽ không thay lòng đổi dạ đối với ngươi.
Nữ tử trong quan tài mặt không biểu tình, từ từ bay lên, từ đỉnh đầu hắn vượt qua, đi vào sau lưng của hắn, nhẹ nhàng nắm chặt chuôi đế kiếm, trùng điệp cắm xuống.
Ngực Đại Hồng toát ra một đoạn mũi kiếm, đế kiếm tích chứa đạo uy đang tàn phá hư cơ năng nhục thể của hắn, áp chế thần thức hắn.
– Ta vẫn như cũ yêu ngươi, đời này không đổi. .
Hắn cười nói.
Đầu Cung Vân Thần Vương nằm nhoài bên tai của hắn, mái tóc thật dài từ trên cổ của nàng rủ xuống tới trước ngực của hắn, trong thanh âm tràn đầy vô tận hận ý.
– Ta cũng đã không yêu Thái Đế, từ khi ngươi hủy diệt chủng tộc của ta, ta liền không còn yêu.
Thanh âm của nàng giống như đao cạo xương, bàn tay của nàng tại nhẹ nhàng xoay tròn lấy chuôi kiếm, từng điểm từng điểm xoắn nát trái tim Đại Hồng:
– Ta đối với ngươi chỉ có hận, chỉ có hận vô cùng vô tận, ta có thể cùng Thái Sơ cẩu thả, mượn lực lượng hắn tới giết ngươi.
Lặng lẽ nói cho ngươi, ta té chết con của chúng ta, ta còn cùng Thái Sơ sinh một đứa bé!
Nụ cười trên mặt Đại Hồng không giảm.
– Chỉ cần ngươi còn sống. . –
Phốc.
Cung Vân Thần Vương dùng sức đánh ra đế kiếm, Cổ Hiểu lung la lung lay đứng dậy, cười khẩy nói:
– Đạo hữu, ngươi vẫn như cũ không thắng được ta.
Cung Vân Thần Vương không có quay người nhìn hắn, rút kiếm hướng thường thường gọt đi, kiếm quang chợt lóe lên từ trên cổ Cổ Hiểu.
Đầu Cổ Hiểu từ trên cổ trượt xuống, thi thể ngã xuống, nụ cười trên mặt hắn cứng đờ, lộ ra vẻ không thể tin được.
Cung Vân Thần Vương thay đổi chuôi kiếm, trùng điệp ném tới, phốc một tiếng cắm ở hậu tâm trên nhục thân không đầu của Cổ Hiểu, xuyên qua nhục thể của hắn, đem hắn đính trên mặt đất khoáng mạch.
– Ta vô cùng tàn nhẫn nhất khi biết người khác phản bội ta.
– Nàng giơ chân lên, đạp vỡ đầu lâu Cổ Hiểu, thản nhiên nói.
Đại Hồng vẫn chưa có tắt thở, ngã trên mặt đất nhìn xem thi thể không đầu của Cổ Hiểu, cười hắc hắc nói:
– Giết rất tốt, giết rất tốt! Nữ Tân, nàng nhanh đi, đi ngoài khoáng mạch, nơi đó có tên tiểu tử gọi Mục Thanh có thể mang nàng rời khỏi nơi này! Ta đang quấy rầy thần thức của hắn, sắp ép không được hắn, đây là cơ hội duy nhất. .
Cung Vân Thần Vương lại bắt cổ hắn, đem hắn cầm lên, cất bước hướng ngoài khoáng mạch.
– Ta sẽ không cứ như vậy để cho ngươi chết mất, ta còn muốn mượn thân thể tá sinh này của ngươi tới tìm chân thân của ngươi, một ngày tìm không được chân thân ngươi, ta liền tuyệt sẽ không để cho ngươi chết.
Tứ chi Đại Hồng vô lực tiu nghỉu xuống, ánh mắt lại một mực nhìn lấy khuôn mặt của nàng, si ngốc nhìn xem nàng, trong mắt tràn đầy thỏa mãn:
– Chỉ cần ngươi có thể sống sót. .
– Ta muốn tra tấn ngươi, cầm tù ngươi, dùng vô số thủ đoạn để cho ngươi thống khổ.
Cung Vân Thần Vương lạnh lùng nói:
– Ta muốn để ngươi nếm thống khổ sát hại tộc nhân ta, gấp trăm lần hoàn lại ngươi, muốn để ngươi nếm đến tra tấn ngươi không cách nào tưởng tượng!
Đại Hồng hữu khí vô lực cười nói:
– Chỉ cần có ngươi ở bên người. .
– Im miệng!
Ta Thích
Bạn đang đọc
MỤC THẦN KÝ (DỊCH)
của
TRẠCH TRƯ
1/2
21:57, 26/03/2022
Trước
Tiếp
Chương Này
Chương Kế
Thông Tin Chương Truyện
Đăng bởi
AliceGame
Phiên bản
Dịch
Thời gian
8 tháng
Lượt đọc
19
Các Tùy Chọn
Báo cáo vấn đề trong truyện
Gửi tin nhắn cho nhóm trưởng
Báo cáo cho QTV
This site is protected by reCAPTCHA and the Google
Privacy Policy and
Terms of Service apply.
2/2
21:57, 26/03/2022
Chương 1143 – Mục Thần Ký (Dịch)
Mục Thần Ký (Dịch)
Chương 1143
: Mục Thần Ký (Dịch)
Cái Chết Của La Tiêu (1)
Trước
Tiếp
Phiên bản Dịch · 1308 chữ
Cái Chết Của La Tiêu (1)
Tần Mục một lần lại một lần ý đồ cảm ứng được tế đàn bên ngoài Tổ Đình, lại một lần lại một lần thất bại, trong hư không này luôn có một cỗ lực lượng đang quấy rầy thần thức của hắn.
Cái trán hắn không khỏi toát ra mồ hôi lạnh, cỗ quấy nhiễu kia chính là tới từ trong mỏ quặng, hiển nhiên Đại Hồng đang phá hư
nghịch hướng triệu hoán của hắn.
Đột nhiên, hắn cảm giác quấy nhiễu biến mất, lúc này tinh thần đại chấn, thần thức rốt cục cùng bắt được liên lạc tế đàn bên ngoài Tổ Đình!
Tần Mục đại hỉ, lập tức thôi động thần thông nghịch hướng triệu hoán, nguyên khí cùng thần thức hỗn tạp, xa xa thôi động tế đàn bên ngoài Tổ Đình.
Nhưng vào lúc này, hắn phảng phất nghe được tiếng ca uyển chuyển du dương, nhưng lại réo rắt thảm thiết thê lương thê oán, giống như nữ tử bị ném bỏ tại bờ
sông ca hát, một bên hát, vừa đi nhập trong sông, từ từ biến mất ở trong nước sông băng lãnh.
Hắn quay đầu nhìn lại, nhìn thấy một hoàng hậu trang phục lộng lẫy dẫn theo Đại Hồng hướng bên này đi tới.
Tần Mục trước mắt một mảnh hoảng hốt, trong mắt Tổ Đình biến mất, hắn nghe được thanh âm dòng nước.
Cảnh sắc trước mắt hắn biến hóa, một dòng sông xuất hiện ở trước mặt của hắn, trong sông hiện ra sương mù nhàn nhạt, một nữ tử bi thương ngay đang đi vào trong nước sông, thân thể của nàng dần dần bị nước sông bao phủ.
Trong miệng nàng ngâm nga lấy ca dao thê oán, nhưng là ca từ nghe không hiểu.
– Huyễn cảnh!
Thần thức Tần Mục đột nhiên phồng lên, tức giận nói:
– Thần thức huyễn cảnh! Dám ở trước mặt ta đùa nghịch đại đao, ta là Đại tông sư thần thức huyễn cảnh!
Hắn nghe được thanh âm của một nữ tử ghé vào lỗ tai hắn nhẹ giọng nói ra:
– Ta là tổ tông thần thức huyễn cảnh.
Tần Mục cắn răng, thôi động Bá Thể Tam Đan Công, điều động Đại La Vô Thượng Thần Thức, Vô Lượng Kiếp Kinh, vận dụng hết thảy thần thức thần thông của mình, ý đồ phá vỡ huyễn cảnh bất thình lình.
Nhưng mà hắn lại cảm giác được thân thể cùng Nguyên Thần của mình giống như không bị khống chế, tiếp tục nghịch hướng triệu hoán thần thông, liên hệ cùng tế đàn bên ngoài Tổ Đình càng ngày càng chặt chẽ.
Cái trán Tần Mục toát ra mồ hôi lạnh, thần thức Cung Vân Thần Vương huyễn cảnh đã xâm nhập nhục thể của hắn, để hắn mang theo nàng cùng Đại Hồng cùng rời đi khỏi nơi này.
Hắn thử nghiệm phá giải, nhưng mà hiển nhiên thần thức Cung Vân Thần Vương ở trên hắn, từ đầu đến cuối vững vàng ngăn chặn hắn một đầu.
Nghịch hướng triệu hoán mở ra, hư không rung chuyển, một tòa tế đàn khác từ sâu trong hư không nổi lên, quang mang lập loè!
Tần Mục cắn chặt răng, liều mạng đối kháng thần thức huyễn cảnh Cung Vân Thần Vương, dòng sông cùng nữ tử trong dòng sông chợt biến mất bỗng nhiên lại xuất hiện, lần lượt từ rõ ràng trở nên mông lung, lại một lần lần từ mông lung trở nên rõ ràng.
Tiếng ca thê lương kia xa dần, lại dần dần tiếp cận, một lần lại một lần công đổ thần thức Tần Mục.
Đột nhiên, bên tai Tần Mục truyền đến thanh âm nữ tử kia:
– Ngươi là Mục Thanh sao? Hậu thế thần thức thần thông, quả nhiên không thể coi thường.
Có lẽ tương lai, chúng ta sẽ còn gặp lại, nếu như ngươi không chết. .
Thanh âm kia càng ngày càng xa, hết thảy huyễn cảnh trước mắt Tần Mục biến mất, bốn phía đèn đuốc sáng trưng, Thiên Long Bảo Liễn xuất hiện trên tế đàn ở ngoài Tổ Đình.
Đèn đuốc là do đèn đuốc trên lâu thuyền đại hạm Thiên Hà Thủy sư!
Vô số chiếc lâu thuyền đại hạm đem nơi này trùng điệp vây quanh, trên thuyền tinh kỳ tung bay, vung giương, Thiên Đình Thiên Binh Thiên Tướng đếm không hết đứng tại trên tế đàn, ngoại trừ Thiên Hà Thủy sư ra, còn có đại quân Nam Lạc Sư Môn.
Sau khi bọn người tiến vào Tổ Đình, hai lộ đại quân này đuổi theo sát đến nơi đây, một mực canh giữ ở ngoài tế đàn, ý đồ bắt rùa trong hũ!
La Tiêu khống chế lấy Hư Không Cự Thú đã phóng tới vòng vây, ý đồ giết ra khỏi trùng vây, kêu lớn:
– Mục đệ, theo ta cùng một chỗ giết ra ngoài!
Thiên Binh Thiên Tướng đếm không hết khởi động trận pháp, đem hắn bao bọc vây quanh, trên thuyền bay lên vô số thần binh, vô số thần thông, hướng hắn oanh tới.
Có đếm mãi không hết Thiên Binh Thiên Tướng khác đem tế đàn vây khốn, hướng tế đàn đánh tới.
Tần Mục nhìn lại bốn phía, không nhìn thấy Cung Vân Thần Vương, cũng không có thấy Đại Hồng.
Đối với vị Thái Cổ Thần Vương kia mà nói, cho dù càng nhiều binh mã cũng không thể lưu nàng lại, bởi vì cho dù thần thức Tần Mục cũng vô pháp phá giải thần thức huyễn cảnh của nàng.
Nàng đi vào đại quân Thiên Hà Thủy sư cùng Nam Lạc Sư Môn như vào chỗ không người.
Vị nữ Thần Vương này mang theo Đại Hồng rời đi, nghênh đón Đại Hồng sẽ là vô tận tra tấn cùng nhục nhã.
– Cung Vân, sẽ là hậu thế Cung Thiên Tôn sao?
Tần Mục thầm nghĩ.
Ánh mắt của hắn vượt qua vô số Thần Ma đang đánh tới, rơi vào trên người La Tiêu đanh ra sức chém giết, La Tiêu đã lâm vào trùng vây, Thiên Hà Thủy sư cùng Nam Lạc Sư Môn bày ra thiên la địa võng, cho dù Tần Mục đối mặt trùng điệp vây khốn này cũng khó có thể đào thoát.
– La Tiêu!
Tần Mục thần thức vỡ bờ, hướng bên kia phóng đi, nhưng mà uy năng thần thức của hắn lại bị vô số thần thông cùng thần binh không ngừng phá toái:
– Không cần mang theo Hư Không Thú trở lại Thái Hư! Con Hư Không Thú kia không phải ngươi hàng phục, là Thái Đế hàng phục, cố ý giao cho ngươi! Không cần dẫn nó về Thái Hư!
Đếm không hết thần binh gào thét bay lên, một mảnh đen kịt, đem tế đàn hoàn toàn ngăn chặn.
Yên nhi vội vàng dẫn theo đèn lồng, sắc mặt trắng bệch nhìn xem một màn này, thúc giục nói:
– Công tử! Nếu ngươi không đi thì sẽ không kịp nữa!
Thần thức Tần Mục lần nữa trùng kích, nhưng mà không cách nào để cho thần thức mình vọt tới bên người La Tiêu.
– Yên nhi.
Tần Mục không tiếp tục thử nghiệm nữa, nhắm hai mắt lại, nói khẽ:
– Tắt đèn.
Yên nhi thổi tắt đèn lồng, nhưng mà thần binh cùng thần thông quang mang để bốn phía tế đàn sáng như
ban ngày, bọn người không cách nào rời đi nơi này trở lại quỷ thuyền.
Yên nhi, Long Kỳ Lân cùng sáu con Thiên Long tuyệt vọng nhìn xem thần binh cùng thần thông oanh tới, nhịn không được nhắm mắt lại.
– Chỗ thân ta tức là U Đô.
Tần Mục nói khẽ.
Ta Thích
Bạn đang đọc
MỤC THẦN KÝ (DỊCH)
của
TRẠCH TRƯ
Trước
Tiếp
Chương Này
Chương Kế
Thông Tin Chương Truyện
Đăng bởi
AliceGame
Phiên bản
Dịch
Thời gian
8 tháng
Lượt đọc
23
Các Tùy Chọn
Báo cáo vấn đề trong truyện
Gửi tin nhắn cho nhóm trưởng
Báo cáo cho QTV
This site is protected by reCAPTCHA and the Google
Privacy Policy and
Terms of Service apply.
1/1
21:57, 26/03/2022
Chương 1144 – Mục Thần Ký (Dịch)
Mục Thần Ký (Dịch)
Chương 1144
: Mục Thần Ký (Dịch)
Cái Chết Của La Tiêu (2)
Trước
Tiếp
Phiên bản Dịch · 1778 chữ
Cái Chết Của La Tiêu (2)
Bá.
Vô tận hắc ám lấy hắn là nguyên điểm lan ra,
rất nhanh đem tế đàn bao phủ.
Hắc ám này tới cũng nhanh biến mất cũng nhanh, lập tức hắc ám bị thần binh cùng thần thông quang mang xua tan, mà Thiên Long Bảo Liễn cùng Tần Mục trên bảo liễn, Long Kỳ
Lân cùng Yên nhi trên tế đàn, toàn bộ biến mất.
Thiên Hà sóng lớn bành trướng, nước sông thăm thẳm, quán xuyên Chư Thiên cùng tuế nguyệt, một chiếc quỷ thuyền đột nhiên xuất hiện, từ dưới nước nhảy ra, phiêu phù ở trên mặt sông.
Tinh kỳ tung bay, trên mặt cờ thêu lên hai chữ Vũ Lâm.
Ngụy Tùy Phong đứng ở đầu thuyền, nhìn về phía trước sương mù dày đặc, quay đầu, nói:
– Sư đệ, ngươi rời đi lâu như vậy, gặp cái gì?
Tần Mục đi xuống Thiên Long Bảo Liễn, lẳng lặng mà nhìn xem sương mù trên mặt nước Thiên Hà, dư vị
thật lâu, lúc này mới lên tiếng:
– Ta tao ngộ lịch sử.
– Lịch sử chính là như vậy.
Ngụy Tùy Phong hiểu ý hắn, lo lắng nói.
– Sẽ không bởi vì ngươi can thiệp cùng kinh lịch liền sẽ phát sinh cải biến đó chứ, ngươi hết thảy cố gắng, đều chính là một bộ phận của lịch sử quá khứ.
Ta tràn đầy cảm xúc.
Tần Mục đi vào bên cạnh hắn, hai người nắm mạn thuyền hướng ra phía ngoài nhìn lại, tựa hồ muốn khám phá mê vụ của lịch sử.
Ngụy Tùy Phong kinh lịch càng nhiều, có một loại mộc mạc lắng đọng, rơi vào trong đạo tâm của hắn, để hắn không còn buông thả không bị trói buộc giống như trước.
– Sư đệ, trạm tiếp theo ngươi muốn đi nơi nào?
Hắn hỏi.
– Trạm tiếp theo sao?
Ánh mắt Tần Mục thăm thẳm, sắc mặt bình tĩnh nói:
– Ta muốn đi tìm Nam Đế Chu Tước.
Ta không có gặp được nàng, phải đi tìm nàng.
Chiếc thuyền này, đi được niên đại càng cổ lão hơn sao? Ta muốn đi Long Hán năm đầu gặp nàng một lần.
– Không đi được.
Ngụy Tùy Phong nói:
– Vật chất không đổi, xa nhất chỉ có thể để chiếc thuyền này đến thời đại nó được làm ra, ở thời đại trước đó thì không cách nào tiến đến.
Bởi vì, ở trước đó, còn không có chiếc thuyền này.
Thần thông Lăng Thiên Tôn cũng là đạo lý, Thiên Hà mê vụ nhiều nhất chỉ có thể mang ngươi đến thời đại sau khi Lăng Thiên Tôn xuất sinh, càng cổ lão thời đại nàng cũng bất lực.
Quỷ thuyền là được xây ở khoảng sau một ngàn năm khi Long Hán năm đầu, thời đại cổ xưa nhất chính là thời đại ngươi lần trước đi trước kia.
Tần Mục nhẹ nhàng gật đầu, nói:
– Như vậy, chúng ta lưu tại Long Hán thời đại đi.
Ngụy Tùy Phong nhìn hắn một chút, nghi ngờ nói:
– Ta thấy sư đệ, luôn có một chút phiền muộn.
Đây là vì cái gì?
– Ta làm quen một vị huynh đệ, hắn rất thuần phác, đối xử mọi người rất chân thành, nhưng mà ta lại không thể cứu hắn.
Tần Mục chán nản nói:
– Ta biết rõ kết cục của hắn, một lần lại một lần muốn cải biến vận mệnh của hắn, nhưng mà lại một lần lại một lần phát hiện hắn đã chú định sẽ có kết cục kia.
Ta đang nghĩ, hắn hiện tại ở chỗ nào, hắn sẽ đối mặt hung hiểm dạng gì? Ta còn đang suy nghĩ, có lẽ tương lai hắn lần nữa gặp được ta sẽ nổi điên, sẽ hận ta đã lừa hắn. .
Quỷ thuyền bay đi trên mặt sông, sắp lái ra khỏi mê vụ.
Ngụy Tùy Phong thúc giục nói:
– Ngươi nên động thân.
Giữ vững tinh thần, ngươi là Mục Thiên Tôn!
Tần Mục phấn chấn tinh thần, đi đến Thiên Long Bảo Liễn.
Ngụy Tùy Phong tiến lên, dắt dây cương, ngẩng đầu nhìn hắn, nói:
– Ngươi một đường bôn ba mệt nhọc, ta hẳn là lưu ngươi ở trên thuyền nghỉ ngơi, nhưng lại không thể lưu ngươi.
Ta cùng những tướng sĩ này đã cùng quỷ thuyền hòa làm một thể, chúng ta đã biến thành vật chất không đổi, ngươi lưu trên quỷ thuyền thời gian càng lâu, liền càng có khả năng sẽ bị đồng hóa.
Đến lúc đó, ngươi không cách nào rời đi quỷ thuyền, cuối cùng sẽ cùng như chúng ta, biến thành thời không dã quỷ.
Ánh mắt Tần Mục rơi vào trên mặt của hắn, bình tĩnh nói:
– Như vậy ta còn có thể mượn dùng quỷ thuyền mấy lần?
– Không cao hơn năm lần.
Ngụy Tùy Phong nói:
– Lần thứ sáu ngươi sẽ bị quỷ thuyền đồng hóa thành vật chất không đổi.
Đến lúc đó, chúng ta đều sẽ vạn kiếp bất phục! Sư đệ, ngươi nên trân quý năm lần cơ hội này.
Sau năm lần, ta sẽ đem ngươi đưa về Duyên Khang!
Tần Mục gật đầu.
Thiên Long Bảo Liễn lái ra quỷ thuyền, lái vào trong sương mù.
Phụ cận tế đàn bên ngoài Tổ Đình, La Tiêu trải qua vô số chém giết, tại trong sự vây quét của Thiên Hà Thủy sư cùng Thần Binh Thần Tướng Nam Lạc Sư Môn một lần lại một lần chạy ra ngoài.
– Mục huynh đệ thế nào?
Hắn chạy trốn tới trên Thiên Hà, ngơ ngơ ngác ngác, dầu hết đèn tắt, đã không cách nào tiếp tục kiên trì, nhục thể của hắn sắp tử vong, hắn nương tựa theo tín niệm sau cùng chạy trốn tới nơi này.
Hắn muốn về
đến Thái Hư, muốn đem ba lời tiên đoán này nói cho tộc nhân trong Thái Hư.
Hắn nằm nhoài trên lưng Hư Không Thú, cảm thấy được tử vong đang từng bước giáng lâm, từng bước một tới gần hắn.
– Ta nhất định phải còn sống trở về, đây là hi vọng cuối cùng của Thái Hư Tạo Vật Chủ bọn họ. .
Ánh mắt của hắn có chút mông lung, nhục thân chết đi, để ánh mắt của hắn đang chậm rãi biến thành mù lòa, hắn còn có thể dựa vào mắt dọc trong mi tâm đi quan sát bốn phía, chỉ là nhìn cái gì đều rất mơ hồ.
Tuổi trẻ Tạo Vật Chủ lại cảm thấy đến địch nhân đuổi theo sát mà đến, đành phải liều mạng sau cùng thần thức đến khống chế lấy Hư Không Thú đào vong.
Rốt cục, hắn mơ hồ nhìn thấy trên Thiên Hà một chiếc thuyền đón hắn lái tới, Hư Không Thú cũng hao hết khí lực, đổ vào trên mặt nước.
Chiếc thuyền kia dừng lại, từ trên thuyền đi tới một nam tử tuổi trẻ.
– Ngươi là ai?
La Tiêu nghe được thanh âm của mình dò hỏi.
– Ta gọi Vân, người khác xưng ta Vân Thiên Tôn.
Thanh niên trẻ tuổi kia nói:
– Thương thế của ngươi rất nặng, ta đã cứu không được ngươi.
Huynh đài, ngươi còn có gì nguyện vọng?
– Vân Thiên Tôn!
La Tiêu cảm giác được mình đang dùng đôi tay lạnh như băng bắt lấy cổ tay người trẻ tuổi này, trong hốc mắt của hắn có hai hàng nước mắt trượt xuống, nước mắt cũng lạnh buốt.
Trái tim của hắn đã ngưng đập, thân thể đã băng lãnh.
Nhưng là, hắn nghĩ tới tiên đoán thứ nhất.
– Vân Thiên Tôn, ta cho ngươi biết Thái Hư ở nơi nào, ngươi mang theo ta đi Thái Hư, gặp tộc nhân của ta.
Thần thức của ta sắp yên lặng, tới đó sẽ thức tỉnh La Tiêu trừng tròng mắt, nhưng mà đồng tử của hắn đã xám trắng:
– Ta sẽ móc xuống con mắt ở mi tâm ta giao cho ngươi, đó là một khối thần thạch, là tín vật của tộc nhân ta.
Bọn người nhìn thấy khối thần thạch này liền sẽ tin tưởng ngươi!-
– Như vậy thi thể của ngươi thì sao?
Vân Thiên Tôn hỏi.
Thiên Hà Thủy sư cùng Nam Lạc Sư Môn đang đuổi giết ta, không nhìn thấy thi thể của ta thề không bỏ
qua.
La Tiêu cố gắng đứng dậy, giơ bàn tay lên, ngưng tụ thần thức sau cùng, đem mắt dọc trong mi tâm của mình sinh sinh đào ra, nâng ở trong lòng bàn tay, đem phương vị địa lý Thái Hư nói cho hắn biết, khom người nói:
1/2
21:57, 26/03/2022
– Xin nhờ Vân Thiên Tôn!
Khí tức của hắn hoàn toàn không có, nhưng như cũ đứng trên Thiên Hà.
Vân Thiên Tôn kinh ngạc nhìn hắn, cuối cùng đón lấy Thái Sơ Thần Thạch:
– Ta đáp ứng ngươi, tráng sĩ.
La Tiêu lộ ra dáng tươi cười, ngửa mặt ngã xuống, thi thể bị nước của Thiên Hà phóng tới hạ du.
Vân Thiên Tôn mang theo khối thần thạch kia trở về trên thuyền, con Hư Không Thú kia cũng đi theo hắn đi vào trên thuyền, yên lặng ngồi xổm xuống.
Vân Thiên Tôn lườm con Hư Không Thú này, lắc đầu, chỉ coi thành là tọa kỵ La Tiêu.
Mấy năm sau, Vân Thiên Tôn rốt cục tìm được Thái Hư, hắn tiến vào Thái Hư, gặp một chút Tạo Vật Chủ
thuần phác.
Hắn lấy ra Thái Sơ Thần Thạch ở mi tâm La Tiêu, giao cho tộc trưởng nơi đó.
Các Tạo Vật Chủ ân cần tiếp đãi hắn, bọn người cử hành một trận cỡ lớn tế tự, để thần thức La Tiêu hóa thành tiên linh.
– Hắn là một anh hùng.
Vân Thiên Tôn gặp một nữ hài băng tuyết đáng yêu, nữ hài cũng là Tạo Vật Chủ, mười phần sùng bái La Tiêu, cũng mười phần sùng bái Vân Thiên Tôn.
– Chỉ có anh hùng trong Tạo Vật Chủ mới có thể hàng phục một đầu Hư Không Cự Thú như vậy!
Nữ hài kia tuy nhỏ, kích cỡ lại còn cao hơn so với Vân Thiên Tôn, nhìn Hư Không Cự Thú đi theo Vân Thiên Tôn cùng đến Thái Hư, giòn tan nói:
– Ta sau khi lớn lên, cũng phải trở thành Tạo Vật Chủ như tiên linh La Tiêu này.
– Ngươi tên là gì?
Vân Thiên Tôn nhìn khuôn mặt thanh tú của nàng, trở nên thất thần.
– Lãng Uyển!
– Ngươi thật xinh đẹp.
– Ừm, tất cả mọi người nói như vậy!
Ta Thích
Bạn đang đọc
MỤC THẦN KÝ (DỊCH)
của
TRẠCH TRƯ
Trước
Tiếp
Chương Này
Chương Kế
Thông Tin Chương Truyện
Đăng bởi
AliceGame
Phiên bản
Dịch
Thời gian
8 tháng
Lượt đọc
22
Các Tùy Chọn
Báo cáo vấn đề trong truyện
Gửi tin nhắn cho nhóm trưởng
Báo cáo cho QTV
This site is protected by reCAPTCHA and the Google
Privacy Policy and
Terms of Service apply.
2/2
21:58, 26/03/2022
Chương 1145 – Mục Thần Ký (Dịch)
Mục Thần Ký (Dịch)
Chương 1145
: Mục Thần Ký (Dịch)
Đây Là Trâm Gài Tóc Của Ngươi (1)
Trước
Tiếp
Phiên bản Dịch · 1673 chữ
Đây Là Trâm Gài Tóc Của Ngươi (1)
Thiên Hà bọt nước cuồn cuộn, giống như là thời gian trường hà, khi thì chảy xiết, khi thì nhẹ nhàng.
Thuyền Vân Thiên Tôn chạy nhanh trên Thiên Hà, hắn cùng Tạo Vật Chủ trong Thái Hư trao đổi rất nhiều, hiểu rõ rất nhiều Thái Cổ lịch sử, để lòng dạ của hắn giống như Thiên Hà vậy, bành trướng chập trùng.
Lịch sử Thái Cổ quá thú vị cũng quá hiểm ác, nguy cơ tứ phía, hắn không khỏi nghĩ rất nhiều.
Hắn còn nghĩ tới dung nhan xinh đẹp của Lãng Uyển kia, mỗi khi nhớ tới nữ hài kia, trong lòng của hắn liền một trận lửa nóng.
Lúc này Lãng Uyển thanh xuân dào dạt, tràn đầy sức sống mê người, mà lại ngây thơ hoàn mỹ, hắn thấy được nữ hài này liền bị nàng say mê.
Đáng tiếc, hắn chỉ có thể đem loại tình cảm kỳ diệu này đè xuống, bởi vì Nhân tộc là chuyện trọng yếu hơn.
– Thái Đế cùng Thiên Đế chưa diệt trừ, khó có thời điểm thiên hạ thái bình.
Sắc mặt hắn bình tĩnh, nhưng mà trong đôi mắt lại có dòng nước xiết bành trướng, trí tuệ thâm trầm kia giấu ở dưới bề ngoài bình tĩnh của hắn.
– Thái Hư sẽ trở thành một cứ điểm Nhân tộc ta tránh né sóng gió, nếu như tương lai chúng ta đều thất bại, còn cần có một chỗ ẩn thân.
Nếu như La Tiêu ba lời tiên đoán sẽ ứng nghiệm, như vậy ta nên suy tư
một chút làm sao đối phó Thái Đế xâm lấn đối với Thái Hư.
Trong ánh mắt của hắn ẩn tàng dòng nước xiết càng chảy xiết.
Trong Thiên Hà, một đạo đầu sóng cao cao đánh tới, đem hắn thuyền nhấc lên.
Thuyền hành chạy nhanh trên đỉnh sóng phong cao nhất, tay áo Vân Thiên Tôn tung bay.
Phía dưới là ầm ầm sóng dậy giang sơn, áng mây ung dung, thu hết vào mắt.
Đây là thời đại thuộc về hắn!
Hắn nhất định trở thành người khuấy đảu thời đại này ầm ầm sóng dậy, dẫn theo Nhân tộc đi về một hướng huy hoàng trước nay chưa có, lưu lại một đoạn lịch sử dày đặc, huy hoàng nhất!
Hắn sẽ chủ đạo cái chết của Thái Đế, cái chết của Thiên Đế, thời đại Cổ Thần sẽ ở trong tay của hắn dần dần kết thúc, mà Thiên Minh cũng ở trong tay của hắn lâm vào phân liệt, người lật đổ Cổ Thần cuối cùng rồi sẽ thay thế Cổ Thần trở thành kẻ thống trị.
Mà hết thảy thứ này, Vân Thiên Tôn còn không biết, hắn chỉ đang nhìn xem giang sơn mây mù lượn lờ, trong lồng ngực tràn đầy hào hùng.
Một đạo sóng lớn rơi xuống, Thiên Long Bảo Liễn lái ra Thiên Hà mê vụ, lại lần nữa xuất hiện tại Long Hán thời đại.
Chỉ là vật đổi sao dời, hiện tại đã cách Tiêu Hán Thiên Đình không biết bao nhiêu năm.
Tại thời đại kia, hành động vĩ đại của Mục Thiên Tôn chấn kinh thiên hạ nhấc lên một trận biến đổi, nhưng đối với Mục Thiên Tôn đã làm sự tình, người biết đã không nhiều lắm.
Tần Mục lấy lại bình tĩnh, chuyển biến hình dạng, lại hóa thành Mục Thanh.
– Bây giờ không biết là Long Hán năm nào, đáng tiếc, cho dù đại sư huynh cũng quá rõ ràng quỷ thuyền dừng sát ở Long Hán thời hạn nào.
Tần Mục đứng dậy, hướng Yên nhi nói:
– Yên nhi, treo tốt đèn lồng, sóng gió có chút lớn, không nên bị đầu sóng dập tắt.
Yên nhi ứng thanh xưng phải, đem đèn lồng treo tốt, nói:
– Công tử, lần này có thể gặp đến mẫu thân của ta sao?
Tần Mục cười nói:
– Chỉ cần không có gì bất ngờ xảy ra, lần này hẳn có thể nhìn thấy Nam Đế.
Ngươi yên tâm, chỉ cần nhìn thấy nàng, liền có thể thong dong bố cục, dù tương lai Hỏa Thiên Tôn giết nàng, nàng cũng sẽ không tử
vong chân chính.
Hắn chắp hai tay sau lưng, nhìn xem Yên nhi treo đèn lồng lên tường, trong lòng tràn đầy tự tin.
Yên nhi reo hò một tiếng, rất chịu khó đi đút Long Kỳ Lân cùng sáu con Thiên Long ăn, lại đem Thổ Bá tí hon trong lỗ tai Long Kỳ Lân vớt đi ra cho ăn linh đan.
Thổ Bá tí hon cái mông ngay tại chỗ, ôm linh đan với hắn mà nói còn phải mất rất nhiều sức để gặm.
Trên Thiên Hà, thuyền tới thuyền đi, rộn rộn ràng ràng, Tần Mục đẩy ra cửa sổ xe hướng ra phía ngoài nhìn lại, nhưng chỉ thấy thuyền trên Thiên Hà bây giờ so với Long Hán năm đầu muốn thêm ra rất nhiều, Nhân tộc hiển nhiên cũng đã hưng thịnh, Tần Mục nhìn thấy rất nhiều Thần Nhân Nhân tộc khống chế lâu thuyền thuyền hoa, chạy trên Thiên Hà.
– Vân Thiên Tôn trị thế, quả nhiên là một tay hảo thủ.
Tần Mục lộ ra dáng tươi cười, thầm nghĩ:
– Hắn hiện tại đã là Vân Thiên Đế rồi? Đáng tiếc lần trước đi Long Hán, không thể nhìn thấy hắn, lần này nói không chừng có thể nhìn thấy hắn.
Nói đến, chúng ta chỉ gặp qua một lần ở Long Hán năm đầu trên Dao Trì thịnh hội, nhưng cũng không có nói chuyện qua lần nào.
Hắn đột nhiên giật mình, nhắc tới cũng kỳ, trong di huấn Vân Thiên Tôn lưu cho Vân gia cũng từng nói như vậy, Vân Thiên Tôn một mực chưa từng gặp qua Mục Thiên Tôn, hắn chỉ có thể tiếp đó Đại Phạm Thiên Vương Phật công pháp, huyễn hóa làm Mục Thiên Tôn, mượn thân phận Tần Mục làm việc.
– Chẳng lẽ nói, chúng ta thật chưa từng gặp qua lẫn nhau?
Tần Mục không khỏi rùng mình một cái, chẳng lẽ Vân Thiên Tôn cùng Mục Thiên Tôn vĩnh viễn chỉ có thể cách xa nhau tại hai bên bờ lịch sử, ngóng nhìn lẫn nhau?
Đây là một sự tình làm cho người bi thương cỡ nào a.
– Long Phi, chúng ta lại đi một chuyến Tiêu Hán Thiên Đình Nhân tộc đi.
Thanh âm Tần Mục từ trong xe truyền đến, buồn bã nói:
– Ta muốn thấy xem những người quen biết cũ ở Nhân tộc kia thế nào.
Long Kỳ Lân lên tiếng, hướng Yên nhi nói nhỏ:
– Giáo chủ rất kỳ quái, trước kia luôn luôn gọi ta Long Bàn, mà bây giờ lại đổi tên ta là Long Phi, gọi tên thật của ta.
Là lạ. .
Yên nhi buồn cười, cười nói:
– Ngươi làm sao mà thông minh việc lớn mà hồ đồ việc nhỏ rồi? Long Bàn là nhũ danh, Long Phi là đại danh, trước kia hắn cảm thấy ngươi còn nhỏ, không thành thục, cho nên mở miệng một tiếng Long Bàn.
Hiện tại hắn cảm thấy ngươi thành thục, trưởng thành, cho nên mới trịnh trọng việc xưng hô đại danh của ngươi.
Phụ mẫu cùng các trưởng bối đều là như thế, cảm thấy ngươi trưởng thành, liền sẽ bảo tên đầy đủ của ngươi.
– Phi phi, ngươi nói bậy, giáo chủ mới không phải coi ta là thành nhi tử nuôi!
– Còn nói không có? Là ai nấu cơm cho ngươi? Là ai dạy ngươi công pháp? Là ai luôn luôn sủng ái ngươi?
Thần thái Long Kỳ Lân ngốc trệ, con hàng Thổ Bá tí hon càng xoẹt xoẹt cười ra tiếng.
Long Kỳ Lân cúi đầu đạp tai, rất là uể oải:
– Hoạn Nhân Kinh của ta, khả năng uổng công luyện tập, đạo tâm của ta muốn sụp đổ. .
Thiên Long Bảo Liễn hướng đến trung du Thiên Hà, Tiêu Hán Thiên Đình của Nhân tộc chính là được xây dựng ở phía trước, Tần Mục rất kích động:
– Nói không chừng lần này có thể nhìn thấy Vân Thiên Tôn, chỉ mong hắn hiện tại ở Tiêu Hán Thiên Đình!
Tiêu Hán Thiên Đình so lúc trước thì quy mô lớn rất nhiều, xa xa nhìn lại, vàng son lộng lẫy, rất khí phái, lúc đầu Thiên Đình vẫn còn, bất quá quy mô rất nhỏ, hiện nay Nhân tộc Thần Nhân xây dựng thêm rất nhiều cung điện ở bốn phía, đồng thời dẫn dắt đến càng nhiều nhánh sông Thiên Hà, đem những cung khuyết này nâng lên.
Tần Mục ngóng nhìn một phen, nhưng gặp có thật nhiều thuyền từ trong nhánh sông lái ra, lui tới, rất là náo nhiệt, cũng có chút Thần Nhân là từ hạ giới bay lên Tiêu Hán Thiên Đình, trên không trung lưu lại từng đạo quang mang.
– Vân Thiên Tôn quản lý quả nhiên rất tốt.
Trong lòng Tần Mục vui vẻ, lệnh Long Kỳ Lân dừng xe, ngăn lại một chiếc lâu thuyền đi qua, trên lâu thuyền kia chuyên chở hàng hóa, hẳn là thương nhân thuận Thiên Hà tiến về các Chư Thiên khác mua bán thương phẩm.
Trên thuyền có Thần Nhân thủ hộ, đến đây hỏi thăm, nhìn thấy Thiên Long Bảo Liễn phi phàm, không dám thất lễ.
Tần Mục đi ra bảo liễn, hỏi:
– Huynh đài, bây giờ là Long Hán năm nào?
Thần Nhân kia cười nói:
– Cụ thể là năm nào, vậy cũng không biết.
Bất quá Tiêu Hán Thiên Đình năm ngược lại là biết, năm nay là Vân Thiên Đế đăng cơ thứ một trăm ngàn, năm tháng, nếu như ngươi tới sớm, còn có thể nhìn thấy đại điển một trăm ngàn năm, đáng tiếc, ngươi đến trễ mấy ngày.
– Vân Thiên Đế đăng cơ đã có một trăm ngàn năm?
1/2
21:58, 26/03/2022
Ta Thích
Bạn đang đọc
MỤC THẦN KÝ (DỊCH)
của
TRẠCH TRƯ
Trước
Tiếp
Chương Này
Chương Kế
Thông Tin Chương Truyện
Đăng bởi
AliceGame
Phiên bản
Dịch
Thời gian
8 tháng
Lượt đọc
21
Các Tùy Chọn
Báo cáo vấn đề trong truyện
Gửi tin nhắn cho nhóm trưởng
Báo cáo cho QTV
This site is protected by reCAPTCHA and the Google
Privacy Policy and
Terms of Service apply.
2/2
21:58, 26/03/2022








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)








![[Dịch] Tà Đạo Tu Tiên Lục [Dịch] Tà Đạo Tu Tiên Lục](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2024/06/Dich-Ta-Dao-Tu-Tien-Luc-SE-Audio-Truyen.jpg)

