[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)
Tập 201 : Mục Thần Ký (Dịch) (c1001-c1005)
❮ sautiếp ❯Chương 1001 – Mục Thần Ký (Dịch)
Mục Thần Ký (Dịch)
Chương 1001
: Mục Thần Ký (Dịch)
Lão Tần Gia (1)
Trước
Tiếp
Phiên bản Dịch · 1656 chữ
Nhóm: Thánh Thiên Tiên Vực
Dịch: Hám Thiên Tà Thần
Yên Vân Hề huy kiếm đánh tới, đánh gãy hắn, vừa ra tay chính là thức thứ nhất của Khai Hoàng Tam Thập Tam Trọng Thiên Kiếm Đạo, Thái Hoàng Bình Thiên Kiếm, cười lạnh nói:
– Ngươi cho rằng ta giống những tên Tô Mạch Thanh, Viêm Nhật Noãn kia hay sao? Bọn hắn có tinh thông thuật số, có tinh thông thần thông, có giỏi về lãnh binh đánh trận, có nhưng mà là văn chức, có thể
thi triển ra mấy phần ảo diệu trong Khai Hoàng kiếm pháp?
Khai Hoàng Tam Thập Tam Trọng Thiên Kiếm Đạo ở trong tay nàng quả nhiên là ngàn vạn ảo diệu, không thể so sánh nổi với những chiêu thức Tần Mục thấy lúc trước.
Cùng Tô Mạch Thanh bọn người khác biệt, Yên Vân Hề là thật đánh, không dung tình chút nào, vừa lên đến liền đem Kiếm Đạo uy lực thôi phát.
Chỉ là nàng còn đánh giá thấp tu vi của Tần Mục, dùng chính là tu vi Tôn Thần cảnh giới, cứ việc thi triển ra toàn bộ uy lực của Khai Hoàng kiếm pháp, nhưng mà lực uy hiếp đối với Tần Mục không lớn.
Tâm niệm Tần Mục vừa động, Kiếm Hoàn bay ra, lấy kiếm phá kiếm, trực tiếp phá vỡ nàng Thái Hoàng Bình Thiên Kiếm.
Yên Vân Hề cảm nhận được lực lượng trong kiếm truyền đến, trong lòng hơi động, tăng lên cảnh giới pháp lực, thi triển ra chiêu thứ hai Thái Minh Tề Thiên Kiếm.
Tần Mục vẫn lấy kiếm phá kiếm, dùng kiếm chiêu phá vỡ các loại chiêu pháp Thái Minh Tề Thiên Kiếm, kiếm gãy tề thiên.
Pháp lực của Yên Vân Hề tăng lên tới cấp độ Chân Thần, vẫn cảm giác được pháp lực Tần Mục hùng hồn, cường hoành hơn tu vi của Chân Thần cảnh giới của mình rất nhiều, trong lòng giật mình.
Nàng đi đường không giống bình thường, sở học của nàng cực kỳ hỗn tạp, nhưng sở học lại tinh, trong mỗi lĩnh vực đều có tạo nghệ cực cao.
Khai Hoàng đã từng đánh giá nàng, nói luận thông minh tài trí, Tử Hề Thiên Sư gần so với Văn Thiên Các kém, mà tư chất thiên phú lại vượt qua Văn Thiên Các rất nhiều.
Luận tư chất thiên phú, nàng không bằng Đế Dịch Nguyệt, nhưng mà lại thông minh hơn Đế Dịch Nguyệt.
Đế Dịch Nguyệt có được Thiên Công huyết mạch, học cái gì đều có thể tuỳ tiện học được, nàng không có thiên tư như Đế Dịch Nguyệt, nàng học chính là Hậu Thiên Đại Đạo, cho dù cầm kỳ thư họa hay là đao thương kiếm kích trận pháp đấu võ các loại Hậu Thiên Đại Đạo, nàng đều có đọc lướt qua.
Con đường Yên Vân Hề đi, thật ra mấy tầng Thiên Cung tề đầu tịnh tiến con đường, kỳ vọng có thể lúc đột phá đến cảnh giới Đế Tọa nhất cử trùng kích Thiên Đình đại cảnh giới, tăng công pháp thậm chí cả tu vi thực lực của mình lên tới cấp độ không kém hơn Thiên Tôn.
Nàng xác thực cũng là dựa theo con đường này đi, nhưng mà bất luận một loại nào của Hậu Thiên Đại Đạo muốn tăng lên tới cấp độ Đế Tọa đều vạn phần khó khăn, thậm chí xa so với tu luyện Tiên Thiên Đại Đạo càng thêm gian khổ, cần từng bước khai sáng.
Nàng lựa chọn đi con đường này cũng biết gian khổ, Đế Dịch Nguyệt, Võ Đấu Thiên Sư đều đã trở thành cường giả Đế Tọa, mà nàng còn bị khốn ở cảnh giới Lăng Tiêu.
Nhưng mà cái này cũng sáng tạo ra pháp lực của nàng rất hùng hồn, trong Khai Hoàng Thiên Đình nàng là số ít vài nhân vật có thể ở cảnh giới Lăng Tiêu đè Võ Đấu Thiên Sư Trạc Trà xuống đất đánh!
Trong Khai Hoàng Thiên Đình có thể dựa vào pháp lực vượt trên Võ Đấu Thiên Sư Trạc Trà, người thứ
nhất chính là Khai Hoàng.
Pháp lực của Khai Hoàng hùng hồn không gì sánh được, Tần Mục Bá Thể Tam Đan Công cơ sở, bắt đầu từ
Khai Hoàng nơi đó lưu truyền ra ngoài cơ sở dẫn đường công.
Người thứ hai chính là Đế Dịch Nguyệt, Thiên Công huyết mạch, cường hoành không gì sánh được.
Nhưng dù sao Yên Vân Hề cũng là thấp hơn Võ Đấu Thiên Sư một cảnh giới, còn có thể bằng thực lực làm cho Võ Đấu Thiên Sư tâm phục khẩu phục, đây mới là bản sự.
Nhưng mà, nàng so sánh với Tần Mục, lập tức cảm thấy cảnh giới giống nhau mà pháp lực của Tần Mục hùng hậu hơn xa mình, siêu việt nàng gấp hai ba lần!
Nàng không thể không tăng tu vi cảnh giới của mình lên tới cấp độ Trảm Thần Đài, lúc này mới có thể
đón kiếm của Tần Mục.
– Nếu như là cùng cảnh giới, Khai Hoàng không thể thâm hậu hơn hắn, thậm chí, thậm chí. .
Nàng có chút bất an, pháp lực của Tần Mục quá hùng hồn, cảnh giới giống nhau, Khai Hoàng hình như
cũng kém hơn hắn rất nhiều.
Yên Vân Hề đã thi triển Tam Thập Tam Trọng Thiên Kiếm Đạo đến Vô Thượng Thường Dung Kiếm, nhưng mà một chiêu này Tần Mục cũng chưa gặp qua, bởi vậy nàng thi triển rất chậm, ý đồ phô bày các ảo diệu trong chiêu kiếm pháp này cho Tần Mục nhìn.
Một chiêu này thi triển đi ra, Yên Vân Hề cũng không dừng lại, mà cũng thi triển ra đệ tam thập trọng thiên Ngọc Long Đằng Thắng Kiếm.
Tiếp lấy chính là đệ tam thập nhất trọng thiên Long Biến Phạm Độ Kiếm, đệ tam thập nhị trọng thiên Bình Dục Cổ Dịch Kiếm, đệ tam thập tam trọng thiên Thái Thanh Đạo Cảnh Kiếm.
Đến một chiêu này, Yên Vân Hề ngừng lại, phất tay quăng kiếm, tiêu điều nói:
– Ta không thắng nổi ngươi, nhưng mà đây là ta không được, không phải Khai Hoàng không được.
Khai Hoàng dùng Tam Thập Tam Trọng Thiên Kiếm Đạo, uy lực mạnh hơn ta không biết gấp bao nhiêu lần, ngươi nhất định sẽ bại ở trong tay Khai Hoàng bệ hạ.
– Đa tạ.
Tần Mục thu Kiếm lại, chân thành nói.
Yên Vân Hề liếc nhìn hắn một cái, cười lạnh nói:
– Ngươi cho rằng ngươi thật có thể thắng Khai Hoàng? Khai Hoàng là Kiếm Đạo đệ nhất nhân, tạo nghệ
của hắn trên kiếm không người có thể so, tốc độ hắn lĩnh hội Kiếm Đạo nhanh chóng, lĩnh ngộ sâu, không ai có thể đánh đồng với hắn! Tam Thập Tam Trọng Thiên Kiếm Đạo, là hắn hai vạn năm trước khai sáng tạo ra, những năm này Kiếm Đạo của hắn đến một bước nào, ta cũng không rõ lắm.
Trong lòng Tần Mục nghiêm nghị.
Yên Vân Hề nói:
– Khai Hoàng nhìn thấy Kiếm Thập Cửu của ngươi đã có thể ngược lại đẩy ra Kiếm Thập Ngũ, Kiếm Thập Lục, Kiếm Thập Thất, Kiếm Thập Bát, tài tình bực này sẽ không bị Kiếm Thập Cửu vây khốn.
Có lẽ ngươi leo lên Khai Hoàng Thiên Đình, sẽ phát hiện Kiếm Nhị Thập Thức của hắn, thậm chí nói không chừng sẽ
còn nhìn thấy hắn Kiếm Đạo 34 trọng thiên, 35 trọng thiên! Ngươi nhất định phải chết!
Tần Mục mỉm cười:
– Ngươi có từng nghĩ Khai Hoàng bại trong tay ta?
Yên Vân Hề trừng to mắt, quát:
– Làm càn! Ta đối với Khai Hoàng trung thành tuyệt đối, nhật nguyệt chứng giám! Ta là bằng thực lực thua ngươi, mới không phải cố ý muốn để cho ngươi nhìn kiếm pháp của Khai Hoàng!
Lữ Tránh và Thúc Quân đang bồi các thần quan khác uống rượu trên cổng thành, những thần quan kia nghe vậy rượu vừa uống đến trong miệng đã bị phun ra.
– Cười cái gì mà cười?
Lữ Tránh giận tím mặt, trợn mắt nói:
– Đều uống cho ta! Hôm nay ai không uống nhìn không thấy nghe không đến, ai cũng không cho phép đi!
Những thần quan kia nơm nớp lo sợ, không dám không uống.
Đối với Yên Vân Hề, Lữ Tránh chính là một con lừa con, đối với những người khác của Vô Thượng Thiên, con lừa này chính là Lư Ma Vương.
Tần Mục liếc bên kia, nói:
– Thiên Sư, thật có Kiếm Đạo 34 trọng thiên sao?
– Không biết.
Yên Vân Hề lắc đầu nói:
– Có lẽ có, có lẽ không.
Lấy thiên phú của hắn thì là có, lấy trạng thái Vô Ưu Hương trước mắt đến xem, thì là không.
Tần Mục liếc nhìn nàng một cái thật sâu, nói:
1/2
21:33, 26/03/2022
– Khi nào Tử Hề Thiên Sư thay đổi nữ trang? Tiều Phu Thánh Sư và Võ Đấu Thiên Sư đều chờ đợi đâu.
Yên Vân Hề cả giận nói:
– Ai cần ngươi lo? Không có nam tử làm cho ta động lòng, ta sẽ tiếp tục như thế.
Tần Mục cười ha ha một tiếng, nói:
– Ngươi tìm không thấy một nam tử có thể có trí tuệ của Tiều Phu Thánh Sư và chấp nhất như Võ Đấu Thiên Sư, vẫn là sớm một chút thay đổi nữ trang, từ trong bọn hắn tùy ý chọn một người gả đi.
Tiều Phu Thánh Sư và Võ Đấu Thiên Sư đến nay đều không thành thân, hai người bọn họ hơn phân nửa đều đang đợi quyết định của ngươi, ngươi làm trễ nải mình không nói, còn làm trễ nải bọn hắn.
Ta Thích
Bạn đang đọc
MỤC THẦN KÝ (DỊCH)
của
TRẠCH TRƯ
Trước
Tiếp
Chương Này
Chương Kế
Thông Tin Chương Truyện
Đăng bởi
Aqua
Phiên bản
Dịch
Thời gian
một năm
Lượt đọc
44
Các Tùy Chọn
Báo cáo vấn đề trong truyện
Gửi tin nhắn cho nhóm trưởng
Báo cáo cho QTV
This site is protected by reCAPTCHA and the Google
Privacy Policy and
Terms of Service apply.
2/2
21:33, 26/03/2022
Chương 1002 – Mục Thần Ký (Dịch)
Mục Thần Ký (Dịch)
Chương 1002
: Mục Thần Ký (Dịch)
Lão Tần Gia (2)
Trước
Tiếp
Phiên bản Dịch · 1398 chữ
Yên Vân Hề vừa thẹn lại giận, cả giận nói:
– Ta không chiến bại ngươi, ngươi đi nhanh một chút! Đừng ở đây làm nhục ta!
– Thúc Quân, chúng ta cần phải đi!
Tần Mục kêu gọi một tiếng, Thúc Quân vội vàng đứng lên, Lữ Tránh cười nói:
– Đầu to, ngày khác tới uống rượu! Ta mời ngươi ăn củ cải!
Củ cải bị buộc trên đầu của hắn trên cần câu giãy dụa không ngớt, nhưng không thể kiếm thoát, đành phải nhận mệnh.
Thúc Quân lên tiếng, đi đến bên người Tần Mục.
– Mấy trọng thiên sau ngươi không nên đi.
Yên Vân Hề tặng hắn ra khỏi thành, nói:
– Ta bên này là giả thúc ngựa, bên kia chính là thật nịnh nọt, ngươi đi nơi đó ngược lại sẽ bị làm nhục.
Tần Mục nao nao, lộ ra vẻ nghi hoặc.
Yên Vân Hề thở dài:
– Trong Vô Ưu Hương, không cam lòng chính là những lão tướng chúng ta, Thần Ma tân sinh ở Vô Ưu Hương, không có bất kỳ tình cảm gì đối với ngoại giới, đối với Thiên Đình cường đại trong truyền thuyết e ngại vạn phần, không muốn ra ngoài.
Trong bọn họ cũng có người thông minh, biết ngươi qua đây là dự
định dùng võ khuyên can, khiến cho Khai Hoàng xuất chinh.
Bọn hắn chắc chắn sẽ cản trở.
Tần Mục lộ ra dáng tươi cười, gật đầu nói:
– Đối bọn hắn, nơi này mới thật là Vô Ưu Hương.
Yên Vân Hề hừ một tiếng, thản nhiên nói:
– Cái gì là Vô Ưu Hương? Thế gian này căn bản không tồn tại Vô Ưu Hương! Ngươi đi đi, sớm một ngày nhìn thấy Khai Hoàng, phần thắng của ngươi sẽ nhiều thêm ra một phần.
Ngộ tính Kiếm Đạo thần thông của hắn thực sự quá cao, ngươi đi trễ một ngày, hắn cũng có thể tìm hiểu ra Kiếm Nhị Thập Thức, đối với ngươi càng thêm bất lợi.
Tần Mục cáo từ rời đi.
Hai người tới Ngọc Long Thiên, Vô Ưu Hương Ngọc Long Thiên này cùng 29 tầng Chư Thiên trước mặt quả nhiên rất khác biệt, nơi này ca vũ thăng bình, vàng son lộng lẫy, tuổi trẻ Thần Ma trong này dùng quan tưởng thần thông đã sáng tạo ra các loại kỳ cảnh thánh cảnh, đẹp không sao tả xiết.
Mọi người trong những nơi kỳ dị lộng lẫy này vừa múa vừa hát, tửu trì nhục lâm, vô cùng xa xỉ.
Tần Mục và Thúc Quân ở chỗ này, Thúc Quân đột nhiên rơi lệ.
Tần Mục kinh ngạc, nói:
– Thần Vương sao vậy?
– Năm đó, trước khi bộ tộc Tạo Vật Chủ ta diệt vong cũng là như vậy, thấy vật nghĩ tình, làm cho ta bất giác nhớ tới năm đó.
Thúc Quân cảm khái nói:
– Tạo Vật Chủ bộ tộc đến phồn hoa nhất khi, ai cũng không hề nghĩ tới cách diệt tộc chi họa không xa.
Tần Mục trầm tư.
Nơi này có Thần Nhân tuần tra bốn phía, hẳn là thế hệ trẻ tuổi tân sinh thần chỉ nghe được tin tức Tần Mục đi vào Vô Ưu Hương, đến đây tìm kiếm tung tích của bọn hắn.
Tần Mục dùng thần thức ba động hình thành thần thức huyễn cảnh, đi qua trước mặt những thần chỉ
điều tra kia, lên đường bình an.
Bọn hắn đi vào Long Biến Thiên, nơi này vô cùng xa xỉ càng hơn Ngọc Long Thiên, Vô Ưu Hương tất cả
thủ tướng các trọng thiên phía dưới sẽ còn lo lắng Tạo Vật Chủ tiến công mà luyện binh bày trận, nơi này thì lại hồn nhiên không có loại không khí khẩn trương kia, chỉ có hưởng thụ, hưởng lạc, tận tình bể dục.
Tần Mục và Thúc Quân không hề dừng lại, tiếp tục chạy tới trọng thiên tiếp theo, Bình Dục Thiên.
– Mục nhi.
Vợ chồng Tần Hán Trân ở lối vào Bình Dục Thiên chờ hắn, cũng đã đợi rất lâu, Trân vương phi cười nói:
– Quả nhiên Mục nhi tới, vẫn là cha ngươi biết ngươi, nói ngươi nhất định sẽ tới điều tra kiếm pháp của Khai Hoàng.
Tần Mục phất áo bào lên, lễ bái hai người, nói:
– Mục mặc vào áo bào đỏ chính là Thánh Anh, bởi vậy lãnh đạm nhị lão, bây giờ đến đây thỉnh tội.
Tần Hán Trân vội vàng đỡ dậy hắn, nói:
– Không có ân dưỡng dục n, không tận giáo dục, không cho ngươi linh hồn, nào dám gọi phụ mẫu?
Trân vương phi lau khóe mắt, cười nói:
– Ta ngược lại thật sự là hi vọng sinh hai đứa con trai.
Tần Hán Trân nói:
– Ngươi đoạn đường này đi tới, nhất định chịu rất nhiều gặp trắc trở, bộ hạ cũ của bệ hạ đối với hắn trung thành tuyệt đối, khẳng định sẽ gây khó khăn đủ đường.
Ta biết ngươi khổ.
Tần Mục nghẹn họng nhìn trân trối.
Trân vương phi nói:
– Cha ngươi là Trân Vương, không tốt trực tiếp xuống dưới gặp những lão gia hỏa kia.
Tính tình của bọn hắn, lúc nói chuyện âm dương quái khí, ta nói để cha ngươi đi tìm ngươi, hắn nói những lão nhân kia có chừng mực, khẳng định sẽ xuất thủ với ngươi, nhưng sẽ không nguy hiểm cho tính mạng của ngươi, nhiều nhất đả thương ngươi, không để ngươi tiến đến.
Ngươi nếu là bị những lão nhân kia bức lui, vậy thì càng tốt hơn.
Tần Mục càng nghẹn họng nhìn trân trối.
Thúc Quân ha ha cười nói:
– Những bộ hạ cũ của Khai Hoàng kia, đích thật là trung thành tuyệt đối, gây khó khăn đủ đường.
Tần Hán Trân mang theo hắn hướng về Trân Vương phủ, nói:
– Khó khăn lắm ngươi mới trở về, ta dẫn ngươi đi gặp liệt tổ liệt tông Tần gia.
Chúng ta không hỏi ngươi quyết đấu với Khai Hoàng, chúng ta đi vào cửa chính.
Bình Dục Thiên này có một nửa lãnh địa là của lão Tần gia.
Tần Mục xưng vâng.
Hắn đi theo Tần Hán Trân và Trân vương phi, cùng nhau đi tới, chỉ thấy mồ san sát, nhìn một cái không thấy điểm cuối.
– Đây đều là lão tổ tông Tần gia.
Tần Hán Trân nói:
– Người lão Tần gia biết Khai Hoàng hạ quyết tâm di chuyển đến Vô Ưu Hương, rất không được lòng các tướng sĩ, cho nên từ bốn đời lên, người lão Tần gia đã chủ động đối kháng với Tạo Vật Chủ.
Bọn hắn đều ở
nơi này, một đời lại một đời người, đều ở nơi này.
– Khai Hoàng có 34 người con, ở trên đường thành lập Khai Hoàng Thiên Đình, chết trận 33 người, mạch của lão tổ tông chúng ta, là chết trong chiến dịch di chuyển Vô Ưu Hương, hắn mang theo sáu đứa con trai, chặn đánh Thiên Đình, không tìm được thi thể, cũng không đi tìm.
Tần Hán Trân nói:
– Hắn không được đưa vào mộ tổ.
Khai Hoàng tam thế tử tôn là chết trên đường khi tiến vào Thái Hư, bọn hắn đi vào trước dò đường, chỉ có một còn sống trở về, nói với Khai Hoàng, an toàn.
– Đến thế hệ chúng ta, ta đời 106, ngươi đời 107, nhân số Tần gia đã rất ít đi, mỗi một thời đại người đều phải gánh vác lên gánh nặng thủ hộ Vô Ưu Hương.
Tạo Vật Chủ đột kích, người Tần gia là người thứ nhất lao ra, chỗ xung yếu đến phía trước nhất.
Mẹ ngươi không cho ngươi trở về, cũng là lo lắng điểm này.
Hắn chỉ một ngôi mộ phía trước, nói:
– Bên kia là đại bá của ngươi, chính là ca ca ta, lúc trước đối đãi ta rất tốt.
Lúc ta rời khỏi Vô Ưu Hương, hắn đã tiễn ta, sau khi ta trở về, hắn đã bị chôn ở chỗ này. .
– Đối với lão Tần gia, Vô Ưu Hương cho tới bây giờ đều không tồn tại.
Hắn đứng ở trước ngôi mộ, gục đầu xuống:
– Bởi vì đối với Tần người cái họ này tới nói, trên lưng đeo đồ vật nhiều lắm, quá nặng đi.
Ta Thích
1/2
21:33, 26/03/2022
Bạn đang đọc
MỤC THẦN KÝ (DỊCH)
của
TRẠCH TRƯ
Trước
Tiếp
Chương Này
Chương Kế
Thông Tin Chương Truyện
Đăng bởi
Aqua
Phiên bản
Dịch
Thời gian
một năm
Lượt đọc
37
Các Tùy Chọn
Báo cáo vấn đề trong truyện
Gửi tin nhắn cho nhóm trưởng
Báo cáo cho QTV
This site is protected by reCAPTCHA and the Google
Privacy Policy and
Terms of Service apply.
2/2
21:34, 26/03/2022
Chương 1003 – Mục Thần Ký (Dịch)
Mục Thần Ký (Dịch)
Chương 1003
: Mục Thần Ký (Dịch)
Bọn Hắn Không Phải Ngươi (1)
Trước
Tiếp
Phiên bản Dịch · 1564 chữ
Tần Mục nhìn phần mộ không nhìn thấy cuối, trong lòng sinh ra một cảm giác khó hiểu.
Hắn cùng nhau đi tới, Vô Ưu Hương Tam Thập Tam Trọng Thiên giống như là ba thế giới khác nhau, lão thần Khai Hoàng tiếng oán than dậy đất, cam chịu, đại tân sinh tận tình hưởng lạc, ăn chơi đàng điếm.
Mà Tần thị nhất mạch thì đang đả sinh đả tử, vì an bình của Vô Ưu Hương mà ném đầu lâu vẩy nhiệt huyết.
Thật quá hoang đường.
– Vô Ưu Hương đã dị dạng, hoặc là nói, Vô Ưu Hương phân liệt.
Trong lòng Tần Mục cảm khái.
Một Vô Ưu Hương xé rách, thế hệ trước bởi vì từ bỏ ý chí ban đầu thề phải bảo vệ con dân mà đạo tâm sụp đổ, một đời mới thì yên lặng trong vô ưu vô lự suy nghĩ tức là thật.
Tần gia là bởi vì cảm thấy hổ thẹn với con dân, hổ thẹn với thế hệ trước, lại phải thủ hộ vinh quang của Khai Hoàng, giữ gìn an bình cho Vô Ưu Hương, lấy hành vi gần như tự mình hại mình bảo vệ Vô Ưu Hương.
– Các ngươi không để cho ta về Vô Ưu Hương, là lo lắng ta cũng bị chôn ở chỗ này giống liệt tổ liệt tông sao?
Tần Mục lắc đầu, thật ra trong lòng của hắn Vô Ưu Hương sớm đã sụp đổ, sụp đổ, không còn tồn tại, chỉ
là đối với việc liệt tổ liệt tông Tần gia vì bảo hộ Vô Ưu Hương thủ hộ vinh quang Khai Hoàng mà hi sinh cảm thấy không đáng.
– Năm đó là Khai Hoàng chia cắt nửa giang sơn của thế giới Bỉ Ngạn, mở ra Vô Ưu Hương, đắc tội Tạo Vật Chủ, bây giờ cũng là Tần gia tử thành lập Bỉ Ngạn U Đô, làm cho hai tộc quay về hòa bình.
Tần Mục nói với Tần Hán Trân:
– Từ nay về sau, dòng dõi Tần gia không cần thiết tiếp tục vì thủ hộ vinh quang của Khai Hoàng mà liều mạng với Tạo Vật Chủ nữa.
Tần Hán Trân lắc đầu, đi thẳng về phía trước, nói:
– Sau này dòng dõi Tần gia vẫn sẽ vì vinh quang của Khai Hoàng, vì tương lai liều sống liều chết chiến tranh.
Vô Ưu Hương là như thế này, nhưng rời khỏi Vô Ưu Hương, bên ngoài sao lại không phải một Vô Ưu Hương khác?
Tần Mục đi theo Tần Hán Trân tiến lên, đi qua hết tòa này đến tòa phần mộ khác, trong lòng yên tĩnh mà linh hoạt kỳ ảo.
Thế hệ này lại một đời tiền bối chết đi, chiến tranh với Tạo Vật Chủ, làm cho hắn muốn cười mà cười không ra, muốn khóc mà khóc không được.
Hắn chỉ có thể lắc đầu.
Hắn hiểu chuyện đến nay, vẫn luôn đau khổ tìm kiếm tìm kiếm thăm dò Vô Ưu Hương, vẫn chỉ là hoa trong sương trăng trong nước.
Không ở vào trí của hắn, rất khó minh bạch tâm tình và tâm cảnh của hắn ở giờ khắc này.
Sắp đến Trân Vương phủ, phía trước mồ dần ít đi, có chút nam nữ trẻ tuổi đang khổ cực tu luyện.
Bọn hắn hẳn là hậu bối Tần gia, niên kỷ so với Tần Mục không sai biệt lắm, có người lớn tuổi hơn Tần Mục, nhưng lớn hơn không được bao nhiêu tuổi, tuổi trẻ hơn Tần Mục cũng có.
Tử đệ Tần gia không nhiều, chỉ có mười mấy người, huấn luyện so với người Vô Ưu Hương ở nơi khác càng thêm khắc khổ, gần như khổ hạnh tăng ma luyện nhục thân của mình, rèn luyện nguyên khí của mình, cô đọng thần thức của mình.
Hiện tại, rất nhiều đại tân sinh của Vô Ưu Hương đang hưởng lạc, rất khó có khắc khổ tu hành như thế.
Tần Mục dừng lại quan sát, nói với Tần Hán Trân:
– Tần gia chỉ còn lại có những người này?
Tần Hán Trân gật đầu, nói:
– Chỉ còn lại những người này.
Đế Hoàng gia hậu đại, đằng sau bách thế, ai còn cảm thấy ngươi là Hoàng tộc? Chỉ có chính trong lòng ngươi cho rằng như vậy mà thôi, chỉ có chính ngươi còn kiên trì phần này kiêu ngạo mà thôi.
Không cố gắng thì Tạo Vật Chủ đột kích sẽ chết rất thảm.
Sau khi Phượng Thanh trở
về, chúng ta mới thở phào nhẹ nhõm.
Tần Mục nhìn một lát, Tần Hán Trân gọi một tiểu nữ hài, nói:
– Tư Oánh, đây là đường ca của ngươi.
Nữ hài kia một thân mồ hôi, vận chuyển nguyên khí làm cho mồ hôi bốc hơi sạch sẽ, tò mò nhìn Tần Mục, cười nói:
– Hắn rõ ràng là Thánh Anh của Tạo Vật Chủ tộc, đặc biệt hung, dọa khóc thật nhiều người! Ta lúc ấy đều sợ quá khóc.
Tần Mục lộ ra dáng tươi cười, lấy ra một giọt Hồng Mông Nguyên Dịch, quan tưởng ra một viên trân châu, nhốt Hồng Mông Nguyên Dịch ở bên trong, đưa cho nàng, cười nói:
– Ngươi đeo trên cổ, ngày bình thường rất có ích cho tu luyện.
Nữ hài kia nhận lấy, lại đi ra ngoài tu luyện.
– Tư Oánh là nhỏ nhất trong Tần gia, là di phúc tử đại bá của ngươi, còn chưa tới 10 tuổi, hiện tại là ta đang dạy nàng.
Tần Hán Trân nói:
– Chúng ta về nhà, ta dẫn ngươi đi từ đường tế tổ.
Tần Mục gật đầu, Trân Vương phủ không tính lớn, khôn cóg Long Biến Thiên và xa cực dục, nhưng mà từ
đường lại không nhỏ.
Trân vương phi và Thúc Quân chờ đợi ở bên ngoài, Tần Hán Trân dẫn Tần Mục đi vào, chỉ thấy từng cái bài bày ra chỉnh tề, đắp lên cùng một chỗ giống như là một tế đàn quy mô hùng vĩ.
Nơi này rất là nghiêm túc, bầu không khí ngưng trọng.
Tần Mục đi theo phía sau Tần Hán Trân, lễ bái dâng hương.
Tần Hán Trân lấy ra gia phả Tần gia, dò hỏi:
– Muốn thêm tên của ngươi vào sao?
Tần Mục chần chờ một chút, lắc đầu:
– Ta muốn đi đánh Khai Hoàng.
Trước khi đánh Khai Hoàng, ta không thể có tên trên gia phả.
Sau khi đánh Khai Hoàng, ta cũng không thể xuất hiện trên gia phả.
Tần Hán Trân ngơ ngác.
Đánh Khai Hoàng, là đánh lão tổ tông Tần gia, Tần Mục không thể dùng thân phận thế tôn thứ 107 đi đánh, đó là đại nghịch bất đạo.
Sau khi đánh Khai Hoàng, Tần Mục chính là hạng người khi sư diệt tổ, không nên xuất hiện trong gia phả, về tình về lý đều phải bị khai trừ khỏi gia phả.
– Ngươi thật nhất định phải đi đến một bước này?
Tần Hán Trân nhịn không được nói:
– Sau khi đánh, từ đường Tần gia, ngươi sẽ không vào được! Sau khi ngươi chết, mộ phần của ngươi cũng không thể tiến mộ tổ, ngươi sẽ trở thành cô hồn dã quỷ, Tần gia không có người tế bái ngươi!
Tần Mục lộ ra dáng tươi cười, nói:
– Không đánh Khai Hoàng, Vô Ưu Hương sẽ không tỉnh lại.
Khai Hoàng cũng hi vọng ta đánh hắn, đánh hắn ra khỏi Vô Ưu Hương này.
Ta không thể cô phụ kỳ vọng của hắn.
Hắn cười nói:
– Ta là một con cá nheo bị Khai Hoàng chủ động phóng vào trong Vô Ưu Hương, hắn không phải hi vọng ta đến quấy nước đục, mà là hi vọng ta đến quét tan hết nuốc đọng đi, làm cho những con cá thất vọng kia bắt đầu du động, làm cho những con cá sống mơ màng kia tỉnh táo lại.
Ta phải làm cho tốt bản phận con cá nheo này.
Tần Hán Trân trầm mặc, nói:
– Khai Hoàng cực kỳ đáng sợ.
– Ta biết.
Ta ở Thái Hư chi địa đã nhìn thấy dấu vết lưu lại lúc hắn quyết đấu với Hỏa Thiên Tôn, tu vi Hỏa Thiên Tôn cao hơn hắn, nhưng vẫn thua dưới kiếm của hắn.
Tần Mục nói:
– Trong Thiên Đình Thập Thiên Tôn, mặc dù thực lực Hỏa Thiên Tôn không phải mạnh nhất, nhưng cũng không phải yếu nhất, có thể khiến cho Hỏa Thiên Tôn lưu lại dấu ấn đại đạo, đồng thời thụ thương, thực
lực Khai Hoàng đã ngoài dự đoán của ta.
1/2
21:34, 26/03/2022
Tần Hán Trân nói:
– Thực lực của hắn không chỉ là Kiếm Đạo.
Mặc dù Kiếm Đạo mạnh nhất, nhưng thần thông của hắn cũng không kém hơn kiếm đạo.
Tần Mục gật đầu nói:
– Long Hán năm đầu, lúc gặp được hắn, hắn chính là kiếm pháp và thần thông song tuyệt.
Ta ác Nguyên Mẫu phu nhân, lúc trọng thương Hạo Thiên Tôn, hắn thi triển thần thông giết ra khỏi trùng vây tới cứu ta, thần thông chi diệu, nhìn mà than thở.
Tần Hán Trân trầm mặc một lát, nói:
– Ta không thể lưu ngươi, ngươi đi đi.
Tần Mục khom người cúi đầu, quay người đi ra khỏi từ đường.
Ta Thích
Bạn đang đọc
MỤC THẦN KÝ (DỊCH)
của
TRẠCH TRƯ
Trước
Tiếp
Chương Này
Chương Kế
Thông Tin Chương Truyện
Đăng bởi
Aqua
Phiên bản
Dịch
Thời gian
một năm
Lượt thích
2
Lượt đọc
35
Các Tùy Chọn
Báo cáo vấn đề trong truyện
Gửi tin nhắn cho nhóm trưởng
Báo cáo cho QTV
This site is protected by reCAPTCHA and the Google
Privacy Policy and
Terms of Service apply.
2/2
21:34, 26/03/2022
Chương 1004 – Mục Thần Ký (Dịch)
Mục Thần Ký (Dịch)
Chương 1004
: Mục Thần Ký (Dịch)
Bọn Hắn Không Phải Ngươi (2)
Trước
Tiếp
Phiên bản Dịch · 1590 chữ
Ánh nắng bên ngoài chướng mắt, Tần Mục đưa tay che một cái, quay đầu nhìn lại, Tần gia từ đường trang nghiêm túc mục, bên trong cung phụng chính là liệt tổ liệt tông, nhưng hắn vĩnh viễn cũng không cách nào tiến vào nơi này.
Hắn gặp Trân vương phi, cúi đầu về phía Trân vương phi, cùng Thúc Quân đi ra khỏi Trân Vương phủ.
Trân vương phi nhìn bóng lưng của hắn, há to miệng, nhưng không kêu lên tiếng, Tần Hán Trân đi đến bên cạnh nàng, đứng chung với nàng, Trân vương phi vô lực tựa ở trên đầu vai của hắn.
– Mục nhi đại khái sẽ không còn trở về nữa.
Nàng nói khẽ.
Tần Mục nhìn về phía tử đệ Tần gia đang khắc khổ tu hành, đi lướt qua chỗ bọn họ
– Đường ca ——
Tiểu nữ hài tên Tần Tư Oánh kia ngoắc hắn lại.
Tần Mục xa xa vẫy tay, nơi này có nhà ấm áp, nhưng mà hắn không cách nào trú lưu trong này.
Hắn mang theo Thúc Quân đi, lại trải qua từng ngôi mộ tổ kia, Tần Mục bóp một nắm đất trịnh trọng thu vào trong đại lục chữ Tần.
Thúc Quân có chút không hiểu, Tần Mục cười nói:
– Tương lai nếu ta chết rồi, ta không thể chôn ở chỗ này, nhưng trên mộ phần của ta nhất định phải có đất của quê hương.
Bọn hắn đi vào đệ tam thập tam trọng thiên, nơi này cũng là chỗ của Khai Hoàng Thiên Đình.
Rất nhiều văn võ quan viên của Khai Hoàng Thiên Đình đã tới đây trước hắn, lẳng lặng chờ đợi trận chiến của Thiên Tôn, từng thần chỉ nhục thân to lớn, sừng sững khắp nơi trong Thiên Cung, lẳng lặng nhìn Tần Mục đi vào Nam Thiên Môn, đi vào thần cung thần điện nguy nga nghiêm túc, xuyên qua thiên nhai, rồi qua Dao Đài Dao Trì, đi tới Ngọc Kinh thành.
Khai Hoàng Thiên Đình cũng là bố trí theo Long Hán Thiên Đình, chỉ là giản lược hơn Long Hán Thiên Đình một chút, cương vực cũng không bao la như vậy, nhưng luận xa hoa chỉ có hơn chứ không kém.
Dù sao nơi này là Vô Ưu Hương, là một bộ phận của thế giới Bỉ Ngạn, trong này quan tưởng tạo vật dễ
dàng hơn những nơi khác không biết gấp bao nhiêu lần.
Tần Mục không sử dụng bất luận thần thông gì, từng bước một đi qua, mặc dù Khai Hoàng Thiên Đình cũng không bao la, nhưng từng bước một đi qua tốn hao thời gian cũng thật dài.
Nhưng mà hắn giống như là một cầu đạo giả thành tín, từng bước một đo đạc, đo đạc không phải Khai Hoàng Thiên Đình, mà là đúng sai trong lòng mình.
Nơi này ngoại trừ Thúc Quân ra không có Tạo Vật Chủ khác, bởi vì đây là chuyện giữa hai Thiên Tôn, Tạo Vật Chủ sẽ không can thiệp, cũng như không quan hệ gì với bọn họ, cũng không tất yếu chứng kiến thắng bại giữa hai Thiên Tôn.
Nơi này chỉ có những lão thần Khai Hoàng kia, Khai Hoàng Đạo Môn Đạo Chủ Tô Mạch Thanh, Thái Dương Thủ Viêm Nhật Noãn, tứ phụ Phòng Do Cơ, Cao Bách Tầm, Chu Kinh Mộng, Chu Tầm Phương, còn có các loại cựu thần Tam công Lục bộ Cửu khanh, họ đều đang nhìn Tần Mục đi về phía Ngọc Kinh thành.
Bọn hắn lộ ra vẻ chờ mong, ma quyền sát chưởng, Viêm Nhật Noãn còn đang cọ xát lấy kiếm của hắn, vết rỉ dần lột đi.
Ngoại trừ bọn hắn ra, còn có tân thần, bọn hắn ở trong Ngọc Kinh thành, Ngọc Kinh thành hoa lệ nhất, bọn hắn cũng đang nhìn Tần Mục đi tới, có cười trên nỗi đau của người khác, có rục rịch, còn có huýt sáo.
Tần Mục làm như không thấy, mắt điếc tai ngơ.
Tần Hán Trân và Trân vương phi cũng mang theo số lượng không nhiều Tần gia tử đi vào Ngọc Kinh, sắc mặt phức tạp nhìn Tần Mục xuyên qua Ngọc Kinh thành, từ Chu Tước Môn đi vào Thừa Thiên Môn.
Thừa Thiên Môn cao sừng sững, phía trước chính là Di La cung Lăng Tiêu điện, Hoàng Cực đại điện, tượng trưng cho uy quyền vô song của Thiên Đế.
Dưới Thừa Thiên Môn, Tần Mục dừng bước, xoay người lại, khom người nói với Thúc Quân:
– Thần Vương xin dừng bước.
Thúc Quân hoàn lễ, dừng bước lại, đứng dưới Thừa Thiên Môn, nhìn hắn leo lên một cầu thang, mười bậc mà lên, đi hướng Lăng Tiêu bảo điện.
Tần Mục bước lên từng bậc, qua không biết bao lâu, hắn rốt cục đi đến trước Lăng Tiêu điện.
Trong Lăng Tiêu điện, một Đế Hoàng đang ngồi trên bảo tọa, nhìn thấy hắn tới, thế là đứng dậy.
Khai Hoàng bỏ đi đế bào trên người, xếp chính tề để bào, đặt ở trên bảo tọa, lại lấy xuống đế quan trên đỉnh đầu, đặt ở trên đế bào.
Hắn nhấc lên Vô Ưu Kiếm bên hông, tranh một tiếng, Vô Ưu Kiếm ra khỏi vỏ, vỏ kiếm bị hắn nhẹ nhàng vung lên, cắm lên cây cột ở Lăng Tiêu điện.
Kiếm quang sáng tỏ, chiếu rọi Lăng Tiêu, cả điện kiếm ảnh lắc lư.
Hắn nhìn Tần Mục đang đi vào trong Lăng Tiêu điện, lẳng lặng chờ đợi Tần Mục đến, thân ảnh của hắn đứng sừng sững ở chỗ đó, cho người ta một loại tuyên cổ bất động, đạo tâm không dời.
Tuế nguyệt mất đi, sơ tâm của hắn từ đầu đến cuối vẫn không thay đổi.
Tần Mục đi đến trước người hắn, lộ ra dáng tươi cười:
– Tần Khai, đã lâu không gặp.
Khai Hoàng cũng lộ ra dáng tươi cười:
– Mục Thanh, trăm vạn năm chưa từng thấy qua.
Ngươi từ Thái Hoàng Thiên đi tới, một đường nhìn thấy cái gì?
– Ta thấy được Thiên Đình mục nát của ngươi.
Tần Mục lấy ra Kiếm Hoàn, nhẹ nhàng nhoáng một cái, Kiếm Hoàn hóa thành một thanh Thần Kiếm trong tay hắn vang lên, Tần Mục phủi kiếm, mũi kiếm thân kiếm không ngừng chấn động, thản nhiên nói:
– Sơ tâm ngươi di chuyển Vô Ưu Hương là tốt, nhưng chỉ có chính ngươi có thể kiên trì sơ tâm của mình, bộ hạ cũ của ngươi thì không cách nào tiếp nhận thất bại, lâm vào trong đạo tâm tan rã đau khổ bi thương.
Bọn hắn làm không được phụ trọng tiến lên giống như ngươi, sẽ chỉ oán ngươi hận ngươi.
Bọn hắn không phải ngươi.
Khai Hoàng gật đầu:
– Là ta lực áp chúng nghị, một lòng muốn di chuyển đến Vô Ưu Hương, chịu tội tại ta.
Ngươi còn chứng kiến cái gì?
Tần Mục nói:
– Ta còn chứng kiến Khai Hoàng biến pháp của ngươi đã thất bại, lòng người sụp đổ.
Từ lúc ngươi quyết định di chuyển đến Vô Ưu Hương, Khai Hoàng biến pháp cũng đã thất bại, chỉ còn lại có một chút đồ vật lưu vu biểu diện.
Khai Hoàng gật đầu:
– Thời đại Khai Hoàng, lấy thần vì người chính là gốc rễ lập quốc, ta bỏ qua gốc rễ lập quốc để Chư Thần Khai Hoàng không thủ hộ bách tính, không thủ hộ chúng sinh, đến mức biến pháp gián đoạn.
Chịu tội tại ta.
Ngươi còn thấy cái gì?
Tần Mục nói:
– Ta nhìn thấy tân sinh một đời không biến pháp tinh thần, an phận ở một góc tận tình bể dục, không huyết tính, không biết phấn đấu, không tiến hành khai sáng.
Bối phận mới cũ, ngăn cách sâu nặng.
Bọn hắn không phải ngươi.
Khai Hoàng nói:
– Chịu tội tại ta.
– Ta còn chứng kiến huyết mạch Tần gia vì quyết sách năm đó của ngươi mà chết, một đời lại một đời người kẻ trước ngã xuống, kẻ sau tiến lên.
Tần Mục buồn bã nói:
– Bọn hắn không phải ngươi, không cách nào trưởng thành một Khai Hoàng khác, chỉ có thể dùng mạng của mình đền bù lỗi lầm của ngươi.
Khai Hoàng ảm đạm:
– Chịu tội tại ta.
– Ta còn chứng kiến ngươi còn muốn chạy ra ngoài, nhưng không đi ra được, có thể đi ra chỉ có Khai
Hoàng, tất cả mọi người Vô Ưu Hương lại không đi ra được.
Bọn hắn không ra khỏi Vô Ưu Hương, ngươi bị
1/2
21:34, 26/03/2022
bọn hắn làm mệt mỏi, ngươi chạy không thoát Vô Ưu Hương.
Tần Mục run run cổ tay, xắn một kiếm hoa, tiếp lấy mũi kiếm nghiêng rủ xuống, chỉ vào mặt đất, thản nhiên nói:
– Tần Khai, để ta tới đánh nát Vô Ưu Hương trong lòng ngươi đi.
Ầm ầm ——
Khai Hoàng Thiên Đình, Di La cung Lăng Tiêu điện chia năm xẻ bảy, kiến trúc to lớn nghiêng nghiêng trượt xuống, từ trên cầu thang một đường bại sập, cây cột cự thạch nhấp nhô, rường cột chạm trổ bị nện đến vỡ nát ở trong bụi bặm!
Trên Lăng Tiêu Đài, mũi kiếm của Khai Hoàng chỉ xéo mặt đất, mỉm cười nói:
– Mục Thanh, ta đã chờ ngươi rất lâu.
Xin mời ——
Con ngươi Tần Mục đột nhiên co lại:
– Xin mời.
Ta Thích
Bạn đang đọc
MỤC THẦN KÝ (DỊCH)
của
TRẠCH TRƯ
Trước
Tiếp
Chương Này
Chương Kế
Thông Tin Chương Truyện
Đăng bởi
Aqua
Phiên bản
Dịch
Thời gian
một năm
Lượt đọc
43
Các Tùy Chọn
Báo cáo vấn đề trong truyện
Gửi tin nhắn cho nhóm trưởng
Báo cáo cho QTV
This site is protected by reCAPTCHA and the Google
Privacy Policy and
Terms of Service apply.
2/2
21:34, 26/03/2022
Chương 1005 – Mục Thần Ký (Dịch)
Mục Thần Ký (Dịch)
Chương 1005
: Mục Thần Ký (Dịch)
Đệ Tam Thập Tam Trọng Thiên Kiếm Vực (1)
Trước
Tiếp
Phiên bản Dịch · 1432 chữ
Khi con ngươi Tần Mục bắt đầu co vào, kiếm trong tay hắn đã đâm ra, một kiếm này đâm ra, kiếm thức hóa thành Thái Hoàng Bình Thiên Kiếm!
Đó là một loại Kiếm Đạo là nhìn thấy thiên hạ bất bình, Thần Ma loạn vũ làm hại thế nhân, cảm niệm chúng sinh khó khăn không thể nắm giữ vận mệnh của mình mới khai sáng ra Kiếm Đạo!
Bình thiên, bình chuyện bất bình trong thiên hạ, bình chuyện bất công trong thiên hạ, chém tà nịnh, đồ
yêu mị, chính thị phi.
Khai Hoàng hồn nhiên không ngờ rằng chiêu thứ nhất của hắn lại là chiêu thứ nhất mình lấy kiếm nhập đạo.
Khi hắn lấy kiếm nhập đạo, chính vào lúc Thượng Hoàng kiếp dư ba không yên tĩnh, thời đại Khai Hoàng chưa đến, khi đó hắn còn là người trẻ tuổi, mao đầu tiểu tử, tràn đầy chính khí hào hiệp, trượng kiếm xông xáo diệt yêu ma quỷ quái hoành hành thế gian.
Hắn gặp được Nguyên giới bị lực lượng to lớn vặn vẹo, phong ấn, từng Chư Thiên lần lượt biến mất, yên lặng, Nguyên giới chỉ còn lại một nơi không lớn.
Khi đó Nguyên giới so với Duyên Khang và Đại Khư sau này lớn hơn rất nhiều lần, nhưng mà so với Nguyên giới chân chính vẫn là quá nhỏ.
Chồng chất Nguyên giới, phong ấn Nguyên giới, đó là lực lượng hùng vĩ tràn trề cỡ nào?
Hắn gặp được di tích của Thượng Hoàng, Thượng Hoàng Thiên Đình di chí cao lớn nguy nga, cung điện, thành cung sụp đổ, chôn ở dưới tường Thần Ma thi cốt.
Suy tư của hắn thường bị lịch sử trong những di tích kia dìm ngập.
Hắn còn gặp được đám người cực khổ gào khóc trong chiến hỏa, có vợ chồng, có phụ nữ trẻ em, có lão nhân.
Hắn gặp được Thần Ma hoành hành không sợ, gặp được thừa yêu ma quỷ quái dịp loạn thành loạn, gặp được tế đàn to lớn của bách tính Thượng Hoàng Thần Nhân bị xua đuổi may mắn còn sống sót chế tạo, lại đem những người dân này áp lên tế đàn Thiên Đình Chư Thần, hiến tế cho Thiên Đình Chư Thần.
Hắn còn rõ ràng nhớ kỹ những nụ cười lấy lòng, khuôn mặt dữ tợn lúc những Thần Ma kia hiến tế bách tính cho Thượng Thần.
Thái Hoàng Bình Thiên Kiếm, chính là bởi vậy mà sinh.
Trong lồng ngực có hiệp khí, trượng kiếm bình giang hồ.
Một chiêu này là chiêu thức sớm nhất của hắn, hắn sáng chế một chiêu này khi Kiếm Đạo còn chưa từng gặp được Tần Mục, năm đầu chưa từng xuyên qua đến Long Hán.
Chiêu thức cũng không viên mãn như chiêu thức Kiếm Đạo sau này của hắn, thậm chí có thể nói có chút thô ráp, nhưng mà một chiêu này lại là chí khí viên mãn nhất trong Kiếm Đạo Tam Thập Tam Trọng Thiên của hắn, nhất là một chiêu hào khí vượt mây, không có cái thứ hai!
Thái Hoàng Bình Thiên Kiếm ở trong tay Tần Mục thi triển đi ra, trượng kiếm nhậm hiệp, lấy bạo chế bạo, thiếu niên hào hiệp Kiếm Đạo từ dưới kiếm của hắn bắn ra, làm cho Khai Hoàng trong nháy mắt từ trong ký ức năm đó tỉnh lại, trong lúc vô tình Vô Ưu Kiếm trong tay giống như mang theo hắn trở lại lúc ban đầu.
Hắn thi triển ra cũng là Thái Hoàng Bình Thiên Kiếm, giống với kiếm pháp của Tần Mục, khi một chiêu này thi triển ra, hắn lại cảm thấy gió đang gào thét, thân phiêu diêu trong gió.
Đó là cảm giác thời niên thiếu, kích tình bành trướng, cho là mình có lực lượng cải thiên hoán địa giấu ở
trong thân thể nho nhỏ kia, dù là gió táp sóng xô, dù là khó khăn trùng trùng, đều không thể đánh bại mình!
Mọi việc gian nan hiểm trở ngăn trở gặp trắc trở, đều là động lực làm cho mình tiến lên, làm cho mình càng cường đại hơn!
Hắn phải bảo vệ bách tính trên thổ địa nhiều tai nạn này, khiến mọi người không sợ thần, không sợ ma, khiến mọi người có thể thẳng eo mà sống, không cần tiếp tục nhìn sắc mặt Thần Ma.
Dưới kiếm hai người, Thái Hoàng Thiên sông núi giăng khắp nơi, kiếm quang hóa thành dòng sông, bành trướng rung động.
Trong Ngọc Kinh thành, trong Khai Hoàng Thiên Đình, từng tôn Thần Ma, cho dù mới hay cũ, đều không chớp mắt nhìn một màn này.
Mặc dù dáng dấp Tần Mục là thiếu niên, nhưng Khai Hoàng sớm đã trở thành một trung niên, tràn đầy uy nghiêm của Đế Hoàng, mà bây giờ, bọn hắn nhìn thấy lại giống như hai thiếu niên hăng hái trượng kiếm.
Kiếm như hồng, đạo như vẽ, khoác kiếm nhất huy sái, ngàn dặm lồng lộng sơn hà đập vào mặt.
Trong sơn hà có kiếm khí như núi, có kiếm quang như mặt hồ ba lân, có kiếm khí giống như là mây cuốn mây bay, có kiếm mang giống như là sóng lớn liệt không!
Hai người kiếm quang trùng điệp, đột nhiên bộc phát, rất nhiều Thần Ma đại tân sinh cuống quít chạy ra khỏi nội thành Ngọc Kinh.
Bởi vì kiếm quang của bọn họ làm vỡ tung Thừa Thiên Môn, một đường quét ngang, từ Chu Tước Môn đến Huyền Vũ Môn, từ An Phúc Môn đến Duyên Hi Môn, từ Hàm Quang Môn đến An Lễ Môn, từ Thuận Nghĩa Môn đến Cảnh Phong Môn, từ Chí Đức Môn đến An Thượng Môn.
Kiếm quang từ trong những môn hộ này phun ra ngoài, phá vỡ những thiên môn này, từng cung điện và kiến trúc tại trong kiếm quang phá thành mảnh nhỏ, thay vào đó là cảnh tượng Thái Hoàng Thiên ầm ầm sóng dậy!
Thái Cực cung, Dịch Đình cung, Đông Cung trong nháy mắt bị dãy núi đột ngột từ mặt đất mọc lên thay thế, Tu Đức điện, Phụ Hưng điện, Trường Nhạc điện, Đại Ninh điện bị hồ thiên nhất sắc thay thế.
Kiếm quang của hai người đột nhiên ngưng tụ, vòng quanh bọn hắn hóa thành truyền tống quang lưu.
Đây là một màn cực kỳ sáng chói, thân hình của bọn hắn không động, nhưng mà phi kiếm của mình không ngừng xoay tròn xung quanh bọn hắn, phi kiếm sáng tỏ thân kiếm chiếu rọi ra các loại truyền tống phù văn.
Truyền tống phù văn từ trên phi kiếm chiếu rọi trên người bọn hắn, thi triển ra truyền tống thần thông, kiếm quang cuốn thân thể bọn hắn phi tốc xuyên thẳng qua, như là hai đạo cầu vồng điện quang phi nhanh, đinh đinh va chạm trên không Ngọc Kinh thành.
Mỗi một lần va chạm, kiếm quang giống như là mặt trời loá mắt, xung quanh vô số kiếm khí giống như là từng tia sáng thẳng tắp không gì sánh được vọt tới bốn phía.
Phía dưới Ngọc Kinh thành, ngoại thành lập tức gặp nạn, Bình Khang điện, Tuyên Dương điện, Hưng Đạo điện, Khai Hóa điện, Quang Lộc điện các loại thần điện đỉnh điện thủng trăm ngàn lỗ, từng đạo kiếm khí bắn vào trong đó.
Lấy kiếm pháp để thi triển truyền tống thần thông, làm cho một đại gia thuật số như Tô Mạch Thanh cũng nhìn hoa cả mắt, vỗ tay bảo hay.
Càng nhiều thế hệ trẻ tuổi Thần Ma trốn ra ngoài thành, còn chưa đứng vững đã thấy thân hình Tần Mục và Khai Hoàng dừng lại trên bầu trời.
Chỉ nghe một tiếng vang ầm vang, Tam Thập Tam Trọng Thiên Kiếm Đạo kiếm thứ hai bộc phát!
Thái Minh Tề Thiên Kiếm!
Một kiếm này, là Khai Hoàng ở trên đường bình đại loạn Thần Ma, hào khí trong lồng ngực hóa thành hùng tâm vạn trượng, thề phải dữ thiên tề, thay đổi thế đạo bất bình này!
Thế đạo bất bình, cũng không phải là do Thần Ma chi loạn dẫn dắt lên, loạn Thần Ma cuối kỳ Thượng Hoàng kiếp chỉ là biểu tượng, chân chính bất công là trời này!
Hắn muốn dữ thiên tề, muón thay đổi thế giới không công bằng này!
Ta Thích
Bạn đang đọc
MỤC THẦN KÝ (DỊCH)
của
TRẠCH TRƯ
Trước
Tiếp
Chương Này
Chương Kế
Thông Tin Chương Truyện
Đăng bởi
Aqua
Phiên bản
Dịch
Thời gian
một năm
Lượt đọc
32
Các Tùy Chọn
Báo cáo vấn đề trong truyện
Gửi tin nhắn cho nhóm trưởng
1/2
21:34, 26/03/2022
Báo cáo cho QTV
This site is protected by reCAPTCHA and the Google
Privacy Policy and
Terms of Service apply.
2/2
21:34, 26/03/2022








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)





![[Dịch] Tướng Quân Phu Nhân Bảo Ngài Làm Ruộng [Dịch] Tướng Quân Phu Nhân Bảo Ngài Làm Ruộng](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/06/Dich-Tuong-Quan-Phu-Nhan-Bao-Ngai-Lam-Ruong-Audio-Truyen.jpg)




