[Dịch] Ma Thiên Ký
Tập 79 : Giải Dược (c391-c395)
❮ sautiếp ❯Chương 391: Giải Dược
Người đàn ông trung niên cầm đầu thoạt nhìn có vẻ thản nhiên nhưng thật ra rất khoái trí trước ánh mắt vừa sợ vừa giận của đám Quang Nô vì vậy bước chân y rất chậm rãi.
Nhưng nơi y đi qua, cho dù thế lực nhỏ hay hai thế lực lớn đều lặng yên lùi về sau mấy bước, nhường ra một con đường.
Một lúc sau, cuối cùng đám thủ vệ cũng đi tới trước một bệ đá nơi trung tâm quảng trường.
Nhưng người đàn ông trung niên cầm đầu cũng không lập tức nói chuyện mà nhìn xung quanh một lượt.
Khi thấy ánh mắt mong chờ của đám Quáng Nô bên dưới, y mới hài lòng nhẹ nhàng gật đầu, ho nhẹ một tiếng rồi lên tiếng tuyên bố:
“Ta là Trần Cương, hắc hắc, chắc không cần giới thiệu nhiều, đa số mọi người ở đây cũng đều biết đến ta.
Quy củ lần này cũng giống như trước chỉ có đều giao dịch có hơi thay đổi một chút, ba mươi lăm khối khoáng thạch quý hiếm đổi được một viên giải dược Hải Hoàng đan.”
Lời vừa nói xong, mọi người ở dưới lập tức nhao nhao phản đối.
“ Tháng trước rõ ràng ba mươi khoáng thạch một viên giải dược, tháng này thay đổi sao không báo trước?” Không biết là ai bắt đầu ồn ào lên tiếng.
Nghe xong lời này, mọi người càng thêm dao động, rất nhiều Quang Nô xì xào bàn tán, thần sắc gương mặt khác nhau.
Liễu Minh mặt không đổi sắc nhìn lướt qua đám đông xung quanh, phần lớn người kêu la đều ở trong những nhóm thế lực nhỏ, mà hai thế lực lớn lai yên lặng không lên tiếng như biết trước đều gì.
“Đúng vậy, hiện nay khoáng thạch trong các mỏ đã không còn nhiều, những mỏ quặng có sản lượng lớn đều bị các thế lực lớn chiếm cứ, chuyện khai thác khoáng thạch đã không còn dễ như trước rồi“
“Không chỉ có vậy, nghiệt thú gần đây hoạt động nhiều hơn lại còn hung hãn, bộc phát cũng nhiều hơn trước…”
Một ít Quang Nô dưới tình thế cấp bách không ngừng la hét.
Đứng ở trước thạch thai, Trần Cương thấy vậy sắc mặt trầm xuống lạnh lùng lớn tiếng nói:
“Yên lặng! Quy củ nơi đây là do các người đặt ra sao? Không muốn đổi giải dược thì cút khỏi đây! Nhưng ai không tuân thủ quy tắc đừng trách Trần mỗ không khách khí.”
Âm thanh vang vọng toàn trường khiến đám Quáng Nô sợ hãi im lặng không nói gì nữa, cả quảng trường bỗng chốc yên tĩnh trở lại.
Trần Cương thấy vậy sắc mặt mới dịu đi một chút, tiếp tục nói:
“Nhắc nhở mọi người, khoáng thạch có thể đổi giải dược cho mình cũng như người khác, thế nhưng chỉ có công hiệu trong bảy ngày mà thôi thế nên các ngươi cũng đừng có nghĩ để giành cho tháng sau sử dụng.
Khoáng thạch không đủ thì đừng có đòi hỏi giải dược.
Đương nhiên người có thừa khoáng thạch có thể trao đổi chỗ ta để lấy phù lục, linh thạch và một ít đan dược.
Được rồi! Trao đổi lần này bắt đầu.”
Sau khi tên thủ vệ trung niên nói xong liền lùi xuống, chắp tay sau lưng, không nói lời nào nữa.
Tiếp đó, mấy tên thủ vệ Yêu tộc khác liền đi lên, lấy từ trong mấy túi trữ vật ra một đống thuốc giải, linh thạch và các loại đan dược, phù lục khác nhau, ý bảo mọi người bắt đầu trao đổi.
Trong đó, có thể thấy nhiều nhất là mấy trăm bình đan dược màu xanh, chính là giải dược Hải Hoàng Đan.
Lúc đầu, các thế lực Quáng Nô nhỏ đều trầm mặc không nói, lặng lẽ quan sát hai thế lực lớn đứng nơi trung tâm quảng trường.
Mà những thủ vệ quặng mỏ cũng chỉ đứng trên bệ đá cười lạnh mấy tiếng, không có ý thúc giục chút nào.
Nhưng thủ vệ quặng mỏ quan sát xung quanh đứng một bên phụ cận cười lạnh, không có ý tứ thúc giục.
Thế nhưng chỉ một lát sau, nữ tử tộc Kim Lân gọi là ‘Nhị Minh’ mới đại diện hai tên Hải tộc đứng bên dưới, đi lên đổi lấy một túi thuốc giải khá lớn và một ít đan dược, phù lục, còn lão giả yêu tộc ‘Thiết Minh’ cũng đại diện thế lực Thiết Minh lên trao đổi.
Trong khoảnh khắc, thuốc giải ở trên bệ đá đã ít đi hơn nửa.
Sau khi hai thế lực thu được thuốc giải liền rời khỏi động quật, định lập tức ăn thuốc giải để mau chóng trở về mạch khoáng.
Hai thế lực lớn đi rồi, một đám thế lực nhỏ tiến lên vị trí còn trống, người trong động quật lúc này chỉ còn có hai phần ba.
Sau đó người trong các thế lực nhỏ cũng tiến lên bắt đầu trao đổi.
Trước thạch thai, cứ một tên thủ vệ tiếp nhận túi khoáng thạch thì một tên khác đưa túi da thuốc giải cho đối phương.
Ngoại trừ thuốc giải Hải Hoàng đan cần ba mươi năm khoáng thạch quý hiếm, khoáng thạch còn thừa cũng có thế đổi lấy linh thạch với tỉ lệ hai mươi khoáng thạch đổi lấy một linh thạch.
Còn một ít đan dược và phù lục cấp thấp cũng cần tới mấy khối khoáng thạch mới đổi được một chút.
Tỷ lệ đổi như vậy nếu như ở bên ngoài là chuyện không tưởng, thế nhưng ở đây mọi người cũng chỉ biết thầm oán chứ không còn cách nào khác cả.
Cho nên ngoại trừ hai thế lực lớn có thể đổi nhiều một ít, các thế lực nhỏ còn lại cũng chỉ có thể đổi một chút vật khác mà thôi.
Ở trong hoàn cảnh đặc thùnày, linh thạch là vật vô cùng hiếm, trong lúc nguy kịch, hấp thụ nhiều một ít pháp lực cũng có thể thêm một phần bảo vệ tính mạng
Trao đổi tiếp tục tiến hành trong một không khí quỷ dị.
Tuy nói nhiều thế lực nhỏ tiến lên trao đổi, ánh mắt nhìn về các thủ vệ đặc biệt là tên ”Trần Cương” vô cùng âm trầm nhưng việc tiến hành trao đổi vẫn đâu vào đấy.
“Lão đại, tại sao chúng ta có bốn người chỉ đổi được ba viên thuốc giải?” Đột nhiên một thanh âm chất vấn vang lên phá vỡ không khí quỷ dị này.
Thanh âm đến từ một góc hẻo lánh trong động quật bởi một tên thanh niên Dị tộc môi tím.
Trong bốn người, cầm đầu là cau mày đại hán tay cầm ba miếng giải độc vừa mới trao đổi
“Ông hiền đệ, cũng không còn có cách nào, lúc trước ta không nghĩ lần này trao đổi có thay đổi.
Nơi này còn thừa hai mươi khối khoáng thạch ngươi tự nghĩ biện pháp đi nhé.” Đại hán kia nghe vậy cũng có chút khó xử, tay ném túi khoáng thạch cho thanh niên gầy yếu, bộ dáng đã cố hết sức nhưng không còn cách nào khác.
Thanh niên họ Ông nhìn hai gã đồng bạn vẻ mắt đờ đẫn, trên mặt đầy thất vọng cũng không nhiều lời lấy túi khoáng thạch, lấy ra một thanh cốt kiếm bên hông và một ít linh thạch tìm một ít thế lực để trao đổi kiếm thêm khoáng thạch.
Trong động quật, cảnh tượng giống như thế này không ngừng diễn ra.
Vì không kiếm đủ khoáng thạch, nhiều tiểu đội cũng đành phải từ bỏ đội viên yếu nhược.
Những người bị ruồng bỏ có người ảm đạm rời đi, cũng có kẻ giận dữ ra tay với đồng bạn, muốn cướp một viên thuốc giải nhưng lại bị đồng đội trước kia giết chết.
Đối với sự tình trước mắt này, đứng bên cạnh bệ đá, Trần Cương cười mà không phải cười quan sát xung quanh, bộ mặt có vẻ thỏa mãn.
Một ít thế lực còn dư khoáng thạch cũng mượn cơ hội này thu thêm đồng đội để mở rộng thế lực.
Lúc này tên thanh niên cầm Đại Thiết côn cũng đứng ra dùng một viên thuốc giải để thu nhận một gã Ngưng Dịch sơ kỳ, sau đó liền dẫn đồng đội ly khai.
Khi đi ngang qua Liễu Minh, ánh mắt y có phần ẩn ý cười nhẹ một tiếng với Liễu Minh.
Liễu Minh đứng yên quan sát một lúc, qua thời gian cạn một chén trà, người bên trong động quật hiện tại còn có một phần ba, hắn rút cuộc cũng lấy một túi da bước tới tiến hành trao đổi.
Lúc ở trong động quật chờ đợi, hắn lặng yên dùng thần niệm quan sát trong túi khoáng thạch của năm tên Hải tộc có khoảng hai trăm khối chủ yếu là khoáng thạch cấp thấp như Thủy Huyền Thạch mà thôi.
Có điều số lượng này cũng khiến mấy tên thủ vệ cảm thấy ngoài ý muốn rồi.
Mà Trần Cương trước kia tự tay đưa Liễu Minh vào quặng mỏ, lúc này lại mắt không chớp tý nào bộ dạng như không thấy Liễu Minh.
Liễu Minh tâm niệm vừa động ở trước thủ vệ đổi lấy ba viên thuốc giải, đồng thời dùng số khoáng thạch còn thừa đổi lấy một ít đan dược và phù lục cấp thấp.
Sở dĩ hắn làm như vấy là muốn nghiên cứu ra thành phần chứa trong hai viên giải dược đan.
Sau khi trao đổi xong, Liễu Minh không hề dừng lại, cũng chẳng nói lời nào lập tức ly khai quảng trường.
Một đường trở về mạch khoáng bình yên vô sự.
Hai ngày sau.
Liễu Minh dựa vào bản đồ da thú cũng trở về mạch khoáng cũ.
Khi chắc chắn động phủ không có người tiến vào, hắn liền vỗ vào túi da bên hông, lần nữa gọi cốt hạt ra ngoài canh phòng.
Tiếp đó hắn xoay người vào trong động phủ, tiện tay ăn một khỏa đan dược khôi phục pháp lực, ngồi xuống bắt đầu điều tức.
Một lúc lâu sau.
Liễu Minh từ trong nhập định tỉnh lại, lấy từ bên hông túi da giải dược đổ ra một viên Hải Hoàng đan.
Chỉ thấy viên thuốc này lớn cỡ một tấc, toàn thân màu đen, mặt ngoài tản ra một mùi hương nhàn nhạt làm cho tinh thần hắn chấn động.
“Cái này chính là Hải Hoàng giải dược đan! Bất quá chỉ có thế kháng độc tính trong một tháng, nếu như có thể biết được thành phần của nó…” Liễu Minh vừa nhìn khỏa đan dược màu đen trong tay vừa thì thào lẩm bẩm.
Kết hợp với thông tin trước đây thì viên Hải Hoàng đan ăn vào có thể khắc chế được sự ăn mòn lục phủ ngũ tạng của sương mù màu đen kia.
Năm xưa, lúc ở Huyền Kinh, Liễu Minh đã từng học thuật luyện đan của Phàm Bách Tử, cũng từng nghe y giảng giải về tâm đắc giải dược.
Để đạt được mục đích khống chế người bị hạ độc, thuốc giải có hai khả năng.
Một là thuốc giải có ẩn chứa một ít thành phần linh dược giải độc đồng thời cũng thêm vào một ít thành phần độc dược giống nhau, tạo cơ hội cho lần tái phát lần sau.
Càng về sau độc tính tích lũy ngày càng nhiều sẽ thành thảm họa lớn.
Hai là loại thuốc giải vốn không chứa linh dược giải độc mà có một loại thuốc độc bá đạo khác, dùng phương pháp lấy độc trị độc, tạm thời áp chế độc tính một thời gian.
Thế nên khi hai loại độc này dung hợp với nhau sẽ tạo thành hậu họa vô cùng.
Ma Thiên Ký
Vong Ngữ
Chương 392: Nghiệt Thú
Lấy trình độ luyện đan của Liễu Minh bây giờ mà nói, nếu như biết được thành phần chế tạo đan dược này, thì chưa hẳn là không có cách tìm ra biện pháp giải độc chính thức.
Ngay khi ngồi xuống, hắn thông qua thần thức, phát hiện sương mù màu đen trên tạng phủ mặc dù tốc độ ăn mòn có nhanh hơn một chút, nhưng trước mắt mà nói coi như là không có chính thức phát tác.
Hắn bây giờ có ba viên giải dược, tuy nói chỉ có tác dụng trong thời gian bảy ngày, không tính thời gian hai ngày phản hồi động phủ, hiện tại còn lại chưa đủ năm ngày, nhưng đối với hắn thời gian như vậy cũng đủ rồi.
Liễu Minh nghĩ tới đây, chợt đưa tay đem đan dược màu đen nhẹ nhàng dán lên trán, chuẩn bị dùng Tinh Thần lực xem xét thành phần kết cấu đến trong đó.
Kết quả khi thả ra một đám Tinh Thần lực thăm dò vào trong đó, liền có thể cảm ứng được rõ ràng từ đó truyền ra một hồi Linh lực chấn động như có như không, thoạt nhìn không có chút nào khác thường.
Thần sắc hắn hơi chậm lại, tiếp theo liền khống chế Tinh Thần lực chậm rãi tìm kiếm sâu bên trong đan dược, sau một khắc, đột nhiên cảm thấy lực ngăn trở từ nơi trọng yếu truyền ra.
Tất cả Tinh Thần lực đều không cái nào có thể tiến thêm mảy may.
Liễu Minh thấy vậy, lông mày không khỏi có chút nhăn lại, một tay bỗng nhiên bấm niệm pháp quyết, hai mắt đột nhiên hào quang lập loè, một cỗ Tinh Thần lực khổng lồ hơn so với lúc trước không biết gấp bao nhiêu lần bay vọt ra, hướng đan dược màu đen trên trán hạ xuống, muốn cưỡng ép tiến vào bên trong.
Cùng lúc đó, chuyện tình quỷ dị xuất hiện.
Chỉ thấy đan dược màu đen này hình như có cảm ứng , từ đó ngăn cản chi lực truyền ra cũng đồng dạng gia tăng vài phần, nhưng mà rút cuộc không cách nào ngăn cản Tinh Thần lực khổng lồ xâm nhập vào, trong nháy mắt, mặt ngoài đan dược bỗng nhiên bắn ra một cỗ hào quang màu đỏ nhạt.
Bỗng nhiên Liễu Minh biến sắc, như thiểm điện đem đan dược nằm trên trán ném ra phía xa.
Kết quả đan dược màu đen vừa mới bay ra hơn một trượng, liền “Phanh” một tiếng, hóa thành một cỗ khói xanh bạo liệt mà ra, biến thành hư ảo.
Liễu Minh gặp tình hình này, sắc mặt lại không khỏi trở nên khó coi.
Xem ra Hải Yêu Hoàng vì đề phòng giải dược bị người khác phá giải đã tạo ra một cấm chế huyền diệu ở trong đó, một khi bị người cưỡng ép dùng Tinh Thần Lực kích phát, sẽ dẫn đến kết cục đan hủy người chết trong khoảnh khắc.
Liễu Minh sắc mặt âm trầm trong chốc lát, bỗng nhiên cánh tay khẽ động, lại lấy ra một cái ngọc bát, ném ra trước người, sau đó hai tay bấm niệm pháp quyết, trong miệng lẩm bẩm, pháp quyết đánh ra liên tiếp, lóe lên chui vào trong bát ngọc.
Một hồi sau mặt ngoài ngọc bát bạch quang đại phóng, chậm rãi chuyển động lơ lửng ở trước người Liễu Minh.
Hắn lại giơ một tay lên, từng điểm ánh sáng màu lam xuất hiện, liền ngưng ra một cái thủy cầu, nhoáng một cái chui vào trong bát ngọc.
Tiếp đó họ Liễu lại lấy ra một miếng đan dược khác, dùng hai ngón tay nhẹ nhàng kẹp lấy, để vào trong bát ngọc, tiếp theo ngón trỏ điểm một cái lên trên đan dược.
Nhưng viên đan dược màu đen vừa vào trong chén, lơ lửng ở trên mặt nước, liên tục xoay tròn chuyển động dọc theo ngọc bát, tản mát ra từng vòng ánh sáng màu đỏ.
Ngọc bát cũng đồng dạng, lập tức tạo ra một tầng ánh sáng màu trắng, bao bọc kín tất cả vào trong đó
Thần sắc Liễu Minh ngưng trọng vài phần, trong miệng chú ngữ càng nhanh hơn, ngón tay điểm xuống, miệng phun một chữ “Phân”. (Ku Minh là gì mà ra cả “Phân “dữ quá, ta chém.
Hú hú)
Bát ngọc run lên, lập tức phát ra một tiếng thanh minh, trên mặt nước đan dược sau một khắc cũng xuất hiện dấu hiệu hòa tan, có chút bộ phận mơ hồ sáng lên, chảy ra một ít chất lỏng màu xanh cùng màu đỏ thắm, mặc khác đan dược tiếp xúc với nước trong bát, lại ngưng kết ra một ít sợi tơ màu nâu đen, mơ hồ tản ra mùi tanh nhàn nhạt.
Liễu Minh thấy vậy trong nội tâm vui vẻ, lập tức thông qua tinh thần lực, đồng thời tâm niệm cấp chuyển, đem hình dáng của sợi tơ ghi lại và lục lọi trong đầu xem nó là gì, cuối cùng phát hiện cái sợi tơ màu nâu đen này chính là loại tài liệu có tên “Dự Âm Ti”, mà tiểu dịch hai màu xanh đỏ kia chính là dược liệu ‘Thanh Phác Tiêu’ cùng ‘Xích Thạch Chi’.
Trong đó Dự Âm Ti là một loại tài liệu có độc tính âm, nhưng đồng thời cũng có thể luyện chế một ít đan dược có lợi cho người tu luyện âm công pháp thuộc tính.
Về phần thứ còn lại, chỉ là một loại tài liệu luyện đan tương đối thông thường, cũng không có chỗ đặc biệt nào.
Đang lúc hắn chuẩn bị thúc giục Pháp lực, muốn phân giải đan dược thêm một bước nữa, thì phát hiện mặt ngoài đan dược ánh sáng màu đỏ bất định, toàn bộ ngọc bát bắt đầu có chút run rẩy.
Liễu Minh lúc này cười khổ một tiếng, thu cánh tay lại, một tay cầm lấy ngọc bát sau đó nhanh nhưchớp ném ra bên ngoài.
Sau một khắc, giữa không trung đan dược màu đen tựa cũng như viên trước đó, “Phanh” một tiếng tan vào hư không
Không đến một khắc công phu, hai viên giải dược Hải Hoàng Đan đã bị hủy đi, cho dù là Liễu Minh, cũng không khỏi cảm thấy ủ rũ.
Nếu khoáng thạch đổi lấy hai viên đan dược này, không phải lấy từ tay người khác, thì hắn có lẽ còn buồn hơn rất nhiều.
Nhìn một viên đan dược cuối cùng trong tay, Liễu Minh không khỏi có chút do dự.
Hắn nếu như lập tức ăn vào, tin tưởng có thể bảo đảm bình yên vô sự một tháng tiếp theo, nhưng đối với chuyện triệt để giải trừ Hải Hoàng Đan, ngược lại không trợ giúp được cái gì.
Với hắn mà nói, hiện tại quan trọng nhất vẫn là nghĩ cách khu trừ hai loại cấm chế trên người, hắn không muốn bị quản chế như vậy suốt đời.
Liễu Minh nhanh chóng suy nghĩ, rồi lập tức đem tâm thần vừa thu lại, cắn răng một cái, vẫn là quyết định bốc lên chút mạo hiểm không lập tức ăn giải dược vào.
Sau khi thu hồi pháp lực, hắn liền tiếp tục ngồi xếp bằng điều tức, một bên thông qua Linh Thạch khôi phục Pháp lực, một bên thông qua thần thức cách một đoạn thời gian, quan sát tạng phủ trong cơ thể và động tĩnh của sương mù màu đen.
Một đêm vô sự.
Giữa trưa ngày thứ hai, đang tĩnh tọa Liễu Minh đột nhiên nhướng mày, phản xạ tự nhiên thân thểcong lên, sắc mặt thoáng một phát trở nên trắng bệch dị thường, một tay gắt gao đè xuống bụng mình, một cỗ đau đớn từ trong ngũ tạng lục phủ truyền ra, trên trán mồ hôi to như hạt đậu không ngừng tuôn xuống.
Đau nhức kịch liệt kiểu này, dù cho Liễu Minh kiên nhẫn ra sao, trong chốc lát cũng phải cảm thấy không chịu đựng nổi.
Hắn cố nén cơn đau trong bụng, lúc này dùng Tinh Thần lực quét qua bên trong cơ thể, thình lình phát hiện phía trên lục phủ ngũ tạng sương mù màu đen trở nên nồng đặc hơn rất nhiều so với trước kia, mà tốc độ ăn mòn cũng cực kỳ kinh người, đồng thời bắt đầu thôn phệ tinh huyết trong cơ thể.
Liễu Minh cắn chặt răng, cố nén độc tính mãnh liệt đang cắn trả, tâm niệm nhanh chóng chuyển động, đem tình huống trong cơ thể toàn bộ lưu vào trong nội tâm, sau đó mới nhanh chóng lấy giải độc đan từ trong túi da ra, đưa lên miệng, nuốt xuống.
Kết quả ngay khi đan dược tiến vào trong cổ họng, liền hóa thành một đoàn hỏa cầu chui vào trong bụng, lập tức hóa thành mấy đạo năng lượng màu sắc bất đồng hướng sương mù màu đen chảy tới.
Một phút đồng hồ sau.
Sau một hồi điều tiết pháp lực.Liễu Minh rút cuộc cũng mở hai mắt ra, thở dài một hơi, xoa xoa mồ hôi lạnh trên trán.
Sau khi hắn nuốt vào viên giải dược Hải Hoàng Đan, giờ phút này độc tính trong người một lần nữa được trấn áp xuống.
Kể từ đó, Liễu Minh tuy rằng phân tích ra hai loại Linh dược thành phần trong đó, theo thứ tự là “Nhung Diêm” cùng “Nao Ngọc” , nhưng còn lại vài loại thành phần khác vẫn không cách nào biết rõ lai lịch, bất quá lần giày vò này qua đi, khiến cho thân thể, cùng thương thế của của hắn tăng thêm ba phần suy yếu, còn chưa kể một lượng không nhỏ tinh huyết bị hao tổn.
Rơi vào đường cùng, Liễu Minh chỉ có thể nuốt thêm mấy viên thuốc, từ trong Tu Di Loa lấy ra mấy khối trung phẩm Linh Thạch, ngồi xuống điều tức, một lần nữa bắt đầu trị liệu thương thế.
Vào một ngày nửa tháng sau, Liễu Minh đang trong thạch động tĩnh tọa, bỗng nhiên ở cửa vào thạch động, Cốt Hạt bỗng nhiên đứng dậy, đồng thời phát ra một hồi “Tê tê…ê…eeee”.
Liễu Minh khẽ giật mình, lập tức mở hai mắt, đồng thời sử dụng Tinh Thần lực kiểm tra một lượt tình hình bên ngoài động khẩu.
Kết quả sau một khắc, sắc mặt lập tức đại biến.
“Vèo” một tiếng.
Hắn thân hình nhoáng lên, chẳng những lập tức đứng dậy, mà đồng thời hóa thành một đạo hư ảnh hướng bên ngoài thạch động bay ra.
Kết quả sau khi hư ảnh ngưng tụ, thân hình Liễu Minh từ trong thông đạo lóe lên, hai mắt gắt gao nhìn chằm chằm vào chỗ lối đi cách đó vài chục trượng, trên mặt hiện ra một tia ngưng trọng.
Ở bên kia thông đạo, chẳng biết lúc nào lại có một đoàn sương mù xám trắng lăng không hiện ra, bên trong chẳng những truyền ra từng trận không gian chấn động, mà trên trong còn mơ hồ hiện ra một con quái vật màu xanh có chút giống sói.
Trong mắt Liễu Minh hàn quang lóe lên, hầu như không cần suy nghĩ cánh tay khẽ động, một quyền như thiểm điện cách không đánh ra.
“Oanh” một tiếng.
Một cỗ man lực vô hình hung hăng đánh vào trong đoàn sương mù.
Cự thú màu xanh đang giãy dụa chui ra nơi đó, nên căn bản không kịp tránh né, chẳng qua là một tiếng gầm nhẹ, thân hình khổng lồ từ trong sương mù bị đánh bay ra xa ba bốn trượng.
Bất quá con thú này chỉ bị choáng váng một chút rồi một lần nữa đứng dậy.
Liễu Minh thấy vậy, không khỏi có chút ngoài ý muốn, nhưng thân hình khẽ động, liền hóa thành đạo đạo tàn ảnh nhanh chóng xuất hiện trước cự thú, cũng thoáng một phát hóa thành năm người giống nhau như đúc, không ngừng di động bao vây cự thú.
“Xùy xùy” tiếng xé gió vang lên, lúc này hơn mười đạo đao ảnh, gần như đồng thời bổ vào các nơi trên người Cự thú màu xanh.
Nhưng ngoại trừ đem con thú này đánh lui ra sau, trong miệng phát ra tiếng gầm nhẹ, thì cũng không có chính thức làm bị thương con thú này.
Mà con thú này bị Liễu Minh tấn công liên tiếp một hồi, rút cuộc cũng khơi dậy hung tính, không quan tâm đạo nhân ảnh đang bao vây mình, hai cự trảo lúc này giống như hai lưỡi đao sắc bén chém về trước, mang theo một mùi tanh khó ngửi.
Tất cả bóng người đột nhiên đồng thời lùi lại phía sau, tránh thoát cự trảo, nhưng trong đó bốn đạo nhân ảnh tản ra tiêu thất trong hư không, chỉ còn một đạo bóng ảnh ở trước mặt cự thú đang dần hiện ra, chính là Liễu Minh, nhưng trên mặt hắn lúc này ẩn hiện một tia kinh ngạc.
Liễu Minh lúc này mới biết, vì sao trong quặng mỏ phần đông Quáng Nô chỉ cần nghe nói tới Nghiệt Thú thì ai cũng biến sắc.
Con thú này bổn sự khác không nói, nhưng phòng ngự cứng cỏi, thì không phải tu luyện giả Ngưng Dịch cảnh bình thường có thể đánh bại, nhất định phải hợp lực vài người, mới có thể phá vỡ được.
Bất quá hắn cũng không phải tu luyện giả bình thường, người khác một mình đối mặt phòng ngự của Nghiệt Thú thì thúc thủ vô sách, nhưng chỉ cần thân thể cường kiện nhanh nhẹ, chém giết con thú này vẫn không phải chuyện khó khăn.
Liễu Minh tâm niệm nhanh chóng chuyển động, nhưng cốt đao trong tay đã quét ngang trước người, sau khi hít sâu một hơi, hai tay đột nhiên vừa thô vừa to hơn một vòng, gân xanh lúc này giống như con giun nổi lên đầy trên cánh tay.
Lúc này, Cự Thú màu xanh lại gầm nhẹ một tiếng, răng nanh trong miệng đưa ra, thân hình nhảy lên, hướng phía Liễu Minh bổ nhào tới.
“Phanh” một tiếng.
Sau lưng Liễu Minh hiện ra một đạo Xích Ảnh, bổ nhào ra trước sau một cái chớp động, lúc này đã va chạm với Cự Thú trên không trung.
Ma Thiên Ký
Vong Ngữ
Chương 393: Cốt Phong Chùy
Lợi dụng lúc Cốt Hạt đánh nhau với Nghiệt Thú, Liễu Minh cuối cùng cũng có thời gian nhìn rõ ràng hình dáng của con Nghiệt Thú màu xanh kia.
Chỉ thấy con thú kia, toàn thân được vẽ lên những linh văn màu xanh, đầu sói, nhưng lại có một cặp sừng như trâu, hai mắt như có lửa, tràn ngập thần sắc hung bạo, tứ chi rắn như tinh cương, móng vuốt bén nhọn như một lưỡi đao, không ngừng vung vẩy, từ xa nhìn lại thật đúng là hình dáng của một hung thần ác sát, làm cho người ta có cảm giác không rét mà run.
Trong khoảnh khắc ngắn ngủi Liễu Minh quan sát Nghiệt Thú thì Cốt Hạt đã quần chiến với nó hết mấy hiệp.
Thân hình dài hơn một trượng của Cốt Hạt, vặn vẹo hết sức khó khăn mới tránh được đôi lợi trảo của Nghiệt Thú, nó sau một cái lắc mình liền vung cao chiếc móc câu lên, liên lục mười đạo khí xám vọt thẳng vào Nghiệt Thú.
Đối mặt với khí xám như mưa gió thổi tới, Nghiệt Thú vậy mà chỉ một cái nghiêng đầu, là nhẹ nhàng tránh thoát, sau đó chỉ nghe tiếng ” U….c”. vang lên, tức thời chân của Nghiệt Thú không ngờ là lại bạo tăng kích thước hơn một lần, khua lên trong hư không.
Cốt Hạt không kịp đề phòng, thân thể lập tức bị đập bay ra xa, rồi đâm sầm vào vách động.
Đúng lúc này, thân hình Liễu Minh lóe lên, liền quỷ mị xuất hiện ở bên cạnh Nghiệt Thú, hai cái cánh tay rắn chắc khẽ động, nắm lấy cốt nhận phát ra tiếng nổ đùng đoàng chém tới .
Một đao kia nhìn như thật chậm nhưng kỳ thật rất nhanh!
Nghiệt Thú trong lòng nhảy dựng lên, vì không biết từ lúc nào thanh cốt nhận đã nằm sát ngay sau gáy nó
Chỉ nghe một tiếng “Rắc rắc”!
Cốt nhận không trực tiếp đem Nghiệt Thú phân ra làm hai, nhưng man lực khổng lồ từ đó truyền ra, lại khiến cho lục phủ ngũ tạng của nó bị chấn nát như tương.
Nghiệt Thú màu xanh kinh hoàng theo bản năng quay đầu bỏ chạy, đáng tiếc đi chưa đầy một trượng, thì thân hình đình chỉ cử động, rồi đổ ầm xuống đất, thất khiếu máu chảy không ngừng, cứ như vậy bất động trên mặt đất.
Liễu Minh lúc này mới buông lỏng thân hình, Giao Long lân giáp màu hồng trên người từ từ tiêu tán, cánh tay thô to dần khôi phục nguyên dạng.
Lúc này Cốt Hạt phía xa nhìn thấy, có lẽ chưa hả giận, nên lập tức lao tới chỗ Nghiệt Thú, hai đôi Cự Ngao hung hăng bổ vào, chia thân hình của Nghiệt Thú thành hai mảnh.
Con Nghiệt Thú này sau khi chết lực phòng ngự lại hoàn toàn không bằng lúc sống tí nào!
Sau khi hả giận, Cốt Hạt quay lại dưới chân của Liễu Minh, trong miệng phát ra tiếng tê tê…., móc câu lay động tỏ vẻ nhu thuận.
Liễu Minh lúc này mới lại gần nhìn kỹ con Nghiệt Thú.
Con thú này tuy là tu vi không cao, chỉ là Ngưng Dịch sơ kỳ, nhưng là con Nghiệt Thú đầu tiên một mình hắn hạ sát.
Cái hắn hứng thú ở đây là huyết nhục của Nghiệt Thú có thể cường thân, còn Xương cốt của nó có thể dùng làm binh khí, vô cùng lợi hại.
Sau một hồi ngắm nghía, suy nghĩ, hắn liền không chút do dự phân chia thi thể của Nghiệt Thú ra để lấy những thứ hắn cho là có lợi.`
Liễu Minh lấy ra một chiếc bình ngọc, đem tất cả hơn mười cân huyết nhục cho vào trong đó, sau đó còn hơn trăm cân thịt hắn thả ra một hỏa cầu sấy khô rồi bảo Cốt Hạt đem vào trong động (Ku Minh ăn kinh thế ^-^ cả thịt một nắng, cầm thêm một bình nữ nhi hồng nữa thì phê, hê hê ta chém tý cho máu)
Còn lại một đống xương, sau hồi quan sát thì cảm thấy bộ xương này có phần rắn chắc hơn nửa bộ di cốt hắn thấy trước đó, nhưng so với cốt đao trong tay hắn thì có phần hơi kém, nhưng sau một chút suy tính, hắn lại thu hết mang vào một chỗ hẻo lánh trong động chất đống.
Sau khi ném nó vào đó, hắn bất giác ngẩn ra, giống như nhớ ra gì đó.
“Vèo..” một tiếng, cánh tay lật ra, đã lấy ra từ trong Tu Di Loa một quyển điển tịch màu đỏ thắm.
Chính là bản Hỏa Luyện Chân Kinh lấy được từ trên người Viêm Quyết.
Từ khi lấy được nó đến giờ, họ Liễu chưa từng lấy ra xem lấy một lần.
Hắn lật xem qua vài trang trong phần luyện khí rồi bất ngờ dừng lại nội dung nói về một loại linh khí hạ phẩm gọi là Cốt Phong chùy.
Không ngờ thứ đồ vật này lại cũng có cách luyện chế ra, bên trong rõ ràng ghi lại cách luyện chế Cốt Phong Chùy, một loại Hạ Phẩm Linh khí nhưng lại không cần dùng pháp lực, chỉ cần dựa vào sức lực bản thân huy động, cũng có thể tạo ra lực sát thương không hề tầm thường.
Theo như trong đó ghi chép, thì từng có Luyện Thể sĩ Ngưng Dịch cảnh dùng Hạ Phẩm Linh Khí này phát ra uy lực của Cực Phẩm Linh khí, không những vậy còn có thể xuất kỳ bất ý đả thương cường giả Hóa Tinh Kỳ.
Đọc đến đây trong lòng Liễu Minh không khỏi run sợ.
Dù sao thì dùng thực lực Ngưng Dịch Cảnh, mà lại còn là Hạ Phẩm Linh Khí nữa, lại có thể một kích đả thương cường giả Hóa Tinh Kỳ, chuyện này thật ngoài sức tưởng tượng của hắn.
Nếu thật sự như vậy, thì ở một nơi linh khí thiếu thốn như nơi này, thì nó phát huy công dụng còn kinh hoàng hơn những gì đã nói trong này cũng là chuyện tình có thể xảy ra.
Mà quan trọng hơn hết, là luyện chế nó chỉ cần có hai thứ, là một bộ hài cốt, và một chút Phong Ma Đồng là được.
Nó đều là là thứ dễ dàng tìm được ở nơi này.
Tất nhiên tài liệu xương cốt tốt xấu cũng ảnh hưởng đến phẩm chất của nó, mà bộ hài cốt này xem thì cũng không tệ.
Quá trình luyện chế nó cũng hoàn toàn đơn giản hơn luyện chế những loại Linh khí hạ phẩm khác, tình hình như vậy quả thật là trời giúp hắn sống sót trong nơi này rồi.
Đương nhiên đơn giản như vậy rồi thì pháp lực tiêu hao để luyện chế vật này cũng là không đáng kể, cái lo lắng duy nhất ở đây là hắn chưa từng học qua luyện khí chi đạo, cho nên nói là đơn giản nhưng chỉ là nói với luyện khí sư, chứ với hắn thì cũng sẽ phải mất một phen bận rộn tay chân.
Sau một hồi ngâm cứu suy tính hắn ngẩng mặt lên, sắc mặt có chút trầm ngâm.
“Thôi được, mặc dù trong tay bây giờ có Lạc Kim Sa và Cửu Nghi Thuẫn, nhưng muốn luyện hóa xong nó thì cũng mất sức chín trâu hai hổ, pháp lực tiêu hao cũng không phải là ít.
Đã như vậy thì thử luyện chế thứ này đi, dù gì trong Tu Di Loa cũng còn một số trung thượng phẩm linh thạch, một chút tiêu hao luyện khí này chắc cũng có thể bù đắp bằng linh thạch, nếu mà xui quá không luyện thành thì đành bỏ đi vậy”
Một thôi một hồi tính toán họ Liễu thở dài một cái, đưa ra quyết định.
Sau khi dặn dò thoáng qua cho Cốt Hạt, hắn lại quay trở lại trong động.
Kế tiếp, hắn lấy ra một khỏa thượng phẩm linh thạch, bắt đầu điều tức lại pháp lực, tiếp đó lại lấy quyển Hỏa Luyện Chân Kinh ra, bắt đầu luyện thử Cốt Phong Chùy.
Đầu tiên, hắn lấy ra mấy cái xương có phần hơi lớn của Nghiệt Thú ra, rồi dùng cốt nhận chém ra làm mấy đoạn dài ngắn khác nhau.
Tiếp đó bắt đầu dựa theo trong kinh bắt đầu luyện chế, trong quá trình luyện chế, chỉ cần có chút sai lầm, hắn không khách khí mà ném luôn cái đoạn xương cốt đó đi và thay bằng đoạn mới.
Hơn mười ngày sau, nguyên bản một đống xương cốt, bây giờ chỉ còn lại hơn mười đoạn dài ngắn chừng nửa xích, bên ngoài thân nó mơ hồ có linh văn ẩn hiện.
Về phần những cái hắn làm hư, toàn bộ cho vào một cái hố trước cửa động rồi lấp lại.
Tiếp mấy ngày nữa trôi qua, thời hạn một tháng cuối cùng đã tới
Bởi vì cả tháng hắn lo luyện chế Cốt Phong Chùy kia, cùng với nghiên cứu mấy viên giải dược, cho nên không có làm gì để có khoáng mạch, thành ra hắn phải lấy một số khoáng mạch lấy dư lần trước còn thừa, mang đi nộp lên, để đổi lấy giải dược.
Mấy ngày sau đó hắn quay về trong động, trên người bất ngờ không chỉ có thêm một viên giải dược, mà còn có thêm mấy chục khối khoáng thạch vàng rực.
Khi vào tới chỗ sâu trong động, hắn mới lấy ra một tiểu đỉnh, cùng mấy mươi khối khoáng thạch vàng rực, đem chúng bất ngờ ném vào trong đỉnh, tiếp theo thần sắc ngưng trọng, trong miệng phun ra một luồng lửa đỏ, rào rạt thiêu đốt tiểu đỉnh.
Một khắc sau, bằng mắt thường cũng có thể thấy, trong đỉnh những khối khoáng thạch bị nung chảy thành một đoàn chất lỏng long lanh ánh vàng.
Lúc này Liễu Minh trong tay vừa lật, một đoạn xương cốt đầy linh văn bay ra, tiềm nhập vào trong tiểu đỉnh kia.
Bốn tháng sau.
Liễu Minh đang ngồi trong thạch động, đôi mắt mở to, thân ngoài hắc khí cuồn cuộn, trong đó mơ hồ ẩn hiện hai đầu Giao, Hổ đang không ngừng xoay vòng trước mặt hắn.
Hư ảnh sau một tiếng gầm nhẹ, lại thoáng chui vào thiên linh cái của Liễu Minh biến mất.
Cho đến bây giờ, những tổn thương trong cơ thể do trận đại chiến trước kia gây ra, đã triệt để hồi phục, pháp lực trong cơ thể cũng đạt đến trạng thái đỉnh phong.
Tuy nhiên sau khi liếc nhìn qua trong Tu Di Loa, hắn không khỏi chua xót, trung phẩm linh thạch thì không còn một khối, còn thượng phẩm linh thạch thì còn vỏn vẹn hơn mười khối.
Chuyện tình tiêu hao kinh người như vậy dĩ nhiên là để chữa thương cho hắn, phần nữa là việc nếm trải qua luyện khí đạo để luyện chế Cốt Phong Chùy!
Nghĩ đến đây, trong tay hắn hoa lên, liền xuất hiện hai khỏa Linh Khí dài tầm ba bốn tấc.
Hai thứ này toàn thân óng ánh linh văn, một bên bén nhọn có thể thấy, chổ tay cầm còn có hai lỗthủng, nhìn qua thật có chút quái dị.
Cái này tất nhiên chính là kết quả mỹ mãn của bốn tháng hắn vùi đầu chế luyện, hai thanh Cốt Phong Chùy!
Nhưng nghĩ đi nghĩ lại, thì nhớ đến oai lực kinh người của Cốt Phong Chùy, mà trong sách đã nói, trong lòng hắn cũng có chút an ủi.
Bất quá để đổi lại hai cái này, thứ hắn bỏ ra hẳn là không ít. một lượng lớn trung phẩm linh thạch chưa tính, lại còn xương cốt của mấy con Nghiệt Thú mà hắn diệt sát qua mấy tháng nay, đều tiêu hao gần như không còn.
Dùng một cái giá lớn như vậy bỏ ra, đổi lại hai cái Hạ Phẩm Linh Khí, như vậy lời lỗ bây giờ thật hơi khó mà phán quyết.
Ma Thiên Ký
Vong Ngữ
Chương 394: Nghiệt Tai
Liễu Minh bỗng phát giác ra, trong khoảng thời gian gần đây, tại khu vực phụ cận mạch khoáng, số lần Nghiệt Thú xuất hiện ngày càng nhiều.
Trong khi những nơi hắn chọn làm động phủ đều là những hang động, mạch khoáng đã khai thác hết từ rất lâu.
Vậy mà còn có nhiều Nghiệt Thú tới rình rập, vậy thì những nơi mà Khoáng mạch nhiều, phẩm chất cao nữa, thì số lượng Nghiệt Thú có thể nhiều hơn không chỉ hai ba lần!
Bốn tháng ở nơi đó ngoại trừ thời gian đầu, gặp phải vài con Nghiệt Thú có tu vi Ngưng Dịch sơ kỳ, thì sau đó hầu như đều là tu vi Ngưng Dịch Trung kỳ.
Cũng ở nơi này, hắn mới phát hiện ra, căn bản Nghiệt Thú không phải chỉ có một hình dáng duy nhất là giống sói mà không phải sói như con đầu tiên hắn giết, mà còn có nhiều hình dạng khác nữa, có con giống hổ, có con giống mèo, lại có con giống chó.
Không chỉ như vậy kích thước của chúng cũng thay đổi chóng mặt, có con chỉ vài thước, nhưng có con to hơn mươi trượng, đã vậy toàn thân linh văn kín kẽ, lực phòng ngự cực kỳ khủng bố và thập phần dai sức.
Nói khó là vậy, nhưng chỉ cần Cốt Hạt cùng Liễu Minh phối hợp, thì những đầu Nghiệt Thú này cũng chỉ có một con đường chết mà thôi.
Kể từ đó, ngoại trừ xương cốt, thì thịt khô dự trữ trong tay hắn cũng đạt đến số lượng không nhỏ.
Trải qua thời gian dài ăn vào loại thịt này, thân thể hắn so với trước đó rõ ràng đã cường hãn hơn một ít.
Một ngày này, Liễu Minh mới từ khu trao đổi trở về, sau khi ăn viên giải dược vào, hắn bắt đầu khoanh chân tĩnh tọa.
Sau một lúc ánh mắt hắn bất ngờ sáng lên, tựa hồ như nhớ ra điều gì đó.
Từ khi hắn bị Hải Yêu Hoàng bắt giam cầm đến bây giờ, cũng là một khoảng thời gian không ngắn.
Nhớ lại khi xưa hắn cùng Diệp Thiên Mi rời khỏi Vân Xuyên để đi ra Thương Hải, tiếp đó tiến đến đảo Miết Nguyên, bao nhiêu là sự tình qua đi, vậy mà hắn cảm giác như chuyện mới xảy ra hôm qua.
Không chỉ vậy, cảm thấy như đang trong mộng mị mùi vị hương diễm của sáu bảy tháng trước đó như còn đọng lại đâu đây.
Vậy mà hôm nay mộng đẹp đã tàn, giai nhân khuất dạng nơi nào, bản thân lại bị giam cầm tại nơi tăm tối này, chẳng biết ngày nào mới được nhìn thấy ánh mặt trời, cảm giác chua xót trong lòng, làm cho ánh mắt Liễu Minh có chút đăm chiêu.
“Không biết nàng bây giờ ra sao nữa?” không lâu sau, Liễu Minh thở ra một hơi, có chút buồn bực lầm bầm.
Liễu Minh lắc đầu mấy cái, cảm giác ưu sầu thoáng chút vứt bỏ ra sau.
Hắn ổn định lại tâm thần, bắt đầu yên lặng suy nghĩ cách để trốn thoát nơi này.
Hắn bây giờ pháp lực đã hồi phục hoàn toàn, tất nhiên đã đến lúc cân nhắc đến chuyện chạy trốn.
Đối với hắn mà nói, thời cơ trốn thoát tốt nhất là khi này, bởi vì lúc này linh thạch trong túi còn lại còn có thể chống đỡ một đoạn thời gian.
Một khi ở lại nơi này quá lâu, trở thành tán gia bại sản giống những Quáng Nô khác, khi đó muốn chạy trốn mà chỉ dựa vào lực lượng của bản thân thì cơ hội thành công e rằng không tới một thành.
Bất quá tính là vậy thôi, chứ nếu muốn thoát thì phải giải quyết được hai vấn đề trọng yếu, một là cấm chế trong cơ thể, hai là đào lối nào để thoát được.
Hai vấn đề này, chỉ thiếu một thì cũng đừng mong thấy được ánh mặt trời ngày mai, vì nó căn bản chỉ là vọng tưởng.
Với vấn đề thứ nhất, thì hắn đã uống qua không biết bao nhiêu giải dược, thử luyện hóa không biết bao nhiêu lần, nhưng chỉ là dã tràng se cát.
Còn chuyện phân tích thành phần giải dược để tự điều phối thì càng hỏng bét, thử qua bao nhiêu lần thì bấy nhiêu lần giải dược tiêu tán, hoàn toàn không biết được một tí tị thông tin gì, vấn đề này đến bây giờ mà nói thì vô kế khả thi.
Chưa kể cấm chế đang lơ lửng trong Linh hải kia, ngoài việc sẽ giam cầm pháp lực trong Linh Hải khi bị kích động ra, thì hắn không biết nó có còn gây hại gì cho cơ thể không, nhưng hiện thời thì vẫn chưa ảnh hưởng gì đến tánh mạng, cho nên chuyện giải quyết nó thật cấp bách mà cũng không cấp bách.
Về vấn đề thứ hai, thì ngoài con đường ngày đầu hắn được ném vào đây, đến giờ hắn cũng chưa phát hiện ra lối nào khác có thể ra ngoài.
Giờ nếu khinh động lao ra ngoài bằng đường đó, thì chưa tính những tên thủ vệ nơi đó có tu vi nông sâu ra sao, nhưng với mười hai con khôi lỗi cấp bậc Hóa Tinh kỳ, dù cho hắn có bản sự thông thiên cũng đành thúc thủ chịu chết.
Nghĩ như vậy nên trong lòng hắn không khỏi càng thêm bực bội, đứng lên lững thững bước ra cửa động.
Ngay khi hắn vừa bước được mấy bước, thì bất ngờ, vang lên tiếng “Tê … ê.. ê “ của Cốt Hạt nghe như tiếng sấm.
Hắn giật mình, phóng mình chạy nhanh ra cửa động.
Vừa ra đến cửa, hắn không khỏi hít lấy một hơi lạnh, chỉ thấy cách cửa động của hắn chừng mười trượng, chỉ thấy cách đó thình lình xuất hiện những đoàn sương mù xám trắng to đến mấy trượng, cuồn cuộn xoay vòng không ngớt.
Bên trong vụ hải, hư không chấn động kịch liệt, từ trong đó mơ hồ truyền ra âm thanh gầm rống, nghe như có hàng ngàn con Nghiệt Thú trong đó đang muốn lao ra.
“Nghiệt tai!”
Liễu Minh thoáng nghĩ chợt nghẹn ngào la lên, trong đầu lập tức hiện lên những tin đồn về nó trong những lần trao đổi giải dược.
Cái gọi là ‘Nghiệt tai’ chính là tai ương do Nghiệt Thú gây ra.
Bình thường Nghiệt Thú thi thoảng có vài con, có thể phá tan chướng bích, từ đáy mạch khoáng chạy lên đây, đó là vì trong các hang động quặng mỏ, không biết vì sao chướng bích trở nên yếu nhược, liềm bị đám Nghiệt Thú kia vô ý hữu ý làm vỡ, vài con còn lén lút đột nhập lên nơi đây.
Nhưng với Nghiệt Tai thì khác, chúng không chỉ đồng thời xuất hiện hàng trăm con, mà có thể là cả nghìn con cùng một chỗ, mà tu vi trong đó thì không phải Ngưng Dịch Sơ hay Trung Kỳ không, mà có cả Hậu Kỳ, hoặc có thể có cả Hóa Tinh kỳ cao giai Nghiệt Thú.
Chuyện tình này đối với những người Quáng Nô mà nói thật sự là tai bay vạ gió.
Liễu Minh mặc dù tự thấy tu vi không kém, nhưng chỉ cần bị vài đầu Nghiệt Thú này vây khốn, thì thật sự hy vọng sống sót thấp đến đáng thương.
Bởi vì trong Nghiệt tai, một người hay một nhóm người nếu bị Nghiệt Thú vây công mà trong khoảng thời gian ngắn không thể thoát thân, thì sẽ hấp dẫn tới nhiều Nghiệt Thú khu vực lân cận tập trung về
Dưới loại tình hình này, mặc dù là cường giả Hóa Tinh kỳ, cũng không dám khinh cử vọng động, mà chỉ có thể tận lực né tránh.
Mà theo lời những Quáng Nô lão thành nơi này thì Nghiệt Thú phải khoảng năm hay sáu năm mới bạo phát một lần, mà lần bạo phát cuối cùng bất quá chỉ cách hiện tại có hai hay ba năm gì đó.
Như thế nào bây giờ lại có thể bạo phát nữa.
Không lẽ là có biến cố gì?
Nhìn thấy sương mù không ngừng quấy động tập trung lại một chỗ, Liễu Minh tâm niệm lay động, vẫy tay một cái, Cốt hạt đã theo sát lại sau lưng.
Cả hai không nói một lời, nhanh chóng nhắm vào hướng khác hối hả tháo chạy.
Dựa theo lệ cũ, khi nghiệt thú bộc phát, thì thủ vệ nơi này sẽ phát động cấm chế, ngăn tất cả Nghiệt Thú lại, chỉ để chúng quanh quẩn ở nơi vừa chui ra, và sau một thời gian ngắn, chúng sẽ bị một loại lực lượng bí ẩn hấp dẫn quay trở lại dưới đáy vực sâu.
Mà tại thời điểm gần bộc phát Nghiệt Thú, các Quáng Nô này cũng sẽ tận lực tránh xa hang động khai khoáng bỏ phế lâu năm, hoặc là ra ở gần với khu vực cổng vào của mỏ khoáng mạch, hoặc kết minh thành nhóm mà đi ẩn trốn, chờ qua thời gian Nghiệt Tai.
Liễu Minh là đang tranh thủ nhanh nhất có thể, thời gian Nghiệt Thú chưa hoàn toàn bộc phát, có thể chạy ra đến khu vực cửa vào quặng mỏ.
Lần bộc phát Nghiệt Tai kỳ lạ này, không biết bao nhiêu Quáng Nô sẽ hứng chịu xui xẻo nữa.
Lấy thân pháp của Liễu Minh, lúc này toàn lực tháo chạy, chỉ còn nhìn thấy một vệt mờ màu xám, ở trong thông đạo, chớp động liên tục mấy cái đã chạy được gần trăm trượng, mơ hồ đã có thể nhìn thấy lối vào thông đạo.
Cốt Hạt dưới tình huống tinh thần tương liên, nên hiểu do hoàn cảnh lúc này, cũng không tiếc pháp lực hóa thành một đạo hư ảnh, phát ra âm thanh sàn sạt, theo sát sau lưng Liễu Minh
Cùng lúc đó, ở gần đó một mảng sương mù khác, ác phong nổi lên bên trong mơ hồ hiện ra một con Ngô Công Nghiệt Thú, thân hình tầm bảy tám trượng, vô ý hữu ý chắn ngang lối ra của hai người.
Nghiệt Thú này không chỉ thân hình to lớn, mà mấy trăm cái chân của nó, mỗi cái đều có móng vuốt bén nhọn tua tủa, không ngừng vũ động tạo ra tiếng xé gió ồ ạt.
Mà những nơi vuốt nhọn đi qua, mơ hồ tạo ra những vòi rồng nhỏ, chằng chịt, không ngừng cuốn lên hướng về phía Liễu Minh
Liễu Minh thấy cảnh này trong lòng đã hơi trầm xuống, nhưng tốc độ vẫn không chút giảm bớt, chỉ thấy đầu vai hắn thình lình nổi lên lân phiến đỏ chót, khi những vòi rồng kia va chạm vào lân phiến, tựa như có như không, chỉ nghe tiếng “Xì … Lạp” vang lên, rồi trực tiếp đi qua không chút trở ngại.
Mắt thấy còn cách Nghiệt Thú chừng vài trượng, hắn bỗng dẫm mạnh chân xuống đất, thân hình như tên rời nỏ, lập tức nhanh hơn vài phần, lao thẳng vào con thú.
Nghiệt Thú Ngô Công thấy vậy, con mắt hung quang nổi lên, hung hăng nhìn lên trên đầu Liễu Minh, đầu thú hơi lắc nhẹ, một đoàn hôi quang lục khí lập tức từ trong hàm răng bén nhọn kia, lao thẳng vào Liễu Minh.
Liễu Minh mắt thấy sương mù màu lục phóng tới, vậy mà không né không tránh, chẳng qua là một cái tay áo run lên, một cỗ cuồng phong một cuốn ra, đem độc khí một kích tán loạn, tay kia một trảo vào hư không, màu đen tiểu kiếm lăng không hiện ra trong lòng bàn tay, vòng eo lại uốn éo về sau, liền bỗng nhiên huyễn hóa ra liên tiếp mấy tàn ảnh tránh thoát cái miệng khổng lồ đang cắn tới, rồi bất ngờ xuất hiện ở sau lưng Nghiệt Thú, trở tay chém ra một nhát.
Tiếng xé gió vừa vang lên, một đạo màu đen kiếm quang như thiểm điện lóe lên rồi biến mất, liền đem con thú này chém thành rồi hai đoạn.
Hai mảnh thi thể con thú còn chưa rơi xuống đất, Liễu Minh đã quay đầu đi mang theo cốt hạt như một trận gió chạy ra khỏi thông đạo.
Nhưng khi vừa mới lao ra thông đạo lập tức, đồng tử lại không khỏi co rụt lại.
Chỉ thấy thông đạo để đi ra khu vực cửa vào khoáng mạch, giờ phút này lại có hai con Nghiệt Thú, đầu giống ThiềmThừ, đang ở trong đó.
May mắn, là hai con Nghiệt Thú này có bộ dáng si ngốc, khi vừa thấy Liễu Minh chúng chỉ thoáng tỏ vẻ kinh ngạc, rồi đứng tại chỗ quan sát, không có ý định xông tới công kích hắn.
Nhưng cùng lúc đó, đằng sau trong thông đạo tức thì truyền ra từng trận tiếng gầm, hiển nhiên còn có Nghiệt Thú khác đang đi ra từ trong đoàn sương mù phía sau hai con Thiềm Thử
Liễu Minh trong nội tâm trầm xuống, trong lòng biết rõ lúc này không thể để cho mấy con Nghiệt Thú cuốn lấy, không cần suy nghĩ nhiều thân hình nhoáng một cái, không chút do dự lao về hướng một thông đạo khác.
Ma Thiên Ký
Vong Ngữ
Chương 395: Vây Khốn
Sau thời gian chừng một bữa cơm tại nơi Liễu Minh vừa rời đi.
Khắp thông đạo, cuồng phong bất thần nổi lên, khắp nơi đều là cát bay đá chạy, bên trong đầy hắc khí, những bong đen to lớn như ẩn như hiện, tiếng gầm rú vang lên có phần mạnh mẽ hơn.
Hai con Thiềm Thừ có bộ dạng ngu ngốc, bây giờ cũng thình lình dần biến mất, sau những âm thanh “Xỳ Lạp…” kỳ lạ. . .
Tại biển sâu mạch khoáng khoảng cách mấy ngàn trượng, một căn phòng vàng son lộng lẫy, nằm trên đỉnh của một tòa cung điện.
Có một căn phòng ước chừng khoảng hơn mười trượng hơn, bên trong khá rộng rãi, mặt đất lát đầy lam ngọc màu sắc ấm dịu, trên tường thì dán đầy thủy lam Tinh Thạch.
Những thứ Tinh Thạch này phát ra sóng sáng lưu chuyển, tia nước nhỏ bắt bay lên lóe ra ánh sáng nhàn nhạt màu lam, khiến cho cả tòa sương phòng lộ ra đẹp cực kỳ hoa lệ.
Sương phòng được chỉnh đốn sạch sẽ, bạch ngọc điêu khắc thành, cái bàn cùng giường đều không nhiễm một hạt bụi, đem cảnh đẹp nơi biển sâu vừa thu lại trong khuôn cửa sổ, bên cạnh còn đặt mấy bồn hoa tươi không biết tên màu lam nhạt.
Giờ phút trên một chiếc giường cạnh đó, một nữ tử áo xanh màu mây, khuôn mặt tuyệt mỹ, hai mắt nhắm nghiền khoanh chân ngồi yên, làn tóc đen óng, xõa qua vai càng làm nổi bật nước da trắng như bạch ngọc của nàng.
Chính là người mà Hải Yêu Hoàng đã đưa ra hôn ước mười năm sau, Diệp Thiên Mi!
Một khắc sau, ngọc dung vừa động, nàng chợt mở mắt, nhẹ thở ra một hơi, thần sắc như mặt nướctrong trẻo nhưng lạnh lùng vô cùng, đối với cảnh đẹp trong sương phòng hết thảy toàn bộ như không nhìn thấy.
Cho đến ngày nay, trọng thương lưu lại từ nửa năm trước bởi vì mấy lần thúc giục kiếm phôi chi linh cuối cùng đã hoàn toàn khôi phục.
Trong lúc đó, Hải Yêu Hoàng từ sau lần gặp để hứa hẹn, thì hoàn toàn chưa từng xuất hiện một lần tại nơi này, chẳng qua là cách một đoạn thời gian, lại có một người thị nữ đưa tới một hộp ngọc tinh xảo, trong hộp ngọc thả có một quả đan dược màu vàng nhạt tản ra kỳ hương nồng đậm.
Diệp Thiên Mi biết đây chính là thượng phẩm thánh dược chữa thương hiếm có khó tìm trên toàn bộ khu vực Thương Hải, Thể Hồ đan.
Đối với cái này, nàng tự nhiên không cự tuyệt.
Lúc này dưới hiệu quả kinh nhân của thánh dược, thương thế của nàng mới có thể trong thời gian ngắn ngủi khôi phục, mà lại không để lại cái tai hoạ ngầm gì.
Hiện tại Diệp Thiên Mi trong mắt tinh quang lưu chuyển, đột nhiên cái miệng nhỏ hé ra, một thanh kiếm nhỏ màu bạc liền bay ra thật nhanh, trên không trung xoay quanh một cái sau đó lơ lửng trước người, tiếp đó, hai tay để lên đùi, trong miệng lẩm bẩm niệm chú.
Trong chốc lát, trên người lập tức phủ thêm một tầng hào quang màu bạc nhạt.
Chỉ thấy hào quang dao động một hồi, tiểu kiếm trước người cũng khẽ run lên, mặt ngoài phù văn màu bạc nhạt chậm rãi lưu chuyển, phát ra một hồi nhẹ nhàng âm thanh vù vù.
Diệp Thiên Mi nhìn tiểu kiếm trước mắt, hai mắt bỗng nhiên lạnh lùng nhắm lại lần nữa.
Sau một khắc, một cỗ kiếm ý trùng thiên không cách nào diễn tả bằng lời, bỗng nhiên phóng lên!
Thân hình Diệp Thiên Mi tựa như đồng nhất với tiểu kiếm, đồng dạng bừng bừng tỏa ra ánh hào quang lóa mắt…
Cùng lúc đó.
Ở một nơi xa lạ, trong một thông dạo dưới đáy sâu khoáng mạch.
Một thân áo xám Liễu Minh đang tung bay, cánh tay một cái mơ hồ, trong tay màu đen tiểu kiếm bỗng nhiên hóa thành một đạo hắc hồng cuốn ra, liền đem đối diện đó mấy đầu Tích Dịch giống như Nghiệt Thú lần lượt bổ ra hai đoạn, đồng thời cánh tay còn lại khẽ động, một nắm đấm được lân phiến bao bọc, ánh lên màu hồng nhạt, trùng trùng điệp điệp đánh vào một đầu Nghiệt Thú khác khiến nó trông như một cái bao cát bị đánh bay ra ngoài.
“Vèo” một tiếng.
Một vệt màu xám xuất hiện, nhanh như điện bay ra, xuyên thủng qua người Nghiệt Thú, sau đó bay ngược trở lại.
Chính là Cốt Hạt đứng sau lưng Liễu Minh, nắm đúng cơ hội, thoáng phát lao ra tấn công vào chỗ hiểm của con thú, khiến nó không thể nào trốn thoát tử thần.
Con thú mặc dù đôi cánh có hơi vẫy vẫy, trong miệng gầm lên, nhưng căn bản chỉ là đèn cạn dầu, lóe lên lần cuối.
Chỉ thấy sau mấy cái gượng người thì đình chỉ hành động, toàn thân chuyển sang màu xám, hắc khí lưu chuyển quanh người.
Nọc độc trong móc câu của Cốt Hạt là vô cùng mạnh mẽ, dù cho những con thú này có cách ngăn độc tố thiên bẩm, nhưng nếu nọc độc được toàn lực rót vào, thì chỉ cần là người có tu vi không thâm sâu mà muốn sống sót thì chỉ là nằm mộng.
Sau khi thu lại tiểu kiếm, tâm niệm Liễu Minh vừa động, lân phiến màu đỏ trên tay cũng lập tức thu lại.
Đúng lúc này, từ khoảng không đen ngòm sâu trong thông đạo, lần nữa mơ hồ truyền đến những tiếng gầm nhẹ.
Liễu Minh tỏ vẻ bất đắc dĩ, thở dài một tiếng, cánh tay đưa lên, Cốt Hạt phía sau cũng nhanh chóngthu nhỏ lại, bay lên đứng trên vai hắn.
Tiếp đó thân hình họ Liễu khẽ nhoáng một cái, lần nữa hóa thành tàn ảnh kích xạ rời đi, mấy cái chớp động về sau, liền xuất hiện ở cuối thông đạo, tiếp tục dùng tốc độ nhanh nhất chạy như điên.
Một lúc lâu sau.
Tại nơi giao nhau của năm sáu thông đạo lớn, một cuộc hỗn chiến đang xảy ra.
Đao quang kiếm ảnh, tia máu như vòi rồng trong hư không đan vào nhau, tiếng gào thét tiếng bạo liệt không ngừng vang vọng.
Một thân áo xám Liễu Minh trong tay nắm lấy một thanh kiếm màu đen, cùng bảy tám tên Quáng Nô khác, đang dốc sức liều mạng ngăn cản hơn mười đầu Nghiệt Thú vây công.
Trong những Quáng Nô này, thình lình lại có những kẻ ngày trước từng báo tin cho Sa lão đại.
Giờ phút này nữ tử tên gọi Thanh Kỳ cầm trong tay một thanh cốt kiếm đang cùng một đầu lang Nghiệt Thú độc đấu.
Cách đó không xa, hai người khác đang dựa lưng vào nhau kịch chiến cùng ba bốn đầu Nghiệt Thú.
Liễu Minh vừa quần chiến với hai đầu lực Nghiệt Thú hình hổ có lực phòng ngự kinh người, vừa không ngừng quan sát tình huống chiến trường, tìm kiếm thời cơ để thoát thân.
Đúng vào lúc này, một gã Quáng Nô Thú tộc đang dùng tay không đấu với một đầu Nghiệt Thú hình báo đen, chỉ nghe trên đỉnh đầu một tiếng gào thét điếc tai nhức óc truyền đến về sau, lập tức mặt mũi tràn đầy kinh hãi vội vàng khoát tay, cầm trong tay cốt thuẫn trở nên nhanh hơn, đồng thời cắn răng một cái lấy ra một quả Phù Lục tức thì bóp vỡ, hóa thành một tầng hào quang bảo hộ bản thân vào trong.
Nào ngờ gã chỉ kịp nghe một tiếng “Phanh” vang lên thật lớn.
Trên đỉnh đầu thanh âm “Xùy xùy ” nổi lên, chỉ thấy hàng trăm mũi nhọn màu xanh, từ một con Nghiệt Thú bọ ngựa vừa bộc phát, phô thiên cái địa kích xạ ra tứ phía.
Ánh sáng màu xanh chớp động một lúc, cốtthuẫn sau khi vang lên nhưng âm thanh bén nhọn như tiếng kim loại va chạm thì vỡ vụn.
Chằng chịt mũi nhọn màu xanh chẳng qua là thoáng ngưng tụ, liền cuốn tới đỉnh đầu gã Quáng Nô Thú tộc.
Một tiếng kêu thê thiết truyền đến!
Tuy rằng Quáng Nô kia lại rút ra một thanh cốt kiếm vung vẩy điên cuồng giữa không trung thế nhưng mũi nhọn màu xanh lại quá đỗi sắc bén.
Chỉ qua vài nhịp thở, cả người gã lẫn hào quang hộ thể xung quanh liền biến thành vô số thịt nát, xoáy lên một mảnh huyết vụ.
Nghiệt Thú hình bọ ngựa khổng lồ vừa rơi xuống, đôi mắt màu đỏ lóe lên ánh sáng, liền lần nữa nhảy lên vách động, bò tới mục tiêu kế tiếp.
Tại một nơi khác khác, một gã Hải Tộc gầy cao đang phải đối mặt với sự vây công của một đầu Nghiệt Thú hình Sói cùng một con Nghiệt Thú mặt heo.
Thanh cốt xoa Hổ Sinh Phong trên tay gã trong khoảng thời gian ngắn vẫn luôn kiên trì vũ động thế nhưng ngay lúc tiếng kêu thảm thiết vang lên, gã lập tức không kìm được rùng mình một cái, rồi đưa tầm mắt nhìn qua phía cửa thông đạo, trong đầu nảy ra ý niệm chạy trốn.
Chỉ thấy Quáng Nô này hai tay nắm chặt cốt xoa rồi vung lên đánh về phía Nghiệt Thú mặt sói sau đó đột nhiên chống cốt xoa xuống đất khẽ chống, thân hình từ trên mặt đất bắn lên, dùng một cước đá vào phía sau Nghiệt Thú mặt heo, mượn phản lực thoáng một phát thoát ra ngoài ba bốn trượng, sau đó không chút do dự lấy ra một quả Phù Lục dán lên trên người, lập tức một cỗ lục quang bao bọc lấy cả người giúp gã vững tâm liều mạng lao nhanh về hướng cửa ra thông đạo.
Thế nhưng ngay lúc gã Quáng Nô này thoát đi vài chục trượng, bỗng nhiên cuồng phong nổi lên, một đạo thân ảnh cực lớn mơ hồ lay động, vừa vặn chặn phía trước đường đi của gã.
Vị Hải Tộc nhân này lập tức biến sắc, trong mắt lóe lên ánh nhìn dữ tợn, độn tốc chẳng những không có dừng lại, ngược lại thoáng một phát càng nhanh thêm hai phần, đồng thời há mồm phun ra một ngụm tinh huyết bay vào cốt xoa trong tay, cốt xoa phát ra ánh sáng rực rỡ.
Đúng là một thanh Linh Khí!
Chỉ thấy sau khi bay ra, cốt xoa liền hóa thành một đạo hắc mang cực lớn về điên cuồng lao về phía trước.
Nhưng vào lúc này, nguyên bản phía trước có một thân ảnh mơ hồ lay động, giống như đang ngưng tụ ra một đầu Cự Hùng Nghiệt Thú hình thể ước chừng năm sáu trượng cao lớn.
Hắc quang lóe lên, cự xoa đã đến trước mặt con thú này.
Nhưng nó không chút nào có ý định tránh né, ngược lại một tiếng gầm nhẹ, hai bàn tay như thiểm điện vỗ lên, liền “Phốc” một tiếng, lập tức đem cự xoa chụp vào trong tay, cánh tay nhẹ dùng sức một chút.
“Rắc rắc” một tiếng, cốt xoa lập tức tan vỡ , hóa thành bột phấn nhao nhao rơi xuống lả tả.
Sau đó Cự Hùng Nghiệt Thú thân ảnh lần nữa mơ hồ một cái, sau một khắc, liền xuất hiện ở trước vị trí độn quang của Hải Tộc nhân, hai bàn tay lại vỗ lên.
Quáng Nô Hải tộc thấy vậy không khỏi đại biến sắc mặt.
Gã chỉ cảm thấy bốn phía không khí xiết chặt, thoáng một phát không cách nào nhúc nhích mảy may.
“A!” một tiếng hét thảm cũng chưa kịp thốt ra, gã Quáng Nô này đã bị đôi cự chưởng đè xuống, hóa thành một đoàn huyết vụ bay tung tóe.
Đầu Nghiệt Thú hình gấu khổng lồ này thình lình lại có tu vi Ngưng Dịch hậu kỳ!
Trong nháy mắt đã có hai gã Quáng Nô vẫn lạc ngay trước mặt, điều này khiến cho mấy người còn lại, phần lớn biến sắc, lúc này có người mặt lộ ra vẻ tuyệt vọng.
Thanh Kỳ thấy tình cảnh này, sắc mặt thoáng một phát tái nhợt, thân lóe lên, tránh thoát một cái táp của Lang thú, đột nhiên hướng hai gã đồng bạn bên cạnh lớn tiếng kêu:
“Tình hình này, mọi người chúng ta có thể sẽ bị Nghiệt Thú giết chết có thể không còn nghi ngờ gì, Mặc Thất, Tiểu Ngũ, ba người chúng ta lập tức chia nhau đào tẩu, có thể đi thoát được ai thì chỉ có thể nhìn vận số rồi.”
Vừa dứt lời, nàng này liền nhảy lên, lập tức lấy ra hai quả Phù Lục, bóp nát một quả, lập tức hóa thành một đoàn Hắc Vụ bao bọc Nghiệt Thú cự lang vào trong.
Tấm Phù Lục màu lam còn lại tức thì dán lên trên người, quanh thân được một đoàn hào quang màu cam bao bọc, hướng một cái cửa thông đạo phụ lao đi.
Hai người kia nghe xong lời ấy, nhìn nhau liếc một cái, một chưởng bức lui Nghiệt Thú trước mắt, liền đồng dạng nhảy lên hướng một thông đạo khác mà chạy.
Nhưng mà sau một khắc, từ trong thông đạo, ngẫu nhiên tuôn ra bảy tám đầu Nghiệt Thú, một cái vỗ tay đã đem hai người lần nữa bao vây vào trong.
Sau một hồi kinh hãi, tay chân luống cuống ngăn cản đòn tới, nhưng trong khoảnh khắc lần nữa bị nhốt vào trong đàn thú.
Ma Thiên Ký
Vong Ngữ








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)










