[Dịch] Ma Thiên Ký
Tập 6 : Ích Cốc Đan Và Tìm Hiểu (c26-c30)
❮ sautiếp ❯Chương 26: Ích Cốc Đan Và Tìm Hiểu
Ngoại Sự Điện, Liễu nhận Tịch Cốc đan
Linh Pháp Các, Yến thu Linh Thạch phí.
Tuy nhiên trước khi chính thức tu luyện, hắn còn phải lên đỉnh Cửu Anh Sơn để nhận lấy một ít Tịch Cốc Đan và điển tịch tu luyện pháp thuật đơn giản.
Theo lời Tiết Viễn Hải, những vật ấy đều miễn phí, nhưng tất cả đều là những vật không thể thiếu đối với việc tu luyện của Linh Đồ sơ kỳ.
Trong đầu Liễu Minh đã có quyết định, sau đó hắn liền mặc bộ Tị Trần phục, bước ra khỏi tiểu viện, dọc theo một con đường nhỏ uốn lượn đi thẳng lên đỉnh núi.
Trên đường đi, hắn tình cờ gặp được một vài tên đệ tử ngoại môn hoặc là cõng túi vải vừa thô vừa to, hoặc là mang theo từng bọc lớn nhỏ đi lên đi xuống núi.
Những người này vừa nhìn thấy Tị Trần phục màu xanh trên người Liễu Minh đều lộ vẻ cung kính dạt sang hai bên nhường đường, sau khi Liễu Minh đi qua mới dám đi tiếp.
Xem ra trong Man Quỷ Tông, địa vị của Linh Đồ và đệ tử ngoại môn quả thực là cách biệt một trời một vực, căn bản không thể nào so sánh nổi.
Con đường nhỏ nối thẳng lên đỉnh núi này khá dốc, cho dù hắn đã từng tu luyện qua bí kỹ luyện thể nhất định, hơn nữa còn bắt đầu đi từ lưng chừng núi, mà vẫn phải tốn trọn vẹn nửa canh giờ mới chính thức lên tới đỉnh núi.
Trong nháy mắt khi hai chân Liễu Minh lại lần nữa bước vào quảng trường trên đỉnh núi, trong lòng liền hạ quyết tâm, đợi sau khi có thể chuyển hóa một chút Pháp lực, điều đầu tiên phải làm chính là học thuật Đằng Không.
Nếu không, chỉ cần đi tới đỉnh núi khác hơi xa một tí, một lần qua lại cũng phải mất thời gian tới nửa ngày, thực sự quá mức bất tiện.
Trong khi Liễu Minh đang vừa đi vừa suy nghĩ trên quảng trường, phía đối diện có hai nữ tử trẻ tuổi đi tới.
Một nữ tử trong đó dáng người đầy đặn, sau khi nhìn thấy hắn bỗng nhiên tự nhiên cười nói.
“Ồ, đây không phải là Bạch sư đệ sao? A, tiểu sư đệ, chắc ngươi đang tới Ngoại Sự Điện nhận đồ a.”
Liễu Minh khẽ giật mình, lúc này mới phát hiện ra hai nữ tử phía đối diện, rõ ràng là hai nữ đệ tử cũ của chi Cửu Anh có dung mạo xuất sắc nhất mà hắn đã để ý ngày hôm qua, bước chân hơi dừng lại, đáp lễ :
“Chào hai vị sư tỷ, đúng là tiểu đệ đang tới Ngoại Sự Điện nhận một ít Tịch Cốc Đan.”
“Hì hì, xem ra Bạch sư đệ còn không biết tên hai người chúng ta, nhớ kỹ nha, ta là Cố Mi San, còn đây là Chu Tinh Liên Chu sư tỷ của ngươi.” Cố Mi San vừa cười vừa nói.
Nữ tử cao gầy bên cạnh nghe thấy đồng bạn trực tiếp nói tên của mình cho thiếu niên trước mắt, mặt hơi đỏ lên gắt nhẹ Cố Mi San, sau đó mới ngượng ngùng chào Liễu Minh một tiếng.
“Sư đệ nhất định sẽ ghi nhớ tên của hai vị sư tỷ, tuyệt đối không dám quên.” Liễu Minh nghiêm túc trả lời.
“Hì hì, tốt tốt, Bạch sư đệ mau tới Ngoại Sự Điện đi a.
Điện này ở hướng kia, nếu tới trễ, nói không chừng phải đợi tới ngày mai mới có thể nhận Tịch Cốc Đan đấy!” Cố Mi San nghe thế vốn khẽ giật mình, nhưng thần sắc lập tức trở lại bình thường, nói thêm.
Sau đó nàng này một tay kéo Chu Tinh Liên, một tay bấm niệm pháp quyết thi triển thuật Đằng Không.
Một lát sau, hai người đã cưỡi mây bay lên không mất hút.
Liễu Minh đợi hai nữ tử đi xa, sau đó mới thu lại ánh mắt đi theo hướng mà Cố Mi San vừa chỉ.
Vượt qua vài kiến trúc, hắn đã đi tới trước một đại điện treo tấm hoành phi “Ngoại Sự Điện”.
Nói là đại điện, nhưng kỳ thật chỉ là một căn phòng hơi lớn một chút mà thôi.
Khi Liễu Minh vừa bước vào trong, vừa hay gặp một nam tử mặc quần áo và trang sức của đệ tử ngoại môn đang ngồi phía sau một chiếc bàn, cúi đầu dùng một bàn tính lấp lóe ánh sáng màu vàng, đang ‘lốp bốp’ tính toán gì đó, bên cạnh còn để một chồng sổ sách cao ngất.
“A, là sư huynh mới tới a, chắc sư huynh đến nhận Tịch Cốc Đan phải không?!” Nam tử này phản ứng cực nhanh, vừa nhìn thấy Liễu Minh đi vào, động tác hai tay liền dừng lại, lập tức đứng dậy tươi cười nói.
“Đúng thế.
Nghe nói phàm là đệ tử trong núi đều có thể nhận miễn phí số lượng Tịch Cốc Đan dùng trong ba tháng ở đây phải không?” Liễu Minh không lưỡng lự hỏi.
“Đúng vậy, mời sư huynh lấy Minh bài ra, sau khi ta ghi chép một thoáng là sư huynh có thể nhận Tịch Cốc Đan lần thứ nhất rồi.” Nam tử trung niên không dám chậm trễ trả lời.
“Tốt!” Liễu Minh không do dự nữa, móc Minh bài từ trong tay áo ra, đưa thẳng cho nam tử.
Nam tử trung niên lật qua lật lại một quyển sổ bên cạnh, sau khi giở tới một trang lập tức cầm Minh bài điểm nhẹ lên trên một cái.
Ngay tức khắc ba chữ ‘Bạch Thông Thiên’ màu bạc nhạt trực tiếp hiện lên trên trang sách.
“Hóa ra là Bạch sư huynh, ba tháng Tịch Cốc đan này, một lần ăn một viên, sau đó có thể không cần ăn cơm trong vòng ba ngày, chỉ cần uống một chút nước sạch là được.” Nam tử trung niên lấy một cái túi màu xám trên giá gỗ đủ loại đồ vật lẫn lộn với nhau, cung kính đưa nó và Minh bài lại cho Liễu Minh.
Liễu Minh nhận lấy cái túi và Minh bài, tiện tay cởi nút dây buộc miệng túi ra, tay thò vào trong đó lấy ra một viên đan dược màu vàng nhạt.
Viên đan dược này tản mát ra một mùi thơm thoang thoảng như có như không.
Đây đích xác là Tịch Cốc Đan độc nhất vô nhị mà Tiết Viễn Hải đã miêu tả.
Liễu Minh khẽ gật đầu, sau đó cất kỹ hai vật, suy nghĩ một chút rồi ngẩng đầu hỏi nam tử :
“Đúng rồi, ta muốn tìm đọc một vài điển tịch pháp thuật bình thường thì phải đi đâu?”
“A, sư huynh muốn đi Linh Pháp Các, chỉ cần đi dọc theo con đường nhỏ này một quãng, đi vào chỗ quẹo đầu tiên là được.” Nam tử trung niên hết sức cẩn thận nói.
Liễu Minh nghe vậy, trên mặt lộ vẻ tươi cười cảm ơn một tiếng liền bước ra khỏi phòng, đi thẳng tới Linh Pháp Các.
“Mỗi một lần tối đa chỉ có thể mượn đọc ba quyển điển tịch pháp thuật sơ giai, một quyển điển tịch cần một viên Linh Thạch.” Một nữ tử gầy gò trông như cây sậy đứng trước mặt Liễu Minh, dùng giọng điệu cay nghiệt nói.
“Sư tỷ, chẳng phải nói mượn đọc điển tịch là miễn phí sao?” Liễu Minh nghe xong lời nói của nữ tử Linh Đồ trước mắt, hơi ngẩn ra nói.
“Hừ, mượn đọc một quyển điển tịch một lần là một viên Linh Thạch, điều này với miễn phí có khác gì nhau.
Nếu trong tay ngươi không có Linh Thạch thì một lần mượn một quyển thôi, đợi tháng sau có Linh Thạch quay lại mượn sau cũng không muộn.” Nữ tử gầy gò hừ một tiếng, không kiên nhẫn nói, không để cho vị sư đệ mới nhập môn này chút mặt mũi nào.
“Được, vậy trước tiên sư đệ sẽ mượn ba quyển này.” Trong lòng Liễu Minh có chút tức giận, nhưng trên mặt không biểu hiện ra chút nào, đưa tay cầm lấy ba quyển điển tịch lúc trước và ba viên Linh Thạch cùng Minh bài của mình đưa cho nữ tử.
Thứ gọi là Linh Thạch, không ngờ lại chính là ba khối tinh thể hình chữ nhật to bằng ngón tay, kích thước giống hệt nhau, chúng tản ra một tầng sáng trắng dịu nhẹ.
Nữ tử gầy gò nhận lấy ba quyển điển tịch, tiện tay lật mặt sau nhìn thoáng qua bìa sách, mặt không đổi sắc nói:
“Thuật Đằng Không, thuật Hỏa Viêm, thuật Ngưng Thủy, trong vòng một tháng phải trả lại.”
Vừa dứt lời, nàng ta dùng Minh bài của Liễu Minh ghi lại thân phận, sau đó ném cho hắn ba quyển điển tịch, ba viên Linh Thạch đương nhiên cũng bị nàng này nhanh chóng thu lại.
Liễu Minh cũng không muốn ở lại đây thêm chút nào, vừa nhận lại Minh bài và điển tịch lập tức quay người rời khỏi lầu các.
Tuy nhiên hắn đi ra khỏi cửa chưa được bao xa, trước mặt gặp phải hai người một trước một sau đang đi về phía Linh Pháp Các.
Người đi trước có khuôn mặt đoan chính, đúng là Thạch Xuyên, người đằng sau chính là thiếu niên tóc đỏ tên Vu Thành được chọn làm đệ tử thân truyền kia.
“Ồ, Bạch sư đệ đã chọn xong điển tịch rồi sao! Ta và Vu sư đệ cũng tới chọn một vài điển tịch pháp thuật đây.” Thạch Xuyên vừa thấy Liễu Minh liền cười cười nói.
Thiếu niên tóc đỏ cũng lên tiếng chào Liễu Minh.
“Sư huynh, mượn đọc điển tịch ở Linh Pháp Các phải mất Linh Thạch sao?” Mặt Liễu Minh tươi cười đáp lễ, sau đó dường như tùy ý hỏi một câu.
“Sao, Triệu sư tỷ lại thu Linh Thạch của đệ tử mượn đọc điển tịch ư! Thật sự là quá vô lý rồi! Sư đệ chớ trách, Triệu sư tỷ có chút họ hàng với Khuê sư, cho nên đôi khi làm việc có chút quá phận.
Nhưng nể mặt Khuê sư, chúng ta cũng nên nhường nhịn một chút.
Đúng rồi, Triệu sư tỷ thu của sư đệ bao nhiêu Linh Thạch, ta bù lại cho đệ.” Trên mặt Thạch Xuyên vốn có chút tức giận, nhưng lại lập tức bất đắc dĩ cười khổ một tiếng, định lấy một ít Linh Thạch trên người bù cho Liễu Minh.
“Sư huynh coi ta là ai vậy.
Chừng ấy Linh Thạch, sư đệ còn không để vào trong mắt.
Thì ra Triệu sư tỷ có họ hàng với Khuê sư, như vậy ta càng không để trong lòng.
Sư huynh và Vu sư đệ đi thuận lợi a, tiểu đệ xin cáo từ trước.” Liễu Minh khoát tay chặn lại, sau đó trực tiếp chắp tay cáo từ rời đi.
Thạch Xuyên nhìn về phía bóng lưng Liễu Minh đang khuất dần, thở dài một hơi, dẫn Vu Thành tiếp tục đi tới Linh Pháp các.
Khi Liễu Minh trở lại chỗ ở đã là xế chiều.
Hắn không nghỉ ngơi chút nào, ra giếng múc một thùng nước đầy rồi đi vào một gian phòng không có bất cứ vật gì khác ngoài một bồ đoàn, khoanh chân ngồi xuống.
Hắn mò mò trong ngực áo lấy ra túi Tịch Cốc Đan, sau đó liền lấy ra một viên ném thẳng vào trong miệng.
Tịch Cốc Đan nhìn như rất cứng, nhưng vừa vào trong miệng đã lập tức hóa thành một dòng nước ấm chảy xuống bụng.
Sau đó có một luồng hơi ấm khuếch tán ra toàn thân, trong dạ dày bỗng xuất hiện cảm giác đầy bụng.
Liễu Minh sau khi cảm thấy điều đó, lập tức vui mừng không thôi.
Tịch Cốc đan này có hiệu quả thần kỳ như thế, thật sự vượt quá dự liệu trước kia của hắn.
Nếu như vậy thì thực sự hắn không cần lo lắng gì tới vấn đề ăn cơm nữa rồi, chỉ cần chuyên tâm tu luyện là được.
Nghĩ tới đây, cánh tay Liễu Minh khẽ động, sờ soạng một hồi lấy quyển sách gấm ghi lại Minh Cốt Quyết từ trong lòng, lập tức vùi đầu vào nghiên cứu.
Mặc dù hơn phân nửa thời gian trước đây Liễu Minh đều sống ở Hung đảo, nhưng cũng đọc được không ít kinh thư trong tay đám hung đồ trên đảo, hơn nữa hắn lại có thiên phú nhất tâm nhị dụng, cho nên cũng đầy một bụng học vấn, chỉ sợ cũng không kém những tài tử nổi danh ở bên ngoài là bao.
Nhưng chính bởi như vậy, sau khi hắn xem qua một lần pháp quyết Minh Cốt Quyết này, chỉ cảm thấy câu câu huyền cơ, chữ chữ ảo diệu, căn bản không thể nào tìm hiểu thấu đáo được trong một thời gian ngắn.
Trong lòng Liễu Minh thất kinh, thần sắc nghiêm túc lại, sau đó dùng ngón tay nhấn mạnh lên huyệt Thái Dương hai bên trán, tiếp đó liền hít sâu một hơi vận dụng thiên phú nhất tâm nhị dụng, toàn bộ tinh thần đột ngột chia làm hai nửa, một nửa tiếp tục tham ngộ pháp quyết, một nửa khác lại chìm vào trong giấc ngủ say mà nghỉ ngơi.
Không bao lâu sau, tâm thần Liễu Minh hoàn toàn chìm vào trong việc tham ngộ pháp quyết, không để ý chút nào tới hoàn cảnh bên ngoài.
Không biết qua bao lâu, khi từ bụng truyền vào trong đầu cảm giác đói khát mãnh liệt, Liễu Minh cuối cùng cũng tỉnh lại, khi vừa mới đứng dậy hắn lập tức cảm thấy đầu óc choáng váng, hai mắt tối sầm, thiếu chút nữa ngã lăn xuống đất.
Sắc mặt hắn đại biến, cuống quít ăn vào một viên Tịch Cốc Đan, nháo nhào lao tới thúng gỗ bên cạnh, sau khi điên cuồng uống mấy ngụm to, sắc mặt rút cuộc mới có chút hồng hào.
Tuy nhiên hiện giờ Liễu Minh vẫn đang cảm thấy đầu đau như muốn nứt ra, rõ ràng đây là dấu hiệu cho thấy tinh thần bị thương tổn quá mức.
Từ khi hắn bắt đầu tìm hiểu pháp quyết tới nay, bất tri bất giác đã trôi qua năm ngày, nếu không phải cảm giác đói khát trong bụng truyền tới, có khả năng hắn vẫn đang đắm chìm trong tham ngộ mà không cách nào kìm chế nổi.
Ma Thiên Ký
Vong Ngữ
Chương 27: Pháp Thuật Sơ Thành
Liễu Minh tu thành thuật Đằng Không
Lý Tông nói chuyện thi Đại Giác.
Nhưng điều làm Liễu Minh càng buồn bực chính là hắn mới chỉ tìm hiểu được ba bốn phần của tầng thứ nhất Minh Cốt Quyết này mà thôi.
Pháp quyết tu luyện này so với công pháp Luyện Khí Sĩ hắn học trước kia quả thực là một trời một vực, có một số câu chữ nhìn bề ngoài rất dễ hiểu, nhưng kỳ thật lại khó có thể xác định được chân ý trong đó.
Nếu chỉ như vậy, hắn có thể hoặc là trực tiếp thỉnh giáo người khác chỉ điểm, hoặc là đọc qua một chút điển tịch tâm đắc của những loại pháp quyết tương đồng, thông qua những điều đó mà tự mình có thể lĩnh ngộ được.
Nhưng dưới sự cảnh cáo của vị Nguyễn sư thúc kia, hắn không thể nào đơn giản tiết lộ ra việc mình tu luyện Minh Cốt Quyết, xem ra phải chọn cách thứ hai rồi.
Trong lòng đã có quyết định, hắn lập tức cất sách gấm vào trong người, sau đó rời khỏi đỉnh viện, đi một chuyến tới Linh Pháp Các trên đỉnh núi.
Lúc trở lại chỗ ở, hắn đã cầm trên tay hai quyển điển tịch về tâm đắc tu luyện dày cộp, hai khối Linh Thạch còn lại trên người cũng không cánh mà bay.
Tuy nhiên, trên mặt Liễu Minh lại lộ rõ vẻ hưng phấn.
Bởi vì hai quyển điển tịch về tâm đắc tu luyện này là do chính tay hai vị đại nhân Linh Sư của Man Quỷ Tông viết, chú thích về khẩu quyết một vài công pháp trụ cột đều cực kỳ kỹ càng tỉ mỉ, đúng là vật mình đang rất cần.
Sau khi trở về chỗ ở, hắn cũng không lập tức bắt đầu tìm hiểu, mà trước tiên trèo lên giường làm một giấc thật say sưa.
Giấc ngủ này kéo dài tới tận một ngày một đêm.
Khi Liễu Minh mở mắt ra, hắn ngay lập tức chạy tới giếng nước trong đình viện rửa mặt, sau đó vội vàng tiến vào trong căn phòng dùng để tu luyện.
Hắn khoanh chân ngồi xuống, lấy ra hai quyển điển tịch dày cộp và quyển sách gấm đặt xuống mặt đất phía trước rồi mở tất cả ra, sau khi do dự một chút lại móc từ trong ngực ra một túi vải, đổ ra vài viên Tịch Cốc Đan kẹp vào giữa hai trang sách gấm.
Làm xong chuyện này, hắn cảm thấy sẽ không xảy ra chuyện mình thiếu chút nữa là chết đói giống lần trước.
Liễu Minh hít sâu một hơi, sau đó lập tức lật giở từng tờ từng tờ quyển điển tịch rất dày kia, nhanh chóng đắm chìm vào trong tham ngộ giống như trước đây.
Nửa tháng sau, từ trong phòng bỗng nhiên truyền ra một trận cuồng tiếu (*).
(*) cười điên cuồng.
Liễu Minh đang ngồi trên mặt đất đột nhiên đứng thẳng người lên, ngẩng đầu cười lên từng tràng thật to.
Giờ phút này, tóc tai hắn bù xù, quần áo đầy nếp nhăn, thậm chí trên người còn tỏa ra mùi mồ hôi chua loét.
Khó trách Liễu Minh lại như thế!
Mười mấy ngày nay, lúc đói thì hắn ăn một hạt Tịch Cốc Đan, khát liền uống một ngụm nước sạch, mệt nhọc lập tức nằm lăn ra ngủ, chưa từng rời khỏi phòng một bước.
Tuy nhiên cũng nhờ vậy, rút cuộc hắn cũng hoàn toàn hiểu rõ được phương pháp tu luyện tầng thứ nhất Minh Cốt Quyết, giờ đây chỉ cần chậm rãi từng bước tu luyện là được.
Vẻ cao hứng trên mặt Liễu Minh dần dần thu lại, sau đó hắn lập tức phát hiện ra người mình có mùi, lúc này mới nhướng mày lên, cầm theo thùng gỗ ra khỏi phòng.
Hắn thành thạo cởi bỏ sạch sẽ y phục trên người, lại dùng mấy thùng nước dội từ đầu xuống chân, trong người lập tức trở nên nhẹ nhàng khoan khoái.
Liễu Minh rũ rũ mái tóc ướt, không thèm để ý với lấy đống y phục mặc vào, nhanh nhanh chóng chóng quay lại phòng tu luyện.
Tị Trần Phục trên người hắn cũng không biết là dùng loại tài liệu nào dệt thành, mặc nhiều ngày như vậy mà không có dù chỉ một chút vết bẩn, thậm chí giội nước lên cũng nhanh chóng trôi tuột xuống, hoàn toàn không thấm nước.
Liễu Minh ngồi xuống lần nữa, sau đó cũng không ngay lập tức bắt đầu tu luyện Minh Cốt Quyết, mà lấy ra ba cuốn điển tịch về thuật Đằng Không, … bắt đầu yên lặng đọc thuộc lòng những câu chữ được ghi chép phía trên.
Trước kia khẩu quyết tu luyện còn có chút tối nghĩa khó hiểu, bây giờ Liễu Minh đọc lại lại thấy trôi chảy vô cùng.
Hắn hầu như chỉ tốn thời gian hai canh giờ đã hoàn toàn khắc ghi phương pháp tu luyện ba loại pháp thuật vào trong đầu.
Liễu Minh thở nhẹ một hơi, đặt tất cả điển tịch trừ quyển sách gấm sáng một bên, hai mắt khép lại, hai tay trên đầu gối kết thành một loại thủ ấn cổ quái.
Một lát sau, hắn cảm thấy tinh thần của mình hạ thấp xuống, ý thức bỗng nhiên chìm vào trong cơ thể, lúc này Liễu Minh có thể thấy rõ tất cả tình hình trong người.
Từng kinh mạch bình thường vừa dài vừa hẹp, sáu Linh Mạch vừa thô vừa to quấn quanh toàn thân, Linh Hải màu bạc bằng nắm tay lẳng lặng bất động nằm ở Đan Điền.
Tâm niệm Liễu Minh khẽ động, Linh Hải bắt đầu từ từ chuyển động, hơn nữa càng lúc càng nhanh.
“Phốc phốc” vài tiếng, sau đó vài sợi Nguyên lực màu trắng từ trong Linh Hải xông ra, cũng nhanh chóng lưu động dọc theo kinh mạch tới các nơi trong cơ thể.
Cứ như vậy, hắn rút cuộc cũng bước một bước đầu tiên trong quá trình tu luyện Minh Cốt Quyết.
Ba ngày sau, Liễu Minh vẫn đang ngồi xếp bằng trên mặt đất, nhưng trong miệng nói lẩm bẩm liên tục, hai tay nhanh chóng bấm một loại pháp quyết nào đó.
Chỉ thấy dưới chân hắn xuất hiện một tia khí màu xám tro, hơn nữa càng ngày càng nhiều, cuối cùng sau thời gian uống cạn một chén trà đã ngưng tụ được một đám mây nhỏ dài vài thước.
“Lên!”
Liễu Minh vừa thấy đám mây thành hình phía dưới, không chút do dự biến đổi pháp quyết trên tay.
“Phanh” một tiếng, đám mây lại thực sự chậm rãi nâng hắn bay lên cao.
Liễu Minh mắt thấy cảnh này, trên mặt lộ rõ vẻ vui mừng, nhưng cũng bởi thế mà pháp quyết trong tay không tự chủ được bỗng nhiên loạn cả lên.
“Bịch!”
Thân thể Liễu Minh xuyên thủng đám mây rơi thẳng xuống, đập cái rầm xuống mặt đất.
Cũng may hắn mới bay lên độ cao hơn một trượng, ngoại trừ một cái răng văng ra ngoài cũng không có bất kỳ tổn thương nào hết.
Tuy nhiên điều này cũng không làm vẻ mặt Liễu Minh lộ vẻ chán nản, trái lại còn lộ ra vẻ hết sức cao hứng.
Vừa rồi mới chỉ là lần thứ ba hắn thử thi triển thuật Đằng Không, có được kết quả khả quan như vậy đã là chuyện ngoài dự đoán của bản thân rồi.
Dựa theo những tâm đắc được ghi chép trên điển tịch, cho dù là pháp thuật đơn giản nhất, không có mấy chục, trên trăm lần luyện tập cũng đừng nghĩ tới chuyện có thể thi triển ra được.
Xem ra Tinh thần lực mạnh mẽ và thiên phú nhất tâm nhị dụng cũng khiến cho việc tu luyện các loại pháp thuật của hắn cực nhanh, vượt xa những đệ tử bình thường.
Sau này đợi khi hắn có thể chuyển hóa được thêm một chút Pháp lực, khống chế pháp quyết lại thành thục hơn một chút, chuyện nắm giữ hoàn toàn thuật Đằng Không này đúng là dễ dàng.
Trong lòng Liễu Minh nghĩ như vậy, sau đó cũng bấm niệm pháp quyết một lần nữa, bắt đầu tu luyện hai loại pháp quyết khác.
Hơn nửa ngày sau, Liễu Minh vẫn đang ngồi không động đậy trên mặt đất, bỗng nhiên một tay bấm quyết, tay kia giơ ra phía trước người, năm ngón tay xòe ra.
“Phốc” một tiếng, một ngọn lửa đỏ lớn cỡ quả trứng gà rào rạt thiêu đốt trong lòng bàn tay hắn.
Liễu Minh mỉm cười, năm ngón tay nắm lại, ngọn lửa vụt tắt.
Tiếp đó, hắn lại nói lẩm bẩm, mười ngón tay liên tục hoa động phía trước.
Một luồng khí trắng mờ mịt bắt đầu ngưng tụ giữa không trung, hai hàng lông mày Liễu Minh nhíu lại, sau đó hắn hét lớn một tiếng, luồng khí trắng lập tức tụ tập lại chính giữa, một quả cầu nước trong veo cỡ nắm đấm lưu động không ngừng xuất hiện lơ lửng giữa không trung, trông như lúc nào cũng có thể rơi xuống.
Liễu Minh ngừng bấm niệm pháp quyết, duỗi một ngón tay ra điểm nhẹ về phía quả cầu nước, lại cho vào trong miệng nhấm nháp một chút mới lộ vẻ hài lòng, gật gật đầu.
Một buổi sáng mười ngày sau, Liễu Minh ngồi xếp bằng trên một đám mây màu xám tro không lớn, đang nhanh chóng bay qua bay lại trên không trung cách mặt đất vài chục trượng.
Hắn cảm nhận được từng trận gió mát thổi vào mặt, trên mặt khó giấu nổi vẻ hưng phấn cực độ.
Mặc dù tâm cơ của hắn luôn luôn cứng cỏi kín đáo, có vài phần thành thục vượt xa lứa tuổi, nhưng lúc này lại có dáng vẻ độc nhất vô nhị của một thiếu niên bình thường.
Một lát sau, Liễu Minh cảm giác Pháp lực trong cơ thể đã không còn nhiều lắm, lúc này mới thúc giục pháp quyết chậm rãi hạ đám mây xám xuống mặt đất phía dưới.
Hiện giờ mặc dù hắn không có cách nào duy trì thuật Đằng Không trong một thời gian dài, nhưng dùng để chạy đi chạy lại hoàn toàn không có vấn đề gì.
Về phần thuật Hỏa Viêm, thuật Ngưng Thủy cũng đã có chút thành tựu.
Nhưng đáng tiếc những pháp thuật này đều là pháp thuật đơn giản nhất, hơn phân nửa chỉ để Linh Đồ mới vào tông quen thuộc với việc tu luyện pháp thuật, muốn trông cậy vào chúng để đối địch hiển nhiên là chuyện nằm mơ giữa ban ngày.
Xem ra tiếp theo mình phải tới Linh Pháp Các chọn lựa một hai loại pháp thuật thực dụng rồi.
Tuy nhiên khi nghĩ tới đây, Liễu Minh lập tức nhớ tới gương mặt cay nghiệt của vị “Triệu sư tỷ” nhận tiền vô lý kia, cơ bắp trên mặt không kìm được mà giật giật mấy cái.
Đúng rồi, nói đến Linh Thạch! Mình tới Man Quỷ Tông cũng gần một tháng rồi, đã có thể tới Chấp Sự Đường nhận một vài nhiệm vụ của tông môn, nếu không tháng sau ngay cả một khối Linh Thạch cũng không có.
Liễu Minh bỗng nhiên nhớ tới việc này, lúc này liền vội vàng trở lại trong phòng khoanh chân ngồi xuống, từ từ khôi phục lại Pháp lực.
Cũng may hiện tại Pháp lực của hắn không nhiều lắm, thời gian để khôi phục lại cũng không mất bao lâu.
Sau nửa canh giờ, hắn lại ngồi trên đám mây màu xám, bay thẳng tới Chấp Sự Đường.
Sau khi Liễu Minh bước qua cửa chính của Chấp Sự Đường, vẻ mặt hắn không khỏi lộ vẻ ngạc nhiên.
Chỉ thấy tầng một đã chật ních một đám người đang rất khẩn trương, dường như phải có đến năm mươi sáu mươi người, hơn nửa đều là đệ tử ngoại môn, nhưng cũng có bảy tám người mặc trang phục của đệ tử nội môn ở trong đó.
“Xin hỏi vị sư huynh này một chút, đang xảy ra chuyện gì vậy.
Bình thường nơi đây cũng có nhiều người như vậy sao?” Liễu Minh trợn lớn hai mắt, bước vài bước đi tới trước mặt một gã đệ tử nội môn trạc hai mươi tuổi đang đứng không xa cửa ra vào, chắp hai tay hỏi.
“A, sư đệ mới nhập môn sao?! Ha ha, hôm nay đúng là ngày Chấp Sự Đường đổi phiên các loại nhiệm vụ trong tông môn một năm một lần, đương nhiên rất nhiều người đã chạy tới đây từ rất sớm, muốn chọn lựa chọn một phiên nhiều nhiệm vụ.
Nhưng trên thực tế, đây cũng chỉ là chuyện uổng phí công sức thôi, những nhiệm vụ béo bở kia, hơn phân nửa đã bị người ta định trước từ lâu rồi.” Đệ tử nội môn này cực kỳ hiền lành, bên hông có đeo một đại lưng màu xanh vừa thô vừa to, nhìn Liễu Minh một lượt, sau đó không thèm để ý giải thích một câu.
“Thì ra là thế, đa tạ sư huynh đã giải thích.” Lúc này Liễu Minh đã hơi giật mình rồi.
“Ha ha, tại hạ là Lý Tông chi Luyện Thi, không biết sư đệ họ gì, là đệ tử thuộc chi nào?” Đệ tử nội môn này vừa thấy Liễu Minh tuổi không lớn, nhưng lại có dáng vẻ nho nhã lễ độ như vậy, không khỏi có vài phần thiện cảm, thuận miệng hỏi một câu.
“Tại hạ Bạch Thông Thiên, hiện tại là môn hạ thuộc chi Cửu Anh.” Liễu Minh cũng không giấu diếm, thản nhiên nói.
“A, hóa ra sư đệ được phân tới chi của Khuê sư bá.
Chi Cửu Anh nhiều năm nay đã bị suy yếu đi không ít, cuộc sống sau này của Bạch sư đệ chỉ sợ không tốt lắm a.” Lý Tông nghe vậy lại lộ vẻ thương cảm nói.
“Cũng không tệ lắm, tại hạ cảm thấy mấy vị sư huynh sư tỷ đều hết sức chiếu cố.” Liễu Minh mặt không đổi sắc nói một câu.
“Ha ha, nội bộ tất cả các chi đương nhiên đều hòa hòa khí khí, nhưng đợi đến lúc tỉ thí Đại Giác, ngươi sẽ biết rằng gia nhập chi yếu đau khổ như thế nào!” Lý Tông lại lắc đầu nói.
“A, Đại Giác, thí luyện! Sư đệ mặc dù đã nghe người ta nói qua, nhưng thực sự không rõ tình hình cụ thể cho lắm.
Lý sư huynh có thể chỉ điểm cho tiểu đệ một chút được không!” Liễu Minh nghe vậy, trong lòng khẽ động.
Ma Thiên Ký
Vong Ngữ
Chương 28: Nhiệm Vụ Tông Môn
Bàn hung hiểm, Lý thuyết thi Sinh tử
Nhận nhiệm vụ, Liễu gặp gỡ Lão nông.
“Điều này … Thôi được rồi, sau này đằng nào sư đệ cũng biết, ta nói trước cho ngươi một chút cũng không vấn đề gì.” Lý Tông hơi do dự một chút, sau đó cũng không thực sự từ chối.
“Bổn tông từ trước đến nay một năm một lần thi đấu nhỏ (*), ba năm một lần thí luyện Đại Giác.
Trong đó thi đấu nhỏ là chuyện diễn ra trong chi của mình, chỉ là kiểm tra sơ qua một chút về tình hình đệ tử bản chi tu luyện và nắm giữ các loại bí thuật pháp thuật, sau đó sẽ căn cứ tình huống mỗi người mà trưởng bối sẽ quyết định ban thưởng.
Điểm tốt của loại tỷ thí này không nhiều lắm, nên nhìn chung các đệ tử vẫn không làm mất lòng nhau.
Về phần Đại Giác ba năm một lần thì hoàn toàn khác, là tỷ thí chính thức mà toàn bộ đệ tử Linh Đồ trong tông đều muốn tham gia, sẽ quyết định vị trí của một trăm đệ tử hạch tâm của tông chúng ta, hơn nữa tên tuổi còn được khắc lên trên bia Thái Âm, để cho tất cả đệ tử trong tôngchiêm ngưỡng.
Chuyện quan trọng hơn cả, những đệ tử hạch tâm này trong vòng ba năm sẽ nhận được sự bồi dưỡng đặc biệt, xếp hạng càng cao, ban thưởng lại càng nhiều.
Đương nhiên kết quả tổng hợp của Đại Giác còn trực tiếp quyết định đến lượng tài nguyên nhân được của tất cả các chi trong tông môn.
Kể cả các vị đại nhân Linh Sư cũng cực kỳ coi trọng tỷ thí Đại Giác.
Theo ta được biết, chi Cửu Anh liên tiếp vài chục năm đều xếp hạng cuối trong các lần tỷ thí Đại Giác.
Cũng vì thế, tài nguyên tông môn mà chi Cửu Anh các ngươi nhận được đương nhiên luôn luôn ít nhất, nhưng càng như vậy, lại càng khó trở mình hơn.
Hơn nữa Đại Giác này mặc dù có Linh Sư đích thân chủ trì, nhưng tranh đấu chính thức giữa các Linh Đồ là chuyện hung ác cỡ nào chứ, trong tỷ thí lỡ tay đả thương người, thậm chí chuyện ra tay đánh gục đối thủ cũng thường xuyên xảy ra.
Cho nên tỷ thí Đại Giác này sinh tử không quản, cũng có người gọi là ‘Huyết Lôi’.” Lý Tông một hơi nói ra rất nhiều điều, Liễu Minh lẳng lặng nghe, liên tục gật đầu.
(*) Chắc đây là thi đấu Tiểu Giác mà chương trước đề cập tới.
“Ừm, trận thi đấu nhỏ, đại khái cũng không khác lắm so với hiểu biết của sư đệ.
Chỉ có điều thí luyện sinh tử kia là chuyện gì vậy, điều này tiểu đệ cũng chỉ nghe người khác ngẫu nhiên nói qua cái tên mà thôi.” Liễu Minh lại hỏi.
“Thí luyện sinh tử không phải chỉ là chuyện liên quan đến Man Quỷ Tông chúng ta, mà là một loại thí luyện do năm đại tông môn Đại Huyền quốc kết hợp tổ chức, cũng để xác định thực lực giữa các tông, cuối cùng quyết định thứ hạng của chư tông trong Đại Huyền quốc.
Cho nên độ tàn khốc kịch liệt của loại tỷ thí này vượt xa những đệ tử như chúng ta có thể tưởng tượng được.
Nếu như nói chuyện bị thương hoặc mất mạng trong tỷ thí Đại Giác chỉ là chuyện ngẫu nhiên xảy ra.
Nhưng trong tỷ thí sinh tử, đệ tử chư tông còn sống trở về thường thường không đến một nửa, là sinh tử chân chính đấy.
Mấy trăm năm qua, biểu hiện của bổn tông trong thí luyện sinh tử luôn luôn không tốt, thường xuyên xếp hạng cuối cùng.” Lý Tông thở dài một hơi nói.
“Thí luyện sinh tử hung hiểm như thế, vậy việc tuyển chọn đệ tử tham gia như thế nào, đệ tử bình thường chắc sẽ không tình nguyện chủ động tham gia a.” Liễu Minh nghe xong không khỏi hít sâu một hơi.
“Ha ha, thí luyện sinh tử này mặc dù vô cùng nguy hiểm, nhưng chỉ cần có thể sống sót trở về, có thể có được những chỗ tốt cực lớn, cũng không phải loại mà ta và ngươi có thể tưởng tượng.
Theo ta biết, hiện giờ các vị sư thúc sư bá tất cả các chi, hơn phân nửa trong đó đều đã từng tham gia qua thí luyện sinh tử.
Vì vậy nên đệ tử bình thường cho dù muốn tham gia cũng không có tư cách này đâu.
Đệ tử tham gia thí luyện này chỉ có thể là đệ tử hạch tâm trong mười thứ hạng đầu trên bia Thái Âm.
Mà chỉ cần có thể có được vị trí trong mười thứ hạng đầu, không quản là đệ tử nào đều một bước lên trời, hơn nữa tông môn còn không tiếc tài nguyên tốt nhất để bồi dưỡng trong thời gian một năm còn lại, giúp cho tông môn tranh thủ được chỗ tốt càng lớn tại Đại Huyền quốc.” Lý Tông không lưỡng lự trả lời.
“Thì ra là thế, đa tạ Lý sư huynh chỉ điểm.” Liễu Minh nghe xong, sau khi suy tính một hồi, lúc này mới cảm ơn thật lòng một câu.
“Ha ha, không có gì, ta cũng vì thấy tiểu sư đệ cực kỳ hợp ý mà thôi.
Đúng rồi, lát nữa khi người đi lĩnh nhiệm vụ thông lệ tông môn, nếu muốn chọn nhiệm vụ tốt một chút, đến lúc đó đừng ngại nói tên của ta ra, sau đó âm thầm đưa cho chấp sự phân công nhiệm vụ một chút hối lộ, lúc đó tự nhiên có thể được như mong muốn.” Lý Tông cười ha hả vài tiếng, sau đó lại nháy mắt với Liễu Minh, có vài phần khôi hài nói.
Liễu Minh cười nhẹ một tiếng, lại cảm ơn vị ‘Lý sư huynh’ này một tiếng, lập tức đi một mạch tới gia nhập vào trong đội ngũ thật dài.
Lúc này trong đại sảnh tầng một, thỉnh thoảng lại có người ra ra vào vào, đội ngũ trái lại tiến lên thật nhanh, rất nhanh đã đến phiên Liễu Minh.
Trước mắt là một nam tử trung niên mặc quần áo và trang sức của chấp sự, đầu hơi hói.
Nhưng Liễu Minh lại không còn chút Linh Thạch nào để hối lộ vị chấp sự trước mắt, đương nhiên sẽ không nói ra tên của Lý Tông, chỉ lấy ra Minh bài đã được chuẩn bị sẵn, sau đó thành thành thật thật nói:
“Ta là đệ tử mới nhập môn, đến lĩnh nhiệm vụ thông lệ tông môn.”
“A, ra là sư đệ mới, ta xem qua bây giờ còn có nhiệm vụ gì sư đệ có thể làm hay không?!” Biểu hiện của chấp sự hói đầu không ngờ lại cực kỳ hiền lành, sau khi nhận lấy Minh bài, lập tức bắt đầu lật lật xem xét một quyển sổ dày cộp bên cạnh.
“Hiện giờ nhiệm vụ thích hợp cho đệ tử mới chỉ có hai cái là đốn củi trên Thiên Trúc Phong và làm ruộng ở Nam Linh Cốc thôi, không biết sư đệ muốn chọn loại nào?” Động tác của chấp sự hói đầu bỗng nhiên dừng lại, sau đó ngẩng đầu hỏi một câu.
“Cái gì, đốn củi, làm ruộng?” Liễu Minh thiếu chút nữa cho rằng mình nghe lầm.
Hắn vốn cho rằng những việc gọi là nhiệm vụ tông môn này hơn phân nửa là trực gác hoặc tuần sơn, làm sao lại có liên quan tới mấy việc vừa nghe.
“Ta hiểu sư đệ có chút nghi ngờ, nhưng đợi sau khi tiếp nhận nhiệm vụ, đến lúc đó sư đệ tất sẽ hiểu chuyện gì xảy ra a.” Chấp sự đầu trọc không hề cảm thấy bất ngờ về biểu hiện của Liễu Minh, trái lại trên mặt còn lộ vẻ thần bí nói.
“Vậy chọn làm ruộng đi.” Liễu Minh vẫn đầy một bụng nghi hoặc, nhưng cũng chỉ có thể kìm nén mà chọn một loại trong đó.
Bất kể nói như thế nào, năm đó trên Hung đảo hắn cũng đã từng trồng hơn nửa mẫu hoa màu.
“Nhiệm vụ thông lệ làm ruộng, phải hoàn thành trong vòng ba ngày, nếu không sẽ tính là thất bại.”
Chấp sự đầu trọc nghe vậy, cầm lấy Minh bài nhấn nhẹ một cái lên trang sách, miệng thuần thục lạ thường nói.
Liễu Minh nhận lại Minh bài, sau khi không biết mình đã ra khỏi đội ngũ bằng cách nào mới nhớ ra không biết địa điểm tên là Nam Linh Cốc kia ở đâu.
Hắn đang muốn quay lại hỏi gã chấp sự kia, đã thấy phía trước đã có một đệ tử khác đứng đó, còn toàn bộ đội ngũ lại tiếp tục kéo dài tới tận cuối đại sảnh, không khỏi lắc đầu cười khổ.
Nhưng khi hắn vừa mới dời ánh mắt đi, chợt thấy Lý Tông vẫn đứng ở gần cửa chính chưa rời đi, hai mắt sáng lên, trực tiếp đi tới.
“Bạch sư đệ, ngươi nhận được nhiệm vụ gì thế? Ngàn vạn lần đừng nhận nhiệm vụ nuôi Linh Thú nha, đó chính là nhiệm vụ phiền toái nhất đấy!” Lý Tông vừa thấy Liễu Minh đi tới, lúc này chủ động hỏi thăm.
“Lý sư huynh, ngươi vẫn chưa đi, thật quá tốt.
Ta không nhận nhiệm vụ nuôi Linh Thú mà là làm ruộng.
Nhưng mà tiểu đệ còn chưa biết địa điểm làm ruộng là Nam Linh Cốc ở đâu cả.”
“Làm ruộng! Ừm, nhiệm vụ này không coi là tốt, nhưng cũng không tính là khó khăn.
Nam Linh Cốc ư, như vậy đi, ta đây có một tấm bản đồ trong tông do chính tay ta vẽ trước đây, hiện giờ giữ lại cũng vô ích, chi bằng đưa luôn cho sư đệ.” Lý Tông sau một phen lưỡng lự, liền lấy ra một tấm bản đồ bằng da thú từ trong người đưa cho Liễu Minh.
“Đa tạ sư huynh, vậy tiểu đệ không khách sáo nữa.
Đúng rồi, Lý sư huynh.
Loại nhiệm vụ làm ruộng này rút cuộc là sao, đã có Tịch Cốc Đan, bổn tông sao vẫn phải cần đồ ăn bình thường?” Liễu Minh vừa tiếp nhận bản đồ, trong lòng vui vẻ, sau khi cảm ơn một tiếng, lại có vài phần ngờ vực hỏi.
“Ha ha, năm đó ta mới nhập môn, lúc nghe thấy nhiệm vụ tông môn này cũng có cảm giác giống ngươi.
Yên tâm đi, loại nhiệm vụ làm ruộng này khi người vừa tới địa điểm làm nhiệm vụ đương nhiên sẽ hiểu rõ là chuyện gì, nói không chừng còn có thể có được một chút lợi lộc.” Lý Tông nghe vậy, cười ha hả vài tiếng, cũng không trả lời nghi vấn của Liễu Minh.
Liễu Minh thấy thế đương nhiên không gặng hỏi nữa, sau khi cám ơn đối phương vài lần nữa mới cáo từ rời đi.
Khi hắn vừa ra đến ngoài cửa liền bấm niệm pháp quyết ngưng tụ ra một đám mây xám tro, thi triển thuật Đằng Không bay lên trời mà đi.
Dựa theo chỉ dẫn trên bản đồ vừa nhận được, Liễu Minh điều khiển đám mây liên tiếp bay qua vài đỉnh núi, cuối cùng hạ xuống trong một sơn cốc nhỏ.
Cách chỗ hắn hạ xuống không xa là từng mảnh từng mảnh ruộng lớn nhỏ gần mẫu, nhìn lướt qua chừng khoảng hơn trăm mẫu.
Một vài người mặc quần áo và trang sức của đệ tử nội môn đang vung lên vung xuống những cái cuốc màu bạc nhạt trên từng mảnh ruộng, trông như là lão nông bình thường đang cuốc xới gì đó.
Trong khi Liễu Minh đang thất thần nhìn một màn trước mắt, bỗng nhiên sau lưng truyền đến một tiếng ho nhẹ.
Tiếng ho này tuy không lớn, nhưng không có dấu hiệu báo trước nào, dọa cho Liễu Minh nhảy dựng lên, vội vàng quay đầu lại.
Chỉ thấy phía sau hắn chẳng biết từ lúc nào đã xuất hiện một lão giả da ngăm đen, lưng hơi còng xuống, trong tay cầm một cái tẩu thuốc cháy vàng, mặt không chút cảm xúc đang nhìn hắn từ trên xuống dưới.
“Đệ tử mới nhập môn à!”
“Vâng, tiền bối là …?”
Mặc dù đối phương trông rất tầm thường, nhưng chẳng biết tại sao lại gây cho Liễu Minh một cảm giác áp bách không nói ra được, khiến hắn không tự chủ được mà dùng phận vãn bối nói chuyện.
“Hừ, đám người Chấp Sự đường kia làm sao lại ra sức tống đám người mới như ngươi tới đây chứ, bọn họ coi cốc của ta thành nơi nào vậy.
Được rồi, ngươi hãy cầm lấy thứ này, phụ trách một mảnh giống như bọn họ đi.
Trong vòng ba ngày phải xới mảnh ruộng ngươi phụ trách một lần cho ta, cuốc sâu nửa xích (*), không được phép còn một cây cỏ dại.
Nếu không hoàn thành được lập tức xéo ngay khỏi chỗ này cho ta, từ nay về sau cũng đừng để lão phu trông thấy người ở chỗ này lần thứ hai.” Lão nông nói với giọng lạnh như băng, một tay đưa ra sờ sờ quanh eo, cũng không biết làm thế nào mà móc ra một cái cuốc màu bạc lấp lóe cao cỡ một người, tiện tay ném tới trước mặt Liễu Minh.
(*) 1 xích = 1/3 m
Một màn này khiến cho Liễu Minh nhìn trợn mắt há hốc mồm.
“Nhìn cái gì vậy, còn không mau đi làm việc đi.
Đây là Trữ Vật Phù, không có cảnh giới Linh Sư trở lên, ngươi không cách nào sử dụng được đâu.” Lão nông không kiên nhẫn nói thêm vài câu nữa, sau đó liền không quan tâm xoay người bước đi.
Sau vài bước, dưới chân lão đã xuất hiện một đám mây đen như mực, tiếp đó bay thật nhanh về phía một khu rừng rậm bên cạnh.
“Trữ Vật Phù!”
Đến lúc này, Liễu Minh đã khẳng định đối phương thực sự là một vị Linh Sư, sau khi thấp giọng thì thào vài tiếng mới cúi người cầm cái cuốc màu bạc lên, không dám chậm trễ đi về phía một mảnh ruộng không có người làm.
Mảnh ruộng gần mẫu này trông như không lớn, nhưng khắp nơi đều có cỏ dại dài hơn một xích, hầu như mỗi một chỗ đều nèn chặt cỏ dại, không có một tí đất trống nào.
Liễu Minh khởi động tay chân một chút, sau đó hai tay liền giơ cái cuốc lên, hung hăng bổ mạnh xuống.
Ma Thiên Ký
Vong Ngữ
Chương 29: Linh Điền
Dùng Phù khí, Liễu cuốc đất Làm nông
Mến nghị lực, Tô truyền quyền Luyện thể.
“Rầm” một tiếng, hoa lửa văng khắp nơi trên mặt đất.
Liễu Minh chỉ cảm thấy hai tay nóng lên, một cỗ phản chấn truyền ngược lại, cái cuốc bạc thiếu chút nữa là tuột khỏi tay.
Đất ở đây trông thế mà cứng rắn như sắt thép vậy, cái cuốc bạc căn bản không thể nào cắm xuống được.
Liễu Minh sững sờ, vội vàng cúi người cẩn thận quan sát mặt đất, lúc này mới phát hiện đất đai ở đây khác hoàn toàn so với ruộng đồng bình thường, trong bùn đất không ngờ lại có màu đỏ tím.
Mà những bộ rễ chui sâu vào trong đất của đám cỏ dại kia lại tập trung tất cả bùn đất xung quanh lại một chỗ, tạo thành một khối tròn xoe.
Một ngón tay hắn chọc chọc vào bùn đất đỏ tím, chỉ cảm thấy nó cứng rắn lạ thường, lạnh như băng.
“Tiểu tử, đừng nhìn nữa.
Đây không phải là bùn đất bình thường, mà là ‘Tức Thổ’ chuyên dùng để gieo trồng Linh Mễ, sử dụng phương pháp bình thường không cách nào cuốc xuống được đâu.” Một đại hán để trần nửa người, lộ ra cơ bắp toàn thân đang đứng trên một mảnh ruộng cạnh đó, sau khi trông thấy những hành động của Liễu Minh, lúc này mới cười ha hả nói.
“Tức Thổ?!”
Đương nhiên đây là lần đầu tiên Liễu Minh nghe tới cái tên này, lúc này hắn liền đứng dậy quan sát những đệ tử nội môn đang bận rộn trên các mảnh ruộng khác.
Chỉ thấy vài đệ tử trong mảnh ruộng bên cạnh, mặc dù cũng giống hắn điên cuồng giơ cao cuốc bạc lên rồi bổ mạnh xuống, nhưng khi chạm xuống đất lại không phát ra tiếng động nào cả, lại có thể cuốc lên một tầng bùn đất mỏng sâu hơn tấc (*).
(*) tấc : 10cm.
Mà toàn bộ những cái cuốc bạc trong tay bọn họ lại đều phát ra ánh sáng trắng nhàn nhạt, rõ ràng không phải chỉ là một cái cuốc bình thường.
“Thứ này không ngờ lại là một kiện Phù Khí.”
Liễu Minh thôi không nhìn nữa, một lần nữa quan sát vật đang cầm trong tay, lúc này hắn mới phát hiện ra trên thân cuốc có khắc một đám Linh văn mờ mờ, trên mặt không khỏi lộ ra vẻ kinh ngạc.
“Nếu đây là một kiện Phù Khí, trước tiên cứ thử rót Nguyên lực vào xem sao.” Liễu Minh suy nghĩ một chút, lúc này Nguyên lực trong cơ thể nhẹ nhàng chuyển động, thông qua hai tay ồ ạt rót vào cái cuốc bạc.
Nhưng chỉ một lát sau, sắc mặt hắn lại khẽ biến.
Mặc cho hắn rót vào bao nhiêu Nguyên lực, Linh văn trên cái cuốc đều không thay đổi chút nào, dường như tất cả Nguyên lực rót vào đều vô dụng.
Liễu Minh nhíu mày, sau khi suy nghĩ một chút lại đổi sang dùng Pháp lực gần đây mình vừa chuyển hóa được, chậm rãi rót vào vật trong tay.
Kết quả sau một lát, Linh văn mặt ngoài cái cuốc bạc sáng bừng lên, hiện ra một tầng sáng trắng êm dịu.
Quả nhiên là thế!
Trách không được nơi đây chỉ có đệ tử nội môn, không trông thấy bất luận một gã đệ tử ngoại môn nào, muốn cuốc được loại Tức Thổ này nhất định phải dùng Pháp lực mới có thể làm được.
Sau khi Liễu Minh hiểu rõ việc này lập tức không nghĩ ngợi gì nữa, hai tay nắm chặt lại, cái cuốc màu bạc lần nữa bổ xuống.
“Phập” một tiếng.
Cái cuốc bạc vừa chạm xuống mặt đất đã vang lên một tiếng trầm đục, nhưng rút cuộc cũng cuốc lên được một khoảnh đất màu đỏ tím và một đám cỏ dại.
Liễu Minh thở khẽ một hơi, sau đó bắt đầu hung hăng cuốc xới với tâm trạng buồn bực khó hiểu.
Hơn nửa ngày sau, Liễu Minh ngồi xếp bằng trong mảnh ruộng yên lặng thổ nạp, một lúc lâu sau hắn mới chậm rãi mở mắt ra, nhưng khi nhìn qua mảnh ruộng mình vừa cuốc lên một lần, không kìm được cười khổ một hồi.
Tức Thổ này quả thực là quá khó cuốc xới, một phen vừa rồi chẳng những làm hao hết Pháp lực của hắn, mà ngay cánh tay, thân thể cũng bắt đầu đau nhức vô cùng.
Càng làm cho hắn có chút không biết nói gì là đám đất bùn đỏ tím vừa mới cuốc lên một lần kia, bỗng nhiên lại có một ít cỏ dại mọc lên, mặc dù lúc này vẫn còn rất ngắn, nhưng nghĩ tới khi tiếp tục cuốc lên lần thứ hai, khó khăn vẫn còn không nhỏ chút nào.
Về phần những mảnh ruộng bên cạnh, có vài tên đệ tử nội môn hai mươi tuổi, pháp lực thâm hậu, đã rất nhẹ nhàng hoàn thành nhiệm vụ cuốc ruộng, sau khi đi vào trong rừng rậm giao nộp nhiệm vụ cho lão nông bèn cưỡi mây bay lên trời đi mất dạng.
Về phần những đệ tử dáng vẻ như mười bảy mười tám tuổi khác, cũng đã cuốc mảnh ruộng mình phụ tránh được sâu vài thốn, xem ra cùng lắm chỉ còn khoảng nửa ngày nữa là có thể hoàn thành nhiệm vụ.
Khi Liễu Minh thấy cảnh này cũng chỉ có thể lắc đầu cười khổ.
Hắn không thể so sánh với những đệ tử cũ này được, với Pháp lực yếu kém của Liễu Minh mà phải cuốc sâu xuống nửa xích, cũng chỉ có thể hoàn thành đúng thời gian mà thôi, đâu còn có thời gian nghỉ ngơi nữa.
Nhưng điều khiến hắn buồn bực nhất chính là hình như nơi đây chỉ có một mình hắn là đệ tử mới mà thôi.
Tuy nhiên nghĩ kỹ lại thì điều này cũng bình thường.
Trong nghi thức Khai Linh lần này, tổng cộng cũng chỉ mấy chục người trở thành Linh Đồ mà thôi.
Thời gian mỗi người nhận nhiệm vụ là khác nhau, nội dung cụ thể của nhiệm vụ tông môn cũng có thể khác nhau rất lớn.
Muốn trùng hợp làm nhiệm vụ ở cùng một chỗ thật đúng là chuyện không đơn giản.
Liễu Minh suy nghĩ trong chốc lát, sau đó cắn răng đứng lên, đi tới bờ ruộng, cái cuốc bạc trong tay lóe lên, tiếp tục cuốc xới bùn đất trong mảnh ruộng.
Sáng ngày thứ hai, những mảnh ruộng khác đều được đám đệ tử cũ cuốc xới nhặt cỏ xong xuôi, đệ tử nội môn còn lưu lại ở đây không ngờ chỉ còn đúng một mình Liễu Minh mà thôi.
Đến giữa trưa, lúc này Liễu Minh đang đứng giữa mảnh ruộng, nhìn qua hai bàn tay sưng đỏ lên như củ cải, cũng chỉ có thể chau mày bất lực.
Giờ phút này, hai cánh tay hắn bởi vì dùng lực quá sức mà đang đau đớn như bị hàng ngàn mũi kim đâm vao, thật sự không tài nào tiếp tục cuốc đất được nữa.
“Khá lắm, người có thể kiên trì tới giờ phút này trong đám đệ tử mới nhập môn cũng không nhiều lắm.”
Sau lưng hắn bỗng nhiên truyền tới một giọng nói thản nhiên.
Liễu Minh giật mình, vội vàng quay người lại, đúng là vị Linh Sư trông như lão nông kia.
Lúc này, ánh mắt lão nhìn về phía Liễu Minh có vài phần tán thưởng.
“Bái kiến sư thúc!”
Liễu Minh không dám chậm trễ, tiến lên mấy bước chắp tay chào.
“Ngươi là đệ tử chi nào, tên là gì?” Lão nông hỏi một câu.
“Đệ tử tên là Bạch Thông Thiên, môn hạ chi Cửu Anh.” Liễu Minh thành thực trả lời.
“Cửu Anh, là môn hạ của Khuê sư huynh.
Ngươi là đệ tử mấy Linh Mạch, không phải đệ tử thân truyền chứ?” Lão nông quan sát trên dưới hắn vài lần, sau đó lại hỏi.
“Vãn bối chỉ là ba Linh Mạch, sao có thể là đệ tử thân truyền.” Liễu Minh cung kính nói.
“Ba Linh Mạch, tư chất quá thấp, hơi đáng tiếc.
Nếu không với tâm tính và nghị lực của ngươi, lão phu đang muốn mang ngươi tới đây, thu làm đệ tử thân truyền đấy.
Đáng tiếc a!” Lão nông nghe vậy, khẽ thở dài một hơi, nói.
“Đệ tử hổ thẹn, không biết sư thúc là …?” Liễu Minh nghe xong, trong lòng khẽ động, không kìm được hỏi.
“Ta họ Tô, ngươi gọi ta một tiếng Tô sư thúc là được.
Nhìn dáng vẻ hiện giờ của ngươi, chắc là không thể nào tiếp tục được nữa.
Bây giờ ta truyền cho người một bộ quyền pháp rèn luyện thân thể, ngươi chỉ cần đánh qua mấy lần là sưng tấy trên cánh tay sẽ tự động biến mất.”
“Đa tạ Tô sư thúc ưu ái.” Liễu Minh nghe xong, đương nhiên rất vui mừng.
“Ngươi cũng không cần cảm ơn gì cả, quyền pháp luyện thể này vốn chính là thuật Luyện thể mà đệ tử nhập môn sau một năm là có thể học, ta chỉ truyền thụ trước cho ngươi mà thôi.” Tô sư thúc lạnh nhạt nói.
Sau đó thân hình lão khẽ động, bày ra một tư thế kỳ dị, bắt đầu chậm rãi đánh một bộ quyền pháp cổ quái, đồng thời trong miệng còn lẩm bẩm niệm khẩu quyết nào đó.
Năm đó trên Hung đảo, Liễu Minh đã trông thấy không biết bao nhiêu bí kỹ, đối với loại quyền thuật giống hệt bí kỹ này, đương nhiên hắn cảm thấy rất hứng thú.
Lúc này tinh thần hắn chấn động, vận dụng thiên phú nhất tâm nhị dụng, tâm thần bắt đầu khắc ghi từng chiêu từng thức và khẩu quyết được lão giả lẩm bẩm trong miệng.
Kết quả là sau khi lão nông đánh xong bộ quyền thuật này ba lần, Liễu Minh đã hoàn toàn ghi nhớ trong đầu, cũng không chịu kém cạnh đứng tại chỗ đánh qua một lần.
Tô sư thúc thấy vậy, trên mặt càng lộ ra vẻ tiếc hận, nhưng không nói thêm gì mà xoay người rời đi.
Về phần Liễu Minh thì đang hoàn toàn đắm chìm trong bộ quyền pháp luyện thể này, liền một mạch đánh bảy tám lần, sau đó chỉ cảm thấy toàn thân nóng bừng lên, hai tay sưng đỏ theo đó mà thực sự khôi phục lại trạng thái bình thường.
Không chỉ có như thế, hắn còn cảm thấy ngay cả tinh thần so với lúc trước còn dồi dào hơn một chút.
Liễu Minh rất vui sướng, lúc này mới phát hiện ra vị “Tô sư thúc” kia đã không còn ở đây nữa, sau một phen suy tính liền nhặt cái cuốc trên mặt đất lên, tiếp tục cuốc ruộng.
Chạng vạng tối ngày hôm sau, đúng lúc Liễu Minh ném cái cuốc cầm trong tay đi, vặn người một cái rồi đứng thẳng lên, mảnh ruộng dưới chân lúc này đã được cuốc xong, chẳng những đất được cuốc sâu nửa xích, mà còn không thấy một cọng cỏ dại nào nữa.
Khi Liễu Minh đang định đi vào trong rừng rậm báo cáo nhiệm vụ với Tô sư thúc, bỗng nhiên hàng loạt tiếng xé gió từ phía chân trời truyền tới, từng đám từng đám mây màu xám tro từ phía trên đua nhau hạ xuống.
Không ngờ lại là đám đệ tử cũ đã từng cuốc xới những mảnh ruộng bên cạnh hai ngày trước đây.
Đám đệ tử nội môn này trật tự đứng bên cạnh từng mảnh ruộng, nhưng trên mặt mỗi người khó giấu được vẻ hưng phấn.
Trong lòng Liễu Minh buồn bực vô cùng, đang định đi tới hỏi thăm một chút thì vị Tô sư thúc kia đã cưỡi mây bay thật nhanh ra từ trong rừng, bay thẳng một mạch tới trên không khu vực Linh điền mới dừng lại.
Chỉ thấy một tay lão nâng một cái chén nhỏ màu vàng óng ánh, một tay lại liên tục phất phất tay áo, dường như đang có rất nhiều viên bi màu vàng óng ánh từ không trung nhẹ nhàng bay xuống, rắc đều lên từng mảnh ruộng.
Khi Liễu Minh thấy đám mây bay tới trên không mảnh ruộng của mình, hắn vội vàng tránh sang một bên.
Một lát sau, đám mây đen sì dưới chân lão nông ngừng lại, lão lập tức ném cái chén vàng đang cầm trong tay lên không trung, trong miệng nói lẩm bẩm, sau đó ngón tay điểm nhẹ một cái, vậy mà những viên bi màu vàng kia lại biến thành những vại nước to đùng.
Sau đó tiếng nước ‘ùng ục’ vang lên trong vại nước, từng luồng nước màu ngà sữa từ trong đó bắn ra, hóa thành vô số hạt nước mưa rơi xuống từng mảnh Linh điền, liên tục không ngơi nghỉ.
Liễu Minh mặc dù đứng ngoài Linh điền, nhưng vẫn có thể cảm nhận được một cách rõ ràng trong ruộng đang tràn ngập khí tức Nguyên lực nồng đậm.
Điều càng quỷ dị chính là trong lúc nước mưa đang rơi không ngừng, trong những mảnh ruộng phía dưới lại mọc lên rất nhiều chồi non xanh mơn mởn, dùng mắt thường cũng có thể thấy được tốc độ phát triển của chúng, hơn nữa còn bắt đầu kết thành những bông lúa to chắc.
Một lúc lâu sau, nước mưa trong không trung đột ngột dừng lại, hơn trăm mẫu Linh điền này bỗng nhiên biến thành một vùng đất vàng kim óng ánh, bên trong là vô số cây lúa trĩu hạt cao nửa trượng.
“Vẫn theo quy củ cũ, mỗi người có thể gặt lấy mười cây Linh Tuệ trong mảnh ruộng của mình, sau đó tự động rời đi.” Lúc này bỗng nhiên truyền tới giọng nói lạnh nhạt của lão nông, sau đó lão lập tức điều khiển đám mây bay thật nhanh vào trong rừng.
Chúng đệ tử đứng chờ bên ngoài đã lâu, sau khi khom người cảm ơn một tiếng lập tức cẩn thận lạ thường bước vào mảnh ruộng của mình, sau đó bắt đầu chọn lựa tỉ mỉ từng cây Linh Tuệ, đồng thời sử dụng mấy loại đồ vật cắt xuống.
Tất cả mọi người đều rất thành thực, chỉ lấy đúng mười cây Linh Tuệ trong mảnh ruộng của mình, không có người nào dám lấy nhiều hơn dù chỉ một cây.
“Vị sư huynh này, những cây Linh Tuệ này rút cuộc là có tác dụng gì mà chư vị sư huynh đều cao hứng như vậy?” Liễu Minh nhìn trong chốc lát, cũng không nhịn được nữa, tiến lên vài bước kéo một gã đệ tử trẻ tuổi chừng mười bảy mười tám tuổi vừa cắt xong Linh Tuệ đang định rời đi, hỏi.
“Hừ, đây là Linh Mễ, khi nào trở về đun sôi lên, sau đó ăn vào sẽ có được lợi ích không nhỏ.
Ngươi trở về tự mình thử qua một lần đương nhiên sẽ biết.” Tên nam đệ tử kia có chút không kiên nhẫn, vội vàng nói hai câu, sau đó lập tức cưỡi mây bay thật nhanh đi.
Ma Thiên Ký
Vong Ngữ
Chương 30: Tu Luyện Sơ Thành
Trả nhiệm vụ, Liễu nấu cơm Linh Mễ
Thử uy năng, Minh khi triển thần thông.
Liễu Minh mặc dù bị đối phương dùng ánh mắt khinh bỉ nhìn như một kẻ nhà quê, nhưng hắn cũng không tức giận chút nào, ngược lại còn không do dự nữa bước vào mảnh ruộng của mình, chọn lấy mười cây Linh Tuệ chắc mẩy nhất, sau đó dùng Phù Kiếm được phát khi mới nhập tông cắt xuống.
Tiếp đó hắn lại lấy một mảnh vải bố màu vàng từ trong ngực, cẩn thận gói kỹ những cây Linh Tuệ này rồi lập tức đi về phía khu rừng.
Một lúc lâu sau, Liễu Minh sau khi giao nộp nhiêm vụ xong xuôi đã trở lại chỗ ở của mình.
Hắn ngồi xuống trước cái bàn gỗ, sau đó tháo mảnh vải bố ra, xem xét cẩn thận những cây Linh Tuệ kia một lần nữa.
Mỗi cây Linh Tuệ bị cắt đi này dài cỡ nửa xích, từng hạt lúa phía trên ngọn lớn cỡ hạt đậu nành, tuy nhiên trên mỗi cây Linh Tuệ cũng chỉ có bảy tám hạt mà thôi, vỏ ngoài tất cả đều lập lòe ánh sáng vàng, nhìn như chúng được chế tạo ra từ vàng ròng vậy.
Liễu Minh quan sát một hồi, sau đó đưa tay ngắt một hạt lúa ra khỏi cây Linh Mễ rồi kẹp giữa lòng bàn tay, bắt đầu chà xát một cách rất nhẹ nhàng.
Lớp vỏ ngoài như giấy lụa đua nhau vỡ vụn rơi xuống, lộ ra hạt gạo màu xanh óng ánh bên trong, đặt nó dưỡi mũi ngửi nhẹ, có một mùi thơm ngát thoang thoảng tỏa ra.
Trong lòng Liễu Minh khá vui, không chần chỡ nữa mà tìm một cái hũ trong phòng, đổ vào trong một ít nước sạch, sau đó bèn cho tất cả những hạt gạo từ mấy gốc Linh Mễ vào trong đó.
Hắn để cái hũ trên lòng một bàn tay, tay kia bấm niệm pháp quyết, đồng thời trong miệng nói lẩm bẩm gì đó.
“Phừng”, một ngọn lửa đỏ thẫm đột nhiên bùng cháy lên từ lòng bàn tay, bao trọn cả cái hũ, rào rạt thiêu đốt.
Đây đúng là thuật Hỏa Viêm mà hắn mới học.
Một lát sau, mùi cơm chín thơm lừng từ trong cái hũ bay ra, làm cho người ta mới ngửi thấy đã chảy hết nước bọt.
Liễu Minh điều khiển ngọn lửa nhỏ bớt lại, lại chờ thêm một lát, sau đó khi cảm thấy đã đủ thời gian mới thu hồi pháp thuật, mau chóng bưng cái hũ nóng hổi đặt lên bàn rồi nhanh chóng mở nắp ra.
Một hũ cơm trong suốt như tuyết, thơm ngào ngạt xuất hiện trước mắt.
Liễu Minh lấy ra một cái muôi gỗ đã chuẩn bị từ trước, không khách khí múc một muôi, một muôi này không ngờ lại múc luôn hơn nửa số cơm trong đó, sau đó hắn đưa tới gần miệng cắn một miếng.
Miếng cơm nóng hổi vừa vào miệng, lập tức một cảm giác khoan khoái khó có thể hình dung tràn ngập khoang miệng.
Sau đó những hạt cơm này bắt đầu nhúc nhích, dường như vật sống đua nhau lăn vào trong bụng.
Hương vị này, thực sự cuộc đời hắn chưa từng nếm thử.
Liễu Minh không nhịn được cúi đầu xuống, thành thạo múc cơm từ trong hũ đưa lên miệng, ăn sạch không còn một hạt.
Nhưng sau một khắc, hắn lập tức cảm thấy một luồng khí cực nóng từ trong bụng xông lên, nhanh chóng tản ra tứ chi.
“Ồ, đây là …”
Luống khí nóng này rõ ràng là Thiên Địa Nguyên Khí cực kỳ tinh thuần!
Liễu Minh không do dự chút nào, lập tức ngồi khoanh chân tại chỗ, bắt đầu thổ nạp tu luyện.
Một lúc lâu sau, khi hai mắt hắn lần nữa mở to ra, trên mặt tràn đầy vẻ mừng rỡ.
Chỉ một lát tu luyện vừa rồi mà lượng Pháp lực tăng lên phải nhiều bằng một ngày hắn cực lực khổ tu.
Linh Mễ này lại có hiệu quả trợ giúp tu luyện, thực sự là quá mức bất ngờ.
Trách không được vị Lý Tông kia nói nhận nhiệm vụ cuốc ruộng không chừng sẽ có được lợi ích bất ngờ.
Nếu mỗi ngày hắn đều có thể ăn Linh Mễ này mấy lần thì tốc độ tu luyện há chẳng phải có thể tăng lên gấp mấy lần hay sao.
Tuy nhiên ý nghĩ này sau khi loanh quanh luẩn quẩn trong đầu Liễu Minh mấy vòng, lập tức bị hắn lắc đầu gạt phăng đi.
Chưa nói tới loại Linh Mễ này khẳng định hiếm có vô cùng, đệ tử bình thường căn bản không thể có được, riêng cảm giác đầy bụng truyền tới từ dạ dày đã rõ rệt hơn Tịch Cốc Đan kia vài phần, chỉ sợ cho dù có được cung ứng thừa thãi Linh Mễ, tối đa một người cũng phải sau bảy tám ngày mới có thể dùng tiếp lần nữa.
Nói như thế thì tốc độ tu luyện cũng chỉ tăng thêm một phần sáu một phần bảy so với bình thường mà thôi.
Tốc độ tăng lên như vậy so với thiên phú nhất tâm nhị dụng của hắn quả thực kém quá xa.
Liễu Minh nghĩ thế, sự hưng phấn trong lòng bất giác đã tan biến mất gần nửa.
Sau đó hắn cất kỹ lượng Linh Mễ còn thừa, trở về phòng tu luyện rồi khoanh chân ngồi xuống.
Thời gian gần một tháng trước đây, hắn chỉ nhờ Minh Cốt Quyết chuyển hóa toàn bộ Nguyên lực trong cơ thể thành Pháp lực, cho nên quá trình tu luyện thuận lợi lạ thường.
Nhưng hiện giờ Nguyên lực trong cơ thể hắn đã bị chuyển hóa sạch sẽ, nếu muốn tiếp tục gia tăng Pháp lực, chỉ có duy nhất một cách là khổ tu.
Liễu Minh đã biết được một điều từ hai quyển điển tịch về tâm đắc tu luyện, càng là khẩu quyết bí thuật công pháp cấp cao thì mức hao tổn tâm thần trong quá trình tu luyện lạo càng nhiều, hơn phân nửa thời gian tu luyện đều dùng để khôi phục Tinh thần lực.
Đương nhiên nói thì nói như vậy, nhưng theo tu vi tăng tiến, Tinh Thần lực của người tu luyện cũng sẽ chậm rãi tăng trưởng.
Cho nên cùng là một loại công pháp bí thuật, tốc độ tu luyện của đệ tử mới nhập môn và những đệ tử Linh Đồ trung, hậu kỳ có sự chênh lệch rất lớn.
Thí dụ như công pháp trụ cột nhất trong tông là Địa Linh Công, bình thường đệ tử nhập môn tu luyện năm sáu canh giờ, không thể không dừng lại một thời gian rất dài mới có thể tiếp tục tu luyện.
Trong lúc tu luyện Minh Cốt Quyết, Liếu Minh vận dụng thiên phú nhất tâm nhị dụng, căn bản là mặc kệ hết thảy, thường thường sau năm sáu ngày đêm liên tiếp tu luyện không ngừng, hắn chỉ cần ngủ trọn một ngày là tinh thần có thể dồi dào trở lại, sẵn sàng tiếp tục chìm đắm vào lượt tu luyện tiếp theo.
Thời gian hắn tu luyện gần như dài gấp đôi những đệ tử khác.
Tuy nhiên Liễu Minh cũng biết được một điều nữa từ quyển điển tịch tâm đắc tu luyện kia, nếu bàn về hiệu quả tu luyện, hắn lại không thể nào so sánh với những đệ tử sáu Linh Mạch, chín Linh Mạch kia.
Cùng tiêu phí thời gian tu luyện là một canh giờ, hiệu quả tu luyện của đệ tử ba Linh Mạch như hắn chỉ bằng hơn một nửa của đệ tử sáu Linh Mạch, bằng một phần ba đệ tử chín Linh Mạch mà thôi.
Mặc dù thời gian tu luyện của Liễu Minh hơn xa những đệ tử khác, nhưng lượng Pháp lực gia tăng trên thực tế và tốc độ tu luyện cũng chỉ ngang bằng với đệ tử sáu Linh Mạch mà thôi.
Quả thực không thể trách được những vị Linh Sư kia khi bọn họ đều chỉ cảm thấy hứng thú đối với những đệ tử từ sáu Linh Mạch trở lên, căn bản mặc kệ không hỏi đến đệ tử ba Linh Mạch.
Hiệu quả tu luyện cách xa nhau như thế, nếu đổi lại là hắn ở vị trí sơn chủ một chi, chắc chắn cũng sẽ chỉ tập trung tài nguyên lên người đệ tử sáu Linh Mạch trở lên mà thôi.
Bởi vậy có thể tưởng tượng được Cao Trùng có Địa Linh Mạch, một khi bắt đầu tu luyện, tu vi sẽ tăng lên với tốc độ kinh khủng như thế nào.
Gã có mười hai Linh Mạch, tốc độ tu luyện chính là gấp ba bốn lần đệ tử ba Linh Mạch bình thường.
Kể cả Liễu Minh có thiên phú nhất tâm nhị dụng trợ giúp, tốc độ tu luyện cùng lắm là bằng một nửa đối phương mà thôi.
Về phần đệ tử Lôi Linh Mạch, Phong Linh Mạch và Linh Mạch các loại thuộc tính, trong lúc tu luyện cũng không có tác dụng gì quá lớn, nhưng khi thi triển một vài bí thuật pháp thuật cùng thuộc tính với bản thân sẽ phát huy ra được uy năng tăng phúc cực kỳ kinh người, cho nên bọn họ cũng được tông môn cực kỳ coi trọng.
Trừ mấy loại đó ra, một vài người tu luyện bởi vì nguyên nhân huyết mạch hoặc bẩm sinh cũng có thể có được một vài loại năng lực thiên phú đặc thù.
Những năng lực này có thể gia tăng tốc độ tu luyện, có thể tu luyện được một vài bí thuật công pháp mà người thường không cách nào tu luyện được, hơn nữa năng lực của một vài người còn có tác dụng càng thêm kỳ lạ quý hiếm.
Những năng lực này rất nhiều, cho đến hôm nay giới tu luyện vẫn không thể thống kê được hết, chỉ tạm thời thống nhất tên gọi là ‘Linh Thể’ mà thôi.
Tỷ lệ Linh Thể xuất hiện còn ít hơn nhiều so với tỷ lệ của đệ tử chín Linh Mạch và Linh Mạch các thuộc tính.
Nhưng cũng không phải tất cả Linh Thể đều có tác dụng với người có được, trái lại hơn phân nửa chủng loại Linh Thể đã biết đều chỉ có một vài năng lực không quan trọng gì đó.
Nếu nói như thế, thiên phú nhất tâm nhị dụng của Liễu Minh dường như cũng miễn cưỡng có thể tính là một loại Linh Thể.
Tuy nhiên, năng lực của hắn có chút khác biệt với Linh Thể bình thường, những Linh Thể khác đều có từ khi mới sinh được gọi là Tiên Thiên Linh Thể, còn thiên phú nhất tâm nhị dụng của hắn, bởi một chuyện ngoài ý muốn khi lớn lên mới xuất hiện.
Rút cuộc cả hai có liên quan đến nhau, hay là hai chuyện hoàn toàn khác nhau, Liễu Minh cũng không có khả năng phán đoán được.
Giờ phút này, hắn đang ở trong phòng nghĩ tới những chuyện này, trong lòng đương nhiên có một chút phiền muộn, nhưng cũng may hắn có tâm chí kiên nghị vượt xa người thường, rất nhanh đã đè nén tất cả tạp niệm xuống đáy lòng, vận chuyển Minh Cốt Quyết bắt đầu tu luyện.
Thời gian nửa năm thấm thoắt thoi đưa!
Trong thời gian này, Liễu Minh ngoại trừ đi nhận một vài nhiêm vụ thông lệ tông môn và tới Linh Pháp Các đổi lấy mấy môn bí thuật công pháp thực dụng ra, không bước chân ra ngoài nửa bước.
Hắn chỉ một lòng khổ tu Minh Cốt Quyết, khiến cho Pháp lực điên cuồng tăng lên.
Hôm nay, Liễu Minh đang tu luyện, bỗng nhiên thân hình hắn run lên, trong cơ thể truyền từng hồi tiếng trầm đục ‘Oanh oanh’ như tiếng kim loại va chạm, sau đó miệng há ra, một luồng khí đen dày đặc phun ra, hóa thành một cơn lốc xoáy mờ mịt bao trọn thân thể hắn vào trong.
Trong cơn lốc, một vài cái xúc tu đen sì nhìn không rõ điên xuồng quăng quật không yên, nhưng sau khi lóe lên đã biến mất vô ảnh vô tung.
Một tràng chú ngữ cao vút từ trong cơn lốc truyền ra, sau khi một tiếng quát khẽ vang lên, cơn lốc xoáy đột ngột dừng lại, thân hình Liễu Minh xuất hiện trong gian phòng một lần nữa.
“Cuối cùng cũng luyện thành tầng thứ nhất Minh Cốt Quyết rồi.
Ha ha, một năm sao? Với ta thì chỉ cần nửa năm là đủ.” Liễu Minh nâng hai tay lên, lúc hắn trông thấy có một vài sợi khí đen mỏng manh quấn quanh lưu chuyển trên ngón tay, trên mặt nở nụ cười sung sướng.
Bỗng nhiên hắn vung tay, Hổ Giảo Hoàn trên cổ tay hơi lóe lên, sau đó một ngón tay điểm nhẹ về phía vách tường cách đó không xa.
“Xuy” một tiếng, một cơn gió mạnh đen gì bắn ra, xuyên qua hư không đâm thủng vách tường tạo nên một cái lỗ nhỏ.
Liễu Minh thấy vậy, trong lòng hết sức mừng rỡ.
Uy lực bực này hoàn toàn có thể so sánh với Luyện Khí Sĩ đỉnh giai rồi, xem ra hắn thực sự đã tiến vào cảnh giới Linh Đồ sơ kỳ.
Bây giờ môn bí thuật “Luyện Hồn Tác” trong tay hắn rút cuộc cũng có thể tu luyện rồi.
Đúng lúc này, ngoài phòng bỗng nhiên truyền tới những tiếng chuông “Đương!”, “Đương!” … không ngớt.
Liễu Minh ngẩn ngơ, vội vàng bước ra khỏi phòng, sau đó ngẩng đầu nhìn về phía đỉnh núi.
Chỉ thấy những tiếng chuông kia rõ ràng được phát ra từ trên đỉnh Cửu Anh Sơn, hơn nữa tiếng sau so với tiếng trước còn rõ ràng hơn, liên tiếp chín tiếng.
“Chín tiếng chuông? Chẳng lẽ hôm nay chính là ngày diễn ra trận tỷ thí nhỏ trên Cửu Anh Sơn!” Liễu Minh sau khi nghe hết tiếng chuông, trên mặt lộ rõ vẻ kinh ngạc.
Mà đúng lúc này, hắn trông thấy liên tiếp những đám mây màu xám tro từ dưới núi phá không bay thẳng lên phía đỉnh núi.
Liễu Minh thấy vậy, trong lòng hơi do dự một chút, sau đó cũng bấm niệm pháp quyết, một đám mây xám tro ngưng tụ ra dưới bàn chân nâng hắn bay lên trời.
Giây lát sau, bốn phía quảng trường trên đỉnh Cửu Anh Sơn bỗng nhiên tấp trung bảy tám mươi đệ tử nội môn, thần sắc tất cả đều nghiêm túc nhìn về phía ba người ở chỗ trung tâm.
Ma Thiên Ký
Vong Ngữ








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)










